Register
Page 1 of 4 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 33
  1. #1
    Biệt Thự thuykhanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,116

    Từ điện thư

    Người Việt kỳ thị người Việt!

    Cập nhật lúc 21-03-2012 0852 (GMT+1)


    Nhân đọc bài viết của một người Nhật nhận xét về người Trung Quốc mà phần bình luận đăng trên Bauxite Việt Nam có liên hệ với đặc tính của người Việt Nam hiện nay, tôi muốn góp nhặt mấy mẩu chuyện tai nghe mắt thấy sau đây.


    Năm 2006, một công ty của người gốc Việt ở Mỹ thuê tôi về Việt Nam làm một nghiên cứu cho một dự án đầu tư kinh tế. Vài người quen đưa tôi đi làm việc với chính quyền một vài tỉnh để tìm hiểu các kế hoạch kinh tế của địa phương.

    Đi đến đâu, tôi cũng nhận được một lời khuyên tương tự là, tôi nên đưa theo một người Mỹ trắng, dù người đó là một nhân viên bảo vệ hay là một lao công cho công ty tôi ở Mỹ, miễn sao người đó nói “xí bô xí ba” gì đó, rồi tôi dịch ra tiếng Việt, thì tôi mới được tiếp đón nồng hậu và nhiệt tình!

    Trở lại thành phố Sài Gòn, gặp một cậu “Việt kiều” 26 tuổi, sinh ở Mỹ, tốt nghiệp Cao học Anh ngữ tại Đại học Los Angeles (UCLA). Với nguyện vọng tha thiết được làm việc tại Việt Nam, cậu xin vào dạy tại một trung tâm Anh ngữ trực thuộc một trường Đại học lớn của Việt Nam. Ở đây, người ta trả lương theo giờ cho cậu ít hơn ba lần so với mấy người Tây ba lô. Họ nói, cho dù anh có trình độ và khả năng hơn hẳn mấy người Tây đó, nhưng vì anh là người “gốc Việt” nên không có… giá cao!

    Bản thân tôi, trong một lần trú tại một khách sạn của công ty Du lịch Tp Hồ Chí Minh, có hôm tôi gọi tiếp tân yêu cầu cử người giúp sửa đường dây internet, gọi đến lần thư ba vẫn chỉ hứa hẹn. Sau đó, khi tôi gọi và nói chuyện bằng tiếng Anh, thì cô tiếp tân rối rít “Yes, sir” và vài phút sau, một nhân viên xuất hiện! Tương tự, vài lần đi máy bay Vietnam Airlines từ Đài Loan về Việt Nam, tôi đã rút được kinh nghiệm là phải sử dụng tiếng Anh nếu muốn được phục vụ tốt và lịch sự!





    Hết biết! Người Việt tự kỳ thị nhau và bị kỳ thị ngay chính ở Việt Nam!
    Thế còn người nước ngoài, họ nghĩ gì về Việt Nam?

    Một người tôi quen, là cán bộ lãnh đạo của một cơ quan văn hóa thành phố Hồ Chí Minh. Trong một bữa “nhậu”, ông ấy vừa nhai ngồm ngoàm cái đùi ếch, vừa thuyết trình với anh bạn người Mỹ bên cạnh tôi (tất nhiên tôi là thông dịch viên bất đắc dĩ), rằng Việt Nam tuy còn nghèo nhưng nhờ có độc lập nên giữ được phẩm giá.

    Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “Sir”, tức là “ngài”. Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!

    Anh chàng Mỹ ngồi bên cạnh tôi tròn mắt và… không nói gì cả!

    Nghe ông cán bộ này nói, tôi nhớ lại ba câu chuyện:

    Năm 2005, tôi đưa cậu con trai 4 tuổi, trên đường về thăm Việt Nam, ghé lại tham quan và nghỉ ngơi ở Nhật ba ngày. Chúng tôi trú tại một khách sạn ở Tokyo. Thấy hai cha con chúng tôi trao đổi qua lại bằng tiếng Anh, hầu như tất cả nhân viên làm việc ở đây đều cư xử với chúng tôi một cách hết sức thân tình và trân trọng. Họ nghĩ chúng tôi là người Mỹ gốc Nhật. Thế nhưng, khi nghe tôi cải chính lại là người Việt Nam, thì thái độ họ thay đổi hẳn!

    Một anh bạn tôi là một nhà giáo và một nhà báo nghiệp dư ở vùng Vịnh San Francisco kể rằng: Trong chuyến đi du lịch vùng Đông Âu như Ba Lan, Tiệp Khắc, Nga, … anh luôn gặp rắc rối vì cái hộ chiếu Việt Nam của vợ anh. Lúc nào vào ra cửa khẩu của các nước này, thì cả đoàn du lịch 20 người có passport Mỹ đều cho qua một cách thoải mái, chỉ duy nhất vợ anh với hộ chiếu Việt Nam là bị tách ra vào phòng riêng xét hỏi. Lần nào anh cũng phải viết giấy bảo lãnh! Mà mấy nước này vốn là “anh em XHCN” của Việt Nam mấy năm trước đây!

    Chuyện thứ ba, trong một lần du lịch tại Jakarta, Indonesia, tôi đi với một người bạn địa phương vào một câu lạc bộ khiêu vũ (dancing). Mấy cô vũ nữ nghe tôi nói chuyện bằng tiếng Anh thì vồ vập và tò ra rất tình cảm. Thế nhưng, khi nghe tôi nói là “người Việt Nam”, thì mấy cô dần dần lảng ra! Trời, ngay cả mấy cô… bán hoa mà cũng… đối với người Việt Nam như vậy!

    Tôi định kể cho ông bạn cán bộ nghe ba câu chuyện này, nhưng lại thôi vì e là ông cũng không hiểu, và nếu hiểu ra thì không khéo ông lại qui cho tôi tội “theo đuôi đế quốc, xúc phạm dân tộc” thì mệt lắm!


    Còn người Việt Nam xem người ngoại quốc thế nào?

    Vợ chồng người bạn khác của tôi tại Hà Nội đều là “trí thức”, thuộc gia đình quyền thế và khá giả tham vấn tôi về kế hoạch mở một trường Mẫu giáo cao cấp, trong đó có qui định là chỉ nhận con em của người nước ngoài da trắng. Tôi hỏi lại vài lần chữ “da trắng’ và xin được giải thích thêm.

    Họ nói rằng, ở Việt Nam đã có hai trường như vậy và đã tồn tại nhiều năm (?!), nói rõ là chỉ nhận học sinh người “da trắng”. Người ngoại quốc mà da màu cũng không được, thậm chí ngay cả con cái cán bộ Việt Nam cao cấp hoặc đại gia cũng không được nhận. Vợ chồng anh bạn này khẳng định, tiền bạc chỉ là một vấn đề nhỏ, điều anh chị muốn là thể hiện “đẳng cấp” của anh chị, và của cơ sở do anh chị thành lập!

    Tôi sống ở Mỹ, một đất nước do người da trắng thành lập và xây dựng nên, thế nhưng trên cả nước Mỹ, không nơi nào có một trường học với qui định như vậy cả! Nếu ai đó ở Mỹ mà có cái ý tưởng như vậy, thì có lẽ trước khi bị lôi ra tòa án cho phá sản, chắc chắn là sẽ bị dư luận ném xuống loại “đẳng cấp” man rợ! Tôi không biết thật sự ở Việt Nam đang có kiểu trường “quốc tế” như vậy không, nhưng chỉ riêng thái độ tận tụy phục vụ người “da trắng” của hai vị trí thức trẻ và quyền lực Hà Nội cũng đủ để nhận ra một thế hệ “quí tộc” Việt vô cùng… quái đản!

    Kề lại những câu chuyện này, một người bạn của tôi nói rằng, trên thế giới hiện nay chỉ có duy nhất một nơi mà người Việt Nam không bị khinh rẻ, đó là nước Mỹ!

    Thật mỉa mai, nhưng đó là sự thật! Tôi sống ở Việt Nam 30 năm, 15 năm ở Mỹ, và đi đây đó khoảng chục nước, tôi công nhận điều anh bạn này nói. Ít ra, đây cũng là điều an ủi cho những kẻ “tha hương” – người Việt ở Mỹ như chúng tôi. Và đó cũng là lý do, mà tôi đã bỏ ý định trở lại quê hương Việt Nam sau khi học hành xong ở Mỹ, như kế hoạch của tôi ngày ra đi!


    Khánh HưngNguồn: Bauxite Việt Nam







  2. #2
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    20,855
    Ông lấy ví dụ, vừa rồi, trong một chuyến du lịch ở Mỹ, trong lúc ông bị lạc khi tham quan Hollywood, ông đã được hai viên cảnh sát Mỹ “hết sức lể phép, trân trọng, và nhiệt tình” giúp ông tìm đường. Họ luôn gọi ông bằng “Sir”, tức là “ngài”. Ông kết luận, vì họ biết ông là cán bộ của Việt Nam, nên họ đã đối xử với ông một cách trọng thị như vậy!
    Thôi chết, nếu như trong "đoàn" có "nữ cán bộ" đi cùng ..... rồi người Mỹ biết dùng chữ gì để thưa gửi cho lễ phép - trân trọng và nhiệt tình ?
    Gọi "mem" người Việt tưởng kỳ thị nữa thì tiêu. Ngày xưa ta hay gọi phụ nữ Tây là mấy .... "con đầm".
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  3. #3
    Biệt Thự thuykhanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,116

    Bây giờ khá hơn anh à! Lần về vừa rồi, 3 nơi mà tk ở ngoài Trung là Huế, Quảng Bình và Đà Nẵng, mỗi lần điện
    thoại xuống bàn tiếp tân, người ta đều trả lời bằng tiếng Anh dù mình chưa nói gì cả.

    Điều làm tk ngạc nhiên là không những có dịch vụ internet mà còn miễn phí nữa thành ra đâu cần Pass Word.

  4. #4
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    20,855
    Quote Originally Posted by thuykhanh View Post

    Bây giờ khá hơn anh à! Lần về vừa rồi, 3 nơi mà tk ở ngoài Trung là Huế, Quảng Bình và Đà Nẵng, mỗi lần điện
    thoại xuống bàn tiếp tân, người ta đều trả lời bằng tiếng Anh dù mình chưa nói gì cả.

    Điều làm tk ngạc nhiên là không những có dịch vụ internet mà còn miễn phí nữa thành ra đâu cần Pass Word.

    Đã quá vậy chị TK, người Việt về Việt Nam được núa tiếng Anh với nhau hỉ ?
    Ủa, lên mạng miễn phí là không có mật mã, còn phải trả tiền thì là có mật mã hay sao, chứ sao mà chị nói password linh tinh lang tang rứa ? )
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  5. #5
    Biệt Thự thuykhanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,116
    Quote Originally Posted by Triển View Post
    Đã quá vậy chị TK, người Việt về Việt Nam được núa tiếng Anh với nhau hỉ ?
    Ủa, lên mạng miễn phí là không có mật mã, còn phải trả tiền thì là có mật mã hay sao, chứ sao mà chị nói password linh tinh lang tang rứa ? )
    Anh thầy đang học nói tiếng Quảng hở ? Ráng lên nha! coi bộ chưa giống mấy chứ đi đánh cá ở
    ngoài biển Đông mà bị bắt thì lấy gì chứng nhận là dân Lý Sơn đây? Rồi họ mang qua bên kia hát
    thì làm sao? ( j/k, j/k )

    tk hỏi họ trước khi mở laptop vì không thấy dịch vụ Internet được nhắc đến như những thứ khác trong
    cuốn sách để bàn.
    Sau khi họ nói có, mình hỏi giá (rate) giống như đã từng làm ở Pháp, Canada hay Mỹ. Chừng được
    trả lời "miễn phí", tk hỏi tiếp: PW thì họ nói không cần PW.

    Thiệt mà, cả 3 nơi đều như vậy!

  6. #6
    Chị TK cho em dán bài này ở đây nha.
    Không biết có thật hay không dù có câu mở đầu là (Đây là một câu chuyện có thật xảy ra tại một tòa án ở Indonesia )
    Em nhận được trong email, đọc xong, lòng bồi hồi mãi.

    *************************

    (Đây là một câu chuyện có thật xảy ra tại một tòa án ở Indonesia )

    Trong phòng xử án, chủ tọa trầm ngâm suy nghĩ trước những cáo buộc của các công tố viên đối với một cụ bà vì tội ăn cắp tài sản. Bà bị buộc phải bồi thường 1 triệu Rupiah. Lời bào chữa của bà lý do ăn cắp vì gia đình bà rất nghèo, đứa con trai bị bênh, đứa cháu thì suy dinh dưỡng vì đói.
    Nhưng ông chủ quản lý khu vườn trồng sắn nói bà ta cần phải bị xử tội nghiêm minh như những người khác.

    Thẩm phán thở dài và nói :” Xin lỗi, thưa bà...” Ông ngưng giây lát, nhìn ngắm bà cụ đói khổ “Nhưng pháp luật là pháp luật, tôi là người đại diện của Pháp luật nên phải xử nghiêm minh. Nay tôi tuyên phạt bà bồi thường 1 triệu Rupiah cho chủ vườn sắn. Nếu bà không có tiền bồi thường, bà buộc phải ngồi tù 2 năm rưỡi.”
    Bà cụ run run, rướm nước mắt, bà đi tù rồi thì con cháu ở nhà ai chăm lo.

    Thế rồi ông thẩm phán lại nói tiếp
    “Nhưng tôi cũng là người đại diện của công lý. Tôi tuyên bố phạt tất cả những công dân nào có mặt trong phiên toàn này 50.000 Rupiah vì sống trong một thành phố văn minh, giàu có này mà lại để cho một cụ bà ăn cắp vì cháu mình bị đói và bệnh tật.”Nói xong , ông cởi mũ của mình ra và đưa cho cô thư ký “Cô hãy đưa mũ này truyền đi khắp phòng và tiền thu được hãy đưa cho bị cáo”

    Cuối cùng, bà cụ đã nhận được 3,5 triệu Rupiah tiền quyên góp, trong đó có cả 50.000 Rupiah từ các công tố viên buộc tội bà, một số nhà hảo tâm khác còn trả giúp 1 triệu Rupiah tiền bồi thường, bà lão run run vì vui sướng. Thẩm phán gõ búa kết thúc phiên toà trong hạnh phúc của tất cả mọi người.
    Đây là một phiên tòa xử nghiêm minh và cảm động nhất mà tôi được biết, vì tất cả chúng ta đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống xung quanh chúng ta, vị thẩm phán đã không chỉ dùng luật pháp mà còn dùng cả trái tim để phán xét.

  7. #7
    Biệt Thự thuykhanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,116

    Hiền Vy cứ tự nhiên,

    Chị vừa đọc vừa khóc, lúc đầu vì bất mãn, sau thì mừng rỡ. Thương và mừng cho bà cụ
    cũng như mừng cho dân Indonesia đã có được vị thẩm phán anh minh.

    Bao giờ thì nước mình được như vậy ha, HV.

    Cảm ơn Vy đã đăng,

    Chị

  8. #8
    Ăn cái gì bi giờ? Angie's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,709
    Hình như bài đó nvhn có đăng ở khu "lá vàng" khá lâu rồi.

    "...
    Đây nè
    http://dtphorum.com/pr4/showthread.p...ll=1#post41026
    Last edited by Angie; 03-30-2012 at 08:33 PM.

  9. #9
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,555
    Quote Originally Posted by thuykhanh View Post


    [INDENT][COLOR=#006400]Chị vừa đọc vừa khóc, lúc đầu vì bất mãn, sau thì mừng rỡ. Thương và mừng cho bà cụ
    Vẫn còn mau nước mắt như ngày nào ( chỉ có là dạo này chị không còn dễ tin nữa thôi !)

  10. #10
    Biệt Thự thuykhanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,116
    Quote Originally Posted by Angie View Post
    Hình như bài đó nvhn có đăng ở khu "lá vàng" khá lâu rồi.

    "...
    Đây nè
    http://dtphorum.com/pr4/showthread.p...ll=1#post41026


    Angie ơi,

    Cứ để bài của HV ở đây đi, cho những người missed nó như chị có cơ hội được đọc.
    NVHN hiền lành, chắc sẽ không la chị đâu.

    Cảm ơn em,
    tk

 

 

Similar Threads

  1. Hiểm hoạ rác thải điện tử
    By gbbacninhxx1 in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 0
    Last Post: 03-18-2012, 08:56 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 03:36 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh