Register
Page 1 of 7 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 66
  1. #1
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    54

    Phải chăng chết là hết...?


    "Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt." (Ga 12, 24)

  2. #2
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,189
    "Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt." (Ga 12, 24)
    Với điều kiện là hạt lúa mì phải rơi xuống đất để chờ thối rồi mới có thể sinh ra nhiều bông hạt khác.
    Giả dụ nó không rơi xuống đất mà lại rơi trên một phiến đá thì sao?
    Và cũng không hẳn là hạt lúa mì nào cũng chắc để có thể nẩy mầm...
    (nhỡ nó lép thì sao?)

  3. #3
    Banned
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    680
    Quote Originally Posted by ◌◌◌ View Post

    "Nếu hạt lúa mì rơi xuống đất thối đi, thì nó sinh nhiều bông hạt." (Ga 12, 24)

    Chuyện từ ngàn xưa khi người ta dùng những lời xảo biện để gieo rắc niềm tin đặt trên sự mê tín là thế:

    Các hạt lúa mì, tự nó mang theo mầm sống. Vậy thì chuyện đương nhiên khi gieo vào môi trường thích hợp, chúng sẽ tiếp tục sinh sôi nảy nở thì có gì là nhiệm mầu?
    Nếu đem được cây lúa mì ĐÃ CHẾT sau vụ gặt rồi trồng lại mà cây sẽ tái sinh; thì việc đó mới là lạ. [-X

    Sống trong thế kỷ thứ hăm mốt mà vẫn còn nhiều suy nghĩ muốn tìm tòi trở ngược lại với tri giác của thời đại man sơ!^^

  4. #4
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    15,805

  5. #5
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    536
    "Phải chăng chết là hết...?"

    Nếu nguyên hạt lúa mì thối đi thì chỉ còn củ tỏi mới mọc được!

    Còn nếu một con người vừa mới chết đi, nếu bụp từng bộ phận ra đi ráp vô người khác thì tất cả đều còn sống nhăn răng. Cái tay đó bảo đảm vẫn lên net khỏ tới bến không đứa nào chịu nổi luôn.
    Như vậy thì cái "chết" đó là cái gì? đám khoa học giả nói đó là cái tên co-ordinator giữa các bộ phận trên một cơ thể sống, nó bị câm điếc vĩnh viễn.

    Mớ bên đạo nói chung chế ra cái tên chết tiệc đó là cái hôn-đen, mớ văn sỡi thì gọi bằng là cái hôn-huyền.

    Cái hôn đó, nó có thể lên thiên giới hay địa ngạp hay, có thể chui vô bụng em nào đó đục cái hôn yếu để chui đầu ra thai.
    Và, để tiếp tục kiếp ngu mới toanh trả nợ.

    Không bao giờ chếch ếch./.

  6. #6
    ( Ngô Thị Lú tự Lú-Xì ) ntđl's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    878
    *

    Lóng này tui đã có tuổi (tuổi thiệt) thành rồi rảnh rang.
    Rảnh rang thì hay suy nghĩ vẩn vơ.
    Vẩn vơ nhiều nhứt hạng là suy nghĩ vụ linh hồn và kiếp sau.

    Nếu "giả như" (nghĩa là có hay không thì hổng biết, chưa biết) linh hồn có thiệt thì kiếp sau phải có thiệt. Mà xui cái... những người chết rồi họ đi luôn, hổng ai dzìa báo cáo tình hình chiến sự cho mình nghe ráo nạo.
    Nếu giả như (lại giả như nữa) họ có "về", thì tui nghĩ, chuyện về này, cách nào đó, chỉ có trong tâm tưởng của người sống, cốt để giải đáp một số chuyện đang còn trĩu nặng tâm tư - một trong những trĩu nặng ấy hẳn phải là "linh hồn vốn có thiệt". Vì có thiệt nên mới về, đã về ... !!!

    Theo kinh nghiệm của tui, đúng sai hổng chắc, linh hồn và kiếp sau là chuyện của người già - hay cảm thấy mình bắt đầu già, và của những người tuy trẻ nhưng đã thích chuyện... người lớn -
    Người trẻ nhìn thẳng ra phía trước, chúng mạnh cùi cụi, xác suất ngủm củ tỏi hầu như zéro, chúng bận bịu lao động tốt (học hành mần ăn) và hưởng thụ cuộc đời. Linh hồn và kiếp sau là chuyện còn lâu mới phải... nhức đầu nghĩ tới - chuyện tào lao nữa hổng chừng -

    Tui nghĩ (lại nghĩ) linh hồn và kiếp sau là tập hai của tôn giáo, và nguồn gốc của sự sống là tập một. Cả hai tập này đều là chuyện... nhơn dân tự vệ.
    Chuyện nhơn dân tự vệ vốn là chuyện dài không dứt và không bao giờ dứt. Nó chỉ dứt khi nhơn dân hổng còn, hoặc còn nhưng việc tự vệ đã không cần thiết phải có nữa.

    (nhắc cho qúi vị con nít biết, rằng hồi nẳm nằm xa xưa ấy, chánh phủ VNCH, trong nỗ lực an ninh trị an, đã võ trang cho các đấng "paramilitaire" địa phương để họ tự canh gác phòng thủ bảo vệ địa phương, và vì chỉ là paramilitaire, kinh nghiệm xử dụng võ khí đã thiếu thuần thục, ngay cả rất nhiều khi hoàn toàn hổng có, thành tai nạn cứ xảy ra hoài như cơm bữa. Và báo chí gọi nó là "chuyện dài nhơn dân tự vệ", sau mỉa mai hơn, chuyện dài nhơn dân... tự vận)

    Thành ra rồi... các vấn đề của tôn giáo sẽ hết còn là vấn đề (để tranh luận) một khi con người minh chứng với bằng cớ hẳn hòi, rằng linh hồn thiệt sự hiện hữu.

    Trước đây, ngay tại con phố này, đã có những "cơn sốt chiến sự" về tôn giáo. Tranh luận đã hầu như - luôn luôn - dẫn đến tranh chấp.
    Rồi do mất bình tĩnh hết còn tự chủ, người ta khẩu chiến với nhau bằng lời lẽ nặng nề, lắm khi thành mạ lị (cho bỏ ghét).
    Và những độc giả "chơn tay" như tui (dà, lẽ ra phải viết chơn chánh chơn thành chơn thực, nhưng teo nên hổng dám) bỗng sanh lòng ái ngại.
    Rồi khi cuộc chiến leo thang, đám tay chơn (thì cũng tui đó nha) còn thêm ngao ngán, và ban điều hành điều hợp buộc lòng phải... vệ sanh đường phố !

    *

    Có một việc, xin phép nêu ra như một vấn đề cần và nên tránh để mạch bài đừng bị gián đoạn, là người ta thường lẫn lộn "tôn giáo" với "thái độ, phương pháp, hành xử" để tiến tới mục đích của tôn giáo. Ngắn gọn là cách "hành giáo" hay "hành đạo".

    Tôn (cách nào đó có lẽ, có thể..) là việc của Trời (viết hoa).
    Hành là việc của người. Mà người thì thường sai lầm, vô tình lẫn cố ý - ngộ cái, chuyện cố ý sai lầm trong khi hành đạo thường khi được cảm thông và ngay cả hân hoan chấp nhận, theo cách "lý lẽ biện minh cho phương tiện" -
    Tách được hai vụ này riêng ra, tui nghĩ, topic sẽ sáng và hứng thú hơn.

    Ai hổng muốn nghe tui cù cưa dai nhách xin nhảy phần sau này ha.

    Tui cũng lại xin phép thêm cái nữa, để nhắc tới vụ tranh luận sóng gió gần đây nhứt làm tui mất luôn một người bạn - chân thành và tha thiết (hai chữ này rất chánh xác) -
    Hảo bằng nữu Nguyên Nhơn của tui, dưới bí danh đạo cù (hay cù hay cái chi cù đó, trí nhớ tui rất tồi về các bí danh) đã viết một loạt bài về tôn giáo.
    Chuyện tôn giáo đã không thể đúng sai. Chuyện hành giáo mới có thể sai đúng.

    Cách trình bày lập luận của ông đạo cù rất qui củ hệ thống, theo quan điểm của riêng ông về tôn giáo, hành giáo. Và theo tui, một độc giả chơn tay, quan niệm này, nếu có khác, vẫn cần phải được tôn trọng.
    Mỗi bữa tui mỗi hứng thú vào đọc và học được rất nhiều từ ông - bổ túc những lỗ hủng về các tôn giáo. cả của mình lẫn của người. Tiện đây xin gởi tới cù lời cám ơn muộn, giả như ông đang dọc những dòng này -

    Chẳng may - xui xẻo quá xá xui xẻo - đã xảy ra ngộ nhận từ một người còn trẻ do đó sự hiểu còn nông.
    Ngộ nhận này đã tạo ra mây mù dẫn tới giông bão và kéo theo nhiều người (cái kiểu... góp gió héng).
    Và... xui xẻo hơn nữa... ông cù hết còn bình tĩnh nổi. Ông gộp chung tôn giáo và hành giáo vào một xuồng, cái xuồng trở thành quá nặng.
    Sức chèo tát của ông dĩ nhiên chỉ có hạn, nên rồi ông đã làm nó chìm lỉm giữa dòng.
    Tiếc cho công của ông nhiều chút, và tiếc cho công của tui ít chút (đã theo dõi loạt bài hữu ích này).

    *

    Bữa qua, thím bảy các cháu sang chơi nhà, hai chị em tui ngồi tán dóc, rồi lan man sang chuyện tôn giáo.
    Con em bạn dâu của tui là đứa hiền lành thiệt thà dịu dàng ngay thẳng. Là mẹ tốt vợ hiền dâu thảo của cả dòng họ nhà chồng.

    Hồi đám cưới, tụi nó vào nhà thờ làm phép đạo : phép hôn phối cho chú và phép giao - giao chớ hổng phải hôn phối - cho thím, vì thím nó dứt khoát hổng "trở lại đạo" (chời ơi chời, tui ghét term trở lại này hết sức ghét, vào đạo nghe còn được, trở lại thì không).
    Phép hôn phối ràng buộc tín hữu phải nuôi dạy con cái trong tín lý công giáo, nhưng do... thím bảy hổng vào đạo nên đã hổng lý chi tới cái ràng buộc này.

    Đám con thím hổng đứa nào "bị" ẵm ra nhà thờ rửa tội ráo nạo, để tự chúng quyết định sau này.
    Chú bảy, như tất cả các trự đầu đội nón chơn mang dép của thế giới, việc nhà thờ nhà thánh vốn đã hổng siêng, nay lấy thím chú còn lười hơn nữa, một năm đôi ba bận chú thím cùng đám con theo anh em chồng vào nhà thờ những dịp có việc cần phải vào. Chấm hết.
    Nhà chồng tui vốn cởi mở, hổng ai thắc mắc chi ráo.

    Thím bảy tin chết là hết. Linh hồn hổng có, linh hồn là chuyện tưởng tượng cốt để hù dọa cho nhau sợ chơi.
    Thành ra... thế giới và sự sống hiện tại, theo thím, là sự tiến hóa từ từ của vũ trụ, trong đó có con người.
    Vậy rồi thím bảy tin cái chi ? Thưa thím tin vào "conscience" của mình, chính cái conscience nớ sẽ phán xét thím, dẫn dắt thím đi vào và ở lại trong "chánh đạo". Conscience là thiên đàng và địa ngục ngay ở kiếp này !

    Thím bảy hỏi ngược lại tui : Thế chị tin có linh hồn không ?
    Tui nói hổng biết.
    Hồi đó tui còn thắc mắc chuyện linh hồn và kiếp sau, nhưng chừ hết dzồi, hai cái thứ đó hổng làm bận tâm tui nữa.
    Mà ngay cả những cái tưởng là khác biệt giữa các tôn giáo trước đây, chừ tui cũng thấy hết khác, có khác là do cách giải thích thôi hà.

    Tui nghĩ... tôn giáo phát sanh từ "cảm nhận" của con người về sự sống và vũ trụ.
    Cảm nhận nớ được xếp đặt từ chuỗi suy luận khác nhau, để lý giải cùng một sự việc.
    Vì sự việc có thiệt (sự sống héng) nhưng do cách lý giải khác nhau nên tôn giáo đã có những tên khác nhau.
    Tôn giáo là Trời.
    Trời của thím bảy là conscience, của người khác là chúa phật a-la ja-vê..v.v..

    Cái khác - mà tui nhìn ra giữa tui và thím hiện nay (nhưng tui hổng chắc tui đúng ha) - là thím hổng tin việc sáng tạo, thím cũng hổng tin luôn chuyện "có" của thế giới vạn vật này đã khởi sanh từ cái "duyên" trong đạo phật.
    Theo thím, có là vì tự nhiên mà có, rồi tiến hóa cũng tự nhiên mà tiến hóa luôn, hổng "duyên" cũng hổng "tạo" chi dzáo.
    Cách nào đó, tui nghĩ thím bảy các cháu gần với đạo phật hơn là ba bốn nhánh của đạo Abraham (thiên chúa giáo và hồi giáo).

    Thím bảy tự nhận mình vô tôn giáo, giản dị là vì thím không muốn lệ thuộc vào bất cứ một hệ thống lý luận tôn giáo nào của loài người.
    Cách nào đó, "linh hồn", nếu có, của thím có tên "conscience". Conscience ở trong tim trong óc, hiện diện với sự sống con người.
    Khi con người hết sống, tim óc chết và linh hồn chết theo luôn.
    Cách nào đó, thím bảy có lý quá đi chớ.

    Mong rằng topic "chết là hết" sẽ sống dai và sống thọ, để tui còn kịp nghe thêm các ý kiến về tôn giáo - trước khi... quá trễ -
    Xin cám ơn qúi bà con và... xin hết.
    Make the long story... short !

  7. #7
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    20,032
    Ma đàm Ngô một bụng kinh luân, rứa mà khi thím Bảy hỏi tin có linh hồn không lại nói không biết. Cho phép tôi bàn loạn ma đàm là một trong 5 ' bà trinh nữ ' thiếu dầu bị lỡ sở hội phải đứng ngoài chầu rìa rồi phải không ? Không phải người Ki-tô hữu luôn phải giữ ngọn đèn mình được luôn cháy sáng sao ? Nhất là vào lúc chiều tà, bóng xế ?

  8. #8
    .. đây đó .. HoangVan's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    6,097



    Chị Ngô là người thành thật anh 5 à ..
    Thím 7 hỏi: chị có tin linh hồn không ?
    Chị Ngô hổng biết nên nói hổng biết .

    Hổng biết mà nói tin thì không phải là chị Ngô .. .. Ngọn đèn của Ki-Tô hữu là Tình Thương anh 5 ơi . Tình Thương Đức Mến là điều răn của tất cả những điều răn ; có ngọn đèn đó thì không bao giờ mất ánh sáng .. (*) ...


    Last edited by HoangVan; 08-14-2012 at 07:12 AM.
    .. tựu rồi tan ..

  9. #9
    Con sói quàng khăn đỏ gun_ho's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Haida Gwaii
    Posts
    1,726
    Ngày xưa tui cũng có đi dịch (vật) nhưng không đến nỗi nhất sao thất bổn như vầy

    ++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++++

    Thím bảy hỏi ngược lại tui : Thế chị tin có linh hồn không ?

    Quote Originally Posted by HoangVan View Post
    Thím 7 hỏi: chị có tin linh hồn không ?



    )
    Giang Châu Tư Mã _ Bạn mượn khố của ĐVT.

  10. #10
    .. đây đó .. HoangVan's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    6,097



    .. ..



    .. tựu rồi tan ..

 

 

Similar Threads

  1. Replies: 40
    Last Post: 11-16-2011, 11:29 AM
  2. Tưởng Vậy Nhưng Cũng Không Phải Vậy
    By Mr Cù in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 82
    Last Post: 10-19-2011, 10:29 PM
  3. Bé 3 tuổi chăm mẹ chết mòn trên giường bệnh
    By tử đằng in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 0
    Last Post: 10-12-2011, 07:59 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:05 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh