Register
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 13

Thread: Khoảng lặng

  1. #1

    Khoảng lặng

    Hôm nay mình đã quyết định tạo một cái thread be bé sau bao lần ngần ngừ, e ngại ... kiếm một chổ cho mình để thi thoảng thả vô đó những dòng chữ không đầu không cuối.


  2. #2
    Tiếng Pháp

    Nó bắt đầu học lại tiếng Pháp sau bao nhiêu năm lãng quên. Giở từng trang vở cũ vàng ố, nó còn không hiểu tại sao hồi xưa nó viết được mấy bài văn này. Không biết có phải cái đứa viết cuốn tập này có phải là nó không? Tối nay lại đến lượt nó vặn vẹo phát âm chữ R muốn trẹo lưỡi. "Regarder", đọc hoài vẫn chưa nhận được cái gật đầu của Thầy.

    Phải học, phải học, vì bây giờ nhiều khi nghe bé Eva nói nó còn ko hiểu bé cưng nói gì.


  3. #3
    Cái ác

    Con người bây giờ càng ngày càng trở nên ác độc và tàn nhẫn đến sợ. Hôm qua, trong lúc lướt facebook, bắt gặp hình ảnh và clip một người phụ nữ tuổi trung niên, đang cầm dao chặt chân con chó của mình. Không dám bấm vô từng hình để coi, cũng không dám coi clip, quá dã man, quá man rợ. Tối về, đang coi lại bài vở thì Mẹ hớt hải cầm tờ báo chạy từ phòng khách xuống " con, con, con coi bà chủ con chó chặt chân con chó nè con". Trả lời Mẹ rằng "con có thấy sơ sơ rồi, và không dám coi nữa". Thiệt là tàn nhẫn mà. Cũng đã từng nghe chuyện ở nhà kia, có người đàn ông muốn làm thịt con chó của mình, nên bỏ con chó vô cái bao, đập dầu nó, thấy nó nằm im, tưởng chết rồi, mở bao ra, không ngờ nó chỉ bị thương nặng, và nhìn thấy ông chủ, con chó tội nghiệp đang cố gắng vẫy đuôi mừng. Trời ơi, nghe thấy thương luôn. Những câu chuyện tàn nhẫn này không chỉ ở VN mới có, mà ở quê chồng cũng có luôn. Cứ mỗi năm, số chó mèo bị chủ bỏ rơi trong rừng, ngoài đường v.v... tăng lên vùn vụt. Đặc biệt là dịp hè, khi mọi người đi chơi thì con số chó mèo bị bỏ rơi lại nhiều lên. Lên website L.. thì thấy rao bán chó mèo đã trưởng thành. Nỡ lòng nào mà vứt bỏ thành viên trong gia đình mình như vậy chứ. Cái ác xứ nào cũng như nhau, chỉ có mức độ ác khác nhau.

    Lảm nhảm trong buổi sáng mưa lâm thâm.


  4. #4


    Bức hình chụp bằng điện thoại ở vườn Luxembourg - Paris

    Với em, bốn mùa, mùa nào cũng là mùa em thương. Mùa Xuân năm nào là mùa em cất tiếng khóc chào đời. Mùa Hạ là mùa hoa bằng lăng tím đẫm góc trời, màu hoa em đã, đang, và sẽ vô cùng thương mến. Mùa Đông là mùa em thương những cơn mưa nho nhỏ khuyến mãi thêm gió đông lạnh run người của những ngày em ở quê nhà. Mùa Đông trong em rực rỡ với áo len, khăn choàng làm duyên đủ màu sắc chống lại bầu trời xám xịt buồn bã. Riêng mùa Thu, là mùa để yêu thêm những chiếc lá xanh vẫn còn hồn nhiên cười đùa trên cành, vẫn vươn mình ra ngắm nhìn những giọt nước lách tách nhảy múa trên mặt đường, trong cơn mưa rào đi lạc vào mùa thu…

    Có thể em hợp mùa Thu nhất, đủ lạnh cho em choàng chiếc áo làm duyên, cho em mang đôi boots xinh xắn … em thích đi trên những con đường lá vàng rơi trong tưởng tượng, em thích nằm trên bãi cỏ xanh thật êm nhìn mây trắng bay với đủ dạng hình thù.

    Mùa thu để yêu những tiếng chim ríu ran bên hiên nhà mỗi sớm trong một tâm thức mong manh, biết đâu bản nhạc sáng nay là bản nhạc cuối cùng trước khi đông về gõ cửa…. Mùa nguyện cầu cho bão giông đừng nổi, để những cánh buồm không lạc lối giữa biển rộng mênh mông….

    Mùa yêu thương gửi cho những người em đã cách xa. Mùa của những kỉ niệm hằn dấu buồn trong ánh mắt, thu của một năm chưa quá cũ, ngày em rời bỏ khung trời ngày xưa… Ngày em rời Huế cũng vào dịp đầu Thu. Ngày ấy … bây giờ …sao xa quá. Một em của non nớt dại khờ….

    Mùa thu nơi ấy anh cùng em có thật nhiều kỷ niệm. Kỷ niệm ngọt như kem, thơm mùi Starbucks. Mùa thu năm ấy cũng là lần đầu em gặp anh, cuộc gặp đã nên duyên nên nợ đến ngày sau …

    Với em, mùa thu cũng là mùa để nhớ. Nỗi nhớ không thể gộp vào buồn hay vui, mà là thứ cảm xúc dành cho những điều quý báu đã xa rời tầm tay…


  5. #5
    Anh có biết…Sài Gòn mùa này thành phố buồn dâng con nước? Bước chân chơi vơi, như câu hát rơi trong chiều bỡ ngỡ.

    Mây ngơ ngẩn trôi…em thản nhiên chôn vùi kỷ niệm. Gió đùa nhau mải miết, tìm đường về lại mùa xuân…

    Thành phố của em có bao giờ lạnh giá, phải không anh? Tháng mùa này cũng không là thơ như phía bên kia bầu trời nơi anh thường kể.

    Em đành gắng đi hết những ngày nhòe nhoẹt…tung yêu dấu lên trời chấp chới cánh chim xanh…
    Em đã từng muốn níu những điều không ở lại – như là anh. Nhưng bàn tay trượt dài, góc phố xưa hoang hoải…ngày cứ trôi…cứ trôi…

    Năm tháng cũ xa rồi, em giờ không khóc nổi…sợ phố lại buồn thêm. Thôi đành trông mưa giữa những ngày trời nghẹn ngào nước mắt…

    Nỗi nhớ bây giờ chòng chành đến lạ. Anh đừng ngoái đầu nhìn lại, cứ xa xôi như trước…có thể một ngày… mình sẽ lãng quên nhau…

    Sài gòn mùa này nắng vội hơn mưa. Từng giọt chơi vơi nghe lòng – ray - rứt – nhớ một ngày nắng đẹp phía trời xa.



  6. #6
    Có người mất cả cuộc đời để tìm được tình yêu đich thực của riêng mình, còn mình thì mất gần nửa cuộc đời đi tìm mắt kính, chìa khóa, và điện thoại .


  7. #7
    Trong cuộc đời này, gặp được nhau đã là duyên, cùng nắm tay nhau đi trên một con đường là do duyên số.
    Nhưng có một số người vì duyên số mà trở nên đau khổ, một số khác...nhờ duyên số đó lại hạnh phúc vô bờ.
    Bởi lẽ, đi chung trên cùng một con đường đó, có người thì đi chậm để đứng chờ, có kẻ lại cố chạy thật nhanh vì sợ người đằng sau đuổi kịp.
    Con đường chỉ có một, cách đi của mỗi người tạo nên số phận và cơ duyên.

    Cũng có người buông tay nhau sớm, khi hết nợ hết duyên. Cũng có người dùng dằng níu kéo, đau khổ trầm luân mãi không buông. Cũng là do còn nợ hết duyên, cũng là do tính cách tạo nên số phận. Cũng không dám chê trách bất kỳ ai, vì mình không ở vị trí đó, không là người đó. Chỉ biết mong rằng ai ai cũng sớm được tự tìm lấy cho mình sự bình an bằng nhiều cách. Đừng so sánh cuộc đời mình với người khác. Bởi không ai dám chắc tương lai của họ sẽ thế nào. Cứ sống tốt với cuộc đời mình là được. Vậy thôi.



    Last edited by maiyeuthuong; 12-14-2017 at 11:30 PM.


  8. #8
    Một ngày tưởng bình thường như mọi ngày, nhưng không bình thường với mình chút nào. Một ngày đặc biệt hạnh phúc
    15-12-2017.

    ***************
    Em chào chị PhPhuongVy, chị Ngô Đồng, anh/chị Thu Vàng, anh nvhn, chị Thuykhanh, anh Kiến Hôi, chị Sông Thương, chị Thạch Thảo, chị HXhuongkhuya, và những anh / chị thi thoảng có ghé thăm nhà em. Em cứ vô hí húi viết vài dòng, rồi lại lon ton chạy ra, chẳng chịu chào khách tiếng nào, mong anh chị đừng phiền trách tội em nha. Hihihi.


  9. #9
    Sau Tết. Là cả một năm dài chờ đợi phía trước những gì đang đến, những điều chưa đến. Lòng tự bảo lòng, tất cả những nỗi buồn của mấy tháng qua …. chỉ có đớn đau cả tinh thần lẫn thể xác … cùng cực của nỗi đau …. hãy để mọi thứ lắng dịu. Để nhẹ lòng mà sống... Và mỗi khi nghe giông bão trở về trong trái tim, sẽ thôi không còn cảm giác mất phương hướng, mất điểm tựa. Và sẽ tự nhủ "Rồi sẽ qua". Sợ những lúc ở một mình, hay bất chợt coi một cảnh phim, hay một đoạn ca khúc trong bài hát nào đó, nước mắt bất giác tuôn rơi như suối. Ước rằng có thể khóc suốt cho quên hết đi mọi thứ đã trải qua, cũng không muốn nước mắt mình làm buồn lòng người thân yêu bên cạnh nên cô đành nuốt hết vào trong, câm nín. Chính vì vậy nước mắt chỉ chực chờ có dịp tuôn chảy. Như một thói quen thường có, càng đau càng giữ kín riêng mình, nên thời gian qua, cô sống trầm lặng, không hẹn hò bạn bè, không liên lạc với ai, không san sẻ thậm chí với người thân thiết. Biết vậy là hư, hư lắm, nhưng đã là thói quen khó bỏ. Cho tới bây giờ, cô cũng chưa dám hỏi mẹ về chuyện mẹ đã làm giúp cô sau đó .... Và cô cũng chưa đủ can đảm để ghé qua nơi đó một lần nào. Lúc gõ dòng chữ này nước mắt lại lần nữa tuôn rơi …

    Thêm một lần tự nhủ “Mọi việc cũng đã qua …”


  10. #10
    Ngày tháng cứ trôi, trôi mê mãi. Hôm nay đã là một ngày giữa tháng Sáu, tháng Sáu mưa nhiều hơn nắng. Mẹ đi, Anh đi, nên ở nhà đóng vai chính trong phim "ở nhà một mình" với hai bé cưng. Tật xấu sợ ngủ một mình vẫn còn nguyên không suy suyễn, tức cười cho một người có thể được gọi là tuổi trung niên nhưng vẫn còn sợ ngủ một mình. Kệ. Đã là thói quen theo mãi tới chừng nào chưa biết. Những đêm mưa rả rích, lòng buồn tựa mưa .... leo lên giường trằn trọc đến sáng. Sáng ra đi làm mà chàng tên ngáp cứ chạy tới chạy lui làm bạn. Buồn gì rồi cũng sẽ qua, chỉ có buồn ngủ không tha bao giờ.

    Mấy năm nay rồi không có cái khái niệm đi du lịch khám phá vùng đất mới, còn không biết bao nhiều là nơi muốn tới, nhưng mà chân bị cột lại bằng sợi dây vô hình có tên là Anh. Toàn những chuyến đi ngắn với Anh, và cũng là nơi mình đã tới biết bao nhiêu lần. Tháng 7 cũng sẽ đi chơi với nhóm bạn thân cấp 3, tới một nơi cũ xì luôn. Đành xếp lại chuyến đi mơ ước của riêng mình. Cứ mỗi lần vô trang Phượt, lại ngẩn người ra khi đọc chia sẽ của mấy thành viên trong diễn đàn. Trung Quốc, nghe tới cái tên là không thích rồi, nhưng lại thích văn học, thích cảnh sắc, thích mấy bài hát trong phim, thích đủ thứ hầm bà lằng của Trung quốc. Do không biết tiếng Bông, nên tự đi du lịch cũng khó.... chỉ có tự đi mới thỏa mộng ước Giang Nam, Tô Châu, Hàng châu, Chu Trang, Phượng Hoàng Cổ Trấn, Lệ Giang .... và quan trọng hơn là giờ hết ngọ nguậy đi du lịch dài ngày với bạn bè. Bao nhiêu ngày nghỉ trong năm chỉ dành cho Anh.

    Trời u ám ngoài khung kính, hy vọng trời sẽ không khóc chiều nay. Sợ lắm cái cảnh về trong mưa, xung quanh lai láng nước, chạy xe mà như đang chèo giữa dòng sông với vô vàn con sóng lớn nhỏ tùy thuộc xe ngoài to hay nhỏ. Sợ cái cảnh về nhà tối đen như mực, chỉ có hai nhóc nằm chờ thấy cô đơn và buồn kinh khủng.

    Chỉ mong Mẹ mau về nhà thôi. Mẹ ơi.
    Last edited by maiyeuthuong; 06-18-2018 at 02:52 AM.


 

 

Similar Threads

  1. Nỗi im lặng giữa em và tôi
    By ndangson in forum Thơ
    Replies: 240
    Last Post: 12-05-2016, 12:48 PM
  2. Sự im lặng ngọt ngào
    By khúc dương in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 12
    Last Post: 09-08-2015, 09:55 PM
  3. khoảng lặng cuộc sống
    By tranthanhxuan1959 in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 1
    Last Post: 11-26-2012, 07:04 AM
  4. Lẳng lặng nơi đây...
    By marriedchick in forum Tâm Tình
    Replies: 1429
    Last Post: 08-23-2012, 05:16 PM
  5. Khoảng lặng.....
    By 9,25 in forum Tùy Bút
    Replies: 3
    Last Post: 02-09-2012, 06:40 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 12:07 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh