Register
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 17
  1. #1
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111

    Chuyện tình đầu

    (Tác giả xin dẫn giải một chút, đây là chuyện tình học trò của đôi nam và nữ sinh khi còn đi học, nàng học giỏi và học chăm nên bất cần trang điểm, nhưng nàng vẫn đẹp lộng lẫy trong mắt người học trò con trai -chàng chỉ lớn hơn nàng vài tuổi. Không hiểu sao nàng gọi chàng bằng bác, nghe lâu lại thấy bùi tai, thích thích như ta lớn ra.)

    Em hỏi tôi:
    - Bác có yêu em không?
    - Sao lại không?
    - Sao bác trả lời em bằng cách hỏi lại em? Bác có làm sao không?
    - Ừ thì bác yêu em lắm.
    - Bác có thật tình yêu em không?
    - Có chứ! Yêu em thật lòng.
    - Có thật, thật lòng không? Hay bác chỉ nói thế cho tiện thôi? Em biết tính bác không thích bị hỏi nhày dưa. Mà bác lại hay nói bừa cho xong.
    - Bác nói thật là thật. Em có muốn bác thề không? Bác thề nhé! Này ví dụ như...

    Em vội che miệng tôi lại ,
    - Thôi, thôi em tin rồi. Bác không phải thề nữa. Nhỡ có chuyện gì thì em ân hận lắm. Lại phải mất công tự dằn vặt mình tới lui, phiền lắm, lỗi của mình hay lỗi của bác! Ép thề độc rồi lời thề vận vào thân thì khổ đến chừng nào.
    - Ơ hay?!
    - Em biết, em biết. Lỗi của em cũng có một phần vì em ép cái người ta không nói thật được thì người ta ...chết.
    - Ơ hay? Bác có thề sống chết hồi nào? Bác đang yêu đời lắm cơ mà. Mà lỡ bác nói rằng bác yêu em tí tí thôi thì em làm sao?
    - Thì em sẽ đứng dậy đi liền, đi không bao giờ quay lại. Lỡ có gặp bác ngoài đường em cũng làm ngơ không cần biết bác là ai hết.
    - ...
    - Mà nếu bác lảng vảng đến nhà em, em sẽ gọi cảnh sát cho bác biết tay.
    - May quá bác đã nói với em rồi, bác yêu em thật, thật tình. Không gian dối. Em có tin bác không?
    - Em không biết. Không mấy ai mà đo được lòng người. Mà lại đo lòng bác thì em ...chịu. Ông trời cũng còn thua...



    Và rồi em đi lấy chồng.

    Xa quá mỗi người mỗi ngả. Không còn gặp lại nhau nữa.

    Và rồi tôi lấy vợ. Rồi các con đang lớn từng ngày náo nhiệt. Náo động đến cả đời của bố chúng nó, không còn thì giờ nào dành cho riêng mình nữa ngoài cơm áo, nhà cửa và buồn vui của chúng nó và ...mợ!

    Đến một hôm nhớ nàng, chợt muốn nói với nàng: vợ anh không chướng bằng em mấy nên anh thấy ...thật hú hồn! Thôi nhé kiếp này chúng ta gặp nhau mà không hợp đoàn thôi thì hẹn kiếp khác nhé. Yêu chỗ này thì cũng như yêu chỗ kia, chỗ nào cũng vui. Kiếp này bác sẽ tu để kiếp sau gặp lại em, em sẽ không còn như thế nữa. Thế là như thế nào? (Bác vẫn còn nhớ giọng em nhỏ nhẹ mà cao vút!) Thú thật với em, bác cũng không biết thế là ...thế nào nữa.

    Hanhgia 6-2013
    Last edited by Hanhgia; 06-26-2013 at 03:21 PM. Reason: Sửa lỗi văn phạm

  2. #2
    Em xin chào làm quen bác Hanhgia. Welcome to the forum kiểu như Mỹ hay nói.
    Em đọc truyện bác mấy lần thấy thinh thích , nhất là những câu như "Yêu chỗ này thì cũng như yêu chỗ kia, chỗ nào cũng vui".
    Quả là một triết lý cao siêu và lạc quan chan hòa tình người bác nhỉ.

    Mong bác sáng tác thường .

    kk.
    con gì cũng đòi ăn, cái gì cũng đòi mua

  3. #3
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111

    Smile Chào khờ khạo

    Xin cám ơn sự chia xẻ của kk, hanhgia sẽ viết thêm khi thời gian cho phép. Ngày xưa có tạp chí online của cố nhà văn/thơ Phạm Chi Lan, Văn Học Nghệ Thuật, hanhgia có tham gia với nhiều năm và nhiều tên (vì lối viết lạ, nên được Phạm Chi Lan chiếu cố đòi phỏng vấn, hanhgia ngán lắm, mình viết chỉ để tâm hồn mình ...vui hơn (vai u thịt bắp mà) chứ không có ý dziết dzăn/thơ). Bẵng đi nhiều năm bận việc, chữ nghĩa tiếng Việt đi đâu hết, hoảng hồn nên viết lại.

    Hồi Phạm Chi Lan nằm bệnh, tính viết một vài bài chia xẻ nhưng VHNT không còn nữa, còn các online khác thì lạ qúa - chữ nghĩa Việt có lẽ thay đổi hơi nhiều, không biết là cho điều tốt hay xấu. Nên thôi đành lặng im và nay xin lỗi với nhân gian.

    Xin chào, thân,

    hanhgia
    (hành giả: hành là du hành chứ không phải tu hành, nên xin đừng chê trách hanhgia có khi phàm tục hơn bình thường )



    Quote Originally Posted by khờ khạo View Post
    Em xin chào làm quen bác Hanhgia. Welcome to the forum kiểu như Mỹ hay nói.
    Em đọc truyện bác mấy lần thấy thinh thích , nhất là những câu như "Yêu chỗ này thì cũng như yêu chỗ kia, chỗ nào cũng vui".
    Quả là một triết lý cao siêu và lạc quan chan hòa tình người bác nhỉ.

    Mong bác sáng tác thường .

    kk.

  4. #4
    Cám ơn bác đã giải thích và chia sẻ.
    Em chưa đọc bác nhiều chỉ một truyện ngắn và một bài thơ bên kia nhưng em nghĩ bác vừa là hành (tu) vừa là hành (du) cũng hay. Em thấy bác có căn tu và lòng thương người, sẳn lòng đi tu kiếp này để kiếp sau gặp lại người yêu tuổi thơ một lần nữa.
    Dĩ nhiên em thích đọc một lối viết trần tục có mùi mồ hôi vai u thịt bắp của con người thật, nếu có điểm chút u mê ám chướng lại càng hay.

    Xin chào bác lần nữa.
    con gì cũng đòi ăn, cái gì cũng đòi mua

  5. #5
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111

    Chương II

    Chương II

    Ngày gặp em với hai con và trong vòng tay ...kẻ khác vĩnh viễn, cổ họng mình tự nhiên khô đi, môi miệng cũng thế. ..."Hắn" có yêu em không? Em có vui thật không? Hồn như trên mây trong chuyến bay trở về nhà, nhìn ra cửa sổ thấy mây trắng từng cụm bay bay mà không thấy đẹp như trước nữa. Buổi chiều hôm đó chạy bộ trong công viên cạnh nhà cho đến tối. Chợt nhớ ra chưa bao giờ thấy mình mệt như thế kể từ năm mười tám đi di hành 20km với ba lô 10 ký lô ...gạch (cấm uống nước hay ăn để quen với gian lao) sau hai tuần tập huấn quân sự ở trường trước khi tham dự một tuần thực tế trên phòng tuyến biên giới.

    Tối hôm đó người thì quá mệt nhưng không ngủ được, ngồi trong bàn viết, mà hồn về phòng tuyến ấy. Tự nhiên hình bóng nàng bị quên ngay như có ai xóa đi nỗi nhớ của mình lúc nào không hay. Bây giờ nhớ lại thì thấy lạ. Ký ức khác chảy về như thác lũ không sao chặn lại được. Ai đó đang hát "...Sau chinh chiến, ôi quê hương thần thoại, thưở hồng hoang..." trong giàn máy CD mở nhỏ. Cuộc tổng tấn công đang bắt đầu hình thành, thanh niên bị nghĩa vụ ào ạt xua ra chiến trường. Kể cả các bạn tôi nữa, bốn tháng về trước chúng tôi vừa tốt nghiệp phổ thông và đi thi đại học, chúng tôi chơi volley ball và đá banh, từ sáng đến trưa, từ trưa đến tối cả tuần lễ cho đến khi nhà trường cấm cửa vì đã vào hè. Không hiểu tại sao như thế, những năm ngồi học với nhau, chẳng bao giờ chúng tôi chơi thể thao với nhau, chỉ tranh nhau và kèn cựa nhau làm việc ...đoàn để lấy điểm. Khi thi đại học xong thì mới biết là em nào làm được bài thì đậu (và lý lịch gia đình đừng quá ...dữ dằn), đoàn viên hay cảm tình đảng (sao mình nhớ được mấy cái vớ vẩn này thì hay thật) chẳng giúp gì cho việc thi đại học.

    Rồi ra chiến trường theo vận mệnh hên sui của mình, bốn tháng đã qua đi, chưa đầy mười tám tuổi và là...giáo sinh, tôi đang đứng trong phòng tuyến nhìn qua lỗ châu mai về phía tây bắc, nhớ về các bạn mình, những thân mến cũ, đang hành quân và đụng trận tơi bời. Mười tám tuổi không thể nào có thể tưởng tượng ra cái chết đến như thế nào, làm sao...

    Chỉ nhớ mình thấy nhớ bạn bè mình vô cùng, chẳng biết cầu nguyện, chỉ biết lạy Trời cho các bạn trở về không thiếu cái gì. Đến gần cuối năm, lác đác vài bạn thân bắt đầu trở về từng người một (và trốn luôn), không ai thiếu món gì ngoài chuyện bị đạn bắn trầy da trong khi đi trinh sát (thật là như vậy, các bạn còn kéo tay áo hoặc ống quần để lên khoe nhau chiến thương nho nhỏ nhưng hình như bi kịch lắm), gặp lại nhau mừng quá và lần này thì rủ nhau uống ...đế cho đến gục tại chỗ cho đến sáng.

    Tôi thì đang học bù đầu để thi giữa học kỳ nhưng thôi mặc kệ mai lo. Mười tám cộng hai tháng tuổi uống rượu đế mạnh như hảo hớn trong truyện Kim Dung: nhất tửu phá thành sầu, trưởng thành trong chiến đấu, dô dô,... bạn bè dõng dạc phán dạy nhau như vậy. Mỗi em đến lượt uống nửa chén ăn cơm, có em uống cả chén đỡ cho bạn, đổ máu hơn đổ rượu, bây giờ nghĩ lại ghê quá, làm sao chúng mình có thể uống được như vậy nhỉ? Rồi kể chuyện chiến trường cho nhau nghe, tôi ngồi say mê lắng nghe như đang được nghe chuyện thủy thủ Sinba! Dù được chấm là xạ thủ ak với đôi mắt 4.5 độ nhưng chưa bao giờ cả gan ...nhắm, ngay cả, gà. Đến khi nghe chuyện hy sinh của các bạn học cùng trường nhưng khác lớp thì mới biết sợ ...chết! Bây giờ lòng tôi vẫn nao nao khi nhớ về các bạn, có người thì biết mặt (nhờ bạn hay đọc ...nghị quyết của trường trên khuôn viên), có người thì chỉ nhớ nét mặt mờ mờ vì học chung với nhau từ nhỏ và bị đổi lớp liên miên (toàn là phó thường dân như mình!) chỉ biết tên và lớp học thôi.

    Mười tám tuổi chúng ta chưa bao giờ dám cả gan nói chuyện với bạn học gái cùng lứa chứ đừng nói gì về nắm tay, tỏ tình hay làm chuyện ...đó.

    Mười tám tuổi giỏi toán lý hóa sinh học, ngây ngô, hiền lành như những thầy tu trẻ bỗng một hôm rời ghế nhà trường rồi vác súng ra trận, rồi có bạn nằm xuống, tỉnh queo như robot!

    Mười tám tuổi khi người ta chết thì linh hồn về đâu?

    Tôi vẫn hỏi mình câu hỏi đó từ đó đến bây giờ.
    (May quá không ai chết vì ...thất tình cả!)

    Hanhgia 6-2013
    Last edited by Hanhgia; 06-29-2013 at 06:47 PM. Reason: Sửa lỗi chính tả và văn phạm

  6. #6
    Biệt Thự RaginCajun's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    2,711
    Rất thưởng thức cách viết rất..bụi của bác. Mừng bác đến với phố rùm.
    Laissez les bon temps rouler!

  7. #7
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111
    Cám ơn RaginCajun.

  8. #8
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111
    Chưong III

    -Này bác, sao bác không bao giờ mời em ra ...dance với bác vậy, chỉ đi nghe nhạc thôi à? Người em có mùi gì không?
    -Bác chỉ biết có một điệu sì lô ...mùi mà chưa ...tập bao giờ, mà em lại không thích. Em cứ nói không là không thì bác biết làm sao. Ờ mà bác thấy người em thơm lắm, không sao cả!

    Bỗng chàng thấy bàn chân chàng đau điếng, nàng vừa cho chàng ăn một đạp.

    - Cấm bác không được nói chuyện với em như vậy!
    - Sao em đạp bác đau quá vậy đâu còn chân chở em đi học về...
    - Bác không làm sao chứ, không sao chứ?

    Nàng vừa nói vừa suýt xoa.

    - Em đâu có ...mạnh chân đâu. Ờ mà may quá! Không biết dance thì làm sao ai biết bác bị đau chân đâu. Bác lái xe còn dư sức mà..., tội nghiệp quá.
    - Em hỏi bác người em có mùi gì không, thì bác biết trả lời làm sao? Không thì là nói xạo, có thì bị ăn đạp!
    - Bác nói chuyện dzô diêng lắm. Em đi về đây.

    Chàng vội trả tiền rồi vội chạy cà thọt theo nàng đi lấy xe (nàng mắc cở đến đỏ mặt, nhìn quanh lỡ có gặp ...ai quen không, bác này thật không biết ngượng!). Chắc chắn là chàng còn ăn vạ với nàng cho đến hết con đường về nhà. Cho hết ...chướng.

    Ờ mà thật, bây giờ bác mới nhớ ra, từ trước đến giờ bác chỉ biết có mỗi một điệu sì lô ...mùi, trong nhà hay ngoài phố!

    2013-07

  9. #9
    Quote Originally Posted by Hanhgia View Post
    Chưong III



    Bỗng chàng thấy bàn chân chàng đau điếng, nàng vừa cho chàng ăn một đạp.


    2013-07
    .............hú hồn là phải bác ạ.
    con gì cũng đòi ăn, cái gì cũng đòi mua

  10. #10
    Biệt Thự
    Join Date
    Jun 2013
    Posts
    1,111
    Chương IV

    Đêm hôm qua tôi có một giấc mơ rất lạ, tới cái thời "...Tuổi theo mùa đi mãi..." (thơ Xuân Quỳnh) thì ít khi được nằm mơ, nên tâm hồn lâng lâng về nó mãi không nguôi.

    Trong giấc mơ, tôi thấy tôi đi bộ về một nơi không lạ không quen, có ánh sáng phơn phớt hồng dịu dàng (khó viết ra tiếng Việt quá, giông giống như kẹo bông làm bằng đường), thấy mình dừng lại rồi đứng vịn tay vào thân cây giàn bông giấy có đầy hoa đo đỏ như ngày xưa còn trai trẻ, rất trẻ. Thấy lòng mình nhẹ nhàng, không buồn không vui, thấy mình dường như đang mỉm cười nhẹ nhàng say đắm vào khoảng không phơn phớt hồng ấy, dường như có cái cảm giác rất thân ái...Và rồi tỉnh dậy mơ màng thấy tiêng tiếc cái giấc mơ ngắn ngủi ấy.

    Buổi sớm ngồi bên kitchen bar uống café một mình trước khi ra xe, vừa xem tin tức vừa nghĩ về giấc mơ thật lạ mà lòng như mơ hồ nuối tiếc cái gì đó. Thật lạ. Tôi viết vội vài giòng trong sổ tay làm việc để nhớ về giấc mơ trước khi bắt đầu một ngày ...dài rồi quên hết mọi chuyện khác!

    Vài ngày này đang bắt đầu một đồ án mới mà tôi mãi loay hoay đánh vật (bàn phím và con chuột thôi) với hệ thống mới này mà chưa chịu ...chạy. Vài ngày nữa thì đi nghỉ hè với cả nhà rồi. Tôi không muốn vừa nghỉ hè vừa suy nghĩ về cái rắc rối này. Nghỉ hè một tuần xong còn phải lừ đừ hơn một tuần trong bàn giấy để nghỉ ngơi cho cái nghỉ hè (lần nào cũng thế và ở đây ai cũng vậy - a safe vacation for a vacation)! Tôi phải làm cho xong cái recipe để khi nghỉ hè về, thợ bếp (tôi) mắt nhắm mắt mở (không biết cho đến bao lâu) chỉ việc nấu thôi không cần nghĩ ngợi!

    Hy vọng chụp được vài tấm hình hay hay sau này còn có lúc thích thú ngồi nhìn lại và bật cười với các con như những cuốn (đúng ra là một tủ) album lúc các con còn bé.

    Xin cám ơn giấc mơ lạ, tôi đã bớt cô đơn hơn cho một khoảng khắc hôm nay trong cuộc trường chinh sinh tồn.

    2013-07

 

 

Similar Threads

  1. Tự tình khúc.
    By ndangson in forum Thơ
    Replies: 256
    Last Post: 09-16-2016, 12:08 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 12-19-2012, 06:17 AM
  3. Replies: 4
    Last Post: 08-15-2012, 08:31 AM
  4. nô lệ tình dục trẻ em ở cambodia
    By gtmt in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 0
    Last Post: 06-20-2012, 09:20 AM
  5. Chuyện tình ly và nước
    By hoa sen in forum Tùy Bút
    Replies: 0
    Last Post: 04-21-2012, 11:01 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:17 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh