Page 1 of 99 1231151 ... LastLast
Results 1 to 10 of 983

Thread: Vạc ăn đêm

  1. #1

    Vạc ăn đêm


    GIẤC THƠ

    Tôi, linh hồn kiệt quệ
    Dẫm sương vạch nẻo về
    Qùy dâng câu ru mẹ
    Hát mời hoang vu nghe

    Tôi, ngữ ngôn hèn mọn
    Run rẩy trước rừng thiêng
    Gom đôi vần ảm đạm
    Thắp sưởi góc muộn phiền

    Tôi, con chim khản giọng
    Gục đầu giấc cô miên
    Mơ xanh triền biển rộng
    Mỏng cánh vợi bay tìm

    Tôi, cọng rong lữ thứ
    Mỏi đời nằm ngất ngư
    Môi uống no phù chú
    Say, lỡ lời, thành thơ.

    ĐCĐ

    Last edited by VẠC ĂN ĐÊM; 09-03-2014 at 08:44 AM.

  2. #2

    Nhật ký tháng mười




    NHẬT KÝ THÁNG MƯỜI

    Đưa người xuống phố vàng đôi nẻo
    Dăm bước chân chẳng được nói năng nhiều
    Chéo khăn lụa thổi vào ta niềm trong trẻo
    Lạnh tháng mười chưa đậm, chớm liêu xiêu

    Đưa người về góc vắng mấy đìu hiu
    E chạp đến chỉ còn ta với gió
    Có đôi chiếc mùa đông rơi xuống cỏ
    Nhặt lên cầm héo úa cả bàn tay

    Mắt trông trời tìm lại tiếng chim di
    Chợt hốt hoảng gặp màu mây năm cũ
    Gặp kỷ niệm trên cành thiêm thiếp ngủ
    Bắt gặp mình khe khẽ nhủ: xưa ơi …

    Người đi về phương ấy trống bờ vai
    Hà Nội tháng mười và, hoa sữa
    Chiều Sài Gòn sóng đôi cùng nỗi nhớ
    Lá me vàng thấm thắc
    vợi cơn mưa.

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  3. #3

    Khúc vụn tiễn tháng chín




    KHÚC VỤN TIỄN THÁNG CHÍN

    Hệt tháng Chín sẽ đi không ngoái lại
    Có tiếc chăng, hôm tiễn, chẳng em ra
    Và thương quá một vầng mây đắm đuối
    Khách cuối cùng dáng lạnh đọng sân ga

    Rời phố nọ chẳng lý gì giận dỗi
    Công viên trưa đâu thiết bóng người ngồi
    Tiếng chim run lẫn vài chùm mưa vội
    Bất quá làm tháng Chín ướt thêm thôi

    Đã hành lý cho chuyến đi dài đó
    Thêm chút rầu hao hớt tựa hoàng hôn
    Hiềm chưa kịp gửi câu từ biệt gió
    Lỡ em về bóng nhỏ tội tình hơn

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  4. #4




    ĐÊM THÁNG CHÍN CỔ ĐIỂN

    ghìm đợt ho khiêm tốn
    trong lồng ngực cuối ngày
    dắt cơn mưa bận rộn
    về ngủ cùng heo may

    treo câu thơ hèn mọn
    nở chữ nghĩa trên nhành
    đẩy cửa tìm nguồn ngọn
    thấy một bầu thiên thanh

    ngoài sân chó sủa quanh
    hốt vù cánh dơi lẻ
    ai thức chong nến xanh
    kiểu ngồi buồn khe khẽ

    đưa tay cài then nhẹ
    tháng chín vừa bay ngang

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  5. #5




    THU RỖNG

    kỷ niệm bật ríu rít đôi tiếng
    rồi bay đi
    bỏ lại chiếc tổ rỗng
    mùa thu rỗng
    ngôi nhà rỗng
    trái tim rỗng

    ngày lại qua trên tờ lịch rụng
    nhàu nát dưới bàn chân cố bước thật nhanh
    trốn bỏ quá khứ
    bỏ tiếng chó sủa ma đêm trăng vắng
    những cột đèn sắp hàng cúi đầu như một đêm hối hận
    khung cửa sổ vuông vức
    như con mắt còn thức
    đợi chờ một hồi đáp không bao giờ đến

    có âm thanh bí ẩn chạm xuống bậc thềm
    nào phải tiếng lá cây
    lá rụng trắng hôm đàn chim non giã biệt
    chẳng là nốt trầm trong bài sô-nát
    cây đàn vừa dẹp lên tầng gác chứa đồ cũ
    cũng đâu là tiếng thở dài của ai
    vì người đã bỏ đi
    khi làn gió thu đầu tiên ghé vào vai mình
    nhẹ như một rẻo khăn tang

    ĐCĐ
    Last edited by VẠC ĂN ĐÊM; 10-14-2011 at 06:44 PM.
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  6. #6

    Trên bàn tay tháng chín




    TRÊN BÀN TAY THÁNG CHÍN

    nhón tay lượm một mùi cỏ
    tháng chín đứng yên
    giọt sương say sưa
    ngủ trên điệp khúc ngân nga con dế
    linh hồn cỏ không về nữa
    mùa thu lăn tròn từ tóc xuống vai
    rơi chạm đất
    hóa thành tờ lá úa

    ngó quanh quất tìm lấy một nhiệm mầu
    dành tặng mùa sau
    mùa sau không về nữa
    có sợi tóc lén buồn
    tháng chín quay lưng
    mùi cỏ vỡ trên bàn tay tháng chín …

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  7. #7

    Thu sơ ý







    THU SƠ Ý

    Người sơ ý đem nắng về phơi phóng
    Tóc ngắn thôi đủ mây quét ngang chiều
    Thu lẳng lặng trên lớp son chín mọng
    Tôi, là mùa, chưa rụng đã nghiêng nghiêu

    Người có biết mỗi tiếng kêu thất lạc
    Trải tương tư trên sải cánh yên lành
    Tôi nằm đợi con dã tràng se cát
    Gặp vô tình mỏng áo rất vàng chanh

    Người nghiêm trang như hai bàn tay chắp
    Bâng quơ thôi – lời lẽ đủ là thơ
    Tôi, bất quá, tầm thường ngang cục đất
    Cầu nguyện hoài chưa thấu những vu vơ

    ***

    Và, kiêu hãnh, người xây tòa ngục thất
    Kẻ tội đồ duy nhất – nỗi buồn tôi

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  8. #8



    ĐÊM MƯA BÊN SÔNG HÀM LUÔNG

    Ngó bờ ngồi đợi quạnh không
    Lia hòn đá nhỏ đáy rong rêu chìm
    Khoắng tay vớt chút triền miên
    Sóng Hàm Luông vỡ nhắc niềm nguôi ngoai

    Thả neo vào bến trẻ trai
    Dòng xưa còn bỏ tóc dài như em
    Lục bình trôi tím nước lên
    Cho ta vẹt lá xanh tìm cõi quên

    Chiều chưa tan, đêm đã nghiêng
    Chạnh thèm cốc rượu sưởi phiền mười năm
    Đốt thêm điếu thuốc, khói quanh
    Lắng câu vọng cổ ướt dầm đêm mưa.

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  9. #9

    SUẤT CƠM TRƯA NÀY

    trưa ngó lên trời gặp cánh chim di
    sao ngùi ngùi suốt buổi

    vẫn nhận ra mình đang ngồi trong quán cơm bình dân
    mấy cọng rau xanh tượng hình bờ đê dài khó nhọc
    che chở từng dấu chân xa tuổi quê

    quên mất bao lâu chưa lần quay về
    nơi gáo nước mưa sánh tràn ngọt mát
    mẩu tin vô tình lại nhắc
    cơn bão đêm xơ xác cây lúa đồng nhà

    nhẩm một địa danh
    nhẩm một xót xa
    tự nói lầm thầm tự nghẹn lời xứ sở
    giả vờ mình chưa hề lữ thứ
    dẫu quen rồi lề thói bể dâu
    vốn mất niềm tin vẫn chắp tay nguyện cầu
    giông bão rồi sẽ qua mà khó nguôi đau đáu

    gọi suất ăn trưa
    và vào miệng miếng cơm rưng rưng mùi rạ trấu
    nhai chậm chạp, kỹ càng
    lòng dạ gửi đâu đâu

    ĐCĐ

    Last edited by VẠC ĂN ĐÊM; 09-03-2014 at 08:51 AM.
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ

  10. #10



    NGHI LỄ ĐÓN MÙA THU

    Một linh hồn xinh xắn vừa chào đời
    Từ thất lạc và mất mát
    Bay lên theo cánh chim truyền thuyết
    Sống dậy bằng tàn tro của những tiếng ve
    Cùng cơn mưa trên lưng

    Mất mát có bao giờ là một diễm phúc
    Lưu lại bài học trong kí ức
    Mặn nước mắt
    Đắng nỗi buồn

    Như chuỗi cúc
    Bùng lên đám cháy màu vàng trên chiếc độc bình
    Sau một chạm nhẹ mặt trời
    Buổi sáng mở cửa
    Cái khẽ khàng bí ẩn cùng chiếc lá úa đầu tiên
    Trái tim thức giấc
    Đứng giang tay, nói
    Tôi không phải là tín đồ duy nhất
    Sùng bái mùa thu này.

    ĐCĐ
    ngoài khổ đau và hạnh phúc, tôi thêm được làm thơ


 

Bookmarks

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •