Register
Page 8 of 8 FirstFirst ... 678
Results 71 to 72 of 72

Thread: Lang Thang II

  1. #71
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    1,176
    Hói Râu


    Cách đây ít lâu tôi lái xe sang thành phố bên cạnh để dự đám tang một người quen. Đến nơi khá trễ, tang lễ đang cử hành, tôi ngồi cuối phòng đúng lúc một ông sư đang tụng kinh ê a bắt đầu cuộc lễ theo Phật giáo.

    Ngồi đằng xa nhìn lên, chỉ thấy phía sau lưng của sư ông, nghe giọng nói có vẻ quen thuộc nào đó. Nhưng tôi không nhớ ra nổi. Tiếng tụng kinh đều đặn, nhưng không giấu được vẻ mạnh bạo, cứng rắn của một người từng trải, một người phải có một cuộc đời sóng gió, khác thường, dù cho có ẩn trang dưới chiếc áo nâu sồng.
    Lòng tò mò càng lúc càng tăng, tôi vẫn chưa thể đoán ra sư ông này là ai. Và tôi gần như quên hẳn chuyện mình đang đi dự đám tang, chỉ mong cho chóng xong để lại gần xem vị thượng tọa này là nhân vật nào, thấy đề tên trên tập in để trên mỗi hàng ghế, nhưng là pháp danh một thượng tọa tôi chưa từng nghe đến.

    Khi mọi thủ tục tang lễ đã chấm dứt và sư ông ra về, sắp bước ra khỏi phòng đi ngang chỗ tôi ngồi, trí nhớ bừng tỉnh tôi nhận ra ngay. Tôi đi theo, vỗ vào vai ông sư:

    -“Hói Râu! Phải mày không Râu?”

    * * *

    Larry Lương tự Hói Râu là bạn tôi từ ngày mới sang Mỹ. Larry làm nghề bán bảo hiểm, có văn phòng trong khu Việt Nam đông người tại thành phố tôi ở. Làm nghề bán bảo hiểm từ những năm đầu tiên, bán bảo hiểm xe, nhà, nhân thọ, Larry kiếm tiền như nước. Miệng giẻo như kẹo kéo, nhưng ăn nói chững chạc, tạo tin cậy cho khách hàng, văn phòng Larry lúc nào cũng đầy người ra vào. Đặc biệt mấy cô thư ký đón khách, trả lời điện thoại, làm giấy tờ, cô nào cũng son trẻ, tươi tắn, sexy, ngồn ngộn, càng làm cho đám thanh niên trẻ kéo về sinh sống tại đây, làm thợ tiện, thợ ráp máy lạnh, thợ sửa xe, kéo đến nườm nượp. Và cứ thế, Larry Lương chẳng mấy chốc thành người giào có, nổi tiếng trong cộng đồng người Việt tại đây.

    Càng được nhiều người biết đến hơn vì hình dáng bên ngoài của Larry. Hắn hói đầu, chỉ còn vài sợi tóc lơ thơ trên đỉnh, nhưng đặc biệt Larry có bộ râu quai nón rất ư bắt mắt! Người Việt ít có râu quai nón, phần lớn người nào có cũng cạo sạch, số người để hẳn một bộ râu quai nón được coi là hiếm có. Mà bộ râu quai nón của Larry lại rất dày, đen nhánh, chiếm gần một phần ba khuôn mặt, nhưng rất đều và óng mướt! Hắn lại chịu khó cắt xén, trang trí, tỉa uốn kỹ lưỡng như một người làm landscape chuyên nghiệp lành nghề, mỗi sáng trông coi và sửa soạn cho bộ râu quai nón của mình ắt hẳn phải cỡ cả tiếng đồng hồ mới xong!

    Larry không có vợ con gì cả. Chưa bao giờ lập gia đình. Có lần tôi hỏi, Larry aka Hói Râu tâm sự:
    -
    "Tao không lấy vợ. Vì không có người đàn bà nào chịu nổi tao cả! Mày biết tại sao không?”

    Thấy tôi lắc đầu, Hói Râu cười :

    - “Tao bị bệnh về sex! Chúng mày bình thường một tuần làm chuyện đó một lần hay hai lần là cùng. Nhưng tao khác! Tao không đêm bảy ngày ba như vua Minh Mạng thuở trước thì cũng phải ngày hai đêm bốn mới được! Không có không xong! Còn ai chịu nổi để làm vợ tao được. Nên tao không lấy vợ, không lập gia đình nữa! Số mệnh đã an bài cả rồi!”

    Mà quả Hói Râu có mắc bệnh thật. Văn phòng bảo hiểm hắn dọn hẳn một phòng nhỏ ăn thông với phòng làm việc, giường nệm sẵn sàng, máy lạnh chạy rì rì, gắn gương tứ bề mọi phía. Trên tường đầy hình Playboy dán trán ngập. Và các cô thư ký trẻ đẹp, sexy của Larry cô nào cũng chỉ làm việc được vài tuần hay một hai tháng cũng đều xin nghỉ cả!

    Larry làm ăn kiếm tiền thu bộn bạc nhưng tiền ra cũng lắm. Lý do dễ hiểu. Vì cô thư ký nào của Larry khi nghỉ việc cũng đều nhận được một món tiền khá lớn của Larry để bịt miệng đừng nói gì. Nhưng nào dễ mà yên! Có cô làm dữ hơn, đưa ra luật sư. Anh bạn khác của tôi làm luật sư tại đây cho biết có cả chục vụ kiện Larry thường trực. Hết vụ này bồi thường bãi nại xong lại đến vụ khác!

    Anh bạn luật sư khuyên Larry:

    - “Một vừa hai phải thôi Hói Râu! Mày làm bậy nhiều quá, có ngày gặp đứa không bỏ qua, nó đưa lên District Attorney là tao cũng hết gỡ cho mày! Mà mày cũng ngu vừa vừa thôi Larry! Có tiền rừng bạc bể đâu mà bồi thường mãi như thế được. Mày kiếm mấy bà già, già nhách dơ xương, người như con mắm, no tits, no đít, làm thư ký cho văn phòng để yên chuyện đi. Cái garconnière tổ quỷ trong văn phòng mày đổi lại làm kho chứa đồ thôi! Đừng để cảnh sát ập vào bắt quả tang mày làm bậy là phiền to đó Larry à!

    Sau ngày anh bạn luật sư khuyên răn đó, Hói Râu thấm thía thay đổi hẳn. Hắn thấy quả thật không nên để chuyện bệnh hoạn của mình dính líu vào việc làm ăn kiếm sống. Và từ đó Hói Râu bắt đầu đi bar của Mỹ. Từ buổi chiều làm việc xong là anh chàng bắt đầu sửa soạn trưng diện, ăn mặc bảnh chọe, sức chút nước hoa loại musk có pheromone gợi dục, trang trí lại bộ râu quai nón làm cần câu. Rồi Hói Râu đi hết bar này đến bar khác kiếm mồi. Chỉ biết là Larry thành công vượt mức. Không đêm nào mà không bắt được một hay hai nàng tóc vàng mắt xanh, chân dài, say khướt, theo người tình Á Châu hói đầu có bộ râu quai nón làm mê mẩn lòng người về ngủ qua đêm!

    Có lần tôi hỏi bí quyết. Larry cười:

    - "Tao chẳng cần làm gì cả! Đàn bà Mỹ đi một mình vào bar uống rượu còn chuyện gì khác ngoài chuyện kiếm đàn ông! Không cãi nhau với kép hay bị kép bỏ, chán đời, cũng là bị bệnh như tao, tức là loại nymphomaniac. Tao cứ ngồi yên một chỗ, tì tì uống rượu, các nàng thích của lạ, muốn đổi món, chán mấy thằng Mỹ trắng, muốn thử Á Châu, là lại bàn tao gạ gẫm ngay! Khỏe ru!

    Rồi một ngày, tự nhiên Larry Lương tự Hói Râu bỗng nhiên biến mất. Không còn ai thấy tăm hơi. Văn phòng bán bảo hiểm đóng cửa, không để lại địa chỉ hay số điện thoại thay đổi. Có nghĩa Larry không còn ở thành phố này nữa, đã dọn về một tiểu bang khác làm ăn. Hay gặp chuyện gì ghê gớm lắm! Có kẻ xấu miệng đồn thổi Larry bị cảnh sát bắt về chuyện làm bậy, đang ở tù rục xương. Có người thắc mắc hay Larry đã chết ở đâu đó. Hay ngủ với mấy em Mỹ trắng quá độ nên kiệt sức, thượng mã phong chết gục trong hotel cũng không biết chừng!

    * * *


    Tôi ngồi đối ẩm, uống trà với Larry Lương, tự Hói Râu, bây giờ là Thượng Tọa trong ngôi chùa thiền tự của người Việt tại thành phố này. Larry húp một ngụm trà, cười:

    - “Mày chắc nóng lòng lắm rồi! Từ từ, chuyện đâu có đó! Tao sẽ kể hết cho nghe. Nhưng uống chút trà đi. Trà quý lắm, có tín hữu đi Tàu về mua tặng tao, loại này từ đỉnh Côn Sơn đem về đó!”

    Tôi bực mình:

    - “Trà chiếc gì! Mày kể chuyện đang từ thằng ba trợn Hói Râu mà bây giờ thành thượng tọa cho tao nghe đi chứ1 Sốt cả ruột còn bày đặt thưởng thức trà”

    Larry cười:

    - “Mày nên ở lại đây học thiền với tao, cho hết cái tính nóng nảy đi. Thôi tao kể cho mày nghe. Mày biết đó, mấy năm trước, tao càng ngày càng sa đọa. Chuyện tao bệnh về sex mày biết rồi, chỉ có tăng chứ không giảm. Mà đi bar rượu của Mỹ, ngủ với cả trăm đứa như vậy rồi cũng có ngày lãnh đủ. Tao thấy trong người khác lạ, đi thử máu mới biết mình bị AIDS. Tao chán đời quá, được cái bệnh AIDS bây giờ có thuốc chữa ngon lành không như trước. Phải uống thuốc cả đời thôi, rồi cũng trở lại bình thường, cũng chỉ như bị áp huyết cao, tiểu đường mà thôi.

    Nhưng tao chán quá. Vì chuyện sex không kiềm chế được, làm dính HIV, cũng chỉ là mình tự hại mình. Rồi ngày đó tao có việc phải đi đến thành phố này, tao gặp ông sư già trụ trì ở chùa này. Tao nói chuyện, nghe lời giảng giải của ông mấy ngày liền, tự nhiên giác ngộ chân lý. Tao bèn cạo đầu, đầu hói nên cạo chút cũng sạch. Rồi cạo luôn bộ râu quai nón. Và xin quy y ở lại chùa để tu hành, học đạo. Dĩ nhiên tao có về thành phố cũ để thu xếp hết công việc, đóng cửa văn phòng và bỏ đi không cho ai biết.

    Được vài năm, vị sư già chết, tao lên thay và trụ trì luôn ở thiền viện này. Câu chuyện chỉ có thế thôi. Nhưng mày biết không. Chuyện lạ là tao học thiền. Nhưng thiền cũng không giúp gì nhiều cho vấn đề bệnh sex của tao. Chỉ đến khi tạo cạo sạch bộ râu quai nón là bao nhiêu ham muốn, thúc đẩy, bắt buộc không kiềm chế được trước kia về chuyện sex, bỗng nhiên biến mất hẳn.

    Có nghĩa tất cả những hệ lụy của tao về chuyện sex, là do bộ râu quai nón mà ra cả! Tao để râu quai nón từ ngày còn trẻ, mới lớn, nên không bao giờ để ý đến cái tương quan giữa chuyện có bộ râu quai nón và chuyện đòi hỏi về sex thường trực thành bệnh như vậy. Chỉ đến khi quyết định xuống tóc quy y, cạo đầu, cạo râu mới khám phá ra bộ râu quai nón đã gây nên cớ sự như vậy.

    Và đôi khi tao nghĩ lại, giả sử nếu tao không bao giờ để râu quai nón, tao sẽ không mắc cái bệnh về sex khốn kiếp kia. Rồi tao cũng lấy vợ, có con, có gia đình như những người bình thường khác, tao đã không trở thành người tu hành như ngày hôm nay. Mọi sự sẽ khác hết tất cả! Và tao sẽ vẫn là Larry Lương, chuyên viên bảo hiểm, không phải là ông thượng tọa chùa này! Duyên kiếp chăng? Số mệnh chăng? Ai biết được!

    Thôi mày về nghỉ cho khỏe. Tao cần ngồi thiền vài tiếng đồng hồ nữa để suy gẫm về chuyện này vậy!

  2. #72
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    1,176



    Tình mì Quảng



    Tôi có anh bạn vong niên, hơn tôi cả chục tuổi. Nhà anh bạn khá gần nên tôi hay đến chơi. Lý do là anh bạn nói chuyện rất hay, lại kiến thức rộng, giúp tôi học hỏi được nhiều điều. Anh có thể nói về một vấn đề nào đó, thao thao cả tiếng đồng hồ, toàn những điều tôi chưa hề biết đến, nên nghe hoài không biết chán.

    Anh đúng là người thông kim bác cổ, chuyện gì cũng hiểu rành mạch, lại có trí nhớ thần sầu. Đầu anh như có cuốn encyclopedia nằm sâu trong óc, sẵn sàng dẫn chứng bằng những điển tích, những câu nói của các danh nhân, những lịch sử, địa danh khắp nơi khắp chốn. Anh thông thạo nhiều thứ tiếng, kể cả những từ ngữ La Tinh, Hy Lạp cổ xưa để giải thích những thành ngữ hiện nay của tiếng Anh, tiếng Pháp. Anh lại biết đọc và viết chữ Hán, tuy nói không được, nhưng có thể đàm thoại bằng cách viết ra giấy!

    Nhưng tôi thích đến nhà anh nhất là để nói chuyện về các món ăn! Vì anh là người sành ăn. Và anh nghiên cứu về các món ăn, có lẽ ít ai sánh bằng. Những cây cỏ, thảo mộc, dùng trong mỗi món, anh biết tên tường tận bằng danh từ khoa học, nhờ vào bộ sách của ông giáo sư Phạm Hoàng Hộ.

    Cách thức nấu ăn, sửa soạn món ăn từng vùng, từng miền, anh khảo cứu tìm hiểu đến nơi đến chốn. Có nghĩa anh là người thích ăn ngon. Và không gì làm cho món ăn trở thành ngon nhiều hơn khi đã khảo cứu, tìm hiểu cặn kẽ, biết hết các ngọn nghành, bí quyết để tạo ra món ăn ngon đó. Và cách thức để tận tình thưởng thức cho đầy đủ, trọn vẹn một món ăn ngon đang bầy trước mặt!

    Và vì thế tôi không lấy gì ngạc nhiên trong một buổi chiều, sau khi ăn xong, tôi và anh bạn vong niên ngồi uống cà phê, ngắm vườn hoa của anh sau nhà. Và anh đột nhiên tuyên bố:

    - Tôi lấy nhà tôi chỉ vì bát mì Quảng chúng ta vừa ăn xong khi nãy!!!

    * * *

    Ngày xưa tôi học chung một lớp với bà chị của nhà tôi bây giờ. Và tôi mê Hoa, tên bà chị vợ nhà tôi. Mê say mê đắm, mê như chưa bao giờ mê ai như vậy! Mà không phải chỉ mình tôi mê cô Hoa, lớp tôi học ít ra cũng phải có hơn một chục tên cũng mê cô này như vậy. Vì Hoa đẹp lắm. Dáng cao, hơi gầy nhưng sang trọng, quí phái, tha thướt với mái tóc dài. Giọng nói ngọt ngào, quyến rũ, làm sao cả lớp tôi lại không mê cô Hoa cho được. Nhưng mê nhất là hơn chục đứa chúng tôi, mê ra mặt, không dấu diếm gì cả.

    Khổ nỗi Hoa lại học giỏi nhất lớp! Nên chúng tôi biết thân phận, chỉ mê suông, nhưng không ai dám tỏ tình hay hy vọng được đoái hoài! Vì nàng nhà giàu, gia đình loại quyền thế, lại đẹp như tiên. Rồi còn học quá giỏi, bỏ xa đám con trai hết. Làm sao với tới bây giờ. Nên chúng tôi lập ra hội, gọi là hội mê Hoa, tôi sáng giá nhất nên được bầu là hội trưởng!

    Ngày ra trường, trong buổi tiệc văn nghệ trước khi từ giã mỗi người đi mỗi ngả, mọi người thi nhau lên hát chung với ban nhạc. Và hội mê Hoa của chúng tôi cử ra 6 tên để lên hát. Mà chỉ hát một bản duy nhất là “Mộng dưới hoa” của Phạm Đình Chương. Anh chưa thấy cảnh tượng này bao giờ. Là cô Hoa ngồi dưới, để nghe 6 tên con trai lên hát cho nàng nghe, nghe đi nghe lại một bản ruột “ Mộng dưới hoa” của hội mê Hoa, để bày tỏ tâm sự lần chót!

    Người cuối lên hát là tên Chí con. Gọi là Chí con vì nó lùn lắm. Lại xấu trai, mặt hơi rỗ. Nhưng Chí con là người mê Hoa như điên cuồng. Nó hát xong bản“Mộng dưới hoa” nhưng không chịu xuống. Tuyên bố sẽ hát tiếp bản “Nỗi lòng” của Nguyễn Văn Khánh. Chí con hát bản này đến đoạn “…Vì yêu ai mà người nào hay…” là bắt đầu lạc giọng, nghẹn ngào. Rồi mếu máo, nước mắt chảy đầm đìa. Nước mũi cũng chảy ròng ròng! Nhưng Chí con tiếp tục hát, không chịu ngưng. Và cứ thế Chí con say sưa hát, miệng méo xệch nhưng vẫn gân cổ lên ngân nga. Và mặc kệ cho nước mắt rơi, nước mũi chảy như suối, Chí con tiếp tục bày tỏ “Nỗi lòng” với người đẹp ngồi dưới.

    Cả lớp rú lên cười, la lên ơi ới, ồn ào như chợ vỡ. Có tên cười quá, nằm lăn ra sàn, vạch bụng ra, vỗ tay đồm độp vào bụng để cười cho sướng! Nhưng Chí con vẫn không coi ra gì, lúc này nó như người lên đồng, tay đấm vào ngực bên trái chỗ trái tim, mắt đỏ ngàu, nuớc mắt vẫn tuôn không dứt. Rồi nó quỳ xuống, hướng đầu về phía nàng, đập xuống sàn mấy cái như tuyệt vọng cầu xin. Rồi lăn đùng ra, bất tỉnh nhân sự!

    Lúc này hội trường thành náo loạn, người cười vẫn rú lên cười, vài người chạy lên xem Chí con sống chết ra sao. Nhưng có người có sẵn nước đái quỷ ammonia, kề vào mũi Chí con cho nó ngửi mấy cái là anh chàng tỉnh dậy. Nhìn quanh để kiếm người mình si mê. Nhưng nàng đã bỏ ra về, khi thấy Chí con không hề hấn gì và đã tỉnh!

    Sau buổi này, chúng tôi mới biết Hoa đã có hôn phu, một anh chàng đi học ở Pháp mới về. Ngày đám cưới nàng, hội mê Hoa của chúng tôi đều đến dự, chỉ trừ Chí con. Nó nói nếu nó đi, có thể nó sẽ tự vận chết đêm đó! Nên không ai dám rủ nó đến dự đám cưới Hoa nữa. Tôi là hội trưởng hội mê Hoa nên tôi xung phong đội quả khem ngày dẫn dâu, cả hội chúng tôi đi thành đoàn, dự đám cưới nàng. Để cho trọn với mối tình một chiều dang dở của cả hội!

    Nhưng chưa hết! Vì Hoa khôn lắm! Tính toán sẵn cả rồi! Nàng có 4 người em gái. Tuy không ai đẹp bằng nàng, nhưng cô nào cũng xinh và duyên dáng. Đúng là Ngũ Long Công Chúa. Đặc biệt là cô nào cũng có một tài riêng.

    Cô kế Hoa có tài về âm nhạc. Sắp sửa tốt nghiệp Quốc Gia Âm Nhạc về piano. Nên Hoa chọn trong hội mê Hoa của chúng tôi tên Bính. Tên này cũng mê nhạc, chơi đàn guitare khá điệu nghệ, giọng hát cũng khá hay. Thế là Hoa giới thiệu cho tên Bính. Và Bính chịu ngay!

    Cô em kế có tài về hội họa. Hoa kéo ngay tên Chương hội phó của Hội mê Hoa cho cô này. Tên Chương thích vẽ vời nên cũng chịu đèn liền! Hụt cô chị lại được cô em cùng sở thích hội họa nên gật đầu ngay.

    Cô kế nữa có tài làm thơ, viết văn. Đã có bài viết được đăng trên tờ Văn của Mai Thảo. Hoa bèn giới thiệu cho tên Vinh, người cũng nhiều thơ thẩn, tập tành viết lách. Và Vinh cũng chịu ngay với cô Ngũ Long công chúa thứ ba!

    Còn lại tôi, hội trưởng hội mê Hoa. Nàng đã có lần nhận lời đi ăn tiệm với tôi nên biết ngay tôi là người sành ăn, thích ăn ngon. Và Hoa mời tôi đến nhà để gặp cô em út, thưởng thức tài nấu ăn của cô này. Tôi đến nhà, không lấy gì làm sốt sắng lắm. Nhưng tò mò, muốn biết tài nấu ăn của cô em út ra sao mà Hoa nức nở khen không tiếc lời.

    Và đúng như vậy thật! Tôi được ăn thử nhiều món thật độc đáo. Món gì làm cũng ngon. Bún ốc, bún thang của Bắc Kỳ, canh chua, cá kho tộ của Nam Kỳ, bún bò Huế của dân Trung, món nào tôi ăn cũng hợp khẩu vị, độc đáo. Lại còn đủ các loại chè, nấu ngon ơi là ngon. Rồi đồ tráng miệng chou à la crème, baba au rhum, bánh Tây nào cũng hết xảy.

    Nhưng độc đáo nhất anh có biết là món gì không? Chính là món mì Quảng chúng ta vừa ăn khi nãy! Tôi ăn tô mì Quảng đầu tiên là tôi mê ngay. Trong suốt hai tuần liền, tôi nhớ và thèm từng sợi mì màu vàng pha nghệ. Rồi nước dùng hơi đỏ hạt điều. Thèm ơi là thèm.

    Thế là tôi phải trở lại để được ăn mì Quảng tiếp. Trước kia tôi vẫn cho mì Quảng ngon nhất là quán mì gánh của cặp vợ chồng bán ở dưới chân dốc sát rạp cinéma Ngọc Hiệp trên Đà Lạt. Mỗi lần lên Đà Lạt chơi ở nhà ông bác, tôi đều được ông dắt đến ăn ở đây. Và tôi nhớ hương vị của tô mì Quảng này suốt thời mới lớn, không bao giờ quên.

    Nhưng tô mì Quảng tôi được cô em út của Hoa nấu cho ăn còn ngon hơn! Lần đầu ăn tôi chỉ nhớ đến và thèm ăn lại tô mì Quảng. Nhưng ăn đến lần thứ nhì, tôi nhớ thêm đến nụ cười duyên dáng của cô làm bếp. Lần thứ ba tôi nhớ mì Quảng, nhớ nụ cười và thêm đôi mắt tình tứ. Rồi thấy rằng nhớ mì bắt đầu ít hơn là nhớ người!

    Và sau cùng thấy rằng muốn được ăn mì Quảng ngon như thế này suốt đời, không gì bằng hỏi cưới ngay cô nàng nấu bếp! Và kết quả là chúng ta được ăn mì Quảng nhà tôi vừa nấu cho chúng ta ăn lúc nãy!

    Anh thấy không? Tình yêu là gì nếu không phải là cùng nhìn về một hướng như St Exupéry đã nói. Ở đây là nhìn về tô mì Quảng! Và tình yêu của người đàn ông phần lớn đi bằng đường bao tử! Còn gì bằng một tô mì Quảng thơm ngon, được nấu bằng ân cần, bằng chăm sóc, bằng dịu dàng của cả một đời. Và bằng cả một tình yêu ngon ngọt như một tô mì Quảng tuyệt vời, đẹp như cả một công trình nghệ thuật. Anh có đồng ý như vậy không?

 

 

Similar Threads

  1. Lang man
    By Co may in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 6
    Last Post: 08-08-2014, 08:19 PM
  2. Lang Thang
    By Frank in forum Tùy Bút
    Replies: 41
    Last Post: 07-29-2014, 03:15 PM
  3. Nhạc Lang Thang với PPS
    By NangThuyTinh in forum Âm Nhạc
    Replies: 24
    Last Post: 02-13-2012, 07:37 PM
  4. Lang vườn
    By July in forum Sức Khoẻ/Sắc Đẹp
    Replies: 0
    Last Post: 10-03-2011, 12:07 PM
  5. Lang Thang ...
    By nhunguyen in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 2
    Last Post: 10-01-2011, 05:38 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 01:58 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2021 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh