Register
Page 62 of 62 FirstFirst ... 1252606162
Results 611 to 617 of 617
  1. #611
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    Đầy vơi trong tim đau …

    Từ cảng Fremantle , bốn đứa mua vé , sắp hàng sang phà để đến đảo Rottnest .
    Trời nắng rực rỡ , biển xanh rực rỡ , chỉ kè đá với những khối đá chất chồng vẫn nằm bình thản dưới trời xanh , mây xanh và biển cũng xanh , xanh ngát .

    Đứng trước tôi là một anh Tây vừa bự vừa cao , chắc phải đến 2 mét . Bạn thì thầm “may quá, hai đứa mình cùng thấp, nhờ cái bóng của anh ấy mà không bị phơi nắng” Quả thật, cái bóng của anh trùm lên hai đứa không mũ nón , mỗi khi anh ấy nghiêng bên nào, hai đứa lại nghiêng theo rồi cười rúc rích , làm hai đứa đứng tít trên kia quay lại nhìn ngơ ngác rồi …cười theo .

    Chuyến phà qua đảo chòng chành sóng . Tôi chọn ngồi cửa sổ , sóng tung những bọt nước vào mặt, nhưng biển đẹp rực rỡ bởi những hoa nắng nhảy nhót suốt chặng đường sang đảo. Bạn gục vào tôi ngủ . Tội nghiệp bạn, công việc vừa xong, rủ nhau dậy sớm sang đảo chơi trước khi chia tay . Những chuyến đi ngắn ngẫu hứng thường tràn đầy tình thân và kỷ niệm .

    Bốn đứa thuê xe đạp thong thả dạo quanh đảo. Nói là thong thả nhưng thật ra có những đoạn dốc đạp bở hơi tai , những đoạn dốc mà khi đứng dưới chân dốc , thấy nhiều thanh niên lấy đà từ xa, cong lưng đạp lên đến đỉnh , trên đầu họ vẫn là biển xanh chạm với trời . Y như ở Ninh Chữ . Những gia đình chở nhau trên xe đạp, những em bé má đỏ hồng cũng lon ton đạp xe theo , cả những em bé nằm bình thản mút tay trong xe nôi phủ rèm móc vào xe của cha mẹ . Sự bình yên hạnh phúc lan tỏa theo từng vòng xe và tiếng cười họ để rơi lại trên đường . “Turning and turning , the world goes on..” Thỉnh thoảng chúng tôi cùng dừng lại bên những bụi cây um tùm , bạn kêu qua qua ơi, mày ở đâu, ra đi, tao tới đây rồi, ngắm hải đăng rồi, thấy cả rắn và chim rồi , giờ tao chỉ chờ gặp mày thôi , ra đi qua qua ơi, tao chia cho mày thanh chocolate này nè. Bạn làm tôi phì cười vì bạn nói bạn cố ra đây để tìm cho được cái con qua qua gì đó . Cuối cùng, cũng tìm được chúng dưới những tán cây. Hóa ra đó là một loại chuột to như con mèo, lông xám gọi là Qoakka, rất thân thiện, chúng nhảy lên gặm nhánh lá tôi chìa ra, đứng hai chân sau như chuột túi , rồi tò tò đi theo bạn . Bạn thích thú đòi tôi chụp bạn với chúng đủ mọi kiểu, tôi thì chỉ ngắm và cảm động trước vẻ thân thiện rất bình yên của chúng giữa những con người đủ mọi chủng tộc đến thăm hòn đảo .

    Ở vịnh Thomson , cả đám bỏ giày lội xuống bãi biển trong vắt , cát trắng tinh, rón rén chào chú bồ nông to kềnh cao gần bằng tôi, thản nhiên xòe cánh ra rỉa trên bãi, rồi quay ngược lên đứng ngẩn ngơ trước cây đại thụ cao vút , ngồi trên những ghế gỗ để dọc theo bãi ngắm biển trưa . Bạn đã chụp lén tôi ngồi ngắm biển một mình dưới tàn cây xanh um , xa xa là cánh chim bay ngang trời . Bạn không biết lúc đó tôi đang nghĩ về “Như cánh chim bay giữa vùng biển nhớ mênh mông, người về đây nghe sóng vỗ bềnh bồng…”(*) Vì sự thanh bình này, cái nắng này , những ngọn sóng này, màu trời này, màu cát trắng này khiến tôi nhớ biển Nam Du ở quê nhà quá chừng , chỉ khác là Nam Du xanh ngát bóng dừa, còn ở đây , là những cây thân mộc như cây tùng , vững chắc ,cao to, tỏa bóng rợp cả một vùng , và thảm thực vật dọc theo những lối đạp xe thì luôn xanh một màu xanh cứng cỏi của cây cỏ sa mạc, luôn được phủ bởi một lớp bụi cát …

    ***
    Có rất nhiều điểm tương đồng giữa hai hòn đảo, nhất là biển và trời xanh trong như nhau, cát trắng, nắng vàng lấp lánh trên sóng, tàu thuyền rải rác . Thiên nhiên tươi đẹp trong lành . Cái khác là cuộc sống bình dị mà nhọc nhằn sóng gió của người dân đảo Nam Du, còn ở đây, là thư giãn, là nghỉ ngơi , là tận hưởng , là khám phá …mà tôi khó lòng diễn tả hết trong vài dòng cảm nghĩ .

    Hình như cuộc sống của mỗi người bắt đầu và tiếp diễn bằng những lựa chọn. Càng lớn lên thì chọn lựa càng nhiều. Càng lớn lên, thế giới càng rộng. có lẽ vì vậy, càng lớn, ta càng hoang mang với những chọn lựa . Ngay cả quê hương, thực ra cũng là thứ có thể lựa chọn. Khoan hãy nói đến chọn lựa về quốc tịch. Để giải thích căn kẽ, chúng ta cần những định nghĩa khác hơn, nhằm trả lời cho câu hỏi trong mỗi chúng ta, rằng quê hương là gì ?

    Với tôi, quê hương là sự vương vấn. Khi ta đến những nơi chốn khác mà vẫn thường nghĩ về một nơi chốn, bằng những cảm xúc tha thiết hiện diện thường xuyên , thì nơi chốn đó sẽ trở thành quê hương. Sự vương vấn đó có thể là với một gốc cây, bờ rào, với con mèo ngủ ngoài hàng hiên, với một quán cafe nhỏ xíu nằm trong cái hẻm cũng nhỏ xíu , với giàn hoa vàng trên con đường đi làm, với những cây trái trong khu vườn, với cánh chiều chao đảo giữa tầng không lộng gió , với nàng trăng vành vạnh trên ngọn cau, với tiếng còi tàu xa hút nơi góc quanh của đường ray …

    Với thật nhiều vương vấn mang theo , điều gì cũng dần trở thành quê hương. Có những điều tôi thật sự tin là bất biến.

    Quê hương cũng gần như tình yêu, nhưng nó không nhất thiết phải là riêng cho một ai đó. Dáng hình của quê hương hình thành từ những điều ta chọn để nhớ về mỗi lúc lìa xa.

    Nếu không có sự vương vấn, thì dù có được sinh ra ở đó, nơi chốn ấy vẫn không thể trở thành quê hương. Việc được sinh ra ở đâu không thuộc chọn lựa của mỗi người, nhưng tôi tin quê hương thì có.

    Nếu ta không rời khỏi một nơi chốn, có cách nào tìm ra rằng đó có phải là quê hương mình ? Câu trả lời vẫn thuộc về lòng vương vấn.
    Việc thương yêu một nơi chốn sẽ khiến ta dần quan tâm đến mọi điều xảy ra nơi đó. Ví dụ ta quan tâm xem liệu ở đó trời có đang mưa không, có bão không , mọi người ở đó có được bình yên không , con đường đó có còn những hàng cây ? có còn xe nước mía , quán chè ở chỗ này, chỗ kia ? …Đó là những nối kết vô hình giữa ta với quê hương.

    Rồi ta sẽ thấy buồn và phẫn nộ khi một hôm thấy cá chết trắng bờ, thấy người dân khóc nghẹn, thấy kẻ khác nghênh ngang trên mảnh đất thân yêu, thấy những gương mặt thất thần uất nghẹn. Sự trống vắng trong lòng ta lúc đó không chỉ bởi hôm nay không có cá để ăn, cũng không chỉ bởi những con tàu không thể ra khơi . Đó là sự vương vấn khi cảm thấy một phần quê hương trong lòng ta mất mát, khi mọi thứ không còn ở đúng chỗ của chúng . Để mỗi khi đứng trước một nơi chốn tươi đẹp, lại ao ước trong lòng nơi ta đã chọn cũng sẽ được như thế .

    Rồi ta tự gắn kết mình với những người sống quanh nơi chốn đó, những người chia sẻ cùng một bầu trời, cùng một hàng cây, cùng một mưa nắng . Không phải tự nhiên mà có khái niệm đồng bào, nghĩa là cùng một lòng một dạ sinh ra.

    Khi trái tim đã chọn một nơi chốn làm quê hương, nó cũng thay ta chọn luôn những người cùng hít thở bầu không khí đang bảo bọc nơi chốn ấy . Lòng vương vấn mách bảo ta cách cùng vui niềm vui với họ, buồn nỗi buồn của họ, đau nỗi đau của họ. Những người cùng quê hương thì tự nhiên biết chia sẻ một lòng thương , niềm âu lo với nhau.

    Dù tồn tại một sự chia lìa về mặt địa lý, chỉ cần nhìn hay nghe về những đổi thay, mất mát đương xảy ra ở nơi ta vương vấn, chỉ cần biết có điều gì đó hay ai đó đang không ở đúng chỗ lẽ ra, đủ làm trái tim quặn lên những nỗi đau như thể những chia lìa đó đang xảy ra với chính mình. .Cũng bởi vậy mà tôi luôn tin, rằng quê hương mỗi người chưa bao giờ là điều nghiễm nhiên bất biến. Ta hoàn toàn có thể chọn một nơi chốn trở thành quê hương mình, miễn là nơi chốn đó mang cho ta đủ vấn vương.

    Điều gì làm bạn vương vấn đủ nhiều, thì đó là quê hương mà bạn chọn. Dù biết rằng, khi trở về , sẽ càng ngổn ngang hơn với những gì phơi bày trước mắt

    Như tôi hôm nay ngồi trên đảo Rottnest mà chỉ nghĩ về Nam Du, về những người dân rám nắng, về buổi chiều ngồi ngắm mặt trời lặn xuống hòn Ngự từ trên con đường tuyệt đẹp dẫn lên ngọn hải đăng, lòng cứ thắt lại trước vẻ đẹp như tranh thủy mặc . Sao mà bình yên đến vậy, bình yên đến ngậm ngùi . Sự thanh bình trước mắt ấy có thật không? Sẽ tồn tại được bao lâu ?. Tôi có chọn ở trong sự thanh bình ấy mãi
    không ? Chọn lựa nào cũng phức tạp, cũng chứa đầy hoang mang, nỗi đau, và có khi, cả lòng oán giận hay nghi ngờ , ghê sợ .

    Chọn lựa nào rồi cũng kết thúc bằng những khoảng trống của sự chia lìa. Không biết đến lúc nào, kẻ nhiều vấn vương như tôi sẽ phải trở thành kẻ “như ta rồi cũng xa nguồn…” ..(*)

    Thế giới rộng lớn quá , lòng tin khác nhau thì tạo ra những lựa chọn khác nhau. Tôi sẽ chỉ hỏi bạn rằng khi đứng trước việc phải chọn lựa, trái tim bạn vương vấn điều gì ? Có mang theo cả một khoảng trời nhớ trong chập chùng sóng vỗ ???


    (*) Qua vùng biển nhớ -Từ Công Phụng



  2. #612
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    Những chiều mưa xuống ...

    Chúng tôi đứng bên nhau , cùng ngắm núi , ngắm mây , ngắm trùng dương sóng vỗ trên bán đảo Sơn Trà . Trời đang dần sẫm lại, chuyển mưa ...

    Đất nước đẹp quá, càng đi càng thấy đẹp , càng đi càng thấy buồn . Nhận ra, đời người là từng khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng dường như lại cất giữ được tất cả ý nghĩa của những đoạn thời gian dài đã qua ...

    Tựa như dấu chấm câu , bằng giá trị riêng , đã giữ trọn vẹn ý nghĩa của một câu dài trước nó.

    ***
    Nhiều năm trước, chúng tôi đã cùng nhau đạp xe lên Sơn Trà , đường đi quanh co , có những đoạn phải dắt bộ. Đi từ sáng tinh mơ để kịp lên đỉnh và xuống núi trong ngày . Hai bên rừng hoa cỏ mờ sương, chim kêu vượn hú sóc nhảy (tiếc rằng không phải là thời của “vấn đầu soi gương, khăn nhỏ đuôi gà ”, có người ngâm thơ cho nghe ). Nhìn xuống dưới , biển một màu xanh nõn nà lượn những vòng cung huyền nhiệm. Lên đỉnh, lạnh run cầm cập, nhưng đã đứng lại rất lâu cùng ngắm. Những vùng đất từng xinh đẹp nguyên sơ như Nam Du, như Sơn Trà, như Phú Quốc, như Cù Lao Chàm, như Bà Nà ... dần dần đã biến thành những khu du lịch hoặc nghỉ dưỡng và thiên nhiên bị bằm xẻ đến đớn đau . Nếu đã không từng đến trước đó, sẽ không thấy đau nhiều như thế. Giống như khi nhìn thấy sự đổi thay đến rùng mình của người ta đã từng yêu thương biết mấy. Dạo ấy, khi chúng tôi thả dốc xuống và ghé vào nghỉ chân nơi một xóm làng đơn sơ, nhà nhà vẫn còn dùng đèn dầu để thắp , cùng nhau hít hà xuýt xoa bên chén cháo cá ngọt lịm nóng hổi thơm nồng mùi biển trong lành , cười ồ bởi giọng nói cứng cứng mà dễ thương làm sao của má bạn “có lồm thì mới có eng” , hay “láy cái bô gói đồ cho cô đi con”. Cậu bạn học người địa phương từ đó được chúng tôi âu yếm gọi là thằng “bô” , ai cũng nghĩ chúng tôi khen nó đẹp trai, trừ những đứa tham gia chuyến đi đó.

    Tôi đã rất cảm kích ông, người xây dựng Đà Nẵng thành nơi đáng sống, khiến con người ở đó biết chân thật và trân trọng vùng đất của mình. Một vùng đất có núi, có biển, có sông , mà thứ nào cũng đẹp ... Nhưng ông đã không thể tránh khỏi cuộc thanh trừng, chỉ vì làm được việc. Và thành phố này hôm nay, vẫn giữ được rất nhiều thứ ông đã gầy dựng, cũng đã có những điều không còn như xưa . Bạn dừng tay chụp hình, quay lại nói, giá như chúng ta có một ông Lý Quang Diệu. Bạn khác xì một tiếng chua chát bảo nếu như chúng ta có được một ông giỏi và có tâm như thế, ông ấy sẽ chẳng được phép sống lâu như ông LQD của đất nước sư tử đâu, mà có lẽ ông ấy sẽ sớm bị ...ung thư (!?!).

    Vẫn biết đổi thay là cách để đi tới, vấn đề là đổi thay như thế nào, và sự đổi thay ấy ai tạo nên, nhằm mục đích gì . Chiều đã dần thẫm màu. Lần này chúng tôi không còn là những sinh viên trẻ trung hăm hở đạp xe như những người bạn nước ngoài đang hăng hái thả dốc trên con đường nhựa trơn tru kia , vì đã nhiều năm trôi qua . Chỉ tình bạn giữa chúng tôi là vẫn còn. Tôi nhận ra , cái gì thật thì sẽ còn, cái gì cố làm ra vẻ thật hoặc tưởng như thật thì mỗi “kịch bản” lại có một cái kết bi hài riêng của nó, cho dù đã từng được vẽ vời tỉa tót đến thế nào.

    Tôi đọc thấy nỗi buồn trong mắt bạn , giống như lúc trông ra khu vườn mà bóng tối phủ dần vạn vật, thấy từng bụi cây khóm hoa sáng nay vẫn quen thuộc, giờ bỗng dưng thành xa lạ. Mọi thứ vẫn là chính nó, không mảy may thay đổi trong bóng tối , chỉ có bóng tối trùm lên sự vật và tạo cho chúng một dạng hình khác. Như mắt bạn trong nỗi buồn của mình, giữa bóng tối trùm lên, dù xa xa bên kia, về phía trung tâm thành phố, đèn sao đang giăng mắc rực rỡ .

    Tôi đã không làm gì khi nhìn thấy nỗi buồn phủ choàng lên bạn . Không phải tôi không quan tâm và bỏ mặc. Tôi chọn không làm gì vì tôi biết khi một người thực sự buồn, không có nhiều việc mình có thể làm, hầu như chẳng có gì. Việc duy nhất mà mỗi người có thể làm khi biết một người mình thương yêu đang buồn là im lặng và lắng nghe. Càng không phải cố vặn hỏi xem điều gì khiến họ buồn. Chỉ là yên lặng, nếu có thể , thì cầm tay và lắng nghe.

    Nỗi buồn không phải một ly nước, để hắt cái ào ra ngoài hiên rồi chờ nắng lên sẽ hong khô đi. Nỗi buồn nếu là chất lỏng, tôi nghĩ, nó giống như một chất lỏng không tan và không bay hơi. Nó chỉ ngấm vào sâu bên trong...Nên khi cầm tay một người, lắng nghe họ nói, không phải để họ cảm thấy hết buồn một khi nó đã ngấm quá sâu . Chỉ là để họ biết có ta ở đó, ngay sát bên, họ không phải một mình đối diện với nỗi buồn . Giống như ta đang ghé vai vào một người mang khúc gỗ rất nặng, bảo họ cứ ngồi nghỉ đi , và để nhờ khúc gỗ lên vai ta một lúc rồi hãy đi tiếp ...

    Trong khoảnh khắc đó, chẳng có điều gì tan biến . Khúc gỗ vẫn ở đó, nặng nguyên như thế. Nhưng điều duy nhất thay đổi là cả hai lúc này đều hiểu nó nặng chừng nào. Đã không còn khoảng cách hình thành từ những suy đoán về sức nặng mà người còn lại đang mang vác trên vai...

    Đó là cách chúng ta chia sẻ cuộc đời này cùng nhau...

    ***
    Thật ra , sau chuyện kê vai vào , cũng chẳng có cái gì vơi đi hết. Lúc ấy , có thể nỗi buồn sẽ lắng lại. và sẽ trở về chỗ trú ẩn của nó.

    Hôm nay tôi không rủ bạn ở lại nhìn mưa hoàng hôn, dù biết nó sẽ rất đẹp . Tôi đã từng ngắm mưa trên ngọn đồi lộng gió, nghe gió rít qua ngọn thông. Mưa chay lên đồi bằng những tiếng rì rì vọng lại từ rất xa , phút chốc đã gần hơn, gần hơn, gần hơn nữa .. , rồi mưa trùm lấy tôi , lạnh buốt . Mọi thứ chung quanh chìm trong bức màn trắng xóa. Nhưng khi ấy, nỗi buồn lại vỡ ra và thoát khỏi chỗ trú ẩn của nó. Chẳng ai biết mình đang khóc trong mưa ...

    Tôi đã thôi không còn tự hỏi tại sao mình lại đổi hướng đi, dù mọi thứ của lộ trình theo dự định ban đầu vẫn còn đó .
    Nhưng tôi biết, sau mỗi lần quyết định đổi hướng đi, trong tôi, dường như có thêm một phần nữa đã hóa đá .

    Điều tốt đẹp nhất ở mỗi đoạn đường , là chúng ta , cả tôi và bạn , đều đã may mắn biết được thế nào là đủ đầy,
    thế nào là hội ngộ, thế nào là chia ly...


    https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/t...qhhLWqEsO.html

    St mời cả nhà uống trà ạ

  3. #613
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    St mời cả nhà uống trà sen ạ

    -------------

    Chiều vắng phai phai tàn …

    Có phải mùa thu lướt qua trên lá
    Tiếng vỡ giòn để nắng chợt hanh hao
    Đợi chờ nào cũng thấp thoáng chiêm bao
    Người có đến không ? thu nhuốm màu ray rứt…

    Thu mịt mờ vì hơi sương lẩn khuất
    Thu hao gầy , dòng thời gian tím ngát
    Cung bậc lòng chầm chậm thả nốt ngân
    Chẳng phải vì buồn, chẳng phải vì trông
    Xa xôi quá đâu những lần hò hẹn ?
    Phai nhạt dần,ngàn lời nói - gió bay
    Chẳng đợi nhau thì chẳng thấy đổi thay

    Nắng phai màu chầm chậm tiếng chiều rơi
    Thu đi rồi, tìm mãi cũng vậy thôi
    Tình mấy thuở giờ dấu xưa bỡ ngỡ

    Con đường về, chiều thu mưa nức nở
    Giọt ngắn dài nghe lạnh buốt đôi vai

    Khăn choàng bay, khúc quanh ,tiếng thở dài
    Em không chờ , tháng chín hóa lặng câm
    Lỡ hẹn một giờ, muốn gặp - đợi trăm năm…(*)
    Hoàng cúc lơ ngơ, bình thản, dửng dưng
    Và mưa bay phủ đôi bờ nhòa nhạt
    Sóng vỗ lòng như vọng âm câu hát
    Hồn giấy mới đã vùi trong lá chết
    Soi trên lá gặp mùa thu từ biêt
    Lênh láng chiều, nơi đâu vì sao biếc?
    Như thiên thu- là dấu hỏi không lời
    Ta hết nợ người, còn lại những tàn phai…



    (*) Có khi lỡ hẹn một giờ
    Lần sau muốn gặp phải chờ trăm năm
    (Tâm Như)



  4. #614
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005



    If we lost true love …


    Trong khu vườn trẻ thơ của mình, tôi đã từng trồng rất nhiều loại hoa khác nhau . Có những loại khi tàn thì cánh rụng lả tả và tan vào đất , như những đóa hồng, như hoa móng tay, như hoa sao nhái …hoa hồng luôn để lại một mùi hương thoang thoảng dịu dàng khó phai , hoa móng tay thả rơi hạt tung tóe từ những quả hình múi khế, khi khô tự động tách vỏ , những hạt ấy lại hồn nhiên đâm chồi sau vài ngày ủ trong đất , hoa sao nhái rơi tan tác để lại những nụ khô sẫm màu …

    Có loài hoa khi nở , vẻ đẹp của hoa không cách gì diễn tả nổi , những cánh mỏng rung rinh như cánh bướm , mong manh , dịu dàng, xao xuyến . Ngồi ngắm vạt hoa khiêu vũ trong làn gió mơn man , cuộc sống chợt mở ra thênh thang bát ngát khiến trái tim nhẹ bỗng như mây trời. . Những cánh hoa hiền lành này đẹp đến nao lòng ở vẻ mong manh mà rực rỡ . Tôi đã trồng nó , với tất cả trìu mến nâng niu …

    Để giữ những cánh hoa đẹp như giấc mộng , tôi đã chờ khi hoa nở bừng mới ngắt những đóa đẹp nhất ép vào quyển sách dày, xếp cẩn thận từng chiếc cánh, từng ngọn lá để chúng không nát , rồi thận trọng đặt sách dưới một chồng sách nặng khác

    Một tuần sau mở ra , hoa đã khô , những cánh hoa trở nên trong suốt như một tờ giấy quyến, chỉ hơi nhạt màu đi một chút thôi , hoa được mang ra , ép vào trang vở trắng tinh hoặc lót một trang pelure màu xanh dịu dàng ngoài bìa quyển sách yêu thích , đặt hoa lên , bọc plastic lại để được ngắm hoa mỗi ngày . Quyển vở nào rồi cũng sẽ hết trang , quyển sách nào rồi cũng sẽ được cất vào tủ , những đóa hoa mãi nằm lại nơi ấy , vì nếu gỡ ra , cánh hoa sẽ gãy hoặc nát vụn …

    Một lúc nào đó , tình cờ , mở ngăn tủ cũ , mở một trang vở hoặc lưu bút cũ , những cánh hoa rơi ra , đã ngả màu nâu sậm hay vỡ giòn thành nhiều mảnh …

    Hoa được gọi là hoa mỹ nhân, người ta luôn có lý do để đặt tên cho một loài hoa …

    Khi ấy , tôi vẫn có thể hình dung ra mảnh vườn đẹp rực rỡ dưới ánh nắng bình minh xiên xiên như vạt khăn quàng màu lụa trên vai thiếu nữ . Hoặc đẹp u uẩn khi hoa ướt sũng dưới mưa chiều . Những cánh hoa khô giòn mà tựa như chiếc chìa khóa xoay vào cánh cửa ký ức …

    Có những thứ đến và đi , có những khu vườn mở ra , khoe sắc rực rỡ , nhộn nhịp bướm ong , rồi khép lại khi ngày đã tắt …

    Vì đời hoa rất ngắn, cũng tựa như đời người vậy. Nên tôi không còn quá đau xót tiếc nuối sợ rằng hoa sẽ héo tàn. Nhưng tôi tin, khi con người thật sự yêu quý và trân trọng những điều đẹp đẽ trong lành , thì cổ tích vẫn luôn hiện diện , luôn ngát hương như đóa quỳnh trắng muốt hé cánh lúc nửa đêm mà ta chỉ còn một việc duy nhất là lặng lẽ chiêm ngưỡng …

    ***

    Tôi ngắm em, ngắm nét mặt sáng bừng của bao người trong môt không gian ngập nắng, ngập sẻ chia yêu thương. Và cô công chúa bé nhỏ chân trần thì đẹp như nàng Esméralda hoang dại, như đóa hoa ngọt ngào đang tỏa hương tràn không gian .

    Bây giờ hoặc không bao giờ. Bây giờ hay mãi mãi , điều đó có còn quan trọng nữa không ???


  5. #615
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    Tựa dòng sông vắng ...


    Thời gian dằng dặc , giữa bao la
    Ngày dài suy, tưởng, đêm trăng nhòa
    Thinh không lặng, ẩn, chìm trong gió
    Chúng mình trò chuyện
    với sao xa...

    Mặc những bon chen, vàng, thau lấp lánh
    Hoa mỹ ngôn từ quấn quít vây
    Thả bao ngộ nhận hoang mang đầy
    Bâng khuâng ,
    ta ngắm
    rừng thay lá.

    Sông nào cũng trôi ra biển cả
    Gặp trùng khơi, nhớ lúc thác, ghềnh
    Sóng xô bờ , sóng cuộn mưa, mềm
    Đa đoan cõi người, chợt tỉnh, chợt say …

    Thu của cảm thông gửi trong mây
    Trong làn hương thoảng dịu dàng, bay
    Trong mắt người nhìn nhau thương mến
    Trong phím tơ chùng
    kết mối dây...


    Đời không nhân nhượng, rót chua cay
    Người chưa ngừng tính toán, nợ, vay
    Có để không - mãi mãi tình trong trẻo
    Giữa muộn phiền
    thơ nhẹ nhõm
    đan tay …





    St mời cả nhà uống trà nhé

  6. #616
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    Chiều em đi quên đường …

    Bây giờ là tháng mấy
    Mà xao xác cơn mưa
    Phố đông người vội vã
    Kết thành dòng lướt qua

    Bây giờ là tháng mấy
    Mà se lạnh ngoài kia
    Nắng làm ngơ ở phía
    Thấp thoáng dáng anh chờ...

    Bây giờ là tháng mấy
    Tóc ướt chừng lạnh vai
    Đâu rồi thời con gái
    Lược thưa vẫn mướt dày ??

    Bây giờ là tháng mấy
    Mà đưa đón lặng thinh
    Mà dỗi hờn thao thức
    Mà phím lạc dây chùng ...

    Bây giờ là tháng mấy
    Nắng bờ sông vàng ươm
    Mệt vì trót đa mang
    “Nên sầu khổ dịu dàng” (*)

    Bây giờ là tháng mấy
    Ai sẽ ngại đường xa
    Ai sẽ ngồi ngắm lá
    Sũng ướt giọt nhiêu khê …

    Đếm chữ rồi đếm câu
    Bây giờ là tháng mấy ?
    Khẽ thôi ! tránh đụng cây
    Vẫn đang mùa lá rụng …(**)

    ---------
    (*) Nguyễn Tất Nhiên
    (**) Olga Berggoltz



    http://chiasenhac.vn/mp3/vietnam/v-pop/bay-gio-thang-may-2~khanh-ly~ts350b7cqhnqtv.html

    https://www.youtube.com/watch?v=bQej6kF7GO8


    Lại uống trà nhé

  7. #617
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,005
    Before the next ...

    Buổi chiều sắp tắt nắng, em và bạn nhặt một nắm những quả dương rụng đầy khoảnh đất bên cạnh, rồi ra mé sông ngồi. Hai đứa cùng ném những quả dương xem ai ném được xa hơn. Emn nhớ Bố hay nói , bí quyết không có gì đặc biệt, chỉ là cần phải buông tay đúng lúc. Không quan trọng mình vung tay mạnh hay nhẹ. Hơn thì sao? Mà thua thì đã sao ? Chỉ là những ý niệm trong một khoảng thời gian .

    Học được cách buông tay đúng lúc, cú ném sẽ hoàn hảo.
    .
    Khi còn là một đứa trẻ, trước khi học được cách mở bàn tay đúng vào khoảnh khắc cánh tay hoàn tất đường vung từ sau ra trước. Để vật trong tay có thể rời đi xa một cách hoàn hảo, em cảm nhận được nỗi sợ đang chi phối bàn tay . Đó là nỗi sợ tồn tại sẵn trong mỗi người - sợ thất bại trước mắt người khác. Đứa-trẻ- em khi đó không chú tâm vào bàn tay mình mà là ánh mắt người đối diện, nó sẽ hoặc buông rất sớm, hoặc rất muộn. Những quả dương nằm vương vãi khắp triền sông…

    Rồi bố đi ra chỗ khác để em tự làm , em nhớ hoài ánh mắt lấp lánh nụ cười của bố khi em hét lên “con làm được rồi”

    Sau này em hay nghĩ, mỗi khi đối diện những vấn đề “Ừ , dĩ nhiên là tự mình sẽ làm được” Vì có một ai đó trao cho em niềm tin để em tự đi theo cách cần phải đi, là điều từ lâu em không còn trông đợi nữa. Nên em rất hiểu giá trị của việc buông tay đúng lúc …

    Có vài người, em đã cố gắng đối đãi với họ thật kiên nhẫn và bao dung, vì em trân trọng những gì đã có với họ . Em nghĩ rằng một ngày nào đó, nếu em ở trong vị trí của họ và người đối diện không phải là em, thì đó là điều em mong được nhận. Nhưng rồi em hiểu ra là mình đã kỳ vọng quá nhiều ở con người. Cũng có thể tại em đã quá tự tin rằng mình làm đủ , nhưng đủ với người này không có nghĩa là đủ với người khác. Chỉ khi chính mình biết thế đã đủ - là đủ .

    Em không có thói quen nói với một ai đó mình đang buồn. Nỗi buồn là thứ riêng tư cuối cùng em giữ cho bản thân. Trước đây, trong những lúc buồn nhất, những ngày tháng tồi tệ nhất, những thời điểm chơi vơi nhất, em cũng sẽ chỉ nói với một ai đó rằng em cần một cái ôm.
    Sau này, em cũng thôi không còn nói với ai em cần một cái ôm nữa, vì như thế sẽ làm cho họ biết là em đang buồn. Vì nỗi buồn sẽ bị xâm phạm, nó sẽ vỡ ra như một quả bóng nước , em sẽ đi về với nỗi buồn sũng ướt không còn có thể thu dọn lại, chỉ có thể chờ nó khô đi.

    ***
    Một lời hứa cũng chỉ là một lời hứa , có khi người hứa sẽ thực hiện đựơc, mà có khi sẽ là không thể, bởi có quá nhiều lý do, có quá nhiều cách trở, có quá nhiều cám dỗ, có quá nhiều đổi thay, có quá nhiều sân si hoặc có quá nhiều vướng mắc…Như lẽ thường tình trong đời . Không chờ đợi thì sẽ không thất vọng.

    Nhưng sự chân thành cùng với tấm lòng giản dị đôn hậu thì luôn được ghi nhớ. Thứ tình vượt lên trên mọi toan tính sẽ bền vững cùng năm tháng ,thứ tình mà mỗi khi nhớ đến, lại mỉm cười , thấy lòng thật ấm áp, bình lặng như mặt hồ sau cơn mưa buổi bình minh , trời dịu dàng hửng nắng và những cánh hoa vàng mong manh vẫn còn rải rác trên thảm cỏ xanh nõn . Thứ tình ấy lung linh như nắng, long lanh như mưa .

    Với một cái vung tay không hoàn hảo , em vẫn mơ , không phải mình đang ném những quả dương xuống sông và sóng sẽ cuốn chúng đi, mà là mình đang gửi cái boomerang chở yêu thương vào không gian...

    Dù cái tính mộng mơ lãng đãng đã làm em không ít lần rơi tõm xuống vực…


    https://www.youtube.com/watch?v=rv9q98QivvM
    https://www.youtube.com/watch?v=1e7WQCnzIxM



    Và em vẫn nhớ rót trà
    Last edited by sôngthương; 09-13-2018 at 11:50 PM.

 

 

Similar Threads

  1. Replies: 4
    Last Post: 05-16-2014, 06:45 PM
  2. Hà Thanh, đoá Hương Ca xanh ngát- Trịnh Thanh Thủy
    By hat cam in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 01-03-2014, 11:34 PM
  3. Màu xanh noel
    By Tuấn Nguyễn in forum Âm Nhạc
    Replies: 6
    Last Post: 12-15-2013, 07:15 AM
  4. Trà xanh
    By Triển in forum Sức Khoẻ/Sắc Đẹp
    Replies: 46
    Last Post: 09-27-2013, 12:17 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 11:27 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2018 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh