Register
Page 66 of 66 FirstFirst ... 1656646566
Results 651 to 654 of 654
  1. #651
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,054
    Hương của mùa xuân ấy
    Vẫn đọng mãi trong hồn ...



    Xuân chạm vào song cửa
    Gió lướt trên phím đàn
    Người lướt qua nắng sớm
    Kịp thấy giọt sương tan

    Thoảng nghe hương mùa cũ
    Thấm đẫm nhánh hoa vàng
    Rơi trên tà áo mỏng
    Ướp nỗi buồn miên man ...

    Theo lao xao ra phố
    Vịn xuân bỗng ngỡ ngàng
    Hình như vịn vào gió
    Chỉ để lòng thênh thang ...

    2.2015


  2. #652
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,054
    Thơ còn thương cõi đời...


    Em nhặt hạt mầm xanh ngắt
    Nghe xuân về rủ cỏ hát ngoài hiên
    Giọt sương lấp lánh dịu hiền
    Bình minh trong vắt nghiêng nghiêng nắng trời

    Thầm thì xuân chạm trên môi
    Thầm thì rất nhỏ những lời tưởng quên
    Chim non chớp hạt mắt cườm
    Mùa xuân chao liệng nẻo đường ngát thơm

    Dường như ngàn nỗi cô đơn
    Tan trong đằm thắm hồi chuông không cùng
    Tan trong ánh mắt long lanh
    Tan trong lộng lẫy chùm bong bóng hồng
    Tan trong kỳ diệu mùa xuân
    Tan trong cọng cỏ mượt mềm trên tay
    Tan trong sắc nắng nụ mai
    Tan trong nỗi nhớ trải dài – mùa xuân

    Em nâng niu mãi hạt mầm
    Nâng niu hy vọng, ngàn lần vẫn gieo ...
    Cho xuân lấp lánh thương yêu
    Dù xuân vẫn giấu vạn điều trong tim ...
    Thì xuân sẽ nói dùm em
    Hãy luôn hạnh phúc , nhé anh ,
    dẫu rằng ...

    (12.2012)


  3. #653
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,054




    Chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ …

    Chợ hoa Nguyễn Huệ là một ký ức tươi đẹp của muôn ngàn người dân Việt từ ngày tôi hiểu rõ thế nào là Tết . Cứ khoảng ngày hai lăm tháng chạp hàng năm, con đường Nguyễn Huệ trở thành một vườn hoa lộ thiên mà người người nhà nhà đều náo nức mong đợi …

    Ở đó, trước kia, nếu công việc cứ cuốn bạn trôi mải miết, thì đến một ngày, khi chưa kịp nhớ đến Tết, tình cờ đi ngang qua đó, bạn sẽ thảng thốt nhận ra “Hoa cười cùng tia nắng vàng son…”

    Nếu bạn đã từng có lúc chờ đợi ngày đó, thì đôi chân tự động dẫn dắt bạn đến, để rồi lặng người trước một không gian rực rỡ sắc màu , vẫn là hoa , vẫn là nơi chốn ấy, vẫn là những gương mặt tươi vui trầm trồ , nhưng cảm xúc thì cứ tương nguyên, roi rói như bạn nhìn thấy nơi ấy lần đầu tiên vậy…Phải chăng, vì “trời sắp Tết hay lòng mình đang Tết?”

    Nhiều năm trước đây, những ngày giáp Tết , con đường đó thành một chợ hoa, người ta đến đó, chọn cho mình những chậu hoa đẹp nhất, tươi thắm nhất, những cây cảnh được uốn rồng phượng cầu kỳ và tinh xảo, những chậu quất sum xuê quả vàng rực , biểu tượng của sự sung mãn. Mai chi chít nụ, cúc đủ loại như nắng xuân, mào gà đỏ thắm khiến sự tương phản càng thêm rực rỡ. Phù dung, mãn đình hồng, sao nhái, rồi đủ loại hoa trái khác cứ ngời ngời trong nắng. Trẻ con người lớn như say trong màu hoa và không khí Tết. Bên sông, những chiếc ghe cũng rực rỡ như thế, cặp bến Bạch Đằng, và dù người bán vẫn vất vả lam lũ, thì hoa vẫn cứ rạng ngời và họ cũng mau mắn chuyển hoa lên để xây tiếp một con đường đặc biệt mỗi năm chỉ có một lần , con đường mà đứng từ trên lầu thượng những cao ốc xung quanh, bạn sẽ thấy những gia đình tay trong tay, những tà áo dài quấn quýt của các thiếu nữ, những tia chớp lòe của máy ảnh để ghi lại những giờ khắc kỳ vỹ của cuộc sống , sự giao hòa của thiên nhiên, không gian và niềm hạnh phúc con người …

    Có những người hài lòng bưng trên tay một hai chậu hoa tươi thắm vừa mua được hớn hở bước đi. Có những gia đình vợ chồng con cái trên một chiếc xe gắn máy, phía sau buộc chậu hoa chạy khắp phố phường, những đóa hoa di động ấy khiến người này người khác lại ngoái cổ lại nhìn và trầm trồ. Chỉ nhìn những cảnh đó, cũng đủ thấy tình yêu của con người đối với hoa mãnh liệt đến thế nào và rồi lại nghĩ mình đang ở một thế giới thần tiên nào đó dường như không có thật…

    Bởi vì chỉ đến chiều ngày ba mươi, tất cả đều biến mất như trong cổ tích, con đường lại được dọn sạch, rửa sạch, mọi người hối hả về nhà cúng giao thừa, để lại một không gian hoang vắng, hoang vắng quá vì trước đó đã rộn ràng và rực rỡ quá…

    Có một vài năm, tự nhiên chợ hoa được dời đi nơi khác. Khó có thể nói hết cảm giác hụt hẫng của người dân khi đến nơi đó những ngày giáp Tết : trống trải, bâng khuâng và nuối tiếc. Dù hoa thì vẫn có thể mua nơi khác, chợ khác, nhưng không thể nói được cảm giác ấy , cảm giác bỡ ngỡ vì mất đi một điều gì đó vừa xa xôi, vừa gẩn gũi, mà lại vừa thân thiết. Mất đi cái háo hức bồi hồi, mất đi cái rung động ngẩn ngơ , cái niềm mong đợi âm thầm khó tỏ bày…

    Hình như ai cũng nhận ra điều đó, vì chỉ sau vài mùa Tết không có chợ hoa Nguyễn Huệ, ai ai cũng nhận ra rằng đó không còn là một chợ hoa, đó là nét văn hóa, là linh hồn của thành phố là nỗi nhớ, tình yêu và sự chia sẻ…

    Từ đó, chợ hoa được quy họach lại thành “đường hoa” với tất cả ý nghĩa của nó, không mua bán, chỉ là nơi để người dân đến thưởng ngọan, ngắm hoa , chụp ảnh, quay phim hay chỉ để hồi tưởng lại những gì đã qua từ những không gian mô phỏng : góc này là bụi lúa, góc kia là cái ao nho nhỏ với đó đăng, góc nọ là giàn mướp bụi tre. Bên kia là thuyền hoa đong đưa với những cánh hoa mỏng manh rung rinh trong gió , những giỏ hoa chất đầy hoa đồng nội li ti treo trên chiếc xe thổ mộ…Ở đó, người già, trung niên hay trẻ thơ đều có thể mỉm cười và “ô”, “a” khi nhìn thấy xuân trong ký ức của mỗi người được tái hiện…Không ai ngắt hoa, không ai giựt lấy đem về nhà. Không ai dẫm lên, vì họ hiểu rằng, làm như thế là phá hỏng những gì đẹp đẽ nhất, phá hỏng bao công sức của những nhà trồng hoa, những người thiết kế, những công nhân miệt mài chăm bón để tất cả cùng có một mùa Tết ngập hoa…Đã bao mùa Tết trôi qua, đường hoa vẫn xuất hiện, vẫn quyến rũ và đi vào trong những bức ảnh cũng như trong ký ức muôn ngàn người yêu hoa, yêu một nét văn hóa thanh lịch …Đôi khi xem những đoản phim từ rất xưa , chợ hoa, đường hoa là một ký ức đẹp đẽ của rất nhiều gia đình. Những bức ảnh họ lưu giữ lại là quần áo chỉnh tề đẹp đẽ , gia đình tay trong tay, và không bao giờ thiếu những nụ cười . Nụ cười đoàn viên, nụ cười hạnh phúc , , nụ cười hy vọng,

    Cho nên, biết bao người đã uất ức và căm phẫn khi biết rằng ờ một nơi khác, con đường hoa tương tự như thế đã tan tành chỉ trong một ngày…, bất chấp mọi nỗ lực của bao người yêu hoa…

    Bây giờ , ngoài đường hoa Nguyễn Huệ, khu đô thị mới Phú Mỹ Hưng cũng tạo dựng đường hoa mỗi năm , Đường hoa của họ lãng mạn hơn nhờ có cái hồ nhân tạo trong veo lăn tăn gợn sóng và một cù lao nhỏ xanh biếc giữa hồ . Chỉ cần ngắm người và hoa và sóng nước , đã thấy rưng rưng lòng ….Nhưng đường hoa Nguyễn Huệ vẫn mãi là một điều gì khó thay thế trong lòng những đứa trẻ thơ đã từng mòn chân vỉa phố Sài Gòn .

    Và còn có rất nhiều những đường hoa nho nhỏ ở những con phố nho nhỏ . Cúc vàng tràn trề mọi nẻo . Mai bonsai chíu chít nụ , hướng dương rực rỡ , mào gà đơn sơ Tưởng như hoa của tất cả mọi nơi được đưa về . Mùi hương cúc vạn thọ cứ nồng nàn khắp mọi nẻo phố , khiến tôi tưởng như mình đang đứng trong khu vườn của Nội mỗi mùa Tết . Hương của mùa cũ và hương của tuổi thơ lộng lẫy chẳng thể nào nhạt phai …

    ***
    Để yêu hoa và thưởng thức được hoa, thì không thể sở hữu, lại càng không thể giành giật một cách thô lỗ và phũ phàng…
    Hoa chỉ tỏa hương ở nơi nào hoa được trân trọng và nâng niu, ở nơi mà mọi người đều hiểu rằng hoa “Hoa là tình tôi, đua nở vì ai, cùng luyến yêu mọi nơi…”

    Hoa được tồn tại nhờ ý thức nuôi dưỡng của con người. Những người cướp lấy hoa chẳng bao giờ là kẻ yêu hoa , họ cũng không thiếu tiền mua hoa, cái họ thiếu chính là ý thức giữ gìn và chia sẻ cho cộng đồng những gì tốt đẹp nhất . Vì họ đã không được giáo dục để biết yêu và gìn giữ những vẻ đẹp cho tâm hồn .

    Xét cho cùng, ý thức chính là đóa hoa tinh khiết nở trong mỗi con người, mỗi đóa hoa được nở thì sẽ tỏa hương đến nhiều nơi, nhiều đóa hoa được nở thì nhân quần được thơm lây…

    ***
    Ngày cuối năm, tôi như trôi đi giữa đường hoa, lặng nhìn hoa thắm lung linh khoe sắc , vẻ thắm tươi ấy phản chiếu lại làm rạng ngời gương mặt của bao người .

    Trong những lúc lòng trở nên yếu đuối trước quá nhiều điều bất cập đến phũ phàng , tôi lại nhận ra sức mạnh tiềm ẩn trong mỗi con người .Trong mỗi con người tưởng là bé nhỏ ấy chứa đựng một sức chịu đựng không ngờ và niềm hy vọng bền bỉ . Mỗi chúng ta tự gói ghém mớ kỷ niệm vào tận cùng ký ức rồi lại tự đứng lên, tự băng bó vết thương , tự nhủ lòng phải giữ tâm hồn trong sáng, đừng đánh mất niềm tin vào con người và cuộc sống. Vì đâu đó quanh ta, vẫn còn đó những con người đúng nghĩa

    Trong tâm hồn ai cũng có những kỷ niệm vui buồn, những nỗi đau không dễ tỏ bày . Giữa muôn hoa . Những kỷ niệm yêu dấu tưởng cất rất kỹ hôm nay chợt kéo về, miên man … Giữa những ánh mắt trong trẻo chung quanh , chúng không còn buốt nhói nữa. Chúng đã biến thành những hình ảnh đẹp, những đoản văn , những câu thơ về một thời đã mất. Hình như kỷ niệm mãi tồn tại. vì chúng đã hòa vào tim, vào máu của mỗi chúng ta . Nên dù có quên lãng , thì một ngày nào đó chúng bất ngờ xuất hiện trong một nụ cười, một dòng thơ , một đoản văn , một cành hoa , một bản nhạc …Mênh mang và mênh mang …

    “Tôi đi. giữa trời bồi hồi “ với một ước mong cháy lòng, mà tôi tin không chỉ của riêng mình .

    Biết đến ngày nào, mỗi chúng ta đều có thể làm cho màu hoa cùng thắm, hương hoa cùng lan tỏa ? Để không còn cảm giác lênh đênh
    của

    Ta, Quê hương nhưng thiếu quê nhà,
    Chiều cuối năm nhìn những chuyến xe qua,
    Mấy mươi năm vẫn một chiều rất cũ,
    Vắng tự trong lòng vắng thổi ra...

    (Đỗ Trung Quân)

    Những chậu mai nở sớm , vàng rực cả một cung đường mà cơn gió lướt qua thả những cánh hoa mỏng manh trên những tà áo dài quấn quýt . "Chiều nay hoa xuân bay nhiều quá …" Tôi ơi ...


    (*) Trích ‘Hoa Xuân” – Phạm Duy , ‘Nhớ một chiều xuân ” - Nguyễn văn Đông, "Anh đến thăm em đêm Ba mươi" - Vũ Thành An .






  4. #654
    Biệt Thự
    Join Date
    Jan 2015
    Posts
    1,054
    Trong trí nhớ nhỏ nhoi ...


    Gửi nhau
    một nụ
    xuân ngời
    Tháng hai đánh thức cả trời xuân mơ
    Nhớ thương mật ngọt thành thơ
    Tình yêu không chỉ chocolate hồng

    Là khi hoa nở trong lòng
    Mềm theo ánh mắt ấm nồng , miên man ...

    Nắng soi trên thảm lụa vàng
    Ta như đôi trẻ bên đàng , song song
    Giữa là phố xá chập chùng
    Còn chưa kịp ngắt nụ hồng để trao
    Thinh không trong vắt ngọt ngào
    Đất trời ôm trọn chiêm bao, mặn mà ...
    Mắt còn ấm khúc tình ca
    Về hùa gió cũng sa đà đôi câu

    Ngày xuân, bước nhẹ như nhau ...(*)
    Đêm về mơ thác tung ngầu bọt trong
    Tỉnh ra , có đã thành không (*)

    Hương mơ, mật ngọt, phiêu bồng, tàn phai ...

    Dẫu đang ở giữa tháng hai
    Hoa vàng vẫn nở bên đời , lặng yên ...
    Tóc bay,
    Bay giữa
    Nhớ, Quên...




    *nhiều đêm thấy ta là thác đổ
    Tỉnh ra có khi còn nghe ...
    (TCS)








 

 

Similar Threads

  1. Replies: 4
    Last Post: 05-16-2014, 06:45 PM
  2. Hà Thanh, đoá Hương Ca xanh ngát- Trịnh Thanh Thủy
    By hat cam in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 01-03-2014, 11:34 PM
  3. Màu xanh noel
    By Tuấn Nguyễn in forum Âm Nhạc
    Replies: 6
    Last Post: 12-15-2013, 07:15 AM
  4. Trà xanh
    By Triển in forum Sức Khoẻ/Sắc Đẹp
    Replies: 46
    Last Post: 09-27-2013, 12:17 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 06:45 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh