Register
Page 1 of 3 123 LastLast
Results 1 to 10 of 29
  1. #1
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494

    ... Be Like That ...

    .












    Mỗi sáng thức dậy, con thường vào phòng và nói good morning mẹ. Vài ba câu hỏi thăm chọc ghẹo giữa bố mẹ và con, rồi con ra ngoài chuẩn bị đi học. Trước khi rời nhà, con chào và hai mẹ con lại đùa giỡn tiếp. Sáng nay, không nhớ mẹ nói gì, con lập lại một câu quen thuộc: Be Like That... và đầu lúc lắc tới lui nhìn rất buồn cười. Tự nhiên tôi muốn dùng câu nói đó đặt tên cho trang viết này.


    Có quá nhiều thứ tôi muốn ghi lại hàng ngày, những ý nghĩ thoáng qua trong đầu, những hình ảnh chợt đến trước mắt. Để có một bài viết "ngon lành" thì phải dành thì giờ suy nghĩ, và đôi khi cảm xúc đó biến mất khi tôi có dịp ngồi vào bàn. Tôi nhận thấy, từ ngày vào tổ hai, tôi thường bị phân tâm, không bao giờ còn trọn vẹn cho mình. Từ khi có con, cái khoảng suy nghĩ lại bị chia năm xẻ bảy, lúc nào cũng phải nghĩ ngợi lo lắng đủ mọi thứ chuyện cho nhân vật thứ hai và thứ ba kia...


    Cũng không sao, tôi thấy mình may mắn còn có thể suy nghĩ. Ừ thì be like that ... Đời ngắn ngủi quá ...





    040215
    Tặng bạn đã đọc đến đây.

  2. #2
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .











    Đêm Trăng


    Hai đêm rồi nhìn ra ngoài cửa sổ thấy trăng sáng chiếu vào phòng. Lạ lắm. Thường ngày có trăng, khoảng 8 đến 9 giờ tối, từ phòng nhìn ra bên trái mới thấy được, sau đó trăng lên cao và đi qua khỏi mái nhà. Hai đêm nay, trăng dọi vào phòng, ngay trước cửa sổ lúc gần nửa đêm. Trời trong, mát lạnh và trăng cứ đứng đó lặng lẽ nhìn vào, thật lâu ...

    Ơi buồn. Nhìn trăng lòng có chút gì vương vấn không giải thích được. Hai đêm liền, ngủ thật ít, thức đêm nhìn trăng và giấc ngủ ngắn. Mỗi lần có trăng, tôi nhìn theo trăng từ những ngày còn là chiếc lưỡi liềm nhỏ tí cho đến khi trăng tròn ánh sáng trắng rực rỡ, và khi trăng đổi hình dáng, ánh sáng vàng sậm rồi tan đi. Đêm trăng luôn mang lại cho tôi cảm giác mênh mang khó tả. Trăng như nhìn thấu nỗi lòng, trăng như nghe được tâm sự thầm kín. Trăng như người bạn thân hiểu được tâm tính tôi, trăng như ngọn đèn sáng soi cho tôi thấy được từng ngõ ngách tâm tư.

    Tôi nhớ Thầy tôi. Những lần đưa Thầy đi chơi, gặp đêm trăng, hai cha con đều ngắm nhìn và ca ngợi vẻ đẹp rạng rỡ của trăng, phần tôi, luôn theo trăng trên suốt đoạn đường. Khi ở nhà, đêm trăng, tôi thường điện thoại hỏi, "Thầy có thấy trăng đêm nay đẹp không? Ở đây con thấy trăng sáng lắm". Đây là lần thứ hai có trăng sau Tết ... Thầy tôi qua đời vài ngày sau ngày rằm tháng hai âm lịch năm trước. Theo dương lịch, ngày giỗ đầu của Thầy đã qua vài tuần rồi, nhưng theo ngày ta đúng là hôm qua. Tôi nhớ Thầy vô cùng. Một năm, ba trăm sáu mươi lăm ngày trôi qua nhưng tôi vẫn thấy như mọi chuyện mới xảy ra vài ngày... Một năm, hai năm, hay mười năm, hai ba mươi năm, tôi nghĩ rằng tôi vẫn nhớ thương Thầy như tôi đã và đang nhớ thương Mẹ.

    Thời gian cho tôi lớn khôn để dần rời xa vòng tay che chở của Thầy. Nhưng thời gian cũng cho tôi hiểu rõ hơn, tình thương yêu của cha mẹ là vô giá, không gì có thể sánh được. Hai đêm qua, trăng lặng lẽ nhìn vào phòng tôi, như muốn nhắn gửi điều chi ... Tôi đứng bên cửa sổ nhìn trăng, không hiểu được tại sao trăng còn ở đây vào giữa khuya, không hiểu được điều trăng muốn nhắn nhủ. Lòng tôi thanh thản, không vướng bận gì, chỉ thấy buồn vì đã mất Thầy mãi mãi.


    Nguyệt Hạ
    (Lt - TD)

    April 7, 2015







    Cám ơn các chị và các bạn thật nhiều

  3. #3
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .







    Hôm nọ tôi nói chuyện với cô em họ về bánh bột lọc trần, cô em bảo,
    - Chị làm bánh gói lá đỡ mất thì giờ hơn. Làm bánh bột lọc trần, phải cán bột, phải cắt cho tròn rồi cho nhân vào, bắt bánh bằng tay cho đều... Làm vậy lâu lắm. Gói lá chỉ cần múc bột cho vô gói lại, khi hấp cũng tiện. Làm nhiều để tủ đá, khi nào muốn ăn chị hấp lại, ngon như mới.
    - Chị muốn làm một lần cho biết, hồi nào giờ chưa làm lần nào.
    - Chị làm thử rồi sẽ thấy như em nói.

    Cuối tuần tôi bày ra. Chưa xong đã thấy lời cô em đúng. Pha bột không sao, phần cán bột, cắt bột và bắt bánh có mất thì giờ thật. Tôi muốn làm bánh nhỏ nên không dùng khuôn như hôm làm món bánh cheese và cua chiên. Nếu dùng khuôn đó chắc cũng nhanh. Đến phần luộc bánh, tôi khám phá ra một điều, đọc nhiều nơi không thấy ai nhắc nhở đến.





    Lúc đầu tôi theo cách chỉ dẫn từ các trang web: "luộc bánh thấy nổi lên và trong là bánh chín". Tôi thấy bánh nổi lên nhưng chưa thấy bánh trong, cứ chờ mãi. Lâu quá, vài phút bánh vẫn không trong, tôi vớt ra cho vào nồi nước lạnh, nghĩ thầm, bánh không trong cũng được, luộc lâu quá không được. Và tôi ngạc nhiên khi thấy trong nồi nước lạnh bánh trở nên trong suốt. Thế là có một bí quyết mới, tự mình tìm ra.





    Cân lượng tôi làm 200gr bột năng, 25gr bột sắn dây, 1cup nước sôi. Được 30 chiếc bánh bột lọc nhỏ nhỏ xinh xinh. Bánh dai, mềm và ngon lắm. Chàng hiếm khi thích mấy loại bánh ăn vặt của tôi nhưng hôm đó cũng khen ngon và chia hai phần bánh tôi làm.

    Thêm một điều, làm bánh này có nhiều dầu. Luộc bánh cũng cho dầu vào nước, sau đó còn làm hành dầu trộn vào bánh nữa. Dù chỉ vài thìa dầu nhưng đối với tôi là nhiều. Khi ăn tôi cứ tưởng tượng có quá nhiều dầu vào bụng... ơn ớn làm sao. Lần sau tôi sẽ làm bánh gói lá. Có làm mới biết và khám phá ra những gì không ai nói cho mình biết.

    041215





    NH xin cám ơn các chị và các bạn

  4. #4
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494



    Tôi muốn làm cho con một chuyện đặc biệt. Không biết có thực hiện được không.
    Để bài nhạc ở đây nhắc nhở chính mình, phải cố gắng nhiều hơn nữa.

  5. #5
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .










    Món Kỷ Niệm


    Mùa hè cuối năm lớp 6, lần đầu tiên tôi được đi ăn tiệm ăn Tàu ở Chợ lớn. Tôi không nhớ tiệm ăn tên gì, chỉ biết nó nằm bên cạnh khách sạn chúng tôi đang dừng chân.

    Buổi trưa cả nhà muốn ăn cơm, từ phòng khách sạn bước xuống lầu, tiệm có bàn ghế để ngoài sân. Nói sân cũng không đúng, đó là vỉa hè đúng hơn. Nền xi măng rộng, những bộ bàn ghế tròn có năm bảy ghế chung quanh. Trưa mùa hè Sài gòn lúc ấy nắng nhưng không nóng, ngồi ngoài vỉa hè còn có gió hây hây, mát mẻ.

    Tôi còn nhỏ không biết gì về chuyện chọn lựa món này món nọ, chỉ biết ăn khi thức ăn dọn lên bàn. Có món cá chiên, món canh, thêm vài món gì tôi không nhớ và món rau xào. Không hiểu tại sao tôi nhớ mãi món rau này. Đĩa rau cải bẹ trắng xào thịt bò còn bốc khói và thơm lừng mùi tiêu. Một món rau bình thường nhưng tôi thấy rất ngon. Lá cải xanh mướt, bẹ cải trắng ngần, những lát thịt bò mỏng xoăn lại lấm tấm hạt tiêu vương vãi trên mặt với mùi thơm và vị ngon ngọt khó tả. Đầu bếp nấu khéo, thịt bò mềm mại thấm gia vị, bẹ cải dòn nhưng đủ chín chứ không hăng và lá cải còn xanh chứ không héo vì quá lửa.





    Mấy mươi năm qua, tôi vẫn nhớ hoài món rau xào ấy và đó cũng là một trong những món rau thỉnh thoảng tôi nấu ở nhà. Có thể tôi thấy ngon và nhớ mãi vì bữa ăn ấy đi cùng với kỷ niệm của cả gia đình. Người ta thường nói, có những kỷ niệm và những món ăn gợi cho ta nhớ lại quá khứ - đẹp, vui, buồn - tùy mức độ cảm nhận của mỗi cá nhân.

    Mỗi lần ăn món rau xào này là một cảm giác khác nhau. Nấu ở nhà, có khi nêm nếm ngon vừa miệng, cũng có khi không được vừa ý. Khó có thể nói lần nào cũng nấu được như lần trước. Đi ăn ngoài, chưa bao giờ tôi gọi món cải bẹ trắng xào vì tôi không nghĩ rằng sẽ có lại được vị giác giống như ngày xưa. Chẳng thà đừng gọi, đừng thử để không bị thất vọng, để còn giữ mãi được cái ngon mình đã nếm. Từng chút một, ngăn kỷ niệm của tôi tràn ngập những gì nhớ mãi không quên.


    Nguyệt Hạ
    (Lt - TD)
    April 9, 2015







    Cám ơn bạn đã đến nơi này

  6. #6
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .










    Chút Suy Tư



    Thời gian qua, có quá nhiều việc, tôi bận đến mức thở ra khói. Thứ nào cũng làm tôi phải suy nghĩ, lúc nào cũng phải đọc, đọc và tìm hiểu, và món nào cũng dành chỗ trong trí nhớ tôi. Đầu óc cứ lùng bùng vì nhồi nhét nhiều thứ vào, đôi khi muốn la to lên cho hả dạ.


    Vài tuần trước có tang của một bác trong cộng đoàn. Gia đình bác là một trong những gia đình đầu tiên ở giáo xứ này, con của bác cũng làm việc trong cộng đoàn và chúng tôi quen nhau, không thể nói là bạn vì chị lớn tuổi hơn. Sau này, con trai bác làm cùng sở và bạn với nhà tôi. Nghe tin bác qua đời, mọi người thương tiếc và đến dự tang lễ rất đông.

    Tôi vẫn còn đang buồn bã mỗi ngày khi nghĩ đến sự ra đi của Thầy tôi. Từng ngày qua, thêm những suy nghĩ về sự sống và sự chết, tôi thấm thiá rằng cuộc đời quả vô thường. Bao nhiêu năm trên đời, cuối cùng xuôi tay, mọi sự bỏ lại sau lưng. Bất cứ giây phút nào, đời sống mình cũng có thể chấm dứt... Không có gì là vĩnh cữu, không có gì là chắc chắn. Tôi tự hỏi, làm sao để có thể sẵn sàng khi đến phiên mình mà không để lại phiền toái gì cho người ở lại? Không kể những rác rưởi mình bày ra hàng ngày, từ vật chất đến tinh thần, quanh mỗi người, chắc chắn có những thứ mình để vương vấn quẩn quanh trong đời sống.


    May mắn thay, thời gian qua tôi có nhiều thứ khác để làm, hầu như không còn giờ rảnh cho tôi nghĩ ngợi xa hơn. Giữa công việc bận rộn, thỉnh thoảng những ý nghĩ đó chen vào làm như điểm danh nhắc cho tôi đừng quên... Tôi biết rằng nên quên đi thì hay hơn, nghĩ ngợi hoài đâm ra sợ, từ sợ đến đau và vì đau lại sợ ... cứ xoay vòng vậy thì có mà điên...

    Nguyệt Hạ
    May 12, 2015







    Cám ơn các chị và các bạn. NH bận quá không có giờ dạo phố, cũng không có giờ để viết nhiều dù rất muốn. Cho NH chào mọi người nơi đây. Mong mọi điều tốt đẹp và an lành đến với tất cả.

  7. #7
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .









    Ra Trường Trung Học


    Mùa hè đến. Năm nay tôi không còn tâm trạng chờ đợi như mọi khi vì đây là mùa hè cuối cùng của con ở trường trung học. Hơn nửa năm qua chuyện học của con chi phối tôi nhiều lắm. Từ chuyện cho con học lái xe đến chuyện chọn trường đại học và làm đơn từ này khác... Chưa kể nỗi lo lắng khi nghĩ đến chuyện con lái xe một mình và con sẽ đi học xa, không còn ngày hai buổi đi về, ăn uống học hành chuyện trò với bố mẹ hàng ngày...

    Mấy tháng qua, cả mẹ lẫn con đều mong ngày tháng chậm lại, nhưng ngày cuối cùng của năm học đã đến. Con học xong trung học... Con buồn vì phải xa rời tuổi thơ, mẹ không vui vì con sắp phải làm người lớn...


    Để chuẩn bị chuyện học của con sau khi hoàn thành trung học, từ năm trước, cả nhà phải đi thăm và tìm hiểu các trường đại học để con nạp đơn xin vào. Đó là khoảng thời gian dài và nhức đầu vì phải cân nhắc giữa các trường. Khi được nhận vào, lại thêm một lần suy nghĩ tới lui để chọn một trong các trường đó. Tôi băn khoăn, lo lắng khi nghĩ đến lúc con đi học xa nhà. Biết rằng hàng chục ngàn em học sinh cũng sẽ sống xa nhà như con mình, nhưng bản chất của người mẹ... lúc nào cũng lo và chuyện gì cũng lo... Chỉ còn vài tháng nữa, hình như tôi đã bắt đầu mất ngủ ...


    Nguyệt Hạ
    Jun 6, 2015









    Nguyệt Hạ xin cám ơn các chị và các bạn thật nhiều.
    Mong rằng mọi sự an lành đến với các chị và các bạn.
    Last edited by NguyetHa; 07-07-2015 at 08:49 PM.

  8. #8
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .















    Tháng Bảy



    Vậy là tháng bảy đến. Nửa năm 2015 qua cái vèo. Nhìn quanh quẩn không cần nhìn lại, tôi thấy sợ thật. Thường nói câu thời gian đi nhanh quá, lúc sau này sợ đến mức không nhắc đến nữa. Lờ luôn xem sao. Vậy mà cây kim nhúc nhích trên mặt đồng hồ vẫn cứ bò, thản nhiên bò từng vòng, từng vòng để qua không biết bao nhiêu vòng cho đến ngày tháng này.

    Một ngày cây kim giây nhúc nhích 86400 lần, hay là 1440 vòng tròn quanh 12 con số. Vậy mà không ai để ý, Vậy mà không ai thèm nhớ là cây kim giây đã rất kiên nhẫn làm việc của mình. Con người cứ vội vã chạy quanh bao nhiêu việc và than vãn là thời gian trôi nhanh quá. Cũng lạ thật, cũng từng ấy giây, từng ấy phút, 12 con số chung quanh mặt đồng hồ, đồng hồ lớn hay đồng hồ nhỏ cũng chỉ là vòng tròn, và mấy cây kim chạy quanh cái trục nhỏ xíu ở tâm điểm cũng chẳng bao giờ thay đổi. Không thể nào vòng quay quanh 12 con số ấy dài hơn được, không thể nào vòng tròn tự động nhỏ lại được, không có lý nào mấy cây kim chạy chậm lại - trừ khi đồng hồ hết "bin" - cũng không có lý nào mấy cây kim chạy nhanh lên - có khi nào có loại "bin" làm tăng tốc độ của kim đồng hồ như xe hơi nhấn thêm gas?

    Vậy mà, ngày qua tháng lại. Hết tờ lịch này đến tờ lịch khác. Ôi thôi, bao nhiêu lần chắc lưỡi, bao nhiêu lời than thở, ngày tháng trôi đi nhanh quá, tôi chưa làm gì được cả... Ở sở, hết quý này đến quý khác, việc làm không xong để báo cáo, dồn dập rồi đến cuối năm. Ở nhà, hết lễ này đến lễ nọ, mua bán, sửa soạn, bao nhiêu thứ nhằn nhịt dây mơ rễ má... Cuối cùng thì loay hoay trong mớ lùng bùng không lối thoát, không có giờ ngơi nghỉ. Rồi thì làm đại, rồi thì mọi thứ cho qua, cứ lao vào công việc, cứ làm đến đâu hay đến đó, và mình, nhân vật chính, không bao giờ có một chút giờ giấc nào cho chính mình. Tự an ủi, số mình vậy.

    Nghĩ cho cùng, thời gian là của mình, mình dùng như thế nào tùy ý mình. Miễn sao cuối ngày, mình bằng lòng khi thấy mọi việc mình giải quyết ổn thỏa không vướng bận nợ nần gì ai, khi những gì mình chia xẻ với người đang cần, đang thiếu mang lại niềm vui không gì đánh đổi được, khi biết rằng mình hy sinh một vài giờ phút riêng tư để thấy người thân của mình thoải mái, vui vẻ, không khí đầm ấm thân mật trong gia đình...

    Và như vậy, đời là thế. Sáng mở mắt, tối nhắm mắt, sẽ quên mình đi mà sống vì người khác. Buồn cười, quanh quẩn gì rồi cũng trở về với cái chân lý cũ mèm nhưng có lý và đúng. Bởi vì mình sống cho mình thì làm gì có những giây phút hài lòng khi thấy người thân vui vẻ hạnh phúc chung quanh, làm gì có những tình thân ấm áp của bạn bè thân hữu khi mình dành thì giờ cho họ, làm gì thấy được niềm vui của những người mình giúp đỡ chia xẻ khi họ cần, và còn nhiều thứ nữa. Mình có quá nhiều, chia bớt một chút cho người cần hơn mình, từ thời giờ đến vật chất, mình sẽ không bao giờ thiếu. Tự nhiên thế, sẽ không thấy thời gian đi nhanh quá, sẽ không còn than vãn, tôi chưa làm được gì... Đúng ra, "tôi" làm được quá nhiều rồi đó.


    Nguyệt Hạ
    (Lt - TD)
    Jul 1, 2015






    Xin cám ơn các anh chị và các bạn ghé lại đây.
    Mọi ngày an lành đến tất cả





  9. #9
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .











    quatorze juillet


    Hôm nay một ngày vui, tôi nhận được thư anh kèm tấm hình này, "I'm writing to you from Paris, sending you a picture of the Paris' most beautiful and most romantic bridge: Alexander III, do you remember?"

    Cám ơn anh đã gửi tấm hình. Dĩ nhiên tôi nhớ... Đúng ngày này năm đó, chúng tôi cùng nhau đi trên chiếc cầu này và sau đó lên phà trên giòng sông Seine và đi ngang dưới chiếc cầu. Rất nhiều hình được chụp, rất nhiều câu chuyện được kể... Đó là một chuyến đi vui và nhiều thứ để nhớ hoài.

    Từ nhỏ đến giờ, tôi luôn nhớ ngày quatorze juillet của Pháp, lúc nhỏ chưa có biết gì, chỉ qua sách vở... Và đi chơi đến tận nơi, bây giờ thành một nơi chốn có nhiều kỷ niệm. Hứa hẹn sẽ trở lại, nhất định sẽ gặp lại anh và dành nhiều thời giờ với anh hơn. Mong sao sẽ thực hiện được ý định này trong tương lai.


    Nguyệt Hạ
    July 14, 2015







    NH cám ơn các anh, chị và bạn ghé lại đây,
    Xin chúc bình an mọi ngày








  10. #10
    Nhà Lầu
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    494
    .










    Cuối tuần qua, đi họp nơi xa nhà, có tấm hình vui vui...



    Trước khi đi, trời nắng rực rỡ,






    thấy hoa trên giàn đẹp quá, cùng với những trái treo lủng lẳng.















    NH cám ơn các anh, chị và bạn ghé lại.
    Xin chúc bình an mọi ngày




 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 04:48 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh