Register
Page 33 of 33 FirstFirst ... 23313233
Results 321 to 323 of 323
  1. #321
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    762
    Tối qua cô về nhà, hầu như kiệt quệ về tinh thần, phải quỵ xuống bên bàn và đọc kinh lớn lên dù chỉ một mình.

    Đọc để nghe tiếng mình, đọc để như lời tâm sự với thinh không, đọc để cho vơi những thứ chất chứa trong lòng mà không muốn nói cho ai biết, dù là người nhà, dù là bạn quen biết lâu năm.

    Chỉ vì theo kinh nghiệm cô biết không ai có thể chia xẻ được dù chỉ một phần nhỏ để rồi sau khi tổn hao năng lượng nói xong, thì họ sẽ chêm vào vài câu theo ý họ chỉ làm cho cô thêm tức tối vì thấy chỉ phí công vô ích và không ai thực sự có khả năng lắng nghe để nghe và không ý kiến gì.

    Giọt nước cuối cùng vừa làm tràn ly nước đã làm cô càng nhận thấy rõ hơn là con người không thích nhìn lại mình và nhận trách nhiệm mà bản tính tự nhiên là hay phủi tay và đổ thừa lại, cho dù đó là thế hệ con cháu mình khi chúng lên tiếng nói như một nhận xét rất bình thường trong vô tư.

    Chuyện từ việc mọi người nhắc đến chị bạn tối nay đang chờ đợi vài tiếng ở phi trường vì bị khám xét trước khi lên máy bay. Cho nên những câu chuyện người ta tiễn nhau đến tận lúc lên máy bay đã là cổ tích, là huyền thoại của một thuở mà những người lớn như chúng ta vẫn còn nhớ nhưng con cháu không bao giờ hưởng được nữa.

    Mọi người chắc lưỡi đổ thừa tại khủng bố và thêm phần căm giận cho những kẻ đã làm rầu nồi canh, tấn công vào tự do của tất cả mọi người vì ai không có lần đi máy bay đến nơi này nơi kia thăm viếng người thân hoặc đi du lịch.

    Cô kể cho cả bọn là đã từng nghe bọn trẻ đặt nhiều vấn đề với người lớn như ô nhiễm khí quyển, an toàn đi lại, vệ sinh thực phẩm và bảo vệ trái đất thì mọi người bỗng tấn công ngược lại đám trẻ, với lý do chúng sống thời đại này quá sung sướng, có i phone, i pad, có đủ thức ăn, được cha mẹ cưng chiều lo cho quá đầy đủ mà còn bày đặt đòi hỏi này nọ gì nữa...

    Tự nhiên cô thấy tiếc cho lòng tin đã đặt quá cao trước khi nói những điều trên và như bị tấn công bất ngờ thay cho tụi trẻ. Sau khi nghe trả lời như thế, cô thấy như có điều thất vọng pha chút tuyệt vọng. Rồi như quả bóng không dám nổ, như trái rạ sợ bị vỡ sẽ rát bỏng thêm nên đành tìm lời nói cho đẹp lòng họ, cho câu chuyện dịu xuống và là điều họ muốn nghe:

    - Nghe bọn trẻ nhận xét như thế, mình im lặng suy nghĩ rồi chỉ còn cách là làm sao cho coi được, giúp nhau giữ gìn sức khỏe để đỡ phiền con cháu ngày nào hay ngày đó mà thôi...

    Khi về nhà, cô thấy nỗi thất vọng nào đó dâng lên và ngã gục dưới chân bàn thờ...mà đã từ lâu cô cũng rất lơ là đọc kinh hàng đêm mà chỉ khi cần cầu nguyện khi có chuyện gì đó. Chúa Phật thông cảm hết mà, chẳng trách cứ gì đâu...

    Nhờ vậy mà cô sẵn dịp trút bao nhiêu là nỗi đau buồn, uất ức và bị hiểu lầm trong bao năm qua một lần thật đầy đủ và khi trút xong thì lòng vơi đi quá nửa.

    Vừa lúc đó lại thấy hai cú điên thoại của cô em nên cô gọi lại và cho dù có hạp nhau đến mấy, thì cũng có lúc thêm vài nhận xét không dễ chịu, như dạo này chị cũng bắt chước đứa cháu tốn tiền cho vụ uống trà dữ à nghe, làm gì mà tốn cả vài đô cho một gram trà, chị phải nói cho bố nó đừng nuông chiều con quá...còn chị thì sao dám xài phí như vậy, trà uống xong thì hết chứ đâu có thấy gì để lại mình thấy đâu. Như cái bàn trà đẹp hay cái ấm trà bé xinh xinh mà mai mốt em cũng định sưu tập chưng vào tủ có mua cũng còn hoài...

    Cũng may điện thoại ngưng vì hết pin. Nhờ vậy mà chút năng lượng còn sót lại chỉ tiêu hao một nửa, một nửa kia không đủ cho giấc ngủ thường ngày nên cô đã phải thức đến nửa đêm và phải dùng một ly sữa ấm mới êm dạ và được một một giấc ngon. Vì chuyện về người hà tiện dám bỏ tiền mua trà a dua là một câu chuyện dài và khó diễn tả, vì có ai muốn đi lại đoạn đường thánh giá mà mình đã đi qua lần nào nữa đâu...nhất là mình phải thay cho cả nhà vác những người thân bệnh khổ trên vai trong bao năm tháng qua...và như cha mình thường nói phải chấp nhận con bệnh thường là " hết rên quên thấy thuốc".

    Giờ này hai kẻ bệnh nặng đó vừa tạm tìm được niềm vui sống thì thầy thuốc bất đắc dĩ lại bị thêm vài con bệnh quen thuộc khác tìm đến khi thầy thuốc cũng bị nhiễm năng lượng tiêu cực và cần thời gian cần thiết để hồi phục...

    Cô muốn viết cho người đọc cùng tâm trạng được an ủi vì chắc có nhiều người cũng bị giống như mình. Nhưng viết không dễ chút nào cho hết ý mà không linh tinh lang tang. Nhất là lại rất tốn thời giờ...

    Cả sáng hôm nay chỉ nói tới đây...có điều cũng mừng vì được thinh lặng nghe và âm thầm đỡ lấy....


    ngày vui bạn nhé

  2. #322
    The SUNKat CCG's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Location
    Kapa'a Kauai
    Posts
    1,402
    "ngày vui bạn nhé"





    Mèo ỉm im rình cá - Biển bốc hơi trắng xóa - Mấy con cá (bự) rình mèo.... hi ha hi ha

  3. #323
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    762
    Cảm ơn bạn hiền cho mèo im ỉm rình cá nha...

    ------------

    Vẫn cứ như thế ...

    Sau một thời gian cật lực làm việc, giờ đây sân vườn trước sau cũng tạm xong.

    Hai cây dừa kiểng ở sân trước đã mãn hạn trần gian nên đành làm một cuộc chia tay chầm chậm và đầy bịn rịn. Nhưng rồi khi hình bóng chúng đã không còn che mát một góc sân thì chị chủ đã quyết định thay vào đó là một hàng chanh, quýt trồng dọc theo lối đi để hy vọng hoa thơm, lá xanh bù đắp sự trống vắng. Dù vậy, chị chủ cũng thấy buồn buồn, vì hai cây dừa đã sống hơn một phần tư thế kỷ, mới hôm qua còn gắng gượng với vài tàu lá xanh mà giờ đã không còn dấu tích gì và chẳng biết có ai nhận ra sự trống trải nào không. Riêng chị chủ thì phải tốn cả hai tuần mới tạm quen mắt với khoảng không gian trống trải mà hai cây dừa đã che chắn bấy lâu. Cũng may chị bận rộn với sân sau vì chị đã quyết định chuẩn bị thật nhiều màu xanh và bóng mát cho mùa hè ghê gớm sắp tới.

    Hè năm ngoái là một mùa hè đáng sợ nhất vì sức nóng kinh người của nó. Chị nhìn những chiếc lá sapoche nõn nà bỗng cháy rụi vì cái nắng mà không tin ở mắt mình. Cũng nhờ cây cối hồi phục lại tất cả nên chị an tâm và thưởng thức từng mùa như mùi vị cuộc sống. Chị đã hân hoan đón mùa xuân tới khi cái rét chưa qua. Chị đã làm đất sẵn sàng để quyết lòng tạo ra một khung cảnh mới thay cho sự tiêu điều vì thời tiết và vì cuộc chiến dai dẳng với bọn giặc gấu mèo hung hăng và đáng sợ quấy phá hàng đêm mà có lần chị suýt bỏ cuộc. Nhưng rồi đi đâu cho bằng nhà của mình, nơi mà chị đã cố gắng để có được trong bao năm qua. Chị đã bỏ qua những ý nghĩ tiêu cực, có vẻ sợ hãi của người chung quanh với bọn giặc gấu mèo và chọn cách của riêng chị.


    Cuối cùng rồi chị đã lấy lại chủ quyền sân sau bằng cách thôi không nuôi cá và cho đội quân gai góc lên hòn giả sơn để bảo vệ biên cương quốc thổ. Bình thường chị không thích trồng cactus vì sợ gai. Nhưng giờ đây chị thấy chúng thật là hữu dụng, không cần đất và nước nhiều mà vẫn tươi tốt và ra hoa rực rỡ. Nhất là nhờ chúng mà bọn giặc coon đã chào thua không còn phá phách gì được với đám gai góc nữa. Chị mĩm cười khi nghĩ đến những con người ba gai nếu biết dùng vẫn ích lợi vô cùng...

    Sáng dậy chị đi thanh sát một vòng, thỉnh thoảng vẫn còn dấu chân nhưng không thiệt hại gì. Nhìn ra ngoài biên giới thì toàn là lỗ hang đào nát bên kia rào.
    Chị bỗng hiểu ra tại sao chính phủ lại phải làm rào cao, hào sâu và cho quân ra nước ngoài đánh giặc vì chị cũng đang có ý nghĩ tương tự.

    Bên trong sân sở dĩ được yên là chỗ nào cũng lót tấm chắn nên chúng đào không được nên mới bó tay. Có vài chỗ không có chắn thì chúng vẫn đào nên chị chủ đã dùng những tấm lưới mắt cáo dằn bên trên. Nhờ vậy mà chúng đi vướng chân tay sao đó và không thấy đào nữa. Có nghĩa là để được yên ổn, phải nhờ đến một mạng lưới bảo vệ gốc rễ cho đám cây cối khỏi bị đào bới hàng đêm.

    Mùa xuân cây cối thật tươi đẹp và đâu đâu cũng tươm tất không một miếng rác, hay cỏ dại. Bất giác chị thấy cảnh đẹp như tranh và bồi hồi cảm thán. Chị hăng hái trồng cây tiếp tục và cho đó là một đóng góp làm đẹp cho nơi mình đang ở. Chút màu xanh của cây cối, chút hương hoa quýt, hoa chanh và bóng mát của cây cối cho mùa hè.


    Ngày vui bạn nhé.

    ( có nhiều lần paste bài mà bị mất nên ngẩn ngơ đến hôm nay, cảm ơn bạn hiền ghé ngang )

 

 

Similar Threads

  1. trần gian một cõi ...
    By lạc việt in forum Thơ
    Replies: 0
    Last Post: 02-24-2015, 01:42 PM
  2. Replies: 0
    Last Post: 06-29-2014, 10:06 PM
  3. Replies: 0
    Last Post: 01-25-2014, 12:11 AM
  4. Theo Gió Thu Bay
    By Triển in forum Tiếng Hát Đặc Trưng
    Replies: 21
    Last Post: 07-07-2012, 10:08 PM
  5. Không có thời gian
    By Võ Thanh Liêm in forum Âm Nhạc
    Replies: 0
    Last Post: 06-08-2012, 06:40 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 05:52 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh