Register
Page 3 of 3 FirstFirst 123
Results 21 to 23 of 23
  1. #21
    Nhà Ngói TranTrinhThy's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Westminster, Cali
    Posts
    56

    Lá thư Sinh Viên Dự Thi Máy Tính (tiếp theo)

    (tiếp theo)

    22. Trần Văn Tuấn - SV năm 5 - Đại Học Xây Dựng Miền Tây (Vĩnh Long) - ngành Xây Dựng Dân Dụng và Công Nghiệp

    Kính gởi các cô chú, quý ân nhân của hội Newhope2008
    Con tên là Trần Văn Tuấn hiện con đang là sinh viên năm cuối của trường Đại Học Xây Dựng Miền Tây. Lời đầu tiên cho con kính gởi những lời chúc sức khỏe đến quý cô chú…. Và những lời biết ơn sâu sắc đến các cô chú , quý ân nhân.
    … Lá thư này đối với con như là một điều kiện có thể giúp con có thể bày tỏ sự biết ơn, một sự ngưỡng mộ đối với các cô chú, quý ân nhân đã giúp đỡ con rất nhiều trong những thời gian qua.. đó là quãng thời gian mà con không thể nào quên được trong đời… Ngày đó con như một người đang sắp chìm nghỉm giữa dòng sông mà xung quanh mình chẳng có gì có thể níu lại.. Lúc đó con đã nghỉ “ mình phải nghỉ học đi làm sau đó lại sẽ đi học tiếp tục một nghề nào đó”. Lúc đó con thật sự đã rất rất may mắn các cô chú ( a. Phong. Cô 8, chú 9, cô 9…) đã không ngại đường xá xa xôi, khó khăn và đã bắt nhịp cầu cho con được may mắn có tên trong những thành viên được nhận nguồn học bổng của quý cô chú. .. và sự giúp đỡ của cô chú , quý ân nhân của hội là một động lực vô cùng lớn để giúp cuộc sống con sang một trang mới như bây giờ : được đến trường , được học hành, được thử sức mình , được phấn đấu như bao người….

    … Có lẽ với con câu nói “ một nắm khi đói bằng một gói khi no “… là rất đúng. Con vô cùng nhớ ơn các cô chú đã kịp thời tặng cho con “ một nắm” khi lúc con” đói “ và gần như muốn gục ngã.. để con có đủ năng lượng mà bước tiếp trên con đường của mình. Và rồi qua từng năm, từng lần nhận được học bổng quý giá này.. trong con không chỉ có sự quý trọng , biết ơn… mà còn cả một sự ngưỡng mộ. Con ngưỡng mộ tấm lòng cao cả của quý cô chú.. Con biết để kiếm được những đồng tiền gởi về trao học bổng cho chúng con quý cô chú phải rất vất vả…. cuộc sống xô bồ có nhiều khoảng cần chi trả, thời gian nghỉ ngơi lại ít.. quý cô chú đã không ngại mệt mỏi , vất vả để cố gắng cho chúng con có những suất học bổng thật quý giá như vậy… Tuy số lần được gặp gỡ tiếp xúc với quý cô chú là không nhiều nhưng con vẫn cảm nhận ở quý cô chú một sự ấm áp về tình người.. một điều gì đó rất thân thiện và gần gũi .. con muốn nói lên những lời cảm ơn từ tận đáy lòng con đối với quý cô chú… Con mong được gặp gỡ quý cô chú nhiệu hơn không phải chỉ để chúng con nói lên lời cảm ơn đến với quý cô chú , mà còn để con thấy mình cẩn phải cố gắng nhiều hơn nữa, hơn nữa .. để .. quý cô chú như một tấm gương sáng để con rọi vào đó và noi theo….

    .. Theo con nghĩ cách viết thư để chọn ra các bạn được nhận máy tính là một cách rất hay. Quý cô chú có thể đọc và chọn ra những trường hợp xứng đáng. Qua viết thư như thế này con nghĩ chúng con có thể bày tỏ được những cảm xúc, những lời cảm ơn chân thành đối với quý cô chú… điều này đối với con rất ý nghĩa…
    ..Đối với con là sinh viên xây dựng năm cuối con rất cần máy tính cho việc tính toán, cũng như vẽ bài .
    Nếu được chọn con rất vui mừng vì từ đây con sẽ có máy tính cho riêng mình.sẽ không cần chạy tới lui mượn máy để tính toán , vẽ bài. Đồ án tốt nghiệp sắp tới con đang rất băn khoăn .. Vì giá mua máy khá đắt ( thường hơn 10triệu) để mua nó là một vấn đề đối với con. Nếu con có máy thì đây chắc hẳn là một tài sản giá trị đầu tay cho con. Không chỉ giúp con thực hiện tính toán, lập bản vẽ cho các chuyên đề đang học, phục vụ cho đồ án tốt nghiệp sắp tới của con.. mà nó còn là công cụ để khởi đầu cho sự nghiệp của con.Nó thật sự là một món quà ý nghĩa và thiết thực đối với con…
    Cuối cùng con xin chúc sức khỏe quý cô chú, quý ân nhân được dồi dào sức khỏe, luôn có nhiều niềm vui. Con rất mong được dịp gặp lại các cô chú..
    Trần Văn Tuấn


    23. Nguyễn Lê Vân - Sinh viên năm thứ năm - Trường Đại học Cần Thơ - ngành Công nghệ Thực Phẩm
    Cần Thơ, ngày 15 tháng 9 năm 2016
    KÍNH GỬI: QUÝ CÔ CHÚ NHÀ TÀI TRỢ NEWHOPE2008
    Đầu thư, Con gửi đến Quý Cô Chú lời chúc sức khỏe và lời cảm ơn chân thành nhất.
    Con tên Nguyễn Lê Vân sinh viên năm thứ năm, ngành Công nghệ Thực Phẩm, Trường Đại học Cần Thơ.
    Ngụ tại số nhà ****, ấp ****, xã An Thuận, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre.
    Nhớ ngày nào con là sinh viên năm nhất, vừa mừng khi hay tin con đậu đại học lại vừa mừng khi biết rằng mình nhận được học bổng của Hội. Con còn nhớ như in cái cảm giác lần đầu tiên nhận học bổng ấy, con vui đến nổi muốn khóc vì sung sướng – thành quả bao năm đèn sách đã thật sự cho trái ngọt. Lúc ấy, con tự hứa với bản thân phải cố gắng học tập thật tốt trên giảng đường đai học, và rồi con đã thực hiện được ước nguyện của mình. Đó là nhờ một phần sự giúp đỡ, cưu mang của Hội Newhope2008 và sự quan tâm yêu thương của Hội khuyến học huyện Thạnh Phú. Con vô cùng biết ơn Quý Cô Chú, nếu như ngày đó không có Cô Chú thì giờ này có lẽ con đã đi làm thuê ở một Thành phố xa lạ nào rồi. Tuy đã nhiều lần nhận học bổng nhưng chưa bao giờ con được gặp Quý Cô Chú, con thầm mong được gặp Cô Chú dù chỉ một lần, người ân nhân của đời con. Thế rồi mong ước cũng trở thành sự thật, niềm vui như vỡ òa trong sung sướng. Cô Chú đã không quảng ngại đường xa về đây gặp chúng con nhưng vẫn không quên mang quà về cho chúng con. Mỗi món quà là một tình cảm, một lời nhắn nhủ thầm mong chúng con thành tài. Trong ngày hôm ấy, có hai bạn may mắn nhận được món quà rất giá trị (hai laptop). Thật sự, đối với sinh viên chúng con laptop rất quan trọng, hỗ trợ chúng con rất nhiều trong học tập. Đặc biệt là sinh viên năm ba và năm tư, sinh viên thì đông, máy vi tính lại có hạn, vì thế Quý Cô Chú đã tiến hành rút thăm may mắn để đảm bảo về mặt công bằng. Nhưng con thiết nghĩ, nên trao tặng cho những bạn thật sự cần, vì có một số bạn đã là năm ba, năm tư nhưng vẫn sử dụng máy tính công của trường rất bất lợi cho việc làm bài báo cáo. Con đã trải qua nên con hiểu được nổi khó khăn ấy. Lần bốc thăm đó, có thể bạn may mắn đã trang bị cho bản thân một chiếc máy vi tính trong khi đó những bạn kém may mắn hơn lại chưa có máy phục vụ cho việc học của mình. Vì thế, theo ý kiến riêng con, con nghĩ nên tiến hành khảo sát xem bạn nào chưa có máy vi tính và đồng thời dựa vào học lực xét xem bạn ấy có nổ lực hơn trong học tập hay không? Vì con nghĩ niềm vui thật sự nhân đôi khi những điều khao khát đạt được trên chính năng lực của mình.
    Nếu như người mai mắn là con hay một bạn nào khác nhận được chiếc laptop con điều rất vui. Vì món quà ấy chứa đựng biết bao tình thương, quý mến mà Cô Chú đã dành cho chúng con. Giả sử như con nhận được chiếc laptop điều đầu tiên con nghĩ sau này làm luận
    văn sẽ không phiền người khác hay phải chờ đợi phòng máy đến giờ mở cửa, còn nếu như bạn khác cần nó hơn con và nhận được chiếc laptop con sẽ vui hơn gấp bội vì có cùng cảnh với nhau mới hiểu được nổi khổ của nhau.
    Con hi vọng rằng tết năm nay chúng con sẽ được gặp Cô Chú một lần nữa. Con muốn nghe những giọng nói im nhẹ như gió, những câu thơ tràng đầy tình cảm của Cô Thảo, những bức thư tâm tư trong những đêm dài thao thức lo nghĩ cho chúng con. Chúng con sẽ khắc ghi mãi vào tim những tấm lòng vàng, những nghĩa cử cao đẹp ấy của Quý Cô Chú.
    Cuối lời con kình chúc Quý Cô Chú luôn dồi dào sức khỏe, thịnh vượng gặt hái nhiều thành công trong công việc và trong cuộc sống. Chúc Hội Newhope2008 ngày càng phát triển.
    Con chân thành cảm ơn!
    Lê Vân

    24. Nguyễn Thị Kim Tuyền - Sinh viên năm 3 - Đại Học Bách Khoa - khoa Cơ Khí

    Kính gửi các cô chú trong Hội NewHope 2008 !

    Con chào cô chú ! con tên là nguyễn thị kim tuyền , sinh viên năm 3, con đang học tại trường đại học bách khoa thành phố hcm. đây là lần đầu tiên con viết thư qua email gửi cho cô chú. Thật sự con vẫn thích viết thư tay hơn, vì viết tay nó cảm giác gần gữi hơn. trước tiên con xin gửi lời chúc các cô chú dồi dào sức khỏe và luôn thành công trong cuộc sống. con cảm thấy rất biết ơn cô chú vì đã tài trợ cho con phần học bổng này. Thật sự còn nhiều bạn khó khăn nhưng con đã may mắn hơn khi được các cô chú trong hội Newhope dành 1 phần học bổng cho con. Con thật sự rất biết ơn. Môi trường học của con thì học khá nặng so với các trường khác, vì tụi con phải tự tìm hiểu sâu hơn và kiển thức thì cũng nhiều hơn. Nhờ học bổng của các cô chú mà con đã đủ trang trải phần học phí trong 1 năm học. Ngoài ra con còn đi làm thêm để trang trải. Chúng con vừa học vừa làm nên thành tích học tập đôi khi không thể bằng những bạn chỉ chuyên tâm học hành , khi gia đình có đầy đủ điều kiện thì mọi thứ vẫn sẽ tốt hơn so với tụi con. Nhưng đi làm con thấy mình trưởng thành hơn đó cô chú, tiếp xúc được nhiều kiểu người khác nhau , có nhiều mối quan hệ mới và tụi con cũng kiếm được 1 ít tiền để trang trải cuộc sống sinh viên xa nhà. Con thấy tụi con khá may mắn khi dịp tết vừa rồi được gặp cô chú. Cô chú thân thiện rất nhiều so với trong suy nghĩ của con. vì con nghĩ các cô chú ở bên ngoài về, chắc không thân thiện như người Việt mình, nhưng gặp cô chú rồi thì con thấy mình phải bỏ ngay cái suy nghĩ đó. Vào dịp gặp gỡ các cô chú , có lẽ con la người may mắn hơn so với các bạn , khi bốc thăm trúng thưởng được máy vi tính là con va 1 chị nhận học bổng nhưng đã đi làm. Con rất vui cô chú ạ. Cá nhân con thì cần máy vi tính, vì tụi con cần máy tính để làm bài, học tâp,..thật sự con thấy thì công bằng có thể nên chọn bạn nào có điểm trung bình cao , vì bạn cố gắng rất nhiều mới được thành tích như vậy. Nhưng con nghĩ các cô chú cũng đã có câu trả lời rồi. về phần con, con đã có 1 máy vi tính do đợt bốc thăm trúng giải lúc cô chú về Việt Nam nên con nghĩ nếu lá thư này của con làm cho cô nào hoặc chú nào đó cảm động thì con hy vọng các cô chú sẽ đồng hành cùng học bổng này trong những năm sau nữa.

    Cuối lời, con xin chân thành cảm ơn cô chú một lần nữa. Chúc cô chú sức khỏe và thành công !

    Con cảm ơn !

    nguyễn thị kim tuyền


    25. Mai Thị Trúc Lil - Sinh viên năm 3 - Đại học Giao Thông Vận Tải - Ngành kinh tế xây dựng

    Kính gửi: các cô các chú trong Hội New Hope 2008, các quý ân nhân.
    Con tên là Mai Thị Trúc Lil. Hiện tại con là sinh viên năm 3, chuyên ngành kinh tế xây dựng của trường Đại học Giao Thông Vận Tải -Phân hiệu tại TPHCM. Gia đình con hiện tại đang ở chung với bà nội. Nội con nay đã ngoài 80 tuổi không còn minh mẩn lúc nhớ lúc quên. Mẹ con thì hay bệnh không làm việc nặng được nên chỉ làm xung quanh nhà, lao động chủ yếu của gia đình chủ yếu là dựa vào cha ngày nào người ta có việc gọi đi làm cỏ hay cắt lúa gì thì cha đi làm, có việc gì làm việc đó nên thu nhập gia đình không được ổn định, con còn một đứa em trai đang học lớp 12. Cũng là năm cuối cấp rồi con cũng lo lắm.Ba năm qua cha mẹ đã cực khổ nhiều vì lo cho con học được học đại học, từng đồng tiền mà con có được cha mẹ đã đổ nhiều mồ hôi, công sức , một phần đó cha mẹ có đi vay ngân hàng. Có khi tới hạng đóng học phí nhà không đủ tiền thì mẹ đi vay mấy anh chị họ hàng.Hoàn cảnh gia đình con không được khá giả nên con cũng hiểu được tấm lòng cha mẹ đã hi sinh để đánh đổi cho con rất nhiều. Mỗi ngày thấy cha mẹ càng gầy đi con thương lắm nhưng chẳng giúp được gì chỉ biết cố gắng mà học để sau này đáp lại công ơn cha mẹ. Những năm xa nhà con cũng học được nhiều thứ , nhiều lúc nhớ nhà lắm nhưng không dám gọi về sợ cha mẹ lại buồn,con cũng đi làm thêm nhiều chỗ từ việc phụ giúp quán ăn , phụ vụ hay giúp việc nhà cho người ta để có thể trang trải một phần nào đó cho sinh hoạt hàng ngày. Nhiều lúc không đủ mà chẳng dám gọi về sợ lại thêm gánh nặng cho cha mẹ vì biết ở nhà cũng đang cực khổ lắm. Nhớ lúc biết được tin con được nhận sự hỗ trợ từ các cô chú trong Hội NewHope2008 con mừng lắm. Con cảm thấy mình thật sự rất may mắn, bên ngoài còn lắm những hoàn cảnh khó khăn kém may mắn nhưng con là một trong những người nhận được sự giúp đỡ từ các cô chú trong Hội cũng như các quý mạnh thường quân.Con biết các cô chú phải trải qua nhiều khó khăn ,tốn nhiều công sức, tâm huyết để có thể duy trì Hội mà giúp đỡ các con nên vậy con rất biết ơn và trân trọng. Con nghĩ không chỉ riêng con cũng như tất cả các bạn được nhận học bổng từ các cô chú ai cũng xứng đáng để nhận chiếc laptop cả, vì khi lên đại học việc sử dụng laptop rất cần thiết cho mỗi bạn.Mỗi người một hoàn cảnh riêng và chắn chắn là ai cũng khó khăn nên việc mua được laptop là rất khó. Nếu con là một trong những bạn may mắn nhận được máy con nghĩ con sẽ sử dụng nó một cách hiệu quả nhất phục vụ cho việc học chuyên ngành con sắp tới. Con cũng không biết nói gì để diễn tả hết sự biết ơn tới các cô chú ,con xin cảm ơn các cô chú rất nhiều đã giúp đỡ cho con cũng như tất cả các bạn không chỉ về vật chất cũng như những lời động viên tới các con. Sau này khi mà ra trường có công việc ổn định con nghĩ con sẽ theo gương các cô chú góp một phần nhỏ nào đó để giúp lại các em cũng như cô chú đã giúp con như bây giờ. Con cũng xin lỗi các cô chú rất nhiều về gửi mail quá trễ làm cô chú phải bận tâm vì con.Cuối thư con chúc các cô chú nhiều sức khỏe, công việc ngày càng thành công, chúc cho Hội ngày càng phát triển.


    26. Cao Văn Hiền - Sinh Viên năm 3 - Đại Học Bách Khoa - ngành điều khiển và tự động (control engineering and automation)

    Con xin chào quý cô chú! Con là Cao Văn Hiền.Năm nay 20 tuổi.Con là đứa con trai út rất may mắn được học đại trong gia đình có 4 anh em.Hiện tại, con là sinh viên năm thứ 3 của đại học Bách Khoa_đại học Quốc Gia thành phố HCM. Con rất thích về lập trình và điều khiển các hệ thống tự động làm việc. Vì vậy,con đang theo học ngành điều khiển và tự động (control engineering and automation) ở trường đại học.Con có ước mơ là sau khi tốt nghiệp đại học có thể làm việc ở các nhà máy có sử dụng hệ thống điều khiển tự động lớn như: Vinamilk,Petro VietNam...

    Bên cạnh việc rút thăm để chọn 4 bạn nhận máy tính,theo con chúng ta có thể dựa vào kết quả khảo sát mức độ khó khăn của gia đình bạn đó do các cô chú bên hội khuyến học và anh Phong đã khảo sát, để chọn 4 bạn có gia đình khó khăn nhất và đang cần máy tính để phục vụ cho việc học tập để tặng. Hoặc là với hình thức viết 1 bức thư như cô chú đã đưa ra cho chúng con. Vì như thế, cô chú có thể biết được sự mong muốn và mức độ cần 1 cái máy tính của chúng con. Dựa vào đó,cô chú có thể tặng máy cho người đang thật sự cần nhất. Đồng thời cô chú cũng biết được niềm vui,sự hạnh phúc của chúng con khi được nhận máy tính và chia sẻ niềm vui với chúng con.

    Ngành học của con phải lập trình nhiều nên lúc nào cũng phải sử dụng máy tính. Vì vậy sau lần nhận học bổng thứ nhất của quý cô chú con đã lấy ra một nữa để mua lại 1 cái máy tính cũ. Do phải sử dụng máy tính rất nhiều nên nó thường xuyên bị hư, phải tốn kém rất nhiều chi phí để sửa chữa nó.Nên hôm nay con xin trả lời câu hỏi "cá nhân em có cần máy vi tính không" là có ạ.Nếu có được 1 cái máy tính mới thì sẽ giúp con tiết kiệm được rất nhiều thời gian và chi phí sửa chữa đồng thời có thể học tốt hơn ạ. Mỗi năm đến đầu tháng 9 cô đều được nhận học bổng của cô chú,như vậy con đã cảm thấy rất vui rồi ạ.Nên việc con có được chọn nhận máy tính hay không, con đều cảm thấy rất hạnh phúc ạ. Vì khi bước chân vào giảng đường đại học, con đã cảm nhận được, ngoài người thân của mình ra thì con cũng đang có những người giàu lòng nhân ái như cô chú đang dõi theo,và truyền động lực cho con.
    Cuối thư con xin kính chúc quý cô chú luôn luôn dồi giàu sức khỏe.Luôn luôn hạnh phúc và tươi cười.Và con cũng xin hứa sẽ luôn phấn đấu hết sức,để 2 năm nữa sau khi tốt nghiệp sẽ có một công việc thật tốt,có thu nhập ổn định,để giúp cho gia đình,bản thân..và con cũng muốn trở thành một người như quý cô chú,có thể đóng góp một phần sức lực của mình giúp đỡ cho những em có hoàn cảnh khó khăn và ao ước được học đại học như chúng con hiện tại.Cuối cùng con xin cảm ơn cô chú, cám ơn tinh thần cao quý "lá lành đùm là rách" của cô chú ạ.Hay con thường nghe mấy bạn người Mỹ nói: tinh thần "Pay it forward",cho đi và không cần nhận lại bất cứ điều gì.
    Last edited by TranTrinhThy; 09-24-2016 at 03:43 PM.
    It takes a kind heart to appreciate a kind heart
    www.NewHope2008.org

  2. #22
    Nhà Ngói TranTrinhThy's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Westminster, Cali
    Posts
    56

    Thơ của em sinh viên vừa ra trường

    Chắc các bạn đã biết kết quả là tất cả các em đều được tặng 1 máy vi tính .
    --------------------------------------------------------------------------------------------------------------
    Đây là thơ của một em vừa mới ra trường vào mùa hè năm nay:
    2017-10-03 8:24 GMT-07:00 Tuấn Trần :

    Kính gửi quý cô chú hội Newhope, con là Trần Văn Tuấn, sinh viên trường Đại Học Xây Dựng Miền Tây. Hôm nay con viết thư này kính gửi quý cô chú lời chúc sức khỏe và thành công trong cuộc sống. Và sau đó là con có tin vui muốn chia sẻ cùng quý cô chú.
    Vậy là sau hơn 1 tháng kể từ khi báo cáo đồ án tốt nghiệp thành công, cũng là thời điểm mừng vì 1 tháng làm việc đúng như chuyên ngành con mong muốn, cũng là thời điểm đã diễn ra lễ nhận bằng tốt nghiệp của con. Những niềm vui như vồ vã kéo đến, con ngộp đến nỗi không khóc mà nước mắt cứ lã chã.
    Những giây phút mừng vui trôi qua, trôi qua - đồng thời cũng là những giây phút hồi tưởng trong con.Mãi nhớ!. một thời chạy vạy, cuốn cuồn để có một khoảng tiền để dự thi vào trường đại học, rồi nỗi lo lắng nhân đôi khi biết tin mình đậu vào tất cả những trường dự thi. Làm sao được khi bản thân còn quá nhỏ để có thể tự nuôi lấy thân, khi gia đình đang trong cảnh túng thiếu, khi ba, mẹ phải lúc nào cũng đi ở một tỉnh xa để có thể có công việc - nhưng công việc quá nặng nhọc mà tiền thì quá ít để có thể lo cho con có lộ phí để đến nhập học, nói chi là có thể nuôi lấy con trong 1 thời gian dài, nào tiền học phí, tiền trọ..v.v. Con còn nhớ rõ lắm khi biết tin con trai đậu tất cả trường thì bên kia điện thoại lặng đi, con biết trước giờ hai vai cha mẹ đã nặng nề khi phải vác trên vai nợ cơm áo và gánh trên vai anh chị em con. " Không nuôi nỗi đâu con...".. Giọng nhỏ dần. Và nhịp tim con đập cũng lớn dần, lẳng lặng mấy đêm liền con ngồi bên bàn học của mình nghĩ ngợi mọi hướng - " thật không cam tâm khi phải đầu hàng với số phận sớm như vậy.!".. Sau một tuần nữa, từ trên ngoại về gần tới nhà con đã nghe hàng xóm hỏi " Ai mà ở nhà mày nhiều vây?... Con cứ nghĩ sẽ có chuyện gì đây?.. Thật con không ngờ có chuyện thật,_ Buổi chiều dưới quê hẻo lánh yên bình và đợm buồn, nhưng nhà con thật vui, Cô chú bên phụ nữ huyện và anh Phong đã đến, những giây phút đầu bỡ ngỡ, rồi nghe cô nói về suất học bổng cho con được đi học đại học, niềm vui quá bất ngờ, con ngẹn ngào đến nỗi tai lùng bùng không còn nghe ai nói gì nữa. Ngồi cầm viết viết lá thư đầu tiên cho quý _ nghẹn ngào _ hồi hộp_rối bời, đó là những từ con có thể diễn tả được, sau khi a Phong chụp hình 2 anh em con thì tròi cũng chập tối, mọi người về , để lại cho con một niềm hy vọng tràn trề. Ngồi vẫn vơ nhìn ra hiên lá, cảnh thật tĩnh lặng, có trời tối mịt, râm rang tiếng ếch nhái, ễnh ương. Đêm đó con cũng thức thật khuya nhưng không phải ngồi nhìn ra hiên nhà ngắm từng đợt của những cơn mưa đầu mùa rồi buồn nữa - con ngồi với niềm hy vọng tràn trề. Ngày nhận được thư mời nhận học bổng con cứ như hảy bổng lên khỏi mặt đất, gọi cho cha mẹ thì họ toàn cười với cười - Chắc là họ vui sướng đến không biết nói gì rồi..
    .. Thời gian trôi qua, cũng gần 5 năm con học tại trường luôn hằng mong muốn một lần gia đình đến thăm, nhưng con không buồn, vì cứ mãi tha phương cầu thực thì đến nhà còn không thể về thường xuyên đến con cái - cha mẹ đã quá khổ rồi, con tự an ủi mình thế. Bảo vệ xong tốt nghiệp, con nói chắc với cha me " Chuyến này cha mẹ phải qua nhận bằng với con một chuyến nha..!"... Rồi đến ngày nhận bằng mẹ gọi lên 4h sáng vừa khóc sụt sùi - ba mẹ không có tiền rồi sao lên con, không lên con có buồn không?.. miệng thì trả lời "không sao đâu mẹ, dù gì xong rồi con cũng phải đi làm ngay".. nhưng lòng thì cứ nghèn ngẹn," thôi vậy, bây giờ thiếu thì chịu, mai mốt làm cao hơn thì tự do chở cha mẹ đi".. Rồi cha mẹ con cũng lên tới, bất ngờ đến nỗi con phải chạy ngay tới ôm lấy mẹ. Ngày hôm đó con quá hạnh phúc, nhìn thứ gì cũng đẹp, đến đưa cả nhà đi ăn quán lề đường cũng trở nên sang trọng và ngon lành hơn những nhà hàng. Cha mẹ, trên khuôn mặt khắc khổ , chân chất của họ cứ mỗi lần nhìn lại làm con tự hào, họ thật vĩ đại. Tuy họ không nói một lời nào, nhưng nhìn từng nụ cười , từng ánh mắt của họ, con biết họ vui sướng lắm, tự hào lắm - và con , con là gnười thật may mắn và hạnh phúc..!
    Hạnh phúc của con là do một phần cô chú đã ban cho...
    Thực sự, thời gian thì cứ trôi, và mọi thứ cứ đến một cách lặng lẽ , tích góp. Một tháng đầu tiên đi làm việc tại sài gòn, nơi mà con đã từng mong muốn mình sẽ bám rễ vươn cành và.. tạo ra những quả ngọt, nơi đây đã cho con thấm thía rất nhiều điều. Quá khó cho một người có thể chen chân giữa chốn phồn hoa, quá khó để có thể làm ra những đồng tiền khi không phải dẹp đi cái lòng tự trọng của bản thân, quá khó để có thể lo cho bản thân, càng quá khó để có thể giúp đỡ những người khó khăn trước mắt mình,... Con càng cảm thấy quý trọng hơn từng đồng tiền mà cô chú đã gửi về bảo trợ cho con trong suốt những năm qua. Đồng tiền con có thể xài hết rồi, nhưng tấm lòng của quý cô chú con không thể nào dùng hết được, nó vẫn ở ngay đây , và trở thành một động lực để con phấn đấu nhiều hơn nữa. Có lẽ con phải cố gắng thật nhiều hơn nữa. Con thời gian không xa con có đủ bản lĩnh, đủ khả năng, và cũng là người noi gương quý cô chú , chia sẻ những trái ngot cho những người khó khăn đang cố gắng như chính bản thân con sẽ, đang , và đã từng.
    Nhân lễ tốt nghiệp con có chụp vài tấm hình con gửi quý cô chú chung vui với con nhé..^^. Ước mơ cũng là mục tiêu tiếp theo của con là sẽ tích góp đến sáng năm sau con có thể sang nhật để làm việc. Còn bây giờ con sẽ làm tốt công việc hiện tại của mình. Cô chú sẽ luôn cỗ vũ con nhé ^^..!
    Chúc quý cô chú luôn vui, khỏe, luôn hạnh phúc và gặp nhiều thành công trong cuộc sống..!. Con luôn mong một ngày không xa được gặp quý cô chú, những người đã giúp đỡ con rất nhiều để con có thể nâng từng bước chân đầu tiên của mình ra xa hội, bắt đầu một hành trình khẳng định mình.....
    ..kính thư..
    Tuấn,


    --------------------------------------
    Thơ trả lời:

    Tuấn thân mến,
    Cô chú đã nhận được lá thơ báo tin vui của con. Lá thơ báo tin vui mà sao các cô chú đọc
    ai cũng sụt sùi rưng rưng dòng lệ. Cô chú thấy thương cho đời con, thương cho đời của bao nhiêu
    em học trò nghèo hiếu học. Cô chú ước gì mình có thể tham dự ngày ra trường của con, ôm con vào lòng,
    và vỗ lên vai con nói rằng "Con đã làm giỏi lắm, cô chú rất hãnh diện vì con." Cô chú cũng ước gì mình có
    thể giúp được các con nhiều hơn số tiền nhỏ nhoi $400/năm mà cô chú biết có lẽ bây giờ cũng không đủ
    để trả tiền học phí của nguyên năm học. Điều mà cô chú tự an ủi và thấy vui mừng nhất là đã có thể giúp
    được cho các con mỗi người 1 cái máy vi tính. Đó là niềm mơ ước của cô chú đã từ lâu và năm qua đã được
    đến như một phép lạ. Con là đứa bé vừa giỏi vừa lành, cô chú mong rằng dòng đời sẽ không làm con thay đổi,
    mong rằng con mãi mãi là đứa bé lành của hôm nay. Sự thành công nào cũng cần có may mắn. Và may mắn
    đến từ phước đức. Cô chú chúc con có cả hai. Cô chú biết đi tạo sự nghiệp ở thời đại này đều không phải
    chuyện dể dàng cho bất cứ thanh niên trẻ nào, và lại càng khó khăn hơn cho những thanh niên trẻ như con, khi
    trong tay ngoài mảnh bằng ra không có một người thân để nương tựa nơi thành phố lạ.
    Những câu "quá khó ..." của con, cô chú đọc thấy vừa thương, vừa thông cảm, và cũng vừa vui vì ngay
    những lúc thấy "quá khó" đến nản lòng này, con đã nghĩ đến cô chú để cố gắng hơn, để hiểu, để thương những
    người đã giúp con. Bao nhiêu đó thôi, cô chú đã thấy đáng cái công mình đã bỏ ra cho các con.
    Những người như con là niềm tự hào của cô chú, là lý do chương trình học bổng của NewHope2008 vẫn tồn tại.
    Trên con đường đời sắp tới chắc là không dể đi, cô chú chúc con đủ nghị lực để vượt qua khó khăn,
    đủ niềm tin để còn hy vọng, và đủ tình thương để mãi mãi là một đứa bé lành như Tuấn hôm nay trong lòng cô chú nhé.
    Chúc con luôn vui mạnh,
    cô chú hội NewHope2008
    Last edited by TranTrinhThy; 10-06-2017 at 03:44 AM.
    It takes a kind heart to appreciate a kind heart
    www.NewHope2008.org

  3. #23
    Nhà Ngói TranTrinhThy's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Westminster, Cali
    Posts
    56

    Thơ tâm sự của em sinh viên năm thứ nhất

    Thơ tâm sự của em sinh viên năm thứ nhất, Bùi Văn Vốn:
    TP. HCM, ngày 18 tháng 3 năm 2018
    Kính gửi: Quý cô chú, Quý Mạnh Thường Quân, Quý Hội Newhope2008.
    Con tên là : Bùi Văn Vốn, hiện tại con là sinh viên năm nhất ngành kế toán Trường Đại học Tài chính - Marketing.
    Hôm nay con viết thư này với hai lí do.
    Thứ nhất, con muốn hỏi thăm sức khỏe của Quý cô chú, Quý Mạnh Thường Quân, Quý Hội Newhope2008. Cô chú khỏe chứ? Công việc của cô chú vẫn suôn sẻ chứ?
    Thứ hai, con tâm sự với cô chú về những ngày sinh hoạt của con. Hiện tại con đã sang làm nhà hàng để trang trải và có thể nói số tiền con làm ra có thể lo đủ cho con khoảng 70% trong sinh hoạt thường ngày và học tập. Mặc dù làm ở nha hàng rất cực nhưng con rất vui vì mình được một khoảng thu nhập cũng tương đối đủ cho bản thân mình. Tuy vậy, không phải ngày nào cũng suôn sẻ, có hôm con phục vụ phải gặp những người khách khó tính cũng phải phục vụ theo những gì họ muốn nếu không con sẽ bị trừ lương. Hơn cả vậy, thái độ của một nhân viên luôn bị quản lý quan sát nếu có vấn đề gì thì vẫn cười và niềm nở. Cũng như vậy hôm nay con được phân công phục vụ một bàn, trong lúc con đang share đồ ăn cho khách, thì đột nhiên đằng sau lưng con một chú tầm 40 tuổi ở đâu con cũng không biết đi lại đẩy con một cái làm con gục đầu xuống bàn, may là lúc đó con vừa để đĩa đồ ăn xuống không thì nó đỗ vào người khách trước mặt con,như vậy con cũng sẽ bị trừ lương, chú nói với câu vô cùng mất thiện cảm "thằng kia, rót bia cho tao!" lúc này trong con rơm rớm nước mắt vì đau nhưng vẫn quay lại cười và phục vụ chú ấy vì đồng tiền nên con phải chịu đựng. Chẳng lẽ một đứa sinh viên nghèo đi làm phục vụ là sai sao? Tại Sao chú ấy lại làm như vậy? Nhân viên phục vụ buộc phải như vậy sao? Đó là những câu hỏi con đang tự hỏi mình. Con hy vọng những ngày sau con làm sẽ không bị như vậy nữa.
    Cuối lời con xin chúc Quý cô chú, Quý Mạnh Thường Quân, Quý Hội Newhope2008 nhiều niềm vui, đầy sức khỏe.
    Kính thư,
    Con
    Bùi Văn Vốn

    Thơ trả lời:
    Vốn thân mến,
    Cô chú đã nhận được rất nhiều thư của con, nhưng không thời giờ để hồi âm cho đến lá thư này .
    Con thông cảm cho cô chú nhé . Cô chú đọc thư rất thông cảm và thương con, và cám ơn con đã coi cô chú
    là điểm tựa tinh thần để chia xẻ . Từng lá thư của các con gởi đến, cô chú đều đọc cả, nhưng rồi cũng vì lo
    miếng cơm manh áo chạy tới chạy lui suốt ngày rồi ngày tháng cứ thế mà trôi . Riêng lá thư này cô chú hiểu
    rằng con đang cần một lời an ủi, một bờ vai để tựa vào khóc cho đã để tan đi những uất ức trong lòng nên cô chú vội vàng
    hồi âm cho con liền đây . Con biết không, con lớn lên ở Cồn Rừng, miền quê hương mộc mạc và giao tiếp chòm xóm
    cũng hiền hòa như con nên chưa quen với cuộc sống xô bồ nơi thành phố . Ở đâu cũng có người tốt , xấu nhưng
    chắc chắn nơi chốn xô bồ cơ hội gặp người xấu nhiều hơn vì dân cư đông hơn . Con hãy xem như đây là một thử thách
    để mình rèn luyện bản thân, cô chú biết nói thì dễ nhưng làm không dễ cho những người trẻ như con, nhưng con hãy cố gắng,
    nhé, làm một lần rồi sẽ quen đi, và mai mốt đi vào đời có gặp thêm những nghịch cảnh tệ hơn thì mình cũng sẽ gìn giữ được
    bản thân để luôn làm người tốt, thay vì đánh lại họ hay là chưởi bới lại thì mình phải mất việc, mất tiền, mà mình cũng bị dơ
    miệng giống như họ mà thôi. Cô chú nhớ lúc nhỏ trước khi ra khỏi nhà, cha của cô chú dặn rằng "Con ơi, hôm nay đị học nếu
    bị bạn đánh thì nhớ đừng bao giờ đánh lại, mà hãy chạy về nhà cha băng bó vết thương cho." Và ngày nào cha của cô chú
    cũng chỉ có một câu nói đó, lúc ban đầu nghe thì khó lọt lổ tai cho một đứa con nít chập chửng vào tiểu học, nhưng dần dần rồi cũng
    quen đi và cô chú cứ làm như thế, và khi lớn lên cô chú lấy cha mình dạy đúng vì nếu đánh lại thì hai bên đánh qua, đánh lại,
    chắc chắc mình còn bị đánh nhiều hơn, cho nên bị đánh một cái chạy về liền thì cũng chị bị có một cái thôi .
    Rồi nó cũng tập cho mình tánh nhẫn nhục, tánh hiền lành, bao dung, rộng lượng, và dễ tha thứ . Nếu mình không tha thứ thì
    không lẽ thù dai suốt đời thì sao mà sống, còn đau khổ hơn là chọn tha thứ rồi quên đi . Và đôi khi nhiều lần trong đời mình cũng
    cần tha thứ cho bản thân, nếu mình đã học được tha thứ cho người khác thì làm cho bản thân cũng dễ . Tóm lại, con đừng
    buồn nữa, đây là cuộc sống, có ngày vui, ngày buồn, và đây là trần gian, nên chúng ta sẽ không có được hạnh phúc mỗi ngày,
    sẽ có những ngày phải trả những nhân quả kiếp trước . Và điều quan trọng nhất cần nhớ là hãy giữ lấy tấm lòng trong sáng
    mà sống con nhé, mỗi ngày là một ngày mới . Hãy cầu nguyện nhiều một chút, khi mình bị ức hiếp, buồn tủi, hãy cầu nguyện
    đến đấng thiêng liêng nào mà con tin tưởng và xin ban phước lành cho tâm hồn con được an lạc , sáng suốt để tiếp tục học hành .
    Chúc con sẽ may mắn hơn trong những ngày sắp tới nhé và cố gắng học nhe.
    Cô chú hội NewHope2008
    It takes a kind heart to appreciate a kind heart
    www.NewHope2008.org

 

 

Similar Threads

  1. Nhạc Mai Đằng 2016
    By Mai Đằng in forum Âm Nhạc
    Replies: 72
    Last Post: 07-05-2019, 12:39 AM
  2. Em 2016
    By Triển in forum Thể Thao
    Replies: 198
    Last Post: 07-13-2016, 08:48 AM
  3. Happy New Year 2016
    By LuânTâm in forum Chúc mừng/Phân ưu/Cảm tạ
    Replies: 4
    Last Post: 12-31-2015, 03:46 PM
  4. Rick Owens 2016
    By Triển in forum Nhân Văn
    Replies: 0
    Last Post: 10-01-2015, 11:22 PM
  5. Túc Cầu Olympic 2016
    By SauDong in forum Thể Thao
    Replies: 3
    Last Post: 09-24-2015, 02:06 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:48 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh