Register
Page 34 of 76 FirstFirst ... 24323334353644 ... LastLast
Results 331 to 340 of 753

Thread: The Seasons

  1. #331
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    The child in you*

    Tôi yêu đứa trẻ hồn nhiên tinh nghịch trong người đàn ông khổng lồ
    Đứa trẻ thích cười với nắng/đùa với mưa
    chạy lăng quăng đuổi theo những giấc mơ pha lê nằm trong trái banh đỏ
    Đứa trẻ không thích ăn raw fish
    Đứa trẻ không dám uống saké
    Đứa trẻ chỉ ưa choux-choux/baba-au-rhum
    And an innocent kiss on the cheek

    Đã có những buổi trưa rất nắng đứa trẻ tập tành làm Dzũng ĐK
    bông nhông trên chiếc cầu nhảy CL mơ thành người QT lẫy lừng trang sử
    Đã có những chiều mưa tháng 6 dạt dào cơn thác đổ
    Đứa trẻ khỏa thân ôm trên tay giấc mộng vượt biển Thái Bình
    Và những giấc mơ bằng pha lê dễ vỡ
    chạm vào nhau kêu leng keng trên đôi chân lùa quả bóng lăn nhanh

    Đứa trẻ bây giờ đã trở thành một người đàn ông khổng lồ
    Với gánh hành trang nặng oằn vai trên những chặng đường phù sinh rong ruổi
    Đôi khi quên cười với nắng
    Đôi khi quên đùa với mưa
    Đôi khi ác - cột cả chùm giấc mơ xưa thành một quả cầu pha lê lấp lánh
    Để trang điểm cho sự tráng lệ của một private ballroom
    Đứa trẻ chợt nhiên biến mất

    Tôi không yêu anh như yêu một người đàn ông khổng lồ ngạo nghễ
    Tôi yêu anh vì anh đã từng một lần là đứa trẻ
    Ngộ nhận trái tim tôi là trái banh đỏ lăn nhanh thuở ấu thơ

    Hãy trả đứa trẻ ngây ngô mà ranh mãnh ấy
    lại cho tôi!

    Pink

  2. #332
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Summer night


    Đêm rất sóng sánh & hỗn độn những ngọn lửa rừng rực còn sót lại của ngày.
    - Ngủ được không?
    - Trắng.
    - Mắt hay mùa hạ?
    - Cả hai.
    - Shower đi. Rồi uống một ly sữa ấm.
    - Đã. Không work. Đang định đi tìm chai syrup.
    - Đừng. Syrup sẽ khiến cho buổi sáng u uẩn. Ngày sẽ dài thêm.
    - Thế phải làm gì?
    - Muốn nghe kể chuyện không?
    - Ngày xưa có bà bán dưa ấy hả?
    - Ha ha, không. Chuyện cô bé với chiếc khăn quàng đỏ, bay bay ở cuối đường hầm.
    - Hic, chuyện đó không có đoạn kết.
    - Thế có muốn biết đoạn kết không?
    - Nói thử xem.


    Và thế là cái đoạn kết bỏ dở dang được thành hình.
    (qua óc tưởng tượng đầy chủ ý của V, of course!)
    Liệu họ rồi có sống "happily ever after" không?
    Ah, điều đó chắc còn tùy thuộc vào nhiều thứ phiền toái.
    Thứ p/t đầu tiên: A "steak-man" cannot get along well with a "fish-woman".
    Bò luôn chăm chỉ gặm cỏ trong thung lũng xanh xanh.
    Cá luôn hớn hở quẫy đuôi vùng vẫy dưới lòng sông bàng bạc.
    Chúng chỉ có duy nhất một cơ hội để gặp gỡ nhau: trên bàn tiệc - plain dead - với steak, rare or medium rare & fish, grilled or deep fried.

    Nào, cheers!
    Dù sao (may quá) - cũng còn những ly vang đỏ.
    Đỏ và thơm thơm mùi của da khi trời&đất cũng bày đặt iêu...
    Như nhân loại.

    Pink

  3. #333
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Gà gáy trưa

    “Gà lại dồn thêm tiếng gáy trưa...”*CLV

    Ngày xưa...xưa lắm...người ta thường hay xì xầm: gà mà gáy vào buổi trưa là một điềm xấu. Xóm nào có tiếng gà gáy trưa, xóm đó ắt có một xuân xanh thiếu nữ đã/đang/sắp sửa phải lội biển một mình. Superstitious? Có thể. Cũng có thể là chú gà trống kia đã bất chợt đánh hơi được mùi bụi hồng quen thuộc của nhịp vó truy phong.

    Tôi có cô hàng xóm mắc chứng collect gà. Đủ loại. Trống có/mái có. Gà nhà/gà trại/gà rừng - loại nào cô cũng rải bắp xay nuôi tuốt. Có con nhìn rất oai phong, rất đẹp. Có con rất xấc, rất vênh váo nhìn chỉ muốn cho ngay vào nồi bún thang. Thường thì chúng chỉ gáy rộ vào buổi sáng rồi đủng đỉnh đi dạo vườn cỏ xanh làm nhà hiền triết. Rồi bỗng có một lần chúng bỏ thói quen, đua nhau vươn cổ rống vào một buổi trưa hè đẫy lửa. Vài ngày sau tôi nghe tin đồn con bé học trò 17 ở xóm trong elope. Có lẽ con bé xuống Flr. lội biển. Hạ nóng. Biển có lẽ mát. Bà mẹ single parent chừng cũng muốn mát lây, vài tháng sau dựng bảng bán nhà. Họ biến mất. Ông nhà quàn dọn tới cùng với con chim mặc áo vét đuôi tôm đưa tin khách. Khách khách/khách khách/khách khách. Bầy gà thế là ngẩn ngơ quên cả gáy. Hiện chúng ưa bới đất mổ lung tung như thể đang bận bịu tìm kiếm. Tìm gì? Kiếm gì? Không biết. Có thể chỉ đơn giản là nguồn protein từ con sâu, cái kiến. Cũng có thể là xác ướp những con chữ băng hà từ thiên cổ rụng rớt xuống nghìn sau - ôi cái thuở mà tình chỉ là nỗi e ấp ngại ngần với những đuôi mắt liếc & những ngón tay chưa kịp nắm đã vội dzun dzun. Hết rồi. Xưa lắm rồi. Outdated rồi. Mắt tình bây giờ không nhắm tịt mà mở trao tráo. Những ngón tay tình bây giờ vươn ra như những cái claws sắt bấu chặt đủ mọi thứ mà gào "It's mine! It's mine!", chết thì chít chứ nhất định không chịu buông. Mà rồi cũng chẳng giữ được tình - dù tươi hay héo - có phải?

    Ông nhà quàn chiều nay mở tiệc tân gia. Hàng xóm nào có triển vọng trở thành khách hàng tương lai đều được mời. Tôi cũng được mời. Khi tiệc tàn, có lẽ sẽ có vài câu chuyện buồn ngủ để kể về cái đám khách ăn xong là ngáp ngáp mà không cần phải nghe một mister kia say sưa kể chuyện. Bầy gà mang chủng tộc quốc tế dù có cố gáy vạn tiếng trưa cho đám khách gật gù này nghe cũng thành vô dụng. Họa may vớt vát được cuộc eloping cuối cùng với chàng tuổi trẻ bất tử Don D. Ông nhà quàn sẽ tha hồ mà đếm nickels.

    Gáy xong. Hết.
    Oh, quên - chưa hết.
    V. ring ring bảo:"Đừng quên em cũng tuổi rooster!"
    Hỏi:"Thì sao?"
    "Có muốn trưa mai em ghé nhà gáy cho nghe không?"
    "What melody?"
    "Tôi đưa em sang sông."


    Ah, lần này thì xuân xanh quẩn quanh đâu đó có lẽ sẽ không cần phải do eloping.
    Cứ níu cho thật chặt cái gã lanh chanh đòi đưa em sang sông ấy là xong.
    Chết V. nhé!

    @
    kitchensnook



  4. #334
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Dear stone!


    - Are you mad, dear?
    - Of what? At whom?
    - Something you call "Ignorance". And me.
    - What if a "Yes"?
    - I'm sorry.
    - What if a "No"?
    - I'm happy.
    - What a relief to know a stone can feel.
    - I'm not a stone. I'm just busy.
    - And still have a life to live?
    - What if a "Yes"?
    - I'm glad.
    - What if a "No"?
    - I'm sad.
    - So, which is which you want to pick?
    - You.
    - To be a stone?
    - Yes. So I don't have to wonder every time you'd disappear.
    - As you wish. Where do you plan to place this me-stone?
    - @thecornerofmyheart.
    - It is heavy. Can your heart carry it?
    - If it can't, it better stop beating.
    - OK, then be it. Here I come. Don't cry!


    Crying is always my specialty.
    Drop by drop of tears might give the stone a reason to be revived.
    Don't you know that or you just want to ignore it as usual, dear stone?

    Pink

  5. #335
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    June


    "Em khăn voan trắng
    Lướt thướt theo chồng..."


    Tháng 6 - tháng của mùa cưới & cũng là mùa của những cơn giông.
    Hỏi V. có buồn không khi J. từ giã theo chồng - V. cười héo hắt:
    - Mỗi một phận người đều có riêng một phận đời để sống. Chẳng ai có thể sống hộ ai.* Buồn cũng vậy thôi.
    Tôi trêu:
    - Ai bảo V. để người ta chờ V. lâu quá. Xuân xanh chỉ có một thời hương sắc.
    - Thì nào có ai trách ai đâu. Chỉ tiếc J. sao vội vã. Gã đàn ông ấy không thực sự yêu J.
    - Sao V. biết? Chẳng phải ái tình thiên hình vạn trạng như V. đã từng biện luận đó ư?
    - Backfire, phải không? Ừ thì cứ cho là gã đàn ông ấy đã yêu J. theo cái hình/trạng èo uột của lão ta đi. But J. deserves better than that.
    - What should be better - V's amore?
    - Well, at least. Mà thôi. Chị đừng phũ phàng hạ độc V. nữa. V. biết chị vẫn ngấm ngầm bênh J.
    - Ah, đừng bảo tại J. cũng là female đấy!
    - Không dám. Female cũng có nhiều loại female. Nhưng tại sao chị lại ghét V. nhiều thế?
    - Tại V. cũng giống một người tôi quen - vô cùng đáng ghét.
    - Đáng ghét ở cái chỗ nào?
    - Lack of compromise & commitment. Full of arrogance & selfishness.
    - Úi trời!

    V. đưa hai bàn tay lên ôm trán, lắc lắc cái đầu tóc gờn gợn sóng.
    V. nhìn rất "cute" mỗi khi làm thế. Cứ như phản ứng của một đứa trẻ nhỏ đầu hàng trước những lời hoạnh họe của một bà mẹ khó tính. Why not - V. đôi khi cũng có buột miệng gọi tôi là "mama" đấy thôi. Tôi ngờ ngợ V. thích con bé N. nhà tôi. Nhưng con bé N. lại hay trề môi trề mỏ chê chú V. già. Nó vẫn thường gọi V. bằng "dear uncle". Hmm, lại chú. Mà V. cũng có nhiều đặc điểm na ná giống chú H. của một SG xưa - ung dung, lịch lãm, rực cháy trong nỗi quạnh hiu. Tôi nghĩ V. sẽ không bao giờ lập gia đình. Cái cớ "nhìn mấy ông anh đi thưa về trình" - thực ra, nó cũng chỉ là một cái cớ để nói cho vui nhà vui cửa. Tôi biết V. vẫn chưa quên được P. - người con gái bất hạnh đã qua đời khi tuổi còn rất trẻ. Tương tự K. Tôi không hiểu sao họ lại đua nhau lìa bỏ cuộc đời sớm thế. Để những kẻ liên quan với họ phải vĩnh viễn ở lại một mình - "stuck" trong sự phẫn nộ & nỗi tưởng tiếc khôn nguôi.

    Thế...
    Cứ gọi tôi là "mama" nếu V. vẫn ưa con bé N. ngọt ngào gọi V. là chú.
    Và thế...
    Mỗi năm / mỗi mùa cưới, ta lại đến & ngồi bên hồ nước với chai rượu đỏ để cùng lảm nhảm rồi cùng rơi nước mắt.
    Nước mắt rơi tiễn những thiếu nữ xuân xanh đội khăn voan trắng lướt thướt theo chồng.
    Nào - chúc cô một đời vui.
    Nào - chúc cô một đời không bao giờ phải rơi nước mắt.

    Như "pathetic" chúng tôi, nhá nhá!

    Pink

  6. #336
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734



  7. #337
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Dawn&Coffee


    Tách café 5 giờ sáng thơm ngát.
    Mùi hương chừng như đánh thức hai cái mũi tí hon choàng tỉnh từ cơn ngái ngủ.
    Mũi nâu tư lự gác cằm lên một bàn chân - chờ.
    Mũi hồng nằm cuộn tròn trên chiếc ghế xoay - mắt lim dim như đang tưởng nhớ đến một điều gì êm ái lắm.

    3 teaspoons đầy cho mũi nâu - woof!
    2 teaspoons vơi cho mũi hồng - meow!
    Phần còn lại dành cho môi / lưỡi - và "the impossibility of something called love".

    Mưa từ đêm vẫn lướt thướt từng sợi bay nghiêng ngoài khung cửa.
    Mưa làm trăng mắc cở trốn vào ngày...
    Vạt áo lụa sương vuớng chân mây...

    Làm sao để đừng nhớ nhau?
    Ah, mà nếu muốn nhớ thì cứ nhớ...
    Có trái tim ai bị giật mình đâu!


    Pink

  8. #338
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Người Cha

    *riêng cho một người

    Tôi luôn cảm động mỗi khi chợt nhìn thấy thấp thoáng đâu đó trong công viên - hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.
    Người Mẹ có thể không còn nữa hoặc đã bỏ đi.
    Người Cha có buồn không?
    Đứa trẻ có nhớ Mẹ nó không?
    Mà sao đôi lần tình cờ nhìn họ líu ríu bên nhau, tôi bao giờ cũng phải vội quay mặt đi cố che giấu nỗi ngậm ngùi.
    Điều gì đã xảy ra cho họ có lẽ cũng là điều đau lòng tương tự đã xảy ra cho tôi, cho tuổi thơ vật vã của tôi, và nỗi đau vẫn còn quay quắt mãi cho tới ngày hôm nay. Tôi chỉ khác họ ở chỗ: Mẹ tôi là người ở lại, Cha tôi là người ra đi (dù không tự nguyện - tôi thích nghĩ thế). Tôi không oán hờn Cha tôi, nhưng tôi luôn khóc mỗi khi chợt nhìn thấy - thấp thoáng đâu đó - hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.

    Mr. Stranger ạ, tôi biết ông buồn nhiều lắm khi chỉ còn có một mình - bên con.
    Mẹ tôi cũng đã từng buồn như thế gần suốt cả cuộc đời.
    Bé thơ-thơ ạ, tôi cũng biết bé nhớ mẹ bé tràn trề - ngày và đêm/không ngừng nghỉ - như tôi vẫn hoài nhớ mãi đến Cha của tôi.
    Bé nay còn nhỏ - chưa biết gì - ngoài nỗi nhớ.
    Nhưng Mẹ - dù sao - cũng đã đi rồi.
    Bé hãy ngoan nhé - để Cha của bé không phải buồn thêm.
    Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, bé nhớ ôm chặt lấy cổ Cha, hôn thật kêu lên má Cha và nói: "Bố ơi, con yêu Bố nhất trên đời!".
    Tôi đã từng nói như thế với Mẹ của tôi.
    Như hôm nay - tôi cũng muốn nói như thế - với Cha của tôi.
    Như hôm nay - tôi cũng muốn được tha thiết nói như thế - với ông ấy:

    - Anh ạ, em yêu Người Cha hiện diện trong anh - vĩnh cửu!

    Pink

  9. #339
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734

    Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc

    Bầy ve sầu đang the thé tấu bản giao hưởng hạ nồng...
    Buổi sáng toát mồ hôi đang dợm nhảy tòm xuống hồ nước...
    Một vòng bơi sẽ giải thoát được 1,000 chú calories bị cầm tù (Miss Analizzzer phán thế!).
    Cần phải hì hụp đủ 10 vòng như thế họa may mới mời được cơn ác mộng của đêm đi chỗ khác mà ám ảnh.
    Mr. Cóc Xù nhẩy ra từ bụi azelea đỏ, ngước cặp kính cận nhìn trời rồi chép miệng:
    - Hôm nay tôi bận nên không nghiến được răng. Trời sẽ chẳng thể nào mưa.
    Hỏi:
    - Bận thứ quỷ gì mà chỉ one-second-nghiến cũng no-can-do?
    Hãnh diện trả lời:
    - Đớp muỗi. Mùa này gớm sao nhiều muỗi béo!
    - Thế có xơi cả gan ruồi tươi không?
    - Oh, món đó đã bị 100 con dơi góa tha đi mất rồi. Cái hồ đang bơi bơi ấy có phải chứa đầy rượu tăm?
    - Sao hỏi?
    - Tại thấy nó đang sủi bọt.
    - Bọt biển đấy. Tôi đang là con cá bị mắc cạn.
    - Ai bảo cứ thách cho lắm vào.
    - Chẳng thách cũng ế. Thôi thì cứ quai mỏ thách cho nó đượm màu xanh xao...
    - Vậy thì đừng có rên rỉ. Lắm lúc nghe tiếng ai rên khiến tôi chỉ muốn suốt đời cam phận cóc, chẳng thiết biến thành hoàng tử.
    - Thế nếu tôi ngừng rên thì mister sẽ hóa thân thành my beloved prince, phải không?
    - Chắc vậy!
    - Đợi tôi tru tréo / rỉa rói cái ông kia cho đầy một deep blue ocean đã nhé! Rồi mình sẽ cắp nhau đi du ngoạn Disney World.
    - Hử? Để làm gì?
    - Thì để xem show chàng Hoàng tử Cóc & nàng công chúa Mermaid ấy. Không thích hả?
    - Ộp ộp! Mấy cái fairy tale show ấy để cho con nít nó ooh-ahh. Tôi đã hơn 2,000 tuổi.
    - Thì vậy. Xem cho được trẻ lại thành người trăm năm!
    - "Người từ trăm năm/Về như dao nhọn"*. Chả muốn làm con dzao nhọn khiến cho ai đó lại tiếp tục rên!
    - Tôi sẽ nhất định không rên.
    - Chỉ tru tréo & rỉa rói?
    - Ừ. That's my only way for self-defense.
    - I'd be a deaf then a mute in order to be your lover.
    - Sợ thì thôi. "Thôi thì thôi nhé/chỉ ngần ấy thôi"*. Thôi tôi phải leo lên bờ pha café uống. Want to follow me to the kitchen?
    - Để bị nuốt ực vào cái bao tử tham lam ấy à? Thôi tôi chả ham. Ộp-ộp, so long!

    Hừ, đến Cóc xù xì xấu xí sân si thế kia mà cũng còn dài mỏ ra chê...
    Ế là phải!
    Apples ế đây!
    Ai apples ế không?

    Cái thúng đựng táo bảo đảm không có bị poisoned.
    Hì!

    @nookofwords4breakfast

  10. #340
    ...choo...choo... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    2,734




    Just half a world away...

 

 

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 09:54 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2018 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh