Register
Page 152 of 154 FirstFirst ... 52102142150151152153154 LastLast
Results 1,511 to 1,520 of 1535

Thread: The Seasons

  1. #1511
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...ta vẫn yêu người yêu tím ngát chân mây...*

    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  2. #1512

  3. #1513
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...and Love is stronger far than we...*


    What is Love?


    Khi người bà đẩy đứa cháu ra khỏi vạt áo dài gấm màu gỗ gụ để "giới thiệu" nó với người đàn ông trung niên mặc veston trắng, đứa trẻ có vẻ ngại ngần. Gớm, sao ông ấy trông nghiêm nghị thế - đôi lông mày rậm cau cau trên cặp mắt sâu như giếng nhìn nó lom lom khiến nó sợ hãi - chỉ muốn rụt cổ giấu mặt mãi vào vạt áo thơm thơm mùi trầm của Bà.
    Nhưng rồi ông ấy cười - ah, miệng cười sao mà thân quen giống y như miệng cười rạng rỡ của Bố.
    Và thế là chú & cháu quen nhau.
    Chú gọi cháu là "Petite Chatine". Cháu gọi chú là "Monsieur Mousquetaire", đôi khi: Oncle Dzâu.
    Chú để râu xanh rì chứ không cạo sạch láng o như Bố. Râu vs. No Râu, which one would be the best? Đứa trẻ chọn cái "không râu" của Bố vì bộ râu rậm của Chú luôn khiến cho cái má phính của nó bị ticklish. Mà hễ bị nhột là đứa trẻ phải cười - cười khúc khích hay cười ha hả thì điều đó còn tùy thuộc vào mức độ tickling của bộ râu. Đứa trẻ ít khi dám cười ha hả vì Bà hay nói:"Con gái con đứa mà cứ tít mắt lại rồi há há là trước sau gì cũng có lúc bị thong manh, sẽ không còn nhìn thấy đường mà bước." Úi, không thấy đường mà bước thì sẽ bị ngã. Mà hễ bị ngã là sẽ bị đau lắm đấy - double đau nếu như đứa trẻ lại chỉ thích chạy hơn là bước từng bước nhỏ rón rén khoan thai như con mèo. Mẹ thì vẫn thi thoảng chép miệng thở dài:"Giá mà tôi chịu khó nhẫn nại nhịn đến năm con ngựa rồi mới sinh nó nhỉ!". Bố nghe rồi lăn ra cười há há khiến Mẹ phải chau mày lẩm bẩm:"Cười cứ như là ngựa hí ấy, bộ tưởng miệng rộng thì sang chắc!". Há há hí hí hố hố - đến ông Địa nghe Mẹ đay Bố cũng phải phì cười. Phải chịu thôi, Bố tuổi con ngựa mà. Con ngựa mà ở chung chuồng với con mèo thì thế nào cũng bị mèo cào quên cả hí - all the time!

    Anyway, đứa trẻ bị nhiễm "tư tưởng" Tử Vi của Bà từ cái thuở mới học chắp vần bằng tên của những vì sao. Gặp ai, quen ai nó cũng băn khoăn hỏi:"Hey you, you tuổi con gì? Từ sao nào tới?". Sau này nhớn, nó còn học được thêm cái nết xtreme-curious của mèo, chưa quen đã muốn gõ trán thiên hạ tra vấn:"So who you are? So what you do? So where you live? So why you care?" Etc...etc...
    Và thế là đứa trẻ đã chu môi hỏi:
    - Chú tuổi con gì?
    - Le coq.
    - Ò ó o hả? Bà bảo ò ó o có nhiều vợ lắm!

    Khuôn mặt chữ điền của chú turned red. Bà bịt miệng cháu không kịp. Dì nhếch môi son tím mỉm cười vu vơ. Bà trẻ út vội quát:
    - Chỉ giỏi nói bậy. Con nít con nôi biết gì. Hỗn!
    Và thế là hai cái má bầu bĩnh bị lũ nước mắt toong toong nhỏ xuống làm cho ướt nhẹp. Buổi tiệc mừng Dì quay trở lại với cuộc đời đáng nhẽ vui mà lại thành chẳng vui chi. Chỉ vì cái mỏ bi bô của nó. Mà nó có nói gì không đúng đâu cơ? Một đàn gà mái chỉ cần có một Monsieur Le Coq là tha hồ thênh thang đẻ trứng. Trứng tha hồ ấp nở ra lớp lớp gà con - mặc sức nuôi, mặc sức đem ra chợ bán những mấy đồng một tá. Bà thường kể chuyện về chicken farms thế. Truyện tranh nhi đồng Bố khuân về cũng vẽ & viết như thế - chẳng nhẽ sai?

    12 năm sau, khi đứa trẻ lớn lên tập tành làm cô tú, khi Bố & Mẹ bắt đầu cãi nhau ầm ĩ trước buổi phân ly - đứa trẻ lúc đó mới được vỡ cơn "chậm hiểu" để biết ra là Chú Dzâu của nó thực sự có những 3 bà vợ - một tây, một ta & một nửa tây/nửa ta. Miss tây ở Tây xa quá nên không có chuyện. Miss nửa tây/nửa ta dẫu đến sau nhưng lại ở gần & hung dữ còn hơn cọp nên chuyện mới phải xảy ra. Và đó cũng là lý do giải thích tại sao Dì phải vô nằm trong căn phòng bệnh viện trắng có hai chú lính gác, tại sao sau đó Bà giận đòi ra tòa từ Dì khi Dì cứ khăng khăng từ chối thu xếp dọn về xứ biển để sống với đại gia đình của đứa trẻ.

    "Yêu gì mà yêu thong manh! Yêu mù lòa ngu xuẩn!
    ". Bà tuyên bố.
    "Love is fight! Love is conquer!" . Bố & Mẹ nháy nhó nhìn nhau.
    Và đứa trẻ chỉ biết ngơ ngác mỉm cười.
    Đứa trẻ chưa biết Love là ai? Bao nhiêu tuổi? Từ hành tinh nào rơi xuống?
    Và tại sao người ta lại cứ phải rơi/ngã vào nó - all the time...
    Để làm gì thế?
    Liệu họ có bị đau lắm không?


    Pink
    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  4. #1514
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...mùa rơi xuống khúc tình cầm mê luyến...

    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  5. #1515
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...but I miss you most of all...

    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  6. #1516

  7. #1517

  8. #1518
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...do you remember when we were young...*





    Soi gương

    Gương ở đây chỉ đơn giản là một tấm kiếng tráng thủy ngân để mỗi sáng thức dậy, nhìn vô, xem nó phản chiếu cái mặt mẹt mình ra sao.
    Ngày mưa đôi con mắt buồn, dặm thêm cho chúng chút midnight mascara chực đếm mi cong hắt hiu, chút dark purple eyeshadow chực khoe nỗi sầu quạnh quẽ - để giữa mưa & mắt, ah, thử xem hai đứa, đứa nào buồn hơn...
    Đôi con mắt vui ngày nắng không cần quẹt eyeshadow, chỉ vài đường chì nâu kẻ nhẹ, một chút son môi phớt hồng và voilà, nắng ơi đố nắng trốn thoát không chui vào trú ngụ trong mắt em...

    Gương đối với tôi là như thế ở cái thời em covid chưa bị tê tê tửng tửng xách cái vương miện ế đi lang thang ám ảnh trần gian - cái thời mà 5 ngày trong tuần thiên hạ mỗi bình minh hăm hở vù xe đi / mỗi hoàng hôn rời rã vù xe về, rồi trông trông ngóng ngóng sao cho mau tới weekend rủ người tình thơ xênh xang dạo chơi phố phường.
    Gương đối với ông ấy thì không thế. Mỗi khi có dịp tui nhìn tui trong gương* là y như rằng twins-tai-tôi bị kêu u-u-o-o ngập ngụa tiếng ve sầu râm ran cuối hạ. Hỏi:"Sao ông rên dữ thế hở ông?". Đáp:"Ui em, tui soi gương mà tui không phải tui!". Hỏi:"Không phải tui thì tui là ai?". Đáp:"Ông lão!".

    Ông ấy sợ làm ông lão. Tôi thì lại ưa cái ông lão thấp thoáng đâu đó ở phía sau chiếc blouson xám nhiều hơn. Tóc bạc thì sao - nhìn giống mây trắng bay bay. Mắt mơ huyền mờ thì sao - thành quách nào mà chẳng có sương khói luyến lưu tưởng tiếc? Miễn cái mũi hếch kia vẫn còn ngửi thấy mùi thơm tràn trề của những viên chả nướng trên bếp than...Miễn cái khóe môi cong cong kia vẫn luôn nhếch được nụ cười diễu cợt mỗi khi nghe tôi lên cơn hân hoan ca tụng ái tình...Miễn yesterday còn được là cậu giai tơ, today thoắt bị biến thành ông lão. Thì có sao...thì đã sao...miễn tôi vẫn "nhìn" thấy ông...và ưa ông...(ah, cái điều ni cần phải xét lại vì đôi khi, tôi rất ghét ông!).

    Nói một cách tóm tắt - ĐO hay ĐB - mỗi người mỗi soi gương mỗi cách khác nhau. Soi để nhìn, để cười, để khóc, để nhớ nhung, để tưởng tiếc - có khi với chính mình - có khi với một người nào lạ lẫm ghê lắm mà mình không thể nào figure out là ai nữa. Anyway, dù có là ĐO hay ĐB thì cũng chẳng có đàng nào lại ưa bị gọi là lão bà hay lão ông cả mặc dầu họ đã thật sự bước vào ngưỡng cửa nhá nhem chạng vạng* của cuộc đời. Tôi rất ngưỡng mộ một câu trả lời dí dỏm & tràn bản sắc của một miss thiền tiên tóc trắng* kia khi nghe một young fan "mắng iêu" mái tóc bạc thời covid-19 và gọi mình là lão-bà-bà...
    "Ủa, mình thành lão bà hồi nào dzậy kìa? Ah, chắc có lẽ tại lâu quá mình quên soi gương!"*

    Tôi ước gì tôi đã có thể nói được như thế với ông ấy hồi nớ.
    Oh well...

    Pinkypink
    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  9. #1519
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...but if you think one day...*

    Things come to pass
    But the memories stay
    *

  10. #1520
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,614

    Post ...thu mang cho tình yêu một thời đã qua...*

    Things come to pass
    But the memories stay
    *

 

 

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 06:28 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh