Register
Page 3 of 141 FirstFirst 123451353103 ... LastLast
Results 21 to 30 of 1408

Thread: The Seasons

  1. #21
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470




    Silence

    Lara Fabian


    I've learned so much
    After these years of despair
    And nothing untouched
    With the deepest side of my pain
    Although I can't say
    There's nothing there
    Not even a dream to share

    Are you familiar?
    Or should I show you around?
    It's a cold room
    With nothing inside
    Not a sound
    But to be amazed what stillness can do
    It will bring you back to you

    Silence (Silence)
    It's the moment between everyone
    It's the best friend you have in the world
    That moment in time
    Will help you to survive
    Silence


    Now that you've seen it
    You don't need to go back at all
    And when you feel that
    Cold room inside
    Stands tall
    You will embrace it
    As you recall
    It made you stronger after all

    Silence (Silence)
    It's the moment between everyone
    It's the best friend you have in the world
    That moment in time
    Will help you to survive
    Silence


    Silence
    Let your consciousness finally be heard
    It's unconscious
    But you'll hear the burst
    The voice inside will bring you back to life

    (Silence, silence)
    It's the moment in time
    (Silence, silence)
    Silence (Silence, silence)
    Let it be


  2. #22
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470

    Tử Ngữ


    Chiều nay - như mọi buổi chiều, dòng xe cộ lưu thông nườm nượp, triền đồi vàng khô cỏ cháy.
    Con đường sõng xoài nằm im chịu đựng, hàng cây lặng yên rũ nhánh thẫn thờ - mùa hè nhiều nắng, nắng như thiêu.
    Đã quen với hàng cọ một bên, hàng phong một bên, giải mây buồn thiu vì rừng bị cháy hàng loạt, không khí nặng nề, nặng nề hơn bao giờ, mây dầy đặc vì tro - tro từ những cánh rừng thông bạt ngàn xanh thẫm ngày xuân vài tháng trước.

    Rừng đã cháy và rừng đã héo - em hãy ngủ đi
    Rừng đã khô và rừng đã tàn - em hãy ngủ đi (TCS)

    Và em phải ngủ thôi - em là chữ viết trên tờ giấy hoa tiên, em là nét mực bay bướm trên tờ giấy mỏng cánh gián, em là vần thơ nắn nót trên tập thơ đóng trang trọng bằng tay, em là chập chùng trang sách đưa bao người vào mộng. Em hãy ngủ đi. Rừng đã cháy.

    Như lẽ tự nhiên, như điều tất yếu, vũ trụ không ngừng luân chuyển, ngay cả những chòm sao Tử Vi - Trường Sinh cũng khi vượng lúc suy, thì ngày em “chữ viết rồng bay phượng múa” tàn phai cũng phải đến. Hàng loạt máy vi tính, hàng triệu triệu bàn phím gõ ra đời mỗi ngày, thì lọ mực tím ngày xưa, cây bút parker ngày nọ, đến cây bút bic bây giờ cũng sầu héo dung nhan.

    Mực pha bằng vài viên màu khô với nước sôi, chiết sang cái lọ có miệng rộng đủ cho ngòi bút chấm vào, xách toòng teng đi học. Cây bút là sự kết hợp hài hòa giữa quản bút bằng gỗ và những chiếc ngòi lá tre, ngòi bầu làm bằng thiết mỏng, có khuyết một lỗ nhỏ giữ mực, đủ cho mực len vào khe mỏng xuống giấy, dùng lâu ngày bị rỉ sét phải thay. Ngòi bút có tà, chỉ cần mài dũa hai bên nét chữ lại “phượng múa rồng bay”.
    Quản bút tròn làm bằng gỗ thông, chuốt vừa tầm tay cầm, sơn đủ màu sắc, có khía đủ để kẹp chặt chiếc ngòi. Đôi khi quản bút bị hư không còn giữ chặt ngòi bút, chỉ cần vài sợi dây thun cột vội, cũng đủ thảo được bài thơ.

    Tình giấy nồng nàn hương mực tím
    Thấm ngất ngây lòng ai nhớ ai
    Ngỏ lời sợ gió lùa bay mất
    Ghi trên trang giấy, nhớ những ngày...


    Viết xong dùng giấy chậm, thấm mực trên giấy sợ nhòe. Giấy thấm mực được gài vào một miếng gỗ hình cầu có núm để nắm, lăn tròn trên vần thơ vừa viết, vần thơ được in ngược vào trang giấy thấm. Bao câu thơ ghi trên giấy bị nhòe vì nước mắt đêm vu qui...

    Hoa nở để rồi tàn
    Trăng tròn để rồi khuyết
    Bèo hợp để ly tan
    Người gần để ly biệt


    Đã thành kỷ vật - kỷ vật một thời giấy, bút, mực. Mực tím từ hai viên màu đỏ một viên màu xanh...

    Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương
    Anh pha mực cho vừa màu áo tím (Nguyên Sa)


    Sang đến bút parker - màu mực đen hay xanh, đã được pha theo công thức hàng loạt, hết mực đi mua một bình, tự bơm vào bút . Chiếc bút có mạ vàng, thường là phần thưởng cho ngày thi đậu đệ thất, đệ tam. Cây bút có áo bằng len xinh xắn. Các anh thích dùng bút bi hơn, vì tiện, nhưng góc túi áo trắng hay bị dấu mực loang.

    Rồi chẳng biết đến khi nào, chẳng cần đến bút, mười ngón múa như bay trên phím – chữ tuôn thành hàng trên màn ảnh sáng lóa trước mặt, chữ có nét tròn, chữ sắc cạnh, chữ thư họa, chữ hình chim, chữ hình lá, mực từ những ống bột, mực từ những luồng sáng, và in xuống giấy, những chồng giấy thật dầy. Ngón giữa thôi bị chai vì quản bút, những đầu ngón tay tà đi vì phím, sự chuyển đổi đồng bộ, nhịp nhàng.
    Những bản thảo xa xưa viết tay gạch xóa - bản thảo bây giờ không còn, chỉ là những hồ sơ (file) vô cảm, một tích tắc vô tình chúng biến mất đi, không lưu lại chút gì thân thiết.
    Quyển sách chứa những ngôn từ, thơ phú, tình yêu, mùi giấy mới nhạt nhòa, còn lại não nùng trắng tinh người đọc không hiểu điều gì còn đọng lại trong lòng giấy. Một tình yêu ép uổng chẳng hồn chẳng vía, giới thiệu em đến người đọc, mà em có còn nữa đâu? Có còn nữa đâu, giả dối nhìn nhau, khen nhau vẫn thế như thuở ban đầu, còn gì nữa đâu.

    Có phải em đã ngủ yên khi rừng đã héo, từ ngày bàn tay không còn biết nâng niu bút mực, là ngày em tàn tạ dung nhan - chữ chết dần trên trang giấy mỏng, tình phai dần theo ngày tháng đong đưa.
    Giới thiệu nhau chi nữa chỉ là thừa – nợ văn chương có lẽ vẫn theo nhau.
    Để những cuối tuần, từng tựa sách ngồi im chờ đợi, tha thiết gặp tri kỷ đến cùng, ly nước lạnh, miếng bánh thơm, không cần nhiều lời giới thiệu, chẳng cần lời ngỏ dài dòng, sách là sách, âm thầm chứa bao thương yêu giận ghét, bao nhánh đời gom lại thành sông – dòng sông êm đềm dù em diễn tả bao tang thương mất mát, dù em than khóc phận số không may.
    Nào là ngày nhà tan nước mất, nào là khi vận số Thúy Kiều, những mua bán đau lòng trinh tiết, mảnh gương soi thiếu phụ nuôi chồng. Ngập ngừng đi ở bao nỗi tả tơi, những dòng tơ thả tung không nơi đến.
    Đến khi em bật máu thổn thức sự lạm dụng nham nhở, vì không cần mực chẳng cần quản bút, những trang đầy chữ chen chúc hớ hênh.

    Em ơi! Rừng đã cháy và rừng đã tàn, em hãy ngủ đi...

    Còn hành hạ nhau biết đến bao giờ, ta ngồi khẩy phím khóc ngày đang sang.

    Ngô Đồng

  3. #23
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470



    *
    For my adorable Jk.


  4. #24
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470

    A
    daMancY*

    Cái Thu đang nheo nhéo đòi về mà cái Hạ cứ ngấm nguýt vùng vằng chưa chịu bỏ đi...

    Lá đã vàng lắm rồi trên cây cao
    Nắng đã dịu lắm rồi trên cỏ thấp
    Trăng sắp chín chờ khoe khuôn ngà đầy đặn
    Gió sắp nẫu chờ phà hơi thổi rụng những vì sao
    Mà sao em vẫn chưa chịu đi/em vẫn chưa chịu đi?

    Nghìn nụ môi thơm hồng nhung chưa kịp hôn
    Triệu mắt lá xanh đăm đắm chưa kịp nhìn
    Khối lửa giận hờn âm ỉ
    Cuộc hỏa thiêu thăng hóa chưa kịp cháy bùng
    Làm sao rời bỏ? Đành sao rời bỏ?

    Ngoan nào - đa đoan hạ hồng
    Khi từng cánh bướm đã ơ thờ bay đi
    Khi dàn giao hưởng ve sầu đã im hơi lặng tiếng
    Cỏ đòi úa
    Lá đòi rơi
    Hoa đòi héo
    Nắng đòi tàn
    Lửa dù nồng không đốt nổi mùa sang

    Stubborn summer!
    You tell her, smart human!
    And thanks!

    Psr

  5. #25
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470


    Last edited by passenger; 07-03-2017 at 03:59 AM.

  6. #26
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470


    Last edited by passenger; 07-03-2017 at 03:59 AM.

  7. #27
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470




    The smell of years gone by
    Those can knock at your door
    An infinity of destinies
    We suggest one, but can we keep it?
    The wind will take it away


  8. #28
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470

    Gái Bắc
    *


    Em nhớ giữ tánh tình con gái Bắc
    Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
    Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang
    Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt
    Ta cố dặn dò lòng nên tha thiết
    Nên dễ dàng tin tưởng chuyện vu vơ
    Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ
    Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt
    Hay tin em vừa thi rớt luật
    Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
    Mắt công nương thầm khép mộng chân trời
    Ôi tội nghiệp lần dầu em thất vọng
    (dù thật vậy cũng đáng đời em lắm)
    Rớt di Duyên rớt để thương người
    Ta thằng mang hận tú tài đôi
    Tâm sự buồn không biết tìm ai kể lể
    Chí lớn thôi đành cam rớt lệ
    Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh
    Nếu vì em mà ta phải điên tình
    Cơn giận dữ đã tột cùng mê muội
    Thì đừng sợ Duyên ơi thiên tài yếu duối
    Ta tre khô mối mọt ăn luồn
    Dễ gãy dòn tơi tả miếng xương
    Khi tàn bạo xiết cổ người yêu dấu
    Em chằng bao giờ rung động cũ
    Ta quanh năm nghiệt ngã với tình sầu
    Để trở về như một con sâu
    Lê thân mỏng qua các tàng cây rậm
    Nuôi hy vọng sau ngày mưa nắng lậm
    Lá xanh em chưa vết lở loang nào
    Để ta thành thi sĩ nhất loài sâu
    Nhìn lá nõn tiếc thèm đâu dám cắn
    Nếu vì em mà thiên tài chán sống
    Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời

    Nguyễn Tất Nhiên*
    (
    1952-1992)

  9. #29
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470


    Last edited by passenger; 07-03-2017 at 04:00 AM.

  10. #30
    ...for keeps... passenger's Avatar
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    3,470




    Be you. Simply you. No one else.

 

 

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:21 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh