Register
Page 11 of 11 FirstFirst ... 91011
Results 101 to 107 of 107
  1. #101
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    2,866
    Quote Originally Posted by MưaPhốNúi_ View Post
    NỤ CƯỜI
    _____________________________________________
    Ngô Ái Loan
    Từ lúc tôi vừa chui ra khỏi lòng mẹ , bà mụ đỡ đẻ phải đánh vào mông tôi tới lần thứ 3 tôi mới chịu ré lên khóc , mà còn khóc rất dữ dội nữa . Nghe mạ tôi nói khóc chi mà vô hậu tới tím mặt đỏ tai làm cho ai nghe cũng sốt cả ruột . Chừng sau khi lau chùi sạch sẽ và những việc phải làm cho một đứa bé vừa ra đời hoàn tất thoải mái mới chịu nín khóc .

    Tôi ngoan lắm cho tới ngày về nhà . Chỉ khóc khi thấy đói và thấy dơ mình mẫy như một dấu hiệu để nhắc nhở cho mọi người biết mà thôi . Mạ ngắm tôi cười bảo cái vầng trán nhô cao rộng là cái trán gan lì một cây đây chẳng vừa . Mà cũng ngộ gương mặt tôi có hai nét thật vô cùng đối nghịch .Phần trán thì như đã nói là rất bướng bỉnh gan lì . Nhưng còn đôi mắt thì trái lại rất hiền và có vẻ khù khờ . Nhưng đôi khi mạ tôi nói hể tôi chăm chú nhìn ai thì sẽ khiến cho người ta khó chịu . Và như có một lần bà vú chăm sóc tôi , bà ăn vụng con gà hầm thuốc bổ . Bà nói láo là bị đổ xuống đất nên quăng cho chó ăn . Nhưng khi tôi nhìn vào mắt của bà thì tự dưng bà nói bị cà lăm . Tôi lúc đó chỉ vừa bập bẹ đôi ba tiếng và cứ thế nhìn bà chăm chăm . Khiến cho bà thấy sợ và thú nhận tội ăn vụng của mình . Mạ tôi tánh tình hiền lành nên đã bỏ qua cho bà . Kể từ đó bà rất ghét tôi mạ tôi dành phải cho bà nghỉ việc .

    Nhưng ngược lại tôi có cái miệng hơi rộng . Đây cũng là một trong những điểm xấu khi người ta đi chọn dâu cứơi về nhà. Nhưng tôi lại cứ hay cười toe thật hồn nhiên thật thơ ngây . Ai gặp tôi cũng đều thích nhìn tôi cười . Họ nói tôi có nụ cười thật tươi như một bông hoa . Nhưng cũng có người xấu miệng nói lén là " con gái mà miệng rộng thì ai lấy về sẽ tan hoang cửa nhà " .

    Từ khi tôi biết chuyện nghe vậy thì rất lo sợ sau này sẽ bị ế chồng .Cho nên khi tôi bắt đầu biết làm dáng mỗi khi cười thì thường hay lấy tay che miệng . Nhưng rồi lớn thêm chút nữa tôi đi coi phim ngoại quốc thấy mấy cô đào ci-nê miệng họ rộng hơn tôi nhiều mà cười thật thoải mái đâu có sao đâu . Rồi tôi về nhìn vào trong gương soi dương mắt nhìn thật lâu lẩm bẩm ... "ờ cái miệng tôi đâu có xấu việc chi phải lấy tay che hè ? " .Kể từ đó tôi hết mang mặc cảm về cái miệng rộng và mỗi khi có gì thấm ý thấm tình cứ tha hồ cười thật to , cười thật sảng khoái y hệt mấy tay anh hùng hảo hán khi gặp được bạn tri âm tri kỷ cùng nhậu say tí bỉ bên nhau .

    "Cha mẹ sinh con trời sinh tính" .Nụ cười đâu cần phải mất tiền để mua nên tôi rất hào phóng , cười thả ga không biết mình là con gái phải có chút ý tứ với những người chung quanh .
    Lúc còn đi học , đám nữ sinh nói sau lưng bảo tôi "con gái gì mà hở chút là cười " .Chẳng những tôi hay cười mà còn làm những điệu bộ khôi hài cho những người bạn chơi chung cười theo . Ở trường học tôi được đám nam sinh gọi tôi là mùa xuân . Là mùa của những nụ hoa nở thật tươi thật đẹp để đón chào một năm mới .

    Và trên gương mặt của tôi không bao giờ thiếu đi nụ cười . Có khi tôi cười như một con điên , nhưng đó là lúc tôi che giấu đi nỗi buồn . Tôi cười trong lúc nước mắt tôi ràn rụa trên má . Bạn tôi lại bảo mỗi khi nhìn thấy như vậy trông tôi thật đáng yêu . Cứ thế mà cười rồi cảm thấy trái tim như vừa cất đi một bao tải nặng nề .
    Tôi mang nụ cười khi đứng trước một tình huống căng thẳng giữa bạn bè thì không khí cũng được dịu lại . Hay nụ cười sẽ thấy như thâu ngắn khoảng cách với người kế bên khi ngồi bên nhau trên một chuyến xe với chặng đường khá dài .

    Mỗi khi tôi đi ngang qua một em bé tôi luôn nở nụ cười và tôi được đón nhận lại bằng một nụ cười thiên thần làm cho tâm hồn tôi nhẹ như mây và bước chân tôi dường như đang nhảy múa . Tôi nhoẻn miệng cười khi nhìn thấy hai cụ già đang chăm sóc bên nhau trên một ghế đá công viên .Tôi luôn được nhận lại nụ cười của họ cho tôi một nỗi bình yên trong lòng và có niềm tin với tình yêu .

    Tôi mĩm cười ân cần với một người bị tàn tật , tôi nhìn thấy trong ánh mắt họ long lanh như có một niềm an ủi làm cho trái tim tôi cảm thấy thật ấm áp .Tôi cười với đám nam sinh thế nào tôi cũng có cả xấp thơ tình và những ánh mắt vô cùng bối rối thật dễ thương .
    Chỉ mới đây thôi , có nghĩa là tóc trên đầu tôi đã lấm tấm sương rơi , chút nữa là tôi bị người ta "rinh về dinh" cũng vì cái nụ cười không hiểu sao người ta bảo là làm cho họ được sống lại cái thuở còn sinh viên trong khuôn trường đại học .

    Có một lần mà tôi không bao giờ quên khi ba tôi nằm trên chiếc xe của bệnh viện chuẩn bị cho một ca mổ . Con cái tề tựu đông đủ không thiếu ai cả . Nhưng thật may mắn cho tôi chiếc xe đẩy về hướng của tôi đang đứng trước khi vào phòng mổ bên trong .Tôi được đến bên ba vội nắm tay ba tôi mĩm cười nói :

    _ba nhìn con nì , tin con nghe ba ,tất cả sẽ ok
    .

    Và như lời nói quả quyết mạnh dạn của tôi ba tôi đặt hết niềm tin vào những gì con gái nói và đã bình yên qua ca mổ . Sau khi ba tôi về nhà dưỡng sức , điều bất ngờ đã làm tôi xúc động và sung sướng nhất , ba cho biết là :

    _ khi ba nhìn vô nụ cười của con , ba tin là mọi sự sẽ ok , nụ cười của con đã cho ba thêm sức mạnh .

    Nụ cười , hãy tin tôi đi bạn sẽ thấy vô cùng ấm áp khi cười với mọi người chung quanh và mình sẽ luôn được đón nhận trở lại . Xin đừng ngại ngần khi bạn hé miệng cười . Tôi nghĩ sẽ làm cho một người nào đó nhìn cuộc đời đáng yêu hơn .

    Em gái họ tôi nói :
    _mỗi khi gặp chị nghe chị cười , em thấy chuyện gì rồi cũng trở thành nhỏ bé

    Là thật đó , vậy chúng ta mỗi ngày hãy mĩm cười với thiên nhiên với bông hoa cỏ cây và hãy cười với bất cứ một người nào đó . Bạn sẽ chẳng mất gì cả mà người đón nhận sẽ cảm thấy vui , biết đâu niềm vui tràn ngập hết một ngày .

    Nụ cười sẽ nói lên hay diễn đạt một cách rõ ràng nhất về tâm hồn của một người . Và thật đẹp biết bao khi thế giới này tràn ngập tiếng cười ...


    Mầu Hoa Khế
    May 2011









    ...

    Xin chào Tháng Ngày Đã Cạn và quan khách trong nhà O Mưa Hồng nhé!

    ...

    Dulan ghé thăm với bánh màu hồng hồng để Chúc Mừng Sinh Nhật Tháng 5 của O Mưa Phố Núi nhé!




    ...


    Thân mến và chúc vui,
    Dulan


    ...

  2. #102
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    218
    mượn tấm hình trên google Chúc Mừng Sinh Nhật tháng 5 chị Mưa Phố Núi

    chào Du Lan!


  3. #103



    Cám ơn Du Lan nhớ ngày sinh nhật của chị . Nói thật mấy ai còn nhớ cái ngày chị nặng nợ trần gian vì chị cũng hỏng thèm nhớ luôn hihihi .

    Ổ bánh đẹp nhìn ngon lắm em , chị sẽ thưởng thức với tình cảm em dành cho chị nè

    Cám ơn Tràng Thi vớI tấm thiệp chúc mừng sinh nhật rất đẹp




    Mừng được là chiếc lá,
    Trong ngất ngây vũ trụ,
    Hòa quyện vào thiên thu
    (VTA)

  4. #104
    Biệt Thự tà áo xanh's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Phố Mây
    Posts
    3,179


    Màu tím đẹp quá!
    Bức ảnh O Mưa Hồng Hồng rất đẹp!

    Xanh ké lời chúc Sinh Nhật O Mưa người đẹp không tuổi.

    Hạnh phúc mãi luôn bên O.



    Inner peace is the key:
    if you have inner peace, the external problems do not affect your deep sense of peace and tranquility...
    without this inner peace, no matter how comfortable your life is materially, you may still be worried, disturbed, or unhappy because of circumstances.

    Dalai Lama -




  5. #105
    Quote Originally Posted by tà áo xanh View Post


    Màu tím đẹp quá!
    Bức ảnh O Mưa Hồng Hồng rất đẹp!

    Xanh ké lời chúc Sinh Nhật O Mưa người đẹp không tuổi.

    Hạnh phúc mãi luôn bên O.


    O Xanh ơi "tra" rồi thấy sinh nhật thì né o ơi hihihi .
    Đùa cho vui chứ như ông Vũ Thành An hát Rồi Ai Cũng Già đó mà .
    Ngày trước thì sợ lắm vì còn nhiều điều mong muốn mà chưa tìm thấy được .
    Hôm nay có người nhỏ nhẹ tiếng miền Nam thật ngọt bảo thôi đừng nhuộm tóc nữa . Cứ để xen lẫn những sợi tóc mây trời nhìn đẹp lắm .
    Không hiểu thiệt hay là những lời đường mật hihihi
    Nhưng cũng để thử thì ra nhìn cũng không tệ .
    Thực ra người ta già ở đôi mắt mệt mỏi và nụ cười héo hon .
    Còn tâm hồn trẻ và lòng thanh thản thì thời gian thật là không can dự vô

    Cám ơn O Xanh mừng sinh nhật cho o Mưa

    Chạy vô lại cám ơn DuLan đưa bài Nụ Cười qua trang ...love
    Last edited by MưaPhốNúi_; 05-03-2020 at 03:50 PM.




    Mừng được là chiếc lá,
    Trong ngất ngây vũ trụ,
    Hòa quyện vào thiên thu
    (VTA)

  6. #106
    Chung Thủy


    Từ những mối dây tình cảm giữa những người quen biết, chị phải mất thời gian hai năm mới tìm kiếm được lại gia đình của tôi . Chị là người đến vùng đất hứa thật trể tràng nhất, tôi nghĩ như thế . Ba mươi lăm năm bị làm người ở lại bất dắc dĩ trên quê hương bởi những hệ lụy buộc ràng, khi mà chị đã có cơ hội vượt thoát trong những ngày đất nước rơi vào tay của những kẻ xâm lăng . Chị đã cam chịu với cái phần số hẩm hiu, đong đưa cuộc đời mình như chiếc lá bay theo chiều gió .
    Chiếc áo dài trắng phân nửa gói chặt mối tình đầu thơ mộng, chị mang vùi chôn theo cùng anh . Người mà chị yêu bằng cả trái tim rã xương nát thịt ở nơi một bìa rừng nào đó ,giữa một trận chiến oanh liệt mang những tên gọi đã đi vào lịch sử . Người đã trở thành cát bụi , những trên cõi đời vẫn còn lại chiếc nón sắt và cây súng gảy hoen rỉ theo cùng thời gian .

    Còn lại nửa mảnh áo trắng, chị cắt ra để làm thành chiếc khăn tang, chít lên mái tóc mây xanh đau đớn . Những giọt nước mắt khóc cho người mình yêu vẫn còn âm thầm mỗi đêm bên gối chiếc . Chị lại đón nhận thêm một vết chém đoạn trường khi chứng kiến trước mắt mẹ cha cùng lìa đời trong những ngày hổn loạn của miền Nam dưới đạn pháo bom rơi khi trên con đường di tản .

    Tất cả những nỗi thống khổ giáng xuống cuộc đời của chị như một sự an bày vô cùng nghiệt ngã của trò chơi định mệnh . Ba mươi lăm năm, vật đổi sao dời, biển hóa nương dâu . Chị đã sống trong một thể xác vẫn đó còn hơi thở ,nhưng tâm hồn dường như đã chết . Không người thân, không bạn bè . Ngày tháng đi về cùng chiếc bóng đơn côi . Và rồi chị đã không còn phân biệt ra đâu là niềm vui hay nỗi buồn. Tất cả những cảm xúc đó hầu như chai sạn và lạnh trơ . Chỉ có khi chị chìm vào giấc ngủ, chị trở dậy trong cơn mơ với một cuộc sống thứ hai thật vô cùng hạnh phúc Một thứ hạnh phúc của ảo tưởng mông lung .

    Thực ra khó mà phân biệt ra được đâu là giấc mơ , đâu là hiện thực . Khi mà với mắt nhìn của chị thì tất cả những gì trước mắt . Chị thấy như mình đang đi trong một giấc mộng dài . Chị cứ thế vẫn níu giữ lại mà chẳng chịu buông ra những nỗi khổ đau làm đông cứng trái tim, tê liệt cảm xúc . Cho nên chị chỉ còn sống như một kẻ mộng du để đi tìm lại những ước mơ khao khát trong đời .

    Vậy mà khi tôi gặp lại chị . Tôi nhìn thấy trên gương mặt của người đàn bà ngày xưa vẫn chưa phai mờ những nét đẹp của một thời con gái . Chị có nụ cười thật tươi và ánh mắt như luôn nhìn về một cõi xa xăm nào đó . Chị cho biết qua tới vùng đất hứa chỉ là một cơ duyên trên công việc làm . Tôi mừng gặp lại chị, một người quen xưa của gia đình . Thời gian không chờ đợi một đổi thay nào với một người không có gì để đợi chờ ở nơi chị .

    Tôi luôn làm một người luôn biết tôn trọng về những đời sống riêng tư của bất cứ ai, tôi chỉ xin làm người sẻ chia khi một ai đó muốn giải bày tâm sự . Nhưng chị vẫn thế , như một khối đá trơ gan cùng đất trời . Chị không hề tháo gở cây thập tự giá trên lưng . Chị bảo những đớn đau chị phải gánh chịu đó chính là cả phần đời của chị . Có lẽ tôi không phải là chị , nên tôi không bao giờ hiểu đau thương cũng là một cái thú của đời người chăng !? . Nhưng trên tất cả tôi đã nhìn thấy chị thật an nhiên và tự tại . Biết đâu với cách nghĩ của chị , tôi lại là một sinh vật đáng thương đang lao đao giữa một bể khổ mênh mông, ngụp lặn theo từng cơn sóng giữa cuộc đời .

    Gặp lại chị , nhìn cách sống của chị . Tôi bỗng dưng ngộ ra lẽ vô thường của đất trời , và cảm thấy cần phải buông bỏ những sợi dây vô hình bấy lâu nay cứ mãi thắt chặt giữa trái tim . Xin cám ơn chị bởi cuộc hành trình của một đời người. Nói dài không dài , nói ngắn không ngắn . Nhưng trên bước đi sao ta lại mang trong tay quá nhiều thứ hành trang nhọc nhằn thế kia !? .

    Tôi cười nói với chị sao chị cũng gánh trong tim quá nặng , chị không thấy chị đã đánh đổi gần hết cuộc đời mình đó sao ? . Chị cho biết, trong cuộc đời của một con người không dễ gì có những kỷ niệm để mang theo cho dầu đó là những hồi ức có đớn đau cách mấy thì tất cả cũng là một phần đời của chính mình . Và phần đời đó sẽ không bao giờ có thể lập lại thêm một lần nữa .

    Chị là người thủy chung, son sắt cả với nỗi đau để cho chị thấy ra mọi giá trị trong cuộc sống . Chị kiêu hãnh khi được anh yêu . Người đàn ông mà một đời chị mãi tìm kiếm .Chị an phận với cuộc sống để tự thách đố với bản thân khi từ cửa miệng thốt ra những lời nói yêu anh cho đến khi con tim ngừng thở . Và chị sẽ không bao giờ phản bội lại bằng sự rung động từ trái tim mách bảo ...


    Mầu Hoa Khế
    Dce-2012






    Last edited by MưaPhốNúi_; 05-09-2020 at 12:27 PM.




    Mừng được là chiếc lá,
    Trong ngất ngây vũ trụ,
    Hòa quyện vào thiên thu
    (VTA)

  7. #107
    Kỷ niệm với bún bò Mụ Rớt



    Người ta gọi quán của mệ là bún bò Mụ Rớt . Cái tên đó vang danh cả xứ Huế mộng mơ nói riêng và luôn cả Sài Gòn . Phải nói theo văn chương kiếm hiệp của Kim Dung quán của Mụ Rớt thật sự là " Danh Bất Hư Truyền" .

    Tôi biết quán bún bò của mê lúc nớ tui chỉ cở dưới mười tuổi . Tui chánh gốc người Quảng Trị đó là quê hương của ông ba . Chứ mạ tôi thì thuộc dòng dõi Tôn Thất cành vàng lá ngọc . Ngày còn nhỏ tui thường hay theo bà nội vô Huế ra Quảng Trị như cơm bữa . Nơi tôi đến là căn nhà lầu to cao nằm tọa lạc trên con đường Chi Lăng ,đối diện với trường học gọi là " trường Tàu " . Cùng một dãy với ngôi trường đó không xa là quán bún bò Mụ Rớt .

    Cứ mỗi lần được vô Huế chơi thì món bún bò Mụ Rớt tui ăn mỗi sáng cho tới khi về Quảng Trị mới thôi . Quán của mệ không to lắm nhưng số lượng khách quen hầu như ngày nào cũng ghé đến . Mệ buôn bán không cần phải đon đả với khách hàng . Lúc đó tui còn nhỏ nhưng biết cái ý của mệ là quán nấu ngon không cần phải quảng cáo .
    Mà thiệt đúng như vậy , tô bún của mệ vừa phải , chỉ nhỏ thua cái tô múc canh chút xíu thôi . Đúng là ăn để thòm thèm chứ không phải ăn để bỏ mứa .

    Rồi thời gian trôi qua , gia đình của tôi vô định cư tại Sài Gòn . Lúc đó tôi là cô thiếu nữ mười bảy tuổi . Tôi trở lại thăm Huế và quán bún của mệ cũng y nguyên như ngày xưa . Bởi thường khi ăn nên làm ra người ta thường mở thêm quán này quán nọ . Gặp lại mệ trong quán , Mệ vẫn đó , vẫn cái dáng điệu ung dung , ăn nói dịu dàng như ngày nào .
    Còn tôi thì cứ như bị bún bò của mệ "bỏ bùa " . Cũng như những ngày còn nhỏ cứ buổi sáng người làm trong nhà o tôi không cần hỏi tôi ăn gì , trên tay cầm cái tô nhìn tôi cười tủm tỉm hiểu ý ngay là mang tô qua bên đường để mua bún bò Mụ Rớt .

    Cả thời gian nghỉ hè ở Huế , mấy anh họ hay chọc là " Loan bún bò Mụ Rớt " . Nói về ăn cay thì cái hủ ớt sả thơm tho để trên bàn ở quán chắc mệ phải giấu đi , không thì bị tui ăn hết sạch . Thời còn con gái không hiểu sao mà tui ăn cay dễ sợ , ăn cay vô hậu . Ăn đỏ phồng cả môi , ăn cháy cả cuống họng , vậy mà nói rất ngon khi còn cắn thêm trái ớt xanh dài cả ngón tay đặt làm duyên trên tô bún bò nữa .

    Cho tới khi quê hương rơi vào tay của tụi cọng sản Bắc Việt . Miền Nam đã không còn như những ngày tháng cũ . Bộ mặt chính quyền mới đã làm mất mát đi rất nhiều thứ mà tôi nghĩ khó có thể tìm thấy lại . Rồi như một cái duyên , tôi gặp lại mệ sau bao nổi thăng trầm theo vận nước .

    Mệ mướn căn nhà mặt tiền trên đường Trần Quang Diệu để mở quán bún bò Mụ Rớt . Thì kế đó là con hẻm mà tôi đang ở . Vậy là mỗi chiều tôi hay bồng đứa con nhỏ một tuổi trên tay qua gian nhà bếp của mệ nhìn mệ nấu bún bò , làm chả tôm hay nấu chè đậu xanh đánh . Tôi cũng giúp mệ rữa rau và chút gì nhỏ nhặt mà mệ cần .

    Thế là chúng tôi có dịp chuyện trò bên nhau . Nghe mệ kể về thời " oanh liệt " của quán bún bò Mụ Rớt với cái giọng Huế làm đày kiêu hãnh . Mệ nói :

    - Mi biết không , ta noái hồi nớ bán trong cái đường nhỏ ở Huế . Quán mệ dỏ chút mà xe hơi đậu hàng dài . Mấy mụ mang giày cao gót cũng chịu bị hư gót để vô quán mệ ăn bún .

    Mệ vừa nói vừa cười mĩm lên tông cao hơn :

    - Ui chao ơi ta noái mỗi tối đóng cửa mệ đếm tiền moải cả tay mi nờ .

    Rồi ánh mắt mệ reo lên có vẻ đầy sự thú vị , mệ kể trong niềm hãnh diện :

    - Mi biết không có một lần làm mệ thất kinh . Tự dưng mô mà lính quân cảnh tới bao vây quán mệ . Lúc nớ mệ dọn ra ở đường Chi Lăng . Ta noái cả con đường bị chận ai đi qua cũng bị dò hoải .

    Nói tới đây mệ cười ha hả , rồi tiếp :

    _ Cha mạ ơi ai mà biết là quán mệ được đón Tổng Thống và phó Tổng Thống tới ăn bún mệ nấu . Làm cho mệ hồn vía như lên mây .

    ..

    Cái duyên của tôi với mệ đưa đẩy đó là vào năm 1988 tại Sài Gòn . Tôi và mệ có dịp chuyện trò mưa nắng bên nhau và mệ thường cho tôi ngồi vét nồi chè đậu xanh đánh còn sót lại . Hay mỗi lần tôi mua bún về để ăn chung với bữa cơm gia đình , thì mệ múc thêm nước , cho thêm thịt . Những chia sẻ nhỏ nhặt của mệ dành cho tôi vẫn mãi là một trong những kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên đi . Và cứ thế mỗi lần ai nhắc tới mệ tới quán bún bò Mụ Rớt . Thì cả một quá khứ nằm ngủ yên ở một góc nhỏ trái tim lại có dịp cựa mình .

    Tôi từ một cô bé nhỏ có đôi mắt thật buồn thường đeo theo bà nội vô Huế . Ngồi ở sạp vải của o mình để được ăn hàng trong chợ Đông Ba . Mỗi sáng như một tiểu thư được người làm hầu hạ bằng tô bún bò Mụ Rớt bốc khói nghi ngút giữa mùa mưa trên xứ Huế .

    Hay là một cô gái tuổi xuân thì mà cho tới bây giờ trên đầu đã hai thứ tóc . Gặp lại các anh họ con của o trên xứ Mỹ vẫn âu yếm nhìn và bảo : " Con Loan hồi mười bảy tuổi nó đẹp vô hậu " đã cho tôi với nụ cười nở mãi trên môi .

    Và tôi của một thời tay bế tay bồng con thơ với một cuộc sống cơ cực, mà tương lai thì mịt mờ khi đất nước đã ngậm ngùi khép lại một trang sử bi thương .

    Cả ba giai đoạn sống trong cuộc đời tôi thì bún bò của Mụ Rớt đã như gắn liền với nhau . Mặc cho biển hóa nương dâu thì hương vị của bún bò Mụ Rớt vẫn mãi hoài là một hương vị " Danh Bất Hư Truyền " ...


    Ngô Ái Loan
    May 16.2020







    Last edited by MưaPhốNúi_; 05-16-2020 at 09:12 AM.




    Mừng được là chiếc lá,
    Trong ngất ngây vũ trụ,
    Hòa quyện vào thiên thu
    (VTA)

 

 

Similar Threads

  1. Tháng Tư Đen!
    By nvhn in forum Làm Quen/Nhắn Tin/Hỏi Đáp
    Replies: 0
    Last Post: 02-14-2015, 12:00 PM
  2. Replies: 3
    Last Post: 08-15-2012, 05:40 AM
  3. Ngày Này Tháng Ấy Năm Nao ... !?
    By LeThu in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 1
    Last Post: 05-01-2012, 05:41 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 05:14 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh