Register
Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 453

Hybrid View

  1. #1
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Nói với Lính, vì Lính và cho Lính

    Kính chào Ban Điều Hành Đặc Trưng,
    Quý Thành viên, Khách viếng, Thân hữu.

    Cuocsi mở trang mới này với mong ước ghi lại chút tâm tình chất chứa bao năm trường từ sau ngày "
    nước mất nhà tan "

    Những bài ghi trong trang này, xin được đón nhận và chia sẻ với " ÂN TÌNH " không bươi móc, những đóng góp " Lệch lạc, Móp méo, Nghi kỵ " sẽ b
    Xoá không cần thông báo .

    Riêng với cuocsi, vì là một " Cựu Chiến Sĩ Biệt Động Quân, Liên Đoàn 6, Tiểu đoàn 34, Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà, chiến đấu dưới ngọn cờ Chính Nghĩa từ tháng ba 1968 đến 30 tháng tư 1975,
    Cuốc sẽ ghi lại chút gì của "Đoạn Đời Lửa Binh" để hầu chuyện bồi đáp thạnh tình của mọi người đến viếng nếu điều kiệu thời gian, sức khỏe và trí nhớ cho phép và cũng :

    " XIN ĐƯỢC COI NHƯ MỘT NÉN HƯƠNG LÒNG,
    MỘT LỜI SÁM HỐI VÌ ĐÃ KHÔNG LÀM TRÒN BỔN PHẬN CỦA NGƯỜI TRAI
    LÚC QUỐC GIA LÂM NGUY, THẤT PHU HỮU TRÁCH..."

    Với số vốn học vấn giới hạn, không bằng cấp, quan chức,chắc chắn là trong những bài đăng lên sẽ có nhiểu va chạm ngoài ý muốn, nhiểu sai, sót và lỗi chính tả,mong quý vị niệm tình dung thứ. " Hãy nhìn bằng Tim..."



    Last edited by cuocsi; 04-16-2019 at 10:32 PM. Reason: Xoá phần thừa và thêm tin

  2. #2
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Lính Mũ Đỏ


    Lính Mũ Đỏ


    Dưới đây là bài phóng sự nói về một quyển sách mới ra

    BINH CHỦNG NHẢY DÙ, 20 NĂM CHIẾN SỰ


    trích đoạn ..."
    những ký ức của chiến sử oai hùng ấy vẫn được nhắc nhở luôn trong lòng những người lính cũ.
    Họ đã viết lại những trang sử mà họ đã có mặt.
    Và hôm nay, với một cuốn sách bìa cứng trang nhã trên tay, chúng tôi đã có dịp để nói chuyện.
    Nói là phỏng vấn thì có vẻ long trọng, chứ thực ra đây là câu chuyện giữa người đọc và người viết
    với sự chia sẻ của những người đã cùng thời cùng mặc chung bộ quần áo trận.. "


    Bài viế
    t khá dài nên cuocsi sẽ chia làm ba đoạn để mọi người tiện theo đọc.

    Chân thành tri ân các tác giả
    Võ Trung Tín Và Nguyễn Hữu Viên
    cùng Ký giả Nguyễn Mạnh Trinh



    cuocsi 2017-01-12


    BINH CHỦNG NHẢY DÙ, 20 NĂM CHIẾN SỰ.


    ( phần 1/3 )




    Người Phỏng Vấn: Ký giả Nguyễn Mạnh Trinh
    Phỏng vấn một trong hai tác giả: Võ Trung Tín Và Nguyễn Hữu Viên







    Binh chủng Nhảy dù là một đơn vị tổng trừ bị cấp sư đoàn của QLVNCH. Suốt trong chiều dài của cuộc chiến từ năm 1954 đến 1975, những chiến sĩ của binh chủng đã tham dự hầu hết những chiến dịch quan trọng và có mặt trong những trận đánh ác liệt nhất. Những thành quả lừng lẫy đã làm cho những người lính Nhảy Dù nổi danh thiện chiến kiêu hùng nhất không những của riêng của đất nước Việt Nam mà còn là của cả thế giới nữa. Đạt được những thành quả ấy, không biết bao nhiêu chiến sĩ đã hy sinh dưới cờ, đem xương máu của mình tô bồi cho đất nước. Những anh hùng vô danh, những người lính ở tuyến đầu, đã dệt nên những trang quân sử hiển hách. Truyền thống “Nhảy Dù Cố Gắng” của binh chủng đã tạo thành những chiến sĩ thép, không ngại khó khăn gian khổ nhưng vẫn đẫm chất nhân bản của tình người.
    Đã hơn ba chục năm qua, những ký ức của chiến sử oai hùng ấy vẫn được nhắc nhở luôn trong lòng những người lính cũ. Họ đã viết lại những trang sử mà họ đã có mặt. Và hôm nay, với một cuốn sách bìa cứng trang nhã trên tay, chúng tôi đã có dịp để nói chuyện. Nói là phỏng vấn thì có vẻ long trọng, chứ thực ra đây là câu chuyện giữa người đọc và người viết với sự chia sẻ của những người đã cùng thời cùng mặc chung bộ quần áo trận..

    Nguyễn Mạnh Trinh ( Hỏi ):
    1- Cuộc chiến đã qua hơn ba chục năm nay, tại sao bây giờ ở thời điểm hôm nay hai anh lại cho ra mắt tác phẩm này ?

    Võ Trung Tín (TV) :
    Từ năm 1975 đến nay đã trên 35 năm, Chúng tôi không thấy một quyển sách nào, hay một tác giả naò viết lại một cách trung thực và đầy đủ về những trận đánh mà Binh Chủng Nhảy Dù đã từng tham dự. Hình như mọi người đã quên mất sự hiện diện của một đơn vị thiện chiến của QL-VNCH đã từng tham gia khắp các mặt trận
    Trong khi đó, CS Hà Nội ngày nay đang chủ trương tuyên truyền láo khoét sự chiến thắng của họ bằng cách ngụy tạo, viết lại một cách sai lệch về các trận đánh khi xưa như Thường Đức, Xuân Lộc, Quảng Trị…
    Là một quân nhân phục vụ trong Binh Chủng Nhảy Dù, Chúng tôi cảm thấy có bổn phận nói lên một sự thật nên cố gắng ghi lại những sự kiện trung thực về các trận đánh mà các đơn vị Nhảy Dù đã tham chiến để cho tuổi trẻ VN mai hậu hiểu rỏ những hy sinh mà những người trai trẻ của thế hệ đi trước đã đóng góp cho Tổ Quốc Việt Nam.

    Hỏi: - ý nghĩ của anh về cuộc chiến vừa qua? Với tư cách của một người lính đã trực tiếp chiến đấu?

    TV: Là một người lính chiến của QL – VNCH, Chúng tôi nghĩ cuộc chiến đấu của chúng ta là một cuộc chiến đấu tự vệ hoàn toàn chính đáng.
    Trong khi toàn dân Việt đã theo tiếng gọi của tổ quốc cùng vùng lên tranh đấu cho nền độc lập của nước nhà dưới ách đô hộ của thực dân Pháp thì thầy trò của ông Hồ Chí Minh đã lương lẹo với cuộc cách mạng của dân tộc, lợi dụng lòng yêu nước cuồng nhiệt của Thanh Niên Việt Nam thời đó, lợi dụng tình thế rối ren của thời cuộc để cướp chính quyền.
    Ngày 17 tháng 8 năm 1945 tại Hà Nội, nương theo sự đầu hàng của quân Nhật, các viên chức Việt Nam và các đảng phái yêu nước Quốc Gia tổ chức cuộc tập họp dân chúng trước nhà hát lớn để ủng hộ chính phủ Trần Trọng Kim và biểu dương ý chí bảo vệ đất nước. Nhưng cuộc tập họp dân chúng ấy đã bị đảng Cộng sản do HCM lảnh đạo tung cán bộ trà trộn trong đám đông, lương lẹo hô hào đòi hỏi Hoàng Ðế Bảo Ðại thoái vị và cướp chánh quyền tại Hà Nội. Rồi khi người Pháp trở lại theo sau quân Anh để giải giới quân Nhật, tái chiếm Sàigòn và lan sang các tỉnh Nam Việt rồi Trung Việt và toàn cỏi Việt Nam đẩy ông Hồ và đảng Cộng Sản của ông vô bưng.
    Sau đó, được tập đoàn CS Nga Hoa bảo trợ toàn diện, đảng CS Hà Nội đã trở lại xua quân xâm lăng Nam Việt Nam với những vũ khí hiện đại được toàn khối CS tiếp trợ để áp đặt chế độ toàn trị độc tài lên dân tộc Việt Nam. Do đó toàn thể Quân Dân Miền Namchống lại sự áp đặt bằng vũ lực hung bạo của Cộng Sản khát máu là một cuộc chiến hoàn toàn có chính nghỉa.

    Hỏi: - Trở lại thời tuổi trẻ, tai sao lại tình nguyện gia nhập binh chủng nhảy dù? Dù biết rằng sẽ phải chịu nhiều gian khổ và nguy hiểm?

    TV: Trước năm 1954, khi toàn dân tham gia kháng chiến chống Pháp, hầu hết những người trai trẻ đều hăng hái đi theo tiếng gọi của non sông. Trong gia đình tôi, Cha, các Anh và các Chị tôi đều tham gia phong trào Việt Minh kháng chiến chống Pháp. Cha Anh & Chị tôi đã thấy rõ sự lương lẹo gian ác của đảng CS, chính gia đình chúng tôi cũng bị đối xử phân biệt vì không một ai chịu gia nhập đảng CS, toàn dân trong vùng đều thấy rỏ sự láo khoét và ác độc của đảng viên CS; nên thường có những câu vè châm biếm như:
    Thịt gà nấu với măng le
    Tây đi Anh lại chạy te vô rừng
    Cá trê chấm nước mắm gừng
    Tây về anh lại ăn mừng chiến công
    Hay là
    Chú phỉnh tôi rồi chính phủ ơi,
    Chiến khu thu lúa chú khiên rồi
    Thi đua chiến thắng thua đi mãi
    Kháng chiến lâu ngày khiến chán thôi.”

    Do đó khi lớn lên, nhờ vào sự hướng dẩn của Cha Anh, tôi đã ý thức được thế nào là Quốc - Cộng. Nên khi tình nguyện vào quân đội chúng tôi, cũng như bao người trẻ khác thích những Binh Chủng tác chiến gan lì vì vậy tôi đã tình nguyện về phục vụ trong Binh Chủng Nhảy Dù.

    Hỏi: - Xin anh cho độc giả biết về những ngày tháng binh nghiệp của mình?

    TV: Ngày 28 tháng 10 năm 1965, tôi tình nguyện nhập ngũ khóa 21 Trường Bộ Binh Thủ Đức. Sang giai đoạn 2 tôi được tuyển chọnhọc tại Trường Truyền Tin QLVNCH tại Vũng Tàu. Mãn khóa vào tháng 7 năm 1966 về phục vụ tại Phòng Truyền Tin Sư Đoàn 2 Bộ Binh tại Quảng Ngải với nhiệm vụ Sĩ Quan Truyền Tin / Trung Tâm Hành Quân SĐ2BB.
    Tháng 8 năm 1968, Tôi tình nguyện về Tiểu Đoàn Truyền Tin Sư Đoàn Nhảy Dù, và đảm nhận các chức vụ: Sĩ Quan Truyền Tin /Trung Hành Quân Sư Đoàn, Sĩ Quan Khai Thác / Phòng Truyền Tin Sư Đoàn, Trung Tâm Trưởng Trung Tâm Truyền Tin và Đại Đội Trưởng Đại Đội Khai Thác Hành Quân / Tiểu Đoàn Truyền Tin.

    Hỏi: - Ngày 30 tháng tư năm 1975, anh ở đâu và trong đơn vị nào?

    TV: Ngày 20 tháng 3 năm 1975, tại sân bay Đà Nẳng tôi tháp tùng chuyến bay cuối cùng để di chuyển SĐND về bảo vệ Sàigòn. Tại Sài gòn, Đại Đội của tôi gồm cả thảy 13 Trung Đội Truyền Tin, trong số nầy có 5 Trung Đội cơ hữu và 8 Trung Đội quản trị ngoài bảng cấp số tân lập biệt phái cho các đơn vị tân lập thuộc Lữ Đoàn 4 Nhảy Dù do Trung Tá Lê Minh Ngọc làm Lữ Đoàn Trưởng.
    Các Trung Đội Truyền Tin tân lập nầy gồm có một Sĩ Quan Trung Đội Trưởng và khoảng 20 quân nhân, sau khi huấn luyện và trang bị được tăng phái cho các Tiểu Đoàn 12, 14, 15, 16, 17, 18, Tiểu Đoàn 4 Pháo Binh và Lữ Đoàn 4 Nhày Dù.
    Trong những ngày tháng sau cùng đó, Nhảy Dù đã tham chiến khắp các mặt trận từ Khánh Dương, Phan Rang, Long Khánh, chung quanh vòng đai Thủ Đô Sài Gòn. Với sự phân tán mỏng các đơn vị của mình ra khắp mặt trận như thế, hằng ngày chúng tôi đều phải trực tiếp theo dỏi tin tức hoạt động của các đơn vị Nhảy Dù tại Trung Tâm Hành Quân / Sư Đoàn để chuẩn bị cho việc tiếp trợ khi cần thiết.

    ....

    Hết phần một.

    Xin xem tiếp phần hai và ba...

    Võ Trung Tín, Nguyễn Hữu Viên


    LTS: Tác giả Võ Trung Tín và Nguyễn Hữu Viên, là hai chiến sĩ QLVNCH phục vụ trong binh chủng Nhảy Dù, với cấp bậc sau cùng là Đaị uý. Trong nhiều năm, hai tác giả đã cùng nhau, sưu tầm, tham khảo tài liệu, phỏng vấn các nhân vật liên hệ, đồng thời cũng là 2 chiến sĩ đã từng trực tiếp tham dự các trận chiến từ 1965 đến 30-4-1975, là nhân chứng sống, đã hoàn thành cuốn "Binh Chủng Nhảy Dù, 20 năm Chiến Sự"
    Được sự đồng ý của tác giả chúng tôi sẽ lần lượt giới thiệu đến quí độc giả chi tiết từng phần trong nội dung cuốn sách.
    Mở đầu để quí độc giả biết thêm về tác giả và sơ lươc tác phẩm HNPD xin giới thiệu cuộc phỏng vấn của tác giả do ký giả Nguyễn Mạnh TrinhVit Herald thưc hiện.

    Last edited by cuocsi; 01-19-2017 at 04:59 AM. Reason: lỗi typo

  3. #3
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,550
    Khi đọc các trận đánh của Nhẩy Dù thì tôi thích đọc ông Đoàn Phương Hải viết về Charlie , ông Phan Hội Yên viết Hạ Lào vì được thấy cả tâm trạng của lính chứ không khô khan như ông Võ Trung Tín , ông Nguyễn Hữu Viên kể cả ông Phan Nhật Nam nữa ...có lẽ tại vì mấy ông ấy không có mặt tại chiến trường ...
    Ý của riêng tôi thôi , anh cuocsi ...hình như LĐ6BĐQ ...tiếp máu... cho TD11ND ở Charlie ? Chúng tôi thường đóng quân chung với BĐQ ở Tống Lê Chân , Thiện Ngôn ...v...v...

  4. #4
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Vùng kỹ niệm...lại về

    Quote Originally Posted by hoài vọng View Post
    Khi đọc các trận đánh của Nhẩy Dù thì tôi thích đọc ông Đoàn Phương Hải viết về Charlie , ông Phan Hội Yên viết Hạ Lào vì được thấy cả tâm trạng của lính chứ không khô khan như ông Võ Trung Tín , ông Nguyễn Hữu Viên kể cả ông Phan Nhật Nam nữa ...có lẽ tại vì mấy ông ấy không có mặt tại chiến trường ...
    Ý của riêng tôi thôi , anh cuocsi ...hình như LĐ6BĐQ ...tiếp máu... cho TD11ND ở Charlie ? Chúng tôi thường đóng quân chung với BĐQ ở Tống Lê Chân , Thiện Ngôn ...v...v...
    Vùng kỹ niệm...lại về

    Chào anh hoaivong,
    Chào các anh Kienhoi, HaiViet, NVNH cùng khách viếng trang,

    Cám ơn anh hoaivong đã đóng góp ý và bài về Lính Dù, rất thú vị khi mình đọc nhiều
    tác giả để hiểu biết và so sánh, muốn nói về Binh chủng lừng danh trận địa này thì
    bao nhiêu sách cho đủ phải không anh .

    Về các câu hỏi sau thì... Chắc phải 365 ngày mới đủ để viết câu trả lời.
    Dù sao, cũng xin tóm lược vài điều cho anh biết :

    Liên đoàn 6 BĐQ nói chung và TĐ 34 nói riêng, vào thời điểm sôi sục
    trước và sau mùa hè đỏ lửa 1972, tụi tui trấn thủ lưu đồn từ vùng biên giới
    Campuchia/Tây Ninh, nằm trong " Chiến dịch HÀNG RÀO ĐIỆN TỬ Mac-Namara "
    ( Mấy ông Biệt kích 81, Lôi Hỗ rành vụ này lắm ) các tiền đồn có tên lạ lạ mà mấy bà con
    Sài gòn chưa hề nghe như : Tống Lê Chân,(có phi tường để đáp C123), Quang Trung,
    Bổ Túc, Vân Đồn v.v... do 3 tiểu đoàn 34, 35, 51 BĐQ trấn đóng, BCH LĐ6 thì ở Tống Lê Chân.
    Tđ34 tụi tui lúc đó bảo vệ căn cứ chiến lược Quang Trung do Thiếu tá Đỗ Mười chỉ huy,
    căn cứ được bàn giao lại khi QĐ Mỹ rút đi (SĐ 1 BB) ở đây có 4 cây 105mm và 2 cây 155mm
    của Pháo binh Việt nam, chuyên bắn vào các điểm nóng do Radar biên giới hay do các toán nhảy
    báo về Nha Kỹ thuật, từ đó đài phát sóng từ núi Bà Đen chuyển tin, cho tọa độ, giờ và số lượng đạn
    phải rớt trên mục tiêu, khi thì bắn riêng trên tọa độ nhỏ , khi thì " bắn tập trung ",
    vui lắm nhưng kỳ tới kể, mỏi ngón tay rồi !

    cuocsi 2017-01-15

  5. #5
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,550
    Chuyện vui....Tống Lê Chân
    Ngày đơn vị lục soát mật khu " R " chiều chiều chúng tôi đi tắm suối , phải băng qua phi đạo còn xác chiếc máy bay cháy đen thui , một lần đang ngâm nước , bên kia bờ suối , tụi nó " thụt " một trái B40 ...thế là cả bọn sexy 100% chạy ngược về ( ỷ y vi-xi không dám tới gần ) chạy đến phi đạo si nghĩ : xuống trở lại gom quần áo hay cứ " tồng ngồng " đi về , nếu đi về thì.... kẹt ...vì trong trại có mấy cô y tá BĐQ...cuối cùng , liều chết mặc lại quần áo .

  6. #6
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Nữ Hỗ Tướng HỒ THỊ QUẾ

    Quote Originally Posted by hoài vọng View Post
    Chuyện vui....Tống Lê Chân
    Ngày đơn vị lục soát mật khu " R " chiều chiều chúng tôi đi tắm suối , phải băng qua phi đạo còn xác chiếc máy bay cháy đen thui , một lần đang ngâm nước , bên kia bờ suối , tụi nó " thụt " một trái B40 ...thế là cả bọn sexy 100% chạy ngược về ( ỷ y vi-xi không dám tới gần ) chạy đến phi đạo si nghĩ : xuống trở lại gom quần áo hay cứ " tồng ngồng " đi về , nếu đi về thì.... kẹt ...vì trong trại có mấy cô y tá BĐQ...cuối cùng , liều chết mặc lại quần áo .
    Anh hoaivong hên quá, quen cô y tá BĐQ,
    tui xui quá chưa gặp bà "Cọp Cái nào !
    Nhảy dù mà...mắc cỡ ?Chuyện lạ khó tin !

    Nhưng có nghe tên một bà này ít ai nhắc tới, mời đọc trích nguồn dưới đây ...
    Trước khi trở lại bài " Lính Dù "


    cuocsi 2017-01-17


    Liên kết :
    ( http://www.nguyenkhapnoi.com/2012/10...-qu%E1%BA%BF/n )

    Cám ơn BĐQ Nguyên Trần


    Bên cạnh những chiến công lẫy lừng của tiểu đoàn 44 biệt động quân bao giờ cũng có bóng hình của người ” Chị Hai”, chị cả của tiểu đoàn 44 BDQ







    Nữ Hỗ Tướng HỒ THỊ QUẾ

    Bà Hồ Thị Quế là vợ của Thiếu tá Văn Dần, vị tiểu đoàn trưởng của TĐ 44 BĐQ, người được ân thưởng hầu hết các loại huy chương của QLVNCH . Riêng Tiểu đoàn 44 BĐQ cũng là đơn vị đầu tiên của QLVNCH được ban cho huy chương danh dự của Tổng Thống Hoa Kỳ….
    Riêng với thiếu tá Lê Văn Dần, ông là một trong những tiểu đoàn trưởng ưu tú của binh chủng Biệt động quân, Thiếu tá Dần là một cấp chỉ huy rất nổi tiếng của TĐ 44 BĐQ, ông đã dìu dắt, chỉ huy tiểu đoàn trong nhiều cuộc hành quân và đem lại nhiều chiến thắng cho đơn vị. Khi đụng trận ông vẫn đội chiếc mũ beret màu Nâu , đeo khẩu Rouleau 38, cầm gậy chỉ huy , điều động binh sĩ tấn công hoặc phản công … cùng chia xẻ những vinh quang, buồn vui đời lính trong những cuộc hành quân là bà Hồ Thị Quế, vợ của ông và cũng là một chiến sỹ lúc nào cùng sát cánh, chiến đấu với tiểu đoàn 44 Biệt Động Quân.

    Rất ít chuyện về thủa thiếu thời của bà được mọi người biết tới, bà đã có thời gian sống ở Huế, làm tình báo cho Việt Minh chống lại người Pháp, cho đến cuối năm 1953 trước trận đánh Điện Biên Phủ. Trong thời gian đó bà đã gặp và thành hôn với ông Lê văn Dần. Khi thấy rõ được bộ mặt thật của Cộng sản trong kỳ cải cách ruộng đất, đã giết hại hàng ngàn người dân vô tội, ông bà đã di cư vào miền Nam. Năm sau ông Dần tình nguyện nhập ngũ, bà Quế cũng đi theo và lên được cấp Thượng Sĩ.
    Bà Quế đã theo chồng ra trận và lập nhiều chiến công. Bà đã được thiếu tướng Đặng Văn Quang tư lệnh Quân đoàn 4/Vùng 4 chiến thuật lúc bấy giờ, đặc cách thăng cấp thượng sĩ. Thành tích của bà đã được ông Mike Martin, 1 trong những cố vấn của tiểu đoàn 44 Biệt Động Quân ghi lại trong cuốn The Black Tiger.

    Danh tiếng của nữ hổ tướng thực sự xảy ra trên chiến trường cùng với những người lính Biệt động quân trong những năm 1960. Bà thường xuất hiện nơi tuyến đầu, khi trận địa đang tới hồi quyết liệt, di chuyển dưới làn đạn để đến cứu người thương binh. Đôi khi, bà đi theo đại đội đi đầu, cùng với các chiến sĩ mũ Nâu, tấn công qua cánh đồng ruộng trống trải, không có một cây lớn ngăn đạn. Trong tiểu đoàn, ai cũng thán phục, công nhận lòng dũng cảm, chân thành của bà. Khi ra trận, bà thường đội nón sắt sơn màu rằn ri, cọp đen của tiểu đoàn 44 Biệt động quân, đeo khẩu colt 45 bá trắng. Việt Cộng đồn đãi, đặt tên cho bà là “Nữ Tử thần”, vì đối với địch nữ hổ tướng cũng nguy hiểm như các binh sĩ Biệt động quân.

    Bà được ân thưởng nhiều huy chương, chứng minh lòng quả cảm nơi chiến trường, bà cũng đã chia xẻ nhiều nỗi đau thương của chiến tranh. Vài tháng trước khi mất, bà ôm mối đau lòng, chứng kiến sự tổn thất của đơn vị với số quân đông gấp đôi tấn công. Trong trận đó, ngoài số Biệt động quân còn có 1 cố vấn Hoa Kỳ bị tử trận, 1 cố vấn khác bị thương. Sau trận đó, cũng như các chiến sỹ Biệt động quân của tiểu đoàn, bà đã cạo đầu, nguyện sẽ rửa hận cho các chiến hữu đã ra đi. Được các binh sĩ Biệt động quân trong tiểu đoàn thương mến và gọi bằng hai tiếng” Chị Hai” thân mật, họ vẫn không quên cá tính nóng bỏng cũng như tình thương của bà đối với đàn em nhỏ trong đơn vị… Đối với những đứa em ba gai, bà lớn tiếng la rầy, đôi khi cho bạt tai, nhưng bao giờ cũng có trách nhiệm, tình thương đối với các anh em binh sĩ trong tiểu đoàn. Ngoài chiến trường, bà giúp đỡ toán quân y, chăm sóc băng bó cho các thương binh. Về hậu cứ, lo chạy chuyện giấy tờ, an ủi vợ con, thân nhân của những quân nhân tử trận hoặc bị thương nằm quân y viện. Bà “chị Hai” đả không ngần ngại móc tiền túi ra ứng trước, giúp đỡ cho người những người vợ trẻ qua lúc tang thương…

    Dân chúng Việt Nam nhất là các chiến sỹ ở vùng IV chiến thuật rất xúc động khi được tin Nử Hổ Tướng Hồ Thị Quế bị chồng bắn chết trong một cơn hờn ghen. Thiếu tá Dần bị bắt và trước tòa ông đã khai rằng bà Quế đã dùng dao tấn công ông ta, khi bắt gặp ông cùng với một người đàn bà trẻ trong quận Vị Thanh (Chương Thiện), nơi nầy, tiểu đoàn 44 dùng làm hậu trạm cho cuộc hành quân trong vùng U Minh, một chiến khu vững chắc của bọn Cộng sản. Thiếu tá Dần đã khai trước tòa là ông bắn bà ta trong trường hợp tự vệ và cho biết ” trong cơn hờn ghen … bà ta ghê gớm và hung dữ còn hơn những lúc bà ta xông pha chiến đấu nơi chiến trường”.

    Câu chuyện về “nữ Hổ Tướng” là một huyền thoại mà bất cứ những quốc gia nào sống trong chiến tranh nhất là ở vùng Đông Nam Á châu đều có và được dân gian truyền tụng khắp nơi…khi những đám bụi mờ trên đồng bằng Cửu Long chìm vào trong màn đêm, những chiến sĩ đang canh gác nơi tiền đồn xa xôi, hẻo lánh hay ngồi viết thư cho gia đình bên ngọn nến leo lét đều cảm thấy có sự hiện diện của người ” Chị Hai” thân yêu …Những nông dân cô đơn, trên đường trở về nhà sau một ngày dài mệt nhọc, qua những cánh đồng lúa thênh thang cũng cảm thấy có sự hiện diện của bà… đang đi trên những cánh đồng hoang lạnh, nơi mà bà đã cùng với các chiến hữu tung hoành chiến đấu để giữ từng thước đất, để tìm kiếm lại những người em Biệt Động Quân thương yêu của những thời oanh liệt
    .

    Và đến một ngày nào đó, khi lịch sử sang trang và trả lại công đạo cho những người lính QLVNCH, huyền sử về Nữ Hổ Tướng Hồ Thị Quế sẽ có một chỗ đứng trang trọng và tinh thần của bà Hồ Thị Quế, người ” Nữ Hổ Tướng” can trường của binh chủng BĐQ sẽ sống mãi mãi trong lòng những người lính VNCH … nhứt là các chiến sỹ Mủ Nâu Biệt Động


    Bắc California 10/18/2012
    BĐQ Nguyên Trần


    Last edited by cuocsi; 01-17-2017 at 02:08 AM. Reason: Sai typo

  7. #7
    Mãi tới hôm nay mới ghé thăm nhà anh cuocsi .

    Được anh nhắc lại một thời binh lửa trên quê hương bỗng cảm thấy như đang trở về cùng với biết bao kỷ niệm .

    O Mưa cũng có người yêu là lính , lại là chàng lính hào hoa của bình chủng KQ ngày nào .

    Tết đã qua nhưng ngày tháng trước mắt còn rất mới, xin chúc anh thật nhiều sức khỏe và nhiều niềm vui .




    https://app.box.com/s/z18l40teodv5yn0djxvw


    Nếu em không là người yêu của lính
    Em sẽ nhớ ai Chủ Nhật trời xinh
    Em sẽ nhớ ai đêm sương lạnh lùng
    Và giữa chốn muôn trùng
    Ai viết tên em lên tay súng.
    Nếu em không là người yêu của lính
    Ai sẽ nhớ em chiều dừng hành quân
    Ai khẽ nhắc tên em muôn nghìn lần
    Để thấy cánh sao gần
    Không đẹp bằng hồ mắt giai nhân
    ĐK:
    Hỡi người em gái Gia Long ơi
    Hỡi người em chốn xa xôi
    Áo trinh thơm mùi giấy
    Có khi anh ngỡ là mình quen nhau từ kiếp trước
    Đến bây giờ mơ ước tròn tơ duyên
    Để má em thêm hồng
    Nếu em không là người yêu của lính
    Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
    Ai băng gió sương cho em đợi chờ
    Và những lúc anh về
    Ai kể chuyện đời lính em nghe
    Hỡi người em gái Gia Long ơi
    Hỡi người em gái chốn xa xôi
    Áo trinh thơm mùi giấy
    Nhớ hôm em về
    Đường chiều nghiêng nghiêng cầu sắt đó
    Khiến cho lòng anh thấy nhiều lo âu
    Anh sợ má em phai màu
    Nếu em không là người yêu của lính
    Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
    Ai băng gió sương cho em đợi chờ
    Và những lúc anh về
    Ai kể chuyện đời lính em nghe
    Last edited by MưaPhốNúi_; 01-31-2017 at 02:25 PM.

  8. #8
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Hởi người yêu Lính...



    Ai kể chuyện đời lính em nghe

    Nếu em không là người yêu của lính
    Ai đem cánh hoa rừng về tặng em
    Ai băng gió sương cho em đợi chờ
    Và những lúc anh về
    Ai kể chuyện đời lính em nghe



    Cám ơn Mưa còn nhớ lính...

    Một thời binh lửa

    Chuyện đời lính hay chi mà kể
    Xá gì những mảnh vụn đời trai
    Một thời binh lửa tan sông núi
    Thân trai chỉ là hạt bụi thôi
    Ai kia còn nhớ chuyện tình củ
    Xin hãy buông trôi câu hẹn thề
    Lính là dư âm còn ai nhắc
    Hay chỉ hương trầm Tổ quốc ghi



    cuocsi 2017-02-04



  9. #9
    Biệt Thự cuocsi's Avatar
    Join Date
    Sep 2016
    Location
    Paris có gì lạ
    Posts
    1,012

    Tết Mậu Thân 1968



    Và đây là đỉnh cao của " thiên đường cộng sãn "




    Huế, Tôi và Mậu Thân

    Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 TQLC

    Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán

    Trích đoạn ...

    "... Nhìn qua chợ Ðông Ba và phố Trần Hưng Ðạo mà lòng quặn thắt. Một mái chợ đã sập. Những cột khói ngút trời cách khoảng. Từ đầu đường đến cuối đường Trần Hưng Ðạo không một bóng người. Nhìn bên phải là cầu Gia Hội vắng tanh. Những cột khói khác vươn lên... Cả thành phố đã chết, Huế tôi tang thương đến thế sao ! Một nhịp cầu đã sập, tôi nghĩ vành khăn tang đã cuốn lấy Huế. "...

    "... Phú Bài đó, Tịnh Tâm đó, Cầu Kho đó, Mạ, dì, chị và em mình đó mà không liên lạc được. Tình hình không biết sao, ruột như lửa đốt. Trách nhiệm nặng nề, tôi nằm trằn trọc suy nghĩ thật nhiều để chờ sáng mai. Kỳ niệm thời đi học kéo về trong trí tôi, đẹp quá, nhẹ nhàng quá, vụng dại quá... "


    " ... Ðoạn đường có 30 thước, cách một hồ nhỏ mà phải trả bằng 50 đứa con thân yêu. Sau 8 tiếng đồng hồ mới chiếm được nhà Bảo sanh, Tôn bị thương ngay từ phút đầu, Lộc Ðại đội phó lên thay. "...

    ... Con đường chỉ có 5 thước mà hơn một giờ mới vượt qua với 6 thằng em rớt rụng trên mặt đất. Lần mò theo mép đường tới sát ống cống, tôi cho dừng lại, phi trường vắng tanh. Tôi bảo Duật: Mày cho một thằng con nhỏ qua trước làm đầu cầu bên kia cống, sau đó cho tất cả con cái mày qua rờ vào thành Quân Cụ, chờ tau lên. ...




    Huế, Tôi và Mậu Thân
    Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 TQLC

    Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán


    Từ Cai Lậy về thủ đô, nhập ngay vào đánh giải tỏa trại Cổ Loa của Thiết Giáp và Xóm Mới Gia Ðịnh xong xuôi, Quái Ðiểu Tiểu đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến về nằm dọc đường Ngô Tùng Châu. Mười hai giờ khuya họp Tiểu đoàn, 2 giờ sáng có mặt tại Tân Sơn Nhất, 4 giờ sáng lên máy bay đi, đi đâu không biết. Ðồ khô và tái trang bị không lãnh kịp. Cứ lên phi trường rồi hay. Ðó đây những loạt pháo kích, những loạt đại liên rời rạc, những đốm hỏa châu lũng lẳng trên bầu trời. Tôi để lại đằng sau một Sài Gòn mang nặng bộ mặt chiến tranh. Những chiếc máy bay C.13O khổng lồ nuốt gọn 8OO Quái Ðiểu và đưa chúng tôi lên cao trong đêm tối mịt mùng.
    - Ði đâu bây ?
    - Nha Trang, tao nghe Nha Trang đang có đánh nặng.
    Lượm Ðại đội trưởng Ðại đội 1 (dân Nha Trang) trả lời. Tôn Ðại đội trưởng Ðại đội 2 là dân Ðà Lạt, cãi:
    - Ðà Lạt.
    Phán Phu Nhân nói:
    - Ði đâu cũng được, đổi vùng là khoái rồi.

    (Khi vào Quân trường, Phán trình diện: Tui chánh quán làng Phú Nhơn, ở gần Hồ Tịnh Tâm, quận Thành Nội, Huế. Thế là sau đấy, giữa lửa đạn và thịt đổ xương rơi, và qua tiếng thét trong máy truyền tin, cái tên ngụy trang ‘Phu Nhân’ ra đời, nghe thật lạ tai!)

    - Máy bay chi bay mãi ri bây ?

    Thời tiết thật xấu, và rồi bánh xe phi cơ cũng chạm đất, những cặp mắt đổ dồn ra khung cửa sổ máy bay. Phú Bài ! Cơn gió cắt da, bãi cát trắng trải dài, mưa nặng hột. Thiếu áo lạnh, tất cả đều quấn Poncho đứng nhìn đoàn người gánh gồng xuôi ngược, hấp tấp và lo sợ, một số về Truồi, một số lên Gia Lê, An Cựu.

    Phú Bài đó, Tịnh Tâm đó, Cầu Kho đó, Mạ, dì, chị và em mình đó mà không liên lạc được. Tình hình không biết sao, ruột như lửa đốt. Trách nhiệm nặng nề, tôi nằm trằn trọc suy nghĩ thật nhiều để chờ sáng mai. Kỳ niệm thời đi học kéo về trong trí tôi, đẹp quá, nhẹ nhàng quá, vụng dại quá.



    Mười giờ sáng, đoàn GMC đưa chúng tôi về Huế. Qua Gia Lê, đồng bào hỗn loạn, nét lo âu hiện rõ trên mặt. Tới An Cựu, dân chúng thưa thớt, nhà hai bên đường đóng kín cửa. Dọc quốc lộ 1 từ Huế về Phú Bài, binh sĩ Nhảy Dù từng toán dìu nhau âm thầm đếm bước.

    Những cái nhìn như nhắn gửi, như lo sợ giùm chúng tôi. Mạnh, Ðại úy Nhảy Dù, cùng khóa cho tôi biết:
    - Huế tang thương và điêu tàn lắm Phán ơi. Thừa (cùng khóa) chết, Phạm Như Ðà Lạt bị thương...

    Mạnh khắp người băng bó đang được hai đệ tử dìu đi bộ về phi trường Phú Bài. Mạnh tiếp:
    - Phán, mày cẩn thận. Không yểm trợ, không thực phẩm, không tiếp liệu, thời tiết quá xấu. Tụi nó chiếm hết thành phố, Ðại Nội, Gia Hội. Tụi nó chốt rất kỹ, chỉ còn cái lõm nhỏ ở Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 tại Mang Cá.

    Sau này được nghe nói: Vì nghe tin tướng Trưởng kẹt nặng nên đại bàng Lê Quang Lưỡng, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn Nhảy Dù đã xua quân đi bộ từ cây số 17 về Huế để cứu tướng Trưởng. Tôi xin tướng Lưỡng cho tôi được nghiêm mình chào một cách đầy kính phục cho cái tình nghĩa huynh đệ không bút nào tả nỗi này. Ðể đáp trọn tình nghĩa, Lữ đoàn của đại bàng Lưỡng cũng hao hụt nặng nề.

    Ðoàn xe dừng lại bên hông Ðại học Văn Khoa, cách con đường là trường Kiểu Mẫu mới xây, đối diện là Ðài phát thanh Huế. Và trước mặt là cầu Trường Tiền, chiếc cầu tượng trưng cho xứ Huế, chiếc cầu đã hàng ngàn, hàng vạn lần qua lại, đầy ắp kỷ niệm.

    Nhìn qua chợ Ðông Ba và phố Trần Hưng Ðạo mà lòng quặn thắt. Một mái chợ đã sập. Những cột khói ngút trời cách khoảng. Từ đầu đường đến cuối đường Trần Hưng Ðạo không một bóng người. Nhìn bên phải là cầu Gia Hội vắng tanh. Những cột khói khác vươn lên... Cả thành phố đã chết, Huế tôi tang thương đến thế sao ! Một nhịp cầu đã sập, tôi nghĩ vành khăn tang đã cuốn lấy Huế.



    Xuống tàu tại chân cầu Trường Tiền, xuôi giòng Hương xanh biếc ngang Gia Hội, quẹo trái sông Hang Bè. Cầu Ðông Ba đó, có tiệm La Ngu ngày xưa chúng tôi thường mua dụng cụ học trò. Tiếp tục xuống ngang tiệm gạo Mụ Ðội, có người con gái đẹp não nùng tên Xuân mà con trai Huế lứa tuổi tôi đều hơn một lần đi qua đó để nhìn người con gái trời cho đẹp. Qua trường Bình Minh, nơi tôi học năm đệ Tam, nhiều kỷ niệm đẹp. Ðến Bao Vinh, dân chúng nhốn nháo khi thấy một đơn vị lớn đang đổ bộ tại bến đò.

    Tôi hướng dẫn đơn vị vào Mang Cá Nhỏ để tới bệnh viện Nguyễn Tri Phương. Ðịch chào đón bằng hàng loạt hỏa tiễn 107 và 122. Tất cả nằm sát bờ tường để tránh pháo và tìm chổ phòng thủ. Tôi cho lệnh Sự, Trung úy Ðại đội phó kiểm soát con cái và chuẩn bị cơm chiều. Trung úy Sự là sĩ quan trẻ, có tài và đầy nhiệt huyết, xuất thân khóa 19 Võ bị Ðà Lạt, thủ môn Hội tuyển Nha Trang, đúng là đa năng đa hiệu. Tôi dự buổi họp Tiểu đoàn khẩn cấp và quan trọng. Tiểu đoàn trưởng ra lệnh:
    - Phu Nhân rành địa thế dẫn đầu, 8 giờ sáng mai xuất phát. Kế tiếp là Tôn, Ðại đội 1, Lượm Ðại đội 2. Tiếp theo là Bộ chỉ huy Tiểu đoàn cùng Ðại đội chỉ huy, sau cùng là Tòng Ðại đội 4. Mục tiêu Phu Nhân phải chiếm là trường tiểu học Trần Cao Vân. Trước trường có thành Quân Cụ, vào khoảng một Ðại đội ta đóng ở đó, không biết còn hay mất.
    Phán hỏi:
    - Còn phi trường Thành Nội thì sao ? Tình hình trong Ðại Nội, Thiếu tá có nắm vững không ?
    - Không rõ, tụi nó chiếm hết, chốt rất kỹ. Tất cả các cửa Thành Nội tụi nó đều kiền và chốt rất chặt. Cửa Hữu, cửa Chánh Tây, cửa Sập, cửa An Hòa, cửa Ðông Ba, Kỳ đài Phú Vân Lâu... tụi nó đều chiếm hết.

    Trong óc tôi, một bản đồ chi tiết hiện ra rất rõ cho một cuộc hành quân mà tình hình tôi nắm không được vững. Tôi cố tìm một con đường ngắn và an toàn nhất cho đơn vị để tới mục tiêu. Có rất nhiều đường đưa tới trường Trần Cao Vân, nơi từ 9 tuổi đến 19 tuổi tôi đã bao nhiêu lần đi lại. Con đường nào cũng đầy hoa và mộng. Nay tôi đang tìm một con đường không có máu để cho anh em chúng tôi đi.

    Tám giờ sáng, tất cả gọn gàng, sẵn sàng di chuyển. Ba trăm thước đường từ Mang Cá đến nhà tôi sao quá dài. Bồn chồn, nóng ruột vì nơi đó Mạ tôi, dì tôi, chị tôi và em trai út của tôi đang trông ngóng. Không biết có bị gì không ? Thiếu uý Duật, Trung đội trưởng Trung đội 2 dẫn đầu. Duật xuất thân 21 Ðà Lạt, hăng say, gan, thích xóc đĩa và gái đẹp, uống rượu rất ít, chỉ phá mồi. Phán và Bộ chỉ huy kế tiếp. Thiếu uý Nghênh, Trung đội trưởng Trung đội 1 tiếp theo. Nghênh xuất thân từ ‘Commando du Nord’, kinh nghiệm, gan lỳ, thích đánh phé nhưng đánh nhỏ, rượu rất ít và không thích gái. Kế đến là Thượng sĩ nhất Mã Khện, Trung đội trưởng Trung đội 3, xuất thân Commando trong Nam, rất gan lỳ, ít nói, mê rượu, không mê gái. Sau cùng là Thượng sĩ nhất Hải, Trung đội trưởng Trung đội súng nặng. Hải xuất thân Commando du Nord, người Nùng, lỳ lợm già dặn chiến trường, không rượu, không gái và không thuốc lá.

    Hai bên đường dân chúng đứng chen chúc, vẻ mặt hớn hỡ thật tội nghiệp cho họ. Lần lần những khuôn mặt quen thuộc hiện ra, những cánh tay vẫy chào, nào mụ Ðội Dậu, mụ Ba, ông Sung, ông Dung, anh Thiên chủ bàn Ping Pong... Những tiếng nói đó đây:
    - Anh Phán đó tề ! Anh Phán ! Anh Phán...
    Tiếng gọi lớn dần và lan dài suốt con đường tôi đi.
    Con hẻm sát hồ Tịnh Tâm là đường vào nhà tôi. Mạ tôi đó, dì, chị và em tôi đó. Xao xuyến quá ! Tôi đi nhanh đến ôm Mạ tôi, dì và chị tôi khóc như mưa. Thằng em luống cuống chạy quanh, bị Mạ tôi nạt:
    - Mi chạy mau vô nhà lấy khúc cá kho khô và đòn bánh tét gói lại đem ra đây bới cho anh mi.
    Mạ tôi dụi vào tay tôi chai dầu Nhị thiên đường:
    - Con xức cho khỏi gió.
    Lính đi ngang hỏi nhau:
    - Mạ Ðại úy sao đầu trọc lóc vậy bây ?.
    - Bà ấy đi tu để phước cho con, tụi mình cũng được hưởng ké đấy.
    Phán và âm thoại viên vẫn còn dừng lại:
    - Nhà mình có răng không Mạ ? Bà con thân thuộc có ai bị chi không ?.
    - Nhà ông Quế chủ quán Chiêu bị trúng hai trái nhưng người thì không răng. Nhà mình bị ngói đổ một góc, cây đào bị gãy ngọn. Còn thằng Chỉ không biết đi mô.
    Chỉ là bạn tôi xuất thân 17 Võ bị Ðà Lạt. Tôi xót xa đắng miệng:
    - Thôi con đi, Mạ và gia đình đừng lo cho con.

    Mạ tôi khóc òa, tôi thật não lòng. Những tiếng gọi anh Phán, anh Phán tiếp tục vang lên cho đến giữa hồ Tịnh Tâm.

    Tiếng gọi, giọt nước mắt và những cánh tay chào vẫy, phải chăng nhắc nhở trách nhiệm của tôi. Bây giờ là lúc đền đáp ơn sâu nghĩa nặng. Vinh dự này thật khổ. Máu nóng sôi trong người, tôi và hai âm thoại viên vượt lên đi với Trung đội đầu. Cuối hồ Tịnh Tâm là đường Tịnh Tâm, tôi cho lệnh quẹo tay mặt theo đường lên nhà ông Ngự Ðạt. Như vậy bên hông mặt của con cái tôi lúc nào cũng có bức thành và cái hồ che chở. Cuối đường Tịnh Tâm quẹo trái là trường tiểu học Ðoàn Thị Ðiểm, nhưng tôi không đi con đường này. Tiếp tục đi thẳng qua một con hẻm nhỏ, con đường đã bao lần đi lại, nào ăn cắp me, nào trộm sấu, nào hái xoài, nào đào sen, nào học thi, nào thăm người yêu... Con đường nào cũng nhắc tôi bao kỷ niệm yêu dấu khôn quên.

    Ðến Canh Nông, chưa thấy phản ứng nào của địch, gần sân bay Thành Nội dân chúng thưa thớt và kinh hãi. Tôi cho dừng quân bên này đường, một ông già mách :
    - Con đường ni bị bắn rất rát, từ trong cửa Hòa Bình ở Ðại Nội bắn ra.
    - Còn sân bay Thành Nội ra sao ôn, có ai khôn ?.
    - Ðánh nhau mấy ngày ni dữ lắm, mà tui không biết răng, không biết mình hơn hay thua nữa.

    Tôi chỉ con đường và hướng dẫn Duật: Băng qua khỏi con đường này, đến một xóm nhà, qua một cái cống thì bên trái là thành Quân cụ. Nghênh và Mã Khện yểm trợ hông mặt cho Duật, và sau đó băng qua đường theo tôi. Con đường chỉ có 5 thước mà hơn một giờ mới vượt qua với 6 thằng em rớt rụng trên mặt đất. Lần mò theo mép đường tới sát ống cống, tôi cho dừng lại, phi trường vắng tanh. Tôi bảo Duật: Mày cho một thằng con nhỏ qua trước làm đầu cầu bên kia cống, sau đó cho tất cả con cái mày qua rờ vào thành Quân Cụ, chờ tau lên.

    Thành Quân Cụ cao khỏi đầu người, không liên lạc được với bên trong. Tất cả con cái nằm sát thành để tôi và đám cận vệ bò tới cổng chính. Loáng thoáng thấy nón sắt, Field -Jacket, giây ba chạc.. .Không phải tụi nó đâu, chắc chắn là bạn rồi. Thằng đệ tử tôi gọi lớn:
    - Ê ! Thủy Quân Lục Chiến đây.

    Một loạt đạn bay qua khỏi đầu một cách rùng rợn. Bò lết vào tới trong đồn, ông trưởng đồn nói tiếng Huế đặc sệt, ông là Trung uý Cát, thủ môn nổi tiếng của Huế:
    - Ðại úy ơi, 7 ngày không ra vào nỗi, nó bao hết. Trường Trần Cao Vân, Ðại Nội, xóm nhà trước mặt và bao quanh đồn tụi nó chốt hết. Nhà Bảo sanh sau lưng trường cách một cái hồ tụi nó cũng chiếm luôn. Dân chúng chạy hết rồi, không còn ai cả. Tụi nó pháo liên miên, không cho ngóc đầu được, đủ loại: 61, 82 hỏa tiễn 107, 122. Tôi ráng cố thủ đây được ngày mô hay ngày nấy, còn ngoài nớ tôi không liên lạc được nên không biết tình hình các nơi khác ra răng.

    Tôi trở ra báo cáo về Tiểu đoàn, lệnh của Tiểu đoàn trưởng:
    - Phu nhân chiếm cho bằng được trường Trần Cao Vân, dọn sạch chung quanh. Tiểu đoàn trưởng và Bộ chỉ huy sẽ lên ở trại Quân Cụ.

    Quan sát địa thế thêm một lần nữa, trước mặt trường là cái am lên đồng, bên cạnh là quán hớt tóc lợp tranh chỉ có một ghế ngồi. Sát đó là ngã ba đường, một đường chạy lên cửa Sập, một chạy về trường Ðào Duy Từ và một chạy đến trường Trần Cao Vân. Có bốn năm cái đầu lố nhố bên trong trường.

    Duật phải chiếm am trước, trong trường bắn ra mãnh liệt, có cả B.40. Tôi ra lệnh Nghênh và Mã Khện cầm chân hỏa lực trong trường học. Duật chiếm xong am không một tổn thất. Tôi gọi Thượng sĩ Hải đem hai đại liên và một 57 không giật lên tăng cường cho Duật để Duật yểm trợ cho Mã Khện vào trường. Sau 45 phút dùng mưu kế cùng với hỏa lực và sự gan dạ, kinh nghiệm, Mã Khện đã chiếm được một lớp của trường. Nghênh tràn vào cùng với Mã Khện lục soát và làm sạch sẽ. Hỏa lực từ góc Thành Nội đổ dồn về phía trường học, không sao có thành của các lớp học che chở.



    Tôi kêu Sự :
    - Pháo binh có chưa ? Kêu về đại bàng Thanh Hoá cứ bắn vào góc thành cho tau.
    Ðến chiều vẫn không có một trái pháo bắn, anh em tôi có 7 đã lót đường cho mục tiêu đầu và 3 bị thương nặng. Tôi lên sát Duật và bảo đem cây 57 đến:
    - Nhắm ngay vào góc thành, tụi nó bắn rát quá cứ Phơ cho tau, trật trúng gì không cần, chỉ cần tiếng nổ.
    Qua một vạt đất trống, trong một ngôi nhà gạch có bóng người lấp ló. Duật quay 57 nhắm thẳng:
    - Nhột quá, cho em bung cái nhà này đi.
    Tôi bỗng thấy có bóng đàn bà, tôi la lớn:
    - Khoan bắn, nhà thầy Tiềm.

    Rồi tôi băng qua đám đất trống đến nhà gặp cô và các cháu. Không thấy thầy tôi chào cô và giới thiệu tôi học Sử địa với thầy ở trường Bồ Ðề và khuyên cô về dưới phố. Tôi trở lại vị trí mà lòng nao nao buồn. Giờ này vẫn chưa có pháo, làm sao khóa góc thành đó lại. Duật bảo con cái đào hầm hố thật kỹ, tôi dặn:
    - Mày cố thủ tại đây cho Tiểu đoàn lên.

    Tôi cùng đám đệ tử lúp xúp chạy đến tiệm hớt tóc để quan sát ngả ba đường và góc Thành Nội. Tôi chợt nghe tiếng đàn bà rên la quằn quại, sau cùng chỉ còn tiếng rên nho nhỏ. Nơi góc quán tối tăm, một người đàn bà máu me khắp nửa phần thân thể, vừa bị thương nặng lại vừa sanh ra một bào thai lờ mờ tượng hình đứa bé, trông giống như con rắn mối. Xót xa, chịu không nổi, tôi ra lệnh đem chôn đứa bé ngay và chuyển người mẹ về đồn Quân Cụ cho bác sĩ Tựu cứu giúp . Ðến đây 13 người chết và 3 bị thương nặng để trải thảm cho đơn vị.

    Tối đó, Bộ chỉ huy Tiểu đoàn đến trại Quân Cụ. Sáng hôm sau, Tiểu đoàn trưởng cho Ðại đội 2 của Tôn và Ðại đội 1 của Lượm dưới sự chỉ huy của đại ca Ðã, Tiểu đoàn phó, chiếm nhà Bảo sanh. Ðoạn đường có 30 thước, cách một hồ nhỏ mà phải trả bằng 50 đứa con thân yêu. Sau 8 tiếng đồng hồ mới chiếm được nhà Bảo sanh, Tôn bị thương ngay từ phút đầu, Lộc Ðại đội phó lên thay.

    Mười ngày tiếp theo, nhìn nhau qua một con đường rộng vừa đủ cho xe chạy mà hai bên đều khựng. Mưa vẫn rơi ray rức lê thê, thỉnh thoảng cơn gió thật lạnh thổi qua. Có những trận tấn công chớp nhoáng của địch vào Ðại đội của Lượm và Lộc đều bị đánh bật lui. Ngược lại ta cũng nhiều lần cố tràn qua bên kia nhưng không chiếm được thêm một tấc đất. Hai bên tải thương đều thấy nhau rất rõ. Lượm bị hao hụt nặng, Phu Nhân lên thay. Tôi và con cái bò lên từng toán một, địch và ta đã sát nhau, ngóc đầu lên là đạn bắn xuyên mũ sắt ngay. Hơn nửa ngày mới trám hết vị trí của Lượm. Lượm và Tòng về phòng thủ cho Tiểu đoàn. Tối đến pháo địch đủ loại nổ vang trời. Xác chết của anh em nằm trên mặt đường , sình lớn mà không lấy được. Phía bên kia bốn năm xác địch vẫn để yên, tụi nó cũng không dám ra lấy về. Cố giữ đất, giữ vị trí và làm vài cuộc tấn công nhỏ vẫn không qua đường được.

    Từ căn nhà hai tầng cuối đường nhìn xéo từ nhà Bảo sanh, một thượng liên và và trung liên nồi của tụi nó kiểm soát con đường rất kỹ, dưới sự chỉ huy của một đứa con gái mặc áo choàng màu xám, tóc xỏa dài nhưng không thấy rõ mặt. Tay đứa con gái chỉ tới đâu thì đạn nổ dồn về hướng đó. Tôi nhắm bắn hai phát M16 nhưng hụt, nó trốn nhanh vào sau cửa và mất luôn.

    Hai mươi ngày nằm chịu pháo và bị bắn sẻ, tối nào hai bên cũng rà máy chưởi nhau. Theo dõi máy, đột nhiên tôi bắt được một câu báo cáo của tụi nó:
    - Bồ câu hết thóc!
    Tôi nghĩ ngay tụi nó đang thiếu đạn. Nếu cứ nằm như thế này,một lúc nào đó tụi nó tập trung tấn công mình cũng bị mất vị trí ngay, chỉ vì áp lực quá nặng nề, tổn thất nhiều, tinh thần anh em quá mệt mỏi. Tôi đi đến kết luận riêng: nếu mình không đánh nó, chắc chắn nó sẽ tấn công mình. Tôi trình với Tiểu đoàn trưởng:
    - Thiếu tá cho tôi luôn thằng 2 để tôi tấn công tụi nó. Tôi thấy tinh thần anh em xuống quá và sức khỏe ngày càng hao hụt.
    Tiểu đoàn trưởng không cho bắt ráng giữ vị trí. Phu Nhân năn nỉ:
    - Nếu không thì cho tôi đột kích, tôi cùng vài toán nhỏ tràn qua đường đánh đột kích rồi rút về. Mình phải chứng minh cho tụi nó thấy mình còn đủ sức chơi tụi nó, thời tụi nó không dám tấn công mình.
    Tiểu đoàn trưởng nói:
    - Làm kế hoạch xong cho tôi hay.
    Tại hầm của tôi anh em đang chờ, họ gồm: Lộc Ðại đội 2, Sự Ðại đội phó của tôi, Duật, Nghênh và Mã Khện. Tôi nói:
    - Nằm chờ lâu tau chán quá, chỉ muốn qua đột kích tụi nó rồi rút về.
    Tất cả im lặng, tôi tiếp:
    - 4 giờ sáng mai mình đột kích. Nếu giữ được vị trí thời tau cho tràn luôn. Bây giờ tau chọn 4 toán: Toán 1: Phán, Ðiểu, Việt, Can, Dư và Phúc mang máy. Toán 2: Duật và 3 người thật nhanh và gan dạ. Toán 3: Nghênh và 3 người. Toán 4: Thượng sĩ nhất Hải và 3 người. Trang bị thật nhẹ: mỗi người 20 quả lựu đạn và hai băng đạn cong ráp ngược cho M16. Sự và Lộc dẫn con cái ra sát bờ đường, khi thấy khói xanh thì lùa tất cả tràn qua. Nếu thấy khói màu vàng, yểm trợ tối đa cho tụi tau dọt về. Sự và Lộc hãy về lo cho con cái, đúng 4 giờ sáng sẵn sàng tại vị trí.

    Duật Nghênh và Hải ở lại, tôi nhìn anh em thật lâu rồi cho biết
    - Tau theo dõi tụi nó báo cáo qua máy, hình như tụi nó thiếu đạn. Do đó tau quyết định cuộc đột kích hôm nay.
    Tôi nghiêm mặt và lạnh lùng nói:
    - Hai ông Duật và Nghênh tôi chỉ định phải đi với tôi. Riêng ông Hải, tôi cho ông suy nghĩ lần nữa. Lần này đi khó trở về, ông con cái đông, muốn ở lại vị trí tôi cho phép và tôi hứa rằng tôi không nghĩ là ông thiếu can đảm.
    Suy nghĩ một lát, Thượng sĩ Hải trả lời:
    - Ðại úy cho tôi ở lại vị trí.
    Tôi vui vẻ bằng lòng và gọi Mã Khện đến, Mã Khện đồng ý đi và xin đem theo Hạ sĩ nhất Mười. Tôi tiếp:
    - Bây giờ các ông về chọn người xong lên gặp tôi.
    Tôi ngồi suy nghĩ miên man, liều, phải liều mới cứu được đơn vị.
    Chiều hôm đó, lúc 4 giờ, các toán trưởng lên gặp tôi, có thêm Trung úy Sự. Tôi hỏi lần chót:
    - Có ai xin ở lại cho tôi hay.
    Không ai trả lời. Tôi căn dặn Sự nhắc Lộc khi thấy khói xanh thì sao và khói vàng thì sao, phải nhớ kỹ. Tôi đưa ba toán trưởng bò đến hầm trú ẩn của nhóm tiền đồn ở sát ngã tư đường. Tôi chỉ từng căn nhà bên kia đường:
    - Cái thứ nhất gần ngã tư là mục tiêu của tau, cái thứ hai kế tiếp có hàng rào là của Nghênh, căn thứ ba cũng có hàng rào và cây nhãn cao là của Mã Khện, căn thứ tư có mấy bụi chuối lớn là của Duật. Tất cả hãy quan sát cho kỹ và cố chọn một con đường tiến quân thích hợp, không cần báo cáo miễn sao thích hợp thôi.

    Tôi tiếp tục quan sát mục tiêu của tôi. Căn nhà bằng gạch có nhà trên và nhà dưới, kế đó là cầu tiêu xây bằng đá lợp tôn, sát đường là cái giếng xây bằng xi măng. Trước sân có hai cây vú sữa cao và sai trái. Tôi biết phải làm gì để chiếm căn nhà đó. Tôi quay lại nói:
    - Lần chót tôi hỏi các ông có ý kiến gì không ? Ðúng bốn giờ sáng mai tôi sẽ chiếm trước, sau đó tùy các ông bằng mọi cách phải hốt cho bằng được các mục tiêu tôi ấn định.
    Trở lại vị trí, tôi dặn dò Ðiểu, Việt, Can, Dư và Phúc mang máy:
    - Tối nay miễn gác, 3 giờ sáng mai gặp tau ở đây.
    Sau đó tôi đi gặp Tiểu đoàn trưởng để trình bày kế hoạch. Ông nói:
    - Nguy hiểm quá, không được, chết cả lũ !.
    Tôi nói:
    - Nếu Thiếu tá không làm bây giờ, một vài ngày nữa tụi nó chỉ cần ho là lính mình chạy hết !.
    Cuối cùng ông chấp thuận:
    - Nhớ là có gì thì trở về liền, càng sớm càng tốt.

    Tôi dạ nhưng trong đầu tôi nghĩ khác. Trước mắt tôi bây giờ không có gì ngoài đoạn đường từ tiền đồn qua cái giếng, lên cầu tiêu, tới nhà dưới rồi chiếm nhà trên. Tôi nằm suy nghĩ triền miên cho đến 3 giờ sáng.

    Trước khi bò ra tuyến xuất phát, tôi nhắc Sự và Lộc một lần nữa cho chắc ăn. Bốn giờ kém mười sáng, toán tôi có mặt tại tiền đồn. Trời vẫn mưa, mưa xứ Huế có dư âm cái lạnh của ngày Tết. Trời tối không thấy gì, tôi ngại bắn lầm nhau. Gắng chờ một chút nữa, đến 5 giờ sáng mưa vẫn không tạnh, trời vẫn tối mù. Năm giờ rưỡi, cái giếng đã nhìn thấy được. Chuẩn bị ! Tôi cảm thấy hồi hộp. Chỉ cần bốn cái nhảy vọt là qua bên kia đường nhưng khó như đi lên trời vì con đường này là con đường tử thần làm ranh giới bên ta và địch, là hai mươi ngày trời không nuốt nổi 5 thước đất. Rách nát bao nhiêu cũng vẫn không qua được. Bây giờ mình cắt băng khánh thành, phải làm để cứu đơn vị, phải hy sinh để cứu đồng đội. Vừa suy nghĩ xong, tôi phóng vụt qua ôm bờ giếng. Kế tiếp là Ðiểu, Việt, Can, Dư băng theo. Tất cả ngồi ôm thành giếng, mồ hôi ra như tắm mặc dù trời lạnh như cắt. Ðiểu và Can chiếm cầu tiêu. Bỗng một loạt đạn thật giòn và thật gần, tôi quay nhìn ra đường. Phúc và cái máy nát mình nằm trên mặt đường nhựa, dưới làn đạn mịt mùng của địch. Tôi hét lớn:
    - Dư, Việt chiếm nhà bếp.

    Tôi theo sát lên cầu tiêu bên cạnh Ðiểu và Can. Súng và pháo nổ dồn dập, một B.40 nổ ngay trên đầu mái tôn cong, cả ba thầy trò đều bị miễng nhỏ đâm đầy mặt, tóc râu và lông mày đều bị cháy. Cầu tiêu nhỏ quá nên tôi cùng Ðiểu và Can lên nhà bếp. Tôi ra lệnh:
    - Ðiểu và Dư chiếm nhà trên, lục soát thật kỹ. Ðể Việt ở lại, tôi và Can cũng lên nhà trên. Ðiểu và Can giữ cửa chính nhìn ra sân, tôi và Dư giữ cửa sổ nhìn ra vườn có nhiều luống khoai lang.

    Trời sáng hẳn, tôi lắng tai chẳng nghe nhà bên cạnh có gì cả bèn bò trở ra bờ giếng và thấy Duật, Nghênh, Mã Khện vẫn còn bên kia đường. Tôi toát mồ hôi. Tôi nhìn thẳng vào mấy ổng rất nghiêm và lấy ngón tay ngoắc. Tôi không dám gọi lớn tiếng, mấy ông kia gật đầu. Tôi bò trở lên nhà trên. Lựu đạn, súng nhỏ, súng lớn nổ khắp nơi và nhất là bên phía tay mặt tôi. Tôi biết rằng tụi tôi đã băng được qua đường. Tôi hỏi khẽ:
    - Thấy gì không Dư ?.

    Dư lắc đầu, tôi nghe tiếng thì thào sát vách tường phía ngoài. Tôi đoán khoảng 7-8 người đang ở trong một cái hầm, tôi dùng ngón tay đẩy nhẹ cửa sổ. Một loạt đạn từ phía nhà đối diện xuyên ào ào vào cửa sổ. Bỗng Dư chỉ tay về phía các luống khoai, tôi đếm đủ 11 người đang bò qua, kaki Nam Ðịnh, súng AK và B.40, cách vách tường khoảng 20 thước, 15 thước rồi 10 thước. Tôi đưa súng lên lên định bóp cò thì Dư kéo lại và ra dấu đừng bắn dùng lựu đạn. Tôi dựng cây súng xuống thật nhẹ, hai tay rút hai trái lựu đạn miệng cắn chốt. Dư cũng thế, bốn lựu đạn ném ra cùng lúc, tiếng nổ xé trời, rồi bốn trái tiếp theo. Bên ngoài tường, tiếng hét lớn rồi tiếng rên và sau đó im lặng, tụi còn lại bò sát vào chân tường. Nhìn ra cửa, 5 xác nằm vắt trên luống khoai. Một loạt đạn nổ và tôi nghe:
    - Chết em, Ðại uý!.

    Tôi sững sờ nhìn Dư, tay trái ôm ngón út của bàn tay mặt đầy máu, ruột của Dư đổ ra lòng thòng. Dư ngã vật ra chết tại chỗ, nơi Dư đứng có một lỗ hổng nhỏ ở vách tường. Vì mãi nhìn qua cửa sổ mà không để ý ở phía dưới: nguyên một họng AK thọc qua lỗ tường để sát bụng Dư mà nhả đạn. Tôi bắn một loạt M16 ra cửa sổ, và cứ thế hết quả này qua quả khác tôi ném tất cả lựu đạn của tôi ra ngoài bờ tường. Hai thằng em đã hy sinh, còn bốn thầy trò phải giữ vững vị trí. Phía bên tay phải của tôi, súng vẫn nổ dữ dội. Ðến 10 giờ 30 sáng tôi cho Ðiểu liên lạc với Nghênh, Duật và Mã Khện. Ðiểu băng người ra đi, bốn căn nhà cách nhau mười phút đi bộ mà hơn một tiếng đồng hồ sau Ðiểu mới về báo cáo là tất cả đã chiếm được mục tiêu. Có đoạn đường nào xa và xấu hơn đoạn đường tôi đang đi ! Toán Duật: một chết một bị thương. Toán Mã Khện: hai chết. Toán Nghênh một chết một bị thương. Tất cả là 6 chết 2 bị thương, chúng tôi còn lại 11 người tại tuyến.

    Ðiểu bò ra giếng cố đem qua cho tôi một cái máy. Cột máy vào một đầu dây và quăng đầu dây kia qua cho Ðiểu kéo. Can mờ máy liên lạc với Tiểu đoàn:
    - Trình đại bàng, tôi sẽ cho tràn ngập vị trí với thằng 2 của Lộc và thằng 3 của tôi.
    Ðại bàng hỏi:
    - Tại sao từ sáng đến giờ không chịu liên lạc với tôi? Tôi ra lệnh rút về ngay.
    Phán nài nỉ:
    - Ðây là dịp may, tinh thần anh em đang lên, tôi xin đại bàng cho làm luôn !.
    Ðại bàng Thanh Hóa nói bằng bạch văn không ngụy trang:
    - Nếu anh không rút về, tôi sẽ đưa anh ra tòa án quân sự.

    Khí giận bừng bừng, tôi tắt máy không trả lời, trên tay vẫn cầm trái khói xanh. Suy nghĩ thật kỹ ! Suy nghĩ thật kỹ ! Hơn mấy giờ để đánh mục tiêu, bốn căn nhà và một con đường ngập máu. Mưa vẫn lạnh như cắt da và mồ hôi vẫn ra như tắm. Cuối cùng tôi đành bảo Ðiểu chuyển lệnh cho các toán:
    - Rút về ngay, mạnh toán nào rút toán nấy, không chờ đợi. Mang thương binh theo, xác chết bỏ lại.

    Năm thước đường đi đã khó, về còn khó hơn. Mỗi bóng người nhúc nhích là đạn nổ hàng loạt, liên hồi, đạn bắn chéo bao phía, đan lưới thật dày trên mặt đường và khắp vị trí. Làm sao trở về đây ! Con cái bên kia đường đưa mắt theo dõi. Toán tôi bò ra giếng, bỗng mấy bóng đen vụt qua đường như sao xẹt, nhào vào bờ lề và được anh em kéo ra sau. Ðạn nổ dòn tan cày nát mặt đường. Ðây là mấy đứa bị thương nặng, tưởng là di chuyển không nổi, nhưng khi nghe lệnh rút chúng thu hết tàn lực vùng chạy về, chớp mắt không kịp thấy.

    Hỏa lực 3 phía nổ vùi vào vị trí chúng tôi. Các toán đột kích không còn liên lạc với nhau. Ðiểu và Can vẫn giữ căn nhà. Ðịch kiểm soát con đường bằng mấy cây thượng liên và trung liên, chúng bắn liên miên. Bên kia đường, Sự và Lộc đáp lễ bằng hỏa lực cơ hữu của Khăn tím và của 2. Tôi lấy chân đạp vào thành giếng phóng người băng qua đường, lăn mình, nhảy, chạy và té ào vô bờ lề. Anh em kéo vội tôi ra sau, tôi dừng lại bảo Lộc và Sự bắn từng loạt một để tụi nó dọt về. Nhìn thấy Việt ngồi thành giếng trố mắt ngó về mà tội nghiệp. Sống và chết cách nhau có một con đường. Tôi hồi hộp xót xa cho mấy thằng em. Tôi vừa quay mặt hét:
    - Bắn kềm mấy cây thượng liên,

    Những bóng người bay vọt qua đường. Tim tôi thắt lại, đạn nổ mịt mù. Lần lượt tôi gặp Nghênh, Duật, Mã Khện và tất cả anh em. Tôi ôm ghì từng đứa, tụi nó còn sống cả. Can và Việt nhào đến ôm tôi một cách dữ dội mà đậm đà trìu mến. Lính với tay sờ người, nắm nhẹ áo tôi: Ðại úy, tóc và râu Ðại úy cháy hết rồi, mặt bị dăm nhiều chỗ. Cả Ðại đội bất chấp đạn địch, đứng dậy nhìn nhau hãnh diện và sung sướng. Tôi báo cáo Tiểu đoàn:
    - Tất cả đã về vị trí.
    Bỗng tôi thấy thiếu một cái gì, tôi nhìn Can và Việt hỏi:
    - Thằng Ðiểu đâu ?.
    Tụi nó nói:
    - Lần cuối cùng em thấy nó vừa khóc vừa chạy lung tung tìm xác Ðại úy ở bên ấy.
    - Thôi chết tau rồi, tau phải cứu nó, hai thằng bây theo tau.

    Tôi, Can và Việt bò trở ra đường. Bỗng nhiên một bóng người nhảy qua khỏi hàng rào, nhảy qua khỏi miệng giếng, phóng nhanh qua đường, nhào lăn rào rào vào vị trí và la lớn:
    - Ê, tụi bay thấy anh Hai đâu không?.

    Ðiểu đứng dậy nước mắt đầm đìa, tôi lao đến ôm Ðiểu:
    - Tau định qua kiếm mày đây !.
    - Trời anh Hai, tụi nó nói anh Hai chết rồi. Em đi lục hết căn nhà mấy chục lần, chỉ không dám ra ngoài hè mà không thấy xác anh Hai đâu. Hôm trước Mạ có dặn nhỏ với em, phải sát bên cạnh anh Hai, nếu có gì cũng phải nhớ đem anh Hai về cho Mạ..

    Tóc tai mặt mày râu ria Ðiểu cháy nám, áo quần rách bươm, nó khóc mùi mẫn vì thấy tôi còn sống. Rồi nó lại bẻn lẻn cúi đầu hai hàng nước mắt lã chã giọt xuống đất. Trong một cuộc chiến bạc bẽo lại có chút tình nghĩa trao nhau qua mấy giọt nước mắt nóng hổi.

    Sáu giờ chiều, xuống trình diện Tiểu đoàn trưởng, ông nói ngay:
    - Ông làm những chuyện nguy hiểm quá, lỡ kẹt bên đó thì nói làm sao với Lữ đoàn ?
    Tôi dạ dạ vâng vâng cho qua rồi nghiêm mặt đề nghị:
    - Thưa Thiếu tá, ngày mai cho tôi tấn công, tôi tin chắc sẽ tràn ngập vị trí tụi nó. Cho tôi thêm thằng 2 của Lộc, để thằng 1 của Lượm đi sau thu dọn chiến lợi phẩm. Chỉ xin Thiếu tá cho tôi hai chiếc tank kèm hai bên hông của tôi. Ông hỏi:
    - Có chắc ăn không Phán ?.
    Tôi cương quyết:
    - Chắc, và nếu tràn được vị trí Thiếu tá cho phép tôi đánh thẳng lên Kỳ Ðài nếu kịp thời gian.

    Tôi theo Tiểu đoàn trưởng lên trình ông Già Hự, Ðại tá Yên Tư lệnh phó. Ông già chấp thuận.

    Tôi trở về họp các Trung đội trưởng: Ngày mai, 8 giờ sáng, Ðại đội 3 Khăn tím bên trái, Ðại đội 2 của Lộc bên phải, dàn hàng ngang lấy con đường lên cửa Sập làm chuẩn tiến song song. Sau khi hai chiếc tank yểm trợ bằng hỏa lực xong, cả hai Ðại đội xung phong tràn ngập vượt qua mỗi chốt thật nhanh, không cần thâu lượm chiến lợi phẩm, để cho Ðại đội 1 đi sau làm chuyện đó. Tất cả ba lô và đồ ăn để lại, trang bị thật nhẹ. Khi tới xóm nhà sát cửa thành thì dừng lại chờ tôi.

    Ðúng 8 giờ sáng ngày hôm sau, dàn quân, hai chiếc tank Ontos hạng nặng tiến lên, mỗi chiếc trang bị 6 cây đại bác 106 ly. Tôi chỉ vị trí tác xạ cho hai trưởng xa người Mỹ rồi ra lệnh khai hỏa. Hy vọng 12 cây 106 ly này sẽ san bằng mục tiêu trước mặt cho con cái tôi được dễ dàng đôi chút. Nhưng mỗi chiếc tăng chỉ bắn một phát đạn duy nhất rồi chạy lùi biến mất, không biết chạy về đâu. Tôi hết hồn, quân đã dàn xong, bắt buộc tôi phải ra lệnh xung phong. Tôi hét thật lớn, hét khản cả cổ:
    - XUNG PHONG!

    Cả một đoàn quân dàn hàng ngang, không một ai nhúc nhích. Con đường trước mặt, con đường của 21 ngày máu và nước mắt, con đường tráng nhựa đẹp đẽ nhưng băng qua là đi vào cõi chết. Tôi tức giận chửi thề lung tung rồi chụp cây đại liên M.60 của người lính bên cạnh bắn một loạt dài rồi một mình tôi vừa bắn vừa băng qua đường cùng với toán cận vệ: Can , Việt, Ðiểu và hai thằng mang máy. Qua khỏi đường xông tới trước, tiếng đại liên của tôi nổ dòn. Ðúng lúc ấy cả đoàn quân đồng thanh hô xung phong và ào qua đường. Sau đó, đoàn người vượt nhanh qua mặt tôi và lướt tới trước. Súng nổ vang rền, đoàn quân tiến đều, M16 bắn vãi vào chốt, lựu đạn ném vào chốt, đạp chốt, bang chốt, lướt qua, cố giữ đội hình. Tiếng nổ inh tai liên tục, đàn áp thật mãnh liệt và chạy tới trước. Ðến 3 giờ chiều, chúng tôi đến xóm nhà sát cửa Sập.

    Lính vỗ vai nhau cười làm tôi bắt cười lớn vì xóm nhà này rất quen thuộc với họ. Lính thường hay đến xóm này rồi về kể nhau nghe con này đẹp, con kia chân dài, con nọ... Nào khăn, nào thau vứt bừa bãi khắp nơi. Lính vui vẻ kể chuyện tục cho nhau nghe và hồn nhiên đùa nghịch. Những tiếng cười đầy ham muốn và thèm thuồng, hơn 40 ngày, từ vùng 4 về giải tỏa Sài Gòn rồi ra đây, không thấy mặt một người đàn bà, chỉ thấy toàn máu và mồ hôi.

    Tôi ra lệnh:
    - Lộc và Sự mỗi ông cho một toán 10 người băng thật nhanh đến áp sát mặt thành xong ngồi xuống. Toán kế tiếp chạy đến leo lên vai toán thứ nhất để toán này đồn đồn lên thành. Khi bám được mặt thành thì tác xạ tối đa và bằng mọi cách giữ vị trí để làm đầu cầu.

    Con cái tôi hành động đẹp còn hơn tài tử xi nê. Tiếng đạn lớn nhỏ nổ rền, hai toán lên thành chiếm xong vị trí. Tôi cho tất cả con cái đem bàn ghế ra chất sát tường và leo lên ngay. Tiếng đạn và pháo địch vẫn mãnh liệt trên nóc thành, phải khóa lại. Một chặng đường xương máu đã vượt qua, bây giờ mục tiêu chính, mục tiêu của niềm hãnh diện, mục tiêu của ơn sâu và nghĩa nặng: Kỳ Ðài Huế. Ðây là nơi tượng trưng cho linh thiêng của dân tộc nói chung và cho Huế nói riêng. Duật và 20 người tiến chiếm 6 cây súng thần công to lớn, từ đó Duật dùng hỏa lực kềm địch ở cửa Ngọ Môn, yểm trợ cho Nghênh và Mã Khện chiếm Kỳ Ðài. Ðịch bắn trả. Con cái tôi dùng hỏa lực tối đa và thần tốc tiến vào Kỳ Ðài. Phản ứng của địch bắt đầu yếu, 5 giờ 12 phút chiều, màu áo rằn ri Thủy Quân Lục Chiến đã làm chủ Kỳ Ðài. Lá cờ xanh đỏ sao vàng đầy hận thù còn ở trên không. Một thằng lính rút đâu trong người ra một lá cờ vàng ba sọc đỏ thật lớn. Tôi gọi về Tiểu đoàn:

    - Tất cả đã sạch sẽ , xin Thiếu tá cho tôi treo cờ.

    Tôi nhớ rõ lệnh của Trung tướng Lê Nguyên Khang:
    - Một người lính Thủy Quân Lục Chiến duy nhất còn sống sót cũng phải dựng lại cho được ngọn cờ vàng tại Phú Vân Lâu.



    Trong niềm vui sướng cùng tột , Hạ sĩ Hạnh hét lớn: Thủy Quân Lục Chiến ! Xong lấy trái hỏa châu đập mạnh định bắn pháo bông lên trời ăn mừng. Trong cơn say chiến thắng, Hạnh xoay ngược đầu hỏa châu vào mình, hỏa châu nổ xuyên bụng. Hạnh cười tươi:
    - Em không sao Ðại úy!.
    Phán nghĩ thằng em này tỉnh táo quá, chắc nó chết. Và nó chết thật.
    Tiểu đoàn trưởng bảo Phu Nhân giữ đầu máy chờ. Sau này tôi được nghe: Khi báo cáo về Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1, Chuẩn tướng Trưởng xin Thủy Quân Lục Chiến dành vinh dự treo cờ cho Sư đoàn 1. Sáng hôm sau ngày 24/2 Phạm Văn Ðịnh dẫn một đơn vị của Sư đoàn 1 từ cửa Thượng Tứ lên làm lễ thượng kỳ.
    Nhìn lá cờ vàng phất phới trên nền trời màu xám của Huế, tôi hãnh diện thật sự vì một thằng con của Huế đã góp phần dựng lại ngọn cờ này. Trung úy Sự trình tôi:
    - Thằng Hạnh chết, mình còn 67 người.

    Ðại đội ra đi hơn 170 người, sau 24 ngày và sau bao nhiêu lần bổ sung quân số, chỉ có 3 mục tiêu: con đường, cửa Sập và Kỳ Ðài mà bây giờ tôi chỉ còn lại 67 người.

    Sáng hôm sau tôi về phối trí đóng quân lục soát ở khu vực cửa Ðông Ba, Nhà Thương Nhỏ, chợ Xép, ngã tư Anh Danh. Bộ chỉ huy của tôi đóng tại một tiệm cầm đồ, tiệm này có Tôn và Lưu cùng học một lớp với tôi hồi nhỏ. Trong nhà không còn ai cả. Chiều hôm đó tôi gặp lại rất nhiều bạn bè cũ. Tình hình chưa được an ninh hoàn toàn nhưng đóng ở đây chúng tôi nhẫn nha hơn trước nhiều. Tôi đi kiểm soát các vị trí và cho lệnh lục soát tàn quân địch. Lính canh bắt giải tới một người đàn ông lớn tuổi, gầy ốm ăn mặc lếch thếch, áo vét nhàu rách, tóc tai rối bù và dơ bẩn, miệng nói lí nhí.

    - “Lệnh giới nghiêm, đã 11 giờ đêm sao ông này còn lang thang trên hè phố, em nghi quá,” Người lính nói.
    Tôi sững sờ nhìn người đàn ông. Thầy Cao Hữu Triêm!
    - Trời ơi Thầy!.
    Tôi gọi mấy tiếng lớn mà thầy cũng không nghe, thầy tiếp tục lẩm bẩm rất nhỏ. Tôi cầm tay mời thầy ngồi:
    - Con là học trò cũ của thầy đây.
    Một ánh mắt lạc lõng xa vời:
    - Ờ, ờ sao con khỏe không ? Thầy mấy ngày ni chưa ăn chi cả.

    Lính tôi kiếm cơm trắng và một đĩa gà luộc về mời thầy xơi. Tụi nó còn kiếm được một bình trà nóng mời thầy. Sau một hồi thầy tỉnh táo, và cho biết: cô và sắp nhỏ vào Ðà Nẵng, thằng con lớn bị chết rồi, thầy không muốn về nhà nữa. Rồi thầy khóc, giọt nước mắt lăn dài trên đôi má nhăn nheo.
    - Thôi thầy ở đây với con cho yên, tôi nói.

    Lính của tôi thay nhau hầu hạ thầy ân cần, đến ngày thứ tư thầy đòi đi, tôi thu xếp để thầy vô Ðà Nẵng. Từ đó, tôi mất tin tức của thầy. Cầu mong thầy được bằng an.

    Ðược sinh ra và lớn lên ở Huế, tôi cố trả một phần nào chữ Hiếu cho nơi chôn nhau cắt rún. Máu của tôi, của anh em tôi, của đồng bào tôi đã tạo thành một cơn sóng thần cuốn đi tất cả kẻ thù để dựng lại ngọn cờ trên Kỳ Ðài tượng trưng cho Huế. Hai mươi năm sau, hồi tưởng lại, máu và xương kia đã theo giòng Hương giang cuốn tôi và bằng hữu ra biển bắt làm người biệt xứ. Lạy trời, một ngày nào đó, cũng Cố Ðô đó, cũng Kỳ Ðài đó, cho tôi được góp phần dựng lại ngọn cờ một lần nữa để đền đáp ơn sâu và nghĩa nặng, nơi tôi đã sinh ra, nuôi tôi lớn lên và cho tôi làm người.


    MX Nguyễn Văn Phán
    Last edited by cuocsi; 02-09-2017 at 01:27 AM. Reason: ghi tâm

  10. #10
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    4,550
    Hành quân với BĐQ cũng nhiều ( Thiện Ngôn , Tống Lê Chân ) riêng TQLC thì cứ như Lạc Long Quân với Âu Cơ , năm 72 lấy quốc lộ 1 làm ranh giới ...vùng núi giao cho Dù , vùng bãi biển cho TQLC ...vùng nào thì cũng u đầu sứt trán đến lúc tới Cổ Thành thì Dù te tue phải chuyển cho TQLC dứt điểm .

 

 

Similar Threads

  1. Lính bà
    By Triển in forum Tiếu Lâm
    Replies: 0
    Last Post: 04-03-2015, 04:08 AM
  2. Người Lính Già Bạn Tôi
    By Lưu Vĩnh Hạ in forum Thơ
    Replies: 1
    Last Post: 07-15-2013, 06:21 PM
  3. Thư Bộ đội cụ Hồ gửi Anh Lính Miền Nam
    By NgụyXưa in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 04-15-2013, 05:31 PM
  4. Nhạc Lính Cộng Hoà
    By ngocdam66 in forum Phê Bình Văn Học Nghệ Thuật
    Replies: 10
    Last Post: 07-13-2012, 09:00 PM
  5. Lính mới tò te
    By Hương-Trầm in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 21
    Last Post: 02-16-2012, 06:45 PM

Tags for this Thread

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 11:51 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh