Register
Page 14 of 14 FirstFirst ... 4121314
Results 131 to 136 of 136
  1. #131


    Thân chúc Khoa và những người Khoa thương Một Mùa Xuân
    đầm ấm và năm mới 2020 nhiều điều như ý.
    (Thuỵ Khanh)





  2. #132
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    813
    Chào anh Khoa, cũng như các bạn yêu nhạc, NH rất thích đọc những bài trong mục Nhạc và đời của anh và thấy anh quả thật anh đã chịu khó sưu tầm, viết về những chuyện bên lề hay là tâm sự của các nhạc sĩ khi viết thành bản nhạc nào đó. Những bài anh viết ngắn gọn, vừa phải, lại cho thêm phần nhạc rất đầy đủ nên đúng như lời cô bạn của anh góp ý là nên đọc để dành kỷ niệm là một ý kiến rất hay đó.

    Bài anh viết về mẹ đọc rất chân thành tha thiết và cảm động lòng người. Những bài như vậy mà đọc lên, chắc ai cũng khóc được dễ dàng nhất là trong các ngày lễ mẹ mà người con phải cài đóa hoa hồng trắng.

    Khi nào anh Khoa và bạn bè trong phố thực hiện việc đọc bài xong, dán lên Nhạc và đời nghe cho vui. Chắc chắn mọi người sẽ đón nghe và thưởng thức nhiều hơn nữa.

    NH

  3. #133


    Quote Originally Posted by NganHa1 View Post
    Cảm ơn anh Khoa có nhã ý mời NH phụ đọc bài trong Nhạc Và Đời . Rất hân hạnh nếu NH làm được.
    Bài về Huế NH đọc xong rồi và người bạn rất thích bài nói về tình quê hương như thế.


    *
    Ngân Hà đã đọc xong bài về Huế mang vô đây cho KHoa và anh chị em thưởng thức luôn nghen .
    ( *hình trên net )

  4. #134

    C
    ám ơn Ngân Hà đã thu âm v
    à gi qua cho KHoa nghe thử .
    Hình ảnh trong clip khiến KHoa nhớ về Huế , kỷ niệm và những ngày ngắn ngủi ở Huế .


    Mùa xuân sắp đến làm chợt nhớ mùa Xuân Sài Gòn của ngày xưa . Ngày của mùa Xuân yêu thương chỉ có Mai vàng như màu áo em. Bây giờ bên xứ người , Mai vàng vốn rất hiếm như những hàng Me xưa vào mùa Xuân trên đường Gia Long của thủ đô Sài Gòn . Chiếc áo dài mới em đã mặc để đón Tết cùng anh , nay không còn thiết tha nữa . Khi hàng Me thay lá trên đường tình ngày nào , nay những hình ảnh đó gợi nhớ một cuộc tình dang dở . Xa nhau , chúng ta mang theo bao vương vấn, bao kỷ niệm đẹp từ mùa Xuân mộng đẹp của Sài Gòn năm xưa .

    Khi mọi người cùng vui Xuân, đón Tết tại hải ngoại , Em còn nhớ mùa Xuân nghe như lời tâm tình của một người đã từng sống ở Sài Gòn, đã từng đón Xuân ở Sài Gòn trong những ngày tháng thanh bình hạnh phúc lứa đôi , và đễ rồi , xót xa khi nhìn mùa xuân Sài Gòn lúc sau này với những đau thương tràn đầy. Em Còn Nhớ Mùa Xuân là một thời của tuổi trẻ, mộng mơ, lãng mạn , và Em Còn Nhớ Mùa Xuân là hạnh phúc, khổ đau, là những mất mát, hiện thực của đời sống chia ly . Tình yêu đối với nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên dù sung sướng hay khổ đau cũng là một điều rất thiêng liêng. Yêu không có nghĩa là phải chiếm hữu cho riêng mình, yêu là cho tận cùng, là chấp nhận hết những buồn vui, khổ hận . Yêu là hy vọng chờ đợi ngày tuơi đẹp trong nỗi nhớ muộn màng . "Em nhé khi nào chợt nhớ mùa Xuân ", mong em biết rằng, "Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong" .

    Anh bạn Mai Cồ đã gợi lại trong ký ức của chúng ta về Sài Gòn của một thuở yêu thương nào đó cùng lá thư xanh và chuyện tình hồng với tác phẫm Em Còn Nhớ Mùa Xuân
    của nhạc sĩ Ngô Thuỵ Miên .

  5. #135
    Hái Hoa Rừng Cho Em là một sáng tác nổi tiếng của nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân. Ông đã kể lại hoàn cảnh sáng tác ca khúc này, và vì sao lại có câu “Hái trộm hoa rừng” :

    “ .... Ngày xưa, vào đầu thập niên 1960, khi đó tôi đi lính quân dịch. Thời gian đầu thụ huấn quân sự ở Trung Tâm Huấn Luyện Quang Trung người ta gọi là ‘Tân Khóa Sinh’. Khoảng thời gian này thường rất gắt gao với các tân binh mới nhập ngũ, lúc đó tập luyện phải thật nghiêm chỉnh. Ai mà lơ là, mất tập trung hay làm việc riêng mà các sĩ quan huấn luyện phát hiện được là bị phạt hít đất hay nhảy xổm ngay. Thuở đó mới 20, 21 tuổi vào đời nên tôi rất mộng mơ, trong lúc tập luyện tôi thấy có nhiều cành hoa dại rất đẹp mọc trong các bãi tập ở quân trường, và tôi có suy nghĩ muốn hái về ép vào thư gửi cho người yêu. Tranh thủ lúc sĩ quan huấn luyện không để ý, tôi liền quơ tay hái một bông hoa bỏ ngay vào túi áo, để dành đó tối về ép vào thơ gửi cho nàng. Lúc đó, sợ bị phát hiện và sợ bị phạt vô cùng, cho nên vì thế ở đầu bài hát mới có từ ‘Hái trộm’ đó mà. Đó là hoàn cảnh để tôi sáng tác bài Hái Hoa Rừng Cho Em ..... ”.

    Nhạc sĩ Trương Hoàng Xuân cũng nói thêm người yêu của ông thời đó có tên là Hoàng Ngọc Quyên và được ông đề tên trên phần tác giả của ca khúc để kỷ niệm ...


  6. #136
    Tùy Bút Khánh Ly

    Mỗi tuần chúng tôi có một ngàv gặp nhau. Đó cũng là ngày off của Kathy Huệ. Huệ là em ruột của ông Thành Hiện Đại tiệm băng nhạc Bích Thu Vân. Ông Thành thường gọi đó là ngày Huệ đi... học đạo, học thiền trên nhà tôi. Nếu một tuần lễ, Huệ mệt mỏi với cửa hàng bán băng nhạc thì ngày Thứ Ba là một ngày hoàn toàn của những chuyện vui bởi chính tôi, tôi cũng cần có một ngày như vậy, cho đầu óc đỡ căng thẳng. Ăn là vấn đề phụ. Chuyện bên lề mới là chính. Bên lề đây không có nghĩa là ngồi lê đôi mách, moi móc chuyện người này người kia. Chỉ toàn về chuyện gia đình, con cái và công việc. Thứ Ba mỗi tuần gặp nhau đã trở thành thông lệ.

    Tôi rất thương con. Huệ cũng rất thương con. Tôi đã gặp nhiều oan trái, Huệ cũng có những chuyện buồn. Tôi quý bạn, Huệ cũng chẳng khác bao nhiêu. Ngày Thứ Ba ban ngày, Huệ dành cho Mai Lệ Huyền, Trần Quốc Bảo, chị Phúc, v.v... Buổi tối, cô nàng dành cho tôi. Đó là không kể đến những lúc chúng tôi nói chuyện qua điện thoại. Tuy gọi là tâm sự, nhưng tôi chưa bao giờ đi sâu vào đời tư của Huệ. Tôi không hỏi vì sao thế nàv, vì sao thế kia.

    Nếu Huệ muốn nói, Huệ sẽ nói khi cần bởi tuy ham nói nhưng tôi cũng là người chịu nghe tâm sự nguời khác... bời lẽ dễ hiểu là tâm sự đàn bà thường thường giống nhau. Giống nhau ở chỗ nào khi mỗi người một cảnh đời khác nhau? Sẽ có những thắc mắc như thế. Và nếu gọi là thắc mắc thì sẽ có một tỷ cái để mình thắc mắc, không ai có thể cắt nghĩa được. Mình nên chọn cái điều giản dị, tốt hơn. Tình yêu nhé? Khi yêu nhau, người đàn bà bao giờ cũng nặng tình hơn, hy sinh hơn, chịu đựng hơn, thương con hơn. Khi không còn yêu nữa, người đàn bà dứt tình quyết liệt không thua gì ai. Đây là tôi nói đến những trường hợp đàn ông là kẻ phụ bạc. Anh đã không còn xứng đáng nữa... mời anh đi chỗ khác. Chanh chua hơn theo kiểu Bắc Kỳ thì... xéo đi cho nó thoáng. Nhưng anh có xéo thì xéo một mình. Con cái của chúng tôi, chớ có đụng đến. Mang nặng, đẻ đau là chúng tôi. Con là núm ruột của chúng tôi. Mẹ bao giờ cũng thương con hơn. Đó là bản năng sẵn có của người đàn bà. Ngay trong tình yêu dành cho chồng, cũng có phảng phất chút tình mẫu tử.

    Vợ còn bỏ được huống hồ chi con. Lúc đói khổ có nhau. Chia cay, xẻ đắng. Vừa chớm có tí đỉnh danh vọng, tiền bạc thì đã quên ngay thuở hàn vi, tìm người khác trẻ đẹp giầu có hơn để rước đèn. Ấy! đời nó vậy, cứ chạy gạo mờ mắt ra thì lại đâu vào đó. Tới chừng quần nọ, áo kia, no cơm ấm cật, dâm dật tứ tung. Mà có no cơm cật thì cũng là nhờ con vợ một tay. Nhà cửa có yên ấm, con cái có ngoan ngoãn, chồng mới có cơ hội tiến thân chứ! Thử hỏi con nheo nhóc, vợ cờ bạc, đú đởn với trai... sức voi mà anh nên ông, nên thần à. OK! Anh ngon lành rồi, anh phụ tôi cũng chẳng chết thằng Tây nào, nhưng con tôi, xin anh quên đi. Tôi đẻ được thì tôi nuôi được. Không có chồng, chuyện nhỏ. Con mới là niềm vui. Rồi ra, anh sẽ có thêm cả chục đứa, tha hồ mà nuôi. Rủi mà tôi không thèm lấy chồng nữa, ít ra tôi cũng còn con để sớm hôm hủ hỉ. Mà cho dù tôi có lấy chồng, có đẻ nữa... thì con nào cũng vẫn là con tôi, từ bụng tôi mà chui ra. Vợ anh làm sao thương được con tôi. Chuyện đó cũng là thường bởi “Con không đẻ thì không thương”... chẳng ai trách móc gì. Nó là như thế. Không trách người mẹ ghẻ, nhưng tội nghiệp con tôi. Nó còn mẹ mà. Mẹ nó đã chết đâu mà để con cho người khác đầy đọa. Vả lại có nhiều người đàn bà một mình nuôi con, mà đứa nhỏ vẫn không cảm thấy thiếu tình yêu của cha. Nhất là đàn bà xứ này, có chồng hay không cũng phải nai lưng ra kiếm cơm, thì cái chuyện “Anh mê vợ khác bỏ bê con thơ” không còn là big deal nữa.

    Chúng tôi đều đồng ý với nhau. Con là nhất. Không có chồng này lấy chồng khác. Mất con là không. Đó là lý do vì sao Huệ và tôi có một sự cảm thông đặc biệt. Trần Quốc Bảo thường ngồi nghe chúng tôi chuyện trò qua lại. Có vui, có buồn. Có cuời, nhưng không có khóc. Ai dư nước mắt khóc người ù ơ. Khóc mà có thể yêu chồng lại được, hoặc khóc mà chồng quay về thì có lẽ cũng nên khóc. Rất tiếc, chúng tôi đã qua cái tuổi biết khóc rồi. Vả lại, nước mắt đôi khi quý hơn mọi thứ trên đời. Một giọt nước mắt là một một giọt máu. Bảo cười rũ ra. “Khiếp! Chị Mai nói gì mà ghê thế. Các chị ‘dữ’ quá chời, chồng nào mà dám đi ngang về tắt”. “Đúng! Bảo nói đúng, chồng không dám đi ngang về tắt... nó chỉ đi luôn thôi”. Ba đứa ôm bụng cười. Tôi nói với Bảo: “Em cứ thử đẻ một lần coi, em sẽ thấy chồng không bằng con”. Bảo trợn mắt: “Em làm sao mà đẻ được, chị chỉ nói...”. “À không, chị đùa đấy. Bảo thì làm sao mà đẻ. Bảo làm sao làm mẹ được nhưng Bảo đã từng làm con của một người mẹ, chắc chắn Bảo phải biết là mẹ Bảo thương yêu Bảo như thế nào”. Mặt Bảo buồn hẳn xuống, chắc cu cậu đang nhớ mẹ. “Đúng, chị nói đúng, mẹ em rất thương em”.

    Ngó qua, ngó lại... mấy chục năm đã đi qua. Đứa nào cũng bạc tóc cả rồi. Như ông Tùng Giang chẳng hạn, cháu ngoại đã mấy đứa. Cũng may trời sinh chúng tôi vốn tính cà chua, cà chớn nên chưa đến nổi hom hem lắm. Riêng Kathy Huệ còn trẻ quá. Tôi nghĩ cô chẳng có gì buồn phiền cả ngoại trừ cái vụ cô hơi... cao. Tìm bạn nhẩy đầm đã khó huống chi tìm người yêu. Ấy vậy mà Du Miên, chủ nhiệm Thời Báo rất quý Kathy, tuy có điều hơi bất tiện mỗi lúc gặp nhau. Ông nội Hĩm còn khổ hơn nữa, chả bao giờ dám đứng cạnh người đẹp. Thế mà hôm rồi, Đoan có chụp được một tấm hình. Huệ đứng giữa. Du Miên và Hĩm đứng hai bên. Sẽ không có cái hình nào đẹp hơn.

    Trở lại với Bảo, tôi nói đến sang năm cũng không hết chuyện. Riết rồi không thèm nói nữa. Đánh hắn chăng? Đau tay. Người ta oẳn tù tì không ra cái kéo cũng ra cái búa. Cậu này thuộc loại oẳn tù tì không ra cái gì cả. Tôi mà tin Bảo chắc phải bán cả cái Bolsa đi mà thôi, khi không mà trở thành... kẻ bán nước, sức mấy tôi chịu. Thế cho nên Bảo nói, Bảo nghe... “Em self-service mình em đi. Chị mệt gà lắm”. Bảo ta cũng khôn, lại trở về chuyện cũ. “Thế rồi sao nữa hả chị?”, “Sao, sao cái gì?”. “À! Thì cái chuyện vợ chồng con cái ấy mà”. Ôi, tụi tôi nói chuyện với nhau nãy giờ mà hắn ta nghe không thủng. Lại thêm một người đi trên mây chăng? Chuyện đàn bà, chồng con là chuyện dài nhân dân tự vệ. Hay Bảo ta sắp lấy vợ nên muốn có một mớ kinh nghiệm làm hành trang về nhà vợ. Mà cho dù Bảo có lấy vợ đi chăng nữa, Bảo cũng là đàn ông. Dễ gì Bảo thông cảm cho nỗi khổ của đàn bà. Dễ gì Bảo có cái “hùng khí của người chân yếu tay mềm”. Tuy nhiên, cho dù Bảo ta không có cái “hùng tâm, tráng khí” như đàn bà chúng tôi... Bảo lại càng nên nghe các anh chị, những người lớn tuổi, có cả bồ kinh nghiệm “kể chuyện đời xưa”... biết đâu chừng những vấp ngã của người trước lại là cái hay cho người sau, bởi mỗi khi đụng chuyện thì cha mẹ, anh em, bạn bè thường đưa ra những trường hợp điển hình cho chúng ta thấy. Bị dậy dỗ cách làm vợ nhiều hơn. Các bà, các cô phải thế nào, phải thế kia, đủ mọi thứ “phải” mà phần thua thiệt luôn về phần người đàn bà. Thế ra chưa có ai dậy các ông phải làm một người chồng ra sao ư? Dĩ nhiên có những điều trời sinh, chẳng cần học cũng biết. Bằng cớ là sự có mặt của ông bà, cha mẹ, chúng ta. Bên cạnh đó, còn nhiều điều người đàn ông cần phải học hỏi, để giữ vững hạnh phúc gia đình. Điều quan trọng nhất ở người đàn ông, cả Huệ và tôi đều có chung một ý nghĩ, là sự rộng lượng.

    Đàn bà, trời sinh vốn hẹp hòi, ưa những điều nhỏ nhặt. Chả ai còn lạ gì, thế nên mới có câu “Không cha ăn cơm với cá. Không mẹ liếm lá đầu đình”. Được cái ở thời buổi “hại điện” này, vì người đàn bà không còn bị sự kềm kẹp của gia đình chồng, không phải làm dâu, không phải đối phó với những cô em chồng hung dữ như giặc nhà Ngô, lúc nào cũng sẵn sàng vén váy lên, vỗ bồm bộp… cho nên đối với con riêng của chồng, cũng không đến nỗi nào. Lẽ dễ hiểu là khi người ta thực sự có hạnh phúc, họ nhìn đời bằng con mắt nhân ái, dễ tha thứ, yêu thương người khác. Nói nào ngay, cái cảnh mẹ ghẻ con chồng, thời nào cũng có vì ngay cả chính con ruột minh đây này, cũng có đứa hợp đứa không... nói gì con người khác để bắt mình nuôi. Nhưng đỡ hơn vài chục năm trước nhiều.

    Bảo hỏi: “Thế còn đàn ông thì sao chị?”. Đàn gì thì đàn, đã là con nguời thì ai cũng đầu đen máu đỏ. Đàn gì thì cũng thế. Có điều trời sinh ra người đàn ông là để làm cái bóng mát cho người vợ nói riêng, cho gia đình nói chung. Những trường họp rổ rá cạp lại, tránh sao khỏi cảnh... con em, con anh, con chúng ta. Nếu quả thật người đàn ông có lòng bao dung, sự hiểu biết, tâm tánh hiền lành tốt đẹp thì... con nào cũng là con. Như con chó, con mèo, hễ mình thương nó, thì nó thương mình. Con nít cũng vậy. Mà cho dù con nít của ai, mình cũng yêu được, huống chi là núm ruột của vợ mình dù mình chẳng tạo ra nó. Trẻ nhỏ luôn luôn vô tội. Các người lớn chơi chạy, sướng lấy một mình. Người lớn mới đáng trách. Chẳng thiếu gì những đứa trẻ chỉ biết và yêu thương cha ghẻ của mình vì bố ruột nó thuộc loại... hit and run. Lại nữa, cha ghẻ yêu thương nó, trong khi cha ruột thuộc loại... “10 năm tình cũ. Bao năm không nuôi tưởng mình đã quên”.

    Huệ nói: “Đúng rồi, chị nói đúng, đẻ mà không nuôi coi như mất con vì công sanh không bằng công dưỡng. Muốn coi người đàn ông đó có tốt hay không, cứ nhìn cách cư xử của họ với trẻ nhỏ. Người nào ghét con nít, người đó không xài được. Chẳng thà ở một mình còn hơn”. “Phải, Huệ nói chí lý, dù ở đây kiếm một người tâm đầu ý hợp với mình hơi khó, nhưng không hẳn là không có. Chỉ sợ hợp với mình, mà không thương con mình thì rồi cũng lại đi đến chỗ... ôm quần sang thuyền khác. Mà như vậy hoài, mệt gà lắm. Có mót quá, ra ôm cột đèn... leo lên tụt xuống”. Cả bọn cười nghiêng ngửa.

    Không, thật đấy, nói ra thì bảo là nói tục tằn nhưng sự thật bao giờ cũng đau lòng, cũng làm nhiều người quay mặt đi dù trong thâm tâm, họ cũng phải công nhận là đúng. Nhưng nói là nói chơi vậy thôi, làm gì có cột đèn sẵn ở đây mà leo. Vả lại đàn bà đâu đến nỗi thế. Chồng tử tế thì là chồng. Không thì thôi. Đã mấy ai không chồng mà chết đâu. Đã mấy ai coi chồng trọng hơn con đâu. Có điều trong 3 đứa, có mình Bảo là đàn ông. Giờ hắn chưa có vợ, rủi một ngày đẹp trời nào đó, hắn mang một cô vợ có sẵn... 3 trứng thì lúc đó sẽ biết đời nhau ngay. Và biết đâu chừng trong lúc nóng giận, hắn đưa tay tính tống vào mặt con ghẻ một quả đấm cỡ Mike Tyson. Bảo ta chợt ngưng tay vì nhớ đến buổi nói chuyện hôm nay. “Bảo à, con chó mình thương nó, nó còn thương mình huống chi con người. Mình cho tiền, đôi khi mình lỗ, nhưng cho tình sẽ chẳng bao giờ thiệt đâu em. Chị chẳng hay gì hơn ai để mà dậy khôn em, nhưng Bảo cứ nhìn quanh mình, rồi nhìn lại quãng đời đã đi qua. Cái gì còn tồn tại nếu không phải là những ân tình”.

    Có đôi khi, tiền, danh vọng làm người ta quên đi nhiều thứ. Có đôi khi người ta chết vì một miếng ăn. Ôi! Con người chứ có phải con rắn đâu mà mong lột da sống đời để ăn, để hưởng. Quần áo cũng chỉ để che thân thể khỏi lõa lồ, mát khi nóng, ấm khi lạnh. Ăn đến nem công chả phượng, đến gan rồng, tủy rồng, vào bụng rồi cũng thành... cứt. Giống nhau cả. Chỉ có tình yêu thương làm con người trẻ mãi, yêu đời mãi. Tiếc rằng, những trái tim quảng đại, những tấm lòng bao dung ngày càng ít đi. Phần bị “mỡ” bọc lại nên cuộc sống, nước mắt nhiều hơn tiếng cười. Tôi có nhắn nhủ với ai đâu. Đây chỉ là một cuộc họp... bốn bên lẫn lộn. Trao đổi với nhau những kinh nghiệm sống để cuộc đời đáng sống hơn. Những đứa sẩy cùi, gẫy gọng như tụi tôi thường dễ có sự thông cảm. Tôi trôi sông, lạc chợ ba lần rồi. Lần nào cũng trên vai một gánh con, chả có đồng nào dính đít. Thế mà tôi vẫn sống một cách “hiên ngang con nhà Nam”. Điều này thì cả làng biết hết rồi, có nói thêm ra cũng thừa.

    Cái gì cũng vậy. Hay không bằng hên. Tôi là người đi từ cái may này đến cái may khác. Cũng có người thường ví von: “Ai vinh quang mà chưa từng chiến bại. Ai nên danh mà chưa từng... hại dăm ba thằng”. Khuôn vàng thước ngọc chăng mà tôi hay nghe nhiều người hãnh diện khoe như thế. Vậy mà tôi lại ngu muội không thực hành. Tôi quả là người không mấy thức thời. Tôi quả có ngu. Nhưng may cho tôi là tôi đã... ngu. Bởi tôi chưa thấy ai hại người mà được hưởng. Tôi chưa thấy ai không trồng cây mà được trái ngọt. Tôi cũng chưa thấy ai tha không giết một con rắn độc dù thuyết nhà Phật cấm tuyệt chuyện sát sanh.

    Chuyện tâm sự bàn tròn còn dài lắm. Đủ đề tài, thể điệu. Khổ một nỗi báo của Bảo như người kinh nguyệt trồi sụt không đều, thêm vào cái tánh... sợ đủ mọi thứ. Sợ mất lòng người này. Sợ quên không nhắc đến người kia. Một số báo có tới ba cái bìa khác nhau. Bảo sợ trăm thứ bà dằn, sợ bóng sợ vía... ôi, TQ Bảo, may mà em là đàn ông. Nếu không, em sẽ... chửa hoang dài dài và dài dài! Thôi kiếp sau nếu có, em nên làm đàn bà thì hơn.

 

 

Similar Threads

  1. Ca nhạc sĩ Viêt Dzũng đã qua đời
    By ngocdam66 in forum Chúc mừng/Phân ưu/Cảm tạ
    Replies: 31
    Last Post: 01-22-2014, 10:24 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:14 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh