Register
Page 34 of 34 FirstFirst ... 24323334
Results 331 to 337 of 337

Thread: Lối cũ

  1. #331
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505

    Nếu suy luận theo nhị nguyên thì thể xác và tinh thần có liên quan đến duy vật và tâm linh không nhỉ? Mặc kệ Descartes nghĩ sao và nói sao, tôi đặt vấn đề nhị nguyên trong khái niệm: Gần và Xa. Có nghĩa là tôi nói đến sự chạm được và niềm nhớ nhung cách biệt. Thời gian hiện tại của thế kỷ tôi đang dự phần, nhân bản và lý tưởng con người bị bóp chẹt quá nhiều, đưa niềm vui tuột xuống tận cùng con dốc. Một bờ đá phẳng, một gốc đa nhẵn đều giúp cho hạnh phúc cũng như ước mơ đôi ba giây phút nghỉ ngơi, tồn tại. Không gì bằng, giữa mệt mỏi chán chường, mất mát, đầu óc có thể dứt bỏ hết ràng buộc, chỉ để nghĩ về sự yêu thương, dẫu rằng đã xót xa, nuối tiếc. Đừng quá hẹp hòi quyết đoán hạnh phúc là tố chất hiện hữu nhất định trong bàn tay mà đôi khi phải nhường chỗ cho đầu óc đi hoang, tìm về sắc diện của một thời xa bay, cũ kỹ. Vì dù có hay không, vô hoặc hữu, trong hay ngoài vẫn chỉ là diễn tiến thời gian gồm hình và ảo. Giữ được chất đẹp của cả hai khía cạnh để hòa nhập vào cuộc sống mỏng manh, vội vã, có lẽ là ước mơ không những riêng tôi mà là của anh của chị nữa.

    Hôm ấy, tôi với bạn đến một nơi gọi là hát cho nhau nghe. Chúng tôi có uống vài cốc bia và tâm hồn thì cũng tơ mơ, chìm, nổi. Tôi: kẻ xa nhà, chưa nhận diện được chính mình. Mà, bạn thì chiều và cũng muốn tôi vui vẻ. Thế nên, lửng lơ vẫn hoài lơ lửng dù không ai nói rõ ai nghe. Trong mỗi ngày, tôi vẫn muốn bỏ ngoài tai và liếc ngang qua trắc ẩn, để mưu sinh cho tâm hồn mình ít hạnh phúc gần, xa. Thế nhưng, không gian tầm mắt và sự va chạm bằng chính bản thân đều ít nhiều dồn tôi đến chân tường thất vọng. Giữa lúc vô cùng phó mặc, vẫn là bài hát ấy dắt tay tôi lênh đênh. Dẫu tiếp nhận âm thanh đến tôi ít ỏi, nhưng cảm xúc sẻ chia của bạn quá nhiều, đã phủ trùm, vây tôi đến ngạt. Cũng vẫn là bài hát ấy dắt tôi ngược gió xa hơn, tìm đến em lần nào đêm biển gọi. Cả hai lần, trong tôi đều hiển nhiên xóa bỏ khái niệm âm thanh, chỉ thấu nhận bằng đôi mắt toát ra cảm tình quá thật. Tôi rùng mình ngồi nghe, những mũi nhọn xoáy vào người không theo chu kỳ của sóng, mà chỉ là quang âm ánh mắt nghiêng cong từ nỗi niềm, từ cảm nhận không một mảy may nào bẳn gợn. Sự trong suốt của đi, đến, thật, chân, vỗ về cho tôi cảm giác như mình đang trượt vào một thân võng mềm lắc lư, nối tuyệt vọng, nghi ngờ vào những vòng ôm hiếm hoi hạnh phúc. Tôi cảm ơn bạn và tôi rất nhớ em….

    Mời bạn, mời em, mời mọi người. Chúng ta cùng “lên xe, về miền quá khứ”!





    https://app.box.com/s/61ca4v1eibtnsw0yncww3lwxy4kyafrs
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  2. #332
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Đôi đũa chiều đông

    Anh gắp mãi buổi chiều vẫn trượt
    Bóng em đi trước bát mâm son
    Lận đận hạt cơm
    Đến từ những mùa mạ cấy
    Qua những cơn giông nẻ đất mất còn

    Em vành nón bay
    Khuất trong ráng hồng, ráng đỏ
    Con chim chích mấy hôm chán rặng mơ
    Không về làm tổ
    Sợi ngày đông xéo xuống bữa cơm

    Đũa nằm lệch trên mâm son
    Mặt riêu nổi vừng nâu gạch
    Nắp vung ngửa lên trời xanh đục
    Áo người nhìn trộm hóa ra mây

    Có nghe không? Anh bảo này
    Đậu phụ vừa rán nóng
    Mắm tôm mới pha chanh
    Tía tô bàn tay tím thẫm
    Về, đủ đôi, đủ đũa với anh

    Em đi ơ hờ
    Cái khăn giũ lại
    Gió vào xoan con gái, lạnh chua ngoa
    Gỗ mun dựa vai bát kiểu
    Cơ khổ… mà gắp mãi cái tình xa!

    MM
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  3. #333
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  4. #334
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Tôi lại về

    Hôm nay tôi lại về
    Biển gặp lại như những gì xa cũ
    Như những ngày và thời gian mất
    Bỗng dưng sát với vòng tay

    Hôm nay tôi lại về
    Em có hay …
    Gần gũi thế đủ gần chưa nhỉ
    Tiếng sóng khác đâu lời gọi
    Thì thầm xen kẽ ầm vang

    Biển ngước nhìn, mắt ướt dịu quen
    Em đó, hay bọt trắng mờ chia cách
    Gió, nước, mây trời rất thật
    Và nắng chạm da người như vết hôn

    Hôm nay tôi lại về
    Đếm khoảng cách gần hơn
    Trăm năm, nghìn năm hầu khép lại
    Từng mảnh không gian nối thành câu hát
    Cả vùng vây phủ, biết không em?

    MM
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  5. #335
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  6. #336
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Rồi mai

    Rồi mai khi thức giấc
    Tôi thấy gì ngoài bước đi?
    Của mùa đang vội vã
    Đi như ta xa nhau

    Một dốc đời, đưa xe qua núi
    Một dốc buồn, đôi mắt trông theo
    Nắng còn lại nương mây vào tối
    Chiều tan trong sương bên đèo

    Quanh đây, tìm ai vắng mặt
    Mắt mi hình long lanh mưa giăng
    Biển cũng như sông, đều sóng
    Đâu cần đợi gió, buồm căng
    Đâu cần lạnh cũng cô đơn

    Rồi mai khi thức giấc
    Sáng sẽ mù thêm lên
    Lá ngoài kia thưa thớt
    Thưa thớt chắc nhiều hơn

    Lắm khi ngày như chiếc cuối
    Rụng không cứ vì đêm

    MM
    Cả lạnh lẫn mưa ...

  7. #337
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,505
    Thung lũng tôi ở, mùa đông năm nay coi chừng hạn hán. Cỏ vừa rét vừa khô, không phải hè sang mà cũng tàn nâu đáo để. Cái cảm giác chân đất dẵm lên thảm, thiếu hẳn êm ả ngày nào. Đám trẻ con gần bên cũng biền biệt sau buổi vàng-ơi-vàng-rụng. Chất lạnh đầu mùa đang sần sật đến… Em có bao giờ hình dung ra lắm thứ “chân không” đau đớn đến rợn người?
    Tại sao chúng ta mất nhau? Lời nói vừa trở thành bội bạc? Hay khoảng trống tâm linh đã sạn sỏi ngập lên rồi?
    Tôi đang khoác áo lạnh, vọng từng bước chân mình trong công viên, không cố tình nhìn để hiểu lỗi lầm của loài sâu tạo vết tích cho bầy kiến đói và cũng không rõ nhận thức thế nào tiếng inh ỏi sót lại của một anh chàng chim chưa biết thói thiên di. Tôi hoàn toàn bị động và lạc vào giữa ngờ vực chính mình. Nhận lấy từ ngoài, hay trong tôi tự tạo? Em ạ! Cái tát nào cũng rát. Nó không hẳn chỉ là dấu hồng đỏ, bởi chấn động sẽ thâm nhập bằng tần số trừ cộng nối dài. Cứ tưởng chu kỳ luôn bé dần rồi lịm hẳn…. Mấy ai ngờ!

    Giấc

    Trời buốt quá, chìm sâu im lìm
    Đợi mãi, bán cầu chưa thôi đêm
    Sưởi, rét chia hai miền biên giới
    Chập choạng trong ngoài soi tối đen

    Đầu óc dâng bấp bênh dòng sông
    Ý nghĩ trôi, trừu tượng, mỏng manh
    Nỗi gì đó: Lo âu? Tuyệt vọng?
    Hay tâm hồn trống rỗng điều không?

    Đôi lúc thèm, mơ làm trẻ nhỏ
    Thà theo khuôn khổ học nên thân
    Hơn hẳn lớn, tự do hư hỏng
    Để rồi lạc lõng như chiều hoang

    Đôi lúc thèm, mơ từng bận rộn
    Vũng thời gian ngập ngụa chạm, kề
    Có những tự nhiên vô lựa chọn
    Nụ cười, ánh mắt rất say mê

    Bình minh chừng bất an, hôm nay
    Đã thấy mờ mờ hiên, tàn cây
    Cành gió treo gầy, ba bốn chiếc
    Khi nào? Ai biết, lúc nào đây?

    MM
    Cả lạnh lẫn mưa ...

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 02:05 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2018 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh