Register
Page 32 of 32 FirstFirst ... 22303132
Results 311 to 318 of 318

Thread: Lối cũ

  1. #311
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457

    Ngày xưa, lúc còn bé, học điều gì cũng cần định nghĩa, chiết toán ra logic, rồi mới kết cấu. Tuổi đời bây giờ qua nhanh mỗi ngày. Tôi đâu đủ sức và thời gian phung phí nữa. Vấn đề phức tạp mấy cũng trôi vào vội vàng kết luận. Em hãy hình dung một cuộc gặp gỡ bàn tròn với bức màn kéo xuống bằng hơi men và lý lẽ. Thực nghiệm thì phải hạ hồi khi tỉnh rượu. Tôi cũng như em đều hiểu, sự phản biện, nếu có, của đối tượng vắng mặt, càng nhạt hoặc không nghĩa lý gì qua ánh sáng của thời gian. Vì thế, chất nhẫn tâm và hồ đồ đã bắt tay nhau rất tự nhiên như một sở hữu quán tính của lòng người. Vậy kết luận sẽ đi đâu? Viên thuốc đắng có lẽ không bao giờ nằm trên môi người bán, nhưng nó sẽ hòa tan trong dung dịch máu của người mua.

    Buổi chiều mỗi ngày mỗi lạnh. Độ này cứ hơn 5 giờ là trời đã muốn tối sầm. Lá mùa thu nằm chết rạn hàng vạn dưới lòng đường. Quá khứ còn nguyên si chứ có đâu nào trừu tượng. Cái tương lai thâm thâm rét rét thì đang bao phủ, nhắc nhở liên hồi. Chỉ có hiện tại, trở thành mơ hồ nổi trôi không nhận định.

    MM
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  2. #312
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Xa xôi nhớ

    Xa xôi quá, làm sao về được
    Nơi ấy bây giờ, nghe lắm mưa
    Em biết rõ là anh không dối
    Lúc nào anh cũng tiếc ngày xưa

    Đường phố nghẽn, nước dâng em nhỉ
    Sáng chiều hai bận cực nhiều thêm?
    Phố chắc hiếm áo dài từ thuở
    Cái thuở mà anh chẳng hề quên

    Họ bảo: trên, khói xăng ngạt thở
    Dưới: thi đua, xe lội ngổn ngang
    Người lái, kẻ đi, bì bõm cả
    Dân hèn cho chí đến quan sang

    Xa xôi quá, làm sao cầm tay
    Cứ mưa mãi chắc lòng buốt lạnh
    Viết thế nào cho bớt thương tâm
    Tất bật, thời giờ đâu em nhớ

    Anh chỉ lấy xa xôi làm cớ
    Chứ về, đố ai dám gặp nhau
    Bốn mươi năm, tờ thư chẳng có
    Sẽ ngượng ngùng, chua xót trước sau

    Xa xôi quá, và đêm rất lạnh
    Mấy hôm nay, gió bấc ngập dầy
    Thu của em, anh thì cũng vậy
    Lá rụng đầy hai hướng đông, tây

    Xa xôi quá, nhiều khi im lặng
    Nhìn ra ngoài khung cửa băn khoăn
    Từng nét cũ hiện ra mồn một
    Ao dài e thẹn lướt qua nhanh

    MM
    Last edited by Mang Mộc; 11-13-2018 at 04:19 PM.
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  3. #313
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Last edited by Mang Mộc; 11-15-2018 at 12:27 PM.
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  4. #314
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Em có biết,

    Câu viết đùa vui, dí dỏm là nụ cười mang ký hiệu của thời khắc? Nó có thể cắn ngập da thịt mình và một lúc nào, chúng chồm lên, đau nhức. Niềm tin, chân tình hay rơi vào trạng thái “mới đó đã đi xa” – và xa hơn cuộc mưu cầu hiện hữu. Nhưng, màu đen của đêm im lặng, vị đắng từng chiều của giọt cà phê … vẫn có sức mạnh phù phép, bịt mắt, dắt tôi về nhận chịu.
    Một vòng tay thất thần chưa kịp quàng đâu đó?
    Thế giới riêng dường như vừa bị khước từ?
    Chiếc áo đông đá ai cố tình chọn mặc?
    Hay cành khẳng khiu đang chém rách phía sau lưng?
    Mà lạ quá, tôi thấy tôi vẫn ngược hành trình trên con đường đuổi săn hạnh phúc!

    Em ở đâu?
    Từ một ghế bàn quen quán nhạc Santa Ana; từ một quầy rượu có ly beer cao, Munich; Kiosque nhỏ xập xình bài hát ngoại bên hồ Gươm; hay hiu hắt gió ngày Xanh Giẹc Măng vào chạp…..?

    Em có biết,
    Gió mây gian trá khác chi đời? Mưa đổ, mưa rào, mưa bất chợt. Mây đợi chiều tà, khoác mặt nạ tô mầu. Có những lúc tôi rất hư, rất sẵng, nhưng chưa lần nào tôi biết dối em. Nên, tôi sợ lo phải đối diện với điều chợt đến, bờ vực nhìn hun hút sẽ gần hơn.

    Tuần trước, một trận lốc khiếp đảm kéo ngang. Hiên nhà bên quị ngã, đè lên cây đào nhỏ sau vườn. Thế là dưng đó, xa lìa em ạ!

    MM
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  5. #315
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  6. #316
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Hùa theo bài thơ Tiền Và Lá của TS Kiên Giang...
    (Nhưng không biết tệ đến ra sao)

    Phải chi lá hóa ra tiền

    Giờ lá đến mùa, rơi chả tiếc
    Chỉ ngại chân mình mỗi lúc xa
    Ngơ ngác khô tàn buông tiếng vọng
    không gian mờ nhạt, bóng nhòa pha

    Tình xưa, ngực túi giam màu lá
    Mua bán quay tìm ngõ ấu thơ
    Giá anh buôn được duyên cười ấy
    Chác hết trần gian, ắt chẳng chờ

    Em đi, tuổi bé biết gì đâu
    Khẽ gió, chia cành, mấy sắc nâu
    Cũng vội như cơn mưa hắt mặt
    Một chút thôi mà, có đớn đau?

    Bốn mùa họa sĩ lên vầng trán
    Từng nếp nhăn chùng, nợ áo cơm
    Chen giữa mớ hằn do cuộc sống
    Dăm ba vằn vện… nhớ… vì em?

    Bữa nọ lang thang hè phố vắng
    Túi tình rỗng tuếch, lá tình rơi
    Mới hay chạm phải dòng tim đập
    Nhắc khẽ nhau rằng, mỗi đứa nơi

    Công viên thờ thẫn, vàng ghê gớm
    Thế giới pha màu, nhuộm nét thu
    Anh nhặt, anh gom buồn xác úa
    Tiền hay tuổi nhỏ mấy đồng xu?

    Giá mà buôn được đời nhau nhỉ
    Hẳn nụ cười anh rạng rỡ nhiều
    Em sẽ son hồng mội thắm đẹp
    Lá đầy ngăn túi cũng là yêu

    Bữa nọ con đường dăm trẻ nhỏ
    Líu ríu chim non vỡ tổ về….
    Mốt mai, ai biết ngày mai nhỉ?
    Chợt gió đâu về tê buốt ghê!

    MM
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  7. #317
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457
    Em có biết,

    Hai cá nhân là hai điểm nối nhau bằng một đường thẳng? Khoa học không gian đã loại bỏ hầu hết mọi khúc xạ thông thường nên vận tốc làn sóng phát ra từ một đầu để chuyển âm thanh đến từng trạm rất nhanh và tự nó sẽ biết lối quay về khi ghé vào trạm cuối.
    Mùa đông bắc bán cầu thật sự giam con người gần nhau với cái lạnh. Em hãy khoác áo dạ vào giữ ấm. Cũng như tôi cảm thấy vết kim đâm trong lúc hở người. Không khéo, quên mang găng, thì mười đầu ngón tay em sẽ buốt. Tôi đang nói ít nhiều về cảm nhận, thì đấy chính là sự gần gũi, phải không em?
    Chúng ta dẫu chưa đối mặt nhau, chưa nhìn rõ môi hồng mắt ướt, nhưng sóng ngôn ngữ đã định hình. Bản nhạc mùa thu nào ai hát ai nghe? Tình ca mùa đông nào chưa một lần mix nổi?
    Ngồi viết mấy dòng mà tâm hồn tôi rối loạn. Khái niệm chín chắn/hồ đồ, ngủ yên đằng sau trực giác, không khác gì mây trời dưng dưng xám đặc mà thung lũng khô cằn vẫn đói khát cơn mưa.
    Ngày mai, có thể, lá sẽ ào ào trận cuối để quá khứ hiện thân, đánh lừa đôi mắt lạnh. Không lẽ thế mà trời đất cũng cố cam lòng?
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

  8. #318
    nghìn dặm Mang Mộc's Avatar
    Join Date
    Mar 2017
    Location
    Freeway 5
    Posts
    1,457


    Rên rỉ bài của ông thấy dạy nhạc cũ





    https://app.box.com/s/jdrpv9gyfcvt09dkrv83lnwrqjck6jyr
    Nắng chiều ngả mũ tay anh

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:16 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2018 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh