Register
Page 3 of 3 FirstFirst 123
Results 21 to 26 of 26
  1. #21
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 21


    Bằng dùng lưỡi lam lách vào ổ khóa và lựa chiều dùng nhẹ sức vặn. Có tiếng tách và chàng xoay ổ đấm cửa, chiếc cửa mở tung. Bằng mỉm cười thích thú. Nghề mở khoá chàng đã thiện nghệ và nổi tiếng trong khoá học của Sở Tình Báo tại Lạng Sơn. Ngoài tài mở bất cứ loại khoá nào dù tối tân và cầu kỳ đến mức nào đi nữa, Bằng còn đứng đầu lớp về tài thiện xạ. Chàng bắn không cần nhìn đến đối tượng và không bao giờ trật. Và Bằng đã được chọn để gia nhập tổ ám sát của Sở Tình Báo, nơi quy tụ những nhân viên tài ba và thượng thặng bậc nhất, được tuyển chọn do chính Tướng X, một hãnh diện không nhỏ cho nguời được ân huệ này!

    Cách đây hai ngày chàng đã nhận được chỉ thị để đến gặp Bách, chủ nhân của công ty bảo hiểm Bách Việt. Bằng đã được báo cho biết Bách chính là tài sản vừa được đánh thức của Sở Tình Báo sau ba mươi năm nằm ngủ yên trong cộng đồng người Việt tỵ nạn tại Quận Cam. Và chàng được đặt dưới sự chỉ huy và điều động của Bách, để làm mọi việc cần thiết cho những kế hoạch của Tướng X. Bằng mừng rỡ. Chàng đã chán ngấy việc sống ở Quận Cam này trong hai năm nay, kể từ ngày được Phòng Kiều Vận của Sở Tình Báo cho sang Mỹ để hoạt động tại vùng này. Lại còn phải đóng vai trò người chồng thứ ba cho Liên, người đàn bà nổi tiếng trong giới người Việt ở đây vì chuyện ba chồng.

    Bằng biết đây là đòn trả đũa của thằng Hiệu, tên bất tài lúc nào cũng đứng sau chàng trong mọi cuộc thi của khoá huấn luyện của Sở Tình Báo, nhưng chỉ vì có gốc gác lớn, đã được cất nhắc để lên làm trưởng phòng Kiều Vận. Và Hiệu đã luôn luôn ghen tức với Bằng, tìm đủ cách để dèm và đầy đọa Bằng. Tệ hại nhất là đã ra lệnh là Bằng phải tiếp tục đóng vai chồng ba cho Liên, dù Bằng đã nhiều lần yêu cầu để Sở Tình Báo cho chàng những nhiệm vụ khác và thay đổi môi trường hoạt động tại một địa phương không phải là Quận Cam.


    Bằng đến gặp Bách tại một tiệm ăn nhỏ kín đáo, ít người. Bách nói:

    - Em làm việc ở văn phòng kế toán của bà Liên là tiện lợi lắm. Tôi cần em điều tra về văn phòng luật sư Quang, cũng nằm ngay trong buiding chỗ em làm việc. Tất cả những tài liệu gì về việc đầu tư của tên này chung với vợ chồng Tuyến và Lệ, tôi muốn biết mọi chi tiết. Nhưng cần nhất là kín đáo, đừng để lộ ra là chúng ta đang để ý và điều tra hắn.

    Bằng mỉm cuời:

    - Thưa anh, việc điều tra mật, không để cho đối tượng biết là nghề của em. Anh đừng lo, em sẽ chu toàn mọi việc.

    Bách nhìn Bằng chăm chú:

    - Tôi đã được nghe giới thiệu nhiều về em, tốt nghiệp thủ khoa khoá 46 của Sở. Em là người có nhiều tài năng, tại sao Sở không dùng em vào những việc khác?

    Bằng biết Bách ám chỉ việc chàng đang sống với Liên, làm trò cười cho mọi người vì chuyện làm chồng thứ ba của Liên. Bách thừa biết mọi chuyện của những nhân viên như Bằng đều do chỉ thị của Sở Tình Báo.

    Bằng lắc đầu:

    - Anh sống ở Mỹ đã ba mươi năm, không liên lạc với Sở nên anh chưa rõ những thay đổi hiện nay. Em không thể nói nhiều hơn. Nhưng nếu anh có dịp để liên lạc thẳng được với Tướng X, xin anh nói lại để thay đổi cho em vào một nhiệm vụ khác. Hay đổi cho em sang làm việc tại một địa phuơng nào đó như Houston chẳng hạn!

    Bách gật đầu:

    - Em lo việc này cho tôi xong xuôi, tôi sẽ giúp em chuyện đó!

    * * *

    Bằng cầm chiếc bút đầu gắn ngọn đèn nhỏ rọi vào văn phòng luật sư Quang. Giờ này đã quá nửa đêm, không còn ai trong building nhưng Bằng vẫn cẩn thận chỉ dùng ngọn đèn nhỏ xíu để tìm đường đi tới bàn làm việc của Quang. Chàng đã tắt hệ thống báo động của cả building nên không sợ nhân viên an ninh nào vào bất chợt và có nhiều thời giờ để xem hết tất cả những chồng hồ sơ của Quang liên hệ tới công ty đầu tư của Tuyến. Quang đã đưa những chuyện giấy tờ này thị thực ở văn phòng kế toán của Liên nên Bằng biết hồ sơ nào quan trọng, giấy tờ nào không cần thiết.

    Chàng dùng một chiếc bút khác đầu gắn máy chụp ảnh để chụp tất cả những hồ sơ liên hệ đến công ty đầu tư của Tuyến và công ty đầu tư Thiên Long của Tài. Hồ sơ về công ty chóp bu ở đảo Cayman Island cũng nằm trong xấp này và được Bằng chụp lại hết. Giấy tờ khai phá sản và số tiền đầu tư hơn trăm triệu Mỹ Kim được phân chia giữa Tuyến, Quang và Tài ra sao được Quang ghi chép đầy đủ, kể cả những hồ sơ chuyển tiền wire transfers sang những truơng mục của ba người ra sao và ngày nào đều có đủ.

    Bằng mỉm cười. Chàng không ngờ mọi sự dễ dàng như vậy. Quang là người lại ghét dùng computer, mọi sự đều được ghi chép trên giấy trắng mực đen nên công việc của Bằng mới thành giản dị như vậy. Nhưng nếu Quang có để mọi hồ sơ trên computer Bằng cũng tìm ra. Chỉ mất công hơn một chút vì phải tìm cách truy ra password để vào nhưng Bằng đã học đủ để làm được mọi việc này, dù phức tạp đến đâu đi nữa.


    * * *

    Bằng gặp lại Bách ngày hôm sau cũng trong cùng tiệm ăn. Chàng đưa tất cả những hình chụp hồ sơ của Quang cho Bách. Bằng nói:

    - Em đã xem kỹ rồi. Tiền đầu tư của Đỗ Gia Thủ do ba tên Tuyến, Quang và Tài nắm hết. Chúng nó cũng khôn lắm. Hai tên Tuyến và Tài em không biết nhưng tiền của tên Quang này đã được phân phối vào nhiều trương mục của nhiều ngân hàng khắp nơi. Hắn cũng đầu tư vào nhiều thứ khác nhau: bất động sản, stocks, bonds. Nhiều trương mục không đứng tên hắn nhưng đứng tên bà con của hắn. Em không nghĩ mình có thể truy hồi số tiền này lại được.

    Bách trầm ngâm:

    - Bọn này toàn là bọn cáo già cả. Tiền đã vào tay chúng rồi khó lấy lại được. Nhưng việc này sẽ do Sở quyết định. Tôi sẽ báo cáo về trung ương công việc làm tốt của em. Có chỉ thị gì mới tôi sẽ cho em biết sau.

    (c
    òn tiếp)

  2. #22
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 22


    Cuộc họp giữa 4 người Bách, Tuyến, Quang và Tài được tổ chức tại khách sạn Intercontinental. Bách đã gọi về Hà Nội và báo cáo tất cả cho Sở Tình Báo những hoạt động của ba người nắm giữ số tiền đầu tư của nhóm Đỗ Gia Thủ tại Quận Cam. Chàng cho biết về những khó khăn để thu hồi lại số tiền hơn trăm triệu Mỹ Kim đã được chia ba giữa Tuyến, Quang và Tài. Theo tài liệu do Bằng chụp hình lại trong văn phòng luật sư của Quang, số tiền này đã được phân tán hết, Bách xin chỉ thị của Tướng X để giải quyết trường hợp ba người này.

    Câu trả lời đến thẳng từ Tướng X, không phải qua trung gian của phòng Kiều Vận như mọi khi. Lệnh của Tướng X là án tử hình cho cả ba tên. Để làm guơng cho những kẻ nắm giữ những số tiền lớn được Hà Nội tung ra để đầu tư vào những thị trường của các nước ngoài, đặc biệt tại Hoa Kỳ. Đỗ Gia Thủ tham nhũng để đạt được tài sản khổng lồ hơn trăm triệu Mỹ Kim mang đầu tư ở Mỹ, nhưng tiền này cũng là tiền của nhà nước. Đỗ Gia Thủ đã bị xử tử nhưng những kẻ thừa cơ trục lợi chiếm đoạt số tiền này cũng phải đền tội theo! Tuớng X ra lệnh cho Bách điều động ban ám sát đặt tại Quận Cam để thi hành quyết định. Và Bằng chính là người đứng đầu ban ám sát này!

    Bách suy nghĩ nhiều về lệnh giết cả ba người Tuyến, Quang và Tài. Chàng không tiếc thương gì ba tên này. Dám lường gạt và chiếm đoạt số tiền lớn đến thế chết là đáng tội. Nhưng cả trăm triệu đô la không thu lại được là điều đáng tiếc. Bách đã ở Hoa Kỳ ba mươi năm, chàng đã tiêm nhiễm lý tưởng của cuộc đời tại đây. Là kiếm ra tiền nhiều chừng nào hay chừng đó, kể gì nữa đến tư bản hay cộng sản. Hay tiền của nhà nước với tiền của chính mình. Tại sao chàng không lợi dụng dịp này để kiếm thêm tiền cho chính bản thân chàng?

    Bách biết hầu như tất cả những nhân vật lớn tại Việt Nam đều như Đỗ Gia Thủ. Là đã kiếm chác cho chính họ hay gia đình những tài sản khổng lồ và đều theo nhau đem tiền sang đầu tư tại ngoại quốc. Đỗ Gia Thủ chỉ là một trong những người nắm giữ những chức vụ lớn tại Việt Nam mang tiền sang đầu tư tại Mỹ. Và đã bị làm dê tế thần hy sinh cho phong trào bài tham nhũng đang lên như diều tại Việt Nam. Nhưng những kẻ làm lớn khác đang có tiền đầu tư tại đây đều sợ lâm vào tình trạng như Đỗ Gia Thủ. Là bị chính những người thân tín nắm giữ tiền đầu tư tại nước ngoài lường gạt và lấy trọn nếu có điều gì xảy ra. Như trường hợp bộ ba Tuyến, Quang và Tài đã mưu mô để hưởng trọn số tiền hơn trăm triệu Mỹ Kim của Đỗ Gia Thủ.

    Bách không ngạc nhiên về lệnh ám sát cả ba người. Tướng X cũng như những nhân vật đầu não khác đều có tiền đầu tư tại Hoa Kỳ. Họ muốn một bài học cho những người đang nắm tiền của họ bên này. Là đừng giở quẻ, tìm cách bịp bợm gạt gẫm. Sẽ phải trả giá bằng chính mạng sống của mình! Bách dĩ nhiên phải thi hành lệnh của Tướng X. Nhưng chàng phải làm thế nào để hưởng lợi trong khi thi hành mệnh lệnh đây?

    * * *

    Bách gọi cho văn phòng của từng người. Chàng để lại message là cần gặp cả ba người tại khách sạn Intercontinental về chuyện Đỗ Gia Thủ. Bách tin chắc Tuyến, Quang và Tài khi nghe đến tên Đỗ Gia Thủ sẽ phải đến ngay. Và quả đúng như vậy!

    Bách đã làm copy những tài liệu Bằng chụp tại văn phòng Quang và chàng đưa mỗi bản cho từng người. Mặt của Tuyến, Quang và Tài nhợt nhạt hẳn khi mở ra đọc những trang giấy liệt kê từng chi tiết về số tiền hơn trăm triệu được chia ba. Bách nhìn chăm chú vào từng người và chàng lên tiếng:

    - Tất cả các hoạt động của các anh chúng tôi đều biết rõ. Đỗ Gia Thủ đã bị xử tử hình vì tội tham nhũng nhưng tài sản của hắn đều thuộc về nhà nước. Các anh giữ số tiền này là lấy cắp của nhân dân. Tuy nhiên nếu các anh chịu trả lại số tiền này, chúng tôi có thể châm chước và thứ tội cho các anh.

    Tuyến nhìn lên. Bách đứng chắp tay sau đít khinh khỉnh đi qua lại như thày giáo đang giảng bài cho học trò. Chàng không ngờ tên Bách làm bảo hiểm chính Tuyến đã thương lượng để ăn chia số tiền bảo hiểm cho công ty đầu tư lại là tên cộng sản nằm vùng tại Quận Cam. Chàng tự trách mình không điều tra kỹ trước khi gọi đến Bách. Nhưng hắn nằm vùng quá kỹ như thế ai ngờ đến được!

    Tuyến thừa biết việc ăn trọn số tiền của Đỗ Gia Thủ thế nào cũng gặp rắc rối. Nhưng chàng hy vọng không ai đoán được công ty của chàng đã được hai anh em họ Đỗ giao tiền để đầu tư. Chính người em của Đỗ Gia Thủ đã đến gặp chàng và cho biết ngoài hai anh em ra không ai được biết về chuyện đầu tư được giao cho công ty của Tuyến. Tại sao Bách tìm ra được? Và Bách là nhân viên tình báo nằm vùng của Hà Nội. Nhưng ngoài hắn ra ở Quận Cam này còn những ai nữa?

    Quang tức giận nhìn xấp giấy tờ lấy từ văn phòng của chàng. Quang tự trách mình đã không cẩn thận cất những tài liệu này trong safe box của nhà băng, để bừa bãi trong ngăn kéo của bàn giấy, kẻ nào cậy cửa vào cũng lấy được! Nhưng sự đã rồi! Bách đã nắm được tất cả tài liệu của chuyện đầu tư tiền của Đỗ Gia Thủ, tệ hại hơn nữa, việc chia ba và phân phối tài sản đều bị biết rõ như thế. Làm sao để đối phó đây? Quang trước giờ không dính líu gì đến những chuyện phạm pháp, chàng chỉ lo việc giấy tờ, mọi sự đều do Tuyến tính toán. Không hiểu Tuyến sẽ làm gì truớc nguy cơ do Bách đem đến này?

    Tài hết nhìn Bách lại quay sang nhìn Tuyến và Quang. Chàng trước giờ vẫn kính nể tài làm ăn của Tuyến nhưng Tài không ngờ Tuyến quá tin và sơ hở giao phó việc cho Quang và bất cẩn để ra nông nỗi này. Vẻ giảo hoạt của Bách làm Tài nghi ngờ không biết tên này còn mánh lới nào chưa giở ra. Nếu đúng Bách là nhân viên tình báo của Hà Nội và đòi lại hết số tiền đầu tư của Đỗ Gia Thủ, chàng sẵn sàng trả để mọi sự được yên. Nhưng nếu Bách chỉ bịp bợm, vì một cớ gì đó nắm được những tài liệu của Quang, tìm cách làm tiền và không phải do lệnh của Sở Tình Báo tại Hà Nội, chàng sẽ phải giải quyết ra sao?

    Tài đã nghe tiếng về những chuyện làm ăn không lương thiện cuả hãng bảo hiểm Bách Việt của Bách tại Quận Cam này. Việc Bách chỉ bịp xuông hy vọng ba người sợ đem tiền trả cho Bách ăn không cũng là chuyện có thể xảy ra lắm. Nhưng nếu Bách nói thật và Tài không chịu trả tiền, hắn có thể làm chuyện gì? Và số tiền hơn ba chục triệu cho mỗi nguời quá lớn. Làm sao chàng có thể khơi khơi trả lại cả một tài sản như vậy? Chàng có thể làm gì đây để đối phó với tên Bách này?

    Bách tiếp tục nói, không màng đến những băn khoăn cả ba người đối diện đang quay cuồng với những ý nghĩ trong đầu.

    - Chúng tôi không bắt các anh trả ngay tức khắc số tiền lớn này. Nhưng nội trong năm ngày, mỗi anh phải chuyển bằng wire transfer sang trương mục sau đây tại nhà băng Credit Suisse ở Thụy Sĩ số tiền là 10 triệu Mỹ Kim. Sau đó một tháng là 10 triệu Mỹ Kim nữa. Và một tháng nữa là số tiền còn lại cho đủ số tiền các anh đã lấy của Đỗ Gia Thủ. Như thế các anh có thời giờ để bán các bất động sản hay stocks và bonds các anh đã dùng tên người khác để đầu tư. Nên nhớ là chúng tôi muốn thu hồi đủ hết số tiền của Đỗ Gia Thủ, kể cả tiền lời từ đó đến nay. Một xu cũng không thể thiếu!

    (c
    òn tiếp)

  3. #23
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 23


    Garcia nhìn bóng Vân bên kia đường của trường đại học Dược Khoa tại Long Beach, đang đợi đèn để đi về phía bãi đậu xe. Hắn tắc lưỡi, tự nhủ người đẹp như thế làm gì nên tội để Lệ thuê hắn giết! Garcia sờ tay vào túi quần. Bọc tiền toàn giấy một trăm dày cộm, đúng ba mươi ngàn Mỹ Kim. Ba mươi ngàn còn lại sẽ được Lệ trả thêm sau khi hắn thanh toán Vân. Món tiền lớn nhưng đối với Garcia cũng không phải ghê gớm gì. Hắn buôn bán ma túy mỗi ngày cũng cả chục ngàn, nhưng hắn nhận lời Lệ vì được hứa hẹn sẽ được ngủ với Lệ thêm nhiều lần nữa.

    Garcia không thể quên được đêm đầu tiên được hưởng diễm phúc với Lệ mấy năm trước. Tại sao trên đời có thể có nguời đàn bà toàn hảo như Lệ. Hắn đã ngủ với đủ loại người, từ những đàn bà Mễ bản xứ mê mệt vì hắn, những người đẹp đa tình từ Venezuela, những nàng da trắng tóc vàng mắt xanh đẹp như mơ từ Texas, những cô gái Tàu tóc dài đến chân nhập cảng lậu từ vùng Fusan, hắn đã nếm mùi đủ cả nhưng không ai được như Lệ.


    Garcia mừng như bắt được vàng khi Lệ gọi hắn. Lời yêu cầu của Lệ làm hắn khựng lại đôi chút, nhưng hắn cũng chẳng quan tâm. Việc giết người đối với Garcia như việc ăn uống, bình thuờng không có gì phải thắc mắc. Hắn đã giết ít ra cũng hơn chục mạng trong các vụ bắn nhau, thanh toán vì ma túy. Trong băng đảng Mễ ở Los Angeles này, cấp bậc và quyền lợi tùy thuộc vào việc đã giết bao nhiêu người trong băng đảng cạnh tranh vùng đất bên cạnh. Garcia leo lên chức phó đảng trưởng cũng nhờ tài bắn và tài xử dụng dao lúc nào hắn cũng nhét trong cạp quần. Garcia mân mê lưỡi dao. Hắn phân vân không biết nên thanh toán Vân ngay trong bãi đậu xe này hay bắt cóc Vân lên xe hắn tới chỗ vắng khác trước khi thi hành bản án cho Lệ.

    Garcia lắc đầu. Hắn còn nhiều việc phải làm trên Los, không thể ở lâu dưới Long Beach này. Hắn sẽ chờ Vân mở cửa vào xe nàng và sẽ lái ngang cho nàng một phát súng ngay khi nàng đóng cửa xe. Khẩu súng có gắn hãm thanh sẽ không gây tiếng động nào, Garcia sẽ vọt xe đi ngay khi Vân gục chết trên tay lái. Không ai biết được chuyện gì đã xảy ra trong buổi chiều chạng vạng tối ở đây. Và chỉ khi nào xe an ninh của đại học tuần tiễu đi ngang chỗ này mới khám phá ra vụ án mạng. Giản dị và thuận tiện hơn cả. Garcia chờ Vân đã băng ngang đường và đang tiến đến chiếc Honda Accord để mở cửa vào xe.

    Chuông điện thoại cầm tay để trong ngăn nhỏ cạnh cần sang số của Garcia bỗng reo vang. Hắn chửi thề nhấc điện thoại. Giờ này còn bị phá thối. Hắn tự nhủ phải nhớ tắt điện thoại cầm tay lần tới khi đi thi hành chuyện giết người như vầy! Tiếng Lệ vang lên phía bên kia:

    - Ngưng hết mọi chuyện đi Garcia!

    Hắn ngẩn người. Đàn bà lạ thật! Thay đổi như chong chóng!

    - Cái gì? Có chuyện gì đây?

    Lệ trả lời:

    - Tao không cần mày giết con nhỏ đó nữa! Tha cho nó lần này! Nhưng tao cần mày cho một chuyện khác. Một tên đàn ông, không phải đàn bà. Mày không sợ bị Chúa phạt vì tội giết đàn bà đâu! Và tao sẽ trả một trăm ngàn!

    Garcia cười:

    - OK! Sao cũng được! Nhưng phải cho biết chi tiết tối nay trong khách sạn chứ!

    Thế là tốt hơn cả! Garcia chưa bao giờ giết một người đàn bà nào từ trước đến nay. Hắn vẫn cho rằng giết đàn ông không có tội, nhưng giết đàn bà sẽ bị Thượng Đế trừng phạt. Garcia tuy vào băng đảng, buôn bán ma túy, giết người không gớm tay nhưng vẫn chịu khó đi nhà thờ mỗi ngày Chủ Nhật! Thói quen từ bé không bỏ được!

    Garcia thở phào. Lệ có kẻ thù là đàn ông cần phải thanh toán là tốt hơn cả. Hắn không cần thắc mắc gì nữa. Lại còn tăng giá lên một trăm ngàn Mỹ Kim. Và được ngủ với Lệ đêm nay khi nàng đến khách sạn cho hắn biết chi tiết về tên đàn ông nàng muốn cho ra đi khỏi cuộc đời này!

    * * *

    Hôm Tuyến đi với Quang và Tài để gặp Bách, Lệ không được biết nhưng nàng đoán ngay có chuyện chẳng lành khi Tuyến về. Mặt chàng sa sầm, không nói câu nào, ngồi thừ người trên sofa, uống rượu hết ly này đến ly khác. Lệ hỏi:

    - Có chuyện gì lôi thôi hả anh?

    Tuyến lắc đầu:

    - Không phải chỉ lôi thôi không. Có thể nguy hiểm là đằng khác!

    Lệ ngạc nhiên. Nàng chưa bao giờ thấy Tuyến sợ hãi. Chàng là người thâm trầm, cứng cỏi, có chuyện gì chàng chẳng dối phó được. Dĩ nhiên ngoại trừ chuyện bị vợ cho mọc sừng thường xuyên! Lệ hỏi lại:

    - Anh bị tên Tài làm phiền phải không? Em thấy tên đó khó chơi lắm! Nhưng chuyện chia tiền ổn thỏa rồi cơ mà!

    Tuyến lắc đầu. Chàng nói:

    - Không phải Tài! Thằng Bách! Em biết thằng Bách bán bảo hiểm chứ gì?

    Lệ gật đầu. Nàng dĩ nhiên biết Bách tường tận. Ngủ với tên này hai lần. Một lần đêm lễ Độc Lập buổi gala của hội Vietnamese Social Club. Nàng không định ngủ lại với Bách lần nào nữa, một lần là quá đủ rồi! Nhưng mới tuần trước nàng đi party một mình ở nhà người bạn, gặp lại Bách, nàng uống rượu say mèm không lái xe được phải nhờ Bách đưa về và ngủ với hắn thêm lần nữa!

    Tuyến giải thích cho nàng về buổi họp ba người chàng, Quang và Tài với Bách và những đe dọa của Bách nếu không trả lại số tiền đầu tư của Đỗ Gia Thủ. Tuyến nói:

    - Anh chắc nó là nhân viên tình báo của Hà Nội thật! Nó biết hết mọi chuyện. Lại còn chụp được đủ tài liệu trong văn phòng của Quang! Quang nó cẩu thả quá! Nhưng dù cho nó có cẩn thận hơn nữa, bọn tình báo của Việt Cộng này chúng nó đã để ý thì có dấu đến mấy chúng cũng tìm ra! Anh chỉ không hiểu tại sao chuyện lúc đầu Đỗ Gia Thủ đưa tiền cho mình đầu tư lại lộ ra được?

    Lệ tím mặt. Nàng biết ngay chính nàng là người đã cho Bách biết về chuyện Đỗ Gia Thủ đưa tiền cho vợ chồng nàng. Đêm ngủ với Bách lần thứ nhì, nàng say mèm và nhớ loáng thoáng là Bách đã gặn hỏi về chuyện đầu tư. Hình như có lúc cao hứng nàng đã khoe là tài sản bây giờ cả vài chục triệu Mỹ Kim và Bách đã khen ngợi rồi rót thêm rượu cho nàng uống và hỏi về chuyện làm ăn. Có lẽ lúc nào đó say quá nàng không giữ nữa đã lộ ra cho Bách biết về chuyện Đỗ Gia Thủ!

    Tuyến tức giận dằn ly rượu xuống bàn:

    - Thằng Bách này đòi mình trả hết tiền cho nó. Nhưng anh nghi nó định qua mặt cả bọn tình báo của Hà Nội. Nó đòi mình chuyển tiền về chương mục ở Thụy Sĩ. Nhưng vấn đề là có yên được với chúng nó không?

    Lệ hỏi lại chồng:

    - Anh định làm sao?

    Tuyến lắc đầu:

    - Anh không biết nữa! Anh sẽ bàn với Quang và Tài. Có thể mình phải trả mới yên được. Nhưng thằng Bách này anh nghi lắm. Có thể nó định lừa mình đây!

    Lệ không nói thêm. Nàng tự trách mình đã không cẩn thận để Bách moi ra được chuyện Đỗ Gia Thủ. Lỗi ở nàng cả! Và nàng sẽ xử sự với tên Bách này dù cho Tuyến, Quang và Tài có định làm gì đi nữa.

    Lệ quay mình đi lên lầu. Nàng vào phòng làm việc riêng của nàng, đóng cửa và gọi cho Garcia.

    (c
    òn tiếp)

  4. #24
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 24


    Garcia dùng kìm cắt đường dây của hệ thống báo động và lách chiếc khóa cửa sau nhà. Đêm đen như mực, yên tĩnh như tờ. Một tiếng tách nhỏ và Garcia đã lẻn được vào trong bếp. Hắn đã được Lệ cho biết Bách ở một mình trong căn nhà sang trọng này của Laguna Beach. Garcia chửi thề. Ngôi nhà cả triệu đô la, rộng mênh mông mà chỉ một người ở. Quả là tội đáng giết! Hắn đã được Lệ trả trước 50 ngàn Mỹ Kim, cặp tiền dầy cộm hắn nhét trong chiếc túi quần dưới chân cho chắc, không muốn để ngoài xe, sợ tên nào cạy cửa!

    Garcia lần cầu thang lên lầu kiếm master bedroom. Giờ này là 2 giờ sáng, nạn nhân của hắn chắc chắn phải ngủ say như chết. Garcia chưa quyết định sẽ hành thủ bằng dao hay bằng súng có gắn hãm thanh. Hắn thích dùng dao nhưng nếu Bách ngủ say, hắn sẽ cho một phát súng giải quyết nhanh chóng và sạch sẽ hơn. Garcia thầm nhủ vào trong phòng sẽ tính sau.

    Cửa phòng ngủ không khóa, mở hé sẵn như chờ đón. Garcia hơi động lòng, nhưng gạt bỏ ý nghĩ. Bách ở nhà một mình không có ai, cần gì phải đóng cửa phòng ngủ. Hắn nhìn vào. Thân người đắp chăn trùm lên cả đầu, nằm nghiêng cong như con tôm, lặng yên không tiếng ngáy. Garcia nâng súng và nhả đạn liên tiếp. Những tiếng bụp nhỏ do đạn ghim vào chăn nhưng thân người không nhúc nhích. Garcia thấy có điều không ổn. Hắn tiến lại gần.

    * * *

    Bách giật mình tỉnh giấc khi nghe có tiêng động khẽ dưới nhà. Tiếng tách nhỏ từ cửa nhà bếp vọng lên làm Bách biết ngay có kẻ lạ lẻn vào nhà. Phải là tay chuyên nghiệp vì hệ thống báo động không kêu, ắt hẳn đã bị cắt. Bách nhỏm dậy. Chàng với tay lấy khẩu súng dấu trong ngăn kéo ngay đầu giường. Tiếng chân người đi lên cầu thang đang tiến về phía phòng ngủ. Chàng túm mấy chiếc gối xếp lại làm hình người và kéo chăn phủ lên trên. Sau đó chàng mở hờ cánh cửa và nấp sát bên tường.

    * * *

    Garcia ngẩn người khi kéo chiếc khăn và khám phá ra mấy chiếc gối bung tung tóe vì đạn bắn. Hắn chưa kịp tỉnh trí đã cảm thấy nòng súng lạnh dí sau lưng và tiếng nguời ra lệnh cho hắn bỏ súng. Garcia giơ ngang cánh tay cầm súng ra xa và để rơi xuống. Nhưng ngay khi tiếng động của chiếc súng đập vào sàn vang lên, hắn đã quay phắt người lại và gạt mạnh tay về phía sau. Bách loạng choạng trúng đòn lùi lại, khẩu súng trong tay chàng cũng rơi xuống đất. Bách không ngờ phản xạ của kẻ đột nhập cũng nhanh như thế, nhưng những huấn luyện của trường tình báo Lạng Sơn đã trở lại cùng chàng .

    Bách co người vừa kịp thoát lằn dao chém tới của Garcia. Chàng tay không chống lại với tay dao của Garcia nhưng Bách không sờn lòng. Bách tung chân đá vào tay cầm dao của Garcia. Chiếc dao rơi ra và Bách đá liên hoàn thêm hai miếng vào cằm Garcia. Hắn ngã người nằm sõng soài nhưng Garcia nhỏm dậy ngay và dùng đầu húc vào Bách đứng trước mặt. Hai người ôm nhau lăn tròn. Garcia chụp hai tay vào cổ Bách bóp mạnh. Hắn to hơn Bách nhiều và sức ép của tay làm Bách ngạt thở. Nhưng Bách đã xỉa hai ngón tay vào thẳng cặp mắt của Garcia. Máu phun ra có vòi, Garcia rú lên rùng rợn đưa tay lên ôm mặt. Bách chặt mạnh cườm tay liên tiếp vào cổ Garcia. Hắn oặt người ra sau và nằm im không nhúc nhích. Bách nhặt khẩu súng có gắn sẵn ống hãm thanh của chính Garcia và chàng dí thẳng vào ngực trái của Garcia nhả phát súng ân huệ vào ngay tim tên Mễ.

    Bách đứng dậy. Chàng vào phòng tắm lau chùi vết máu phun bắn lên người và thay quần áo. Bách thong thả làm vừa suy nghĩ cách giải quyết thi thể của Garcia. Chàng không thể nào gọi cảnh sát đến làm biên bản và khai báo lôi thôi. Garcia đến bằng xe, chắc hẳn đậu ngay trước của nhà. Chàng sẽ lái xe hắn vào garage và sẽ nhét xác hắn vào thùng xe đằng sau. Sau đó chàng sẽ móc xe hắn vào chiếc RV lớn của chàng thường dùng đi camping và lái lên đường vòng lên núi. Và đẩy xe của Garcia xuống vực. Cảnh sát có kiếm ra cũng chỉ nghĩ là một vụ thanh toán của các bọn băng đảng gốc Mễ. Bách nghĩ đến chuyện gọi Bằng để phụ một tay nhưng chàng gạt ý nghĩ đó ngay. Không thể để cho người thứ hai nào khác biết chuyện Garcia lẻn vào tìm cách giết chàng và bị chàng ra tay trước.

    Nhưng còn một chuyện Bách phải làm trước khi lôi xác Garcia xuống garage. Chàng phải biết ai đã thuê hắn đến giết chàng!
    Bách lần tay vào các túi áo túi quần của Garcia. Chàng lôi ví, chìa khoá xe ra. Và từ trong chiếc túi rộng của chân quần Garcia, Bách kiếm được điều chàng muốn biết. Kẹp chung với gói tiền 50 ngàn đô la là một mảnh giấy có ghi số điện thoại cầm tay Bách đã quen thuộc vì đã gọi số này nhiều lần. Số điện thoại của Lệ!

    * * *

    Bách lái chiếc RV lớn có móc chiếc xe của Garcia phía sau đã hơn hai tiếng đồng hồ. Chàng ra khỏi Los Angeles đã khá xa và quẹo vào con đường lên núi nhỏ và dốc. Trời chưa bắt đầu sáng, vẫn còn tối đen và Bách hy vọng lên cao hơn nữa chàng sẽ tìm được chỗ thuận tiện để đẩy xe xuống vực. Bách moi trong túi quần ra chiếc điện thoại cầm tay. Chàng đợi đến giờ này mới gọi cho Bằng, chắc hẳn Bằng cũng vừa tỉnh dậy. Nhân viên tình báo đã được huấn luyện để không bao giờ ngủ trễ, 4 hay 5 giờ sáng đã phải tỉnh giấc để luyện thở và tập các thế võ, dù ở đâu cũng thế. Bách bấm số gọi cho Bằng. Có tiếng Bằng đầu bên kia. Bách nói:

    - Tôi muốn em thi hành ngay kế hoạch 321. Không thể để trễ hơn được. Cả ba tên. Và cố gắng để thực hiện trong cùng một ngày hay hai ngày là cùng, để chúng không sửa soạn đề phòng được.

    Bằng trả lời, giọng tỉnh táo như người đã thức dậy từ lâu:

    - Em sẽ làm ngay. Anh yên chí. Mọi sự sẽ chu toàn. Em sẽ báo cáo sau.

    Bách gật đầu và tắt máy. Chàng thích lối trả lời của Bằng. Ngắn gọn và đâu ra đó. Lệnh của chàng đưa ra sẽ được thực hiện đến nơi đến chốn. Thực ra lệnh đã được đưa ra từ Hà Nội từ mấy ngày trước. Nhưng chàng đã để đó, hy vọng ba tên sẽ chuyển tiền sang trương mục của chàng ở Thụy Sĩ. Đằng nào Bách cũng sẽ ra lệnh cho nhóm ám sát của Sở Tình Báo ở Quận Cam này thanh toán Tuyến, Quang và Tài. Nhưng chàng hy vọng ít nhất cũng bỏ túi được 30 triệu Mỹ Kim trước khi thi hành bản án của Tướng X đã ra lệnh. Nhưng nếu Lệ đã thuê Garcia để tìm cách giết chàng, Bách không thể chần chờ được nữa. Vì nếu Tướng X biết được chàng trái lệnh tìm cách tống tiền ba tên kia, chính Bách cũng có thể lãnh án tử hình được lắm!

    Nhưng lệnh từ trung ương là chỉ ám sát ba tên Tuyến, Quang và Tài, để trừng phạt tội dám chiếm đoạt tiền đầu tư của Đỗ Gia Thủ và để làm gương cho các kẻ đang nhận tiền đầu tư ở Hoa Kỳ cho các tay đầu xỏ của cộng sản Việt Nam. Lệnh của tướng X không nói gì đến Lệ, vợ của Tuyến. Nhưng chính Lệ là người đã thuê Garcia để tìm cách giết chàng. Bách thầm nghĩ chính chàng sẽ phải thanh toán cả Lệ để chuyện chàng tìm cách tống tiền ba tên kia không lộ ra thêm được.

    Bách lắc đầu. Tuy Lệ tìm cách giết chàng, nhưng Bách vẫn mê Lệ. Chàng đã được ngủ với Lệ hai lần, nhưng chàng muốn Lệ sẽ về hẳn tay chàng. Bách chưa hề yêu ai, nhưng chàng mê Lệ thật tình. Có lẽ chàng yêu Lệ chăng? Và bây giờ phải tìm cách giết nàng! Sao đời oái oăm như thế nhỉ? Bách thở dài. Làm sao được bây giờ!

    (c
    òn tiếp)

  5. #25
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 25


    Quang đứng lên vươn vai và nhìn đồng hồ. Đã hơn 7 giờ, chàng có hẹn ăn tối với một thân chủ ở dưới Long Beach và chàng phải đi ngay mới kịp hẹn. Quang ở lại muộn để giải quyết vài chuyện giấy tờ và khi trời chạng vạng tối, chàng mới xong công việc. Cô thư ký đã về sớm, Quang khóa cửa và đi xuống bãi đậu xe dưới khu building. Giờ này lên xa lộ 405 hy vọng đã bớt kẹt xe hơn. Quang tự nhủ thầm.

    Chàng lên xa lộ và vui mừng thấy ít xe chạy. Điều hiếm có vì thông thường dù gọi là xa lộ, nạn kẹt xe đã làm chàng phải chạy như rùa bò. Quang rồ thêm ga. Chiếc xe vọt đi nhanh, cảnh sát giờ này chắc cũng đi ăn nhậu cả, không sợ bị phạt bậy! Quang khoan khoái thấy mọi sự đều trôi chảy cho chàng khoảng thời gian gần đây. Số tiền hơn 30 triệu Mỹ Kim của Đỗ Gia Thủ phần chia cho chàng đã được đầu tư cẩn thận vào các trương mục stock của Merrill Lynch, Charles Schwab, Fidelity. Quang chia đều số tiền cho nhiều hãng khác nhau, mua stocks, mua bonds, đầu tư vào bất động sản... Chàng tính nhẩm với mức tiền lời lên vùn vụt, chàng có thể về hưu sớm không cần làm gì, dù mỗi năm tiêu cả nửa triệu hay một triệu Mỹ Kim đi chăng nữa! Đời sao đẹp quá! Sức khỏe chàng dồi dào, không mang bất cứ một tật bệnh gì, không phải lo cho ai, lại dư thừa tiền bạc thế này. Còn ước muớn gì nữa bây giờ!

    Quang nở nụ cười khi thấy chiếc xe SUV chạy sau chàng suốt từ quãng đường Magnolia ra xa lộ định vọt lên qua mặt. Quang ít khi nào để xe khác đòi vượt chàng, chàng đạp lút ga bỏ xa chiếc SUV. Xe chàng là xe thể thao của Ý, làm sao chiếc SUV của hãng General Motors bì kịp được. Nhưng Quang chưa kịp cười đắc thắng đã nhăn mày. Vì đằng xa đã thấy các xe chạy chậm hẳn và nhất là lane của chàng kẹt nhiều hơn lane chiếc SUV bên cạnh, vẫn cố vượt lên. Quang định đổi lane nhưng không kịp, chiếc SUV đã chạy ngang xe chàng.

    Cửa kính chiếc SUV hạ xuống và Quang thấy dáng một thanh niên Á Châu chắc hẳn là Việt Nam ngồi lái. Hắn chạy ngang đúng tầm xe chàng và Quang giật nẩy mình khi thấy một họng súng thò ra từ cửa xe. Nhận thức từ mắt chàng vừa lên đến não bộ, Quang định hụp đầu xuống nhưng không còn kịp nữa, viên đạn từ nòng súng bên chiếc xe SUV đã xuyên từ thái dương bên phải chàng thấu qua thái dương phía bên kia.

    Chiếc xe Quang lái đập vào thành chắn, bay lên không hai vòng rơi xuống đường và nổ tung tạo thành khối lửa lăn tròn. Chiếc SUV đã vượt lên khá xa và đổi quặt sang bên phải một lúc ba lanes liền để vào con đường nhỏ chạy ra khỏi xa lộ 405 và vọt đi mất hút.


    * * *

    Trời đã tối hẳn. Bằng ra khỏi chiếc SUV đậu dưới chân đồi và ước tính quãng đường phải trèo lên để vào đến sân sau nhà của vợ chồng Tuyến và Lệ. Không khó khăn gì! Chàng nhủ thầm. Hàng rào chắn bọc sân sau nhà vòng theo đỉnh đồi nhỏ không cao lắm. Chàng chỉ nhún người đánh đu cũng nhảy được qua hàng rào dễ dàng. Giờ này chắc chưa ai biết về cái chết của Quang. Chỉ khi nào các đài TV chiếu hình vào buổi tối và đúng giờ tin tức, mới lộ chuyện Quang chết.

    Phần lớn các đài TV cũng sẽ coi đây là một chuyện bắn drive-by shooting, đang xảy ra nhan nhản trên xa lộ của miền Nam Cali, gần như thường xuyên. Sẽ còn lâu trước khi cảnh sát tìm được danh tính của người bị bắn chết. Vì xe nổ tung cháy như vậy, đợi xe chữa lửa đến rồi điều tra cũng còn phải đến ngày hôm sau mới biết đích xác ai bị bắn.


    Bằng cậy chiếc cửa sau sân nhà. Căn nhà tối om, ngoại trừ chút ánh sáng hắt ra từ phòng làm việc của Tuyến. Bằng nhón người lên nhìn vào. Chỉ có bóng của Tuyến ngồi trong chiếc ghế bành của phòng làm việc. Không thấy bóng dáng Lệ đâu. Bằng thở phào. Chàng mừng rỡ vì Lệ không có nhà. Lệnh Bằng nhận được là ám sát cả ba người Quang, Tuyến và Tài, không nói gì đến vợ các tên này. Nhưng nếu Lệ ở trong nhà, có thể Bằng cũng sẽ phải giết Lệ luôn để bịt miệng, điều chàng không hề muốn làm. Nên chỉ có mình Tuyến trong căn nhà rộng, không có bóng dáng người nào khác là điều lý tưởng cho công việc của Bằng.

    Mọi sự trở thành giản dị và nhanh gọn, như mọi công việc của Bằng vẫn thường làm. Chàng xoay quả đấm mở cửa vào phòng làm việc của Tuyến. Tuyến ngửng đầu lên, chưa kịp cất tiếng hỏi, họng súng từ tay Bằng đã khạc đạn. Viên đạn duy nhất bắn ra ghim thẳng vào trán Tuyến, bật ngửa người chàng ra đằng sau. Mắt chàng vẫn mở trừng trừng, nhưng không còn ghi nhận bất cứ điều gì nữa, kể cả hình ảnh của kẻ sát nhân đứng trước mặt.

    * * *

    Lệ đậu xe trước sân nhà. Nàng có linh cảm điều không lành. Suốt từ sáng đến tối nàng đã gọi Garcia bằng điện thoại cầm tay phải đến hàng vài chục lần. Nhưng hắn không hề trả lời. Lệ đoán Garcia đã thất bại trong việc ra tay với Bách vì nàng đã dặn Garcia phải gọi cho nàng ngay sau khi thanh toán xong Bách. Nàng gọi thử ra văn phòng Bách và được cho biết Bách cũng không làm việc ngày hôm nay. Lệ không biết ra sao nữa. Chuyện gì đã xảy ra trong căn nhà của Bách. Và hai người, ai sống ai chết? Hay cả hai cùng chết! Lệ thoáng mỉm cười. Nếu được như vậy thì còn gì bằng! Nhưng đời đâu dễ chiều người như thế!

    Lệ mở cửa bước vào trong nhà. Ánh sáng từ phòng làm việc của Tuyến hắt ra theo cánh cửa mở hé. Lệ chau mày. Tuyến bao giờ cũng đóng cửa, không khi nào mở hé như thế. Tính chàng cẩn thận, đâu đó vào nếp, không bao giờ làm khác. Lệ cất tiếng gọi Tuyến. Không ai trả lời. Nàng mở toang cửa phòng làm việc và nhìn vào. Tiếng rú từ trong cổ họng nàng vừa thoát ra Lệ đã đưa tay lên miệng ôm chặt.

    Nàng đứng ép người vào cạnh tường, tay lục ví tìm chiếc súng nhỏ hộ thân nàng lức nào cũng mang theo. Nhưng Lệ không thấy động tĩnh gì. Nàng men theo bờ tường ra ngoài phòng khách chính. Không dấu vết gì và cũng không có tiếng động nào. Nàng nghe có tiếng rồ máy xe ở phía sau nhà và đi vòng ra phía sau. Dưới chân đồi, nàng thoáng thấy bóng một chiếc SUV vọt nhanh theo con đường nhỏ chạy vòng và biến mất trong bóng đêm dày dặc.


    Lệ vào lại trong nhà. Nàng không vào lại phòng làm việc của Tuyến nữa. Hình ảnh Tuyến ngửa người ra sau, ngay giữa trán một lỗ sâu hoắm rỉ máu, đủ làm Lệ buồn ói. Nàng theo phản xạ định nhấc điện thoại gọi 911 nhưng kịp ngưng lại. Và nàng tính toán rất nhanh. Nếu nàng về sớm trước nửa giờ, chắc chắn tên sát nhân sẽ giết cả nàng cùng với Tuyến. Gọi cảnh sát đến nàng sẽ phải tiếp tục ra mặt làm đích cho kẻ giết người. Tốt nhất là nàng biến đi hẳn, để không ai biết nàng ở đâu và không tìm ra tung tích. Ngày mai khi người Mễ làm việc lau chùi đến sẽ khám phá ra Tuyến bị giết và báo cảnh sát, Lệ quyết định sẽ im hơi lặng tiếng và ẩn náu để mặc cho cảnh sát điều tra, nàng phải bảo vệ lấy thân trước và tìm cách đối phó với ban ám sát của Bách và đồng bọn tại Quận Cam này.

    Lệ ra xe mở máy chạy. Nàng gọi thử cho Quang, không có ai trả lời. Không biết sự gì đã xảy ra và Quang còn sống hay cũng đã bị giết chết. Nàng gọi số điện thoại cầm tay của Hoa và ngạc nhiên thấy có tiếng Hoa trả lời. Lệ nghĩ rằng cả Hoa và Tài chắc cũng đã chết. Nhưng bọn giết ngưòi chưa đến nhà Tài. Lệ nói ngay khi Hoa vừa cất tiếng hello:

    - Hoa! Mày nghe cho kỹ đây! Tuyến vừa bị giết chết! Tao không gọi được cho Quang. Chắc cũng chết rồi. Bọn giết người vừa đi ra khỏi nhà tao chừng nửa tiếng đồng hồ. Mày và Tài phải đi ra khỏi nhà ngay bây giờ. Chúng nó chắc sắp đến rồi. Đi ngay đi! Rồi gọi lại cho tao biết!

    (c
    òn tiếp)

  6. #26
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    854

    Chương 26


    Hoa bỏ điện thoại cầm tay xuống, mặt tái mét. Nàng nói mãi mới ra thành lời:

    - Anh Tài! Lệ vừa gọi. Tuyến bị bắn chết rồi. Nó vừa về đến nhà thấy Tuyến bị giết. Nó bảo bọn sát nhân chắc sắp đến đây. Mình phải đi ngay!

    Tài run giọng:

    - Lệ nói phải rời nhà ngay à!

    Hoa nhắc ví đeo lên vai. Nàng cầm chùm chìa khóa xe dúi vào tay Tài:

    - Đi ngay! Mau lên!
    Hai người hối hả chạy vội xuống sau nhà. Tài bấm cửa mở garage. Chiếc cửa mở từ từ, Tài chửi thề. Sao cửa mở chậm quá vậy. Chàng rú máy xe, chiếc Mercedes vọt nhanh ra đường. Tài phóng xe gần lút ga. Đến đoạn đường quẹo chàng suýt đâm phải một chiếc SUV màu đen đang trờ tới. Tài nhìn trong kính chiếu hậu. Linh tính báo cho chàng biết chiếc SUV này là của bọn sát nhân. Đúng như thế! Khúc quẹo của đường lớn vào nhà chàng chỉ có một quãng ngắn và Tài có thể thấy chiếc SUV thắng gấp dừng ngay trước nhà chàng!

    Tài nhấn thêm ga. Chiếc Mercedes chồm lên phóng nhanh hơn và chẳng mấy chốc Tài đã thấy xa lộ trước mặt. Chàng vào ngay và đi lẫn vào đoàn xe đang chạy. Lúc đó Tài mới thở phào. Chàng quay lại hỏi Hoa:

    - Em thử gọi lại Lệ xem.

    Hoa bấm điện thoại. Chỉ có tiếng máy trả lời. Chắc hẳn Lệ đã tắt điện thoại cầm tay và đã đi ẩn trốn ở đâu đó. Hoa hỏi Tài:

    - Mình đi đâu bây giờ hả anh?

    Tài không nói. Đầu óc chàng còn đang bấn loạn về tin cái chết của Tuyến. Và Quang nhiều phần chắc cũng đã bị giết. Chàng và Hoa may mắn đưọc Lệ về đến nhà sớm và khám phá ra cái chết của Tuyến đã báo động cho chàng kịp thời! Chỉ chậm mấy phút nữa và chiếc SUV của bọn sát nhân ập tới, chàng và Hoa chạy đâu cho thoát!

    Tài suy nghĩ một lúc. Chàng sẽ phải đối phó ra sao đây? Trước hết phải tìm một chỗ để bọn sát nhân không tìm ra được. Rồi mọi sự hậu tính. Chàng và Hoa không thể đến nhà họ hàng hay người quen vì chàng tin chắc bọn sát nhân đã điều tra và biết hết những địa điểm này. Tốt hơn cả là Hoa và chàng kiếm những khách sạn nào ở xa, mọi sự trả bằng tiền mặt để không tung tích. Rồi tính kế sau!

    Tài đổi xa lộ đi về hướng Riverside. Chàng sẽ vào một thành phố nhỏ nào đó để ngủ đêm nay. Lệ chắc cũng đã làm như chàng. Và ngày mai sẽ liên lạc lại để xem phải làm gì trước nguy cơ này.

    * * *

    Ba người ngồi nhìn nhau không nói. Phần ăn sáng trên bàn không ai đụng đến. Chỉ uống cà phê hết chén này đến chén khác. Hoa ái ngại nói với Lệ:

    - Mày không ngủ được gì đêm qua à!

    Lệ lắc đầu. Nàng cũng như Hoa và Tài, đã vào một khách sạn nhỏ để ngủ qua đêm. Trời tờ mờ sáng nàng ra ngay không muốn ở lại lâu. Và gọi cho Hoa. Hoa chỉ cho nàng đường đến khách sạn hai người đang ở và hẹn gặp ăn sáng để bàn tính.

    Tài nhìn Lệ:

    - Chắc chị giờ này biết mọi sự rồi. Bọn sát nhân này do Sở Tình Báo của Hà Nội ra lệnh để thanh toán chúng tôi. Chúng đã hạ thủ được Quang và Tuyến rồi. Bây giờ chỉ còn tôi. Tôi không nghĩ chúng định giết cả chị hay Hoa nhưng không biết được.

    Lệ hỏi lại Tài:

    - Bây giờ anh tính thế nào?

    Tài lắc đầu:

    - Tôi chưa biết! Nhưng mình không thể trốn chui trốn nhũi mãi được. Sẽ có lúc chúng tìm ra. Bọn này là bọn giết người chuyên nghiệp, chúng có đủ phương tiện để điều tra. Trừ khi mình hoàn toàn mai danh ẩn tích ở đâu đó, hay sang một xứ khác, không liên lạc với bất cứ ai!

    Hoa trầm ngâm một lúc mới lên tiếng:

    - Em nghĩ mình không thể sống như vậy được. Thà chết còn hơn! Chỉ có cách đánh nước bài liều. Là làm náo loạn lên hết. Như em đã làm ở Las Vegas hồi trước với bọn Mafia!

    Lệ và Tài đều biết chuyện của Hoa đã ra tố cáo với FBI về việc Mafia của sòng bài đòi giết nàng nếu không thanh toán món nợ. Và mọi sự đã êm thắm cả với nước bài liều của nàng! Là bọn Mafia phải ngậm đắng nuốt cay xóa nợ cho nàng và không dám đụng chạm gì đến Hoa. Chỉ cấm nàng không bao giờ được trở lại Las Vegas hay đến bất cứ sòng bài nào khác!

    Lệ gật gù:

    - Mày nói có lý! Không thể trốn mãi được! Phải làm sao để chúng không dám đụng đến mình nữa mới có thể yên được.
    Tài không nói. Chàng thấy Hoa lạc quan quá! Không thể so sánh phương cách làm việc của Sở Tình Báo của Hà Nội với bọn Mafia ở Hoa Kỳ. Có gì bảo đảm là bọn sát nhân kia chịu nhường bước chỉ vì sợ tai tiếng hay vì sợ FBI? Nhưng Tài nghĩ lại. Tình báo cũng khác gì Mafia! Chúng cũng phải tính toán lợi hại chứ! Vả lại chàng đã nghĩ nát óc đêm qua. Không còn cách nào khác là đánh nước bài liều như Hoa đề nghị.

    Lệ hỏi lại:

    - Anh Tài nghĩ sao? Hoa đưa giải pháp ra mặt làm công khai mọi chuyện và làm ầm ĩ lên tôi thấy chỉ còn cách đó.
    Tài gật đầu:

    - Được rồi! Nhưng mình phải tính cách nào để có hiệu quả nhất.

    Tài đưa ra một bản giấy khổ lớn và bắt đầu ghi từng phần của kế hoạch. Như Hoa đã định liệu đêm qua. Chàng thầm cảm ơn Thượng Đế đã an bài cho chàng có Hoa bên cạnh trong những giây phút nguy hiểm của đời sống. Vì những tính toán của Hoa quá thần diệu. Và nhiều phần sẽ đem lại thành công để giải quyết cho ba người khổ nạn kinh khủng này!

    (c
    òn tiếp)

 

 

Similar Threads

  1. Ngọn Lửa Hồng
    By Mỹ Trinh in forum Thơ
    Replies: 2
    Last Post: 07-17-2017, 02:04 PM
  2. Replies: 33
    Last Post: 11-11-2016, 10:19 AM
  3. Giữa bãi hoang, ngó về đền đài
    By Tuấn Nguyễn in forum Nhân Văn
    Replies: 46
    Last Post: 05-08-2014, 10:42 AM
  4. Replies: 0
    Last Post: 06-09-2013, 11:50 PM
  5. RABBOUNI - Ngọn lửa nhỏ
    By coLaido in forum Không Gian Riêng
    Replies: 2
    Last Post: 06-10-2012, 06:55 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 07:05 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh