Register
Page 3 of 3 FirstFirst 123
Results 21 to 24 of 24
  1. #21
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    951


    Chương 21



    Sơn cầm ly rượu nhìn quanh. Buổi party về khuya càng nhộn nhịp và hào hứng nhưng chàng không nhìn ra người quen nào khác ngoài Lữ và Miriam. Những khuôn mặt hoàn toàn xa lạ với chàng và cách biệt như một thứ nếp sống nào khác.

    Mỗi thành phố tại xứ ngoài với nhiều người Việt sinh sống đã tạo nên một thế giới riêng biệt, đặc thù cho khối người Việt tỵ nạn định cư tại thành phố đó. Và người Việt Toronto như chàng đã thấy khác hẳn người Việt Nam ở Cali. Cũng nhu người Việt San José không còn giống người Việt Houston. Sơn mỉm cười. Nhưng dù khác nhau nhiều đến thế nào đi nữa, một điểm tương đồng của bất cứ khối người Việt tại mỗi thành phố là sự có mặt càng ngày càng nhiều của những kẻ trưởng giả học làm sang. Nhất là tại những party như buổi tối nay.


    Sơn chấp nhận và thán phục sự cố gắng vươn mình lên của người đồng hương. Những người tầm thường về mọi mặt trước kia tại Việt Nam nay đã có một cuộc sống sung túc, giàu có là đằng khác. Những gia đình bần hàn nay đã có con cái học thức, địa vị. Những người giàu, danh giá như trong bữa tiệc hôm nay phần lớn đều tay trắng làm nên sự nghiệp. Nhưng Sơn không chịu được sự che dấu dĩ vãng và ngụy tạo sự sang trọng của nhiều người.

    Tại sao không hãnh diện về gốc gác khốn cùng của mình trước kia mà nay đã thành công vượt mức. Tại sao phải đua đòi để học làm sang một cách kệch cỡm và không che dấu được ai? Sơn quả tình thương hại cho những người này. Và chàng hy vọng Lữ, bạn chàng không rơi vào nếp sống của những người giao thiệp mới của khu Little Saigon Lữ mới quen.


    Lữ đã gọi chàng về từ Toronto để giúp việc trông coi khu shopping mới trên đường Bolsa. Sơn vừa học xong về kế toán và quản trị của đại học và cũng chưa tìm được công việc nào tốt nên chàng vui vẻ nhận lời ngay.

    Lữ nói:


    - Cậu ở trên đó làm gì, xuống dưới này nhiều cơ hội hơn. Cậu giúp tôi trông coi sửa sang khu building này thành khu thương mại Việt Nam, xong xuôi rồi mình thêm nhiều thứ khác nữa.

    Sơn hỏi lại:

    - Nghe nói cậu còn mấy người partners nữa cơ mà! Họ có chịu không?

    Lữ cười:

    - Chịu chứ! Tôi nói gì họ chẳng nghe! Với lại tôi còn phải trông coi mấy tiệm ăn của Miriam đâu làm xuể hết được. Cần phải có người mình tin, mà dưới này bọn lưu manh nhiều như rươi, cậu không xuống đây giúp, tôi kiếm ai đây?

    Sơn cười lại:

    - Xuống chứ! Chưa kiếm được việc cậu cho job tốt, đời nào bỏ! Vồ ngay ấy chứ!
    Lữ nói:

    - Tôi đã nói với mấy người partners rồi! Lương của cậu sẽ là 45 ngàn một năm. Đầy đủ benefits! Nghe được không?

    - Được quá đi chứ! Đang rách mà cậu trả lương như vậy là tốt quá rồi! Chắc để dành lấy vợ được!

    Lữ cười lớn:

    - Xuống lẹ lên đi! Ở đây gái đẹp đầy đường. Không ai để cậu nằm ôm chiếu một mình đâu! Hưởng đời sớm không lo lại cứ cặm cụi lo học cho xong. Dại ơi là dại Sơn ơi!

    Sơn từ giã gia đình bà cô chàng đã nội trú mấy năm nay và bay xuống California. Chàng đã quen với khí hậu lạnh của miền Bắc và không hào hứng lắm khi phải đổi chỗ ở nhưng Lữ nói đúng, cơ hội ở vùng này nhiều hơn những nơi khác. Chàng cũng phải ra đời để kiếm sống, không thể ăn bám bà cô mãi được. Sơn không có nhu cầu phải làm giầu, phải thành công về mọi mặt, nhưng chàng cũng muốn có cuộc sống thoải mái, vừa đủ.

    Chàng không cần phải kiếm thật nhiều tiền và hy sinh mọi sự cho mục đích kiếm tiền, nhưng Sơn không muốn lúc nào cũng phải bận tâm về sinh kế, miếng ăn. Và nói gì thì nói, có lãng mạn, nghệ sĩ tính đến đâu chăng nữa, nghèo vẫn là một cái tội. Nghèo đến mức khốn khó, túng quẫn không bao giờ có thể là một hình ảnh đẹp được!


    Lữ gần như giao hẳn cho Sơn việc sửa sang khu building mới mua xong. Chàng trông coi thợ để ngăn ra nhiều cửa hàng khác nhau, bắt tay vào việc nếu cần. Sơn nhận thấy không bài học nào ở trường đầy đủ bằng ứng dụng vào ngay trong việc làm ăn, vào thực tế. Chàng trông coi luôn cả việc giao dịch với những người đến thuê mở cửa tiệm, dịch vụ. Đúng như lời Uyên đã tiên đoán, khu building sửa lại xong đã có nườm nượp người đến hỏi thuê để làm ăn.

    Sơn không ngờ những hoạt động thương mại của người Việt tại khu Little Sàigòn này có thể phát triển nhanh chóng đến mức đó. Và chàng thầm phục sự khôn ngoan của Lữ và Uyên và cả tên Tàu lai Triệu Tôn đáng ghét. Đầu tư vào bất động sản tại khu Bolsa trong thời gian dân Việt ùn ùn khắp nơi di dân một lần nữa về California quả là đúng lúc, đúng thời.

    Khu thương mại của Lữ với địa điểm tốt và ngay mặt đường Bolsa đã đầy người thuê ngay khi vừa xong, không còn một căn trống. Sơn lo cả chuyện kế toán và chàng thấy ngay mức lời kiếm được. Tuy chỉ là một khu thương mại nhỏ, nhưng với tiền thuê cao, mức tiền thu được, cash flow, mỗi tháng cũng cả bốn chục ngàn. Trừ tiền morgage, tiền lương của chàng, nhân viên khác và phí tổn linh tinh, partnership của Lữ, Uyên và Triệu Tôn cũng còn thu lời hai chục ngàn một tháng. Chia theo số cổ phần mỗi người, Lữ với 40% kiếm được tám ngàn một tháng. Uyên và Triệu Tôn mỗi người 30% được sáu ngàn. Uyên mặt mày tươi như hoa, hớn hở mỗi lần gặp Sơn và được xem sổ sách. Cuộc đầu tư lớn đầu tiên của nàng đã thành công ngay ngoài sự ước muốn của nàng. Điều hay ho nhất là nàng đã không phải bỏ một đồng xu nào trong việc đầu tư.


    Sơn biết sự thành công của khu thương mại Bolsa này không phải chỉ ở mức lời thu được hàng tháng cho mỗi người partnership. Điều chính là với khu shopping đầy người thuê và mức độ sinh hoạt thương mại ở đây chỉ có tăng không giảm, giá trị của bất động sản này sẽ tăng lên gấp đôi nếu muốn bán lại ngay. Lữ nói chuyện với chàng sẽ bán khu này sau hai năm. Chàng ước tính với mức độ gia tăng hiện tại, sự phồn thịnh của cả vùng Little Sàigòn sẽ tăng lên mức độ cao nhất trong vòng ba bốn năm nữa. Nhưng Lữ sẽ ra khỏi lãnh vực bất động sản thương mại trước đó. Vì cực điểm có nghĩa sau đó sẽ là con đường đi xuống. Vấn đề là tính đúng, biết lúc nào nên vào và quan trọng hơn cả, biết lúc nào rút ra.

    (c
    òn tiếp)

  2. #22
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    951


    Chương 22



    Sơn nhìn về phía góc phòng. Chàng vừa nhìn thấy Uyên và chồng nàng. Gần đó là Triệu Tôn và một người đàn bà mặc áo sường sám đùi xẻ cao. Gã Tàu lai vẫn như thường lệ mỗi khi gặp Uyên dán mắt vào nàng hau háu bất kể người chung quanh. Sơn mỉm cười. Partnership của bạn chàng được xây dựng trên căn bản tình dục của một người đàn bà và chàng không hiểu sẽ kéo dài bao lâu. Chỉ biết hiện giờ người nào cũng có vẻ hài lòng, nhất là với sự thảnh công vượt mức của công việc đầu tư. Nhưng Uyên sẽ là một quả bom có thể nổ bất cứ lúc nào, Sơn không tin tưởng sự vững bền của việc làm ăn có nhiều căng thẳng về tình dục đến thế. Tuy Lữ không kể với chàng nhưng Sơn cũng đủ thông minh để hiểu sự liên quan của Lữ và Uyên nhiều hơn chỉ có vấn đề đầu tư. Sơn thầm nghĩ có lẽ chàng sẽ phải khuyên Lữ bán khu thương mại Bolsa này sớm hơn nữa. Trước khi có việc gì xảy ra!

    Một giọng nói nhẹ nhàng vang lên bên tai chàng:

    - Cô ấy đẹp đấy chứ! Phải không anh Sơn?

    Sơn quay lại, Miriam đang đứng sau lưng chàng. Sơn cười:

    - Cũng được! Nhưng không phải loại của tôi!

    - Tôi tưởng đàn ông các anh ai cũng thích mẫu người đàn bà như vậy!

    Giọng nói của Miriam hơi khác lạ. Sơn nhìn nàng chăm chú. Miriam đã nghi ngờ điều gì về chuyện Lữ và Uyên chăng? Sơn lảng sang chuyện khác:

    - Party hôm nay vui đấy chứ. Miriam có quen với buổi nào nhiều người Việt như vậy không?

    - Không! Lần này là lần đầu. Anh Lữ bắt tôi tham dự để quen thêm những người khác. Nhưng tôi thấy lạc lõng quá. May có anh ở đây để nói chuyện.

    Sơn hỏi lại hơi ngạc nhiên:

    - Lữ đâu? Nãy giờ tôi cũng chỉ thoáng thấy Lữ một lần. Lữ đi đâu?

    - Anh ấy đang bàn chuyện làm ăn gì đó với mấy người khác ở vòng trong. Tôi chán quá nên ra đây. Tại sao lúc nào cũng phải lo lắng chuyện làm giàu như vậy?

    Miriam nhíu mày như cơn giận đã bắt đầu bốc lên. Sơn cảm thấy ái ngại:

    - Sao Miriam không nói thẳng cho Lữ biết?

    - Tôi có nói chứ! Nhưng Lữ bị ám ảnh về chuyện làm tiền rồi! Tôi có nói mấy cũng vô ích! Lữ bây giờ có thiết chuyện gì khác nữa đâu ngoài chuyện business. Lúc nào cũng chỉ có business!

    Sơn bào chữa cho bạn:

    - Chắc chỉ có lúc thôi! Tôi nghĩ Lữ không say mê quá như vậy đâu!

    Mirima lắc đầu không nói. Sơn hỏi sang chuyện khác:

    - Miriam còn học về Psychology ở UCLA không?

    - Không! Tôi bỏ rồi. Bây giờ tôi học về Arts. Hội họa và điêu khắc.


    Sơn mừng rỡ. Chàng đổi đề tài nói chuyện để Miriam quên đi sự bực tức về Lữ. Sơn cũng có thú vẽ vi. Lúc đi học ở Toronta chàng cũng ghi danh học lớp hội họa. Sơn nói chuyện với Miriam về các bức tranh nổi tiếng, các trường hội họa, các họa sĩ cận đại. Chàng thích thú thấy Miriam và chàng có nhiều điểm tương đồng. Nhưng quan trọng hơn cả, Miriam đã bắt đầu vui vẻ trở lại và nàng không còn bận tâm về chuyện Lữ bỏ nàng một mình trong buổi party để lo chuyện làm ăn. Cũng như nàng không còn chú ý đến Uyên và các người đàn ông đứng quanh ở góc phòng nữa.

    Sơn tiếp tục nói chuyện về nghệ thuật với Miriam như một hình thức giải vây cho bạn nhưng đồng thời chàng cũng nhận thấy một cảm giác bất an. Có điều gì khác chăng khi chàng nói chuyện một cách quá nhiệt tình về hội họa, về nghệ thuật với vợ của bạn mình. Sự sung sướng được nói chuyện về một đề tài ưa thích với một người đàn bà đẹp, quyến rũ và đồng điệu chỉ là một điều hoàn toàn bình thường, tự nhiên hay có nguyên cớ gì khác nữa.

    Sơn lắc đầu tự ngượng. Có lẽ chàng quá lo xa và phản xạ đạo đức, lễ nghĩa của chàng hơi quá đáng. Cũng như phản ứng bảo vệ tình bạn của chàng có lẽ quá mạnh. Nói chuyên về hội họa một cách tương đắc với Miriam, một người đàn bà Mỹ, và cảm thấy bị lôi cuốn, hấp dẫn có điều gì sai lạc đâu. Tại sao chàng phải thắc mắc và làm to chuyện với chính mình như vậy?

    Sơn vẫn thấy không ổn. Miriam càng như đắm mình vào câu chuyện. Nàng bắt đầu thay đổi. Vẻ cau có, khó chịu lúc nãy không còn nữa. Mắt nàng long lanh như một người vừa tự khám phá lại mình. Và Sơn bắt đầu cảm thấy e ngại thực sự. Sơn chưa bao giờ yêu ai. Chàng chưa thấy rung động vì một bóng hình, một ánh mắt, một nụ cười nào. Tuy chàng tin tưởng một cách tuyệt đối là tình yêu có thật, tình yêu ở một nơi chốn nào đó chàng chưa hề biết đến. Và nghĩ rằng sẽ có ngày chàng tìm ra tình yêu cho mình.

    Sơn vẫn thường bàn cãi với Lữ những ngày hai người còn ở Việt Nam. Lữ và bản năng tính dục mạnh mẽ, người không bao giờ tin rằng có thể có điều gì khác hơn sự lôi cuốn xác thịt giữa giống đực và cái. Sơn với tính lãng mạn cố hữu, luôn luôn đi tìm cái đẹp của sự rung động đối với một người khác phái, điều chàng chưa bao giờ thực hiện được. Hai người như hai thái cực nhưng có lẽ vì thế mới là bạn thân với nhau được. Giữa chàng và Lữ không có sự cạnh tranh về chuyện đàn bà. Vì đối tượng của họ hoàn toàn khác hẳn nhau.

    Sơn mơ hồ cảm thấy điều khác lạ xảy đến nơi chàng khi đứng nói chuyện với Miriam về hội họa trong buổi party này. Chàng cố chống trả với cảm xúc mạnh mẽ đang từ từ dâng lên, cảm xúc chàng chưa hề bao giờ biết đến, dạt dào, ngây ngất, xâm chiếm tất cả tâm hồn chàng. Có lẽ nào? Có lẽ nào? Lý trí Sơn làm việc với một tốc độ gia tăng ồ ạt. Miriam là vợ của bạn chàng, người bạn thân nhất đời của chàng. Người đã vào sinh ra tử với chàng trong những trận chiến khốc liệt nhất của miền Nam. Người đã cứu chàng thoát chết nhiều lần và cũng đã được chàng cứu bao lần khác. Chàng và Lữ chưa bao giờ phải bận tâm chung về một người con gái nào, một người đàn bà nào. Họ chưa bao giờ có một cạnh tranh, một xung đột nào. Và giờ đây Sơn đang ý thức được cảm xúc kỳ lạ, mới mẻ và không cưỡng lại được từ vợ của người bạn thân chàng.

    Lý trí chàng ra lệnh cho Sơn ngừng lại, bắt chàng phải ngưng câu chuyện, tìm cách để đi ra nơi khác. Vũng lầy đang trải ra trước mặt chàng, đang từ từ dâng lên phủ từ gót chân, lên đầu gối và dâng lên mãi. Sơn biết chàng đang bị lún xuống dần, nhưng chàng không thể bước ra khỏi, không muốn bước ra. Nửa đời người Sơn đã đi tìm những cảm xúc này, những rung động này. Sự khám phá mới lạ như một liều thuốc mê hoặc, như một kích thích tuyệt vời, bắt buộc chàng phải chôn chân một chỗ, mặc kệ những gào thét của lý trí, những suy luận của lương tri và những ta thán của đạo đức trong chàng.

    Sự hiện hữu của tình yêu phải là một sự thực, như một định luật, hay đúng hơn một nguyên lý bất di bất dịch. Sơn ý thức điều này một cách rõ ràng, như làn mây mờ phủ kín đôi mắt của tâm hồn chàng đột nhiên biến mất để lại một luồng ánh sáng chói lòa. Tình yêu đến từ trong chàng, nhưng Sơn nhận thấy rõ ràng tình yêu cũng là một thực thể từ bên ngoài, ào ạt đổ ập đến, bao trùm và chiếm đoạt lấy chàng. Phải chăng tình yêu là điều gì huyền bí, chập chờn, ẩn hiện, đợi chờ một không gian và thời gian nào đó để đột nhiên ra mt, xuất hiện. Không có điều gì báo trước cho chàng biết nơi này và lúc nao tình yêu sẽ chợt đến với chàng. Như một kẻ trộm. Như cơn sóng thần của một ngày trời quang mây tạnh. Như vũng lầy chợt hiện ra trên nền đá hoa cương.

    Sơn không hiểu nữa. Miriam trước kia chàng cũng chỉ thấy là một người đẹp, hấp dẫn như trăm ngàn người đàn bà đẹp khác trên cõi đời này. Chàng nhìn Miriam như một người vợ đẹp ngoại quốc của bạn mình. Thế thôi. Sơn không bao giờ có thể tượng tượng tình yêu của chàng lại đến bằng hình ảnh của một người đàn bà như Miriam. Chàng vẫn nghĩ mình chỉ có thể yêu một người đàn bà Việt, với tất cả bề ngoài và tâm hồn của xứ sở chàng.

    Sơn không quá khích nhưng chàng vẩn không chấp nhận và theo được nếp sống, phong tục, cách nhìn và suy nghĩ của Âu Mỹ. Chàng vẫn biết mình thuần túy là một người Việt sống nếp sống tỵ nạn ở đây. Chàng chỉ muốn hòa trong đời sống tại xứ này nhưng không muốn đồng. Và Sơn quả thực ngạc nhiên khi thấy tình yêu đến với chàng một cách lạ lùng, ngược hẳn với những điều chàng ước đoán, trái ngược với tâm tư chàng, phản bội lại cả những gì chàng tin tưởng là nhận xét đúng của chàng về đàn ông và đàn bà, về người Việt và người Mỹ, về đời sống của người tỵ nạn tại mảnh đất tạm dung.

    Có lẽ nào tình yêu là một thứ định mệnh. Sơn vẩn không tin và ghét ý niệm về định mệnh. Điểm này chàng và Lữ hoàn toàn tương đồng. Định mệnh là sáng tạo của những tâm hồn yếu kém, sợ hãi và sẵn sàng chấp nhận qui hàng. Định mệnh không có chỗ đứng trong cuộc đời của chàng và Lữ tại Việt Nam, của những ngày gần gũi với cái chết không rời, từng giây, từng phút. Vì định mệnh là đồng nghĩa với thất bại, với thương tổn, với sự chết.

    Có định mệnh nào là định mệnh hạnh phúc, là định mệnh tươi sáng. Chỉ có định mệnh của những gì khổ đau, của mất mát và của chết chóc. Sơn đã từ chối không bao giờ chịu tin vào định mệnh và chàng cho rằng sự tin tưởng cố hữu này của giống dân Á Đông là khuyết điểm lớn lao nhất và là nguyên nhân cho sự cách biệt giữa thăng tiến của Âu Mỹ và lạc hậu của người phương Đông.


    Sơn thấy ngay sự mâu thuẩn của chính mình. Chàng tin tưởng tuyệt đối vào sự có thật của tình yêu. Và câu giải thích gần gũi nhất cho sự hiện hữu của tình yêu là định mệnh, một điều chàng không tin tưởng và chối từ. Làm thế nào để giải thích được sự chợt đến của tình yêu chàng ý thức được với Miriam, một điều chàng không ngờ và không tin là có thể xảy ra. Và ngay cả việc tình yêu có thể đến với chàng, Sơn cũng không thể giải thích nổi.

    Chàng đã có cảm tưởng sẽ không khi nào tình yêu còn đến, với mỗi ngày qua đi và tuổi đời tăng nhiều hơn. Với sự suy nghĩ ngày sâu sắc hơn và nhìn cuộc đời mỗi lúc một vẩn đục hơn. Tình yêu hình như xảy đến dễ dàng với tuổi trẻ và hồn nhiên, nhưng tình yêu cũng đã chọn một tâm hồn bắt đầu cằn cỗi như chàng để đến. Có phải đấy mới là điều đáng ngạc nhiên và huy hoàng hơn cả hay sao?

    (c
    òn tiếp)

  3. #23
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    951


    Chương 23




    Lữ nhìn bảng chiết tính tiền chi thu của các cơ sở đầu tư của VietCal Investment, L.P. và chàng mỉm cười hài lòng. Partnership giữa chàng, Uyên và Triệu Tôn càng ngày càng phát triển mạnh, vụ nào đầu tư cũng thành công vượt mức. Chưa đầy một năm giá trị của khu shopping Bolsa đã tăng lên hơn gấp đôi. Chàng đã dùng tiền equity trị giá của khu shopping để đi vay nhà băng đầu tư vào khu apartment 120 căn tại Garden Grove. Lần này nhà băng cho chàng vay ngay không gặp khó khăn nào cả. Chàng không cần phải nhờ Miriam dùng tài sản của nàng để làm collateral như lần trước và chàng cảm thấy chút hãnh diện ngầm khi nói cho Miriam biết về công cuộc làm ăn mới của mình. Miriam chỉ nhìn chàng và nói, giọng nhẹ:

    - Anh thành người giàu có rồi anh Lữ!

    Lữ nhìn lại nàng. Một chút lạnh lẽo, hơi chua chát trong câu nói của nàng chăng? Lữ không biết rõ, nhưng chàng không quan tâm đến nhiều lắm. Thành công làm chàng như say men và Miriam có bằng lòng hay không, điều đó có chi quan hệ. Lữ nói:

    - Anh chưa giầu bằng em mà!

    Miriam nhìn sững Lữ một hồi lâu. Tại sao anh phải dùng em để làm mức cạnh tranh? Giàu có nhiều hơn nữa có ích lợi chi không? Và còn đời sống vợ chồng mình? Anh có biết là chúng ta đã xa nhau rồi hay không? Những câu nói nàng muốn gào thét cho Lữ nghe. Nhưng nàng biết vô ích. Và Miriam chỉ mỉm cười đi vào nhà trong.

    Lữ nhìn theo nàng nhưng chàng bỏ qua ngay không chú ý đến nữa. Chàng còn nhiều việc khác phải bận tâm hơn. Và kiếm tiền, thật nhiều tiền đã trở thành nỗi ám ảnh không rời cho Lữ. Tại sao chàng phải mất thời giờ băn khoăn về sự bất mãn vô lối của vợ chàng.

    Lữ nghiệm thấy một điều. Làm giàu trong xã hội này, cần phải có đà. Điều khó khăn nhất là kiếm được trăm ngàn đầu tiên. Sau đó mọi sự trở thành dễ dàng hơn nhiều để có thể trở thành một người khá giả, sung túc. Dĩ nhiên giàu lớn cần con số cao hơn. Và Lữ nghĩ rắng mức khó khăn nhất để giàu lớn là một triệu đầu tiên. Chàng đã đặt cho mình một thời điểm để đạt được mức này. Là một năm sau ngày ký giấy tờ mua khu shopping Bolsa. Và Uyên đã giúp chàng nhiều trong công việc làm ăn của chàng.

    Nghề địa ốc tại California chưa bao giờ vượng như khoảng thời gian này và làm giàu nhanh chóng không gì bằng có tiền để đầu tư đúng lúc, đúng chỗ vào bất động sản thương mại. Chỉ vài tháng sau khi khu shopping Bolsa chạy đều và giá trị equity đã tăng lên nhiều, Uyên nói với Lữ:


    - Em biết khu apartment complex này mới để bán. Khu đẹp, lịch sự, Mỹ trắng thuê gần hết. Chỉ tội hơi lớn, 120 căn. Họ đòi 10 triệu nhưng em nghĩ 9 triệu rưỡi có thể mua được.

    Lữ nói:

    - Em xem kỹ chưa? Anh không thích đầu tư vào khu apartment lắm nhưng nếu giá hời, khu tốt anh sẽ đi với Sơn để nghiên cứu.

    Chàng giao cho Sơn xem xét về địa điểm, thành phần người hiện đang thuê, bao nhiêu người là nhân công của các hãng xưởng chung quanh, thành phần màu da. Chàng nói với Sơn không bỏ qua một chi tiết nào dù nhỏ nhặt đến đâu để định giá trị và mức độ kiếm lời được nếu chàng quyết định đầu tư vào mua khu này.

    Sơn bỏ ra một tuần lễ để nghiên cứu. Chàng làm một bản tường trình đầy đủ từng chi tiết cho partnership. Giao cho Lữ, chàng chỉ nói gọn:

    - Tôi thấy khu này tốt, mua được. Cậu định finance như thế nào?

    Lữ trả lời:

    - Tôi lo được. Equity của khu Bolsa mình cũng đủ để đi vay nhà băng. Có thể lại phải bắt thằng Triệu Tôn bỏ ra tiền down một ít nữa. Sơn này! Cậu xem bọn Tàu Hồng Kông sau lưng Triệu Tôn là bọn nào. Sau này không chừng mình sẽ đi thẳng với chúng nó để làm ăn, không phải qua thằng quỉ này nữa!

    Lữ sau cùng mua xong khu apartment với giá 9 triệu sáu trăm ngàn. Với giá nhà cửa tăng vùn vụt tại Orange County, Uyên cam đoan với chàng một năm sau họ có thể bán lại với giá 12 triệu như chơi. Lữ cười:

    - Em làm như dễ ăn lắm! Anh cũng hy vọng được như em nói. Nhưng mình cũng phải cẩn thận. Anh thấy giá nhà cửa ở đây không thể tăng mãi được. Quả bóng căng lắm cũng có lúc bể. Mình sẽ đi ra trước đó. Anh không đợi đến mức như em nói đâu. Lời được một triệu mình sẽ bán ngay!

    Uyên cười:


    - Anh chỉ sợ hão! Em thấy giá nhà tăng còn lâu. Bao nhiêu bọn Tàu chạy tiền sang bên này mua nhà cửa, đất đai. Dân khắp nơi đổ về Cali ùn ùn như vậy nhà chỉ có tăng chứ không giảm được đâu!

    Lữ trầm ngâm:

    - Em không thể lạc quan quá như vậy được. Cái gì cũng có giới hạn của nó. Anh theo dõi về chuyện các công ty xây cất nhà ở đây kỹ lắm. Khi nào em thấy nhà cũ mà giá tăng cao hơn cả một căn tương đương mới xây xong là em phải cẩn thận. Anh sẽ không đợi đến lúc đó đâu!

    Uyên bá lấy cổ Lữ:

    - Thôi! Chuyện đó tính sau! Bây giờ mua xong khu apartment này rồi anh thưởng em cái gì đây?

    Lữ mỉm cười không nói. Chàng đã biết tính Uyên. Và nàng càng ngày càng đa tình hơn, đòi hỏi chàng nhiều hơn. Không gì làm cho má nàng đỏ hồng và hơi nóng nàng bốc ra hừng hực như ngọn lửa bằng chuyện kiếm tiền, làm giàu. Chàng đã đặt phòng khách sạn ngày làm closing giấy tờ để ăn mừng với Uyên. Và gọi room service mang lên một chai Dom Perignon mắc tiền nhất.

    Cuộc đời còn gì bằng làm giàu thành công và có người tình nóng bỏng với dục tình ngùn ngụt kích thích cực độ như Uyên trước mặt chàng đây. Lữ nhìn nàng qua ly rượu vàng óng ánh. Đôi mắt Uyên mở lớn, long lanh. Môi nàng hơi trễ xuống, mọng ướt. Lữ không giữ lâu hơn được nữa. Chàng đặt ly rượu xuống và bế xốc nàng lên vào phòng trong. Phòng ngủ của penthouse suite rộng mênh mông trên chót đỉnh của khách sạn nhìn xuống thành phố Los Angeles đèn sáng rực như sao sa, rạng rỡ như thiên đường dành riêng cho tiền bạc và cho dục tình đã được ban phép lành thánh hóa.




    * * *

    Lữ nhìn Triệu Tôn ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế da cao và dài trước mặt bàn làm việc của chàng và thực sự ngạc nhiên cho sự kiên nhẫn của mình. Triệu Tôn tiếp tục kỳ kèo về số tiền chia lời tam cá nguyệt cho phần riêng của hắn và lải nhải:

    - Anh có chắc sổ sách làm có đúng không? Kỳ này có năm chục ngàn, kém ba tháng trước hơn 8 ngàn. Tôi tưởng tiền cash flow của mình tăng nhiều chứ! Tại sao tiền lời không tăng lên mà lại giảm đi?

    Lữ giận dữ đáp:

    - Anh không tin cứ việc xem lại sổ! Anh quên là kỳ này chúng ta phải trả estimated tax hơn gấp đôi lần trước để khỏi bị phạt tiền thuế cuối năm. Lại còn tiền chi tiêu trong vụ đầu tư vào công ty làm chả giò. Tiền lời còn bằng đó là khá lắm rồi!

    Lữ nhìn thẳng vào cặp mắt ti hí của Triệu Tôn và gằn giọng:

    - Anh Triệu Tôn này! Anh nên nhớ rằng partnership này tôi là general partner, việc đầu tư là do tôi và Uyên làm cả. Anh chỉ bỏ tí tiền lúc đầu, tiền lời anh kiếm được như vậy so với tiền anh bỏ ra là quá đáng rồi!

    Triệu Tôn tiu nghỉu, gượng gạo nói nhỏ:

    - Tôi chỉ hỏi lại thôi, có gì đâu mà anh nổi nóng! Thôi tôi về! Anh cho gởi lời thăm Uyên!

    Lữ nhìn theo Triệu Tôn lủi thủi bước ra khỏi phòng. Chàng lắc đầu chán nản. Tên Tàu lai này là niềm khó chịu thường xuyên của Lữ. Nhưng bước đầu của việc làm ăn của chàng và Uyên phải cần đến vốn hắn ta. Lữ đã tìm hiểu về Triệu Tôn ngay sau khi quyết định với Uyên để cho hắn vào chung partnership.

    Triệu Tôn sinh trưởng ở Vĩnh Long, bố Tàu mẹ Việt. Năm 12 tuổi hắn lên làm công cho người chú có tiệm ăn nhỏ ở Chợ Lớn. Triệu Tôn đã phải thức khuya dậy sớm hấp bánh bao, viên mằn thắn, hầu bàn, lau chùi, dọn dẹp. Hắn làm đủ cả và vẫn còn thời giờ để cắp sách đến trường đi học. Hắn đủ khôn ngoan để biết muốn thoát khỏi cảnh bị người chú bóc lột, hắn phải có chút học vấn. Nhưng Triệu Tôn chỉ học vừa đủ. Hắn nghỉ học khi hết lớp Đệ Tam để tính chuyện làm ăn. Kiếm tiền làm giàu tại Việt Nam không cần phải học nhiều quá, hắn không muốn mất thì giờ thêm nữa.

    Năm 17 tuổi, Triệu Tôn đã được bang Triều Châu giúp vốn để mở riêng tiệm ăn cho mình. Hắn trổ tài miệng lưỡi thuyết phục được ông bang trưởng rằng hắn đủ tài để trông coi một tiệm ăn và chỉ cần hai năm để trả hết cả vốn lẫn lời cho bang. Triệu Tôn làm ăn khấm khá ngay và giữ đúng lời hứa với người bang trưởng. Vấn đề quân dịch làm hắn mất một số tiền khá lớn để chạy giấy miễn dịch vĩnh viễn nhưng đối với Triệu Tôn cũng chỉ là một phí tổn trong việc làm ăn. Cũng nhờ tìm chỗ để hối lộ chạy tiền lo chuyện miễn dịch, Triệu Tôn khám phá ra sự tương quan giữa quyền hành, tham nhũng và làm giàu.

    Những năm cuối của cuộc chiến tại miền Nam, Triệu Tôn đã thiếp lập được một đường giây hữu hiệu chạy quân dịch cho thanh niên trốn lính, nhất là người Việt gốc Hoa như hắn. Đường giây của Triệu Tôn gồm hầu hết các bà Tướng tại Sài Gòn cũng như một số Tướng vùng. Ngoài ra hắn còn nhúng tay vào tổ chức buôn lậu cho bà Tướng cao cấp nhất của miền Nam. Tiền hắn kiếm được như nước và Triệu Tôn đã trở thành người giầu có lớn với số tuổi 23. Chiến tranh càng kéo dài lâu, Triệu Tôn càng kiếm nhiều tiền. Hắn chỉ mong tình trạng cứ tiếp tục để hắn phục vụ cho các bà Tướng, làm giàu cho họ và cho chính hắn.

    Triệu Tôn nghĩ rằng ngày 30 tháng Tư năm 75 đó đến quá sớm, nhưng hắn quyết định ở lại. Triệu Tôn cho rằng với tài của hắn, móc nối cán bộ tham nhũng cho cộng sản chỉ là vấn đề thời gian và mọi sự sẽ đâu hoàn đó. Nhưng hắn không tính được cuộc chiến tranh biên giới giữa cộng sản Việt Nam và cộng sản Tàu. Phong trào bài người Việt gốc Hoa mỗi lúc một lên cao và Triệu Tôn tìm đường chạy. Tài sản bỏ lại hết, nhưng hắn cũng mang theo được hơn ba trăm lượng vàng. Được định cư tại Cali, hắn tìm cách gây dựng lại sản nghiệp ngay và mở được một chợ nhỏ tại Santa Ana. Uyên quen với hắn cũng vì đi chợ này thường xuyên.

    Hôm đó nàng đi rao khắp chợ để kiếm hộp súp vi cá nàng và Vấn thường quen ăn nhưng không thấy. Một người đàn ông lùn bụng phệ, nở nụ cười cầu tài che kín cả cắp mắt ti hí tới gần nàng hỏi:

    - Cô cần gì để tôi kiếm cho. Tôi là chủ tiệm này!

    Nàng trả lời và cho biết thứ đồ đang kiếm. Hắn nghiêng người chỉ tay vào góc kệ chỗ có một lô hộp bị chồng bánh tráng che khuất. Uyên thấy rỏ ràng hắn hỉnh mũi hít hà mùi hương của nàng và mắt hắn chợt đờ đi. Nàng cười thầm. Lại một tên dại gái! Uyên đã quen với cảnh đó. Nàng hình như có sức hấp dẫn tự nhiên với những tên chủ chợ gian giảo và bề ngoài có hình thù của một con heo nọc như tên này.

    Hắn đi theo nàng không rời và tìm cách tán tỉnh nàng ngay. Uyên dù không ưa hắn nhưng cũng vui vẻ đối đáp. Kinh nghiệm cho nàng biết những kẻ lưu manh và gian như tên Triệu Tôn đang kè kè đi theo nàng là những kẻ sẵn sàng mất tiền vì đàn bà một cách dễ dàng nhất. Bọn này có thể một xu của người nghèo nếu lấy được chúng cũng không tha nhưng sẵn sàng mất bạc ngàn để tán một người đàn bà đẹp như nàng. Dù chỉ là tán xuông! Sau một vài lần đi ăn uống, Uyên đã bán được cho Triệu Tôn một căn nhà hơn ba trăm ngàn và nàng khám phá ra Triệu Tôn có rất nhiều tiền!

    Không phải tất cả là tiền của Triệu Tôn. Hắn cho nàng biết vốn liếng của hắn phần lớn là tiền đầu tư của một nhóm mại bản tại Hồng Kông. Nhóm này tìm cách chuyển tiền và đầu tư tại Hoa Kỳ. Triệu Tôn cho Uyên biết hắn được bọn này tin cẩn giao tiền để đầu tư và được hưởng huê hồng trên số tiền kiếm được. Hắn nhờ nàng để ý xem có cơ hội đầu tư ngon lành, kéo hắn vào để cùng hưởng lợi. Phần khác hắn cũng muốn thân cận với nàng nhiều, may ra có lúc sẽ được ngủ với nàng chăng!

    (c
    òn tiếp)

  4. #24
    Biệt Thự
    Join Date
    Jul 2014
    Posts
    951


    Chương 24



    Lữ ngồi ngả người gác chân lên bàn suy nghĩ. Cảm giác khó chịu vì tên Triệu Tôn vẫn còn vướng vất Chàng suy nghĩ về những chi tiết cuộc đời của Triệu Tôn như Uyên đã kể cho chàng và cảm thấy có điều không ổn. Hắn đầu tư vào các cuộc làm ăn của chàng và Uyên dễ dàng quá. Dù lập thành partnership nhưng tiền của Triệu Tôn bỏ ra hắn đều nắm đằng lưỡi, mọi sự chàng và Uyên giữ đằng chuôi, kiểm soát cả. Số tiền hắn bỏ ra đầu tư là những số tiền lớn lao, ít có người nào đầu tư một cách quá khinh xuất như hắn. Và câu chuyện nhóm mại bản Hồng Kông bỏ tiền vốn cho Triệu Tôn cũng quá mông lung.

    Lữ đánh hơi thấy có điều bất thường. Lúc đầu chàng không để ý lắm vì có kẻ chịu bỏ tiền down mua khu shopping Bolsa chung với chàng và Uyên, công cuộc đầu tư của chàng mới thành hình. Nhưng nay mọi sự đã chạy đều, công cuộc làm ăn mỗi lúc một phát đạt, chàng thấy cần phải đặt lại vấn đề của Triệu Tôn.


    Lữ nói người thư ký mời Sơn sang văn phòng chàng để bàn chuyện. VietCal Investment, L.P. bây giờ đã chiếm cả dẫy lầu của khu ollfice building này. Văn phòng của Sơn ở ngay bên cạnh chàng. Sơn mở cửa bước vào. Lữ nói:

    - Làm tí Martell không? Tôi muốn bàn với cậu về vụ thằng Triệu Tôn một chút!

    Sơn rót chút rượu pha với Perrier và nhấp một ngụm hỏi lại Lữ:

    - Cậu muốn nói về việc tìm xem bọn Tàu Hồng Kông sau lưng Triệu Tôn là bọn nào phải không?

    Lữ gật đầu:

    - Tôi bắt đầu thấy tên Triệu Tôn này khả nghi lắm. Cậu điều tra ra thế nào chưa?

    Sơn trả lời:

    - Triệu Tôn giữ kín danh tính bọn này như mả tổ nhà hắn. Nhưng thế nào tôi cũng mò ra. Tôi biết chợ của hắn lên lạc với ba bọn ở Hồng Kông. Một công ty thực phẩm là Hsu Kwai Foods, một công ty xuất nhập cảng là Cheng Tok Trading Co. Và một công ty đầu tư là Feng Shui Investment. Không biết bọn nào trong số này hay có ai khác nữa. Có thể tôi phải đi Hồng Kông một chuyến mới được!

    Lữ gật gù:

    - Ừ! Cậu đi Hồng Kông coi ra sao! Tôi muốn biết đích xác về bọn nào bỏ tiền cho Triệu Tôn. Mình cần phải biết rõ để có gì còn đối phó được! Tiện thể đi chơi luôn! Tôi bận quá chứ nếu không hai thằng cùng sang Hồng Kông chơi một chuyến cho sướng! Gái Hồng Kông nghe nói ngon lành lắm!

    Sơn trả lời:

    - Tôi chỉ đi vài ngày thôi. Điều tra xong vụ thằng Triệu Tôn, tôi về ngay. Công việc còn nhiều lắm. Khu apartment ở Garden Grove có mấy căn cần sửa lại mới cho thuê được.

    Lữ cười:

    - Làm vừa vừa thôi Sơn ơi! Gái Hồng Kông mà cậu chê à!

    Sơn mỉm cười không nói. Chàng nào đâu thiết đến gái Tàu, Tuần sau Miriam nhờ chàng dẫn đi mua mấy bức tranh contemporary arts. Chàng muốn về ngay cho kịp ngày phòng triển lãm tranh mở cửa. Đi xem tranh với Miriam là niềm hạnh phúc rồi. Chàng cần gì nữa!


    ***


    Sơn lái xe từ phi trường Los Angeles về thẳng văn phòng. Chuyến bay từ Hồng Kông gặp thời tiết xấu nhồi lên nhồi xuống làm chàng thấy bải hoải, rã rời. Chàng gọi cho Lữ bằng cell phone nhưng không gặp. Sơn dục người thư ký kiếm Lữ ngay và đợi chàng tại văn phòng. Chuyện quan trông, không thể chậm trễ được.

    Sơn mở cửa bước vào. Lữ ngồi sẵn hút thuốc chờ đợi, nhìn chàng chăm chú:

    - Chuyện gì vậy Sơn?

    Sơn quẳng chiếc cặp da xuống bàn:

    - Tài liệu trong này cả đây. Bọn Tàu bỏ tiền cho Triệu Tôn là bọn Cheng Tok. Tôi đi tìm địa chỉ bọn này mãi mới ra. Cậu không thể ngờ được. Cheng Tok Trading Company bỏ tiền tho thằng Triệu Tôn chỉ là một cửa tiệm tồi tàn ở Kowloon. Tôi bỏ ba ngày mới điều tra ra sự thật bên trong. Cheng Tok là mặt ngoài của Triad!

    Lữ giật nẩy người. Điếu thuốc trong tay chàng rơi xuống. Lữ hỏi lại:

    - Cậu chắc chắn không? Bọn Triad đứng đằng sau Triệu Tôn, bỏ tiền cho nó đầu tư với mình?

    Sơn gật đầu:

    - Đúng! Cheng Tok Trading là của Triad. Mafia Tàu chính hiệu Lữ ạ!

    Lữ lặng thinh không nói. Đầu óc chàng làm việc nhanh như những luồng điện. Triad, bọn Mafia Tàu ghê gớm, giết người không chùn tay chính là bọn đứng sau lưng Triệu Tôn, bỏ tiền cho hắn đầu tư. Dùng Triệu Tôn để mang tiền bất chính đầu tư vào các công việc hợp pháp, lương thiện tại Hoa Kỳ. Một cách giặt giũ tiền bất lương, laundering, và để tiền lại đẻ ra tiền. Chàng nhớ lại những lúc làm closing giấy tờ, Triệu Tôn mang đến hằng cọc cashier checks dày cộm, cái nào cũng chỉ vừa đúng hai ngàn đô la, không quá. Mức mua cashier check bằng tiền mặt tại nhà băng không phải khai báo. Triệu Tôn đã được bọn Triad Tàu đưa tiền mặt, tiền ma túy, tiền giết người, cướp của, để làm down payment cho các vụ mua bất động sản đầu tư của partnership của chàng.

    Sơn nhìn Lữ ái ngại. Chàng hỏi:

    - Cậu tính sao đây Lữ?

    Lữ trầm ngâm không trả lời câu hỏi của Sơn ngay. Chàng sẽ phải tính thế nào để thoát khỏi chuyện này càng ít tổn hại chừng nào càng tốt chừng đó. Lữ không thể chấp nhận việc làm ăn của chàng có bọn Mafia Tàu dính vào, nhưng chàng cũng không muốn đụng độ bọn này. Đương đầu với cả một tổ chức Triad với màng lưới mở rộng sang tận đất Mỹ chỉ đơn độc một thân một mình là điều dại dột. Lữ phải nghĩ cách để gạt Triệu Tôn ra khỏi partnership của chàng một cách khéo léo và cẩn thận để không gây thiệt hại cho việc đầu tư đang phát đạt của chàng, đồng thời để tránh sự trả thù của bọn Mafia Tàu.

    Lữ nói với Sơn:


    - Tôi chưa biết Sơn ạ! Mình không muốn dính với bọn nó nhưng việc thằng Triệu Tôn, mình phải giải quyết cho ổn thỏa. Cậu điều tra hộ tôi bọn nào cầm đầu Triad ở vùng này, thằng nào liên lạc trực tiếp với Triệu Tôn. Càng biết được nhiều càng tốt!

    Sơn gật đầu. Chàng đã hiểu nhiều về Triad những ngày ở Hồng Kông. Tổ chức tội ác này còn chặt chẽ và tàn bạo hơn cả Mafia của Mỹ. Những đường giây buôn bạch phiến, đưa người nhập cảnh lậu, mãi dâm… đều do bọn này thao túng. Và từ Hồng Kông chúng đã mở rộng địa bàn sang Mỹ hoạt động, mạnh nhất tại hai vùng San Francisco và Los Angeles. Triad đã kiểm soát các vùng Chinatown tại California và từ khi có người Việt tỵ nạn đổ về tiểu bang này, chúng đã xâm nhập vào các hoạt động thương mại của người Việt gốc Hoa, tống tiền và dùng một số cơ sở của họ để đưa tiền phi pháp vào đầu tư. Như chúng đã dùng Triệu Tôn để giặt giũ tiền cho chúng, đầu tư vào công việc làm ăn của Lữ và Uyên. Sơn không hiểu Lữ sẽ dùng phương cách nào để thoát ra vòng kiểm tỏa của bọn này. Và chàng cảm thấy lo ngại thực sự cho bạn chàng.

    Sơn hỏi Lữ:

    - Phần equity của Triệu Tôn trong partnership của cậu lên đến bao nhiêu rồi?

    Lữ trả lời:

    - Gần một triệu rưỡi! Nó bỏ ra tiền down cho các vụ mua bán có khoảng bảy trăm ngàn. Mới một năm đã lời hơn gấp đôi rồi! Bọn Triad không đời nào chịu nhả ra đâu! Có thể tôi sẽ điều đình mua lại phần của nó, nhưng tôi chắc Triad sẽ không để cho mình buy-out Triệu Tôn. Tôi sẽ phải tìm cách khác!

    Sơn quay ra cửa. Chàng hỏi lại một lần nữa trước khi ra hẳn:

    - Cậu cần gì nữa về chuyện này không?

    Lữ trả lời, giọng lạnh như băng:

    - Không! Chỉ cần cậu giữ kín tuyệt đối thôi! Không ai khác được biết! Kể cả Uyên!


    ***


    Lữ lái xe đi về đường số 10 và chàng lấy exit vào San Gabriel! Đã lâu Lữ không lên thăm tiệm trên này. Một phần chàng quá bận rộn với công việc đầu tư mới. Đằng khác, tiệm ăn này do Vincent trông coi. Vincente Montello, người manager của Don’s Hamburger ở South Central trước kia, người đã huấn luyện chàng để lên thay thế cho ông theo lời yêu cầu của Don Lavitz, bố vợ chàng. Sau khi Lavitz chết và bắt đầu vào việc đầu tư với Uyên, Lữ đã nhờ Vincent trông coi cả ba tiệm ăn ở Beverly Hills, San Gabriel và South Central, chàng chỉ coi một tiệm dưới Orange County. Miriam cũng hài lòng với cách xử sự của Lữ. Vincent là bạn từ thời mới lớn của ba nàng và ông cũng coi nàng như con. Với cái chết của Lavitz, Vincent càng thương nàng hơn. Lữ cũng thường gặp ông mỗi ba tháng tại nhà để tính toán chuyện sổ sách, lời lỗ của các tiệm ăn.

    Vincent có vẻ ngạc nhiên khi thấy Lữ lên tiệm để gặp ông. Ông càng ngạc nhiên hơn khi thấy Lữ đóng cửa phòng làm việc cẩn thận trước khi nói chuyện. Lữ vào đề ngay:

    - Tôi đang gặp khó khăn. Vince! Tôi cần ông giúp cho một chuyện!

    Vincent nhìn sâu vào mắt Lữ trả lời:

    - Chuyện gì cũng được. Lữ ạ! Miễn anh làm cho Miriam vui lòng. Dạo này tôi thấy Miriam không được vui. Tại sao vậy hả Lữ?

    - Tôi không biết! Miriam có chuyện gì không vừa lòng đâu! Tôi muốn nhờ ông giúp tôi gặp Al, càng sớm sàng tốt!

    - Anh muốn gặp em tôi có chuyện gì hả Lữ? Anh gặp rắc rối gì?

    - Tôi không thể nói được! Tôi nghĩ ông cũng không nên biết! Chỉ cần biết là chuyện tôi đang gặp phải cần có Al để giải quyết! Ông giúp tôi được không?

    Vincent không nói một lúc lâu. Ông đứng lên nhìn ra cửa sổ. Trời bên ngoài xanh trong nhưng Vincent thoáng thấy một góc mây đen ở phía chân trời. Ông linh cảm điều không lành cho Miriam, con gái của người bạn thân đã khuất. Và ông hối hận đã kể cho Lữ nghe về Al Montello, người em trai của ông, trong một ngày say rượu tại tiệm Don’s Hamburger khi sắp nhường chức manager cho Lữ.

    Al là em trai của Vincent nhưng hoàn toàn không giống người anh ở bất cứ một điểm nào. Trong khu ghetto của quận Bronx ở thành phố New York, Vincent đã cố gắng để thoát ra khỏi cảnh nghèo khổ và tội ác của khu nghèo nhất thành phố này. Năm lên 18, Vincent đã cùng với Don Lavitz, người bạn Do Thái đến New York từ trại tập trung Auschwitz, làm một cuộc hành trình về phía Tây, sang vùng đất vàng California để làm giàu và tạo sự nghiệp. Hai người bạn thân một Ý, một Do Thái đã hoạn nạn thăng trầm có nhau. Tuy không giàu có như Lavitz, Vincente Motello cũng tạo được một cuốc sống sung túc cho mình và cho gia đình. Khi Lavitz bệnh hoạn, ông đã nhận lời bạn để trông coi tiệm ăn giúp cho bạn mình và bây giờ cho con gái của bạn.

    Al Montello đã chọn con đường khác người anh. Nói đúng ra cũng không có đường nào khác cho Al trong khu Bronx tồi tàn đó. Đối với người gốc Ý to con, mạnh bạo và lười biếng không chịu học hành, con đường ngắn nhất để có một cuộc sống dễ chịu, thoải mái với tiền bạc rủng rỉnh và gái đẹp ê hề là nhập vào “gia đình”. Al đã trở thành một thứ lính tiền quân, foot soldier, cho “gia đình” Gambino ở New York, tổ chức Mafia mạnh nhất trong số các “gia đình” của Cosa Nostra trên toàn nước Mỹ. Với tàn bạo không nương tay và vài mạng người trong sổ thành tích, Al Montello đã leo dần lên chức capo, thủ lãnh của một nhóm nhỏ trong tổ chức Mafia sau hơn mười năm gia nhập.

    Địa bàn hoạt động sau cùng của Al là vùng đất phía Nam California và sau hơn ba mươi năm xa cách, hai anh em nhà Montello đã gặp lại nhau. Người anh lương thiện nhìn cảnh sống suy hoàng của người em tội lỗi và ngán ngẩm cho cuộc đời. Tội ác quả tình đem lại nhiều thành quả rực rỡ hơn một đời tốt lành xa! Al có ngôi nhà tráng lệ hơn ba mươi phòng với hồ bơi, sân tennis, mansion hạng nhất tại khu vương giả Bel-Air và hàng chục chiếc xe mắc tiền loại hiếm Ferrari, Lamborghini… Vincent không muốn gặp người em nhiều và tuy không tán đồng nếp sống tội ác của người em, cũng như một dân gốc Ý chính hiệu, không khỏi có một chút tự hào nhỏ về tổ chức Mafia đã làm cho cả nước Mỹ phải khiếp sợ từ bao năm qua.

    Trong một buổi chiều ngà ngà sau khi triết lý về cuộc đời với Lữ tại tiệm Don’s Hamburger, Vincent đã kể cho Lữ nghe về Al, người em trai Mafia của mình. Ông cũng nói hở cho Lữ biết, các tiệm ăn của Lavitz không ai dám đụng đến, không gặp chuyện lôi thôi phiền phức nào với các băng đảng lộng hành tại đây cũng chỉ vì mối liên hệ giữa ông và Al Montello.

    Vincent hối hận về chuyện đã kể cho Lữ nghe về em mình. Nhưng ông cũng không thể từ chối Lữ được. Lữ phải gặp chuyện khó khăn lắm mới nhờ đến ông. Và ông đã hứa với Lavitz sẽ săn sóc và bảo vệ cho Miriam. Chuyện của Lữ gặp phiền hà này có dính líu gì đến Miriam không. Lữ không chịu nói và ông cũng không có cách nào khác. Vincent trả lời Lữ:

    - Tôi sẽ giúp anh gặp Al. Nhưng anh phải hứa không làm điều gì liên lụy đến Miriam. Tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh nếu Miriam gặp điều gì không hay!

    Lữ gật đầu. Ông già lẩm cẩm này đôi lúc làm Lữ phát mệt vì sự bảo vệ quá đáng của ông với Miriam. Nhưng chàng cần lấy lòng Vincent để liên lạc với Al Montello, con đường chàng đã chọn để đối phó với bọn Triad đang đe dọa công việc làm ăn của chàng. Cũng chỉ vì tên Triệu Tôn khốn kiếp!

    (c
    òn tiếp)

 

 

Similar Threads

  1. Chỉ Còn Tiếng Hát...
    By Tố Cầm in forum Tiếng Hát Đặc Trưng
    Replies: 74
    Last Post: 12-08-2019, 09:08 AM
  2. Tiếng Thu
    By co quan in forum Thơ
    Replies: 591
    Last Post: 12-07-2019, 04:49 PM
  3. Replies: 1
    Last Post: 07-31-2018, 10:58 PM
  4. Tiếng kêu gọi hè
    By Tuấn Nguyễn in forum Tùy Bút
    Replies: 0
    Last Post: 05-25-2014, 06:49 AM
  5. Tiếng Tắc Kè Gọi Bậu
    By Lưu Vĩnh Hạ in forum Thơ
    Replies: 12
    Last Post: 05-10-2012, 04:09 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 05:11 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2019 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh