Register
Page 62 of 63 FirstFirst ... 125260616263 LastLast
Results 611 to 620 of 623
  1. #611
    Biệt Thự
    Join Date
    Oct 2011
    Posts
    999
    tóc huyền buông thả bờ vai nắng
    áo trắng vườn xuân bướm lạc đường
    lá cỏ hờn ghen hoa tím lạnh
    run rẩy trời đông gió thẹn thùng


  2. #612



    Nơi máng cỏ Chúa Hài Đồng giáng thế
    Hang Bê-lem vang tiếng hát Thiên Thần
    Dẫn dắt đàn chiên qua dòng khổ lệ
    Sống hợp nghĩa tình tương ái tương thân


    GIÁNG SINH VUI VẺ sis Dulan




    Last edited by Hoàng Thu Diệp; 12-23-2017 at 12:01 AM.

  3. #613
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    2,593
    ...

    Paris có gì lạ không em










    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về em có còn ngoan
    Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
    Em có tìm anh trong cánh chim

    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về giữa bến sông Seine
    Anh về giữa một giòng sông trắng
    Là áo sương mù hay áo em?

    Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
    Tóc em anh sẽ gọi là mây
    Ngày sau hai đứa mình xa cách
    Anh vẫn được nhìn mây trắng bay

    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về mắt vẫn lánh đen
    Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
    Chả biết tay ai làm lá sen



    Thi sĩ Nguyên Sa đuợc may mắn hơn nhiều thi sĩ khác
    Tuổi trẻ của nhà thơ đuợc nêu câu hỏi
    Paris có gì lạ không em ???
    Với nàng con gái của đô hội của Âu châu,
    Giữa những mùa thu quê nguời, những mùa đông băng tuyết lạnh lùng
    đến khi trở về cố quốc, lời nhớ nhung của những bức thư tình vọng từ cõi Đông sang cõi trời Tây như làn ánh sáng chạy tràn lan trên lục địa -Một tình yêu bát ngát, lãng mạn không buồn chán bi quan
    Lá thư tình
    Câu hỏi với tình yêu, mỉm cuời với cuộc đời

    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về em có còn ngoan
    Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
    Em có tìm anh trong cánh chim

    Câu thứ 4 Khổ đầu của bài thơ
    Em có tim anh trong cánh chim
    Nếu thấy được mùa xuân đã đến và đang còn, thì ở đâu trong vạn vật cũng đều có mùa xuân. Hỏi nhưng cũng đã tự trả lời
    Em sẽ không phải tìm anh trong cánh chim,
    vì anh không xa vời ngòai tầm với. Anh đang hiện diện cạnh em,
    trong tim em, trong làn gió, trong hương nắng, trong ánh mắt, trong nụ cười.


    Paris vội vàng
    Paris đông đúc - Paris ánh sáng của kiêu kỳ
    Có thể vì thế mà dòng sông Seine trở thành đẹp lạ thường.
    Đẹp vì cái trầm lặng tươi mát của con nước chảy giữa những phồn hoa nhộn nhịp. Sông Seine đẹp vì hai mươi lăm chiếc cầu bắt ngang dòng sông, nối nhịp cho những giao tiếp của dân Paris từ các khu vực hai bên bờ.
    Sông Seine đẹp vì những liễng hoa tươi thắm đủ mầu lộng lẫy là trang sức qúy phái nằm dọc trên các thành cầu.
    Sông Seine đẹp vì chúng ta đã nghe thấy được âm hưởng nụ cười, bước chân của những cặp tình nhân yêu nhau say đắm, dìu nhau đi ngang trên dòng sông, hoặc ngồi ngắm sông nước mà tận hưởng hạnh phúc của rung cảm tuyệt vời khi có nhau.
    Sông Seine đẹp vì những rung động của thi nhân,


    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về giữa bến sông Seine
    Anh về giữa một giòng sông trắng
    Là áo sương mù hay áo em?



    Là áo suơng mù hay áo em
    Chỉ vỏn vẹn 14 chữ nhà thơ đã phác họa 1 bức tranh tuyệt mỹ
    Giòng sông mờ trắng đục
    Phải chăng sông cũng ray rức như tình nguời
    sông đồng cảm khoác áo suơng mù bên cạnh nguời thiếu nữ đợi chờ nhớ mong .
    Một bức ảnh chụp giữa vạn ngàn ánh sáng của thành phố lộng lầy
    Giòng sông Seine lửng lờ nhẹ nhàng trôi bên nỗi buồn man mác của kẻ đọi chờ
    Mối tình Tây phuơng nhưng lai rất thuần chủng Á
    Môt mối tình rất là Việt Nam - thứ tình của áo lụa Hà đông, của mái tóc ngiêng buồn

    Dù hôm nay giữa một ngày tháng bảy
    Chiếc tháp ngà đang ướt rũ mưa ngâu
    Sông Seine về chân đang bước xô nhau
    Sẽ vịn ai cho đều dòng nước chảy



    Paris có gì lạ không em
    Nhạc sĩ Ngô thụy Miên đã thở một làn hơi, một giai điệu
    không thêm 1 chữ hay sửa lời bằng tiết tấu của nhịp VALSE
    Dòng nhạc quý phái cao sa, đã chuyên chở mối tình đầy
    lãng mạn của Thi sĩ - Không thể phủ nhận
    Chính Nhạc sĩ Ngô thụy Miên đã giới thiệu chúng ta đến với thế giới thi ca của Nguyên Sa
    Xin đuơc ghi lai nguyên văn của bài thơ khi sẽ sang phần tiếp tục




    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về em có còn ngoan
    Mùa xuân hoa lá vương đầy ngõ
    Em có tìm anh trong cánh chim

    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về giữa bến sông Seine
    Anh về giữa một giòng sông trắng
    Là áo sương mù hay áo em?


    Em có đứng ở bên bờ sông?
    Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
    Anh về có nương theo giòng nước
    Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

    Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
    Mỗi lần tan một chút sương sa
    Bao giờ sáng một trời sao sáng
    Là mắt em nhìn trong gió đưa...


    Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
    Tóc em anh sẽ gọi là mây
    Ngày sau hai đứa mình xa cách
    Anh vẫn được nhìn mây trắng bay


    Anh sẽ chép thơ trên thời gian
    Lời thơ toàn những chuyện hờn ghen
    Vì em hay một vừng trăng sáng
    Đã đắm trong lòng cặp mắt em?

    Anh sẽ đàn những phím tơ trùng
    Anh đàn mà chả có thanh âm
    Chỉ nghe gió thoảng niềm thương nhớ
    Để lúc xa vời đó ~ nhớ nhung


    Paris có gì lạ không em?
    Mai anh về mắt vẫn lánh đen
    Vẫn hỏi lòng mình là hương cốm
    Chả biết tay ai làm lá sen?...



    Paris có gì lạ không em???
    Mai anh về trên bến sông Seine
    Tư hỏi nhà thơ cũng tự trả lời
    bằng cách hình dung nguời thuơng nhớ


    Em có đứng ở bên bờ sông?
    Làm ơn che khuất nửa vừng trăng
    Anh về có nương theo giòng nước
    Anh sẽ tìm em trong bóng trăng

    Anh sẽ thở trong hơi sương khuya
    Mỗi lần tan một chút sương sa
    Bao giờ sáng một trời sao sáng
    Là mắt em nhìn trong gió đưa...



    Em ủ rũ ngồi thẩn thờ
    không chắc em đứng bên giòng sông
    Nhưng tai sao lai hy vọng lai nhờ em che khuất vầng trăng.
    Nếu che khuất ánh trăng thì ắt hẳn làm sao có bóng trăng trên giòng sông loáng bạc
    Ẩn ý của thi sĩ nhắn nhủ nguời yêu hãy tạm lắng buồn hãy
    - che khuất nửa mảnh đơn côi
    Và khi anh về trên giòng Seine nếu có thể vì lý do gì chia xa
    anh còn nguyên một bóng trăng để thuơng nhớ
    Dòng thơ đuơc nhân cách hóa trừu tuợng, những con chữ đầy ma thuật
    Trong thơ Nguyên Sa hình như những chữ suơng, sao khuya, gió đưa
    Đuợc thi sĩ lập đi lập lại minh chứng phong cách lãng mạn tuơng tư của 1 tuổi trẻ của một tình yêu đầy mặn ngọt không bi quan rất nhẹ nhàng dầu xa cách
    Phong cách này đã minh chứng cho chàng trai trẻ rất ư là đông phuơng
    thử nghe đoạn câu khác của nhà thơ



    Buổi tối ngồi nghe sao khuya
    Đi về bằng những ngón chân thưa
    Và nghe em ghé về giấc mộng
    Vành nón ngiêng buồn trong gió đưa


    Tôi không biết rằng lạ hay quen
    Chỉ biết em mang theo Nghê thuờng
    Cho nên cặp mắt mờ hư ảo
    Cả bốn chân trời chỉ có em

    Vành nón ngiêng buồn trong gió đưa
    với
    Là mắt em nhìn trong gió đưa


    Là mắt * câu này nghe thú vị hơn. Mắt là cửa sổ của linh hồn
    Nguời ta thuờng nói mắt biết nói, biết cuời, biết ái ân
    Như Hồ dzếnh cũng từng buông câu

    Lần đầu ân ái bằng đôi mắt
    Em để tình thuơng đến trọn đời


    nên

    Bao giờ sáng một trời sao sáng
    Là mắt em nhìn trong gió đưa.


    Ngày nào đó khi tình yêu không còn những ánh mây đen đem đến cho cuộc đời
    những ngày trở bão có lẽ mắt em sẽ tràn ngập ánh nắng long lanh
    từ mắt vị của tình yêu sẽ nuơng theo làn gió nhả huơng thơm ngát
    Lãng man, quyến rũ và ngay cả bầu trời kia dù không một bóng chim bay, một cánh én - Thành phố nơi anh về cũng đã rất xuân

    Main dans la main


    Anh sẽ cầm lấy đôi bàn tay
    Tóc em anh sẽ gọi là mây
    Ngày sau hai đứa mình xa cách
    Anh vẫn được nhìn mây trắng bay



    Hình như rất ít nhà thơ nói về sự cố chia xa mà không quay quắt đau đớn
    Trong Nguyên Sa chúng ta băt gặp một tình yêu sôi nổi, nhiệt huyết của tuổi trẻ
    cái thản nhiên chấp nhận của cuộc đời rủi ro, của biến đổi vô thuờng của
    biển xanh hóa thành ruộng dâu của một trái tim biết yêu mang đầy tính nhân ái
    Khác với những nhà thơ khác yêu và hận

    Chiều trở lại để dư vang chia biệt
    Vọng miên man truờng hận thở than gì

    Bùi Giáng



    Réo gọi điên cuồng rung vũ trụ
    Trăng sao che khuất lối đi về
    Không gian mờ mịt vào vô thức
    Một buớc nhấc lên nặng khối chì

    Diên Nghị

    Em có mấy linh hồn bao nhiêu mộng
    Em còn trái tim nào đang xúc động
    Em có gì trong xác thịt như hoa
    Lạc thiên nhiên đến cả bọn đàn bà
    ...
    ...
    Ta lảo đảo đứng lên cuời ngất
    Ghì chặt nàng cho chết giữa mê ly
    Rồi giầy xéo lên sông núi đô kỳ
    Bên thành quach ta ra tay tàn phá
    Giữa hoang loạn của lầu đài, đình tạ
    Ta thản nhiên đi lại núi rừng
    Một mặt trời đẫm máu xuống sau lưng

    Đinh Hùng


    MỖI MỘT NHÀ THƠ CÓ PHONG CÁCH KHÁC NHAU
    Họ với những hoàn cảnh, cá tánh khác biệt, cũng không thể vịn vào 1 vài câu thơ
    mà đi đến kết luận về nhân cách.
    Đây chỉ là những ví von về những dòng thơ
    Tuy nhiên điểm lại Nguyên Sa vẫn đuợc yêu chuộng bằng tất cả sự trìu mến của nguời đoc thơ ông
    Quả thật chữ Thiền hình như đã nằm sẵn trong đầu óc nhà thơ
    Nên ngay cả đến khi truớc cái chết nhà thơ còn buông câu

    Những bài thơ anh đã viết trên môi
    Lửa trái đất sẽ nung thành ảo ảnh


    Những lỗi lầm, những đổ vỡ trong cuộc sống, những bất hạnh của tình yêu
    nhà thơ đã quên hết, xóa hết chỉ để lai có tình thuơng


    Anh cúi mặt hôn lên lòng đất
    Sáng ngày mai giuờng ngủ lạnh côn trùng



    -

    Cỏ cây cần ánh nắng mặt trời, cần những hạt mưa rơi
    Cả vạn vật đuợc hình thành bởi bàn tay tạo hoá và hổ tuơng lẫn nhau
    Tình yêu cũng thế: Cũng có lúc nắng, lúc mưa,
    huơng vị của tình yêu là hờn ghen: Nó là một thứ mật ngọt không thể thiếu
    khi con tim còn rung với những nhịp đập xúc cảm
    Ghen cũng có thể coi như một cái thú – Khi nét dỗi, nỗi hờn và cái ghen nhè nhẹ
    bật lên những âm thanh du duơng của nốt nhạc Mozart.
    Thi và nhạc sĩ hầu như đều có cái đồng cảm trong tình yêu
    Một Nguyễn Bính nhắn nhủ

    cô nhân tình bé của tôi ơi /Tôi muốn môi cô chỉ mỉm cuời /
    những lúc có tôi và mắt chỉ /nhìn tôi những lúc tôi xa xôi

    Và như thế Thi sĩ Nguyên Sa đã thốt lên

    Anh sẽ chép thơ trên thế gian
    Lời thơ toàn chuyện hờn ghen

    Quả là cái ghen thật dễ thuơng, mang đầy tính cách phong lưu tài tử
    Nguời yêu của thi sĩ chắc chắn có đôi mắt rất đẹp làm nguời đối diện phải xuyến xao
    Thơ theo nguyên ngữ của tiếng HyLạp là sự sáng tạo
    Sáng tạo cái mới, cái chưa từng ai nói tới, hay cái đã đuợc nói tới nhiều mà mình
    Nói lại thì hay hơn, lúc đó nó đã trở thành một cái khám phá

    Một Nguyễn Du tả Kiều theo nét cổ điển

    Làn thu thủy nét xuân sơn
    Hoa ghen thua thắm liễu hờn kém xanh


    Bút pháp của Tố Như với những nét chấm phá tả chân mày đôi mắt
    đến vẻ đẹp Kiều hoàn thiện, song có điều những ví von những từ ngữ Cụ dùng khó thích hợp với đám đông quân chúng, bởi nó không đuợc bình dân hoá
    Có thể coi như đi vào lòng nguời hơn và hầu như ai cũng thuộc dù hai câu (hay thuộc cả bài)


    Vừng trăng lên mái tóc mây
    Một hồn thu lạnh mơ say huơng nồng
    Mắt em là một dòng sông,
    Thuyền ta bơi lội trong dòng mắt em


    Bài trăng lên của Lưu trong Lư



    Tuơng tự như Họ Lưu, Thi sĩ Nguyên Sa cũng ví von


    Vì em hay một vừng trăng sáng
    Đã đắm trong lòng cặp mắt em

    Anh sẽ đàn những phím tơ chùng
    Anh đàn mà chẳng có thanh âm
    Chỉ nghe gió thoảng niềm thuơng nhớ
    Để lúc xa vời đỡ nhớ nhung




    Nỗi lòng hay đàn tâm
    Nguyên Sa: Đã đem đến cho những nguời đọc, thuởng thức thơ ông
    Và khi nguời đọc gậm nhấm từng lời từng chữ
    Nguời ta dễ dàng nhận ra một điều hình ảnh chiến tranh thời bấy giờ mờ nhạt, tất cả nhuờng chỗ cho tình yêu
    những tình yêu thiêng liêng huyền diệu như trong truyện ngàn xứ lẻ một
    Nguyên Sa đã giúp cho tuổi trẻ biết yêu sự sống trân trọng tình cảm
    Khổ kết của bài

    Paris có gì lạ không em
    Mai anh về mắt vẫn lánh đen
    Vẫn hỏi lòng mình là huơng cốm
    Chẳng biết tay ai làm lá sen

    Một đoạn kết tuyệt vời
    Một ví von bình dị mộc mạc của những nguời dân Hà Thành
    Ai đã từng ăn cốm, thuởng thức huơng vị cốm đều biết rất rõ thế nào là cốm
    Một thức ăn dân dã nhưng không thể thiếu.
    Thủa còn đi học dù phải hoc thuộc lòng những bài thơ của các tác giả qua từng thế kỷ
    4 câu cuối thấy hay, vẫn hiểu nhưng hoàn toàn không thấu triệt đuợc ý Thi sĩ
    ...


    về sau một chuyến du hành Hà Nội, vỡ nhẽ ra
    Cốm Hà nội khác cốm Sài Gòn
    Vẫn làm bằng những hạt thóc (hoặc hạt nếp) rang, rồi tẩm đuờng
    Song cốm Hà Nôi đuợc bọc trong những chiếc lá sen già đuợm thứ huơng hoa dâng hiến
    Ngửa cổ bốc một nhúm, cốm chạm vào luỡi, cốm tan từ từ, cốm như thì thầm lời của trời đất nuớc non, nhắm mắt lại mà như nhìn thấy cả một đầm sen ngan ngát, dẫy sóng lúa rì rào và mơ màng bâng khuâng với những hình ảnh cô thiếu nữ tóc dài muơn muớt
    Còn tẩm huơng mùi bồ kết giã cốm đêm trăng
    Nguyên Sa đã đem cái hồn, một món ăn tinh khiết, một cái thú tao nhã của nguời Hà thành vào thi ca

    Vẫn hỏi lòng mình là huơng cốm
    Chẳng biết tay ai làm lá sen

    Đọc lại bài thơ này, thả hồn một chút về mùa thu Hà Nội
    Chành chạnh một chút niềm riêng - Một mùa thu Hà nội với huơng cốm
    Chỉ có nơi này cốm mới ngon đến thế, hơn lúc nào hết
    cảm đuợc cái lòng của thi sĩ, những nguời rời xa nơi quê Cha đất Tổ thèm một mùa cốm thoảng huơng bên lá sen ấp ủ.
    ...


    Dạo ấy còn quá nhỏ, đất nuớc chia đôi Miền Bắc chỉ nằm trên sách vở
    Nguyên Sa đã thổi vào văn học thời bấy giờ... một làn không khí mới
    một đột phá kiểu tây phuơng mà vẫn giữ đuợc nét đẹp của dân tộc
    Những áo lụa Hà đông, tuổi muời ba bằng những lời ngọt ngào

    Paris có gì lạ không em?
    Bài thơ đã cùng với Cung Trầm Tuởng qua bài Chưa bao giờ buồn thế

    Lên xe tiễn em đi
    Chưa bao giờ buồn thế
    Trời mùa đông Paris
    Suốt đời làm chia ly

    Cả hai Thi sĩ đã đem đến cho tuổi trẻ thời các Ngài và cả sau các ngài thế hệ hậu sinh
    những cảm giác mơ mộng, đứng trên vỉa hè Sài Gòn mà mơ con phố St .Michel,
    uớc một lần đuợc nói câu tự tình với nguời con gái trên sông Seine cũng như
    tập làm thơ học đòi theo Thi sĩ Vũ hoàng Chuơng

    Anh hiểu vàng thu sẽ dậy men
    Lá rơi vàng kín mặt sông Seine
    Hồn anh sẽ đọng dài trên lá
    Để gíup em mầu đan áo len

    Truớc khi kết thúc bài xin đuợc thắp một nén huơng lòng đến các bậc tiền bối
    Nơi miền đất vĩnh cửu đã điểm vàng sơn son cho nền văn học Việt
    Một thời và mãi mãi
    Nếu đuợc bình bầu tôi sẽ chọn Nguyên Sa làm Hoàng tử của thi ca
    với những áng thơ tình lãng mạn.



    =====@@@=====


    Paris mù mịt mưa đan
    Tôi ngàn năm nhớ nào tàn mộng xưa
    Vi vu con gió thu mùa
    Sông Seine còn vọng đủ vừa nhớ thuơng




    ...


    (Nguồn: Trang QGNT)













    ...





    Last edited by dulan; 01-05-2018 at 10:43 AM. Reason: typo

  4. #614
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    2,593
    ...



    Chiều Tưởng Nhớ

    Posted on January 15, 2018 by dongsongcu


    Ðể tưởng niệm nhà thơ Mây-Ngàn
    Điệp Mỹ Linh


    Tiếng chuông chùa đồng vọng, vang xa trong không gian buốt lạnh của một chiều cuối Ðông khiến quang cảnh quanh chùa trông thật tịch liêu. Mặt trời nghiêng về phía quê xưa. Những tia nắng mong manh nhẹ nhàng ve vuốt từng phiến đá gầy trước sân chùa. Khung cảnh này gợi nơi hồn tôi những câu thơ rất gợi cảm của Mây-Ngàn:


    Nắng có màu không? Tím lẫn hồng?

    Hay nắng không màu, nắng rất trong!
    Nắng về tươi thắm ngàn hoa thắm
    Sưởi ấm lòng ai chiều cuối Ðông.

    Lúc này, đối với tôi, bút hiệu Mây-Ngàn cũng như bút hiệu của nhiều nhà văn, nhà thơ tôi quý mến chứ không có gì khác biệt. Nhưng khi vào trong chánh điện, thấy ảnh và bài vị đặt giữa chánh điện tôi mới bàng hoàng xúc động để nhận thức được sự thật mà suốt mấy tuần qua tôi cứ cố tình chối bỏ: Mây-Ngàn Nguyễn-Phúc Bửu-Châu không còn nữa!


    Bằng hữu thường gọi Anh một cách thân mật là Anh Châu hoặc là Anh Bữu-Châu chứ ít ai gọi Anh là Mây-Ngàn hay là bác-sĩ Bửu-Châu.


    Từ ngày quen biết Anh, tôi hầu như quên bẳng Anh là một y-sĩ mà tôi chỉ nghĩ anh là một nghệ sĩ; một nghệ sĩ tài tử rất nặng lòng với bạn bè và văn học nghệ thuật. Khi ngồi lặng lẻ trong chánh điện, nghe bạn hữu nói về Anh tôi mới tỉnh trí để “nhìn lại Anh” ở một góc độ mà tôi đã vô tình quên bẳng:


    Bác-sĩ Bửu-Châu tốt nghiệp Y-Khoa bác-sĩ năm 1968. Anh không bị trưng dụng vào Quân-Y vì lý do sức khỏe. Năm 1974 bác-sĩ Bửu-Châu thi đậu văn bằng Master of Public Health tại Singapore và Anh về dạy tại trường Ðại-Học Y-Khoa Huế. Năm 1975, di tản sang Mỹ, Anh định cư tại Mississippi. Tại đây, Anh nhận chức Medical Health Director. Sau một thời gian Anh trở thành Assistant District Health Officer for the Mississippi Department of Health. Năm 1979 anh dời về Houston, làm giáo sư phụ giảng tại Baylor College of Medicine. Một thời gian sau Anh về làm việc cho tòa thị chính Houston với chức vụ Chief of Health Department for the City of Houston. Anh đậu “Board” về Y-Khoa phòng ngừa. Chính bác-sĩ Bửu-Châu thành lập chương trình y-tế chuyên lo về bệnh viêm gan (Hepatitis) cho người Á-Ðông. Mấy năm sau cùng Anh chuyển sang quận hạc Harris, giữ chức vụ Harris County Acting Deputy Director. Sau đó Anh trở thành Director of Heath Department cho đến khi Anh nghỉ hưu. Anh nhận được rất nhiều bằng khen thưởng của chính quyền và các trường đại học.(1)


    Là một người rất năng động và nặng tinh thần xã hội và giáo dục, bác-sĩ Bửu-Châu dùng thời gian hưu trí của Anh vào việc tham gia vào tổ chức Khuyến-Khích Tự Lập để nâng cao giáo dục tại Huế. Tổ chức này đang xúc tiến việc xây cất nhiều trường học tại Thừa-Thiên. Trong thời gian này bác-sĩ Bửu-Châu được đại học Y-Khoa Saigon mời làm giáo sư thỉnh giảng và Anh đã nhận lời.

    Sau vài tháng trở lại Mỹ để theo dõi tình trạng sức khỏe, Bác-Sĩ Bửu-Châu lâm bệnh, phải ra, vào bệnh viện nhiều lần. Ðến tháng 01-06 bác-Sĩ Bữu-Châu cảm thấy khỏe hẳn nên quyết định về lại Việt-Nam để tiếp tục thúc đẩy công việc của tổ chức Khuyến-Học Tự Lập – mặc dù các bạn đồng môn với Anh đều khuyên ngăn Anh nên đình hoản chuyến đi này.

    Vào ngày 23 tháng 01 năm 2006, trong một cuộc họp, cô Quỳnh-Trang, một thành viên trong nhóm Khuyến-Khích Tự Lập, đã tường trình rất nhiều chi tiết về những hoạt động của nhóm với bác-sĩ Bửu-Châu. Sau đó Quỳnh-Trang đưa bác-sĩ Bửu-Châu viếng thăm hai trường mẫu giáo đã hoàn tất.


    Bốn giờ 20 chiều, Quỳnh-Trang đưa bác-sĩ Bửu-Châu về nhà Anh, tự dưng Quỳnh-Trang cảm thấy không an tâm. Quỳnh-Trang hỏi thăm tình trạng sức khỏe của Anh. Anh bảo vẫn khỏe. Về đến nhà cô, 04 giờ 45, Quỳnh-Trang cũng vẫn không an tâm nên cô điện thoại đến tư thất bác-sĩ Bửu-Châu để vấn an. Không ai trả lời điện thoại.


    Hôm sau, ngày 24-01-06, lúc 02 giờ chiều, Quỳnh-Trang nhận được tin bác-sĩ Bửu-Châu qua đời.


    Bác-sĩ Bửu-Châu qua đời ngay trong ngôi nhà mà Anh đã được sinh ra và lớn lên.


    Trong khi bạn hữu tiếc thương và nhắc lại những hoạt động không ngừng nghỉ của bác-Sĩ Bửu-Châu trong địa hạt y tế, xã hội và giáo dục thì – như phần dẫn nhập tôi đã thưa – tôi lại nghĩ đến nếp sống nội tâm mà Anh vô tình hé lộ:


    Đường đời đó, vinh quang hay tủi nhục

    Còn lại gì? Danh vọng cũng tàn phai.
    Khi xuôi tay, cát bụi mảnh hình hài
    Không hay có cũng chỉ là ảo tưởng!

    Tôi không hiểu làm thế nào một người rất tích cực trong cuộc sống – như Anh – lại mang một tư tưởng nặng triết lý Phật-Giáo đến như vậy! Tôi không nghĩ Anh yếm thế; bởi vì một người yếm thế không thể nuôi dưỡng được trái tim chan chứa tình yêu:

    Nói yêu em, lời nào cho hết ý?

    Tình mênh mông như sóng biển trào dâng.
    Hồn tương tư nên ngây dại bâng khuâng
    Cho nhung nhớ nghẹn ngào đêm cô tịch…

    Trong Anh, tình yêu đôi lứa nhiều khi dạt dào, mênh mông, tha thiết; nhưng trên hết vẫn là tình yêu cao cả Anh dành trọn vẹn cho quê hương:


    Người ơi, hãy nói giúp giùm ta

    Biết tả làm sao nỗi nhớ nhà!
    Không hương, không vị mà da diết
    Nỗi nhớ rung từng thớ thịt da!

    Tôi đến Huế chỉ vài lần, sống ở Huế chỉ vài ngày và mang trong người chỉ “một nửa Huế” thôi. “Rứa mà” bốn câu thơ sau đây Anh vẽ ra một hình ảnh tuyệt vời cho đến nỗi tôi chỉ mong tôi là người Huế chính gốc để được yêu thương, được thấm nhập trọn vẹn trong hương cau thơm ngát của vùng không gian huyền diệu này.


    Quê tôi ửng nắng mấy hàng cau

    Thoáng gió đong đưa mấy dặm bầu
    Con đò ngược bến Văn-Lâu đó
    Có còn in bóng nước sông sâu?

    Trong tất cả những bài thơ tình cảm Anh dành cho Huế, tôi thích nhất bài Nhớ Huế:


    Ta nhớ vô cùng em biết không?

    Nhớ đồi Vọng-Cảnh, gió ru thông.
    Nhớ hồ nước Tịnh, sen soi bóng
    Nhớ bến Văn-Lâu, chạnh tất lòng!
    Ta nhớ vô vùng em biết không?
    Nhớ mái trường xưa phượng thắm hồng
    Nhớ mái tóc thề chiều tan học,
    Nhớ nẽo em về một cuối đông!
    Ta nhớ vô cùng em biết không?
    Nhớ trăng thôn Vỹ, nắng Kim-Long.
    Nhớ sông Bến-Ngự, con đò nhỏ.
    Nhớ má ai kia ửng nắng hồng.
    Ta nhớ vô cùng em biết không?
    Nhớ chiều buông nhẹ tiếng chuông ngân
    Nhớ dòng Hương dịu ôm thành Huế,
    Nhớ quá làm sao nhớ lạ lùng!

    Bài thơ này dường như ra đời vào khoảng giữa thập niên 80, được Song-Ngọc phổ nhạc và ca sĩ Khánh-Hà trình bày rất nhiều lần. Bản nhạc này, ngay sau khi Song-Ngọc vừa hoàn tất, chính anh Bửu-Châu đã đàn và hát tại nhà Anh vào một buổi họp mặt bằng hữu. Tôi nhận thấy Anh Châu hát rất “có hồn”. Nhưng phải đợi đến khi nghe Khánh-Hà hát tôi mới nhận biết mối tình cảm sâu kín của một người “Huế lai” trong tôi bừng dậy, để rồi trở nên dịu dàng, tha thiết theo mỗi giai điệu, mỗi tiếng láy ở cuối phân đoạn và cách phát âm những địa danh thương mến.


    Giữa thập niên 80 không khí văn nghệ tại Houston rất sôi nổi. Và nhà Anh Bửu-Châu là tụ điểm của những buổi họp mặt vui và lành mạnh. Anh Châu và Luật Sư Nguyễn-Ngọc-Hải chơi Keyboard. Thường thường anh Châu, anh Hải và tôi hát chung, vì chúng tôi biết nhiều nhạc bản của thập niên 60. Một lần, tôi không hiểu do đâu Anh Châu biết tôi từng chơi Accordéon. Anh hỏi. Tôi xác nhận, nhưng thưa với Anh rằng tôi bỏ lâu quá nên chẳng còn nhớ được bài nào. Anh hỏi tôi thường chơi nhạc gì? Tôi đáp nhạc Pháp. Anh mở Cassette những bản bán cổ điển và những bản thịnh hành của thập niên 60-70. Tôi nhận ra được gần hết, nhưng vì bản nào cũng dài quá cho nên tôi không nhớ trọn. Ðến bản Etoile De Neige tôi vui mừng reo lên, vì bài này tương đối ngắn. Anh Châu cũng vui mừng, bảo sẽ đến nhà tôi lấy đàn đem lại để Anh, anh Hải và tôi cùng hòa đàn. Tôi cho Anh Châu biết rằng tôi không có đàn. Bác Sĩ Hồ-Vương-Minh bảo người con của anh ấy có một Accordéon và anh Minh sốt sắn đến nhà người con mượn, đem đến cho tôi.


    Sau vài phút “rà” lại, tôi đàn bản Etoile De Neige và anh Châu, anh Hải đệm theo. Anh Châu cho biết, lúc còn đi học Anh rất thích Accordéon nhưng vì cây đàn nặng, tình trạng sức khỏe của Anh không cho phép. Nửa đùa nửa thật Anh Châu đề nghị Anh, anh Hải và tôi thành lập ban tam ca “Ba Con Mèo…Mun”.


    Ðề nghị của Anh Châu, dù đùa hay thật, cũng không thể thực hiện được; vì Anh Châu lâm trọng bệnh, phải qua ba cuộc giải phẫu tim trong một thời gian rất ngắn.


    Thời gian Anh trải qua ba cuộc giải phẫu, bệnh viện cần máu. Hầu hết bằng hữu của Anh đều đến bệnh viện hiến máu. Ðây là lúc mọi người thấy được sự quý mến của bạn hữu dành cho Anh Châu. Không ai bảo ai, nhưng trong lòng mọi người đều thầm lo, không biết Anh có “qua” được hay không!


    Anh đã “qua” được, hồi phục nhanh và yêu đời hơn bao giờ hết. Anh quay cuồng trong điệu luân vũ. Anh lịch lãm trong từng bước Tango. Anh cười sảng khoái khi “ù” được một ván mà chược. Ngoài tài năng và kiến thức chuyên môn, không ai có thể hiểu được Anh lấy năng lực từ đâu để sống trọn vẹn với đời, để thực hiện những điều mà nhiều người mơ ước.


    Anh để lại thi tập Chỉ Là Mơ Thôi. Trong thi tập này có những bức họa do Anh vẽ, màu sắc rất dịu dàng, tươi đẹp, khơi dậy một sức sống. Trong thi tập này cũng có những bản nhạc do chính Anh sáng tác và cũng có những bản nhạc do vài nhạc sĩ phổ nhạc từ thơ của Anh.


    Tôi vừa nghĩ đến đây thì tiếng niệm kinh cũng vừa dứt.


    Nhìn vạc nắng cuối ngày trải đều trên thềm cỏ úa, tôi ngậm ngùi nhớ đến mấy câu thơ rất thích rất hợp với tâm trạng của tôi lúc này.


    Có những chiều buồn mây tím bay,

    Tím cả hồn tôi em có hay?
    Nẽo về tôi thấy ngàn sao rụng
    Chân bước thẫn thờ, đôi mắt cay!


    Không nén được nỗi buồn, tôi thở dài, chậm bước. Bất ngờ trạng thái chối bỏ lại trở về trong tôi. Tôi khẽ lắc đầu, thầm nhủ: “Chỉ Là Mơ Thôi”. (2)


    1.- Những chi tiết này do bác sĩ Nguyễn Văn Thuận cung cấp.

    2.-Tất cả những phân đoạn trên đây được trích từ tập thơ Chỉ Là Mơ Thôi của Mây-Ngàn.


    Điệp Mỹ Linh






    ...

    Xin cúi đầu mật niệm để tưởng tiếc và tri ân Bác Sĩ Bửu Châu!
    Dulan


    ...
    Last edited by dulan; 01-14-2018 at 09:15 PM.

  5. #615

    Bút mực còn kia

    Bút mực còn kia

    Mấy độ qua rồi chẳng thấy thơ...
    Dulan bên ấy chốn xa lơ
    Khiến người cảm mến hoài trông ngóng
    Bút mực nằm kia vẫn đợi chờ…

    NTS
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 01-14-2018 at 10:29 PM.

  6. #616
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    2,593
    ...



    Bút mực còn kia

    Mấy độ qua rồi chẳng thấy thơ...
    Dulan bên ấy chốn xa lơ
    Khiến người cảm mến hoài trông ngóng
    Bút mực nằm kia vẫn đợi chờ…

    Nguyễn Thành Sáng




    ...





    Bút mực xin chờ

    Cảm ơn thi hữu nhắc tình thơ
    Mê mãi Dulan muối súp lơ
    Chăm chút bếp hồng mâm cỗ đợi
    Tô bày ẩm thực tiệc bàn chờ
    Làng Giao nem nắm vo cung mộng
    Nam Định bún dài ngắt sợi mơ
    Hẹn nhé ra giêng ta bút mực
    Vầy trà xướng họa dưới trăng Ngươn.



    Dulan





    ...





    Nem Nắm Giao Thủy & Bún Đũa Nam Định





    ...



    Last edited by dulan; 01-18-2018 at 04:40 PM.

  7. #617

    Để Thấy



    Để Thấy

    Để thấy trăng vàng lóng lánh lay
    Trải ngàn êm ả đến cùng ai
    Lâng lâng, dào dạt, niềm thanh thản
    Lững thững hồn mơ thả bước dài…

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #618
    Biệt Thự dulan's Avatar
    Join Date
    Nov 2011
    Posts
    2,593


    ...



    Để Thấy

    Để thấy trăng vàng lóng lánh lay
    Trải ngàn êm ả đến cùng ai
    Lâng lâng, dào dạt, niềm thanh thản
    Lững thững hồn mơ thả bước dài…

    Nguyễn Thành Sáng


    ...





    Nguyệt tận

    Viên Thu tròn trịa nhẹ lung lay
    Thấm đẫm hương Xuân tỏa nét ai
    Thơm thảo mưa Đông se gió hạn
    Ngọt bùi nắng Hạ dệt mây dài
    Chung trà chia nửa tình vơi cạn
    Dĩa bánh cùng nhau nghĩa đọng đầy
    Nguyệt tận nơi đây hoa tuyết nở
    Trao người một đóa gọi lòng này.


    Dulan
    (Ba mươi tháng mười một Đinh Dậu)








    ...





    Bánh nhãn Nam Định




    ...




    Last edited by dulan; 01-16-2018 at 08:40 AM.

  9. #619



    Nguyệt tận

    Viên Thu tròn trịa nhẹ lung lay

    Thấm đẫm hương Xuân tỏa nét ai

    Thơm thảo mưa Đông se gió hạn

    Ngọt bùi nắng Hạ dệt mây dài

    Chung trà chia nửa tình vơi cạn

    Dĩa bánh cùng nhau nghĩa đọng đầy

    Nguyệt tận nơi đây hoa tuyết nở

    Trao người một đóa gọi lòng này.



    Dulan

    (Ba mươi tháng mười một Đinh Dậu)


    Trăng Lên


    Nguyệt tận khung mờ. gió nhẹ lay
    Bâng khuâng, vương vấn tận lòng ai
    Âm thầm, lặng lẽ chờ bên vắng
    Dào dạt, lâng lâng nhớ nhịp dài
    Tái ngộ, tri giao, trà uống cạn
    Ngân nga ý mộng, bánh chia đầy
    Trăng lên kẻ sĩ niềm lai láng
    Trổi nhạc du dương gửi tặng này.


    17/1/2018

    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 01-18-2018 at 01:57 AM.

  10. #620
    Mến chúc em và gia đình Vạn Sự Tốt Lành trong năm mới!





    EM ĐI CHỢ SÁNG


    Chợ xong em ghé mua quà
    Cất gọn trong giỏ, tiếp qua quán mì
    Ơ nầy! Một tô bự đi
    Thêm giò chéo quẩy tức thì cho tôi!

    Tả xung, hữu đột một hồi
    Độ chừng lưng lửng, tiếp bồi bánh bao
    Hai cái ăn đã làm sao
    Tiếp thêm hai cái gói vào dành trưa

    Nhìn trời nắng hãy còn thưa
    Vòng vòng ngắm chợ cho vừa mắt em
    Ô kìa! Ai bán chuối chiên
    Mùi thơm phưng phức làm phiền bụng em

    Bán tôi ba cái chiên mềm
    Tấp vào, em đứng,“sầu đêm” chẳng còn
    Hết rồi tiếp tục bon bon
    Bước qua phía trái xem còn gì không!

    Ạ a! Quầy bán cháo lòng
    Sao từng đi chợ lại không thấy à
    Ghé vô, tô bự bưng ra
    Kèm theo đùi lớn thịt gà chị ơi

    Nhẹ nhàng ngồi xuống em xơi
    Một tô, tô nữa đã đời mới ngưng
    Vừa đi, vừa vỗ nhẹ lưng
    Cho mau xuống lẹ, vẫy vùng đánh thêm!

    Đây rồi! Óng ả chùm nem
    Làm vài chục cái cho mềm vành môi
    Xong đi, chợt nhớ, hỡi ôi!
    Quầy chè đậu đỏ gần nơi, quên nhìn

    Lỡ rồi mua tạm bánh in
    Vừa đi, vừa cắn, ngắm tình chợ vui
    Tự nhiên khát nước quá trời
    Tìm nơi quán sạch để ngồi ngâm nga

    Một ly sữa đá bưng ra
    Trên bàn cái bánh mặn mà đậu xanh
    Một hơi hai cái ngon lành
    Mua thêm ba cái để dành sương sương

    Xong rồi bước lẹ ngang đường
    Ghé quầy vé số tìm hương cuộc đời
    Cặp gin, hai cặp mua chơi
    Chiều dò hy vọng một thời lên mây

    Thân em chợ sáng mỗi ngày!


    Thơ vui!

    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 02-13-2018 at 09:41 AM.

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 11:25 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2018 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh