Register
Page 14 of 19 FirstFirst ... 41213141516 ... LastLast
Results 131 to 140 of 185
  1. #131
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Nói thêm về chuyện “đẻ bọc điều”. Ba chữ này dường như nghe từ người miền Nam nhiều hơn thì phải.
    Tôi đã chừa ra 1 chi tiết khá quan trọng trong truyện người ăn mày: Phật quở người đã nói với người ăn xin nên cúng dường để kiếp sau được tốt đẹp hơn, rằng ông nên khuyên người ta mong cầu đạo giải thoát, ông nói thế nên người đó đã để hết tâm tư vào kiếp sau nên đã phải luân hồi nhiều kiếp.

    Giống như Google Map, lỡ 1 cái quẹo là ta cứ phải đi loanh quanh. Có con đường phẳng phiu, có con đường quanh co, và có những con đường ghồ ghề khúc khuỷu. Lại có những con đường đầy hoa và cũng có những con đường … đi không đến. Mỗi chúng sinh có sự lựa chọn của mình. Khi nào đi loanh quanh thấy đời mỏi mệt rồi thì tìm đường ngắn nhất mà về.


  2. #132
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Ngày trước cứ cách tuần thì vợ chồng tôi về thăm mẹ chồng. Trước khi về thì bà hay nhờ tôi mua rau cỏ các thứ ở chợ VN vì nơi bà ở không có. Một lần kia bà nói tôi mua cho bà con cá chiên. Chợ câu khách nên có dịch vụ chiên cá cho khách. Tới ngày về, chúng tôi đi chợ nhưng tôi nói chồng tôi vào mua cá đi, còn tôi đi mua rau. Muốn mua cá là phải đi tới ngay cái hồ cá cuối chợ, có những con cá đang bơi lội trong đó. Người mua chỉ con nào, rồi người ta vớt nó ra, …… , nó là như thế. Không đứa nào chịu mua cá cả. Thế là hai đứa về nhà với rau mà thôi. Mẹ chồng tôi khi biết chuyện, thấy hai cái mặt chảy dài như thế kia, bà bảo thôi về đi, chừng nào hết cãi nhau thì hẵng đến. Ngày hôm sau bà gọi phone nói chuyện với mẹ tôi, bảo rằng bà vô ý quá, biết tôi ăn chay mà lại bảo tôi đi mua cá.

    Lại kể thêm câu chuyện về Phật nữa nhé. Ngày ngày Phật vẫn đi khất thực. Bữa đó Phật thấy con cá trên đường. Phật tưởng nó đã chết nên lấy chân hất nó qua một bên. Nhưng hóa ra cá chưa chết, chân Phật đá vào đầu cá. Nhiều năm sau nghe kể rằng Phật cũng hay bị nhức đầu. Không phải vì đã thành đạo mà Phật có thể tránh được cái quả, mà còn phải nhận quả ngay trong kiếp đó.

    Chẳng nhớ là cách đây bao nhiêu năm, tôi hay bị nhức đầu. Migraine headache, còn gọi là đau đầu thống thì phải. Tôi uống Excedrin tới mức tối đa. Lọ thuốc lớn mua ở Costco tôi uống hết cái vèo. Sau đó tôi đi châm cứu, uống thuốc bắc đến năm rưỡi. Bệnh đỡ chứ không hết. Rồi tôi đi neurologist. Bắt đầu uống thuốc khác. Cứ tiếp tục tăng dose lên hay đổi thuốc cho tới khi thấy thuốc có tác dụng. Sau đó bác sĩ cho chích botox trên mặt và chung quanh đầu vì có các nghiên cứu cho thấy botox là thuốc chích làm căng da mặt, thuộc về thẩm mỹ, nhưng lại có tác dụng phụ có thể làm giảm nhức đầu. Thế là cứ vài tháng lại đi chích. Chích chán nên tôi quay lại uống thuốc với liều lượng thật thấp. Bệnh từ từ giảm rồi hết lúc nào không biết. Không có cái gì sung sướng hơn những khi không bị nhức đầu. Chắc tôi đã làm cá đau đầu.


  3. #133
    I can't breathe. ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    6,185
    Đi nhậu gặp chú thợ xào trong nhà hàng kiểu Tàu, loại có hồ cá bơi lội cho khách lựa rồi đem vô nấu nướng. Chú đó nói khi cá chết rồi thì mang vô trong bếp chờ ai lựa cá sống cùng cỡ thì nấu con chết, đem con còn sống ra cho nó "đi làm" tiếp. A working fish. Chắc cũng tích được chút công đức vì thêm tuổi thọ cho cá.

  4. #134
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    22,202


    Chuyện cá, sát sanh và tội lỗi

    Nghe chuyện kể như vầy, ở thành Ca-tỳ-la-vệ có ông B5, ngày ngày tu tâm niệm Phật, hành thiện tích đức khoe cùng xóm làng. Hôm nọ lão B5 này đi về đầu ngõ thấy có mấy con cá đang rộng trong nước (working fish) off 50%, nhưng ổng không mua. Gặp C6 đi ngang, B5 nói như kể lể, bữa nay có cá làm việc bán rẻ, rộng nước tung tăng tui thấy ham quá, nhưng hôm nay là ngày rằm, mình ăn chay niệm Phật nên tui không mua, tui dặn bà bán cá là để dành cho tui con cá đó, mai hết rằm tui ghé ngang mua về chiên dầm nước mắm ớt ăn chơi. Chị C6 bối rối trước lòng thành tâm tu Phật của ông B5 luôn.

    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  5. #135
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    22,202
    Quote Originally Posted by tonka View Post
    Ngày trước cứ cách tuần thì vợ chồng tôi về thăm mẹ chồng. Trước khi về thì bà hay nhờ tôi mua rau cỏ các thứ ở chợ VN vì nơi bà ở không có. Một lần kia bà nói tôi mua cho bà con cá chiên. Chợ câu khách nên có dịch vụ chiên cá cho khách. Tới ngày về, chúng tôi đi chợ nhưng tôi nói chồng tôi vào mua cá đi, còn tôi đi mua rau. Muốn mua cá là phải đi tới ngay cái hồ cá cuối chợ, có những con cá đang bơi lội trong đó. Người mua chỉ con nào, rồi người ta vớt nó ra, …… , nó là như thế. Không đứa nào chịu mua cá cả. Thế là hai đứa về nhà với rau mà thôi. Mẹ chồng tôi khi biết chuyện, thấy hai cái mặt chảy dài như thế kia, bà bảo thôi về đi, chừng nào hết cãi nhau thì hẵng đến. Ngày hôm sau bà gọi phone nói chuyện với mẹ tôi, bảo rằng bà vô ý quá, biết tôi ăn chay mà lại bảo tôi đi mua cá.


    Chuyên mục Thầy Bàn - Teacher desk:

    Chuyện kể đức Mục Kiền Liên vì thương mẹ (bà Thanh Đề) bị đọa địa ngục, nên ngày ngày tu theo nguyện sám hối, hồi hướng công đức cho mẹ. Phật dạy rằng:

    "Tâm có thể tạo nghiệp,
    mà tâm cũng có thể chuyển nghiệp."

    Nhờ tu tâm sám hối báo ân, ông Mục Kiền Liên dần dà chuyển nghiệp được cho mẹ thoát khỏi địa ngục.

    Khi mẹ còn sống, mẹ không thể chay lạt, đó là sở thích của mẹ, cái nghiệp của mẹ nó như vậy. Phận làm con, đã có duyên với cha mẹ sanh vào hiệp thành gia đình, thì chuyện báo ân cha mẹ cao dày hơn chuyện tu tập. Nếu mua cá chiên cho mẹ mà khiến mẹ được vui lòng thì nên mua cá chiên cho mẹ. Khi về sám hối lại việc làm của mình và hồi hướng ăn năn chuyển nghiệp cho mẹ ấy cũng vẹn cả đôi đường. Tâm không vọng tưởng, thì là tâm vô ưu. Tâm nghĩ đến nhiều chuyện quá sanh lòng ích kỷ thì là tâm phiền muộn.
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  6. #136
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Chưa đến nửa đêm, lọ lem còn hơn tiếng nữa


    Để trả lời cho thầy bàn có lòng khai tâm, đây là suy nghĩ của tui:

    Việc ăn chay của tui coi như cũng là có cái duyên. Tui rất may mắn lọt vô gia đình chồng, một gia đình mà cha mẹ anh chị em thương yêu lẫn nhau. Mẹ chồng tui quý con rể và thương con dâu như con của mình. Hễ cặp nào cãi nhau bà đều bảo, điếc tai quá, về nhà mà cãi, hết cãi rồi hẵng đến đây. Không bao giờ bà bênh con trai hay con gái. Con gái hay con dâu sanh, bà đến chăm sóc cho 1 tháng. Tui rất quý bà. Sau này bà còn nấu chay cho tui ăn vào ngày tết đến nỗi chị chồng tui còn phải ganh với tui. Tui nói với bà, con ăn không giống ai, Mẹ hãy để con tự làm. Bà mất rồi, chồng tui là người duy nhất trong gia đình phát tâm ăn chay 1 tháng mỗi mùa giỗ của bà. Ổng cũng ăn chay 1 tháng cho mẹ vợ nữa. Tui dụ khị ổng ăn thêm 1 tháng nữa cho bố chồng nhưng ổng làm chưa được.

    Mẹ chồng tui hay vẽ đường cho hươu chạy lắm. Bà nói, mẹ nghe nói dưới đó có cơm tháng, con tội gì nấu cho khổ thân, gọi cơm tháng đi. Thế là tui không nấu cơm nữa. Trước khi lấy chồng tui đã bắt đầu ăn chay kỳ. Lấy chồng ham vui quên mất. Rồi cũng tới lúc tui cũng trở lại ăn chay. Tui hỏi chồng tui có đồng ý cho tui ăn không. He bảo ok. Mỗi lần về thăm gia đình, tui mang theo đồ ăn của mình, mọi người trêu nhưng rất thương, cả gia đình không bao giờ phản đối việc này. Ngay cả khi tui tuyên bố mang thai và vẫn tiếp tục ăn chay, mọi người vẫn hoan hỉ. Đây là cái phước không thể nào tưởng tượng được. Tui rất may mắn có được gia đình này.

    Rồi con tui sanh ra, chúng đều ăn như mẹ nó. Anh Ba (nhớ anh Ba của phố mình không) hỏi sao tui “ép” con ăn chay. Tui không ép chúng nó. Tui biết cái nào đúng cái nào sai, và tui có trách nhiêm và bổn phận bảo bọc và làm điều đúng đắn cho con. Tui giải thích cho nó hiểu. Chúng nó có khó khăn khi đi học lúc bé vì bị bạn bè trêu trọc hỏi nó ăn cái gì vậy. Giống như lửa nóng có thể phỏng tay. Mình nói với trẻ con, lửa nóng lắm đừng thò tay vào. Trẻ con không hiểu điều đó và cứ đưa tay vô lửa. Mình có trách nhiệm bảo vệ nó, phải giữ tay nó lại đừng đưa vào lửa mà phỏng. Nhưng rồi ngày tháng đó cũng qua mau. Chúng lớn lên, hiểu hơn, có sự suy nghĩ riêng, có thể làm những gì chúng muốn, ăn gì thì ăn nhưng mãi cho tới ngày hôm nay chúng vẫn ăn như thế.

    Chỉ còn ông chồng của tui là chưa thay đổi được. Trong tuần cuối của tháng ăn chay, ổng cứ thấy hotdog nhảy múa cám dỗ trong đầu. Thêm điều nữa, là ngày giỗ của mẹ chồng, tui rất muốn cúng chay cho bà, bởi tui biết điều đó tốt cho bà. Cũng giống như nói ở trên về ngọn lửa nóng, tui muốn bà đi vào con đường thênh thang. Cố gắng không để người thân của mình đi chệch đường nếu mình quan tâm đến họ.

    Tới giờ đi ngủ. Chúc mọi người an bình. Rất vui được “nhiều chuyện” với các anh các chị trong đây

  7. #137
    I can't breathe. ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    6,185
    Nhiều chuyện sang đến vụ nuôi súc vật trong nhà, trong sở thú, trong gánh xiệc... được không chị lọ lem, tonkarella?

    Chuyện giết thú vật để ăn có ác như nuôi thú vật trong nhà, trong chuồng hay trong các cửa hàng? A pet is a prisoner, a merchandise, a toy, a slave...

    Chim chậu cá lồng thú nhà đều là những tù nhân của loài người và thú vật dù có được chăm sóc cẩn thận nhưng vẫn có quá nhiều trường hợp bị bỏ quên, bị đánh đập và bị tách rời khỏi gia đình của nó vì có người "thương" thú vật muốn mua về giam trong nhà.

  8. #138
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Con vỏi con voi
    Cái vòi đi trước
    Hai chân trước đi trước
    Hai chân sau đi sau
    Còn cái đuôi đi sau rốt
    Em ngồi kể nốt cái chuyện con voi



    Có ai thấy con voi vẽ bao giờ chưa? Ây da, nó vẽ khéo lắm. Người nài đưa cho nó cái cọ, nó lấy vòi quặp lấy như người ta cầm bút và vẽ lên tờ giấy to, vẽ từng nét từng nét một. Tấm tranh vẽ đó sẽ được bán cho du khách ở Thái lan.

    Câu chuyện đằng sau của con voi vẽ hình thì lại không mấy đẹp như tranh vẽ của nó. Loài người với trí khôn của mình, đánh bẫy con voi con. Trói nó lại. Bỏ đói nhiều ngày cho đến kiệt sức. Sau đó loài người dùng những vật nhọn đâm thủng da làm chảy máu hoặc đánh đập gây thương tật cho voi con, đến khi nó khuất phục và làm theo mệnh lệnh của con người. Khi nó vẽ thuần thục rồi thì sẽ được mang ra công chúng để kiếm tiền. Voi có thể sống đến trăm năm, lâu như người ta. Voi con bị cầm tù từ tấm bé và có khi đến chết.

    Tôi đi lạc vào một trang nhà kia. Vị chủ chăn dùng câu chuyện cổ tích “con hổ, con trâu và con người” làm thí dụ trong câu chuyện của mình, rằng con người thông minh, là chúa tể muôn loài nhưng cũng có khi “yếu đuối” lắm. Yeah right!!!!


  9. #139
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Tonkarella vừa nhặt đậu xong, muốn cai nét thì bị Ốc lôi ra.
    Thế là lại nhiều chuyện

  10. #140
    Nhà Ngói
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    278
    Câu trả lời cho anh Triển ở trên chưa đầy đủ những gì muốn nói. Tại sắp nửa đêm nên chấm dứt câu chuyện và tính cai nét luôn. Ai dè tay đã dính keyboard thì khó mà gỡ
    Nhưng thôi, cứ dừng ở đó. Nếu có duyên thì sẽ nói tiếp.


 

 

Similar Threads

  1. Replies: 106
    Last Post: 03-25-2018, 03:17 AM
  2. Replies: 0
    Last Post: 12-07-2016, 06:13 AM
  3. Chúng ta có thể ăn để bỏ đói tế bào ung thư?
    By ngocdam66 in forum Sức Khoẻ/Sắc Đẹp
    Replies: 4
    Last Post: 09-24-2014, 11:52 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 04-29-2014, 07:53 AM
  5. Replies: 40
    Last Post: 11-16-2011, 11:29 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 09:53 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh