Register
Page 1 of 6 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 59
  1. #1

    Lữ Khách, Hãy Dừng Chân ...

    Lang thang trên Net, D dưới nick Thiên Hùng đã có lần giao lưu cùng các bạn NNN, Bảo Vinh & Lưu Ly Nguyễn trong chuỗi thơ Lữ Khách, Hãy Dừng Chân khởi đầu từ bài Ngôi Nhà Hoang Phế của NNN - Thời gian sau Thiên Hùng đã dùng ý của chuỗi thơ nầy để viết bài nhạc Tài Tử TƯ MÃ TƯƠNG NHƯ, và cũng từ bài nhạc nầy, Thiên Hùng đã gặp lại các bạn xưa (vui quá), Thiên Hùng bi giờ là Hoàng Thu Diệp, chủ nhân của ngôi nhà hoang NNN bi giờ là NNNh (thêm chữ h - hiihhi) và hình như chuyện của họ chưa kết thúc ...



    Lữ khách, hãy dừng chân...
    NNN,Bảo Vinh,Lưu ly Nguyễn,Thiên Hùng


    Ngôi Nhà Hoang Phế
    NNN

    Lòng tôi như một ngôi nhà hoang phế
    Đã bao năm chẳng hề thấy ai sang
    Trái tim khô giống một bếp lửa tàn
    Rất ảm đạm lạnh lẻo và u tối

    Dẫu hàng ngày vẫn dọn đường mở lối
    Mong gió lùa thổi ngọn lửa bùng lên
    Cửa thôi cài để đón ánh trăng đêm
    Rồi mơ mộng ngồi bên song chờ đợi

    Nhưng chờ mãi người lữ hành chưa tới
    Dù chỉ là giây phút lỡ lạc đường
    Để tôi được tấu khúc nhạc yêu đương
    Hay nâng chén hầu chum trà cốc rượu ...


    Ngôi nhà hoang vẫn lặng buồn rười rượi
    Ngày lại ngày soi bóng dưới hàng cây
    Mãi chờ mong sẽ có được một ngày
    Người lữ khách dừng chân khi mỏi gối .


    Tích Xưa Thần Thoại
    Bảo Vinh

    Chợt nhớ lại cổ tích xưa thần thoại
    Chàng A-Li cùng đạo soái vào hang (A-Li-Ba-Ba)
    Hang cao to, có cửa lớn dấu vàng
    Không thần chú, muốn vào hang chẳng dể

    Căn nhà kia nàng bảo rằng hoang phế
    Cửa không cài mong có kẻ dừng chân
    Khác tích xưa, cửa chẳng có phép thần
    Nhưng vào ngỏ nào đơn thuần dừng bước

    Nàng là ngọc, biết bao người mong được
    Bước vào nhà, phước đức kẻ tài hoa
    Người bạc phước dù có đứng trước nhà
    Sẽ mãi mãi chẳng tìm ra lối cửa

    Đừng mở vội lỡ trao lầm cướp chúa
    Đợi một ngày, người gỏ cửa trao duyên
    Chàng sẽ đến trên một chiếc mộng thuyền
    Cập bến hẹn để ấm mềm bếp lạnh


    Ngôi Nhà Hoang Phế II
    NNN

    Dạ đâu phải thần thoại ngàn năm trước
    Ngôi nhà hoang nào có được bạc vàng
    Ngọc trân châu hay của quý cao sang
    Mà cướp chúa phải mang quân chiếm đoạt

    Cửa khép hờ để ngỏ không buồn khóa
    Bụi thời gian phủ cả lối vào ra
    Mà dòng đời vẫn lặng lẻ trôi qua
    Vẫn không dấu chân ai trên lối nhỏ

    Xin nhắn gởi người lữ hành phương đó
    Nếu một lần có gối mỏi đường quên
    Xin ghé lại cùng tâm sự hàn huyên
    Để vĩ cầm thôi tấu lên cung oán

    Để nhà hoang được một lần gió thoảng
    Bếp lửa tàn được khơi dậy tin yêu
    Một lần thôi đâu có phải là nhiều
    Mà lữ khách không toại niềm mơ ước .


    Tích Xưa Thần Thọai II
    Bảo Vinh

    Cũng tích xưa, nàng công chúa ngủ vùi
    Trong rừng vắng, bao năm rồi mong đợi
    Mong một ngày sẽ co’ người mở lô’i
    Pha’ lời nguyền, để duyên nô’i tơ tằm

    Nàng nằm đo’ giâ’c trăm năm thâm thẫm
    Môi vẫn hồng, ma’ vẫn thă‘m mỹ miều
    Không phiền lụy, không thương yêu sầu điệu
    Vạn khổ đau không khuâ’y nhiễu să‘c Kiều

    Chàng lữ kha’ch, bỗng một chiều lạc bươ’c
    Đê’n bên nàng xây nguyện ươ’c tơ duyên
    Nàng bừng tỉnh, theo lên chuyê’n tình thuyền
    Và từ đâ’y con thuyền yêu cỡi so’ng

    Trong a’i tình nàng tỉnh mộng ngỡ ngàng
    Vì trăm khổ đã cưu mang tình lỡ
    Khi biê’t ra, con tim non đã vỡ
    Chỉ còn tra’ch kha’ch lữ hành pha’ giâ’c

    Cũng như em đã đợi kha’ch đường xa
    Để thủ thỉ dệt tình ca muôn thuở
    Người sẽ đê’n nhưng sẽ không như ngỡ
    Sẽ khiê’n em đau khổ cả một đời


    Lử Khách Hãy Dừng Chân ...
    NNN

    Ngôi nhà hoang chứ phải đâu điện ngọc
    Thì làm sao dám mộng chuyện hoàng cung
    Nào dám sánh " công chúa ngủ trong rừng "
    Nào dám ước hoàng tử phi tuấn mã

    Nhưng nếu được lật ngược dòng dỉ vảng
    Được trở về ngàn năm chuyện thần tiên
    Cũng xin được ngủ vuì giấc mộng hiền
    Để hưởng trọn môi yêu chàng hiệp khách

    Dù sau đó phải trả bằng nước mắt
    Dù con tim có bị cắt làm đôi
    Hay phải đem đánh đổi cả cuộc đời
    Vẫn đổi lấy môi hôn dù một phút

    Xin lữ khách cũng đừng nên do dự
    Hãy dừng chân cùng lưu lại nơi đây
    Nhóm chút tình thổi bếp lửa thêm đầy
    Để nhà hoang được một lần đãi tiệc .


    Lời Ác Nguyện Năm Xưa
    Bảo Vinh

    Lời ác nguyện năm xưa còn vọng lại
    Biến đời trai, thành cóc nhái ẫm bùn
    Để đêm đêm ai oán kiếm tình chung
    Chờ người ngọc trao môi hôn, đổi kiếp

    Cũng như nàng, Cóc tha thiết được yêu
    Và mong mõi, có một chiều nàng đến
    Trao môi hôn để xoay tròn định mệnh
    Phá lời nguyền, cho Cóc biến nhân tình

    Căn nhà nhỏ, nàng ẩn mình chờ đợi
    Đã bao lần mệt mõi Cóc vào thăm
    Vẫn hằng đêm theo giấc ngủ thì thầm
    Chờ chi nữa, mộng trăm năm, Cóc đợi

    Nửa mong chờ nhưng nửa lại sợ lo
    Môi hôn kia, nếu chẳng xoá lời thề
    Chẳng đủ sức biến Cóc người nhân thế
    Thì nàng ôi, suốt kiếp sẽ tội tình


    Phân Vân Ư ...
    Bảo Vinh

    Căn nhà nhỏ sao mãi cài then cửa
    Đợi bên ngoài, ba khách lữ đợi chờ
    Như ước nguyện từng đêm trắng em mơ
    Chờ chi nữa, sẽ làm thơ lạc ý

    Phân vân ư ? cũng bởi vì bỡ ngỡ
    Ba Tuấn nam, ai nên bỏ nên mời
    Cửa nên mở cho nhẹ tiếng chơi vơi
    Rồi để mặc do tơ trời cột trói

    Căn nhà hoang giờ đã thôi hoạnh vắng
    Bếp lửa tình không cô lạnh bơ vơ
    Khúc tình ca bên ánh lửa lập lờ
    Ru em ngủ trong cơn mơ huyền thoại

    Hãy quên đi cổ tích đời xưa đó
    Quên A-li, quên cóc nhỏ khôi hài
    Hãy thức tỉnh nhìn nắng ấm ban mai
    Và sẽ thấy đời mãi dài mộng ước ...


    Người Lữ Hành Đến Trễ
    Thiên-Hùng

    Nàng đã nhận...là ngôi nhà hoang phế
    Giữa rừng sâu đợi lữ khách dừng chân
    Để kiếm tìm một tri kỷ tri âm
    Hoà nhạc gió những đêm trăng huyền diệu

    Ngày lại ngày khách lữ hành đâu thiếu
    Nên có phải
    Nàng đã gặp người mộng của con tim
    Mà đã bao lần mệt mỏi dừng chân
    Trước mắt ta vẫn ngôi nhà hoang phế

    Ta nhóm bếp lửa hồng,
    dù biết rằng đã trễ
    Vì chủ nhân đã bỏ lại ngôi nhà
    Để trở về với đô thị phồn hoa
    Với ước mơ của một thời xuân nữ

    Những vần thơ còn ngập ngừng dang dở
    Ta định cùng ai đối ẫm hoạ lời
    Bây giờ chỉ một mình ta thôi
    Nên thơ đã thẫn thờ sai điệu

    Bầu rượu Quỳnh tương hôm nào ngọt dịu
    Đã nhạt môi vì không gặp tri âm
    Trăng thượng tuần mà len lỏi khó khăn
    Qua ngàn lá chỉ lung linh mờ tỏ

    Có phải ...
    Ngôi nhà hoang bây giờ không còn nữa
    Mà đã thay là gác phượng cung hoàng
    Đưa nàng về nơi quyền quí cao sang
    Đâu còn nhớ đến ngôi nhà hoang phế
    Và một lữ hành ... chậm chân đến trễ ...


    Nỗi Lòng Chủ Nhân
    NNN

    Ngôi nhà hoang vẫn còn đang hoang phế
    Nhưng rèm buông , cửa khép kín then caì
    Chẳng như xưa để ngỏ đón người qua
    Để tấu nhạc , hầu chum trà cốc rượu

    Vì đã có người lữ hành dừng bước
    Trong một đêm gió buốc lạnh mưa giông
    Áp môi mềm thổi ấm bếp lửa hồng
    So dây phiếm hâm nhạc lòng nguội lạnh

    Sẽ những tưởng nhà hoang thôi hoạnh vắng
    Sợi tơ tình trói lại bước phiêu du
    Nhưng than ôi như cánh én mùa thu
    Theo cơn gió người lữ hành xa khuất

    Đã vô tình khoá chặt niềm mơ ước
    Bỏ sau lưng tiếng nức nở nghẹn ngào
    Người ra đi với bao nổi xót xa
    Cánh cửa lòng từ nay xin khép lại .


    Nỗi Lòng Chủ Nhân II
    NNN

    Người lữ khách trọ mưa đêm giông tố
    Đã ra đi không một tiếng tạ từ
    Nhưng vô tình rơi lại một phong thư
    Đề địa chỉ của người nơi phố thị

    Tôi cúi mặt trước tia nhìn khinh bỉ
    " Dạ thưa bà xin chỉ giúp cho tôi
    Đây có phải là nhà của ông Khôi
    Xin mạn phép được đôi lời thăm hỏi "

    Chợt bàng hoàng trời đất như xụp đổ
    " Mình ơi mình mướn người ở phải không
    Sao lại chọn một kẻ đã có chồng
    Đang thai nghén vào làm công sao được "

    Thoáng giật mình người đàn ông chận cửa
    " Xin lổi cô chắc lầm chổ lộn nhà
    Tôi và cô chưa hề chạm mặt qua
    Thì làm ơn tránh xa đừng phá rối "

    Lệ nhạt nhòa vụt chạy trong đêm tối
    Căn nhà hoang xin khép lối từ đây
    " Chúa sơn lâm " , " chàng cóc kiếp đọa đầy "
    Cả A-Li , Thiên Hùng đà thấu hiểu ???


    Quên Đi ... Khổ Nữ ...
    Bảo Vinh

    Thế là hết, cả không gian lịm chết
    Nỗi xót xa như bưng bít bầu trời
    Biển dâng sóng đem tàn phá ra khơi
    Tan vỡ cả một dòng đời vừa chớm

    Người lữ khách lê gót mòn bên cửa
    Men rượu Quỳnh, giờ lạt tựa môi rung
    Cũng như anh, loài chúa của núi rừng
    Gầm như khóc nổi khốn cùng cay đắng

    Còn Cóc nhỏ, mắt tròn căng nghiệt ngã
    Hận trời già, đời vương giả không còn
    Ôm trọn kiếp đắm mình chốn bùn non
    Không còn nữa, một nụ hôn chờ đợi

    Dù A-Li, kẻ mở lối hang thần
    Cũng thẫn thờ ôm tình hận trái ngang
    Hỏi vì sao để cướp chúa đọat nàng
    Dù huyền thoại, ôi bẽ bàng bạc phận

    Cửa đã khép, căn nhà hoang vẫn vắng
    Bếp lửa tàn thêm cơn lạnh má hồng
    Nàng trong người, có huyết thống kẻ ngông
    Mà nào phải là một trong kẻ đợi

    P.S.

    Này Khổ nử, quên đi thôi ... cơn shock
    Hãy quay về với Cọp, Cóc, A-Li
    Người lũ khách cũng chẳng câu nệ gì
    Nhận thằng nhóc làm dưỡng nhi ... bốn tía

    HaHaHạ......HaHaHạ...HaHaHạ........


    Nỗi Lòng Chủ Nhân III
    NNN

    Tiếng HA HA tôi bật theo cay đắng
    Thoát ra từ giòng nước mắt chưa rơi
    Đã vỡ òa nấc nghẹn giữa vành môi
    Vang thành tiếng ngỡ như cười như khóc

    Ngôi nhà hoang giữa cuộc đời ô trọc
    Chớ phải đâu điện ngọc ở long cung
    Làm sao trốn dưới giông tố bảo bùng
    Nên tôi cười để tự mình an ủi

    Đống tro tàn thôi lập lòe ánh lửa
    Nhưng còn in rất rỏ những bóng hình
    Cả giọt tình đọng trên vách lung linh
    Tôi bật khóc thầm trách mình vội vả

    Dây đàn kia không còn rơi nốt nhạc
    Bầu rượu Quỳnh xin trả lại cho ai
    Cả vần thơ đối ẩm chửa trọn bài
    Xin nhặt lấy ở bên ngoài song cửa !!!


    Và Từ Đó ...
    Thiên-Hùng

    Đã bao lần...rồi bao nhiêu lần nữa
    Mà sao ta vẫn cứ mãi chậm chân
    Nhặt những vần thơ dang dở nửa chừng
    Ta xin nhận những dỗi hờn trách móc

    Nhưng nàng có biết...
    Đường thiên lý bao thác ghềnh đồi dốc
    Mấy trăng qua tuấn mã chẳng ngừng chân
    Đưa ta tìm cho được vị chủ nhân
    Ngôi nhà hoang với biết bao huyền thoại

    Tại những nơi cứ mỗi lần ta tới
    Vì không duyên nên nàng đã đi rồi
    Một buổi chiều dừng ngựa dốc Núi Đôi
    Ta nghe được câu chuyện người thai phụ

    Đi tìm cố nhân một đêm giông tố
    Phải đắng cay trước sự thật phũ phàng
    Nàng đã trở về lại ngôi nhà hoang
    Khoá chặt cửa với cỏi lòng băng giá

    Chiếc Nguyệt cầm ... thân thương yêu quí
    Mà trước đây như hơi thở của nàng
    Cũng bị đập vở tan
    Như tim nàng đã vở

    Ta biết nàng vẫn đứng trong song cửa
    Vậy hãy nghe ta nói một đôi lời
    Dù chưa một lần hoà nhạc giao bôi
    Chưa một lần để hồn thơ xướng họa

    Nhân thế nhân tình mênh mông biển cả
    Tri-kỷ tri-âm mấy thuở tương phùng
    Những vần thơ nầy dang dở chưa xong
    Xin mạn phép được cùng nàng viết lại

    Rượu Quỳnh tương hôm nào còn lạnh nhạt
    Đốt lửa lên ta hâm nóng men nồng
    Chiếc Nguyệt cầm đã vở lúc vào Đông
    Sẽ có lại bên nàng khi Xuân đến

    Và bản nhạc TƯƠNG PHÙNG chưa đoạn kết
    Nàng vì ta ... bỏ dấu chấm sau cùng

    Tuấn mã đã dừng chân
    Căn nhà hoang mở cửa

    Và từ đó vào những đêm trăng tỏ
    Theo gió đưa réo rắt tiếng Nguyệt cầm
    Và giọng cười trong trẻo của giai nhân
    Đồng vọng tiếng thơ ngân vang hùng tráng


    Tương Phùng ... Dang Dở
    NNN

    Vần thơ ai nồng êm như hơi thở
    Xin tựa đầu vỗ trọn giấc chiêm bao
    Nối tơ tình người lữ khách bên ngoài
    Đan dây phiếm tấu cung đàn dang dở

    Ánh trăng vàng sau rèm mây mờ tỏ
    Len lén soi đôi bóng dưới vòm cây
    Kẻ tri âm tay nâng chén mê say
    Gởi hồn theo cung đàn người tri kỷ

    Gió rủ nhau vạch hàng cây dương liểu
    Cuốn giòng thơ suối nhạc đổ về trời
    Tạo thành ngàn chùm tinh tú tuôn rơi
    Nổ dòn dả theo nụ cười hạnh phúc ...

    Nhưng hỡi ôi ! có phải đâu đời thực
    Vì tơ tình quá ngắn để so dây
    Chỉ đủ căng trên một chiếc đàn bầu
    Đang ai oán khóc than đời lầm lỡ

    Chiếc nguyệt cầm hôm nao còn đâu nữa
    Bản TƯƠNG PHÙNG đành dang dở từ đây ...
    .... Chưa gặp mặt mà đà vội chia tay
    Bao giọt lệ vỡ òa theo vó ngựa ...


    Chỉ Một Lần
    Thiên-Hùng

    Chỉ một lần ta không còn chậm nữa
    Là nơi đây tuấn mã quyết dừng chân
    Đời đâu dễ tìm tri kỷ tri âm
    Càng không dễ để tìm người trong mộng

    Một đời ta đã vẫy vùng ngang dọc
    Biển rộng sông dài thoả chí bình sanh
    Sá gì những chuyện lầm lỡ thế gian
    Nhi nữ lụy tình nào đâu chuyện lạ

    Ta yêu nàng cũng sẽ yêu tất cả
    Chuyện ngày qua chuyện hiện tại tương lai
    Chiếc đàn bầu ...ha ha ha ha ha .....
    Nàng cứ hãy căng dây
    Căn nhà TÌNH YÊU cần thêm tiếng trẻ

    Nàng hãy nhìn ta
    Và quên đi giông bão
    Vì Thánh nhân kia
    Đôi lúc cũng lỗi lầm
    Nắng lên rồi xua hết những tối tăm
    Những tức tưởi đêm đen sầu cô quạnh

    Hãy cho ta khơi bếp hồng Đông lạnh
    Dang rộng tay che nắng lúc Hè sang
    Hát ru nàng tròn mộng dưới Thu phong
    Chải làn tóc nhung mềm khi Xuân đến

    Và,
    bản nhạc TƯƠNG PHÙNG miên man không dứt....


    Cảm Thông ...
    Lưu-ly-Nguyễn

    Căn nhà đó, vẫn then gài cửa khoá
    Lánh bụi hồng, lắng-đọng chốn trần ai
    Ta ! Lữ khách, nghe buồn hiu-hắt quá
    Nàng ! Đơn phương, lạnh lẽo suốt đêm dài

    Đời lãng tử phiêu bồng, thân một kiếp
    Bản tương phùng giờ tấu để ai nghe !
    Cung đã lở, dây chùn, hoà sai nhịp
    Muốn dừng chân, nhưng lòng mãi e-dè

    Ta góp nhặt lá vàng rơi trước ngỏ
    Đốt lửa hồng, sưởi ấm lại vần thơ
    Mong nàng hiểu, khi lòng ta đã tỏ
    Nối dây tơ, sau năm tháng đợi chờ .....


    Tiển Khách
    NNN

    Trăng não nùng buồn quá nên trốn ngủ
    Mây lang thang bổng tuôn rủ hạt châu
    Khi gió đưa réo rắt tiếng đàn bầu
    Lời tâm sự oán than đời lầm lỡ

    Trái tim non dại khờ vừa tan vỡ
    Sợi tơ tình e quá mỏng để khâu
    Sợ thêm lần chuốc lấy những thương đau
    Thôi lữ khách hãy thâu dây rút chỉ

    Xin một lần khảy trọn bài ly biệt
    Cạn chén tình đưa tiển kẻ tri âm
    Và không quên cầu chúc sự an lành
    Làm hành trang trên đoạn đường ghềnh thác

    Ngôi nhà hoang sẽ rơi vào quên lãng
    Như thần thoại của ngàn lẻ một đêm
    Như trăm ngàn những bản nhạc không tên
    Hay cát bụi trên bước đường lãng tử

    Cũng từ nay xin nhóm trăng thổi lửa
    Đợi đến ngày được nở nhụy khai hoa
    Cùng buồn vui với tiếng trẻ ê a
    Không vương vấn chuyện tình yêu nam nữ


    Một Lần Nữa ... Được Chăng
    Lưu-ly-Nguyễn

    Trăng trốn ngủ, bởi vì trăng đơn lẽ
    Mây tuôn sầu thương khóc kẻ cô phòng
    Tiếng đàn bầu nỉ-non đời quạnh-quẽ
    Sợi tơ lòng có nối cũng bằng không !

    Ngôi nhà vẫn quạnh-hiu cùng chiếc bóng
    Vẫn âm thầm chịu đựng giữa phong ba
    Thân lãng tử Ta dừng chân trước cổng
    Muốn vào xin ấm dạ một chun trà

    Gió thổi lạnh, mưa sầu bay lả-tả
    Sương xuống nhiều, đẫm uớt cả bờ vai
    Ta lặng đứng, nhìn cây khô trụi lá
    Ngôi nhà kia vẫn cửa khoá, then gài
    ( câu này sao nghe quen quá HiHiHi )


    Ta Sẽ Đợi ...
    Thiên-Hùng

    "Không vương vấn chuyện tình yêu nam nữ"...(thơ NNN)
    ....
    Đường vạn dậm gót mòn thân lữ thứ
    Ta muốn tìm một bến ghé bình yên
    Quên hết can qua vướng bận ưu phiền
    Bầu rượu ... túi thơ ... cùng người trong mộng

    Ta cũng biết...người trong cơn tuyệt vọng
    Đã đứng lên nhìn lại với chính mình
    Không phải phút giây có thể lãng quên
    Vết thương lòng hằn sâu trong tiềm thức

    Nhưng nàng có biết không
    Sống trên đời nên nhìn về phía trước
    Chuyện ngày mai đâu thể như ngày nay
    Hận tũi vui mừng bùi ngọt đắng cay
    Chỉ là để đời người thêm hương vị

    Ta uống cạn chun tạ tình tri kỷ
    Khúc nhạc TƯƠNG PHÙNG xếp lại hành trang
    Từng năm , từng năm Hè lại Thu sang
    Ta sẽ đợi sẽ chờ mùa Xuân đến

    Vì ta hiểu
    Có ai muốn đời mình không đoạn kết
    Dù nhà hoang hay gác phượng cung son
    Cũng là yêu là ước muốn vuông tròn
    Cuộc sống lứa đôi sắc cầm chung thủy ...

    ... TH cũng không biết rồi người nữ chủ của Ngôi Nhà Hoang quyết định như thế nào với 3 anh chàng Lữ Khách kia ... thôi để tuỳ bạn đọc nghĩ vậy ...

    NNN
    Bảo Vinh
    Lưu ly Nguyễn
    Thiên Hùng
    Last edited by Hoàng Thu Diệp; 10-03-2020 at 01:05 PM.
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  2. #2

    Ngôi Nhà Hoang Phế II


    (ảnh Net)

    Ngôi Nhà Hoang Phế II

    1- Ngôi nhà cũ

    Mai tôi về sẽ thăm ngôi nhà cũ
    Có lẽ giờ đã phủ kín rêu phong
    Đã bao năm chửa nhóm bếp lửa hồng
    Những khung cửa vẫn lặng thầm khép chặt

    Ánh trăng khuya cũng đã dần mờ nhạt
    Chẳng buồn soi những chiếc lá bên thềm
    Hàng cây già vẫn đứng đó lặng im
    ( vẫn trút lá mỗi mùa thu hiu hắt )

    Chiếc đàn bầu đã thôi không réo rắt
    Đã thôi hờn thôi ai oán nỉ non
    Vẫn nằm bên khung cửa sổ mỏi mòn
    Phủ từng lớp bụi thời gian cũ kỹ

    Những vần thơ úa vàng trang nhật ký
    Cả bài thơ Ly biệt đã nhạt màu
    Tiếng Tương phùng chẳng còn vọng nơi đây
    Người lữ khách đã thôi không chờ nữa !

    Mai tôi về sẽ thăm ngôi nhà cũ
    Bầu rượu còn
    biết cạn chén cùng ai ?

    NNNh


    2- Có phải chăng ?

    Ngôi nhà hoang tưởng đã vào dĩ vãng
    Khi chủ nhân thắm lại nét môi hồng
    Buông suối tóc huyền lả ngọn thu phong
    Trên yên ngựa cùng tình thơ tri kỷ

    Vậy lời nói về thăm ngôi nhà cũ
    Có phải chăng ?
    Là khoảnh khắc chợt buồn
    Khi âm thầm đếm bước những chiều buông
    Hay lặng lẽ giữa màn đêm mưa đổ

    Hay bất chợt, khúc thơ khơi vùng nhớ
    Miên man, miên man ký ức nhạt nhòa
    Nhớ hàng cây già úa lá xót xa
    Nhớ ánh trăng non đìu hiu lạnh giá

    Và nỗi nhớ bềnh bồng trên tất cả
    Là vần thơ ước hẹn buỗi tương phùng
    Dưới nắng chiều mờ ảo một hình dung
    Người khách lữ hành luôn luôn đến trễ

    Mai
    Ta hâm nóng bầu rượu xưa,
    mà nay cuộc đời dâu bể
    Diễm phúc nào, cùng tri kỷ cạn chung ...!

    Hoàng Thu Diệp


    3- Người xưa,

    Cớ vì sao hẹn nhau đêm thứ tám
    Bên cội cây già nhè nhẹ gió đưa
    Ánh trăng mờ không đủ soi má phấn
    Nhưng đủ soi mái tóc đã ngã màu

    Người khẽ hỏi
    vì sao tôi cúi mặt
    Tôi giấu gì sau làn tóc buông lơi
    Vẫn cặp mắt buồn thăm thẳm chiều thu
    Của thiếu phụ từ sau đêm giống tố !

    Vâng,
    Mặt hồ thu bao năm không gợn sóng
    Giữa dòng đời ( những tưởng đã bình yên )
    Có niềm vui có cả những muộn phiền
    Và trách nhiệm trĩu đầy đôi quang gánh

    Chửa vào đông sao bàn tay buốt lạnh
    Hay lòng tôi băng giá tự bao giờ
    Không còn trẻ để chơi trò đuổi bắt
    Tìm làm gì cái quá khứ xa xưa !

    Người cứ hẹn
    nhưng xin người đừng tới
    Để mình tôi lặng lẽ trở về thôi ...

    NNNh


    4- Vô Đề

    Đã bao lần, âm thầm qua lối cũ
    Dáng người xưa, bên song cửa đợi ai?
    Lời ru buồn ...Con hãy ngủ cho say
    Võng kẻo kẹt, tiếng thở dài ai oán

    Đã bao lần, ta chần chừ, đứng lặng
    Muốn trao lòng, cố nối mảnh tình xa
    Chợt tiếng trẻ, trong lúc mớ ...gọi cha
    Cơn hụt hẫng, bỗng vỡ òa, nức nghẹn

    Tên lữ khách, ai đã người lỡ hẹn?
    Đến nhà hoang, len lén bẻ cành hồng
    Lời hứa thề như sương khói mênh mông
    Kẻ ở lại, ôm giọt sầu, oan trái

    Từng đêm về, bên đèn khuya, mờ tỏ
    Bóng lung linh, tiếng trẻ hỏi:"Cha đâu"
    Chỉ lên tường... khóe mắt đượm oán sầu
    "Cha về đó" ... cùng mẹ ru con ngủ

    Ầu ơ...
    Dí dầu ...tình bậu sang sông
    Bậu quên hẹn ước, vợ con chẳng màng
    Thương con nhìn bóng, gọi chàng
    Đứt từng khúc ruột, sao chàng ...vô tâm?

    Bảo Vinh


    5- Người Xưa Về ...

    Chiều tà nghiêng bóng đổ
    Tất cả vẫn còn đây
    Ngôi nhà hoang vẫn cửa đóng then gài
    Như nán đợi trong tuần đêm ... thứ tám

    *** ***
    Ta nhóm bếp lửa hồng
    Hâm nóng bầu Quỳnh Tương
    Bao năm cùng ta trên đường thiên lý
    Đơn lẻ khướt say không người tri kỷ
    Kể từ khi ta để lỡ chuyến đò

    Nhưng,
    giữa thế đời với bao nỗi sầu lo
    Chuyện hôm nay,
    nào phải của ngày mai biến đổi
    Khi đường vào yêu muôn ngàn muôn lối
    Mà ly biệt tương phùng khoảng cách chỉ đường tơ

    Thì lời hẹn về "đêm thứ tám" của người thơ
    Với ta không lạ, vì trong giao cảm
    Ngày tháng năm chỉ là một thoáng
    Lúc niềm thương yêu nẩy lộc đâm chồi

    Người về rồi tất cả những buồn vui
    Hãy cạn tỏ để ta cùng san sớt
    Cũng đừng màng ngọn gió Đông giá buốt
    Đem sương khuya phủ mái tóc buông dài

    Khi bên ta đang thật ấm vòng tay
    Cùng chén rượu Quỳnh ấm tình tri kỷ
    Ta,
    người lữ hành luôn luôn đến trễ
    Đêm thứ tám với ta nào có lạ gì

    Khi
    Ta, người cùng có điểm đồng qui
    Ngay buỗi đầu tương kiến ...

    Hoàng Thu Diệp


    6- Mộng

    2-3-4-5-6-7
    Tôi ru tôi - tôi đếm từng con số
    Nhưng mộng đâu sao mộng chẳng chịu về
    Làn tóc rối như thần kinh não bộ
    Ơi đêm ơi , sao dài quá ... lê thê

    Trời đang mưa ?
    Sao khoé mi mờ lệ
    Sóng trong lòng hay gió bão ngoài hiên
    Đôi môi mềm mặn đắng nỗi niềng riêng
    Càng buốt lạnh vào những đêm giông tố

    Căn nhà xưa vẫn khép đôi cửa sổ
    Từ lúc người đành đoạn dứt đường tơ
    Rất vô tâm bóp nát những vần thơ
    Từng nốt nhạc cũng ngậm ngùi im bặt !

    Lại đêm nay ... lại một đêm thứ tám
    Tôi ru tôi vào mộng để trở về
    Tìm vòng tay vừa ấm áp dịu êm
    ( kẻo có lỡ say mềm vì men rượu )

    Trăng đêm nay trăng buồn nên trốn ngủ
    Lá xác xơ ủ rũ rụng bên thềm
    Cả bầu trời mưa phủ ngập màn đêm
    Tôi lại đếm bắt đầu từ số 8 ...

    Mộng nơi đâu sao mộng chẳng chịu về !

    NNNh

    7- Thực

    Ta vẫn biết từ muôn đời nhi nữ
    Mộng thực luôn chen lấn trộn vào nhau
    Rồi cứ quẩn quanh đếm đong câu chữ
    Bên ngày tháng năm mắt lệ hoen sầu ...!

    *** ***
    Nàng hãy ngồi xuống đây
    Hong ấm đôi bàn tay lạnh giá
    Nhấp ngụm Quỳnh Tương ấm lòng trước đã
    Đêm ngắn dài ... ừ, hãy để tự nhiên

    Ta vui mừng khi nghĩ đến chữ DUYÊN
    Nào dễ gặp trong kiếp đời phiêu lãng
    Tuần lễ có 7 ngày
    Đêm nào là thứ tám ?
    Hỏi - Tức trả lời ...
    Khi giao cảm tương thông

    Chúng ta,
    từng chia sớt chữ tâm đồng
    Khi chuỗi thơ - Ngôi Nhà Hoang mở cửa
    Duy chỉ lời hẹn hứa
    Bao giờ ?
    Khi nào ?
    Lữ khách dừng chân

    Và vần thơ cùng khúc nhạc tương phùng
    Đến đâu - Khi chúng ta cùng chờ đợi
    Nàng vẫn biết,
    sau đêm đen hẳn bình minh sẽ tới
    Vậy chiếc Nguyệt cầm nàng hãy so dây

    Đêm thứ tám
    Nàng chờ
    Sẽ là chính đêm nay ...

    Hoàng Thu Diệp



    Last edited by Hoàng Thu Diệp; 10-03-2020 at 12:58 PM.
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  3. #3

    Ngôi Nhà Hoang Phế II



    8- Đêm thứ tám

    Người đàn ông trở về trong lặng lẽ
    Cửa chẳng cài then chỉ khép nhẹ - đợi chờ
    Nhưng chái bếp lửa tàn rơm lạnh lẽo
    Bầu rượu còn
    nằm lăn lóc chơ vơ

    Lớn tiếng gọi giữa màn đêm hoạnh vắng
    Nhưng hỡi ơi - chỉ tiếng vẳng vang rền
    Ngôi nhà cũ sao hoá thành xa lạ
    Tưởng lãng quên nhưng nay lại tìm về

    Chợt cơn gió thoảng đưa hương dìu dịu
    Vọng đâu đây êm ả tiếng Nguyệt Cầm
    Đôi bàn tay mềm mại rất khẽ khàng
    Choàng ôm ấp từ sau lưng ấm áp

    Bao nỗi nhớ thương mong chờ khao khát
    Mặc mưa giông hay gió bão bên ngoài
    Kệ vần trăng vỡ nát giữa phong ba
    Đêm thứ tám
    cả hai hoà vào một ...

    Người đàn ông trở về từ trong mộng
    Đêm chưa qua
    tôi đã tỉnh giấc nồng !

    NNNh


    9- Đêm thứ tám - Mộng & Thực

    Là lữ khách ta vui cùng sương gió
    Cần chi đâu quán trọ để dừng chân
    Chiều phi ngựa truy đuổi áng phù vân
    Trong bóng nắng hoàng hôn vừa lịm tắt

    Đêm đến trăng lên bên dòng suối mát
    Ta ghìm cương nhẹ trổi khúc tiêu sầu
    Nhóm bếp hồng xua giá lạnh đêm thâu
    Thêm nửa chung Quỳnh Tương đà ấm dạ

    Nhưng lời hứa với nàng khi chưa thỏa
    Qua thời gian dâu biển vẫn vẹn gìn
    Giữa rừng hoang lạc lối đẫm sương đêm
    Đến điểm hẹn,
    cửa chẳng cài then ...
    Lại trễ !

    Ta khơi bếp hồng
    Nhìn đôi mi còn ướt lệ
    Mộng hải hồ phút chốc bỗng nhẹ tênh
    So dây chiếc Nguyệt Cầm
    Bài hát thuở vừa quen
    Ta khẽ ru nàng qua khung trời mộng

    Hạ về thả cánh diều căng gió lộng
    Đông sang trên tuấn mã ngắm tuyết rơi
    Giữa rừng phong Thu trải lá chân đồi
    Ta sẽ cùng nàng họa vần thơ cuối

    Đưa chúa Xuân về ngự trên muôn lối
    Để đêm thứ Tám nầy
    Riêng của chúng ta thôi
    Mộng - Thực ... sẽ chìm trong
    Rung động đầu đời ...


    Hoàng Thu Diệp
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  4. #4
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    22,862
    Quote Originally Posted by NNNh View Post
    Người đàn ông trở về trong lặng lẽ

    Welcome NNNh. Tui không biết anh / chị, nhưng có anh Diệp hỏi chuyện
    ghi danh phía sau hậu trường nên mới biết là việc ghi danh diễn đàn
    vất vả như vậy. Chúc anh / chị chơi vui vẻ, đối đáp thi phú với anh Diệp
    và mọi người nhe.
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  5. #5
    Nhà Lá
    Join Date
    Oct 2020
    Posts
    21
    Dạ, cảm ơn .

  6. #6
    Quote Originally Posted by Triển View Post

    Welcome NNNh. Tui không biết anh / chị, nhưng có anh Diệp hỏi chuyện
    ghi danh phía sau hậu trường nên mới biết là việc ghi danh diễn đàn
    vất vả như vậy. Chúc anh / chị chơi vui vẻ, đối đáp thi phú với anh Diệp
    và mọi người nhe.
    Quote Originally Posted by NNNh View Post
    Dạ, cảm ơn .
    Cám ơn Triển đại ca đã hướng dẩn và anh Cả đã giúp cho NNNh register vào ĐT ... Lâu lắm mới được gặp lại chủ nhân Ngôi Nhà Hoang, D hy vọng nàng thơ cũng không còn giận lẫy bỏ đi mất để mình độc thoại chán lắm ... Cuối tuần thật vui nha Triển đại ca & NNNh ...
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  7. #7
    Nhà Lá
    Join Date
    Oct 2020
    Posts
    21

    10- Trái tim đã vỡ

    Trái tim tôi nào phải đâu sỏi đá
    Rất mềm mại lại rất dễ tổn thương
    Dù trải qua bao cay đắng đoạn trường
    Vẫn khát khao được yêu thêm lần nữa

    Được cùng người ngắm bình minh rực rỡ
    Cùng điểm tâm với mẫu bánh chum trà
    Nâng phím đàn dạo một bản tình ca
    Nghêu ngao hát bài tình yêu sau cuối

    Hoàng hôn xuống cùng thả diều bên suối
    Ngắm đàn chim bay về tổ sum vầy
    Một bàn tay nắm chặt một bàn tay
    Cùng đi mãi dù chân trời góc bể

    Trăng trên cao dường như trăng cũng hiểu
    Đêm nay trăng rủ sao bỏ đi rồi
    Chỉ còn lại hơi thở giữa bờ môi
    Đan xen kẽ trong nụ cười hạnh phúc

    Nhưng trái tim tôi
    trái tim đã vỡ
    Tình yêu ư ?
    Có tồn tại bao giờ
    Chỉ là mộng mà tình còn dang dỡ
    Tỉnh giấc nồng
    một chiếc bóng cô đơn !

  8. #8

    Lữ Khách, Hãy Dừng Chân


    10- Trái tim vỡ


    Trái tim tôi nào phải đâu sỏi đá
    Rất mềm mại lại rất dễ tổn thương
    Dù trải qua bao cay đắng đoạn trường
    Vẫn khát khao được yêu thêm lần nữa

    Được cùng người ngắm bình minh rực rỡ
    Cùng điểm tâm với mẫu bánh chum trà
    Nâng phím đàn dạo một bản tình ca
    Nghêu ngao hát bài tình yêu sau cuối

    Hoàng hôn xuống cùng thả diều bên suối
    Ngắm đàn chim bay về tổ sum vầy
    Một bàn tay nắm chặt một bàn tay
    Cùng đi mãi dù chân trời góc bể

    Trăng trên cao dường như trăng cũng hiểu
    Đêm nay trăng rủ sao bỏ đi rồi
    Chỉ còn lại hơi thở giữa bờ môi
    Đan xen kẽ trong nụ cười hạnh phúc

    Nhưng trái tim tôi
    trái tim đã vỡ
    Tình yêu ư ?
    Có tồn tại bao giờ
    Chỉ là mộng mà tình còn dang dỡ
    Tĩnh giấc nồng
    một chiếc bóng cô đơn !

    NNNh

    11- Lời nói dối ... dễ thương

    Vầng trăng rằm vẫn sáng
    Dạ Lý vẫn ngát hương
    Ngọn gió đêm nhè nhẹ thổi màn sương
    Rơi xuống la đà ngàn cây nội cỏ

    Dòng tâm tư như từng con sóng nhỏ
    Đưa ta về kỷ niệm thuở ban đầu
    Ánh mắt nào buồn thăm thẳm vực sâu
    Đã từng trói bước chân đời lãng tử

    Vậy mà hôm nay
    Đâu ...?
    Nụ cười tình tứ
    Trên đôi môi thơm ngát nụ hoa hồng
    Mà chỉ là héo úa nỗi hoài mong
    Khi hai đầu nhớ ... kề bên hiện hữu

    Chỉ ta xem
    Nơi nào ... ?
    Vết hằn tim vỡ
    Hay chỉ là để trách móc giận hờn
    Những lúc ngồi xâu chuỗi nỗi cô đơn
    Nghĩ tức mình không vượt qua lý trí

    Nàng đã cùng ta tình thâm tri kỷ
    Hãy để tim vỡ lên tiếng một lần
    Để ta nhìn nét mặt thoáng bâng khuâng
    Khi tuấn mã nhịp vó câu đầu ngỏ

    Để ta chải làn tóc mây buông xỏa
    Ngang vai ta khuất hẳn một vùng trời
    Nghe tiếng thì thầm ..."ơi, dấu yêu ơi ..."
    Mà chắc hẳn cả hai ta chờ đợi

    Ôi, thương sao
    Ngọt trên môi ... lời nói dối ... !

    Hoàng Thu Diệp
    Last edited by Hoàng Thu Diệp; 10-06-2020 at 07:05 PM.
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  9. #9
    Quote Originally Posted by NNNh View Post
    Trái tim tôi nào phải đâu sỏi đá
    Rất mềm mại lại rất dễ tổn thương
    Dù trải qua bao cay đắng đoạn trường
    Vẫn khát khao được yêu thêm lần nữa

    Được cùng người ngắm bình minh rực rỡ
    Cùng điểm tâm với mẫu bánh chum trà
    Nâng phím đàn dạo một bản tình ca
    Nghêu ngao hát bài tình yêu sau cuối

    Hoàng hôn xuống cùng thả diều bên suối
    Ngắm đàn chim bay về tổ sum vầy
    Một bàn tay nắm chặt một bàn tay
    Cùng đi mãi dù chân trời góc bể

    Trăng trên cao dường như trăng cũng hiểu
    Đêm nay trăng rủ sao bỏ đi rồi
    Chỉ còn lại hơi thở giữa bờ môi
    Đan xen kẽ trong nụ cười hạnh phúc

    Nhưng trái tim tôi
    trái tim đã vỡ
    Tình yêu ư ?
    Có tồn tại bao giờ
    Chỉ là mộng mà tình còn dang dỡ
    Tỉnh giấc nồng
    một chiếc bóng cô đơn !
    NNNh chọn hình trái tim vỡ làm 2 mảnh sao giống bóng khuôn mặt 2 người đang ... thôi hổng nói hihiiii
    Mây thiếu gió mây buồn rơi xuống thấp
    Gió thiếu cây há được gọi cuồng phong
    Cây thiếu hoa sao tránh khỏi thẹn lòng
    Hoa thiếu bướm hoa thẫn thờ rũ cánh

  10. #10
    Nhà Lá
    Join Date
    Oct 2020
    Posts
    21
    Dạ, thì là vậy mà LOL

 

 

Similar Threads

  1. Chân Thành Chia Buồn
    By Ngô Đồng in forum Chúc mừng/Phân ưu/Cảm tạ
    Replies: 54
    Last Post: 05-03-2018, 07:53 AM
  2. Chân Dung Hoa
    By Phi-Phi in forum Thú Tiêu Khiển
    Replies: 707
    Last Post: 02-13-2014, 05:46 PM
  3. Chân kim cương
    By Triển in forum Tiếu Lâm
    Replies: 0
    Last Post: 09-04-2013, 11:13 AM
  4. Sụp Lổ Chân Trâu
    By ngocdam66 in forum Gia Đình
    Replies: 2
    Last Post: 08-20-2013, 09:15 PM
  5. Replies: 0
    Last Post: 01-22-2013, 07:21 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 03:42 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2020 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh