Register
Page 3 of 3 FirstFirst 123
Results 21 to 27 of 27
  1. #21
    Thơ Cũng Bỏ Ta Đi

    Lưu Vĩnh Hạ

    Lâu rồi anh không còn làm thơ, những bài thơ mà chỉ có một người hiểu, một người biết anh viết gì và gởi cho ai. Những buổi chiều hoàng hôn trong câu thơ nắng tắt, những đêm ngồi ngắm trăng lên trong vần thơ da diết, rồi lời thơ có khi vội vả như hôn bừa trong cơn gió thoảng mây bay, như những cơn mưa chợt đến chợt đi
    .Trên phiến đá buồn, bài thơ năm cũ không còn nữa từ khi em đi lấy chồng, thơ của anh cũng cất bước sang ngang, theo con đò cứ trôi và trôi mãi về một nơi nào đó không định hướng. Ngày xưa chỉ cần khi nhớ tới em là nàng thơ tìm về giăng giăng đầu ngõ ngay, chỉ cần nhìn ánh mắt em buồn là thơ anh lay láng, chỉ cần nhìn thấy em nở nụ cười trên môi là thơ anh chảy nhẹ nhàng như một dòng sông êm ái. Em bỏ anh ra đi và thơ cũng bỏ anh ra đi, anh thấy như hụt hẫng cuộc đời, nỗi nhớ sao quá chênh vênh, em ác lắm em có biết không, em bỏ anh đành rồi sao em lại lấy đi luôn cả nàng thơ của anh, để giờ mỗi lần anh cầm bút anh chỉ biết cắn bút và bẻ bút, thơ xa lạ với anh như người dưng nước lã, thơ không còn quen biết anh dẫu một thời đã là tri kỷ, người tabuồn thì càng làm thơ hay, anh càng buồn thì lại càng uống rượu nhiều hơn, vì khi say anh luôn thấy em trở về bên anh trong... men say tình ái
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 08-03-2013 at 02:05 PM.

  2. #22
    Bài Thơ Không Gởi

    Lưu Vĩnh Hạ

    Anh cũng không biết là từ đâu
    Trằn trọc đêm dài suốt canh thâu
    Hình ảnh của em trong tâm tưởng
    Nhớ quá làm sao dáng u sầu ......
    .Khánh giưt bài thơ đang làm dang dở trên tay mà Long vừa viết được vài câu rồi đọc to như muốn cho tất cả mọi người trong lớp học Anh văn đều biết, đọc xong rồi còn cười rũ rượi trong khi Long ngượng ngịu giựt bài thơ ấy lại rồi nhét vào túi áo, khẽ trách thằng bạn
    _ Mày thiệt là ....tao bó tay với mầy luôn đó
    _Mày viết làm thơ tình này cho ai vậy Long ? Khánh cười hóm hỉnh hỏi
    _ Đâu có cho ai đâu, buồn buồn làm thơ con cóc ấy mà ? Long chối quanh
    _Xạo hoài, tao thấy hình như mày muốn gởi cho cô nào đó mà, nói trước nghen, ai cũng được nhưng mà tránh cô gái mà tao để ý đó nghen
    _ Ai vậy ? Long tò mò
    _Thì Kim Ngân, lớp Anh văn kế bên á, tao để dạ lâu rồi, định hôm nào lấy gan tỏ tình, chưa kịp thì hôm trước đi sinh nhật của một người bạn, không ngờ gặp Ngân ở đó, có trò chuyện đôi chút, về nhà tao mất ngủ mấy đêm luôn, định cuối tuần này mời Ngân đi xem phim rồi .......Khánh nhướng chân mày tỏ ra đắc ý
    _ Mày nói là Kim Ngân hay mặc màu trắng đó hả ? Long trố mắt nhìn Khánh hỏi
    _ Ừ ! đúng rồi, sao mày biết ? Khánh thắc mắc hỏi vặn lại
    _ Ummm....ummm....Cô ấy xinh đẹp ai cũng biết mà, đâu phải chỉ có tao. Long buồn rười rượi trả lời như người mất hồn
    _ Thôi tao đi đây, có gì thì gọi cho tao nghen
    .Khánh đi rồi, Long cảm thấy trong lòng còn hụt hẫng những gì mà bạn mình vừa nói, không ngờ Khánh và Long đều thương thầm một người con gái tên Kim Ngân. Cánh đây hơn mười phút, Long cảm thấy lạc quan yêu đời lắm, nhưng bây giờ tất cả đã thay đổi, cơn mưa nào đang râm rĩ trong lòng, bão tố nào chợt kéo về khi những giọt nắng chiều chạy xa dần trong buổi hoàng hôn.Lấy bài thơ đang còn dang dở trong túi áo ra Long bùi ngùi viết tiếp ....
    ..................
    Thôi đã hết rồi chuyện tình yêu
    Làm sao biết được tuổi nắng chiều
    Bài thơ tôi viết còn dang dở
    Theo gió mây ngàn buồn hắt hiu


  3. #23
    NHỮNG ÔNG THẦN KHAI THUẾ

    Cầm điện thoại lên, Hải gọi cho ông Mâu Sang Hai người Việt gốc chợ Lớn có văn phòng L.A khai thuế cho cá nhân lẫn thương mại, vừa nghe giọng khàn khàn của ông Hai bên kia đầu dây nói hello thì Hải vui vẻ liền hỏi tiền công khai thuế cho thương vụ tiệm nails của mình
    _Anh Sang Hai, tôi là Hải tiệm nails trên đường stockton đây, thuế của tôi xong rồi chứ ? và tiền công là bao nhiêu vậy ?
    _ Hello anh Hải , để xem ....à thuế của anh làm xong rồi, năm nay thì là 320 nhé . Ông Hai thư thả nói
    _Trời đất ! gì mà mắc dữ vậy ? năm ngoái chỉ có 180 thôi mà, sao năm nay tăng lên gần gấp đôi luôn vậy ? khai thuế chứ đâu phải làm thợ mộc đâu anh mà mài dữ vậy
    . Hải bực bội hỏi lại
    _ Mỗi năm vật giá cái gì cũng tăng hết anh ạ, tiền bill điện, nước, phone ...v...v....thứ gì cũng tăng hết, cho nên tiền khai thuế cũng phải theo dòng thời gian chứ nếu không thì sẽ bị bánh xe lịch sử cán qua anh ạ .ông Hai cười hoà nói
    _ Vớ vẩn, bánh xe lịch sử có ăn nhằm gì với khai thuế đâu, hơn nữa tiệm chỉ có 3 người làm, năm nào cũng khai giống nhau có thay đổi gì đâu mà anh đòi tăng lên, thuế năm trước đã có sẵn trong computer rồi , con số thì thay đổi không xê xít bao nhiêu, thời đại bây giờ đâu phải như xưa, mỗi lần khai thuế phải tính toán, điền đơn mõi cả tay . Hải khó chịu phàn nàn
    _Tuy là vậy nhưng vật giá đang leo .....Nghe đến đây, Hải không nhịn nổi nữa liền quát
    _ Vật giá gì chứ, chổ anh khai thuế chỉ mướn có cái bàn, văn phòng người ta bao luôn cả điện nước, giỏi lắm chừng 300 hoặc 400 đô một tháng là cùng, hơn nữa anh mướn chổ vài ba tháng rồi dọn qua chổ khác đôi ba bữa, xong rồi lại dọn tiếp, văn phòng của anh lưu động như là đi share phòng vậy đó, còn nhanh hơn cả chạy nợ, còn nói gì mà vật giá leo thang, đây là xứ Mỹ chứ đâu phải ở Việt Nam đâu mà vật giá leo thang hằng ngày, nói thiệt lòng vì làm thuế nơi anh cũng vài năm rồi cho nên tình đồng hương giúp đỡ lẫn nhau, chứ không tôi đã khai thuế nơi khác t
    ừ lâu rồi. vì mỗi lần đưa cho anh đó nghen, nó chậm chạp quá trời luôn, y như là rùa bò vậy .Nghe đến đây ông Mâu Sang Hai thộn mặt ra, nở nụ cười giả tạo nơi bên kia đầu dây rồi nhẹ nhàng xuống nước với người khách hàng lâu năm của ông
    _ Thôi như vậy đi, tôi bớt cho anh hai chục, tính chẳn là ba trăm nghen , như vậy được rồi đó
    _ Bớt hai chục hả ! dạ cám ơn lòng tốt của anh nhiều lắm nghen, thôi anh khỏi bớt, tính thẳng luôn đi cho rồi, lúc này xăng cũng lên giá vùn vụt, anh giữ hai chục đó mà đổ xăng luôn đi, chút nữa có người sang bên anh lấy giấy tờ thuế và sẽ đưa cho anh đủ ba trăm hai . Nếu biết ai khai thuế tôi sẽ giới thiệu cho anh . Hải mỉa mai xong thì cúp phone nhưng trong lòng không khỏi bực mình vì khi không bị ông Mâu Sang Hai này chém thêm $140 cho tiền khai thuế năm nay , thuế thì làm giống nhau như mọi năm có gì là khác biệt nhiều đâu, bao nhiêu năm không bớt cho khách hàng quen thuộc, vậy mà còn tham lam, đúng là thấy mặt đặc tên, càng quen biết thì càng tính nhiều,
    đúng thiệt là ....mấy ôn thần khai thuế
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 04-15-2014 at 09:44 AM.

  4. #24
    Vui Buồn Nghề Nails

    Vừa bắt điện thoại nói Hello thì bên kia đầu dây cô thợ tìm việc làm đã sẵn sàng "phỏng vấn" người chủ
    _ Tiệm chị còn cần thợ làm tay, chân nước không chị ? Chổ đó đông người làm không chị, tôi chỉ thích làm chổ nào vài người thôi đừng đông quá, mà ăn chia như thế nào vậy ? Lảnh tiền mặt hết được không ? nếu không thì chỉ hai, ba trăm một tháng thôi nghen, tiệm chị mở mấy ngày một tuần vậy, ummmm tôi không đi làm chủ nhật đâu nghen, được không chị ........
    _ Tiệm mình mở 7 ngày một tuần, thợ thì luân phiên nhau nghỉ một ngày trong tuần tự chọn, còn vấn đề tiền lương thì cũng chia 6 và 4 như tất cả những tiệm nails khác . Vân chậm rãi trả l
    i những câu hỏi của người tìm việc
    _ Có lảnh được tiền mặt không vậy chị ? Cô gái bên kia đầu dây nhắc lại câu hỏi củ mà Vân chưa trả lời cho cô ta biết
    _ Cái này thì hơi khó chị ạ, theo mình biết thì không ai trả bằng tiền mặt hết đâu, vì cũng sợ sở thuế điều tra, vả lại chị lảnh tiền mặt hết như vậy ai đóng thuế, như thế thì không công bằng cho chủ tiệm
    _ Vậy một tháng ký tấm check $100 có được không chị ? Cô gái bên kia kèo nài làm cho Vân cũng bật cười khi nghe cái giá mà cô đưa ra cho chủ ký check
    _ Một trăm thì cũng như không, có gì khác biệt với lảnh tiền mặt đâu, theo tôi biết nếu chị có ăn tiền chính phủ hay foodstamp gì đó nếu như chị lảnh dưới năm trăm thì họ trừ đâu có bao nhiêu vả lại cuối năm chị cũng khai thuế lấy lại mà
    _ Cũng bị trừ mỗi tháng mấy chục tiền foodstamp lận chứ đâu có ít, mình người Việt với nhau, giúp đỡ cho lảnh tiền mặt đi chị

    _ Hay là chị tới tiệm rồi mình nói chuyện tiếp nhé. Vân nhỏ nhẹ trên phone
    _ À quên hỏi chị, khu đó khách hàng đa số mỹ trắng hay mỹ đen vậy chị ? tôi thì sợ làm cho khu Mỹ đen lắm, khó chịu lại hay ăn quỵt, làm xong rồi thì giả bộ chê khen đủ điều để khỏi trả tiền, ở chổ chị có bị như thế không ? Cô gái bên kia vẫn tiếp tục những câu hỏi
    _ Khách hàng thì mình đâu phân biệt, chị nói như vậy người ta nói mình kỳ thị đó, Mỹ đen tuy hơi cà chớn một chút nhưng bù lại khi làm nail thì họ thích làm design xài nhiều tiên hơn mỹ trắng, khu này thì hơn năm mươi phần trăm là mỹ trắng, ba mươi phần trăm la mỹ đen, còn lại thì là Mễ và châu á . Vân cũng cảm thấy mình thật là rảnh rỗi khi trả lời những câu hỏi không đâu vào đâu cả
    _ Tiền tip chổ đó khách cho có khá không chị ? nhiều chổ tôi đi làm cũng là khu mỹ trắng nhưng họ kẹo lắm, có khi làm xong rồi đứng dậy chẳng cho đồng nào, đúng là mấy con nhỏ chết bầm .
    .N
    ghe những phê phán nặng lời ấy Vân thầm nghĩ không biết cô này có từng đi đến tiệm salon nào để cho người ta làm chân làm tay cho cô ta chưa, và nếu có thì không biết cổ có cho người ta tiền tip nhiều không ? Nhiều khi không phải quơ đũa cả nắm nhưng nhiều người làm nails lâu năm thường bảo là những người mới sang định cư ở Mỹ theo diện chồng về cưới hoặc đoàn tụ gia đình, họ tính toán rất kỷ, xài tiền lúc nào cũng quy ra tiền ở bên quê nhà . Tiết kiệm thì là một đức tính tốt, nhưng phần đông ngồi trò chuyện với nhau, và nghe những câu chuyện các cô thợ nails nói với nhau là đa số thì người Á Châu và nói riêng là Việt Nam mình hà tiện lắm, đâu có sa sỉ đến tiệm làm chân tay làm gì, có đi dự tiệc hay đám cưới cuối tuần thì cũng chỉ ở nhà quẹt nước sơn lên móng , thế là được rồi đâu cần chi ra tiệm tốn kém rồi còn phải cho tiền tip,
    đang suy nghĩ miên man thì giọng nói bên kia đầu dây lại tiếp tục

    _Hay là chị cho tôi làm 4 ngày một tuần được không, từ thứ tư cho đến thứ bảy, chừng nào quen công việc ở đó rồi thì tôi sẽ làm thêm thứ hai và thứ ba
    _Hay là cô lại đây gặp mặt rồi thì mình trò chuyện dễ dàng hơn nghen, hôm nay rảnh giờ nào thì
    cô cứ lại, vậy đi nghen. nói đoạn Vân cúp phone liền không để cho cô ta nói tiếp, sau khi cúp phone, Vân ngao ngán lắc đầu cho thợ làm nails bây giờ, Ngày trước đi xin việc làm thì chủ phỏng vấn mình còn bây giờ chỉ có cái bằng nails 3 tháng thôi mà họ cứ tưởng như là cái bằng bác sĩ không bằng, đòi hỏi đủ điều, lớp nào muốn đi làm gần nhà, ít ngày nhưng phải nhiều tiền, không biết tiếng Anh tiếng U gì cả nhưng cũng dành kháck ì xèo, không có kinh nghiệm chi hết nhưng cũng đặc ra điều kiện với chủ. Vân nhớ lại mười mấy năm về trước khi bắt đầu vào nghề này, thợ làm nails đâu có như thế, có lẽ một số thợ nails mới sang đây vẫn còn quen với cách làm bên quê nhà là lúc nào cũng phải tranh giành, hơn thua nhau từng ly từng tí, rồi từ đó tạo ra một phong trào làm nails không còn lương tâm nữa mà chỉ có lương tháng mà thôi, Nói thật lòng ngày xưa cái nghề làm nails này cũng không đến nổi nào nhưng sau này càng ngày càng tệ bạc giữa cách đối xử với nhau, không phải quơ đũa cả nắm mà giữa chủ và thợ đều vậy cả, tất cả đều chỉ biết sống cho mình, làm việc thì lúc nào cũng căng thẳng, hơn cả tình hình chính trị quốc tế, vì nếu người thợ nails mà hiền hiền hay khờ khờ thì bị những thợ khác ăn hiếp hoặc qua mặt ngay, chẳng hạn như vừa rồi tiệm có nhận một cô thợ tên tiếng Mỹ là Tina, vừa mập vừa tròn trịa cũng lanh lẹ mới vào làm cô này nhìn có vẻ cũng lanh chanh lắm, người mới nhưng không chịu thiệt thòi cho bất cứ ai, đã vậy còn ranh mảnh nữa chứ, ví dụ như trong tiệm nail thì ai đến trước làm trước, ai đến sau thì theo thứ tự. Có lần một người khách vào làm chân, chưa tới phiên cô ta nhưng giả bộ lẻo đẻo theo khách đến chổ để nước sơn, trong lúc cô thợ khác đang xả nước trong bồn để chuẩn bị làm chân cho khách thì đằng kia cô Tina giả bộ chào hỏi khách và cũng không quên nói nho nhỏ " if you don't mind let me do for you, ok", người khách mới vào chẳng biết tiệm chia khách như thế nào, nhưng thấy cô này cứ lẻo đẻo theo mình và có vẻ như năn nỉ xin làm nên người khách cũng mỉm cười gật đầu, thế là cô ta quay sang người thợ kia và nói lớn
    _ Chị ấy ơi ! khách nói là muốn tôi làm đó, vậy để tôi làm nghen
    Nói xong là đưa khách vào chổ ghế spa ngồi và lấy đồ nghề làm liền, mặt cho cô thợ kia đứng đơ như cây cơ đánh bi da, tức mình vì bị con nhỏ thợ mới này dành khách nên cũng hậm hực nói lớn
    _ Mày mới vô có 2, 3 ngày mà cũng có khách rồi hén, giỏi thiệt đó, nếu làm nghề đứng đường chắc mày đắc khách lắm đó .........
    .Rồi vài ngày sau cô Tina tròn trịa này cũng bổn cũ soạn lại, làm tay cho khách chưa xong, nhìn lên thấy có một người khách có vẻ sang trọng bước vào tiệm làm tay, đúng lúc đó có một cô thợ tên Cindy mới vừa trở về sau khi qua chợ safeway kế bên mua ít đồ dùng trong nhà, đáng lẽ là cô thợ này sẽ làm cho người khách sang trọng ấy nhưng không ngờ cô Tina liền lên tiếng,
    _ Khách này nó đợi tôi làm đó
    _ Sao mày biết nó đợi mày
    _ Hồi nãy bước vô thì nó hỏi tôi có rảnh làm cho nó không, tôi trả lời đợi tôi 10 phút
    .Cô Cindy không tin hnững gì cô này nói liền đi lại bên người khách và hỏi
    _ Cô đang đợi con nhỏ này làm tay cho cô hả ? Nghe Cindy hỏi thế thì người khách liền bảo
    _ Không có, lần đầu đến đây nên tôi không có hẹn trước, ai làm cũng được hết. Nghe cô khách nói thế Cindy giận đỏ mặt quay sang cô Tina nói
    _ Khách bảo là lần đầu đến đây, ai làm cũng được sao mày dám nói là khách đang đợi mày, ở đây làm việc đều theo thứ tự, hồi đó đến giờ rất tôn trọng lẫn nhau không ai lộn xộn cả nhưng từ khi có cái bản mặt mày vào làm thì giành giựt như thứ chợ trời, hàng tôm hàng cá, đặt điều ba xạo, chuyện không nói có, mày ăn ở như vậy mày xem có được không ? Cô Cindy lớn tiếng mắng mỏ
    _ Tôi nói chơi thôi làm gì mà chị chửi dữ vậy
    _ Nói chơi hả, tao mà im thì mày làm luôn rồi, mày nhìn cho kỷ mặt tao nè, tao không giống như chị Linh bị mày giựt cái chân hôm trước mà im đâu nghen, vô làm sau người ta mà đòi làm bà nội nữa chứ, không bị ma cũ ăn hiếp là may mắn lắm rồi đằng này ngược lại mới là lạ chứ, ăn mày thì nó còn có giá trị của nó, làm ăn như mày sau này đẻ con chắc hổng có ....như người ta đâu, nghe xong những lời lẽ ai oán ai bi thì cô Tina cúi đầu xuống dũa tay cho khách một mạch vì mắc cở quá không dám nói gì nữa sau khi bị cô Cindy chửi cho một trận nên thân
    .Ngày hôm đó, Vân kêu cô thợ tên Tina vào nói chuyện, tính tiền mấy ngày làm và cho nghỉ luôn vì thấy không hòa thuận với mấy cô thợ làm trước, hơn nữa cô này xấu người lại còn xấu tính vừa tham lam vừa giành giựt, nếu cứ để lâu ngày thì thế nào cũng xảy ra chuyện lớn trong tiệm, tốt nhất là cho nghỉ ngay bây giờ

    Còn tiếp ........

    V
    ậy là tháng sau nhầm ngày 19 anh nhận lời làm MC cho em rồi đó nghen, hôm đó anh có thể giúp giùm em nói tiếng Anh luôn nhé, vào ba câu cũng được rồi vì chú rễ có nói là chừng khoảng hai mươi người là bạn không phải Việt Nam làm chung sở cho nên mình cũng có vài câu cho người ta hiểu phong tục tập quán của người Việt như vậy thì họ cảm thấy gần gũi không bị lẻ loi trong buổi tiêc, anh có thể giúp cô dâu về phần cắt bánh rồi liệng hoa tay luôn nhé, em thấy lần trước anh làm xôm tụ và thật là vui. Kiên vừa hớp ngụm cà phê vừa nói với Tiến
    _ Vậy thì phải tính thêm tiền đó nghen. Tiến nhìn Kiên cười cười nói
    _ Anh phá em hoài, nghèo như em thì làm gì có thêm tiền mà trả cho anh chứ
    _ Anh cũng đùa cho vui thôi, văn nghệ thì chủ yếu là làm việc với nhau vui vẻ, đừng tính toán quá thì mất vui, em còn nhớ anh chàng Khiết không, vừa làm âm thanh vừa chơi keaboard đó, cái gì cũng nói đến tiền, một đồng đối với hắn còn lớn hơn cái bánh xe bò, anh nhớ có lần chú rễ tặng thêm $100 cho ban nhạc, thế mà nó đòi lấy 2 phần, nó nói chơi nhạc là một phần, làm âm thanh là phần khác, tụi anh cũng bó tay với nó luôn
    _ Tưởng ai chứ thằng đó thì ai mà không biết anh, em cũng bó chân với nó luôn chứ đừng nói chi la bó tay,
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 09-02-2013 at 11:12 AM.

  5. #25
    Share Phòng Share Tình


    Lưu Vĩnh Hạ

    Tùng bước vào căn chung cư không khóa cửa thì đã thấy Lâm nằm dài trên sàn nhà, chung quanh thì nào là những lon beer ngổn ngang, trước khi tới đây, Tùng nghe nhiều bạn bè khác nói rằng từ lúc Kim bỏ đi thì mấy hôm nay Lâm đâm ra thất chí, không đi làm, không màng đến chuyện gì nữa, chỉ biết say, sáng say chiều say, say xong rồi tỉnh, tỉnh xong rồi say, mặc ai khuyên cũng thế. Tùng biết chắc việc người vợ sắp cưới bỏ đi theo người đàn ông khác mà người đó lại chính là người bạn mà mình cưu mang là một cơn sốc đã làm cho Lâm trở thành một con người khác, từ một người điềm đạm, lịch lảm, không hề biết rượu chè chi cả nhưng mấy hôm nay đã trở thành một con ma men cực độ. Khom người xuống Tùng đỡ Lâm lên ghế sofa, lay nhẹ vào vai Lâm nói
    _ Tỉnh dậy đi mày, làm gì mà say xỉn quá như thế, tỉnh chưa Lâm ? Tao nè ....
    .Lè nhè trong hơi men Lâm nhướng mắt lên
    _Ai vậy ! ummmmmmm mày hả Tùng, Ừ lấy beer uống với tao, ở trong tủ lạnh đó, còn nhiều lắm, say cho quên đời mày ơi
    _Quên cái đầu mày đó, uống như vậy thì chỉ có chết chứ quên cái gì mà quên, chuyện đâu còn có đó mày làm như ngày tận thế không bằng
    _ Kim bỏ đi theo thằng khốn nạn Kenny rồi Tùng ơi. Nói xong Lâm bật ngồi dậy, với tay cầm lon beer trên sàn nhà rồi tu ừng ực, sau khi uống những ngụm beer xong thì Lâm ngước mặt lên nhìn trần nhà, rồi ôm mặt khóc nức nở như một đứa trẻ
    _ Tao nói với mày từ lúc trước rồi, dẫn nó về làm gì, nó sống chết gì mặc nó đi khi không cưu mang về nhà làm chi cho mang họa, mày có nghe người ta nói hoài những vụ share phòng share tình hoài sao
    _ Khi đi vượt biên tao quen biết nó trong trại tỵ nạn, sang đây thấy nó không nơi nương tựa, sau khi thất nghiệp, rồi thất tình rồi lang thang đây đó, tao thấy tội nghiệp mới cưu mang nó về đây, ai ngờ nó khốn nạn lấy ơn trả oán, dụ dỗ cả vợ sắp cưới của tao, tao đau lắm Tùng ơi. Lâm nghẹn ngào trong nước mắt
    _ Tao nói mày hoài hà, từ cái lúc mày đem nó về chung sống, bạn bè nhìn cái mặt thỏn mỏ dơi của nó là ai cũng biết là đồ phản bạn mà, hổ họa hổ bì nan họa cốt mà mày, lúc đó tao can ngăn hoài mà mày có nghe đâu, để giờ sự việc như thế này. Tao mà gặp lại nó thì tao sẽ đập vào cái bản mặt chó má nó cho một trận. Tùng thở dài ngao ngán, trong lòng thì vừa thấy tội vừa ấm ức giùm cho thằng bạn của mình. Lâm lại lè nhè trong cơn khốn khổ
    _ Tao đau quá Tùng ơi, tao nhớ Kim quá mày ơi, chắc tao…..chết mất
    _ Mày đừng có điên nghen mày, cái gì mà chết với sống, chuyện gì rồi thì cũng qua thôi, biết đâu mai mốt mày quen với cô nào đó còn đẹp và nết na hơn con Kim này sao, mày còn tao, mày vẫn còn có bạn bè mà, mày còn cha, mẹ ở Việt Nam nữa
    .Nghe Tùng nhắc đến hai chữ cha, mẹ thì bỗng nhiên Lâm như bừng tỉnh cơn say, phải rồi mình còn cha, mẹ đang trông chờ đứa con xa, tuy còn say nhưng Lâm bỗng thấy lòng mình chùn lại, hình dung ra gương mặt u buồn của mẹ mình đang ở quê nhà mong mỏi đứa con xa quê hương , trở về thăm gia đình trong ngày tết giáp ngọ, Lâm gắng ngồi dậy tựa mình vào thành ghế sofa . Tùng an ủi người bạn của mình
    _ Thời gian sẽ là viên thuốc, tất cả rồi cũng sẽ qua thôi, mày hãy nên trấn tỉnh và làm lại cuộc đời đi, nghe lời tao hãy cố quên hai cái con người đốn mạt ấy đi, cuộc đời còn những hy vọng, những việc quan trọng hơn là hệ lụy ái tình
    . Tùng vỗ vào vai bạn rồi sẵn ta kéo màn cửa sổ của căn chung cư ra, ánh sáng bên ngoài tràn vào hơn cả nửa phòng, Lâm đưa tay che mắt nhìn ra bên ngoài, hàng cây trơ lá nằm yên lặng trong dãy chung cư ngày nào , bây giờ đã lú ra những mầm non chi chit trên cành, sự sống như đã bắt đầu sau những những tháng ngày thầm lặng của một mùa đông giá rét
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 01-30-2014 at 04:49 PM.

  6. #26
    Về Việt Nam Cưới Vợ


    Lưu Vĩnh Hạ

    Cầm điện thoại nhấn số cho đại lý bán vé máy bay ngay sau khi trò chuyện ở Việt Nam xong, lúc đó vào khoảng 9 giờ sáng bên đây, ông 9 Lang Quân mặt mày hớn hở như mới vừa trúng số độc đắc không bằng,
    _Cháu Phương đó hả ? chúc 9 Lang Quân đây, cho chú hỏi vé về Việt Nam trước tết này chừng hai tuần thì bao nhiêu vậy cháu ?
    _ Chú đợi cháu một chút nhé, để xem …mà sau chú không gọi trước cho cháu mấy tháng, đi gấp như vậy thì hơi đắc đó chú, ummm có rồi, khoảng $1650 đó chú
    _Sao đắt dữ vật cháu, cái này là hãng nào vậy cháu ?
    _ Dạ, đây là hãy máy bay EVA đó chú, chứ không phải của Trung Quốc đâu
    _ Ừ, hãng máy bay của Trung Quốc thì dỡ lắm, đi thì không đúng giờ, phục vụ thì quá tệ, đồ ăn thì ….chắc không ai dám đụng tới vì nghe hai chữ make in China, để bảo đảm an toàn thì mua đỡ vài ổ bánh mì cầm hơi cho đến khi về tới quê nhà cho chắc ăn
    _À ! mấy tháng trước cháu bận việc đi Hawaii mấy tuần, khi về mới hay tin bác gái qua đời, sẵn đây cháu xin chia buồn cùng bác
    _ Cám ơn cháu, mà thôi, già rồi thì ai cũng phải một lần mà cháu, có lẽ như thế cũng là giải thoát tốt cho bà ấy, vì mấy năm nay bà ấy bịnh nằm một chổ hoài, thấy cũng tội lắm
    _ Kỳ này chú về ăn tết ở quê nhà, hay là có chuyện gì không hở chú
    Nghe hỏi Ông 9 Lang Quân không kịp suy nghĩ, hớ miêng trả lời
    _ Chú về Việt Nam cưới vợ …!!!
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 03-07-2014 at 10:57 AM.

  7. #27
    Với Những Tấm Lòng


    Lưu Vĩnh Hạ

    _ Cháu uống nước ngọt nghen, để bác đi lấy. Ông 7 Hiền nhoẻn miệng cười nói sau khi mời Tuấn ngồi
    _ Chú để cháu tự nhiên, cám ơn bác 7 nhiều
    Đem ly nước nước đặt trên bàn mời Tuấn, ông 7 Hiền ngồi xuống ghế sofa
    _ Chú làm phiền cháu nữa rồi
    _ Không có sao đâu bác 7, ở cùng chung cư thì giúp đỡ với nhau mà chú, chở chú ra ngoài đó đâu có bao xa, mà cháu thấy hình như tháng nào chú cũng ra Hoa Phát gởi tiền về Việt Nam, mà chú gởi cho con, cái hay ai vậy ? Tuấn tò mò
    _ Không, chú gởi về cho anh, em lính thương phế binh
    _ Cháu thấy gây quỷ nào chú cũng đi ủng hộ hết mà, chú đâu có bỏ qua lần nào, hơn nữa chú ăn tiền già đâu có được bao nhiêu
    _ Chú có đi rửa chén cho nhà hàng 2 ngày một tuần, cũng kiếm thêm được chút ít thu nhập, coi như là khá rồi cháu ơi, chứ hoàn cảnh của nhiều anh, em thương ph ế binh ở quê nhà tội và đáng thương lắm, nhiều khi đọc trên báo từng hoàn cảnh của mỗi người mà không cầm được nước mắt, thời trai trẻ hy sinh cho quê hương tổ quốc, một thời ngang dọc áo nhà binh, bây giờ thì kẻ cụt cả đôi chân phải lê lết đó đây bán vé số, người mù cả đôi mắt phải đi ăn xin, người nọ thì bịnh hoạn không ai chăm sóc nằm một chổ chờ ngày…., kẻ kia thì cụt một tay mà còn phải lao động để nuôi người vợ ốm yếu, có nhiều anh, em thương phế binh cả năm cũng chưa biết tô phở là gì, chứ đừng nói là một bữa cơm ấm no, thế mà bên đây thức ăn đồ uống thì ê hề người ta phải ăn kiêng để tránh béo phì, thật là một bên thiên đường còn một bên là địa ngục
    _ Cũng vì thế mà ngoài những lần đi ủng hộ cho thương phế binh chú vẫn dành dụm đồng nào hay đồng ấy để gởi về cho họ ? Tuấn hỏi như chia xẻ cùng chú 7 Hiền
    _ Chú thấy mình ở đây hạnh phúc quá rồi, cái gì cũng có, người nghèo bên đây cũng đủ ăn đủ mặc, chính phủ cũng lo lắng đủ thứ, còn mong muốn đòi hỏi gì nữa, thương cho những anh, em đồng đội phải chấp nhận một cuộc sống lầm than, đôi khi người không ra người ở bên quê nhà, thôi thì lá lành đùm la rách ….
    _Lá rách đùm lá tả tơi, phải không bác ? Tuấn pha trò khi câu nói của ông 7 Hiền chưa dứt
    _ Ừ ! Miễn sao đùm bọc với nhau, xem như cho trọn tình Huynh Đệ Chi Binh cháu ạ
    .Tuấn thấy sự nhân từ hiện ra trong ánh mắt của bác 7 Hiền, tuy bác không dư giả như nhiều người ở xung quanh căn chung cư này nhưng lúc nào bác cũng làm việc thiện, sẵn lòng giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn bên Việt Nam, không như một số ít người không làm việc thiện mà hay đem tiền dành dụm đi đóng tiền điện tiền nước cho các sòng bài, đôi khi không có tiền đóng tiền nhà cũng vì cờ bạc. Nhìn chú 7 Hiền ghói ghém những lá thư, rồi xem đi xem lại những địa chỉ bên Việt Nam có đúng chưa, chú đứng lên chậm chạp theo Tuấn ra xe, khi tới Hoa Phát gởi tiền bỗng Tuấn móc trong ví mình ra nhìn chú 7 Hiền cười nói
    _ Chú 7 ơi ! Chú cho cháu gởi thêm $50 nữa nghen …!!!
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 04-25-2014 at 09:56 AM.

 

 

Similar Threads

  1. Cuộc sống thật và giả
    By chuongd in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 1
    Last Post: 04-24-2016, 01:02 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 10:08 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh