Register
Page 32 of 46 FirstFirst ... 22303132333442 ... LastLast
Results 311 to 320 of 452
  1. #311
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Anh hùng bị tố khai gian, cướp công đồng đội

    Anh hùng bị tố khai gian,
    cướp công đồng đội

    Câu chuyện đầu năm ồn ào nhất VN trong lúc này không còn là chuyện buôn thần bán thánh nữa mà là chuyện đáng chú ý hơn nhiều. Chính tôi cũng phải ngạc nhiên trước nguồn tin một vị được gọi là “anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” bị chính các đồng đội của mình tố cáo là gian lận, thậm chí cướp công của đồng đội, bịa đặt ra “những trận đánh ác liệt nhất” mà ông chính là một “chiến sĩ anh dũng nhất” giết địch như trò chơi. Đó là ông ông Hồ Xuân Mãn đã từng là nguyên Bí thư Tỉnh ủy tỉnh TT-Huế.

    Bí thư tỉnh ủy làm gì chẳng được
    Tại sao câu chuyện ông anh hùng Hồ Xuân Mãn này được chính thức công nhận là “anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân” xảy ra đã lâu, từ khi ông còn là Tỉnh Ủy tỉnh Thừa Thiên- Huế, nay ông đã về hưu, vụ gian dối “lịch sử” này mới được khui ra?
    Một vị ký tên trong đơn tố cáo và cũng là cán bộ đã nghỉ hưu cùng thời với người bị tố đã trả lời: “Lúc đó ông Mãn là Bí thư Tỉnh ủy thì muốn làm gì chả được. Khi làm lễ đón nhận danh hiệu thì lén lút chứ không như những buổi lễ long trọng của những người khác được phong tặng anh hùng”.
    Câu trả lời rất hữu lý, bởi chức tỉnh ủy là chức to nhất, có quyền hành nhất trong tất cả các chức vụ của bất cứ tỉnh nào, huyện nào, hay một làng xã, một cơ quan nào.
    Nhưng quả thật đây cũng là thứ chuyện lạ. Mãi đến bây giờ người dân mới được biết, nó mở đầu cho những chuyện gì đây? Dù sao cũng phải công nhận đây là một thái độ rõ ràng, can đảm vì ai cũng biết tố cáo một quan chức cấp cao có thể gây ra những hệ lụy, kể cả mạng sống và gia đình của người tố cáo.
    Mặt khác, bạn đọc đã thấy, ở VN các vị “lãnh đạo” đã nghỉ hưu thường có những ý kiến, những nhận định rất mạnh mẽ, những “phản biện” khá hùng hồn, còn khi đương chức thì cứ “im lặng là vàng”. Nhưng trong phạm vị bài này, chúng ta chưa bàn đến chuyện đó. Tôi xin tường thuật rõ hơn về những lời tố cáo này vừa mới xảy ra qua một số tờ báo tại VN, bắt đầu từ báo CA Thành Phố HCM ngày 5-3-2013 vừa qua, rối đến vài tờ khác như Dân Trí, Thanh Niên, Tuổi Trẻ… Có vẻ như đây cũng là một “hiện tượng lạ”.
    Tuy nhiên, trong công việc viết tường thuật, tôi buộc phải thay thế một số từ ngữ, một số danh xưng cho hợp với bài viết, không làm độc giả bực mình bởi những câu chữ kiểu gây “sốc”. Tôi sẽ giữ nguyên những chi tiết chính, đúng như đơn tố cáo.

    Đang đi chăn trâu mà cũng đánh trận và bảo vệ lãnh đạo?
    Và đây là bài viết của hầu hết các báo: Về xã Phong An, huyện Phong Điền, tỉnh Thừa Thiên - Huế là quê ông Mãn, chúng tôi (Phóng viên báo CA) gặp những người đã làm đơn khiếu nại “về thành tích của Hồ Xuân Mãn kê khai để được phong tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân (LLVTND) trong kháng chiến không đúng với sự thật”. Họ là 17 đảng viên, cán bộ hưu trí, cựu chiến binh và khẳng định thành tích cá nhân của ông Mãn là bịa đặt, cướp công đồng đội.
    * Thành tích thứ nhất, năm 1964 ông Mãn khai là đã tham gia lực lượng an ninh vũ trang của tỉnh, cùng đơn vị bảo vệ an toàn Tỉnh ủy; năm 1966 cùng đơn vị tiêu diệt một tiểu đội biệt kích Mỹ (sáu quân nhân Mỹ). Thành tích thứ hai là cuối năm 1964 được phân công đưa đón trinh sát, bảo vệ an toàn cho lãnh đạo tỉnh về đồng bằng khởi nghĩa.
    Ông Lê Văn Uyên, nguyên Trưởng ban tổ chức huyện Phong Điền cho biết: “Điều này là sai, bởi từ năm 1964 - 1967, Mãn đang ở nhà đi học, chăn trâu thì làm gì mà đưa đón cán bộ. Năm 1967, Mãn mới làm du kích xã Phong An thì làm gì đã bảo vệ Tỉnh ủy”.
    Đó là hai thành tích anh hùng bịa đặt, đến thành tích anh hùng thứ ba:

    Nói dóc về chiến công tại Huế
    * Thành tích thứ ba là năm 1968 được chuyển qua Tiểu đoàn trinh sát vũ trang làm nhiệm vụ ở Huế trong 26 ngày đêm; đêm 30 Tết cùng đơn vị nổ súng vào dinh Tỉnh trưởng, Ty Cảnh sát, Lao Thừa Phủ.
    Ông Nguyễn Trung Chính, nguyên Phó ban an ninh Khu Trị Thiên, nguyên Bí thư huyện Quảng Điền xác nhận, những người từng lãnh đạo Tiểu đoàn trinh sát vũ trang khẳng định: ông Mãn không có mặt trong tiểu đoàn này, mà chính là Tiểu đoàn 815.

    Thành tích diệt 9 người Mỹ là chuyện hoang tưởng
    * Thành tích thứ tư và năm là tháng 6/1968 chỉ huy ba đồng chí phục kích diệt sáu lính Mỹ ở đường 12 (căn cứ Tà Lương). Tháng 5-1968 phục kích bắn chết chín lính Mỹ, thu một số vũ khí.
    Những người tố cáo cho biết, ông Mãn lúc đó đang ở xã Phong An trong khi căn cứ Tà Lương thuộc huyện A Lưới và tháng 5/1968 ở Phong An không có trận đánh nào diệt chín người Mỹ.
    - Đúng là ông này tưởng tượng hay thật, hèn chi cứ thấy “địch chết nhiều và quân ta vô sự” tràn lan trong chiến sử. Và cứ ra ngõ là gặp anh hùng. Thì ra anh hùng “lèo’ cũng không phải lá ít.

    Đến cái chức trưởng công an xã cũng khai gian
    * Thành tích thứ bảy là năm 1969 được đưa về Huyện đội, giữ chức xã đội trưởng, kiêm Trưởng công an xã Phong An.
    Ông Hoàng Phước Sum (trung tá), nguyên Đội trưởng An ninh huyện; ông Hoàng Tiến Dũng, nguyên Đội phó LLVT huyện, ông Hoàng Văn Phận, nguyên Trung đội trưởng công binh LLVT huyện cho biết, năm 1969, ông Thái Công Oanh làm xã đội trưởng, bị thương và ra Bắc điều trị thì ông Lê Tuyến lên thay chứ ông Mãn không làm chức này. Từ năm 1969 đến tháng 3/1971, ông Mãn ra Quảng Bình an dưỡng, học chính trị. Ông Mãn không được vào biên chế công an (không phải công chức chính ngạch) thì không thể làm trưởng công an xã được.

    Đánh trăm trận trên không
    * Theo nguyên văn đơn tố cáo: Đến Thành tích thứ 8, 9, 10, 11 và 12 là từ năm 1969 đến ngày 26/3/1975, ông Mãn khai là đã giữ vững hậu cứ đồng bằng và nội thành Huế, tổ chức đơn vị đánh gần 100 trận lớn nhỏ, tiêu diệt 150 địch quân, phá hủy 1 máy bay, 37 xe quân sự...
    Ông Hoàng Văn Phận cho biết: “Từ năm 1969 đến tháng 3/1971, ông Mãn đi an dưỡng và học tại Quảng Bình (ông Hoàng Phước Sum là người đi cùng), rồi làm cần vụ cho ông Lê Sáu, nguyên Bí thư Huyện ủy. Tháng 11/1971, do xích mích, ông Mãn bỏ ông Sáu giữa rừng rồi trở về. Ông Sáu điện cho Huyện ủy nói phải kỷ luật ông Mãn. Lúc đó ông Mãn chỉ là du kích xã, thì làm sao mà tổ chức đánh gần 100 trận”.
    - Nếu đúng như đơn tố cáo thì ông này đánh trận theo kiểu Tây Du Ký, Tôn Ngộ Không đánh trận tên mây đây mà. Mỗi trận ông ấy viết thành một hồi ký “sống động” chắc còn… ma quái hơn nhiều. Chỉ huy du kích xã mà đánh trăm trận thắng như thế thì các cụ nhẩm tính xem cả miền Bắc, miền Trung hồi đó có bao nhiêu du kích, chắc chắn số đó đủ tiêu diệt luôn tất cả mọi đạo quân trên khắp thế giới. Thú thật với bạn đọc, từ bé tới lớn tôi cũng đã gặp nhiều anh nói dóc, đọc nhiều truyện dóc nhưng chưa thấy anh nào nói dóc như ông này. Đúng là “nói phét thanh thần”, ấy vậy mà vẫn được công nhận là thành tích của anh hùng mới là quá sức lạ.

    Khai lộn địa điểm chăng?
    * Thành tích thứ 13 là năm 1972 chỉ huy tổ ba đồng chí vào ấp Phò Ninh giết được ấp trưởng Hoàng Sớm cùng một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát.
    Ông Hồ Văn Nghĩa (85 tuổi), nguyên Trưởng ban an ninh huyện Phong Điền cho biết: “Trận này có ông Mãn nhưng chỉ giết được ấp trưởng Hoàng Sớm và không có thành tích như ông Mãn đã khai”.
    * Ở các thành tích thứ 15, 16 và 17, ông Mãn đã hạ được 12 lính biệt động ở cầu An Lỗ năm 1973; cả đến việc năm 1975 ông Mãn chỉ huy du kích và an ninh xã chiếm chốt của địch, chuẩn bị cho quân chủ lực tiến về... cũng đều là bịa đặt.
    - Vậy ra một ấp phó, một chiêu hồi, một địa phương quân, hai cảnh sát toàn là người vô hình. Còn trận đánh chiếm “chốt địch” dễ như vào nơi giải trí, có lẽ là ông đã chiếm nhà của các “động vui chơi”, ông này khai lộn địa điểm chăng?
    Với 17 chiến công lừng lẫy khai gian để được công nhận là “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”, cũng may là đồng đội ông còn có người dám đứng ra tố cáo, nếu để đến khi ông “quá cố” rồi, chưa biết chừng bà con anh em ông lại bỏ tiền vận động chính quyền và nhân dân địa phương tạc tượng, lập đài, xây mộ rất “hoành tráng” nữa cũng nên. Tha hồ cho con cháu cúng vái, tưởng niệm. Ông nằm dưới mồ ngước lên tủm tỉm cười rằng: “Chúng mày bị tao lừa hết”!

    Những ai ký tên tố cáo?
    Theo báo Dân Việt ngày Thứ 3, 5-3-2013, ông Lê Văn Uyên- Trưởng ban Tổ chức Huyện ủy Phong Điền giai đoạn 1967-1975 cho biết, năm 2010, khi ông Mãn được phong tặng danh hiệu anh hùng LLVTND, ông và hàng loạt người từng chiến đấu với ông Mãn đã rất bất bình. Phải đến cuối năm 2012, khi có trong tay bản thành tích tự khai của ông Mãn, ông Uyên và những đảng viên khác mới có cơ sở tố cáo.
    Cùng với ông Uyên, các ông Hồ Văn Nghĩa (Trưởng ban An ninh huyện Phong Điền giai đoạn 1969-1973), Hoàng Văn Phận (Trung đội trưởng Công binh lực lượng vũ trang huyện Phong Điền 1969-1973), Hoàng Tiến Dũng (Đội phó Lực lượng vũ trang huyện Phong Điền 1967-1975), Hoàng Phước Sum (Đội trưởng An ninh huyện Phong Điền 1970-1975), đại diện cho hàng chục cán bộ từng sống, chiến đấu với ông Mãn đã ký đơn khiếu nại.

    Là anh hùng lam chi cho đau cho nhục?
    Những người tố cáo còn cho biết, hồ sơ của ông Mãn đi trái nguyên tắc là từ trên xuống chứ không phải dưới lên (cơ sở đề nghị, cấp trên xét duyệt). “Cấp trên đưa hồ sơ xuống, chúng tôi là những cán bộ, đồng đội của ông Mãn mà chỉ việc ký chứ không được đọc, không được lưu. Lúc đó ông Mãn là Bí thư Tỉnh ủy thì muốn làm gì chả được”. Người tố cáo còn cho biết thêm: “Khi làm lễ đón nhận danh hiệu thì lén lút chứ không như những buổi lễ long trọng của những người khác được phong tặng anh hùng. Anh hùng như ông Mãn làm gì cho đau, cho nhục khi bị lên án, không dám về quê, không dám gặp đồng chí đồng đội và người dân địa phương”.
    Những người tố cáo còn nói: “Chúng tôi đề nghị ông Mãn tự rút danh hiệu anh hùng. Nếu không thì căn cứ vào luật thi đua khen thưởng và kỷ luật thì các cấp các ngành, hội đồng khen thưởng cần vào cuộc làm rõ và xử lý”.

    Ai sẽ trả lời?
    Để khách quan và rộng đường dư luận, phóng viên (báo CA) đã gặp người bị tố cáo. Ông Mãn cho biết: “Hôm nay (28/2/2013), tôi mới đọc và biết được đơn tố cáo mình. Thường vụ Tỉnh ủy cũng chưa mời tôi làm việc. Ai tố cáo thì có quyền tố cáo, tôi không thể đánh giá là đúng hay sai vì tôi là người bị tố cáo, tôi nói sẽ không khách quan. Vấn đề này để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời, làm việc theo quy trình, khách quan”.
    Bí thư Tỉnh ủy Nguyễn Ngọc Thiện cho PV biết: “Thường vụ Tỉnh ủy đã nhận được đơn khiếu nại ngày 5/2/2013 và tôi đã giao cho bộ phận thường trực nghiên cứu.

    Ông Hồ Xuân Mãn nói gì?
    - Chiều 5-3, phóng viên Tuổi Trẻ tại Hà Nội đã liên lạc với ông Hồ Xuân Mãn, nguyên bí thư Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế. Ông Mãn cho biết hiện đang điều trị tại một bệnh viện ở Hà Nội và cho hay nếu ông ở nhà (tại Huế) thì sẽ mời phóng viên qua nhà để “mang bộ hồ sơ ra chứng minh”.
    Ông Hồ Xuân Mãn cho rằng vì đơn khiếu nại gửi Thường vụ Tỉnh ủy Thừa Thiên - Huế thì để Thường vụ Tỉnh ủy trả lời là khách quan nhất. Ông Mãn nói: “Mình sống có tổ chức, cứ để tổ chức làm việc. Một là có thành tích không, hai là nếu có thành tích thì chứng minh như thế nào, có hiện vật không, có giấy tờ gì không, có bằng khen hay danh hiệu dũng sĩ thế nào, huân chương thì chứng minh có bao nhiêu huân chương và loại gì, chiến sĩ thi đua phải chứng minh là chiến sĩ thi đua”
    Cũng theo ông Mãn, hồ sơ phong tặng danh hiệu anh hùng đã làm 4-5 năm nay rồi, theo luật là phải công bố trên báo, làm từ cơ sở làm lên, phải qua cấp quản lý cán bộ, qua hội đồng thi đua khen thưởng. “Từ cái đó tập thể suy tôn, chứ mình không thể nặn ra được”.
    Cùng ngày, một phó chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra trung ương cho biết cá nhân ông chưa nhận được đơn khiếu nại mà chỉ biết một số thông tin qua báo chí. Vị này giải thích: “Đây là thắc mắc về vấn đề phong danh hiệu nên có thể sự việc sẽ được chuyển đến Bộ Nội vụ, Ban Thi đua khen thưởng trung ương”. Phóng viên báo Tuổi Trẻ đã liên lạc với lãnh đạo Ban Thi đua khen thưởng trung ương nhưng chưa nhận được trả lời.
    Hãy đợi xem những người có trách nhiệm nói gì. Mong rằng mọi sự không đúng như lời tố cáo bởi nếu đúng thì người ta chỉ còn biết ca vọng cổ: “Than ôi! Lương tri bây giờ thê thảm quá”.

    Mở đầu một trào lưu thức tỉnh lương tri
    Tính tiết quá ly kỳ của đơn tố cáo đang khiến người dân vừa ngạc nhiên, vừa nổi giận vì lâu nay đã bị bịt mắt, đây là bằng chứng xác thực nhất, nếu đơn tố cáo đúng sự thật. Họ xấu hổ khi ngay cả chuyện anh hùng cũng là giả thì còn cái gì là không giả nữa đây?
    Tuy nhiên, đơn tố cáo này cũng cho thấy một hy vọng khuyến khích tất cả những quan chức cũng như mọi người dân, đã từng biết những vụ gian dối trong mọi lãnh vực sẽ cam đảm tiếp tục tố cáo trước dư luận. Từ đó, có thể mở ra cho một trào lưu dám nói thẳng nói thật để cảnh tỉnh những kẻ vẫn còn u mê, chơi lá bài gian trá xảo quyệt với người dân.

    Văn Quang 8-3-2013

    Hình:




    01- Đại diện những người đứng ra tố cáo




    02- Đơn tố cáo có chữ ký của những người từng là đồng đội của ông Mãn




    3- Ông Hồ Xuân Mãn




  2. #312
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    27,513
    Quote Originally Posted by ngocdam66 View Post
    Là anh hùng lam chi cho đau cho nhục?
    Không làm anh hùng sao ngồi lên chức cao để dễ bốc hốt. Ông này tính ra thâm niên can đảm hơn cái bà can đảm của anh Hoài Vọng nhiều.

  3. #313
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Quang viết từ SàiGòn:Tìm mọi cách móc túi dân

    Tìm mi cách móc túi dân
    Bằng mọi cách, mọi thủ đoạn, một số cơ quan, doanh nghiệp hết đường xoay xở kiếm chác tiền của nhà nước quay ra soi mói, tìm cách móc túi dân. Họ cho rằng đó là cái kho vô tận, khai thác tối đa để giải quyết những khó khăn của cơ quan hoặc doanh nghiệp của mình. Và cách nhanh nhất, hiệu quả nhất khiến anh dân cứ trơ thân cụ ra để họ móc túi là ban hành một nghị định, một thông tư nào đó có tính pháp lý là đám dân đen chỉ việc thi hành. Khi đã thành luật, thành quy định thì anh nào không thi hành sẽ phạm tội “chống đối”, có khi còn là tội “phản động”… những cái tội được đưa vào cái trại được gọi là “trại cải tạo”, tù mọt gông. “Cải tạo” cho những thằng khác sợ phải lòi tiền ra, phải ngậm miệng để trở thành những con cừu ngoan ngoãn nằm xuống cho người ta xén trụi lông.
    Tất nhiên ngoài khó khăn ra, họ còn làm giàu trên những đồng tiền xương máu của người dân. Bởi vậy gần đây mới có những “đề xuất” những “kiến nghị” cực kỳ phi lý và ngay cả những quyết định, dự thảo luật đôi khi cũng không nằm ngoài mục đích móc tiền của dân. Có thể đây cũng chỉ là hành động “tung đòn gió” để đo lường phản ứng, nếu xuôi chiều mát mái thì làm tới, không lọt thì rút lại, đâu có mất mát gì.
    Nhưng có một thực tế họ cần phải hiểu rằng những ngón đòn gió đó làm người dân hoang mang, sẽ làm mất lòng tin, có khi sợ hãi, đề phòng và dễ dàng biến thành đối nghịch, thù ghét nếu không muốn nói là thù hận đối với những “bộ óc của quỷ”. Nhưng cũng có khi lại là những phát minh, những sáng kiến của những người làm chính sách, họ không cố tình mà chỉ là những người ngồi trên trời vẽ ra chính sách, họ ăn lương cao, chức lớn nhưng hoàn toàn không hiểu gì về đời sống của người dân. Chỉ trong một thời gian rất gần đây, đã có khá nhiều những quyết định, những dự thảo bị phản đối nên phải rút lại.

    Một “đề xuất móc túi” điển hình
    Đó là “kiến nghị” của ông Lê Hoàng Châu, chủ tịch Hiệp hội bất động sản TP Sài Gòn đã được gửi tới Chính phủ, Ngân hàng Nhà nước đề nghị đánh thuế vào lãi suất tiết kiệm gửi Ngân hàng từ mức gởi 500 triệu đồng trở lên! Ông hy vọng đánh thuế vào tiền lời của dân, họ sẽ chuyển sang đầu tư vào ngành bất động sản đang “chết đứng như Từ Hải” của ông. Ông chủ tịch Hiệp hội bất động sản (BĐS) tung một “đề xuất” nặng mùi “nhóm lợi ích”, nhòm ngó, săm soi những đồng tiền gửi tiết kiệm của người dân.
    Người ta tự hỏi, phải chăng BĐS quen hưởng lợi trên sự mất mát to lớn của số đông người dân mà cơ chế tạo ra suốt thời gian dài nên giờ lại mon men muốn hưởng tiếp lần nữa để vượt qua khó khăn?

    Đại gia từ bóng tối bước ra
    Hãy thử nhìn lại nguyên nhân sự xuống dốc nhanh chóng của BĐS VN. Ai cũng biết BĐS VN đang trong cơn khủng hoảng nặng. Tuy nhiên, nhiều ngành khác cũng bị khủng hoảng đã nhận được sự cảm thông chia sẻ rất nhiều từ công luận, còn BĐS thì không! Lúc Bộ Xây dựng đưa ra “phương án cứu BĐS”, nhiều ý kiến đã phản đối gay gắt. Cái gì cũng có nguyên do! Việc cứu BĐS bị phản ứng nhiều bởi đây là ngành đã làm mưa làm gió suốt một thời gian dài, đẩy giá thị trường nhà ở các đô thị lên mức cao nhất thế giới. Cũng nhờ lợi nhuận khủng bao năm qua, BĐS đã đẻ ra hàng loạt đại gia từ bóng tối bước ra. Chẳng thiếu gì ông tay trắng, bà tay đen, đang đói rách kinh niên bỗng chốc trở thành tỉ phú, đại gia, ăn chơi lừng lẫy nhờ vào mua bán lòng vòng bất động sản. Chuyện này làm nhức mắt nhiều người nên ai cũng biết và các đại gia lại càng thích thú vì danh tiếng nổi như cồn, nhà sang như cung điện, làm đám cưới cho con như làm “lễ hội”, tốn vài chục tỉ, coi như đồ bỏ. Con trai hầu hết là những công tử, cặp kè toàn chân dài siêu hạng, con gái là những tiểu thư đài các nay đi Mỹ mai đi Nhật, toàn là tổng giám đốc, giám đốc công ty mẹ công ty con, anh nào cũng phát thèm. Bắt chước thú chơi sang của những ông vua dầu hỏa, bữa ăn chơi vài chục ngàn đô là chuyện hàng ngày ở huyện…
    Nguồn lợi nhuận khổng lồ của BĐS lấy được từ mất mát lớn lao của biết bao người dân bị thu hồi đất, thu hồi nhà với giá đền bù thấp so với khi bán ra của các dự án BĐS trên mảnh đất của dân. Mức chênh lệch có khi gấp vài chục lần giữa giá đền bù cho dân và giá bán nền của nhà đầu tư! “Cơ chế”- hay nói thẳng ra là “luật lệ” - hồi đó đã ban cho những nhà đầu tư những dự án, những cơ hội quý hơn vàng suốt thời gian dài mà nhiều ngành khác không có được.

    Nhiều ngành đang cần cứu hơn bất động sản
    Sự đầu cơ quá nhiều lợi lộc, quay cuồng như ma trận đã dẫn thị trường BĐS vào cửa tử. Nhiều người trở thành đại gia bỗng chốc trở thành con nợ khổng lồ, ôm dự án chịu trận, để lãi mẹ đẻ lãi con.
    Làm ăn có thắng có thua là nguyên tắc bất di bất dịch khắp thế giới này. BĐS đã được hưởng lợi từ “cơ chế” quá nhiều, nay gặp khó khăn xin được “cứu” nghe không thuận chút nào! Xét về tình cảm, lý trí lẫn đạo đức đều không lọt lỗ tai! Đó là lý do khiến dư luận có nhiều quan điểm, ý kiến không đồng tình. Bởi nếu “cứu” thì phải dùng tiền ngân sách, tức đồng tiền của dân đóng thuế!
    Hơn nữa, nếu vì vai trò quan trọng với nền kinh tế cần phải “cứu”, thì hiện nay có rất nhiều ngành, nhiều doanh nghiệp sản xuất cần phải “cứu” hơn, phải tiếp sức cấp bách hơn gấp nhiều lần. Chẳng hạn ngành nông nghiệp mà đối tượng chính là nông dân đã đóng góp cho đất nước gần 22 tỷ đô la xuất khẩu trong điều kiện họ vẫn phải “bán mặt cho đất bán lưng cho trời”; xuất khẩu được nhiều ngoại tệ trong khi nông dân thua lỗ!
    BĐS sống hay chết là do chính các ông quyết định. Bán nhà bán đất giá trên trời, lời hàng ngàn tỉ, dân vẫn đói dài, tiền đâu mà mua nhà. Hạ giá xuống đúng như giá trị thật của nó, may ra các ông tự cứu được.

    Lấy dân Mỹ ra so sánh là ngớ ngẩn
    Chủ tịch BĐS Sài Gòn Lê Hoàng Châu lấy cớ hiệp hội của ông đề nghị cần sửa ngay chính sách lãi suất tiết kiệm thực dương (cao hơn chỉ số lạm phát) và chính sách không đánh thuế trên thu nhập từ tiền gửi tiết kiệm. Ông còn nhấn mạnh: “Trên thế giới không nước nào có lãi suất tiết kiệm thực dương như Việt Nam”, nên cần phải đánh thuế!
    Ông cho rằng các nước khác đã làm như vậy song ông không biết rằng, các nước ấy đã có hệ thống phúc lợi xã hội rất tốt, bảo đảm cuộc sống cho người mất sức lao động, người về hưu và người thất nghiệp, đau ốm! Đời sống của họ vững vàng, đồng tiền không mất giá, không biết nhảy múa, không xáo trộn từng ngày. Còn dân VN mở mắt ra thấy giá cả tăng vùn vụt, thuế phí lu bù. Không thể biết ngày mai no hay đói, thiếu hay đủ. Già yếu, bệnh tật không có tiên để dành thì ai nuôi? Không có tiền nộp cho bệnh viện chỉ có nước nằm ngoài hè đừng hòng ai cứu. Vì vậy nên ở VN tiền gởi ngân hàng đúng như tên gọi là “tiết kiệm”, tức là phòng thân lúc bất trắc, lúc về già, ốm đau. Thế nên so sánh như vậy là ngớ ngẩn.
    Ông đã gặp ngay phản ứng quyết liệt từ nhiều nhà nghiên cứu và hàng ngàn ý kiến của người dân lương thiện. Tôi chỉ nêu vài ý kiến gần nhất:
    - Mr. An Minh viết: Đừng cào cấu hỡi Hiệp hội Bất động sản Sài Gòn, tại sao khi các ông ăn nên làm ra, các ông không hô hào đóng thuế ngành nghề các ông mạnh vào, giờ thua lỗ tính chuyện gỡ gạc tùm lum.
    - Bạn duonghn viết: “Việt Nam có lãi suất tiết kiệm thực dương? Tôi nghĩ ông nhầm lẫn vì những năm gần đây hầu như lãi suất đều nhỏ hơn lạm phát”.
    - Bạn Hoang Chuc: hoangchuc@yahoo.com kêu gọi những người quên mất lương tâm: “Nếu đánh thuế thu nhập tiền gửi tiết kiệm, chắc chẳng còn ai dám gửi tiền vào ngân hàng nữa! Xin các “đại gia” sau khi đã tung ra bao chiêu trò ảo thuật làm cho người dân thất điên bát đảo rồi, no túi rồi thì đừng làm người dân kiệt quệ thêm nữa. Ông Châu có lẽ chẳng bao giờ biết rằng 500 triệu tiền gửi tiết kiệm là mồ hôi xương máu của người lao động, có khi phải tích lũy từ ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác từ trẻ tới già mới có được. Ôi! chỉ khổ người dân lao động mà thôi! Xin hãy đứng từ vị trí của người lao động mà xem xét vấn đề, hỡi những người có lẽ đang quên mất lương tâm!”
    - Bạn thanhbinh quyết định dứt khoát: Nếu bi đánh thuế tôi sẽ rút tiền mua USD vì:
    1) Đồng tiền VND mỗi năm một mất giá so với USD.
    2) Lạm phát của VN cao hơn lãi suất tiền gởi.
    3) Việc đánh thuế là không hợp lý vì như thế tôi đã bị đánh thuế thu nhập 2 lần.
    Chưa biết chính phủ và NHNN VN nghĩ sao trước những “đề xuất” khôn lỏi này. Ngành nào cũng chăm chú soi mói cái túi tiền của dân, đúng là một nguy cơ mà người dân phải gánh chịu, chẳng khác nào “thù trong giặc ngoài”, luôn phải ở tư thế phòng thủ kẻo nó móc tới ruột non ruột già, không chừa bất cứ thứ gì.

    “Huy động sức dân” hay móc túi dân
    Lâu nay người ta thường nghe nói đến một cái tên rất đẹp là “huy động sức dân” mỗi khi cần phải giải quyết một mục tiêu hay tăng lợi nhuận, Thực ra đó là “chiêu” móc túi dân. Dường như đã thành “căn bệnh” trầm kha, thành một thứ “hội chứng bất trị của thời đại”.
    Ở mức độ nào đó thì việc “huy động sức dân” là cần thiết vì nhà nước sống được là do dân nuôi. Nhưng lạm dụng như thời gian qua, thành “hội chứng” thì không bình thường hay phải gọi là đáng báo động!
    Ở từng ngành, từng lĩnh vực, từng nghề cụ thể thì chiêu móc túi biến hóa khôn lường tùy lúc tùy thời.
    Nhắc đến ngành điện lực người ta liền nghĩ tới căn bệnh “tăng giá” triền miên. Dù danh xưng là công ty song nhờ độc quyền nên ngành điện dễ dàng áp đặt mọi chuyện lên đầu “thượng đế”! Mặc dù không phải lần nào đề nghị tăng giá điện cũng được Bộ Công thương và Chính phủ thông qua song chưa năm nào người sử dụng điện thoát khỏi nạn tăng giá. Có năm ông điện tăng tới 3 lần mà vẫn chưa hài lòng! Điệp khúc “giá điện trong nước vẫn thấp hơn giá một số nước” là chiêu bài để “ông” này móc túi người tiêu dùng.
    Tiếp theo là “ông” xăng dầu. “Ông” này chơi cao tay hơn vì có lúc giảm giá, song tựu chung vẫn là “lùi một bước để tiến ba bước”. Giảm 1 ngàn, tăng 3 ngàn.

    Hết tăng giá đến thu phí
    Đáng sợ nhất là ông giao thông vận tải với khẩu hiệu nổi tiếng: “Đóng phí giao thông đường bộ là yêu nước”! Vì không phải là doanh nghiệp nên “ông” này không tăng giá mà “soi” vào túi tiền của người dân bằng chiêu thu phí.
    3 năm nay “ông” này “đề xuất” ra nhiều loại phí đánh vào phương tiện đi lại của người dân. Chiếc xe máy, xe hơi lâu nay đổ xăng đã phải gánh phí đường bộ 1.000 đồng/lít, nay đề nghị thu thêm “phí duy trì bảo hành đường bộ”, tức phí đè lên phí để rút tiền của người dân. Phương tiện đi lại chẳng khác gì đôi chân, sống chết gì cũng phải đi làm, đưa con đi học nên dù vô cùng ấm ức, người dân cũng phải chịu.

    “Chính chủ” của mày đâu rồi?
    Tiếp đến là “đề xuất” phạt xe không chính chủ. Tức khắc bị dân phản ứng gay gắt, nay đã phải dừng lại. Nhưng hai chữ “chính chủ” trở thành chuyện mỉa mai, khôi hài đầu lưỡi. Cặp vợ chồng vừa cưới, chưa kịp làm hôn thú, người ta nói đùa là “chúng mày chưa chính chủ”. Hai cô chân dài ngồi đấu láo với nhau lại hỏi “chính chủ của mày đâu rồi”? Chuyện luật lệ nhà nước biến thành chuyện tiếu lâm. Chẳng hiểu đầu óc các nhà làm chính sách, làm luật này “có vần đề” gì đây?
    Chiều 11-3, Bộ trưởng Giao Thông Vận Tải Đinh La Thăng cho biết đã rút bỏ quy định xử phạt xe không chính chủ ra khỏi dự thảo nghị định xử phạt vi phạm giao thông dự định ban hành vào ngày 1-7.
    Tuy nhiên, nói chuyện với báo mang VnExpress, ông Nguyễn Văn Tuyên, Cục trưởng Cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt (Bộ Công an) khẳng định, quy định về xử phạt xe không sang tên đổi chủ trong Thông tư 11 đã nêu rất rõ, nên bắt đầu từ ngày 15/4 CSGT vẫn sẽ áp dụng theo quy định. Ông Tuyên nói: “Hiện tại quan điểm của hai bộ không giống nhau nên quy định này sẽ phải trình Chính phủ phê duyệt. Tuy nhiên quan điểm của Bộ Công an là vẫn sẽ xử phạt nghiêm những xe không sang tên đổi chủ".
    Người dân hiện đang bị “treo lửng lơ” giữa những bất đồng của hai bộ.

    Cuộc chiến mũ bảo hiểm đang căng
    Đến chuyện đội mũ bảo hiểm “dởm” bị phạt 200 ngàn đồng, dự tính áp dụng từ đầu tháng 4 - 2013, lại bị dân la làng. Từ ba bốn năm nay, mũ bảo hiểm (MBH) bán đầy đường, đầy chợ, góc phố, ngã ba… chỗ nào cũng bày bán tràn lan, hàng thật hàng dởm lẫn lộn. Chẳng người dân nào muốn chết vì tai nạn giao thông nên cũng muốn mua loại mũ thật mũ tốt. Nhưng họ không thể phân biệt được mũ nào đúng quy cách, mũ nào chỉ để “che mắt CSGT”. Cũng phải công nhận một sự thật là tình trạng ở VN, người lao động nghèo còn nhiều lắm, mỗi ngày kiếm vài chục ngàn đủ ăn là mừng rồi. Giá nón thật khá đắt, trong một thời gian ngắn, nhà có chừng 5-10 người, chưa thể có đủ tiền mua.
    Ấy thế mà cũng có cơ quan đền nghị phạt anh dân đen trước. Dân nháo nhào, các cơ quan lại giải thích túi bụi. Cuối cùng giải pháp đưa ra là “Với mũ bảo hiểm giả, không bảo đảm chất lượng mà người dân khó nhận biết, cơ quan chức năng chỉ tuyên truyền, nhắc nhở.” Dân thoát được một mối lo, tuy nhiên, sáng 14-3, 4 bộ vừa quyết định ngừng ban hành thông tư mà theo đó sẽ phạt người đội MBH "dỏm" thì ngay trong chiều cùng ngày vị quan chức Ủy ban An toàn giao thông quốc gia lại tuyên bố sẽ xử phạt người đội MBH không có đủ 3 lớp. Thật ra MBH giả cũng thừa sức làm mũ có ba lớp.
    Chưa biết “cuộc chiến Mũ bảo hiểm” này sẽ đi về đâu.

    Trạm thu phí bủa vây
    Đặc điểm chung của các “kiến nghị”, “đề xuất” móc tiền của người dân là các ông này viện dẫn nước này nước kia đã làm, họ đều lờ tịt đi hoàn cảnh, điều kiện của các nước khác tốt hơn VN gấp nhiều lần. Tỷ dụ như việc thu phí chồng phí giao thông đường bộ, đường sá thiên hạ tốt hơn, các trạm thu phí không dày đặc bủa vây như ở VN...
    Thậm chí hiện nay có cả những trạm thu phí “lụi” tức là trạm thu phí không giấy phép vẫn ngang nhiên hoạt động. Cụ thể trường hợp vửa xảy ra. Sau khi phát hiện trạm thu phí không bảo đảm an toàn tự động và hoạt động không có giấy phép, một doanh nghiệp đã quyết định đưa vụ việc ra tòa án. Chiều 11-3 vừa qua, ông Nguyễn Hoàng Mỹ, Giám đốc Công ty sản xuất và xuất nhập khẩu Thuận An (11/8 KP.Đông, P.Vĩnh Phú, TX.Thuận An) đã nộp đơn lên Tòa án Thị xã.Thuận An kiện Trạm thu phí Lái Thiêu trên đường ĐT745 (P.Lái Thiêu, TX.Thuận An, Bình Dương) vì thu tiền mà không có giấy phép hoạt động. Theo tố cáo của nhiều người dân, khi sử dụng xe hơi lưu thông từ hướng hầm Thủ Thiêm ra xa lộ Hà Nội, lúc qua trạm thu phí trên xa lộ Hà Nội họ vẫn bị thu phí, mặc dù UBND TP.Sài Gòn quy định không thu phí với những xe này.
    Như vậy, có thể thấy rằng, có sự không công bằng giữa người dân và các cơ quan quản lý, doanh nghiệp độc quyền và tổ chức Hiệp hội. Các ông chủ tịch chỉ chăm chú vào “lợi ích nhóm” và những biến tướng vô cùng tinh ma của nó.

    Chuyện đáng làm không làm
    Trong khi đó có nguồn lợi lớn thu hàng trăm tỉ đồng mỗi năm thì cù cưa đến nay vẫn chưa làm. Thí dụ việc cho quảng cáo trên xe buýt tại TP Sài Gòn. Người dân đặt câu hỏi: vấn đề này đã được đặt ra lâu lắm rồi nhưng đến nay vẫn chưa có chuyển động nào hết. Các nước người ta đã cho quảng cáo trên xe buýt từ lâu, nhiều tỉnh thành ở VN cũng đã đồng ý cho thực hiện nhưng ở TP.Sài Gòn thì không. Vì sao? Đến nay vẫn chưa có câu trả lời. Nếu chỉ vì quản lý không được mà cấm thì năng lực quản lý quá yếu kém.
    Mỗi năm TP.Sài Gòn phải trợ giá cho xe buýt hàng trăm tỉ đồng lấy từ ngân sách, là tiền của dân đóng góp. Trong khi đó có nguồn thu cả trăm tỉ đồng từ quảng cáo thì lãnh đạo TP lại từ chối. Thành phố đang thất thu một khoản ngân sách khá lớn. Chỉ có một quyết định cho quảng cáo trên xe buýt hay không mà kéo dài mấy năm nay (mỗi năm mất hơn trăm tỉ đồng). Tại sao vậy? Người dân chờ câu trả lời của các ông lãnh đạo TP.

    Xây Nhà hát Giao hưởng trong công viên để làm gì?
    Trong khi đó, UBND TP Sài Gòn vừa chấp thuận chủ trương xây dựng Nhà hát Giao hưởng - Nhạc, Vũ kịch trong Công viên 23/9 với diện tích 1,2ha, có 2 khán phòng chính, sức chứa 1.700 chỗ, hướng chính nhìn ra phía chợ Bến Thành. Công trình này được giới hạn bởi các đường Tôn Thất Tùng, Lê Lai và Phạm Ngũ Lão, tọa lạc tại trung tâm quận 1, khu vực được mệnh danh là vị trí vàng của TP. Công trình dự trù đưa vào sử dụng vào cuối năm 2015.
    Chủ trương này cũng đang bị “ném đá” tơi bời. Bởi lẽ quá dễ hiểu là trong tình hình kinh tế suy thoái, xây dựng nhà hát giao hưởng là quá phí phạm, nhất là Nhà hát lớn Thành Phố mỗi năm cũng chỉ có lèo tèo vài vở diễn, giờ xây thêm cái nhà hát to đùng để ngắm nữa sao? Vả lại thưởng thức nhạc giao hưởng chưa phải là nhu cầu của người dân, ngay cả với những người được gọi là trí thức và hiểu biết âm nhạc. Hơn thế mật độ giao thông khu vực này quá dày đặc rồi. Lại thu hẹp khoảng xanh rất lớn vốn rất ít ỏi của thành phố để xây dựng nhà hát và bãi đậu xe của nhà hát. Đúng là chuyện… ngược đời!

    Còn nhiều quy định “lẩm cẩm” đang trong vòng tranh cãi
    Thưa bạn, đó chỉ là ba điều bốn chuyện với những “đề xuất” điển hình về máu “tham” của một số ông Chủ tịch tập đoàn cùng một vài quy định lạ đời tại VN. Còn khá nhiều những quy định khác cũng không kém phần “lẩm cẩm” của các ông làm ra luật, đẻ ra lệ. Thí dụ quy định “tay sáu ngón không được lái xe”; dự thảo về luật cư trú, quấy rối tình dục tại nơi làm việc bị phạt tiền từ 50 - 75 triệu đồng. Và những vấn đề gay go, gây nhiều tranh cãi như đề nghị “nổ súng bắn kẻ chống người thi hành công vụ”, còn rất nhiều ý kiến bày tỏ lo ngại xung quanh dự thảo nghị định này; lật tẩy những “bẩn” ghê người của showbiz Việt”;bất bình về cảnh người lao động Trung Quốc làm việc chui tại VN…
    Bài đã dài, xin để kỳ sau bàn tiếp.

    Văn Quang – 15-3-2013


    Hình:







    01- Bất động sản chết đứng như Từ Hải với những khu nhà tiền tỉ bỏ hoang






    02- Biệt thự của ông Trầm Bê, một đại gia bước ra từ bóng tối.






    03- Những chiếc xe chỉ có vài triệu đồng này hầu hết đều đã qua nhiều đời chủ, đến chủ cửa hàng cũng chẳng biết “chính chủ” đang ở nơi nào






    04- Mũ bảo hiểm bày bán tràn lan, người dân chẳng biết hàng nào thật, hàng nào giả






    05- Trạm thu phí DT 745 không có giấy phép vẫn hiên ngang hoạt động






    06- Xe buýt ở TP Sài Gòn, sao không cho quảng cáo?






    07- Mô hình vị trí xây nhà hát giao hưởng tại công viên 23-9




  4. #314
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Quang Viết từ SàiGòn: Vấn Nạn Lớn về Người Lao Dộng Trung Quốc tại VN

    Vấn nạn lớn về người lao động
    Trung Quốc tại VN
    Những băn khoăn, bất bình và không kém phần hài hước về những luật lệ và quy định mới toanh tại VN, còn nhiền chuyện cần phải bàn, xin để bàn sau. Trước mắt, trong thời gian này là chuyện người lao động Trung Quốc (TQ) đã và đang xâm nhập vào hầu hết các công trình, các nhà máy, xí nghiệp từ Bắc vào Nam. Trong khi đó tại biển Đông, bọn bành trướng Bắc Kinh vẫn không ngừng xâm lấn chiếm đóng những hòn đảo vốn thuộc chủ quyền của VN, man rợ hơn chúng thẳng tay khủng bố, bắt giữ, chém giết ngư dân VN kiếm sống trên lãnh hải nước mình.

    Trung Quốc ngày càng hung hãn trắng trợn hơn tại biển Đông
    Thời gian gần đây, TQ tiến hành một loạt các hoạt động tại hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam, trong đó có việc phê duyệt thành lập đài phát thanh và truyền hình của cái gọi là “thành phố Tam Sa” và đài truyền hình vệ tinh “Tam Sa”; cử Biên đội tàu Hải giám 83 cùng trực thăng Hải giám B-7103 và các tàu Hải giám 262 và 263 tiến hành tuần tra tại khu vực quần đảo Hoàng Sa.
    Theo Tân Hoa xã, hai tàu cá của người dân Việt Nam mang số hiệu QNg 96417TS và QNg 96382TS đã bị hai tàu hải giám 262 và 263 xua đuổi khỏi vùng biển Hoàng Sa thuộc chủ quyền không thể tranh cãi của Việt Nam. Hành động này được chính một phóng viên Tân Hoa xã có mặt trên tàu hải giám Trung Quốc tường thuật. Hãng tin nhà nước Trung Quốc cho hay hai tàu cá Việt Nam bị xua ra khỏi vùng biển xung quanh quần đảo Hoàng Sa vào lúc 10 giờ (9 giờ, giờ Việt Nam) sáng 13-3 vừa qua.
    Theo tin từ truyền thông Trung Quốc, cùng với tàu hải giám 83 và trực thăng hải giám B-7103, hai tàu 262 và 263 đang thực hiện hoạt động tuần tra phi pháp tại quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Thông tin được chính truyền thông nhà nước Trung Quốc đưa ra là bằng chứng không thể chối cãi về các hoạt động vi phạm chủ quyền Việt Nam tại quần đảo Hoàng Sa.
    Tin cho biết, chiếc tàu có tải trọng 1,500 tấn này đã đến khu vực quần đảo Trường Sa vào hôm 18 tháng Ba mà theo lời Trung Quốc là để “làm công tác khảo sát khoa học”, nhưng không nói rõ là công tác gì. Và ngày 20-3, Hải quân Trung Quốc vừa bắt đầu cuộc diễn tập xa bờ trên Biển Đông và khu vực tây Thái Bình Dương với 4 tàu chiến hạng nặng. Các hoạt động quân sự, đặc biệt là hải quân, của Trung Quốc thu hút sự chú ý của cộng đồng quốc tế, trong bối cảnh Trung Quốc đang có các tranh chấp chủ quyền với các nước láng giềng ở các vùng Biển Đông và Hoa Đông. Phải chăng là một cuộc phô trương sức mạnh bành trướng?
    Cái mộng bá quyền của TQ không còn lừa bịp được ai trên toàn thế giới này nữa. Với tình hình này, người Việt chúng ta đang phải đối đầu với nguy cơ “thù trong giặc ngoài” rất rõ, không còn nghi ngờ gì nữa. Dù ai “nói Đông nói Tây”, dù vì lý do ngoại giao hay bất cứ thứ lý do nào khác, người VN bây giờ luôn đề phòng hiểm họa xâm lăng cực kỳ thâm độc đó. Bốn chữ vàng “láng giềng tốt, bạn bè tốt, đồng chí tốt, đối tác tốt”, bây giờ đã trở thành một trò cười lố bịch nhất thời đại. Và khẩu hiệu 16 chữ “láng giềng hữu nghị, hợp tác toàn diện, ổn định lâu dài, hướng đến tương lai” đã đánh rơi mặt nạ, trơ ra bộ mặt trâng tráo phản bội, hướng đến mục đích thôn tính anh “đồng chí tốt” láng giềng, chưa nói đến toan tính cả những nước khác như Phillippines, Malaysia, Thái Lan, Singapore…
    Trở về đất liền của VN, TQ còn có những âm mưu đen tối hơn, không từ một thủ đoạn nào không làm. Thế nhưng rất tiếc vẫn còn có một vài địa phương tỏ ra quá thờ ơ hay quá “ngây thơ” với những thủ đoạn này.

    Chuyện hai năm trước đến nay vẫn giống y chang
    Bất kỳ một người VN nào dù ở trong nước hay ngoài nước đều nhìn rất rõ tham vọng của tập đoàn lãnh đạo TQ dù cũ hay mới, chúng vẫn đi theo một con đường như nhau. Vậy mà ở một số nơi, người lao động TQ vẫn có mặt và vẫn hoành hành ngang dọc, vì lọt sổ, ví quản lý quá yếu kém hay được quan chức một số địa phương “ưu ái” vì lẽ này hay lý khác?!
    Tôi thật sự ngạc nhiên đến kinh ngạc với những tin tức nóng hổi trong tuần này về tình trạng những người lao động TQ hiện nay đang có mặt tại Phú Yên (miền Trung) và tại huyện Thủy Nguyên (Hải Phòng).
    Tôi kinh ngạc bởi cách đây hơn 2 năm, dư luận tại VN đã lên án mạnh mẽ về vấn đề này, từ chuyện có tới cả ngàn người lao động làm việc tại nhà máy phân đạm Cà Mau là lao động “chui’, không cần thông hành, không xin phép, qua mặt nhà chưc trách tỉnh này dễ như đi chơi phố. Và tôi cũng đã có bài trả lời độc giả một số báo, nêu ra trường hợp cụ thể về hơn 200 lao động TQ có mặt tại Khu công nghiệp (KCN) Long Giang thuộc huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang cùng những hệ lụy của nó như dùng tiền làm hư con gái mới lớn, đánh nhau với lao động Việt khiến quê nghèo trở nên xáo trộn, làm tan nát nhiều gia đình đang êm ấm.
    Tưởng rằng các địa phương đã nhìn thấy hiểm họa khôn lường đó, ngăn chặn đến nơi đến chốn tình trạng này, không còn có thể xảy ra thêm một lần nào nữa.
    Vậy mà giờ đây tình trạng này vẫn còn xảy ra đúng như “bi hài kịch” tôi đã tường thuật với bạn đọc ngày 2 năm trước (ngày 18-8-2011). Lúc đó tôi chỉ trả lời độc giả của một hai tờ báo tôi cộng tác thường xuyên, nay tôi nhắc lại những vấn đề chính để nhiều bạn đọc cùng biết và so sánh.


    Quê nghèo xáo trộn vì người lao động TQ
    Trước hết mời bạn đọc nguyên văn bi hài kịch có thật sau đây ở một thôn xóm nghèo nay biến thành Khu Công Nghiệp do TQ làm chủ. Chuyện xảy ra từ những năm 2010.
    Từ khi bắt đầu khởi động việc xây dựng, KCN Long Giang đã có rất nhiều công nhân người TQ đến làm việc. Hơn 200 lao động TQ có mặt tại Khu công nghiệp (KCN) Long Giang thuộc huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang, dùng tiền làm hư con gái mới lớn, làm tan nát nhiều gia đình đang êm ấm, đánh nhau với lao động Việt khiến quê nghèo trở nên xáo trộn.
    Nhiều chị em đã có chồng, thấy mấy anh công nhân người nước ngoài này vừa đẹp trai vừa có tiền liền đem ra bàn cân để so sánh với chồng. Đó là mở đầu cho bi kịch của nhiều gia đình. Còn mấy cô gái trẻ cũng mê tít mấy tay công nhân ngoại quốc này, mặc cho thiên hạ dèm pha, chê bai… Và đây là chuyện có thật

    Gái 1 con, bỏ chồng theo anh Tàu đáng tuổi ông nội
    Chị T - sinh năm 1986, cao 1,73m với làn da trắng ngần, được coi là hoa khôi của xã Tân Lập 1 (huyện Tân Phước). 20 tuổi, chị yêu anh V - công nhân gần nhà, chỉ vì anh hiền lành, ăn nói có duyên. Cưới nhau được đầy năm, gia đình nhỏ của họ có thêm đứa con trai bụ bẫm, cuộc sống gia đình càng đầy ắp tiếng cười. Khi KCN Long Giang bắt đầu hoạt động, anh V mở quán cà phê , chị T bán thêm rượu bia và vài món ăn bán cho khách.
    Trong nhóm công nhân kỹ sư người Trung Quốc là “mối ruột” của quán, có một người đàn ông dáng cao lớn, bệ vệ, gần 60 tuổi luôn hào hứng “chi đẹp” khi chị T ra tính tiền. Chỉ sau một tháng người đàn ông này ghé quán, chị T chuyển từ chiếc xe gắn máy Tàu sang xe tay ga Air Blade nhập khẩu từ Thái với giá lên đến hơn 60 triệu đồng.
    Anh V gặng hỏi, chị T mặt nặng mày nhẹ bóng gió chê chồng lâu nay bất tài nên chị thua thiệt với người ta. Và chiếc xe này là “quà tặng” làm quen của một người đàn ông ngoại quốc vì khen chị nấu ăn ngon!
    Đến khi anh V phát hiện vợ mình “tòm tem” với gã kỹ sư đáng tuổi ông nội, anh mới ngã ngửa khi lâu nay không để ý tới những biểu hiện khác thường của vợ. Lúc này chị V ném lá đơn ly hôn ra bắt anh ký và... đuổi anh khỏi nhà.
    Thương vợ, thương con, anh V cố nhịn nhục và hứa cố gắng làm thật chăm chỉ để vợ con sung sướng. Thế nhưng, anh V càng xuống nước năn nỉ chị T càng coi thường chồng. Chị công khai qua lại với gã đàn ông kia mà không cần biết tâm trạng của chồng mình ra sao.
    Uất ức, anh V canh vợ chạy xe trên đường rồi cho xe tông vào để “cả hai cùng chết”. Cú tông khá mạnh, cả hai phải vào bệnh viện cấp cứu. Cả hai không chết, khi ra bệnh viện, anh V đồng ý ly hôn và dọn đồ ra khỏi nhà. Còn người vợ đầu ấp tay gối với anh lâu nay lấy tiền của người tình cất thêm căn nhà khang trang bên cạnh căn nhà cũ để vui vầy duyên mới. Còn gì cay đắng hơn!

    Mẹ cặp bồ, con cũng “lên đời” theo
    Một người thợ VN làm tại đây cho biết, lương của những công nhân nước ngoài tại KCN Long Giang cả chục triệu đồng, còn bậc kỹ sư thì thu nhập vài chục triệu đồng một tháng. Do vậy, họ chi xài rất thoải mái so với những nông dân quanh năm chân lấm tay bùn trong xã. Với mẽ ngoài bảnh bao, tiền bạc rủng rỉnh họ nhanh chóng hạ gục những phụ nữ muốn “lên đời”.
    Ông Ba K - ở ấp 4, có cô con gái mới 16 tuổi dáng vẻ phổng phao, đã lọt vào tầm ngắm mấy tay công nhân ngoại quốc. Thấy cô con gái ông K phải tắm ngoài cầu ao, đám công nhân chi ngay 20 triệu đồng làm nhà tắm cho “nàng”. Khi thấy cô gái mới lớn xiêu lòng, cả nhóm thay nhau ve vãn, hết anh này “chia tay” lại tới lượt anh khác “nhào dô”…
    Còn bà M ở ấp 5, thấy mình “hết lửa” khó cặp bồ với mấy tay công nhân ngoại, nên xúi đứa cháu gái chưa tới 18 tuổi “dụ” tay công nhân ngoại quốc lớn hơn tuổi bà, về ăn ở trong nhà như vợ chồng. Chưa hết, cũng tại ấp 4, có trường hợp cả hai mẹ con cùng cặp bồ với đám công nhân ngoại. Họ bất chấp mọi thứ, “miễn có tiền là được”. Thậm chí, bà còn rước đứa cháu mới 16 tuổi ở Kiên Giang đem lên mai mối cho một anh chàng xấp xỉ 50 tuổi.

    Nhất quyết xin ly hôn để công khai qua lại với bồ mới
    Theo một viên chức hộ tịch xã Tân Lập 1, chỉ riêng ấp 4, nơi có KCN, đã có hơn chục trường hợp các bà vợ tự ý xin ly hôn với chồng. Tất cả đều hòa giải bất thành vì các bà nhất quyết bỏ chồng với lý do chồng không biết làm ăn, say xỉn, quan điểm bất đồng... Ông này nói: “Ly hôn bữa trước, bữa sau đã thấy các chị công khai qua lại với mấy ông chồng hờ ngoại quốc”.
    Ông Lê Văn Rớt – viên chức tư pháp xã Tân Lập 1, cho biết: “Tình hình phụ nữ cặp bồ với mấy ông công nhân Trung Quốc hồi mới thành lập KCN Long Giang gây xôn xao dư luận dữ lắm, nhưng bây giờ lắng dịu rồi. Theo tôi biết, chỉ có 2 trường hợp làm đám cưới, còn lại là họ sống theo kiểu chồng hờ vợ tạm, hết hợp đồng lao động mấy ổng bỏ về nước, mấy chị trót bỏ chồng phải chịu thiệt thòi. Dư luận thì nhiều nhưng tôi biết chỉ khoảng chục trường hợp xin ly hôn thôi…”.

    Đánh công nhân Việt
    Không chỉ ve vãn đàn bà con gái, một số công nhân ngoại quốc còn đánh nhau với công nhân Việt. Anh Nguyễn Văn Thảnh kể lại: Mất hết đất sản xuất, tui với mấy ông bạn xin vào KCN làm phụ hồ. Cùng phận “cu-li” như nhau nhưng lương của mấy ông Trung Quốc cao gấp 3-4 lần chúng tôi, tới 350.000 đồng/ngày.
    Có lần tôi đang trộn hồ thì một công nhân tên A Sịn tự dưng cầm cán cuốc gõ vào đầu tôi, miệng xí xô tiếng Tàu. Đau quá, tôi cầm cái vá trộn hồ quật luôn vào chân A Sịn. Anh ta quăng cuốc bỏ chạy. Tôi tưởng vậy là thôi, nào ngờ A Sịn vác ra cây búa và tụ tập mấy công nhân khác đòi ăn thua đủ với tôi. May mà sự việc sau đó được can ngăn kịp thời, nếu không sẽ có án mạng.
    Mới đây, một nhân công người Việt tên Danh C, khi làm việc trong KCN gây ra lỗi. Thay vì giải quyết theo Luật Lao động, một nhóm công nhân TQ đã lôi Danh C vào phòng, đánh cho một trận thâm tím mặt mày.

    Chuyện ngày nay tại Phú Yên
    Thưa bạn đọc, đó là “thảm cảnh” làng quê đã từng xảy ra từ nhiều năm trước và bây giờ đang “diễn” lại. Trong tuần này một số báo chí tại VN đã thông tin về chuyện lao động TQ vẫn hoành hành tại những công trình do họ đấu thầu được ở các tỉnh.
    Nhà máy Thủy điện La Hiêng 2 được xây dựng tại xã Phú Mỡ, huyện Đồng Xuân - Phú Yên do Công ty CP VRG Phú Yên (Tập đoàn Cao su Việt Nam) làm chủ đầu tư với tổng vốn trên 500 tỉ đồng. Sau khi trúng thầu trọn gói từ thiết bị đến thi công, liên doanh nhà thầu Chiết Giang 1 (Trung Quốc) đã đưa hàng trăm lao động nước này sang làm việc. Nhà máy dự tính hoàn thành vào đầu năm 2012 nhưng hiện tại vẫn chưa xây dựng xong đường hầm!

    Chạy xe ẩu, quan chức địa phương chỉ biết phàn nàn
    Người dân sống dọc 2 bên đường từ thị trấn La Hai đến xã Phú Mỡ cho biết vào những lúc chiều mát, họ rất ngại ra đường vì sợ xe của người Trung Quốc tông phải. Anh Hiệp ở xã Xuân Quang 1, huyện Đồng Xuân kể lại: “Đường quê, nhiều trẻ em chơi đùa nhưng họ chẳng quan tâm, phóng xe như chỗ không người”.
    Theo anh Hiệp, trước đây cũng đã từng xảy ra trường hợp lao động Trung Quốc lái xe hơi tông chết bò của người dân địa phương rồi chạy mất. Ông La Lan Dũng, Phó Bí thư Đảng ủy xã Phú Mỡ, cho biết xã này đã phải khuyến cáo người dân sống gần đường cần đề phòng khi có xe của lao động Trung Quốc. Ông Dũng nói: “Họ chạy xe ẩu lắm, không cẩn thận là dễ gặp tai họa”.
    Như thế là các quan chức địa phương cũng “chịu thua” mấy anh thợ TQ muốn làm gì thì làm? Luật lệ đâu chẳng thấy, chỉ thấy dở luật lệ với dân mình vốn hiền lành ngoan ngoãn.

    Nhiều lao động “chui”
    Phòng Việc làm - An toàn lao động (Sở Lao Động -Thương Binh -Xã Hội tỉnh Phú Yên) cho biết lúc cao điểm, Nhà máy Thủy điện La Hiêng 2 có đến hơn 200 lao động Trung Quốc làm việc. Trong đó, sở này chỉ cấp giấy phép lao động cho hơn 150 người, còn lại là lao động “chui”. Ông Nguyễn Tài Soa, Trưởng Phòng Việc làm - An toàn lao động, giải thích: “Chúng tôi chỉ cấp phép cho những người có đủ bằng cấp và hợp đồng lao động từ 3 tháng trở lên”. Theo ông Nguyễn Xuân Ngân, cán bộ Phòng Việc làm - An toàn lao động, trên thực tế, các ngành chức năng rất khó xác định có bao nhiêu lao động Trung Quốc làm việc tại Nhà máy Thủy điện La Hiêng 2. Ông nói: “Chúng tôi chỉ kiểm tra dựa trên danh sách lao động mà nhà thầu đã đăng ký, còn ngoài danh sách thì rất khó”.
    Như vậy là ông Ngân thừa nhận nhưng không cho biết tại sao cơ quan có chức năng kiểm soát người lao động lại gặp khó? Khó ở chỗ nào? Ai làm khó?
    Theo quy định, lao động nước ngoài làm việc tại Việt Nam phải là những chuyên gia, lao động kỹ thuật có tay nghề cao. Thế nhưng, tại công trình thủy điện La Hiêng, lao động Trung Quốc làm đủ các công việc, kể cả nấu ăn, thợ hồ… Ông Ngân lại nói. “Khi kiểm tra, chúng tôi đã phát hiện trường hợp này nhưng chủ thầu cho biết công nhân Trung Quốc làm được nhiều việc, từ tay nghề cao đến phổ thông nên rất khó xử lý”.
    Té ra chủ thầu TQ nói sao quan chức đại diện cho nhà nước VN đều nghe hết? Lạ thật.

    Đến người Lao động TQ ở huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng
    Huyện Thủy Nguyên - Hải Phòng được xem là địa phương có đông người Trung Quốc sinh sống và làm việc nhất VN. Kể từ khi dự án Nhà máy Nhiệt điện Hải Phòng được thực hiện (năm 2005) đến nay, cùng với việc các công ty Quảng Tây, Hồ Bắc và Đông Phương của Trung Quốc trúng thầu thi công và lắp đặt thiết bị thì hàng ngàn lao động Trung Quốc kéo đến làm việc tạo nên các làng Trung Quốc, phố tàu dọc các xã Tam Hưng, Ngũ Lão.
    Giống hệt như những gì đã xảy ra ở huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang, người lao động Trung Quốc thường nhậu nhẹt say xỉn, gây gổ đánh nhau với dân địa phương; thậm chí còn tán tỉnh ve vãn sinh con với phụ nữ địa phương.
    Ông Đỗ Quang Hảo, trạm trưởng Cảnh sát xã Tam Hưng cho biết: “Quá đông người nước ngoài làm việc, sinh sống gây cho chúng tôi nhiều khó khăn, bất đồng ngôn ngữ là một rào cản lớn. Nhiều đêm thấy họ về quá muộn, uống rượu say, mình nhắc nhở nhưng họ chẳng nghe. Ngoài số lao động chính thức, rất khó để quản lý số lao động “chui”. Có những vụ người Trung Quốc sau khi gây án, công an điều tra thì họ đã về nước…”.
    Theo Sở Lao Động -Thương Binh -Xã Hội Hải Phòng, trước Tết Quý Tỵ có khoảng hơn 2.000 người nước ngoài làm việc tại Hải Phòng, trong đó quá nửa là người Trung Quốc. Số lao động này hầu hết tập trung tại các dự án lớn như Nhà máy Nhiệt điện Hải Phòng, KCN Đồ Sơn, KCN Thâm Việt (huyện An Dương). Ngoài ra, còn hàng chục doanh nghiệp da giày, hóa chất, xây dựng… có người lao động Trung Quốc làm việc. Thực tế, trong hàng ngàn lao động Trung Quốc đang làm việc tại Hải Phòng, đa số làm những công việc phổ thông như phụ hồ, thợ xây, thợ hàn… trong khi rất nhiều lao động phổ thông tại địa phương đang thất nghiệp.
    Không nhũng thế họ còn quyến rũ phụ nữ VN, ăn ở sinh con cái dây dưa. Thật ra mấy anh lao động nghèo ở TQ kiếm vợ rất khó nên họ tìm đủ cách quyến rũ con gái Việt bất kể có chồng con hay chưa. Làng xóm Thủy Nguyên yên bình bỗng trở nên xáo trộn chẳng khác nào ở Long Giang huyện Tân Phước, tỉnh Tiền Giang những năm trước.

    Hồi chuông báo nguy
    Có phải vì lạm phát, vì cơn bão giá làm đời sống khó khăn nên vùng quê hẻo lánh xa xôi cũng chịu ảnh hưởng lớn lao tới mức này? Đúng là xã hội đang xuống cấp kinh khủng. Đã có những hồi chuông báo nguy từ lâu, nhưng sao mọi chuyện vẫn cứ tiếp diễn? Các địa phương phải chịu trách nhiệm hoàn toàn về việc này và các ngành, các bộ của chính phủ cần kiểm soát gắt gao, kỷ luật thật nghiêm những kẻ tiếp tay cho giặc.
    Mời bạn đọc những ý kiến vô cùng phẫn nộ của người dân, không cần bình luận gì thêm. Bạn Q.Hung: “Tất cả vì mấy ông nhà đầu tư của VN “bụng thì phệ mà óc thì ngắn”, chỉ biết cái lợi trước mắt, ham rẻ mà không thấy lợi bất cập hại. Đến đứa trẻ cũng biết đối với TQ thì “tiền nào của nấy”, họ bỏ thầu giá phế liệu để trúng thầu rồi họ tự do đưa người dân họ sang xây dựng công trình chất lượng thì như đồ chơi (vậy mà ta cũng nghiệm thu mới chết chứ). Sau đó buộc ta vào thế đã rồi, phải thêm chi phí phát sinh để khắc phục, sữa chữa đôi khi tốn gấp nhiều lần giá bỏ thầu.
    Nhân dân ta thì thất nghiệp đầy ra mà để cho TQ nó cướp miếng ăn của dân, thật quá đáng! Chưa nói tới sự nguy hại về quốc phòng an ninh. Cái này ai chịu trách nhiệm?
    - Bạn Hoa Cỏ May: “Khắp hang cùng ngõ hẻm, từ thành thị đến thôn quê, đâu đâu cũng có người TQ, họ ngang nhiên, bạo ngược, mà không hề biết rằng mình đang ngụ cư trên đất của ai, xót xa hơn, là người dân mình đành phải nhún nhịn ngay trên mảnh đất nhà mình, khi người TQ nghênh ngang say sỉn, phá phách, và chính quyền địa phương thì cũng còn tệ hơn nữa. Ai sẽ đứng về phía người dân khi họ bị người TQ vào tận nhà ức hiếp. Căm phẫn!!!

    Văn Quang 22-3-2013

    Hình:


    01- Tàu Hải giám 262 của Trung Quốc áp sát tàu cá QNg96382TS trên vùng biển Hoàng Sa hôm 13-3. Ảnh: Hinews.cn.






    02- Tàu tuần tra đại dương TQ được trang bị bãi đáp trực thăng xâm phạm đảo Phú Lâm thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.






    03- Tàu Ngư chính 310 của TQ từng vi phạm chủ quyền của Việt Nam - Ảnh: Hoàn Cầu thời báo.






    04: Lao động TQ làm việc tại nhà máy nhiệt điện Hải Phòng.







    05- Lao động TQ đang làm các công việc giản dị như trộn hồ, đẩy xe rùa tại công trình Nhà máy Alumin Nhân Cơ, trong khi dân VN đang thất nghiệp!



  5. #315
    Biệt Thự Co may's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,042
    Bác Văn Quang đã nói thay cho mọi người.
    Cảm ơn Bác!
    "Giả vờ làm thứ cỏ cây nhỏ bé...cũng là xạo ke luôn..."

  6. #316
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Quang Viết Từ SàiGòn: Bắn Giết Ngư Dân VN Trung Quốc cho là hợp lý

    Bn giết ngư dân VN,
    Trung Quc cho là hp lý!
    Trước những hành động man rợ và những câu trả lời hỗn xược đầy tính du côn thách thức của Trung Quốc, Việt Nam sẽ làm gì? Đó là một câu hỏi của hầu hết người Việt Nam trong lúc này. Bởi không thể phủ nhận một thực tế là Hải quân VN bây giờ còn yếu trước sức mạnh của Trung Quốc. Và cũng vin vào sức mạnh ấy, Trung Quốc nghênh ngang, tàn bạo đối với tàu thuyền của VN trên biển Đông. Nhưng không phải bất cứ một quốc gia hùng mạnh nào cũng nhe nanh múa vuốt toan tính nuốt chửng những nước láng giềng. Như thế thì còn gì là công pháp Quốc Tế, làm gì còn là lương tâm, còn gì là nhân loại, làm sao mơ đến chuyện hòa bình trên toàn thế giới này. Con người chỉ biết tranh giành cắn xé lẫn nhau, con mạnh ăn thịt con yếu thì chỉ còn là loài dã thú!

    Dân đã sẵn sàng hy sinh cho danh dự tổ quốc
    Người VN chúng ta, qua bao thăng trầm trong lịch sử, đất nước hàng ngàn năm đô hộ giặc Tàu rồi cũng vùng dậy, đòi quyền sống, quyền tự do cho dân tộc của mình. Đó là tinh thần bất khuất của dân Việt, hẳn Bắc Kinh vẫn chưa quên. Lúc này chính là lúc tinh thần quật cường bất khuất đó trỗi dậy mạnh mẽ. Tung Quốc đừng dại dột thử lòng yêu nước của dân tộc Việt.
    Nhưng nói thế chưa đủ, phải chứng tỏ bằng hàng động thiết thực hơn, phải bằng mọi cách ngăn chặn ngay bàn tay máu man rợ của kẻ thù.
    Phản đối không xong, hội nghị này hội nghị kia, đề nghị đàm phán song phương, đa phương đều chẳng mang lại mảy may kết quả nào, vậy cách cuối cùng là gì? Chỉ còn cách chống trả, quyết liệt chống trả. Còn một người cũng đánh, thua cũng đánh, đánh tới cùng, đánh cho chúng phải lập tức ngưng ngay những hành động tàn ác của chúng lại. Không ai muốn chiến tranh, nhưng giặc đến nhà cướp bóc, chém giết chủ nhân, không đánh trả chỉ còn mỗi việc là xin làm nô lệ.
    Hãy tự hỏi, bọn xâm lươc TQ còn điều gì tàn ác, man rợ nhất đối với người VN mà chúng chưa làm? Từ tẩm độc thực phẩm đến phá hoại kinh tế ngấm ngầm bao lâu nay tại nông thôn, xuất cảng lao động sang VN, phá hoại đời sống của người dân từ biên giới đến đất liền, tấn công giết người cướp của tại vùng biển VN... Chúng đã buộc người VN phải xả thân chiến đấu chống lại.
    Thưa bạn, đó cũng là ý nghĩ trung thực nhất của mọi người dân VN hiện nay. Có thể họ không nói thành lời, nhưng từ trong tận cùng ý thức của người dân là như thế. Tuy nhiên, cụ thể Việt Nam sẽ phải làm gì, người dân vẫn còn chưa biết, còn chờ đợi vào chính phủ. Hơn bao giờ hết, người dân Việt đã rất sẵn sàng hy sinh tất cả để giữ gìn giang sơn, nêu cao danh dự của dân tộc, bảo vệ đời sống của hơn 80 triệu dân.
    Trong bài tuần trước, tôi đã tường thuật về “Trung Quốc ngày càng hung hãn trắng trợn hơn tại biển Đông” thì ngay đầu tuần này, Trung Quốc lại hung tợn, tàn bạo hơn, chúng đã bắn tan hoang tàu đánh cá của ngư dân VN. Có lẽ nhiều bạn đọc đã biết tin này, nhưng tôi không thể không lên tiếng, ở đây tôi tường thuật chi tiết hơn và vạch trần những toan tính cùng hung cực ác của bọn “tân thổ phỉ” này, cùng những câu trả lời hống hách đểu cáng của chúng sau khi bị phản đối vì bắn bừa bãi vào tàu các của ngư dân VN.

    Chạy trối chết tránh hai gọng kìm của tàu sắt TQ
    Trong lúc hành nghề khai thác thủy sản ở vùng biển Hoàng Sa, ngày 20/3, tàu cá của ông Bùi Văn Phải quê ở xã An Hải, huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi bị tàu của Trung Quốc rượt đuổi và nổ súng
    Thuyền trưởng Phạm Quang Thạnh kể lại: Ngày 28-2, chiếc tàu QNg 96382 TS (105CV) cùng 9 ngư dân xuất bến hướng ra Hoàng Sa đánh bắt. Đến ngày 13-3, khi các ngư dân đang lặn ở đảo Linh Côn (thuộc quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam) thì bị 2 tàu sắt màu trắng của Trung Quốc mang số hiệu 262 và 263 uy hiếp. Ngay lập tức, các ngư dân lên tàu nhổ neo bỏ chạy. Thế nhưng, do tàu của ngư dân công suất nhỏ, 2 tàu sắt nhanh chóng đuổi kịp và “kẹp” vào giữa rồi dùng vòi rồng xịt vào mạn tàu.
    Anh Thạnh kể: “Cố nhấn ga, luồn lách, tàu cá của chúng tôi mới thoát được gọng kìm của 2 tàu sắt và bỏ chạy. Khi ra cách đảo Linh Côn khoảng 6-7 hải lý, 2 tàu Trung Quốc mới không đuổi nữa”.

    Lần thứ hai chạy không thoát, bị tàu TQ chặn đầu và liên tục nã đạn
    Chiều cùng ngày, tàu QNg 96382 TS tiếp tục quay trở lại đảo Linh Côn đánh bắt. Vì tàu đi nghề lặn, không gặp được luồng cá nên tàu anh Thạnh phải ở lại nhiều ngày sát đảo Linh Côn. Đến khoảng 10 giờ ngày 20-3, khi 9 ngư dân đang lặn ở đảo Linh Côn lại phát hiện tàu tuần tra màu trắng của Trung Quốc mang số hiệu 786 tiến lại gần.
    Cũng giống lần trước, anh Thạnh bất chấp nguy hiểm, vội kéo các ngư dân đang lặn ở dưới đáy biển lên nhưng vẫn không cho lên khỏi mặt nước (vì đang lặn ở dưới sâu kéo lên đột ngột dễ dẫn đến tử vong) và nhổ neo cho tàu chạy chậm để đối phó. Khi đó, tàu Trung Quốc vượt lên phía trước, ép đầu tàu của các ngư dân và bắn liên tiếp 4 phát súng vào tàu khiến anh em đi trên tàu hoảng loạn. Trước tình thế bất lợi, anh Thạnh ra lệnh mọi người ra phía mũi tàu, còn anh và một ngư dân ở lại ca bin để điều khiển tàu và gỡ thiết bị máy dò định vị giấu đi.
    Bị trúng đạn từ tàu Trung Quốc, cabin bốc cháy dữ dội, để lộ ra 4 bình gas lớn. Sợ bình gas phát nổ, các ngư dân trên tàu lao vào dùng nước biển dập lửa. Sau khoảng 30 phút, lửa trên tàu được dập tắt nhưng toàn bộ áo quần, mền, chiếu… của ngư dân bị cháy rụi. Lúc này, tàu Trung Quốc cũng bỏ đi.
    Ngư dân Lê Thu, đi trên tàu, kể thêm: “Khi tàu Trung Quốc đuổi theo và kẹp mạn tàu cá, một số lính trên tàu lăm lăm tay súng không nói không rằng liên tục nã đạn, mặc cho lúc đó anh em chúng tôi đã tập trung trên mũi tàu”.

    Hành vi giết người vô cùng nham hiểm
    Bạn đọc Tư Đào phân tích: “Ngoài việc ngang ngược cố hữu, Trung Quốc còn thể hiện là một quốc gia hết sức nhẫn tâm và vô nhân đạo. Tàu tuần tra của họ trang bị hỏa lực đầy đủ và thản nhiên bắn thẳng vào tàu đánh cá của ngư dân không một tấc sắt, trong khi 9 ngư dân đang ngậm ống thở lặn sâu dưới làn nước biển. Đây là hành vi giết người thực sự vì chỉ cần tàu đánh cá chạy nhanh thì những ngư dân đang lặn sẽ bị mất ống thở hoặc trồi lên nhanh quá sẽ bị chết hoặc nghẽn máu não gây tàn phế. Với những quốc gia có một chút lòng nhân đạo thì chắc chắn tàu tuần tra của họ sẽ không có hành động độc ác như thế”.

    Tàu và máy bay TQ thường xuyên truy đuổi bắn phá, cướp phá tàu cá VN
    Vụ truy đuổi và bắn tàu cá Quảng Ngãi vào ngày 20/3 không phải là hành động đơn lẻ của Trung Quốc. Theo Hội Nghề cá Việt Nam, trong hai tháng đầu năm nay thôi, Trung Quốc đã gia tăng việc cản trở, xua đuổi tàu cá của Quảng Ngãi với ít nhất 5 vụ nghiêm trọng được báo cáo.
    Trưa 28/1, một tàu cá khác của Quảng Ngãi cũng bị tàu của Trung Quốc bắn vào cabin làm vỡ hai tấm kính và cháy quần áo của thuyền viên. Các ngư dân bị cướp 200 mét dây câu và đuổi ra khỏi khu vực Hoàng Sa. Nhiều tàu cá khác bị tàu Trung Quốc, thậm chí cả trực thăng, rượt đuổi.
    Hội Nghề cá cho biết, khác với việc bắt giữ như các năm trước, tàu Trung Quốc chuyển qua các hành động vũ lực. Khi đến sát được tàu cá VN thì cướp, phá tài sản... Từ đầu năm nay, khu vực Hoàng Sa bị Trung Quốc phá sóng nên các máy thông tin liên lạc có tích hợp định vị vệ tinh (GPS) không thể liên lạc được với các trạm bờ nên không phản ánh kịp thời tình hình đang xảy ra.
    Bà Phạm Thị Hương, Phó Chủ tịch UBND huyện đảo Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, cho biết sau khi xác minh, đã biết được thông tin 2 trường hợp tàu cá của ngư dân bị tàu Trung Quốc ngăn cản đánh bắt hợp pháp trên quần đảo Hoàng Sa. Ngoài tàu ông Phải còn có tàu của ông Dương Văn Giàu (ngụ xã An Hải, huyện Lý Sơn) bị tàu Trung Quốc quấy phá, ngăn chặn.
    Cũng theo một số ngư dân ở Bình Châu, huyện Bình Sơn - Quảng Ngãi, việc tàu cá Trung Quốc dùng súng bắn gây cháy tàu cá của ngư dân khi đang đánh bắt hợp pháp ở vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam đã xảy ra từ lâu và nhiều trường hợp.
    Ngư dân Đặng Tằm (ở tại xã Bình Châu, huyện Bình Sơn) cho biết vào đầu năm 2013, khi tàu của ông đang đánh bắt ở vùng biển Hoàng Sa thì bị tàu tuần tra của Trung Quốc uy hiếp và bắn cháy. Khi trở vào đất liền, tàu của ông Tằm vẫn còn dấu vết của viên thuốc cháy xoáy vào thành tàu, để lại một lỗ sâu hoắm.
    Ngư dân Bùi Văn Phải kiên quyết nói “Bây giờ ra Hoàng Sa khó làm lắm, phải cử một người ngồi trên nóc tàu quan sát như radar để canh tàu Trung Quốc tới. Nhưng dù thế nào đi nữa anh em tôi vẫn không bỏ biển Hoàng Sa”.
    Tính ra từ đầu năm đến nay có 20 vụ tàu cá của Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc ngăn cản, bắn phá khi đang hành nghề ở Hoàng Sa. Hành động dùng vòi rồng, đạn lửa bắn cháy tàu cá đã diễn ra từ lâu…
    Theo các ngư dân, hiện ở ngư trường Hoàng Sa, Trung Quốc có khoảng 25 -30 tàu gồm nhiều lực lượng như kiểm ngư, tuần tra, hải giám. . . đang ráo riết hoạt động, thường xuyên uy hiếp, tấn công tàu cá của ngư dân Việt Nam.

    Công hàm phản đối và đòi bồi thường của chính phủ VN
    Ngày 25-3, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam Lương Thanh Nghị cho biết đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội trao công hàm phản đối việc tàu nước này uy hiếp, bắn cháy tàu cá mang số hiệu QNg 96382 TS của ngư dân tỉnh Quảng Ngãi trong lúc đang hoạt động nghề cá bình thường tại ngư trường truyền thống thuộc khu vực quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam.
    Theo ông Lương Thanh Nghị, đây là vụ việc hết sức nghiêm trọng, vi phạm chủ quyền của Việt Nam đối với quần đảo Hoàng Sa, đe dọa tính mạng và gây thiệt hại tài sản của ngư dân Việt Nam. Hành động này đã vi phạm nghiêm trọng các nguyên tắc của luật pháp quốc tế, Thỏa thuận về những nguyên tắc cơ bản chỉ đạo giải quyết vấn đề trên biển giữa Việt Nam và Trung Quốc, trái với tinh thần Tuyên bố ứng xử của các bên ở biển Đông (DOC). Ông Nghị nói:
    “Việt Nam kiên quyết phản đối, yêu cầu phía Trung Quốc điều tra, xử lý nghiêm hành động sai trái và vô nhân đạo nói trên, bồi thường thiệt hại cho ngư dân Việt Nam”
    Về vấn đề này, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Mỹ Patrick Ventrell, cho biết Washington rất “quan ngại” và đang tìm hiểu thêm thông tin về vụ việc. Nhưng ông nhấn mạnh, “chúng tôi phản đối mạnh mẽ việc đe dọa hoặc sử dụng vũ lực hay áp bức” trên Biển Đông.

    Công hàm của VN được trả lời như thế nào?
    Bộ Ngoại giao Trung Quốc chối bỏ việc tàu nước này bắn cháy cabin tàu cá Việt Nam. Người phát ngôn Hồng Lỗi trắng trợn khuyến cáo, Việt Nam cần yêu cầu ngư dân tránh vào vùng biển của Trung Quốc.
    Trước báo giới ở Bắc Kinh, người phát ngôn bộ Ngoại giao Trung Quốc thẳng thừng tuyên bố rất ngang ngược: “Phản ứng của cơ quan chức năng của Trung Quốc trước một tàu cá bất hợp pháp của Việt Nam là đúng đắn và hợp lý”.
    Ông này còn ngang nhiên nói rằng: “Chúng tôi hy vọng phía Việt Nam tiến hành các bước nghiêm túc nhằm cải thiện việc giáo dục và quản lý ngư dân để tránh các hoạt động trái phép như vậy”.
    Tuy vậy, người phát ngôn Trung Quốc lại từ chối trả lời các câu hỏi liệu có hay không việc tàu Trung Quốc bắn vào tàu cá Việt Nam và liệu tàu Trung Quốc có phải tàu chiến hay không.

    Trung Quốc lớn lối, đe dọa hỗn xược thẳng thừng
    Xinhua còn đưa tin, tàu Ngư Chính 46012, thuộc biên chế Tổng đội Giám sát Hải dương và Nghề cá tỉnh Hải Nam, sáng nay (26-3) bắt đầu rời cảng Hải Khẩu để tới quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam và bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham, điểm nóng về tranh cãi chủ quyền giữa Philippines và Trung Quốc, trên Biển Đông.
    Chuyến đi lần này của tàu Ngư Chính được lên kế hoạch kéo dài đến ngày 13/4, với nhiệm vụ chủ yếu là tuần tra tại khu vực bãi cạn mà Philippines gọi là Scarborough còn Trung Quốc gọi là Hoàng Nham trên Biển Đông.
    Chuyến đi nhằm bảo vệ cái gọi là “chủ quyền và quyền hàng hải của Trung Quốc, tăng cường quản lý đối với bãi cạn, xử lý các tàu nước ngoài xâm phạm lãnh hải và nghề cá, đảm bảo an ninh sản xuất cho khu vực bãi cạn”
    Ngô Tráng, cục trưởng Cục Ngư chính Nam Hải thuộc Bộ Nông nghiệp Trung Quốc, nói”: “Đây là lần đầu tiên Tổng đội Giám sát Hải dương và Nghề cá tỉnh Hải Nam thực hiện nhiệm vụ tại bãi cạn Hoàng Nham, quãng đường rất dài và đối diện với nhiều tình huống phức tạp trên biển”.
    “Trong khi tuần tra, nếu phát hiện các nước láng giềng có hành động xâm phạm lãnh hải và nghề cá thì sẽ tiến hành các biện pháp mạnh, nếu cần thiết có thể lên tàu lục soát hoặc bắt giữ”.
    Ngô Tráng cho biết thêm tàu Ngư Chính 46012 có lượng rẽ nước 576 tấn, từng được điều tới Biển Đông và nhiều lần đuổi các tàu nước ngoài đi vào vùng nước mà Trung Quốc tuyên bố là lãnh hải của mình. Còn lực lượng của Cục Ngư chính Nam Hải có nhân sự hơn 4.000 người, năm nay ngoài việc lưu tâm đến bãi cạn Scarborough/Hoàng Nham, đá Vành Khăn, thì sẽ tăng cường lực lượng tại quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và vịnh Bắc Bộ.

    Diễu võ dương oai sức mạnh của kẻ cướp
    Trong khi đó Hải quân Trung Quốc lại khoe sức mạnh bằng việc bắt đầu cuộc diễn tập xa bờ trên Biển Đông và khu vực tây Thái Bình Dương với 4 tàu chiến hạng nặng.
    Đội hình tham gia cuộc “diễn tập” này gồm 4 tàu chiến, 4 máy bay trực thăng và một tàu đệm khí. Tàu hộ tống Hoành Thủy 572 và tàu đổ bộ 999 Tỉnh Cương Sơn đậu tải quân cảng Tam Á trước khi thực hiện diễn tập xa bờ.
    Cuộc tập trận còn có sự tham gia của tàu hộ vệ đạn đạo Lan Châu 170 và Ngọc Lâm 569 cùng 3 nhóm lực lượng, diễn tập tác chiến, bảo vệ và phản ứng nhanh trên biển.
    Các tàu của Trung Quốc và với Philippines đối đầu tại bãi cạn Scarobrough/Hoàng Nham trong nhiều tháng hồi năm 2011, căng thẳng do tranh chấp chủ quyền vẫn kéo dài đến nay. Đầu năm nay, Manila đưa tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc ra tòa án trọng tài quốc tế về Luật Biển của Liên Hợp Quốc. Philippines thể hiện mong muốn hội đồng trọng tài sẽ coi tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc tại khu vực tranh chấp là sai trái.
    Tuy nhiên, Trung Quốc bác bỏ vụ kiện và cho rằng nước này và từ chối cử đại diện đến tòa án trọng tài quốc tế.
    Có lẽ VN cũng phải đưa TQ ra tòa án Quốc Tế. Nhưng nếu quốc tế chưa hay không có phản ứng gì hữu hiệu, TQ vẫn cướp bóc, nổ súng vào tàu cá của ngư dân Việt thì sao? Chờ được vạ má đã xưng. VN phải tự bảo vệ trước đã.

    “Cướp bóc bắn phá là hợp lý”, lộ mặt nguyên hình kẻ cướp
    Rõ ràng TQ đã lộ mặt “côn đồ”, bất chấp lý lẽ, coi thường các nước láng giềng để thực hiện mộng bá quyền ở biển Đông. Một tên cướp lộ nguyên hình, công khai cho rằng việc cướp bóc là “đúng đắn và hợp lý” thì chẳng còn gì để đàm phán nữa!
    Tâm nguyện của người dân Việt Nam lúc này là cần phải có hành động cương quyết cứng rắn đáp trả những hành động tàn ác và tuyên bố ngang ngược của tên láng giềng thâm độc. Hải quân VN và những lực lượng bảo vệ biển của VN đã đến lúc phải vào cuộc bảo vệ được tính mạng và tài sản của người dân. Hãy noi gương tiền nhân: thua cũng đánh, còn một người cũng đánh.

    “Chừng nào còn sống, tôi còn ra Hoàng Sa”
    Hãy nghe một ngư dân tỏ rõ quyết tâm của người sống chết với biển đảo quê hương. Ông Đặng Tự (40 tuổi, ở tại thôn Châu Thuận, xã Bình Châu) nói: “Thời điểm này ra Hoàng Sa sẽ gặp nhiều tàu Trung Quốc cản trở, bắn phá nhưng đây là ngư trường của ông cha để lại, nếu không ra thì sẽ mất. Với lại, biển của mình, sao phải sợ!”.
    Ông Tự đã trải qua không ít hiểm nguy, thậm chí bị phía Trung Quốc nhiều lần bắt, đánh đập, phá sạch ngư cụ nhưng ông luôn tâm niệm: “Biển Hoàng Sa đã gắn bó với máu thịt của mình rồi, không thể dứt bỏ được”… Theo ông Tự, ra Hoàng Sa trước hết là để đánh bắt, sau đó bảo vệ ngư trường, biển đảo. Ông dứt khoát bày tỏ: “Chừng nào còn sống, tôi còn ra Hoàng Sa”.
    Ngư dận quyết tâm bám biển Hoàng Sa bởi vùng biển là của mình. Đừng để người dân hỏi: Khi chúng tôi bị tàu TQ cướp bóc, bắn giết, cảnh sát biển VN, lực lượng biên phòng, tàu tuần tra của VN ở đâu?

    Văn Quang
    Saigon, 30/03/2013

    Hình:







    01- Thuyền trưởng Phạm Quang Thạnh bên chiếc tàu bị Trung Quốc bắn cháy






    02- Cabin tàu cá QNg 96382 TS bị tàu Trung Quốc bắn cháy rụi, may mắn 4 bình gas trên tàu không phát nổ. Nếu nổ tất cả ngư dân chắn chắn sẽ chết.






    03- Thuyền trưởng Đặng Tằm (Quảng Ngãi) chỉ vào vết đạn do tàu Trung Quốc bắn vào mạn tàu của ông vào đầu năm 2013.






    04- Các tàu và trực thăng của Trung Quốc đang diễu võ dương oai với nước láng giềng






    05- Tàu hộ tống Hoành Thủy 572 và tàu đổ bộ 999 Tỉnh Cương Sơn đậu tải quân cảng Tam Á trước khi thực hiện diễn tập xa bờ.



  7. #317
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Quang - Viết từ Sài Gòn: Chính sách Chẳng giống ai





    Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
    Chính sách chẳng giống ai

    Đầu tháng 4 này ở VN, chuyện sôi nổi, gay gắt, đáng sợ và cũng đáng thương nhất là chuyện xăng dầu tăng giá đột ngột với mức cao nhất từ trước tới nay. Từ ông nhà giàu tới anh nghèo “rớt mùng tơi” đều vào cuộc, không biết nên gọi là “cuộc” gì cho đúng. Bởi có người thì than vãn chỉ biết kêu “khổ”, có ông lý luận dài dòng nhẹ nhàng vì sợ bị tóm bởi một lý do vớ vẩn nào đó. Nhưng cũng có ông “trên răng, dưới quần xà lỏn”, vợ bỏ đi lấy Tàu, anh ta làm phu hồ nuôi con, nhưng công ty xây dựng đang đói dài nên làm mỗi tuần có 4 ngày, còn mỗi cái xe gắn máy cà tàng, ngày hai buổi chạy hộc tốc 15 cây số đến chỗ làm, mỗi ngáy phải chi thêm cả chục ngàn tiền xăng, anh ta chẳng còn gì để mất nên vào “cuộc chửi”, dù biết chửi cũng chẳng ai nghe, chửi cho đỡ tức thôi. Nhưng càng chửi càng tức vì anh chị bán xăng có biết “thông cảm” bao giờ đâu. Có ông ngược hẳn lại, chán đời quá cứ câm như hến, trơ ra như đá vì chịu đựng quen rồi, hơn thế, có nói cũng bằng không, nên anh ta “ngậm một mối căm hờn trong cũi sắt”, lầm lỳ như gặp ai cũng muốn gây sự. Đó là vài nét điển hình về những “khuôn mặt méo” sau khi xăng tăng giá.


    Anh nào cũng bị “xăng tặc” móc túi
    Xăng tăng, anh nào than cứ than, anh nào chửi cứ chửi, nhưng có anh nào dám nghỉ đi làm, nghỉ đi học để tiết kiệm xăng đâu. Có chăng tiết kiệm phần ăn của gia đình mình là dễ nhất. Tiết kiệm mọi thứ mua sắm, cái bát mẻ đành để dùng, khỏi mua cái mới, có mua cũng mua cái bát, cái ly bằng nhựa cho khỏi vỡ, còn nó có độc hại hay không, chưa chết ngay đâu mà lo. Tối đến thắp điện chừng hai tiếng rồi cả nhà đi ngủ, đứng có ti vi, ca nhạc gì cho tốn, muốn xem thì coi ké nhà hàng xóm hay ra đứng đường trước mấy quán cà phê… Ngay cả mấy anh dùng xe đạp cũng tiết kiệm bởi mọi thứ đều tăng giá, từ ly cà phê cho tới tô bún riêu, cho đến anh thợ cắt tóc đầu ngõ cũng tăng giá từ 25 đồng lên 30 đồng, chẳng ai phải giải thích lý do. Không một thứ hàng nào không bị anh “xăng tặc” móc túi. Thế nên dư luận nóng hừng hực, nhưng lần này những tiếng than thở rền rĩ, căm phẫn nhiều hơn cái mà người ta gọi là “dư luận”. Cứ như cái nồi súp de chực bùng nổ mà… chẳng bao giờ nổ được, nó chỉ phình ra như cái bụng con ễnh ương rồi tóp lại như hàng chục thứ chuyện phẫn nộ khác. Đấy là đặc tính hay “thuộc tính” của thời đại ngày nay ở VN.


    Dư luận hay cuộc chiến không tiếng súng
    Câu chuyện xăng tăng, cụ thể là từ 8g tối 28-3 vừa qua, giá xăng dầu trên cả nước xăng được tăng với mức cao nhất, trong đó RON 92 được phép đưa từ 23.150 đồng hiện tại lên 24.580 đồng một lít, (phá kỷ lục 23.800 đồng được lập hồi tháng 4/2012). RON 92 là loại xăng thông dụng nhất, người dân nào cũng thường dùng, tăng 1.430 đồng một lít. Như thế, trong vòng 1 tuần lễ dè xẻn, chỉ đổ10 lít xăng mất 240.580 đồng, một tháng gấp 4 lần là 962.320 đồng, dân lao động làm gì ra số tiền đó?
    Cho nên người ta than thở, kêu rên, oán than hay… chửi bới là chuyện dễ hiểu. Nếu nhìn vào tất cả các trang báo hàng ngày hàng tuần, nơi mà người dân được phép “xì hơi” một tí thì tất cả “ý kiến đóng góp” đó đều hăng hái như ra chiến trường. Mà thật ra cái chiến trường không tiếng súng đó đã ngấm ngầm hình thành từ lâu, giữa một bên là những anh tay không, chỉ có cái miệng vừa cần phải ăn vừa cần được nói; một bên là những thứ luật lệ, những chính sách không giống ai có đầy đủ tiền và súng. Đó là một sự thật rõ ràng, người dân được bày tỏ “nỗi lòng” chân thật nhất. Tất nhiên là có hạn chế đến một mức nào đó nên gọi là chỗ “xì hơi” cho cái nồi súp de bớt nóng.


    Cú tát vào mặt người tiêu dùng
    - Bạn BĐ trên tờ Báo Mới.com viết: “Vụ tăng giá này của Bộ Tài chính - Công thương chẳng khác nào một cú tát vào mặt người tiêu dùng, những gương mặt vốn đang mòn mỏi trông chờ một quyết định hạ giá. Nền kinh tế đang kiệt quệ, bao nhiêu doanh nghiệp đang ngắc ngoải, giờ bồi thêm cú tát này, oải quá.
    - Bạn hãy nghe câu vè dân gian “tức cảnh sinh tình” sau đây, bạn Trần Hùng vừa sáng tác: “Trong tay sẵn có hàng, tiền; Mặc lòng đổi trắng thay đen sá gì ! Dân đen nào biết chi chi; Oằn lưng , bóp bụng cũng vì giá xăng !!!”.
    - Bạn Chí Phèo ví VN như làng Vũ Đại: “Chí Phèo tôi thì không còn tin ai cả! Cố gắng kiếm tiền bằng lao động chân chính. Sống tiết kiệm tối đa! Không la kêu chi nữa đâu cũng vào đấy hết rồi! Chỉ lo cho mong cho mình đừng bệnh tật, còn ăn uống qua ngày là quý! Chán cái Làng Vũ Đại này rồi!”.
    - Bài thơ về giá xăng tăng đã được truyền tay nhau trên mạng xã hội Facebook
    “Xăng tăng rồi…/ Anh còn đón em không?/ Hay là thôi, mình đi xe bus./ Bỏ ăn rau và thôi ăn thịt./ Uống nước mình chờ/ Ngày ấy… tăng lương…”
    Trên nhiều trang mạng VN, bạn sẽ thấy đầy rẫy những clip, những bài hát “nhái” đủ kiểu, những bức tranh khôi hài mỉa mai phản ánh chân thực thái độ của các tầng lớp nhân dân về “cuộc chiến không tiếng súng” này.


    Những lý do tăng giá xăng
    Theo ông Vũ Đức Đam, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ trả lời báo chí: Lý do chính khiến liên Bộ Tài chính - Công Thương cùng thống nhất điều chỉnh giá xăng dầu là vì hiện tại giá xăng dầu của chúng ta đang bán thấp hơn so với giá cơ sở. Nếu tiếp tục như vậy, quỹ bình ổn giá sẽ hết, không còn công cụ để bình ổn giá xăng được nữa. Nếu muốn tiếp tục bình ổn thì phải lấy ngân sách bù vào, nhưng từ lâu chúng ta đã xác định không thể bao cấp mãi giá các mặt hàng thiết yếu mà phải xây dựng giá xăng dầu dần tiến tới giá thị trường. Ông Đạm cũng nhấn mạnh đáng lẽ phải tăng giá xăng dầu từ tháng trước nhưng Chính phủ chưa đồng ý. Đến nay, trước tình hình quỹ bình ổn giá đã sử dụng hết khả năng, mặc dù giá xăng dầu thế giới có đi xuống nhưng giá bán xăng dầu vẫn thấp hơn, nên cần điều chỉnh.
    Lý do thứ hai, ông Đạm nói: “Tôi thấy có một lý do là giá xăng dầu thấp hơn các nước có cùng biên giới, nhưng đó chỉ là một dẫn chiếu để thấy giá bán xăng dầu tại Việt Nam đang thấp hơn giá cơ sở và thấp hơn các nước, không phải lý do chính tăng giá xăng dầu. Đương nhiên, khi giá thấp hơn các nước thì tình trạng buôn lậu xăng dầu sẽ tăng và cơ quan chức năng sẽ phải tích cực chống buôn lậu.
    Còn việc tăng giá bất ngờ, theo bà Theo bà Vũ Thị Mai, Thứ trưởng Bộ Tài chính giải thích: “Việc tăng giá xăng dầu không được thông báo trước vì các quy định về điều chỉnh tăng giảm giá xăng dầu, tài liệu các doanh nghiệp đăng ký, tài liệu các cơ quan trao đổi với nhau đều được coi là tài liệu mật, không được phổ biến để tránh gây rúng động thị trường dẫn đến tình trạng gom hàng, đầu cơ, khan hiếm ảo...


    Ba lý do dân không phục
    Bạn Hùng Nguyễn viết trên báo Dân Trí:
    - Thứ nhất, nói giá xăng dầu hiện có giảm nhưng vẫn ở mức cao: Không công bố minh bạch, rõ ràng làm sao biết cao hay thấp, lời hay lỗ, giá bao nhiêu là hợp lý và chấp nhận được?
    - Thứ hai, nói do quỹ bình ổn giá đã hết: Quỹ bình ổn có bao nhiêu, ai sử dụng, sử dụng như thế nào, đã sử dụng bao nhiêu và có tương thích với thực tế hay không?
    - Thứ ba, nói giá trong nước hiện đang thấp hơn giá của các nước có chung biên giới: Điều kiện và hoàn cảnh kinh tế, xã hội, thu ngân sách, chính sách thuế, các khoản thu của nhà nước và đóng góp của nhân dân mỗi nước ... khác nhau, sao phải lấy ra so sánh (người dân và doanh nghiệp ta phải đóng hàng trăm thứ thuế, nên ngân sách của VN rất khác so với các quốc gia khác). Hay tại vì cơ quan Hải quan (thuộc Bộ Tài chính) không kiểm soát nổi, không ngăn chặn được (tệ buôn lậu xăng dầu) nên đẩy cái khó sang đổ hết lên đầu dân?
    Rồi tới đây giá cả tiêu dùng sẽ tăng theo, dân ngày càng khổ, doanh nghiệp “chết” nhiều hơn, ngân sách thâm hụt nhiều hơn rồi các khoản phí, thuế sẽ “sinh sản” nhiều hơn theo cấp số nhân và đồng loạt từ các bộ, ngành, địa phương...”
    - Một chủ doanh nghiệp than thở: “Theo tôi, giá xăng dầu tăng đã giáng đòn chí tử vào nhiều doanh nghiệp, nhất là những ngành như: cao su, nhựa, may mặc... Các đơn vị này vốn đã cạnh tranh không lại hàng Trung Quốc ở thị trường trong nước lẫn xuất khẩu, nay càng đuối sức hơn trong nỗ lực chinh phục người tiêu dùng hãy chọn hàng của họ với mức giá cao hơn trước.”


    Điều hành theo kiểu “cổ lổ sĩ” của VN
    Các chuyên gia kinh tế ngay trong nước nhận định về cách làm trong điều hành về xăng dầu của VN vừa qua, TS Nguyễn Quang A nói:
    “- Tôi không thể nói được gì về cách làm trong điều hành về xăng dầu của ta vừa qua. Vấn đề không phải là khó về kỹ thuật nhưng lại khó về quyền lợi, lợi ích.
    Chả có nước nào mà Chính phủ lại phải mang tai tiếng về giá xăng dầu bằng Việt Nam. Kiểu “cổ lỗ sĩ” đã ăn sâu vào suy nghĩ của những người điều hành thị trường xăng dầu, dường như lợi ích của doanh nghiệp (DN) và cả những người quản lý nó đang quá lớn, nên khó mà thay đổi được cách điều hành.
    Giá xăng của chúng ta hiện khoảng 24.000 đồng/lít, tức trên 1 USD/lít, mà 1 galon bằng hơn 4 lít, như vậy giá xăng của ta đã đắt hơn cả ở bên Mỹ rồi! Thực ra, chúng ta đang dùng cái gọi là “thị trường” để can thiệp vào giá xăng dầu mà thôi. Người dân tưởng là bất ngờ nhưng các DN và đại lý kinh doanh xăng dầu đã trữ được nhiều chục vạn lít xăng dầu rồi, và chỉ một loáng tăng giá, họ đã thu nhiều chục tỷ đồng...
    - Để thị trường xăng dầu mang tính cạnh tranh, chỉ cần vài DN lớn nhập khẩu với hàng trăm cửa hàng trực thuộc vài DN lớn như thế. Cứ để giá xăng dầu lên xuống theo thị trường, chỉ cần DN quản lý tốt. DN nào nhập hàng rẻ hơn thì bán rẻ hơn.
    Nhà nước chỉ kiểm tra có sự thông đồng ở DN hay không. Nhà nước sẽ chỉ can thiệp ở đúng việc của mình thôi, còn để DN tự cạnh tranh, DN nào giỏi thì sống, kém thì chết. DN nào lỗ thì có DN khác mua cả DN đó... Với cơ chế như thế buộc DN phải đưa ra sáng kiến, quản lý tốt để tự cạnh tranh, vươn lên... Nhưng hiện nay chúng ta lại không làm như vậy mà vẫn để Petrolimex gần như độc quyền về kinh doanh xăng dầu”.


    Xăng dầu lãi hàng chục tỷ một ngày từ tiền túi của người dân
    Giá xăng dầu thế giới liên tiếp giảm mạnh, trong khi giá trong nước vẫn chưa được điều chỉnh giảm, tỷ lệ trích quỹ bình ổn cũng giữ nguyên giúp doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu đang được hưởng lãi lớn. Chỉ tính riêng phần chênh lệch từ khoản tiền trích quỹ bình ổn giá xăng dầu đã giúp doanh nghiệp đấu mối kiếm lời hàng chục tỉ đồng mỗi ngày.
    Nhận xét về thực tế trên, chuyên gia kinh tế Ngô Trí Long cho rằng, nó thể hiện cơ quan quản lý giá đang kém nhạy bén, không kịp thời, tạo điều kiện cho doanh nghiệp xăng dầu kiếm lợi lớn trong khi nền kinh tế thiệt hại nặng. Ông phân tích:
    “Dù dùng quỹ nào, nguồn của người dân đóng góp hay nhà nước hỗ trợ nhưng giá đã giảm vẫn để trích quỹ như cũ là không được, trong khi nguồn quỹ đã cạn kiệt vẫn phải chi, doanh nghiệp khó khăn do chi phí đầu vào lớn, người tiêu dùng sức mua cạn kiệt nhưng khi có cơ hội ta lại không giảm giá, mà vẫn bán giá như vậy để móc hầu bao của dân là việc điều hành không tốt”.
    Những ngày qua dù giá xăng dầu thế giới liên tục giảm, nhưng giá trong nước vẫn chưa có điều chỉnh, thậm chí, từ 26/2 tới nay Bộ Tài chính cho doanh nghiệp trích từ Quỹ bình ổn ở mức 2.000 đồng/lít xăng, 800 đồng/lít với dầu DO và 1.150 đồng/lít với dầu hỏa.
    Tính tới nay giá cơ sở bình quân 30 ngày của xăng A92 đã giảm mạnh, mức lỗ của doanh nghiệp đầu mối đã giảm xuống từ khoảng 2.000 đồng/lít nay chỉ còn khoảng 1.000 đồng/lít, với mức trích quỹ như trên doanh nghiệp đang bỏ túi 1.000 đồng/lít xăng từ quỹ. Còn giá dầu DO hiện đã tương đương nhau, doanh nghiệp không lỗ, nhưng vẫn được trích 800 đồng/lít từ quỹ bình ổn giá. Với dầu hỏa, doanh nghiệp chỉ còn lỗ khoảng 300 đồng/lít, nhưng vẫn được trích 1.150 đồng/lít từ quỹ bình ổn giá, tính ra doanh nghiệp được hưởng hơn 800 đồng/lít.


    Có lợi ích nhóm trong kinh doanh xăng dầu
    Một chuyên gia về lĩnh vực xăng dầu cho rằng, chỉ cần làm phép tính đơn giản cũng có thể thấy các DN xăng dầu đầu mối đang thu được lợi nhuận hàng chục tỷ đồng mỗi ngày. “Nếu tính bình quân theo lượng xăng dầu được nhập trong năm 2013 là 13 triệu tấn, trong đó 60% mặt hàng xăng, với lượng bán ra trung bình khoảng trên 2 triệu lít xăng một ngày, các DN đang ung dung hàng chục tỷ đồng lợi nhuận một ngày. Vấn đề chính đối với thị trường xăng dầu hiện nay là phải siết lại quy định về trích thù lao, hoa hồng cho đại lý của DN, điều chỉnh chi phí kinh doanh định mức”.
    Tiến sĩ Nguyễn Tấn Bình nhận định: “Việc giá xăng tăng nhanh, giảm chậm có dấu hiệu quyền lợi cục bộ, nhóm lợi ích. (Nói rõ ra là lợi ích dành cho một số người như DN sân sau của một bộ ngành nào đó, DN người nhà quan, đại gia con cưng của nhà nước…). Theo ông Bình, cần có sự minh bạch hơn trong điều hành giá xăng dầu hoặc thị trường hóa có sự kiểm soát của Nhà nước đối với xăng dầu. Mỗi khi tăng giá, người dân muốn biết doanh nghiệp đang tồn bao nhiêu lít với mức giá nào, cất trữ ở đâu, bài toán chi phí khi bán với giá cũ và sau khi tăng giá...”
    Hiện nay người dân chẳng biết đằng nào mà mò. Đến nỗi nhiều người dân quê bị ám ảnh sau khi xăng tăng giá, đã nháo nhào mua xăng để tích trữ. Đồng thời cũng lại lo giá điện cứ ba tháng tăng một lần, chả biết bao giờ mới hết tăng. Dân tình hồi này bị bệnh tim mạch nhiều là vì thế.


    Mất lòng tin ngày càng trầm trọng
    Bãn đọc đã thấy sự điều hành chính sách xăng dầu hiện nay của các nhà làm kinh tế vĩ mô như thế nào. Cuối cùng người dân nhăn răng ra chịu. Đúng như một bạn đọc đã viết trên báo Dân Trí:
    “Qua đó cho thấy hậu quả gây mất lòng tin ngày càng trầm trọng hơn của nhân dân với những “quyết sách kiểu Việt Nam”, “chỉ có ở Việt Nam”, “chẳng giống ai”…và luôn là “lợi mình, hại người”.
    Nỗi cay đắng đó đang lan tỏa cùng giá cả tất cả mọi loại hàng hóa, mọi nhu cầu tại VN đang ngày càng thấm đòn, giá tăng từng ngày.
    Ngoài ra nhiều DN vận tải càng thêm lo lắng với viễn cảnh Quốc Lộ 1 sẽ dày đặc trạm thu phí BOT. Luật sư Thái Văn Chung - Tổng thư ký Hiệp hội Vận tải hàng hóa TP.Sài Gòn - cho biết: “Xe chở hàng hóa từ cảng Cát Lái (Sài Gòn) đi Cần Thơ phải chịu phí cầu đường chiếm đến 19% giá cước. Hàng loạt chi phí khác như lãi suất vay, dầu, vỏ xe… đang quá cao khiến DN không có lợi nhuận. Nhiều DN đã phải bán xe do thua lỗ”.
    Quốc lộ 1 là tuyến huyết mạch Bắc - Nam hiện không đảm bảo vận chuyển hàng hóa, nếu thiết lập tới 21 trạm thu phí đến năm 2020, chưa kể trạm thu tại tuyến cao tốc,thì sẽ tăng chi phí gấp 3 lần hiện nay, chưa kể mức phí sẽ tăng từ 2 đến 3,5 lần. ông Chung nhận định: “Chi phí vận tải ở nước ta đang nằm trong top đầu của khu vực”. Xã hội hóa đầu tư đường thì cũng đừng để phí đè lên đầu người dân


    Ông Ngân Hàng Nhà Nước láu cá?
    Trong khi đó ông Ngân hàng nhà nước (NHNN) đã khôn ngoan hạ lãi suất đầu vào trước đó vài ngày. Lấy cớ rằng lạm phát không tăng nên lại một lần nữa giảm lãi suất huy động từ 8% xuống 7,5%. Chắc chắn ông Thống Đốc NHNN chức cao quyền trọng đã biết trước cái sự tăng giá xăng này nên “chạy trước”. Nếu để đến khi tăng giá xăng rồi mới hạ lãi suất thì không thể nói lạm phát không tăng. Mọi thứ giá cả đang tăng như “ngựa phi đường xa” như vậy thì chẳng có gì bảo đảm lạm phát không tăng. Bao nhiêu phần trăm chưa thể tính trong lúc này. Nếu lên đến 7 hay 8% thì người dân chẳng dại gì đem tiền gửi ngân hàng. NHNN đang bắt bí người gửi tiết kiệm vì khó tìm ra một “kênh” nào kinh doanh có lời trong giai đoạn này, người dân đành gửi ngân hàng cho khỏi lỗ vì tiền mất giá và có thể có đồng ra đồng vào. Nhưng bị NHNN ép quá, người ta phải tìm đường thoát. Họ sẽ liều cho DN nào cần vốn vay để lấy lời nhiều hơn. Tuy cho vay kiểu này có thể mất trắng. Lại hình thành một kiểu tín dụng đen. Nhưng đã đến nước này thì họ cũng phải liều thôi. Họ sẽ khôn ngoan hơn với tín dụng đen. Có thể có một ngày nào đó, bất ngờ người dân tấp nập đến rút tiền thì sao nhỉ? Chưa biết điều gì sẽ xảy ra. Láu cá không qua được mắt dân đâu.
    Trên báo Thanh Niên, bình luận viên Nguyên Khanh cho rằng lãi suất đang đi ngược. “Mặt bằng LS không hợp lý, không áp trần cho vay nhưng lại áp trần huy động, để mức chênh lệch giữa đầu vào - đầu ra quá cao.... có thể thấy, rất nhiều yếu tố “đi ngược” trong điều hành chính sách lãi suất hiện nay”.
    Còn khá nhiều những chuyện “đi ngược không giống ai”, xin để kỳ sau bàn tiếp đến những vụ lỉnh kỉnh này.

    Văn Quang 4-3-2013

    Hình:







    01- Người dân ồ ạt đi đổ xăng trước giờ tăng giá. (19g45 phút, tại một cây xăng trên phố Trần Hưng Đạo - Hà Nội).






    02- Sau khi xăng tăng giá, trước cửa các cây xăng ở huyện Hậu Lộc – Thanh Hóa, người dân vẫn xếp hàng mua xăng về dự trữ.






    03- Mang xe ba gác đi mua xăng






    04- Đi xe đạp cũng mua xăng






    05- Dù đã nộp phí bảo trì đường bộ người dân vẫn phải tiếp tục nộp phí qua trạm trên Quốc lộ 1, tổng cộng hàng ngàn tỉ đồng mỗi năm

  8. #318
    Biệt Thự ngocdam66's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Los Angeles, California, United States
    Posts
    26,760

    Văn Qnang viết từ Sài Gòn: Chuyện hai bác nông dân đổi vợ

    Chuyn hai bác nông dân đi v
    Chuyện về những nghị định, quyết định ở VN không giống ai đã công bố hay còn là dự thảo đang gây nhiều tranh cãi dẫn đến bất bình của người dân còn khá nhiều. Nào là làm lại Chứng minh nhân dân 12 số, chuyện ông Ngân hàng nhà nước “ngồi nhầm chỗ” nhảy ra làm “ông buôn bán vàng chuyên nghiệp”, đề nghị cho bắn người chống cán bộ thi hành công vụ và những quy định lẩm cẩm khác như bàn tay sáu ngón không được lái xe, việc Giám đốc Vườn quốc gia Phong Nha-Kẻ Bàng mang 11 sổ đỏ của Vườn đi thế chấp hoặc cầm cố…

    Nhưng bàn mãi về những chuyện đó khiến quý bạn đọc đau đầu, nên kỳ này xin bàn đến một chuyện vui buồn lẫn lộn trong lãnh vực tình cảm, thứ chuyện muôn đời nói hoài không bao giờ hết. VN mới có Dự thảo Nghị định xử phạt những người ngoại tình và quấy rối tình dục tại nơi làm việc có thể bị phạt tiền từ 50 đến 75 triệu đồng. Kỳ sau xin bàn vời bạn về lợi hai của cái nghị định đó.

    Nhân bàn về chuyện này, kỳ này xin mời bạn đọc thưởng thức một chuyện tưởng như không bao giờ có thật ở VN. Tôi cứ băn khoăn mãi, không biết chuyện này có làm cho đời sống nông thôn VN vốn hiền hòa chất phác có bị “nhiễm độc” vì những thứ văn hóa đồi trụy từ ngày “mở cửa” không? Bạn cứ đọc đi rồi cười cũng được, khóc cũng được

    Chuyện không thể tin, vẫn có thật

    Thưa bạn, chuyện này khi nghe một anh bạn nói lại, tôi cũng không tin. Buổi sáng ngày 9-4 vừa qua, ngồi ở cà phê sân vườn dưới Phú Nhuận, một anh bạn trẻ là phóng viên một tờ báo, phây phây hỏi tôi:

    - Bác có biết tin mấy ông nông dân thứ thiệt nhà ta “chịu chơi” hơn bọn trẻ chưa. Họ dám đổi vợ cho nhau đấy.

    Tôi không tin nên chỉ lắc đầu cười dài:

    - Cậu chơi trò cá tháng tư với đấy hả?

    Anh ta bèn lên giọng đứng đắn nói đó là chuyện hoàn toàn có thật, có tên tuổi đàng hoàng, có cả viên chức chính quyền địa phương làm chứng. Chuyện xảy ra từ lâu nhưng đến nay mới được “khui” ra. Anh kể lại sơ lược câu chuyên ly kỳ này. Anh ta cũng lấy tin trong một tờ báo khác nhưng không nhớ là báo nào. Sau khi về nhà, anh PV “meo” cho tôi luôn tin đó. Tôi đọc và tìm hiểu thêm, xin tóm tắt:

    Thật ra chuyện đổi vợ đã từng xảy ra ở một vài nơi trên thế giới. Năm 1960, tại Anh, kể từ khi thuốc tránh thai được phát minh, phong trào buông thả tình dục trong giới trẻ bùng phát mạnh. Các nhà sử học gọi giai đoạn này là "Cuộc cách mạng tình dục ở châu Âu". Hình thức sinh hoạt câu lạc bộ phi công của Mỹ lan sang Anh gặp môi trường "cách mạng tình dục" đã biến nhanh thành phong trào swing. Hội viên hội swing gọi là swinger. Được một thời gian, phong trào swing dần thoái hóa vì sự kỳ thị của xã hội. Một số tín đồ swing vẫn ngấm ngầm hoạt động trong vòng bí mật để tránh ánh mắt dè bỉu, kỳ thị của xã hội. Giống như các loại hình giải trí khác, swing cũng len lỏi vào xã hội Việt một cách ngấm ngầm ở vài nơi.

    Cụ thể như ở TP Sài Gòn, mới năm 2012, một cái hội cũng được gọi là Swing ở khu Bàu Cát - TP Sài Gòn. Có nhiều cặp mang vợ đến đổi cho nhau, có khi lên đến 8 cặp, thay đổi bất cứ khi nào cho có “người mới”. Nhưng đó là dân thành phố, gồm mấy anh chị hầu hết là vợ hờ chồng tạm, thích tập tành làm “dân văn minh quốc tế”. Ấy thế mà cũng có luật lệ đàng hoàng. Phải có giấy “đăng ký kết hôn” và giấy xét nghiệm máu mới được cho vào hội để tránh bị AIDS. Nhưng thật ra những giấy tờ đó đều là giả, chỉ cần bỏ ra hai trăm ngàn là có ngay giấy khống chỉ, có mộc đỏ đàng hoàng, chỉ việc điền tên vào là xong ngay. Ở VN cái gì cũng làm giả được hết từ bằng tiến sĩ đến cái giấy chứng nhận vớ vẩn nào bạn cần. Một chị chơi lâu năm chán chường rồi tiết lộ: “chị và ông chồng kỹ sư của chị chẳng phải vợ chồng gì cả. Chỉ là rổ rá cáp lại. Chị và lão kỹ sư cũng không phải cử nhân, trí thức. Anh ta chạy xe ôm, còn chị bán hột vịt lộn vỉa hè tại một khu công nghiệp ở Bình Dương!” Nay cái hội “Swing văn minh ngã tư quốc tế” đó có lẽ đã tan rã từ lâu không nghe nhắc tới nữa.

    Hai bác nông dân chân đất đổi vợ cho nhau

    Còn đây là chuyện khác hẳn. Chuyện của hai cặp vợ chồng “quê một cục, trăm phần trăm”. Có lẽ cả hai cặp chưa từng lên internet bao giờ và hồi đó ở tỉnh cũng chưa có internet, các bác này cũng chẳng đọc báo chí lam nham để biết đến những hoạt động tình ái ba lăng nhăng của thiên hạ. Tất cả “kịch bản” này được chính các vị nông dân chân đất này trong một lúc cao hứng đã “sáng tạo” ra.

    Chuyện xảy ra tại xã Sơn Phú, huyện Hương Sơn (Hà Tĩnh). Hai cặp vợ chồng ấy một thời đã từng là bốn người bạn thân thiết. Thế rồi, chỉ sau chuyện trên bàn rượu, họ đã quyết định chẳng thể ai ngờ tới: tráo đổi vợ chồng cho nhau!
    Theo một số người dân ở xã Sơn Phú thì sự việc "đổi vợ đổi chồng" diễn ra đã khá lâu nhưng một trong số những nhân vật chính hiện vẫn sống tại địa phương và được một giới chức tại xã này xác nhận. Ông Nguyễn Như Tùng, nguyên xóm trưởng thôn Công Đẳng, xã Sơn Phú - người đã biết rõ nhất vì đã từng phải đứng ra giải quyết chuyện trần gian có một này. Ông kể rành rọt:
    “Đó là sự việc khiến tôi phải nhớ mãi trong thời gian làm trưởng xóm ở ngôi làng này. Nó bắt đầu xảy ra từ năm 1995 nhưng giờ đến xã này, hỏi bà Trinh, hiện còn ở trong xã, một mình nuôi đàn con ai mà chả biết việc đổi chồng năm xưa của bà".

    Từ vợ bạn thành vợ mình, vợ anh thành vợ tôi
    Ông Nguyễn Đình Tình (SN 1959) và bà Nguyễn Thị Trinh (SN 1966) là vợ chồng cùng trú tại xã Sơn Phú. Đến khi xảy ra sự việc (vào năm 1995), ông bà đã có với nhau bốn đứa con, đứa lớn 11 tuổi và đứa nhỏ nhất mới 5 tuổi. Tại ngôi làng nhỏ bé này, vợ chồng ông Tình chơi rất thân với gia đình ông Nguyễn Hồng Gia (SN 1962) và bà Nguyễn Thị Lắm (SN 1960). Nếu như vợ chồng ông bà Tình-Trinh có bốn đứa con ngoan ngoãn, thì vợ chồng ông bà Gia-Lắm cũng đã có với nhau hai cô con gái nết na, xinh đẹp.
    Vì là hàng xóm thân tình, “tối lửa tắt đèn” có nhau, nên hai cặp vợ chồng này như người một nhà. Hễ gia đình nào gặp chuyện khó khăn thì gia đình kia không ngần ngại đến giúp đỡ. Họ thân thiết đến mức từng bát cơm, con cá, bó rau cũng sẻ nửa, san đôi. Không những thế, do cùng hùn hạp vốn làm ăn chung, họ càng trở nên thân thiết hơn. Cứ mỗi dịp đi làm chung về, hai cặp vợ chồng thường tụ tập ở nhà của ai đó để nghỉ ngơi, ăn uống. Gia đình này thậm chí có thể ăn ở cùng gia đình kia cả tháng trời mà ai cũng cảm thấy vui vẻ.
    Nhưng chính trong cái không khí đầm ấm bề ngoài ấy, người ta chẳng thể ngờ "cơn sóng ngầm" đã âm ỉ bộc phát từ lâu, khi bà Trinh và ông bạn láng giềng Gia đã nảy sinh tình cảm "khác thường" trên quan hệ hàng xóm, bạn bè. Tuy vậy ông bà này đã khéo giữ nên chỉ hai người biết với nhau.

    Chồng gật, vợ cũng gật theo mới là chuyện lạ
    Có lẽ đây là một trong những lý do chính dẫn đến “bi hài kịch” không ai ngờ tới. Buổi chiều cuối năm 1995, sau một ngày làm việc mệt nhọc, bốn người bạn đã làm một bữa tiệc, vừa để nghỉ ngơi, vừa để vun đắp tình cảm của hai gia đình. Khi rượu đã ngà ngà, hai gã đàn ông bỗng dưng nghĩ ra trò quái đản. Khi ông Tình đề nghị: “Mi đổi gái (vợ - PV) cho tao, tao sẽ đổi gái cho mi”. Không hiểu sao ông Gia cũng gật đầu đồng ý.
    Và điều đáng nói hơn là khi nghe hai ông chồng bày tỏ ý tưởng điên rồ đó, không hiểu vì lẽ gì lại được cả hai người đàn bà quê mùa kia chấp thuận.
    Thế là ngay trong đêm đó, hai cặp vợ chồng từng là bạn nối khố của nhau quyết định thực hiện chuyện tráo đổi vợ chồng một cách điên rồ. Rồi chẳng hiểu vì uống phải bùa mê thuốc lú hay vì “cái lạ bằng tạ cái quen” mà những ngày sau, cả bốn con người đó vẫn tiếp tục trò chơi ký quái này.

    Đổi luôn cho tiện việc… đốt nhà
    Nhưng được một thời gian, rồi cũng có người tỉnh trí nhận biết mình đang chơi trò chơi nguy hiểm, trái luân thường đạo lý. Đầu tiên, bà Lắm vợ ông Nguyễn Hồng Gia, nhất quyết không chịu ăn ở nhà ông Tình, bạn của chồng nữa mà đòi về nhà mình. Tiếp theo, ông Tình cũng tỉnh ngộ, sang nhà ông bạn để đòi vợ là bà Trinh về. Tuy nhiên, vì đã có tình cảm với nhau từ trước nên ông Gia và bà Trinh… không đồng ý và muốn đổi vợ đổi chồng luôn… cho đỡ lôi thôi và đã “quen hơi bén tiếng, hòa hợp” rồi nên cứ để thế cho yên.
    Đòi vợ không được, ông Tình nổi cơn điên, châm lửa đốt nhà của ông bạn "vàng" đã cuỗm mất vợ mình, không chịu trả. Rất may, dân làng phát hiện kịp thời nên ngọn lửa nhanh chóng được dập tắt. Tuy nhiên, “đám cháy đổi tình” của hai cặp vợ chồng này thì không thể dập được nữa. Hai bên nhất định không bên nào chịu nhượng bộ bên nào. Vợ mình vẫn cứ ở nhà bạn.

    Hai gia đình cùng tan nát
    Sau hành động ngang nhiên đốt nhà của người khác, ông Nguyễn Đình Tình bị bắt và bị xử án tù gần một năm. Ngày mãn hạn tù về nhà, ông Tình đành cắn răng chấp nhận sự thật vợ mình đã thuộc về kẻ khác. Ông Gia và bà Tình vẫn tiếp tục sống với nhau.
    Còn về phần chị Lắm vợ ông Gia, khi thấy chồng đưa người phụ nữ khác về nhà ở, phần vì quá đau lòng, phần vì không chịu nổi miệng lưỡi đàm tiếu của người đời, đã nuốt nước mắt ôm hai con gái vào miền Nam sinh sống. Từ đó đến nay, những người dân ở đây cũng không biết ba mẹ con trôi dạt đến phương nào, bây giờ ra sao. Còn đối với ông Tình, sau khi ra mãn hạn tù một thời gian, được người quen mai mối đã đi bước nữa. Ông Tình và người vợ mới có thêm một cậu con trai hiện đang học lớp 10. Còn ông Gia và bà Trinh sau khi về ở với nhau đã có thêm ba người con nữa.
    Gần hai mươi năm đã trôi qua, nhưng câu chuyện “tráo đổi vợ chồng” đầy oan nghiệt ấy vẫn chưa thể quên trong ký ức những người dân xã Sơn Phú.

    Hậu quả vô cùng bi thảm
    Hành động "đổi chồng, đổi vợ" khiến con trẻ phải gánh kết cục quá oan nghiệt chẳng ai ngờ tới.
    Ông Trinh và bà Tình có hai cô con gái tên là N và L. Sau khi mẹ chúng sang ở với ông hàng xóm, bố thì bị đi tù về đói rách, hai đứa quá buồn rầu nên rơi vào cuộc sống đầy oán hận và buồn tủi. Đến trường thì bị bạn bè trêu trọc, về nhà lại bị người ta xét nét, chúng càng tỏ ra bất mãn với cuộc sống. Ví quá xấu hổ nên học đến lớp 9, N đã bỏ học, bỏ nhà đi “bụi đời”, sau đó lôi kéo em gái mình cùng đi theo.
    Sau một thời gian bỏ nhà, sống buông thả vất vưởng ở Sài Gòn, hai em đã bị dính căn bệnh thế kỷ AIDS. Năm 2003, dù vào Sài Gòn sau chị gái, nhưng L. lại nhiễm bệnh và mất trước chị gái khi đang ở tuổi 17 trăng tròn, phải chôn thân nơi đất khách quê người. Không lâu sau khi em gái mất, N. cũng trở về quê rồi nhắm mắt xuôi tay trong lặng lẽ cũng vì căn bệnh thế kỷ này!

    Những nhân vật chính hiện nay ra sao?
    Còn đối với những nhân vật chính trong câu chuyện này cũng có cuộc sống không như mong đợi. Ông Tình chung sống với vợ ông Gia được 6 năm thì mất. Ông ra đi để lại vợ con thơ dại và bố mẹ già yếu. Còn bà Trinh, qua hai đời chồng đã sinh được 7 đứa con (nhưng nuôi 5 đứa) nên cuộc sống không thể khá giả lên được, hiện bà đang ở xóm cũ.
    Còn ông Gia, sau khi quyết chí sống với vợ của bạn sau màn "tráo đổi vợ chồng" vô tiền khoáng hậu chỉ được một thời gian cũng không may gặp tai nạn qua đời, để lại cho bà Trinh 5 đứa con nheo nhóc. Chính vì vậy, những người dân nơi đây cho biết, gia đình của cả hai người phụ nữ này hiện được liệt vào danh sách gia đình nghèo của xã Sơn Phú. Ông trưởng xóm Hồ Văn Đông cho biết:
    “Chúng tôi đều biết rất rõ và chán ghét vì câu chuyện năm xưa liên quan đến bà Trinh. Nhưng giờ chứng kiến cuộc sống mẹ con bà ấy quá khó khăn, nhiều người cũng chạnh lòng. Với cương vị là trưởng xóm, tôi cũng chỉ biết an ủi, thăm hỏi tặng quà mỗi khi có dịp thôi”.

    Hai cặp vợ chồng đã li dị rồi mới tái hôn
    Kể về câu chuyện hy hữu có một không hai này, ông Nguyễn Anh Huân, viên chức tư pháp - hộ tịch xã Sơn Phú cho biết: “Thực tế về mặt pháp luật, hai cặp vợ chồng đã được tòa án giải quyết cho ly hôn và sau đó tái hôn nên không có gì sai. Tuy nhiên, trong thời gian trước đó thì đúng là có chuyện “đổi vợ” nên mới nảy sinh mâu thuẫn. Sau khi sự việc đó diễn ra thì hai cặp vợ chồng đó mới chính thức ra tòa ly dị”.
    Như thế là nếu cái nghị định “ngoại tình” kia được áp dụng, hai cặp đổi vợ này có sống lại cũng không thể bị phạt.
    Đây là chuyện từ cổ chí kim tôi mới nghe một lần. Chẳng biết hai bác nông dân có bị tiêm nhiễm ảnh hưởng “thác loạn” của xã hội thời đó không. Nếu sống ở thành phố, bây giờ học theo lối sống của các “showbiz” và những cô cậu chỉ thích xài sang, ăn trắng mặc trơn không muốn làm việc, không biết hai bác nông dân này sẽ còn thác loạn tới đâu nữa? Tôi nghĩ ở miền quê nghèo mà “chơi tới bến” như thế cũng là cùng cực của sư suy thoái đạo đức rồi, không thể hơn được nữa. Nếu chúng ta tin vào thuyết nhân quả, “ở hiền gặp lành, ở ác gặp ác” thì đây là một minh chứng rõ ràng nhất. Mong rằng xã hội VN không còn những bi kịch như thế này nữa.

    Một lời “nhắc” chân thành các đấng mày râu
    Xin nhắc các vị độc giả, căn bệnh thế kỷ ở VN bây giờ nhiều như ruồi, không ai có thể kiểm kê hết được và nhìn bề ngoài cũng không thể nào đoán biết được. Có người còn nói rằng càng là “hàng nhà quê” hoặc hàng được gọi là “rau sạch” càng dễ “chết”. Càng tóc xanh môi đỏ, chân dài… càng nhiều nguy cơ tiềm ẩn sau những bộ “vó” choáng lộn. May mắn lắm mới gặp được “hàng thật”. Còn phần nhiều những cô gái trẻ đóng vai sinh viên, nghệ sĩ đều chỉ là để lừa khách bởi lẽ cái mác "sinh viên" “nghệ sĩ” khiến nhiều đàn ông mê đắm, như thể họ là dân chơi “có đẳng cấp” quen toàn “hàng sạch”.
    Hoặc có ông khoe lấy toàn vợ còn trinh, không còn “din” ông không lấy. Nhưng ông quên khuấy đi một điều là ở VN bây giờ, vá cái “din” dễ dàng như đi… siêu thị.
    Bạn không tin ư? Mời bạn vào net xem trang thông tin của Bệnh Viện Chuyên Khoa Giải Phẩu Thẩm Mỹ Sài Gòn (97B Nguyễn Du, Phường Bến Thành, Quận 1, TP Sài Gòn, Việt Nam). BV này cho biết hàng ngày không có biết bao nhiêu cô gái đến hỏi vá màng trinh qua điện thoại, qua email… tại Bệnh viện thẩm mỹ Sài Gòn. BV này còn có thể “sửa chữa” nhiều thứ “nhạy cảm” nữa, tôi không tiện kể ở đây. Đây cũng là cái điểm tựa vững chắc để các cô gái VN cứ “văng mạng” rồi tính sau, xã hội đã loạn càng loạn!
    Tôi chỉ muốn lưu ý để các bạn không bị “quả lừa” to tướng khi phải về VN vì một lý do nào đó thôi.

    Văn Quang 12-4-2013


  9. #319
    Banana ArtBook ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    10,540
    Một lời “nhắc” chân thành các đấng mày râu
    Bác Văn Quang có nhẽ còn quê mùa hơn hai cái bác nông dân chân đất đổi vợ kia. Thời buổi này đâu chỉ có các đấng mày râu mới có nhu cầu tiêu thụ. Nhắc thì phải nhắc chung cả đồng bào nam và đồng bào nữ luôn để mọi người cùng cảnh giác chứ.

  10. #320
    Lotus
    Guest
    LS Trần Đình Triển nói về việc bà Đỗ Thị Huyền Tâm (vợ mới ông Nông Đức Mạnh) chiếm đoạt chợ




    Nhân ngày Giỗ Tổ, cầu xin tổ tiên phù hộ cho đất nước có một nền pháp lý anh minh

    LS Trần Đình Triển - Hôm nay nhân dân cả nước đốt nén hương nhớ về cội nguồn, tổ tiên của dân tộc. Từ sáng sớm Văn phòng luật sư Vì Dân tiếp nhiều người dân, mỗi người 1 cảnh đang rơi vào cảnh tố tụng, bị thu hồi đất, mất chợ, không còn điểm kinh doanh để kiếm sống… Một trong những cảnh éo le đó là:

    1. Bà con chợ Bưởi với một tâm trạng bức xúc, lời đầu tiên họ hỏi tôi: “Chúng tôi định đóng quầy, tập trung kéo đến các nơi (cơ quan và cá nhân có thẩm quyền để khiếu nại), luật sư nghĩ sao?”

    Tôi khuyên bà con: “Không được làm như vậy dẫn đến mất an ninh trật tự chung mà phải làm đơn khiếu nại, tố cáo theo đúng quy định của pháp luật”.

    Nguồn gốc của sự việc : Năm 2004 Ủy ban nhân dân Quận Tây Hồ ban hành quyết định kêu gọi bà con đóng tiền để xây dựng lại chợ theo mô hình Nhà nước và nhân dân cùng làm. Tổng số tiền bà con đóng góp đợt 1 hơn 7 tỷ đồng, sau khi xây dựng xong đột nhiên xuất hiện Công ty Cổ phần Chợ Bưởi với 4 thành viên góp vốn: (2 tổ chức và 2 cá nhân)

    - Tổng Công ty thương mại Hà Nội với đại diện là ông Chu Xuân Kiên, Tô Thanh Huyền, Trần Thị Thanh Nga, Chu Thị Lâm Hồng

    - Tổng Công ty Cổ phần Xuất nhập khẩu và xây dựng Việt Nam, đại diện là ông Lê Công Ích

    - Bà Đỗ Thị Huyền Tâm (ghi chú: nay là vợ của bác Nông Đức Mạnh)

    - Ông Vũ Hữu Dinh

    Công ty này ra đời sau khi chợ xây dựng xong, đã đẩy bà con ra ngoài, biến số tiền của dân thành tiền hợp đồng thuê điểm bán hàng, nếu không thực hiện thì đe dọa cắt điện, đóng cửa, thu hàng hóa, dân khiếu nại với nội dung: Họ góp vốn cho Nhà nước để xây dựng mà không góp vốn cho Công ty cổ phần. Đây có phải 1 nhóm lợi ích nấp dưới hình thức Công ty để nhằm chiếm đoạt toàn bộ khu đất là chợ truyền thống có tên tuổi hàng trăm năm nay? Tại sao người khác đến tham gia cổ phần mà nhân dân đóng góp xây dựng chợ lại bị gạt ra ngoài?...

    Họ trình bày: Vừa qua họ đã được đồng chí Vũ Hồng Khanh – Phó Chủ tịch Ủy ban nhân dân TP Hà Nội tiếp, nội dung giải quyết dân không đồng tình nên họ căng cờ, biểu ngữ, tụ tập trước cổng UBND TP Hà Nội để phản đối (Tôi khuyên dân không được làm như vậy, nhận lời sẽ có văn bản gửi các cấp để xem xét dấu hiệu sai trái và tham nhũng của 1 nhóm người muốn thôn tính Chợ Bưởi).

    Đây đâu có phải là chuyện riêng của chợ Bưởi, hầu như các chợ truyền thống trên cả nước cũng rơi vào tình cảnh này mà Văn phòng luật sư Vì Dân đã từng thụ lý giúp dân. Các chợ truyền thống trước đây đều do Nhà nước quản lý, đất đai thuộc sử dụng của Nhà nước, dân thuê địa điểm để kinh doanh, nhưng từ khi có chính sách đổi mới về phát triển và quản lý chợ thì hầu như những chợ có đất đai rộng, vị trí thuận lợi đang rơi vào tay tư nhân với hình thức là Công ty cổ phần làm dự án xây dựng, quản lý…Thực chất là 1 công nghệ chiếm đất, đưa lợi ích cho nhóm, còn Nhà nước lợi lộc không đáng là bao, nhân dân trở thành người đi thuê, làm thuê, chịu mọi thống trị của nhóm chủ chợ.

    2. Một chị ở vùng nông thôn đến van la rằng: Con tôi và cháu X yêu nhau, khi cháu X về thăm bà, 2 đứa hẹn hò nhau ra đường làng nói chuyện. Đột nhiên cháu gái bị bệnh tim, ngất (bệnh mãn tính của cháu). Con trai tôi gọi cho 3 người bạn đến để giúp đỡ, cấp cứu và đưa cháu gái về nhà bà. Hai giờ sáng công an đến bắt con tôi với lý do: có đơn kiện của bà cô cho rằng con tôi hiếp dâm cháu gái đó. Trước Tết trời trở rét, tôi mang áo ấm cho con tại trại tạm giữ của công an huyện, nhìn thấy máu mê bê bết, con khóc không nói nên lời. Còn gia đình cháu gái thì đòi chúng tôi đưa 20 triệu thì rút đơn bãi nại. Tôi được biết kết quả giám định pháp y là bé gái còn nguyên vẹn. Ba người bạn bảo con tôi gọi điện, khi đó họ cách đó 200m, chạy lại hô hấp cho bé gái và đưa về nhà bà sao lại bảo con tôi hiếp dâm? Thế mà con tôi bị giam giữ từ trước Tết đến nay chưa thấy Công an huyện tha hay đưa ra truy tố.

    3. Sáu, bảy người trong 1 gia đình cùng đến Văn phòng của tôi trình bày rằng: gia đình họ có 1 lối đi riêng, đã xây tường ổn định hàng chục năm nay, có giấy tờ hợp pháp thế mà 1 gia đình hàng xóm khiếu nại đến chính quyền xã và xã ra quyết định phá dỡ hàng rào của nhà chúng tôi cho gia đình hàng xóm sử dụng lối đi chung (mặc dù gia đình họ đã có lối đi riêng). Gia đình tôi khiếu nại thì Ủy ban nhân dân huyện bác bỏ khiếu nại. Gia đình tôi khiếu nại lên UBND thành phố thì đã được UBND thành phố ra quyết định giải quyết khiếu nại khẳng định đất đai là ngõ đi hợp pháp của gia đình chúng tôi và yêu cầu số cán bộ ở cơ sở làm sai phải kiểm điểm. Trên cơ sở quyết định của UBND Thành phố gia đình tôi đã xây lại hàng rào, vừa xây xong, khi cả gia đình đang ăn cơm cùng với thợ thì bị gia đình hàng xóm kéo đến đánh đập, chửi bới. Gia đình tôi chống cự lại và gọi Công an xã, 113 đến. Thế là sự xung đột đó 2 người gia đình tôi bị thương tích mà lại bị khởi tố, bắt giam 2 người 8 tháng nay, còn gia đình hàng xóm và việc UBND xã ra quyết định phá dỡ tài sản nhà chúng tôi thì không việc gì cả. Với 1 kết luận điều tra hết sức khó hiểu (kể cả giám định thương tích) cho rằng: không làm rõ được ai là người đánh người gia đình chúng tôi…

    Một buổi sáng lắng nghe dân và hàng chục vụ việc như vậy, còn các Văn phòng luật sư khác, những cơ quan tổ chức khác cũng tiếp dân thì biết bao nhiêu vụ dân kêu như thế này?

    LS Trần Đình Triển

    http://danlambaovn.blogspot.com/2013...-thi.html#more

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 12:36 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh