Results 331 to 340 of 452
Thread: Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
-
05-05-2013, 05:43 AM #331LotusGuest
Truyền thống gia đình trong Đảng
... Điểm qua các nhân vật được gọi nôm na là "Hạt giống đỏ" trong Ban Chấp hành lần này, có ông Nguyễn Thanh Nghị (ủy viên dự khuyết), con trai của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; ông Nông Quốc Tuấn, con trai của Tổng Bí thư khóa X Nông Đức Mạnh; ông Nguyễn Chí Vịnh, con trai Đại tướng Nguyễn Chí Thanh; ông Phạm Bình Minh, con trai cố Bộ trưởng Nguyễn Cơ Thạch; ông Nguyễn Xuân Anh (ủy viên dự khuyết), con trai ủy viên Bộ Chính trị khóa X Nguyễn Văn Chi; ông Trần Sỹ Thanh (ủy viên dự khuyết), cháu ông Nguyễn Sinh Hùng và bà Nguyễn Thị Kim Tiến, cháu ngoại cố Tổng Bí thư Hà Huy Tập...
Ông Trần Sỹ Thanh hiện là Phó Bí Thư Tỉnh Ủy Đăk Lăk ...
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...redseeds.shtml
http://newsforums.bbc.co.uk/ws/vi/th...t=195&tstart=0
Thượng tướng Nguyễn Chí Vịnh, Thứ trưởng Quốc phòng Việt Nam :
Nguyễn Chí Vịnh sinh năm 1957, là con trai đại tướng Nguyễn chí Thanh, Phu nhân là con gái Trung tướng Đặng Vũ Chính, tức Đặng Văn Trung, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục 2, Bộ Quốc phòng Việt Nam (từ năm 1994 đến năm 2002)....
nguyên bài trong :
http://danlambaovn.blogspot.com/2012...l#.UALBh5GVCl5
-
05-05-2013, 05:46 AM #332LotusGuest
Từ hạt giống đỏ đến gia đình trị ?
Khu nhà vườn ở Hải Dương khiến dư luận đặt câu hỏi về nguồn gốc tài sản quan chức
Chính quyền địa phương huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương, xác nhận với BBC rằng khu nhà vườn quy mô đang gây xôn xao là của con trai Bí thư tỉnh ủy Hải Dương.
Truyền thông trong nước nói dinh cư đồ sộ đang xây ở huyện Ninh Giang có giá rất cao, thậm chí có thể là hàng triệu đô la, do có nhiều cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi.
Nói với BBC hôm nay, ông Nguyễn Xuân Thuấn, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Ninh Giang, cho hay quyền sử dụng khu đất diện tích hơn 4.000 m2 thuộc về con trai ông Bùi Thanh Quyến, Bí thư tỉnh Hải Dương.
“Đó là đất của anh Bùi Thanh Tùng, con trai của đồng chí Bùi Thanh Quyến.”
Con trai của ông, Bùi Thanh Tùng, hiện giữ chức Trưởng phòng ở Sở Lao động Thương binh và Xã hội tỉnh Hải Dương. ...

Truyền thông trong nước nói có nhiều cây cảnh và đá phong thủy quý hiếm trên khu nhà vườn tại thôn Đông Tân, xã Ninh Thành.
Khu vườn nói trên khơi mào cho dư luận đặt câu hỏi xung quanh nguồn gốc và quyền sở hữu một cơ ngơi khổng lồ như vậy, nếu tính tới mức thu nhập của công chức Việt Nam hiện nay.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...g_garden.shtml

Ông Nguyễn Bá Lý, Bí thư đương nhiệm của xã Thanh Hương, trước đó có 13 năm làm chủ tịch xã. Kể từ khi ông Lý nắm giữ vị trí chủ chốt thì người thân trong gia đình và tộc họ của ông cũng lần lượt được tham gia bộ máy cán bộ xã.
Danh sách ấy bao gồm:
- Chánh Văn phòng UBND xã là ông Nguyễn Bá Duẩn - con trai ông Lý. Ông Duẩn còn nhận thêm tiền phụ cấp cho chức danh “Nội vụ, tôn giáo, dân tộc thi đua và khen thưởng”.
- Chức danh “Quản lý văn hóa xã”, thuộc về ông Nguyễn Bá Công, anh họ ông Nguyễn Bá Lý.
- Phụ trách Văn thư lưu trữ của xã là ông Nguyễn Bá Tùng - anh trai ông Lý.
- Một người em họ của ông Lý, cũng có tên là Nguyễn Bá Tùng, giữ chức xã đội phó kiêm trung đội trưởng dân quân tự vệ.
- Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã Thanh Hương thì do một người em họ khác của ông Lý, ông Nguyễn Bá Toàn đảm nhiệm.
- Cháu ruột ông Nguyễn Bá Lý, anh Nguyễn Bá Sơn vừa là Bí thư chi đoàn xã, và cũng nằm trong Ban chấp hành Đảng bộ xã.
Thậm chí, Trưởng ban Tài chính – Kế toán xã, từ năm 1998 đến năm 2004, do em dâu ông Nguyễn Bá Lý là bà Nguyễn Thị Tuất nắm giữ. Mẹ truyền con nối, sau khi bà Tuất về hưu, thì đến lượt con bà - cô Nguyễn Thị Phượng lên thay....
http://danlambaovn.blogspot.com/2012...t#.UArQL5GVCl5
-
05-05-2013, 05:56 AM #333LotusGuestNghệ An: “Gia đình trị” làm khổ 6.000 dân
Anh em con cháu trong một dòng họ thay nhau “trị vì” một xã nghèo vùng biên giới Nghệ An với gần 6.000 nhân khẩu. Những việc làm trắng trợn, khuất tất ấy làm xã nghèo ngày một nghèo hơn.
“Gia đình trị” ở xã
Mới đây, về Thanh Hương - xã vùng sâu biên giới huyện miền núi Thanh Chương, chúng tôi chứng kiến rất đông bà con kéo đến tố cáo những việc làm sai trái của ông Nguyễn Bá Lý - Bí thư Đảng uỷ xã (13 năm trước làm chủ tịch xã) đã đưa người thân vào bộ máy cán bộ xã.

Người dân bức xúc phản ánh về “gia đình trị” ở xã Thanh Hương, huyện Thanh Chương.
Cụ thể, Chánh Văn phòng UBND xã là ông Nguyễn Bá Duẩn - con trai ông Lý, ngoài ra ông Duẩn còn nhận thêm tiền phụ cấp chức danh phụ trách nội vụ, tôn giáo, dân tộc, thi đua và khen thưởng. Nguyễn Bá Sơn - cháu gọi ông Lý bằng chú ruột - là Bí thư Đoàn xã, sau đó giữ chức Phó Chủ tịch UBND xã. Bị phản ứng dữ dội và trái với cơ cấu nên ông Sơn chuyển sang làm Chủ tịch Hội Nông dân xã.
Ông Nguyễn Bá Tùng - anh trai ông Lý, không có trình độ nhưng vẫn được làm Văn thư lưu trữ của xã. Những anh em họ của ông Lý như ông Nguyễn Bá Tùng làm Xã đội phó kiêm Trung đội trưởng dân quân tự vệ, Nguyễn Bá Công làm Quản lý văn hóa xã, Nguyễn Bá Toàn - Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã. Chức vụ Trưởng ban Tài chính - Kế toán xã từ năm 1998 đến năm 2004 do em dâu ông Lý là bà Nguyễn Thị Tuất nắm giữ. Sau khi bà Tuất về hưu thì con gái bà là Nguyễn Thị Phượng lên thay.
Dân khốn khổ
Theo Thông báo số 1365 của UBND huyện Thanh Chương ngày 28.9.2007 về "Kết quả xác minh, kết luận các nội dung tố cáo của một số công dân tại xã Thanh Hương", UBND xã này trong một thời gian dài không tìm ra giải pháp trả nợ bàn giao đường điện của HTX nông nghiệp, mà chỉ dùng biện pháp vay để trả nợ, làm cho tình hình ngân sách xã mất cân đối ngày càng lớn.
Nhằm giải quyết khoản nợ tồn đọng, năm 2000, UBND xã phân lô cấp nền 42 lô đất tại xóm 4 (trung tâm xã) để xây dựng thị tứ tương lai. Số hộ dân bốc thăm trúng nộp tiền với hai loại biên lai, một biên lai nộp tiền vào ngân sách xã và một biên lai thu phí đất công, đất kiốt do Bộ Tài chính ban hành. Sau khi thu tiền, xã để mặc người dân xây nhà kiên cố.
“Các cán bộ chuyên trách xã chỉ là chức danh chứ không có lương, khi bầu không ai làm thì họ làm”.
Ông Lê Quang Đạt - Bí thư Huyện ủy Thanh Chương
Đến lúc người dân đi làm sổ đỏ không được nên kiện, thanh tra huyện về xác minh thì mới hay, 42 lô đất này xã cho thuê theo hợp đồng đất công, trong thời hạn 5 năm. Khoản thu thủy lợi phí, trong 2 năm 2010 - 2011, xã đã chi tiêu sai mục đích trên 150 triệu đồng.
Trong việc xây dựng đường điện 4kV, 10kV và trạm biến áp 250kVA, xã thất thoát trên 500 triệu đồng. Ngoài ra, lãnh đạo xã còn cho lấy gần 100 triệu đồng tiền dự án Oxfam tài trợ để trả nợ tiền điện khí hóa nông thôn...
Để giải quyết nợ tồn đọng, tháng 9.2007, lãnh đạo xã Thanh Hương đã ban hành một nghị quyết, được tất cả cán bộ chủ chốt xã (là anh em trong dòng họ) nhất trí cao, là cào bằng và bổ đầu người trong toàn xã để cùng "gánh nợ công". Theo đó, công dân của xã phải đóng mỗi khẩu 27.000 đồng và mỗi hộ 123.000 đồng.
Trao đổi với NTNN, ông Lê Quang Đạt - Bí thư Huyện uỷ Thanh Chương nói: “Vấn đề nợ tồn đọng và dân khiếu kiện, các đoàn thanh tra về kiểm tra kết luận có sai, nhưng đã đề nghị không vay tiền ngân hàng trả nợ...”. Còn ông chủ tịch UBND huyện bàng quan: “Chúng tôi đang làm, chưa có ý kiến gì”.
http://danlambaovn.blogspot.com/2012...-dan.html#more
-
05-06-2013, 05:27 AM #334LotusGuest
... việc tuyển dụng công chức cho các cơ quan hành chính thành phố hiện nay vẫn phụ thuộc quá nhiều vào “quan hệ”, chủ yếu con cháu các vị lãnh đạo .…
http://sgtt.vn/Ban-doc/134052/Hoc-ch...hong-xong.html
Ông Trần Bình Minh làm tổng giám đốc VTV

Như trông đợi, Phó Tổng giám đốc Đài Truyền hình Việt Nam (VTV) Trần Bình Minh vừa được bổ nhiệm vào chức tổng giám đốc ...
Người tiền nhiệm của ông là ông Vũ Văn Hiến.
Trước đó, ông Minh đã trúng cử vào Ban Chấp hành Trung ương Đảng tại Đại hội ...
Việc ông Trần Bình Minh lên làm tổng giám đốc được bình luận "gần như chắc chắn" sau khi một ứng viên khác cho chức vụ này, Phó Tổng giám đốc Trần Đăng Tuấn, từ chức ... Vụ ông Tuấn ra đi bị nhiều người cho là do "đấu đá nội bộ".
Ông Trần Bình Minh sinh 1958, quê quán Hải Dương. Ông là con trai ông Trần Lâm, cựu bộ trưởng, chủ nhiệm Ủy ban Phát thanh và Truyền hình Việt Nam, cựu Tổng giám đốc Đài Tiếng nói Việt Nam .
Việc ông Minh lên chức tổng giám đốc xảy ra sau khi Đài Truyền hình Việt Nam vướng vào một số bê bối...
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...minh_vtv.shtml
-
05-11-2013, 08:17 PM #335
Văn Quang Viết Từ Sài Gòn: Luật Lệ Gà Mờ
Cái nghị định “phạt vì quấy rối tình dục” ở VN đã ra đời từ mấy tháng nay, nhưng đến đầu tháng 5 năm 2013 này mới có hiệu lực. Đây là lần đầu tiên VN nghiêm cấm các hành vi quấy rối tình dục tại công sở, nơi làm việc kèm theo một dự thảo nghị định khác về ngoại tình.Luật lệ gà mờ
Vì vậy tuần này tôi mới đưa ra bàn cùng bạn đọc. Các ông nào buộc phải về VN vì một lý do nào đó cũng nên coi chừng. Bởi cái sự minh xác “ thế nào là quấy rối tình dục” và “ai lợi dụng tình dục ai” không hề dễ dàng như người ta tưởng. Nhiều bạn không đề phòng, mấy cô tiếp viên quán nhậu, quán cà phê, mấy cô chân dài thất nghiệp có dụng ý sẵn, đụng chạm linh tinh làm bạn “tưởng bở” cùng hùa theo với vài cử chỉ lả lơi là có thể quy vào tội quấy rối tình dục bị phạt tới 75 triệu đồng (bằng 4.500 Mỹ kim). Và khi bị lập biên bản, bạn sẽ bị nêu tên tuổi trên các phương tiện thông tin đại chúng, sợ mang tiếng, bị mất thể diện, ảnh hưởng nhiều đến gia đình, đến những mối liên hệ xung quanh, bạn sẽ phải “nộp” hơn nhiều lần như thế để mua lấy sự im lặng. Đó cũng là một kiểu “bắt cóc đòi tiền chuộc” đang rất thịnh hành ở VN.
Ngoài ra trong nghị định này còn có những vấn đề liên quan như phạt tội ngoại tình, tội sàm sỡ với ô-sin (người giúp việc), cán bộ, công chức, viên chức được miễn trừ… Đó là những vấn đề có rất nhiều chuyện để người dân bàn tán xôn xao.
Luật lệ làm ra không lẽ để… treo chơi?
Trước hết, xin tóm tắt sơ lược về cái nghị định Quấy Rối Tình Dục (QRTD) mới toanh có vẻ “văn minh” này cùng những vấn đề rất phức tạp trong việc xử phạt. Từ đây xin viết tắt là QRTD cho “gọn nhẹ”.
QRTD đang được thừa nhận là một vấn đề toàn cầu. Ở Australia, cứ 10 y tá thì có 6 người bị QRTD; ở Mỹ, trên 50% lao động nữ bị QRTD; còn ở Canada, 51% phụ nữ bị QRTD ít nhất một lần. Ở Trung Quốc, một cuộc điều tra vào năm 2009 cho thấy có 20% trong tổng số 1.837 người được phỏng vấn cho biết đã từng bị QRTD, trong đó 1/3 là nam giới. Kể từ 1995 trở lại đây, đã có 50 quốc gia xây dựng hệ thống pháp luật chống QRTD.
Ở VN là lần đầu tiên hành vi QRTD được Bộ luật Lao động sửa đổi (có hiệu lực từ ngày 1-5-2013), đưa vào luật để điều chỉnh. Trong đó có nêu QRTD tại nơi làm việc là hành vi bị nghiêm cấm, người lao động có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động nếu bị QRTD. Tuy nhiên, những điều quy định này vẫn còn nửa vời bởi đến nay vẫn chưa có hướng dẫn thế nào là QRTD, kể cả trong dự thảo nghị định nêu trên.
Ông Trần Anh Tuấn, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo nhu cầu nhân lực và Thông tin thị trường lao động TP. Sài Gòn cho biết QRTD bây giờ rất tinh vi bằng nhiều hình thức, để phân biệt một hành vi là QRTD hay chỉ là một cử chỉ thân thiện cần có hướng dẫn cụ thể mới áp dụng xử phạt được. Nếu không, luật chỉ để treo chơi.
Cần quy định mức độ nặng nhẹ của người bị QRTD
Luật sư Nguyễn Minh Luận, Đoàn Luật sư TP. Sài Gòn, cũng cho rằng cần hướng dẫn cụ thể thế nào là QRTD. Cho xem tranh ảnh nude, một cái nhìn khiêu khích, lời tán tỉnh theo kiểu “vòng một của em hôm nay đẹp quá” hay đụng chạm mông, má... có bị cho là QRTD không?
QRTD là khái niệm rất trừu tượng nếu chưa được định nghĩa các cơ quan chức năng không thể áp dụng xử phạt được. Định nghĩa hành vi rõ ràng nhằm xử phạt đúng hành vi, đồng thời tránh tình trạng lạm dụng sự mập mờ của luật để xử những người vô tình bị gài bẫy.
Cũng theo luật sư Nguyễn Minh Luận, không thể gộp chung một câu rằng hành vi “QRTD tại nơi làm việc bị phạt tiền từ 50 triệu đến 75 triệu đồng” như dự thảo đã ghi. Cần phân loại mức độ nhẹ, nặng của hành vi này để quy định những mức phạt khác nhau. Có những trường hợp QRTD diễn ra trong thời gian dài dẫn đến hậu quả nghiêm trọng làm nạn nhân bị stress đến mức nhảy lầu tự tử...
Trung tá chống “dâm tặc” bị bắt vì QRTD
Một thí dụ khác như ở Mỹ, ngày 5-5-2013 vừa qua vừa xảy ra một vụ QRTD tai tiếng. Theo cảnh sát Arlington, bang Virginia (Mỹ), Trung tá Jeffrey Krusinski - người đứng đầu chương trình phòng chống tấn công tình dục của không quân Mỹ, vừa bị bắt sáng 5-5. Ông bị cáo buộc “tiếp cận một phụ nữ tại bãi đậu xe và bóp ngực, mông của người này”
Phát ngôn viên Không quân Mỹ cho biết ông Krusinski hiện đã bị cách chức và vừa được tại ngoại sau khi đóng tiền bảo lãnh 5.000 USD. Trước khi xảy ra vụ bê bối, vị trung tá 41 tuổi này được tin là đã quá chén. Tuy nhiên luật lệ của Mỹ rất nghiêm minh điều luật của họ rất rõ ràng. Có tội là phạt.
Ở VN chưa có vụ QRTD nào bị phạt vì chưa có luật, nhưng thật ra những chuyện quấy rối linh tinh này xảy ra như cơm bữa ở hầu hết các công tư sở. Song các bà các cô sợ mắc cỡ, sợ tai tiếng nên đành né tránh hoặc nín nhịn cho qua. Tại nhiều cơ quan công và tư, người bị QRTD có thể bị đổ lỗi như cô ấy ăn mặc hở hang, thái độ khêu gợi, tư cách không đứng đắn, gạ gẫm, lợi dụng đàn ông nên đàn ông mới có cử chỉ đó… Còn ở nông thôn, người bị QRTD có khi lại “gặp nạn” trước bởi điều tiếng. Do đó, những người bị QRTD cắn răng chịu đựng vì cho rằng mình nói ra cũng không được bảo vệ, chỉ thiệt thân.
Cụ thể như vụ nữ giáo viên vùng núi bị cấp trên cưỡng hiếp
Cô giáo La Tố Nh.., một giáo viên tiểu học tại TP. Cao Bằng vẫn không khỏi bàng hoàng khi nói chuyện với phóng viên bị ông Hoàng Đình Thiên, trưởng phòng Giáo Dục Đào Tạo huyện Bảo Lâm, Cao Bằng “làm bậy” khi còn giảng dạy và ở nội trú tại một trường tiểu học tại huyện Bảo Lâm. Sự việc diễn ra cũng đã khá lâu, tuy nhiên, cú sốc tinh thần lần đó vẫn còn in hằn trong trí nhớ cô giáo Nh…. cho tới nay
Không chỉ với cô giáo La Tố Nh…. Sự việc này diễn ra với nhiều giáo viên khác ở địa phương này. Nhưng nhà chức trách hầu như bất lực, khiến nỗi buồn và sự đắng cay không những không giảm bớt mà còn nặng nề hơn theo thời gian.
Những cảnh đau lòng như thế này xảy ra rất nhiều nơi, không thể nào kể hết.
Tại sao cán bộ, công chức, viên chức lại được miễn trừ?
Có chuyện lạ trong nghị định này là ở Điều 2 dự thảo Nghị định có nêu “Cán bộ, công chức, viên chức trong các cơ quan, đơn vị hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị-xã hội không thuộc đối tượng điều chỉnh của nghị định này”. Như vậy, quy định này chỉ điều chỉnh quan hệ lao động trong phạm vi doanh nghiệp. Cán bộ, công chức, viên chức hành chính được miễn trừ hay sẽ được điều chỉnh theo quy định riêng? Một luật sư giấu tên bất bình: “Tôi không hiểu sao lại có sự phân biệt đối xử như vậy khi mà theo nghiên cứu thì hành vi QRTD diễn ra nhiều nhất ở hai ngành là y tế và giáo dục”.
Tại sao lại có sự miễn trừ này? Không thể hiểu nổi quan điểm của những vị làm ra thứ luật lệ này. Trong mọi trường hợp phạm tội lớn hay nhỏ, công chức hay quan quyền cũng là dân, phải được xử như dân. Không lẽ các ông bà cán bộ, công chức mang nhau vào phòng riêng “xữ kín” vụ này sao? Người dân đang đợi câu trả lời của người thi hành luật QRTD.
Còn một sự bất công nữa trong luật này.
Sàm sỡ ô sin chỉ bị phạt từ 5 đến 10 triệu
Dự thảo Nghị định xử phạt hành chính trong lĩnh vực lao động quy định hành vi quấy rối tình dục tại nơi làm việc sẽ bị phạt tiền 50-75 triệu đồng. Thế nhưng quấy rối tình dục với người giúp việc thì chỉ bị phạt 5-10 triệu đồng. (Bây giờ người giúp việc ở VN đều được gọi là ô sin).
Chị H. là nhân viên của Công ty TNHH Nhân Ái được thuê chăm sóc một bệnh nhân nam khoảng 70 tuổi, nhà ở quận 10, TP.Sài Gòn. Ông này hay yêu cầu chị H. kích dục cho ông nhưng chị từ chối. Ông khách vẫn yêu cầu chị kích dục cho ông mỗi ngày và hứa sẽ trả tiền công. Chị H. đành xin nghỉ việc. Giám đốc công ty đến nhà nói chuyện nhưng thân nhân người bệnh không tin ông cụ có hành vi kỳ lạ đó. Giám đốc đành cho nhân viên nghỉ việc.
Giúp việc gia đình dễ bị sàm sỡ
Sau nhiều năm hoạt động, ông Huỳnh Nhân - Giám đốc Công ty Nhân Ái chuyên làm dịch vụ chăm sóc người bệnh, người cao tuổi đã phải rút ra những kinh nghiệm tránh quấy rối tình dục cho nhân viên. Ông Nhân kể: “Trong hợp đồng tôi luôn yêu cầu việc thay đồ phải do bệnh nhân thực hiện nếu bệnh nhân tự làm được, nhân viên chỉ có vai trò quan sát để hỗ trợ bệnh nhân khỏi té... Thế nhưng có bệnh nhân nam ở Phú Mỹ Hưng cứ yêu cầu nhân viên B. phải thay đồ dù ông tự tay làm được. Có lần ông bảo ông đã thay đồ xong và gọi chị B. vào. Vừa mở cửa phòng, chị B. thấy ông nằm trần truồng trên giường. Chị sốc. Chị đóng cửa lại, khóc và gọi cho tôi.”
Theo ông Nhân, tội nghiệp nhất là những người làm việc đơn phương, bị sàm sỡ thì không biết kêu ai vì thường thì gia đình đứng về phía người nhà của họ hơn là bảo vệ người giúp việc”.
Bà Võ Xuân Loan, từng là giám đốc một công ty cung ứng lao động giúp việc gia đình, cho biết bị lạm dụng nhiều nhưng một số chị em nhà nghèo ở quê đi giúp việc thường chọn giải pháp im lặng nghỉ việc, quá lắm thì ông chủ dấm dúi cho tiền rồi cũng thôi. Tôi biết có trường hợp con ông bà chủ thuộc loại cậu ấm, đưa bạn bè về nhà ăn chơi, thường xuyên chọc ghẹo, QRTD người làm. Người thấp cổ bé miệng không dám kiện nên giải pháp tốt nhất là bỏ việc”.
Pháp luật hạ thấp phẩm giá của người giúp việc
Nghị định nêu mức phạt cho hành vi QRTD với người giúp việc gia đình chỉ 5-10 triệu đồng, trong khi hành vi này thực hiện tại công sở thì bị phạt đến 75 triệu đồng. Theo các chuyên gia lao động thì tỉ lệ QRTD với người giúp việc gia đình nhiều hơn là những người làm ở nơi công sở. Một chuyên gia nói: “Tôi không hiểu sao lại có sự chênh lệch như vậy trong khi nếu bị QRTD, người giúp việc ở gia đình thường khó thoát thân hơn là người ở công sở. Trình độ học vấn của họ cũng thấp hơn nên việc đối phó với hành vi này cũng vất vả hơn”.
Hầu hết mọi người dân cho rằng quy định như vậy vô tình pháp luật đã hạ thấp phẩm giá của người giúp việc. Hơn thế, những quy định này được thực thi trên thực tế còn cần phải lập một đường dây nóng riêng cho những người giúp việc, những phụ nữ bị bạo hành nói chung như ở Hàn Quốc, Đài Loan… Nếu không, luật cũng khó được thực thi.
Thực tế, nhiều người giúp việc không những bị QRTD còn bị đối xử tàn nhẫn.
Một vụ hành hạ dã man người giúp việc
Nghi ngờ người giúp việc là Nguyễn Thị Giang có tình ý yêu đương với chồng mình là Phạm Thế Phong, bà Anh đã bắt Giang và chị gái là Nguyễn Thị Lan đưa đến một ngôi nhà hoang để “thẩm vấn” và “tra tấn”.
Chị Giang bị bà chủ nhổ nước bọt vào mặt, rồi tát liên tiếp vào mặt, vào đầu, dùng chân đạp vào người. Cùng lúc đó, vài người phụ nữ khác cũng xông vào để hành hạ chị. Sau đó, bà ta lấy kéo xén tóc và cạo luôn cả đôi lông mày của chị Giang, sau đó cạo trụi tóc trên đầu. Bà chủ còn bắt nhân viên của bà là Nguyễn Thị Trâm ép đưa chị Giang đến tiệm xăm ở đường Hoàng Hoa Thám, TP Vũng Tàu để xăm 3 hình quái vật, 2 con rết và 1 con rồng lớn và đậm. Sau đó chị Giang không biết nhờ cậy vào ai, đành chịu bị đuổi về quê với bộ mặt quái dị.
Ngoại tình bị phạt 1 triệu
Song song với nghị định QRTD còn có dự thảo Nghị định phạt về tội ngoại tình.
Điều 46 Dự thảo Nghị định xử phạt hành vi vi phạm quy định về cấm kết hôn, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng, nêu rõ: “Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 200.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với 2 hành vi: “Đang có vợ hoặc đang có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng.
Cùng với nghi định này còn có quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tư pháp khác như: Kết hôn giữa những người có họ trong phạm vi ba đời; Kết hôn giữa cha mẹ nuôi với con nuôi; kết hôn giữa người đã từng là cha mẹ nuôi với con nuôi, bố chồng với con dâu, mẹ vợ với con rể, bố dượng với con riêng của vợ, mẹ kế với con riêng của chồng. Tất cả đều chịu chung một mức phạt như ngoại tình chưa gây hậu quả nghiêm trọng.
Dự thảo cũng nâng mức xử phạt hành vi dùng giấy tờ giả mạo để đăng ký kết hôn, đăng ký lại việc kết hôn lên từ 300.000 đồng đến 1 triệu đồng (mức xử phạt cũ từ 200.000-500.000 đồng). Đồng thời một số hành vi vi phạm khá nghiêm trọng nhưng trước đây chưa có chế tài để xử phạt thì nay đã được dự thảo đưa vào.
Chẳng hạn: làm cam đoan không đúng về tình trạng hôn nhân gia đình để làm thủ tục đăng ký kết hôn hoặc để được cấp giấy xác nhận tình trạng hôn nhân sử dụng vào mục đích khác có thể bị xử phạt từ 5-20 triệu đồng. Hành vi kết hôn giả nhằm mục đích xuất cảnh, môi giới kết hôn bất hợp pháp, lợi dụng việc đăng ký kết hôn nhằm mục đích trục lợi, xâm phạm tình dục, bóc lột sức lao động theo quy định của dự thảo có thể bị xử phạt từ 10-30 triệu đồng.
Nếu được Chính phủ đồng ý ban hành, Nghị định trên sẽ bắt đầu có hiệu lực từ 1-7-2013.
Phạt tiền chẳng có ý nghĩa gì
Tuy nhiên, những quy định này đang gặp phải sự tranh cãi chí chóe.
Theo luật sư Nguyễn Bá Ngọc, đoàn luật sư Bắc Giang, mục đích của dự thảo là ngăn chặn, răn đe ngoại tình thì không có tác dụng. Những người ngoại tình người ta thừa tiền rồi, một vài trăm, vài triệu không có ý nghĩa gì. Nếu ban hành sẽ làm xấu đi tình trạng xã hội. Tình trạng ly hôn chắc chắn gia tăng. Vì tình cảm con người, yêu nhau, đến với nhau mà gia đình vợ con không biết thì hoàn toàn êm ấm. Đưa ra xử phạt đôi khi lại làm tan vỡ hạnh phúc gia đình người khác.
LS Ngọc cho rằng, nếu để phân biệt, định nghĩa hành vi quấy rối tình dục là rất khó, không hề đơn giản. Nhưng thực chất mà nói hành vi này trong xã hội cũng ít xảy ra vì vậy quy định thì thế nhưng trên thực tế đã có trường hợp nào bị cơ quan có thẩm quyền phạt đâu. Ngay cả quy định vi phạm chế độ một vợ một chồng cũng vậy. Có chăng chỉ là hình thức phạt hành chính.
Mọi định nghĩa đều không rõ ràng, quy định lại chung chung, nếu vậy thì khi sự việc xảy ra, cơ quan chức năng muốn quy nó về tội nào cũng được, coi tội nào, lên tội đó.
Ở những cơ quan công quyền, chuyện này xảy ra không hiếm. Ngay trong thời gian này, người dân xã Quảng Phong- Thanh Hóa đang “đồn thổi như bão” về chuyện ngoại tình của sếp lớn.
Chủ tịch xã đưa nữ nhân viên vào nhà nghỉ
Vào ngày lễ tình nhân năm 2013, anh Thìn phát hiện ông Khang Phó bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Quảng Phong lái xe hơi đến nhà chở vợ mình là chị Nhung (thủ quỹ xã Quảng Phong) đi chơi. Vốn nghi ngờ hai người có “quan hệ bất chính”, anh Thìn bí mật theo dõi. Sau nhiều giờ chạy lòng vòng, xe của ông chủ tịch Khang tấp vào sân nhà nghỉ (hay nhà ngủ cũng đúng) trên đường Dương Đình Nghệ, TP Thanh Hóa.
Anh Thìn đập cửa xông vào phòng ngủ, nhưng ông Khang đã trèo qua cửa sổ tầng 2, nhảy qua ngọn cây xuống đất bỏ chạy, để lại xe hơi biển số xanh của nhà nước. Trong bản tường trình gửi UBND xã Quảng Phong, nữ thủ quỹ xác nhận: “Ông Khang nhiều lần gọi điện hối thúc đòi gặp tôi và rủ tôi vào nhà nghỉ. Ông ấy nói muốn gặp tôi vì nhớ quá”. Nghe mùi hơn sáu câu vọng cổ!
Bắt quả tang vợ cùng người tình ở phòng ngủ nhưng vẫn chối
Ít ai chịu công nhận là mình ngoại tình như chị thủ quỹ Nhung, kể cả khi bị bắt quả tang như trường hợp mới đây tại Bình Định.
Chắc nhiều bạn đọc đã biết, từ ngày 2-5 vừa qua, trên mạng YouTube xuất hiện ba clip với tiêu đề: “Vụ đánh ghen kinh hoàng ở Bình Định”. Clip này nhanh chóng được cư dân mạng nhân bản, lan nhanh với tốc độ chóng mặt. Tôi tóm tắt sự việc khá “ngộ nghĩnh” này:
Hình ảnh trong ba đoạn clip cho thấy sự việc xảy ra tại một phòng khách sạn. Nhân vật chính bị quay clip là một đàn ông trung niên chỉ mặc quần đùi, bị ba người đàn ông khác khống chế. Người đàn ông này vừa giằng co, ngăn cản để không bị còng tay vừa luôn miệng van xin: “Chu cha tội em, anh Quốc ơi!”; “Em lạy anh! Em mất hết, anh Quốc ơi”…
Clip cũng thể hiện rõ mặt một phụ nữ mặc quần ngắn đang ngồi trên ghế trong phòng của khách sạn. Trong khi giằng co, một người đàn ông trong clip đã sử dụng một công cụ hỗ trợ bằng điện để khống chế người đàn ông mặc quần xà lỏn và người phụ nữ.
Liên quan đến clip trên, ngày 3.5, một viên chức Văn phòng Tỉnh ủy Bình Định xác nhận: Người đàn ông bị khống chế trong clip là ông Lê Văn Vương, Phó Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Bình Định. Người phụ nữ bị ông Quốc chích điện, ngồi trên ghế là bà Hà, vợ ông Lê Anh Quốc.
Trước đó, ông Quốc (44 tuổi, ngụ TP Quy Nhơn, Bình Định) đã gửi đơn đến nhiều cơ quan chức năng tố cáo ông Vương quan hệ nam nữ bất chính với vợ ông. Ông Quốc cho rằng chiều 23-3, ông cùng một số người khác vào phòng một khách sạn ở TP Quy Nhơn bắt quả tang ông Vương đang ở chung phòng với vợ ông. Với bằng chứng hai người ở cùng phòng trong khách sạn, ông yêu cầu các cơ quan chức năng xử lý nghiêm ông Vương vì vi phạm nghiêm trọng tư cách cán bộ, phá vỡ hạnh phúc gia đình ông, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của ông và hai con đang đi học…
Cả hai “nghi phạm” ngoại tình vẫn chối dài
Vào ngày 4-5 vừa qua, ông Lê Văn Vương, phó chánh văn phòng Tỉnh ủy Bình Định, khẳng định: “Tôi không quen biết bà Hạ. Khi họ đẩy bà Hạ vào phòng rồi gí dùi cui điện vào người tôi, lấy còng số tám cố còng tay tôi để lột trần truồng nên tôi bối rối, năn nỉ để tìm cách thoát ra ngoài. Tôi đã gửi đơn đến các cơ quan chức năng đề nghị điều tra làm rõ về những nội dung tố cáo mang tính vu khống và việc tôi bị làm nhục”.
Còn bà Hạ (vợ ông Quốc) cũng phản đối, bà nói: “Vợ chồng tôi đã ly thân hai năm nay. Vụ việc xảy ra tại nhà khách Tỉnh đội rất bất ngờ, tôi bị đẩy vào phòng, khi người nhà của chồng tôi quay phim tôi vẫn ăn mặc kín đáo và vẫn đang đội mũ bảo hiểm nên khẳng định tôi quan hệ nam nữ bất chính bậy bạ là áp đặt, làm tổn thương tôi và con cái. Tôi phản đối và đã gửi đơn kiện”.
Ủy ban Kiểm Tra tỉnh cũng chưa thể đưa ra kết luận
Cùng ngày, một quan chức của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy Bình Định cho biết: “Vụ việc vẫn đang được làm rõ, song khi tiếp cận với một số trường hợp có liên quan thì thông tin hoàn toàn ngược lại. Người trong cuộc là bà Hà Cẩm Hạ cực lực phản đối chuyện chồng bà vu khống bà ngoại tình. Ngay cả hình ảnh trong video clip cũng không thể hiện rằng họ quan hệ nam nữ bất chính”
Như thế chuyện phạt tội ngoại tình khó tìm ra đúng sự thật. Vả lại còn có rất nhiều nguyên nhân thầm kín sâu xa khác mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Những luật lệ mơ hồ này đang khiến nhiều luật sư băn khoăn, chẳng phải chỉ có người dân. Còn hàng trăm bài viết phản bác về những dự thảo luật lệ mơ hồ như thế này, chẳng lẽ luật làm ra chỉ để “treo chơi”?
Văn Quang
Hình:
01- Trung tá Jeffrey Krusinski
02- Cô giáo La Tố Nh.. bị cấp trên cưỡng hiếp
03- Những hình xăm rùng rợn trên ngực và mặt cô gái trẻ Nguyễn Thị Giang
04- Ông Quốc bắt quả tang ông Vương (mặc quần xà lỏn) và vợ ông Quốc trong “nhà nghỉ”
05- “Nhà nghỉ”, nơi ông Quốc và bà Hà bị bắt
-
05-11-2013, 10:26 PM #336QRTD là đấu tranh bất bạo động, biểu tình và tuyên truyền ở bên ngoài lãnh thổ của đối tượng thôi chứ chưa xâm nhập vũ trang vào các vùng chiến thuật. Còn bạo động toàn diện, tổng tấn công từ Bắc xuống Nam như cái anh trung tá Mỹ này thì các cảm tình viên Việt tân sẽ gọi là khủng bố tình dục (KBTD).Trung tá chống “dâm tặc” bị bắt vì QRTD
Một thí dụ khác như ở Mỹ, ngày 5-5-2013 vừa qua vừa xảy ra một vụ QRTD tai tiếng. Theo cảnh sát Arlington, bang Virginia (Mỹ), Trung tá Jeffrey Krusinski - người đứng đầu chương trình phòng chống tấn công tình dục của không quân Mỹ, vừa bị bắt sáng 5-5. Ông bị cáo buộc “tiếp cận một phụ nữ tại bãi đậu xe và bóp ngực, mông của người này”
-
05-12-2013, 12:15 AM #337
-
05-12-2013, 07:21 AM #338
Bắn vào áo hoặc quần thì gọi là khủng bố y phục.
-
05-20-2013, 09:24 PM #339
Văn Quang viết từ Sài Gòn: Cả ba anh cùng chết dở
Cả ba anh cùng chết dở
“Kinh tế khủng hoảng, lạm phát tăng, thu nhập giảm, nhiều người dân đang phải đối mặt với những bài toán đau đầu của cuộc sống”.
Thưa bạn đọc, đó là diễn đàn của một tờ báo mạng ở VN mở ra cho mọi người dân được góp ý về những suy nghĩ thật nhất của mình trong cuộc sống hiện nay, qua đó cùng tìm ra những giải pháp để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Có thể nói đó là một vấn đế gai góc nhất tùy theo hoàn cảnh của mỗi người. Tất nhiên ở đây, không dám kể đến những ông bà tỷ phú, những đại gia và những vị có chức có quyền hét ra lửa, mửa ra… đô la. Chi kể đến 90% số người dân VN từ hạng đủ ăn đủ mặc trở xuống đến đám “thứ dân” rách như tổ đỉa hoặc gần như tổ đỉa.
Khi mà câu ca dao thời đại: Tiền là Tiên, là Phật/ Là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già/ Là đà cho danh vọng/ Là lọng của nịnh thần/ Là cán cân công lý/ Tiền là hết ý... trở thành mục đích của đời sống, là một thứ “lý tưởng thật” để tôn thờ thì luân lý đạo đức và liêm sỉ trở thành vô nghĩa, không có trong từ điển VN.
3 năm qua, nghèo đi 2 lần
Một nhà báo kinh tế đang sống ở Hà Nội đã tâm sự cuộc sống khó khăn của cô trên mạng xã hội.: “ 3 năm qua, mình đang bị nghèo 2 lần nghèo. Lương giảm, ai cũng thấy rõ điều này. Nhưng rổ CPI của gia đình mình thì tăng khủng khiếp.
Giá gas 3 năm trước 250.000 đồng/bình, giờ 450.000 đồng/ bình. Tính ra mức tăng bình quân 27%/năm. Thịt cùng khoảng thời gian tăng giá từ 50.000 đồng/kg lên 140.000/kg, tương đương 60%/năm. Rau tăng bình quân 20-30%/năm. Sữa của con từ 400.000/ hộp 900 gr cách đây 2 năm, giờ 500.000/hộp, tức tăng đâu đó 12,5%/ năm. Truyền hình cáp tăng giá từ 66.000/tháng năm 2010 lên 110.000/tháng, tức 30%/năm, internet từ 280k lên 313.000/tháng, có vẻ tăng ít nhất.
Dầu ăn 38.000/ chai, giờ 45.000/ chai; đường, sữa tắm, dầu gội, dầu rửa bát… cho đến thức uống, hoa quả.. tăng ít nhiều cũng trên dưới 10%... Tiền thuê nhà, tiền thuê giúp việc 3 năm tăng 30%..
Đó chỉ là CPI của những nhu cầu tối thiểu, còn chưa kể các chi phí cho việc giải trí, vui chơi, tinh thần… khác. Thu nhập giảm 30%, CPI thì tăng vài chục % thế này, làm sao để sống được đây?”
Phản ứng việc khi NHNN độc quyền vàng miếng SJC
Ông Nguyễn Tiến Lực Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm cũng nói thẳng, “do cơ chế nhà nước giao Công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) được dập và kinh doanh vàng miếng là thương hiệu vàng quốc gia, nên năm 2012 đến nay xuất hiện độ chênh lệch lớn giữa giá vàng trong nước và nước ngoài, xuất hiện vàng giả SJC, vàng kém chất lượng đưa vào các DN kinh doanh bán cho người dân. Từ tháng 7-2012 đến nay, SJC phát hiện 300 lượng vàng nhái thương hiệu của họ. Bộ Công an cho rằng quy định SJC là thương hiệu vàng miếng quốc gia chỉ đem lại lợi ích cho DN SJC và làm phương hại đến lợi ích của các thương hiệu vàng miếng khác”. Người dân xô vào mua vàng SJC vì đó là thương hiệu “chính thức”.
Còn rất nhiều những bài bình luận, những ý kiến của người dân hoàn toàn không tin tưởng vào sự bình ổn này. Cũng như gần đây nhất là việc cắt giảm tiền lãi suất huy động của người dân gửi tiến vào ngân hàng với mục đích là để cứu các doanh nghiệp đang chết đứng như Từ Hải giữa đống hàng hóa làm ra không tiêu thụ được hoặc cứu các ông “bất động sản” có hàng ngàn căn nhà từ nhỏ tới lớn nằm trơ gan cùng tuế nguyệt. Nhưng thực ra có cứu được không lại là chuyện khác hẳn.
Ba anh cùng chết dở
Rất nhiều nhà “lý luận theo kiểu chính quyền” cho rằng lạm phát xuống, kéo lãi suất đầu vào của ngàn hàng xuống là đúng là “thực dương” hay nói rõ là người gửi tiền vào ngân hàng vẫn có lời. Có ông nói người dân cần thông cảm với doanh nghiệp (DN), phải cứu DN thì kinh tế mới phục hồi, người lao động mới có việc làm. Có ông khuyên người dân nếu rút tiền ngân hàng ra, hãy đầu tư vào việc kinh doanh cho đồng tiền lưu thông chứ đừng mua vàng cất kỹ trong đáy tủ, đừng mua đô la về để dành, còn không đầu tư được thi cứ gửi dài hạn ở ngân hàng cho chắc ăn.
Xin thưa rằng tất cả những lời khuyên vàng ngọc đó người dân không cần vì họ biết từ lâu rồi. Và cả những lý luận kiểu “nhà nước” kia, người dân cũng hiểu giá trị của nó đến đâu bởi các ông cứ nói lạm phát giảm trong khi giá cứ tăng, điện nước, xăng dầu cũng tăng vù vù, vậy giảm lạm phát như thế thì người dân được cái gì? Giảm bao nhiêu phần trăm? Giá thực phẩm và đủ các món về đời sống hàng ngày có giảm tí nào đâu! Thế nên người dân “xin không dám tin” những kiểu nghiên cứu và lý luận như thế. Họ chỉ còn biết tin vào mình.
Cho đến bây giờ, tình hình người dân và các ngân hàng cùng các DN thực ra cùng bi đát như nhau, chẳng anh nào khá hơn cả. Xin tuần tự điểm qua những cái chết dở ấy
1- Dân “đi” trước
Tính từ tháng 8-2011, Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) đã sáu lần giảm trần lãi suất huy động tiền gửi tiết kiệm dưới 12 tháng, từ 14%/năm còn 7,5%/năm (điều này cũng đồng nghĩa với nguồn thu của người gửi tiết kiệm, phần lớn là người cao tuổi, về hưu bị hao hụt đi nhiều). Và trước mỗi lần điều chỉnh, NHNN đều công bố để người dân cả nước biết. Thế nhưng lãi suất cho vay hiện bao nhiêu lại là câu hỏi khó trả lời. Bởi các NH từ lớn tới nhỏ đều giấu biệt thông tin này, chỉ tiết lộ riêng sau khi người đi vay vượt qua nhiều “vòng”.
Tuy nhiên, trên thực tế, lãi suất cho vay của các NH không giảm mức tương ứng mà chỉ giảm nhỏ giọt, thậm chí là giậm chân tại chỗ.
Mặt khác, người dân có thể đồng tình với việc phải “hy sinh” để cứu DN. Nhưng có người nhìn lại quá khứ, mới vài năm trước, họ tính toán rất chi ly. Trước đây nhiều DN chỉ buôn nước bọt, họ thế chấp vài miếng đất nhà cửa vớ vẩn để vay ngân hàng làm vốn. Hãy thí dụ họ vay 100 tỳ đồng đi mua đất rẻ mạt, làm nhà từ đầu năm giá chưa đến 1 tỷ một căn, đến cuối năm, bán rẻ cũng được 2 tỉ (chưa nói đến các dự án ngàn tỉ). Như vậy họ lời 100% 1 năm. Vậy DN đó có trả lời ngân hàng nhiều lắm là 30% chăng nữa, họ vẫn lời 70%. Cho nên hầu hết các DN này giàu lên cực nhanh. Đến nay hàng hóa nhà cửa không bán được thì hà cớ gì dân phải lăn lưng ra cứu họ? Số lời 70% một năm đến nay đi đâu? Vào nhà lầu xe hơi, chân dài, chân ngắn, ăn tiêu như ông bà hoàng hết rồi lại đeo theo cái nợ ngân hàng. Những DN đó có nên cứu không, hãy bán hết tài sản chìm, tài sản nổi đi rồi hãy tính chuyện đợi người khác cứu. Hơn thế những DN xưa nay chỉ dựa vào thần dựa thế, cũng nên để “chết bớt” dành chỗ cho những DN có thực lực, có tài kinh doanh.
2- Doanh nghiệp theo sau
Các quan chức ngành NH cho rằng việc giảm lãi suất “đầu vào” sẽ gián tiếp hạ nhiệt lãi suất “đầu ra”, tạo điều kiện cho doanh nghiệp tiếp cận vốn vay dễ dàng hơn, từng bước khôi phục thị trường sản xuất, kinh doanh, giúp nền kinh tế kiềm chế lạm phát, tăng cường ổn định.
Nhưng thực ra “nói dzậy mà không phải dzậy”.
Theo phản ánh của các DN trên báo chí thì lãi suất trung bình mà họ đang gánh là 13%-15%/năm. Không nhiều DN vay được mức này. Với các khoản vay cũ, DN phải trả lãi đến 17%-18%/năm, các khoản cho vay tiêu dùng hay bất động sản còn lên đến 20%/năm. Một số ngân hàng (NH) đã bắt đầu tung ra các gói tín dụng lãi suất 10%-12%/năm nhưng lại kèm nhiều điều kiện khắt khe nên rất ít DN có khả năng vay được.
Hệ quả tất yếu là các DN nản chí, không muốn đi vay để mở rộng sản xuất, kinh doanh hay tái đầu tư vì sợ “làm không đủ tiền trả lãi”. Nhiều DN chấp nhận phá sản hoặc sản xuất cầm chừng. Trong khi đó, các NH “ăn cả hai đầu”: Vay vốn (huy động) giá rẻ và cho vay lại với giá “cắt cổ” vì không bị ràng buộc bởi quy định về trần lãi suất cho vay.
Có thể thấy việc trói lãi suất huy động nhưng thả lãi suất cho vay của NHNN đang bị lợi dụng để làm giàu cho một nhóm nhỏ “đại gia” NH. Và như vậy, đã đến lúc các nhà quản lý cần trả lời câu hỏi: “Liệu lãi suất có cần trần?”. Cách đúng nhất là NHNN nên bỏ lãi suất đầu vào, vấn đề then chốt là khống chế và kiểm soát chặt chẽ lãi suất cho vay của các ngân hàng. Như vậy NH sẽ phải tự điều tiết tình hình tài chính của mình. NH nào mạnh có thể sống được với thi trường tiền tệ, họ có quyền huy động lãi suất nhiều hay ít. NH yếu kém sẽ lộ ra ngay và cũng cần sát nhập với NH hàng lớn hoặc tự “rút lui trong vòng trật tự”. Nhiều NH quá cũng chẳng để làm gì trong nền kinh tế khó khăn này. Bớt được lãng phí, bớt gánh nặng cho xã hội. Và như thế NHNN cũng không bị “mang tiếng” là góp sức làm giàu cho các đại gia NH.
3- Ngân hàng cũng có thể chết vì nhiều tiền quá
Nhưng xét cho cùng các NH lớn ở VN hiện nay cũng đang lâm vào cảnh nhiều tiền quá, muốn cho vay mà không tìm được “đối tác”. Không thể cho anh “khố rách áo ôm” vay tiền và cả những anh “giàu sổi” có tiếng mà không có miếng. Cái thời cho nhân viên đến đánh giá các DN vay tiền qua rồi. Cơ ngơi đáng giá một tỉ, nhân viên đánh giá 10 tỉ. Thế nên nợ xấu bây giờ tràn lan như nước vỡ bờ. DN chẳng còn gì để NH xiết nợ, thậm chí có NH còn phải cử nhân viên đến mai phục ở nhà giám đốc DN để xiết nợ một cái xe hơi thôi. Thật thê thảm. Có ông bà Giám đốc lặn mất tăm không sủi bọt, NH đành thua. Có ông bà giám đốc mù chữ như vợ chồng Đặng Thị Loan và Lê Thanh Hải ở Đồng Tháp cũng lừa được hơn 60 tỉ đồng, trong đó có 2 ngân hàng là Vietinbank và Eximbank (chi nhánh Cần Thơ).
Một đống nợ xấu không đòi được, một đống tiền của người gửi hàng tháng phải trả lãi, không tìm đủ DN có năng lực để cho vay cũng là một bài toán khó giải. Thế nên có NH đã phải hạ lãi suất đầu vào xuống dưới mức khống chế của NHNN tức dưới 7,5%. Thậm chí như Agribank đã đưa lãi suất huy động về 5% - thấp nhất thị trường và chỉ bằng hai phần ba mức trần cho phép của Ngân hàng Nhà nước. Điều này khiến không ít người gửi tiền xót xa và cảm thấy thiệt thòi.
Lúc này họ không cần thêm tiền gửi của dân nữa. Hạ lãi suất như thế không khác nào khuyến khích người dân rút tiền ra. Các ông lớn NH này nghĩ rằng khi cần thêm tiền họ lại tăng lãi suất. Chiến thuật kinh doanh này chưa chắc đã mang lại hiệu quả lâu dài vì người dân mất tín nhiệm với NH rồi, khó mà quay trở lại, thà họ gửi ở nơi khác, không bị “ép ngang xương” kiểu này.
Một suy nghĩ khác là bây giờ người dân không cần chọn NH lớn nhỏ, tốt xấu nữa mà là chọn NH nào có lãi suất cao nhất. Bởi họ hiểu rằng NHNN và các NH khác không bao giờ dám để một NH “chết”, dân đến rút tiền không đủ trả. Họ phải cứu nhau. Nếu không chỉ trong vòng 1 ngày là cả nước đua nhau đi rút tiền. Lúc đó “chết cả làng”!
Bởi tất cả những nguyên nhân trên, hiện hay cả 3 anh gửi tiền, anh giữ tiền, anh DN đều đứng ngó nhau lâm vào cảnh “thằng nào cũng ốm dở, chết dở”. Chẳng có anh nào “mạnh khỏe” cả. Anh nào sống sót sau trong nền kinh tế èo uột này? Chúng ta hãy chờ xem.
Hội chứng “sợ” đang thịnh hành
Cũng trong chuyện NHNN dồn dập bán vàng ra hàng chục tấn vàng, quả thật người dân thường chỉ biết ớ mặt ra nhìn, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Tại sao phải bán? Bán làm gì? Dân có lợi gì? Người dân hoàn toàn mù tịt.
Trong khi đó trên báo Thanh Niên số 114 ra ngày 24.4, có bài báo của tác giả Nguyên Hằng cho rằng chủ trương tạm xuất, tái nhập này nhằm hợp pháp hóa vàng nhập lậu. Lập tức NHNN ra thông cáo giải thích trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng đồng thời Ngân hàng Nhà nước đã có công văn đề nghị Tổng cục An ninh II - Bộ Công an phối hợp xử lý theo pháp luật.
Ngân hàng Nhà nước cho biết thêm, quy trình tạm xuất, tái nhập được Ngân hàng Nhà nước tổ chức thực hiện, giám sát chặt chẽ có kiểm tra tồn quỹ trước khi xuất khẩu. Việc tạm xuất, tái nhập đã hoàn thành vào ngày 31/3/2013. Thế nên, thông tin cho rằng, chủ trương tạm xuất, tái nhập này nhằm hợp pháp hóa vàng nhập lậu là hoàn toàn không có căn cứ, cố ý bóp méo chính sách của Nhà nước.
Báo Thanh Niên cũng đã cáo lỗi với Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cùng bạn đọc. Chưa biết Tổng Cục An ninh II sẽ “xử lý” vụ này ra sao, nhưng chắc chắn là có khối anh sợ xanh mặt. Cái “hội chứng sợ” cũng đang rất thịnh hành ở VN. Từ nay chắc chẳng anh nào dám “bóp méo” chính sách của NHNN nữa, cứ “bóp cho tròn” thôi. Như thế hy vọng VN sẽ có giải Nobel, các ông chuẩn bị ăn mừng đi là vừa.
Nhân nói đến ăn mừng, lại nhớ đến những vụ ăn nhậu của các vị công chức thời nay.
Những công chức bụng phệ vì nhậu
Ăn nhậu nhiều, có ngày nhậu liên miên vài bữa liền, không ít công chức bụng cứ ngày một phệ ra, người dân gọi là các quan “đeo ba lô ngược”. Do là bệnh viện chuyên khám chữa bệnh cho các viên chức nên các bác sỹ ở bệnh viện Hữu Nghị gặp khá nhiều các trường hợp khôi hài. Khi được BS hỏi một bệnh nhân là công chức tại sao không ngừng uống bia, người bệnh cho biết: “Không nhậu thì không được, làm nghề này không đi ăn uống tiếp khách thì không thể làm việc được” (!?)
Bệnh nhân này hầu như ngày nào cũng đi uống bia sau giờ làm việc, trước đây thì buổi trưa cũng không ngoại lệ. Kể từ khi có quy định cấm uống rượu, bia buổi trưa, các cuộc nhậu hầu như toàn diễn ra vào cuối ngày, có lúc ông còn phải “chạy sô” vì có nhiều cuộc diễn ra cùng lúc, cuộc nào cũng “khó từ chối” vì “từ chối thì mất hết quan hệ”!
Công chức Hà Nội và TP. Sài Gòn thừa cân nhiều nhất
Tại cuộc “hội thảo” về bổ sung chất xơ trong sản phẩm dinh dưỡng cho người thừa cân, béo phì tại Hà Nội, Phó viện trưởng Viện Dinh dưỡng Nguyễn Thị Lâm cho biết tổng điều tra dinh dưỡng toàn quốc cho thấy tỉ lệ thừa cân, béo phì ở nhóm 45-49 tuổi khu vực thành thị là 9,9%.
Theo điều tra này thì Hà Nội và TP.Sài Gòn là những địa phương có tỉ lệ người thừa cân, béo phì cao nhất, đặc biệt ở nhóm cán bộ công chức có tới 15% thừa cân, béo phì.
Không chỉ ở các TP lớn các quan thích nhậu mà ở những tỉnh lẻ, nhậu còn mang đến nhiều điều thú vị hơn nữa.
Từ nữ phó chủ tịch say xỉn đến quan chức nhậu bất kể gió bão
Theo thông tin trên báo chí, chiều 1/5, Huyện ủy Kỳ Sơn (Nghệ An) đã phê bình, kiểm điểm đối với bà Cụt Thị Nguyệt, Phó chủ tịch UBND huyện này vì nhiều lần uống rượu say quá đà trong các cuộc “liên hoan”, hội nghị và tiếp khách. Vào tháng 6-2011, khi cơn lũ quét tràn qua làm nhiều nhà dân bị cuốn trôi thì nữ phó chủ tịch này vẫn vô tư ngồi tiếp khách, uống rượu và hát karaoke... rồi say xỉn.
Cũng là hình ảnh quan huyện ngồi nhậu trong mùa bão lũ, nhưng lại “sôi động” hơn trên mặt báo là ở một tỉnh khác thuộc Bắc trung bộ. Vào năm 2011, trong lúc cả tỉnh này đang tập trung chỉ đạo sát sao đối phó với cơn bão sắp đến, người dân đang còng lưng cố vớt vát ít lúa hè thu trước khi bị bão tàn phá, thì mấy ông 'quan' này cùng với lãnh đạo một doanh nghiệp chén tạc chén thù món đặc sản gà đồi, tại một quán ăn đặc sản, khá hẻo lánh.
Đứng đầu cuộc nhậu cũng là một vị Phó Chủ tịch UBND huyện, rồi Trưởng phòng Tài nguyên- Môi trường, Trưởng ban Quản lý dự án...
Câu chuyện trên được báo chí tường thuật lại ngay sau khi cuộc nhậu vừa kết thúc: “Cảnh tượng chúc tụng, đùa cợt giữa các cán bộ huyện với Giám đốc doanh nghiệp xây dựng nọ liên tục rôm rả. Thậm chí, trong lúc cao hứng những cán bộ huyện này còn yêu cầu một số nhân viên nữ đi vòng quanh bàn lần lượt chúc mỗi cán bộ một chén để làm vui".
Tửu lượng cũng là “tiêu chuẩn” thăng chức?
Từ thực tế, nhiều độc giả cho rằng, bên cạnh chuyên môn giỏi, tửu lượng khá cũng ngầm được xem là tiêu chuẩn để cất nhắc viên chức ở nhiều nơi. Từng đi công tại nhiều nơi, bạn đọc tên Nam cho biết tình trạng uống rượu cà kê càng ở cấp thấp càng nhiều.
Nhất là ở các vùng nông thôn, miền núi. Chuyện các cán bộ cấp xã đi ăn sáng từ 7h - 10h là chuyện thường như cơm bữa. Ban đầu cụng vài chén cho vui, lai rai uống thêm vài chén nữa, đến khi về phòng làm việc, nhiều người đắp áo ngủ hết trưa chờ tỉnh rượu.
Ngoài lãng phí thời gian, tiền bạc, nhậu nhẹt còn khiến một số quan ông quan bà tha hóa. Ông cán bộ này “loạng quạng” với bà cán kia cũng vì rượu, vì chung bàn chung chiếu, chung niềm vui cùng đi... nhà nghỉ, quên đường về nhà.
Nhậu còn dễ dàng được thăng quan tiến chức. Bạn đọc Minh Quân nêu quan điểm từ kinh nghiệm thực tế:
Trong thời gian hướng dẫn nghiệp vụ công tác, thanh niên này được các sếp thẳng thắn dạy bảo: “Em có năng lực, nhưng có tới 50% năng lực được xét trên bàn nhậu. Tửu lượng yếu, anh chỉ là “gà mái”, không hòa đồng với anh em, chơi không nhiệt tình, con đường công danh chả đi đến đâu...” Tóm lại lời khuyên đưa ra là muốn lên chức nhanh phải biết nhậu.
Bạn đọc ở địa chỉ minhtai@... thừa nhận chuyện nhiều quan chức nhậu nhẹt triền miên đã có từ vài chục năm qua, nhưng bây giờ mới được đề cập rôm rả.
“Tôi có người quen làm ở một tỉnh cao nguyên. Chẳng biết nó “bảo vệ” rừng thế nào mà cứ ngày càng giàu có lên và trở thành đại gia vào cái tuổi còn khá trẻ. Tôi hỏi nó: công việc chính yếu của mày bây giờ là gì, nó trả lời: Nhậu! Nhậu từ sáng tới tối! Trước kia là để quan hệ, còn giờ là “được” người ta quan hệ vì lên chức...”,
Được nhậu lại được thêm tiền
Nhiều độc giả chia sẻ, có một thực tế, các cuộc nhậu của nhiều cán bộ, công chức thường tổ chức ở những nơi sang trọng. Nhậu xong, thuộc cấp có trách nhiệm lấy hóa đơn đỏ về cơ quan thanh toán. Ăn 1 lại tính thành 10. Đây cũng là lý do nhiều cán bộ tích cực nhậu vì ngoài việc thỏa mãn cơn thèm... còn được thêm tiền đút túi.
Độc giả Thanh Hương cho biết, một cuộc nhậu của sếp chị không bao giờ dưới 3 triệu đồng. Cả năm nhân lên, đủ biết nhiều chừng nào. Trong khi đó, bạn đọc Ngô Lê Tuấn cũng khẳng định, tiền trả cho các bữa nhậu rất hiếm khi từ túi cán bộ, công chức. Bởi, lương vài ba triệu, tiền đâu chi trả cho những cuộc nhậu kín mít cả 7 ngày 1 tuần?
Xét ra như thế dù trong tình hình kinh tế khủng hoảng, chỉ có mấy anh quan “tích cực đi nhậu” là sướng hơn cả.
Văn Quang – 17-5-2013
Hình:
01- Người dân ngẩn ngơ khi tiền gửi ngân hàng cứ thi nhau giảm
02 - Ngươi dân kéo đến xiết nợ Công Ty của vợ chồng Thanh Hải
03- Công văn của NHNN gửi Bộ Công An điều tra về việc “bóp méo chính sách nhà nước”.
04 - Công chức Hà Nội và Sài Gòn bụng phệ nhiều nhất nước
05 - Nhiều công chức nhậu 7 ngày một tuần - (Ảnh minh họa).
-
05-20-2013, 09:43 PM #340Đừng lo, "ăn" nhiều đến già bị bệnh đủ thứ, đường trong máu, mỡ trong máu, máu cao, tê thấp, trụy tim, tai biến mạch máu não....v.v.v
Originally Posted by ngocdam66
"quả báo nhãn tiền"....lúc đấy mỗi ngày "ói" ra dần dần cũng cạn kiệt! Con cháu đứa nào có hiếu có thảo cũng mệt cầm canh.Last edited by Triển; 05-20-2013 at 09:49 PM.



Reply With Quote
