Results 11 to 20 of 26
Thread: 38 năm cùng với kỷ niệm
-
06-12-2013, 10:59 PM #11
Như Liên thân mến , cảm động lắm khi giữa hai chúng ta, Sài Gòn vẫn mãi mãi không thể nào phôi pha trong tâm hồn của những con người luôn hoài niệm, về một nơi chốn đã cho chúng ta quá nhiều những hồi ức đẹp đẽ của tuổi đời khôn lớn .
Nếu M nhớ không sai thì La Thoại Tân đóng phim Con Ma Nhà Họ Hứa , M có ngồi coi một cảnh quay trong phim đó , M nhớ Thẩm Thúy Hằng đang diễn xuất một đoạn sợ hải , nhưng mà hơi bị điệu nên phải đóng tới đóng lui nhiều lần . Khi viết M thường ít khi nhớ những chi tiết cần phải nhớ , đó là địa điểm với những tên đường ,thời gian của ngày giờ , năm tháng .Coi như là một điểm trừ cần phải cố gắng nhiều hơn ,để cho người đọc dễ dàng nắm bắt và sẽ cảm thấy thú vị khi biết rõ nơi chốn người viết muốn nói tới .
M chỉ viết theo tính cách khơi khơi ,vì thích viết , viết như một tâm sự biết đâu tìm ra được người đồng cảm . Hôm nay được biết có thêm anh Ngọc Hân và Như Liên đã vào cùng chia sẽ với M .
Chỉ là một người viết trên mạng còn non nớt và rất nhiều sự sơ sót , mong đón nhận M với lòng thương mến
Hôm nay là một ngày quá vui và cảm nhận trong một thế giới bao la ,để rồi cứ tưởng là quá xa xôi, nhưng bỗng dưng thấy thật gần gủi biết bao .
Mầu Hoa KhếLast edited by MưaPhốNúi_; 06-12-2013 at 11:13 PM.
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
-
06-13-2013, 02:24 PM #12
Một Chút Yêu Trên Vành Môi Ướt, tựa truyện nghe thật dễ thương, thơ mộng, nhẹ nhàng như tủ sách Tuổi Hoa Tím, Hoa Xanh ....tên nhật vật nữ cũng lãng mạn nữa
. Nắng nghĩ trong tương lai mình sẽ đọc được thôi. Mọi sự tùy nơi chữ "duyên" mà 
Dạo ni bên Nắng mưa nắng thất thường ghê vậy, những ngày mưa chợt nhớ Đà Lạt, đoc bài viết chị Mưa, tự nhiên Nắng lại nhớ chắc khoảng năm 1973 thì phải, lúc này Nắng đang đọc Hình Như Là Tình Yêu của Hoàng Ngọc Tuấn...
Nắng chờ chị Mưa viết tiếp hồi ký của chị nè, để Nắng được lang thang theo vào lâu đài cổ tích của chị ...
Nhân gian nơi ấy thực hư ...
Dẫu mong manh lắm, dường như ....có lần ....

-
06-14-2013, 06:08 AM #13Biệt Thự
- Join Date
- Oct 2011
- Posts
- 2,118
Như vậy chắc Nắng đã đọc qua Thư về đường sơn cúc cuả Hoàng Ngọc Tuấn, truyện ngắn, dễ thương, chút tiếu lâm, thánh thiện, trích vài câu Nắng và o Mưa đọc:
"Em có biết chăng… Thi sĩ, kẻ phải đi qua suốt hành lang băng giá của cuộc đời, để thắp lên cho tim người ánh lửa nồng ấm.
Thi sĩ, kẻ phải chịu tước da xương nhỏ máu, ép lấy xác thân, để dâng hiến cho đời một chút hương hoa tinh túy.
Thi sĩ, kẻ đã khóc hết nước mắt mới cho chúng ta được nụ cười. Kẻ đã cười say như điên dại để làm cho chúng ta nhỏ lệ."
-
06-14-2013, 09:12 AM #14
Anh Ngoc Han

Hôm qua Nắng định nói thêm là truyện của Hoàng Ngọc Tuấn, Nắng nhớ mình chỉ đọc qua có Hình Như Là Tình Yêu, hong hiểu sao lại nhớ là thời gian đó ở Đà Lạt, hình như truyện đó của ai mua chứ hong phải Nắng mua ( tự nhiên nhớ rõ ràng là vậy
)
Rồi sau đó vào Sài Gòn thì tủ sách của dì cậu to quá, nào là Túy Hồng, Nhã Ca, Nguyễn Thị Hoàng, Thụy Vũ ...nên đọc mệt nghĩ luôn, hihi .
Mùa hè này rãnh rỗi, Nắng đi tìm đọc lại . Cám ơn anh Ngoc Han cho xíu details nhen .
Ngày vui vẻ bình an nha chị Mưa, anh NgocHan
Nhân gian nơi ấy thực hư ...
Dẫu mong manh lắm, dường như ....có lần ....

-
06-18-2013, 09:32 AM #15
Ba mươi tám năm cùng với kỷ niệm...! Cứ tưởng sẽ ... " để rồi cứ tưởng là quá xa xôi, nhưng bỗng dưng thấy thật gần gủi biết bao . " Chị viết hay quá! Liên nhắc anh LTT vì là hôm đó Liên có thắc mắc khi bắt gặp anh ở lounge chung (ngăn đôi phòng toilette) Thấy anh thoa son Liên kêu lên Trời ơi! Đàn ông mà cũng thoa son hay sao??? Thì anh ấy giải thích... Xong rôi Liên lại thắc mắc tiếp ... Nào trong flim đâu anh lùn tịt vậy???. Anh ấy hiền ghê đi, Liên hỏi câu gì đêu trả lời câu nấy! Chả giận hờn chi cả! Còn chị TTH thì điệu ơi là điệu... Chị cười rất đẹp.
Có lần anh LHH nói với papa của Liên về chuyện xin cho L được đóng flim nhưng câu trả lời là không được. Thời xa xưa Kios Đống Đa ở Nguyễn Huệ có bày hình của Liên. Liên sẽ post hình nơi mà Liên đã nói sau nhé!
Mến,
Liên
-
06-19-2013, 01:09 PM #16
Hình được bày dĩ nhiên phải là người đẹp , có thể cho M được ngắm nhé . À biết đâu ngày xưa hai chúng ta đã nhìn thấy nhau nhưng chưa quen phải không hè
. Cám ơn Như Liên ghé vào nghe M tỉ tê tâm sự .
Bây giờ coi như góc này là GÓC HỒI KÝ của Mầu Hoa Khế .
Ngày vui nhé Như Liên , anh Ngọc Hân và Nắng muội muội .
Tình thân , M
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
-
06-19-2013, 01:12 PM #17
Chữ Duyên

DUYÊN
Quảng trị là quê hương của tôi và cũng là quê hương của ca sĩ Duy Khánh . Bây giờ tôi kể về thời gian nơi thành phố tôi được sinh ra và lớn lên, thuở đó tôi biết ba tôi và chú Duy Khánh có quen biết nhau , thực ra thành phố Quảng Trị rất nhỏ , và hầu như những người cùng chung một thế hệ với nhau thì họ dễ kết bạn, rồi hợp gu với nhau thì đi đến kết thân .
Tôi nghe ba tôi kể , gia đình của chú Duy Khánh thuộc tầng lớp thượng lưu , cho nên chuyện chú muốn trở thành ca sĩ đã bị người nhà phản đối kiên quyết . Nhưng vì sự đam mê quá mãnh liệt đến nỗi chú phải bỏ nhà ra đi để đạt thành mộng ước của mình . Qua một thời gian dài lìa xa quê nhà . Cho tới khi chú nổi tiếng thì không bao lâu chú theo đoàn hát trở về Quảng Trị . Để trình diễn trong một chương trình đại nhạc hội tại rạp chiếu phim Đại Chúng . Một rạp hát duy nhất của tỉnh nhà .
Ba tôi gặp lại chú Duy Khánh . Cả hai người bạn thật mừng vui và ba tôi vô cùng hãnh diện khi thấy bạn mình đã trở thành một ca sĩ nổi tiếng khắp cả mọi nơi . Trong trí nhớ của tôi từ khi còn bé là , mỗi khi chú đứng trình diễn trên sân khấu thì thường hay mặc nguyên bộ đồ vest màu trắng tinh .
Ba tôi lúc bấy giờ có mở một tiệm chụp hình với bảng hiệu là Thiện Phát . Thử hỏi bộ đèn đuốc trong tiệm là để hành nghề kiếm cơm ăn áo mặc cho gia đình . Vậy mà khi đoàn hát nhờ chú Duy Khánh hỏi mượn để cho sân khấu có thêm ánh sáng . Ba tôi ổng không hề chần chừ do dự gì hết , thế là mang tới rạp theo cái kiểu " tình cho không biếu không " . Đã nói bà nội tôi sanh , nhưng tính tình là của trời ban và nhất là trong dòng máu của ổng cũng là dòng máu nghệ sĩ của bà nội một thờI là cô đào hát bộ thanh sắc vẹn toàn .
Bánh ít qua đi bánh chiên trả lại ,thế là đương nhiên tôi được mấy cô mấy chú nghệ sĩ cho tôi vào đứng coi cọp bên cánh gà . Đoàn diễn bao đêm thì tôi có mặt bấy nhiêu đêm trong niềm say mê qua những tiếng hát và những vỡ kịch bi hài .
Rồi "cuộc vui nào cũng tàn" , đoàn hát dọn dẹp tháo gở phong màn . Ngày đoàn hát rời đi tôi cũng có mặt với ba đứng bịn rịn nói câu từ giã với chú Duy Khánh hẹn ngày tái ngộ . Tôi nhớ như in trong đầu khi chú đưa tay nhéo hai cái má bầu bỉnh của tôI và nói : " con nhỏ ni có đôi mắt thật đẹp " .
Đoàn xe lăn bánh vớI những bàn tay đưa lên vẫy chào từ giả Quảng Trị để lên đường lưu diễn nơi thành phố khác . Trả lại quê nhà với cuộc sống thanh bình êm ả như dòng sông Thạch Hãn vẫn lặng lờ trôi qua cùng ngày tháng . Trả lại quê nhà vớI một nắng hai sương .
Phải nói hơn mười năm sau gia đình tôi mới gặp lại chú Duy Khánh tại Sài Gòn . Chú vẫn thế rất thân gần với gia đình tôi thật dễ thương như những ngày trên quê hương . Lúc này chú làm ăn rất phát đạt , mở một lớp dạy hát rất đông học trò , chú cũng đã ra băng nhạc và được mời hát trên đài truyền hình .
Còn ba tôi thì chỉ là ông hạ sĩ quan làm việc trong Nha Chiến Tranh Tâm Lý . Gia đình chúng tôi ở trong một con hẻm nhỏ trên đường Trần Quang Diệu . sinh sống trong một căn nhà bằng gác gổ rất khiêm nhường . Vậy mà lâu lâu chú Duy Khánh rủ vài người bạn tới nhà cùng ba tôi bày tiệc nhậu . Nhà nhỏ hẹp , nên phải kéo cái bàn ra trước cửa nhà với mấy chiếc ghế con con , mấy chiếc ghế xếp mở ra ngồi cũng chẳng thoải mái gì . Nhưng cái tình của họ thật dễ thương . Họ là ai ? . Chính là những ngườI nghệ sĩ có tên tuổi lúc bấy giờ . Như bác Châu kỳ là nhạc sĩ vớI rất nhiều ca khúc nổi tiếng , chú Tô KIều Ngân là một nhà thơ và chú Hùng tôi nhớ chú là kịch sĩ . Lúc đó tôi đã mười lăm tuổi . Tuổi đủ biết lăng xăng đi mua đồ nhậu nào ngon cho họ đưa cay . Và luôn đứng xớ rớ hóng chuyện để chờ được sai bảo .
Tối đó có luôn bác Châu Kỳ , bác kể chuyện bằng tiếng Huế dẻo hơn cả kẹo kéo , có câu chuyện mà mỗi khi tôi nhớ về bác Châu kỳ là không sao nhịn được cười , bác kể :" Có một mệ được mời đi ăn giổ , vô tình mệ thấy chiếc nhẫn vàng ở nơi rữa mặt , mệ vội đánh cắp nhét vô trong gói xôi bảo là xin về cho đứa cháu . Bỗng dưng tiệc chưa tan nhưng người mất chiếc nhẫn đã hốt hoảng đi tìm kiếm . Sau khi điểm mặt hết mọi người , thì mệ là người cuối cùng xin được tra xét . Chuyện khả nghi nằm trong gói xôi của mệ và họ đã phát hiện ra chiếc nhẫn vàng trong đó . Để chửa lại chuyện xấu hổ , mệ la làng lên là ... mã cha đứa nào dám nhét cái chiếc nhẫn trong xôi của mệ , may mà cháu mệ chưa ăn , chứ mà nó ăn bị mắc cổ thì tau bới cả mồ mã tổ tiên ra tau chưởi , rồi tau đi kiện cho mà tàn mạt cả lũ tụi bây ..." .
Những câu chuyện cứ thế mà cù cưa chén chú chén anh cho tới đêm sâu khuya khoắc , họ mới đứng lên ngã nghiêng kéo nhau ra về . Và rồi mỗi khi chú ra cuốn băng nhạc nào cũng cho người mang tới nhà biếu cho ba tôi cuốn băng nhạc đó . Cuốn băng nhạc hồi đó cuộn lại to như cuộn phim ảnh chiếu trên màn bạc . Ngoài ra thỉnh thoảng chú mời cả gia đình tôi đi ăn ở những nhà hàng có những món ăn thật ngon . Tình anh em cùng quê hương giữa ba tôi với chú vẫn như nhất không hề thay đổi ... cho tới khi biến cố đau thương của đất nước .
...
Chúng tôi hoàn toàn mất tin tức về chú Duy Khánh , Chúng tôi nghĩ có lẻ chú đã ra đi trong những ngày biến loạn .Và rồi gia đình tôi , những ngườI bị ở lại trong cái địa ngục trần gian cũng phải lochạy cơm hằng bữa . Cuộc sống trong niềm khắc khoải âu lo bị rình rập ngày đêm của những con mắt cú vọ nằm vùng bấy lâu nay . Những bộ mặt qua thân phận thằng đổ rác , con gánh nước mướn .Tất cả đã lộ nguyên hình là lũ tay sai cho Việt Cọng .
Những kỷ niệm tưởng chừng như đã chết theo ngày tháng hay đã được giấu kín im nằm dưới mộ huyệt tối đen . Thì bỗng dưng có một buổi tối , chú Duy Khánh xuất hiện trước cửa nhà , đó là vào năm 1978 . Lúc này tôi đã có đứa con thứ hai . Gia đinh ngở ngàng gặp lại chú . Nhìn chú thật khắc khổ buồn rầu , thật trái ngược với những hình ảnh gương mặt tươI vui với nụ cười sảng khoái của chú trên bàn rượu và dáng vẻ bề thế trong công việc làm ăn đang trên đà phát triển lớn mạnh .
Gia đình mừng rơi nước mắt khi thấy chú vẫn còn sống sót và chú cũng mừng khi thấy gia đình chúng tôi trải qua cơn biến loạn vẫn còn đông đủ không thiếu một ai . Chúng tôi ngồi xuống bên nhau , kể lể cho nhau biết bao nhiêu nỗi niềm . Từ đó chú thỉnh thoảng ghé qua , có khi ở lâu , có khi chỉ trong chốc lát . Nhưng rồi khoảng thời gian về sau bỗng dưng chú không còn lui tới nữa . Gia đình nghĩ chắc chú đang tìm đường vượt biển để đào thoát ra khỏi đất nước .
...
Năm 1991 tại San Jose trong hội chợ xuân , tôi gặp lại chú đang đứng trong quầy hàng bán CD tiếng hát của ca sĩ Duy Khánh . Tôi tớI gần bên chú dạ thưa chú một tiếng thật lớn . Chú quay lại nhìn tôi với đôi mắt mở to với miệng cườI thật đẹp . Chú cháu nhìn nhau thật bồi hồi xúc động ,nhưng trong mắt thực đã nói ra hết biết bao nhiêu điều cay đắng nghiệt ngả đã từng trải qua khi còn ở lại nơi quê nhà .
Vì cuộc sống mới mẻ trên một đất nước lạ xa , chú cùng gia đình của chú lại phải bắt đầu lại từ con số không . Tâm trạng chưa được ổn định, còn phải bỡ ngở quá nhiều điều trước mắt . Tôi nhìn thấy chú bị bận rộn với khách tới mua CD thật đông nên không có thời gian để chuyện trò . Tôi mừng cho chú buôn may bán đắt và mỉm cười chào chú sau khi đã ghi lại số phôn để cho chú liên lạc về sau . Cái trẻ trung chú vẫn còn sót lại bấy nhiêu năm qua khi chú nghiêng qua tai tôi thầm thì :" nì răng mờ đẹp rứa , đẹp hơn hồi trước nhiều nì " . Tôi thấy vui và cũng nói nho nhỏ lại :" Thiếp đã năm con rồi " chú ơi ...
Không biết có ai tin vào chữ " Duyên " không ? . Còn tôi thì tin lắm , tôi tin cái duyên giữa gia đình tôi và chú coi như đã hết . Cho dù chúng tôi đã có cơ hội sống cùng trên một đất nước tự do , nhưng kể từ mùa xuân năm đó . Hình ảnh của chú đã lấy lại ít nhiều phong độ trước kia , tôi thật sự mừng cho chú . Cho dẫu chú sau này chưa hề gọi phôn để hỏi thăm gia đình tôi , nhưng tôi cũng không bao giờ nghĩ rằng ở nơi chú đã có sự đổi thay với tình cảm đã vun đắp từ những tháng ngày còn xưa hơn cả trái đất giữa chú và gia đình tôi .
Đời sống luôn có những tình huống đôi khi đã khiến cho mình không sao tự làm chủ lấy bản thân . Tôi lại nằm lòng những điều Phật dạy " Mọi sự tùy duyên , duyên tận , duyên diệt " . Và cho đến khi biết tin ca sĩ Duy Khánh qua đời qua radio trong một buổi chiều tôi đang lái xe đi làm về . Trái tim tôi nhói lên bên trong lồng ngực . Tôi mất bình tĩnh vội tấp xe vào bên lề đường , ngồi im lặng với những kỷ niệm ngổn ngang cho tới khi đèn đường bật sáng .
Hình ảnh người ca sĩ với gương mặt khôi ngô tuấn tú trong bộ đồ vest màu trắng tinh ngày nào , với giọng hát mang nặng âm hưởng tiếng nói quê hương của chúng tôi . Cùng với những sáng tác đẹp đã đi sâu vào lòng người hâm mộ . Và hình ảnh con bé con năm tuổi , từ ngày xa xưa đó đứng lấp ló bên cánh gà sân khấu để nghe ca sĩ Duy Khánh hát . Con bé giờ đây tóc cũng đã hoa râm . Trăm năm con đường trước mặt , chú đã bỏ cuộc giữa chừng để thảnh thơi ra đi . Thôi thì để con bé ngày xưa đi tiếp tục quảng đường còn lại ... rồi sẽ có một ngày nó cũng rũ bỏ hết những nỗi ai bi ...tháp cánh bay lên trời cao thênh thang ... theo mây trôi ... gió thoảng ... . Giả từ một kiếp nhân sinh như một cơn mộng dài ...
Mầu Hoa Khế
June-2013
Last edited by MưaPhốNúi_; 04-03-2019 at 06:51 AM.
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
-
08-04-2013, 08:34 AM #18
XÓM NHỎ
Tôi có cả tháng trời để chuẩn bị cho ngày ra đi . Nơi đến là miền đất hứa , là thiên đàng cho biết bao giấc mơ mong với tới . Nước Mỹ tôi chỉ hình dung ra trên phim ảnh ,hay ở mấy tấm hình của anh hai tôi gửi về trong thời gian anh đi du học ở California , một tiểu bang rộng lớn của Hoa Kỳ .Tôi vẫn nhớ khi mỗi chiều rơi xuống sau căn nhà lầu cao ở mặt tiền nơi con đường tôi đang cư ngụ . Cái vách tường làm che hết ánh chiều tà bởi mảnh sân thượng nhỏ bé cũ kỷ của tôi bị nằm khuất ở phía đàng sau lưng . Căn nhà lầu của gia đình tôi , ngày xưa nó đã oanh liệt cất lên trước tiên khi ba tôi ăn nên làm ra . Có vẻ "ta đây " theo thời đại tiến triển trong những công trình xây cất , làm thay đổi hình dạng của căn nhà trệt lợp tôn , vách ván với căn gác lửng ọp ẹp mong manh .
Nhà xây lên ba tầng lầu thoải mái .Dĩ nhiên là vượt hẳn mấy căn nhà cùng xóm lúc bây giờ . Nhà trong khu xóm cũng chỉ là mấy căn nhà ba gian với những căn gác lửng lâu đời . Khu xóm vẫn còn mang cái không gian vào thời xa xưa qua cách bày biện trang trí từ đời tổ tiên còn lưu giữ. Những người sống trong những căn nhà đó , họ cũng có những cái tên thiệt lạ và có vẻ truyền kỳ như trong mấy truyện kiếm hiệp . Tôi không dám nhắc tới , e sợ họ không hài lòng . Nhưng có một người tôi biết nếu như anh đọc những dòng chữ này , anh sẽ được gợi nhớ lại một thuở trên quê hương ,nơi cái xóm cũ ngày đó .
Anh tên là Mã Phong Sương , anh chỉ hơn tôi có 5 tuổi thôi . Nhà anh cách nhà tôi chỉ mấy căn , gia đình của anh là người miền Nam . Anh lạ lùng khi nhìn con bé nói tiếng miền Trung đặc sệt , rồi anh thương đôi mắt tròn to thật buồn và thật thơ ngây . Chẳng bà con họ hàng gì mà anh quến luyến và được thể con bé miền Trung "đì" anh đủ thứ chuyện , thậm chí còn bắt anh cõng khi rủ nhau đi chơi trên những đường quá xa. Anh tự nguyện làm điều đó vì biết chân con bé lúc lên 2 tuổi bị bệnh nặng chút nữa thì bị liệt cả hai chân không đi được .
Trước mặt nhà của anh có cây trứng cá to đùng , trái nhiều vô kể . Tôi nhắm mắt lại và vẫn còn nhớ tới hương vị ngọt ngào của mấy trái trứng cá đỏ như màu son môi . Cách nhà anh một căn, là nhà bà Sáu có cái hàng tạp hóa nhỏ bán đủ thứ , từ củ hành cho tới hạt tiêu . Tôi mê nhất là cái thau nhôm cở cái tô múc canh , trong đó là món me ngào đường , chao ơi nội nhìn không đã muốn chảy nước miếng , bà còn làm dáng rãi lên trên một đám mè rang vàng . Hồi đó chỉ có 5 cắc là được bà nhích một muống me xuống cái bánh tráng nhỏ bằng bàn tay xòe ra . Nếu hôm trời mưa thì tôi sẽ mua đậu phụng rang , bà đựng trong cái hủ bằng thủy tinh trong suốt , cũng 5 cắc thôi ,bà múc bằng cái ly màu đỏ giống như cái ly đựng nước nơi bàn thờ ông địa . Với một miếng giấy báo nhỏ , bà xoay thành cái phểu để đựng đậu phụng , lúc nào bà cũng biết ý cô khách hàng thường xuyên ăn quà vặt , bóc thêm vài hạt gọi là tặng thêm vào bàn tay nhỏ xíu của tôi . Hạnh phúc đơn giản đó con bé bỏ vào miệng ngay ,vừa đi vừa nhai dưới cơn mưa lất phất trong cái lối xóm êm đềm vắng vẻ , có thể nghe cả tiếng gà gáy khan khơi khơi giữa ban trưa thật buồn .
Rồi thời gian đi qua thật lặng lẽ , con bé trở thành thiếu nữ với mái tóc dài chấm ngang vai . Còn anh Mã Phong Sương thì đi vào quân ngũ với cấp bậc chuẩn úy của binh chủng Thủy Quân Lục Chiến .Thời áo trắng học trò con nhỏ thường hay e thẹn mỗi khi đi ngang qua nhà anh , đi ngang qua trước những đôi mắt tinh nghịch của mấy chàng mặc đồ rằn ri cùng đơn vị của anh, họ đang ngồi ca hát vui đùa khi được về phép .
Tôi vẫn là cô em gái mà anh luôn để ý chăm sóc như ngày còn thơ ngây cùng anh đi coi phim Ấn Độ ở rạp chiếu bóng Long Phụng , anh cũng như tôi con nhà nghèo chia nhau ăn cùng dỉa bò bía , chia nhau cắn cùng một cây cà rem . Anh biết tôi thích sưu tầm những tờ giấy có hình tài tử Ấn Độ giới thiệu nội dung truyện phim . Tôi có cả xấp đựng trong hộp bánh bích qui , nào là Chồng người vợ rắn , Tơ Vương đến thác ... Những cuốn phim tình cảm buồn làm tôi khóc sướt mướt , khiến cho anh vô tư cười bảo " cái con nhỏ mít ướt , người ta đóng giả đò chứ đâu có thiệt mà em khóc " . Nghe anh giải thích thế nhưng trái tim tôi thật mềm yếu khó mà kềm giử được cảm xúc của mình . Tôi nghĩ anh cũng giống như mình đang tới tuổi biết yêu thương .Nhưng trong ánh mắt của chúng tôi chưa bao giờ đi xa hơn trong tình cảm anh em ,anh nói " phải tìm cho ra một người giống như em " . Tôi mỉm cười khi nghe anh tâm sự như thế , thì ra cái thói quen với một bóng dáng cũng gây khó cho anh trong việc tìm kiếm đối tượng để yêu .
Rồi chiến cuộc mỗi lúc mỗi khóc liệt , khói lửa lan tràn khắp nơi trên đất nước , anh đâu còn những ngày về phép . Tôi chỉ âm thầm cùng gia đình anh , chúng tôi cầu nguyện cho những người trai đi trong khói lửa chiến chinh đâu dám hứa hẹn ngày trở về khi đất nước chưa yên bình .
...
Rồi một sáng tan hoang đất nước , một sáng vỡ nát cả hàng triệu trái tim . Con người như biến thành tượng đá , cứng đơ bởi những cảm giác đớn đau khi sức chịu đựng đã đi quá sự giới hạn . Khu xóm tôi ở cũng thay đổi ,có người buồn bã bán nhà ra đi , có người bước tới lạ hoắc hênh hoang an tọa . Lòng dạ của con người giữa thế cuộc đổi thay cũng biến đổi như những bàn tay lật sấp lật ngửa .Thằng đổ rác hôm nào vội vất đi bồ đồ lam lũ ,để khoác lên đồ bảnh bao sạch sẻ đi theo con Thì . Con nhỏ hôm nào giả ngây giả dại đi lấy cơm heo mỗi ngày , hôm nay bím tóc gọn gàng ,lộ rõ gương mặt đanh đá ,trên vai quàng cái khăn rằn ra đứng giữa phường khóm dõng dạc lớn tiếng thị oai . Vở kịch hạ màn , diễn viên đã trở về với những con người thật sự của nó .
Tất cả những người cùng xóm bỗng dưng nghi ngại nhìn nhau , cửa nhà ai cũng đóng kín như không còn muốn giao thiệp cùng ai nữa .Những lời ăn tiếng nói mộc mạc của chế Hai , của bà Sáu hay của ông Tám đã mất tăm theo những giọt nước mắt khi họ đành phải bán lại căn nhà hương hỏa của cha ông đã đến nơi đây lập nghiệp khi mà nơi đây chỉ là đồng không mông quạnh . Họ chân chất quê mùa ,thấy không đủ bản lảnh trước những con người lạ hoắc từ miền Bắc tràn tới với lời ăn nói sắt thép lạnh lùng . Đã hết rồi những thân tình chòm xóm , những người xưa họ hết dám lê la tâm sự nắng mưa cùng ai . Họ nuối tiếc căn nhà bấy lâu nay che nắng đục mưa ,đau khổ chia tay lên đường tìm về quê hương để nương náu cho xong một kiếp người .
Khu xóm với những bộ mặt mới lạ dọn tới càng lúc càng đông, nhà cửa được xây lên đồ sộ , cao ngất ngưỡng . Đã che hết tầm nhìn bốn phía phương hướng mỗi khi tôi lên trên sân thượng để phơi áo quần . Căn nhà đẹp đẽ ngày nào của gia đình tôi , bây giờ là một hình ảnh đối nghịch hoàn toàn , trông nó xuống cấp thảm hại ,màu vôi vàng úa , dọc bờ tường rêu xanh nứt nẻ . Sân thượng lót gạch đã ngã màu tê tái loang lổ , mấy hạt giống chim bay tha tới vậy mà cũng nẩy mầm giữa đám bụi bặm gió sương , sân thượng thu nhỏ lại giống như một bãi đất hoang dã trong niềm đau riêng giấu kín một đời . Còn anh , sau ngày chấm dứt chiến tranh cũng đã ra đi biền biệt không biết còn sống hay thân xác đã nằm phơi ở một trận địa nào cùng đồng đội hy sinh cho tới giọt máu cuối cùng để bảo vệ đất nước !?...
Mỗi chiều tôi thường hay lên sân thượng nằm ngữa mặt lên nhìn bầu trời , nhìn máy bay của quốc tế đáp xuống về hướng phi trường Tân Sơn Nhất ,rồi xây cho mình một giấc mơ theo mây bay gió thoảng . Giấc mơ đã trở thành sự thật sau 10 năm chờ đợi với chuyến xuất ngoại do người anh bảo lãnh theo diện đoàn tụ . Tôi bắt đầu vẽ vời những bữa ăn tối với muổng nĩa theo phong cách của người Tây phương, vẽ vời chiếc gường với những chăn nệm cầu kỳ quí phái như trong phim ảnh . Và khi tới nước Mỹ tôi đi cày như một con trâu , công việc đàng hoàng, hợp pháp là tôi sẳn sàng đi làm bất kể ngày hay đêm dầu đồng tiền được trả thật nhỏ nhoi . Tôi đã chạy theo những tiện nghi đến hụt hơi , đỏm dáng suốt gần 20 năm trời cho cái nhìn của bàn quan thiên hạ , cái gọi là " mặt mũi ". Rồi bắt đầu từ những làm ăn thất bại của đứa con gái lớn .Tôi buồn theo với con trước những mộng tưởng không thành .Cho đến khi tôi cùng cô em gái suýt chết trong một tại nạn xe cộ trong đường tơ kẻ tóc . Tôi đã hoàn toàn giác ngộ ở lẽ vô thường của trời đất .Tôi đã hoàn toàn thay đổi đến bạn bè và ngay cả con cái cũng hết sức bất ngờ .
Căn phòng bây giờ thật hết sức đơn giản , chiếc gường thu nhỏ lại cho gọn gàng, chỉ một cái bàn để còm -pu -tơ với chiếc ghế ngồi , chỉ một bức tranh với hai hàng cây trong sương mù . Tôi thu mình lại trong chiếc vỏ ốc , ít nói hay như không muốn nói và hình như tôi đã để quên tiếng cười trong suốt như pha lê của mình ở đâu mất rồi?.
...
Những hạt đậu phụng rang dòn từ bàn tay bà Sáu âu yếm tặng thêm ,là một sự thấu hiểu giữa tình cảm con người , hành động này cứ mãi in đậm trong trí nhớ của tôi . Và sự chia sẻ của một cây cà rem , giữa anh Mã Phong Sương và tôi chia nhau cắn ,để tôi nũng nịu phân bì anh cắn nhiều hơn em của tuổi thơ ngây , mỗi khi nghỉ tới thì nụ cười nở hoài không khép . Trong cuộc sống tôi đã đi qua ,đã trãi qua . Tôi , đôi khi đã biến thành một người khác hẳn ,phải tỏ ra cứng cõi , lì lợm để đối chọi với những hoàn cảnh xảy ra chung quanh đời mình .Cái cuối cùng sau khi tôi đã quá mỏi mệt trên một đoạn đường dài với nhiều sóng gió nổi trôi .Tôi nhìn ra ở nơi mình muốn gì thì thật là quá ư tội nghiệp .Chỉ cần có một chút cảm thông trong tâm hồn của tôi . Bao nhiêu năm qua tất cả là một con số không , tôi vẫn luôn một mình , để rồi càng lúc cái hố cô đơn được đào sâu hơn trên bước đường đi tới trăm năm ...
Mầu Hoa Khế
Apr 2011
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
-
08-09-2013, 09:34 AM #19
Người Thím
Lúc Thím về làm vợ của chú tôi thì tôi vừa đúng bốn tuổi . Cả bên Nội lẫn bên Ngoại , đại gia đình cùng sống chung với nhau trong một tỉnh nhỏ ở miền trung Quảng Trị. Nhà bà Nội tôi là người buôn bán tạp hóa . Bà sinh bốn người con hai trai và hai gái . Tất cả đều lập gia đình .Ba tôi là người con thứ hai , mãi tới khi Mạ tôi có 4 đứa con thì chú út của tôi mới lấy vợ . Nhà của Chú Thím khoảng cách với nhà tôi chỉ là một đoạn đường rất ngắn là tới , cho nên thuở bé tôi thường qua đó chơi rồi ăn ngủ luôn bên đó ,được Nội cưng thương yêu chăm sóc nên ít khi về bên nhà Ba Mạ .
Trong ký ức của tuổi thơ , tôi nhớ Thím tôi về làm dâu lúc còn rất trẻ và thật đẹp như mấy cô đầm bên Tây trong mấy phim ngoại quốc chiếu ở rạp hát bóng, Thím vừa về nhà chồng thì được gia đình chồng giao cho bổn phận trông coi một cửa tiệm bán tạp hóa bán rất nhiều mặt hàng ,đủ thứ như từ những món đồ đắt tiền cho tới những món đồ với giá thật rẽ . Cửa hàng còn bán thêm những thức uống giải khát như bia , nước ngọt .Và nơi cái tỉnh nhỏ đó Chú tôi có luôn một hãng lớn làm nước đá cây duy nhất lúc bấy giờ .Một tay Thím tôi quán xuyến , sổ sách chi thu rõ ràng . Còn Chú tôi ngoài việc kinh doanh cửa hàng và những mối hàng thường xuyên . Chú tôi vẫn còn muốn mở rộng thêm chuyện làm ăn khắp mọi nơi , kể cả Sài Gòn là nơi việc làm ăn giao dịch cả với những thương gia ở những nước trên thế giới ,để cơ ngơi mỗi ngày mỗi phát đạt hơn .
Bà Nội tôi là người rất ngăn nắp lại vô cùng giỏi giang , việc buôn bán ngày xưa một tay bà gầy dựng .Về nội trợ thì khỏi nói , bà Nội tôi nỗi tiếng nấu về đồ chay .Tất cả những buổi lễ ở chùa hay những nơi làm chuyện từ thiện .Bà tôi mà ra tay thì khỏi có địch thủ . Bà tôi ngày xưa lúc chưa lấy ông Nội của tôi là một cô đào hát Bội thanh sắc vẹn toàn ,nên dĩ nhiên là lọt vào mắt ông tôi, ông là một người thầy thuốc từ bên đảo Hải Nam Trung Hoa giang hồ phiêu bạc qua tận nơi đây . Nơi cái tỉnh nhỏ mang tên Quảng Trị để lấy bà Nội tôi làm vợ .
Tôi nghĩ tình duyên của Chú và Thím là do trời định sẳn , bởi Thím xuất thân là con nhà giàu có nổi tiếng trong tỉnh . Còn gia đình Nội tôi lúc đó mà so bên nhà Cha Mẹ của Thím thì rất chênh lệch . Có nghĩa là không môn đăng hộ đối . Nhưng tôi nghe lén qua từ những lời xầm xì của thiên hạ . Họ nói Ba của Thím tôi biết coi tướng số , nên khi chọn rễ , quả thật chọn chẳng sai khi nhìn thấy Chú tôi là người hiền lành lại biết chăm chỉ làm ăn .
Người xưa họ nhìn người rất hay họ biết xa hiểu rộng .Họ nhìn vào khả năng của con người chứ không nhìn vào gia thế cơ hàn .Và Chú tôi đã không làm cho họ thất vọng với nổ lực hết sức của mình .Chỉ không đầy năm năm sau chú tôi đã trở thành người giàu có nhất trong tỉnh nhà .
Nói về Thím khoảng thời gian Thím về gia đình chồng,Thím rất ít nói chuyện, nhưng những việc gì trong gia đình đều do một tay Thím sắp xếp ngăn nắp gọn gàng . Tôi lúc đó cứ luôn lúp xúp bên cạnh Thím nên được thím thương yêu như con đẻ thường hay được Thím bồng ẩm trên tay .Sự thương yêu của Thím dành cho tôi qua từng miếng ăn giấc ngủ . Mùa đông ở quê hương tôi thiệt lạnh giá, Thím rất khéo tay đan cho tôi những cái khăn quàng hay những chiếc áo len thật đẹp chẳng khác gì những hàng bày bán mắc tiền ở cửa tiệm trong thành phố . Ông Nội tôi lúc này coi như về hưu , nhà ông Nội ở sát kề bên nhà của Chú Thím , ông ở chung cùng với bà Cố đã gần 100 tuổi thọ ,cơm nước mỗi ngày do một tay Thím tôi lo sắp đặt rất chu tất làm đẹp lòng những người bề trên trong gia đình chồng .Quê hương tôi có mùa hạ và mùa mưa rất khắc nghiệt .Nắng thì cháy khét ruộng đồng , nói chi tới con người , nên Thím tôi làm nước uống bằng mía lau hay nước nấu bằng rau bắp uống vô cho mát . Khi mùa mưa tới thì trong nước chè xanh có đập thêm củ gừng để uống vào cho phổi ấm áp . Còn về những ngày trước Tết thôi khỏi nói , Thím làm đủ loại bánh mứt vừa ngon vừa đẹp mắt ,cho nên bà Nội tôi rất hài lòng về người con dâu Út .Thím tôi đúng là mẫu người "Công dung ngôn hạnh" đảm đang .
Tới lúc Thím có đứa con gái đầu lòng, tấm lòng của thím đối với tôi vẫn không hề thay đổi ,tôi vẫn hồn nhiên sống trong vòng tay thương yêu của Thím. Rồi như cây sai quả , Thím tôi cứ gần như năm một mà sanh em bé . Tôi cùng các em họ lớn lên , hồn nhiên vui đùa bên cạnh nhau trong sự công bằng không hề thiên lệch giữa cháu hay con của Thím .Rồi tới khi tôi biết nhận định về cái đúng cái sai giữa sự đối xử của người lớn . Tôi thấy Thím luôn là người chịu đựng trước những sự giận dữ của người cô lớn là chị chồng của Thím về một vài vấn đề trong gia đình , tôi thấy Thím thường cố che giấu những giọt nước mắt nghẹn ngào và không hề lên tiếng để phân bua để lấy lẽ phải cho mình. Thái độ sống của Thím đã vô hình ảnh hưởng tới đời sống tâm lý của tôi , và tôi cũng đã từng trải qua những tình huống giống hệt như Thím .Đó là những chuổi ngày ấu thơ trên quê Hương Quảng Trị , cho tới bây giờ khó có thể phai nhòa trong vùng ký ức của tôi .
Mãi cho tới ngày Ba Mạ tôi quyết định rời bỏ quê nhà để vô Sài Gòn lập nghiệp . Tôi quyến luyến tình thương của Thím nhưng đành phải theo Ba Mạ mình mà ra đi .
Một buổi sáng mùa đông, cái giá rét vẫn còn trùm phủ trên quê hương .Nơi sân ga nhỏ bé Quảng Trị ,gia đình của tôi cùng nhau lên tàu xuôi vô miền Nam .Trước phút chia tay, Thím cứ ôm tôi mãi trong vòng tay như không muốn rời xa, tôi ngước mắt nhìn trong đôi mắt Thím đang nhạt nhòe nước mắt .Còn Chú tôi là đàn ông nên thường hay che giấu cảm xúc, trên gương mặt nghiêm nghị muôn thuở của Chú lần này tôi cũng nhìn thấy ánh mắt của Chú đỏ hoe, Chú lớn tiếng để át đi những sự huyên náo của kẻ đón người đưa nơi sân ga ,bảo là :
_ tụi con vô trong nớ nhớ lo học hành cho đàng hoàng .
Còn bà Nội thì ôm Ba tôi khóc sướt mướt, bà lúi húi giấu vào tay Ba tôi một cái bọc vải nhỏ đựng một ít tư trang của bà .Tôi biết bà Nội tôi thương Ba tôi nhất , bởi tánh tình Ba tôi rất vô tư , không chịu làm ăn cần cù như Chú tôi , càng về sau này tôi được biết bà Nội có vẻ thiên vị dành tình thương và vẫn coi Ba tôi như một đứa bé chưa trưởng thành , cho dầu bà tôi đang ăn cái bánh rất ngon miệng, bà cũng ngưng ăn để dành phần còn lại mang cho Ba .
Mỗi khi mùa đông ở xứ người kéo về âm u trên bầu trời và những hạt mưa bay bay giăng khắp mọi nẻo , thì đã kéo luôn dùm tôi những kỷ niệm ngày xưa , và hình dáng của Thím tôi ở trên sân ga của ngày tháng xưa đó đưa tay vẫy chào khi con tàu từ từ lăn bánh vẫn in nằm sâu đậm trong trái tim tôi .
...
Mười năm sau gia đình Chú Thím cũng khăn gói vô tận Sài Gòn lập nghiệp khi quê nhà bị chiến tranh tàn phá tan hoang trong mùa hè đỏ lửa .Chiến tranh đã cướp mất đi những người thân yêu ruột thịt của Thím , tôi biết trái tim của Thím đã in sâu một vết cắt đau đớn mà thời gian không bao giờ có thể bôi xóa nỗi . Tôi gặp lại Thím sau bao nhiêu năm xa cách, trong đôi mắt Thím vẫn chan chứa tình yêu thương cũng giống như ngày nào dành cho tôi và gia đình của tôi .Nụ cười nhân hậu luôn đẹp mãi trên môi của người Thím kính yêu .
Gia đình tôi vào định cư ở đất Sài Gòn, Mạ tôi sanh thêm hai cô em gái. Ba tôi với đồng lương nhà lính cấp bậc hạ sỉ quan không thấm đủ vào đâu . Nên mọi chi phí học hành của chị em chúng tôi .Thím và Chú lại đứng ra lo toan tất cả .Đối với mảnh đất Sài Gòn với một người kinh doanh to lớn như Chú tôi thì chẳng có gì làm trở ngại , Chú tôi vẫn cần cù làm ăn , mỗi ngày đường công danh sự nghiệp lên cao như diều căng gió . Nên cứ tới hàng tháng thì tôi đứng ra đại diện tới nhà Chú ,được Chú giao cho một phong bì thư đầy ắp tiền với sự dặn dò thương yêu .
_con đem về lo cho mấy em đóng học phí , có thiếu gì nhớ cho Chú biết hỉ .
Tôi vừa từ phòng Chú ra bước xuống lầu thì Thím lại kéo vô phòng bên dưới,Thím dúi vào tay tôi thêm một phong bì nữa rồi thầm thì nho nhỏ bên tai tôi :
_ Thím cho thêm nữa nì ... đừng nói với Chú hỉ .
Tôi tròn xoe mắt thật thà nói :
_Chú mới đưa tiền đóng học phí cho con rồi .
Thím cười xoà vuốt tóc tôi nói :
_Chú cho thì Chú cho , cái ni của Thím mà .
Rồi Thím mắng yêu tôi :
_cái con ni răng mờ thiệt thà ghê .
Tôi cảm động muốn rơi nước mắt .Không có bài học làm người nào hay hơn bài học từ nơi người Thím với một tấm lòng nhân hậu bao la như biển như trời .Ngay cả căn nhà gia đình tôi đang ở .Chú Thím tôi tế nhị tránh né sợ Ba Mạ tôi tự ái không nhận lấy quá nhiều sự giúp đỡ , nên đã đưa tiền qua tay cho Bà Nội để mua cho gia đình tôi khỏi phải ở nhà thuê nhà mướn . Cả gia đình tôi mỗi khi nhắc về Thím , chúng tôi thường có đôi giây phút trầm ngâm để nhớ về gương mặt đẹp của Thím , đẹp luôn cả một tấm lòng .
Cũng như bao nhiều số mệnh khác khi cuộc chiến đã tàn . Miền Nam rơi vào tay kẻ xâm lăng ,gia đình tôi và gia đình Chú Thím nỗi trôi theo vận nước đổi thay . Tất cả đều cùng ra khỏi đất nước Việt Nam bằng những con đường định mệnh riêng rẽ .Mỗi người ở một chân trời xa xôi ,ai cũng đi lại bằng những bước chân đầu tiên bỡ ngỡ . Rồi vì những buộc ràng đa đoan , kinh tế chật vật quay cuồng theo đời cơm ăn áo mặc . Khi Chú tôi qua đời tôi vẫn chưa có khả năng để đi thăm Chú lần cuối .Đó là một niềm ân hận suốt cả đời tôi, cả mãi về sau !.
...
Một hôm nghe em gái nói chuyện ... "Thím nói trong nhà thương nhất là chị ".
Tôi đã khóc suốt đêm cùng với kỷ niệm những ngày sống yên vui trên quê hương bên cạnh Thím. Một khúc phim quay chậm lại êm đềm cho tôi cảm nhận thế nào là hai chữ hạnh phúc .
Hạnh phúc của một người vừa mới nói với tôi là khi :
"tìm thấy được một người hiểu thấu tất cả những gì giấu kín khuất lấp trong tâm hồn mình" .
Hạnh phúc trong một bài hát mà tôi yêu thích đã được người nhạc sĩ viết thành ca khúc .
..."hạnh phúc như đôi chim uyên tung bay giữa trời nắng ấm ....
hạnh phúc như sương ban mai long lanh đậu cành lá thắm ".
Còn hạnh phúc của riêng tôi đó là những chuỗi ngày được sống bên cạnh người Thím thương yêu ,và hôm nay khi viết lại những giòng hồi ức này .Tôi muốn nói với người mới quen .Hạnh phúc của tôi bây giờ là được một người nào đó đồng điệu với tâm hồn tôi , đọc lấy những giòng tâm sự của tôi .
Tôi vốn sống rất thầm lặng những gì về tình cảm thường hay giấu kín . Một ngày nào đó nếu như tôi không còn trên cõi đời này nữa .
Tùy bút này tôi xin gửi lại người Thím với lòng thương yêu quí trọng nhất của tôi .
Mầu Hoa Khế
MIlpitas
Oct 2009

Xin theo link để nghe Mai Loan Đọc Truyện Người Thím .
http://mailoanmusic.com/D_1-2_2-190/...u-hoa-khe.html
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
-
09-02-2013, 03:42 PM #20
CON GÁI YÊU THƯƠNG
Tôi có ý định muốn viết về đứa con gái lớn của mình , đứa con này là tất cả lẻ sống của cuộc đời tôi . Tôi cứ lần lựa mãi vì không biết phải bắt đầu từ đâu . Trong câu truyện được tôi kể lại có cái tựa Ông Tư Đờn , một câu chuyện trong muôn ngàn câu chuyện của những người đi vượt biên trên đại dương mênh mông trùng trùng nguy hiểm . Cháu là bé Cà Na trong truyện, nhưng khi qua tới nước Mỹ thì được đổi lại cho đẹp với cái tên nơi xứ người gọi cháu bằng tên NiNa . Đứa con gái đầu lòng rất tội nghiệp của tôi đã được sinh ra sau những tháng ngày miền Nam hoàn toàn sụp đổ . Được sinh ra cùng cuộc đổi thay vận mệnh của cả một đất nước .
Đứa con ra đời khi người mẹ còn quá trẻ tuổi . Trước những sự khủng hoảng về cuộc sống như bàn tay lật sấp , lật ngữa . Ván bài định mệnh được mở ra để không biết bao nhiêu hoàn cảnh lúc bấy giờ , tất cả đều rơi xuống vực thẳm của sự nghèo đói khốn khổ tận cùng . Người mẹ trẻ như tôi vụng về nuôi đứa con đầu lòng với những nỗi khốn khó về vật chất, sơ sẩy chút nữa thì đã làm con mất đi sinh mạng . Một nỗi ám ảnh trong đời đã như cái bóng đen đeo đẳng mãi trong tâm hồn để trở thành một vết chàm được khắc sâu đậm giữa trái tim tôi . Chuyện khi cháu vừa lên năm tuổi , bệnh nặng bị nóng sốt lên cao . Lúc đó kiếm miếng cơm mang về cho con đã quá chật vật , làm sao có dư tiền bạc để đưa con tới những vị thầy thuốc trong cái xóm nhỏ , chứ nói chi là có thể đưa tới một vị bác sĩ lúc bấy giờ . Tiền bạc trong tầm tay chỉ đủ mua một vài viên thuốc hạ sốt cho con mà thôi .Tôi cầm trên tay một loại thuốc màu hồng hạ sốt không nhản hiệu , mua qua tay những con buôn lén lút . Nhưng vì sự nhầm lẫn của những con buôn không thông chữ nghĩa ,họ đã đưa cho tôi cũng là những viên thuốc màu hồng nhưng lại là những viên thuốc ngủ . Trong lúc con gái sốt cao , người mẹ trẻ khờ khạo đã tin vào người bán thuốc một cách tuyệt đối , chẳng có một nỗi nghi ngờ nào cả với những loại thuốc bán chùng bán lén ,đã hấp tấp cho con uống vào để mong con mau sớm lành bệnh .
...
Viết tới đây thì trái tim của tôi như lổi đi một nhịp đập , tôi ôm ngực và nước mắt cứ ứa ra dầm dề . Tôi cứ để mặc cho nước mắt cứ thế mà chảy dài , và nước mắt đã chảy suốt theo tuổi đời của con khôn lớn . Làm sao cái hình ảnh tang thương trong quá khứ đó có thể theo thời gian mà bị bôi xóa !? . Người mẹ trẻ quá ngu ngốc , không có lấy một chút kinh nghiệm trước tình trạng ốm đau của con mình . Những viên thuốc ngủ ngày đó đã làm con không thể mở mắt vì độ thuốc ngủ chỉ dùng cho người lớn khi bị mất ngủ . Với một đứa bé mới năm tuổi , tôi đã cho con uống trong một ngày tới ba lần . Con vẫn nóng sốt lên cao và tất nhiên thuốc ngủ làm cho con li bì suốt ngày không sao mở mắt . Tôi cứ nghĩ con bé chắc nhõng nhẽo không chịu dậy ăn cháo mà thôi . Rồi vì cuộc sống tôi phải gửi con cho người chị nuôi trong coi , để lo ra ngoài chạy cơm gạo cho ngày mai .
Cũng may lúc đó tôi có cô em gái nhìn tình trạng của cháu thì nghi ngờ có sự nguy hiểm . Tội nghiệp chị cả tôi với hoàn cảnh cũng khó khăn , trong lưng có ít tiền run rẫy mang ra để đưa cháu đi khám bác sĩ .Nên lúc tôi quay về thì cả nhà cho biết cháu được đưa vào bệnh viện cấp cứu vì tròng mắt như đã trợn trắng và dại ra như gần sắp chết . Tôi rụng rời tay chân leo lên xe đạp để đạp tới bệnh viện với tâm trạng bấn loạn, cứ thế vừa đạp xe chân xiêu , chân vẹo . Vừa như ai lấy trái tim ra khỏi lồng ngực , và nước mắt cứ thế mờ nhoà đi trong sự hốt hoảng bàng hoàng .
Tới bệnh viện đứa em gái chạy ra hổn hểnh cho biết thuốc cho cháu uống là thuốc ngủ cho uống quá nặng liều . Tôi như người mất hết trọng lượng nhìn vị bác sĩ với gưong mặt đăm chiêu nói : "nếu đêm nay ở phòng cấp cứu cháu không đi tiểu được là coi như cháu sẽ qua đời " . Rồi quay sang nhìn tôi mắng không tiếc lời . Tôi chỉ biết mếu máo chắp tay van xin bác sĩ hãy cứu con tôi luôn miệng . Sau khi cháu được mang đi súc ruột , cả đêm hôm đó thật là một đêm quá sâu và quá dài trong đời của tôi . Bên ngoài trời bỗng dưng đổ mưa , mưa rơi tầm tả theo nước mắt tôi cứ ầm thầm chảy mãi không ngưng . Trong phòng cấp cứu , cô y tá mũi lòng mang cho tôi một cái ghế nhỏ ngồi sát bên cạnh gường con , cứ hai phút tôi đưa tay vào để kiểm soát coi cháu đã đi tiểu được chưa , tôi ngồi suốt đêm không rời con dẫu một giây phút nào cả .Trong màn nước mắt , nhìn con nằm im lìm không động đậy , rồi tôi nghĩ dại là nếu con chết thì mẹ sẽ chết theo con . Thời gian vẫn trôi qua chậm chạp .Tôi chỉ biết đọc kinh cứu khổ cứu nạn của Quan Thế Âm Bồ Tát , cho tới khi trời bắt đầu sáng . Bàn tay tôi cảm nhận qua tấm khăn lông to lót bên dưới chỗ con nằm ươn ướt , trời ơi tôi mừng rỡ vì biết con tôi đã đi tiểu ra tấm khăn lông . Tôi sung sướng quá gọi cho y tá biết và họ chúc mừng tôi ,cho biết con bé đã qua thời kỳ nguy hiểm . Họ sẽ đưa cháu ra khỏi phòng cấp cứu để về ở phòng bệnh khác .
Sáng sớm em gái vô lại bệnh viện mang theo những đồ dùng cá nhân vì tôi còn phải ở lại với con . Đã qua cơn nguy hiểm nhưng cháu vẫn chưa mở mắt được , mắt còn mỏi do ảnh hưởng của thuốc ngủ gây nên .Cũng nhờ có gia đình giúp đở , tôi chăm sóc cho con trong sự chia sẻ túng thiếu trăm bề . Bữa cơm của bệnh viện quá đạm bạc như chỉ nuốt cầm chừng để sống , nhìn con với những muổng cháo trắng chẳng có một chút dinh dưởng nào . Vậy mà con tôi sau bảy ngày nhờ có nước biển nên da dẻ có hồng hào lên đôi chút ,con vẫn chưa mở mắt to , chỉ hé nho nhỏ nhìn mẹ . Nhìn người mẹ xanh xao gầy ốm suốt cả tuần lễ bên con không rời nửa bước . Tới ngày xuất viện , lại một lần nữa gia đình cùng nhau "góp gió thành bão "giúp cho tôi thanh toán những viện phí phải có . Ôm con trên tay trở về nhà với cõi lòng thấp thỏm với một tương lai quá đổi mịt mờ .
...
Rồi từ những cơ duyên này tới những cơ duyên khác, giúp tôi nuôi con với những tháng ngày như sa xuống dưới tầng cuối của địa ngục . Hai mẹ con tôi không hề rời nhau , cùng bên nhau chịu đựng biết bao nỗi thống khổ trong cuộc sống . Có nhiều lúc con hư vì thèm ăn ngon , thèm mặc đẹp . Tôi đánh con mà lòng tôi đau như cắt ,hận mình đã để con ra đời không đúng lúc . Con gái chỉ mới năm tuổi đầu đã biết thỏ thẻ với mấy dì : mẹ đánh con đau nhưng con không bao giờ giận mẹ , con thương mẹ lắm " . Và đứa con biết điều biết chuyện vẫn luôn muốn sống gần bên tôi, khi mà những năm tháng về sau này ,đời sống ổn định đôi chút . Tôi có cô em gái điều kiện sống khá giả hơn muôn thu nhận cháu làm con nuôi , nhưng cháu vẫn không màng chỉ muốn cơm canh đạm bạc bên mẹ .
...
Năm 1990 chúng tôi được đi qua Mỹ theo diện đoàn tụ , đứa con gái lớn học tiếng Nga tại Việt Nam đã đổi qua tiếng Anh thật không làm khó gì cháu được . Rồi hai ngày cuối tuần cháu theo bạn học đi làm thêm với công việc đứng bán hàng ở chợ trời . Một ngày làm việc chăm chỉ , để mang hết tiền công được trả về đưa cho mẹ không giử lại một đồng nào cho riêng mình .
Tôi phải nói là rất hãnh diện về cháu ,cháu học rất giỏi ,rất cố gắng và chưa bao giờ nản lòng trong đời sống khó khăn khi mới qua xứ người . Có những buổi sáng mùa đông , cùng đứa em học cách xa trường của chị bốn đoạn đường , cả hai vừa đi vừa nuốt vội ly mì ăn liền , đưa em an toàn đến trường xong, chị mới quay trở ngược lại trường của mình . Cứ thế bốn mùa xứ người cháu vẫn kiên trì thay mẹ lo lắng cho em ,vui vẻ lạc quan chia sớt cùng gia đình những niềm vui , những nỗi buồn qua từng ngày tháng . Cuộc sống xứ người lặng lẽ trôi qua với những mơ ước sau này có việc làm tốt để nuôi mẹ và lo cho các em .
...
Hiện giờ trong lúc kinh tế nước Mỹ đang bị khủng hoãng ,con số thất nghiệp lên cao đến chóng mặt , cháu vẫn có một chỗ làm vững vàng với chức vị quan trọng . Tôi qua Mỹ học được cái câu rất hay " những điều riêng tư " thì nên tôn trọng ,cho nên tôi không nói về chức vị của cháu hiện tại, chỉ muốn nói cuộc đời đã mở rộng cánh cửa cho mẹ con tôi . Có những nơi con gái tôi đưa tôi tới tham dự là những nơi thật sang trọng và những người có chức vị mà con tôi gặp gỡ là những người không dễ gì xin được một cái hẹn .
Cuộc đời thật giống như một giấc mơ , đứa con tội nghiệp bé bỏng ngày nào . Hôm nay đã mang khối óc và đôi tay làm thay đổi luôn cả định mệnh cho tôi và cho cả một gia đình .Tấm gương hiếu học ,cần mẫn sáng soi cho cả đám em noi theo . Nếu như cho tôi quay về lại quá khứ để sửa đổi lại số mệnh , tôi thà phải gian nan khổ cực để nuôi đứa con gái này , tôi nghĩ đây là viên ngọc quí mà ông trời đã ban tặng cho tôi .
...
Con tôi vẫn quấn quít bên mẹ chưa chịu lấy chồng , mỗi lần nhìn con sửa soạn đi làm với cách ăn mặc lịch sự, với gương mặt đầy tự tin , tôi cứ luôn chạnh lòng khi nhớ lại những năm tháng lầm than đã đi qua , rồi trong vô hình như có bàn tay ai siết chặt lại trái tim tôi như để luôn nhắc nhở tới những viên thuốc năm xưa suýt cướp đi sinh mạng của đứa con , mà có lẽ cho tới chết tôi mới có thể buông ra cái nỗi ám ảnh vô cùng kinh hoàng đó ...
MầuHoaKhế
Sep 28.2010
Viết cho Nina của mẹLast edited by MưaPhốNúi_; 09-02-2013 at 03:44 PM.
Mừng được là chiếc lá,
Trong ngất ngây vũ trụ,
Hòa quyện vào thiên thu
(VTA)
Similar Threads
-
Thời gian và kỷ niệm ...
By hoangtruc in forum Không Gian RiêngReplies: 53Last Post: 10-02-2015, 10:17 AM -
Kỷ niệm ngày giỗ
By Lotus in forum Nhân VănReplies: 1Last Post: 03-23-2013, 02:53 AM -
Bích chương miễn phí kỷ niệm
By Triển in forum Thú Tiêu KhiểnReplies: 4Last Post: 04-29-2012, 02:21 AM -
Tưởng niệm tháng tư
By cao nguyên in forum Quê Hương TôiReplies: 62Last Post: 04-10-2012, 11:10 AM -
Ðặt tên, tưởng niệm Nguyễn Ngọc Phú trên xa lộ 22
By ngocdam66 in forum Nhân VănReplies: 0Last Post: 01-14-2012, 05:30 AM




Reply With Quote