PDA

View Full Version : Chuyện Đàn Bà



AnLan
10-04-2011, 09:41 AM
Ngày cuối của tháng 9 tôi có một cuộc phỏng vấn mà nếu được sẽ phải đi học mí tháng trước khi làm việc, còn nếu không thì sau Tết đi VN chơi với cả nhà . Chừ phải chờ đến đầu tháng 11 mới biết kết quả . Những lần trước đi phỏng vấn tôi rất run, nhưng lần này tôi nhất định phải vượt qua cái nhược điểm này . Giống như lời bà sếp dặn "you have to sale yourself", tôi kể về công việc hiện tại và những gì mình đã làm được khi một trong hai người phỏng vấn hỏi, rốt cuộc khi ra về mới sực nhớ ra mình vẫn còn thiếu sót vài điều vô quan trọng . Cái việc này có nhiều người nộp đơn nên cơ hội mình được cũng hơi khó một tí, thôi thì cầu nguyện và cầu nguyện .

Có một cô bạn đồng nghiệp đi phỏng vấn sau tôi, cô nàng hỏi dò này nọ, không trả lời thì bị cho là hiểm, mà nói thì cũng không xong cho nên tôi chỉ nhắc đại khái. Bình thường cô nàng hay cà nanh trong công việc, rất khéo nịnh các sếp, để coi lần này có được cái việc này không mà ra vẻ chắc ăn lắm ! Tôi chỉ không thích cô nàng một điểm là làm không siêng bằng nhưng lại giỏi nói móc dân Châu Á .

Để xem lần này tôi và cô nàng có đứa nào được gọi không hay cả hai đều ..... ?

AnLan
10-13-2011, 06:45 PM
Vừa làm xong việc, tôi tranh thủ chạy vô viết vài dòng rồi lái xe về nhà . Chắc còn hơn một tuần nữa là tôi sẽ biết kết quả được cái job kia không . Hôm bữa kể sơ sơ cho một cô bạn đồng nghiệp khác người Việt Nam tên T (không phải cái cô nàng người Mỹ ở trên) về buổi phỏng vấn họ hỏi gì trước ngày T đi phỏng vấn . Nếu lần này T đậu, tôi rớt thì không biết mình có dại không ? Tôi làm vậy chỉ mong cho nhỏ này hết giận mình vì lần trước bà sếp cũ chọn tôi làm phụ tá, mà không nhắc gì đến T mặc dù nhỏ làm lâu hơn tôi gần 1 năm . Sau lần đó T giận ít nói chuyện hẳn, đôi lúc gặp mặt tôi chào nhưng T cũng làm như không nghe thấy . Tôi nghĩ có vài đứa VN làm chung sở với nhau mà giận hờn thấy sao sao ấy, cho nên mới chỉ cho T . Bữa đó T cười nói vui vẻ làm mình cũng vui lây, coi như hai đứa hòa .

Hơn tháng nữa sở làm sẽ dời về chỗ mới không xa lắm . Hôm qua đi chung với một nhóm người tới đó coi thử chỗ mình làm việc ở đâu, thì ra là nằm ở lầu 2 . Coi bộ mai mốt khỏi phải đi bộ hay chạy vòng vòng trong giờ nghỉ, chỉ cần mỗi ngày chăm chỉ leo lên leo xuống cầu thang vài chục bận cũng đủ rồi . Tôi đùa với một cô bạn đồng nghiệp :

- Phải chi họ dựng cái cột giống như ở sở cứu hỏa, khi có chuyện khẩn cấp cứ việc tuột từ trên lầu xuống đất vừa nhanh vừa lẹ, nhưng cấm các cô các bà mặc váy xớ rớ lại gần vì sợ có người bị lẹo mắt không chừng ?

Cô này cười rộ lên làm mí người kia nhìn không hiểu chuyện gì xảy ra .

Hơi lạc đề tí, tôi nghe cô bạn ở VN kể rằng dạo gần đây các bà, các cô rộ lên phong trào đi học múa cột hơi nhiều, coi như tập cho thân hình săn chắc và cũng để nâng cao kiến thức trong chuyện XXX, không biết có đúng không ?
Nếu những vũ điệu múa cột của các bà, các cô càng điêu luyện thì mí ông bớt đi cà phê hay bia ôm, rứa thì tốt chứ sao ? Nói đâu xa, có vài quán cafe' VN gần chỗ tôi làm họ mặc đồ gì mà nhỏ xíu . Hôm nọ anh bạn đồng nghiệp tre trẻ nọ kể tôi nghe anh ta vô quán Subway mua đồ ăn trưa, gặp một cô trong quán cafe sát bên hỏi nhỏ "Anh ơi có muốn ghé vào uống cafe không ?" Anh người Mỹ này mắc cỡ dọt lẹ :).

Nghe xong tôi cười lắc đầu chẳng biết nói gì hơn .

AnLan
11-10-2011, 01:09 AM
Cuối cùng cũng biết kết quả vào cuối tháng 10, chỉ có mình cô đồng nghiệp người Mỹ được, còn tôi và T rớt đài . Buồn quá tôi xin nghỉ một tuần, chẳng đi đâu xa mà chỉ quanh quẩn trong nhà . Sáng thức dậy sớm như khi đi làm, tôi chuẩn bị thức ăn buổi sáng cho cả nhà trong tiếng nhạc Giáng Sinh rộn rã dẫu có hơi sớm vì bi chừ đang đầu tháng 11 . Khoảng hơn 8.30 thì chỉ còn tôi và anh ở nhà . Bình thường anh ngủ thêm một tí vì buổi tối thức đến hơn 2 giờ sáng làm việc, nhưng mấy hôm nay tôi rủ anh cùng chạy bộ cho vui . Anh nói lâu rồi hai đứa mình không có tập thể dục chung vào buổi sáng như thế này, còn hỏi khéo lần cuối cùng là khi nào nhỉ ? Tôi hiểu bốn năm nay anh chỉ tập một mình vào buổi chiều, còn tôi thì vào giờ ăn trưa ở sở, đơn giản vì công việc và thời gian của hai đứa tréo ngoe nhau .

Từ nhà anh và tôi đi bộ đến cái công viên cách đó không xa . Từ đây chạy một vòng bao hết cái công viên xong thẳng về nhà luôn . Vì con đường về nhà giống như ở Đà Lạt nên khi lên dốc tôi thở như bò kéo xe, anh phải nắm tay vừa chạy vừa kéo lên . Thấy có người nhìn tôi cũng mặc kệ vì mệt quá rồi ! Chạy xong anh còn tập tạ chứ tôi xin chịu thua, lo dọn dẹp nhà cửa cho đến trưa thì ra ngoài ăn, chỉ nấu cơm tối cho cả nhà cùng ăn với nhau.Tôi chưa làm được nhiều việc mà đã sắp hết một tuần ở nhà, chẳng hạn như chưa mua thiệp Giáng Sinh để viết cho người thân và bạn trong sở, định đổi kiểu tóc mới cho dịp lễ mà rốt cuộc chưa lấy hẹn với Calvin được .

Năm nay lễ Tạ Ơn anh năn nỉ tôi làm món gà tây vì thích ăn theo kiểu Mỹ, không thích kiểu gà quay kiểu Tàu, nhưng tôi đang đắn đo vì nếu làm thì anh không chịu đi dự tiệc ở nhà người khác, trong khi nhà tôi có mấy người làm sao ăn cho hết một con ? Tính anh không thích tiệc tùng, cho nên hiếm khi tôi tổ chức tiệc tại nhà, anh lại chẳng bao giờ tới nhà bạn của mình, chỉ thỉnh thoảng tới nhà ba người bạn thân nhất của tôi vì anh bảo nói chuyện với mí ông chồng của ba cô bạn này là hợp rơ nhất ! Tôi đành chịu chứ nói gì bi chừ ?

Đúng như lời anh hứa, cả nhà sẽ làm một chuyến về thăm VN . Không biết có nên về ngay dịp Tết không ? Vé đang hiếm mà tôi cứ lưỡng lự, Mẹ lại hỏi hoài làm mình cũng nôn . Trễ lắm thì hai tháng rưỡi nữa mình sẽ có mặt ở Sài Gòn thôi mà .

AnLan
11-29-2011, 05:30 PM
Hôm nay hai ông trự Mặt Trời và Mặt Trăng ở phòng kế bên đã dời sang chỗ mới nên tôi chẳng còn nghe giọng nói như chuông đồng của Mặt Trời nữa . Ông có tật hay mở speaker lên khi nghe điện thoại; Buồn cười nhất là khi ông gọi cho vợ mà hôm nào vợ hơi cao giọng là lật đật bảo thôi ngưng, chờ tối về mình nói chuyện tiếp nhé . Những lần như thế tôi cười cái ông này sợ vợ mà cứ để speaker như thế làm những người ở phòng bên cạnh nghe hết trơn hết trọi hà . Tuần rồi Mặt Trăng nói sẽ lái thuyền ra khơi câu cá, Mặt Trời liền hỏi ông có dẫn vợ theo không; Mặt Trăng cười khì trả lời tui đi với mấy thằng bạn vui hơn, nghe Mặt Trời la lên "Wow" mà tội . Chắc ông này không nỡ (hay không dám) bỏ vợ ở nhà đi chơi với bạn đâu nhỉ ?

Qua Mỹ mười mấy năm nhưng tôi chỉ đi mua sắm vào ngày Black Friday có một lần duy nhất với chị dâu của anh vào lúc 5 giờ sáng . Năm nay chị bạn thân rủ rê tôi chẳng dám đi cùng vì sợ cái chương trình đi mua sắm của chị: Ăn lễ Tạ Ơn xong là chị và hai đứa cháu đi coi phim The Twilight Saga: Breaking Dawn lúc 9 giờ tối, sau đó là bắt đầu chương trình mua sắm ở hai cái malls khác nhau cho tới chiều ngày hôm sau mới về nhà . Đi như thế tôi không kham nổi nên từ chối lẹ .Tuy ở nhà nhưng tôi cũng mua được một mớ đồ giảm giá trên mạng, tôi chỉ việc chờ đồ gởi về tận nhà, gói lại để dưới cây thông, khỏi mất công chen lấn với người ta tìm chỗ đậu xe và cả việc xếp hàng chờ trả tiền .

Ngày mai xin nghỉ một buổi tôi sẽ đi với anh mua cây thông bởi thích mùa thơm của nó thoang thoảng trong phòng khách . Ở chợ Lucky có bán những cây thông nhỏ để trên bàn làm việc, tôi mua đem vào sở ngắm cho vui, thỉng thoảng ngắt một nhánh bé tí đưa lên mũi hít hà như con nít, có lẽ chưa tới Giáng Sinh cái cây nớ trụi lủi không chừng ?

Thiệp Giáng Sinh tôi đã mua sẵn, mỗi ngày tranh thủ viết vài cái, còn bày đặt viết vài dòng nhăng nhít trong thiệp nên mới mất thời gian như thế . Nhớ năm nọ viết hết trong một ngày cái tay mỏi rụng rời nên chừa cái tật lười từ dạo đó .

Mùa lễ bận rộn thiệt nhưng có cái vui của nó, đúng không ?

AnLan
12-28-2011, 04:25 PM
Năm nay thiệp và quà đều được tôi đưa tặng tay những người rất thân đúng một tuần trước Giáng Sinh nên cũng đỡ tất bật hơn ! Riêng quà cho anh thì đi vài lần mà chẳng chọn được cái nào ưng ý cho đến ngày 23 tan sở xong tôi đi shopping đến hơn 10 giờ tối mới về . Chẳng cần gói lại chi rườm rà, tôi đưa 4 cái áo cho anh mặc thử ngay tối hôm đó . Sau khi ngắm nghía, anh gồng người lên khoe bắp tay và ngực rồi cười cười bảo: "Màu áo đẹp nhưng sao dính chặt vô người khoe thân thể anh sợ người ta tưởng anh là gay" Phải công nhận mí cái áo đó màu sắc hơi nổi, anh thường mặc áo rộng nên thấy không quen cũng đúng . Anh mà làm điệu nữa thì giống y chang mí anh ở phố Castro, San Francisco ngay .
Tôi cũng mắc cười nhưng cố nhịn để khen quà mình cất công lựa cho anh chứ :"Anh à, mấy cái áo này anh mặc đẹp mà, họ bán hạ giá chứ hiệu này bình thường không có rẻ như vậy đâu . Vả lại mình vải mềm mai mốt về VN anh tha hồ mặc, không bị đổ mồ hôi nhiều đúng không ?"

May là anh đồng ý chứ không thì phải đi trả lại tôi ngán cái cảnh đứng xếp hàng ở Macy's lắm lắm ! À quên kể chuyện anh đặt mua cái máy cho tôi tập ở nhà, bảo là tặng cho tôi nhưng chắc anh là người xài nhiều nhất chứ tôi lười lắm ! Lụi hụi ăn lễ cuối năm xong là phải lo dọn qua sở mới, rồi lo đi mua đồ chuẩn bị về VN . Chưa gì Mẹ đã dặn mua 40 cái bàn chải đánh răng, chưa kể kem đánh răng, kẹo và dầu xanh nữa .Không biết để cho ai mà phải mua nhiều đến thế ? Tôi chưa tính đến quà bên bà con của anh đó nha .

Thôi có lẽ đi chuyến này xong vài năm mới dám về lại vì mua vé máy bay không đã ngốn hơn 4K rồi . Đi về xong sẽ cày hơn trâu bò là cái chắc !

AnLan
01-09-2012, 07:31 PM
Hôm nay có người bảo rằng đâu có ngờ tôi quậy quá vậy . Tôi hỏi sao nói như thế thì nhỏ trả lời đã thấy hình tôi trong fb của E hôm sở tổ chức tiệc cuối năm ở một nhà hàng nọ ngay trung tâm thành phố. Chao ơi tôi đâu có biết E dán hình mình trên fb mà chẳng hỏi qua một tiếng. Như thế thì bao nhiêu người ghé ngang coi có lẽ nghĩ tôi quậy dữ lắm ?

Số là hôm đó tôi có uống một ly cocktail cho vui. Tiệc tàn, mọi người lục tục ra về, nhưng tôi theo 5 người đồng nghiệp (toàn phe kẹp tóc) ghé một quán bar cách đó hai dãy phố vì nghe E giới thiệu chỗ này dễ thương, ban nhạc chơi hay lắm ! Khi tới bar, chúng tôi chọn một góc khuất để tha hồ nhảy nhót. Tôi đã gọi ly cocktail thứ hai như mọi người, nhưng cuối cùng chỉ nhấp thử cho biết mùi vị vì sau đó phải lái xe về nhà. L (người tôi từng nhắc đến ở phố cũ) nhảy từ đầu đến cuối và là người đóng vai nam mời hết đám con gái lần lượt ra sàn nhảy. Lâu lắm rồi không có dịp như thế này nên tôi đã nhảy nhót không biết mệt và cũng không để ý nhỏ E chụp lén mình lúc nào.

Thôi thì phải năn nỉ E lấy hình mình khỏi fb của nó càng sớm càng tốt chứ biết làm sao bi giờ ? Nhỏ còn dọa hôm đó đã quay một đoạn phim nhưng chưa bỏ lên, nghe mà xanh cả mặt.

Những thứ cần mua đã mua xong, chỉ cần bỏ vào valise một ngày trước khi lên đường . Lần này tôi về vào dịp Tết nhưng chỉ ở Sài Gòn vài hôm, phần lớn thời gian sẽ ở những nơi có biển, bởi quê anh và tôi đều ở biển, quê Nội cũng thế . Nhất định lần này tôi sẽ dẫn anh và hai người nữa ghé thăm căn nhà nằm sát biển, nơi tôi đã được sinh ra và rời xa năm học lớp 4. Nếu có dịp tôi sẽ hỏi thăm hai người bạn nhỏ ngày xưa, đó là Tùng và Hoàng. Ngoài ra tôi sẽ dẫn họ đi gặp Tí Xì Trum và Tí Rùa nữa.

Chưa về đến nơi mà đã muốn làm bao nhiêu chuyện .Hy vọng không bị bệnh gì hết để làm được những gì mình mong ước, mong lắm thay ...

AnLan
03-12-2012, 03:18 PM
Về lại Mỹ tính ra đã được 3 tuần, nhưng tuần đầu tiên có cảm giác đầu óc như đang lơ lửng ở đâu đâu, giờ giấc ngủ cứ bị đảo lộn trong khi ở VN thì không bị như thế, có lẽ ban ngày ăn chơi quá đến tối về mệt là lăn ra ngủ . Không mệt sao được khi buổi sáng tôi dậy sớm chạy từ bãi Trước ra tới khách sạn Lan Rừng, có hôm đổi hướng đánh 1 vòng từ bãi Sau lên tượng Chúa giang tay sau đó mới xuống tắm biển . Khi nào đói bụng thì về vì ở nhà đã chuẩn bị sẵn đồ ăn sáng như bánh canh chả cá, bánh khọt, kèm món tráng miệng gồm đu đủ, măng cụt, vú sữa hay mãng cầu . Ăn lai ra như thế đến trưa chẳng thấy đói, có khi mấy ngày chẳng đụng tới cơm . Buổi trưa tôi thường buôn chuyện với những người thân trong gia đình, chờ đến chiều nắng đã dịu bớt mới bắt đầu theo mí nhóc nhỏ đi câu cá hay thả diều khu bãi Trước . Một xe SUV mà nhét tới gần 10 người, có hôm phải đi hai xe mới chở hết; Chao ơi ngồi trên xe mà cứ ngỡ đang ở ngay trong chợ bởi mí đứa con nít đòi đi thả diều xong mình sẽ ghé ăn ở nhà hàng nào, và điểm cuối cùng bao giờ cũng là tiệm kem Ý .Cuối buổi bao giờ cũng chóng mặt khi nhìn cái hóa đơn tính tiền, cũng may mình có đại gia ở bển trả phụ, chứ Việt Kiều như mình so ra chẳng bằng đâu . Thường tôi thích ăn tối ở Gành Hào, một nhà hàng ngay sát biển nên vừa ăn vừa ngắm biển thì còn gì bằng ! Hôm nào không ra ngoài ăn thì ghé bãi dâu có một chỗ chuyên bán hải sản tươi sống, sau khi mình chọn tôm hùm hay cua, ghẹ, họ sẽ đem vô bếp chế biến xong mình đem về nhà ăn vừa ngon, vừa rẻ hơn so với ăn ở nhà hàng .



(sẽ kể tiếp ngày mai, sếp níu áo rồi)

AnLan
04-25-2012, 01:13 PM
Ngày nào cũng mười mấy tiếng trong sở nhìn hai cái màn hình điện toán riết nên hai con mắt bị nhức và cứ muốn nhắm lại hoài. Đi bác sĩ khám hai con mắt họ nói không phải bị cận gì hết, có lẽ mắt bị mỏi nên mới như thế. Tối ngủ tôi cứ lấy hai tai xoa nhè nhẹ, cảm giác dễ chịu làm sao! May quá bắt đầu tuần sau tôi có cơ hội đi lên đi xuống hai tầng lầu nhiều hơn, không phải ngồi suốt ngày. Có lẽ sẽ thay đôi giày cao gót bằng đôi đế thấp để nhảy bậc cầu thang cho dễ . Có hai chị đồng nghiệp trong sở cứ giờ break là rủ nhau chạy lên chạy xuống mấy bậc cầu thang, nhưng tôi lại thích đi bộ bên ngoài để ngắm cây cối và hít thở không khí trong lành.

Hôm trước đang kể chuyện đi chơi ở VN nửa chừng rồi biến luôn đến hôm nay. Ở VT hơn một tuần thì gia đình tôi đi tiếp ra Phan Thiết . Do chú tài xế lái xe chạy dọc đường quốc lộ mới mở sau này nên lần đầu tiên chúng tôi được ngắm cảnh biển và nhiều nhà nghỉ rất đẹp (nghe nói là của những người nước ngoài về bỏ tiền xây cất) . Khởi hành lúc 5 giờ sáng ở VT nhưng vài tiếng sau chúng tôi đã có mặt ở chợ Phan Thiết ăn điểm tâm, sau đó đi một vòng quanh chợ rồi ghé ngang căn nhà hồi nhỏ tôi đã sống, tuy muốn chụp vài tấm hình nhưng không dám vào xin phép người chủ nhà. Và hàng xóm sống chung quanh cũng không phải những người tôi biết ngày xưa nên không tiện hỏi thăm hai người bạn nhỏ T và H bây chừ nơi đâu. Tôi cũng không quên ghé bãi biển Thương Chánh để hồi tưởng lại ngày xưa mình từng chạy nhong nhong và tắm biển chỗ nào ...

Khi đã ngắm no con mắt, chúng tôi lên đường đi tiếp về quê anh, cũng không xa quê nội tôi lắm. Những ngày ở đây được chị anh nấu cho ăn những món anh thích như cơm gà chấm mắm gừng, chè khoai sáp, gỏi cá, cá chưng tương, cá đuối hấp, canh chua cá. Khi ở VT nghe anh nói thèm ăn cá mú, hôm sau bác 6 cho người đem vô một con cá mú còn sống phải ăn hết mấy hôm, thế mà về quê anh còn đòi ăn cá nữa, tôi nghe tới đã ngán tới cổ rồi. Đến bữa cũng giả bộ cầm đũa gấp qua loa cho có lệ vì trước đó đã dằn bụng một mớ trái cây rồi.



(còn tiếp)

AnLan
05-08-2012, 05:01 PM
Một tuần ở quê anh ngỡ như dài lắm vì cả ngày chỉ toàn ăn và ngủ. Từ sáng đến tối anh ngồi trò chuyện với bà con họ hàng vì nhà lúc nào cũng có khách, còn tôi chui vô bếp phụ lặt rau hay được sai vặt chứ nấu ăn hay đi chợ đã có người giúp việc và chị anh lo hết. Khách ghé chơi thường hay ở lại dùng cơm nên mỗi lần dọn bàn cũng mười mấy người, chính vì vậy chị anh nấu món nào cũng toàn dùng nồi to thấy sợ, chưa hết có hôm còn thổi lò than nấu thay vì bếp ga cho ngon. Tôi dặn chị nấu đơn giản thôi, đừng lo một ngày hai bữa cực quá nhưng rốt cuộc cứ thấy trong bếp suốt cả ngày, đôi khi mẹ anh gần 80 tuổi cũng vào phụ luôn. Thiết nghĩ làm đàn bà con gái khổ thật đấy!

Từ lúc mẹ anh về VN ở, căn nhà rộng thênh thang chỉ có ba người, nhưng mẹ anh vẫn bắt đập xuống xây lại thành hai căn lầu nối nhau có chia phòng cho con cháu để khi chúng về thăm có chỗ mà ngủ. Nghe kể lại lúc đào móng thì thợ hồ phát hiện một bộ xương người được chôn sâu trong lòng đất, có lẽ đã lâu lắm rồi vì ba mẹ anh ở mấy chục năm nhưng không hề biết có người chết dưới nền nhà, cho nên suốt thời gian ở đây tôi không bao giờ dám lên lầu hay ngủ một mình trong phòng vì sợ con ma đó về dọa mình thì eo ơi sợ khiếp đi được.
Ở đây ai cũng dậy từ 5.30 sáng để dọn dẹp nhà cửa, ngày nào tôi cũng thấy chị giúp việc lau sạch bóng sàn nhà từ trước ra sau. Riêng tôi không biết làm gì hơn là bỏ quần áo vào máy giặt xong đem ra sân phơi (ở VN không dùng máy sấy đồ), sau đó tình nguyện đi bộ ra ngõ mua đồ ăn sáng cho cả nhà. Thường là mua bánh căn, bánh hỏi hay bánh nghệ ăn chung với cá kho, có hôm đổi món ăn bánh canh chả cá cho anh và tôi chứ những người ở đây ăn hoài có lẽ không thèm nữa (theo như tôi biết thì những món này là đặc sản từ Phan Thiết ra đến Nha Trang).

Hôm trở vô Sài Gòn bị kẹt xe từ ngoại thành vô tới trung tâm thành phố làm nóng cả ruột (tôi nhớ lúc đó khoảng 4 giờ chiều) vì có hẹn gặp Tí Rùa vào buổi tối, sau khi lấy phòng khách sạn (gần nhà sách Fahasa), chúng tôi tắm rửa và xuống phố đi dạo một lát rồi ghé quán pizza, hình như ngay góc Hồ Tùng Mậu thì phải? Kể ra cũng gần 8 năm không gặp Tí Rùa nên tâm trạng nôn nao không ít, tôi bước xuống lầu ngay khi thấy dáng nhỏ Rùa từ đàng xa. Sau khi giới thiệu nhỏ với những người đi cùng, hai đứa tôi say sưa buôn chuyện vì bao năm không gặp mặt. Nhờ sở làm ngay đường Ngô Đức Kế nên ngày nào nhỏ cũng tranh thủ ghé khách sạn tôi ở một tí rồi đi, tiếc rằng lần này tôi không gặp được Tí Xì Trum vì không liên lạc được. Có một kỷ niệm khó quên là hôm lễ Tình Nhân tôi đi thăm người dì ở đường Tân Lập và CMT8, lúc quay về lại khách sạn trúng ngay giờ tan tầm cỡ 5 giờ chiều, tôi ngồi trên taxi hơn một tiếng rưỡi vì giao thông bị kẹt cứng, xe taxi cứ đứng yên một chỗ, còn các xe gắn máy thì chen nhau chạy đủ hướng. Đã sốt ruột anh lại gọi tôi liên tục vì chờ lâu quá không thấy về đi ăn tối cùng mọi người. Đêm lễ Tình Nhân chúng tôi thấy có một đôi nam nữ trẻ hóa trang làm thần tình yêu đứng ngay trước cửa khách sạn Palace, họ chỉ quấn khăn và trên người được dát bạc lấp lánh trông rất đẹp!
Chúng tôi rủ nhau đi ăn món huế ở đường An Dương Vương. Nhà hàng máy lạnh mà ai muốn hút thuốc cứ hút thoải mái làm ngột ngạt dễ sợ, trong khi quá chừng con nít ngồi chung bàn. Thấy 6 ông trự ba tàu ngồi đốt thuốc liên tục tôi nói vài câu khuyên đừng hút trong phòng nhưng họ tỉnh bơ, có một ông săm đủ hình thù trên tay nghía tôi dữ quá làm teo luôn không dám hó hé gì nữa.



(còn tiếp)

AnLan
05-25-2012, 05:06 PM
Phải công nhận những tiệm hoa tươi ở Sài Gòn dễ thương thật! Một ngày trước lễ TY tôi có ghé vào hai tiệm thì thấy có nhiều hoa rất đẹp và họ làm cho mình rất nhanh mặc dầu cùng lúc đó cũng có nhiều người tới mua.

Về VN tôi mặc quần short với áo thun và mang dép đi rong. Nhiều khi thấy mình chỏi nhất vì hầu như mí chị em kẹp tóc ra đường ai cũng trùm kín mít từ đầu tới chân vì sợ bị đen, nhưng tôi tắm biển mỗi ngày và ăn mặc như thế lại không bị . Có bữa kia đang đứng trước một siêu thị ở Sài Gòn, tôi thấy có một nàng trùm kín mít dắt xe vào bãi giữ xe xong từ từ lột nón, khẩu trang, găng tay, áo dài tay, sau đó cởi đôi vớ và cả quần dài ra bỏ vào cốp xe. Wow chừ thì nàng khác hẳn với áo sát nách và quần short rất ngắn trông cũng xinh! Sau đó nàng bước những bước điệu đàng vào bên trong siêu thị, còn tôi và người chị họ thì phá ra cười, chắc có người nghĩ chúng tôi là hai con điên bị say nắng không chừng?
Chính vì ăn mặc như thế khi đi ăn tiệc trong khi bà con họ hàng ở Sài Gòn có người lái xe hơi tới, ăn mặc sang quá làm họ nghĩ chắc ở bển chúng tôi khổ lắm! Thôi kệ chẳng giải thích làm gì, anh lại tửng hơn chẳng bao giờ nói nhiều về mình, ai hỏi cứ trả lời đại khái thôi, bởi anh bảo hồi trước lúc quen nhau anh khai ra mình đang học trường đó, khoa đó nhưng bị một người bà con của Mẹ ở Mỹ cho là nói xạo nên bi giờ không kể gì hết.

Thôi không kể chuyện VN nữa, tuần sau nếu có tin vui sẽ lảm nhảm tiếp. Hồi hộp quá chừng nè ...

AnLan
06-01-2012, 05:34 PM
Thường những khi có chuyện buồn tôi không viết trong KGR mà cất ở chỗ khác. Cho nên có một khoảng thời gian mấy năm tôi không viết chữ nào (lúc đó công việc làm ăn của anh bị thất bại), đến khi mọi chuyện trôi qua mới vui trở lại. Phải cám ơn Trời Phật thương mình nên mới có ngày hôm nay và thấy mình còn may mắn hơn rất nhiều người.

Hôm qua tôi được nhận job mới, cùng department nhưng chức cao hơn. Ngày bắt đầu chính thức là 3 tuần nữa.

Chừ tôi đi với hai người bạn thân ăn mừng chút rồi về nhà ngay vì có tới mấy người đang chờ ở nhà. Thứ Sáu rồi làm nhiều cũng vậy thôi, đúng không?

AnLan
09-09-2012, 11:40 AM
Từ ngày nhận việc mới đến nay tôi không còn thời gian dạo phố Rùm vì phải làm việc nhiều hơn trước. Hồi xưa ở sở làm còn tranh thủ đi bộ, buổi trưa ăn đúng giờ, chừ thì tôi ăn trưa thường sau 1 giờ chiều và bỏ luôn giờ nghỉ hai lần một ngày. Lúc nào cũng vô sớm, về trễ, và làm chăm chỉ hơn mọi người trong unit để sếp không nghĩ bà đã chọn lầm người.

Lâu nay tôi ít bị sụt ký, thế mà mới mấy tháng đã bị sụt mất 6 lbs. Nếu rớt cân nữa chắc mai mốt trở lại thời đại học chỉ có 94 lbs, mặt mũi tóp lại giống con khỉ không chừng? Có lẽ mỗi ngày tôi ôm giấy tờ đi lên đi xuống cầu thang tầng một và tầng hai và ít có thời gian ăn vặt nên mới như thế. Vì đi cầu thang nhiều nên tôi chỉ mang mí đôi ballet flats loại da thật mềm mới không đau chân, chứ mang giày cao gót chắc bị chụp ếch mỗi ngày.

Dưới tôi có 8 người trong đó có 1 người VN, còn lại là Mỹ mà họ toàn làm lâu năm hơn mình. Công việc nhiều làm miết cũng xong, cái khó ở đây là phải biết nói sao để người ta làm theo mình, nếu xảy ra vấn đề nan giải trong công việc thì phải biết xử lý cho hợp lý, thuyết phục rồi sau đó mới báo cáo cho sếp. Khi có new procedures thì phải học rành rẽ để còn giải thích cho unit của mình biết. Làm ở đâu cũng có politics nên chỉ chào hỏi nhau nhưng tôi không theo phe nào hết. Có hôm chị Honey Bun hỏi một câu làm tôi suy nghĩ hoài:
- Hồi xưa em hay cà rỡn, kể chuyện tiếu lâm rồi chọc người ta cười, bây giờ ít thấy em ghé cubicle của chị chơi, lúc nào cũng đi như chạy, mặt nhìn thấy stress quá hà. Em nghĩ họ trả em nhiêu đó có đáng không?

Ờ chị nói cũng đúng. Chừ tôi về đến nhà là nằm lăn ra nghỉ một lúc mới đứng dậy lo chuẩn bị cơm tối. Chắc như thế này hoài có ngày tôi đuối sức mất thôi!

AnLan
10-14-2012, 06:45 PM
Mấy hôm nay trời trở lạnh. Những cây cam, quít và chanh quanh nhà vẫn sum sê trái, riêng cây táo và peach ngay sát cửa sổ phòng ngủ chỉ còn trơ trọi lá. Mỗi năm vào độ cây peach và táo đơm bông, ngày cuối tuần tôi thường mở cửa sổ lắng nghe tiếng chim hót trong vườn, ngắm những cánh hoa và hít thở mùi thơm nhè nhẹ của chúng. Thích nhất là khi vói tay qua cửa sổ để chạm vào những trái táo đang chín trên cành.

Nhớ hồi nhỏ tôi thường năn nỉ Ba dẫn tới nhà bác Dân chơi bởi từ ngoài ngõ dẫn vào sân trước trồng rất nhiều cây khế ngọt, cóc và vú sữa, tha hồ được hái ăn tại chỗ và còn đem về cả giỏ. Tôi từng ước mình sẽ được sống ở một nơi mà chung quanh trồng toàn cây ăn trái, có thể vói tay qua cửa sổ hái ăn thỏa thích. Khi dọn về sống ở ngôi nhà này, người chủ cũ đã trồng sẵn hai cây cam, một cây quít, một giàn nho, một cây chanh, một cây sung, một cây táo, một cây peach mà loại nào cũng trĩu quả từ bên hông nhà ra đến sân sau; Chưa kể vài khóm hoa hồng đủ màu sắc anh thường hái tặng tôi vào dịp sinh nhật hay kỷ niệm ngày cưới, khỏi tốn tiền đặt mua ở tiệm làm gì? Nghĩ cho cùng ước mơ của mình đơn giản và thực tế làm sao!

Tuần rồi có sự thay đổi nho nhỏ ở sở làm tôi rất vui. Đó là một phần việc tôi làm lúc trước được bàn giao cho unit khác cho nên cũng dễ thở chút đỉnh. Tháng rồi có một người trong sở chết vì bị nhồi máu cơ tim nên tôi suy nghĩ về cuộc sống có khác đi chút xíu. Đời sống ngắn ngủi thôi thì làm tới đâu hay tới đó, hưởng được bao nhiêu cứ hưởng. Thỉnh thoảng tôi rủ hai người bạn thân nghỉ một ngày lái xe đi SF chơi. Đậu xe ở đâu đó rồi nhảy xe điện hay xe buýt xuống phố, đói thì ghé tiệm Tàu hay Ý ăn, đi cho đến chiều mới về nhà.

Ngày mai thứ Hai tôi sẽ ở nhà dành thời gian cho anh. Buổi sáng thức dậy cùng chạy bộ, sau đó hai đứa tới Los Gatos đi dạo rồi ăn trưa, thường ghé quán sushi ăn chút chút bởi anh không thích ăn đầy bụng vào giờ này. Còn buổi chiều là cho gia đình chúng tôi.

Hôm thứ Sáu đang làm việc chị T ghé ngang bím tóc cho tôi trông không tệ lắm! Chút nữa tôi sẽ post hình không biết được không bởi từ khi dọn vào phố này chưa thử lần nào.

AnLan
10-16-2012, 09:09 PM
Từ xưa tới giờ mình toàn tặng hoa cho sếp, hôm nay được có một bình trong phòng cảm động biết nhường nào!





(phải lấy hình kia xuống) :)

AnLan
10-28-2012, 04:24 PM
Tuần rồi tôi phải tới một office khác cách trụ sở chính hơn một tiếng lái xe (giờ cao điểm) để làm quen mọi thứ nơi đây, bởi sếp muốn tôi thỉnh thoảng đi về hai nơi theo như thỏa thuận khi tôi nhận việc. Tôi chỉ ngán duy nhất chuyện lái xe, còn mọi thứ nơi đây rất tuyệt, chẳng hạn cung cách làm việc thoải mái và vui vẻ hơn! Tôi được dẫn đi lòng vòng cho biết unit nào làm việc gì, ghé từng cubicle chào hỏi mọi người để họ thấy cái mặt mốc của mình ra sao? Có vài người nhận điện thư của mình chứ chưa gặp lần nào. Tuy chỗ này nhỏ nhưng tôi thấy mọi người rất dễ mến!

Buổi trưa tôi theo vài cô đồng nghiệp đi bộ tới khu trung tâm thành phố thì chao ơi có rất nhiều nhà hàng sang của Nhật, Ý, Thái, Hy Lạp, Ấn Độ chỉ nằm trên một con đường. Thích nhất là họ có những dãy bàn đặt ngoài hàng hiên trông rất lãng mạn! Nơi đây còn có trạm xe điện liên kết giữa các thành phố quanh Bay Area và vào giờ này có rất nhiều kỹ sư ở các công ty gần đó đổ về ăn trưa nên nhà hàng nào cũng đông đúc người rất nhộn nhịp!

Vì trời nắng đẹp nên chúng tôi chọn một bàn ngoài hiên vừa ngồi tán dóc vừa chờ đồ ăn được mang ra. Tôi buộc miệng:
- Không ngờ chỗ này rất lý tưởng có thể ngắm nhiều người đẹp và cả mấy anh trai làng đi ngang qua ...
Một cô trong bọn trả lời: "Ờ nhìn cho đã đi nhưng cấm sờ nhé"
Thế là cả đám cười rộ lên như mấy con điên khiến ai cũng nhìn. Làm ở đây chỉ có mấy ngày nên tôi chưa có dịp đi dạo hết các con đường chung quanh. Tôi nhớ hôm đầu tiên lái xe tới office này đã nhìn thấy một con đường có hàng cây lá đổi màu rất đẹp!

Hy vọng tháng sau nếu trở lại tôi sẽ tìm cho ra con đường này và cũng muốn ăn thử đồ ăn Hy Lạp ra sao bởi ăn uống là chuyện nhỏ, nhịn ăn mới là chuyện lớn :)

AnLan
12-16-2012, 04:57 PM
Tháng 12 năm nay là tháng bận rộn nhất bởi tôi phải làm việc ở hai nơi, vả lại có nhiều người nghỉ lễ sớm nên có lúc mình cày như trâu bò vậy. Chỉ mong những người thân trong gia đình đều khỏe, chứ không mình phải mệt hơn!
Nhìn cây thông lấp lánh ánh đèn trong phòng khách mà không thấy nôn nao chờ đón lễ Giáng Sinh như mọi năm, trong khi mình là đứa ham vui và ham chơi nhất!

Chiều thứ Sáu tuần trước tôi tan sở sớm nên rủ chị Honey Bun và nhỏ Cọng Giá đi lang thang cho tâm hồn thảnh thơi tí. Ba đứa vừa đi dạo ngắm các cửa tiệm vừa chuyện trò đủ thứ trên trời dưới đất, sau đó vào nhà hàng Straits ăn vài món cho vui. Bàn chúng tôi ngồi ngay góc khuất nên hơi tối mặc dầu họ có thắp nến trên bàn, chúng tôi đùa nhau cứ như mình đang trong quán cafe đèn mờ ở VN. Sát bàn chúng tôi ngồi có một nhóm 5 người hai gái và ba con trai rất trẻ. Họ nói tiếng Việt rất chuẩn, lâu lâu lại còn chửi thề, nhìn cách ăn mặc và nghe giọng nói chúng tôi đoán không nhầm họ là du học sinh từ VN sang. Ba đứa tôi chỉ nhìn nhau cười thôi!

Thôi cũng mong mấy ngày lễ qua cho lẹ bởi giữa tháng 1 sếp mới cho tôi lấy nhiều ngày phép hơn, tha hồ dành thời gian cho gia đình.

Lúc đi dạo chị Honey Bun thấy cây Noel trang trí dễ thương nên lấy điện thoại ra chụp cho tôi một tấm. Nhìn màu áo mình mặc cũng giống cây thông nhí nhỉ ?

:)

AnLan
02-18-2013, 11:56 AM
Mấy chị trong sở chọc tôi năm nay ăn Tết lớn vì xin nghỉ lâu hơn mọi người. Tôi chỉ cười, chẳng lẽ giải thích rằng, thì, là muốn ở nhà lo cho anh? Kết quả thử máu không tốt nên bác sĩ muốn anh vào bệnh viện để lấy một mẩu rất nhỏ từ thận đem đi xét nghiệm. Thế mà đêm nào anh cũng thức làm việc đến gần sáng, còn bảo rằng anh phải chạy đua với thời gian để hoàn tất cái dự án cuối cùng này; Nếu thành công thì coi như anh lo được cho gia đình về sau, còn thất bại thì sẽ không ân hận nữa. Thường anh muốn là làm cho được, tôi cản anh có chịu nghe đâu?

Kết quả xét nghiệm chưa biết ra sao thì anh đã lên kế hoạch bắt đầu tháng 4 sẽ bận cả bảy ngày từ sáng tới tối, như lúc anh mở công ty mười ba năm trước. Vì công việc hiện tại không cho tôi nghỉ tùy thích, cho nên những tháng tới sẽ phải lo việc sở và việc nhà cùng lúc. Trong sở đang mở một vị trí cao hơn nhưng tôi cũng không gởi đơn thi vì việc nhà đang lu bù, nếu bỏ bê thì ai lo? Mẹ khuyên hay là nhờ chị họ phụ cho con như mí năm trước, biết làm sao khi anh không thích người ngoài ở cùng nhà vì anh ăn ở thoải mái hơi giống "khỉ" tí xíu :)

Sáng nay thức dậy tôi soi gương thấy có vài sợi tóc bạc, cứ đứng tần ngần một lúc mới chuẩn bị đi làm. Nghe cả chuyện bác 6 thông báo cho tôi một món quà mà có lẽ cả đời mình chưa tạo dựng được, sao không thấy trong lòng thật vui nhỉ? May nhờ các cuộc điện thoại với bạn bè xưa cũ như Tí Rùa, Tí Xì Trum (VN), và Tí Điệu (Úc) đã vực tôi dậy trong những ngày Tết như thế này.

AnLan
04-20-2013, 05:34 PM
Tháng trước tôi vào, ra bệnh viện gần hai tuần thăm anh. May quá quả thận bên trái ngưng chảy máu nên anh có thể về nhà nằm điều trị. Tôi đã xin nghỉ làm từ hôm đó đến nay để tiện việc chăm sóc. Bao lâu nay có "anh Mễ da vàng" cáng đáng việc lau chùi nhà cửa và đem rác đi đổ, chừ ảnh bệnh thì mình bao sân luôn.
Cái nhà bé như lỗ mũi mà tuần nào cũng mất mấy tiếng dọn dẹp mới sạch sẽ, thơm tho. Làm thì không ngán, chỉ ngán lúc mình đang dọn dẹp sếp ở nhà thỉnh thoảng phán một câu, chẳng hạn như: "Sao em không hút bụi trong bếp trước rồi mới lau?" Mình mà cãi lại thì thể nào anh cũng nói anh có kinh nghiệm lau chùi nhà cửa thâm niên hơn em cho coi :).

Thế mà hôm trước bà thầy bói phán rằng: "Tuy nhỏ tuổi hơn ông xã nhưng mà em khiến gì ảnh cũng nghe theo hết", làm mình cười giống con đười ươi luôn. Số là vầy, nhỏ bạn thân rủ tôi đi coi bói vì nó cần làm một quyết định quan trọng trong công việc làm ăn, còn tôi đang lo lắng cho bệnh tình của anh nên muốn coi thử thế nào, mặc dù vẫn nghe người ta thường nói: "bói ra ma, quét nhà ra rác". Gần 30 phút ngồi im nghe bà nói về mình, tôi không thấy đúng tí nào. Nhất định sau này không đi coi bói toán nữa.

Một tuần trước khi anh vào bệnh viện, tôi mà không cản thì anh đã ký hợp đồng thuê office ở chỗ mới vì anh chê chỗ cũ hơi nhỏ. May mà anh đang còn suy nghĩ, chứ không tháng nào cũng lo trả tiền thuê chỗ đó có mà trắng mắt. Chừ anh ít thức khuya làm việc như trước, phần lớn là nghỉ ngơi lấy lại sức.
Hôm qua trời nắng đẹp và thấy anh nằm nhà hoài cũng chán nên tôi rủ anh ra đồng cỏ "chăn trẻ":

AnLan
05-31-2013, 08:55 AM
55. Tháng Năm


Có những mùa hạ đi qua rất khẽ
Bởi em tôi khóe mắt vẫn dại khờ
Đôi bàn tay búp măng thon, ngón nhỏ
Cầm chơi vơi chút hạnh phúc
rêu hồ

Hồn phượng vĩ nép mình trong lá cỏ
Tháng Năm về khua động bóng đêm tôi
Mai có còn đời mênh mông, khuất lối?
Dìu nhau qua
những-đêm-trắng-nặng-sầu

Em không về cho ký ức trổ hoa
Cho đêm xanh nồng nàn thơm hơi thở
Được úp mặt vào thân em bé nhỏ
Để linh hồn cùng thể xác
tan, trôi

Tháng Năm ơi ru hộ tôi giấc ngủ
Có nụ cười và bóng dáng em tôi
Bởi mình tôi thắp mãi cánh sương mù
Mong đi trọn
những quãng đường phía trước ...


05.30.13

AnLan
06-17-2013, 01:59 PM
Tuần này tôi phải đi làm xa nên buổi trưa không có ai đi ăn chung cho vui. Khi nãy đi dạo gần 3 dãy phố có vô số những nhà hàng đủ mọi nước mà chẳng quyết định được ăn món gì, thôi thì mua đại ly nước rồi trở về office gặm tiếp nửa ổ bánh mì còn lại lúc sáng. Còn hơn 30 phút nên vô viết vài dòng kẻo lâu ngày không viết gì cũng nhớ.

Hôm trước tình cờ coi hình trường xưa đứa bạn gởi kèm trong fb nên mới ngẫu hứng làm bài thơ "Tháng Năm", có vài câu chữ chắc trùng với bài thơ mình đã từng đăng ở Phố Rùm ngày trước, nhưng dùng tên khác. Tháng năm làm tôi nhớ đến một kỷ niệm dễ thương về một anh chàng nọ học trên mình hai lớp hồi cấp 2, người này chưa từng nhắc đến trong những bài viết từ trước đến nay.
Anh này có cái tên rất con gái là Ngọc, lớp trưởng lớp 9 do Mẹ làm chủ nhiệm. Học giỏi, viết chữ đẹp, và cũng phong độ lắm lắm! Mình không hề biết về anh cho đến một ngày Mẹ thu quyển lưu bút của anh đem về nhà vì anh đã mãi lo viết nhăng nhít trong giờ học. Mẹ chỉ tịch thu đem về nhà rồi trả lại vài hôm sau. Vì Mẹ sai tôi lấy cái bóp trong giỏ sách nên tôi phát hiện ra quyển vở học trò có cái tựa "Lưu bút ngày xanh" được viết nắn nót trên trang nhất. Thế là tôi âm thầm đem về phòng đọc lén từ trang đầu đến trang cuối không bỏ sót chữ nào. Tôi đã nhủ thầm người nào viết lời mở đầu hay quá, nhìn cái tên còn tưởng đó là chị nào học lớp trên nữa. Thôi bữa nào ráng tạt ngang lớp của Mẹ để nhìn mặt cho biết xem sao.

Bữa nào rảnh vô viết tiếp, giờ phải cày kiếm cơm rồi.

AnLan
08-02-2013, 05:45 PM
Sau vài lần làm "thám tử", tôi tìm ra chủ nhân của quyển lưu bút mang tên Ngọc không phải là một chị đang học lớp 9, mà là lớp trưởng học giỏi và rất ngầu do Mẹ làm chủ nhiệm. Một hai lần anh ta ôm chồng vở về nhà cho Mẹ chấm bài. Thế rồi dưng không tim tôi đập loạn xị mỗi lần chạm mặt anh ta. Vào cuối năm học anh ta cùng bạn trong lớp tới chào Mẹ trước khi lên cấp 3 học trường khác, chẳng hiểu tại sao tôi đã trốn thật kỹ trong phòng trong suốt thời gian họ ở đó. Lúc ấy tôi đã có cái tư tưởng rất ư là trẻ con, rằng anh ta là một người con trai giỏi và hách xì dầu nhất! Đến khi trưởng thành hơn mới thay đổi cách suy nghĩ ấy và cũng không ngờ sẽ có lần gặp lại.

Lần đó tôi và anh xã về Việt Nam chơi. Hai đứa nắm tay nhau bước vào quán kem, vừa kéo ghế ngồi xong là lo gọi ngay hai trái dừa tươi và vài ly kem vì trời nóng quá! Đang nói chuyện với anh tự dưng tôi linh tính có ai đang nhìn mình hay sao ấy. Tôi xoay người lại thì bắt gặp tia mắt của một người đàn ông ngồi ở một bàn cách đó không xa đang hướng về phía mình. Quá bất ngờ khi nhận ra đó là anh chàng Ngọc ngày xưa, dẫu thời gian có làm anh ta trông già dặn hơn tí xíu. Tôi đã không hành xử đúng cách bằng cái gật đầu chào khi gặp người quen mà lặng lẽ quay mặt đi, còn bỏ nhỏ anh xã là có thấy cái người ngồi ở góc kia và rằng anh ta có còn nhìn nữa không? Sau khi nghe tôi kể vắn tắt, anh xã chọc tôi hồi đó mới bi lớn không lo học mà bày đặt để ý con trai học lớp trên là ghê gớm lắm! Cho đến lúc rời quán kem, tôi vẫn có cảm giác ánh mắt ấy đang nhìn mình, chắc hẳn anh ta đã nhận ra tôi, cái con bé ngày xưa có kiểu tóc và cách ăn mặc y như con trai là con của cô giáo chủ nhiệm. Có lẽ chỉ có thế mà thôi!

*******
Hai tháng trước thấy kết quả thử máu và tình hình sức khỏe của anh đã có dấu hiệu tốt nên tôi âm thầm nộp đơn thi vào một chỗ mà hơn 5 năm qua tôi đã cố gắng biết bao lần nhưng đều bị từ chối. Tôi đã lo lắng đến nỗi trước ngày đi phỏng vấn thì bị chóng mặt và ói vài lần, cứ ngỡ mình sẽ bỏ cuộc nửa chừng. Những ngày đó tôi cứ lảm nhảm nói như đang được phỏng vấn sao cho rành rọt và tự tin, không phải cách trả lời như vẹt mà trước kia mình từng làm.

Vì đã từng trải qua cảm giác khi đọc thư bị từ chối ở những lần trước nên lần này tôi rất điềm tĩnh chờ đợi. Hôm qua nhận được điện thoại người ta nhận mình vào, tôi vui quá liền gọi ngay cho anh báo tin mừng. Mà kỳ lạ lắm - những lần trước anh toàn cản tôi, bảo rằng sao không yên phận làm chỗ đó được rồi bày đặt đèo bồng nhảy chỗ này chỗ nọ làm chi, y như rằng phỏng vấn xong tôi rớt thẳng cẳng. Lần này anh chẳng nói gì hết thì mình vào được cái chỗ đó.
Ba tuần nữa tôi sẽ bắt đầu công việc mới, vừa học vừa làm và sẽ không được nghỉ phép cho đến cuối năm. Biết thế nên tôi xin sếp cho nghỉ một tuần đi chơi với gia đình trước khi rời sở, nhưng sếp bảo thôi ráng ôm việc cho xong đến ngày cuối để bà còn kiếm người khác thay chỗ của tôi. Bà còn dỗ ngọt một câu là rất tiếc khi mất một người làm việc siêng như tôi.
Như con kiến bị ngấm mật ngọt, tôi về lại phòng làm việc chăm chỉ tiếp chứ biết đòi hỏi gì hơn nữa chứ?