View Full Version : Ngày bóng quên tên
BatNgat
02-24-2020, 10:10 PM
~ ~ ~
Hồn thu lay lá khô vàng
Tả tơi rơi rụng ven hàng cây cao
Thư tình gửi đến nơi nao
Tựa mây nương gió trôi vào hư không
Mắt nào còn mãi xa trông
Lòng nào im gợi men nồng thoáng say
Hoa tàn nên bướm không bay
Lá tàn như đếm bao ngày lặng qua
Giòng đời . . .. đâu đợi riêng ta !
https://youtu.be/5b-Kl6lpnhg
BatNgat
03-01-2020, 08:57 AM
! ! !
Vào những chiều mưa .. nghe Diễm Xưa
Bao nhiêu khơi nhớ, mấy cho vừa
Trời không còn nắng , tìm đâu bóng ...
Đành thả thơ hồn .. theo gió đưa
!
Cùng những người đi .. trong gió mưa
Lời ca .. xa nhắn .. chút hương thừa
Cho tim êm thoáng làn hơi ấm
Nhờ gió đem về .. bao tiếng xưa
https://youtu.be/dqQi4Y9wRD8
BatNgat
03-18-2020, 05:58 PM
%
Thành phố Sydney nơi tôi ở, tuy nằm trên cái đảo Úc châu xa vời dưới gầm thế giới, cũng không thoát khỏi cơn bão lốc Covid-19 của hoàn cầu, bị nó thổi phá tơi bời . Ra chợ thấy : gạo, sữa, thịt, muối , ngay cả toilet paper..., cái gì cũng hết ! chẳng có mà mua !
Trong tháng 2 vừa qua, bà xã tôi bị cảm cúm nằm liệt hai ba ngày, vốn lây bệnh từ bạn làm chung chỗ . Lúc đó tin tức về Covid-19 tuy đã lan tràn nhưng không đến độ khủng hoảng như hiện nay, nên cứ tự dưỡng tại nhà, cho tới khi đủ sức thì ra phòng mạch bác sĩ lấy toa thuốc trụ sinh uống cho dứt bệnh . Một tuần sau đó thì nó lan tới tôi: cổ họng đau rát, nước mũi chảy ròng, cả người mệt mỏi , phải nằm nghỉ hết hai ngày, uống nhiều vitamin C để cầm cự . Kể ra cũng còn nhẹ so với các lần bị cúm mấy năm về trước .
Cái máy desktop computer của tôi gần đây cũng bỗng dưng dở chứng, bật điện lên nhiều khi phải đợi 15 tới 20 phút mới phát hình để chạy . Máy hiệu Lenovo, i7 (quad-core), mua cả ngàn dollars mới tinh vài năm về trước . Đây là máy mạnh nhất của tôi, nhưng lại không thường dùng cho bằng cái Dell notebook, bởi lẽ máy xách tay tất nhiên là thuận tiện dễ cầm hơn . Chỉ những khi làm video editing chẳng hạn, mới cần tới máy Lenovo . Trong tuần rồi thì nó tịt luôn . Bật máy lên chỉ là thấy nút đèn cháy xanh, nghe quạt chạy, rồi thôi. Chẳng có video, không hình ảnh chi hết .
Nhìn bộ máy trên bàn, coi vẫn đẹp đẽ ngon lành nhưng bây giờ quả tình vô dụng , trong lòng không khỏi băn khoăn : chẳng lẽ nó cũng không thoát khỏi nạn virus hay sao ?
Người buồn ... máy có vui đâu bao giờ ?
Luôn mấy hôm nay loay hoay mở máy, hy vọng truy ra căn bệnh của nó . Dùng đủ cách: đổi power supply, đổi RAM module, thay battery cho CMOS, tháo ổ cứng, tháo DVD drive, mở gắn lại các nút nối điện, kiểm soát mọi thứ mà chẳng ăn thua gì . Máy vẫn nằm cứng đơ, không có chút video signal gì hết . Đây chứng bệnh nặng nhất của computer, vì không có video hình ảnh thì sẽ chẳng có chút manh mối nào để dò theo.
Sau nửa ngày lục lạo trên mạng internet , thì tìm ra được một giải pháp có triển vọng nhất, đó là: "motherboard Flash BIOS update" . Cách này tôi chưa từng thử bao giờ, khá phức tạp và cần xử dụng 1 cái đĩa CD chứa ISO file thích hợp đúng với máy . Thật không khác chi với việc mò kim đáy biển, nhưng mà máy của tôi đã như là ngỏm rồi, cũng phải ráng thử 1 phen xem sao .
Khi làm Google search "Lenovo M73 Flash BIOS update" thì lòi ra 1 cái website bên Nga-sô có cung cấp cái ISO file cho loại máy M73 . Tuy không đọc được tiếng Nga, nhưng xem hình 1 hồi thì đoán ra chỗ bấm để tải nó xuống . Tiếp đó thì đốt cái ISO này vô đĩa CD , rồi nhét nó vô máy của mình và làm theo cách thức được chỉ dẫn để cài lại Flash BIOS . Bật điện lên lần này thì nghe CD trong máy chạy rào rào, và may thay có video xuất hiện báo cho hay BIOS đang được cài . Một chập sau thì mọi sự hoàn tất, máy tự động tắt .
Lần bật điện kế tiếp quả là tuyệt vời: Windows 10 lại xuất hiện, mọi thứ đều y nguyên như trước, không thiếu gì hết .
Xem ra thì bệnh dù có nặng cỡ nào, nếu kiên tâm cố sức tìm hiểu mọi nơi, thì rồi sẽ tìm được giải pháp để ngóc dậy, ...để tiếp tục mà chạy ngon ơ như trước ....
https://imgur.com/ubtHfLV
https://imgur.com/ubtHfLV
https://i.imgur.com/ubtHfLV.jpg
BatNgat
03-23-2020, 10:39 PM
@
Làm video mới để thử máy vừa được cứu sống tuần trước :
~
Ru cho yên giấc đêm trường
Thả mơ, buông mộng, vùi thương, quên buồn
Ngàn trùng theo suối xa tuôn
Làm sao về được nơi nguồn nào xưa
...
Bốn mùa sao mãi đong đưa ...
https://youtu.be/TLiME9eDFgY
BatNgat
04-03-2020, 10:08 PM
@ _ @
Sáng nay đưa bà xã đi chợ tại phố VN gần nhà . Hàng hóa và thực phẩm tuần này đã xuất hiện đầy đủ hơn, cho nên số người lui tới trong chợ khá đông đảo . Đang đứng trong tiệm trái cây rau quả để chọn hàng thì bỗng nghe tiếng còi huýt inh ỏi ngoài đường . Kế tiếp liền có nhiều tiếng hốt hoảng la lên : "Cảnh sát ! Cảnh sát ! tránh xa ra ...tránh xa ra ..." . Và rồi mọi người trong tiệm vội vàng hùa nhau bỏ đi tứ tán ...
Xứ tôi đang trú ngụ , hiện nay đã có luật cấm tụ họp quá 2 người . Mọi cửa tiệm đều được lệnh đóng cửa, ngoại trừ các nơi bán thực phẩm, thuốc men, hay dụng cụ thiết yếu ... . Mọi người chỉ được ra đường khi cần thiết và phải giữ khoảng cách 1.5 mét với các người khác . Nếu bị cảnh sát bắt gặp vi phạm luật thì người mua bị phạt 2 ngàn dollars, còn chủ tiệm bán thì có thể chịu 10 ngàn tiền phạt. Cái điều luật cách ly 1.5 mét này khá rắc rối đó . Tại các siêu thị lớn rộng rãi thì còn được đi , vì có đủ không gian mà tránh né . Trong khi đó những cửa tiệm bán thực phẩm Á châu ở phố VN đều là nhỏ hẹp, không chen vào nhau thì thật là khó mà tiến hành việc mua bán .
"Social distancing" - Nó là cái châm ngôn , cái khẩu quyết mà chính quyền nhiều nơi mới chế ra gần đây . Từ ngữ này nghe thật là gượng gạo chói tai làm sao. Biết dịch ra tiếng Việt thế nào ? "Tách rời tập thể"? "Tập hợp xa xa" ? hay "Ra đường né tránh" ? Nếu mọi cá nhân đều cứ phải lánh tránh , phải giữ khoảng cách với người khác, thì lần hồi rồi sẽ còn gì là tập thể hay xã hội nữa ?
Tuy đã từng sống trong bầu không khí căng thẳng gò bó , từng chịu đựng nhiều giới hạn cấm đoán khó khăn tại quê nhà bao nhiêu năm về trước, bản thân tôi quả chưa hề thấy cái tình cảnh nào trớ trêu quái đản cho bằng hiện tại . Xem ra cái "thế giới tự do" mình vốn tưởng đã tìm được , chẳng qua cũng chỉ là một cái ảo ảnh viễn vông đó chăng ?
"Tự Do" ơi ... cách ly từ đây ?
Chẳng lẽ cái thế gian này đã tới thời kỳ mạt vận hay sao ?
Dear I Ching , Please help me explore "what to do, when the world has gone mad" ?
https://i.imgur.com/jICdhOD.jpg
https://i.imgur.com/Eycmg6l.jpg
https://i.imgur.com/9kLvhOO.jpg
My thoughts on the Yi-King's response are fairly mixed , mostly positive, but there are still some unsettled feelings:
Hexagram 26 more or less confirms that the current global situation has great impact, contains many vast implications and consequences. It admonishes one to make preparation, not just physically but also mentally and spiritually . It even highlights the importance of community effort . It presents a very relevant and timely reminder of the practical steps I need to focus on instead of just moping about global events .
Next is hexagram 7. Here the Yi spells it out further: - The world is a battlefield where the leaders play a crucial role in determining the outcomes . ( I cannot hold back a sinking feeling when taking a look at our current crop of world leaders) .
Hexagram 54 is a subtle reminder that we , the ordinary people, are hostages in a war, restricted and constrained in many ways . Every bit of our wit will be required for survival as we seek the way out of this mine field .
chieubuon_09
04-04-2020, 05:38 AM
[SIZE=3][FONT=palatino linotype]"Social distancing" - Nó là cái châm ngôn , cái khẩu quyết mà chính quyền nhiều nơi mới chế ra gần đây . Từ ngữ này nghe thật là gượng gạo chói tai làm sao. Biết dịch ra tiếng Việt thế nào ? "Tách rời tập thể"? "Tập hợp xa xa" ? hay "Ra đường né tránh" ? Nếu mọi cá nhân đều cứ phải lánh tránh , phải giữ khoảng cách với người khác, thì lần hồi rồi sẽ còn gì là tập thể hay xã hội nữa ?
Chào buổi sáng bạn/Huynh BatNgat cùng chị nhà,
Chiều xin được góp ý về chữ Social distancing, nó không phải là châm ngôn như BatNgat nghĩ, đây là một danh từ kép, mà nó đã có từ rất lâu vào thế kỷ 14th, lúc đầu Chiều hiểu nó đã có vào năm 1918 đại Dịch Cúm. Và trận đại Dịch Hạch “The Black Death” 14th century ( coi nguồn bên dưới) nhưng sau khi tìm hiểu thêm thì theo lịch sử ghi lại là thế kỷ 14th. Ngôn ngữ Việt có thể phỏng dịch là Khoảng cách giao tiếp.
Nếu như bạn / huynh BN chịu khó bỏ một thời gian ngắn đi ngược dòng thời gian, để tìm hiểu thêm về những trận đại dịch đã xảy ra trên toàn cầu, thì có lẽ bạn / huynh BatNgat sẽ có cái nhìn bao dung và cảm thông cho những quết định của các chính quyền từng quốc gia, từng địa phương.
nguồn:
https://www.google.com/amp/s/www.history.com/.amp/news/quarantine-black-death-medieval
https://www.google.com/amp/s/www.businessinsider.com/history-of-how-st-louis-vs-philadelphia-treated-1918-flu-pandemic-2020-4%3famp
BatNgat
04-04-2020, 03:17 PM
Thân chào và xin cám ơn Chiều đã giúp dẫn giải thêm về cái ngôn từ "Social distancing" . Thì ra đây vốn là một bổn cũ do họ xào lại hay sao .
Nếu xét cho kỹ sẽ nghiệm ra rằng cái ý niệm "Giao tiếp cách quãng" (SD) này cũng là cái đòn tâm lý tinh vi nhằm tạo ra thêm một sự mâu thuẫn không giải quyết được trong tâm khảm con người: - Khi muốn giao tiếp (be social) với kẻ khác thì cần tiến gần với nhau, mà bây giờ phải vừa tiến gần và vừa cách xa (keep a distance) . Sự tình lắt léo kỳ quái này sẽ gây ra đủ thứ căng thẳng cùng kẹt trong đời sống, kết tạo "vọp bẻ" trong não óc , khiến cho người ta nếu may mắn không ngỏm vì CV-19 thì sớm muộn gì cũng sẽ cháy máy phát điên mà đi thôi ...
Quả tình BN cũng đã từng bỏ nhiều công sức lội ngược thời gian để tìm hiểu cho rõ , chẳng những về các vụ đại dịch không thôi, mà luôn cả nhiều biến cố lớn trong lịch sử nhân loại . Càng đào xới và càng suy xét cho kỹ lưỡng thì càng nhận ra lắm sự tình thê thảm, không giống chút nào những gì mình thu lượm từ báo chí từ các thông tin của chính quyền suốt bao năm nay . Chẳng hạn như các đại dịch trong quá khứ (Spanish flu - 1918 ; SARS- 2003 ; Swine flu 2009 v..v..), ngày nay đã lòi ra nhiều bằng chứng cho thấy là chúng không phải do thiên tai bất ngờ xảy ra trong thiên nhiên .
Tóm lại mà nói, BN thiết nghĩ chẳng cần phải ráng bao dung gì cho các chính quyền trên hoàn cầu, bởi lẽ đã nhận thức rõ : họ thực sự cũng không phải là chủ mưu hay chủ sự nắm quyền phát động điều gì trên thế giới . Bất quá họ chỉ là những khí cụ , những quân cờ , những con chốt của các thế lực ngầm , ví dụ như nhóm "trùm số 1" (the one-per-cent, 1%) , và chỉ biết làm trò thôi . Nếu mình cứ nhìn vào các diễn viên để mà cố đoán kịch tuồng thì tám chín phần sẽ bị hỏng giò . :)
BatNgat
04-05-2020, 10:00 PM
.
Bản phiên dịch qua Việt ngữ cho câu vấn bằng tiếng Anh đã kể trên :
Xin Dịch giúp cho biết "Phải làm sao, khi trần gian quá điên đảo?"
https://i.imgur.com/7ZakLbe.jpg
https://i.imgur.com/6LbiNSI.jpg
https://i.imgur.com/b2tX9Lr.jpg
Quẻ đáp ứng này của Dịch Kinh đã đem lại cho tôi một mớ cảm nghĩ lẫn lộn , phần lớn là sáng tỏ và khẳng định , nhưng cũng còn vướng đôi chút băn khoăn bất ổn:
Quẻ 26 (Sơn Thiên Đại Súc) ít nhiều gì có thể coi như đã xác nhận là tình thế hiện nay có một chấn động kinh thiên , chứa đựng rất nhiều hậu quả và biến chứng rộng lớn khó lường . Quẻ này khuyến cáo ta nên sắp sẵn , chẳng những mọi thứ vật chất, mà còn phải chuẩn bị luôn cả tinh thần và các yếu tố tâm linh nữa . Thêm vào đó sự đóng góp và cộng sức với xã hội cũng được quẻ nêu cao . Quẻ này đúng đã đem tới một sự nhắc nhở kịp thời những điều thực tiễn mà tôi cần phải chú tâm vào, thay vì cứ để lòng dạ bị chi phối hoang mang rầu rĩ bởi các biến loạn trên địa cầu .
Kế tiếp là quẻ số 7 ( Địa Thuỷ Sư) . Qua quẻ này Dịch Kinh đã vạch rõ sự thể hơn nữa : - Thế giới là một đại chiến trường , trong đó các nhà lãnh tụ nắm một vai trò cốt yếu trong sự quyết định cái thành quả của cuộc chiến . ( Khi nhìn lại cái nhóm thủ lãnh của thế giới hiện nay, trong lòng không dằn được nỗi ngao ngán ngậm ngùi ! ) .
Hổ quái 54 (Lôi Trạch Quy Muội) là một điều nhắc nhở thầm khéo của Dịch Kinh: - Thân phận các thường dân như chúng ta vốn không khác gì những con tin trong cuộc chiến, bị giam cầm trói cột bằng đủ mọi cách . Để mà sống sót và vượt ra khỏi được bãi mìn trước mắt này ta sẽ cần phải tận dụng hết mọi mảy may của tâm não .
BatNgat
04-19-2020, 12:39 AM
!
Tuổi đá chưa tròn , nên mãi phơi
Nắng mưa , suơng gió , dựa khung trời
Nhờ trăng soi bóng , từng đêm vắng
Mong giấc mơ về , xoa mắt môi
Mộng kết đâu dài , giây phút thôi !
Bao nhiêu mơ ước , lướt qua rồi
Lệ khô , nhưng đá còn men đắng
Đợi nước sông tràn , ra biển trôi ..
https://youtu.be/gPDv5r3MZnc
BatNgat
04-25-2020, 04:44 PM
@
Tình cũ theo mây lạc cuối trời
Xuân tàn , hương sắc cũng phai thôi
Ngày đi hờ hững , chờ đêm tới
Ly cạn , nhưng sầu ... sao chẳng vơi ?
Bàn ghế im hơi , đợi bóng ngồi
Quanh mình một quán vắng không thôi
Người đi kẻ đến , xe mời đón
Đời đã bao lần quên bỏ tôi
https://youtu.be/xlS2AdQ_5Ok
BatNgat
06-11-2020, 09:54 PM
~ @ ~
Theo đuổi và tìm hiểu về Dịch Kinh trong nhiều năm, tôi đã bắt đầu từ sự lần mò học hỏi ở cành cây ngọn lá (nghiên cứu quẻ Dịch), để rồi dần dần có duyên được chỉ dẫn đi sâu vào nguồn rễ của sự tình (khảo xét Hà Đồ và Lạc Thư ...). Nói như vậy tức là nhìn theo quan điểm của bác sĩ Nguyễn văn Thọ : Khi ta chỉ chú tâm vào các hình thức của quẻ Dịch , vào chi tiết của các hào, vào lời giải của tuợng quẻ, thì sẽ chỉ biết về ngọn của Dịch . Muốn cho thông suốt trọn vẹn thì còn cần truy xét thêm về cái căn bản gốc gác của Dịch , vốn nằm trong Hà Đồ và Lạc Thư .
(Trích từ sách "Dịch Kinh Đại Toàn" , tại web site nhantu.net)
... Nhìn vào các đồ bản Dịch ta sẽ lĩnh hội được sự kiện vô cùng quan trọng này là Tạo Hóa hay Thái Cực ẩn áo ngay trong lòng sâu Vạn Hữu. Tạo Hóa và Vạn Hữu hợp lại thành một đại thể, y như một cây vĩ đại có muôn cành lá, hoa quả xum xuê.
Thái Cực, Tạo Hóa là căn cốt; Vạn Hữu là những hiện tượng biến thiên chuyển dịch bên ngoài.
Suy ra: nếu ta biết vượt qua những lớp lang, biến ảo của hoàn cảnh, xác thân và tâm hồn, ta sẽ tìm về được với Tạo Hóa, với Thái Cực ẩn áo nơi đáy lòng ta.
Thế tức là: từ ngọn suy ra gốc, từ biến thiên suy ra hằng cửu, từ các tầng lớp biến thiên bên ngoài suy ra tâm điểm bất biến bên trong. Như vậy học Dịch là để biết các lớp lang biến hóa, chuyển dịch của vũ trụ và của lòng mình; nhân đó, sẽ suy ra được chiều hướng tiến thoái và trở về được cùng bản thể duy nhất, tiềm ẩn nơi đáy lòng mình. Xưa nay đã có biết bao người nhờ học Dịch mà trở về được với căn nguyên của mình, với Trời, với Thái Cực.
...
Dịch đã cho thấy là giữa lòng mọi biến thiên đều đã ẩn tàng sẵn Thái Cực. Nếu vậy, thì giữa lòng mọi biến thiên của hình hài, tâm tư, trí não chúng ta, phải có Thái Cực.
https://i.imgur.com/KsrwbxX.jpg
Như vậy thì cái "bản thể duy nhất" của con người là gì ? Làm sao để nhận biết được nó ?
Đây là những thắc mắc chưa có được lời giải thoả đáng từ bao lâu nay .
Cách đây vài hôm thì cơ duyên dun dủi đã mang tới thêm chút ít manh mối . Sự tình là như sau:
Khoảng hai năm trước, trong lúc dọn dẹp mấy chồng sách vở báo chí cũ chất chứa trong nhà kho, tôi đã xém vứt vô thùng recycle một quyển sách tựa đề "Vào Cổng Nhà Thiền" do tu viện Trúc Lâm xuất bản . Đây là một cuốn sách biếu , chẳng biết đã từ đâu mà lại lọt vô nhà . Tôi chưa từng thấy nó bao giờ nên đã đặt nó qua một bên để lúc khác xem lại . Mà rồi cũng quên bẵng nó đi, cho tới vài tháng sau, tình cờ có đứa em vợ tới hỏi thăm mượn sách đọc về Thiền . Tôi tuy có một số sách về đề tài này , nhưng toàn là sách Anh ngữ, không thích hợp cho nó . Chợt nhớ lại cuốn "Vào Cổng Nhà Thiền" trong kho, tôi mới đem nó ra và ngồi xem lướt qua trước khi đưa cho đứa em . Lúc đó mới nhận ra là sách hay quá , chỉ dẫn cho tôi khá nhiều điều mà chính bản thân cũng chưa biết chưa hiểu .
Sau khi trao sách cho người em, tôi mới ra công tìm tòi thêm trên mạng internet . Ngoài cái đề tài "Vào Cổng Nhà Thiền", Hoà Thượng Thích Thanh Từ đã còn có thuyết pháp tiếp với các bài giảng "Vào Cửa Không" và "Chỉ Ông Chủ" .
Để cho thuận tiện theo dõi , các điểm chính yếu của ba bài giảng này đã được ghi chú tại đây :
https://dtphorum.com/pr4/showthread.php?7169-V%C3%A0o-C%E1%BB%95ng-Nh%C3%A0-Thi%E1%BB%81n&p=255479&viewfull=1#post255479
Nói chung thì các bài giảng này, nhất là bài "Chỉ Ông Chủ", đã mớm cho biết cái bản thể chân thật , bất sinh bất diệt , của con người là gì . Nhưng muốn thực hành để tự nhận rõ và thấu hiểu được nó thì quả tình là vẫn còn rất khó . Cũng bởi rằng nếu phải dùng trí tuệ để mà loại bỏ hết mọi ý nghĩ, mọi vọng tưởng, thì còn có gì sót lại để mà "nắm" lấy ? Cái "Cửa Không" của nhà thiền quả là chẳng dễ gì đặt chân vào, nguyên do nó làm gì có khuôn khổ, hình tượng hay ở vị trí nào đâu để mà nhắm tới . Thêm nữa, cho dù đã được chỉ dẫn rằng ta phải hướng vô trong thì mới có thể tìm gặp "Ông chủ" (bản thể chân thật) của mình , nhưng xét lại "Ông chủ" này cũng không hình tướng, không cách nào mà diễn tả mường tượng cho ra . Tóm lại cũng không dễ gì nhận biết cái đó cho rõ ràng được .
Mấy hôm gần đây khi khảo cứu tiếp trên mạng về vấn đề này, thì tìm ra thêm một bài giảng nữa của Hoà Thượng Thích Thanh Từ: "Khám Phá Được Ông Chủ" .
https://youtu.be/b1VAKQcCGLU
Trong lần thuyết giảng này Hoà Thượng đã kể lại một nỗi băn khoăn của mình suốt nhiều năm tháng : "Nếu tu thiền cần có trí tuệ Bát Nhã (cao siêu tuyệt vời) để mà nhận biết và gạt bỏ hết mọi vọng tưởng, thì liệu có mấy ai đi theo được" . Để giải quyết vấn đề này Hoà Thượng đã đưa ra một phương cách mà tự thầy đã trải nghiệm qua, cách đó không lâu :
....
Cách đây mười hai hôm, 7 giờ tối ngày 13 tháng 08 năm Giáp Thân, tôi ngồi thiền tới khoảng 8 giờ. Được yên định khoảng thời gian không biết bao lâu, tôi tự phản chiếu lại cái định của mình sao không được rõ ràng thường biết như định nghĩa Chân tâm. Vì vậy tôi hơi ngờ, không chấp nhận được. Bởi không chấp nhận nên tôi dừng lại, tỉnh táo đặt câu hỏi: “Nếu là Chân tâm của mình, đòi hỏi phải thường xuyên rõ ràng. Bây giờ mình yên định mà hơi mờ mờ không biết rõ ràng. Đó không phải là Chân tâm.”
Khi ấy tôi ngồi lại bình thường, đặt từng câu hỏi để khám phá ra Chân tâm là gì, ở đâu? Bấy giờ tôi nhớ trong kinh, Phật nói Chân tâm ở ngay sáu căn, nơi sáu căn đầy đủ Chân tâm. Tôi ngạc nhiên tự hỏi: “Nơi sáu căn, làm sao mình biết được Chân tâm?” Ngồi một hồi tôi tỉnh, nhớ lại trong Duy thức học nói, niệm đầu là chân, niệm thứ hai thứ ba là vọng. Tôi nghĩ khi mắt mở ra nhìn thấy cái này, cái nọ, phân biệt tốt xấu là rơi vào niệm thứ hai. Nó đi một mạch chớ không dừng. Nếu nói Chân tâm là niệm đầu nơi sáu căn, làm sao mình giữ được niệm đầu? Vừa thấy liền chạy qua niệm thứ hai, thứ ba mất. Tôi nghĩ muốn nhận ra Chân tâm thì phải biết rõ Chân tâm.
Trong nhà Phật thường nói Chân tâm là cái thường biết rõ ràng, tỉnh táo sáng suốt chớ không mờ mờ. Như vậy khi sáu căn tiếp xúc với sáu trần mình biết rõ ràng, làm sao dừng ở chặng đầu, đó là điều quan trọng. Ngồi gẫm thật kỹ, tôi thấy bây giờ mình nên đặt thành phương tiện. Vừa nhìn chưa cần thấy cái gì, tự nhủ mắt biết thấy là Chân tâm. Biết là tâm. Thấy được cảnh, ngay niệm đầu đừng có niệm thứ hai thứ ba. Thấy biết là Chân tâm, còn thêm cái gì nữa thì quá Chân tâm rồi.
Ngay nơi sáu căn, mắt thấy - biết - dừng. Tai nghe - biết - dừng. Thân xúc chạm - biết - dừng, không cho đi qua niệm thứ hai thứ ba. Tôi sử dụng như thế thấy có hiệu nghiệm. Khi thấy nói Chân tâm, nó dừng lại. Khi nghe nói Chân tâm, nó dừng lại. Vừa khởi phân biệt nói Chân tâm, nó dừng lại. Nếu để nó đi thì nó đi luôn một mạch, chớ không dừng. Muốn nó dừng phải chận lại, bằng cách đem Ông chủ ra chận. Vừa thấy là Chân tâm, vừa nghe là Chân tâm, sáu căn vừa tiếp xúc với sáu trần, vừa ở niệm đầu là Chân tâm. Mới thấy Chân tâm ở sẵn nơi mình, tại vì chúng ta cứ cho qua hoài nên không thấy. Bây giờ ngay nơi niệm đầu nhận là Chân tâm thì các niệm khác không xen vào. Tôi ứng dụng tu phương pháp này thấy có hiệu nghiệm.
Trong sáu căn, nổi nhất là mắt, kế đến tai, kế nữa là thân. Đó là ba căn nổi, luôn tiếp xúc với bên ngoài. Còn mũi, lưỡi, ý thì chìm, khi có khi không. Vì vậy tôi lấy ba căn nổi làm chỗ tựa. Mắt biết thấy là Chân tâm. Tai biết nghe là Chân tâm. Thân biết xúc chạm là Chân tâm. Biết thấy, biết nghe, biết xúc chạm đều là Chân tâm hiện tiền, không có niệm nào nữa.
......
Chân tâm là "Ông chủ" , thường biết rõ ràng, trùm khắp sáu căn, không tướng mạo, không sanh diệt. Bởi không tướng mạo nên nó đồng với hư không, (tức Pháp thân). Không sanh diệt nên giải thoát sanh tử. Đi tới đó mới ra khỏi dòng sanh tử. Chân tâm có đủ trong tất cả chúng ta, không hề thiếu. Có Ông chủ là có đủ khả năng đi tới giải thoát, không tìm kiếm ở đâu khác.
....
Biết thấy là Chân tâm, biết nghe là Chân tâm, biết xúc chạm là Chân tâm. Ngang đó nghĩ là Chân tâm thì các niệm khác sẽ không có. Cho nên tu bằng cách này gọi là đánh phủ đầu. Đem "Ông chủ" ra dọa, đánh cho các niệm thứ hai thứ ba chạy mất. Vừa thấy biết là thấy, nếu không biết làm sao thấy? Biết tức là thấy, thấy đó là Chân tâm, có ai chen vô được? Đằng này mình biết liền hay hỏi “cái gì”, nên cứ bị nó dẫn đi một mạch.
...
Vậy là "Ông Chủ" bao trùm hết sáu căn . Cuộc sống của mình đang hiện ra và diễn tiến trên cái "màn ảnh" của ổng ?
Mình vì bị mê cuốn theo tuồng mà quên bẵng đi "ai" khiến cho mình coi ?
Cửa Không nay đã hé mở thêm được một chút !
:)
BatNgat
06-12-2020, 08:53 PM
:
Nói về ứng dụng thực hành, tu thiền theo pháp phương tiện của Hoà Thượng Thích Thanh Từ có thể tóm lại là gồm có hai chặng:
(trích từ bài thuyết giảng "Khám Phá Được Ông Chủ" )
Chặng thứ nhất: (tự nhắc về sự có mặt của Ông Chủ)
Mắt thấy là Chân tâm, tai nghe là Chân tâm, thân xúc chạm là Chân tâm. Tức mắt biết thấy, tai biết nghe, thân biết xúc chạm, đó là Chân tâm. Cứ thế lặp tới lặp lui: "Mắt biết thấy, tai biết nghe, thân biết xúc chạm đều là Chân tâm". Nói nguyên câu là “Mắt biết thấy là Chân tâm, tai biết nghe là Chân tâm, thân biết xúc chạm là Chân tâm, Chân tâm luôn hiện tiền”. Lặp đi lặp lại như thế, ngồi thiền không buồn ngủ chút nào, vì nhớ Chân tâm nên không buồn ngủ, tỉnh táo hoàn toàn.
....
Khi nói như vậy một hồi thấy nhọc, tôi cho nó nghỉ một chút bằng cách nhớ Chân tâm hiện tiền. Nhớ Chân tâm hiện tiền đến lúc khỏe, tiếp tục nhắc tới nhắc lui lại. Suốt giờ ngồi thiền làm việc ấy, đó là chặng số một.
Chặng thứ hai: (soi rõ bản chất của Ông Chủ)
Qua chặng thứ hai, tôi đặt câu hỏi: Chân tâm là gì? Như tôi đã nói “Chân tâm là Ông chủ thường biết rõ ràng, trùm khắp sáu căn, không có tướng mạo, không có sanh diệt”. Chân tâm là thường biết rõ ràng. Cái thường biết rõ ràng đó trùm khắp cả sáu căn, chớ không phải biết một chỗ. Nó không có tướng mạo, nếu có tướng mạo làm sao trùm được? Ngồi đó nhớ Ông chủ, định nghĩa “Ông chủ thường biết rõ ràng, trùm khắp sáu căn, không có tướng mạo, không có sanh diệt”.
.....
Lúc trước tôi nghĩ ba năm ra không biết dạy gì, vì tất cả đều không, dạy gì bây giờ? Thời này người ta ham tu thiền, nhưng không biết tu thế nào? Đường lối tu này không có gì nguy hiểm, vì quay lại mình mà. Mắt mình thấy, tai mình nghe, thân xúc chạm, cái gì mình cũng biết có Ông chủ, Chân tâm hiện tiền vậy thôi, không có chi nguy hiểm. Còn người ngồi kềm chế quá mới có những phản ứng nguy hiểm. Tu theo phương pháp này không kềm, nhẹ nhàng thảnh thơi, tu như không tu. Nói thế cũng nên nhắc lại, nhiều người lợi dụng “tu như không tu” rồi không tu gì hết. Nói đi, đứng, nằm, ngồi tôi cũng tu vậy, nhưng mà ai biết? Miệng nói thế nhưng trong ruột không phải vậy.
Người thật sự biết tu, ham tu, thì dù ở hoàn cảnh nào, trường hợp nào cũng có thể tu được. Tu với Tâm chân thật của mình thì lợi ích lớn, trường hợp nào cũng có kết quả tốt. Còn nếu thiếu chân thật, gian lận thì không tốt. Tôi nhắc cho tất cả nhớ để dè dặt cẩn thận.
https://i.imgur.com/r9VEG7y.jpg
BatNgat
06-20-2020, 06:24 PM
!
"Mò trăng đáy nước"
khi mệt quá thì "Viếng quán bên đường"
Mấy hôm nay suy gẫm thêm về đề tài "Ông Chủ" (Chân tâm, Phật tánh ...) mới thấm thía rằng sự tình thật quá ư lắt léo, rất dễ vuột biến, mất dạng, để cho mình cứ đứng ngơ ngáo tại chỗ . Nó có khác chi chuyện của người muốn chụp nắm cái bóng trên tường đâu . Mà xét ra thì còn khó hơn vậy nữa, bởi lẽ đây là sự tình của cái bóng (ý nghĩ) muốn trở ngược ôm dính cái thân (ông chủ), phải không ?
Mà thôi, cuộc sống của mình xưa nay vốn đã luôn mò trăng đáy nước, làm chi khác hơn được bây giờ . Cực chẳng đã, phải ... mò tiếp, tới đâu hay đó . Nay biết được rằng trăng không nằm trong nước , thì sẽ ráng nhìn cái bóng cho kỹ , để không chừng sẽ nhận hiểu thêm trăng đó là thứ gì .
Kinh sách nhà Phật từng giảng giải về "khách trần" và "chủ nhân" , đại ý như sau :
"Ví như có người khách đi đường, tạm nghỉ đêm nơi nhà trọ, sáng lại sửa soạn hành lý ra đi. Khách thì tạm dừng rồi khách ra đi, còn người không dừng cũng không đi mới gọi là chủ” . Như vậy khách là người tạm có mặt rồi mất, trong khi "Ông chủ" mới là người thường xuyên trong nhà. Ý nghĩa hai chữ “chủ” và “khách” cho chúng ta thấy rõ cái gì tạm có rồi mất gọi là khách, cái gì có mãi không mất thì gọi là chủ.
Nay thiết nghĩ: trên hành trình xuyên qua thế gian có nhiều quán trọ bên đường cho khách nghỉ chân . Mỗi quán đều có người làm chủ . Ông chủ này ngồi sẵn tại hậu trường, im hơi lặng tiếng không lộ diện , nhưng luôn quan sát ghi nhận đủ mọi việc . Kế ngay dưới vai ông thì có một quản gia đứng ra tiếp đón khách trần và trực tiếp điều động các nhân viên khác dưới quyền: đầu bếp lo việc nấu ăn, tiểu nhị thì lăng xăng lau chùi bưng dọn, trưởng quầy chuyên phụ trách đếm bạc thu tiền ..v..v...
Bình thường thì mọi sự vốn là êm xuôi , diễn tiến một cách đều đặn, ngon trớn máy móc . Mọi nhân viên trong quán đều tự động thi hành các nhiệm vụ theo sự huấn luyện và phân phối sẵn, không cần biết đến là có ông chủ tại phía sau . Nếu có chuyện chi khác thường xảy ra thì bất quá quản gia sẽ thế ông chủ để đối phó và xử lý .
Nếp sinh hoạt trong quán sẽ thay đổi tuỳ theo các biến chuyển đến từ bên ngoài . Khi có nhiều khách quý sang trọng ghé chân thì không khí trong quán sẽ tưng bừng nhộn nhịp lên . Hôm nào xui xẻo bị các giới giang hồ vô loại tới phá đám thì quán trọ cũng không khỏi rối loạn tơi bời .
Không những chỉ có khách hàng là sẽ đến rồi đi, mà ngay cả các nhân viên trong quán, từ quản gia trở xuống, đều có thể theo thời gian hoặc vì các biến cố lớn mà luân lưu rời đổi . Chỉ có ông chủ mới là thường xuyên trấn thủ tại quán .
Nếu thiếu kinh nghiệm và không am hiểu sự đời, người quản gia bởi luôn trực tiếp điều hành mọi việc trong quán, sẽ rất dễ rơi vào cái mê tưởng tự cho rằng mình là chủ nhân . Cái nhầm lẫn này sẽ lần hồi cắt mất mối câu thông với ông chủ, và tất nhiên sự tình trong quán sẽ không có kết quả tốt đẹp cho lắm . Có nhiều quản gia vì lầm lỗi này mà khiến cho cả quán sụp đổ, sớm phải dẹp tiệm kết thúc trước khi cái hợp đồng nguyên thủy tự hết hạn kỳ .
Trong đời người, cái "ý" tuy là có khả năng điều động và chỉ huy năm căn còn lại (tai, mắt,mũi,lưỡi và da), nhưng vẫn không phải là "ông chủ". Đây bởi vì bản chất của nó là duyên hợp, là do những yếu tố bên ngoài kết tụ lại mà thành, tuy hợp nhưng rồi tan, nay tới mai đi, y như các khách trần lưu chuyển không dứt. Có thể ví nó như quản gia của quán trọ , vai vế coi giống ông chủ , nhưng thực tình không phải là chủ .
Mọi sự trong quán trọ sẽ diễn tiến trôi chảy khi quản gia hiểu rõ vai trò của mình, và giữ vững mối giây móc nối với ông chủ . Tương tự như vậy, cái "ý" cũng chớ quên rằng bản chất nó không thể làm chủ . Đó là điều tiên quyết cần nhớ . Kế tiếp, thì có thể cố gắng hướng thêm vào trong, chú tâm lắng xem "ông chủ" kia đang ra sao, muốn làm gì ....
https://i.imgur.com/cUYlBNM.jpg?1
Mỗi ngày giấc ngủ của ta xem ra chẳng khác chi những giờ đóng cửa tạm nghỉ của quán . Đây là khoảng thời gian tương đối khá yên tịnh , tất cả khách đã ra về, các nhân viên hết bận rộn lăng xăng, quản gia sẽ có cơ hội tốt để mà lưu tâm tới chủ nhân, hướng vô trong xem tình hình động tĩnh thế nào ... Cái "ý" của ta cũng vậy, cần ráng tận dụng thời điểm êm lặng khi thân nằm ngủ để mà tăng cường và củng cố mối tương quan với "ông chủ" .
Hôm nào mà ban ngày công việc quá bận rộn quá căng thẳng, thì trong đêm cái "ý" sẽ khó ngừng được cái đà đang chạy, rồi cứ thế mà tiếp tục quay lung tung chẳng ngớt . Hậu quả là sẽ để lại nhiều vết hằn trong trí nhớ dưới dạng thức của những giấc mơ rối ngầu . Đằng khác, đêm nào mà ngủ ngon giấc, không mộng mị chi hết, thì chắc là đã được vào ngồi hưởng trà với "ông chủ" rồi đó ! :)
.
chieclavotinh
06-21-2020, 03:31 AM
~ @ ~
Cũng bởi rằng nếu phải dùng trí tuệ để mà loại bỏ hết mọi ý nghĩ, mọi vọng tưởng, thì còn có gì sót lại để mà "nắm" lấy ?
Mình nghĩ không “nắm” cái gì hết đó bác. Think about nothing (không phải oxymoron đâu!). The gateless gate.
“Huệ Năng bảo: ‘Ông đã vì pháp mà đến thì nên dứt sạch các duyên, chớ sanh một niệm, tôi vì ông nói.’ Huệ Minh im lặng giây lâu. Huệ Năng bảo: ‘Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, chính khi ấy cái gì là Bản lai diện mục của Thượng tọa Minh?’ Huệ Minh ngay câu nói đó liền đại ngộ.” (Pháp Bảo Đàn Kinh)
BatNgat
06-22-2020, 04:25 AM
The gateless gate ?
Expression like this will only make an already-obscure matter even more confusing, and thus keep the seekers locked out of real Zen understanding . In reality, there is "No gate" !
"Không Môn" của nhà Thiền có lẽ cần phải được hiểu là "không cổng" , "không cửa" . Xét ra thì sự tình khá là tức cười đó, thưa bác chieclavotinh . Nhà Thiền chân chính, thật chẳng có cửa nẻo chi hết, nhưng bởi đa số thiền sinh vẫn luôn ôm mang đủ loại cửa trong tâm, rồi vì cứ mãi lo tháo gỡ mấy thứ ảo đó mà quên béng đi chuyện bước vào .
Sự tình nếu xét cho kỹ thì chắc là như vầy: Nhà Thiền vốn sẵn nằm ở trong . Ông chủ cũng luôn ngồi ngay trong . Kẹt một nỗi là cái tâm cứ quen hướng ra ngoài, mê nhìn bên ngoài , thành thử đã tự khoá mình ở ngoài vòng , rồi chẳng khác chi con diều bị vướng trên cây, cứ bị gió cuốn bay vật vờ đủ mọi hướng ....
Think about nothing ?
This statement also does not help the Zen student much . It is an oxymoron . "To think" requires "about something" . In the expression "Think about nothing" , the word "Think" still points to the word "nothing", it does not aim at the void, or at some empty space.
Chủ trương "Vô tâm" của nhà Thiền có lẽ cần được hiểu là "No thinking" mới đúng lẽ , chứ chẳng phải là "Think about nothing" . Trong tiếng Việt thì sự tình này có thể được diễn tả một cách nôm na dễ hiểu, dễ lãnh hội hơn, đó là: "không nghĩ" .
Trên thực tế thì rất khó lòng mà chặn đầu được "ý nghĩ" . Cái căn thứ sáu này vô hình vô tướng, chỉ có thể nhận biết ra nó sau khi sự việc đã xảy ra rồi . Thành thử là chỉ có thể "chặt đuôi" nó thôi, hay là vây kín nó lại bên trong một hàng rào nhỏ xíu mượn danh "Ông Chủ" .
https://ngaybongquenten.files.wordpress.com/2017/03/khg-nghi.jpg
Bắt nó ngồi im, đầu hàng vô điều kiện .
:)
BatNgat
06-29-2020, 05:45 AM
“Huệ Năng bảo: ‘Ông đã vì pháp mà đến thì nên dứt sạch các duyên, chớ sanh một niệm, tôi vì ông nói.’ Huệ Minh im lặng giây lâu. Huệ Năng bảo: ‘Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, chính khi ấy cái gì là Bản lai diện mục của Thượng tọa Minh?’ Huệ Minh ngay câu nói đó liền đại ngộ.” (Pháp Bảo Đàn Kinh)
Mấy hôm nay đã có tìm đọc và khảo cứu Kinh Pháp Bảo Đàn của Lục Tổ Huệ Năng, theo như sự giới thiệu của bác chieclavotinh . Nhờ vậy mà có thêm được chút manh mối về đề tài "không nghĩ" .
Pháp Bảo Đàn kinh có thể tải xuống từ đây :
https://thuvienhoasen.org/images/file/csE7o51G0QgQAPxR/kinhphapbaodan.pdf
Pháp tu của Lục tổ Huệ Năng gồm có ba điều then chốt như sau:
“Vô niệm làm tông, Vô tướng làm thể, Vô trụ làm gốc.”
Trích từ Pháp Bảo Đàn Kinh:
“vô niệm là đối với niệm mà không niệm”,
“Này Thiện tri thức, vô là vô việc gì? niệm là niệm vật nào? Vô đó là không có hai tướng, không có các tâm trần lao; niệm là niệm Chân như Bản tánh. Chân như tức là thể của niệm, niệm tức là dụng của Chân như."
"Sao gọi là vô niệm? Nếu thấy tất cả pháp mà tâm không nhiễm trước, ấy là vô niệm, dụng tức khắp tất cả chỗ, cũng không dính mắc tất cả chỗ, chỉ thanh tịnh nơi bản tâm khiến sáu thức ra sáu cửa đối trong sáu trần không nhiễm không tạp, đi lại tự do, thông dụng không kẹt, tức là Bát-nhã tam-muội, tự tại giải thoát gọi là vô niệm hạnh.”
Xem ra "Vô niệm" không thể được hiểu một cách đơn giản là dẹp bỏ hết mọi ý nghĩ, mà đúng hơn chính là không để bị lây nhiễm trói kẹt trong các ý nghĩ xuất hiện nơi đầu óc . Biết chúng xuất hiện, nhưng chẳng lưu tâm , không bám chạy theo chúng, cứ để chúng lướt qua và để mặc chúng tự tan biến như các đám mây trôi dạt trên trời .
Vấn đề "Vô niệm" có thể được thấy rõ hơn nữa ,qua mẩu chuyện của nhà sư Huệ Minh truy đuổi Lục tổ Huệ Năng với ý định là dành lại y bát mà Lục tổ đã được Ngũ tổ Hoằng Nhẫn truyền cho. Tổ Huệ Năng đã nói với Huệ Minh khi người này bắt kịp ngài : “Không nghĩ thiện, không nghĩ ác, chính khi ấy cái gì là Bản lai diện mục của Thượng tọa Minh?” . Đây ắt hẳn là một thí dụ của "Vô niệm" . Lục tổ đã nhắc cho Huệ Minh rằng nếu gạt bỏ được các ý niệm về thiện và ác trong tâm thì tất sẽ biết được Phật tánh . Suy diễn thêm, có thể thấy rằng "Vô niệm" ám chỉ sự loại trừ hết cả mọi ý nghĩ đối đãi nhau như có/không, yêu/ghét, sanh/diệt, oán/thương, vui/buồn …v..v.. , chứ không riêng gì "thiện/ác" .
Lục Tổ Huệ Năng còn chỉ rõ thêm về pháp tu Vô niệm bằng cách nêu ra hai điều nữa: "Vô tướng" và "Vô trụ" .
Tổ nói:
“Đối trên các pháp mỗi niệm không trụ, tức là không phược (không bị trói buộc), đây là lấy vô trụ làm gốc”.
“chấp tất cả tướng tức tâm, lìa tất cả tướng tức Phật”
“ngoài lìa tất cả tướng gọi là vô tướng, hay lìa nơi tướng tức là pháp thể thanh tịnh, đây là lấy vô tướng làm thể” .
Kinh Kim Cang từng giảng giải rằng tất cả những thứ gì có tướng ( có hình thể) đều là hư vọng .
Xét ra khi mà lòng vẫn còn chấp chước , còn bám chặt vào các hình thể (tướng) của mọi vật mọi sự , thì sẽ không thể nào thấu triệt được "vô niệm" , không thể lãnh ngộ được chân tánh .
!
chieclavotinh
07-05-2020, 03:43 AM
Trên thực tế thì rất khó lòng mà chặn đầu được "ý nghĩ" . Cái căn thứ sáu này vô hình vô tướng, chỉ có thể nhận biết ra nó sau khi sự việc đã xảy ra rồi . Thành thử là chỉ có thể "chặt đuôi" nó thôi, hay là vây kín nó lại bên trong một hàng rào nhỏ xíu mượn danh "Ông Chủ" .
Bác xem trang này thử coi
https://www.tanhkhong.org/a211/bai-doc-them-ky-thuat-thuc-hanh
BatNgat
07-08-2020, 10:22 PM
Bác xem trang này thử coi
https://www.tanhkhong.org/a211/bai-doc-them-ky-thuat-thuc-hanh
Cảm ơn bác chieclavotinh đã hướng dẫn tới trang web này . Đọc xem thì thấy nơi đó có nêu ra nhiều chiêu thức và kỹ thuật để mà đi theo con đường Thiền tìm tới "vô niệm" . Kẹt một nỗi là: - Nếu càng phải tận dụng ý thức và suy nghĩ trong khi thiền định để mà nhận xét và phân biệt sự "gián nhãn" hay "không gián nhãn" thì xét ra sẽ càng dễ sa lầy thêm trong bao ý niệm đó chăng ?
Trong khi đọc bài viết của trang "Thiền Tánh Không", kẻ này đã không tránh khỏi nỗi thắc mắc "Tánh Không là gì ?" , cho nên đã có tra cứu thêm về nó . Nhờ vậy mới biết rằng "Tánh Không" đã được diễn giải theo rất nhiều cách bởi nhiều tông phái Phật giáo khác nhau . Dưới đây là một quan điểm tương đối giản dị nhất và dễ hiểu nhất, được trích từ :
https://hoasenphat.com/kien-thuc-phat-giao/sac-tuc-thi-khong-khong-tuc-thi-sac.html
....
"Sắc Tức Thị Không – Không Tức Thị Sắc " là câu nói kinh điển trong Bát Nhã Tâm Kinh, một học thuyết do Bồ tát Long Thọ (nagarjuna) đưa ra.
Từ “Sắc” trong đạo Phật dùng để chỉ vật chất, có hình tướng, những gì mà chúng ta có thể cảm nhận được.
Từ “Không” trong đạo Phật không phải là “không có gì”, mà chữ Không ở đây là Tánh không, sự trống rỗng của vạn vật, không gì có tự tánh chân thật, không gì có bản chất cố định vĩnh viễn. Tất cả sự vật, hiện tượng đều do nhân duyên mà hợp thành.
Chữ “Không” ở đây không có nghĩa là không tồn tại theo cái nhìn hư vô. Mà nó có nghĩa là không có tự tánh cố định, vì không có gì riêng biệt, tự thân, độc lập nên mọi thứ đều chịu tác động của vô thường.
Tính Không luôn hiện hữu trong các sự vật, hiện tượng nên chúng mới có thể phát sinh và hoại diệt. Và bởi vì chúng trống rỗng về bản chất nên đức Phật mới giảng “Mọi thay đổi đều có thể“.
...
Giả sử mọi thứ không có tính Không, tất cả đều hoàn toàn trong trạng thái tĩnh, bất biến, có thể gọi là “Hiện hữu vĩnh cửu“. Nó không cần một yếu tố nào để hình thành, vì thế, cũng không có yếu tố nào có thể thay đổi trạng thái của nó. Nhưng vì điều này không tương ứng với sự biến đổi mà chúng ta thấy trong vũ trụ. Do đó, Bồ tát Long Thọ kết luận: Tính Không là bản chất của vạn vật, không có tự ngã, không có tự tính, trống rỗng và tùy thuộc vào nhân duyên.
Quan điểm nói trên cho thấy rằng mọi sự trong thế gian đều phải trải qua các sự biến chuyển thay đổi không ngừng, (rất phù hợp với chủ trương của Kinh Dịch), và rằng bản chất của vạn vật (vạn hữu) chính là "Tánh Không" . Vạn vật không có tự tính cố dịnh, tất cả đều do nhân duyên mà kết hợp nên, và rồi mọi thứ đều phải chịu tác động của vô thuờng mà tan biến quay trở về bản thể .
Xem ra một khi đã thấm thía cái bản chất "Không" của mọi sự, thì thần trí ắt sẽ dễ có trạng thái cân bằng hơn trong cuộc sống. Tâm sẽ bớt chấp trước vào các sự thay đổi, bất kể nó là tích cực hay tiêu cực, tốt hay xấu . Không còn dễ tức giận vui buồn vì thời tiết mưa nắng bất thường , chẳng như mong muốn . Không còn dễ bị mắc kẹt trong niềm chán nản tiêu cực với hiện tại, cũng không chìm đắm trong nỗi mong đợi mỏi mòn nơi tương lai ...
!
chieclavotinh
08-09-2020, 03:22 AM
Trong khi đọc bài viết của trang "Thiền Tánh Không", kẻ này đã không tránh khỏi nỗi thắc mắc "Tánh Không là gì ?"
Bác đọc thêm The Diamond Cutter, cái nhìn emptiness của Mật tông. Tác giả là Michael Roach, người Mỹ đầu tiên được phong chức Geshe, tước vị tu sĩ Tây Tạng trung bình cũng phải mất 22 năm mới đạt được. Ông có cuộc sống hai mặt đối nghịch. Ban ngày là vice president của Andin International ở New York. Tối về và cuối tuần là lạt ma. Ông áp dụng emptiness vào business rất thành công. Andin International sau này được Warren Buffett mua lại năm 2009.
Tựa sách có hai nghĩa. Nghĩa đen là nghề của tác giả. Nghĩa bóng là kinh Kim Cương (hay Kim Cang), một trong các bộ kinh thượng thừa của Phật giáo Đại thừa. Kim cương là vật chất tự nhiên cứng nhất, quý giá nhất, trong suốt nhất (kính nhìn thẳng góc thì trong suốt, nhưng nhìn từ cạnh có màu lục. Kim cương nhìn chiều nào cũng vậy, chỉ một mầu) nên hay được vì với Phật tánh, Chân tâm. Lục tổ ngộ khi nghe một câu trong kinh Kim Cang “Ưng vô sở trụ nhi sinh kỳ tâm”.
Ngày xưa, Lương Vũ Đế hỏi sư Tịnh Quang:
- Tam Tạng Kinh Điển của Đạo Phật bao la quá, đọc cả đời người không hết. Có cách nào rút ngắn được chăng?
Sư đáp:
- Tâu bệ hạ, ngắn bao nhiêu là vừa!
Vua hỏi:
- Chừng nào là ngắn nhất?
- Một chữ!
- Chữ gì mà nhiệm mầu đến thế?
- Chữ Tâm!
BatNgat
09-10-2020, 12:45 AM
Bác đọc thêm The Diamond Cutter, cái nhìn emptiness của Mật tông. ..
Cám ơn bác clvt . Sẽ tìm xem The Diamond Cutter trên mạng .
Tục ngữ Việt nam ta vốn có câu: "Thứ nhất là tu tại gia, thứ nhì tu chợ , thứ ba tu chùa" .
Nếu chữ "tu" này được hiểu theo nghĩa "rèn luyện, chỉnh sửa cho thêm tốt" , thì cái cuộc sống trong gia đình và cái khung cảnh tại thị trường buôn bán quả là những môi trường lý tưởng nhất để giúp cho ta học tập thực hành trí cảnh giác và tâm tỉnh ngộ . Các nơi này vốn đầy dẫy bao thử thách chướng ngại, với đủ mọi khúc mắc phiền toái, luôn buộc ta phải ráng nhìn cho thấu suốt mới có hy vọng vượt qua .
Hôm nay vào lại Phố Rùm với ý định trình bầy ghi chép tiếp về một đề tài có từng nói lướt qua trong các kỳ trước . Cũng là nhờ vài hôm gần đây, sự tình cờ đưa đẩy ngẫu nhiên đã đem tới thêm chút ít manh mối nữa.
"... Kinh Kim Cang từng giảng giải rằng tất cả những thứ gì có tướng ( có hình thể) đều là hư vọng ..."
Cái quan điểm này, khi xét theo những tiêu chuẩn bình thường, thì quả tình rất ngược ngạo và khó chấp nhận . Cái cục đá mình thấy nằm ngay đó, cầm lên còn không muốn nổi, xém chút xíu vô ý vấp phải nó thì là té u đầu rồi, làm sao có thể nói là "thứ hư vọng" được .
Đúng ra thì chữ "hư vọng" này cần được hiểu rằng nó ám chỉ tất cả mọi thứ mà ta trải nghiệm và nhận thấy được vẫn không phải là "thực tại thứ thiệt" (objective reality). Tất cả đều là các "đồ tượng trưng" cho "cái thứ thiệt chi đó vô cùng phức tạp". Mấy thứ đồ này hiện ra nhất thời để giúp cho ta sinh hoạt trong cái "cõi ảo 3-chiều của Không Gian và Thời Gian" . Cái điều mà nhà Phật đã nêu lên hằng ngàn năm rồi, nay không ngờ đã trở nên trùng hợp với những giả thuyết mới nhất của các khoa học gia tiền phong, đương thời khai phá biên giới trong lãnh vực Cognitive Neuroscience -The Biology of the Mind:
https://youtu.be/4HFFr0-ybg0
Tiến sĩ Donald Hoffman, giáo sư tại trường đại học Irvine , California đã xuất bản cuốn sách tựa đề "The Case Against Reality "
( dịch nôm na là : Bản Cáo Trạng khui phá "Thực Tại" )
Có thể tóm tắt vài điểm chính nêu ra trong sách như sau:
- Cái thế giới mà chúng ta nhận thức được qua các giác quan của mình không phải là "thực tại thứ thiệt" . Sự nhận thức của ta đã gạn lọc vứt bỏ vô số dữ kiện, và chỉ giữ lại cho ta biết một ít chi tiết cần thiết cho sự sinh tồn trong cái khuôn khổ của KG và TG (Space - Time) .
- Chính KG và TG cũng không phải là những thứ thiệt tuyệt đối (ám chỉ rằng chúng cũng biến mất nếu chúng ta không hiện hữu)
- Định luật tiến hoá (evolution principle) dấu kín không cho các sinh vật như ta biết rõ về "thực tại thứ thiệt" . Lý do: càng biết rõ, hiểu rõ thì sẽ càng dễ bị tuyệt chủng (go extinct) !
Tất nhiên sách còn tiết lộ khá nhiều điều nữa, nhưng hôm nay sẽ tạm dừng tại đây .
(Theo như quan điểm trong sách này, càng biết nhiều, hiểu nhiều lại càng có thể là bất lợi cho sự sống còn ...) :)
BatNgat
09-12-2020, 11:03 PM
Cuốn sách The Case Against Reality của Donald Hoffman (mới đề cập tới hôm trước) đã được phổ biến dưới dạng sách nói (audio book).
Chỗ này giúp cho mọi người có thể tải xuống để nghe miễn phí :
https://www.youtube.com/watch?v=WOwQkEbTlmw
Sách trình bầy rất nhiều chi tiết, nhưng cái điểm đáng để ý và suy gẫm nhất vốn là : "Mọi thứ mà ta nhận thức được trong thế gian đều chỉ là cái bóng 3-chiều của một cái thực tại thứ thiệt nào đó, phức tạp hơn, đa chiều hơn, vượt ra ngoài sức tưởng tượng của ta" .
Tác giả đã dùng cái thí dụ của những trò chơi video hiện đại, vốn thường được thực hiện trên các máy điện toán, qua hệ thống internet (chẳng hạn như trò Grand Theft Auto) , để nhấn mạnh rằng tất cả các thứ mà ta nhận biết được trong đời sống hằng ngày thật chẳng khác gì những hình ảnh, những âm thanh do máy móc tạo ra để dựng lên bao ảo tưởng thú vị khiến ta say mê chìm đắm trong các cuộc tranh đua săn đuổi của trò chơi . Đầu óc của ta, và của các đồng bạn cùng chơi , đều cho rằng mình đang điều khiển, đang lèo lái các xe đua xuyên qua bao đường xá và sông núi, chứ đâu có hề nghĩ rằng trên thực tế mình chỉ đang loay hoay bấm nút, kéo cần trên bàn máy , trong khi cặp mắt thì dán cứng vô màn ảnh ..v..v..
Những ai chưa từng tham dự hay trải nghiệm qua các video games này thì chắc sẽ khó mà cảm biết điều đó . Tuy nhiên vẫn còn có một ví dụ tương tự nữa, giản dị hơn và dễ hiểu hơn: Khi ta ngồi trong rạp hát để theo dõi một vở tuồng gay cấn hấp dẫn, trên sân khấu sẽ có trang bị những tấm bình phong, nhiều tranh vẽ, nhiều đồ vật, cộng thêm đủ loại đèn mầu chiếu rọi tinh xảo . Thêm vào đó còn có nhiều âm thanh, và các điệu nhạc dập dồn khích động, nhằm ru gạt lôi cuốn tâm trí, khiến cho ta có cảm giác như đang chìm trong một khung cảnh thực sự . Để thưởng thức những giây phút trong rạp, ta đã phải tạm quên, phải gạt bỏ cái thực tế rằng đằng sau cái sân khấu trước mắt còn có một thế giới hoàn toàn khác với những gì ta đang tạm thời chấp nhận là hiện hữu .
Một khi tuồng hát kết thúc, ta có thể khép mắt, tâm thần buông lỏng , tạm nghỉ , để rồi dần quay trở về với cuộc sống thực tại .
Mấy ai có thể ngờ được rằng mình vẫn còn đang kẹt trong một màn kịch tinh vi và vĩ đại nữa, vốn luôn diễn tiến liên miên vô tận . Làm sao ngờ được rằng chính mình cũng đã và vẫn đang vô tình khoác một vai trò, với khế ước có khi kéo dài cả trăm năm, dù muốn hay không cũng chẳng thoát ra được ...
Đằng sau cái màn thế gian này còn có một thực tại nữa, có thể hoàn toàn khác biệt với những gì ta cho rằng mình từng nhận biết . Đây là điều mà các học giả , các khoa học gia trên thế giới hiện nay đang từ từ khám phá ra .
Hơi chậm chút, nhưng hình như cái bản kịch đã viết sẵn như vậy mà !
:z51:
BatNgat
10-10-2020, 12:33 AM
~
Đáng tiếc, cái đài Youtube phổ biến cuốn sách The Case Against Reality đã bị xóa mất . Cũng may tôi đã kịp tải xuống hết cả 10 tập để nghe . Bạn nào không kịp theo dõi đài này thì có thể xem đọc hai bài khảo cứu sau đây , viết bởi Donald Hoffman, và đã được đăng trong các tập san khoa học nhiều năm về trước:
http://www.cogsci.uci.edu/~ddhoff/ConsciousRealism2.pdf
http://cogsci.uci.edu/~ddhoff/HoffmanTime.pdf
Mấy hôm rồi nhìn lại tấm hình bìa của cái video nói về The Case Against Reality , tôi mới thấm thía nhận ra một điều mà tác giả muốn nói : "Những gì mà chúng ta nhận thức được qua năm giác quan không cho ta biết rõ về cái thực tại thứ thiệt (objective reality), mà ngược lại ta thường luôn bị dấu gạt, bị đánh lạc hướng bởi các nhận thức của mình ..." .
Dưới đây là tấm hình đó:
https://i.imgur.com/he5J4MK.jpg
Cách đây hai ba tuần, lúc mới tìm ra cái video này, khi mà chưa kịp nghe, chưa kịp biết các chi tiết trong sách, tôi đã vô tình nhìn tấm hình và chỉ thấy các vòng tròn đen, và trong vài vòng tròn thì có chứa ba vạch mầu tựa như là muốn vẽ chân chim, thế thôi . Trong đầu chẳng có một chút khái niệm là chúng muốn diễn tả cái gì .
.....
Sau khi đã nghe được lời trình bầy của tác giả về tấm hình này, thì bây giờ mỗi khi nhìn vào nó lập tức trong mắt xuất hiện một hình khối vuông vức (a cube) . Có khi thì thấy cái góc A nằm ở phía trước . Cũng có khi góc B sẽ ló ra ở mặt tiền . Bây giờ thì lại rất khó lòng mà tránh khỏi cái ấn tượng của hai khối vuông này . Phải tập trung và định thần cho kỹ mới có thể gạt được chúng qua một bên để mà thấy lại cái hình ảnh ban đầu của các vòng tròn đen với dăm ba vạch mầu bâng quơ ngớ ngẩn bên trong .
Qua cái thí dụ này tác giả Donald Hoffman đã trình bầy khá rõ ràng cái giả thuyết rằng : "Trí óc của ta hoạt động y như là một cái máy điện toán tinh xảo, có thể gom góp các dữ kiện thâu thập được từ các giác quan, và kết tạo nên một thực tại toàn tưởng (virtual reality) giúp cho con người có thể sinh hoạt tốt trong thế giới 3-chiều, nhưng lại che dấu không cho ta nhận ra cái thực tại thứ thiệt (objective reality) ..."
BatNgat
10-16-2020, 06:47 PM
*
Theo sự suy luận của tác giả Donald Hofman thì chẳng những mọi sự mà con người có thể nhận thức được qua giác quan đều không phải là thực tại thứ thiệt (thực tại khách quan, objective reality), mà ngay cả những điều vốn thường được ta coi là nền tảng của thực tại như Không Gian và Thời Gian, cũng chỉ là cái màn, là tấm bình phong do tâm thức ta dệt lên để chứa đựng mọi hình ảnh mọi hiện tượng mà trí não muốn phóng chiếu ra . Trong sách, Donald Hoffman đã kể cho nghe rằng các khoa học gia ngành vật lý thời nay đang lâm cảnh ngỡ ngàng và lúng túng bởi vì họ đã dần dần vỡ lẽ nhận ra hai cái yếu tố căn bản của vật lý học (KG và TG) đều chẳng phải là những thực tại độc lập luôn sẵn có, mà là các sản phẩm tạo nên bởi tâm thức con người .
https://pswscience.org/meeting/the-doom-of-spacetime/
Space-time and Quantum Mechanics are the pillars of our modern understanding of fundamental physics. However, there are storm clouds on the horizon indicating that these principles are approximate and must be replaced with something deeper. The union of quantum mechanics and gravity strongly suggests that “space-time is doomed”, and there are related indications of fundamental limitations to quantum mechanics in both the early and late universe. This talk will review these paradoxes and describe indications for a new picture where space-time and quantum mechanics will be seen to emerge hand-in-hand from more primitive principles, making contact with new areas of mathematics....
tạm dịch :
Không-Thời-Gian và Cơ học Lượng tử là hai cột trụ cho cái kiến thức hiểu biết đương thời của khoa học vật lý . Tuy nhiên , đã có mây đen xuất hiện tại chân trời báo hiệu rằng các lý thuyết này chỉ là sự phỏng đoán mà thôi, nay cần được thay thế bằng những gì sâu thực hơn . Sự kết hợp của Cơ học Lượng tử và Trọng Lực thuyết đã đề xướng quả quyết rằng "Không-Thời-Gian đã rớt màn" , và điều này còn dẫn tới những dữ kiện liên hệ cho thấy các khiếm khuyết căn bản của Cơ học Lượng tử trong cả hai bối cảnh của vũ trụ thời sơ khai và thời hậu sự ....
Nhiều năm về trước bản thân tôi cũng từng ôm một nỗi thắc mắc:
Mỗi khi mở mắt, không biết là mình đang "nhìn ra" hay "nhìn vô" ?
Khi cặp mắt nhắm tít, thì tâm trí mình sẽ không bị kích thích, chẳng bị lôi cuốn bởi các ảnh tượng trào lên . Khi đó thần hồn có thể tự do bay bổng mọi nơi mọi hướng thật là dễ dàng hơn , không bị vướng kẹt trói buộc bởi những cảm xúc gây ra từ bao điều xuất hiện trong mắt, không bị bao phủ bởi cái bầu trời ngoài kia . Tôi đã nghĩ đôi mắt của mình xem ra thật chẳng khác chi cặp ống dòm gắn trên các thùng máy điện giải trí mà hồi nhỏ mình ham bỏ tiền vô để được xem phim tuồng cao bồi bắn súng .
https://i.imgur.com/q68ZOHD.jpg
...
Ngẫm nghĩ lại mới thấm , quả là cặp mắt mình cả đời đã bị dán cứng vào một cái thùng máy "KG & TG" cá nhân,
... đã bị nó thôi miên lôi kéo biết bao nhiêu năm rồi, mà vẫn chưa thoát ...
!
BatNgat
10-26-2020, 03:42 AM
@ - @
Sau khi đã đưa ra bản cáo trạng dài lê thê và trình bầy khá nhiều chi tiết để chứng tỏ rằng mọi điều mà con người có thể nhận thức được qua giác quan, kể cả KG và TG, đều không phải là những thứ thiệt (tự nó sẵn có), tác giả Donald Hoffman còn tiến thêm một bước nữa và phát biểu một giả thuyết rằng:
"Tâm thức" mới là chính cái "thực tại nền tảng gốc gác", và thế giới vật chất mà ta nhận biết được vốn là phát nguồn từ đó .
Lập luận của ông đã được diễn tả cặn kẽ trong cuốn sách TCAR, cũng như qua nhiều bài khảo cứu đăng trên các tập san khoa học . Nó được tóm tắt khá gọn ghẽ tại đây :
https://en.wikipedia.org/wiki/Donald_D._Hoffman
... Hoffman notes that the commonly held view that brain activity causes conscious experience has, so far, proved to be intractable in terms of scientific explanation. Hoffman proposes a solution to the hard problem of consciousness by adopting the converse view that consciousness causes brain activity and, in fact, creates all objects and properties of the physical world. To this end, Hoffman developed and combined two theories: the "multimodal user interface" (MUI) theory of perception and "conscious realism".
MUI theory states that "perceptual experiences do not match or approximate properties of the objective world, but instead provide a simplified, species-specific, user interface to that world." Hoffman argues that conscious beings have not evolved to perceive the world as it actually is but have evolved to perceive the world in a way that maximizes "fitness payoffs". ...
Conscious Realism is described as a non-physicalist monism which holds that consciousness is the primary reality and the physical world emerges from that. The objective world consists of conscious agents and their experiences that cannot be derived from physical particles and fields. "What exists in the objective world, independent of my perceptions, is a world of conscious agents, not a world of unconscious particles and fields. ... "
Perception of physical world is a byproduct of consciousness
Together, MUI theory and Conscious Realism form the foundation for an overall theory that the physical world is not objective but is an epiphenomenon (secondary phenomenon) caused by consciousness.
Hoffman has said that some form of reality may exist, but may be completely different from the reality our brains model and perceive.
Nói chung thì Donald Hoffman cho rằng cái thực tại thứ thiệt có thể được kết tạo bởi các phân tử tâm thức căn bản mà ông gọi là "Conscious Agent" (tạm dịch là "toàn-tâm-tử", viết tắt: TTT) , được mô tả bởi cái đồ hình dưới đây :
https://i.imgur.com/O3CCBsL.jpg
Đây là các ký hiệu tạo ra để trình bầy một cách cụ thể những yếu tố và những đặc tính bao gồm trong mỗi TTT, mỗi đơn vị căn bản của "Consciousness" , cái mà Donald Hoffman cho là tinh túy là cội gốc của thực tại thứ thiệt .
X is the measurable space of conscious experiences of the agent (kho thể nghiệm của TTT)
G is the measurable space of its possible actions (kho tác động của TTT)
A: act (thi hành)
P: Perceive (nhận biết)
D: Decide (quyết định, lựa chọn)
Mỗi TTT có thể được ví như một viên gạch, có thể được chồng chất, được nối ghép với vô số các viên gạch khác để tạo dựng lên những khối tâm thức đồ sộ , vĩ đại, kết quả có thể biểu hiện ra dưới dạng của nhiều thứ được nhận biết trong cái thế giới 3-chiều .
Hy vọng khá lớn của Donald Hoffman là sẽ dùng những hệ thống lý luận và phương thức chặt chẽ của toán học để mà suy diễn và chứng minh rằng "Tâm thức chính là cốt lõi của cái thực tại khách quan chân chính".
Các phương thức toán học mà Donald Hoffman đang dùng để sắp xếp, kết hợp và xoay chuyển những TTT này xét ra rất là phức tạp, và vài kết quả gặt hái được cho tới nay cũng chỉ là xác định đôi điều mà chỉ dựa vào trực giác thôi cũng có thể suy ra . Chẳng hạn như những công trình toán học của D Hofman đã đem tới kết luận rằng "thời gian" vốn là hậu quả , là sản phẩm của cái "tính chất hữu hạn" (finite-ness) của các "khối tâm thức" . Nói cách khác, các "khối tâm thức" này tuy là gồm vô số kể đơn vị toàn-tâm-tử (conscious agents), nhưng vẫn có giới hạn (vẫn còn là một khối) , cho nên vẫn không thể nhận biết được tất cả mọi sự việc cùng một lúc, mà phải thu nhận thể nghiệm từng chút từng chút theo một chuỗi , rồi từ đó mà nảy sinh ra cái khái niệm (trừu tượng) về thời gian !
Trong khi theo dõi công trình nghiên cứu của Donald Hoffman, trong đầu người viết này không khỏi có được một nhận xét đơn giản như sau: "Mọi phương thức toán học cao siêu và phức tạp mà D Hoffman đang dùng để chứng minh rằng tâm thức (consciousness) là nền tảng của thực tại thứ thiệt, nhìn lại cũng vốn là các sản phẩm xuất ra từ tâm thức mà thôi . Sự tình này có khác chi cái hoạt cảnh mà nhiều thiền sư ngày xưa đã kể về một người tuy đang cỡi trâu mà cứ lo đi tìm trâu hay chăng ?"
:z2:
BatNgat
10-29-2020, 07:09 PM
Một khi tấm màn "Không Gian + Thời Gian" được vén lên, thì sẽ lộ ra cái gì ?
Cái gì khơi ảnh ảo ? - Con mắt .
Nhắm con mắt !
Cái gì bám vọng tưởng ? - Cái ý .
Buông cái ý !
Cái gì buông cái ý ?
....
Trong bài giảng "Chỉ Ông Chủ", Hoà thượng Thích Thanh Từ đã giải thích khá rõ về vấn đề này như sau :
(trích từ http://www.thuongchieu.net/index.php/phapthoai/suong/3188-chiongchu )
Khi nói tới Ông chủ, kinh Lăng Nghiêm lúc nào cũng chỉ thẳng Tánh nghe, Tánh thấy v.v… của chính mình đã biểu lộ nơi sáu căn. Như ở trên tôi đã ví dụ, trong căn nhà, có một ngọn đèn neon thắp sáng, ánh sáng xuyên qua các cửa. Nếu nhìn ánh sáng xuyên qua các cửa, chúng ta thấy có ánh sáng hình vuông to, hình vuông nhỏ, có ánh sáng hình dài, có ánh sáng hình tròn v.v… khác nhau. Sự khác nhau ấy do cái gì? Tại ánh sáng hay tại các cửa? Rõ ràng chúng ta thấy ánh sáng không khác, mà có khác là do từ các cửa. Nếu đứng ngay tại cửa mà xây mặt nhìn ra ngoài thì chúng ta thấy tất cả sự vật bên ngoài, không bao giờ thấy được ngọn đèn....
... Xoay mặt hướng ra là bờ mê, xoay mặt hướng vô là bến giác .
....
Rất tiếc tất cả chúng ta đều xây mặt ra, nên muốn tu mà một bề chạy theo ngoài, lễ lạy những hiện tượng lạ bên ngoài, quên mất ông Phật của chính mình. Điều chính yếu là trở lại Tánh giác của mình, tự mình sáng suốt soi rõ sự vật, không phải nhờ người ngoài soi thế cho mình được.
...
Tu hành, không nên tham mau, mà phải bền chí, ngày nào cũng gỡ bỏ phiền não, xây mặt ngó vào mình thì tự nhiên con đường giác ngộ sẽ đến với mình. Nếu chúng ta xây mặt trở ra đếm người đếm cảnh, nhìn mặt người đi qua, nhìn mặt kẻ đi lại, nhớ người nhớ cảnh hoài, thì làm sao giác ngộ cho được. Hiểu như vậy chúng ta mới thấy tầm quan trọng của sự tu. Tu là biết xoay lại, biết trở về con đường giác, tức là bối trần hiệp giác, nghĩa là xây lưng với trần cảnh, trở về với Tánh giác của mình.
....
Đến đây chúng tôi xin nói về Ông chủ, được chỉ qua các câu chuyện thiền. Đọc lại lịch sử Thiền tông, chúng ta nhớ lại lần đầu tiên đức Phật truyền chánh pháp cho vị Tổ thứ nhất là ngài Ma-ha Ca-diếp. Trong hội Phật nói kinh ở núi Linh Thứu, tức núi Linh Sơn, khi chúng hội đông đủ, đức Phật lên tòa, tay cầm hoa sen đưa lên, cả chúng hội đều ngơ ngác, chỉ có ngài Ca-diếp chúm chím cười. Phật bảo: “Ta có chánh pháp nhãn tạng, Niết-bàn diệu tâm, thật tướng vô tướng, vi diệu pháp môn, nay phó chúc cho Ma-ha Ca-diếp v.v…” Như thế ngài Ca-diếp được truyền pháp là do đức Phật đưa cành hoa sen, Ngài nhìn thấy rồi ngộ đạo, được truyền tâm ấn. Ngài Ca-diếp thấy hoa sen ngộ đạo hay thấy cái gì? Trong nhà thiền gọi là “Kiến sắc minh tâm”, là thấy sắc mà ngộ được tâm của mình. Đức Phật đưa cành hoa sen, không phải để nói về hoa sen, chính là nhân nhìn thấy hoa sen biết được mình có cái chưa bao giờ sanh diệt. Ngài Ca-diếp mỉm cười, biết được ý Phật, nên nhận tâm pháp của Phật truyền trao.
https://i.imgur.com/wrht1x2.jpg
Phật cầm đóa hoa đưa lên mà không nói gì hết .
Vì sao vậy ? Phải chăng lời nói sẽ trói sự thật ?
Không một lời thốt ra, nhưng chắc là ngài Ma-ha Ca-diếp vẫn nhận ra được điều mà đức Phật muốn nhắc nhở mọi người: Chúng ta ai cũng có cái tánh giác, tánh biết, để mà nhận ra mọi sự, kể cả điều Phật vừa đưa đóa hoa lên .
Đoá hoa chỉ là một ảnh tượng nhất thời, hiện lên rồi mất xuống .
Chỉ có cái tánh giác là luôn còn đó .
.
BatNgat
06-15-2021, 06:15 PM
~ & ~
"Tánh Giác" , phải chăng đó chính là "tâm thức" , là "consciousness" , là "nguồn sóng rung cảm" - không ngớt chiếu ra, và ghi nhận ngay lại, cái "thực tại" của ta ?
https://batngat.files.wordpress.com/2021/06/radar-gi.gif?w=400
https://i.imgur.com/fptLCav.gifv
GenieNguyen
11-01-2022, 06:58 PM
.
https://dtphorum.com/pr4/images/styles/Code/misc/quote_icon.png Originally Posted by BatNgat https://dtphorum.com/pr4/images/styles/Code/buttons/viewpost-right.png (https://dtphorum.com/pr4/showthread.php?p=161323#post161323)
.
.Đêm dài mưa bão tuôn
Sóng vang vang dập dồn
Đừng quên nghe nắng gọi:
.... ... ... . . . Bay .. theo ta về nguồn
...
Quán Thế Âm Bồ Tát
lắng nghe tiếng kêu than
giọt từng giọt mang mang
vượt qua ngàn áp lực
kết Hát Ô Hai hàng ...
Mẹ này Mẹ phương Nam
Biển Đông cuồn cuộn sóng
Cửu Long cạn chín giòng
Lệ Mẹ tuôn đỏ thắm
kết Hát Ô Hai hàng ...
Thương đàn con long đong
...
Bố ơi! lời kêu gọi
Vượt khắp bốn phương trời
Nhị nguyên, này Bố - Mẹ
Giống Rồng - Tiên nơi nơi
...
Giọt mưa, nước mắt người
Hát hai Ô, màu nhiệm
Nước là sức dân tôi
...
Khôi phục nước non này
Là việc phải làm thôi
...
Tiếng trống đồng nơi nơi
Vang vọng chín Cửa Rồng
Biển Đông dồn dập sóng
Người phương Nam vượt giòng
...
Lịch Sử Rạng Phương Đông
Giòng Hồng Bàng uy vũ
Lửa Hoà Bình muôn năm
...
Tiếng trống đồng nơi nơi
Vang vọng chín Cửa Rồng
Biển Đông dồn dập sóng
Người phương Nam vượt giòng
...
.Gần nuớc xa non
.
.
thơ Bát Ngát
Một giọt mưa tên nuớc
Bay duới trời bao la
Rớt rơi không chùn buớc
Xem bốn biển như nhà
Biết bao nhiêu đời truớc
Men trần say ngất ngây
Đã xem bao mộng uớc
Tan tành theo khói mây ?
.
BatNgat
01-26-2026, 05:50 PM
~ ! ~
Đời bơi ... thua mộng
Biển rộng chìm sâu ...
Chúc mừng năm mới
Nơi đây là 1 tuyển tập các bài viết về cõi mơ :
https://longlanh-mongmanh.blogspot.com/
BatNgat
02-04-2026, 08:54 PM
Rừng mơ .. ngơ ngác
...
Cái máy TV mà ta thường dùng có thể phóng chiếu ra đủ mọi chương trình, đủ mọi hiện tượng khác nhau bằng cách bấm nút đổi tần số thu thanh...
... Thử nghĩ xem , biết đâu rằng cái thế giới vật chất 3-chiều của chúng ta thực sự cũng giống y như vậy . Chỉ cần điều chỉnh cái bộ máy giác quan và cái tri thức một chút là không chừng ta sẽ có thể nhảy ngay qua một cái "đài" khác, một khuôn thời gian & không gian khác. ..
Xét ra thì có lẽ chúng ta vẫn thường "đổi đài" hằng ngày, mà lại không hay không biết . Mỗi tối khi đi ngủ, các giác quan của ta tạm ngưng đóng lại, hoặc là bớt hoạt động hẳn đi . Tri giác của ta lúc đó hẳn sẽ nhảy qua một đài khác . Trong những giấc mộng của ta , thời gian & không gian gần như không còn nghĩa lý gì nữa . Ta có thể bay nhảy tùm lum, phóng từ nơi này qua nơi khac trong nháy mắt. Các tình tiết và sự kiện xảy ra trong cõi mơ không còn theo thứ tự thời gian bình thường nữa . Trong cõi mơ này ta không còn sinh hoạt như một con người vật chất, bởi vì hầu hết các giac quan đã xếp lại rồi, hay là chỉ mở hé có một phần thôi . Nếu mà có lỡ chạy đụng đầu vô tường, thi` tuy vẫn hết hồn, nhưng sẽ không té lăn ra bất tỉnh như xảy ra lúc ban ngày.
Trong khi ngủ chúng ta sinh hoạt trong một cõi khác, nhưng ít khi nào nhớ rõ lại được, hoặc thấu hiểu những gì đã xảy ra, chỉ trừ khi những hoạt động đó nó tương tự như các điều mà ta thường nhận thức trong lúc tỉnh.
Bộ máy 5-động cơ của ta biết đâu có thể bay được muôn phương ngàn hướng. Chỉ tiếc nỗi , vì lái xe không rành cho nên cứ bị kẹt, cứ luôn chạy quanh trong mương rãnh . Xe chạy chưa đã ghiền thì đã hết xăng, hết giờ ...
Tôi đã từng có những giấc mơ nói lên rất rõ ràng cái hiện trạng của cuộc đời mình . Thí dụ như đã ghi sau đây.
March, 2006
"Trong giấc mộng đêm đó, có một lúc tôi thấy mình đang lái xe tìm đường về một nơi tên là Đài Tân (Newcastle) ... Khung cảnh thành phố thật là xa lạ không quen, chỉ biết nhắm hướng đoán đường mà hướng đi về phía bên phải . Chiếc xe leo dốc tuy đạp hết ga rồi mà chạy không muốn nổi . Lên được đỉnh dốc rồi thì tự dưng thấy mình đứng bên lề đường, trước một cánh đồng bát ngát. Xe của mình thì đã biến đâu mất . Đường thì còn xa miết, trong lòng tự nghĩ bây giờ chỉ còn một cách là xin quá giang với một xe nào khác chạy ngang .Trong khi đang nhắm nhìn địa thế để đi thì phát hiện ra một con đường mòn thẳng tắp chạy xuyên ngang cánh đồng, và trải ra xa tít mù . Con đường này lát đá gạch vàng đậm, phẳng láng như mặt hồ. Chân vừa đặt xuống đất để đi, bụng còn đang thầm nghĩ tới bao giờ mới vượt hết đoạn đường này thì đã tới đầu kia rồi . Thay vì tìm ra một xa lộ xe hơi như đã hy vọng trong lòng thì lại thấy một con đường đất cát , tuy rộng lớn nhưng đầy các vũng nước và có vẻ lầy lội, không biết làm sao mà đi tiếp ..."
https://i.imgur.com/GOhA7jq.jpg
(https://i.imgur.com/GOhA7jq.jpg) Cái giấc mơ đó , tuy ngắn ngủi , đã để lại cho tôi những cảm tưởng khó quên. Nó đã gói gọn lại gần hết những cảm nghĩ, những tâm trạng, những hoàn cảnh thực tiễn của hơn nửa đời mình. Bao năm rồi , tôi đã phải đơn thân lăn lóc lặn lội nơi xứ lạ quê người . Chút vốn liếng năng lực góp nhặt được thời tuổi trẻ lắm phen hầu như không đủ để mà vượt nhảy qua các thử thách , các chướng ngại lắt léo trên đường đời . May thay trong những lúc cô thế cùng đường thì nhiều lần cũng đã có các cánh cửa thoát tự động mở ra, tạo thêm cơ hội cho cái vai trò mà tôi phải gánh trên thế gian được tiếp tục .
Tâm tư mình ra sao
thì thế giới mơ của mình sẽ thường hiện ra giống như vậy .
Các tình tiết và phong cảnh mà ta nhận thấy trong cõi mơ quả nhiên không khác chi những lúc tỉnh, mọi diễn tiến lại có phần linh động và phong phú hơn bởi nó không bị gò bó bởi những cái quy luật của vật chất , của KG và TG . Lẽ tất nhiên cõi mơ của mình sẽ vẫn còn kẹt vướng trong những giới hạn của tư tưởng, của trí nhớ và kiến thức cá nhan . Xét theo khía cạnh này thì cõi sống trong lúc tỉnh của ta quả có khác chi cõi mơ đâu . Nó cũng là do các tư tưởng, nhận thức và cảm giác của ta mà xuất hiên ra . Nó chỉ có thật bởi lẽ ta coi nó là thật. Đây có khác gì cái sự kiện là trong giấc mơ các cảm tưởng và nhận thức của ta thường rất rõ ràng. It có khi nào mà ta biết nghĩ rằng mình đang mơ trong lúc nằm mơ đâu .
Trong những giấc mơ, ta đã tạm tắt đi một cái gì đó của mình, để roi khi tỉnh dậy thì mới sực nhớ là mình đã mơ . Bởi thế , biết đâu rằng trong suốt cuộc sống nơi thế gian này, chúng ta cũng vẫn còn đang tắt đi một phần chi đó của mình . Để rồi một ngày nào khi cái phần đó bật lên trở lại, mới hay rằng mọi bối cảnh trong cuộc sống này đều là do tư tưởng , do tâm tư mình dựng lên,
... kể cả thời gian và không gian,
.... kể cả cái nhân vật tên là “ta” nữa ...
!
BatNgat
02-18-2026, 09:32 PM
Vạn vật nhất thể
Mấy năm về trước đã từng có suy tư về đề tài "Tánh Giác", cái điều dường như là điểm tối hậu , căn bản, gốc gác của mọi hiện tượng, mọi hiện vật .
Hôm nay mới có duyên đọc được quyển "Truyền Tâm Pháp Yếu" để biết thêm đôi chút về "Nhất Tâm" mà nhiều sách tiếng Anh đã từng nói tới ( The One Mind, The Universal Mind, The Buddha Nature , The Tathagata ... )
Trích từ sách của Cư sĩ Chánh Trí Mai Thọ Truyền :
https://thuvienhoasen.org/images/file/mGS9I7Wo0QgQALIA/truyen-tam-phap-yeu-chanh-tri.pdf
(https://thuvienhoasen.org/images/file/mGS9I7Wo0QgQALIA/truyen-tam-phap-yeu-chanh-tri.pdf)
Chữ “Tâm” hay “Nhứt Tâm” trong sách,
đồng nghĩa với chữ “Tuyệt đối” (Absolu).
Nhưng đừng tưởng rằng danh từ “Tâm” được
chọn dùng vì nó diễn đạt đúng cái quan niệm
của Thiền tông về lý Tuyệt đối. Đó bất quá là vì
không tìm ra được một danh từ nào khác xứng
đáng hơn thôi.
Tâm không phải chỉ một cái gì riêng biệt
đang ẩn nấp trong mỗi xác thịt, mà sự thật, chỉ
một cái gì chung cho tất cả chúng sanh. Tâm
cũng không có nghĩa là một chất gì đó, có công
năng uốn nắn, hóa sanh muôn vật. ..
Tâm là Tuyệt đối thì không thể nói Tâm thế
này hay thế nọ được. Thí dụ, không được nói
Tâm là vô cùng tận, vì hễ nói Tâm là vô cùng
tận thì những cái gì có giới hạn phải bị gạt bỏ ra
ngoài Tâm. Như vậy thì trái với lối lập luận của
sách mà chủ đích là vạch cho ta thấy chỉ có
Tâm mới là cái Chân thật hay Thực thể
(Réalité) duy nhứt: ta và ngoại cảnh (núi sông,
cây cối, cầm thú, v.v...) mà ta tiếp xúc, nhận
biết được nhờ ngũ quan làm môi giới, tất cả
những cái ấy không gì khác hơn là Tâm. Nếu
bảo Tâm là vô cùng tận, tức là để Tâm ra một
bên và để những cái không phải vô cùng tận
như sông núi, cầm thú, thảo mộc... ra một bên
khác, hai đàng không dính líu với nhau, thí như
nói nước là riêng và sóng là riêng, trong khi
nước tức là sóng, sóng tức là nước. Tâm và vật
cũng thế, Tâm tức là vật, vật tức là Tâm.
Lại nữa, luận đến Tâm mà nói "có", nói
"không" cũng là sai. Phải hiểu vấn đề "hữu, vô"
như thế này. Đứng về phương diện tuyệt đối mà
xét thì tất cả là Một, vậy Một đây là Tâm. Muôn
vật chúng ta nhờ ngũ quan nhận biết, trong
tuyệt đối, không thật có. Đó chẳng qua là những
cố gắng chất chứa, tổ hợp tạm thời trong một
giai đoạn ngắn ngủi, không nghĩa lý gì đối với
thời gian vô tận, để rồi tan rã như bọt nước hay
sương mai. Thuyết "tương đối" và thuyết "vạn
vật do nguyên tử hợp thành" của Khoa học
ngày nay chứng tỏ điều này. Sở dĩ có hợp, có
tan là do nhân duyên. Mỗi vật (pháp) là kết quả
của vô lượng nguyên nhân nối tiếp nhau như
một sợi dây chuyền mà không sao tìm ra đầu
mối được. Vậy thì không có một vật nào
thường còn mãi mãi, hay tự hóa tự sanh mà
không do một nguyên nhân nào đó. Vạn vật chỉ
có trong tương đối và vì vậy kinh sách Đại thừa
thường hay nói "phi hữu" (Không có cái gì có),
rồi tiếp ngay theo, lại nói "phi vô" (không có
cái gì là không có) với cái nghĩa: không có cái
gì là không có nằm sẵn trong Tâm tức là cái
Tuyệt đối.
.....
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.