PDA

View Full Version : Những câu chuyện về đàn bà



bonita
10-31-2014, 01:01 AM
http://nhacsituankhanh.files.wordpress.com/2014/10/img_1189.jpg?w=620


Những câu chuyện về đàn bà



nhạc sĩ Tuấn Khanh (http://nhacsituankhanh.wordpress.com/2014/10/23/nhung-cau-chuyen-ve-dan-ba/)


Người đàn bà ngồi tựa vào tường trên lối mòn của một con hẻm. Mệt mỏi và thiếp đi cạnh quang gánh của mình. Hai đầu gánh là đủ thứ quà vặt như bánh tráng, kẹo, đến chanh, ớt… rồi có cả đồ chơi trẻ con chằng cột. Chị như muốn kéo cả thế giới chung quanh đi theo mình trong cuộc mưu sinh nhọc nhằn không có ngày tháng cuối.

Hình ảnh đó đẹp đến mức tôi dừng lại, muốn chụp tấm ảnh làm kỷ niệm thì chị choàng tỉnh. Chị sợ hãi hỏi tôi chụp ảnh để làm gì. Có lẽ những cuộc rượt đuổi hàng rong trên hè phố là cơn ác mộng triền miên khiến chị không bao giờ có được chút thanh thản. Trò chuyện ít lâu, mới biết chị đi từ Quảng Ngãi vào bán hàng rong để gửi tiền về giúp cho gia đình. Tháng nhiều thì được 700-800 ngàn. Tháng ít thì 300-400 ngàn.

Người phụ nữ ấy chỉ là một trong hàng trăm ngàn con người đang lưu lạc mưu sinh trên đất nước này. Ẩn trong nụ cười hay lời rao hàng đơn giản đó, là những câu chuyện đời trôi dạt theo miếng ăn, trắc trở hơn những câu chuyện dài truyền hình giả tạo, nhưng buồn thay, chẳng có mấy người xem.

Khi chị ngồi giở mẩu giấy ghi lại tiền nong đã buôn bán trong ngày. Những ngón tay lần mò trên con số ngắn và nhỏ hơn biết bao lần những biên lai tính tiền thường nhật trong thành phố. Những ngón tay của chị nhiều ngày tháng không có được hơi ấm của chồng. Bao nhiêu người phụ nữ trên đất nước này đã bước lên chuyến xe đời khốn khó và không biết ngày nào có lại được hơi ấm từ người đàn ông của mình? Một trong những người phụ nữ như vậy mà tôi gặp nói rằng bà đã rời khỏi nhà gần 15 năm, sống một mình, làm lụng gửi tiền về quê nhưng chưa bao giờ có ý định chọn một tấm chồng khác.

Khi tôi xin được chụp hình chung với gánh hàng rong của người phụ nữ từ Quảng Ngãi, chị hốt hoảng nói không được. Hỏi mãi, thì chị mới nói thật là sợ chụp hình chung, nếu lỡ chồng đang đi làm ở quê thấy được, tưởng chị “mèo mỡ” sẽ buồn giận, tội nghiệp lắm.

Tôi cứ ước mình viết được một bài hát về người phụ nữ này, hay những người phụ nữ tương tự như vậy. Những nốt nhạc không bật ra được, cứ nghẹn lại trong hốc sâu nào đó. Những người đàn bà được mô tả đẹp như cổ tích trong văn chương, hội hoạ… thường thấy, chưa bao giờ có đủ hình ảnh quê mùa và ngọt ngào đến vậy. Không cần cầm súng hay bước ra bục tuyên hô, những người đàn bà vô danh này chống chọi cho một linh hồn đất Việt mong manh, giữa thời phụ nữ đang phải là một cái gì đó rất khác lạ.

Nhưng tôi vẫn còn nợ một bài hát khác, về những người phụ nữ Việt vô danh khác.

Trên một chuyến đi, may mắn được ngồi cùng vài cô gái Việt Nam lấy chồng Đài Loan về thăm quê, tôi bèn xin hỏi chuyện đời sống của họ. Nói về chuyện báo chí Việt Nam vẫn mô tả cuộc sống đi lấy chồng Đài Loan như địa ngục hay nô lệ, các cô nhìn nhau, rồi nhìn tôi cười.

“Cũng có những người không may, nhưng không phải ai cũng vậy, anh à”, một cô gái đồng hương Cần Thơ giải thích. Những cô gái rất trẻ nói về cuộc sống mới của mình. Họ nói rằng đã chọn hài lòng với cô đơn, hài lòng với những khó khăn mà họ phải trãi qua, ít nhất để cho mình, cho cha mẹ mình thoát nghèo khó. Ở miền Tây, có rất nhiều nơi được đặt tên là làng Đài Loan, làng Hàn Quốc… chỉ vì những đứa con gái lấy chồng xa xứ tằn tiện chi tiêu chỉ để dựng lại nhà cho gia đình mình.

Khi được hỏi về nạn bạo hành gia đình của các cô lấy chồng ngoại quốc. Một người lại nhìn tôi cười, hỏi rằng “bộ anh không không biết là lấy chồng dưới quê xứ mình cũng bị đánh tới chết cũng không ai cứu à?”.

Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi này mở ra cho tôi một góc nhìn khác về những người phụ nữ Việt tìm duyên tha hương. Chắc chắn họ không hoàn toàn những kẻ điên cuồng hay mất nhân cách như báo chí vẫn gièm xiểm. Thật buồn khi có một thời đại mà những người phụ nữ Việt phải chọn cuộc sống khác hơn ở quê hương mình. Rất nhiều người đã phỉ báng họ. Nhưng giữa chọn lựa rất thực tế, có thể tự xoay sở cho đời mình, họ đủ thành thật để không màng một tiếng thơm hảo. Nỗi buồn xin gửi lại cho quốc gia và thời cuộc, họ chỉ là nạn nhân.

Có thể rồi những người phụ nữ này bình an, nhưng họ khó mà có được hạnh phúc. Điều mà mọi tôn giáo dạy con người đi tìm, cả thế gian mơ đến thì họ chấp nhận lìa bỏ trong kiếp sống tạm, để có thể làm được gì đó cho gia đình, hoặc không là gánh nặng ở quê nhà. Cũng như người đàn bà mưu sinh đến từ Quảng Ngãi, bao giờ thì những người phụ nữ lấy chồng xa này sẽ có, hay cảm nhận được hơi ấm của hạnh phúc đời mình?

Trong những ngày xưng tụng phụ nữ được ghi vào lịch, hình bóng “xấu xí” của những người phụ nữ này chắc không thể có trong diễn văn hay những bông hoa đẹp, dù là phô diễn. Cũng không có những bài ca nào chia sẻ, hát về họ giữa một hiện trạng đất nước thiếu những trái tim biết yêu thật thà. Những bài ca chỉ vang lên lời xảo biện.

Một đất nước thật đáng buồn, nếu chỉ còn biết có hot girl hay xưng tụng một giai cấp khoe khoang mua sắm tiền tỉ, thèm khát những vẻ đẹp bề ngoài. Khi trò vui che lấp các số phận, đến một ngày nào đó, tất cả chỉ là mồi thiêu như các loại hàng mã trong niên đại cô hồn. Thật ghê sợ những đêm hoa đăng tranh đua vùi chôn sự thật mà lẽ ra chúng ta cần phải đối diện.

Tôi ước mình viết được bài ca để hát về câu chuyện của những người đàn bà vô danh ấy, một ngày nào đó. Những số phận ấy tầm thường mà khác thường. Nhưng những nốt nhạc hiện thực vẫn chưa thể vang lên, vì vừa chớm thì đã chết lặng trong những cuộc vui hoa đăng bất tận trên đất nước này. Những tượng đài tốn kém mọc lên, những bông hoa đủ màu ngập ngụa đất nước, rực rỡ như phấn son, che lấp giọt mồ hôi hay nước mắt con người.

Co may
11-01-2014, 12:40 AM
Bài viết rất tuyệt!

Triển
11-01-2014, 02:12 AM
Ở miền Tây, có rất nhiều nơi được đặt tên là làng Đài Loan, làng Hàn Quốc… chỉ vì những đứa con gái lấy chồng xa xứ tằn tiện chi tiêu chỉ để dựng lại nhà cho gia đình mình.
Khi một quốc gia có chế độ an sinh xã hội bảo đảm thì các cô gái nghèo này sẽ không còn phải tha phương nữa. Sinh ra trong hoàn cảnh cha mẹ nghèo, vì hiếu thảo cứ phải nuôi cha mẹ mãi. Nếu họ không có gánh nặng gia đình, chưa chắc họ phải lấy chồng nước ngoài.
PS: Khắp nước Việt Nam còn có cái màn 'phố vẫy' nữa.

Rong Rêu
11-03-2014, 08:17 AM
Ở miền Tây, có rất nhiều nơi được đặt tên là làng Đài Loan, làng Hàn Quốc… chỉ vì những đứa con gái lấy chồng xa xứ tằn tiện chi tiêu chỉ để dựng lại nhà cho gia đình mình.




Làng nghe còn sang đó. Đi về hướng Bạc Liêu, Cà Mau sẽ thấy có cả "Ấp Việt Kiều" (lên đuọc làng, xã nghe cũng đở thảm hehehe) rải rác hai bên đường.


MÌnh thấy hy sinh của những cô gái lấy chồng xa xứ lo cho gia đình thuòng hay bị gia đình ít kỷ lạm dụng đồng tiền từ mồ hôi nuóc mắt của con. Xây nhà lầu, mua xe đẹp để "có với nguòi ta" rồi phè phè không lo làm ăn gì hết chỉ ngồi đợi tiền. Tiền con cực khổ làm gởi về như muối bỏ biển. Tình cảm con người ở Việt Nam được đo bằng tiền từ lúc nào rồi, luôn cả con cái trong gia đình.

Thiệt thương những gánh hàng rong và tiếng hát rong. Một hình ảnh của những thân phận nghèo chân thật, hiền hòa còn sót lại ở Việt Nam.

http://www.youtube.com/watch?v=_P1d5WKuIMs

Đậu
11-03-2014, 12:24 PM
"Hát rong" ở Mỹ sướng như tiên. Đi xe con, ăn cơm tiệm, ở nhà đẹp, cát xê cao. Chả vậy mà có người sau 50 năm hát rong thì vẫn cứ xin hát rong cho khỏe.:-"

RaginCajun
11-03-2014, 12:46 PM
"Hát rong" ở Mỹ sướng như tiên. Đi xe con, ăn cơm tiệm, ở nhà đẹp, cát xê cao. Chả vậy mà có người sau 50 năm hát rong thì vẫn cứ xin hát rong cho khỏe.:-"Khổ nỗi bên Mỹ người ta thích nổi tiếng cơ. Bên Mỹ không chết vì đói mà chết vì thèm... nổi tiếng :P

hoài vọng
11-03-2014, 06:50 PM
. Tình cảm con người ở Việt Nam được đo bằng tiền từ lúc nào rồi, luôn cả con cái trong gia đình.

Theo tôi nghĩ khi bom , đạn rơi xuống vùng nông thôn ( năm 60-63 ) những cô gái phải rời bỏ quê nhà đi vào Sài Gòn lánh nạn ( thường thì người già muốn ở lại quê cha , đất tổ ) để mưu sinh xứ lạ , chỉ còn cách vào mấy cái bar ...tiền kiếm được cũng dễ dàng để gửi cho gia đình
Nhưng , người mình vẫn không thiện cảm khi nhìn những cô gái đó đi cạnh người ngoại quốc và những cô đó luôn luôn có mặc cảm
Bây giờ , cô nào lấy chồng ngoại quốc đều kiêu hãnh , khoe khoang ...thời thế như vậy đó , Rong Rêu à !

Co may
11-04-2014, 07:32 AM
Theo tôi nghĩ khi bom , đạn rơi xuống vùng nông thôn ( năm 60-63 ) những cô gái phải rời bỏ quê nhà đi vào Sài Gòn lánh nạn ( thường thì người già muốn ở lại quê cha , đất tổ ) để mưu sinh xứ lạ , chỉ còn cách vào mấy cái bar ...tiền kiếm được cũng dễ dàng để gửi cho gia đình
Nhưng , người mình vẫn không thiện cảm khi nhìn những cô gái đó đi cạnh người ngoại quốc và những cô đó luôn luôn có mặc cảm
Bây giờ , cô nào lấy chồng ngoại quốc đều kiêu hãnh , khoe khoang ...thời thế như vậy đó , Rong Rêu à !Dạ đúng rồi đó Anh bác.Ngày xưa,ở quê mà có con lai...thì không dám nói là con ruột của mình.Chĩ dám nói là con của bạn bè,nuôi dùm.Còn bi giờ,ở Sài Gòn...mấy em lấy Tây hay tỏ vẽ ta đây lắm!

bonita
11-04-2014, 08:14 AM
bo xin chào mọi người,

bo mang một bài hát nói về thân phận người phụ nữ ở VN để nghe (xin nhắc lại là nghe thôi nha, cấm nhìn :D )

... @};- @};- @};- ...




https://www.youtube.com/watch?v=6rk7L_u5GwM

hoài vọng
11-05-2014, 05:17 PM
Bo ơi , Cindy Thai Tai đã giải phẫu từ con trai thành con gái đấy .

bonita
11-06-2014, 12:33 PM
Bo ơi , Cindy Thai Tai đã giải phẫu từ con trai thành con gái đấy .

bo chào bác Hoài Vọng,
bo có viết ở trên là "nghe thôi, cấm nhìn" :))
bo nghe thấy ca sĩ hát hay hơn cả cô vợ HLV của ông tác giả, diễn đạt bài này tới lắm nên mang lên để nghe và cùng với cái chủ đề đang bàn luận ở đây.

kính bác Hoài Vọng luôn vui khỏe ~o)

Rong Rêu
11-07-2014, 07:58 PM
bonita đăng còn thiếu bài này. Thích giọng Ivy Trần quá mà không tìm ra đuọc nhạc của him (chắc she mong được gọi như vậy) trên mang.


https://www.youtube.com/watch?v=V-zn4Wzt8h8

Bác Hoài và Cỏ Mây, vậy cũng tốt, ít ra nó cho ta thấy được định kiến xã hội Việt Nam cũng bị chữ tiền làm nhẹ đi.

Triển
11-07-2014, 11:08 PM
Bo ơi , Cindy Thai Tai đã giải phẫu từ con trai thành con gái đấy .

Trời, người ta cố tình lấy tên Xin đi. Là yêu cầu hai chữ bằng an mà còn khai tính chất chi hổng biết nữa.

bonita
11-17-2014, 05:03 AM
hi Rong Rêu @};- ~o)
hi anh 5 @};- ~o)


~~~~~~



Từ những gì đã mất (http://nhacsituankhanh.wordpress.com/2014/11/12/tu-nhung-gi-da-mat-2/)



http://nhacsituankhanh.files.wordpress.com/2014/11/wpid-women_are_human_too1.jpeg?w=625 (http://nhacsituankhanh.files.wordpress.com/2014/11/wpid-women_are_human_too1.jpeg)


Nhậu say trong một buổi tiệc, viên phó công an xã đi đến nơi có 2 người phụ nữ không hề quen biết đang ngồi, và ôm hôn. Khi bị phản ứng, viên công an này lại tiếp tục ôm hôn người thứ hai, đồng thời nói chắc nịch và thách thức rằng muốn biết ông ta “là ai” thì cứ lên công an xã.

Tức giận vì sự càn quấy này, hai người phụ nữ đi lên công an xã Giao Thạnh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre, nơi họ cư ngụ để hỏi cho ra lẽ. Không ngờ tất cả những viên chức nơi đó dù chưa kịp nghe lý lẽ, đã đều đứng về phe viên công an, nạt nộ họ như tội phạm. Thậm chí, sau đó công an ở xã còn còng tay họ và lên gối vào mặt người phụ nữ dám lên tiếng về quyền của mình. Câu chuyện được kể lại, tưởng chừng như trong một vở tuồng tố cáo chế độ phong kiến xa xưa nào đó, thế nhưng mỉa mai thay, lại mới vừa diễn ra trước đám đông dân chúng trong một ngày tháng 11 này.

Những câu chuyện kể như vậy cứ xuất hiện ngày càng nhiều trên các trang báo. Nhiều như trên một gương mặt của một xã hội xuất hiện những vết thẹo không thể xoá và quay quắt. Những vết thẹo làm căng thêm nỗi đau về một xã hội ngày càng bất an, trong đó, thật khó tả khi nỗi bất an lại xuất hiện từ quyền con người của phụ nữ Việt Nam đang ngày càng mong manh trong thời hiện đại. Trong lời tâm sự của chị Nguyễn Thị Mai Thy, sinh năm 78, khi thấy tất cả cán bộ và công an ở trụ sở tay bắt mặt mừng với nhau và nạt nộ chị, chị Thy và người bạn đã “ngao ngán và biết chắc có thưa, trình bày thế nào cũng không ăn thua”. Khổ nổi, danh dự và niềm tin vào lẽ phải vẫn thúc đẩy chị lên tiếng và gánh lấy hậu quả.

Cũng trong những ngày đầu tháng 11, tin tức cho hay một ca sĩ nữ có tên tuổi ở Việt Nam sang Mỹ trình diễn, đã nhờ luật sư gửi thư đến một toà báo lớn ở thành phố Westminter, Mỹ để khởi kiện vì có bài viết mô tả về đêm diễn của cô với cộng đồng người Việt khiến cô không thấy hài lòng. Đơn kiện này đòi tờ báo phải xin lỗi, dựa trên quyền danh dự cá nhân và nghề nghiệp của cô. Điều đáng nói là, người ca sĩ này trước đó ở Việt Nam, nhiều năm liền cô bị báo chí và vài cá nhân trong ngành thời trang phê bình, tấn công thậm tệ, nhưng không thể nào đáp trả được. Ngay trong một xã hội mà lúc nào hình ảnh người phụ nữ cũng được ngợi ca là bình đẳng và phát triển, một ca sĩ tên tuổi cũng từng phải ngậm đắng nuốt cay chịu đựng khi bị chà đạp, thì thử hỏi tại miền tỉnh lỵ xa xôi, một phụ nữ vô danh sẽ phải làm gì khi bị bủa vây xúc phạm?

Phải chăng những người phụ nữ phải đi thật xa mới tìm thấy được công lý cho đời mình? Những dòng tin về các người chồng Đài Loan, Hàn Quốc đánh vợ Việt Nam phải ra toà, phải bồi thường… có khi lại là một niềm an ủi cho phụ nữ Việt Nam mỗi ngày vẫn nhìn thấy các bài diễn văn vô nghĩa về quyền bình đẳng giới, quyền của phụ nữ. Một người có quê cũng từ Bến Tre lưu lạc lên thành phố, kể rằng chị từng có quán cà phê yên ổn. Cho đến một ngày viên công an xuất hiện với nghi ngờ rằng chị bán ma tuý. Trong phòng thẩm vấn, chị bị đánh bằng những cuốn sách dày vào hai thái dương đến ngất đi mà không biết vì sao. Sự việc sau đó tìm ra thủ phạm, nhưng chị không hề có được một lời xin lỗi, thậm chí còn bị đe doạ là không được lên tiếng với bất cứ ai, ngay tại quê nhà của mình.

Có thể cuộc sống đã khiến con người quen với băng-rôn, quen với tiếng vỗ tay ồn ào huyễn ảo… và rồi chỉ còn biết thì thầm với những nghịch cảnh bất toại diễn ra trước mắt mỗi ngày. Trong những bài báo mô tả về việc khám phá các động mại dâm, hình ảnh và tên tuổi của những cô gái đang bị coi là kẻ xấu luôn được trần trụi giới thiệu, minh bạch như một khoái cảm của một nền báo chí nhiều nhục dục hơn công lý. Quyền và phẩm giá của phụ nữ Việt sẳn sàng bị trả về không, mỗi khi có cơ hội. Gần đây, việc khám phá một nhóm nam nữ vị thành niên ở Đà Nẳng sống quan hệ chung chạ lẫn nhau, báo chí không ngại ngần khi rõ tên họ, năm sinh từng em, trong đó có những em chỉ vừa 15, 16 tuổi. Chắc chắn dù có bị trừng phạt, những đứa trẻ đó mãi mãi không còn bao giờ tin vào hai chữ “giáo dục”, một khi chúng đã không còn tìm thấy bàn tay nâng đỡ mà chỉ có sự chà đạp thú tính và không thương tiếc.

Một trong những kiểu hình ảnh không khó gặp trên các trang mạng, là khi các cô gái bị bắt vì tội mại dâm hay bia ôm… nhiều cô gái không còn một mảnh vãi che thân phải chịu đựng cho máy quay phim chĩa vào người soi mói một cách bỉ ổi. Hoặc cũng thiếu những hình ảnh các cô gái gục đầu che mặt trong quán bar, nhà nghĩ khi công an ập vào. Nếu đó là những bức ảnh “nghiệp vụ”, thì tại sao lại có thể lọt ra ngoài và được phát tán với một niềm khoái cảm như vậy? Trên những bài báo mô tả về mại dâm, người đọc giờ chỉ còn nhìn thấy sự mô tả tồi tệ như mua vui về những người phụ nữ hơn là tìm hiểu với trái tim con người. Những kẻ mua dâm luôn được che chở, còn những người bán dâm thì bị hành hình bởi ngôn từ và hình ảnh. Có lẽ vì vậy mà nhiều năm nay, người Việt không còn khả năng nói về người Việt đủ nhân ái bằng một phóng sự của nhà báo Pháp Mathieu Bruckmuller trên tờ The 20 Minutes, khi buồn bã mô tả về những người phụ nữ nghèo khó ở quận 6, Sài Gòn, bán dâm để lấy 3,4 USD trên những chiếc chiếu tạm, gần đó là những đứa con của họ.

Dĩ nhiên, cuộc sống luôn có hai mặt của nó. Thế nhưng nếu hai mặt là hai cực nằm xa thăm thẳm nhau, thì lại là một khía cạnh khác giới thiệu về một căn bệnh của xã hội thích giả tạo và chối từ sự thật. Bớt đi những khẩu hiệu hừng hực về giá trị và quyền của phụ nữ, dành thêm thời gian thật để tôn trọng phẩm giá và công lý vốn đã quá mong manh cho những người em, người mẹ, người chị… là điều cần thiết lúc này. Biết trân trọng quyền con người, thật sự, ở từng sự kiện nhỏ nhất, đôi khi là cách gần nhất để dựng lại nền móng đã hoang tàn. Những nền móng của sự tử tế và nhân cách tốt đẹp của người Việt hôm nay, mong manh và dường như đang mất.

________________________

Tham khảo

http://baophapluat.vn/diem-nong/cong-an-huyen-say-xin-hon-phu-nu-giua-duong-cho-vui-200726.html (http://baophapluat.vn/diem-nong/cong-an-huyen-say-xin-hon-phu-nu-giua-duong-cho-vui-200726.html)

Triển
11-17-2014, 12:04 PM
Câu chuyện một người đàn bà VN hiện đại: không đội mũ an toàn, kẹp con ở chân cũng không có mũ nốt, chạy một tay để chụp ảnh...trai đẹp "David Beckham".

Nhưng rồi bị 'trai đẹp' chụp lại mang lên facebook chê dại.

http://i.imgur.com/ZzTPuDo.png

(nguồn: https://www.facebook.com/Beckham )

bonita
11-18-2014, 06:51 AM
Dấu hiệu cao niên là hành vi ùa vào Facebook và mỗi ngày lớp dán hình ảnh mình hồi còn trẻ, lớp thì khoe cháu trai cháu gái. Cái gì mà tĩnh với lặng rồi còn từng trải biết đã già không biết nữa. Tĩnh với lặng không đòng đưa chộn rộn nghĩa là dấu hiệu của tuổi bị máu cao sợ tăng-xông. :D j/k

hihihi,
cao niên sống với kỷ niệm, ít khoe, chỉ có viết về ngày xưa, kỷ niệm, ...
còn lớp mang hình ảnh của mình đủ kiểu đủ dáng hay hình ảnh con cháu, phụ tùng, ... lên khoe trong Facebook bo gọi là "hồi xuân"
bo thấy lớp trẻ cũng rứa, hôm qua bo thì thấy cô này phe hình chụp chung với David Beckham, để luôn làm cái banner cho trang của cô ta
https://www.facebook.com/pages/T%C3%B3c-Ti%C3%AAn-TiTi/196442413719147
cái này bo gọi là tệ nạn của người Việt trên "phét bút" hay trên mạng ảo

Triển
11-18-2014, 07:06 AM
hihihi,
cao niên sống với kỷ niệm, ít khoe, chỉ có viết về ngày xưa, kỷ niệm, ...
còn lớp mang hình ảnh của mình đủ kiểu đủ dáng hay hình ảnh con cháu, phụ tùng, ... lên khoe trong Facebook bo gọi là "hồi xuân"
bo thấy lớp trẻ cũng rứa, hôm qua bo thì thấy cô này phe hình chụp chung với David Beckham, để luôn làm cái banner cho trang của cô ta
https://www.facebook.com/pages/T%C3%B3c-Ti%C3%AAn-TiTi/196442413719147
cái này bo gọi là tệ nạn của người Việt trên "phét bút" hay trên mạng ảo

Cô Tóc tiên này là thuộc loại 'hưởng sái'. :D
(Quảng cáo miễn phí mà nhiều tác dụng)

tà áo xanh
11-18-2014, 10:31 AM
Bà Bonita,



Tôi nhận thấy như vầy:




- Bà thím Bonita là một con ngườì tự nhận có ăn có học, tự khoe là đốc tờ, bác sĩ, tự bà thím selfie cái chuyện mình làm lương cao ngất ngưỡng ở trên mây (lương tổng thống cũng chẳng bõ bèn gì) chứ ai có biết về bà thím mà đặt chuyện ra nói ngoài cái điều bà thím ' phét ', cũng tự bà dương dương tự đắc giờ làm việc của bà lương trả cao đồng thời phải cho bà thím cái quyền leo lên mạng xã hội cho bà thím hồi xuân và làm bé bé bồng bông.




- Lần rồi bà thím biết thấm và kêu nài Ban Điều Hành xử phạt người này người nọ vì người ta đụng chạm bà thím nên ' bà thím shợ', nêu chính tên của người ta ra mà kêu lên công đường, không thành, nên biêt tích giang hồ, bây giờ trở ra lại giở trò tưng tửng tiếp, chán bà thím quá ơi. Cho thấy bà thím mà shợ ai, giả nai thì có.




- Cứ thấy bà thím vác bài đấu tranh cho dân chủ công lý, cho đàn bà (và cũng chính bà thím chửi đàn bà ngay trong chủ đề đó), cho người Việt dễ ghét (bà thím là ' la parisienne ' mà), cùng những bài dạy đời vân vân khuân về khác, sành đời thế mà chỉ có cái quyền tự do của cá nhân con người ta căn bản nhất trên các trang mạng xã hội thì bà thím cứ lôi ra chì chiết, xỉa xói. Bà lo chú tâm vào mà lo cho bệnh nhân của bà và chữa trị cho tốt vào, nếu bà có chút khả năng và lo cho hạnh phúc gia đình, cho chồng cho con tốt vào trước đã. Chứ dùng thời giờ làm việc của bà mà lê la trên mạng ảo dòm ngó chuyện người ta rồi lải nhải, chẳng có gì ra trò cả, chẳng khác nào mình là kẻ lạm dụng. Cô Tóc Tiên đăng hình ảnh vậy đã có xúc phạm đến người chung quanh chưa, có làm điều gì tồi bại xấu xa không, người ta có cái quyền của người ta có đụng chạm gì bà thím mà cho rằng đó là tệ nạn trên mạng ảo. Người ta đăng hình ảnh con cháu, đăng hình ảnh bản thân người ta, hay bất cứ hình ảnh gì vô hại vô can, thì có gì sai trái mà bà thím cứ ghè ghè mấy cái chuyện này và liệt vào là ' tệ nạn xã hội ' ?




Tệ nạn trên mạng ảo là tệ nạn bản thân thì khoe rùm mà lại hay chê bai kẻ khác ' phét ', tệ nạn mạng ảo là ăn cắp giờ làm việc để đi vào mạng ảo xỉa xói quyền riêng tư của người khác.

ốc
11-18-2014, 11:57 AM
"Những câu chuyện về đàn bà."

http://www.jeffbullas.com/wp-content/uploads/2011/02/Simple-Tip-How-To-Increase-Your-Facebook-Page-Fans-By-1000-percent.jpg

Vịnh Nghi
11-18-2014, 02:54 PM
Tĩnh tọa thường tư kỷ quá, nhàn đàm bất luận nhân phi. (Khi ngồi yên hãy luôn nghĩ đến sai lầm của mình, lúc chuyện phiếm chớ nên bàn luận lầm lỗi của kẻ khác.) :)

Nghi chắc chỉ là 1 sự vô ý hay hiểu lầm chi đây. Thôi thì 2 chị chín bỏ làm mười, không thì....anh Ốc lại sẵn đà phóng tác nhạc cho anh Tôm hát nữa. (j/k)

ốc
11-18-2014, 07:13 PM
Em lại nghe thánh hiền bảo trông người tốt mà lĩnh hội điều đáng học, nom người xấu mà chê trách điều nên tránh. Diễn đàn là cái chỗ nhìn người, phố rùm là cái chỗ đông người, thế là quá thích hợp cho việc nghiên cứu nhân tình thế thái. Let it be.

Tình hình hiện nay là một trường hợp bu lì trên mạng rất điển hình, em muốn theo dõi đến nơi đến chốn để viết luận án về một đề tài xã hội đương hoành hành trong thời đại a còng. This is no cat fight, it's flat track bullying, hardcore beatdown. Watch and learn.

Vịnh Nghi
11-18-2014, 08:58 PM
Anh Ốc đọc sách thánh hiền, dẫn lời thánh hiền, thấy thiên hạ hiểu lầm lục đục với nhau, không can thì thôi, lại còn hăm hở tán dương, rồi còn đòi theo dõi mí nghiên cứu, giang hồ gọi đó là Nhạc...cái gì Quần đó, quên rồi.

Dĩ hòa vi quý. Bớt một câu thì mình chẳng xấu hơn, người cũng chẳng đẹp hơn, mà ai cũng hết phiền, nhất là...anh Ốc chẳng được toại nguyện. (Lạy trời cho bài luận án....ăn ốc chọt.)

Dạ hết ý. (mang guốc xăng xớm bước nhanh ra cửa)

ốc
11-18-2014, 09:48 PM
Hiểu nhầm thì cứ để nói cho ra nhẽ, bằng không thì dĩ hoà vi quý cũng chỉ tạm thời thôi, hôm nay hoà rồi mai lại lục đục vì vẫn còn "hiểu nhầm."

Thoa
11-18-2014, 09:54 PM
Hi Vịnh Nghi , Thoa thấy chữ này tên ma viết tắt lại thành như Việt Nam "VN "
Nghe VN xổ Nho không biết đúng không nhưng cứ thấy hay hay .
Thoa cũng google đuoc mấy chữ Nho này " Kỷ sở bất dục , vật ư thi nhân " . Nghe dịch là " điều gì mình không thích thì đừng làm cho người khác " . Tỷ dụ. VN là ca si Tóc Tiên đang chia sẻ nhưng điều riêng tư hay nhưng thú vui , yêu thích của co ta trong trang mang FB cua mình thi bị những đứa ... khuất mày , khuất mặt đem đi bêu riếu , gièm pha thì VN có chịu không ? Nếu cô ca sĩ Tóc Tiên đi lạc vào ĐT mà thấy một đám rỗi hơi , rách việc hay ngồi viết cẩm nang về cách bully nguoi cô ta sẽ cảm thấy thế nào về ĐT ?
Nhưng bài vở hay dở , tốt xấu gì của người ta được cô Bo tha khắp nơi về . ĐT là nơi đ ể cô Bo xả rác à ? Nhớ lúc trước chị Lotus bị nói sao chưa ?
ĐT là một diễn đàn tư nhân do những người có tâm huyết góp công gầy dựng . Mình chơi ở đây nếu không đóng góp được gì cũng không cần phải phá đám , đạp đổ hay phá cho hôi đi chứ hả ?

NangThuyTinh
11-18-2014, 10:24 PM
Anh Ốc đọc sách thánh hiền, dẫn lời thánh hiền, thấy thiên hạ hiểu lầm lục đục với nhau, không can thì thôi, lại còn hăm hở tán dương, rồi còn đòi theo dõi mí nghiên cứu, giang hồ gọi đó là Nhạc...cái gì Quần đó, quên rồi.

Dĩ hòa vi quý. Bớt một câu thì mình chẳng xấu hơn, người cũng chẳng đẹp hơn, mà ai cũng hết phiền, nhất là...anh Ốc chẳng được toại nguyện. (Lạy trời cho bài luận án....ăn ốc chọt.)

Dạ hết ý. (mang guốc xăng xớm bước nhanh ra cửa)

Nhạc Bất Quần đó Nghi ...:)

Anh Ốc chắc đang bận bịu cơm nước ha, chứ nếu không đã vào " chị Nghi nói thế thì làm sao còn đúng nghĩa Phố Rùm" ;)

ốc
11-18-2014, 10:43 PM
Nhạc Bất Quần đó Nghi ...:)

Anh Ốc chắc đang bận bịu cơm nước ha, chứ nếu không đã vào " chị Nghi nói thế thì làm sao còn đúng nghĩa Phố Rùm" ;)

Chắc là chị Nghi hiểu nhầm thôi, nhưng mà em chín bỏ làm mười luôn cho tiện, để giành thì giờ nghiên cứu chuyện bu lì trên mạng.

mờ mờ
11-18-2014, 11:26 PM
Mờ theo chân hai nàng Nắng, Nghi vào nè...

Nghi ơi, Ốc ơi..."hiểu nhầm" ở đây là hiểu lầm chuyện gì vậy? chứ mm đọc xong cũng cảm thấy giống kiểu xai-bờ bú-lì quá nha. Có ai "thấy" giống như mm thấy hong vậy????

tà áo xanh
11-18-2014, 11:53 PM
Chào chị Vịnh Nghi,




Cảm ơn sự quan tâm ' bớt một câu mình chẳng xấu hơn ', V. Nghi yên tâm, khi cần phải lên tiếng đủ ý, nếu không cần thiết mình còn nhiều việc ngoài đời sống phải chu toàn, không lây nhây tụm năm tụm ba trên diển đàn dằng dai đâu.




Thành ý của V. Nghi nhấn nhá mấy lần hai chữ ' hiểu lầm ', V. Nghi yên tâm. Anh Ngữ, Nhật Ngữ, Pháp Ngữ mình không tự hào thông suốt hoàn toàn chứ ngôn ngữ mẹ đẻ thì đọc hiểu không là vấn đề khó khăn cỏn con nào với mình cả. Dù V. Nghi đùa, mình cũng nói rõ, là việc phóng tác nhạc có xảy ra cũng chỉ là trò đùa múa may con nít, It's their own business, not mine!




Chào Thoa đại gia. Bên tụi mình trời chiều chiều, bây giờ chuẩn bị mang giày vớ vào đi tản bộ. Ngồi xuống gõ mấy dòng mà nhìn đồng hồ cả 10 phút. Hán-Việt của V. Nghi dùng lại của cổ nhân hay của Thoa cũng quá tuyệt, của mình hỏi bác Gù cũng thâm thúy:




Quần cư chung nhật , ngôn bất cập nghĩa, hảo hành tiểu huệ; nan hĩ tai!

(Tụ họp nhau cả ngày, nói năng tào lao, làm những điều nhỏ mọn, nguy lắm thay !)

Vịnh Nghi
11-19-2014, 07:09 AM
Chắc là chị Nghi hiểu nhầm thôi, nhưng mà em chín bỏ làm mười luôn cho tiện, để giành thì giờ nghiên cứu chuyện bu lì trên mạng.

Đâu có hiểu nhầm chi. Thật ra là Nghi cà rỡn, mượn anh Ốc phá chút cho...thư giãn vấn đề ở đây. Viết bài trển, tính dán thêm mấy cái mặt cười nhưng....thôi. May mà anh có nhớ chín bỏ làm mười nên không thèm xì nẹt. Chuyện Nghi ở đây đã xong rồi. Giờ cám ơn anh Ốc cái cho phải phép hen! :)


Tà lọt lăng xăng làm sao mà kéo được cả tổng Nắng với lon ton Mờ qua tới bên này lận. Thôi dzìa làm dziệc....:D

ốc
11-19-2014, 08:50 AM
Đấy, chả có ai hiểu nhầm cả, tuyền là cố tình thôi. Keep calm and carry on.

http://3.bp.blogspot.com/-lrCCBR7Ep5g/T9S9-q8yInI/AAAAAAAAAKI/DFpq16OfycM/s640/keep-calm-who-kidding.jpg

mờ mờ
11-19-2014, 05:43 PM
Nghi ơi, Ốc à, vậy là không có hiểu lầm gì hết hén, bởi vậy hôm qua mm mới hỏi cho chắc ăn đó mà. mm là người miền Nam quen ăn ngay nói thẳng, chứ không thèm xéo xắt xỏ xiên gì cả. Nếu không vào đây thì thôi, khi đã vào thấy chuyện như thế lại không thể lặng im tiếp, nên cần phải viết một lần này.


mm xin được hỏi mọi người trong phố nói chung và các anh chị các bạn đang theo dõi mục này nói riêng, rằng Bonita đã viết những gì trong đây có ý trực tiếp tấn công hay thoá mạ gì Tà Áo Xanh hay không, để phải hứng nhận sự phản ứng thái quá của Tà Áo Xanh như thế này? Thử đặt mình vào vị trí Bonita, xin mời mọi người đọc lại những lời lẽ đầy hiềm khích, gây hấn cá nhân dưới đây của Tà Áo Xanh, rồi hãy tự cho mình một sự phán xét, một câu trả lời.


Thiết nghĩ đa số những thành viên trong diễn đàn này đều đã là phụ huynh, có trách nhiệm, làm gương nuôi dạy con cái. mm cũng đang trong vai trò của một phụ huynh, luôn theo dõi quan tâm giúp các con mình nhận biết khi xử dụng mạng chỉ vì vấn nạn cyberbullies và harassment. Đó không phải là một vấn đề nhỏ, vì có thể làm nạn nhân bị trầm cảm, lo âu, tự ti hay tệ nữa là tự tử.


Ở đây mm nhận thấy Bonita chẳng khác nào một nạn nhân của bully và harassment. Trong một diễn đàn có uy tín như thế này không thể nào chấp nhận sự tồn tại của bullying. Nếu cần đối chất hay muốn làm sáng tỏ một vấn đề một thắc mắc gì, hãy vui lòng dùng lời văn hoà nhã tế nhị. Xin nhớ ngôn ngữ đi đôi với nhân cách của từng cá nhân. Những tưởng một người có tuổi, tự cho mình có học thức cao, văn hay chữ giỏi mà lại viết ra những lời lẽ dưới đây. Đáng buồn không, đáng hổ thẹn không, hở phố?




Bà Bonita,



Tôi nhận thấy như vầy:




- Bà thím Bonita là một con ngườì tự nhận có ăn có học, tự khoe là đốc tờ, bác sĩ, tự bà thím selfie cái chuyện mình làm lương cao ngất ngưỡng ở trên mây (lương tổng thống cũng chẳng bõ bèn gì) chứ ai có biết về bà thím mà đặt chuyện ra nói ngoài cái điều bà thím ' phét ', cũng tự bà dương dương tự đắc giờ làm việc của bà lương trả cao đồng thời phải cho bà thím cái quyền leo lên mạng xã hội cho bà thím hồi xuân và làm bé bé bồng bông.




- Lần rồi bà thím biết thấm và kêu nài Ban Điều Hành xử phạt người này người nọ vì người ta đụng chạm bà thím nên ' bà thím shợ', nêu chính tên của người ta ra mà kêu lên công đường, không thành, nên biêt tích giang hồ, bây giờ trở ra lại giở trò tưng tửng tiếp, chán bà thím quá ơi. Cho thấy bà thím mà shợ ai, giả nai thì có.




- Cứ thấy bà thím vác bài đấu tranh cho dân chủ công lý, cho đàn bà (và cũng chính bà thím chửi đàn bà ngay trong chủ đề đó), cho người Việt dễ ghét (bà thím là ' la parisienne ' mà), cùng những bài dạy đời vân vân khuân về khác, sành đời thế mà chỉ có cái quyền tự do của cá nhân con người ta căn bản nhất trên các trang mạng xã hội thì bà thím cứ lôi ra chì chiết, xỉa xói. Bà lo chú tâm vào mà lo cho bệnh nhân của bà và chữa trị cho tốt vào, nếu bà có chút khả năng và lo cho hạnh phúc gia đình, cho chồng cho con tốt vào trước đã. Chứ dùng thời giờ làm việc của bà mà lê la trên mạng ảo dòm ngó chuyện người ta rồi lải nhải, chẳng có gì ra trò cả, chẳng khác nào mình là kẻ lạm dụng. Cô Tóc Tiên đăng hình ảnh vậy đã có xúc phạm đến người chung quanh chưa, có làm điều gì tồi bại xấu xa không, người ta có cái quyền của người ta có đụng chạm gì bà thím mà cho rằng đó là tệ nạn trên mạng ảo. Người ta đăng hình ảnh con cháu, đăng hình ảnh bản thân người ta, hay bất cứ hình ảnh gì vô hại vô can, thì có gì sai trái mà bà thím cứ ghè ghè mấy cái chuyện này và liệt vào là ' tệ nạn xã hội ' ?




Tệ nạn trên mạng ảo là tệ nạn bản thân thì khoe rùm mà lại hay chê bai kẻ khác ' phét ', tệ nạn mạng ảo là ăn cắp giờ làm việc để đi vào mạng ảo xỉa xói quyền riêng tư của người khác.

ốc
11-19-2014, 06:50 PM
mm là người miền Nam quen ăn ngay nói thẳng, chứ không thèm xéo xắt xỏ xiên gì cả.
Chị mờ viết như thế là có ý xỏ xiên người miền Bắc như em chứ còn gì nữa.

Em theo dõi tình hình thì đoán là người này ghét người kia vì tự khoe làm đốc tờ, cứ nhắc chuyện ấy mỗi khi không vừa lòng nhau. Thánh hiền dạy rằng "quân tử thiện tàng" nghĩa là: coi chừng tụi nó ghen. Rút kinh nghiệm thì từ rày cứ khoe là làm nội trợ, vào nhà ai cũng đem bánh đem trái với cà phê, rượu chè ra mời lấy lòng, thì mới là khéo léo.

Người Mỹ có câu "green with envy" cho nên thấy màu tượng trưng cho sự ghen ghét là màu xanh thì lo chuẩn bị nhặt dép lên mà cong đuôi chạy. Em dặn chung mọi người để biết mà phòng thân.

Thoa
11-19-2014, 07:23 PM
Em chống càm ngồi si nghĩ để không hiểu lầm ai , hiểu lầm chuyện gì .

Triển
11-19-2014, 08:19 PM
Chị mờ viết như thế là có ý xỏ xiên người miền Bắc như em chứ còn gì nữa.

Đó là phần xác, còn phần hồn là người Hoéng coỏng. :D j/k

gun_ho
11-19-2014, 08:35 PM
Chị mờ viết như thế là có ý xỏ xiên người miền Bắc như em chứ còn gì nữa.

.

Có lẽ là một cách nói bãi buồi của người miền nam thì phải.

Thoa
11-19-2014, 09:12 PM
Chỉ có người Nam nói thẳng , còn mấy người khác như : Bắc , Trung , Minh Hương ... nói cong , quẹo , xỏ xiên ?
Mấy ngươi khác có cảm thấy bị bullied , insulted không ? Để em ngồi làm thư ký ghi vô hồ sơ để tiện việc điều tra .

ốc
11-19-2014, 10:14 PM
Có lẽ là một cách nói bãi buồi của người miền nam thì phải.

Em nghĩ là kiểu nói đùa irony của người Assie.

tà áo xanh
11-19-2014, 10:35 PM
Chị Mờ Mờ,




Những lời nói của tôi, tôi có trách nhiệm với chúng. Tuy nhiên, tôi có quyền giữ im lặng khi thấy không cần thiết giải thích cho đối tượng dở hơi, thấy đâu có chuyện là ăn có, thả đôi ba lời trống trổng tấn công, không đầu không đuôi rồi "cong đuôi" lên chạy. Chạy đi rồi chạy lại ăn có tiếp.




Hôm qua tôi đã không nói với chị lời nào mặc dù chị đã dùng hai chữ ' cyber bully ' và có mời gọi người vào cùng 'thấy' với chị. Chị 'thấy' thế nào đó là quyền của chị tôi không cần thiết lên tiếng. Nhưng tôi sẽ sẵn sàng đối thoại khi vấn đề được đặt ra với sự nghiêm túc.




Hôm nay chị cũng đã không trực tiếp với tôi như một sự giao tiếp lịch sự căn bản nhất của người văn minh, mà nêu tên người khác để đối thoại, trong khi nội dung thì khoanh bài của tôi và nhắc đến tên tôi để hài và gán tội, chỉ trích, theo cách nghĩ của chị như một quan toà.




Dầu vậy, hôm nay tôi viết trực tiếp với chị, vì lý do gì đọc đến cuối, chị sẽ rõ.




Biết rằng, chị ngấp nghé chỗ này từ hôm qua lận.




Chị thả vào hai chữ ' cyber bully ' từ hôm qua, hỏi ai thấy như chị để người khác thay thế chị làm cái việc thay trời hành đạo, chị ngồi không ngư ông đắc lợi. Nên khi chưa thấy ai vào, chắc chị khẩn trương và trở vào một lần nữa nhưng cũng lại không trực tiếp với tôi.




Tôi hiếu kỳ muốn biết trong 10 phần được mấy phần chị thương người, mấy phần chị mượn ván qua cầu, mượn danh nghĩa cao cả cho mục đích thanh toán ân oán riêng xưa?




Ngày trước tôi với Thoa chi là bạn bè đùa chơi thân mật cho vui với nhau thôi, gọi nhau bằng hai chữ ' đại gia ', không mắc mớ gì đến chị cả mà chị cũng chẳng ưng và buông lời xa gần khiêu khích, mỉa mai, rất thiếu lành mạnh và vô tình lôi kéo theo những người bạn của chị theo chị làm việc đó mà họ không hiểu nguyên nhân sâu xa từ đâu. Lúc đó, chị có nghĩ đến mình làm vậy là gây hấn hay không, có gây trầm cảm, hụt hẫng, thất vọng nơi người khác không? Có nghĩ đến con chị biết sẽ nghĩ về mẹ ra làm sao không? Ngày hôm nay, nhìn xem, qua những lời cao đẹp của chị, từ đầu đến đuôi, có chỗ nào cho thấy dù là một mảy may nhỏ chị đã có nghĩ đến ca sĩ Tóc Tiên, cô ây sẽ có cảm giác gì, suy nghĩ gì, tâm trạng gì và hàng ngàn người Việt Nam khác được gom vào và liệt vào tệ nạn của người Việt Nam trên ' phét bút ' hay trên mạng ảo. Hay ta cứ mặc kệ cho những ai không có mặt, kệ họ bị sỉ nhục, kệ họ bị xách nhiễu, và tạo thành tiền lệ và lâu ngày những hành động này trở thành và được tiếp nhận là những điều bình thường?




Bản thân chị và bản thân tôi cũng là những cá nhân hiện hữu trong những trang mạng xã hội (trang mạng ảo là cách gọi tôi không thích dùng), cũng từng đăng hình ảnh bản thân và con cái vào mạng, và khi bị người khác nhận định méo mó, dị hợm thì nếu chị không có cảm giác gì thì ít ra cũng nên tôn trọng phản ứng của người khác. Phản ứng của tôi vừa cho những người không hiện diện ở Đặc Trưng và vừa cho bản thân cá nhân tôi. Sự phản ứng của con người tùy vào đối tượng đó như thế nào khi mà đây không phải là lần đầu sự tấn công quyền cá nhân sinh hoạt trên mạng xã hội xảy ra trên Đặc Trưng khởi từ một người và đều có liên quan trực tiếp đến cá nhân tôi. Hành động này chưa chấm dứt và tiếp tục luồn lách luật lệ để tấn công người thì sẽ còn những phản ứng tiếp nối. Chị đừng có vin vào cái ngọn rồi tự mình làm quan toà, rồi thương thay tiếc thay buồn thay mà không nhìn thấu cội rễ từ đâu.




Nếu chị không muốn trực tiếp khi nói chuyện thì không nên nêu tên người khác ở đầu bài mà nội dung đề cập và khoanh bài của tôi rồi gián tiếp nhắc đến tên tôi và phán quyết thế này thế khác. Vừa thiếu lịch sự lại vừa thiếu lịch thiệp trong giao tiếp.




Còn ân oán riêng tư chị với tôi, chị lấy lý do dị ứng với Cộng Sản nên dị ứng hai chữ ' đại gia ' khi tôi và Thoa đùa với nhau. Dị ứng sao không cho tôi và Thoa biết cảm giác của chị một cách đường hoàng chính chính thẳng thắn trực tiếp mà phải đứng từ xa mỉa mai, bóng gió. Nguồn cội vấn đề chính là từ xa hơn nữa, trong một chương trình nhạc thính phòng Đặc Trưng, chị nhờ vả tôi một việc, rồi chẳng rõ, chị hiểu lầm kể công kể cán gì đó, một sự nhầm lẫn đáng tiếc của chị, rồi làm mặt giận tôi, từ đang làm thân tình với tôi chuyển sang làm mặt lạ mà không để tôi một cơ hội nào giải thích. Tôi cũng chẳng buồn hỏi cho ra lẽ và cũng chẳng thấy buồn vì cũng chẳng tiếc một người bạn vừa hẹp lượng, vừa nông cạn.




Tôi viết với chị một lần xem như trọn cái tình một lần quen biết với chị, và, cũng để cho tròn với trách nhiệm của tôi một cách tự ý thức, tự nguyện, tự giác chứ không phải vì chị.

bonita
11-20-2014, 05:55 AM
Hãy chấm dứt bạo lực và tra tấn ở Việt Nam!



https://www.youtube.com/watch?v=1AYGkkyEFgU


Xin các bạn hãy chia sẻ clip này của cô Huỳnh Thục Vy, lên tiếng với thế giới về nạn sử dụng bạo lực và tra tấn của nhà cầm quyền Việt Nam. Cảm ơn các bạn.

Sau đây là nội dung tiếng Việt:


Tôi là Huỳnh Thục Vy, một blogger bất đồng chính kiến, một người bảo vệ nhân quyền tại Việt Nam. Trong khi tôi đang chia sẻ với bạn những lời này, tra tấn và bạo lực chống lại người dân, đặc biệt là những người bất đồng chính kiến vẫn còn tiếp tục và ngày càng nghiêm trọng hơn.

Các nguyên tắc phổ quát: Tự do, Dân chủ và Nhân quyền là những thứ xa xỉ đối với người dân của chúng tôi. Nông dân bị di dời khỏi vùng đất của họ. Công nhân bị bóc lột trong các nhà máy. Những người biểu tình bị đánh đập tàn nhẫn do sự tụ tập để bày tỏ lòng yêu nước ôn hòa.

Chúng tôi thực sự muốn có dân chủ. Chúng tôi thực sự muốn được tự do. Chúng tôi thực sự muốn có nhân quyền. Những giá trị này được bảo vệ và phát huy ở đất nước các bạn, nhưng ở đất nước chúng tôi, chúng tôi phải trả một giá cao cho những điều đó.

Chúng tôi có thể bị bỏ tù vì thực hiện quyền tự do tôn giáo, ngôn luận, hội họp ôn hòa và lập hội. Các nhà chức trách không chỉ sử dụng công cụ pháp lý để bịt miệng những người bất đồng chính kiến, mà còn sử dụng bạo lực và tra tấn đối với họ.

Qua các năm, số nạn nhân bạo lực của chính quyền tăng lên nhanh chóng. Chúng tôi thường xuyên bị tấn công bạo lực bởi những tên côn đồ được hỗ trợ bởi công an và thậm chí cả công an mặc đồng phục trong đồn cảnh sát.

Tương lai của đất nước chúng tôi sẽ ra sao với bạo lực của chính quyền? Làm thế nào trẻ em của chúng tôi sẽ lớn lên khi họ thường nhìn thấy cha mẹ của chúng bị đánh đập. Chúng tôi không được hưởng cuộc sống yên bình và không thể góp phần xây dựng đất nước của chúng tôi bởi vì các cơ quan thực thi pháp luật không ngần ngại vi phạm nhân quyền một cách thô bạo.

Chúng tôi muốn nói với thế giới rằng chúng tôi chỉ thực sự muốn thực hiện các quyền cơ bản của chúng tôi.

Các bạn sẽ giúp chúng tôi? Chia sẻ video này và có những hành động để nói với các nhà chức trách Việt Nam:

Trả lại đất cho dân oan nghèo khổ!

Trả lại quyền tự do của công đoàn cho người lao động.

Trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân của chúng tôi!

Trả lại chùa và nhà thờ cho các tôn giáo!

Trả tự do cho các tù nhân lương tâm!

Với video này, tôi có thể yêu cầu các bạn hãy giúp chúng tôi:

Ngăn chặn bạo lực! Ngăn chặn tra tấn tại Việt Nam!




Theo FB Con Đường Việt Nam (https://www.facebook.com/quyenconnguoi?ref=hl)

tư mã tai trâu
11-20-2014, 06:08 AM
Hê nô bo @};-,

Bo có rảnh chạy qua quán Lá chẩn bệnh sơ sơ cho anh Tôm. Coi tay giả bị thúc thủ hay chỉ là game thủ nha.

ốc
11-20-2014, 07:45 AM
Trả lại quyền tự do ngôn luận cho người dân của chúng tôi!

Here here!!!

V.I.Lãng
11-20-2014, 08:59 AM
Chào Tất cả ,

V2012 mới vừa sáng mắt một chút , vô đây thấy mục "Những câu chuyện về đàn bà" trông hấp dẫn quá . Mình nhào vô cửa sau (đọc) , vậy là mình dính chấu . Thà không thấy , không đọc thì thôi , mà đã lỡ nhìn thoáng qua rồi thì mình xin lần về quá khứ của những personal posts của các thành viên trong đây . V2012 cho thông qua mấy cái posts đàn bà dài dằng dặc mang từ nơi khác về . Mình chỉ bắt đầu từ post #15 .



- Già hồi xuân:

Già mà được hồi xuân đó là chuyện tốt , chuyện đáng ca ngợi , chứ sao thím Bonita lại lấy ra làm trò hề cho thiên hạ . Làm bác sĩ phải dư hiểu điều tâm lý này , cớ sao lại đi viết những lời ngớ ngẩn như thế . Khi thím viết chắc thím đã ám chỉ một ai trong Phố , nhưng vô tình, trong Phố rất nhiều người cũng thường viết chuyện nhà, hình ảnh con cháu vợ chồng mang vô . Thím viết mà thím không nghĩ xa xa một chút . Cũng như lần trước, thím bị bá tánh "quần" cho một trận te tua , V2012 tôi những tưởng thím đã rút kinh nghiệm .



Người ta, nhất là đàn bà đã tốn biết bao nhiêu tiền để tân trang lại nhan sắc , nếu có khởi sắc thì người ta đem khoe một chút , đó cũng là chuyện bình thường .

Nhớ lúc trước , V2012 có đọc thoáng qua , ai đó đã viết (tạm viết lại): mấy đốc rỗi việc , leo nét, tán láo, viết bậy viết bạ cho bà con lên tăng xông chơi ... Quả đúng thật !!!


Còn nữa

Người ta có thời gian ôn lại quá khứ, viết vào Phố Đặc Trưng, cũng là chuyện của người ta , sao thím Bonita lại khui ra cho là Già hồi xuân . Thiệt hết biết !

V2012 tôi không có facebook account , vì thấy không cần thiết . Tôi không cần vô facebook xem ai phét ai không . Tôi có dư thời gian thì đọc vài trang sách cho mở mang kiến thức, vô internet thăm bạn hiền , đọc vài tin tức cho biết với thiên hạ . Nhiều người rỗi quá cứ đi theo dõi người này người nọ rồi cho họ "phét" ... không bằng mình . Thiệt là bó tay !!!


V2012 rất đồng ý với thím Tà Áo Xanh về điểm này:



- Bà thím Bonita là một con ngườì tự nhận có ăn có học, tự khoe là đốc tờ, bác sĩ, tự bà thím selfie cái chuyện mình làm lương cao ngất ngưỡng ở trên mây (lương tổng thống cũng chẳng bõ bèn gì) chứ ai có biết về bà thím mà đặt chuyện ra nói ngoài cái điều bà thím ' phét ', cũng tự bà dương dương tự đắc giờ làm việc của bà lương trả cao đồng thời phải cho bà thím cái quyền leo lên mạng xã hội cho bà thím hồi xuân và làm bé bé bồng bông.



---


Gửi thím Tà Áo Xanh ,

Như hôm trước , V2012 tôi có viết gửi thím ... viết chữ font nhỏ quá ... Đọc không được ...

Thật vậy , tôi chẳng bao giờ đọc bài của thím , cứ hễ thấy tên thím là tôi hong dám click vô . Chỉ sợ hại mắt , nên tôi chẳng biết gì về thím cả .

Bữa nay, tôi vô mục " ... đàn bà ... " rất nhiều chuyện xảy ra . Thấy căng quá , mà tôi hong đọc được phần của thím . Tôi mới zoom ra 175% , mới đọc được từng chữ , và đọc luôn cái signature của thím "Inner peace is the key ..." . Tôi đồng ý với thím 100% về cái signature .


Thím Tà Áo Xanh ơi, thôi thì thim Bonita chỉ nói vu vơ thôi , trúng ai người đó "hưởng" . Nhưng vì thím trực tính quá, chắc có lẽ inner peace của thím bị giao động . Cứ cho mọi việc qua đi .


Tóm lại, ở Đặc Trưng chú thím nào có hình cứ dán , có chuyện gia đình cứ kể (gỡ rối tơ lòng sẽ tiếp theo liền) ... Chứ nếu chú thím không dán, không kể thì Phố Rùm sẽ thành Phố Vắng :)


Viết dài rồi mà lại quên chuyện nho . Nho của V2012 là cho ngâm thành giấm hết , nên hogn có nho để khoe . V2012 xin gửi thêm 8 chữ nữa:

Gieo vui , vui nở .
Gieo phiền, phiền sanh.

chieubuon_09
11-20-2014, 09:43 AM
Chào phố cùng các anh chị trong mục này,

Chiều không biết nói gì hơn là xin được chia sẻ tấm hình con chim hòa bình. Ai cũng có có những lý lẽ riêng. Pro Vs Con . Cầu mong sự bình tâm đến với các anh chị .

http://i.imgur.com/vAQEZ2S.jpg

Nguồn hình : Google

Rong Rêu
11-20-2014, 10:34 AM
Ôi đàn bà là những niềm đau...ôi đàn bà là ngọc ngà trrrrrăng sao làm tim nhỏ máu.

(lót dép ngồi im lặng 1 góc, ai yêu hòa bình yêu cả chiến tranh ngồi bên cạnh, tui hỏng có xô)

tà áo xanh
11-20-2014, 11:04 AM
Thím Tà Áo Xanh ơi,




Ơiiii! Tà Áo Xanh tui đây, khoẻ không thím V2012.

Tui không định, đúng ra thì không muốn, trở lại viết gì thêm trong này vì viết hơn cả đầy đủ cần phải viết trong này rồi. Và, khi chủ nhân là thím Bonita tiếp nối với chuỗi bài của chủ đề này, dù muốn dù không, điều này tôi thấy cần tôn trọng, chuyện nào ra chuyện đó. Xem như là bài này của tôi, xin phép thím Bonita vậy nhé.

Tui vào chào thím V2012 là vì đọc và bỗng thấy tức cười ngang với cái ngang ngang của thím. Dạo trước thím kêu font chữ ký của tôi nhỏ xíu đọc không ra, bây giờ đến cả toàn bài font chữ nhỏ thím đọc chẵng vào nên phải zoom 175%. Mới có chừng 2 tháng hơn, mắt thím lên độ nhanh không thua gì mắt tui. Mắt tui bây giờ buổi sáng thức dây vẫn cái tính lười không đeo mắt kính vào, tui gõ bài xong có khi còn không đọc ra mình viết gì. Mà thím thông cảm, tôi quen dùng kiểu chữ đó rồi, tui lại ít khi thay đổi một khi đã thích điều gì. Thím không đọc bài của tui vậy mà hoá ra hay cho thím, chứ tui chẳng có nhiều đề tài thú vị để viết ngoài những gì liên quan mật thiết với đời sống hàng ngày của tui và tui không viết văn làm tho gì.

Thím không biết gì về tui, tui cũng đâu thông tường được bao nhiêu về thím. Mỗi hôm vào Phố Đactrung, tui lướt một vòng ở trang bài mới, bài nào mới nhất nằm trên trước, có gì hay hay tôi bấm vào đọc. Có khi cũng bấm lọt vào bài của trang nhà thím, tui thấy hình ảnh trong đó thím chụp tầm ngắm đâu ra đó, ngay ngắn, chuẩn, cho thấy người chụp ảnh đặt để nhiều suy nghĩ và tâm tứ chứ không chụp qua loa đại để. Tuy nhiên, thím cho nhiều hình vô một bài, có khi quá nhiều nữa, phải chờ đợi lâu quá mà tui lại gấp gáp nên tụi không có xem hết và đọc hết. Biết đâu chừng là ý thích của thím muốn đăng như vậy chứ không chia ra thành phần nhỏ, nên thôi, thím thích và mọi người khác thích thì cứ giữ nguyên như vậy.

Inner Peace là lời dạy của đức Dalai Lama, không phải lời của tui, nói rõ thêm cho những ai cũng không đọc rõ chữ ký của tui. Tui cũng chẳng rõ có bao giờ mình đã đạt được đến ' cảnh giới ' của Inner Peace chưa, nhưng biết cảm nhận được sự hạnh phúc ra làm sao. Cảm giác đó không có bất kỳ điều gì có khả năng đẫy lui được ngoại trừ chính bản thân mình muốn kéo tâm trạng mình xuống.

Thím đồng ý với tui 100% xem như là có điều gì đó trong quan điểm giữa tôi và thím tương đồng, là một điều nên hoan hỉ. Vì nếu thím không đồng ý thì thiệt tình tôi cũng không thể là một tui khác hơn, làm khác hơn.

Thôi tui ngừng nghen thím. Sau bài này tui sẽ không viết thêm ở đây vì đã nói sẽ giữ lời tôn trọng việc đăng bài theo mạch của chủ nhân. Nếu thím V2012 không ngại đọc chữ nhỏ thì tui thỉnh thoảng sẽ ghé nhà thím tán gẫu ngang ngang chuyện đời. Còn không thì kẻ như một tình cờ lướt qua đời nhau, nhé.

Ngày an lành, V2012 & Tất cả.

Thoa
11-20-2014, 11:04 AM
Chào Tất cả ,

V2012 mới vừa sáng mắt một chút , vô đây thấy mục "Những câu chuyện về đàn bà" trông hấp dẫn quá . Mình nhào vô cửa sau (đọc) , vậy là mình dính chấu . Thà không thấy , không đọc thì thôi , mà đã lỡ nhìn thoáng qua rồi thì mình xin lần về quá khứ của những personal posts của các thành viên trong đây . V2012 cho thông qua mấy cái posts đàn bà dài dằng dặc mang từ nơi khác về . Mình chỉ bắt đầu từ post #15 .



- Già hồi xuân:

Già mà được hồi xuân đó là chuyện tốt , chuyện đáng ca ngợi , chứ sao thím Bonita lại lấy ra làm trò hề cho thiên hạ . Làm bác sĩ phải dư hiểu điều tâm lý này , cớ sao lại đi viết những lời ngớ ngẩn như thế . Khi thím viết chắc thím đã ám chỉ một ai trong Phố , nhưng vô tình, trong Phố rất nhiều người cũng thường viết chuyện nhà, hình ảnh con cháu vợ chồng mang vô . Thím viết mà thím không nghĩ xa xa một chút . Cũng như lần trước, thím bị bá chúng "quần" cho một trận te tua , V2012 tôi những tưởng thím



Người ta, nhất là đàn bà đã tốn biết bao nhiêu tiền để tân trang lại nhan sắc , nếu có khởi sắc thì người ta đem khoe một chút , đó cũng là chuyện bình thường .

Nhớ lúc trước , V2012 có đọc thoáng qua , ai đó đã viết (tạm viết lại): mấy đốc rỗi việc , leo nét, tán láo, viết bậy viết bạ cho bà con lên tăng xông chơi ... Quả đúng thật !!!


Còn nữa

Người ta có thời gian ôn lại quá khứ, viết vào Phố Đặc Trưng, cũng là chuyện của người ta , sao thím Bonita lại khui ra cho là Già hồi xuân . Thiệt hết biết !

V2012 tôi không có facebook account , vì thấy không cần thiết . Tôi không cần vô facebook xem ai phét ai không . Tôi có dư thời gian thì đọc vài trang sách cho mở mang kiến thức, vô internet thăm bạn hiền , đọc vài tin tức cho biết với thiên hạ . Nhiều người rỗi quá cứ đi theo dõi người này người nọ rồi cho họ "phét" ... không bằng mình . Thiệt là bó tay !!!


V2012 rất đồng ý với thím Tà Áo Xanh về điểm này:




---


Gửi thím Tà Áo Xanh ,

Như hôm trước , V2012 tôi có viết gửi thím ... viết chữ font nhỏ quá ... Đọc không được ...

Thật vậy , tôi chẳng bao giờ đọc bài của thím , cứ hễ thấy tên thím là tôi hong dám click vô . Chỉ sợ hại mắt , nên tôi chẳng biết gì về thím cả .

Bữa nay, tôi vô mục " ... đàn bà ... " rất nhiều chuyện xảy ra . Thấy căng quá , mà tôi hong đọc được phần của thím . Tôi mới zoom ra 175% , mới đọc được từng chữ , và đọc luôn cái signature của thím "Inner peace is the key ..." . Tôi đồng ý với thím 100% về cái signature .


Thím Tà Áo Xanh ơi, thôi thì thim Bonita chỉ nói vu vơ thôi , trúng ai người đó "hưởng" . Nhưng vì thím trực tính quá, chắc có lẽ inner peace của thím bị giao động . Cứ cho mọi việc qua đi .


Tóm lại, ở Đặc Trưng chú thím nào có hình cứ dán , có chuyện gia đình cứ kể (gỡ rối tơ lòng sẽ tiếp theo liền) ... Chứ nếu chú thím không dán, không kể thì Phố Rùm sẽ thành Phố Vắng :)


Viết dài rồi mà lại quên chuyện nho . Nho của V2012 là cho ngâm thành giấm hết , nên hogn có nho để khoe . V2012 xin gửi thêm 8 chữ nữa:

Gieo vui , vui nở .
Gieo phiền, phiền sanh.

Hi V ,
Đọc cách viết của V lại thấy " thẳng" cũng có nhiều kiểu ! :D . Xấu , đẹp tuỳ người chọn .

Còn ... Nho của V , thôi để dành làm rượu vang trắng , vang đỏ đi . Phố đã nhiều Nho chùm lắm rồi .:D

Giữ gìn sưc khỏe là trên hết , đừng ráng đọc ba cái chuyện thị phi này mà ảnh hưởng tới thị lực . Thoa sẽ qua nhà V học nấu ăn tiếp nếu có cơ hội .

Thoa
11-20-2014, 11:18 AM
Hê nô bo @};-,

Bo có rảnh chạy qua quán Lá chẩn bệnh sơ sơ cho anh Tôm. Coi tay giả bị thúc thủ hay chỉ là game thủ nha.

Ý hay đó anh Tư . Thay vì Bonita cứ đi lươm lon , lượm rác bày xả trong phố , ăn nói bậy bạ rồi không dám chịu trách nhiệm , hèn nhát lẩn tránh hay kiếm vây cánh giải vây. Bây giờ có chỗ đ ể trổ nghề đ ốc tơ rồi đo . Nếu không chữa trâu lành thành trâu què , ủa phải viết là Tôm lành thành Tôm què thì anh Tôm phải hát một bài để cảm tạ đ ốc tơ của Phố đ ó .

tư mã tai trâu
11-20-2014, 11:45 AM
Ý hay đó anh Tư . Thay vì Bonita cứ đi lươm lon , lượm rác bày xả trong phố , ăn nói bậy bạ rồi không dám chịu trách nhiệm , hèn nhát lẩn tránh hay kiếm vây cánh giải vây. Bây giờ có chỗ đ ể trổ nghề đ ốc tơ rồi đo . Nếu không chữa trâu lành thành trâu què , ủa phải viết là Tôm lành thành Tôm què thì anh Tôm phải hát một bài để cảm tạ đ ốc tơ của Phố đ ó .

Hình như cô có vẻ quá đáng rồi đó. Please stop it.

tà áo xanh
11-20-2014, 11:58 AM
Ban nãy laoy hoay bấm bài đăng xong mới thấy Thoa đồng hương, không kịp bắt tay chào buổi sáng với nàng.

Quành lại một chút thôi, để vẫy vẫy tay với Thoa và kéo tay rủ Thoa đi uống Café sáng, hôm qua mới trúng số, TAX đãi, nha.



@};-@};-@};-

Thoa
11-20-2014, 12:44 PM
Nghi ơi, Ốc à, vậy là không có hiểu lầm gì hết hén, bởi vậy hôm qua mm mới hỏi cho chắc ăn đó mà. mm là người miền Nam quen ăn ngay nói thẳng, chứ không thèm xéo xắt xỏ xiên gì cả. Nếu không vào đây thì thôi, khi đã vào thấy chuyện như thế lại không thể lặng im tiếp, nên cần phải viết một lần này.


mm xin được hỏi mọi người trong phố nói chung và các anh chị các bạn đang theo dõi mục này nói riêng, rằng Bonita đã viết những gì trong đây có ý trực tiếp tấn công hay thoá mạ gì Tà Áo Xanh hay không, để phải hứng nhận sự phản ứng thái quá của Tà Áo Xanh như thế này? Thử đặt mình vào vị trí Bonita, xin mời mọi người đọc lại những lời lẽ đầy hiềm khích, gây hấn cá nhân dưới đây của Tà Áo Xanh, rồi hãy tự cho mình một sự phán xét, một câu trả lời.


Thiết nghĩ đa số những thành viên trong diễn đàn này đều đã là phụ huynh, có trách nhiệm, làm gương nuôi dạy con cái. mm cũng đang trong vai trò của một phụ huynh, luôn theo dõi quan tâm giúp các con mình nhận biết khi xử dụng mạng chỉ vì vấn nạn cyberbullies và harassment. Đó không phải là một vấn đề nhỏ, vì có thể làm nạn nhân bị trầm cảm, lo âu, tự ti hay tệ nữa là tự tử.


Ở đây mm nhận thấy Bonita chẳng khác nào một nạn nhân của bully và harassment. Trong một diễn đàn có uy tín như thế này không thể nào chấp nhận sự tồn tại của bullying. Nếu cần đối chất hay muốn làm sáng tỏ một vấn đề một thắc mắc gì, hãy vui lòng dùng lời văn hoà nhã tế nhị. Xin nhớ ngôn ngữ đi đôi với nhân cách của từng cá nhân. Những tưởng một người có tuổi, tự cho mình có học thức cao, văn hay chữ giỏi mà lại viết ra những lời lẽ dưới đây. Đáng buồn không, đáng hổ thẹn không, hở phố?

Không đọc thì thôi . Đọc cách viết của mờ mờ xong lại thấy ... Đáng buồn cho mờ mờ , đáng hổ thẹn cho mờ mờ lắm lắm ! .

Phải trái thị phi đi lấp liếm . "Bullying" mà mờ mờ nói là Ai "bully " Ai đây ? Tôi và chị Ta Ao Xanh chưa bao giờ dám đòi xử Ai như Bonita đã từng trịch thượng đoi . Tôi và Chị TAX chẳng bao giờ đòi ban , đòi thưa kiện xài luật quốc tế " Wikipedia " tống giam , phạt tiền , phạt vạ ai như Bonita đã từng làm qua . Kẻ ngang ngược , bạo hành , quấy phá là Bonita chứ không phải chúng tôi . Bonita vẫn kè theo cứ tiếp tục dèm pha , xúc xiểm . Bị cấm không cho rồi vẫn bóng gió chửi . Mờ mờ cũng đa công nhận rồi đó không trực tiếp ( tức là không để thẳng tên Ta Ao Xanh thôi) nhưng có " gián tiếp" đề cập và bôi nhọ chị TAX , vô hình chung là bôi nhọ và đung chạm tới tat mọi người chơi net .
Chị mờ mờ lấp lửng cho rằng chị TAX là "người có tuổi, tự cho mình có học thức cao, văn hay chữ giỏi" (sic). Vậy có điều nào Bonita " thua" chị TAX không ? Bonita chỉ mới vị thành niên ? Bonita chưa từng lập gia đình , có con có cái ? Bonita là kẻ vô Văn hoá hay vác mạc đốc tờ ( lương 200 EU một giờ ?) . Tất cả những thứ Bonita noi chỉ là xạo , nổ thôi phải không ?
Ăn nói hoà nhã đối với mơ mờ là thể nào ? Bạ đâu cũng " cưng" hay từ nhà này chửi xéo , bóng gió , xỏ xiên qua nhà khác ?
Khi người ta thẳng thắn đưa ra một vấn đề thì không bị gõ mõ xua chuông hoặc ỏng ẹo hòng đánh lạc hướng dư luận . Mờ mờ đã làm mẹ qua . Cô Tóc Tiên rất trẻ , cha mẹ cô ta chắc cũng cỡ mờ mờ là cùng . Mờ mờ có chịu đe con gái mình vô tình chơi trên FB mà bị bullied bơi những đứa mất tư cách như Bonita không ?
Tôi không biết chị TAX và Mờ mờ có qua lại hay hiềm khích gì với nhau trước đó . Chữ " đại gia" không có nghĩa gì với tôi , nếu như cho mờ mờ đuoc thì tôi đã cho . Tư cách con người không đo bằng tiền bạc . Tôi chắc chắn giàu hơn nhiều kẻ khác bằng nhiều thứ nhưng tiền bạc không năm trong so ddo . Nếu bạn bè trong Net có chòng ghẹo thì tôi làm lơ .Điều gì đưa tôi mà tôi không nhận thì là của người ấy thôi . Mơ mờ cũng nhiều tài , nhiều bạn lăm mà . Đừng có để một thứ hư danh " đại gia" bận bịu trong lòng chứ .
Những gì Bonita làm hãy để Bonita chịu trách nhiệm . Mờ mờ không phải là phụ huynh của Bonita , càng bào chữa lại càng làm trò hề cho những ai theo dõi .

ốc
11-20-2014, 02:56 PM
Ôi đàn bà là những niềm đau...ôi đàn bà là ngọc ngà trrrrrăng sao làm tim nhỏ máu.

Sao không trích dẫn luôn truyện Kiều cho nó sang:

Nhỡ mang cái phận đàn bà
Ghen tuông thì mới đúng là đại gia
(tả Hoạn Thưa)

NangThuyTinh
11-20-2014, 03:07 PM
Ý hay đó anh Tư . Thay vì Bonita cứ đi lươm lon , lượm rác bày xả trong phố , ăn nói bậy bạ rồi không dám chịu trách nhiệm , hèn nhát lẩn tránh hay kiếm vây cánh giải vây. Bây giờ có chỗ đ ể trổ nghề đ ốc tơ rồi đo . Nếu không chữa trâu lành thành trâu què , ủa phải viết là Tôm lành thành Tôm què thì anh Tôm phải hát một bài để cảm tạ đ ốc tơ của Phố đ ó .


Hình như cô có vẻ quá đáng rồi đó. Please stop it.

Anh Tư, anh Tư không thấy đây là cách "ứng xử" của "đại gia" đó ư ? Không biết là "đại gia" giả, hay thiệt, tự phong hay bạn bè phong cho? ....mà đọc lên là thấy câu văn đầy sự khinh mạn, trịch thượng, đúng là "văn phong " của "đại gia" có khác !
Mà, không hiểu giữa chị Thoa và anh Tôm có thù oán bao đời mà buông lời nghe như là một lời nguyền rủa. Quá là độc ác !

Thoa
11-20-2014, 03:09 PM
Đúng là tự đ iển Ốc_phọt ha ! Oxfort ( sic) là chữ của Bác sĩ tốt nghiệp ở đó ra . Tui bấm nửa chữ nó đa ra nguyên con . Tui bấm không đúng nó đã gạch xanh gạch đỏ . Dốt hết cỡ thợ mộc ( xin lỗi thợ mộc . Thợ mộc không hẳn là dốt . Tui chỉ nghe người ta nói vậy ) . Cái thứ rởm đời vậy mà đ ươc ghen tỵ là nên mừng mới phải . :)

Thoa
11-20-2014, 03:15 PM
[/B]



Anh Tư, anh Tư không thấy đây là cách "ứng xử" của "đại gia" đó ư ? Không biết là "đại gia" giả, hay thiệt, tự phong hay bạn bè phong cho? ....mà đọc lên là thấy câu văn đầy sự khinh mạn, trịch thượng, đúng là "văn phong " của "đại gia" có khác !
Mà, không hiểu giữa chị Thoa và anh Tôm có thù oán bao đời mà buông lời nghe như là một lời nguyền rủa. Quá là độc ác !

ủa , tưởng đi luôn rồi chớ ? :) Còn thập thò ăn có hả :)
Đôc ác chỗ nào ? Bác sĩ gia đinh của quý vị chữa mà đ ổ thưa tui đ ộc ác là sao ?
Có cái mũ nào vừa hơn chút để chụp không ?

ốc
11-20-2014, 04:11 PM
Dốt hết cỡ thợ mộc ( xin lỗi thợ mộc . Thợ mộc không hẳn là dốt . Tui chỉ nghe người ta nói vậy ) .
Chị Thoa mà chê ai dốt thì nhất định không còn ai dốt hơn người đó. "Dốt hết cỡ thợ mộc" thì chắc phải xuống thêm một bực nữa là "dốt cỡ đại gia."

tà áo xanh
11-20-2014, 05:11 PM
Thoa vì chuyện bất bình có liên quan đến tôi nên giờ phải chịu bị cuốn vào chuyện thi phi, phí thời giờ và phí công sức của Thoa, tôi lấy làm tiếc và áy náy. Thoa không có ý độc ác gì với anh Tôm cả, mong anh Tôm nhận ra như vậy và không buồn Thoa.

Đừng uổng phí thời giờ vàng ngọc, Thoa ơi, dành thời gian làm giàu $$$$$$$ đi xốp-ping Noel sắp tới. Hai chữ đại gia từ tôi đùa vui nhưng sự thật thì cuộc sống sung túc thành công của Thoa bấy lâu nay qua hình ảnh đời sống thực, bao nhiêu ngưởi thấy cũng đã quá rõ ràng rồi, có phủ nhận cũng chẳng được. Một bức hình thật vẫn giá trị hơn ngàn lời nói khoác lác!




Bây giờ chuẩn bị ra ngoài ăn, trưa nay Thoa ăn gì nào, mình ăn thức ăn Thổ Nhĩ Kỳ. Ăn no nê tự nhiên không bận tâm đến chuyện diễn đàn nữa. Hãy nói về những điều cần nói, với đối tượng đáng để nói, chứ gặp đối tượng thất nghiệp 24/24 ngồi trước monitor nói miết làm sao Thoa thù tiếp cho ngạ. Bỏ đi Thoa nha. Thoa bỏ đi thì mình không có lý do gì nấn ná thêm nữa.




Thành thật xin lỗi chị Bonita vì ngoài ý muốn tôi đành phải trở lại đây.

Platinum
11-20-2014, 07:01 PM
Mèn, nghe chị Lú nói, Plat lò mò lạc vô đậy..

Mm sui ui, Tax và Thoa đồng hương, V của Lãng du và Ốc (masters môn thọc gậy bánh xe).. hì, tàng là người quen không.

Plat thấy ai cũng cũng võ công thượng thừa chả cần phải bênh ai. Cái chiện bully Plat thấy nó hỏng có hén..

Ai nấy đều là người thừa khả năng ăn miếng trả miếng.. Chuyện ân oán không phải chỉ mới ở đây, và những lời viết ra không phải là hong có ẩn ý, Nhất là hong có chiện hiểu lầm ở đây…Bạo phát bạo tàn (mình cũng phải xổ nho cho đủ lễ), đê cho họ “cháy” hết mình là nguội thôi, chứ biểu đừng lên tiếng thì ấm ức thí mồ

Thấy như vầy thì giờ tui tin là những nhân vật này mới là người thật, có hỉ nộ ái ố, rất đời thường. Chớ tui hong tin ai nấy lúc nào cũng hiền hòa thánh thiện như những mẩu đố thoại qua lại với bạn bè trong này…Làm nai hoài cũng mệt, thỉnh thoảng cũng phải giương sừng gạc ra chớ ha?

Ốc ơi, chọc chán chưa Ốc..hihi

Rong ui ngồi xích qua xíu cho chị Plat ngồi ké với, (nghe sang hong?), lấy cái gì che kín kín lại kẻo thiên hạ chọi guốc dép né hỏng kịp..

ủa quên, chào chủ nhà cho phải đạo

mờ mờ
11-20-2014, 08:13 PM
Chị mờ viết như thế là có ý xỏ xiên người miền Bắc như em chứ còn gì nữa.

Em theo dõi tình hình thì đoán là người này ghét người kia vì tự khoe làm đốc tờ, cứ nhắc chuyện ấy mỗi khi không vừa lòng nhau. Thánh hiền dạy rằng "quân tử thiện tàng" nghĩa là: coi chừng tụi nó ghen. Rút kinh nghiệm thì từ rày cứ khoe là làm nội trợ, vào nhà ai cũng đem bánh đem trái với cà phê, rượu chè ra mời lấy lòng, thì mới là khéo léo.

Người Mỹ có câu "green with envy" cho nên thấy màu tượng trưng cho sự ghen ghét là màu xanh thì lo chuẩn bị nhặt dép lên mà cong đuôi chạy. Em dặn chung mọi người để biết mà phòng thân.

Ốc ui là Ốc, mm ăn ngay nói thẳng thiệt à nha, còn bất cứ ai muốn nghĩ sao thì nghĩ, nhưng làm ơn đừng có đọc một mà hoang tưởng thành 10 tội nghiệp cho cái đầu lắm á :D.

Tà Áo Xanh à, thay vì kể lể mấy chuyện nhập nhằng vòng quanh không dính dáng gì đến vấn đề chính nêu ra ở đây, xin hãy dành thời gian mà bình tâm giải thích thỏa đáng cho mọi người biết vì sao lại đối xử đầy vẻ gây hấn hiềm khích với Bonita trong mục này. Nếu mà có thiện tâm hơn nữa, biết tỏ lòng hối hận hay có lời xin lỗi Bonita vì đã viết những lời phỉ báng đó, thì biết đâu mm sẽ suy nghĩ lại mà vui lòng giúp Tà Áo Xanh giải tỏa những khúc mắc đã qua ;). Vậy đi hén!

Nắng ới ơi, làm gì mà bỏ quán chạy qua đây chi vậy cưng. Dzìa đó mà lo đưa ca sỡi lên sân khấu kìa cưng ;).

Sui Plat "iu vấu", vào đây tính thọc lét Ốc để chọc cười thiên hạ nữa à? :P

mờ mờ
11-20-2014, 08:16 PM
Bo ơi Bo à, cho mm xin lỗi nha vì đã góp phần làm chộn rộn mục này của Bo hổm nay. Bây giờ mm xin rút lui trả lại không gian bình yên cho Bo nhé.

mm xin thành thật cám ơn mọi người đã ghé vào đọc những gì mm viết ngày hôm qua. Tư cách của ai ra sao thì họ đã tự phơi bày ra cho cả diễn đàn xem rồi, mm không cần nói thêm gì nữa.

ốc
11-20-2014, 08:48 PM
Mm sui ui, Tax và Thoa đồng hương, V của Lãng du và Ốc (masters môn thọc gậy bánh xe).. hì, tàng là người quen không.

Plat thấy ai cũng cũng võ công thượng thừa chả cần phải bênh ai. Cái chiện bully Plat thấy nó hỏng có hén..

Ai nấy đều là người thừa khả năng ăn miếng trả miếng.. Chuyện ân oán không phải chỉ mới ở đây, và những lời viết ra không phải là hong có ẩn ý, Nhất là hong có chiện hiểu lầm ở đây…Bạo phát bạo tàn (mình cũng phải xổ nho cho đủ lễ), đê cho họ “cháy” hết mình là nguội thôi, chứ biểu đừng lên tiếng thì ấm ức thí mồ

Thấy như vầy thì giờ tui tin là những nhân vật này mới là người thật, có hỉ nộ ái ố, rất đời thường. Chớ tui hong tin ai nấy lúc nào cũng hiền hòa thánh thiện như những mẩu đố thoại qua lại với bạn bè trong này…Làm nai hoài cũng mệt, thỉnh thoảng cũng phải giương sừng gạc ra chớ ha?

Ốc ơi, chọc chán chưa Ốc..hihi

Rong ui ngồi xích qua xíu cho chị Plat ngồi ké với, (nghe sang hong?), lấy cái gì che kín kín lại kẻo thiên hạ chọi guốc dép né hỏng kịp..

Platinum cứng mà, lo gì guốc dép. Em ban đầu cũng định ngồi xem bu lì thôi, ai ngờ chị Nghi nhảy vào can cho nên em phải can chị Nghi, xong rồi chị Nắng vào tiếp sức với chị Nghi để can em, đến lúc ấy thì quần hùng loạn đả, chấm dứt giai đoạn bu lì, chuyển sang thời kỳ quá độ, người này gọi người kia là "đứa," là "thợ mộc," là "đại gia..." Bây giờ thì mọi chuyện chắc nguội rồi, sự thật đã phơi bày cho thiên hạ nhìn rõ ai là phe chính, ai là phe "Tà."

PhPhuongVy
11-20-2014, 10:02 PM
Chào các bạn của Phố Rùm. "Tự do ngôn luận" nhiêu đó đã đủ. Sắp đến ngày bên Mỹ mừng lễ Tạ Ơn, nhà nhà giặt thảm, dọn phòng tắm cho thơm, khăn mới chất đầy tủ, chuẩn bị xum họp, người ở xa bay về, gia đình tụ lại, ngồi xuống hàn huyên và dùng chung với nhau một vài bữa ăn với lòng cảm tạ...

Thân ái chúc tất cả các bạn cùng gia đình và người thân một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng và bình yên.

TL4
11-20-2014, 10:25 PM
Chào các bạn của Phố Rùm. "Tự do ngôn luận" nhiêu đó đã đủ. Sắp đến ngày bên Mỹ mừng lễ Tạ Ơn, nhà nhà giặt thảm, dọn phòng tắm cho thơm, khăn mới chất đầy tủ, chuẩn bị xum họp, người ở xa bay về, gia đình tụ lại, ngồi xuống hàn huyên và dùng chung với nhau một vài bữa ăn với lòng cảm tạ...

Thân ái chúc tất cả các bạn cùng gia đình và người thân một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng và bình yên.

Ông kia gởi lời cám ơn chị Vy nhưng phàn nàn, ở trọ thảm đâu ra mà giặt-tủi thay!
Mỹ ăn lễ Tạ ơn chứ Úc hay Tây hình như không có tạ vào dịp này.

Vết Trầm
11-21-2014, 05:04 AM
Chào các bạn của Phố Rùm. "Tự do ngôn luận" nhiêu đó đã đủ. Sắp đến ngày bên Mỹ mừng lễ Tạ Ơn, nhà nhà giặt thảm, dọn phòng tắm cho thơm, khăn mới chất đầy tủ, chuẩn bị xum họp, người ở xa bay về, gia đình tụ lại, ngồi xuống hàn huyên và dùng chung với nhau một vài bữa ăn với lòng cảm tạ...

Thân ái chúc tất cả các bạn cùng gia đình và người thân một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng và bình yên.

Chào chị Phương Vy, đọc xong các post qua lại trong này , nhức nhối còn hơn chuyện chính trị. Định lôi mấy "bà thím" ra công đường, nện cho mỗi bà vài nện tùy theo mức độ gây tổn hại (và gây cười). Chị PhuongVy đã vào rất dân chủ với lời chúc mùa lễ tạ ơn, tôi thiết nghĩ cũng đã đủ. Dẫu gì cũng cám ơn đóng góp ý kiến (hai chiều) của qúy bạn. Qúy ông luôn kiệm lời (hơn quý bà), nhưng chữ nghĩa thâm thúy, dí dỏm, ý nhị, và... đáo để.

Cảm ơn chị PhuongVy mở quán MMNN gần gũi, thân tình. Chúc quán hưng phát.

tonka
11-21-2014, 09:09 AM
Chào các bạn của Phố Rùm. "Tự do ngôn luận" nhiêu đó đã đủ. Sắp đến ngày bên Mỹ mừng lễ Tạ Ơn, nhà nhà giặt thảm, dọn phòng tắm cho thơm, khăn mới chất đầy tủ, chuẩn bị xum họp, người ở xa bay về, gia đình tụ lại, ngồi xuống hàn huyên và dùng chung với nhau một vài bữa ăn với lòng cảm tạ...

Thân ái chúc tất cả các bạn cùng gia đình và người thân một mùa lễ Tạ Ơn ấm cúng và bình yên.

Nói đúng hơn là "Tự do ngôn luận" quá trớn , đầy hiềm khích, đả kích và phỉ báng một thành viên khác trong cùng diễn đàn. đây là lần thứ hai xảy ra giữa 2 thành viên Thoa và Tà áo Xanh đối với thành viên Bonita.


Mong BDH chú ý hơn về việc này trong tương lai.
Trân trọng cám ơn.


Trích đoạn từ:
Ý Kiến Về Lá Thư Đặc Trưng
Vấn đề đả kích Cá Nhân: (http://dactrung.net/dtphorum/m531759.aspx)
Mọi bài vở có tính cách đả kích cá nhân sẽ bị xóa với lời cảnh cáo của Ban Điều Hành.
Vi phạm ba lần sẽ được Ban Điều Hành bỏ phiếu, lấy ý kiến quá bán để hủy quyền sinh hoạt cuả thành viên trên diễn đàn. (http://dactrung.net/dtphorum/m531759.aspx)

PhPhuongVy
11-21-2014, 09:36 AM
Cảm ơn Tonka đã có ý kiến. Mỗi người mỗi ý, ý kiến của các thành viên rất khác nhau. Trong thread này, có thành viên đã đòi tự do ngôn luận, nhiều người bên ngoài tham dự, và hai bên đều có thành viên khác bênh vực hay lên án, các bạn đã có cơ hội nói lên ý kiến của mình. BĐH có chú ý từ đầu đó Tonka.

Camel
11-21-2014, 09:54 AM
hihihi,
cao niên sống với kỷ niệm, ít khoe, chỉ có viết về ngày xưa, kỷ niệm, ...
còn lớp mang hình ảnh của mình đủ kiểu đủ dáng hay hình ảnh con cháu, phụ tùng, ... lên khoe trong Facebook bo gọi là "hồi xuân"
bo thấy lớp trẻ cũng rứa, hôm qua bo thì thấy cô này phe hình chụp chung với David Beckham, để luôn làm cái banner cho trang của cô ta
https://www.facebook.com/pages/T%C3%B3c-Ti%C3%AAn-TiTi/196442413719147
cái này bo gọi là tệ nạn của người Việt trên "phét bút" hay trên mạng ảo

Trích câu cuối bên trên thì có thể hiểu ... đây chính là ngòi nổ , là nguyên nhân chính khiến thành viên khác lên tiếng ! Dã thích xài từ dao to búa lớn thì chẳng thể trách tại sao thiên hạ người ta "bom" mình . Dĩ nhiên khi bom bạn Bo thì cũng có chút xíu ghét vì những đụng chạm trước đó sau vụ Không Gian Riêng . Mà vụ không gian riêng theo ý kiến cá nhân của tui thì bạn Bo đúng là "đa chuyện" .... vì đa chuyện nên bị thiên hạ "tẩn" cho cũng chẳng oan gì . Lời khuyên cho bạn Bo ... đã ra giang hồ thì phải có võ công thượng thừa như đại hiệp Triển Chiêu thì may ra người ta thấy mà né ;) ... còn không thì sớm muộn gì cũng ốm đòn :(

Mình ăn theo ý kiến của Platinum là hiện tượng "choảng" nhau và khi đã choảng thì phải choảng cho đúng với võ công thượng thừa của chính minh ... đây là lẽ tự nhiên và choảng rồi thì coi như xong .

Những lời chúc bình an trong mùa lễ Tạ Ớn của chị PhuongVy sẽ có tác dụng tốt khiến các thành viên còn đang bứt xúc hết thấy ngứa mắt với những gì người khác đang practice cái quyền tự do ngôn luận của họ .... để tiếp tục vui chơi ! :D

chieubuon_09
11-21-2014, 10:21 AM
Anh Cà viết thiếu, công tâm mà nói sư huynh Triển viết trước :

"Quote Originally Posted by Triển View Post
Dấu hiệu cao niên là hành vi ùa vào Facebook và mỗi ngày lớp dán hình ảnh mình hồi còn trẻ, lớp thì khoe cháu trai cháu gái. Cái gì mà tĩnh với lặng rồi còn từng trải biết đã già không biết nữa. Tĩnh với lặng không đòng đưa chộn rộn nghĩa là dấu hiệu của tuổi bị máu cao sợ tăng-xông. j/k "

Và hai người đang trò chuyện với nhau qua lai, không để ý đến lời nói. Nhưng vì sư huynh Triển võ công thượng thừa không ai dám đụng đến :)

Triển
11-21-2014, 10:48 AM
Bớ người ta em bồ câu quay hùa dzí cha cong dzòng đánh hội đồng tui cờ. Đây là khu chuyện đàn bà mà, có ngon hai chị, ủa lộn hai vị qua chuyện đàn ông mình mần dziệc nghen ;) j/k

tư mã tai trâu
11-21-2014, 01:24 PM
Trích câu cuối bên trên thì có thể hiểu ... đây chính là ngòi nổ , là nguyên nhân chính khiến thành viên khác lên tiếng ! Dã thích xài từ dao to búa lớn thì chẳng thể trách tại sao thiên hạ người ta "bom" mình . Dĩ nhiên khi bom bạn Bo thì cũng có chút xíu ghét vì những đụng chạm trước đó sau vụ Không Gian Riêng . Mà vụ không gian riêng theo ý kiến cá nhân của tui thì bạn Bo đúng là "đa chuyện" .... vì đa chuyện nên bị thiên hạ "tẩn" cho cũng chẳng oan gì . Lời khuyên cho bạn Bo ... đã ra giang hồ thì phải có võ công thượng thừa như đại hiệp Triển Chiêu thì may ra người ta thấy mà né ;) ... còn không thì sớm muộn gì cũng ốm đòn :(


Chắc không có chút xíu đâu ông thượng thiếu Cà mèn ơi. Ông Triển là thượng thừa thì ông cũng là thượng thiếu tí xíu, thiếu là vì ông ít vào phố thôi. Ông vào phố thường hơn tí tỉnh thì thành thượng dư ngang ngửa với thượng thừa ngay lập tức.:)
Chút xíu thì mần chi mới có chiêu đầu đã mang cả bom ... khinh khí ra bom nhau rồi.:))




Mình ăn theo ý kiến của Platinum là hiện tượng "choảng" nhau và khi đã choảng thì phải choảng cho đúng với võ công thượng thừa của chính minh ... đây là lẽ tự nhiên và choảng rồi thì coi như xong .


Nói như ông thì giống luật của dân giang hồ ở chợ Trần Quốc Toản thuở xưa quá thể. Vì sẽ chẳng bao giờ coi như xong được, đâu phải ai cũng phổi bò độ lượng cỡ như ông vậy.
Coi như xong được thì đâu có còn ... chút xíu ghét.:)


... edit lại chút xíu để tỏ đúng lòng coi trọng đại ca Cà.

ốc
11-21-2014, 02:42 PM
Mà vụ không gian riêng theo ý kiến cá nhân của tui thì bạn Bo đúng là "đa chuyện" .... vì đa chuyện nên bị thiên hạ "tẩn" cho cũng chẳng oan gì . Lời khuyên cho bạn Bo ... đã ra giang hồ thì phải có võ công thượng thừa như đại hiệp Triển Chiêu thì may ra người ta thấy mà né ;) ... còn không thì sớm muộn gì cũng ốm đòn :(

Em thấy anh Cà mới là "đa chuyện." Anh nhớ vào thường xuyên để thiên hạ tẩn cho vài trận.

tư mã tai trâu
11-21-2014, 07:35 PM
Đúng rồi tiến sĩ Đậu nên vào tẩn cho ông Cà 1 trận đi. Ông í móc meo xéo xó anh Đậu "đa chuyện" đó vì nếu tôi nhớ không sai, anh Đậu cũng có phần phấn khởi và hồ hởi trong việc kiến nghị xóa bỏ nền tư hữu không gian.

Ông Cà này dễ tính và mau quên lắm, cứ tẩn giả đi rồi coi như xong.

pensee
11-21-2014, 09:50 PM
Những câu chuyện về đàn bà
nhạc sĩ Tuấn Khanh




......Hình ảnh đó đẹp đến mức tôi dừng lại, ...
Một trong những người phụ nữ như vậy mà tôi gặp nói rằng bà đã rời khỏi nhà gần 15 năm, sống một mình, làm lụng gửi tiền về quê nhưng chưa bao giờ có ý định chọn một tấm chồng khác.


hình bóng “xấu xí” của những người phụ nữ này chắc không thể có trong diễn văn hay những bông hoa đẹp, dù là phô diễn....


.....
Nhưng tôi vẫn còn nợ một bài hát khác, về những người phụ nữ Việt vô danh khác.


tui thấy đàn ông đàn bà gì ở đâu cũNg vậy, cũng có những hình ảnh đẹp hoặc không đẹp tùy vào góc nhìn phiến diện của những cá thể hoặc tập thể . Có những trường hợp sau lung một người phụ nữ chịu thương chịu khó, dãi nắng dầm sương hy sinh cho gia đình, lại là 1 lão chồng vô dung, ích kỹ lường biếng, hút sách nghiện ngập và 1 bầy con hư . .


Tui thấy cha tác giả Tuấn Khanh này có cái nhìn (nói 1 cách chủ quan) cũng khá thành kiến . Nếu người phụ nữ mà ông ta gặp, xa nhà 15 năm mà có ý định lấy chồng khác, hoặc lấy nhiều chồng khác, thì cô ta không "đẹp" ư ?


Tui nói ông Tuấn Khanh thành kiến chỉ là 1 cách ẩn dụ thôi . Tui đang nói cả cái xã hội VN và cái sự nô lệ be^.nh hoa.n đối với ba cái "chính chuyên" rẻ tiền của lảo Khổng . LOL :))

Triển
11-21-2014, 10:38 PM
tui thấy đàn ông đàn bà gì ở đâu cũNg vậy, cũng có những hình ảnh đẹp hoặc không đẹp tùy vào góc nhìn phiến diện của những cá thể hoặc tập thể . Có những trường hợp sau lung một người phụ nữ chịu thương chịu khó, dãi nắng dầm sương hy sinh cho gia đình, lại là 1 lão chồng vô dung, ích kỹ lường biếng, hút sách nghiện ngập và 1 bầy con hư . .


Tui thấy cha tác giả Tuấn Khanh này có cái nhìn (nói 1 cách chủ quan) cũng khá thành kiến . Nếu người phụ nữ mà ông ta gặp, xa nhà 15 năm mà có ý định lấy chồng khác, hoặc lấy nhiều chồng khác, thì cô ta không "đẹp" ư ?


Tui nói ông Tuấn Khanh thành kiến chỉ là 1 cách ẩn dụ thôi . Tui đang nói cả cái xã hội VN và cái sự nô lệ be^.nh hoa.n đối với ba cái "chính chuyên" rẻ tiền của lảo Khổng . LOL :))


Vậy là đại ca Pensee đã có thành kiến với ông Tuấn Khanh này rồi. :D

Ông ấy viết bài này từ thương cảm sự khốn khó của những người đàn bà nghèo khổ phải bôn ba buôn gánh bán bưng. Chứ không có được cuộc sống êm đềm ngày ngày nhận được sự ân cần chăm sóc của chồng. Ngón tay những phụ nữ này đã chai cứng, thô kệch vì phải làm việc nặng nhọc để mưu sinh. Họ không còn sự chăm sóc cần thiết cho bản thân nữa. Giống như cây me khô nước nhà anh Bốn. Nó không những không ra hoa kết trái mà lá rụng tơi tả thê thảm hết tình cảm, vì thiếu bàn tay chăm sóc nâng niu chiều chuộng của anh Bốn.

Ý của Tuấn Khanh là như rứa mà.

PS: Cây me của anh Bốn nghe nói nhờ có thay đổi hoàn cảnh (không phải mang tặng người khác) mà nhờ anh Bốn chăm sóc lại nên nay đã hồi xuân rồi. :)

pensee
11-21-2014, 11:03 PM
Thì mình đã nói là "Tui nói ông Tuấn Khanh thành kiến chỉ là 1 cách ẩn dụ thôi . " :))


Còn thành kiến với chã thì chắc có luôn rồi đó . Chơi chi ác, kiếm luôn cái tựa "về đàn bà" bao la bát ngát nhạy cám cho đàn bà mượn gió bẻ măng choảng nhau chơi vậy đó :))


Nói chứ, người ta chỉ lựa 1 khía cạnh của sự việc để nói mà bỏ xót đi những khía cạnh khác, hoặc cố ý không muốn nhắc tới . Thay vì xót thương và cảm than những than phận chị em, sao không chơi 1 series tội danh "về đàn ông" Việt đi :)) Khi nào đàn ông xử xự văn minh, công bang và biết tôn trọng phụ nữ hơn thì tự nhiên đàn bà bớt khổ à ... Thiệt luôn á . :))

tư mã tai trâu
11-22-2014, 04:15 AM
Đàn ông VN thì ... "trúc Nam Sơn không ghi hết tội" thêm mấy cái HD 4,5 TB cũng chưa đủ.

Đàn ông VN tốt lên mấy cái diễn đàn hết rồi. Không tự mình đi lên thì cũng lên sau lưng bà vợ =)).


Ký tơn,



Một người đàn ông VN không tốt.

ntđl
11-22-2014, 07:32 AM
Hừm… Tư nói ai đó ? Phải nói tướng công tui hông dzị ? May là chả lu bu ở xa hổng đọc hổng buồn heng. để tội Tư đó (j/k nha Tư, hy vọng Tư và tui có cùng tần số, chớ còn cái ông tướng kia kìa, chán quá chán). Cây me của Tư hồi xuân rồi hử ? đỡ khổ heng. Chừng mô lá nó ra nhiều nhiều Tư chiếu hình cho tui coi nha, cám ơn trước.

Hổng hiểu sao đờn ông diệc nam mình cứ bị tiếng oan hoài hà, thương hết biết.
Cái thế hệ ăn rồi chỉ tay năm ngón, rượu chè đình đám cờ bạc gái trai chi đó, tui nghĩ, chỉ là một thiểu số nhỏ hìu và là trong thế hệ trước sót tới thế hệ tui. Các thế hệ sau này thì hầu như không còn nữa. ý tui nói là nếu có vụ đó trong sắc dân dziệc nam thì cũng có y chang trong các sắc dân khác vậy thôi, kể cả đám âu mỷ dzăng minh tiến bộ.

Nếu biểu chúng hư, theo cái nghĩa của đại ca Pen kìa (hế-nô Pen, thành đại ca hồi nào dị) thì tui nghĩ - xin Pen ngồi xuống ghế heng nếu như đang đứng - vì chính đờn bà mình đã làm… hư chúng, thành phải thương hơn chớ đừng nên trách, trách dzậy hổng... fair. Thì bà má chiều thằng con, bắt mấy con chị con em hầu hạ thằng qúi tử, rồi cái đám thị mẹt nớ noi tấm gương vừa trong vừa sáng của mẹ hiền mà phụng thờ thằng chồng vốn dí đã cà chớn từ khi còn độc thân ở nhà với từ mẫu (từ muội từ tỉ) nó.

Tại sao phải hầu chồng hở, thì vậy mới được tiếng vợ hiền dâu thảo, mới giữ được đức ông chồng.
Tại sao phải giữ chồng hở, thì sợ nó đi x.y thiên hạ rồi sanh lú lẫn quên đường dzìa (đục bỏ hai chữ)

Hình ảnh u ám nọ có mục đích làm xuống cấp những nghĩa cử hành vi cao đẹp của thiên hạ. Biết đâu rằng, trong đám thiên hạ nhiểu nhương ấy, có người chơn chánh trong tình yêu, đã xả thân hy sanh cho nó, làm nó vui sướng phần đời còn lợi !
Tui nói ở đây là những người phụ nữ đã tốt lại đẹp, đẹp từ trong ra ngoài, từ trên xuống dưới, đẹp cả lời ăn tiếng nói, nét ăn nét ở. Bên cạnh nàng, thằng nọ thấy đời nó lên hương kiểu trai dậy thì mới lớn. Vậy hổng tốt sao ?

Rồi sao nữa ? Thì còn sao với trăng chi cho bận việc sổ sách.
Vì chút tình yêu, tình nhơn loại, tình thương cảm chi đó (tùy trường hợp) còn sót lợi, ta nên để nó đi cho gọn.

Có thể nó đi rồi sẽ dzìa, cái này có hơi kẹt.
Có thể nó đi luôn, thế lại càng tốt.

Nó dzìa vì màn sáng lòng sáng mắt đã xảy ra.
Sáng vì... hoậc cái đĩa thịt nọ (thịt sườn chan mỡ hành ha) nhìn ra chơn lý và sút nó ra khỏi cửa - bề chi đĩa cũng… bằng sứ, cho dù sứ nọ có tốt nhiêu thì quăng miết cũng… bể -
Hoặc sáng vì chính nó đã nhìn ra ánh mặt trời.

Mà chuyện mặt trời nó nói, ta chớ có dại rồi tin heng. Chưa kể là... mặt trời vốn tạo sức nóng triền miên, thành ngó ánh mặt trời một chặp dám nó lại đổ mồ hôi hột, rồi lại vẩn vơ cùng trăng sao thêm lần nữa (và những lần khác nữa).
Tim nó vốn yếu mềm với các loại men sứ, điã sành của ta tuy bền nhưng biểu đựng cơm - cho dù là cơm sườn chan mỡ hành kèm bì và trứng hấp - thì ăn cũng mất sướng mất ngon.

Kết luận là chi ?
Xảy ra 3 trường hợp :
- Nếu nó kiếm ra hạnh phúc nơi khác ta nên mừng dùm, và bổn phận của ta là phải backup cho nó, bằng cách chuẩn bị cà-phê cụ, áo quần cà vạt nón vớ bỏ hoa ly đặng giúp nó lên đường cho sớm.
- Nếu nó mếu máo ôm đít trở dzìa vì đã bị đá tới quắn mông, thì... với kinh nghiệm bản thân và chút yêu thương còn sót lợi, ta nên kêu cả hai đứa chúng ra khuyên nhủ tình nghĩa đôi lời mần màn tái hợp. Lòng từ ái và bản năng làm mẹ của ta vốn bao la.
- Nếu nó về vì đã sáng ánh mặt trời, thì ta phải lên lớp cho nó hiểu, rằng đi khơi khơi rồi về khơi khơi là kiểu đi hoang của thiếu nhi phạm pháp, rồi ta áp tải nó về bển trả trở lợi. Làm như thế nghĩa là ta đang sống theo đức bác ái của nhà chúa và triết lý sắc không của nhà phật, cùng lúc ta dạy cho tên thiếu nhi phạm pháp nọ một bài học vỡ lòng về công lý và vị tha.

Dĩ nhiên 3 cái "nếu" trên đây là câu chuyện sứ sành, tưởng khó xử vậy mà lại dễ tính, bị nó là chuyện thụ đắc. Thụ đắc hàm ý của mình, thuộc về mình, và thuộc 100%. Mất quyền thụ đắc do đó là mất tất cả. Mất rồi còn cố níu kéo nữa mà chi, vì rằng có níu được kéo được thì chỉ tổ thiệt thân, do chuyện lúc nào cũng nơm nớp phập phồng vì sểnh ra sẽ mất nữa. Tội chi mà khổ dzậy trời !

Sang tới chuyện say sưa bù khú và chuyện xí phé xì dầu thì màn thụ đắc vẫn còn nguyên, nên khó xử lắm lận. Chúng là chuyện dài nhơn dân tự vệ với chiều hướng bỏ thương vương tội. Chúng bào mòn lòng nhẫn nại và lợi dụng triệt để đức hy sinh. Nếu không giải quyết rốt ráo tới nơi tới chốn một lần thì... trước sau chi, chúng cũng sẽ thành đoạn đường hủy diệt.

Nhơn vào sửa lỗi chánh tả thì tui biên thêm cái kết luận nữa heng :
Đạo đức thánh hiền bưng đờn bà lên tới mây xanh, dán cho họ những cái nhãn kêu rổn rảng với mục đích phỉnh lừa. Xưa rày cái đạo đức nớ là một chén thuốc đắng, nếu không nói là thuốc độc, chẳng những tật hổng đã mà còn tổn thất nhơn mạng triền miên. Tật là riêng ở dờn ông, còn tử là chết cả hai phía.
Nếu đờn bà, đúng hơn các bà mẹ trước tiên và các bà vợ sau này, hổng sớm thức tỉnh nhìn ra vấn nạn mà sửa đường lối huấn luyện giáo dục đám quí tử tại gia thì đừng mong thoát khỏi ách ngàn đời đạo đức bó rọ cũ. Và xa hơn nữa : Hãy tự cứu lấy mình khi còn kịp.
Tiên trách kỷ hậu trách nhơn (nho chùm heng), đờn bà là mẹ đờn ông, con trai hổng dạy xong thì trách chồng sao đậng !

Mấy bữa nay tui dỡn hớt có hơi nhiều, chừ phải đứng đắn đàng hoàng lợi cho phải đạo.
Chào toàn thể đờn bà đờn ông trong đây, và chào riêng các thiếu nhi phạm pháp.

RaginCajun
11-24-2014, 05:23 AM
Thoa vì chuyện bất bình có liên quan đến tôi nên giờ phải chịu bị cuốn vào chuyện thi phi, phí thời giờ và phí công sức của Thoa, tôi lấy làm tiếc và áy náy. Thoa không có ý độc ác gì với anh Tôm cả, mong anh Tôm nhận ra như vậy và không buồn Thoa.

Không sao. Tớ là người hiền lành, không thích đánh nhau chỉ....thích... nghe chửi nhau :P

pensee
11-24-2014, 11:44 AM
thích... nghe chửi nhau :P

phóng con dao cái phich xuống bàn ....


"giờ anh muốn nghe cái gì ?"






-------------------------------

Đạo đức thánh hiền bưng đờn bà lên tới mây xanh, dán cho họ những cái nhãn kêu rổn rảng với mục đích phỉnh lừa.
Mme Ngô, nghe đồn ông Tôm ổng hay khen vợ ổNg lắm á ... xử ổng luôn đi!!! :))




Thôi, tóm cái gối lại là ... tất cả mọi tệ nạn xã hội đều do bà má chồng mà ra hết . Ùi man ... Hy vọng con trai mình nó sẽ ở giá :))

RaginCajun
11-24-2014, 12:03 PM
Ủa sao kỳ vậy. Không khen thì bị trên gõ xuống, khen thì bị dưới thọt lên. Không nói nữa. Đi ca bài "Đàn Bà" của ông Song Ngọc.

pensee
11-24-2014, 12:15 PM
bài này hay nè anh Tôm :))


https://www.youtube.com/watch?v=nbacQOWht0Q

Yêu Em Vào Cõi Chết
Tác giả: Phạm Duy


Anh vẫn biết, anh đã biết yêu em là tủi nhục

RaginCajun
11-24-2014, 12:19 PM
Mới vào đầu video là tớ cúp ngay. Nhìn cái ghế cứ hình dung y như cái ghế điện dành cho mình đi vào cõi chết. Ớn quá!

ốc
11-24-2014, 12:22 PM
Gượm chút, em chế bài "Woman" của cố nhạc sĩ Dọn Lên Non cho anh Tôm hát.

pensee
11-24-2014, 02:42 PM
Ớn quá!
Ớn gì nữa ? ngó cái ông đang đứng cạnh anh kìa, hồi còn sống ổng cũng bảnh lắm á!!! :))


o^ng Ốc, ông Dọn đang khều kìa .
:))

https://www.youtube.com/watch?v=VpxkTc01Lqc

Triển
11-24-2014, 09:26 PM
phóng con dao cái phich xuống bàn ....
"giờ anh muốn nghe cái gì ?"


Bây giờ xuất hiện nhơn vật mới: Giang hồ Pee.
(Một tay anh chị bự giới giang hồ có số má. Ờ mà P mang áo số mấy để ra sân có đụng thì từ đàng xa là đại ca né trước cho chéc eng. hahahaha j/k )

pensee
11-25-2014, 02:20 PM
Bây giờ xuất hiện nhơn vật mới: Giang hồ Pee.
(Một tay anh chị bự giới giang hồ có số má. Ờ mà P mang áo số mấy để ra sân có đụng thì từ đàng xa là đại ca né trước cho chéc eng. hahahaha j/k )
tính trù tui vô khám hả ông !!!


j/k ... dạ thưa đại ca . Em tính làm nghề diễn viên đóng vai ... chết . Thành thử ... đang tìm vai dợt thử đó mà ... đại ca biết chổ mô quánh nhau cần người thế chết giới thiệu em :))

hoài vọng
11-25-2014, 11:41 PM
Về Việt Nam đi , cái bọn côn an đang cần người đóng thế trong mấy cái vụ đàn áp dân chúng .

bonita
11-26-2014, 07:57 AM
Cấn Thị Thêu, người phụ nữ kiên trung của nông dân Dương Nội



nguồn (http://www.rfa.org/vietnamese/blog/Duong-noi-petio-trial-11242014114651.html)

Nguyễn Tường Thụy, viết từ Hà Nội
2014-11-24

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/Duong-noi-petio-trial-11242014114651.html/can-thi-theu-2.jpg/imageChị Cấn Thị Thêu bị bắt ngày 25/10/2014 vì đấu tranh chống cướp đất của 256 hộ nông dân Dương Nội.Files photos


Ngày kia, 25-11-2014 chính quyền Hà Nội sẽ đưa nông dân Dương Nội ra xử phúc thẩm là chị Cấn Thị Thêu, anh Trịnh Bá Khiêm chồng chị cùng với các anh Lê Văn Thanh và Trần Văn Sang.

Cuộc đấu tranh chống cướp đất của 256 hộ nông dân Dương Nội diễn ra đã 7 năm nay. Trong cuộc đấu tranh ấy, đã có 7 người bị bắt và kết án tù giam.

Nguyễn Thị Ngân 6 tháng tù
Nguyễn Thị Toàn 6 tháng tù
Trịnh Bá Khiêm 18 tháng tù,
Cấn Thị Thêu 15 tháng tù,
Lê Văn Thanh 12 tháng tù.
Trần Văn Sang 20 tháng tù
Trần Văn Miên 22 tháng tù

Tất cả 7 người nói trên đều bị truy tố bởi tội danh chống người thi hành công vụ hoặc gây rối trật tự công cộng. Những tội danh đó đều do các cơ quan tư pháp Hà Đông nại ra.

Ngoài án tù, người dân Dương Nội luôn luôn phải chịu cảnh đàn áp, đe dọa. Trong hai cuộc cưỡng chế vào tháng 3/2010 và tháng 4/2014, hàng nghìn công an, bộ đội và máy ủi máy xúc được huy động để phá hủy hoa mầu, cày xới mồ mả. Chúng còn cho xã hội đen vào thôn đe dọa các gia đình. Chúng phá sạch lều coi đất của bà con. Trong phiên tòa ngày 26/9/2014, ông Trần Văn Sang tố cáo công an quận Hà Đông đã đánh ông bị tàn phế, bị liệt 2 chân không đi lại được.

Nhưng người chịu nhiều áp lực nhất là chị Cấn Thị Thêu. Có thể nói, chị là linh hồn trong cuộc đấu tranh chống cướp đất của nhân dân Dương Nội. Cấn Thị Thêu là con dâu Dương Nội nhưng tiếng nói của chị luôn có sức thuyết phục rất mạnh mẽ đối với bà con. Chị đã dồn hết tâm huyết, công sức, thời gian và cả sinh mạng của mình cho cuộc đấu tranh giữ đất. Ngày 7/4/2014, trong buổi lễ ăn thề quyết tử giữ đất của nhóm 356 hộ dân oan, chị kêu gọi mọi người đoàn kết một lòng giữ đất, kiên quyết không cho bất cứ kẻ nào đến chiếm đoạt. Chị luôn là cái gai trước mặt bọn tà quyền. Vì vậy, việc chúng bắt cả hai vợ chồng chị cho vào tù không có gì lạ.

http://www.rfa.org/vietnamese/blog/Duong-noi-petio-trial-11242014114651.html/can-t-theu-400-1.jpg/image
Giấy Ủy Quyền Khiếu nại của chị Cấn Thị Thêu (1)

Ngày 28-11-2012 chúng sử dụng hàng chục tên xã hội đen kéo đến nhà chị đe dọa. Chúng chỉ vào mặt chị và nói rằng, nếu còn đi khiếu kiện nữa thì sẽ gánh chịu mọi hậu quả.
Năm 2012, chị bị đầu độc bằng thạch tín trong một bữa ăn có đông người. Chị được đưa đi cấp cứu ở Khoa Chống độc bệnh viện Bạch Mai và điều trị ở đó nhiều ngày.

Biết trước rằng, thế nào cũng bị chúng bắt, chị viết sẵn bản di chúc để lại cho bà con:
"Khi tôi bị bắt thì gia đình và bà con hãy photo giấy ủy quyền này để mỗi người đi đòi sự công bằng cho tôi đều cầm trong tay một bản làm bằng chứng là đã có sự ủy quyền của tôi.
Khi tôi bị bắt nếu Công an dùng nhục hình để ép cung, mớm cung và tra tấn đánh đập tôi đến chết thì tôi nhờ bà con và gia đình mang xác tôi đến các cơ quan chính quyền của thành phố Hà Nội và Chính phủ để làm sáng tỏ sụ việc. Nếu chính quyền làm ngơ trước cái chết của tôi thì gia đình và bà con hãy đưa thông điệp này đến Hội đồng nhân quyền Thế giới kêu gọi can thiệp giúp đỡ để lấy lại sự công bằng cho tôi và cả dân tộc Việt Nam".

Điều đó cho thấy, tất cả những oan nghiệt đến với chị không phải là rủi ro. Chị đã biết trước, trong cuộc đấu tranh giành quyền sống chị sẽ phải chấp nhận những gì.


http://www.rfa.org/vietnamese/blog/Duong-noi-petio-trial-11242014114651.html/can-t-theu-400-2.jpg/image
Giấy Ủy Quyền Khiếu nại của chị Cấn Thị Thêu (2)

Trong cuộc tái cướp đất lần thứ hai vào ngày 25/4/2014, chị bị đánh bất tỉnh khi đang trên một chiếc chòi ghi hình cảnh đàn áp càn quét của bọn tà quyền. Thay bằng việc đưa chị vào bệnh viện thì xe cứu thương đưa thẳng chị vào trại giam số 3 Công an Tp Hà Nội. Chẳng lẽ ghi hình cảnh cướp bóc cũng gọi là chống người thi hành công vụ?

Ngày 29-8-2014 bà con Dương Nội nhận được lá thư của chị từ trong trại giam. Qua đó, chị cho biết chúng lại tiếp tục dùng thủ đoạn để mua chuộc chị. Sau này, qua hai người đã ra tù, bà con Dương Nội biết được chúng hứa cho chị 10 tỷ đồng, một số lô đất và sắp xếp công việc cho 3 người con của chị. Nghe thì thật hấp dẫn nhưng chúng đã nhầm đối tượng. Cấn Thị Thêu không đấu tranh cho quyền lợi của riêng mình. Chị từ chối thẳng thừng sự mặc cả đó vì chị không thể phản bội bà con Dương Nội, không phản bội lại lý tưởng tranh đấu của mình. Những lời nói của chị trong Lễ ăn thề quyết tử giữ đất còn đó.

Trong tù, chị còn bị cư xử một cách đê hèn nhằm lung lạc tinh thần chị. Ngày 22/10/2014, chị Nguyễn Thị Ngân mới ra tù cho biết, chị Thêu bị giam chung với hai người mắc bệnh sida, lở loét khắp người.

Mặc dù Cấn Thị Thêu bị bắt nhưng chúng không dập tắt được tinh thần đấu tranh của bà con Dương Nội. Hàng ngày, bà con vẫn mặc áo dân oan đi đòi công lý ở khắp các cơ quan nhà nước.

Tôi đã tìm đến Dương Nội và gặp chị nhiều lần để tìm hiểu về cuộc đấu tranh giữ đất nơi đây. Tôi bị thuyết phục ngay từ lần đầu gặp chị. Buổi chiều ngày 24/4/2014, chị gọi điện cho tôi cho biết ngày mai, chúng sẽ tổ chức tái cưỡng chế đất với qui mô lớn, tỏ ý mời tôi đến để lấy tin, ghi hình. Khi ấy, tôi đã có vé máy bay và đang chờ đến tối thì ra sân bay để đi Mỹ. Nhưng do yêu cầu bảo mật, tôi nghe chỉ biết vậy, không nói cụ thể việc của tôi với chị. Hẳn là hôm ấy, chị lạ lắm vì tôi không nhận lời chị như mọi lần. Thế rồi sang tới bên kia, tôi được tin vợ chồng chị cùng với mấy người nữa bị bắt. Từ đó, tôi không được gặp lại chị nhưng vẫn theo dõi tình hình đấu tranh của bà con Dương Nội.

Ngày kia, phiên tòa xử chị và những người dân oan Dương Nội sẽ diễn ra tại Tòa án Quận Hà Đông. Nhưng nó chỉ là vở diễn vì chị đâu có tội. Khó có thể trông chờ vào điều gì tốt hơn so với phiên tòa sơ thẩm, vì cái lợi từ dự án Khu đô thị mới Dương Nội quá lớn. Kẻ được hưởng lợi từ việc cướp đất của bà con lại là những kẻ có quyền.

Cấn Thị Thêu bị bắt và bị đẩy vào vòng tù tội. Nhưng chị đã kịp truyền cho bà con Dương Nội tinh thần “quyết tử giữ đất”. Bằng chứng là từ 7 tháng nay dù không có chị, bà con Dương Nội vẫn không hề chùn bước trên con đường đấu tranh đòi quyền sống.

Clip bắt chị Cấn Thị Thêu: http://www.youtube.com/watch?v=lyFjZvQ-d6U

RaginCajun
11-26-2014, 10:25 AM
Có ai biết lý lịch và gốc gác của chị này không?

ốc
11-26-2014, 10:47 AM
Chắc có các anh công an biết.

Triển
11-26-2014, 12:54 PM
Có ai biết lý lịch và gốc gác của chị này không?

Để gửi tiền tặng tỏ lòng hâm mộ hử?

bonita
11-27-2014, 12:02 AM
Để gửi tiền tặng tỏ lòng hâm mộ hử?

để thăm nuôi vì bà Cấn Thị Thêu bị án 15 tháng tù giam :(





Kết quả phúc thẩm là tòa y án sơ thẩm 15 tháng tù đối với bà Cấn Thị Thêu và 20 tháng tù với ông Trần Văn Sang. Hai ông Trịnh Bá Khiêm, chồng bà Cấn thị Thêu được giảm 3 tháng từ 18 tháng còn 15 tháng tù và ông Lê Văn Thanh giảm 5 thàng còn 7 tháng tù. Ông Thanh mãn án trong ngày hôm nay và được trả tự do tại tòa.



xem thêm: http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/appeal-trials-for-4-land-keepers-gm-11252014074404.html


~~~~~~







Hội phụ nữ Nhân quyền VN kỷ niệm một năm thành lập (http://www.danchimviet.info/archives/91875/hoi-phu-nu-nhan-quyen-vn-ky-niem-mot-nam-thanh-lap/2014/11)


http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2014/11/h%E1%BB%99i-1-450x337.jpg (http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2014/11/h%E1%BB%99i-1.jpg)



Ngày 25 tháng 11 hằng năm được Liên Hiệp quốc chọn làm ngày Quốc tế chống bạo hành phụ nữ. Đúng ngày đó năm 2013, một tổ chức xã hội dân sự mới ra đời tại Việt Nam: Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam. Đó có thể là một ngày bình thường với rất nhiều người, nhưng là một ngày đặc biệt với chị em chúng tôi – những người phụ nữ bảo vệ Nhân quyền đã tham gia sáng lập hội này.

​Thưa quý vị, mặc dù chúng tôi có một khởi đầu vô cùng khó khăn cả về nhân sự lãnh đạo, tài chính, kỹ thuật tổ chức lẫn sự đàn áp liên tục của chính quyền, nhưng từ ngày hôm ấy, chúng tôi có thể tự hào là Hội phụ nữ đầu tiên ở Việt Nam lấy việc bảo vệ nhân quyền và nhân phẩm làm tôn chỉ hoạt động của mình.

Sống trong xã hội độc tài nơi không có xã hội dân sự thực sự và nền luật pháp chỉ là đồ chơi trong tay giới cầm quyền và là cái còng số 8 trên cổ tay những người bất đồng chính kiến, chúng tôi không được dạy về xã hội dân sự, không có điều kiện để trải nghiệm môi trường của sự hợp tác tự do và tự nguyện. Chúng tôi, những người nữ bất đồng chính kiến, nữ blogger, vợ hoặc con gái của những tù nhân lương tâm… hoàn toàn không được trang bị những kiến thức và kinh nghiệm cơ bản để ngồi cùng nhau trong một tổ chức xã hội công dân bảo vệ Nhân quyền. Chúng tôi chẳng có ưu thắng gì ngoài một tấm lòng dành cho những nạn nhân bị chà đạp phẩm giá và tự do, những người yếu thế và dễ bị tổn thương trong xã hội, đặc biệt là những tù nhân lương tâm và gia đình họ.



http://www.danchimviet.info/wp-content/uploads/2014/11/h%E1%BB%99i-4-450x337.jpg


Một năm là thời gian đủ dài để một tổ chức xã hội công dân nhiều kinh nghiệm đạt được những thành quả đáng chú ý, nhưng là quá ngắn để một tổ chức vừa mới ra đời, trong hoàn cảnh trù dập của chính quyền cộng sản Việt Nam, để lại một dấu ấn nào đó nổi bật. Khắp Việt Nam đầy rẫy tiếng oán than của những con người yếu đuối bị chà đạp, đầy rẫy những vụ án oan ức, đầy rẫy những tình cảnh bi thương của những người phụ nữ và trẻ em không có nổi một bữa cơm no. Và quả tình, chúng tôi cảm thấy xấu hổ vì một năm qua chúng tôi đã làm được rất ít, rất ít cho đồng bào của mình.

Khắp sáu tỉnh miền Tây, nơi nào cũng có những người Phật giáo Hòa Hảo bị chính quyền đàn áp quyền tự do tôn giáo. Họ không có nổi chút tự do làm những điều rất đỗi bình thường: tổ chức lễ giỗ cho người khai sáng nền đạo của họ. Có biết bao nhiều tín đồ Phật giáo Hòa Hảo bị kết án nặng nề vì sự dũng cảm kháng cự bất bạo động với nhà cầm quyền độc tài để giữ lấy cơ hội tự do thờ phượng cho bản thân và gia đình. Nhiều người trong số họ bị giam giữ hơn cả thập niên mà không có bản án cụ thể. Và thậm chí, khi họ được trả tự do khỏi nhà tù cũng không thể có được một tờ giấy ra trại như những tù nhân bình thường khác. Chúng tôi đã đến với vài người trong số họ, chỉ vài người thôi. Và còn biết bao nhiêu người khác phải chịu cảnh đánh đập, bắt giam thường xuyên mà không ai biết tới. Chúng tôi đã đến với gia đình bà Nguyễn Thị Thu tự thiêu năm 2001 và gia đình tu sĩ Út Hòa Lạc tự thiêu năm 2005 và gần chục gia đình khác… Nhưng vẫn còn bao nhiêu người khác nữa…

Chúng tôi đã theo dõi ngay từ đầu vụ án “gây rối trật tự công cộng” của hai dân oan Cần Thơ là bà Nguyễn Thị Tuyền và Nguyễn Thị Ánh Nguyệt; sát cánh cùng gia đình họ trong những ngày khó khăn nhất. Chúng tôi đã gặp gỡ và chia sẻ với dân oan Dương Nội và dân oan khắp ba miền Bắc Trung Nam. Những gì chúng tôi làm cũng không có gì hơn ngoài sự chia sẻ miếng cơm và cốc nước trong những ngày tháng dài bà con dân oan đi khiếu kiện chính quyền đã cướp đất của nông dân cả nước.

Chúng tôi đã tìm đến những làng xã xa xôi ở tỉnh Phú Yên, có những nơi nằm trong hóc núi, để thăm viếng gia đình các tù nhân tôn giáo trong vụ án Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn, một nhóm tôn giáo có hơn hai mươi người bị kết án nặng nề, người lãnh đạo là ông Phan Văn Thu bị kết án chung thân trong trong sự thờ ơ của công luận. Chúng tôi chia sẻ sự đồng cảm với nỗi oan ức thấu trời của họ: bị tịch thu tiền bạc do đạo hữu quyên góp, bị mất cơ sở du lịch Đá Bia mà họ phải mất nhiều thời gian, mồ hôi và nước mắt để xây dưng, và mất tất cả kinh sách trong đó có tác phẩm triết tôn giáo tự nghiên cứu dựa trên nền tảng Phật lý; không những thế, họ còn phải chịu các bản án tù hầu hết là trên mười năm. Chúng tôi đã viết báo cáo đưa trường hợp này đến bà Katherine Lawson, viên chức Bộ ngoại giao Hoa Kỳ đặc trách tôn giáo, trong chuyến thăm Việt Nam của bà. Chúng tôi đã đến thăm tận nhà bà Võ Thị Thanh Thúy vợ của ông Phan Văn Thu để tìm hiểu tình hình. Nhưng cho đến lúc này, chúng tôi chỉ có thể làm được đến thế.

Chúng tôi đã đến thăm vợ và con nhỏ của mục sư Nguyễn Công Chính. Mục sư Chính là một trong người nhà hoạt động cho tự do tôn giáo và nhân quyền lâu năm trong cộng đồng những người theo các hệ phái Tin Lành tại gia, đặc biệt là những người sắc tộc thiểu số ở Gia Lai và Kon Tum. Ông từng bị trù dập nhiều năm trước khi bị bỏ tù và bị kết án 11 năm tù giam. Ở vùng xa xôi của Cao nguyên Trung phần này, người sắc tộc không được tổ chức ngay cả một lễ Giáng sinh đơn giản nhất, điều mà đối với nhiều người Kinh và người ở thành phố là chuyện bình thường. Họ bị theo dõi, xua đuổi, đánh đập, bắt bớ và bỏ tù trong sự thiếu thông tin hoàn toàn của công luận. Chúng tôi đã đến thăm nhà và tặng quà gia đình ông Rơ Châm Hm Rek, một thầy truyền đạo Tin Lành, người từng bị bắt cóc và bỏ tù trong chín năm mà gia đình không có tin tức; khi người ta thả ông về thì ông đã bị liệt nửa người, nói không thành tiếng; dù trước đây ông thông thạo cả tiếng mẹ đẻ của mình và tiếng Việt. Nhưng chúng tôi chưa làm được gì nhiều hơn thế.

Nhân quyền là giá trị phổ quát của nhân loại nhưng vẫn còn quá nhiều nơi trên thế giới, nó bị từ chối và chủ thể nắm giữ nó trở thành nạn nhân của sự sỉ nhục, dùi cui và ngục tù. Bởi vậy, mặc dầu con người đã văn minh và tiến bộ đến độ có thể lên vũ trụ để thám hiểm không gian và những hành tinh xa xôi, nhưng chính trên mặt đất này, con người vẫn còn dùng đủ mọi thủ đoạn để chà đạp nhau. Chừng nào con người còn rên rỉ vì đau khổ do những tập đoàn cai trị, những phe nhóm phiến quân, những hành xử tàn ác của gia tộc… mang lại; những tổ chức xã hội công dân bảo vệ nhân quyền vẫn tiếp tục nhiệm vụ khó khăn và nguy hiểm của mình. Và Hội Phụ nữ Nhân quyền Việt Nam chúng tôi hy vọng góp một tay trong sứ mạng toàn cầu này.

Con đường xây dựng xã hội dân sự và dân chủ cho đất nước là một con đường dài ở phía trước và tổ chức chúng tôi vẫn đang trong những ngày tháng chập chững làm việc và trưởng thành. Chúng tôi mong mỏi nhận được sự trợ giúp của quý bằng hữu người Việt khắp nơi trên thế giới và được cộng đồng đón nhận với thiện chí và sự tin tưởng. Một năm khó khăn đã trôi qua. Nhưng với tình hình đàn áp và bạo hành của nhà cầm quyền đối với các nhà hoạt động xã hội dân sự hiện nay tại Việt Nam, chúng tôi không muốn đưa ra bất cứ dự đoán nào về sự an toàn của các thành viên Hội chúng tôi, đặc biệt là các thành viên Ban điều hành Hội. Chúng tôi chỉ có thể tiếp tục nỗ lực trong tâm tình yêu thương dành cho những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội Việt Nam, đặc biệt là phụ nữ và các nhà hoạt động nữ của chúng ta.

TM Ban Điều Hành Hội PNNQ
Huỳnh Thục Vy

Triển
11-27-2014, 09:10 AM
Đây, câu chuyện và cách nói của chị ĐTMH này cũng hay....


https://www.youtube.com/watch?v=aPodAaCFab8

Lê Nguyễn Hiệp
11-27-2014, 10:42 AM
Đây, câu chuyện và cách nói của chị ĐTMH này cũng hay....


https://www.youtube.com/watch?v=aPodAaCFab8

Hình như chị này thuộc miền của anh Triển thì phải!!!
Quảng nôm hay cãi quảng ngãi hay cười (J/K)
chọc anh chút xíu!!!

Triển
11-28-2014, 08:44 PM
Trời, vị anh thư này mà anh mang so sánh với 5 Triển thì tiêu rồi. Mất tiếng chị ấy hết. :)

bonita
12-02-2014, 10:51 PM
Đừng để xảy ra một vụ xử tử nhầm người (http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/law-test-illogi-death-exe-12022014052603.html)



https://scontent-a-cdg.xx.fbcdn.net/hphotos-xfa1/v/t1.0-9/10645140_884322361601464_1373742103715360693_n.jpg ?oh=4f8e1b33dc96a3d32728d8acfed3adf6&oe=550D7DF0


https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xap1/v/t1.0-9/10689608_884322418268125_2394194160522078655_n.jpg ?oh=1e2e03daa744ba381568ae2ff6486f6c&oe=55145B15&__gda__=1428169929_a10ee945d2edf2d8b6b8fb05877642e 3

bonita
12-03-2014, 11:58 PM
Dù chỉ là bà mẹ chân quê (http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/the-country-mother-12022014071910.html)


Nguyễn Ngọc Già gửi RFA
2014-12-02


http://www.rfa.org/vietnamese/ReadersOpinions/the-country-mother-12022014071910.html/ngy-thi-kim-lien.jpg/image
Đinh Nhật Uy (bên trái) chụp cùng mẹ, bà Nguyễn Thị Kim Liên trong ngày xử phúc thẩm em trai Đinh Nguyên Kha (Út Kha), 16.8.2013. Courtesy photo (VRNs)


Mặt Trời chếch bóng quá đỉnh đầu. Cái nắng giao mùa. Từ mùa mưa sang mùa khô. Oi bức và ngột ngạt như chuẩn bị đón những trận mưa cuối mùa. Mưa cuối mùa bao giờ cũng dữ dội.

Mảnh vườn khá rộng nhưng xơ xác và đìu hiu thấy rõ, sau hơn hai năm...

Gần hai giờ chiều.

Bà lững thững bước vào ngôi nhà mang dáng vóc liêu xiêu. Mái fibro, vách ván trông hom hem như hình bóng bà mẹ quê, sau cả đời chèo chống cho đàn con nhỏ, giờ nó đang rệu rã dần...

Một cách mệt nhọc, bà tháo chiếc nón vải cũ, hững hờ bỏ đại lên cái bàn ố vàng. Se sẻ ngồi xuống chiếc ghế ốm yếu, bà với tay lấy ấm nước và khẽ khàng rót một ly đầy...

Tiếng nước róc rách tựa tiếng lòng ai oán...

Chậm rãi và ôm chặt ly nước bằng cả hai bàn tay, bà uống từng ngụm một...

Bà uống như cố nuốt hết nỗi nghẹn ứ trong cổ họng, có cả giọng nói của thằng Út Kha đầy uất ức mà nghe thống thiết...

Dù mới ngoại ngũ tuần, tóc bà đã muối nhiều hơn tiêu. Dấu chân chim hằn rõ trên đuôi mắt. Vết nhăn sâu hoắm như vết dao cuộc đời, kéo dài từ cánh mũi đến tận khóe miệng cùng vầng trán khô cằn, làm người ta ngỡ bà ngoài sáu mươi. Đôi mắt vui tươi mà ấm áp, giờ đầy khắc khoải. Chỉ có đôi trái tai khá dầy dặn là không đổi. Mới có hai năm!

Lướt mắt ra khoảng sân nắng chói chang, chờ con Hai nó về mà sao chưa thấy...

Chống nhẹ tay lên bàn để làm thế đứng dậy, bà đến bên bàn thờ, vói tay lấy mấy thẻ nhang.

Chiếc bàn thờ làm bằng cây cẩm lai là vật có giá nhứt trong ngôi nhà xiêu vẹo đó. Bà nhớ ơn những bà con không hề quen biết, đã giúp bà có số tiền để chuộc lại bàn thờ gia tiên, vì khi thằng Út Kha nó đi tù, bà đã buộc phải bán cho tiệm đồ gỗ quen biết, kiếm chút tiền lo cho thằng nhỏ.

Bà đốt ba nén, cắm trên bát nhang sứ màu trắng ngà. Chắp tay xá và lâm râm khấn vái...

Như những cô thôn nữ khác, bà sanh ra và lớn lên trên mảnh đất Thủ Thừa - Long An hồn hậu.

Nghe nói, bà sanh ra trong một chiều mưa buồn rả rích. Bà cũng không biết có phải số phận của bà bắt đầu từ đó không nữa.


Dù mới ngoại ngũ tuần, tóc bà đã muối nhiều hơn tiêu. Dấu chân chim hằn rõ trên đuôi mắt. Vết nhăn sâu hoắm như vết dao cuộc đời, kéo dài từ cánh mũi đến tận khóe miệng cùng vầng trán khô cằn, làm người ta ngỡ bà ngoài sáu mươi


Vô tư, hồn nhiên như những đứa con nít khác, bà lớn lên giữa bụt măng, bụi chuối hiền lành. Học hành, phụ giúp cha mẹ và vui chơi cùng chúng bạn. Dù sanh ở thôn quê, trong gia đình nông dân nghèo, bà lại thừa hưởng từ mẹ tính cách tháo vát, bươn chải và tự tin.

Bà lấy chồng sớm. Ông nhà là một nông phu chơn chất thiệt thà, yêu vợ thương con. Bà sanh được ba đứa. Con Hai Như, thằng Ba Uy rồi đến lượt thằng Út Kha kháu khỉnh chào đời.

Mỗi lần một đứa là một kỷ niệm đầy ắp hạnh phúc, tuy đơn sơ trong mái nhà bình dị. Bà cũng chẳng mong gì hơn, ngoài việc con cái lớn khôn và có công ăn việc làm. Rồi sanh con đẻ cháu cho bà bồng ẵm.

Như những bà mẹ quê khác, bà không biết gì về chánh trị hay thời cuộc, bởi vốn dĩ nó xa xôi. Quanh năm suốt tháng, bà quẩn quanh bên ao cá, chuồng gà cùng mảnh vườn với mít, với dừa và nhiều loại rau cải mà bà thích tự tay làm món ngon cho con cùng tụi bạn của nó, lâu lâu kéo về nhà bà nhậu và hát hò tưng bừng.

Bà nghĩ đời mình vậy là may mắn, khi con Hai Như yên chỗ với đứa cháu ngoại gái xinh xắn ra đời, sống ở Sài Gòn, cuối tuần hai vợ chồng nó đưa con về ríu rít thăm ông bà. Khi thằng Ba Uy mở tiệm làm gì đó về kỹ thuật thông tin và quen được đứa con gái hiền lành, nết na. Khi thằng Út Kha học sắp xong, rồi ra trường đi làm, rồi vài năm sau cũng giống anh chị nó. Đề huề...

Bà không ao ước gì hơn. Đối với bà, vậy là đủ đầy.

Bà thích âm nhạc và có giọng trong trẻo, ưng nhứt là nhạc Boléro man mác buồn nhưng không bi lụy. Hát cho vui, cho khuây khỏa sau cả ngày đầu tắt mặt tối với ruộng vườn. Khán giả duy nhất, không ai khác hơn là người cha của ba đứa con bà.

Cuộc đời bà bồng bềnh nhẹ lướt trên giòng Vàm Cỏ Tây hiền hòa, dù nước lớn hay nước ròng.

Cho đến một ngày...

Đó là cái ngày nghiệt ngã nhứt mà đời bà chưa bao giờ nghĩ, nó xảy ra với cả gia đình. Người quen báo cho bà thằng Út Kha vừa bị bắt đêm qua, tại Sài Gòn.

Bà không tin vào tai mình và gặng hỏi lại. Khi biết đó là sự thật, bà chết điếng. Người ta nói con bà nhận tiền của bọn phản động chống nhà nước. Chữ này, bà nghe nhiều lắm, từ hồi mấy chục năm trước lận. Thiệt ra, bà không quan tâm, vì bà chán chê cái chế độ này từ lâu, bởi những mảnh đời bần hàn như là chứng nhân bày ra nhan nhản trước mắt bà. Bà luôn dạy mấy đứa nhỏ "đói cho sạch, rách cho thơm", giúp được ai chút gì thì mở lòng ra. Mấy đứa nhỏ cũng hiểu lời mẹ dạy, cho nên hàng xóm, bè bạn có việc gì nhờ cậy là tụi nó hết lòng trong khả năng. Hỏi vậy làm sao bà tin nổi, thằng Út vì tiền mà đi làm chuyện bậy.


Bà thắc mắc, nếu kẻ xấu là cá nhơn đặt điều cho Út Kha nhà bà thì đâu có gì đáng nói, đằng này sự vu khống lại do nhà nước bày vẽ! Bà không sao giải thích được, vì đầu óc chân quê như bà chỉ hiểu: Nhà nước mần ra là để lo cho dân, chớ không mần nó ra để hãm hại dân


Bà nóng lòng chờ trời sáng, sau cả đêm lăn qua trở lại. Bà quyết đi tìm sự thật, coi ra làm sao mà con bà ra nông nổi vậy.

Ban đầu, bà không biết xoay sở ra sao, đường đi nước bước như thế nào, bà cũng không có vốn liếng chữ nghĩa cao thâm gì để lận lưng. Cả cái vụ gì gọi là in-tờ-nét bà cũng không biết xài nữa.

Nhờ nhiều người thương và biết rõ thằng Út của bà nào giờ lương thiện, tử tế, người ta xúm vào giúp. Cả con Hai, thằng Ba cũng gác lại chuyện làm ăn, nhào vô phụ cha mẹ lo cho em. Người kiểu này, kẻ cách kia, cuối cùng bà cũng biết sự thật. Thằng Út Kha nhà bà không phải vậy. Bà mừng lắm vì đạo đức gia tiên không bị làm ô uế. Chỉ là người ta đơm đặt cho thằng nhỏ.

Bà thắc mắc, nếu kẻ xấu là cá nhơn đặt điều cho Út Kha nhà bà thì đâu có gì đáng nói, đằng này sự vu khống lại do nhà nước bày vẽ! Bà không sao giải thích được, vì đầu óc chân quê như bà chỉ hiểu: Nhà nước mần ra là để lo cho dân, chớ không mần nó ra để hãm hại dân.

Cách hiểu của bà đơn giản mà không một ông công an nào, không một ông quan tòa nào trả lời nổi cho bà. Các vị luật sư cũng cười ý nhị, trước lý lẽ giản dị mà thuyết phục của một bà mẹ quê.

Ngày ra tòa, mấy ông quan tòa ngọng tò te, khi thằng Út Kha dõng dạc trước vành móng ngựa: "Tôi không chống Tổ quốc tôi, Dân tộc tôi. Tôi chỉ chống ĐCSVN".

Phiên tòa xong. Nhà nước phán cho con bà 8 năm tù...

Phiên phúc thẩm, nhà nước hạ xuống phân nửa...

Bà nghĩ, chắc nhờ một phần từ luật sư cũng như bà con cô bác rần rần kéo cả trăm người, giúp bà biểu tình, hô vang trước cổng tòa án, thằng Út con bà vô tội, nên nhà nước "đại hạ giá", bớt cho thằng nhỏ.

Bà mắc cười, khi nghĩ đến mấy cái bánh trung thu ế, sắp hết đát người ta bán một cái tặng một cái, vào dịp rằm tháng tám.

Hồi rằm tháng bảy, bà lu bu quá nên quên cúng cô hồn. Đâu khoảng một tuần sau, bà bị té dập đầu, hên là không bị nặng quá. Hàng xóm nói bà bị quở vì quên cúng. Bà hối hận vì vô ý và có lỗi với những người khuất mặt khuất mày, vì họ là những vong hồn bơ vơ, đói khát, cần bữa cơm đạm bạc cho ấm dạ, vậy mà bà cũng quên!

Chị Sáu hàng bông, hàng xóm của bà, có chồng chạy xe thồ, vừa phụ vợ chở rau cải ra chợ, vừa làm thêm nếu bạn hàng kêu chở - anh Sáu - hồi năm ngoái bị đánh chết, vì không có đủ hai trăm đưa công an, an ủi bà: "Hổng sao đâu! Cô hồn chết chỉ nhắc chị thôi. Cái chị phải lo là lo cho cô hồn sống. Chị coi còn gì đáng giá trong nhà, cầm đỡ đi, mua đồ cúng tụi nó, cho thằng Út Kha nó đỡ bị hành hạ".


Ngửa mặt lên trời, hai cánh tay xương xẩu đưa lưng chừng, hai bàn tay gầy guộc nắm chặt run run, ánh mắt bà hiện lên nỗi đau cắt ruột. Tiếng thét bật ra. Tiếng thét vang vang giữa không gian trống trải. Tiếng thét từ lồng ngực ốm yếu của bà, bỗng như có ai đó khuếch đại dội lên đến tận Cao Xanh


Hồi sáng, lục chén cơm nguội ăn với mắm sặc, uống vội ly nước mưa, trước khi ra khỏi nhà đến trại tù K3 Xuyên Mộc thăm Út Kha, đến giờ bà cũng không thấy đói. Bà nghe cái bụng cứ lâng lâng, như ngồi trên tàu vào bữa sóng lớn ngày mưa bão. Nó lao chao, chòng chành làm bà xây xẩm mặt mày...

Vậy là thằng Út Kha ở tù hơn hai năm rồi. Người ta nói "nhứt nhựt tại tù, thiên thu tại ngoại". Con bà ở tù ròng rã bảy tám trăm ngày... Mà nó có giết người cướp của ai đâu. Có ăn chơi quậy phá như con mấy ông lớn đâu. Nó cũng đâu có tiền mà đi nước ngoài, rồi vô siêu thị xứ người ta để trộm cắp rồi bị bắt, lại còn không biết xấu hổ vác cái bản mặt nhơn nhơn lên tivi dạy điều lễ nghĩa. Bà giận lắm. Bà khinh bỉ cái nhà nước này chỉ biết ăn hiếp người nghèo, cô thế. Hèn gì người ta nói đâu có sai: Hèn với giặc, ác với dân. Đúng quá mà!

Hình ảnh thằng Út Kha - tái hiện trong đầu bà - lừ đừ, lơ ngơ, mệt nhọc ráng lết ra, hồi sáng, khi bà đến kỳ thăm nuôi nó. Lúc đó, bà ráng kềm lòng, vì không muốn tụi cai tù hả hê. Bây giờ, giữa không gian bốn bề im phăng phắc, nước mắt bà chảy dài trên má, trên môi. Nóng hổi. Bà để mặc cho những giọt lệ trong veo tự nhiên tuôn tràn như mưa lũ ngày giông bão. Bà nấc từng tiếng như con nít bị oan ức...

Thằng Út Kha bị trĩ, đau khớp gối và sốt cao, viêm mũi nữa. Hồi ở nhà, sáng nào nó cũng tập thể dục, tập tạ, người rắn rỏi và tràn đầy sinh lực. Mấy đứa con gái để ý nó nhiều lắm. Bây giờ nhìn nó hom hem, già sọm như tuổi trung niên gần bốn chục. Nước mắt bà tiếp tục lăn dài trong suy tư đó...

Nặng nề đứng dậy, bước ra sau bếp rửa mặt cho tỉnh táo hơn. Trước mắt bà quang cảnh vẫn hỗn độn với vách bếp sập hồi chập tối hôm qua, tại vì giông lớn. Bà chưa kịp dọn. Bà đã lo trong bụng, khi thấy chuyện này như là điềm gỡ. Y như rằng, sáng nay thằng Út cho biết. Rồi còn có ông nào điên điên khùng khùng, tự nhiên nhà tù đem vô nhốt chung với thằng nhỏ để hù dọa, quấy rối trong lúc nó đang bị bịnh nữa.

Con Hai Như, thằng Ba Uy cũng gánh hậu quả thê thảm từ lúc Út Kha đi tù.

Thằng rể bà vì sợ liên lụy và không còn đường tiến thân, nên ép con Hai phải đoạn tuyệt gia đình bà. Con Hai nó không chịu, vì nó nói em nó đâu có tội gì đâu. Cha mẹ là người sanh nó ra, lo cho nó nên vóc nên hình. Làm sao nó bỏ được. Vậy là hai vợ chồng quyết định ly dị.

Thằng Ba Uy sắp làm đám cưới, cũng vì binh vực em mà nhà nước không tha. Công an nhào xuống cả bầy, rồi còng tay, lôi sềnh sệch thằng nhỏ từ ngoài lộ vô tới tận trong nhà. Sau đó nhốt thằng Ba gần cả trăm ngày, rồi thả ra với cái án treo mười lăm tháng. Tiệm làm ăn của nó cũng bị nhà nước phá đến nổi phải đóng cửa. Bên sui gia thấy ngại, người ta xin từ hôn luôn.

Ông nhà thì bịnh rề rề cả năm nay, khi chứng kiến cả ba đứa con vô tội của ông bị cái nhà nước khốn nạn này dồn vào đường cùng, không lối thoát...

Ngửa mặt lên trời, hai cánh tay xương xẩu đưa lưng chừng, hai bàn tay gầy guộc nắm chặt run run, ánh mắt bà hiện lên nỗi đau cắt ruột. Tiếng thét bật ra. Tiếng thét vang vang giữa không gian trống trải. Tiếng thét từ lồng ngực ốm yếu của bà, bỗng như có ai đó khuếch đại dội lên đến tận Cao Xanh, nghe nhức buốt, thấu tới tận tim:
Thời đại này là thời đại gì đây!
Các người có còn là con người không!

Tại sao nhẫn tâm phá tan nát gia cang người ta!

Sao cái nhà nước này ác quá vậy, ông Trời ơi!!!

Những đám mây đen ùn ùn kéo tới. Dày đặc, vằn vện như bàn tay vô hình vẽ vội lên không trung bộ mặt vô định hình của Thiên Lôi thật dữ dằn. Bầu trời từ nãy giờ ngả nghiêng, chênh chao trong buổi chiều lòng bà tím ngắt. Gió hú từng cơn nghe rợn người. Những tiếng sét đinh tai nhức óc thay phiên nhau gầm lên vang động...

Mưa. Mưa xối xả. Mưa như những hồ nước khổng lồ từ trên trời, lật úp và dội xuống trần gian. Tràn trề. Lênh láng. Mưa xối thẳng xuống đầu bà, trong không gian bếp trống huơ trống hoác...

Đưa tay vuốt những giọt nước mưa mát lạnh trên mặt, bà tỉnh táo hơn. Môi mím chặt. Ánh mắt đầy tự tin xuất hiện trở lại...

Bà quyết phải đi đòi và đòi cho bằng được quyền con người cho thằng Út nhà bà.

Dù có phải đi cùng trời cuối đất, bà nhất định phải làm cho Út Kha cũng là cho tất cả những ai đang bị cướp đoạt quyền con người. Bà sẽ đi. Bà phải đi...

...Dù chỉ là một bà mẹ chân quê, bà không cô đơn trên con đường đó…

(Kính tặng Bà Mẹ Chân Quê của TNLT Đinh Nguyên Kha)

Nguyễn Ngọc Già

bonita
12-11-2014, 06:33 AM
Thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam bị hành hung (http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/blog-vi-beaten-in-hday-12102014093047.html)


Hoà Ái, phóng viên RFA
2014-12-10



http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/blog-vi-beaten-in-hday-12102014093047.html/nguyen-h-vi.jpg/@@images/c14aad55-06b3-43ab-8994-436c2f87c971.jpeg
Blogger Nguyễn Hoàng Vi, sinh năm 1987, là thành viên của Mạng Lưới Blogger Việt Nam. Photo: Danlambao


Blogger Nguyễn Hoàng Vi, thành viên Mạng lưới Blogger Việt Nam, bị hành hung 1 ngày trước ngày Quốc tế Nhân quyền, 10/12. Hòa Ái có cuộc trao đổi ngắn qua điện thoại sau khi vụ việc xảy ra. Cô Nguyễn Hoàng Vi cho biết 3 người phụ nữ lạ mặt tấn công khi cô đang đi trên đường vào chiều hôm thứ Ba. Blogger Nguyễn Hoàng Vi kể lại như sau:

Nguyễn Hoàng Vi: Việc xảy ra vào khoảng 3:30 giờ chiều hôm qua lúc đi bộ ra ngoài. Khi đi thì thấy có nhiều người an ninh mặc thường phục đi theo. Bắt đầu khi đi về nhà thì có 3 phụ nữ đi trên 2 xe máy, tông vào em trong khi xung quanh có rất nhiều dân phòng lẫn an ninh mặc đồ bình thường. Em nghĩ là họ đang muốn kiếm chuyện cho nên khi bị họ tông như vậy thì em chỉ né qua một bên, nhảy lên lề chứ không có động thái nào nói lại họ hay gây hấn gì với họ hết. Nhưng 3 người phụ nữ này vẫn đuổi theo em. Họ chạy lên trước em và quay đầu xe lại để tiếp tục tông vào người em. Lúc đó em quay lại phía sau, thấy có nhiều thanh niên mặc thường phục lẫn dân phòng và có nhiều phụ nữ rất đông. Em cố chạy về nhà nhưng không kịp. Họ từ tứ phía vây lại, đánh em rất nhanh, rất dã man. Người phụ nữ tông xe vào em thì dàn cảnh hô lên là em giựt chồng này kia.

Hòa Ái: Khi bị 3 người phụ nữ đánh bất ngờ như vậy thì Hoàng Vi có kêu cứu với ai được không? Hoàng Vi nói là nhận ra nhiều người là dân phòng và nhân viên an ninh ở xung quanh, họ có can thiệp không?

Nguyễn Hoàng Vi: Sau khi em bị đánh ngã xuống đường thì họ dừng lại. Với lại, người dân trong khu vực em sống bắt đầu bu lại can thiệp, gọi người nhà em ra thì mấy người phụ nữ đó bỏ chạy. Trong khi đó, dân phòng và những an ninh mặc thường phục còn đứng cách khoảng 50 đến 100 mét. Em gọi công an phường xuống để giải quyết việc em bị đánh ngay tại đó như vậy thì trưởng công an phường trả lời chút nữa xuống liền. Nhưng em đợi hơn nửa tiếng đồng hồ thì không ai xuống cả mà người dân ở đó cũng biết do công an gây ra cho nên họ nói với em đừng đợi nữa, công an không xuống đâu, lo đón taxi đi bệnh viện. Bởi vì lúc đó em cũng rất mệt và rất đau nên người dân kêu em đi bệnh viện và gọi giúp em chiếc taxi.




Nhưng 3 người phụ nữ này vẫn đuổi theo em. Họ chạy lên trước em và quay đầu xe lại để tiếp tục tông vào người em. Lúc đó em quay lại phía sau, thấy có nhiều thanh niên mặc thường phục lẫn dân phòng và có nhiều phụ nữ rất đông. Em cố chạy về nhà nhưng không kịp. Họ từ tứ phía vây lại, đánh em rất nhanh, rất dã man

Nguyễn Hoàng Vi



Hòa Ái: Và Hoàng Vi được giải cứu khi ngồi trong taxi để đến bệnh viện phải không?

Nguyễn Hoàng Vi: Khi taxi chở em đi trên đường thì những người an ninh mặc thường phục chạy theo xe taxi. Họ chặn xe taxi lại. Lúc đầu họ yêu cầu xe taxi chạy thẳng vào công an Phường 10 Quận 3 gần đó nhưng mà hình như họ không liên hệ được với phía công an ở đây để mượn chổ làm việc nên cuối cùng họ ép chú tài xế taxi phải chở em trở lại nhà, không được chở đi đâu hết. Và sau khi về nhà thì từ chiều hôm qua cho đến hôm nay họ vẫn bố ráp, canh chừng suốt ngày đêm, giam lỏng không cho em ra khõi nhà.



http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/blog-vi-beaten-in-hday-12102014093047.html/nguyen-h-vi-400.jpg/image
Nguyễn Hoàng Vi bị hàng chục kẻ lạ mặt ngang nhiên tấn công, đánh đập trước sự chứng kiến của người dân và hàng chục viên công an, dân phòng tại hẻm 107 (đường Phan Văn Năm, quận Tân Phú, Sài Gòn).


Hòa Ái: Hoàng Vi cho biết thêm, đây là lần đầu tiên Hoàng Vi bị tấn công kiểu như vậy hay trước đây cũng đã từng xảy ra với mình rồi?

Nguyễn Hoàng Vi: Đây là lần thứ ba rồi. Lần đầu tiên xảy ra sau ngày “Dã ngoại Nhân quyền” năm ngoái vào ngày 6/5 ngay tại đồn công an Phường Phú Thạnh thì cả nhà em bị dàn cảnh đánh cả nhà luôn. Lần thứ hai vào ngay ngày Quốc tế Nhân quyền năm ngoái. Tại quán cà phê của em thì họ cũng dàn cảnh kiểu như vậy. Lúc đó họ giựt con gấu bông trên tay blogger Mẹ Nấm đang cầm cho con chơi. Cả trăm người gồm công an, phụ nữ đánh em với Mẹ Nấm rồi kéo ngược em vào trong nhà, nhốt em và khóa trái cửa ngoài lại.

Hòa Ái: Sau 2 lần bị tấn công trước đó, Hòang Vi có báo cáo với công an địa phương và có được họ giải quyết không?

Nguyễn Hoàng Vi: Lần vào năm 2013 sau “Dã ngoại Nhân quyền” thì văn phòng Công lý Hòa Bình của Dòng Chúa Cứu Thế có làm đơn tố cáo gửi lên nhưng họ không giải quyết. Còn lần vào ngày Quốc tế Nhân quyền năm ngoái thì sau đó em bận tiếp tục đi vận động công việc của Mạng lưới Blogger cho nên em không làm báo cáo. Hôm qua thì em có nhắn tin, gọi điện thoại cho trưởng công an phường nhưng họ không giải quyết.

Hòa Ái: Hoàng Vi có thể đoán biết được nguyên nhân vì sao bị tấn công trong lần này?

Nguyễn Hoàng Vi: Tiếp tục thúc đẩy chiến dịch “Chúng tôi muốn biết” để thúc đẩy quyền được biết của người dân và tiếp tục vận động xóa bỏ Điều 258 thì vừa rồi Mạng lưới Blogger có những cuộc gặp với phía ngoại giao của các Đại sứ quán các nước. Mới đây nhất vào ngày 8/12, Mạng lưới Blogger cũng tổ chức 1 tiệc nho nhỏ để kỷ niệm ngày thành lập Mạng lưới Blogger và cũng hướng tới các hoạt động vinh danh ngày Quốc tế Nhân quyền. Hôm đó em tổ chức bất ngờ cho nên phía an ninh họ không biết, không chặn được trong khi ở Nha Trang và Hà Nội đều bị họ ngăn chặn hết. Riêng Sài Gòn thì tổ chức được. Sang ngày hôm sau thì họ bắt đầu canh em và có hành động trả thù em như vậy.




Em gọi công an phường xuống để giải quyết việc em bị đánh ngay tại đó như vậy thì trưởng công an phường trả lời chút nữa xuống liền. Nhưng em đợi hơn nửa tiếng đồng hồ thì không ai xuống cả mà người dân ở đó cũng biết do công an gây ra cho nên họ nói với em đừng đợi nữa, công an không xuống đâu, lo đón taxi đi bệnh viện

Nguyễn Hoàng Vi



Hòa Ái: Tình hình trấn áp blogger ở VN có vẻ như chính quyền ngày càng mạnh tay hơn. Trong vòng 1 tuần, 2 blogger được nhiều người biết danh là Giáo sư Hồng Lê Thọ và Nhà văn Nguyễn Quang Lập bị bắt. Bản thân Hoàng Vi bị hành hung ngay trước ngày Quốc tế Nhân quyền. Trong những ngày sắp tới, hoạt động của Mạng lưới Blogger Việt Nam sẽ thế nào?

Nguyễn Hoàng Vi: Trước giờ từ ngày Mạng lưới Blogger thành lập đến giờ vẫn luôn gặp trở ngại từ phía nhà cầm quyền nhưng không vì như vậy mà Mạng lưới Blogger ngưng hoạt động, thậm chí càng hoạt động mạnh hơn để Chính phủ VN phải tôn trọng nhân quyền.

Hòa Ái: Câu hỏi sau cùng, nhân ngày Quốc tế Nhân quyền, thông điệp Hoàng Vi muốn gửi cho những người quan tâm đến quyền làm người của họ trong xã hội VN hiện nay là gì?

Nguyễn Hoàng Vi: Mạng lưới Blogger nhắn gửi đến mọi người trong nước là Mạng lưới Blogger từ ngày thành lập cho đến bây giờ gặp rất nhiều trở ngại khó khăn từ nhiều phía nhưng Mạng lưới Blogger luôn luôn có những chiến dịch vận động để thúc đẩy nhân quyền rất tốt như là từ chiến dịch “Không 258” cho đến “Không bán nước” rồi chiến dịch “Chúng tôi muốn biết” gần đây, nhận được sự ủng hộ rất nhiều từ phía các cơ quan ngoại giao. Mong rằng các bạn nếu quan tâm những hoạt động để thúc đẩy nhân quyền cùng Mạng lưới Blogger thì hãy mạnh dạn tham gia cùng với chúng tôi.

Hòa Ái: Cảm ơn thời gian chia sẻ của Hoàng Vi với đài ACTD. Và cầu chúc Hoàng Vi sớm bình phục.

bonita
12-16-2014, 06:11 AM
CÓ NHỮNG TÌNH NGƯỜI NHƯ THẾ (http://diendanctm.blogspot.fr/2014/12/co-nhung-tinh-nguoi-nhu-the.html)



http://1.bp.blogspot.com/-eVfVQqwBofc/VIytmQV1VGI/AAAAAAAAkjo/LCA6zYhnG_A/s1600/BTMHang.jpg



Quỳnh Anh
(Con gái chị Bùi Thị Minh Hằng)


Trước ngày 11/2/2014 tôi vẫn là 1 người đàn bà quay cuồng với cơm áo, gạo tiền với khát vọng làm giàu lo cho gia đình, cho 2 đứa con nhỏ đầy đủ. Nhưng từ cái ngày đó, cái ngày 11/02/2014 có thể xem là định mệnh, vì nó thật sự thay đổi suy nghĩ trong tôi rất nhiều. Mẹ tôi, bà Bùi thị Minh Hằng bị bắt trong một vụ án dàn dựng, để kêu oan cho bà tôi đi nhiều nơi, gặp gỡ nhiều con người, tiếp xúc nhiều thành phần, tôi nhận ra thật nhiều điều tôi chưa hề biết, nhận ra khát vọng của tôi hóa ra nhỏ bé quá.

Từ bé, tôi vẫn thường mơ mộng rằng mai kia mình sẽ thật giàu để giúp đỡ những người khổ hơn, nhưng từ cái ngày đó, ngày 11/02 và cho đến hôm nay, kết thúc phiên phúc thẩm của mẹ tôi 12/12/2014, tôi mới hiểu rằng, đâu nhất thiết phải thật giàu có, cái tình đâu có thiếu.

Các cô, chú, bác, các anh, chị, em, những người đồng đội của mẹ tôi đã cho tôi nhận ra điều đó. Đó là khi tôi nghe 1 vị luật sư, đã từng rất khá giả, để rồi khi bước vào con đường bảo vệ cho những con người tranh đấu cho nhân quyền, họ chấp nhận cạn kiệt dần về tài chính, chấp nhận giúp đỡ không công cho những hoàn cảnh khó khăn. Đó là khi tôi nhìn thấy phiên sơ thẩm của mẹ mình diễn ra trong cảnh bạo lực, đàn áp, những người yêu quý mẹ tôi chỉ muốn đến dự phiên tòa nhưng người thì bị đánh đập, người thì bị cướp đồ đạc, hủy hoại tài sản nhưng đến phiên phúc thẩm họ vẫn trở lại không hề e ngại những gì đang chờ họ, vì họ là những người cùng chiến tuyến, họ sống với cái tình.

Đó là khi tôi nghe thấy những lời động viên, những sự giúp đỡ từ những con người cách tôi cả nửa vòng trái đất, những con người tôi chưa từng gặp mặt, họ chia sẻ với tôi như ruột thịt. Đó là khi tôi nhận được món quà cho con gái nhỏ của mình từ một vị luật sư bào chữa cho mẹ tôi....

Còn nhiều , rất nhiều những cái mà tôi nhận được. Không thể diễn tả bằng lời, chỉ hy vọng rằng, rồi mai đây tôi sẽ được gặp tất cả những con người này, để gửi đến họ những cái ôm, để họ hiểu được sự cảm kích của tôi dành cho họ, cảm ơn mọi người, cảm ơn vì tất cả những gì đã dành cho gia đình tôi.


Quỳnh Anh

bonita
12-16-2014, 06:16 AM
Nữ ký giả nhiếp ảnh bị cầm tù đang tuyệt thực tại Việt Nam (http://diendanctm.blogspot.fr/2014/12/nu-ky-gia-nhiep-anh-bi-cam-tu-ang-tuyet.html)



Media Legal Defence Initiative (MLDI)





http://2.bp.blogspot.com/-YR3DfptqVG8/VIyp179F1iI/AAAAAAAAkjM/q_91SnPDN6g/s1600/image002.jpg (http://2.bp.blogspot.com/-YR3DfptqVG8/VIyp179F1iI/AAAAAAAAkjM/q_91SnPDN6g/s1600/image002.jpg)


Nguyễn Đặng Minh Mẫn




Ngày 11 tháng 12, 2014

Nguyễn Đặng Minh Mẫn bị bắt giữ cách đây hơn ba năm vì chụp hình một cuộc biểu tình và bị kết án chín năm tù với tội danh lật đổ nhà nước. Vào ngày 28 tháng 11, cô bắt đầu tuyệt thực để phản đối sự ngược đãi trong tù.

Trường hợp của Minh Mẫn tiêu biểu cho hiện tình của Việt Nam, nơi mà nhà chức trách giới hạn một cách có hệ thống quyền tự do ngôn luận bằng cách bắt giam tùy tiện các ký giả, blogger và các nhà hoạt động nhân quyền.

Vào ngày 9 tháng Giêng năm 2013, tòa án nhân dân Nghệ An kết án Minh Mẫn cùng với 13 blogger và nhà hoạt động nhân quyền khác về tội danh âm mưu “lật đổ” nhà cầm quyền Việt Nam, mà giới thành thạo cho là “vụ án lật đổ lớn nhất trong những năm gần đây (http://www.nytimes.com/2013/01/10/world/asia/activists-convicted-in-vietnam-crackdown-on-dissent.html?_r=3&)”.


Tuy học làm nghề thẩm mỹ, cô gái 26 tuổi này là người nhiệt huyết cổ võ cho công bằng xã hội và nhân quyền, thể hiện qua việc làm của một ký giả nhiếp ảnh. Thay vì bị trói buộc trong khuôn khổ truyền thông nhà nước, Minh Mẫn đăng tải hình ảnh của cô chụp trên mạng. Cô đến những nơi nào có bất ổn xã hội, có biểu tình công cộng để chụp hình và tạo chú ý cho các sự kiện này. Một trong những sự kiện đó là cuộc biểu tình chống Trung Quốc ở Tp.HCM vào ngày 5 tháng 6 năm 2011 (http://www.bbc.co.uk/news/world-asia-pacific-13661779).



http://4.bp.blogspot.com/-Wrg-08_pmoY/VIyp2C3kZ1I/AAAAAAAAkjQ/y-FW11_totw/s1600/image004.jpg (http://4.bp.blogspot.com/-Wrg-08_pmoY/VIyp2C3kZ1I/AAAAAAAAkjQ/y-FW11_totw/s1600/image004.jpg)


Vụ xử án Minh Mẫn



Minh Mẫn bị bắt giữ vào ngày 31 tháng 7 năm 2011 cùng với người mẹ và em trai. Nhà của gia đình bị công an lục soát và tịch thu máy ảnh của Minh Mẫn và vẫn chưa trả lại cho cô.

Gia đình bị xét xử

Vụ xử diễn ra tại tòa án nhân dân Nghệ An, nơi mà từ lâu có những quyết định không cần bằng và thiếu vắng thủ tục pháp lý. Mặc dầu có một số đông các bị cáo hầu tòa, phiên tòa diễn ra có hai ngày. Các bị cáo chỉ được có năm phút để trình bày với chánh án, và chỉ có thể trả lời “có” hay “không”. Nhiều ký giả độc lập và các quan sát viên quốc tế không được phép vào dự phiên xử. Phiên tòa kết án Minh Mẫn chín năm tù giam và ba tháng quản chế tại gia. Mẹ của cô bị kết án ba năm tù giam và nay đã mãn hạn tù. Em trai của cô bị ba năm tù treo.

Bản án nặng nề của Tòa Án Nhân Dân không chỉ tác động vào Minh Mẫn, mẹ và em trai của cô. Ba của cô đã nhiều lần bị ép buộc, bị áp lực phi pháp và bị theo dõi bởi nhà cầm quyền tiếp theo sau vụ bắt giữ cả gia đình của ông. Một nhân viên công an còn can ngăn ông không tìm luật sư bào chữa cho Minh Mẫn, và bị ra lệnh phải nói là vợ và con gái ông đã lên Sài Gòn làm việc nếu có ai hỏi về vụ bắt giữ.


http://4.bp.blogspot.com/-tikKHY7peUE/VIyp50BfbJI/AAAAAAAAkjc/HuBKPFvfYgU/s1600/image005.png
Hình ảnh do cô Minh Mẫn chụp.

Minh Mẫn bị kết án theo điều luật 79(a) của bộ luật Hình Sự vì là một “thành viên tích cực” tham gia “những hoạt động phi pháp nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” và vì thế mà nhận lãnh hình phạt nặng nề hơn những bị cáo khác. Cô hiện thời đang thụ án tù chín năm tù tại Trại Số 5, Yên Định, tỉnh Thanh Hóa. Điều kiện ở đó khắc nghiệt, và cô bị buộc phải lao động cực nhọc. Vào ngày 16 tháng 11 vừa qua, Minh Mẫn và ba tù nhân lương tâm khác gần như bị biệt giam vì lý do không rõ ràng. Vào ngày 28 tháng 11 năm 2014, Minh Mẫn tuyệt thực để phản đối cách đối xử bất công; cô bị nhốt trong một buồn giam với ba lớp bê tông cùng với một tù nhân khác.


Sinh viên luật thay mặt người ký giả đệ đơn lên Liên Hiệp Quốc

Cuộc tuyệt thực và sức khoẻ bấp bênh của Minh Mẫn đã làm tăng sự cấp bách tình trạng của cô và gây chú ý của giới hoạt động quốc tế. Trong tuần rồi, một văn phòng luật (http://www.gardencourtchambers.co.uk/garden-court-delighted-announce-launch-freedom-expression-law-clinic-law-students/) sinh viên ở Zagreb, Croatia đã đệ đơn lên Ủy Ban Điều Tra Bắt Giữ Tùy Tiện của Liên Hiệp Quốc (UNWGAD) thay mặt cho người ký giả nhiếp ảnh bị giam cầm.

Được đào tạo về lãnh vực nhân quyền quốc tế bởi các giáo sư hàng đầu tại đại học Oxford (http://pcmlp.socleg.ox.ac.uk/) và Zagreb (http://www.pravo.unizg.hr/en), các sinh viên luật nghiên cứu, soạn thảo và đệ đơn thay mặt cho một số thân chủ. Ngoài Minh Mẫn ra, các đơn khác được thảo thay mặt cho blogger chính trị Việt Nam Điếu Cày (https://cpj.org/blog/2014/09/undercover-in-vietnam-room-for-debate-frees-up-but.php), người được thả hồi 21 tháng 11 năm 2014 và một biên tập viên người Miến Điện Tin San (http://cpj.org/2014/07/in-a-growing-clampdown-three-editors-detained-in-b.php). Tổ chức Bảo Vệ Luật Pháp cho Giới Truyền Thông (The Media Legal Defense Initiative – MLDI) cùng với Garden Court Chambers (http://www.gardencourtchambers.co.uk/garden-court-delighted-announce-launch-freedom-expression-law-clinic-law-students/) và đại học Zagreb lo việc giám sát luật pháp cho các sinh viên luật trong mọi khâu.

Mặc dầu có công nhận quyền tự do ngôn luận trong hiến pháp, Việt Nam thường xuyên nhận điểm xấu xếp hạng tự do báo chí. Thí dụ như Hiệp Hội Ký Giả Không Biên Giới (Reporters Without Borders (http://rsf.org/index2014/en-index2014.php)) đã xếp có sáu quốc gia đứng dưới Việt Nam về tự do báo chí. Rất tiếc là trường hợp của cô Minh Mẫn lại là một thí dụ khác của việc nhà nước Việt Nam bóp nghẹt tự do ngôn luận và đối kháng bằng những cáo buộc ngụy tạo hay mơ hồ. Khi đệ đơn lên UNWGAD, văn phòng luật Zagreb hy vọng sẽ nâng cao nhận thức về tình trạng của Minh Mẫn và hy vọng sẽ đạt được kết quả tích cực như trong trường hợp của Điếu Cày.

Nani Jansen là Giám Đốc Luật Pháp của tổ chức Bảo Vệ Luật Pháp cho Giới Truyền Thông (Media Legal Defence Initiative - MLDI), một tổ chức hỗ trợ luật pháp toàn cầu nhằm giúp các ký giả, bloggers, các cơ quan truyền thông độc lập bảo vệ quyền hạn của họ qua việc cung cấp vừa hỗ trợ tài chính và hỗ trợ kiện tụng thực sự.

Jonathan McCully học luật tại Trinity College, Dublin (LL.B), và vừa tốt nghiệp London School of Economics and Political Science (LL.M). Ông đóng góp thường xuyên cho Inforrm’s Blog (http://inforrm.wordpress.com/?s=jonathan+mccully), và hiện thời đang làm việc tự nguyện cho MLDI.


*****

nguồn: http://globalvoicesonline.org/2014/12/11/jailed-female-photo-journalist-on-hunger-strike-in-vietnam/

bonita
12-23-2014, 03:26 AM
Hải Phòng: Giữa giá rét, bà mẹ ôm bình gas liều chết chống chọi lực lượng CA đến phá lều (http://danlambaovn.blogspot.fr/2014/12/hai-phong-giua-gia-ret-ba-me-om-binh.html)




https://www.youtube.com/watch?v=qRL8CBhe6HM




CTV Danlambao (http://danlambaovn.blogspot.com/) - Chiều tối ngày 22/12/2014, một phụ nữ tại Hải Phòng đã phải dội xăng khắp người, tay cầm bật lửa đứng bên bình gas, sẵn sàng liều chết để bảo vệ căn lều tạm bợ trước nguy cơ bị nhà cầm quyền CSVN kéo quân tàn phá.

Người phụ nữ này tên Nguyễn Thị Thúy, 37 tuổi, là một bà mẹ của 8 người con và 3 người cháu. Căn lều nơi chị sẵn sàng liều chết bảo vệ cũng chính là chỗ tá túc của con cháu chị, 8 đứa trẻ giữa lúc trời đông rét buốt, trong đó cháu bé nhỏ nhất năm nay chỉ mới 10 tháng tuổi.




http://1.bp.blogspot.com/-NhEB862zuXk/VJif-TcmE2I/AAAAAAAAxHg/HUugSoywj6c/s1600/cthuy.jpg (http://1.bp.blogspot.com/-NhEB862zuXk/VJif-TcmE2I/AAAAAAAAxHg/HUugSoywj6c/s1600/cthuy.jpg)
Chị Nguyễn Thị Thúy bên can xăng và bình gas quyết
liều chết bảo vệ căn lều đang được sửa sang


'Sẵn sàng nổ tung' nếu bị CA cướp phá

Cách đây gần 4 năm, nhà cầm quyền CSVN đã xua quân kéo đến phá tan căn nhà của chị Nguyễn Thị Thúy cùng 24 hộ dân trêm khu vực cánh đồng Linh, phường Đằng Giang, quận Ngô Quyền, TP. Hải Phòng. Thủ đoạn cướp đất man rợ của bọn quan tham CS đã đẩy cả gia đình chị Thúy rơi vào cảnh mất nhà, mất cửa, phải đội đơn khiếu kiện hết năm này qua tháng khác.

Để có chỗ che mưa che gió cho các con, chị Thúy đã phải dựng lên căn lều tạm bợ trên khu đất bị cướp trắng. Đây cũng chính là nơi tá túc của 14 người trong gia đình chị suốt gần 4 năm qua.

Gần đây, căn lều rách nát làm bằng tre và phủ bạt không đủ sức che chở cho gia đình chị trước những cơn gió buốt. Người bố chồng của chị năm nay đã 76 tuổi, vì gió rét đã lên cơn đột quỵ và hiện vẫn đang nằm điều trị trong bệnh viện.



http://4.bp.blogspot.com/-RMu08yxZvqs/VJiZe5XxOlI/AAAAAAAAxHI/4Hc2dZ5iU9Q/s1600/10806426_1503872029877104_3615601470335339643_n.jp g
Gia đình dân oan Nguyễn Thị Thúy





Ngày 22/12/2014, được người bạn cho ít gỗ, chị Nguyễn Thị Thúy đã cùng gia đình sửa sang, gia cố lại căn lều để che gió. Ngay lập tức, vào lúc 17:00 giờ chiều cùng ngày, hàng chục côn an sắc phục, thường phục và một số côn đồ lạ mặt kéo đến giàn quân xung quanh với âm mưu phá nát căn lều đang sửa chữa.


Trước nỗi lo con cái bị đẩy ra đường giữa lúc giá rét, và có lẽ cộng thêm sự uất hận dồn nén suốt bao năm khiếu kiện, bà mẹ của 8 người con trong cơn cùng cực đã phải chọn một giải pháp cuối cùng để bảo vệ gia đình.

Đỉnh điểm căng thẳng xảy ra khi lực lượng CA chuẩn bị xông đến phá lều, chị Nguyễn Thị Thúy liền dội can xăng lên khắp người, một tay ôm bình gas, tay kia cầm chặt chiếc bật lửa sẵn sàng liều chết để chống chọi trước lực lượng côn an hung bạo. Chị phẫn uất tuyên bố:

“Đây là tài sản cuối cùng của mẹ con tôi. Các ông nhìn xem con cái tôi bây giờ khổ như thế này đây, người không ra người, ma không ra ma. Nếu các ông không để yên mà còn tiếp tục quanh quẩn ở đây phá hoại, tôi sẵn sàng cho nổ tung bình gas”.



http://4.bp.blogspot.com/-t4P7PIwNHEY/VJih9ZQsxNI/AAAAAAAAxHs/PtUIakVkXac/s1600/ca.jpg (http://4.bp.blogspot.com/-t4P7PIwNHEY/VJih9ZQsxNI/AAAAAAAAxHs/PtUIakVkXac/s1600/ca.jpg)
CA bao vây trước căn lều của gia đình chị Thúy


Trước thái độ cương quyết của một bà mẹ bị dồn đến đường cùng, lực lượng côn an đã buộc phải dừng tay, nhưng vẫn tiếp tục mang xe ô tô và tụ tập tại một góc xa để theo dõi.

Đến tận 19 giờ tối, dù trời gió buốt, chị Nguyễn Thị Thúy vẫn giữ chặt can xăng một cách đầy cảnh giác. Trong lều, các con chị đang phải sưởi ấm bên cạnh bếp than để chống chọi cơn giá buốt.

Phá nhà, cướp trắng đất đai




http://2.bp.blogspot.com/-EE_0t_sfRbU/VJiaRqLGtLI/AAAAAAAAxHQ/JBghV6DHazs/s1600/thuy.jpg (http://2.bp.blogspot.com/-EE_0t_sfRbU/VJiaRqLGtLI/AAAAAAAAxHQ/JBghV6DHazs/s1600/thuy.jpg)


Người phụ nữ trong ảnh là chị Nguyễn Thị Thúy,
37 tuổi, là mẹ của 8 người con và
cũng là bà của 3 người cháu



Ngày 28/2/2011, hai căn nhà của gia đình chị Nguyễn Thị Thúy trên khu đất thuôc cánh đồng Linh, phường Đằng Giang, quận Ngô Quyền, TP. Hải Phòng bị nhà cầm quyền địa phương kéo đến đập phá tan tành.

Trước đó 2 ngày, vào đúng ngày thứ sáu, gia đình chị bất ngờ nhận được văn bản cưỡng chế phá nhà với lý do 'vi phạm luật xây dựng', trong khi gia đình đã đóng tiền xây dựng đầy đủ.

Gia đình chị Thúy trở tay không kịp, hai ngày tiếp theo là thứ bảy và chủ nhật, cơ quan công quyền đóng cửa.

Trong cơn tuyệt vọng, toàn bộ gia đình chị Thúy đã phải đội đơn đến gặp chủ tịch UBND Thành phố Hải Phòng khi đó là ông Dương Anh Điền, quỳ xin ông chủ tịch TP đừng phá nhà.

Sang đến ngày thứ hai, 28/2/2011, toàn bộ hai căn nhà của gia đình chị Thúy chỉ còn lại đống gạch vụn. Mồ hôi nước mắt cả đời dành dụm bỗng chốc tan tành.

Toàn bộ hành vi đập nhà, cướp đất đều không được thông báo trước và cũng không được đền bù. Theo một số nguồn tin, đây là vụ cướp trắng đất nhân dân để phân lô xây biệt thự, làm giàu cho quan tham địa phương.

Chủ tịch Hải Phòng Dương Anh Điền hiện nay vừa tiếp tục được lên chức, trở thành bí thư thành ủy Hải Phòng.

Trong khi đó, rơi vào cảnh đất mất nhà tan, chị Nguyễn Thị Thúy trở thành dân oan, mẹ con dắt díu nhau lên Hà Nội khiếu kiện khắp nơi, suốt từ năm này qua tháng khác. Gia đình khó khăn chồng chất, hầu hết những người con của chị cũng không đủ điều kiện được đến trường và phải nghỉ học.

Trao đổi với Danlambao, chị Nguyễn Thị Thúy cho biết gia đình chị vẫn đang tiếp tục bị côn an bao vây dòm ngó, nguy hiểm có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Đồng thời, chị Thúy cũng kêu gọi sự quan tâm của dư luận trong và ngoài nước đối với gia đình chị trong hoàn cảnh bị nhà cầm quyền CSVN dồn ép đến đường cùng hiện nay. Mọi liên lạc, bạn đọc có thể gọi vào số điện thoại chị Thúy:+841299907666.


CTV Danlambao (http://danlambaovn.blogspot.com/)
danlambaovn.blogspot.com (http://danlambaovn.blogspot.com/)

bonita
12-29-2014, 01:42 AM
Ký ức kinh hoàng của những phụ nữ đi xuất khẩu lao động ở Arập Xê út (http://www.nguoiduatin.vn/ky-uc-kinh-hoang-cua-nhung-phu-nu-di-xuat-khau-lao-dong-o-arap-xe-ut-a166940.html)



Với nhiều phụ nữ đi xuất khẩu lao động ở Arập Xê út chuyện bị vắt kiệt sức lao động, đánh đập, bỏ đói đến suy nhược, tệ hơn là bị nhiều người đàn ông trong cùng một gia đình làm nhục… không còn là chuyện hiếm.


Bị vắt kiệt sức lao động, nhiều thế hệ trong gia đình thay nhau làm nhục

Tình trạng không ít người lao động Việt Nam được giới thiệu và xuất khẩu lao động sang Vương quốc Arập Xê út làm công việc giúp việc nhà hiện vẫn đang gặp khá nhiều khó khăn, bị bóc lột sức lao động cùng cực, bị đánh đập và thậm chí bị cưỡng hiếp.

Trường hợp của chị N.T.V ở quận 7, TP.HCM là điển hình cùng một số người lao động Việt Nam sang đất nước này cũng đã phải chịu bao đắng cay một thời gian dài và phải tìm mọi cách mới trở về được đất nước.

Do hoàn cảnh gia đình gặp nhiều khó khăn sau khi ly hôn (chị lấy chồng từ năm 18 tuổi), chị V. đã đồng ý khi được một người tên Mari (SN 1978, chuyên viên tư vấn và tiếp nhận hồ sơ của Công ty Cổ phần Quốc tế N.M, có trụ sở ở Hải Phòng) thường trú ở Tây Ninh giới thiệu đi xuất khẩu lao động sang Úc để giúp việc nhà với mức lương 400-500 USD, mà không phải mất bất kỳ chi phí nào.

Điều bất ngờ là lúc đầu chị V. được giới thiệu sẽ đi Úc làm việc nhưng đến khi đi khám sức khỏe để bổ sung vào hồ sơ đi nước ngoài tại một bệnh viện ở TP.HCM, thì chị V. mới phát hiện trong hồ sơ ghi là chị sẽ đi Arập Xê út.

Thấy lạ, chị V hỏi người môi giới thì người này đảm bảo đi Arập Xê út rất tốt, lương cao, vì thế chị V chấp nhận thay đổi ý định của mình.

Ngày 10/4 chị V. đến Arập Xê út. Căn nhà nơi chị V. làm việc tọa lạc ở Al Nazeem, TP Riyadh, trong nhà lúc đầu chỉ có bố mẹ già (người chồng 70 tuổi, người vợ cũng xấp xỉ 70 tuổi bị bệnh tiểu đường) và một người con gái (ngoài những người này chủ nhà còn có hai người con khác nhưng do đi học nên thỉnh thoảng mới về).

Do gia đình này không rành rẽ tiếng Anh nên những ngày đầu, chị V. gặp khá nhiều khó khăn trong giao tiếp, “nghe” chủ nhà giao việc bằng cách ra hiệu.


http://xmedia.nguoiduatin.vn/139/2014/12/16/xuat%20khau%20lao%20dong%202.jpg
Chị V kể lại ký ức kinh hoàng khi đi xuất khẩu lao động sang Arập Xê út.


Cuộc sống nơi địa ngục của chị bắt đầu chỉ sau 2 tuần chị tới căn nhà này làm việc…

Đầu tiên, dù đã 70 tuổi, nhưng người bố luôn tìm mọi cách để sàm sỡ, sờ mó những chỗ nhạy cảm trên người chị V. và còn yêu cầu chị V. phải giúp cho ông ta thỏa mãn những việc ông ta muốn… Dĩ nhiên chị V. không đồng ý và ra sức chống đối, sau đó dù người con gái biết chuyện khuyên nhủ nhưng ông này vẫn tiếp diễn hành động quá đáng của mình.

Có lần chị đã phải cầm dao dọa sẽ tự sát khi bị ông này buộc phải đáp ứng yêu cầu quái gở của mình. Và chỉ khi người vợ biết được sự việc thì ông này mới gần như dừng lại. Tuy nhiên, cũng từ đây, ông lão bắt đầu hằn học, quát nạt, chửi bới mỗi khi không vừa ý chuyện gì đó…

Bất cứ thành viên nào trong gia đình ở nơi khác đến nhà, tôi cũng đều phải phục vụ chu tất. Chỉ cần có bất cứ thiếu sót gì là tôi sẽ bị chửi rủa, đánh đập. Nhiều lần mấy chị em gái - con của vợ chồng chủ nhà đã cố ý kiếm chuyện rồi đánh đập, hành hạ tôi rất tàn nhẫn… Lời tôi kể ở đây cũng không thể lột tả hết được nỗi đau mà tôi phải chịu nơi xứ người", chị V. nghẹn ngào kể lại.

Tuy nhiên, "nạn khổ" vẫn chưa dừng lại khi chị V. bị hai người cháu trai chỉ mới 14-17 tuổi của chủ nhà rắp tâm hãm hiếp nhiều lần.

Nhưng điều may mắn với chị V. là do hiểu biết về công nghệ và chị vẫn tìm mọi cách để giữ lại được chiếc điện thoại di động nên sau rất nhiều lần liên lạc và kêu cứu trên mạng thì chị đã kết nối được với người mẹ nuôi ở Úc. Sau khi tìm hiểu và biết được những gì đang xảy ra với con nuôi của mình, người này đã tìm cách giúp đỡ chị V. thoát khỏi "địa ngục".

Ngay bản thân chị V. cũng liên lạc với mẹ ruột của mình ở Việt Nam để bà viết đơn kêu cứu gửi các cơ quan chức năng trong và ngoài nước khẩn thiết nhờ giải cứu con mình.

Cảnh ngộ tương tự như của chị V là không hiếm xảy ra đối với chị em phụ nữ khi đem mộng đổi đời sang đất nước có câu chuyện cổ tích “nghìn lẻ một đêm”.

Chị Hạnh (p13, Q8, TPHCM) cũng “Tưởng chừng không có ngày về!” vì quyết định đi làm ôsin tại Ả Rập.

Có bốn đứa con hiện đang ăn học, trong khi chồng chạy xe ôm thu nhập bấp bênh nên chị Hạnh có ý định tìm công việc phù hợp là giúp việc nhà, để kiếm thêm tiền trang trải. Đầu tháng 2/2014, chị Hạnh tình cờ đọc mẩu quảng cáo đăng “Tuyển lao động đi giúp việc gia đình tại Ả Rập - Xê Út không tốn phí xuất cảnh”. Thấy điều kiện tuyển chọn không khắt khe, mức thu nhập tương đối (khoảng 7 triệu đồng/tháng), chị tức tốc liên hệ với người một người môi giới cho 2 công ty xuất khẩu lao đông ở ngoài Bắc lẫn trong Nam.

Ngày 24/3/2014, chị Hạnh được công ty đưa lên máy bay sang xứ người.

Kết thúc hành trình bay, chị được dẫn đến một ngôi nhà giống như trai giam, tại đây chị được nghe những lao động nữ khác kể về cuộc sống của họ nơi xứ người: Người thì kể bị chủ hãm hiếp, người lại suốt ngày bị đánh đập, lại có người bị chủ bỏ đói đến suy nhược…


http://xmedia.nguoiduatin.vn/139/2014/12/16/xuat%20khau%20lao%20dong.jpg
Với chị Hạnh, khoảng thời gian đi xuất khẩu lao động ở Arập Xê út giống như 1 cơn ác mộng.


Sau đó chị Hạnh được một người đàn ông đến đón. Gần nửa giờ ngồi ôtô, người đàn ông này đưa chị đến một trạm xe buýt xung quanh dân cư thưa thớt, để đi tiếp đến nhà chủ. Trong lúc chờ đợi, gã này còn giở trò sàm sỡ.

Vợ chồng gia chủ ở tuổi trung niên, có 5 đứa con và sống xa thành thị. Dù rất mệt nhưng vừa tới nơi chị Hạnh phải xắn tay ngay vào công việc, làm quần quật từ sáng sớm cho đến tận khuya (vì người dân nơi đây thường thức dậy lúc 9 sáng và đi ngủ khoảng 2 - 3 giờ khuya). Sau năm ngày vất vả liên tục, nhà cửa trở nên tươm tất. Đổi lại, chị Hạnh đã kiệt sức (do không ăn được thức ăn lại không có cơm và riêng chị mỗi ngày chỉ được dùng hai bữa sáng - chiều).

Sang ngày thứ sáu, căn bệnh tụt can xi, hen suyễn bắt đầu tái phát. Chị Hạnh ra dấu xin được ăn cơm thì chủ đưa cho ít gạo cùng hai quả trứng. Chị Hạnh nấu cháo ăn cầm chừng và xin đi chữa bệnh, nhưng gia chủ từ chối. Tới khi thấy chị nằm mê man họ mới ra dấu bảo xếp quần áo bỏ vào vali, trả lại điện thoại và cho 200 SAR (1 SAR tương đương 5.600 VNĐ).

Tưởng được quay về cố hương, chị Hạnh mừng như vừa chết đi sống lại. Chị quỳ xuống tạ ơn nhưng sau đó mới biết ông chủ chỉ đưa đến phòng môi giới (nơi tá túc của những người lao động phổ thông nước ngoài) để nơi đây chữa bệnh. Sau một tuần điều trị, sức khỏe chị Hạnh đỡ hơn nhưng hai căn bệnh vẫn luôn hành hạ vì thiếu dinh dưỡng. Trong túi có 200 SAR, chị nhờ người mua car điện thoại gọi cho người môi giới cầu xin họ lo thủ tục về nước. Hai người này nói muốn vậy phải kêu gia đình đóng khoản phí 2.800USD. Chị Hạnh nài nỉ xin được nộp 2.000USD nhưng họ không đồng ý. Nghe mẹ cầu cứu, con gái lớn của chị là Ái Linh tháo hết nữ trang đem bán nhưng chẳng được bao nhiêu, chạy vạy mượn thêm người thân cũng không đủ. Gần một tháng trời chồng con chị Hạnh như ngồi trên đống lửa. Biết gia đình bất lực, chị tuyệt vọng chờ ngày “nhắm mắt xuôi tay”.

Đầu tháng 5/2014, tình cờ thấy một người đồng hương cùng tá túc ở phòng môi giới đang xách hành lý về nước, chị Hạnh hỏi thăm họ nói chỉ đóng phí cho công ty có 25 triệu đồng. Hy vọng nhen nhóm, chị điện thoại hỏi ông Lợi, bà Hương và dọa sẽ tự vẫn nếu không nhận 25 triệu đồng làm thủ tục. Có lẽ vì sợ tai tiếng hay đã bị lật tẩy, cuối cùng họ cũng đồng ý. Sau khi Ái Linh nộp đủ tiền, tối 11/5 chị Hạnh về đến đất mẹ. Gia đình đoàn tụ trong nước mắt đầm đìa.

Không khuyến khích, vẫn đi!

Theo báo Phụ nữ Online, có một thực tế, trước khi sang Ả rập Xê út, người giúp viêc gia đình thường được cam kết làm việc tám giờ/ngày, đảm bảo quyền nghỉ phép, nghỉ ốm, tăng lương ngoài giờ làm việc… tương tự luật lao động ở Việt Nam, nhưng chính tại quốc gia này, giúp việc gia đình là loại hình vẫn chưa được pháp luật điều chỉnh. Ngoài ra, lao động nước ngoài sẽ không được phép rời khỏi Ả rập Xê út nếu như không có sự đồng ý của chủ sử dụng lao động.

So với lao động xuất khẩu sang các thị trường như Đài Loan, Hàn Quốc… người giúp việc gia đình tại Ảrập Xê út nhận mức lương không cao, khoảng 1.100 - 1.200 Riyals (SR), tương đương 6 - 7 triệu đồng. Bên cạnh mức lương thấp, ông Đoàn Kiến Trung - Phó phòng Quản lý lao động Cục QLLĐNN thừa nhận, xử sự của người Ảrập Xê út với lao động giúp việc gia đình không được tốt. Nhiều trường hợp, chủ nhà đồng ý trả mức lương 1.200 SR nhưng người lao động (NLĐ) chỉ nhận được khoảng 900 SR. Thậm chí, một số lao động giúp việc tại đây còn bị bạo hành, lạm dụng tình dục…

Ông Phạm Đỗ Nhật Tân, Phó Chủ tịch Hiệp hội XKLĐ cho rằng, giúp việc gia đình trong các gia đình đạo Hồi không đơn giản. Bởi, phong tục tập quán của đạo Hồi không giống với châu Á, có rất nhiều quy định nghiêm ngặt, khắt khe. “Hầu như giờ giấc làm việc tại đây không có. Ở các gia đình hay tổ chức tiệc tùng và có cháu nhỏ, người giúp việc thường phải thức phục vụ, làm việc rất khuya… Đặc biệt, người giúp việc gia đình Việt Nam không thành thạo ngôn ngữ nên dẫn tới quá trình làm việc gặp nhiều bất cập”, ông Tân phân tích.

Điều đáng nói, khi rủi ro xảy ra đối với người giúp việc gia đình tại Ảrập Xê út thì việc xử lý rất phức tạp. Ông Đoàn Kiến Trung, cho hay, trong trường hợp chủ nhà giấu NLĐ, cơ quan chức năng và doanh nghiệp Việt Nam rất khó để liên lạc. Chủ lao động sẵn sàng đưa lao động sang địa điểm khác ngoài đăng ký. Theo quy định của quốc gia này, một người đàn ông có thể cưới nhiều vợ nên không thể xác định được người giúp việc Việt Nam đang làm việc tại nhà của người vợ nào. Ngoài ra, thủ tục xin visa cho doanh nghiệp khi có sự cố sẽ mất nhiều thời gian nên người lao động có thể bị kẹt lại thời gian dài.

Với một thị trường lao động tiềm ẩn nhiều rủi ro, Cục QLLĐNN cũng như Hiệp hội XKLĐ không hề khuyến khích NLĐ sang làm giúp việc gia đình, nhưng con số này vẫn không thuyên giảm. Ông Đoàn Kiến Trung cho biết thêm, hiện nay Philippines, Sri Lanka, Indonesia… đã ngừng cấp lao động giúp việc cho Ảrập Xê út.

An Nhiên (Tổng hợp)

bonita
01-17-2015, 02:40 AM
Mật vụ cộng sản tiếp tục khủng bố gia đình blogger Nguyễn Hoàng Vi (http://danlambaovn.blogspot.no/2015/01/mat-vu-cong-san-tiep-tuc-khung-bo-gia.html)






https://www.youtube.com/watch?v=xz0y9WgMkZE

bonita
01-20-2015, 01:23 AM
Cho Đồng Bào Tôi - Nguyễn Thị Kim Liên



https://www.youtube.com/watch?v=IqvQ0q_Ew0o

bonita
01-26-2015, 01:20 AM
Bé gái 11 tuổi đi tìm công lý cho ba mẹ (http://www.voatiengviet.com/content/be-gai-11-tuoi-di-tim-cong-ly-cho-ba-me/2611287.html)



http://gdb.voanews.com/F14D1E13-D888-4F8A-963F-FC44BDC4E861_w640_r1_s.jpg (http://gdb.voanews.com/F14D1E13-D888-4F8A-963F-FC44BDC4E861_mw1024_s_n.jpg)
Em Ngô Thị Cẩm Hiếu, học sinh lớp 6B trường trung học cơ sở Nguyễn Khuyến ở tỉnh Bình Phước



Trà Mi-VOA (http://www.voatiengviet.com/author/10019.html)
24.01.2015

Một cô bé 11 tuổi tại một vùng quê nghèo của Việt Nam bị rơi vào cảnh tứ cố vô thân, không nơi nương tựa, gia đình bị mất sạch tài sản, bố mẹ bị đẩy vào vòng lao lý, một mình em kiên trì lặn lội khắp nơi để đi tìm ánh sáng công lý cho song thân.

Đó là câu chuyện thương tâm của em Ngô Thị Cẩm Hiếu, học sinh lớp 6B trường trung học cơ sở Nguyễn Khuyến ở tỉnh Bình Phước.

Tai ương ập đến khi Hiếu vừa lên 10. Ở độ tuổi ‘ăn chưa no lo chưa tới’, em đã phải chứng kiến cảnh gia đình tan nát, toàn bộ tài sản và cũng là phương kế sinh nhai của gia đình em là mảnh đất khoảng 3 ha bị cưỡng chế cho chủ nợ và bố mẹ em bị kết án mỗi người 5 năm rưỡi tù giam về tội danh “cố ý gây thương tích.”

Bản án ngày 25/2/2014 trong phiên tòa không có luật sư là kết cục của vụ tranh chấp dân sự giữa ông bà Ngô Văn Huynh-Nguyễn Thị Tâm (bố mẹ của Hiếu) tại thôn 2, xã Đường 10, huyện Bù Đăng (Bình Phước) với ông Nguyễn Bá Tuyên, chủ nợ, người có anh ruột là Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã Đường Mười.

Bố mẹ Hiếu lâu nay đi khiếu kiện kêu oan về việc bị chủ nợ, có sự cấu kết của cán bộ địa phương, chiếm giữ-phá hoại tài sản, nhưng chưa được xử lý thỏa đáng thì bị cơ quan thi hành án tiến hành kê biên đất, bán đấu giá cho chủ nợ trong lúc vắng mặt và không có chữ ký của ông bà.

Kể từ khi bố mẹ lần lượt bị bắt hồi tháng 7, tháng 8/2013 tới nay, bé Hiếu sống nhờ tình thương và sự cưu mang của một gia đình hàng xóm tốt bụng, một mình bước tiếp con đường đi đòi công lý với sự hỗ trợ của Phòng Công lý Hòa Bình thuộc Dòng Chúa Cứu Thế, nơi giúp đỡ miễn phí cho dân nghèo về mặt pháp lý và truyền thông.

Ngoài những chuyến thăm nuôi bố mẹ, cô bé nhà quê đen đúa gầy gò, hơn năm nay, đã đi gõ cửa khắp mọi nơi để cầu cứu, kêu oan cho cha mẹ mình.

Linh mục Đinh Hữu Thoại, Trưởng Phòng Công lý và Hòa bình, cho biết:
“Tôi nhớ lần đầu tiếp xúc với Hiếu là khi ông bố bị bắt, hai mẹ con lặn lội từ Bù Đăng xuống Sài Gòn, đến văn phòng gặp chúng tôi nhờ tôi đưa tin. Ít lâu 2 tháng sau thì tới lượt bà mẹ bị bắt. Cháu Hiếu có gọi điện thoại cho tôi xin kêu oan giúp gia đình cháu, nói rằng ba mẹ bị oan do phía bên kia có người nhà là cán bộ cấp xã, cấp huyện toa rập với nhau chèn ép ba mẹ Hiếu. Cộng tác viên của chúng tôi có đến tận nơi để tìm hiểu hoàn cảnh và trợ giúp cho em chút đỉnh, mới biết em sống với nhà hàng xóm tốt bụng. Ông này là cựu chiến binh lớn tuổi, thấy hoàn cảnh Hiếu như vậy thì cưu mang cháu, cho cháu ở luôn trong nhà. Cộng tác viên của chúng tôi lên tận nơi thăm và đưa tận xuống Sài Gòn để đi ký các giấy tờ pháp lý vì cháu là người thân duy nhất của ông bà. Tuy mới 11 tuổi và sống ở vùng quê rất nghèo nhưng có ý chí và một trí khôn rất sắc sảo.”

Người láng giềng hảo tâm đang nuôi dưỡng em Hiếu không muốn nêu tên khi phát biểu với chúng tôi nói về cô bé bất hạnh:
“Gia đình thấy cháu một mình tội nghiệp nên giúp, giờ nó bé quá có một mình ai nuôi nó, tiền bạc không có, bố mẹ bị bắt, nên chúng tôi làm phước nuôi cháu. Cháu học rất giỏi. Tôi cũng đề nghị ủy ban xã cho cháu xin miễn học phí được hai năm nay. Các thầy cô giáo thỉnh thoảng cũng cho cháu được mấy chục ký gạo. Năm nay sắp tới đây cháu sắp được học bổng. Chúng tôi nuôi cháu nó ăn học. Sách vở vì cháu học giỏi nên năm nào cũng được trường cho. Lúc nhận cháu về nuôi tôi cũng đang công tác trên xã, tôi đề nghị ủy ban quan tâm đến cháu tí. Các ông ấy bảo anh làm phúc thì anh cứ nuôi, chúng tôi có nói gì đâu. Tôi đề nghị ủy ban xã giúp đỡ cháu vì hoàn cảnh cháu vậy, nhưng chẳng thấy họ giúp đỡ gì cũng chịu. Tôi xin xã với các thầy cô quan tâm cháu tí, nhưng cuối cùng chỉ có các thầy cô quan tâm thôi chứ trên ủy ban thì cũng chỉ biết vậy thôi.”

Trái với hình ảnh một cô bé ốm yếu 11 tuổi, trò chuyện với chúng tôi là một Cẩm Hiếu thông minh, ăn nói chững chạc, chín chắn rất nhiều so với độ tuổi vô tư, thơ dại của em.
Hiếu kể về nghịch cảnh gia đình mình:
“Ba mẹ con có vay tiền của ông Tuyên. Lúc đó hoàn cảnh gia đình khó khăn, tới ngày hẹn ông Tuyên vào đòi, nhà con chưa trả được. Ông dẫn theo mười mấy người vào nhà con xiết đất. Từ đó mẹ con mới đi thưa kiện, rồi mẹ con bị bên thi hành án đấu giá bán đất của nhà con trong khi nhà con không có mặt ở nhà. Bên thi hành án đấu giá đất nhà con là 90 triệu/ha mà giá đúng tới 350 triệu/ha lận. Họ đấu như vậy là không đúng giá. Hơn nữa khi đấu giá không có mặt gia đình con ở đó, cũng không có chữ ký của ba mẹ con. Ba mẹ con không chịu nên tiếp tục thưa kiện. Hôm đó, ông Tuyên tới và giữa ông với mẹ con xảy ra xung đột và nhà con đánh nhau với ông ấy. Nhà con không có tiền, còn ông Tuyên có thế lực nên đã đẩy gia đình con vào tù. Tòa chỉ xử mỗi việc nhà con đánh ông Tuyên. Còn việc ông Tuyên lấy đất nhà con sai pháp luật thì tòa không xử. Khi ba mẹ con bị bắt rồi, có lúc con tự bắt xe đò lên Văn phòng Dòng Chúa Cứu Thế để cầu cứu cha Thoại. Con cũng có điện tới Phòng Tiếp Dân của công an tỉnh nhưng họ bảo họ không biết việc này, chỉ có công an huyện mới biết thôi. Mỗi lần đi thăm nuôi ba mẹ con cũng có lên công an huyện và lâu lâu con cũng có ghé bên Viện Kiểm sát. Họ không tiếp. Con có lên Tòa án để gặp thẩm phán và sang bên công an huyện để nộp đơn xin tại ngoại cho ba mẹ con. Họ nói sẽ trả lời mà nay hơn 1 tháng rồi vẫn chưa thấy trả lời con. Khi ba mẹ con bị bắt, con cũng có gọi điện thoại lên công an tỉnh và tòa án tỉnh để hỏi, nhưng họ bảo họ không biết. Có nhiều lần con điện cho chú trực tiếp điều tra ba mẹ con, nhưng chú nói việc này do cấp trên chỉ đạo chú thôi. Rồi nhiều lần sau con điện chú không nghe máy nữa. Nhà ông Tuyên có những người quen trên đó nên họ sẽ không bao giờ quan tâm đến gia đình con. Mẹ con lúc trước từ năm 2009 cũng đã có gửi nhiều đơn lên đó lắm mà họ cũng không trả lời. Vì ba mẹ con, con làm, nếu con cố gắng nhất định con sẽ kêu oan được cho ba mẹ của con. Chỉ cần mình đủ can đảm và niềm tin, mình sẽ làm được. Gia đình con bị oan, yêu cầu tòa xem lại tất cả mọi việc và đưa ra xét xử đúng với luật pháp công lý.”

Khi được hỏi cảm nghĩ của em về công lý, cô bé lớp 6 không ngần ngại nhận xét:
“Có quyền lực và có tiền thì sẽ mua được những thứ đó và họ bắt buộc những người nghèo phải chịu thiệt thòi. Cho nên mình cần phải dũng cảm, kiên cường để chống chọi lại những áp lực mà những người giàu đã gây ra cho mình.”

Chưa biết hành trình đi tìm công lý của cô bé hiếu thảo này kết cục sẽ ra sao và đúng-sai được phân minh thế nào, dù trong phiên phúc thẩm hồi tháng 10 năm ngoái, Tòa án Nhân dân huyện Bù Đăng đã tuyên hủy án sơ thẩm để điều tra xét xử lại.

Theo linh mục Thoại, tuy đây là một tín hiệu đáng mừng hiếm thấy nhưng những diễn tiến sau đó không hứa hẹn một điều khả quan:
“Vấn đề của Hiếu liên quan đến tố tụng và chèn ép giữa những người có chức quyền đối với những người thấp cổ bé miệng. Tòa án của tỉnh Bình Phước đã tráo trở bằng cách tại tòa thì họ tuyên khác, nhưng sau đó ra văn bản thì họ lại ra văn bản hoàn toàn khác với nội dung tuyên ở tòa, bất lợi cho ba mẹ bé Hiếu. Sự khác biệt đó cho thấy nó đã được chỉ đạo sau phiên tòa phúc thẩm. Tuy là hủy án sơ thẩm nhưng họ vẫn tiếp tục giam ông bà, không cho tại ngoại điều tra trong khi hoàn cảnh của ông bà đủ điều kiện để tại ngoại điều tra, không cần thiết phải dùng biện pháp ngăn chặn mạnh như tạm giam vì ông bà không có nguy cơ bỏ trốn. Chúng tôi đã gửi văn thư đề nghị cho ông bà được tại ngoại điều tra nhưng họ phớt lờ, làm cho trại tạm giam có điều kiện tiếp tục dùng nhục hình, bức cung, ép cung. Dù hủy án, điều tra lại nhưng tôi nghĩ kết quả cũng không khả quan lắm, do sự chỉ đạo của một cấp nào đó đối với bản án của phiên tòa phúc thẩm. Tình trạng tư pháp ở Việt Nam rất tệ. Luật sư cũng chẳng có vai trò gì so với hệ thống tòa án, Viện Kiểm sát, và cơ quan điều tra. Ba nơi này mà họ cấu kết với nhau, toa rập với nhau với án bỏ túi thì, như rất nhiều trường hợp khác, mình chỉ làm được động tác là lên tiếng cho người ta thấy được sự oan ức của những trường hợp này mà thôi. Chúng tôi hỗ trợ cho cháu từ đầu tới giờ. Bây giờ thì hy vọng sự lên tiếng của các cơ quan truyền thông về trường hợp này để vụ án không bị bức cung, ép cung một lần nữa.”

Cẩm Hiếu tin rằng có ý chí quyết tâm theo đuổi tới cùng thì mơ ước sẽ trở thành hiện thực. Mong sao em sớm toại thành ước mơ sum họp gia đình và tìm thấy công lý để nụ cười hồn nhiên được trở lại trên gương mặt ngây thơ trĩu nặng ưu phiền của em.

bonita
02-10-2015, 02:02 AM
Lời kêu gọi dư luận quan tâm theo dõi phiên tòa xét xử Lê Thị Phương Anh, Phạm Minh Vũ và Đỗ Nam Trung vào ngày 12.2 ở Đồng Nai (http://danlambaovn.blogspot.fr/2015/02/loi-keu-goi-du-luan-quan-tam-theo-doi.html)





http://2.bp.blogspot.com/-EZszcefzvP4/VNkUitrZsAI/AAAAAAABx2U/LbpymHpKaD0/s1600/lephuonganh-Phamminhvu-Donamtrung-danlambao.jpg (http://2.bp.blogspot.com/-EZszcefzvP4/VNkUitrZsAI/AAAAAAABx2U/LbpymHpKaD0/s1600/lephuonganh-Phamminhvu-Donamtrung-danlambao.jpg)


Lê Anh Hùng (Danlambao) (http://danlambaovn.blogspot.com/) - ...Cho dù có thể Phương Anh không có cơ hội để nói lên sự thật trước một tòa án của nhà cầm quyền cộng sản, nhưng việc dư luận quan tâm theo dõi phiên tòa cũng không kém phần ý nghĩa. Bất luận thế nào, Phương Anh cũng là một nhân chứng đặc biệt trong giai đoạn có tính quyết định hiện nay của đất nước. Vì vậy, tôi kêu gọi công luận trong và ngoài nước, kể cả các tổ chức nhân quyền quốc tế, lên tiếng bảo vệ Phương Anh và quan tâm theo dõi phiên tòa sắp tới đây ở Đồng Nai...


*

Kính thưa quý vị,


Vào ngày 12.2 Tòa án tỉnh Đồng Nai sẽ mở phiên tòa xét xử vụ án Lê Thị Phương Anh, Phạm Minh Vũ và Đỗ Nam Trung “vi phạm” Điều 258 Bộ luật Hình sự -“Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân.”

Xin tóm tắt vụ việc như sau:

Sáng 15.5.2014, Phương Anh, Minh Vũ và Nam Trung đi 2 xe máy đến Tp Biên Hòa, tỉnh Đồng Nai để tìm hiểu thực tế về các vụ biểu tình bạo động. Vì là lần đầu tiên đến Biên Hòa nên cả ba người vừa đi vừa hỏi đường.

Khoảng 10h15, khi Nam Trung chở Phương Anh đến gần khu công nghiệp AMATA thì bị một lực lượng công an chừng 50 người chặn lại. Họ yêu cầu Phương Anh xóa các bức ảnh trong máy điện thoại mà cô đã chụp dọc đường buổi sáng hôm ấy. Mặc dù Phương Anh cùng Nam Trung đã đáp ứng yêu cầu trái pháp luật của họ (khu vực đó không có biển cấm chụp hình, quay phim) nhưng cả hai người đều bị họ tạm giữ hình sự với cáo buộc “ Gây rối trật tự công cộng” (Điều 245 Bộ luật Hình sự). Minh Vũ đi sau nên không rõ bị bắt trong trường hợp nào, nhưng chắc chắn một mình Minh Vũ thì lại càng không thể “ gây rối trật tự công cộng” như cáo buộc vô lối của Công an Đồng Nai được.

[I]Không thể buộc tội và truy tố ba người theo Điều 245 BLHS, Công an Đồng Nai lại vi phạm Điều 38 Bộ luật Dân sự khi tự ban cho mình cái quyền được lục soát điện thoại của ba người để xâm phạm thư tín và các thông tin điện tử cá nhân khác của họ.

Tiếp theo, sau 9 ngày tạm giữ trái phép, ngày 24.5.2014 Cơ quan An ninh Điều tra tỉnh Đồng Nai ra quyết định truy tố Phương Anh, Minh Vũ và Nam Trung với tội danh “ Lợi dụng các quyền tự do, dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền, lợi ích hợp pháp của tổ chức, công dân” theo Điều 258 BLHS với những cáo buộc hết sức vô lối.

Sau một quá trình “điều tra” kéo dài tới 5 tháng rưỡi, ngày 31.10.2014, Cơ quan An ninh Điều tra Công an Đồng Nai mới cho ra đời một bản Kết luận Điều tra mà ở đó các cán bộ điều tra “giỏi nhất thế giới” của Đồng Nai đã không đưa ra đượcbất kỳ bằng chứng xác thực nào (http://www.leanhhung.com/2015/01/ket-luan-ieu-tra-cua-cong-ong-nai-ve-vu.html) cho thấy 3 người này là thành viên của Việt Tân hay thực sự “ kích động biểu tình bạo loạn” như cáo buộc ban đầu (http://www.nhandan.com.vn/mobile/_mobile_chinhtri/_mobile_binhluanphephan/item/23424502.html) của họ.

Trái lại, sáng 15.5 Phương Anh còn đăng trên trang Facebook của mình (http://www.leanhhung.com/2014/10/tai-sao-cong-ong-nai-lai-truy-to-le-thi.html) là “Sinh viên một số trường được nhà trường huy động để rải truyền đơn tuyên truyền phải trái cho anh em công nhân”, kèm theo đó là những ảnh chụp lời kêu gọi công nhân chấm dứt biểu tình bạo loạn. Vậy mà, thay vì phải biểu dương tinh thần trách nhiệm của công dân Lê Thị Phương Anh thì họ lại bắt giam và truy tố cô, người mẹ của ba đứa con thơ dại. Thử hỏi công lý ở đâu, đạo lý ở đâu?

Dựa trên bản Kết luận Điều tra của Cơ quan ANĐT Công an Đồng Nai, ngày 28.11.2014 Viện KSND Đồng Nai lại ra bản Cáo trạng (http://www.leanhhung.com/2015/01/cao-trang-cua-vien-ksnd-ong-nai-ve-vu.html) với những lời buộc tội vu vơ, lố bịch.

Thông thường, các phiên tòa diễn ra sau 1 tháng kể từ khi Viện KSND ra cáo trạng và chuyển hồ sơ sang Tòa án cùng cấp. Song trong vụ án này, kể từ khi Viện KSND Đồng Nai ban hành cáo trạng cho đến khi phiên tòa diễn ra vào ngày 12.2.2015 lại kéo dài tới 2,5 tháng, chỉ cách Tết Ất Mùi vỏn vẹn 6 ngày, lùi thêm 2 ngày so với thông báo trước đó của Tòa án Đồng Nai.

Đặc biệt, từ khi Phương Anh bị bắt cho đến nay, gia đình cô vẫn chưa hề nhận được bất kỳ văn bản nào của các cơ quan “thực thi pháp luật” ở Đồng Nai, kể cả giấy mời tham dự phiên tòa sắp tới.

Điều đáng chú ý trong vụ án này là ở chỗ, Phương Anh lại đang cùng chồng (Lê Anh Hùng) đứng đơn tố cáo những tội ác khủng khiếp của PTT gốc Tàu Hoàng Trung Hải, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và (nguyên) TBT Nông Đức Mạnh. Mặc dù đơn thư đã được chuyển qua đường bưu điện tới Chủ tịch nước và Bộ trưởng Công an cũng như gửi trực tiếp cho ĐBQH Dương Trung Quốc ngày 16.9.2013 nhưng cho đến ngày Phương Anh bị bắt, tức 8 tháng sau đấy, người tố cáo vẫn không hề nhận được bất kỳ hồi âm nào (http://www.leanhhung.com/2014/04/e-nghi-trung-tuong-hoang-kong-tu-khoi.html) từ cả ĐBQH Dương Trung Quốc lẫn Bộ Công an, cơ quan mà ông Dương Trung Quốc chuyển đơn thư.

Đây là vụ tố cáo vô cùng nghiêm trọng, kéo dài từ tháng 4.2008 đến nay, nhưng lại không được các cơ quan chức năng ở Việt Nam giải quyết đúng pháp luật, mặc dùtruyền thông quốc tế đã nhiều lần đưa tin (http://www.rfa.org/vietnamese/in_depth/accus-lead-get-reveng-10152013063929.html). Trong khi đó, người tố cáo thường xuyên phải hứng chịu những hình thức trả thù đê hèn từ phía tay chân của những kẻ bị tố cáo. Năm 2014, Bộ Ngoại giao Mỹ từng nêu vụ Lê Anh Hùng bị cưỡng chế vào trại tâm thần từ ngày 24.1 ÷ 5.2.2013 như một vụ vi phạm nhân quyền điển hình (http://www.voatiengviet.com/content/my-neu-nhieu-truong-hop-vi-pham-nhan-quyen-cua-viet-nam/1861207.html) của nhà cầm quyền Việt Nam trong năm 2013.

Rõ ràng, việc các cơ quan “ thực thi pháp luật” ở Đồng Nai cố tình vi phạm pháp luật một cách có hệ thống trong việc tạm giữ, tạm giam và truy tố Phương Anh cùng hai người bạn của cô khiến ngay cả người ngây thơ nhất cũng không tránh khỏi cho rằng đây là vụ trả thù của những kẻ bị tố cáo hòng bịt miệng người tố cáo.

Dĩ nhiên, trong vụ án này, cả những kẻ bị tố cáo lẫn nhà cầm quyền Việt Nam sẽ tìm mọi cách thức bỉ ổi, đê hèn và tàn độc nhất để bịt miệng Phương Anh, không cho cô cơ hội công khai vạch trần những tội ác kinh hoàng của những người lãnh đạo đất nước trước tòa. Đơn giản là điều đó mà xảy ra thì chẳng khác nào một quả bom rúng động dư luận trong và ngoài nước, có thể khiến chế độ hiện hành sụp đổ.

Cho dù có thể Phương Anh không có cơ hội để nói lên sự thật trước một tòa án của nhà cầm quyền cộng sản, nhưng việc dư luận quan tâm theo dõi phiên tòa cũng không kém phần ý nghĩa. Bất luận thế nào, Phương Anh cũng là một nhân chứng đặc biệt trong giai đoạn có tính quyết định hiện nay của đất nước. Vì vậy, tôi kêu gọi công luận trong và ngoài nước, kể cả các tổ chức nhân quyền quốc tế, lên tiếng bảo vệ Phương Anh và quan tâm theo dõi phiên tòa sắp tới đây ở Đồng Nai.

Một lần nữa, tôi xin chân thành cám ơn các cá nhân và tổ chức trong và ngoài nước đã quan tâm và ủng hộ cuộc trường chinh gian nan của chúng tôi trong những năm qua.

Cuối cùng, tôi xin khẳng định rằng, bất kể kết quả phiên tòa ở Đồng Nai sắp tới đây thế nào, tôi cũng sẽ tiếp tục đi đến tận cùng của sự thật để vạch mặt bè lũ cướp nước và bán nước Hoàng Trung Hải - Nguyễn Tấn Dũng và bảo vệ đất nước thân yêu của chúng ta.

Xin trân trọng cám ơn quý vị!

Quảng Trị, 10.2.2015



http://3.bp.blogspot.com/-qCozloNNrT4/VNkQqBrn1eI/AAAAAAABx2I/V_qkx4L9zpM/s1600/LePhuongAnh-DoNamTrung-PhamMinhVu.jpg (http://3.bp.blogspot.com/-qCozloNNrT4/VNkQqBrn1eI/AAAAAAABx2I/V_qkx4L9zpM/s1600/LePhuongAnh-DoNamTrung-PhamMinhVu.jpg)



Lê Anh Hùng (http://danlambaovn.blogspot.com/)
danlambaovn.blogspot.com (http://danlambaovn.blogspot.com/)


_______________________________________


[I] Xem thêm:


- Người Buôn Gió: Phản bác việc Viện KSND tỉnh Đồng Nai truy tố Đỗ Nam Trung và hai người bạn theo Điều258 - Phần 1 (http://www.leanhhung.com/2015/01/vien-ksnd-tinh-ong-nai-truy-to-o-nam.html)


- Người Buôn Gió: Phản bác việc Viện KSND tỉnh Đồng Nai truy tố Đỗ Nam Trung và hai người bạn theo Điều258 - Phần 2 (http://www.leanhhung.com/2015/01/vien-ksnd-tinh-ong-nai-truy-to-o-nam_19.html)


- Nguyễn Tường Thuỵ: Viện KSND tỉnh Đồng Nai cố tình khép tội cho Lê Thị Phương Anh, Phạm Minh Vũ, Đỗ Nam Trung (http://www.leanhhung.com/2015/02/vien-ksnd-tinh-ong-nai-co-tinh-khep-toi.html)

bonita
03-08-2015, 07:11 AM
Phụ nữ nông thôn trở thành công dân mạng như thế nào?




https://www.youtube.com/watch?v=RuR_sAbTdrk

bonita
04-27-2015, 12:27 AM
Nghẹn ngào trước hình ảnh 'lặn ngụp mò ốc nuôi cháu' của người bà 75 tuổi (http://kenh13.info/nghen-ngao-truoc-hinh-anh-lan-ngup-mo-oc-nuoi-chau-cua-nguoi-ba-75-tuoi.html)



Hình ảnh của môt bà lão 75 tuổi hàng ngày vẫn phải lặn ngụp mò ốc nuôi đàn cháu dại làm không ít người phải rơi nước mắt.

Những ngày gần đây, cư dân mạng đang chia sẻ hình ảnh một bà lão lặn ngụp giữa biển để mò nghêu, bắt ốc ở Phú Quốc. Câu chuyện về cuộc đời của bà khiến nhiều người nghe xong không cầm nổi nước mắt.

http://img.kenh13.info/f/2015/04/dig1yqvjaznqczr.jpg

Cả đời nhọc nhằn mưu sinh, đến khi về già, những tưởng bà sẽ được an nhàn nhưng số phận lại một lần nữa muốn thử thách bà. Người con gái độc nhất của bà qua đời, để lại cho bà đàn cháu thơ dại cùng gánh nặng cơm áo, gạo tiền đè nặng lên đôi vai đã già yếu 75 tuổi.

Hàng ngày, mọi người thấy bà lặn ngụp bên chân cầu Hàm Ninh, huyện đảo Phú Quốc để mò từng con nghêu, con ốc. Ngày nắng, cũng như ngày mưa, khỏe mạnh cũng như đau ốm, bà đều dầm mình trong nước mong mò được cho các cháu bữa cơm mỗi ngày.

http://img.kenh13.info/f/2015/04/74do6bf1vpajqci.jpg

“Gia tài” của bà chỉ là một chiếc mủng được chế bằng vỏ can xăng cũ cùng đôi bàn tay nhăn nheo, già yếu của mình. Bà chia sẻ rằng: “Chẳng mong gì chỉ mong Trời thương cho được khỏe mạnh để còn nuôi được các cháu, chứ mình mà ốm là chúng nó cũng chết đói theo”.

Thành quả mỗi ngày của bà chỉ là vài ba chục ngàn lẻ bán được nhờ số nghêu sò mò được. Thế nhưng, số tiền ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với những “cái tàu há mồm” đang đợi bà ở nhà ngày một lớn và sức bà ngày một yếu đi.

http://img.kenh13.info/f/2015/04/k1ryqxz5zvvaolm.jpg

“Nhiều khi nghĩ đời mình cay đắng như vậy, và có ý định buông xuôi. Thế nhưng, nghĩ đến các cháu là lại cố lết dậy để đi làm. Bản thân mình không cho phép mình ốm bao giờ”, bà ngậm ngùi chia sẻ.

Ngay sau khi hình ảnh về bà được chia sẻ đã nhận được nhiều sự cảm thông từ cư dân mạng và cộng đồng. Hàng loạt lượt share đã được chuyển đi với mong muốn góp một chút sức nhỏ giúp cho bà đỡ vất vả hơn.

http://img.kenh13.info/f/2015/04/62my0d6aif5opua.jpg

http://img.kenh13.info/f/2015/04/imr5lsirsa7ypwt.jpg

Hình ảnh bà lão với chiếc bao đựng những mảnh sò nặng trĩu sau một ngày dầm mình dưới nước, khiến nhiều người không khỏi xót xa. Đằng sau nụ cười yêu đời và đầy lạc quan của cụ, là những giọt nước mắt nghẹn ngào được nuốt vội vào trong.

bonita
04-28-2015, 03:59 AM
https://www.youtube.com/watch?t=32&v=Ky4yolujnQE