View Full Version : Theo dấu thời gian ...
NganHa1
03-05-2017, 07:27 AM
Hôm qua cô ghé thăm bất ngờ và nói đang học nghề thẫm mỹ để có thể làm cuối tuần, còn việc chánh vẫn là xin vào làm hãng chuyên về ngành thiết bị y tế như công ty bên nhà.
Cậu út đã quyết định vào Navy nên cậu theo mẹ mang cây đàn trả lại. Hai mẹ con, hai tương lai, hai cuộc đời sắp mở ra cho người qua miền đất mệnh danh là tự do có hơi trễ so với người đã định cư từ những ngày đầu, nhưng vẫn là sớm nhất so với bao người vào sau cô ấy.
Mình hỏi cậu hè rồi về thăm nhà vui không. Cậu nói về ba tháng và chỉ ở quanh nhà với bố, vì đó là mục đích của chuyến về.
Mình nói với cậu là đã có quyết định rất tốt. Vì vào quân đội là được huấn luyện để rèn luyện con người vào kỹ luật mà còn được trả tiền nữa. Người ta nói học ăn, học nói, học gói, học mở mà...
Chỉ vì con người bản tính là thích tự do, nhưng đó là con dao hai lưỡi khi tự do không có sự kềm hãm của lý trí và ý chí. Cho nên chấp nhận để được sự rèn luyện đó do hoàn cảnh và chí nguyện riêng, thì người trẻ như cậu sẽ có tương lai tốt đẹp sau này.
Mình không nói lấy lòng cậu vì mình thấy có nhiều người đã thành nha, y sĩ cho quân đội và có người khi trở về đời sống thường dân đã là những tài trì với lòng tự tin và quả cảm rất đáng nể phục.
Mình nói với cậu những người tu hành cũng chọn vào quân đội một cách hãnh diện đó. Họ đi tu để học hoàn thiện bản thân từ ngoài vào trong. Từ đi đứng nằm ngồi gọi là tứ đại oai nghi đến cung cách sống hướng về ba điều thật, tốt, đẹp mà văn hoa gọi là chân thiện mỹ do công phu tập luyện, ép mình vào khuôn khổ, kỹ luật để đạt đến mục đích cuối cùng là hạnh phúc an lạc.
Khi đó họ có thể giúp ích cho đời nhiều hơn vì con đường đã trải nghiệm rồi nên hiểu rất rõ. Thêm vào sự học hỏi để mở mang tâm trí về mọi mặt của đời sống cùng với chuyên tâm nghiên cứu về kinh điển để thấy được chân lý và tinh hoa của nhân loại trong những sách cổ mấy ngàn năm nên họ sẽ sống rất an nhiên trong bất cứ hoàn cảnh nào và vẫn thương yêu hết mọi người, không hề phân biệt gì cả.
Mình nhìn lại cậu thanh niên và mừng vì cậu có thể hiểu được tất cả những gì mình nói. Vì cậu sanh ra ở quê nhà, và dù vì hoàn cảnh sang đây ở với bà con để đi học khi còn nhỏ, nhưng vẫn về thăm nhà vào những mùa hè để nói tiếng Việt và nhất là cậu rất ham đọc sách nên hai ngôn ngữ cậu đều biết thông thạo.
Rồi mình bỗng thấy một tình thương dành cho cậu học trò cao gần gấp đôi mình nên quy về hoàn cảnh cậu. Mình nói cô biết con đã trải qua nhiều khó khăn hơn các bạn cùng trang lứa, có đầy đủ gia đình cùng dưới một mái nhà.
Nhưng những gian nan của con sẽ là những thử thách giúp con mạnh mẽ hơn các bạn luôn được che chở, nuông chiều của gia đình và nếu con biến những sự khó khăn mà con đã trải qua làm động lực giúp con cố gắng nhiều hơn, thì con sẽ đạt được thành công dễ dàng hơn bạn cùng trang lứa. Cho nên cô mong con sẽ tin tưởng vào bản thân, tin vào tình thương của cha mẹ con, nhất là người mẹ đã tìm đủ cách để theo con sang bên này và chịu nhiều long đong vất vả bấy lâu.
Hai mẹ con ra về rồi, mình bỗng dậy lên một niềm thương cảm khó tả. Tự hỏi vì đâu mà người mẹ rất hiền lành, xinh đẹp và dịu dàng đó phải chịu nhiều bất hạnh và đã can đảm vượt qua tất cả vì những đứa con mình. Cũng vì con người ta không giữ kỹ luật, nên đã chiếm đoạt lấy mái ấm của mẹ con cô. Chỉ vì người ta lấy chữ yêu, chữ thương làm chính nghĩa nên quên đi đó là một việc làm rất độc ác gây thương tổn tâm hồn của ba đứa trẻ thơ vô tội và một người mẹ trẻ, tuy là dân HN đó, tuy là gia đình không vào Nam năm 54 đó, nhưng hình ảnh người mẹ hiền VN thì không hề phân biệt Bắc Nam.
Sáng nay m dậy sớm đợi mưa, mưa có về lúc ba giờ sáng rồi đã ra đi vội vàng không để lại dấu tích gì. M gọi hẹn người mẹ trẻ và những đứa con đi ăn với nhau để được ấm lòng...
Giờ đây m có lẽ đã vượt qua và đã bớt đi nhiều đau khổ. Nhưng mỗi khi mưa đến và đi nhanh như thế này mình lại lẩm bẩm vài câu thơ ngày cũ:
Mưa gửi gì không xuống cuộc đời
Cho lòng biển cả nước đầy vơi
Hay mưa chỉ ghé ngang trần thế
Mà để lòng hiu quạnh riêng đời...
Mong những người mẹ và con cái đã và đang gánh chịu cảnh đau buồn nào đó sẽ từ từ được mưa xoa dịu những vết thương đời ...
Được bạn hiền khen nên mèo bưng bông vô chúc bạn ngày mới thiệt vui nha....
ps: uýnh cháu raccoon vô phá bông một roi nèhhhhhhhh
http://wallpapers-free.co.uk/backgrounds/animals/cats/kitten-in-flower.jpg
NganHa1
05-11-2017, 11:49 AM
KB Coons
Thế giới hôm nay phải chấp nhận khung bo ( hong dám bỏ dấu ) trong cuộc sống đời thường rồi.
Khi tòa tháp đôi bị sập, m bàng hoàng rất lâu vì không ngờ tới. Rồi khi TT Bui cho quân sang TĐ, má m nói nước Ky-Hoa sẽ nghèo đi, khó khăn hơn, bà bảo các con lo dành dụm và bớt đi du lịch ở những nơi kb nhắm vào. Lúc đó chỉ có vài địa điểm. Giờ đây hơn mười lăm năm qua rồi, rất nhiều chỗ du lịch và những nơi thường đã bị kb tấn công, không chừa gì cả.
Như chỗ ở của m giờ cũng bị kb coons rình rập phá phách vào ban đêm. Nhưng sao hai hôm nay, dù đã 10 giờ sáng, m vẫn thấy bóng dáng một con coons đang chạy rất vội vã ngoài rào, như bị ai đánh đuổi. Hôm qua m thấy hai con, điệu bộ không hối hả như hôm nay. M thắc mắc không biết con kia đâu mà chỉ còn một con chạy thục mạng như thế ...
Bọn chúng là loài sống ban đêm, ngủ ban ngày. Sao bây giờ lại xuất hiện. Hay là chúng từ từ đã tập quen sống cả ngày lẫn đêm như người ta thời đại này, cũng không chịu ngủ sớm mà ăn uống ồn ào ban đêm ở những nơi thị tứ giành luôn cả không gian của loài sống ban đêm là thế giới vô hình...Chắc có làm rối loạn và gây mối lo như sự xuất hiện của bọn kb coons giữa ban ngày hai hôm này .
Bạn hỏi sao m im hơi lặng tiếng lâu. Chỉ vì mệt mỏi chiến đấu với bọn kb coons và đã thua luôn rồi để chúng hoành hành khá lâu. Nhất là từ khi mồ côi mẹ nên buồn và bỏ mặc nhiều thứ...
Bọn kb chỉ đợi có bao nhiêu đó để ra tay. Nhân bên Tàu có loạn thì nước nhỏ mới dám hó hé.
Rồi cũng vì rào dạo cho hồ cá cũng bị rỉ sét hoặc có chỗ hở do bọn coons rình rập, xé rách nên chúng lẻn xuống ăn cá.
Tháng ngày đã vơi thêm thanh xuân, tuổi sau mùa hạ đã đến với bác Nhì hàng xóm rồi.
Bà Lục muốn tránh né cũng không được sự thật nên co rúm trong vỏ mỏng dòn như bánh tráng nướng. Mùa đông lạnh lẽo, cảm ho không tha nên đành để thác nước và hồ cá cho lá cây và kb coons làm tiệc ăn mừng. Video cho thấy tám con party trông vui vẻ lắm. Chúng dẫm lên những miếng thảm gai ni lông tỉnh bơ chứ có nao núng gì...
Mang chỗ cá còn lại vào bồn nhỏ trong nhà gazebo. Cuối cùng chỉ còn một con sống sót. M định không nuôi cá nữa mà chỉ để hồ không cho khỏi nhọc lòng bọn kb coons đánh hơi, con cò trắng bay về rình rập làm gì.
M cho người clean mất hai ngày mới tạm xong. M vốn không ưa trồng cây gì có gai trừ hồng. Mà bây giờ phải mang lô hội Nhật với gai sắc bén, và những loại xương rồng trang điểm ở những chỗ chiến lược trên hòn giả sơn và thác nước. Ngày nào m cũng phải thanh sát xem dấu vết của kb coons vào mỗi sáng xem sao. Hình như chúng có thử nắm các tàu lô hội xem gai có đủ sắc không nên thấy vài tàu lá bị dấu bắt tay, thử vũ khí...Mỗi lần như vậy là m phải nghĩ đến tăng cường thêm vũ khí mới, một bụi lá cứng và gai bén hơn cho chúng hết dám hó hé ...
Niềm vui của m giờ chỉ còn là thấy chúng cũng biết sợ một thứ là gai quào !!! Sự sắc bén của thiên nhiên qua các bụi catus và những cây rose tree khô làm m mừng vì thấy những cây rose tree bị chết oan vẫn còn báo hiếu được cho chủ.
M cũng để vài bụi tần dầy lá, mùi hôi rất khó chịu và thấy chúng cũng không dám đụng vào. M mang những chậu gai, catus, thanh long, hải đường, hẹ, rosemary, lavender, ngải cứu và những cành hồng khô đầy gai trấn hồ như giải pháp cuối cùng...
M nhớ đến những chiến sĩ canh gác ngày đêm ngoài tiền tuyến ngăn quân thù lúc nào cũng rình rập tấn công. Buổi tối nơm nớp không biết đội quân của chúng sẽ chọn nhà nào để phá hoại.
Có lần chúng thấy m lấy chà gai để chỗ bụi chuối, chúng bèn cắn đứt ngang tàu dừa kiểng kéo đi một đoạn trả thù...Nhưng nhờ bụi gai mà chúng không còn phá chỗ gốc chuối nữa. Vậy là nhẹ một mối...
Phá hoại thì biết gì là giá trị và cái đẹp. Chúng chỉ biết phá rối trị an và gây thiệt hại và hãi hùng mà thôi...chúng chỉ đợi làm người ta kiệt quệ và bỏ mặc cho chúng chiếm cứ luôn lãnh địa.
Bà Lục không để cho chúng tiếp tục phá hoại như chốn không người nữa được. Bà nhớ đến bà nữ hoàng cũng hay để đám chà gai cho chó khỏi đến sân. Rồi từ đó. mỗi bồn hoa quanh hồ, bà đều để kèm một cành gai hồng hoặc nhánh thanh long nên bọn Coons đã bắt đầu e dè vì không thể đi giày, hay mang bao tay để vứt đi chướng ngại.( ít nhất chúng chưa biết làm giày hay bao tay !!!)
Đó, thời gian qua ai vui hưởng gì thì tự biết nha bạn mèo đi biển xanh cát trắng Bahamus... Chứ bà già hàng xóm m lo đuổi giặc ranh mà anh Big cũng phải bó tay.
Có điều bà hàng xóm tự lượng sức mình. Thôi có lẽ không bao lâu nữa, bà cũng phải chọn lựa một nơi an ổn hơn, xa rừng núi và không còn bóng kb coons nữa.
Bà sẽ nhớ nơi này, như nhìn về quê hương và tự hỏi lòng sao phải rời đi...
Lại nhớ đến câu thơ của ĐH: Yêu thương vậy ai mà đành lìa bỏ...
-------------------
( cảm ơn Mèo nghe, hình cháu coon mèo dễ yêu lắm )
dulan
05-14-2017, 04:42 AM
...
Happy Mother's Day đến với Theo Dấu Thời Gian và quan khách trong nhà của Ngân Hà nhé!
http://i.imgur.com/4RcvS5S.jpg?2
...
Thân mến và chúc vui,
Dulan
...
NganHa1
05-16-2017, 09:08 AM
Chiến sĩ
Khi đi cải tạo về, Ng vì gia đình nói ra nói vào và Ng đã bị tự ái mà bỏ Vân.
Vậy mà Ng không chấp nhận và chê Khổng tử với câu :
Anh em là ruột là rà
Vợ chồng như áo cởi ra là rồi
Huynh đệ như thủ túc
Phu thê như y phục
Trong khi Ng là người quyết định thay đổi y phục, chọn thủ túc mà Ng vẫn khăng khăng cho đạo Ng là nhất, chỉ một vợ một chồng !!!
Giờ đây, Ng và cả nhà đồng lòng khuyên cậu em bỏ vợ trong khi cậu cương quyết không nghe. Cậu nói đạo dạy " việc gì Thượng đế kết hợp thì loài người không được phân ly ", dù vợ cậu sa ngã với người khác. Cả nhà bắt cậu em ly dị, hai đứa con phải thử máu mới chiu bảo lãnh.
Cậu em nhất định không chịu. Cho nên ng tự trách mình đã là nguyên nhân kêu cậu em làm việc xa nhà để bị con gái gài bẫy bắt lấy làm chồng, cho đến giờ vẫn không bỏ được !!!. M thấy ng ấu trĩ ghê gớm và đáng thương quá !!!
M nghe mà buồn cười cho Ng vô cùng.
Ng còn khoe nhờ người cầu nguyện cho cậu em thì chỉ một tháng sau bỗng nhiên cậu em đi lễ và đọc kinh trong xóm trở lại.
Ng muốn nghe m nói Thượng đế hiển linh. M chỉ nói cậu em là người có học, nhận thấy bê tha, nhậu nhẹt chỉ tàn phá sức khỏe nên sau khi suy nghĩ lợi hại xong, và sau một thời gian cũng quen với nỗi buồn thì chỉ còn cách là phải quyết tâm đứng dậy làm lại cuộc đời.
Nếu lúc đầu gia đình đừng chỉ trích, đừng bác bỏ mà phải tìm hiểu xem cậu em muốn gì, thì làm theo ý cậu em thì chắc chắn cậu em không bi đẩy ra xa, đã mất vợ còn mất điểm tựa của gia đình ruột thịt nên mới làm bạn với rượu...
Cả nhà không chấp nhận sự độ lượng của cậu em, cậu em vì không muốn bỏ vợ nên mới mang tín lý của đạo ra mà làm tấm bia. Cả nhà theo đạo thuần thành, đi lễ đọc kinh luôn miệng hàng ngày mà cuối cùng làm một việc giúp em mình bảo vệ hôn nhân trong lúc thử thách nhất, khốn khó nhất vẫn không làm nổi, và đó cũng là làm một điều mà họ luôn hãnh diện về đạo họ theo.
" Việc gì Thượng đế đã kết hợp thì loài người không được phân ly "
Giờ đây câu em thấy gia đình chẳng giúp ích gì cho cậu mà còn làm áp lực để chia rẽ gia đình cậu. Họ bắt cậu phải mang hai đứa con sau đi thử máu mới chịu bảo lãnh. Trong khi cậu rất thương hai đứa con đó. Cho nên thử máu làm gì, nếu nó là con của kẻ nào đó, rồi bắt cậu phải đổi lòng thù hận và bỏ rơi hai đứa trẻ mà cậu đã từng thương yêu chăm sóc, có phải là sự đau lòng vô lý. Vì cậu em biết dù thử máu có ra sao, thì cậu em cũng vẫn thương hai đứa bé đó như thường. Có lẽ còn thương hơn xưa vì chúng đáng thương quá, đã không cha, đã mất mẹ rồi giờ lại mất đi sự che chở duy nhất...
NỖi đau lòng của cậu em không tả hết... Tấm lòng nhân hậu của cậu chỉ làm cho gia đình nổi trận lôi đình...khiến cậu càng cô đơn và cô độc.
Phải chăng đó là hình ảnh của người chiến sĩ thật sự chiến đấu trong cô đơn và cô độc cho lý tưởng và chính nghĩa của mình. M nói cậu mạnh mẽ về tinh thần ghê lắm mới đứng vững được như thế trước áp lực gia đình, trước cám dỗ đoàn tụ với ruột rà nơi đất hứa...
Nhưng cái giá phải trả là người vợ lỗi lầm và hai đứa con vô tội. Cậu em cương quyết chối từ điều kiện của gia đình đưa ra và giờ đây tự cậu đứng lên, một thân một mình để đương đầu với sóng gió.
Gia đình đã đi hết, không còn ai ở lại. Họ tức tối vì chuyện của cậu và cậu thấy rõ ý nghĩa của việc mình làm nên vẫn can trường ở lại với lý tưởng, với đức tin và với tấm lòng của người đối với người...
Khi thấy cậu em không còn sa vào rượu chè và làm lại thì gia đình cho là nhờ cầu nguyện.
Tại sao không nhìn thấy rằng đó là do ở quyết tâm của cậu em để tìm một giải pháp mới tích cực hơn.
M không bài bác đức tin cả nhà ng cho rằng cậu em thay đổi là do cầu nguyện và Thượng đế hiển linh. Nhưng một phần là Trời, phần thứ nhì là chính cậu em tự xét thấy hậu quả và dùng ý chí của mình, thứ ba là do yếu tố khoa học, những làn sóng điện vô hình cảm ứng với nhau.
Như cell phone bên này, vừa gọi thì bên kia trái đất vạn dặm xa xôi liền nhận được. Cho nên bên này đồng lòng gởi lòng thương đến cậu em, thì cậu nhận được năng lượng lành và nhờ đó mà lên tinh thần và có thêm sức mạnh tinh thần.
Lâu lâu nghe chuyện nghịch nhĩ, phải viết vì không tâm sự với chữ thì biết tỏ cùng ai đây ???
( cảm ơn Dulan nhiều thật nhiều nhé )
NganHa1
05-17-2017, 08:02 AM
Sáng nay, m thật mừng khi thấy những cây rose tree đã đâm chồi đơm nụ từ những cành khô cằn cỗi tưởng như không còn sự sống.
M đã chạm vào từng lá của từng cây để cảm ơn các em Hồng Hoa cố gắng vượt qua cơn khổ nạn để sống còn. Những cây tree rose này đã do chính tay m chọn lựa, mang về từ những ngày đầu đến căn nhà này, biến sân vườn thiếu sự chăm sóc này thành một vườn hoa rực rỡ xinh tươi như mơ ước của những ngày xuân hạ...
Theo thời gian mười mấy năm qua rồi, đất đã chai cằn do hạn hán buộc tiết kiệm tối đa nước tưới nên cây cũng không còn xum xuê đơm đầy hoa dâng tặng mặt trời nữa. Những cây hồng hoa bỗng trở thành khô khan, trơ trọi và đáng thương làm sao. M lại phải ra tay làm lại sân trước và đã mang chúng vào pot đặt quanh gazebo gần rào để dưỡng. Những cây không chịu nỗi sự bứng của m đã được dùng làm rào gai ngăn chận bọn raccoon leo lên hòn giả sơn phá phách thác nước như chốn không người nữa.
Sân trước bây giờ đã có những bụi dừa kiểng pigmy palm và kentia palm cùng với vài bụi hoa sứ thêm vào nên lại có cảnh mới, xanh mát, trẻ trung thay thế khiến cho m bỗng dưng nhận ra tuổi trẻ, landscape mới luôn cho sức sống và hy vọng tươi tương lai.
Những loại dừa mới trồng này, sẽ dễ sống và làm cho sân trước càng ngày càng đẹp và mát mẻ hơn. Vậy cũng yên bề...thời nào tính theo thời đó.
Khi đã chấp nhận hoàn cảnh, sự thật thì dễ sống hơn và lòng được bình an trở lại. Thay vì nhìn những cây hồng hoa mà tiếc ngày chúng ôm đầy hoa thơm dâng tặng, thì m lại ân cần nói với từng chồi non mới nhú ra lời cảm ơn đã vì nhau mà sống. M biết hoa của chúng sẽ được quý trọng và nâng niu vì chúng vẫn cố gắng xuất hiện làm bạn cho đến hết đời của chúng qua sự bảo bọc của chủ. Cảm ơn qua, cảm ơn lại, nghĩ cũng vui...
Còn về bọn khủng bố raccoon, thì bà hàng xóm cũng nói là các chậu cây nhà bà cũng bị chúng lục tung tìm tìm thức ăn. M cho bà xem cái thác nước và hồ cá bị bao phủ chẳng thấy gì ngoài gai và những bụi xương rồng. Ngày xưa m đã trang hoàng bằng những loại cây kiểng đẹp. Nhưng rồi đã chịu thua sau những biến cố làm chấn động tinh thần nên đã bỏ mặc thú vui vườn tược để chiến đấu với những thứ khác...
Cho đến khi m thấy không thể chấp nhận được sự việc sân vườn của mình, do một đời cực khổ tạo nên mà lại để cho bọn thú hoang, không biết gì là giá trị đến vui thú, phóng uế, hỉ hả chà đạp lên tất cả công khó nhọc của bao bàn tay thợ khéo hoàn thành.
Cũng nhờ sự phẫn nộ đó mới tạo nên một luồng khí mới, bừng bừng nơi bà chủ nhà khiến bà tìm mọi cách chống lại và ngăn chặn ngoại xâm. Bà đi hỏi hàng xóm, họ chỉ biết than thở, nói chó chết rồi nên mới bị giặc raccoon vào sân. Nhưng nếu nuôi chó, thì lại cực như con mọn...
M đi hỏi mọi người có kinh nghiệm, họ cũng lắc đầu chịu thua. Tất cả mọi giải pháp đều không xong, ớt cay, hóa chất, thảm gai bằng nilong, rào giậu đều bị chúng xem thường và hầu như ai cũng đều bó tay !!!
Nhưng cuối cùng chỉ có bà già nữ hoàng Nam quốc là cho m ý tưởng để thử thì thấy có kết quả.
Chả là khi m ghé thăm bà, thấy sân bà để chà gai hoa hồng nên mới hỏi thì bà nói để chó hàng xóm khỏi tới phóng uế. Thế là m bèn mang những cây hồng bị chết làm chiến sĩ bảo vệ thác nước và giả sơn. Hàng ngày m đều đi thanh sát và đều thấy bọn giặc hung hăng từ ngoài biên giới đã gờm gai góc do lòng người nhất quyết không để dã thú dầy xéo, chà đạp như chốn không người như xưa nữa.
Dù hàng xóm khổng lồ bó tay, tráng xi măng, trồng cỏ giả và rên rỉ...M tăng cường những biện pháp phòng vệ từ thiên nhiên là những nhánh gai hoa hồng, cactus để đối trị bọn giặc ngoại xâm. Giặc đi đâu cũng thấy đầy gai cào lông, đâm tay chân, nên lúc đầu thấy chủ nhà yếu đuối, bỏ cuộc để chúng ngang tàng, hống hách, hoành hành làm sôi máu căm thù dân lành.
Bây giờ, dân lành đã đứng lên, tự tìm mọi cách để bảo vệ sân vườn trước sau, xua đuổi bọn dã thú không còn dám ngang nhiên kéo và lãnh thổ nhà người như chốn không người nữa. Chúng ỷ người không thể làm gì chúng ngoài bẫy rồi mang đi xa thả về rừng để chúng cười vào mũi khi quay lại và lộng hành hơn nữa.
Nhưng giờ đây, bà hàng xóm đã phải bắt chước cách của bà già Nam quốc mà mang gai hoa hồng để quanh các chậu hoa. Hồng có gai khi xưa làm m bực bội, giờ thì càng nhiều gai càng tốt...và hiểu rõ tại sao hoa hồng lại có gai...như nghệ thuật và công khó tạo thành giá trị ở cuộc đời cần phải được bảo vệ để đời còn có cái đẹp mà thưởng thức, mà làm niềm vui sống...
( cảm ơn tri kỷ K. ccg, Caprio và các bạn ghé ngang )
aovang
05-17-2017, 09:29 AM
Cảm ơn các anh chị ghé ngang
Chúc vui
Last edited by NganHa1; 03-06-2017 at 02:45 PM.
chời !!! đi kiếm gầm bàn, ...ở đâu rồi nàng ????
:z45::z45:
lâu rồi không ghé phá phách Ngân Hà
thương thăm,
vàng
NganHa1
06-04-2017, 10:52 AM
Sáng dậy thấy Anh và Ý bị kb tấn công làm m cảm thấy muốn bảo vệ mạng sống cho bản thân và từng người chung quanh thì tự do phải giảm lại rồi. Không khéo cuối cùng rồi quả lắc lại đi ngược lại về phía bên kia đến nghẹt thở, kiểu luật pháp của Thượng Ưởng hay là của chế độ mà mọi người đã bỏ chạy...
Muốn diệt mối phải trùm nhà, xịt thuốc, rồi sửa chửa những chỗ hư hại, sơn phết lại chống nước, ngâm cây chống mối ở những cột trụ cần cho căn nhà, nếu không có khả năng dùng hết loại cây này. Nhưng làm sao có thể thay hết được nên chủ nhà phải canh chừng luôn những con mối tự nằm trong thân gỗ, trong lòng đất nên vẫn phải dùng biện pháp kiểm soát và diệt kịp thời mà thôi.
Phải chấp nhận như thế thôi. Có nghĩa là hàng xóm, bạn bè và ngay cả người trong nhà phải trông chừng nhau. Dù cho có vẻ quá đáng nhưng đây là cách duy nhất để bảo vệ an toàn cho bản thân và người chung quanh.
Bởi vì giờ đây thế giới Tây phương xôi đậu lẫn lộn, thông tin lại nhanh như chớp mắt toàn cầu nên kẻ có mục đích xấu dễ liên lạc và tuyên truyền.
M đã ngăn chặn được bọn kb raccoon nên lên tinh thần rồi. Bọn chúng dễ sợ đến nỗi m muốn bán nhà về Quận First. Nhưng sau khi ở thử một tuần ở thành đô, m lại thấy không thích hợp với phố chợ ồn ào nên khi về lại nhà thì càng quyết tâm bảo vệ giang sơn là sân vườn của mình.
M thay đổi cây cảnh trang trí trên thác nước và núi giả để cho bọn kb coon không có chỗ nào tiện lợi để tụ tập làm tiệc rồi phá phách nữa. Phải thay đổi sở thích cho phù hợp với hoàn cảnh mà thôi. Phải chấp nhận trồng những bụi cactus xòe ra như những bụi lô hội, nhưng gai cứng hơn, những bụi hải đường bông đỏ thắm tua tủa gai phát ớn. Nhưng đây là thời của các bạn hoa này rồi !!!.
Xưa m không ưa hoa có gai, trừ hồng. Giờ đây chỉ để ý những bụi cây có gai, gọn gàng để bỏ vào pot và mang lên núi giả làm quân thiên nhiên bảo vệ thác nước và hồ cá.
Lúc đầu m xài những cây lô hội, nhưng lá cây có vẻ mềm và gai không cứng nên bọn Coon dám xô cho đổ và để dấu bắt tay đọ sức. Bây giờ thì m đã tăng cường những cây xương rồng thật sự, lá cứng và gai sắc như đinh, để các chốt quan trọng bảo vệ thủ đô là tượng Từ Bi đứng trên đỉnh thác.
Bây giờ m mới thấy, dù là một chút thanh bình có được, dù là ba năm ngắn ngủi giành lại độc lập cho đất nước của Hai Bà, vẫn là hạnh phúc to tát mà đất nước có được, và người dân được hưởng độc lập, tự do.
Riêng bản thân m, m vẫn nhớ một khoảng thời gian rất ngắn mà m còn ở dưới quê, mới học mẫu giáo. Nhớ ông nội có lần dẫn m theo nhìn cánh đồng lúa xanh bát ngát, và những đêm trăng m đứng trên cây chày giã gạo, nhìn người ta nướng bánh phồng trên lửa rơm. M không bao giờ quên thời gian thanh bình đó có những tà áo đạo trắng tinh ở thánh thất ngày rằm và mùi canh kiểm thơm lừng lan tỏa đến cây nhãn và những hàng điệp, những bụi hoa huệ hồng trong khuôn viên Thanh Long Điện...
Thời gian đó giặc chưa kéo tới vùng quê, nên m mới được hưởng chút cảm giác thanh bình đó. Để rồi sau đó thì giặc giã nổi lên và m phải tản cư lên quận rồi lên thành để rồi chạy sang tới tận trời Tây...
Có khi nào kb kiên trì như giặc ngày xưa, được sự tiếp tay của ngoại bang muốn thôn tính nước nhà nên đã làm mọi cách để áp đặt lên miền tự do một chế độ mà ai cũng sợ hãi và bỏ chạy bằng mọi giá.
Giờ đây những người sống ở thế giới gọi là tự do lại phải chịu chung một trận giặc khác, với vũ khí khác gọi là khủng bố. M nghĩ, có lẽ m cứ lo dẹp bọn kb raccoon sau vườn với phương pháp của m, canh chừng không ngừng nghỉ. Bổ sung những chỗ yếu và cho địch thấy m không lơ là.
Chỉ có cách đó thì giặc mới e dè và bớt xuất hiện cho đến khi luật lệ thay đổi để chính quyền cho người tìm cách mang đi hết bọn kb raccoon khỏi khu dân cư mà thôi.
Sáng nay thấy cảnh Âu châu bị kb, nghĩ lung tung và quy về chính bản thân. Niềm cảm ơn dâng lên trong lòng. Cảm ơn những chiến sĩ đã bảo vệ cho m an ổn học hành, có được một thời áo trắng nên thơ dù ngắn ngủi. Nhưng dù sao đi nữa, những ngày tháng tuyệt vời đó đã một món quà vô giá cho một thời mới lớn thần tiên...
Cho m được nói lời cảm ơn anh, những người chiến sĩ đã đổ xương máu, bảo vệ quê hương, bảo vệ tự do cho m ngày nọ dù ngắn ngủi vẫn là những tháng ngày đẹp đẽ nhớ đời. Mong cho tất cả các chiến sĩ, dù ở nơi đâu, càng ngày càng thêm niềm hãnh diện vì đã đem tuối thanh xuân tươi đẹp để bảo vệ quê hương và đàn em nhỏ dại ngày nào có được thời áo trắng mộng mơ...
( cảm ơn chị av và các bạn ghé ngang, Ngày vui nhé )
sôngthương
06-06-2017, 03:30 AM
---------------
05.30.2015
Theo dấu thời gian...
Hoàng Tử Bé, Dấu Chân Trên Cát,....
Sau khi để tâm dọn dẹp sân vườn, chị Ta bỗng thấy lòng hân hoan, bồi hồi và cảm động.
Chị nhìn những bụi cây với những chùm hoa rực rỡ điểm tô cho khoảng đồi dọc theo sân sau nhà.
Ngày xưa nơi đó có những cây khuynh diệp cao ngất trời, lá thon dài với mùi thơm tinh khiết trong gió sớm làm xao động lòng người.
Ngọn đồi hoang giáp nối phía sau nhà chị được san bằng để làm khu nhà mới nên người ta phải đốn bỏ rừng khuynh diệp khiến cảm giác trống trải lẫn chút mất mát ở lại rất lâu vì hình ảnh và mùi hương khuynh diệp không còn.
Từ đó chị Ta cũng không còn mấy thiết tha đến sân sau nữa. Chị đã mua căn nhà này vì khu rừng khuynh diệp đó dù bà Mỹ Kỳ luôn than vãn rằng chúng rụng lá nhiều quá...làm chị Ta mất hứng nên không thích nói chuyện với bà khi xưa!!!.
Có lần bà nói muốn trồng dừa nhưng sợ những bông dừa trổ hoa rụng dơ mặt đất nên chỉ trồng cỏ mà thôi.
Cô nhớ chuyện HTB có đoạn Hoàng Tử Bé gặp một gã nhậu suốt ngày. Hắn tự biện hộ nhậu để quên cái u buồn xấu hổ. HTB hỏi:
- Vì sao mà xấu hổ
- Vì nhậu mà xấu hổ
- Thế thì đừng nhậu
- Phải nhậu. Vì xấu hổ nên phải nhậu.
Cho nên lúc đầu khi nói chuyện cây cối với bà Mỹ Kỳ, chị Ta bỗng nhớ đến sự chán nản của HTB và từ đó né bà là thế.
Từ khi bà Mỹ Kỳ níu áo xin tập thể dục khí công với chị Ta, nên chị Ta mới để thời giờ thu xếp lại sân vườn mới nhận thấy giờ đây sau đồi đã xanh tươi và đẹp trở lại. Cây cối cũng đã trưởng thành cho trái cho hoa và cho bóng mát nhiều hơn. Những thứ này không phải là điều mong mỏi của chị Ta hay sao ?.
Chị Ta bỗng hăng hái và yêu đời trở lại nên đã làm quá sức mình cộng với mấy buổi dầm mưa dãi gió dự lễ ra trường liên tiệp nên bị cảm lạnh, chóng mặt cả tuần lễ.
Có điều làm chị Ta không bi quan vì nhìn chung quanh nhiều người cũng giống như chị. Cả lão Trần Bá cũng nói vì làm việc quá sức nên ngã bệnh nhất là trong mùa mưa bão nóng lạnh thất thường chứ làm sao mà mình đồng da sắt hoài cho được .
Cho nên chị cứ tà tà nghỉ ngơi, nghe các truyện đọc của Nguyên Phong và thật ưng ý chuyện Dấu
Chân Trên Cát.
Những đức tính ngay thẳng, chân thật và lòng can đảm cũng như mối tình đầu tiên của một người thanh niên hiền lành đặt không đúng chỗ nên đã gây cho lòng cậu đó bao tang thương và uất hận chỉ muốn trả thù...Nhưng rồi kết cuộc lại rất bất ngờ và ý nghĩa.
Chuyện DCTC làm chị Ta nhớ đến những câu chuyện trong cuốn Tâm Hồn Cao Thượng hay đọc say mê ngày xưa và lòng thấy bồi hồi, cảm ơn dịch giả đã dịch và diễn đọc cho người thưởng thức...
Chuyện Hoa Trôi Trên Sóng Nước cũng cho chị Ta nhiều bài học hay và hữu ích.
Trần Bá là người mực thước, điềm đạm và khiêm cung. Là một thiên tài và chỉ biết mang cái tài đó ra để phục vụ cho mọi người chung quanh vô vị lợi mà còn phải chịu hy sinh thời giờ lẫn vật chất chứ không hề kiêu hãnh gì về tài hoa của mình.
Tư cách cao thượng của một kẻ sĩ thật sự khiến cho chị Ta luôn cảm phục và hướng đến Trần Bá một tấm lòng biết ơn và cảm kích vì đã cho chị một hình ảnh thật đẹp trong chốn vàng thau lẫn lộn: Tiểu Sà Bôn.
Đôi khi trong cuộc đời, chỉ cần gặp một người giống như y sĩ Sinuhe người Ai Cập trong Dấu Chân Trên Cát cũng đủ gọi là phước hạnh và vô cùng may mắn rồi.
Những bức tranh quý giá như thế là gia tài của chung mà chị Ta có bổn phận phải gìn giữ và trân trọng.
Chị Ta nghĩ thầm ai cũng có thể trở nên bức tranh đẹp như thế nếu họ muốn...Vấn đề là sự kiên nhẫn đợi thời gian mà thôi.
Như khoảng đồi sau nhà, sau mấy năm dài đợi chờ giờ đây mới được xanh tươi với hoa đỏ rợp trời.
Chị Ta thầm nghĩ thôi thì rừng khuynh diệp vẫn luôn là hình ảnh thanh tao, thơ mộng của một thời xa xưa trong trí nhớ. Còn bây giờ, những bụi honeysuckle lá xanh đậm đà với những chùm hoa đỏ rực cũng kêu về những đàn chim sẻ và nhưng con hummingbird xinh đẹp làm tăng sự sống động, trẻ trung và mới mẻ cho khu vườn sau vốn rất yên bình.
Tất cả đều phải theo dấu thời gian...
https://www.youtube.com/watch?v=f5Lf3wfKK_w
dấu chân trên cát, Nguyên Phong phóng tác
----------------------
06-01-2015
Sau buổi tập và nói chuyện với bà Mỹ KỲ, cô khám phá ra một điều là không dễ gì hiểu được chính mình.
Socrates đã nói " bạn hãy biết bạn" và câu nói này là một công án đến giờ mới thấp thoáng vỡ đôi chút. Cô nhận ra được rằng sẽ không ai hiểu ai nếu không thật sự là người đó. Vì thế mà các thánh phải làm người để hiểu những thử thách ra sao hầu loài người không kêu nài ở ngày xét đoán sau cùng.
Để thấy mình cô phải soi gương, mà gương cũng không phải hoàn toàn là hình thật. Để hiểu mình, cô phải cần nhìn vào cách sống và hành xử của người khác để soi tâm tính. Nếu sau buổi nói chuyện hay gặp gỡ, mà về nhà lòng thảnh thơi, là người kia và mình có nhiều điểm tương đồng, hạp sở thích, tính tình.
Nếu khi về phải tốn một hai tuần hoặc vài ba tháng để cho cái nặng nề nào đó phôi phai có nghĩa là ta và người kia có quá nhiều dị biệt và mình là kẻ thiệt thòi bị hao tổn năng lượng nên mệt mỏi và kiệt quệ đầu óc.
Thường thì kẻ nào ít nói hoặc bị nghe, và cảm thấy bị chịu trận sẽ là nạn nhân. Kẻ kia nếu đối với ai cũng như thế thì cuối cùng rồi không ai chơi nữa và sẽ là nạn nhận thứ nhì của tâm tính chính mình.
Bà Mỹ KỲ hỏi sao họ vẫn tiếp tục làm bạn với nhau. CÔ nói vì có những điểm giống nhau, như thích biển, thích rừng, núi và cảnh đẹp. Lâu lâu cần có bạn đồng sở thích để tìm đến thiên nhiên
CÒn những thứ khác nếu không bàn tới thì vẫn ok.
Cô nói có những thứ phải tốn một thời gian vài chục năm để nghe người kia dám nói thật, giải mã những mối ghen hờn sâu kín để biến thành những lời nói nặng nề, như tự mình giam nhốt mình vào ngục thất và giữ luôn chìa khóa.
Hoặc những lời trêu chọc:
- ghét nhất là cái hèn của cô ấy, không dám trả lời đúng hay sai mà lại nói " không biết"...
Hoặc chế nhạo :
- Có gì thì cứ nói ra, đừng nín rồi nén để đâm ra nổ đó...
Bây giờ:
- Câu hạ hồi phân giải hay câu chuyện đâu còn có đó mà tốt. Chứ nói đốp chát chỉ gây thương tích không bao giờ hàn gắn được...
- Sao gia đình người ta anh chị em thương yêu nhau...chả bù với mình chỉ ao ước như thế mà không được...
- Bí mật gì xin cho biết với...Có gì hay nói nghe coi....
Có gì đâu, chỉ là những thứ tầm thường ai cũng nghe đến phát nhàm chán:
- Chịu đựng, hy sinh, âm thầm nhận phần thiệt thòi về mọi mặt...
Có chuyện ông Lazarus gì đó xưa nghèo hèn, bị trưởng giả hà hiếp. Sau khi chết đi, thấy Lazarus liền sai:
- Lại đây hầu ta, gã kia...
Chúa liền nói:
- ê, đâu có được ! Ngươi đã hưởng mọi uy quyền ở thế gian rồi...Giờ đến lượt Lazarus...
---------
Bài học là hãy kiên nhẫn cho thời gian phủ trùm trưởng giả, "ngấm lâu như đá cũng rừ lọ ai..." mà...
Còn Lazarus cũng cứ tiếp tục làm hòn đá bị sóng đập tơi bời, cứ giữ vẻ thản nhiên đi. Chắc chắn một ngày đá tảng rã tan, cho bờ cát mịn êm dấu chân người....
Cũng tốt thôi...
Theo dấu thời gian, mọi vật đều thay đổi. Kiên nhẫn là xong...
Chẳng có gì là quan trọng cả....
Phải không ?
----------------------------
Một khoảng cách
Lòng ghen hờn sao không dừng được nơi lòng người dù họ đã được mọi thứ.
Nhưng sao vẫn còn chiếc lá tre ẩn hiện trong lời nói và trong ánh mắt
Sử Kiến cho rằng cô bị tình cảm đau buồn đánh gục và cản bước tương lai nên cần phải xóa tan quá khứ buồn đau đó.
Thật ra cô có buồn gì đâu.
Khi đã tha thứ lỗi lầm của người là đã tha cho mình rồi.
Còn kỷ niệm đẹp là cái gì rất đáng quý và trân trọng. Cô mặc cho bọn Tín Giới và Sử Kiến trong vai trò khuyên bảo người ta nên dẹp bỏ hết quá khứ, để chỉ sống với hiện tại. Nhưng cô lại cứ muốn tìm hiểu xem lòng người có bao la như trời cao đất rộng thật không.
Họ đều cô độc và buồn bã quá...
Khả Dĩ đã nói: nếu mình đã đủ rồi, hãy để dành lại cái tốt đó cho người khác với...
Câu này làm cô suy nghĩ mãi và có hơi xấu hổ vì cái tham, dù chỉ là có ý muốn mua thêm vài chậu hoa đẹp mà thôi.
Phải rồi, lòng tham mới sanh ra sân và si...
Lịch sử lại cứ tái diễn nên cô không hề ngạc nhiên...
SỬ Kiến đã phóng một đường gươm từ một năm về trước rồi còn gì...
CÔ cũng đã thổi từng bong bóng nước chạm vào từng tế bào tâm hồn của người tưởng có chút quen...để dọn sạch lối đi, làm người bình thường, tầm thường để có những buổi cho riêng mình...
Có câu khi nói đến hòa bình là chuẩn bị chiến tranh. Khi nói đến keo sơn có nghĩa là đã cách chia xa bao dặm...
Khi rời xa nơi cũ, có nghĩa là đã ẩn tàng lối xưa xe ngựa hồn thu thảo trên một thềm cũ lâu đài bóng tịch dương rồi...
Một chút bùi ngùi trông về kỷ niệm...
Theo dấu thời gian....
---------------
St rất hay nhớ về đoản văn này của chị, nhớ về Hoàng Tử Bé, nhớ y sĩ Sinuhe , nhất là những khi đi men theo bãi biển , ngay lập tức, sóng đã xoá dấu chân ...
Theo dấu thời gian, mọi vật đều thay đổi. Kiên nhẫn là xong...
Chẳng có gì là quan trọng cả....
Phải không ?
Ngày bình an đến chị và Phố nhé :z57::z56:
NganHa1
07-02-2017, 10:33 PM
Theo dấu hôm qua ...
Lễ Độc Lập 2017, Thất mời chị em đi ăn mừng sinh nhật Thất luôn thể. Bữa ăn chỉ là thuần túy canh chua, cá kho tộ, tôm rang muối và con tôm hùm. Ăn xong, Thất và m đi nghe hát. Nhạc ồn điếc tai quá nên m không thích lắm, đôi khi phải bịt tai lại dù ngồi ở chỗ giữa của rạp.
Lần nào đi xem show nhạc xong, m cũng cho đây là lần cuối, rồi lại quên đi sự ồn ào quá đáng của nó để lại có lần sau vì lý do nào đó, như không muốn Thất đi một mình. Thật ra đi xem ca nhạc một mình cũng không sao, Thất còn đi ăn một mình một cách thoải mái nữa thì việc đi nghe nhạc một mình thật quá tự nhiên chứ Thất cũng chẳng cần ai đi chung. Thất muốn m chụp cho Thất một bức hình khi mua băng mà m chụp không xong vì đông người ái mộ ca sĩ quá.
Thất lên xe cũng không để cho chút yên tĩnh mà mở nhạc luôn hết quãng đường đi. M không nói gì vì nghĩ Thất thích ca hát và đi quãng đường xa thì cần nghe nhạc chứ nói chuyện với m thì cũng không có mấy chuyện để nói.
Cũng như m khi lên xe cũng hay mở cd thầy PT vậy đó, nghe đi nghe lại vài tháng sau mà vẫn thấy mới và hay. Vì giọng thầy PT êm và dễ nghe, lại bắt đầu bằng ba tiếng chuông ngân dài mà nghe thầy nói phải chọn lựa cả trăm tiếng chuông mới có. Cả tiếng chuông, không phải giống nhau, thì tiếng người, tiếng hát hay bất cứ âm thanh nào đến từ bên ngoài cũng thế.
Dù có thích nghe thầy PT đến độ nào thì đôi khi m cũng phải tắt máy để thưởng thức sự im lặng trong xe với chính mình, và thấy sự im lặng thật quý giá.
Nhạc hay nhưng thường làm lòng người chao đảo theo tình ý bên trong. Thường là về tình yêu mà giờ đây m thấy rõ nên không thắc mắc gì nữa.
Tình Yêu là con voi mà mỗi người chỉ sờ được một phần nào của nó nên suốt đời loài người vẫn diễn tả theo kinh nghiệm của họ. Chẳng ai có thể thấy hết con voi cũng chẳng thể nào ráp kinh nghiệm của mỗi lần sờ voi mà thành được bức tranh vì nó không phải là một puzzle để ta đứng bên ngoài nhìn ngắm sau khi hoàn thành mà ta suốt đời cũng chỉ suy đoán bằng kinh nghiệm riêng biệt của bản thân.
Xưa m cứ nghĩ rằng yêu ai là tự động sẽ chỉ yêu một người là chỉ một lần. Nhưng rồi qua kinh nghiệm bản thân và qua những người quen và chuyện đời thì sự hiểu biết ấu trĩ kia chỉ làm cho kẻ đó sẽ từ từ có câu trả lời thỏa đáng và riêng tư nhất mà nghe thầy PT nói là chỉ khi đóng nắp quan tài, thì người nằm trong đó mới dám chắc chắn lòng mình đã chết mà thôi.
Có một mẫu số chung mà người xưa đã truyền lại kinh nghiệm bằng ca dao, thành ngữ: lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hoặc nước chảy đá mòn là cách nói tránh đi sự quá sỗ sàng của người bình dân như câu đẹp trai không bằng chai mặt hoặc muốn ăn phải lăn vào bếp...và câu chuyện đừng nuôi mèo của thầy PT.
Với ba câu ca dao trên đã đủ làm kim chỉ nam cho loài người trong vấn đề tình cảm rồi còn gì.
Thất nói có một sinh nhật của Thất mà cả sở cứ ăn mừng hoài, hết nhóm này đến nhóm kia. Có lẽ vì Thất độc thân lại làm xếp của nhiều nhóm khác nhau và tính tình dễ mến nên ai cũng quý. Cả đến người trong gia đình, m cũng hợp với Thất nhất. Thất có giọng hát rất ấm mà bây giờ nghe lại, m thấy giọng Thất cũng giống giọng thầy PT, cho nên không dễ có được một giọng nói với âm sắc và chất giọng truyền cảm được mà phải do thiên phú nữa. Chỉ tiếc là Thất không có duyên với ca hát nên không là ca sĩ nổi tiếng cống hiến cho đời tiếng hát mà chỉ hát khi trong nhà có tổ chức mà thôi.
Con người ta riêng tư như thế nào, thì khi ca hát qua những bài hát họ yêu thích hát thì m mới có thể hiểu được họ phần nào tâm tình ẩn chứa bên trong. Nhạc cũng như thơ và văn chương, nếu không có tình yêu vào thì mất đi cái gì cần thiết nhất như hơi thở, như sự sống và như tiếng nói của trái tim.
Văn nghệ sĩ chỉ cảm tác khi gặp phải một điều gì chấn động nội tâm và đó là động cơ để phát ra những cung nhạc từ trái tim nên âm nhạc thường về tình yêu. Khi nghe Thất hát nhạc tình, m đôi khi tự hỏi không biết Thất đã từng yêu ai và có mối tình nào thật sự dù không thành ngoài đời không, nhưng m không dám hỏi. Có những câu hỏi chỉ thỏa mãn sự tò mò mà động đến vết thương lòng hoặc nơi riêng tư của người khác thì thật là không phải đạo và không nên có dù là bất cứ chuyện gì chứ đừng nói chi đến chuyện của con tim.
Trong buổi ca hát có một bài hát nói về người chị đi lấy chồng, mắt đàn em nhỏ vương buồn. M bỗng dưng nhớ đến ngày xưa, Thất cũng mất chị về một người khác. Để rồi giờ đây, khi Thất đã trưởng thành và người chị xưa đã sống một mình và ở gần với Thất nhất trong các anh chị em.
Một khoảng thời gian cũng hơn mười năm không ở cùng với các em, khi hết bận cho người thì bận cho con nhỏ dại. Đến khi các em đã lớn có công ăn việc làm rồi cũng lập gia đình, chỉ còn có Thất là vẫn độc thân lo cho cha mẹ thay cho cả nhà đến khi cha mẹ qua đời Thất vẫn là người tự nguyện lo giỗ hàng năm.
Dù có khá thân với Thất, nhưng m vẫn không biết dám hỏi những chuyện riêng tư của Thất.
Trong lịch sử của mỗi con người, có một vài chỗ mà người ta muốn quên đi, hoặc muốn chỉ một mình nhớ đến, cho nên không ai có thể biết được mà chỉ lặng im, rồi qua vài điều gì đó, có thể hiểu được phần nào...
Cho nên thế giới này, mỗi người là một bí mật mà nhờ những thiên tài có khả năng diễn tả qua thi ca, âm nhạc mà ta hiểu người, hiểu mình và cảm thấy nhẹ đi vì tâm lý con người đều giống nhau và những tranh chấp nội tâm cũng không khác nhau là mấy. Ai cũng muốn vươn lên, hướng lên cao và rèn luyện con người để sống đẹp hơn. Nghe nói khi ta hướng những chiều đi của bản năng đổi dòng chảy ngược, thì nó sẽ thăng hoa thành thi ca, nhạc họa và tiến lên trời cao thành cái đẹp cho mọi người thưởng thức và trân trọng thương yêu. Đó cũng là con, nhưng con tinh thần là vậy.
Sau khi đi chơi với Thất , Lục và Bát về. Nhất là lại coi xong show của hai tiếng hát thuộc thế hệ trẻ sau này, trong và ngoài nước. Nhưng cả hai đều được cả nước yêu mến thì m mới thấy rõ nghệ thuật vượt trên tất cả. Con người ta luôn yêu chính mình nên ái mộ những người có khả năng diễn tả được tâm tình sâu kín của họ, những đau thương quằn quại khi đau khổ vì yêu hay là những rung động của tâm hồn bằng nhạc và thơ.
Lên xe, hai chị em thấy thích một bản nhạc về lời và điệu. M về tìm hoài nhưng không ra bản nhạc vì người thâu cho Thất đĩa đã để tên sai. Nhưng thôi, dù sao đi nữa thì Lễ Độc Lập năm nay, mấy chị em cũng có một buổi tối vui vẻ bên nhau, cùng thưởng thức được bản nhạc hay, bữa ăn ngon và cùng nghe một tiếng hát trẻ và những lời chúc lễ Độc Lập thật vui vẻ ...
( Cảm ơn chị av, St, CCG, và các anh chị ghé ngang nhé. )
NganHa1
07-04-2017, 09:38 AM
U tình gói lá bùa yêu
Khi viết hình như ai cũng muốn diễn tả điều gì đó chứ không phải để tả tình, tả cảnh khơi khơi, còn bộc lộ được hết nỗi lòng hay không thì còn tùy ở khả năng riêng của mỗi người.
Có kẻ loay hoay hoài đã bao nhiêu năm rồi với bao nhiêu bài viết mà vẫn chưa thành lời và điều muốn nói gói gọn trong một chữ mà ai cũng biết. Cũng có thể nói là kẻ kia vẫn không thể bộc lộ nỗi lòng mình với mối tình đầu vì cẩn thận và suy xét quá kỹ càng. Để rồi số phận con người như chiếc lá bập bềnh, mặc cho sóng đẩy đưa trôi theo giòng sông đời đến khi rã mục chìm lắng vào sông nước mênh mông.
Có lẽ sẽ chẳng bao giờ nỗi ẩn tình được bày ra ánh sáng. Những yêu thương ấp ủ những ba năm là thời gian vừa đủ dài cho tình cảm hình thành nụ hoa trong lòng. Hoa chưa nở đã khép cánh mong chờ khi bướm đời cũng bị cơn mưa rã rời đôi cánh mỏng rồi rơi mất vào khoảng không gian mênh mông chỉ còn tiếng gió thở dài đâu đó...
Một mối tình, một cổ tích với một hình ảnh để ấp ủ, để nâng niu, giữ gìn trong tận đáy tim để thỉnh thoảng nghe cuộc đời còn thoảng hương dịu dàng khẽ dâng lên trong tâm hồn. Như một tiếng kêu rất thảng thốt từ nơi nào vọng lại, lóe lên như ánh sao băng trong mắt người đối diện, hoặc chỉ vì phút giây tình cờ nào đó bỗng nhiên tên ai vang lên từ một thời nào đó đã xa xưa làm ngẩn ngơ, ngơ ngẩn...
Có lẽ đó là những lúc bà già đó nghe đọc thơ vì mắt bà thỉnh thoảng sáng lên như nắng lọt qua ánh mây hồng trên biển lúc hoàng hôn. Cô đẹp của bà đang tuyệt vọng với mối u tình và bà đang vỗ về nỗi đau riêng bằng sự im lặng nghe từng đợt sóng dội vào ghềnh trái tim của chính mình. Bà nói đừng suy nghĩ nhiều quá, cứ để con tim được chút tự do yêu người mình thích vì cuộc đời không dài...
Nhưng bà đã không làm được điều đó nên muốn truyền kinh nghiệm một đời cho kẻ hậu sinh.
Cô vẫn luôn tự hỏi một người tài hoa, thành danh như bà sao lại thích nghe thơ tình yêu của kẻ tuổi đáng con bà ngô nghê với những vần thơ tầm thường như chiếc bánh bò hấp, bánh ú gói lá chuối của vườn nhà.
Mười mấy năm sau, bà mới hé mở nỗi lòng để mối u tình của bà hiện ra thành hình ảnh của chàng trai trẻ đã hy sinh thời kháng chiến chống thực dân. Bà chỉ vào một tấm ảnh nhỏ trên khung hình và nhắc khẽ tên người đó. Chỉ vậy thôi mà nàng có cảm tưởng như bà đã chuẩn bị bánh nậm, bánh bột lọc này từ lâu lắm để có ngày khối u tình được gói vào là chuối sau vườn hấp lên cho chín niềm đau riêng từ đáy nồi lật bật hoài những tiếng khua để rồi theo hơi nước ép bung luồn ra khỏi thành nồi tưởng chừng rất kín...
Chàng trai đó đã không còn hiện diện trên cõi đời này và cuộc đời của người thiếu phụ nửa chừng xuân khi trở về quê hương với một hội ngộ khác. Người thiếu phụ xuân sắc và tài hoa đó vẫn còn chút lửa hy vọng nên đã vẽ ra chân dung người yêu có chung dòng lịch sử để có thể bù đắp cho những năm tháng thiếu vắng vì lưu lạc nơi xứ lạ quê người ...
Nàng mừng cho bà vì ít ra bà cũng được tròn giấc mơ. Nhưng rồi bà làm nàng ngỡ ngàng khi căn dặn phải thật cẩn thận với điều mình cầu mong. Nhất là trong tình cảm, điều kiện đầu tiên là phải là con tim chưa đóng dấu ấn gì, chữ của bà là hình ảnh của một con tem thư chưa được gửi đi để có thể bay lượn tự do trên bầu trời mà đến địa chỉ tình yêu của riêng mình.
Chuyện của bà đã được thay đổi tình tiết và khung cảnh. Nhưng vẫn là những hội ngộ bất ngờ và chia xa không từ giã. Ngày xưa nàng vẫn tự hỏi tại sao lại có những bài thơ tình dang dở. Thì từ từ thời gian cũng có câu trả lời để sang câu trả lời khác.
Nàng tự nghĩ những người thuộc chốn cao sang quyền quý như bà chắc phải có nhiều điều hay lạ để kể. Nhất là người đã sống qua bao cuộc đổi thay thể chế liên tiếp và một cuộc đời lưu lạc qua nhiêu quốc gia. Cuối cùng rồi cơn lốc đưa bà dừng lại nơi đây, nơi có tên thủ đô xưa được đặt cho vùng đất mới.
Cả hai cuộc đời, hai mốc thời gian sinh ra hoàn toàn khác biệt và cách biệt như hai thế giới. Nhưng rồi vẫn có một điểm chung mà tìm đến để gặp nhau, là do lòng yêu tiếng mẹ nên bà đã có mặt trong một buổi gây quỹ cho giải thi tiếng Quốc Nam. Nàng đã gặp bà nơi đó rồi bà đã cho mượn nhà để họp hành cho đến khi nhóm tìm được một chỗ thật sự.
Nàng giờ mới vỡ lẽ là u tình không từ bỏ bất cứ ai kể cả thông minh tài hoa như bà bạn đó vẫn phải dùng tất cả khả năng để cho đôi mắt và nụ cười buồn vào tranh. Mượn nàng Mona để vẽ u tình lên giấy...
Bà mẹ từ miền đất Bắc xa xôi nào đó cũng đã yêu thơ và cứ trách nàng thơ không chịu nói hết khiến cho người vẫn ấm ức một điều gì. Rồi cũng chính bà nói ừ, hãy cứ để như thế...Có lẽ bà cũng đã biết nếu viết ra được, nói ra được thì tất cả đã chấm dứt, tằm đã rút hết dây tơ và dây đàn đã phát ra âm sắc đứt đoạn để rồi mãi mãi im hơi, lặng tiếng...
Chọn lựa nào cũng có cái giá riêng, nên hãy cứ để cái u tình theo dòng nước ngầm lặng yên ở một chỗ nào trong huyết quản mà không làm tai biến đến tê liệt thần kinh. Bản năng sinh tồn của mỗi người là phải sống mà nợ áo cơm trả cả đời không dứt. Trong khi tình yêu là đứa trẻ mãi không già và bất chấp tất cả. Vì thế người hiểu chuyện đều e dè đứa trẻ ngang ngược đó, năn nỉ cho nó nguôi cơn hờn dỗi và cứ lại mãi mê nhìn ngắm gương mặt của tình yêu qua sức sống của nó ...
Kẻ nọ vì muốn tặng bà ta một câu chuyện làm quà gặp mặt lần này nên mang vốn liếng chữ nghĩa của thời trước mà cô bạn trong phố hay gọi là "chữ cổ ".
Chỉ có bà ta là nghe kẻ nọ đọc mà không nói gì. Bà ta lắng nghe đôi khi như một người thầy, đôi khi như một người bạn và đôi khi trong đôi mắt có ý mong chờ. Mong chờ ở sự thành thật, mong chờ ở một vài điều thêm cho câu chuyện đừng ấp úng, ngập ngừng và nghẹn đi vì một điều gì đó như bà cũng đã từng làm.
Bà ta biết chữ nghĩa kẻ nọ không nhiều và cũng chẳng có cơ hội đọc nhiều nên phải xào đi xào lại ngần ấy chữ để trình bày một món ăn tinh thần người bạn vong niên khó tính, thuộc thế hệ cổ của cha mẹ mình.
Nhưng dù bà có tinh thông nhiều ngôn ngữ và là được công nhận văn tài. Nhưng cũng như vị vua với cao lương mỹ vị, bà vẫn chấm món nếp và đậu gói trong lá chuối là món ngon vật lạ, khiến cho nàng ngẩn người vì biết lý do bà chọn nàng làm bạn chỉ vì mối u tình gói trong lá chuối của nàng.
Khi những bàn tay vội vàng mở từng chiếc bánh gói lá chuối, có ai biết được bao nhiêu tâm tình gói trọn vào lòng những chiếc bánh ấy. Bao nhiêu câu chuyện của mẹ già, bao nhiêu tiếng cười của em dại, bao nhiêu tiếng hát dân gian, nỗi lòng thiếu nữ và bao khối u tình cô phụ đã được những chiếc lá ấp ủ, gói lại với nếp, với bột để trở thành một món ăn thông dụng và ngon miệng cho mọi người thưởng thức hàng ngày...
Cảm ơn Cuoc si, ST và các bạn ghé ngang. Ngày vui nhé...
NganHa1
07-06-2017, 10:17 AM
Thương về ...
Khi m đến ngõ thì đã thấy bà bạn vong niên mở cửa ra đứng ngoài hàng ba chờ đợi. Nhìn bóng gầy yếu với mái tóc bạc phơ m dâng lên niềm xúc động vì nghĩ đến mai đây khi bóng dáng đó sẽ tan vào hư không. Chắc lúc đó m sẽ trống vắng lắm, vì bây giờ đã nghe lòng dâng lên một nỗi buồn, cái buồn của mất mát mà không bao giờ tìm lại được, là cái buồn chung của nhân thế.
Nhìn thấy cô cháu bà từ xa lên thăm. Cả hai chỉ biết tặng nhau vòng tay gói những cảm thông để rồi nhìn nhau. MN để m nói chuyện với bà bạn vong niên một hồi, m không nói gì đến chuyện chính cả vì hoàn cảnh quá tế nhị. Khoảng thời gian sau đó, m mới tìm được một câu hỏi, có gì lạ không MN. Thì bạn nói có nhiều chuyện lạ lắm. Thật là ăn ý hay vì tâm lý con người đều giống nhau trong hoàn cảnh tương tự nên phải dùng ngôn ngữ chọn lọc cẩn thận, như từng bước rón rén vì không dám sơ sẩy gây ra tiếng động tổn thương tâm hồn của người có mái tóc bạc phơ kia.
M hơi ngạc nhiên vì câu trả lời số nhiều của bạn. Nhiều chuyện lạ. Còn chuyện gì thêm hay sao, ngoài chuyện người cô ruột của bạn, cũng là một vì sao sáng trên bầu trời văn học của quê hương vừa giã từ nhân thế để vào khung trời khác.
MN đã nhân cơ hội cùng ra vườn thăm cây cối, đã nói riêng với m là trong vòng vài tuần, cô và chú ruột, một nhà văn và một võ tướng đã ra đi. Họ đều đã mãn hạn trần gian và được nhiều ơn phước với cuộc sống trường thọ và buổi tiễn đưa theo nghi lễ trang trọng và cảm động. Hai người đó là em trai và em gái của bà tóc trắng nên mọi người cố giấu không muốn bà biết sợ bà giao động dù bà đã chuẩn bị tinh thần từ bao năm qua.
M nói m cũng sợ như thế nên chỉ đến chơi với bà như bao lần khác. Chỉ ngồi chơi và cùng xem chương trình nấu ăn với bà, đọc cho bà nghe những gì bà thích, cùng ăn buổi tối như bao lần ghé thăm như không có gì xảy ra, không có gì thay đổi, không có chuyện lạ nào cả...
Thành phố này cho đốt pháo nên trước sân nhà hàng xóm đối diện bọn trẻ tụ tập đốt pháo rất vui vẻ. Chưa bao giờ pháo nổ gần với m như thế nên m cũng rất thích thú nhìn những đóm lửa đủ màu bắn lên không trung cùng với tiếng nổ chỉ vài giây rồi tắt ngấm như cuộc sống của từng người. Có những phút vui vẻ, huy hoàng nhưng rồi cuối cùng cũng phải lịm tắt và những đóm pháo khác lại được thăng lên.
Mình tưởng bà lão gầy yếu sợ pháo, nhưng bỗng bà cười nói ta nên ra xem hàng xóm đốt pháo cho họ vui. Nhưng rồi những pháo nổ lớn quá khiến bà không chịu nổi và quay vào trong. Tuy vậy bà vẫn vén màn rồi nằm trên ghế xem pháo ở khung cửa hướng Tây...
M đã ở lại đến khi gần hết tiếng pháo mới an tâm vì biết con cháu bà cũng trên đường về nhà. Họ đều bận chuyện nên mừng khi thấy m đến đúng lúc cho bà có bạn.
Trong bao lần đến chơi với bà, đây là lần đầu tiên m đến trùng ngày lễ Độc Lập để cùng thưởng thức vẻ rực rỡ, huy hoàng của hoa pháo nở rền vang. Đây cũng là lần đầu tiên nàng có cảm tưởng và thấy mình như một điểm tựa bé nhỏ cho bà bạn vong niên trong đêm nay.
Bà vẫn như ngày nào, luôn tỏ ra kiên cường, lạc hoan với cuộc đời, vẫn bước đi qua bao hoàn cảnh và luôn làm một tấm gương sáng ngời cho con cháu, cho mọi người và cho một người bạn nhỏ là nàng. Bà bạn vong niên là một hình ảnh của đời sống tự lập và độc lập cho dù trải bao thăng trầm mà bà đã ghi lại trong những câu chuyện, những quyển sách của bà.
Bà kể lại cho nàng nghe về cuộc đời của bà như một cuồn phim từ những ngày ở dinh thự lớn nhất để rồi bị lấy đi dùng làm bộ chỉ huy khi giặc chiếm đóng. Rồi những ngày làm lưu lạc và trở thành sinh viên thời Tưởng với học bổng cho mỗi nước là chín người, mà bà là một trong ba sinh viên của nước nhà và là người nữ duy nhất. Bà được nhận làm việc cho tòa lãnh sự ở Hương Cảng, rồi làm cho đài để dịch tiếng Anh, tiếng Hoa thành bản tin tiếng Việt. Thời cuộc đẩy đưa, bà sang Anh rồi sau đó sang Hoa Kỳ dạy tiếng Việt cho bao người lính trẻ ở đây cho đến khi chiến tranh ngừng bất ngờ rồi bà cũng nghỉ hưu luôn...
Bà bạn hỏi nàng có thơ văn gì đọc cho bà nghe. Nàng cười nói thăm nhà văn thì phải làm quà bằng một bài gì đó cho bà vui chứ. Nàng đọc cho bà nghe, thỉnh thoảng chua thêm, "đây là đoạn nói về bà đó nhé". Nhìn bức tranh Mona Lisa của bà treo kia, nụ cười ánh mắt đó chắc là của bà phải không ?. Còn bài thơ này là do cảm xúc khi thấy hình ảnh bà lẩn quẩn trong khung cửa mà chạnh lòng đó...
Thôi nhé cùng nhau đời lưu lạc
Nỗi buồn giấu kín vẫn chạy quanh
Thì thôi chiếc bóng trong khung cửa
Giữ lại ngày xưa một bức tranh...
Bức tranh của bà bạn vong niên gần như đã hoàn chỉnh, không một điểm nào là không hoàn hảo dưới con mắt nàng. Gần hai mươi năm với hân hạnh quen biết bà tóc trắng, lúc bà hãnh diện khoe đã ngoài thất tuần, đến bây giờ bà vẫn cười đùa, nói sỡ dĩ bà vẫn không có bạn cùng thời, vì những người một trăm tuổi đều lên nóc tủ hết rồi. Nàng cãi lại, không, vẫn còn một chàng, mới chín lăm, chín tám gì đó vẫn minh mẫn và hình như có hoàn thành vài quyển sách giá trị vào những năm gần đây. Bà cười và mang ra một cuốn sách còn rất mới, với hàng chữ : Thương tặng ...
Còn nàng, sẽ viết về người bạn vong niên đặc biệt đó với hai chữ : Thương về...
Hoàng hôn nhắn vạc nắng chiều
Về ngang qua đó lòng yêu có buồn
Kể từ mưa đổ lệ tuôn
Thấm lòng biển mặn, thấm nguồn cội xưa
Lạc loài thân phận sớm trưa
Chiều lên vạc nắng tàn xưa nhớ gì
Người từ lạc bước chân đi
Chữ tình ghi dấu xuân thì chờ ai
Bàn tay vẫy gọi tương lai
Nghe như giấc mộng vừa phai trong chiều...
Nàng nói với bà, xưa kia nàng sửa hai chữ cuối là " Chưa phai" để giữ lại niềm hy vọng. Nhưng lần này, sẽ nói là "vừa phai" để thật với lòng mình trong lúc này, bà cười nói bây giờ thì được phép...
Trên đường về, nàng thấy có chút an ủi như đã gửi đi một nỗi lòng, một lời tâm sự, một sự chia sẻ với bạn vong niên về sự mất mát và bà đã cảm nhận được mà không động mối thương tâm. Những lời chia buồn về hai "chuyện lạ" mà MN đã nói tránh trước mặt bà để ngầm chỉ về sự ra đi của hai người thân ruột thịt. Hai ngôi sao Văn, Võ vừa tắt đi, mang theo giấc mộng vừa phai nơi trần thế vào một cõi thiêng liêng đầy bí mật. Nàng nghĩ thầm con người ta dù thân xác bỏ lại, nhưng tinh hoa tích tụ sẽ mang theo vào một thế giới khác, và sẽ lại ngưng đọng thành những vì sao rất mới...
--------------------
Aug 9-17
Tại sao m tìm học Hán Việt ?
Chỉ vì mình mỗi khi nghe về những vấn đề chuyên môn, mình vẫn gặp nhiều chữ làm mình tự hỏi tại sao mình nghe biết và có thể viết được, nhưng lại không hiểu nghĩa mà chỉ đoán ý.
Nhất là sau này, càng có thêm nhiều chữ người ta xài m không hiểu nên m càng thêm áy náy, không yên.
Mình mới biết là dù là người Việt, nhưng không phải ai cũng hiểu được hết tiếng Việt vì ngoài những chữ dùng thường ngày, còn có nhiều danh từ được dùng trong những môn học chuyên môn, hoặc lên cao và cha ông ta phải dùng Hán Việt mới diễn tả được hết mà thôi.
Mình cũng thắc mắc sao phải dùng Hán Việt làm chi ?. Nhưng rồi từ từ mình mới biết nếu không dùng Hán Việt, thì rất khó để diễn tả hết được những điều cần giảng dạy vì nếu dùng chữ Việt hàng ngày đôi khi vô cùng rườm rà, có khi lại không được thanh nhã và có thể nói là không thể nào thực hiện được.
Thí dụ như : trực thăng thay vì hay máy bay lên thẳng; xưởng đẻ thay vì bảo sanh viện vv...
Phải làm sao để có thể hiểu được nghĩa của Truyện Kiều, Chinh Phụ Ngâm, dù những tác phẩm này đã được viết lại bằng chữ quốc ngữ một cách rõ ràng hết đây ?. Vì ngoài những chuyện xưa, tích cũ (điển tích) mà tác giả thường lấy từ Trung Hoa cho vào tác phẩm, lại còn rất nhiều danh từ, mà một người bình thường có thể nghe được, viết được nhưng không hiểu nghĩa hoặc chỉ hiểu lờ mờ hay đoán ý, đó là tiếng Hán Việt.
Rồi trong kinh sách của Tam giáo nước ta, Phật, Lão, Khổng hầu như là dùng toàn Hán Việt để chép lại kinh điển. Nếu dùng tiếng Việt thông thường để diễn tả, chắc là không thể nào làm được. Cho nên tu sĩ Phật giáo phải nghiên cứu Hán Việt thật thông suốt để giảng giải lại cho Phật tử hiểu rõ ý nghĩa là vậy.
Đây là thí dụ của Hán Việt:
Văn chung thinh
Phiền não khinh
Trí huệ trưởng
.....
Tạm diễn nôm, hay tiếng Việt của mình: nghe tiếng chuông, nhẹ bớt những nỗi lo lắng, khổ đau, u buồn ... đầu óc từ từ sẽ trở nên sáng dần và thông suốt ( chỉ vì để lòng lắng theo âm thanh, không suy nghĩ gì, cũng là một hình thức cho trí não và tâm lắng xuống, an bình, thanh tịnh thì mới nước mới trong và người sáng suốt ra )
Còn vấn đề tên các chùa hay câu đối, không cần phải để chữ Hán mà có thể viết bằng Hán Việt, hoặc thuần Việt nếu không rườm rà, cho mọi người đều có thể đọc được.
Nhưng Hán Việt không phải là chữ Hán, mà là cách phát âm của người Việt khi đọc chữ Hán từ mấy ngàn năm nay, cũng như chữ dùng mẫu chữ La tinh abc, để ký âm tiếng Việt của các cố đạo, rồi người Pháp khi đô hộ bắt dân ta phải dùng loại chữ này rồi bây giờ thành chữ Việt chính thức. Cho nên cái gì tiện và ích lợi thì ta dùng, chứ không vì chống Pháp mà không dùng chữ quốc ngữ, rồi chống Tàu mà không dùng tiếng Hán Việt, mà thật ra tiếng Hán Việt được viết bằng chữ quốc ngữ chứ đâu phải bằng chữ Tàu đâu mà ta phản đối !!!
Chữ Hán là do ta bị Tàu đô hộ và bắt dân phải dùng chữ Hán để viết, chứ khi người dân Việt nói chuyện, thì vẫn nói tiếng Việt như bây giờ, chỉ vì không có chữ viết, hoặc có mà bị mất vì bị nô lệ cả ngàn năm thì không thể nào giữ nổi.
Có thể nói là nhờ xài chữ Hán, mà cha ông ta đã sáng chế ra cách phát âm Hán Việt mà đọc tiếng Hán, cho nên ta có được tất cả những chữ để xử dụng trong mọi lãnh vực hầu có thể diễn đạt và có thể nói Hán Việt là ngôn ngữ của người Việt được cơ hội học cao hơn và trong chuyên môn, thí dụ như triết, chính trị, kinh tế, y học, khoa học ....
Đọc một bài thơ bằng Hán Việt, nghe rất hay và bay bổng thì tại sao ta không thưởng thức bằng niềm vui và tự hào về công lao của cha ông ta đã để lại cho con cháu một lối phát âm sang trọng, tao nhã và một kho tàng ngôn ngữ phong phú là Hán Việt. Hán Việt đã làm giàu thêm cho tiếng Việt và con cháu xử dụng hoài không hết nên đó là một gia tài của tổ tiên và cũng là một an ủi cho dân tộc bé nhỏ đã bị đô hộ ngàn năm, nhưng đã biết thâu thập những gì hay đẹp để làm của riêng, như cha ông ta cũng đã công nhận quốc ngữ là tiện lợi để dùng làm chữ viết mà đâu có kỳ thị cho rằng của thực dân làm ra đâu !!!
Còn tôn giáo, thi ca, thiên nhiên và phát minh khoa học, dù của bất cứ dân tộc nào cũng là tài sản chung của nhân loại. Không cần biết ta đang ở đâu nhưng cái đẹp, cái thiện, cái thật dù xuất phát từ miền đất kẻ thù nghịch, vẫn phải được trân trọng và bảo vệ và coi đó là niềm tự hào của nhân loại mà thôi.
quốc phá sơn hà tại
thành xuân thảo mộc thâm ...
Yên lung hàn thủy nguyệt lung sa....
Là những câu thơ đường với âm Hán Việt nghe hay quá phải không ?
Về những bước chân âm thầm ...
-------------------
Aug 10, 17
Không phải dễ để có được bạn quý giữa hoàn cảnh này.
Bạn đồng trang lứa, đồng trình độ hiểu biết và đồng ham học hỏi, nhất là đối đãi với nhau bằng sự quý mến chân thành.
Sau nửa đời lăn lộn giữa chốn phong ba bão táp, ai cũng khao khát có bạn hiền lành, chân thật và đồng sở thích cũng như có chút thời giờ để thực hiện vài mơ ước bé nhỏ cho cuộc đời.
Quý nên trân trọng và coi như đồ quý, của báu, bảo ngọc. Những đồ vật quý giá thường là vàng bạc, châu báu. Vừa có giá trị lâu dài, đôi khi như vĩnh viễn là vàng vì dù có làm thế nào đi nữa, thì vàng vẫn còn nguyên tính chất của nó với thời gian. Những thứ châu ngọc khác nếu bị đánh rơi, hay đập bể thì sẽ không còn giá trị nữa, nhưng vàng thì vẫn có thể làm được thứ khác, giá trị như cũ.
Cho nên vàng bạc đã được dùng làm đơn vị cho tiền ngày xưa. Cũng như ngọc ngà châu báu, giá trị của vàng còn do ở sự hiếm quý và nghệ thuật do bàn tay của người thợ tài giỏi tạo thành. Cho nên bạn tốt là khối vàng ròng, là khối ngọc mà nhờ ta có duyên gặp trên đường đời, cũng là do vì cùng một ý hướng mà tìm đến một nơi nào đó để rồi gặp nhau. Như mình đã gặp được vài người bạn ở lớp thể dục dưỡng sinh và ở lớp học chữ Nho.
ở hai lớp học này, ngoài việc cùng lo giữ gìn sức khỏe để còn có chút thời gian thưởng thức cuộc đời sau những năm dài làm việc, mình đã tìm được vài người bạn có thêm những nhu cầu giống nhau khác là học hỏi để tiến bộ và thưởng thức cuộc đời.
Thí dụ như học thêm về chữ Nho, tìm hiểu về Hán Việt và học hỏi thêm về những chữ mình vẫn nghe dùng mà không hiểu hết ý nghĩa, hay học một bài thơ hay của các thi sĩ đời xưa, vào cả ngàn năm trước đời Đường, hoặc vài trăm năm nay của các vua chúa ta ngày xưa như Trần Nhân Tông, hay LÝ Thường Kiệt với Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế cư, hay Mãn Giác thiền sư với bài thơ xuân nổi tiếng trong văn học.
Nhu cầu học của mình mênh mông quá, nhưng m quyết định thu gọn vào trong ba thứ theo thứ tự: thể dục khí công HN, chữ Nho ở VVH và học thêm tiếng Việt, Phật pháp với thấy TPT, HV qua chương trình của Thầy VT cư sĩ trên youtube.
Thật là may mắn vì tất cả mọi thứ giờ đây đều có thể tự học qua máy vi tính nên m rất vui.
Mình đã gặp được hai người bạn cùng sở thích tập thể dục và học giống như mình nên m vui lắm. Khỏi cần phải rủ em đi học hoài rồi thất vọng vì chẳng ai muốn học cả. Cho nên tìm bạn học ở nơi lớp học là ăn chắc vì họ phải thật là thích học thì mới đến nơi đó như mình vậy. Giờ đây m có hai người bạn trang lứa của hai lớp thể dục và HV nên vui lắm.
Những người bạn này có căn bản giống như m nên m không phải chống chọi lại những gương không hay, hoặc phải ấm ức nghe những lời trái tai mà đành im vì người đối diện còn như con rắn độc, hoặc m sẽ bị rắn cắn chết, hoặc phải biến thành rắn độc theo.
Bao nhiêu năm qua, m đã phải sống bên cạnh người có bản tính rất ngang tàng, và thiếu căn bản đạo đức nên chỉ giỏi kiếm tiền và coi thành công tài chánh là trên hết.
M phải cố gắng để không bị đồng hóa. Đây không phải là điều dễ dàng, nhưng có lẽ đó là số phận của m phải bị sự trui rèn với người như vậy mà không thể nói gì.
M chỉ còn cách cố giữ gìn tâm hồn và bảo vệ giá trị của mình để khỏi bị ô nhiễm và luôn hãnh diện về giá trị truyền thống đã được dạy từ trường lớp khi xưa.
Phải mất nửa thế kỷ sống, để người quen đó nhận ra chân lý không phải chỉ có thành công về tài chánh mà còn ở những thứ khác khó làm hơn. Cho nên người quen đó đã cố gắng tu tập để lắng đọng tâm hồn, nhìn ra được cái không phải, cái thiếu hoàn hảo của bản thân để tu sửa tính tình, ăn nói, cách sống theo năm điều giáo huấn của Phật dạy khiến m cũng mừng.
điều đáng mừng là người quen đó đã tìm ra một nhóm người mới để theo tu tập tính tình, hạnh kiểm nên m mới được tự do như hôm nay.
Những người bạn mới của m đều có căn bản giống m, nên chơi với họ m thật là thoải mái và học hỏi được nhiều đức tính quý báu nên m rất mừng. Quả thật sau khi chịu đựng và bị trui rèn từ những người quen đầy góc cạnh sắc nhọn, giờ đây m như viên sỏi trôi lăn vào dòng suối mát với bạn lành. Cũng phải cảm ơn người bạn gai góc kia, còn bạn kia thì vẫn luôn muốn được giống như m. Nghĩ cũng thương cho cả hai. Có điều cuối cùng rồi, vàng thật không sợ lửa và người bạn kia vì muốn làm kim cương, nên đã phải để cho khối than đá tâm hồn chịu sức ép, và độ nung để có thể được sáng trong và tinh khiết thật đáng mừng !!!
M biết là m sẽ quý mến và trân trọng tình bạn này vì kể từ trung học đến giờ, mình chưa tìm ra người bạn như vầy nên m mừng lắm. Mừng như bắt được vàng là vậy....
chào bạn đến trong âm thầm nhé...
Bạn tôi ơi... đi chơi đâu rồi ???
Quạt ĐỎ hú hú hú....
https://scontent.fsnc1-4.fna.fbcdn.net/v/t1.0-9/20882588_2062174860670617_6401948542186751148_n.jp g?oh=477440e7e36ae1746d58d20af8479d4f&oe=5A3622FC
NganHa1
08-28-2017, 05:33 PM
Queen Palm
Sáng nay mình đã nói lời cảm ơn và từ giã những cây dừa queen palm trong ngại ngùng và cố vờ như có chút tiếc nuối với chúng. Không biết có phải cảm được sự giả giối mà một con bù rầy từ đọt cây bỗng rơi trúng nón mình như đáp lễ.
Những cây dừa queen mà mình vẫn thích ngắm vì vẻ đẹp và thơ mộng của nó trong mưa bão, giờ đây mình lại phải đốn đi vì chúng cần đất rộng và một bầu trời tự do để tung hoành trong khi đất và sân nhà mình lại quá hẹp. Quả là không biết tự lượng sức mình. Hỏi ra không có mấy ai là chịu trồng hoặc giữ queen palm lâu cả...
Lúc chưa trồng chúng mình cứ nghĩ tàu lá của queen palm cũng tự rơi giống như loại king palm mà không cần phải cắt tỉa gì cũng vẫn luôn đẹp như cây king palm trong sân. Nhưng không ngờ queen palm là loại phải cần chăm sóc nhiều mới duyên dáng mỹ miều và nên thơ dưới ánh nắng chiều tà hay đẹp kiêu hùng, oai phong trong bão bùng mưa gió.
Cũng vì hình ảnh của những tàu lá dừa oằn oại với gió táp mưa sa mà vẫn như ôm lòng cam chịu cho số phận trong mùa bão El Nino kéo dài quanh vùng biển Laguna Beach đã làm mình nao lòng và quyết lòng mang chúng về trồng quanh nhà.
Nhưng rồi mình mới nhận thấy queen palm quả chỉ thích hợp với cảnh cao sang có người làm vườn chăm sóc thường xuyên, hay ở những nơi công cộng được thành phố trồng nên lúc nào râu tóc cũng được cắt tỉa, chải chuốt để lúc nào cũng tươm tất, ngon lành làm ta tưởng lầm đến khi tự tay mang về nhà trồng mới biết là không phải chuyện đùa.
Cũng vì chưa từng trồng queen palm, lại không chịu tìm hiểu, quan sát để hiểu vì đâu mà nó có tên vương giả đó, nên mình a thần phù trồng một lượt cả chục cây queen palm cho thỏa lòng mong ước.
Theo thời gian, những cây queen tùy chỗ có nước nhiều ít mà lớn nhỏ khác nhau. Có vài cây thân lớn hơn vòng ôm, tàu lá dài lê thê, đong đưa theo gió chiều. Những cọng lá tủa dọc theo sống lá lúc nào cũng bóng láng như vừa trải qua cơn mưa trông rất hay, nhất là khi ánh nắng dọi vào lấp lánh và âm thanh của những tàu lá dừa làm cho người bỗng thấy nao nao và buồn lạ lùng, một nỗi nhớ nhà thăm thẳm làm mình cứ băn khoăn, nao nao trong dạ rồi không biết tại mình hay tại lá queen palm...Tại mình thì cũng không chấp nhận được mà tại lá thì càng không nên để ngoại cảnh chi phối, ảnh hưởng đến buồn vui của mình...
Dù cái buồn man mác không hại gì ai nhưng khi queen palm trổ hoa kết trái nếu không kịp cắt bỏ sẽ rất dơ đất, nhất là cái bẹ bó buồng trái có hình như chiếc xuồng ba lá, hai đầu nhọn như đinh, từ trên cao có thể rơi xuống bất cứ lúc nào và đó là mối nguy hiểm không thể để coi thường.
Cho nên cả năm nay, mình nhìn những cây queen palm trên đà trưởng thành mà đâm lo sợ về hiểm họa đó còn hơn thế giới lo sợ hiểm họa nguyên tử. Hai cây queen palm lớn nhất, lá bỗng dưng bị cháy ở giữa đọt nên mất hết vẻ đẹp, thân chúng cũng phình chứ không còn giữ dáng dấp thanh lịch nữa làm mình cũng bất mãn và muốn đốn bỏ. Còn cây ở sân trước bỗng nhổ giò thành chàng khổng lồ như ngầm đe dọa về những mối nguy sẽ đến khi đơm hoa kết trái.
Thường thì tình cảm hỉ, nộ, ái, ố ... luôn là động cơ cho người ta quyết định làm điều gì đó. Thì sự trồng và đốn bỏ queen palm của mình cũng y như rằng là do yêu và thất vọng do sự khó khăn để duy trì cái đẹp mơ ước về nó thuở ban đầu còn đứng xa xa, chưa chạm với thực tế phũ phàng...
Cho nên, sáng nay mình đến bên từng cây queen để từ giã, nhưng không có lòng chân thành mà chỉ lấy lệ. Rồi ba đao phủ đến khá sớm đã làm gọn lẹ nên chưa tới ba tiếng là đã xong hết.
Mình mừng vì không thấy nhớ sự có mặt của chúng nữa mà người nhớ bóng mát và riêng tư mà chúng mang lại chắc là bà hàng xóm nhiều hơn. Vì chỉ có người trồng mới biết cái gian khổ của kẻ trồng cây, chứ kẻ hưởng thụ thì luôn vô tâm và hay than phiền. Lần này thì cho bà biết cái giá của sự đốn mười cây dừa ra sao và để bà tự suy nghĩ về lý do tại sao phải đốn vì mình không có tánh than phiền vì không muốn người vui ngầm trên đau khổ của mình, bản tính con người là thế, chứ chẳng có gì sai trái cả...
Tuy nhiên, lần này mình đã làm một cái list để nhờ thợ trồng xuống dùm mình một bụi ba cây Kentia palm thế cho cây queen đã bị đốn bỏ. Đây là loại dừa đẹp và lâu lớn vì mình cũng có hai cây hơn mười mấy năm mà mình vẫn tự cắt lá vì nó chỉ cao tới đầu mình nên mình lần này nhờ kinh nghiệm bản thân nên mới dám trồng xuống.
Ngày hôm nay lại là ngày Ngưu Lang Chức Nữ mới là trùng hợp ngẫu nhiên. Mình nói thôi thì Ngưu Lang queen palm ạ, đành chia ly với Chức nữ đất này nhé. Hãy mang thân làm thành những phân bón hoặc những loại mulching, trải đều trên những khoảnh đất trống làm đẹp đường phố và ngăn chặn cỏ dại, cũng là một điều hay ho tiếp nối sau khi đã rời khỏi nơi này.
Hẹn gặp qua những bao mulch ở Home Depot một ngày đẹp trời mùa thu nhé Queen Palms ...
( quạt đỏ ơi, nhớ bịch chà là nhà quạt đỏ quá !!!)
Cảm ơn các anh chị ghé ngang nhé
NganHa1
08-29-2017, 05:45 PM
Vinca
Hôm nay mình vui ghê lắm vì mới mua 12 pack, là 72 cây Vinca đủ màu rất đẹp ở Armstrong Nursery. Mình tự cười mình vì đây là loại hoa mà ngày xưa mình đã từng nghĩ rằng cho cũng không lấy chứ đừng nói đến bỏ tiền mua !!!
Vì vinca, impatiens, petunia là ba loại mình cho là hoa dành cho các bà già trồng!!!
Cho nên ta ơi, khi còn trẻ thích những loại tulip, daffodil và các loại hoa sang trọng, quý phái khác thì cứ việc trồng cho thỏa thích. Một thời tuổi trẻ, tràn đầy sức sống, tự tin và tương lai không có bóng tuổi già, nên được phép tuyên bố vung vít, như cười các bà già chỉ thích trồng ba loại loại hoa trên.
Có lẽ lúc đó, những bà già vừa bắt đầu tuổi thấy bóng chiều tà thấp thoáng xa xa như mình bây giờ, chẳng thèm phân bua gì cả. Chỉ vì họ đã trải qua thời giống bọn trẻ đó và cũng đã từng có ý nghĩ như vậy...
Mình đang đợi chờ Armstrong gởi để mua sale loại hoa yêu nắng, không cần tưới nhiều và rất dễ trồng để chêm vào dưới các gốc cây cho thêm màu sắc thì may quá đã nhận được quảng cáo bớt 30% và chỉ bán trong hai ngày. Thế là mình đi sớm nên đã lựa được những màu đỏ tươi và màu hoa đào cùng những màu khác như hồng, tím, trắng vv...
Vì tuần này có đợt nóng dữ dội nên mình đội nón lá đi vườn cây rất thoải mái. Chị tính tiền thấy nón lá của mình liền hỏi mua ở đâu và muốn một cái. Mình nói sẽ mua giùm cho chị và mang đến lần tới, vì chỉ có tiệm VN mới bán mà thôi. Biết đâu chừng những người làm ở chỗ vườn tược như thế này sẽ thấy sự tiện lợi của nón lá là nhứt hạng cho mọi mùa mưa và nắng. Vì nón lá rộng vành che cả mặt, lại thoáng, che luôn cả cổ và vai, trong khi các loại nón khác quấn quanh đầu rất nóng và chẳng che được gì nhiều lại còn làm hư kiểu tóc nữa.
Mình thấy có vài anh Mễ làm cho chợ VN cũng đội nón lá đẩy xe ngoài bãi đậu thỉnh thoảng thấy bà Mỹ đội nón lá đi ngoài đường mình mĩm cười thầm nghĩ chà, những người này khôn nha, biết sự tiện lợi của chiếc nón lá hơn cả cây dù vì không phải cầm nên hai tay tự do xách giỏ đi chợ hoặc làm bất cứ điều gì ngoài trời dù mưa hay nắng...
Mình nghĩ thầm lần tới khi ghé vườn cây này, mình sẽ mua chừng năm mười cái, ai cần thì sẽ chia lại cho họ. Tự nhiên thấy thương những người làm trong vườn cây ở chỗ này một cách đặc biệt. Chỉ vì nơi đây là vườn cây gần nhà mình và một thuở trẻ khi mới mua nhà lần đầu mình hay la cà nơi đây để lựa cây về trồng. Giờ đây vườn cây có vẻ phát đạt vì người ta xây nhà nhiều và cây cối ở đây tươi tốt hơn vì đây là nơi chuyên nghiệp trồng cây cối.
Bẵng đi một thời gian, mình không còn ghé vườn cây này vì thay đổi chỗ ở. Nhưng cuối cùng rồi mình cũng lại về quanh quẩn nơi chỗ cũ, có căn nhà cha má khi xưa và cả căn nhà đầu tiên của mình gần trường học với hai bồn hoa làm dấu tích một thời trồng hoa tưng bừng, dậy xóm !!!
Mình tự hỏi sao mình không dọn về quận Nhứt cho gần người đồng hương như chị em mình đã về mà còn ở nơi đây, cách quận nhứt gần nửa tiếng lái xe. Có lẽ vì mình vẫn còn thích nơi này, thoáng và yên tĩnh hơn. Nhưng thật ra vì mình không muốn xa núm ruột của mình cũng như các em trai vẫn còn ở gần nhà...
Mình định sẽ mua những củ hoa mùa xuân về trồng như ngày xưa, nao nức chờ tới tháng Chín để thấy người ta bán đủ loại củ hoa cho mùa xuân và đã mua về thật nhiều. Mùa xuân xưa và vườn xuân vẫn còn dấu tích qua hình ảnh mà thỉnh thoảng mình xem lại cứ tưởng là của một kiếp nào rất xa xôi và không có thật...
Sáng nay, mình đi lại vườn cây Armstrong nơi này, lại thấy người bán hàng sao thân quen lạ. Chị mang cây ra xe cho mình. Thường thì mình hay từ chối vì đâu có gì là nặng nhọc. Nhưng lần này mình để chị ấy đẩy ra xe, rồi chị hỏi mình dăm ba câu làm mình dừng lại nói vài điều, rồi thấy chị bị nắng nên mình lấy cái nón lá che nắng cho chị...
Mình mang 72 cây vinca đủ màu về nhà, lòng thấy vui vì đã mua được nhiều màu đẹp và lạ hơn ở những nơi khác như HD mà giá lại rất rẻ.
Nhờ những cây vinca mà mình có thêm một gương mặt quen mới, giống như ngày xưa mình đến đây và cũng đã quen một cô bán hàng cũng trạc tuổi mình. Cô bán hàng năm xưa nếu tiếp tục làm ở nơi đây thì cũng thành bà già trạc tuổi mình như chị bán hàng này.
( chào chị TK, PV, ST, và các bạn ghé ngang nhé )
NganHa1
08-31-2017, 05:35 PM
Lại chuyện cây cảnh ...
Thật là thích thú khi thưởng thức cảnh êm đềm của buổi sáng tinh mơ với không khí mát lạnh rồi tưởng tượng đến cảnh đẹp của sân vào mùa thu sắp tới.
Trời vừa mờ sáng mình đã ra sân, viền Vinca quanh gốc dừa Kentia mới trồng để tăng vẻ đẹp cho nó. Bà hàng xóm có vẻ thích loại dừa này, bà coi vậy mà cũng có để ý và nhận xét đúng mực về hai cây Kentia trước nhà mình làm mình nể nang bà thêm vài phần.
Mình nói đây là loại dừa kiểng, người ta hay trồng trong các sảnh tiếp khách nên mình mua để chưng trong nhà, nhưng vì thay đổi chỗ ở nên chúng định cư ở nơi này hồi nào không biết. Nó vẫn sống và trưởng thành qua sự thờ ơ của mình, trong khi mình vẫn thắc mắc không biết hai cây dừa của mình lạc đi đâu. Thời gian sau, đến khi mình làm chủ nhà và hỏi lai lịch của chúng thì mới hay đó là hai cây dừa của mình.
Mình cũng mang hòn đá núi lửa khá to để che gốc dừa đã đốn và trồng loại Fortnight Lily kế bên như hình ảnh vẫn thấy ở các rock garden.
Mình đã viền quanh của sân với các bụi Indian Hawthorn để vừa làm hàng rào, vừa có thể tỉa làm bonsai vì thấy vài nhà trồng kiểu này trông rất hay. Nếu lười thì vẫn có thể để nguyên làm rào với các chùm hoa màu hồng rất xinh. Mình cũng trồng thêm hai bụi Pymy Palm để cho có cây cảnh một chút, loại này lâu lớn và chỉ cao tới đầu mà thôi, ba cây một bụi, khi lớn xòe ra với chùm lá mỏng manh như người ta cầm cây quạt phe phẩy nhẹ nhàng và thanh lịch.
Mình cũng trồng vài bụi Sứ chiết từ nhà má và đã bén rễ, ra hoa. Mình nghĩ không lâu mình sẽ có một vườn Sứ với ba màu hồng, trắng và vàng trước sân rất ngoạn mục. Mình đã thấy người ta trồng nó ở ba góc vườn vừa làm cảnh, vừa làm rào trông như một sân vườn phía trước tạm kín đủ để chủ nhà có thể bày một bàn nho nhỏ giữa sân và có thể ra ngồi uống trà ngắm bình minh.
Mình vốn thích có vườn hoa nên không trồng cỏ sân trước, và cũng vì sân trước không quá rộng nên mình cũng chẳng tốn công sức gì nhiều. Bà hàng xóm là người duy nhất có bãi cỏ rộng vì vị trí đặc biệt của ba nhà trong vòng cung này mà nhà mình ở giữa. Nêú đứng ở sân trước, mình có thể nhìn tới tận hai đầu hàng xóm, rồi mình bỗng nhận ra nếu sân mình làm cho xinh tươi và đẹp đẽ, nó nhất định sẽ làm cho khu nhà thêm giá trị như mỗi khi đến thăm nhà em gái, mình hay trầm trồ sân nhà của ông Nhật hàng xóm vì cảnh trí sân rất thanh bình vì có pha chất Zen thiền vị. Té ra qua cây cối, người ta cũng có thể đoán được gốc rễ chủ nhà. Như đi khu Bolsa, thấy nhà nào trước cửa có sứ, sau nhà có hồng dòn, ổi, nhãn, chuối, thanh long , chanh dây ... là biết ngay dân Mít mình.
Tưởng tượng đến năm sau là các bụi Sứ được yên nơi yên chỗ cho lá hoa tươi tốt và từ từ sẽ lớn thành cây tỏa nhiều nhánh tròn trịa, với chiều cao vừa phải. Bây giờ mang cây gì về trồng thì mình phải tự lượng sức mình có chăm sóc chúng được không và phải biết trước tính cách của chúng ra sao.
Nói tóm lại là bây giờ mình cũng giống như các bà Mỹ có chút tóc bạc khác, chọn hoa ăn chắc mặc bền, có sức khỏe để tự sinh tồn và chịu nắng nóng hay khô hạn mà vẫn luôn tươi cười và khiêm nhường , không tốn kém công sức săn sóc.. Còn nếu là cây kiểng cao lớn, thì giống như các bà nội trợ VN, nhất định phải trồng cây Sứ mà chẳng buồn giải thích vì sao.
Giờ đây mình mới hiểu vì Sứ không làm phiền chủ nhà chút nào do cây cao vừa phải, hoa sứ lại có sắc hương, ở trên cành và nở từ từ cả hai tháng vẫn còn hoa, không gai góc và dễ dàng cắt tỉa tạo dáng, mà cành có cắt bỏ bớt vẫn có nhiều người tranh nhau xin mới thấy giá trị thật sự của nó tóm gọn trong bốn đức tính như người người phụ nữ đầy đủ công, dung, ngôn, hạnh.
Hồi xưa mình cũng đã bỏ qua không buồn để ý chiêm ngưỡng vẻ đẹp và dáng cây sứ trông rất sang. Hay tại vì mình nghe gọi "Sứ cùi" nên đâm nản rồi vì bị choáng ngợp với các loại hoa ôn đới như Uất Kim Hương, Thủy Tiên ... rực rỡ kiêu sa mà quên đi cây kiểng quê nhà.
Tâm trạng say đắm hoa ôn đới trở nên phai nhạt dần như mọi quy luật của thời gian. Giờ đây mình lại thấy mình giống như các bà già đồng hương, như má mình ngày nọ, mê say hoa sứ như hình bóng thân yêu, mộc mạc và bình dị của quê nhà !!!
Có lẽ bây giờ mình sau bao nhiêu thay đổi với bao cảnh vườn hoa đủ màu, đủ kiểu, đã thỏa mãn ý thích lúc ban đầu nên đã bình tâm lại rồi chăng. Hay vì đã đến lúc mình đã nhìn ra được chọn cây về trồng phải có chút ý tứ, chứ đừng vì cái đẹp như vẻ kiêu hùng cam chịu của cây dừa Queen Palm mà xiêu lòng, mang về trồng rồi làm cuộc chia tay khá tốn kém chứ chẳng phải chuyện đùa !!! Còn như các hoa ôn đới, hay hoa trồng từng mùa có trồng cũng không sao, nhưng phải có những cây chánh làm căn bản thì sẽ hài hòa và đỡ tốn công chăm sóc lúc trời sắp vào Thu...
Có điều buồn cười là khi kiểm điểm lại cây cối, mình bỗng thấy còn một cây Queen Palm trong chậu, cùng thời với những cây kia nhưng vì bị quên lãng nên ốm o gầy còm. Mình mĩm cười và quyết định giữ lại luôn trong chậu làm kỷ niệm, như giữ vài câu thơ ngày nào.
Quằn quại trong mưa một bóng dừa
Lưng còng lá rũ đón gió mưa
Ôm lòng cam chịu chung số phận
Trời đã riêng ban một kiếp dừa ...
Quá khứ đã xa xưa, những cây Queen Palm cam chịu với kiếp dừa trong mưa bão kiêu hùng ra sao cũng chỉ còn vài câu thơ trong ký ức. Giờ đây mình quý những cây Sứ hiền hòa chân thật và những bụi hoa Vinca tươi vui, khoáng đạt và Kentia kiên nhẫn, trung thành luôn làm đẹp mắt và tăng giá trị theo tuổi đời của chúng. Mình nghĩ nếu có dời đi đâu, cũng sẽ mang vài nhánh Sứ để gầy cây mới, vì là cây kỷ niệm lấy giống từ người mẹ hiền, như câu ca dao:
Đi đâu cho thiếp theo cùng
Đói no thiếp chịu lạnh lùng thiếp cam...
Lại thấy kho tàng ca dao quê hương ta hay và thâm thúy làm sao....
( Chào các chị và bạn ghé ngang nhé ...)
( viết hoa tên các loài hoa theo yêu cầu dễ thương của một người Thấp thoáng Hx )
NganHa1
09-17-2017, 09:10 AM
Mình tìm trên youtube để học Hán Việt thì tìm được chương trình của thầy cư sĩ VT. Ngày nay muốn học ngôn ngữ gì thì lên mạng, đều có thể tự học được nên thật là mừng. Mình thích chương trình dạy của thầy VT này vì sự tận tâm yêu nghề và sự chân thành của thầy khi chia xẻ thêm những điều riêng mà mình thấy cảm phục.
Những câu thầy khuyến khích mọi người như: học vi nhân sư, hành vi thế phạm mà thầy giảng là khi học nên hướng lên cao để tiến mãi để có thể giảng dạy lại cho người khác trong khi hành vi, cách sống cần phải cẩn trọng để làm mẫu mực cho người chung quanh.
Rồi thầy còn nói: hôm nay vùi đầu, sẽ có ngày ngẩng đầu. Hoặc thầy lập lại câu nói của cô giáo dạy Anh Văn cho mình khi xưa : vạn sự khởi đầu nan, để cho thấy việc gì bước đầu đều khó nên cần phải cố gắng chiến thắng bản thân để vượt qua ải này.
Mình thấy quý mến ông thầy chưa từng biết mặt ngoài đời này vì câu nói chân thật của ông: ông không có bằng cấp gì hết, xuất thân là một nhà nông, do tự học và lúc ngoài bốn mươi mới bắt đầu nhận ra nhiều điều cần tu sửa nơi bản thân để cố gắng thay đổi hầu trở thành người tốt đẹp hơn...
Chương trình của ông dạy chỉ là tổng cộng 168 bài dựa theo sách : Nhi Đồng Học Phật, nhưng nó ích lợi cho tất cả mọi người không phân biệt tôn giáo. Vì nếu khi xưa ta dựa theo sách Tâm Hồn Cao Thượng để noi gương một cậu bé người Âu, hay Nhị Thập Tứ Hiếu để học gương hiếu đễ của những môn sinh Đức Khổng Tử, thì chương trình dạy tiếng Hán Việt, tiếng Việt, và tiếng Hoa qua Nhi Đồng Học Phật cũng ích lợi rất nhiều vì nội dung gồm đầy đủ cả đạo lý làm người để ai cũng có thể thấy vui trong lòng khi được nghe những điều hay lẽ phải thay cho bao nhiêu tin tức không được tốt đẹp xảy ra trên thế giới từng ngày làm nhiễu loạn lòng người, khiến con người lo âu, sợ hãi và mất đi sự bình an.
Nói tóm lại, tất cả mọi sách hay dù là của bất cứ nơi nào trên thế giới, nếu nhắm đến ba điều: Chân, Thiện, Mỹ ( Thật, Tốt, Đẹp) đều đáng học không phân biệt chủng tộc, tôn giáo gì hết. Khi xưa cũng nhờ đi du lịch 9 nước Âu Châu mà khi về, mình thấy tên gọi của các quốc gia đó thân thiện hơn vì mình nhớ đến người dân nơi đó và tận mắt ngắm nhìn phong cảnh đẹp của nước họ.
Rồi mình lại thích nghe chương trình Pháp âm của thầy TPT, trên Mắt Thương Nhìn Đời, và chỉ nghe đi nghe lại về Giới và Luật, hoặc Quy Sơn Cảnh Sách hay Tỳ Ni Nhật Dụng, càng nghe càng thấm thía và thích thú để có thể nghe hàng đêm hoặc bất cứ lúc nào cũng đáng nghe cả.
Mình cũng thích nghe Tứ Thập Nhị Chương vì tò mò do đọc Lộc đỉnh Ký thấy ai cũng tìm cho được trọn bộ kinh này vì nó chứa bản đồ kho tàng chứ không phải vì đây là bộ kinh đầu tiên và là một trong những kinh mà người tu theo Phật phải học.
Mỗi một tuổi người ta có nhu cầu riêng và có những thắc mắc không biết hỏi ai, nên tình cờ nghe giảng Tứ Thập Nhị Chương đã giải cho mình nhiều câu hỏi.
Lúc nhỏ, mình hay mê say đọc Sấm Truyền Cũ, ở nhà người quen theo đạo Chúa. Lúc đó mình không biết Do Thái là nước nào, cứ tưởng là chuyện thần thoại nên đọc hoài không biết chán.
Sau này cha mình có nói ông để ý nhà nào sống có lòng tin Trời, Phật và cố gắng tuân giữ lời răn của do ông Môi Sen truyền lại, hay giữ theo Ngũ giới của Phật dạy hoặc sống theo đạo Nho Với Nhân, Nghĩa, Lễ, Trí, Tín đều được Trời Đất, Thánh Thần, che chở cả vì thật ra theo giới luật của các đạo là cố gắng để hoàn thiện bản thân, đó là một cố gắng không ngừng để chiến đấu với mình vì muốn trở nên tốt đẹp. Đó chính là mục đích của đời sống...
Rồi cách đây không lâu, mình lại nghe câu hỏi: Học để làm gì, được đặt ra cho một giáo sư thành danh thế giới về Toán học. Câu trả lời của người thầy trẻ tuổi ấy chắc làm cho những người trẻ không khỏi ngạc nhiên: Học là để hoàn thiện bản thân. Riêng mình nghe rất cảm động và cảm kích...
Từ một cư sĩ nhà nông, đến một nông tăng là thầy TPT, đến ông giáo nhà quê là cha mình, rồi đến người xuất thân tư gia đình học cao, hiểu rộng, sống dưới chế độ mà bên này vĩ tuyến ai nghe cũng sợ hãi, lại có cùng một suy nghĩ, một cách nhìn giống nhau làm đường biên giới của tâm hồn như xóa mất hẳn đi...
Mình biết còn có nhiều biên giới khác nữa, vì không biết, không hiểu và không cơ hội bước qua để tìm hiểu nên e dè hoặc do bị nhồi sọ vì lý do này nọ khiến cho người ta sống trong chiếc vỏ cứng ngắc như mình đã sống...
Như câu: phú quý sinh lễ nghĩa, trưởng giả học làm sang... có vẻ cười nhạo những người đang cố gắng hoàn thiện bản thân ở những bước ban đầu có vẻ vụng về, lập cập...nhưng dù là vua chúa, hoàng gia cũng xuất thân từ bước đầu bình thường như bao người ...
Cho nên mình càng thấy câu : ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý, khi nhỏ đọc như con vẹt, giờ thấy câu Hán Việt có vẻ Nho chùm đó thật là chân lý. Khối đá không được mài dũa, thì cũng chẳng đẹp được. Người không được dạy đàng hoàng từ gia đình, trường học và gương lành, cũng sẽ không có gì để noi theo hoặc nương theo mà sống tốt lành cho cuộc đời được an vui và hạnh phúc.
Ngày xưa mình với thương tích đầy người nên đã tẩm ướt trong các bài kinh, bài nguyện vì đó là những tiếng kêu van tha thiết của bao con người đã trải qua một phần đời hay đã gần hết kiếp sống tìm an ủi nơi thiêng liêng. Những tiếng rên xiết đó đã xoa dịu và cứu sống mình...
Giờ đây mình đã hiểu thế nào là vác thánh giá và ngã quỵ bao lần trên bước đường thương khó, thách đố của bản thân từng người...
Một khoảng thời gian chỉ cần sống sót bỗng qua đi hồi nào không hay biết. Giờ đây mình đang ở một nơi nào như ở thế giới khác, mới tinh để được học hỏi những điều ích lợi khác. Những ngày tháng rỉ máu vì thương tích khắp nơi đã đóng lại và mình cũng không muốn mở ra vì sợ không chịu nỗi sức chịu đựng kinh người do thử thách quá lớn. Mình giờ đã ra sao rồi ?. Nhờ Ơn Trên, ơn mọi người chiếu cố, vì sự vụng về của họ, của mình, mà mình luôn bị thử thách phải vượt qua. Ngay cả đến sự hoàn cảnh sống độc cư an tịnh hiện giờ cũng là một chiến đấu không ngừng nhờ vào kinh Người biết sống một mình, và Hải đảo tự thân soi đường ...
Sáng nay, không gian yên tĩnh, mình thích viết vài điều...dù không đâu vào đâu, nhưng cũng là một vài suy nghĩ không dễ viết chút nào dù xem ra rất dễ...
Cảm ơn các anh chị, bạn thật nhiều đã ghé ngang
------------------------------
Tues 10-31-2017
HÔm nay là đúng một tuần về lại nhà sau chuyến đi chơi nửa tháng.
Sáng sớm thứ Ba tuần rồi, 24 tháng 10, hai chị em m giờ này đang ăn buổi ăn sáng sau cùng với con tàu trước khi chia tay.
M là người mở hàng cháo trắng với trứng gà luộc cắt đôi ram nước tương ớt vì phần lớn người ta đều ăn scramble eggs hay smoke salmon hoặc bacon hay ham.
M luôn uống nước chanh nóng trong mỗi bữa ăn từ ngày đầu đến ngày cuối. M thích pineapple trong mỗi bữa ăn, buổi sáng thì trộn trái cây xắt nhỏ với yogurt, buổi trưa hay tối thì trộn chung với mouse.
Nhờ pineapple mà grilled fish trở thành mềm ngon hơn và dễ ăn chung với stir fry veggie. Hầu như m không ăn gì ngoài cá dù mọi người vẫn khen thịt bò steak rất ngon và mềm. Nhưng m không thử thứ gì vì hình như những lần đi ăn với 7 xưa, thịt bò ngon cũng đủ rồi, còn thịt vịt cũng đã từng còn cảm giác rất tuyệt vào buổi trưa với bánh mì nóng nên m muốn giữ nguyên cảm giác đó. Cá hồi thì lần ăn với bạn bè ngày chia tay, rất mềm và tươi ngon nên m không nghĩ là sẽ có lần nào ngon được như thế nữa.
Nói tóm lại, đi cruise m không còn muốn thử đồ ăn nữa. Cùng lắm thì chia thử một miếng của các em mà thôi. Nhưng kết luận vẫn là những lần ăn ngon đây đó trong cuộc đời đã đủ mãn nguyện nên không còn muốn thử thức ăn gì nữa.
Lần đi cruise này m sẽ nhớ cảm giác ngon trong buổi ăn tối cuối trên tàu với đĩa phở áp chảo với vài lát thịt bò thái mỏng và rất mềm. Đĩa stir fry rất ngon và trọn vẹn như để kết thúc chuyến cruise trong hài lòng.
M cũng rất vui vì buổi sáng cuối cùng, có cinnamon rolls nóng nên lúc rời tàu, m có để dành ra ngoài nên trưa đó, m và các em chia nhau ăn ngon lành.
Ngoài 9 buổi trên bờ và đi xem phong cảnh của các nước, 7 ngày trên tàu mọi người đều dậy sớm tập thể dục chung và quến thêm được những người khác tham gia tập nên rất nhộn nhịp.
Buổi tối m đi treadmill với 7 trong khi mọi người rủ nhau đi coi show hoặc dance. Nhưng hình như show trên tàu này không bằng show của LV và ở con tàu Oasis of the Sea. Vì thế m chọn đi treadmill hoặc đi bộ trên boong tàu với 7 hay tập thể dục với 8 hít không khí biển trong lành.
M cũng xuống hồ với 6 và hai chị bạn vài lần khi trời mưa vì thích cảm giác mưa và lúc đó không ai tắm hồ cả. Vậy cũng đủ thưởng thức mỗi thứ một chút rồi.
Cả nhóm cộng lại là 10 người, chị em m 4 người, ăn tối chung trong hai tuần tính ra đươc 5 tối, vì 6 ăn chay nên ăn buffett có nhiều chọn lựa và không phải phí đồ ăn. VÌ vậy mà 4 chị em hay lên lầu 10 ăn buffet chung với nhau. Buổi tối vắng người nên thật là thích thú và nhờ vậy mà 4 chị em có nhiều buổi ăn tối riêng với nhau. Có lẽ nhờ vậy mà lần đi chơi này m cảm thấy rất hài lòng và không còn lo sợ mất tình bạn vì gặp nhau mỗi ngày trong lớp, đi chơi cũng gặp nhau hàng ngày nữa thì không biết sẽ ra sao đây.
Nhưng rồi mọi chuyện đều rất tuyệt vời, ai cũng vui vẻ và hài lòng cũng như muốn đi chung với chuyến cruise tiếp.
4 chị em m ai cũng đạt được mục đích khi đi. 6 sụt 6 lbs nhờ để ý thức ăn và không dùng thang máy, bơi mỗi ngày và dance mỗi tối. M và các em trai cũng nhẹ hơn lúc lên tàu dù ăn ba bữa một ngày nhờ cẩn thận để không phí thức ăn và thể dục hai buổi một ngày cũng như không hề biết đến thang máy là gì.
Có lẽ vì vậy mà dư hưởng của tách cafe và miếng danish hoặc macademia nut cookie vào buổi sáng, buổi trưa rất trọn vẹn như một phần thưởng sau vài ngày chỉ nhìn và đợi chứ không dám thích gì ăn đó, vì hai cái dress và chiếc áo dài không cho phép lên một cân nào cả.
Nhờ vậy mà ba buổi chic night, m rất mừng. Buổi tối cuối cùng, hai chị em là hai người duy nhất mặc áo dài nên nhiều người suýt soa trầm trồ và chụp hình. Cả một người phụ nữ gốc Á cũng đến hỏi và xin chụp hình. Vậy cũng tốt, ít nhất hai chị em cũng mang áo dài lên tàu cho buổi tiệc thêm màu sắc tươi vui...
Còn về đi chơi, m rất bồi hồi khi lên xứ Guatamala, nhỏ bé và xanh rì nhưng có vẻ gì đìu hiu quá. Nhưng m sẽ nhớ mãi cảm giác bồi hồi đó và một giàn hoa rủ những dây hoa như bức màn tuyệt đẹp. Bao nhiêu đó cũng đủ nhớ đời rồi !!!
Costa Rica vui hơn vì có các em bé múa cho du khách xem. Những chiếc váy kết thêm từng với màu sắc rực rỡ và những gương mặt xinh xắn, ngây thơ...
Panama canal là tên của chuyến đi, mọi người lên boong tàu xem phim tài liệu vào đêm trước để rồi 6 giờ sáng hôm sau tàu mới đến. MỌi người ra mọi nơi có thể xem được, m và em ra bên hông để xem tàu kế bên lên và xuống thang nước của kinh đào. Quả là một công trình đáng khâm phục của con người vào trăm năm trước.
Rồi m cùng các em đi thăm khu rừng nhiệt đới bằng dây cáp, thăm vườn lan, vườn bướm và m cũng mua vài thổ sản làm bằng dừa của người dân tộc.
Sau đó lại đến Colombia thăm cảnh vật và ghé chợ mua coffee và kẹo cafe tặng bạn bè. Chỉ vậy thôi và đã xong chuyến đi 15 ngày...
M mang i phone nhưng không lấy ra và không chụp hình nào lần này vì các em chụp cũng quá nhiều rồi.
Bây giờ, sau khi về nhà một tuần, các em vẫn còn vui và hài lòng vì hầu như ai cũng đạt được mục đích riêng ngoài xem kinh đào Panama nổi tiếng thế giới ra còn là một chuyện nghỉ ngơi, giải trí trọn vẹn sau một năm bận rộn với cuộc sống hàng ngày.
M thấy cruising thật ích lợi cho những buổi hội họp bạn bè, gia đình nhất là những chuyến đi ngắn chừng vài ngày để không ai phải lo chuyện nấu nướng và cùng nhau quây quần trò chuyện, vui chơi trọn vẹn thì còn gì thoải mái hơn nữa chứ.
M không muốn lên trên nên viết ở tiếp ở đây nhé ...
NganHa1
11-08-2017, 08:16 AM
Sức người có hạn ...
Sáng nay m nhìn bốn trụ ngoài sân, thấy vui vì đã có những bồn lô hội xanh mướt như ngọc.
Có lẽ cuối cùng rồi m cũng về với những cây cối lành và ích lợi cho đời sống hàng ngày rồi.
M gầy những cây Lô-hội này để đối phó với bọn chồn tinh quái sau vườn. Nhưng giờ đây m lại dùng chúng để làm đẹp cho bốn trụ của còn sót lại của patio cũ đã giỡ đi vài tháng trước.
Cái sân sau và hông là một thách đố cho m về công sức và chi phí. M đã chuẩn bị cả năm trước rồi. Nhưng trong năm qua chỉ lo việc diệt mối, giỡ patio cũ và làm lại sân trước cũng đủ hết sức m rồi.
M dạo này thích ra sân trước vào sáng sớm để thưởng thức công trình của m. Tốn gần hai tháng mới xong vì m chỉ làm vào sáng sớm vì sợ nắng hư da. Mà sân trước thuộc hướng đông nên vào giữa hè nắng gắt m lại bắt đầu mới là thách đố lớn. Nhưng rồi giờ đây, tác phẩm sống của mình đã hoàn thành khiến m cũng bất ngờ và lấy lại tự tin về m. M thấy cô Lục hoặc chị Tin hay phát biểu những câu thiếu suy nghĩ do lòng kiêu hãnh thái quá hoặc do bản tính riêng quá mạnh mẽ vì chưa chạm phải thất bại nên tuyên bố mà không hề có ý dè dặt đến chung quanh. M có cảm tưởng hai người đó có ý chê m và nhằm cho m phải xao xuyến để cho họ hả một sự cạnh tranh nào đó ngấm ngầm và biết không bao giờ hơn được m do lòng háo thắng của họ quá cao...
Cả đến việc dám mua một căn nhà như thế này cũng làm cho họ để ý vì sự can đảm của m. M đi tiên phong trong việc sửa chữa nhà rồi mọi người bắt chước để rồi chê lại m này kia mà không cho m credit đã dám mở đầu và dám thực hiện trước ai hết...
Rồi bây giờ chị Tin vốn cười m khi xưa giờ làm y khuôn m, trong khi m đã qua một bước tiên phong mới. Ai thoáng nhìn cũng tưởng m là người mềm yếu, hèn nhát, nhưng rồi chỉ có cha và má mình mới nhận ra được sức mạnh và sự can đảm phi thường nên trước khi họ ra đi, họ cũng hài lòng vì biêt m sẽ là cột trụ vô hình...
Sáng nay m nhìn những đóa hoa sứ đỏ hồng của má nở hoa mà thấy như có má mỉm cười hài lòng. Những cây sứ bỗng có sự thiêng liêng thân yêu gần gũi...
Còn với cha thì những cuốn sách thuốc, sách hay của ông để lại khiến m bắt đầu học tới học lui...
Một bức tranh cây kiểng làm đẹp cho ngôi nhà cũng là làm đẹp cho cả xóm. Cho nên m không thấy ngại ngùng gì khi ra sân nhổ cỏ, tỉa lá hay tưới nước. Cũng nhờ ghé thăm nhà bạn, thấy đường vào nhà của cô cây cối xanh um nên m mới biết m thích gì và cần gì để làm lại sân trước theo ý thích mới.
Ý thích cũ đã thực hiện xong với vườn hoa xuân thật tuyệt vời mười ba năm về trước. Một rose garden và những loại hoa từng mùa vui tươi như thời tuổi trẻ đầy hăng hái và vui mừng được làm chủ căn nhà này. M đã cho làm lại thang lầu uốn cong vì mơ vẻ mỹ miều của những căn nhà trong phim ảnh. Cùng lúc đã cho người xây hòn non bộ và làm thác nước bao quanh một gazebo với hai hồ cá nhỏ phối hợp với cây cảnh chung quanh khiến m có cảm tưởng như ở trong một khu rừng riêng tư ở một góc vườn sau nhà.
Nhưng niềm vui không bao lâu thì m phải đối diện với bọn chồn và phải rào hai hồ lại luôn luôn thật vất vả về tinh thần. Cho đến khi khu đất phía sau đã biến thành nhà ở thì bọn chồn không còn chỗ kiếm ăn nên kéo vào phá làm m dẹp luôn thác nước. Niềm vui đã bị phá đám, sự hăng hái đã biến thành yểu xìu vì hỏi ra ai ai trong xóm cũng chịu thua trừ nhà có chó. Nhưng bà hàng xóm cũng không nuôi chó nữa vì thấy chó còn phải lo như con mọn mất hết tự do.
M cũng vì muốn bảo vệ đàn cá mà phải mệt đầu bao năm dài. Cuối cùng cũng đành tát cạn hồ và có lẽ m sẽ phải thiết kế cây cảnh mới không có thác nước nữa hoặc phải lót gạch như courtyard để chúng không còn đào bới đất tìm thức ăn nữa. Hoàn cảnh khó khăn cho tất cả mọi loài, không riêng gì loài người càng ngày càng bất ổn do những bạo động và biến loạn trên thế giới khiến m thấy không dễ gì có một khu vườn như xưa trừ khi có đủ khả năng bảo vệ vườn tược, cây cối, ao hồ được an toàn...
Sức người có hạn...
Rồi căn nhà cũng già, patio cũ cần phải gỡ đi cũng như những cây cối trồng gây trở ngại về nhiều thứ. Nhất là tâm lý nên m đã đốn bỏ hết...
Rồi vườn trống trải và có vẻ hoang tàn do sự thay đổi lớn đó, m đã dồn sức để lo sân trước vì đó là mặt tiền, phải ưu tiên hàng đầu.
Cuối cùng đã xong. M biết vào năm tới, giờ này, sân sẽ đẹp hơn và càng ngày càng như ý. Lần này có lẽ m không còn bận tâm về cây già hay quá cao lớn cần phải đốn nữa. Trồng cây mà biết chúng sẽ làm tăng giá trị cho căn nhà vì chúng là những cây càng ngày càng đẹp theo thời gian nên m yên tâm và hài lòng.
Với cái landscape mới, ít cỏ dại và xanh tươi hơn mà nước vẫn không tốn hơn nên m rất hài lòng.
Giờ đây m bắt đầu bắt tay cho sân sau...
M sẽ luôn nhớ chuyện một cậu bé không còn chuyến xe nào về nhà vào đêm tối, nhưng rồi cậu đổi suy nghĩ và nói mỗi bước chân là một bước gần tới nhà nên vui mừng trong mỗi bước đi.
CÒn m cũng đã từng học và không nghĩ đến ngày học xong, mà chỉ nghĩ đến mỗi mùa học là xong thêm được ba unit để gần đích hơn. Cuối cùng gánh nặng trên vai của một người đầy nghị lực đó đã làm cha m nể phục trong khi m thấy chẳng có gì để nói cả.
Rồi việc mua căn nhà này của m một mình đã khiến má hoàn toàn thay đổi thái độ vì bà luôn xót xa vì sự thất bại do quá hèn yếu trong hôn nhân để rồi bị mất tất cả và phải bắt đầu từ con số âm và quá trễ tràng, như người vượt biên sau khi bị làm tù khổ sai mười mấy năm dài để rồi sau lần chết đi đó, m đã sống lại và gạt bỏ tất cả, không níu kéo, không tiếc nuối...
Giờ đây thiên nhiên bắt đầu vào thu, m thật bình yên vì đã trả xong nợ tiền kiếp và chỉ muốn được thảnh thơi trong cuộc đời hiện tại.
Có đối phó với bọn chồn cũng chẳng nghĩa lý gì so với đối phó với những thứ khác còn đáng sợ hơn.
M định sẽ cho người lót gạch hết sân. Chỉ chừa những khoảng trống trồng cây cảnh và rào chung quanh gốc thì không còn sợ chúng đào tìm trùng nữa.
M rất vui và bắt đầu cho một vườn sân đẹp kiểu khác....
Cảm ơn các anh chị và bạn ghé thăm ...
NganHa1
11-14-2017, 09:35 AM
Người bạn trẻ...
Sau khi dọn ra khỏi nhà cô để đi làm gần nhà hơn, không ngờ Chín lại phải chịu đựng cảnh phải dọn khỏi nhà khác chỉ ba tháng sau vì việc bà chủ nhà bắt Chín phải chịu nhiều tiền hơn để sửa nhà tắm hư với lý do là Chín đã đi làm. Chín phản đối và cuối cùng đã nén tức giận mà ở lại ba tháng để khỏi mất tiền deposit. Có lẽ vì vậy mà Chín luôn nhớ đến cô và hay gởi quà vào lễ Mẹ tháng Năm vừa rồi như để tỏ lòng biết ơn ngấm ngầm...
Chín nói về công việc đầu tiên làm Chín quá căng thẳng và khóc từ lúc lên xe đi làm và từ sở về nhà. Chín không hở răng than vãn với ai vì tự ái và muốn làm người lớn. Chín không ngờ kiếm được đồng tiền thật khó khăn, trầy vi tróc vẩy và phải đổ thật nhiều mồ hôi và nước mắt như thế.
Bốn năm trước, khi Chín xin ở nhà cô và gọi qua phone nói bằng tiếng Anh làm cô ngạc nhiên nhưng Chín nói do bạn Việt giới thiệu vì Chín mới chuyển trường. Chín nói trường cũ ở nơi thôn quê, không danh tiếng gì nhiều, nên Chín muốn dọn đến học đúng trường nổi tiếng về thương mại và quản trị ở gần nhà cô.
Học xong, Chín tìm được chỗ làm cho người đồng hương và dọn về gần để không bị kẹt xe khiến cô thấy chút tiếc người học trò dễ mến này. Nhưng Chín đi không lâu thì đã giới thiệu bạn khác đến ở. Chín nhìn bề ngoài có vẻ bất cần, nhưng lại rất tình cảm và biết điều phải trái.
Cô nghĩ giờ đây Chín ở chung với người cùng quê quán, nói cùng thứ tiếng, chắc sẽ dễ thông cảm và vui vẻ hơn...
Nhưng hôm nay Chín mới nói bà chủ nhà tuy cùng đại lục, nhưng lại cư xử với cô không có tình đồng hương gì cả mà còn chèn ép, tính toán đủ điều, còn ở sở làm, người chủ cũng không rộng rãi cho lắm, cô làm rất cực và quá giờ, nhưng khi cô xin họ cho lên thêm một con số khiêm nhường thì họ lại hẹn lần hẹn lữa.
Chín làm sổ sách cho nhiều khách hàng đồng hương, cô thấy tính tình họ khác nhau vô cùng, có người quá keo kiệt và tham lam. Họ kiếm rất nhiều tiền nhưng vẫn lấy tiền trợ cấp của chính phủ vì làm tiền mặt nên khai bớt để thuộc vào thành phần ít lợi tức, trong khi công nhân với w2 là đóng không sót một xu vì tất cả lương đều được kê khai rõ ràng dưới ánh mặt trời. Chín thấy bất công đầy dẫy hàng ngày chỉ biết nói thầm là sẽ tố cáo họ. Nhưng Chín chỉ nói cho đỡ tức mà thôi...
Chín nói mới mua xe để giảm căng thẳng. Mỗi khi buồn phiền tức tối, Chín mua sắm giải khuây. Chiếc xe mới Chín mua năm rồi cũng là lý do đó. Cô tặng Chín kem dưỡng da ĐH và kẹo cafe mua ở lần đi du lịch rồi, Chín mang đến cho cô thùng lê ĐH thật ngon, cô áy náy không muốn Chín tốn tiền bảo Chín mang về bớt nhưng Chín nhất định không nhận.
Chín mời cô đi ăn và cô nghe Chín kể chuyện về tình đời hai năm qua, đủ loại người xấu, tốt và tính tình đều hiện rõ qua cách cư xử. Có những khách tốt, có nhà hàng và hay thưởng ticket ăn miễn phí nên mọi người nhân đó mà ăn thỏa thích. Sau đó Chín gặp người quen quở nhận không ra, Chín xuống tinh thần nên phải thay đổi cách sống, vừa tập thể dục, vừa kềm cái lưỡi trước đồ ăn ngon và miễn phí. Giờ đây Chín đã bớt được mười cân nên mới dám gặp cô. Chín muốn xuống thêm mười cân nữa cho gọn gàng và linh hoạt hơn. Cô dặn Chín ghi số cân sáng và chiều để kiểm soát, Chín nói có cái app đo trọng lượng bên mình, nhờ vậy nhắc nhở Chín bớt ăn khi không cần thiết, thay vì ăn do căng thẳng thì Chín đi tập thể dục...
Chuyện đầu tiên là nỗi đau khổ vì lên cân của Chín, Chín cho cô xem hình chụp chung với bạn và nói gương mặt của Chín gấp đôi bạn khiến Chín mới thấy là do bị căng thẳng và ăn uống vô độ mà ra. Cô nói khi cái đầu chiều cái lưỡi vì đầu có nhiều lý lẽ biện hộ, nhưng rồi cái thân không chấp nhận cho lưỡi ăn vào quá nhiều thực phẩm thặng dư nên phản đối bằng cách phình ra hồi nào không hay biết, đến khi đôi mắt nhìn vào trong gương không còn nhận ra người quen nữa thì đã trễ rồi...
Hai người có vẻ ăn ý nhau vì cùng chung một vấn đề muôn thuở của phụ nữ nên có vẻ thông cảm nhau hơn. Thức ăn tuy không bằng khu Saigon Nhỏ, nhưng chỗ ngồi thoải mái và có thể tâm sự lâu vì không có khách đợi.
Chín nói giờ đây đã dọn ra và đang chia tiền nhà với một cô đồng hương làm kỹ sư tính tình ít nói và hầu như không hề gặp mặt trừ cuối tuần. Công việc cô căng thẳng do dính líu đến tiền bạc, sổ lương, đôi khi phải mang số tiền mặt quá lớn gửi nhà bank, cô rất sợ bị cướp. Khi ký check với số tiền lớn, cô cũng run vì sợ quên này quên kia, như lần quên ký tên vào check, để rồi giờ này vẫn chưa giải quyết xong lỗi đó, vì Chín đã gửi thêm check khác có ký tên thì người ta cash cả hai mà không chịu trả lại, họ nói phải đợi khấu trừ vào thuế năm sau cho nên đến bây giờ vẫn còn đợi...
Chín còn kể nhiều thứ khác, khách hàng có người muốn deposit thẳng lương vào bank, có người muốn gửi check về nhà...một sai sót nhỏ, họ luôn làm lớn chuyện, hoặc email hoặc mét chủ, nên Chín hết sức thận trọng mà đôi khi vẫn không thể hoàn hảo mọi thứ. Công việc đã vậy mà các đồng nghiệp cũng hay than vãn, khó chịu này nọ. Cuối cùng rồi công việc như một cực hình để kiếm tiền, và chỗ làm là nơi người ta trút những căng thẳng vào nhau nên từ từ Chín coi như không có gì quan trọng, trừ khách hàng không được làm sai sót nên cảm thấy đỡ hơn...
Chín tâm sự với mẹ thì bà nói vì Chín sống với cô như người nhà nên Chín tưởng ai cũng vậy, không rõ tình đời và người đời ra sao. Không phải đồng hương rồi không ăn thịt đồng hương, bằng cớ là Chín ở với cô ba năm không sao, mà khi vưa dọn đến đồng hương, đã phải tăng tiền nhà gần gấp đôi và còn phải dọn đi sau ba tháng chịu đựng mà còn bị hăm dọa thưa kiện ra tòa vì chuyện sửa chửa nhà tắm hư ...
Cô không biết gì về những đau khổ Chín phải gánh chịu sau khi rời nhà, nhất là với bà chủ mới, đòi kiện tụng và giữ hết tiền deposit, làm Chín phải kiên trì ở lại ba tháng để khỏi mất tiền mà thấy như cực hình. Trong khi Chín rời nhà, cô đưa lại cho Chín ngay deposit mà mà còn khen Chín là cô rommate dễ thương nhất. Cô để ý thấy Chín không để ý nhiều đến lời cô khen lúc đầu, Những giờ đây khi nghe cô lập lại và sau khi Chín đã trải qua nhiều cuộc chiến với chủ nhà, nên lời cô như những liều thuốc mát ngọt, giải những chất độc do bà chủ đại lục đồng hương của Chín đã thảy vào người chín hai năm trước làm vết thương trong lòng Chín vẫn chưa lành.
Khi Chín nghe cô xác định về con người của Chín, tuy nhỏ tuổi, nhưng cư xử rất phải đạo, lại có tính hào phóng nên cô khuyên Chín phải tùy chuyện và nên tiết kiệm, đừng để phí phạm mồ hôi nước mắt của mình... Lúc xưa khi Chín còn đi học, cô khuyên Chín phải nghĩ đến cha mẹ cũng đa phải khó khăn mới kiếm được đồng tiền cho Chín, dù cô cũng không rõ cha mẹ Chín làm việc gì, nhưng cô đoán họ khá hơn cô nhiều là phần chắc vì nếu cô là họ, với bản tính không quen làm ăn, bương chải, mà chỉ ở một chỗ thì đủ sống là may, chứ tiền đâu mà cho con học nước ngoài như thế...
Có lẽ giờ đây sau khi đi làm được hai năm, với số lương chỉ vừa đủ trả tiền phòng, tiền xe, và tiền tiêu vặt, phần còn lại chỉ đủ cho vé máy bay về thăm nhà vào mùa hè. Chín mới thấy rõ cuộc sống nơi đất này không dễ để tạo dựng nhà cửa nếu không có sự giúp đỡ của gia đình làm bước khởi đầu cho mọi thứ sau này. Cô có cảm tưởng rằng cha mẹ Chín tuy có xót cho con nhưng cũng mừng vì thấy Chín học được nhiều bài học để trưởng thành và có đủ bản lĩnh để gánh vác tương lai mà họ dự tính cho Chín ...
Cô cũng tâm sự với Chín về ý nghĩa của đồng tiền người xưa hay nói đó là mồ hôi nước mắt, nếu không phải của mình thì cũng là của người khác, cho nên phải ý thức để khỏi hối hận về sau. Người Tây phương định nghĩa tiền là đơn vị chưa năng lượng cũng là một ý nghĩa vì năng lượng chính là sự sống, là mồ hôi và nước mắt của con người. Cho dù là người với tuổi trẻ chưa từng chịu thiếu thốn và xài tiền cha mẹ thoải mái. Nhưng từ khi bắt đầu đi làm, đối diện với nhiều vấn đề trước mặt hàng ngày, mà phải nuốt uất nghẹn để đối phó và giải quyết chứ không còn coi nhẹ tiền như xưa nữa. Bằng cớ là với chủ nhà cũ, Chín không bỏ đi mà ở lại để không bị mất tiền, còn với công việc dù lương không tương xứng với công sức bỏ ra, dù bị bóc lột, nhưng Chín cũng không dám bỏ đi, vì biết kiếm một chỗ làm không dễ vì chưa có giấy tờ để mọi hãng xưởng mướn nhất là sau khi tổng thống mới lên thì đổi luật nên càng ít việc cho sinh viên du học hơn...
Chín nói rồi từ từ Chín đã chấp nhận đó là cuộc đời, nên coi nhẹ hơn và không để bị làm phiền đầu óc quá nhiều như xưa...
Tối lại, cô gởi text cho Chín để cảm ơn đến thăm và nói với Chín sau này, dù có bất cứ lý do gì Chín cần một chỗ để quay về, thì có thể tìm đến đây, vào căn phòng mà Chín đã ở ba năm để nghỉ ngơi dưỡng sức bất cứ lúc nào như một người nhà. Cô biết Chín cảm động và được an ủi nhiều. Còn cô, khi thấy bất cứ ai cùng thân phận xa quê hương xứ sở, cô đều có một tình cảm xót xa trong lòng, cho dù với bất cứ lý do gì phải bôn ba và định cư nơi quê người, thì đó vẫn là một mất mát sâu xa, khó giải thích rõ và cô cũng gặp nhiều mâu thuẫn với chính bản thân. Như khi về thăm quê, cô đứng giữa quê hương cũng lại nhớ nhà, mà nhà là ở đâu bây giờ?. Nơi chốn mình sanh ra hay là nơi mình đang ở gần nửa đời qua, dù là miền đất mới mẻ và xa lạ lúc đầu rồi giờ đây đã quen hơn do những người đồng hương cố gắng tìm về một nơi nắng ấm và thành lập cộng đồng, để cô thấy ấm áp hơn trong lòng...
Nhưng dù sao đi nữa, đó cũng là sự thật nơi lòng cô. Cho nên, khi nhìn bất cứ đứa trẻ nào xin trọ học, cô đều tự nhủ lòng, đây là những đứa trè may mắn vì có cha mẹ đủ khà năng cho đi du học, họ đã phải nén lòng cho con xa gia đình, xa vòng tay bảo bọc, thương yêu để tìm tương lai tốt đẹp hơn. Còn cô, cô lại được cơ hội ở gần chúng ít ra là cũng vài năm, thôi thì hãy để cho chúng chút ấm áp tình người, dặn dò chúng cẩn thận khi đi đứng, tiết kiệm khi tiêu phí và thỉnh thoảng tỏ chút tình người qua việc mua cho chúng trái cây hay những món ăn Việt mà chúng rất ngon miệng...
Cô thấy Chín trong khi nói chuyện, có lúc kể về điều gì đó, bỗng tự biện hộ cho điều mà Chín thấy không được hay đó bằng câu : "vì chúng tôi là người đại lục mà". Cô liền chặn lại, nói Chín không nên để người ta dán vào đầu mình bằng câu nói đó rồi hành động theo cái nhãn " Made in đại-lục" đó bằng một thái độ cam chịu, xót xa và làm y cho đã nư, để phát tiết sự tức tối ngầm do phải lãnh cái hậu quả từ hành động vô ý thức của một số người, dù là đa số cũng vậy. Chín phải làm sao để dù là một con én, vẫn tạo được mùa xuân cho những người quen biết Chín thấy, rằng vẫn có những người đại lục trẻ, có ý thức, có học và có hiểu biết và đàng hoàng, biết phải biết trái, biết cách đối xử với nhau chứ không phải cá mè một lứa như thành kiến của số đông. Hành động như thế đòi hỏi sự can đảm và một lòng tự trọng như Chín đã cư xử với cô là đủ cho cô và mọi người quý mến Chín rồi.
Khi còn ở quê hương, có lẽ cô luôn nhìn người phương Bắc bằng sự dè dặt và đề phòng do ý đồ xâm lăng từ mấy ngàn năm đã nằm trong sử sách, như người xứ Sâm Nhung và đại lục vẫn luôn canh cánh mối căm thù dân Phù Tang đã làm điêu đứng quê hương họ... Nhưng rồi khi anh đã sang một quốc gia thứ ba, mọi người bỗng nhận ra mình đều cùng một thân phận ở đậu như nhau, nên chỉ còn thấy giống nhau ở sự nhớ quê hương, thiếu tình gia đình, chòm xóm, không được nghe tiếng mẹ hàng ngày và nói bằng giọng nói không phải uốn lưỡi, mỏi miệng và không cần phải nhìn miệng người phát âm cố gắng hiểu họ nói gì làm rất mệt đầu óc vì hao tổn năng lượng...
Cô ôm Chín từ giã, nói với Chín tuy hai chúng ta phải dùng một ngôn ngữ khác để nói chuyện, dù chúng ta có thông thạo đến mấy và nói nhuyễn như tiếng mẹ, nhưng cũng đâu có nghĩa gì nếu không có cái tình dành cho nhau, như bà chủ nhà đồng hương của Chín, như những người chủ sở cùng quê quán, cùng nói một thứ tiếng với Chín, đã không thốt ra lời êm dịu mà còn làm cho Chín đau khổ và tổn thương từ miệng họ gây ra...Cho nên ngôn ngữ tuy quan trọng để giao tiếp nhưng quan trọng vẫn là cách đối xử với nhau bằng tình người thật sự thì phép lạ vẫn có thể xảy ra. Chín ngạc nhiên hỏi lại : Phép lạ ?. Cô cười nói vây chứ giờ đây hai kẻ ngồi trong tiệm này, cách nhau một phần tư thế kỷ tuổi tác, từ hai quốc gia có sự dè dặt truyền kiếp, lại có thể thân nhau như thế này không là phép lạ thì là gì ....
Cảm ơn các anh chị và bạn ghé ngang.
Ngày vui nhé
NganHa1
11-15-2017, 04:06 PM
Chuyện vặt về giấc mơ
Tối qua mình đã có một giấc mơ, mà chi tiết làm mình thắc mắc hoài nên muốn viết ra để coi lại cái gì đã ảnh hưởng đến giấc ngủ và biến thành chiêm bao.
Thường thì mình rất ít khi nhớ lại giấc mơ, trừ khi mình tỉnh dậy để ghi nhớ thì sáng mới không quên. Nhưng giấc mơ tối qua là giấc mơ gần sáng, nên sau đó thì mình dậy luôn và muốn gọi thăm hỏi một người trong giấc mơ.
Nhưng rồi mình nghĩ lại, người đó rất bận rộn, nếu không cần thiết thì không nên làm phiền. Còn như gọi để giải thích, để xin lỗi về việc mình không đến dự kỷ niệm mười lăm năm thành lập hội thiện nguyện thì mình có thể gửi vắn tắt vài hàng trong bao thư là tốt rồi, cần là ở tấm lòng và sự tiếp tay cho hội bằng chút đóng góp vật chất, chứ gọi xin lỗi cũng chỉ làm phiền giờ người trả lời.
Nhưng dù sao đi nữa, việc phá lệ không đi dự lễ mừng của hội năm nay làm mình rất áy náy. Mình sợ người quen biết sẽ nghĩ mình là người không có lòng nhớ về kỷ niệm ngày đầu chung tay với hội, không còn dành được một buổi trong một năm để gặp vài người quen cũ, để biết thêm nhưng gương mặt mới đang nối tiếp việc làm quan trọng và ý nghĩa với rất nhiều người đang cần sự giúp đỡ và sự lâu bền của hội.
Có lẽ sự áy náy đó đã làm mình bị ám ảnh nên mới nằm mơ, một giấc mơ làm mình suy nghĩ nhiều...
Trong mơ, mình thấy đưa tiễn một nhóm người ra biển khơi để đi đâu đó. Trên thuyền bé nhỏ có hai người quen là hai tu sĩ, một là đàn anh, một là đàn em, cả hai đều từ một dòng tu và giờ đã là hai người hướng dẫn tinh thần cũng như lo về vật chất cho rất nhiều người nghèo khổ, bệnh tật ở các vùng xa xôi nơi dãy Duy Sơn.
Mình không biết trong giấc mơ việc hai người họ ra khơi để đi về đâu. Cả hai đều mặc đồ trắng như hình của Đức Giêsu mà người ta hay vẽ với áo choàng màu trắng như kiểu áo vua chúa trong các phim La Mã. Có điều lạ là mình tiễn đoàn người mà mình không thấy mặt và phải bước ra biển bằng chiếc cầu tàu bằng gỗ thật xa bờ mới đến chỗ neo thuyền. Đến đầu cầu thì thấy vị tu sĩ trẻ tháo dây buộc thuyền, mình cũng phụ giúp. Nhưng khi tháo dây xong thì nước bỗng dâng lên thật nhanh làm mình bị ngập và mọi người lại phải đưa mình đi bộ vào bờ. Mình vịn vào mép thuyền mà bước trong khi nước biển dâng cao tới ngực. Khi vào đến bờ lại không leo lên được mà phải đợi nước biển dâng tiếp để nâng thuyền mình cao lên để vượt qua bờ kè chắn sóng. Có lẽ mình vừa đi xem kinh đào Panama về, nên khi ngủ lại thấy phương pháp dùng nước để nâng thuyền lên trong mơ chăng ?.
Rồi mình đã không đợi con nước dâng lên lần nhì cho thuyền nổi lên bằng mặt bờ kè mà tự leo vào bờ. Nhưng mình biết bờ này chỉ là tạm vì vẫn còn ở dưới mực nước biển khi thủy triều dâng. Nên sau đó mình tự leo ra phía ngoài biển và cố trèo lên một cái đê cao khác cho an toàn. Leo lên đê kết bằng kẽm mắt cáo, chứa toàn cát mà không rã khi gặp nước mới là buồn cười. Vậy mà một hồi cũng qua được nhưng lại vướng dây cột tóc nên phải ngưng để gỡ ra. Cuối cùng một bà sơ đã phụ giúp và tháo ra trao cho mình một sợi dây tua màu nâu với cái khoen bằng kim loại sáng rất lạ làm mình ngần ngừ vì thấy đó không phải là của mình. Nhưng vì chính tay bà tháo nên mình đành nhận.
Rồi mình nhìn xa xa, thấy những bụi hoa với từng chùm trái tim rất đẹp, nhưng lại có cái tên là Tim rỉ máu, Bleeding Heart, cũng hơi giống với giàn Tigon ở rừng mưa Gamboa Panama, như vậy là giấc mơ và quá khứ có liên quan với nhau, vì khi nhìn giàn Tigon, mình lại nhớ đến câu thơ của TTKH, những hồng tựa trái tim tan vỡ và định gọi Tigon là Bleeding Heart, nhưng rồi lại nhớ là hai loại hoa khác nhau, chỉ hơi giống màu mà thôi, hoa Tigon bé nhỏ và màu hồng rất tươi, trong khi Bleeding heart giống hệt hình trái tim hồng có sắc trắng bên trong...
Giấc mơ vẫn tiếp tục và mình lại thấy như đang ở Roger's Garden là vườn cây kiểng của khu nhà giàu ở Newport Beach mà xưa kia mình vẫn thích ghé xem vì nó gần biển Corona Del Mar và cùng con đường Pacific Coast xuôi về Laguna Beach, gần sở làm cũ của mình. Mình rất thích thú và có ý định đến để thưởng thức hương thơm của loại hồng nhung đỏ thắm có tên Mr. Lincoln hay Chrysler Imperial mà nhà mình vẫn đang trồng.
Kế đến mình lại thấy cảnh Disneyland trước mắt quá thu hút nên định rời bến đò đó để đi xem thì bỗng dưng mình chạm trán với vị tu sĩ đàn anh. Vị tu sĩ này là một trong hai người cùng đi trên thuyền mà mình tiễn đưa nhưng không nhìn thấy mặt đến bây giờ mới xuất hiện. Họ cũng đang đợi con nước lên để ra khơi trở lại.
Mình ngạc nhiên khi thấy ông trẻ hơn xưa và gọn gàng hẳn ra. Tóc có vẻ nhiều hơn và đen hơn. Mình đang chào hỏi thì thấy có các bác quen cũng dừng lại để chào ông nên mình xin phép từ giã.
Rồi mình tỉnh giấc và thấy trời đã sáng nên ôn lại giấc mơ để xem có ý nghĩa gì. Mấy hôm nay, mình hay nằm mơ do lo nghĩ nhiều vì bỗng dưng mình bị chóng mặt không thể tự lái xe đến tham dự lễ mừng kỷ niệm của hội thiện nguyện do vị tu sĩ đàn anh đó thành lập.
Có lẽ vì không khỏe trong mình, lại lo nghĩ nhiều nên đầu óc đã sinh ra những giấc mơ. Trong đời mình có ba giấc mơ làm mình nhớ mãi. Một lần trước khi bị hư thai, mình thấy một bác quen đã mất khá lâu bỗng xuất hiện trong mơ mời mình vào nhà chơi, mình thấy bác ấy đến hai lần trong hai giấc mơ khác nhau. Sau đó mình sẩy thai và bị mổ cũng có thể nói là thập tử nhất sinh cho nên giấc mơ đó là điềm báo mộng mà mình không nghĩ ra được. Giấc mơ thứ hai, là sau khi đã mổ rồi thì mình thấy Đức Kito hiện ra với áo choàng trắng và không nói gì nhưng rồi sau đó thì mình đã bình phục với cuộc đời mới một mình.
Mười năm sau mình cũng bị mổ và phải ở trong bệnh viện một tuần lễ, khi còn trong phòng hồi sinh, mình nằm mơ thấy cha mình vừa mất chưa lâu đã hiện ra trong mơ và xua tay đẩy mình về nhà. Sau đó, mình cũng hết bệnh và thấy giấc mơ đôi khi cũng mang một ý nghĩa thật sự chứ không phải không không.
Lần này mình lại thấy hai ông cha quen đã mười mấy năm, mình tiễn hai vị ra khơi thì hai vị lại phải đưa mình vào bờ để mình khỏi bị nhận chìm vì nước biển dâng cao.
Những giấc mơ đầu, mình thấy toàn người đã mất báo cho mình đề phòng những nguy cơ về sức khỏe đều có thật đã ứng nghiệm. Nhưng giấc mơ hôm qua này, mình lại thấy toàn người sống, mình đưa người ra khơi và người lại đưa mình vào bờ nhưng lại liên quan đến nước. Hôm trước đó mình cũng thấy cảnh nước và thấy cậu em mình chỉ đường mình về nhà khi mình đi lạc xuống giữa cảnh sông nước và gềnh đá. Chỗ người ta hình như vui chơi, cỡi ngựa dưới nước, tắm hồ trong lòng của một con khủng long thời tiền sử mà mình lại hốt hoảng, sợ hãi vì lạc đường. Cũng may có tiếng nói cậu em bên cạnh trong mơ nên mình an tâm.
Mình đã nhắn tin cho đàn anh giải thích về sự vắng mặt để mình không phải thấy những giấc mơ tương tự do ban ngày suy nghĩ lung tung mà ra.
Mình cũng đã uống thuốc chóng mặt hai hôm nay và nghỉ ngơi dưỡng sức. Tuần rồi đang hăng hái làm vườn thì bỗng dưng chóng mặt nên mình mới thấy e dè. Đường xuống hay hăng làm việc thái quá liên tiếp mấy ngày khiến thân mệt đến nổi phản ứng đây. Vậy thì nghỉ khỏe vài ngày rồi làm tiếp thôi. Mình thấy bệnh gì cũng nản chí hùng anh cả, nhưng rồi sẽ khỏi, và sẽ thấy quý khi được bước những bước vững vàng, không chòng chành như người say sóng. Nói tóm lại, được bình thường, thân thể khỏe mạnh là hạnh phúc thật sự rồi đó bạn tôi ơi ...
Cảm ơn các anh chị và bạn ghé ngang
St ơi, viết tiếp nhé...
( mình đã nhắn cho đàn anh, thì vị ấy nhắn cho biết sẽ lên phi cơ đi công chuyện ở một nơi xa tối nay và đến cuối tháng mới về lại. Thật là trùng hợp với giấc mơ làm sao)
-----------------------
NganHa1
11-20-2017, 09:32 AM
Tri ân vạn loại
http://www.matthuongnhindoi.org/index.php/phap-am/iv-phap-thoai/phap-thoai-usa/phap-thoai-usa-1/S/1-thich-phu-c-t-nh/21-phap-tho-i-usa-1/699-tri-an-v-n-lo-i
NganHa1
11-23-2017, 11:48 AM
Về nhau đôi dòng tri ơn ...
Mấy hôm nay, mình muốn viết vài lời cảm ơn mà không có thời giờ nên hôm nay tìm đôi phút để cảm ơn đến Phố và anh chị em có duyên hội ngộ trên diễn đàn này bấy lâu.
Nhờ phố mà cả nhà Việt Nam mình khắp nơi thế giới có dịp tụ hội và quen biết nhau, dù trong âm thầm nhưng đôi khi lại rất thân quen như vì những điều chúng ta đã làm cho nhau.
Có anh chị với bài viết làm mình đọc mà thấy hân hạnh vì được nghe kể chuyện "đời xưa" khởi đi từ ba miền đất nước qua những giai đoạn thăng trầm của nước nhà để vui với niềm vui và ngậm ngùi với nỗi ưu tư nào đó theo những bước chân của những người tài hoa và luôn mong những anh chị đó luôn khỏe mạnh và còn hứng thú để kể chuyện dài dài ...
Mình đã có cơ hội thăm đất Bắc và yêu phố phường Hà Nội bằng đôi mắt của những đứa con cùng họ Hồng Bàng, nhưng làm sao có thể gắn bó như người đã được sinh ra và có được tuổi ấu thơ từ nơi chốn đó. Mình đã ngang bãi biển Mỹ Khê quê chị, và thăm Huế đẹp như tranh của O, nhưng làm sao bằng cảnh biển, cảnh quê hương với những tên đường, những góc phố mà chị và O đã khắc ghi trong tâm hồn...
Rồi mình lại xúc động đến rưng lòng, chỉ vì một sợi tơ được nhả ra từ một người kể chuyện lịch sử, làm mình nhớ đến thầy Khánh giảng bài trong lớp Tám, với giọng có lúc hình như sũng chút nước mắt vì quá cảm xúc, làm mình đã lặng người lắng nghe và làm một bài thơ ghi lại... Ôi thương quá hôm này giờ sử địa. Thầy giảng bài sao hay thât là hay... Mình đã đọc cho thầy nghe, chắc thầy có chút cảm động.
Giờ đây chị lại yêu lịch sử và để thời giờ ghi lại như người kể chuyện đời xưa của bản thân làm mình kinh ngạc và tự nhủ quả là thiên tài nhớ dai kỳ lạ. Nhờ các thiên tài này, mà mình mới có sách lịch sử để học vì nếu văn chương là lịch sử của từng cá nhân thì lịch sử là quá khứ của cả một dân tộc và tầm quan trọng thật lớn lao nên nước nào người ta cũng bắt dân chúng học lịch sử từ lúc mới bắt đầu đi học.
Dù mình rất thích đọc sách, thổn thức với thơ, nhạc, văn chương. Nhưng cái mình kinh ngạc nhất vẫn là những ai có khả năng hài hước. Mình thấy bạn bè trong phố, ai cũng có khả năng này qua hình ảnh, lời đối đáp ngăn ngắn qua lại đôi khi làm mình phải kinh ngạc và ngả nón...
Cuối cùng thì mình vẫn phải cảm ơn các anh chị đã chia xẻ phần ăn buổi sáng, buổi trưa, buổi chiều... Nhất là khi Nàng vào bếp, thì cả phố vào theo để thưởng những món ăn của thế giới được bàn tay của thiên tài nấu nướng trình bày. Những món ăn, tuy chỉ ăn bằng mắt, qua hình ảnh, nhưng nếu nghĩ kỹ, thì cũng thấy như mình thật sự thưởng thức cùng với anh chị em trong phố nơi bàn ăn đẹp và ấm cúng...
Cuối cùng thì mình xin cảm ơn chữ nghĩa, nhờ biết tiếng mẹ mà mình có thể ghi lại đôi dòng những lúc vui buồn trong bấy lâu nay và đọc bài, nhìn hình ảnh và nghe tiếng hát của các anh chị, bạn bè từ khắp nơi trên thế giới hội tụ về trên Phố này.
Cảm ơn nhất có lẽ là đội ngũ kỹ thuật của Phố, đã tạo ra Phố, gìn giữ, bảo vệ và duy trì một Phố với tên gọi thân quen gần mười năm này, thật là một kỳ công và đáng mang ơn vô cùng để tiếng Mẹ luôn đẹp và đáng hãnh diện mà chị đã dùng chữ " thanh nhã" để cứu bồ !
Thương về những anh chị em đã có duyên gặp ngoài đời, qua những bài viết, qua những tiếng hát, thơ văn và qua những hình ảnh đẹp cho nhau... với những lời chúc đẹp nhất trong ngày lễ Tạ Ơn này nhé !
---------------
1-31-2018
Nguyệt thực
Sáng nay m dậy xem nguyệt thực trong tiếng chuông ngân của thầy PT với bài Nghiệp và Định mệnh. M cầu nguyện cho thế giới hòa bình, mọi người thương yêu nhau và bản thân m luôn hướng đến điều tốt đẹp để cải thiện. M cầu cho những người lãnh đạo quốc gia, tôn giáo và các thầy cô, cha mẹ và những người già yếu bệnh tật sáng suốt hướng dẫn mọi người. Sau đó m pha tách cafe thơm lừng thưởng thức.
M thử cái bánh ú mới làm hôm qua từ tủ lạnh và không hâm nóng để xem sao. Bánh rất ngon, nếp vẫn mềm và nhưn đậu đỏ pha với các loại đậu khác như bạch quả, gabezo, chickpea vì m hết đậu xanh và muốn thử các đậu hộp đang có xem sao. Mình cho rất ít đường nên nhưn chỉ hơi ngọt. Nếp trộn dừa vừa đủ nên nhai cảm giác được cái béo và thơm mùi lá cũng như nếp có màu xanh của lá và lá dứa quyện vào với các hạt đậu đỏ trộn trong nếp.
M thích ăn bánh gói bằng lá chuối và đặc biệt gói bằng nếp hơn là bột. Vì vậy mà m thích bánh ú và bánh tét. Có điều bánh tét nấu lâu và không gọn như bánh ú, nên mình chắc sẽ làm bánh ú và gói nhỏ bằng 2/3 cái người ta bán, để dễ ăn hết một cái một lần.
Mình rất thích bánh gói bằng lá chuối và những thứ hấp vì có vẻ bánh hấp cho người ta cả giác nguyên vẹn và mềm mại hơn là bánh nướng. Cho nên m thích làm bánh bò hấp, bánh da lợn, bánh lọt, xôi khúc, xôi đậu phọng, bánh tầm khoai mì, bánh ú và bánh ít gói lá chuối.
M thích làm bánh tét để nhớ đến má hay làm vào dịp Tết, năm nay m đã làm gần 20 đòn và cho chị em trong nhà xong, giờ qua tới bánh ú vì muốn nấu nhanh và gọn mà vị vẫn giống bánh tét. Nhất là bánh ú làm m nhớ đến lần hành hương đến chùa AL, thấy người ta nấu bánh mà lòng ấm cúng, rồi lần nọ m cũng phụ lau lá và gói bánh ú ở LU cũng rất vui. Bánh ú dễ ăn nên lần nào ăn m cũng rất hài lòng vì sự mộc mạc, đơn sơ và nguyên vẹn mùi vị quê hương của nó.
Trong các thứ xôi, mình thích xôi khúc nhất có lẽ vì nó hội đủ những thứ m thích: nếp hấp áo bên trong là viên bột nếp nhuộm màu lá thiên nhiên bao giữa là nhân đậu xanh, có tiêu và hành phi, m không bỏ thịt vì có người ăn chay. Xôi khúc hấp xong, ăn rất tuyệt diệu và có cảm giác hài lòng mãn nguyện.
MỖi thứ mỗi vẻ, bánh ú cho mùi lá chuối hấp, xôi khúc cho những hạt xôi rời nguyên vẹn hạt nếp rất nguyên sơ chứ không pha trộn cái gì khác như những loại xôi khác.
M mừng vì con của các em m thích ăn những thứ chè bánh quê hương nên m giờ có chút rỗi rảnh nên làm cho các cháu về ăn dịp TẾt này. M rất vui vì có được những ngày tháng bình an sau bao tháng ngày làm việc cật lực và cố gắng không ngừng. Giờ đây kết quả là những ngày tháng khiêm nhường có thầy tốt để học hỏi, có bạn lành để giao du, và có điều kiện để học hỏi, trồng rau, làm những thứ bánh của quê hương.
Sáng nay, khi m thức giấc vầng trăng vằng vặc cả một sân vườn. Rồi sau đó m thức dậy lần nữa thì thấy sân đã tối nên mới nhìn đồng hồ thì là 5 giờ sáng. M lên lầu nhìn về hướng Tây, thấy mặt trăng đã bị bóng của trái đất che gần hết. M kêu cô học trò cùng xem và nói hiện tượng này hơn trăm năm mới có lại một lần. Hai lần trăng rằm trong tháng, nguyệt thực và trăng to nhất vì gần với trái đất hơn hết, trăng có màu cam nên khác với trăng bình thường.
M có cái tật phải dùng một mốc thời gian và hiện tượng gì đó để nhớ lại sau này. Như rằm Apr 3, 1999, lễ vọng Phục Sinh, đổi giờ và trăng vằng vặc. Khuya nay, Jan 31, 2018 xem nguyệt thực và thấy mình nhận thức được phần nào về bản thân để sửa đổi và cầu nguyện cho hòa bình thế giới. M thấy có hứng để viết vài dòng. Không muốn lên đầu trang nên vẫn ở nơi đây...
CẢm ơn các bạn ghé ngang, chúc năm mới an lành, hạnh phúc nhé...
Thương mến nhiều...
NganHa1
02-01-2018, 10:27 AM
Dấu thời gian
Cho tới hôm nay thì nỗi đau đớn vì tuyệt vọng của cô Sinh đã được thời gian chữa lành phần nào nên mình không còn nghe cô Sinh trong mỗi lần nói chuyện đều gài tên của chàng Du nào đó vào cho đỡ nhớ nữa.
Cô Sinh đang bận làm final project để xong bằng đại học và nao nức đợi ngày nhận việc đầu tiên trong đời sau khi ănTết xong. Mình nói với cô Sinh với công việc mới, cô sẽ có dịp tiếp xúc với đồng hương và sẽ được nhiều người quý mến để giới thiệu người quen biết cho cô. Tới lúc đó thì anh chàng Du sẽ chỉ còn là bóng mờ của quá khứ mà thôi.
Mình thấy con người ta ai cũng trải qua tình trạng giống nhau nên m đã tìm cách lái cô Sinh sang hướng khác, dù cô có tìm cách vẫy vùng như muốn chống trả lại định mệnh và làm cho lòng cô được nhẹ đi.
Lần đầu tiên mình có hơi ngạc nhiên khi cô có vẻ đau lòng vì chàng Du nào đó quên gọi cô để giúp làm résume. Mình an ủi cô nên kiên nhẫn đợi vì ai cũng bận cả. Sau đó anh chàng gọi làm cô Sinh mừng rỡ, mắt sáng niềm hy vọng.
Cô quyết định mời chàng Du một bữa ăn để cảm ơn và để nói thật lòng mình rằng cô rất thích anh chàng. Nhưng anh chàng Du vẫn không hồi đáp và cô bồn chồn không yên. Mình hỏi cô Sinh có đúng số điện thoại của chàng không, cô nói đúng là số của chàng Du rồi mà, sao vẫn chưa hồi âm .
Mình nói với cô rằng hãy kiên nhẫn vì người ta không có bổn phận trả lời cái text của cô . Hãy tưởng tượng người ta đang ở trong sở với công việc bù đầu, cô phóng cho một cái text, như xâm nhập vào sự riêng tư của người một cách ngang nhiên, rồi tự cho rằng người có bổn phận phải trả lời ngay vì đó là phép lịch sự, như vậy là cô không đúng.
Nhất là cô là người luôn nhờ sự giúp đỡ của người và người đã bỏ công sức, thời giờ để giúp. Còn việc cô mời người đi ăn để trả ơn, người có quyền không gấp trả lời, hoặc vì lý do tế nhị nào đó mà phớt lờ luôn, cũng là một cách trả lời rồi, cô cũng phải tự biết.
Cô nói bạn gái cô nghĩ rằng Du đã có người yêu, nên mới có thái độ hững hờ đó để cô khỏi hy vọng gì. Du chỉ giúp như một người bạn tốt, chứ không có ý gì khác
Cuối cùng rồi thì chàng Du cũng hẹn cô ăn sáng ngày cuối cùng của năm cũ như để cho xong nợ. Cô Sinh thất vọng nói sao không là ăn trưa hay tối.
Mình lại phải an ủi cô rằng hãy vui mừng vì cô chỉ muốn được hồi âm, được gặp mặt, được ăn chung và được nói lời cảm ơn cần thiết để lòng cô được trút đi gánh nặng, thì đã được toại nguyện. Còn những gì đến sẽ đến, đừng tham lam quá mà quên đi vài tuần trước cô chỉ mong được hồi âm là đủ mừng rồi ...
Cô chuẩn bị quà cho Du là một cuốn sách để học tiếng mẹ vì Du sang nước ngoài từ bé. Cô Sinh gói giấy cẩn thận và thêm vào một đóa hoa xinh xắn. Cô nói nhất định lần này cô sẽ thổ lộ lòng mình cho chàng Du biết là cô thích Du lắm, thích từ lần đầu tiên...để trút đi một gánh nặng của lòng.
Mình thấy tội nghiệp cho cô bé vì biết anh chàng Du chắc đã có người yêu rồi, nếu không thì Du cũng sẽ đáp lại tình cô vì cô Sinh như một cành hoa thanh tú đầy nữ tính. Cô có gương mặt trái soan, mắt hơi xếch và tuy chỉ có một mí nhưng rất hài hòa với gương mặt và làn da trắng vừa phải cùng mái tóc dài chấm lưng càng làm tăng vẻ mong manh cho dáng dấp mảnh mai. Mình biết cô Sinh là một bông hoa xinh xắn, đơn sơ không làm người e ngại vì cô không có vẻ se sua như những cô học trò trang lứa. Cô Sinh luôn nói cô không biết trang điểm nên sẽ học cách trang điểm. Mình ngắm kỹ cô rồi nói cô không cần trang điểm gì thêm làm mất đi vẻ tươi trẻ là cái quý giá nhất nơi cô hiện tại. Cô mừng rỡ và an tâm để đi gặp người cô thầm thương trong bao ngày tháng qua...
Mình biết rồi sẽ phải nghe tiếp sau khi cô trở về và y như rằng. Cô Sinh nói cô vẫn chưa kịp ngỏ lời rằng cô rất thích chàng Du thì anh ta đã nhân cơ hội cô nói gì đó, liền nói đến bạn gái của anh ta khiến cô đành nuốt nỗi buồn và thẫn thờ lái xe về trong tuyệt vọng ...
Rồi cô bỗng kể về chuyện tình của bà nội cô. Cô nói bà lấy chồng rất trễ vì là người có học thời đó. Bà nội kể lại rằng bà thử lòng ông bằng cách nói có người định cưới bà, thì thấy vẻ mặt tuyệt vọng của ông nên bà biết ông yêu bà âm thầm. Sau đó bà nội cô đã ngỏ lời với ông trước và hai người đã có một hôn nhân vô cùng hạnh phúc.
Mình biết cô vẫn còn ôm hy vọng nên tự tìm cách để nuôi mong ước của cô qua chuyện tình của ông bà ngày trước mà quên đi hoàn cảnh của cô hiện giờ ngược lại với chuyện của ông nội vì ông là người yêu bà nên khi bà ngỏ lời thì nên duyên dễ dàng.
Còn cô Sinh vẫn muốn làm giống bà cô, là sẽ thổ lộ lòng mình với chàng Du dù anh chàng đã khéo léo cho cô biết để khỏi ôm hy vọng, nhưng cô vẫn cứ một mực định bày keo khác...và cương quyết nói sẽ cho Du biết rằng cô rất thích anh ta.
Mình hỏi cô Sinh cô mong đợi gì ở chàng Du sau khi ngỏ lời thích chàng ta. Nếu cô là cô bạn gái đó thì cô sẽ nghĩ sao. Cô Sinh nói Du có vẻ như còn rất nhiều câu hỏi về cô, nên cô cần giải bày và sẽ email cho Du rõ ràng mọi thứ. Mình nói cũng tốt vì cô vẫn cần bạn như Du để giúp đỡ và cho Du biết thêm về dự tính của bản thân sẽ dễ dàng cho Du giới thiệu bạn hoặc việc làm cho cô sau này mà không phập phồng cô sẽ bỏ về nước nửa chừng làm lở dở mọi thứ.
Cô nói người bạn trai cũ quê nhà và cô đã chia tay vì hoàn cảnh cách xa và giờ giấc bất tiện. Riêng cô khi chọn học ở ngoại quốc vì do khả năng học và mộng ước khác hơn các bạn trang lứa. Cô lấy tới hai bằng cấp và quyết định sống ở nước ngoài, vì phương tiện truyền thông hiện tại, nên khoảng cách với gia đình, quê hương không còn là vấn đề như xưa nữa rồi. Cô đã quyết định học xong trước rồi lập gia đình sau, nên giờ sắp học xong, cô bắt đầu việc tìm người vừa ý. Nhưng có điều là bao thứ khác cô muốn đều đạt được cả, chỉ có một việc không theo ý cô đó là tình yêu khiến cô đau lòng và tuyệt vọng quá !!!
Nghe cô Sinh nói, mình thấy thương cô nhiều. Mình nói rồi cô sẽ gặp nhiều chàng Du khác, cũng có những đức tính như Du, lúc đó, cô sẽ thấy sự đau khổ ngày hôm nay sẽ là chuyện nhỏ và buồn cười. Nhưng mình biết cô Sinh không tin vì nỗi đau lòng như dao cắt đang hiện hữu và hoành hành tâm trí cô. Cuối cùng mình nói với cô có phải xưa nay chuyện gì cô muốn đều đạt được vì cô rất thông minh nên luôn thành công trong việc học và cứ tưởng rằng tình yêu cũng như bằng cấp, cố gắng là sẽ được toại nguyện, nhưng nào hay rằng bằng cấp dành cho người có chí, còn tình yêu lại do duyên số, không có chỗ cho kẻ đến sau. Cho nên dù là ông hoàng, bà chúa vẫn đau khổ như kẻ thường dân trong vấn đề tình cảm mà thôi. Có điều nếu cô chịu khó học hành cho xong, công ăn việc làm đàng hoàng, thì cũng đã giúp bản thân đứng vững hơn và từ từ sẽ đâu vào đó...
Ngày nào đó, mình cũng đã như cô hôm nay và đã tự nhủ rằng:
Rồi sẽ qua theo thời gian chầm chậm
Rồi sẽ trôi tôi tự nói với lòng
Bây giờ thì chỉ cần chút nội công
Dằn sóng dữ để ngay lòng mà sống ...
Vài tuần sau, cô Sinh đã tìm được việc làm nên nôn nao về cuộc đời làm việc sắp tới. Cô nói đã ngán chuyện đi học rồi, nên hăng hái chuẩn bị đi làm sau Tết. Mình nhìn một mầm non mới, đã trở thành hoa trái đóng góp lại cho đời sống với tài năng của bản thân. Cuộc sống cứ thế mà tiếp tục, như bốn mùa, xuân hạ thu đông. Nhìn cô Sinh, ta cũng thấy lại một thời tuổi trẻ của mình, vừa thương cho sự ngây ngô, vừa tội cho trái tim mới nguyên sẽ bị nhiều gai của những đóa hồng nhung làm rướm máu. Để rồi một ngày mùa thu, khi nhìn lại những giọt lệ từ đóa hồng nhỏ xuống thành thơ đánh dấu thời xuân trẻ với bao cơn bão của tình yêu xô ngã, cuốn hút trong mịt mờ gió bụi, giờ chỉ còn là một kỷ niệm như bao kỷ niệm khác ghi dấu thời gian lúc đó nó phải như vậy và như vậy của một người bình thường...để thông cảm cho những người trẻ như cô Sinh chẳng hạn...
Những khi như thế này, mình nhớ lại những dòng thơ xưa, mình cũng đã từng hỏi người đi trước:
Người đã đi qua mấy đoạn đường
Có thấy nơi nào tên yêu thương
Có gì để lại cho mai hậu
Để bước chông gai khỏi lạc đường...
Bước chông gai, hình như ai cũng phải tự mình bước lên để rồi nhận những vết gai làm trái tim mình đau nhức, nhưng khi thành những vết sẹo lồi lõm, thì ta mới có khả năng để cảm thông người...
( thương về chị av và cô học trò mà có hứng viết sáng nay )
Cảm ơn các anh chị đã ghé ngang, chúc một năm An vui, hạnh phúc đến với các anh chị, bạn nhé ...
NganHa1
02-03-2018, 09:41 AM
Đối diện với chính mình
Có đôi khi cảnh chiều tà làm mình buồn lạ lùng. Mình liền vặn mành cho kín và mở đèn trong nhà sáng choang lên để xóa đi cảm giác như có gì sợ hãi dấy lên từ nội tâm. Thiên nhiên nhắc nhở con người một sự thật mà không mấy ai dám đối diện khi mỗi buổi chiều là đánh dấu một ngày tuổi đã qua, những người thân đã khuất bóng một cách dễ dàng, như phụ thân từ nhà thương về vài ngày sau Tết, rồi ba ngày sau nhắm mắt xuôi tay thật dễ dàng với đồng đạo và gia đình quanh giường tiễn đưa.
Đó là lần đầu tiên m chứng kiến cái chết kề bên, nhưng đến khi mẹ mình qua đời thì lại khác, bà sau khi giải phẫu tim xong thì không tỉnh dậy nữa, cả bọn ngồi chờ bên phòng đợi, chị mình nói thấy bóng mẹ trong khi nhắm mắt cầu nguyện, sợ sẽ không yên.
Rồi y tá kêu cả bọn vào phòng hồi sinh, vì họ thấy tín hiệu báo những hơi thở sau cùng của mẹ. Cả bọn cùng đọc kinh cầu nguyện, nhớ lại buổi sáng tiễn mẹ vào phòng giải phẫu, như tiễn vị tướng quân ra chiến trường chiến đấu với tử thần nhưng vị tướng quân vẫn cương quyết ra đi, dặn dò con cái nếu tướng quân không về, là do số trời, hãy cảm ơn tất cả...
M đã từng đưa tiễn bao người cao niên trong giáo xứ, hoặc thân nhân của bạn bè, nhưng chưa hề cảm nhận sâu xa sự trống vắng và mất mát của họ cho đến khi m trở thành mồ côi hoàn toàn, lúc đó bỗng m không còn dám đi đám tang ai nữa vì không đủ sức chịu đựng nỗi đau buồn tái diễn khi bên cạnh không có ai cùng chống đỡ. Đó cũng là lý do m đôi lúc sợ hoàng hôn...
M cũng đã hiểu tại sao m luôn thích dậy sớm, dù bên ngoài rất tối, chỉ vì m có thể thưởng thức bình minh đang đến, và một ngày mới bắt đầu bằng sự yên tĩnh an vui của tâm hồn. M có thể pha một ấm trà đúng điệu và thưởng thức mùi vị rất thơm của chung trà để rồi cảm ơn phụ thân đã mua rất nhiều bộ ấm trà, và m đã nhận bộ ấm tử sa bé bằng nắm tay, lúc đầu chỉ là để kỷ niệm di vật của cha mình. Nhưng rồi vài năm sau, mới biết pha trà bằng ấm tử sa thơm ngon, nhờ m chợt nhớ những lần nhìn chị Tịnh pha trà với cái ấm bé tí tương tự.
CŨng đôi khi m pha tách cafe và cũng lại làm y như cách của chị Tịnh, thử pha cafe Starbuck thấy cũng thơm ngon nhưng vẫn muốn so sánh với cafe chợ ABC bán. Nhưng lần nào đi chợ ABC, m cũng quên mua nửa pound cafe Pháp mới xay, nên khi về đành ghé tiệm MỸ và mua Peet's và cũng bắt chước cách pha của chị. Sau này gặp khoe với chị là đã học được hai món trà và cafe của chị rồi, chỉ còn rượu là món thứ ba, chắc cũng sẽ uống một tí với những buổi ăn steak cho tiêu mỡ...
M nhận thấy hai người bạn vong niên của mình đều khỏe mạnh và sống dai lại minh mẫn nên m duyệt lại xem cách sống của họ. Thấy hai người đều nghỉ hưu đúng lúc, một do sở dẹp phải nghỉ, một do tự nghỉ vì không muốn đứt mạch máu do công việc quá căng thẳng. Rồi cả hai đều luyện tập thể dục hằng ngày, một người tập ở lớp học đàng hoàng, một người chọn ở condo người già, có hồ bơi nhưng không ai thích bơi, nên chị Tịnh một mình một cõi. Nhờ thích bơi lội nên chị chịu lạnh rất giỏi và sức khỏe có phần hơn m nhiều. Nhưng sau đó, thấy m cũng để thời giờ tập thể dục, và chịu lạnh có phần hơn chị, nên chị bắt đầu hết coi thường m yếu đuối rồi...
Cả hai người bạn đó đều sống một mình vì con cháu ở xa. Nhưng họ vẫn rất thoải mái và lạc quan. Một người học thêm để sử dụng máy điện toán, chỉnh sửa và làm hình bạn bè trẻ trung xinh đẹp nên ai cũng thích. Một người thích du lịch đây đó với nhóm bạn cùng tu tập và ăn uống thanh tịnh, đơn giản, tập những động tác từ tốn chứ không còn hấp tấp của đời sống quá vội vã khi xưa...
Nhưng dù gì đi nữa, thì mỗi ngày qua đều là mỗi ngày làm đời sống những người cao niên ngắn dần. M cầu nguyện cho hai người bạn đó sống khỏe qua tuổi bách niên và cảm ơn họ đã làm gương với cách sống khỏe và ích lợi cho con cháu. Một lần một người bị cảm vào nhà thương rồi lại đưa sang nursing home vài ngày. M được tin ghé thăm, nhìn những người già trong buổi chiều tà như những người nhìn nhau đợi ra đi mà m thấy rất kinh hãi. M cố gắng giữ nụ cười và chào những người trên những chiếc xe lăn một cách thân thiện, giấu đi cái ý nghĩ rằng thà chết sướng hơn phải ở chỗ này. Nhưng khi thấy những người làm việc ngày đêm ở nơi đó, m lại thấy thương họ làm sao. Khi ghé thăm bà bạn, thấy bà vẫn tự đi đứng nên m an tâm, nắm tay thấy tay bà rất ấm nên m an lòng nói bà sẽ sống tới 120 tuổi.
M đến thăm bà lần nữa, có con cháu bà làm giấy cho bà xuất viện nên bà rất vui. Bà bảo m hãy lo về sớm, vì không khí nơi đây không trong lành chút nào. Y tá cũng bảo m mang mặt nạ để bảo vệ bản thân. M chào bà bạn và thấy tay bà còn ấm hơn tay m nên nói bà còn ba mươi năm trước mặt với cuộc đời, bà cười vui vẻ...
Khi bà về mình không ghé thăm để bà yên tịnh. Con cháu bà nói bà đã khỏe và tự chống gậy ra mở cửa. Mỗi khi nhìn buổi chiều tà, m lại nhớ đến bà, nhớ đến ba mươi năm nữa, nếu m may mắn thì cũng sẽ giống như bà hôm nay. SỰ sống của bà là niềm an ủi của con cháu. Mái nhà bà tạo dựng bằng đời sống cần cù, biết lo xa về mọi mặt và biết vui với cuộc sống đơn chiếc cho đến khi con cháu vì hoàn cảnh về nương náu dưới cánh mẹ già. M biết bà sẽ cố gắng sống khỏe mạnh cho con cháu nương tựa, như tàng cây cổ thụ, vẫn còn trụ thế cho đến khi con cháu cứng cáp rồi mới ra đi.
Mỗi khi chiều về, m thấy lòng man mác một nỗi buồn sâu thẳm không biết tự đâu cứ trồi lên. Nỗi cô quạnh và sợ phải tấn lên khi những người quen cao niên đi về bên kia ngọn núi chăng...Chợt nhớ đến câu thơ nào đó: thầy tôi đi hái thuốc, sương mù không thấy được...
Có lẽ đó là lý do m đôi khi e ngại ngắm chiều tà vì không đủ dũng lực đối diện với sự thật, nên mình rất phục bạn viết đã rất can đảm tuyên bố : "Tháng ngày đã cạn "...
Tháng ngày hôm nay và trước mặt, chỉ còn tình thân nuôi dưỡng, hỗ trợ nhau bằng những chia xẻ rất thực. Sáng sớm hôm nay với lòng yên bình, mình muốn ghi lại tâm trạng đã qua trong một buổi chiều tà...
Thương về tất cả...chúc an vui.
NganHa1
02-05-2018, 06:28 PM
Những con đường thường
Tuần lễ này m bỗng dưng thích đi đường trong thay vì xa lộ như thói quen bấy lâu. Có lẽ đây là điều hay ho nhất khi ta có chút thời giờ để lái xe đi đâu đó kiểu này.
Khi điểm đến không cần lo giờ giấc, khi xăng không quá đắt đỏ, và nhất là khí trời mát mẻ thì lái xe đường thường thật thích thú vì mình có thể thoải mái thưởng thức cảnh vật chung quanh như người du ngoạn vậy đó.
Như hôm nay, thay vì thắc mắc không biết con đường nhỏ tên MiraLoma như thế nào, thì mình đã thử quẹo mặt để khám phá thay vì chạy thẳng về nhà như thông lệ và mình phải kinh ngạc vì không ngờ có con đường gần nhà đẹp và ít xe như vậy. Cảm giác êm đềm vì công sở hai bên đều rất khang trang, cỏ cây xanh tươi và được chăm sóc cẩn thận khiến mình hài lòng và thán phục người dân ở nước này hơn nữa.
Trong khi những con đường chính đều đầy nghẹt xe, thì con đường này chỉ có một xe mình chạy và một chiếc ở ngã tư bên kia. Cảm giác một mình một cõi trên đường ở giờ cao điểm làm mình rất lấy làm lạ lùng. Vì ít xe nên đường chỉ có bản stop bốn bên chứ không gắn đèn. Con đường này không dài nên có lẽ vì vậy mà không ai muốn chạy. Như mình ở đây đã vài mươi năm, mà hôm nay là lần đầu tiên mình mới chịu lái xem thử rồi gật gù tự khen mình biết làm Colombus dù quá trễ tràng cũng còn hơn không mà !
Như vậy là trong một tuần lễ, mình đã khám phá ra hai con đường và rất mừng khi thấy chúng còn là những hình ảnh rất êm đềm và có chút thơ mộng. Mấy mươi năm qua, ta đã làm chi đời ta ?. Toàn là lái xe bằng xa lộ nối nhau để đến những nơi làm việc khác nhau khiến mình không còn nghĩ gì đến ngắm nhìn đường phố mà chỉ nghĩ đến làm sao đến nơi nhanh nhất, ít kẹt xe nhất...và khi đến nơi thì hú hồn vì được an toàn và kịp giờ làm việc. Cứ như thế, hết ngày này qua ngày khác cho đến khi chấm hết đời làm việc.
Mình nghĩ đại đa số người dân đi làm chắc cũng đều giống nhau, lên xe cầu nguyện cho mọi người lái xe an toàn, đi tới nơi về đến chốn, tập trung vào chuyện lái xe chứ đừng lơ đãng làm gì...dù buổi bình minh có khi trời rất đẹp cũng phải cẩn thận hàng đầu.
Bây giờ mình mới hiểu chị Tịnh sao hay chọn đường thường, mình cảm thấy tội cho chị, nghĩ chắc vì chị già rồi, lái xe dở nên không dám đi freeway nữa, chứ đường thường có gì hay mà lái, vừa lâu vì phải ngừng đèn luôn...
Bây giờ thì mình đã hiểu lý do chị lái đường thường rồi. Chỉ vì chị đã có được chút thời giờ rộng rãi nên chị mới được có chút tự do khám phá và thưởng thức những con đường mới. Nhất là chị có i phone GPS chỉ đường nên không còn sợ lạc gì nữa.
Hôm nay, dù lớp nghỉ nhưng m vẫn vào lab ôn bài, gặp bà Phi trong lab, M cho bà cái bánh ú, bà trao lại hai phong cốm. Bà Phi làm tài xế cho chồng đi làm, rồi bà ở đợi chở chồng về nên mới khám phá ra trường học này và ghi danh học đến hôm nay cũng được rất nhiều lớp. Cái tuyệt vời là có rất nhiều chương trình dạy nghề miễn phí, và cấp bằng đàng hoàng. Mình lại phải khen xứ sở này lần nữa. Xưa nay m
đi học đều phải trả tiền nên không ngờ có một trường dạy không lấy tiền. Trường tên là NOCE, North Orange County Continuing Education ở Anaheim đó bạn. Nếu ai ở gần, có thể ghi danh đi học nhé.
Trưa nay, m ra ngoài xe nghỉ ngơi và đợi giờ học tiếp. M lại quan sát cảnh vật chung quanh, nơi này cũng rất êm đềm. Những căn condo chung quanh trường học và những hàng cây với những chiếc lá nho nhỏ bay bay theo gió, con đường Romneya này chỉ có một lane mà vẫn không thấy xe chạy nhiều là sao . Thật là khác với con đường Euclid ngoài kia người xe như thác lũ. Đó đây, thỉnh thoảng có bóng áo xanh và những gương mặt trẻ trung của những nhân viên làm cho bệnh viện gần bên ghé học thêm khiên cho khung cảnh trường học có chút gì đó dịu dàng, gần gũi và đáng quý những người chọn ngành phục vụ sức khỏe cho nhau...
Mình nhìn trong xe có bình thủy nước nóng để làm tách trà lưu động, có gói kẹo dừa ở quê và những thức ăn giúp no bụng cho tới chiều. M ngạc nhiên sao hay cảm thấy đói bụng trước khi vào lớp quá, rồi tự cười nói chắc đó là lý do người ta mới có hai chữ ăn học.
Những ngày tháng hôm nay, quả là rất tuyệt vời.. Cảm giác thanh bình của những ngày gần Tết và niềm vui xum họp cả nhà vào đầu năm mới sắp tới quả rất đặc biệt và đáng trân trọng làm sao ! Cầu mong mọi người được hưởng cái Tết bên người thân yêu và tìm thấy những con đường đến với nhau thật êm đềm và thơ mộng, dù khám phá có hơi trễ tràng một tí cũng không sao...
( cảm ơn các anh chị, bạn ghé ngang nhé )
NganHa1
02-06-2018, 07:02 AM
Lén học với thầy 5 và bạn bè
Hôm qua m đã thử mang hình thật ra để thí nghiệm. m nhập hai hình và đã dùng gôm bôi bớt cửa rào phía sau, quả là một điều kỳ diệu. M hơi sợ sợ vì thấy như mình có phép vì có nhiều chiếc đũa thần của bà tiên...muốn làm gì thì làm với hình ảnh của vạn vật chung quanh. Muốn sáng có sáng, muốn màu có màu, muốn thời tiết và cảnh vật ra sao cũng đều thay đổi được. Có nghĩa là chỉ cần thuộc các thao tác và quen tay cùng dám sáng tạo, thì m quả là có thể làm họa sĩ, vẽ ra mọi thứ m muốn. Có nghĩa là sự ao ước được vẽ những bức tranh tuyệt đẹp như Kinkade cũng sẽ làm được, mà điều gần và thực tế nhất là vẽ thành hình ảnh của sân sau. Một cái sân mà m vẫn chưa biết làm sao cho đẹp mà vẫn tiết kiệm được tiền để thỏa lòng mong ước về một vườn hoa trong mơ cho mình ở cuộc đời này.
Dù m đã biết và đã thấy bà bạn vong niên làm từ lâu lắm. Nhưng m vẫn không có hứng thú học và làm. Rồi nay tình cờ bị ba người quen lôi xềnh xệch vào trường học, một người xô m vào ba lớp computer được hai buổi, m thấy khó định nghỉ. Nhưng rồi thấy chị bạn đã mua parking permit ngay buổi đầu tiên nên m nao núng mà còn chần chừ chưa mua vì còn suy nghĩ. Thứ Sáu không có lớp, vì sợ quê với bạn, m quyết định đến trường một mình để vào lab dọc computer cho quen với môn học, bài học và thực tập cho quen rồi can đảm mua parking permit.
Ai dè vừa mua xong thì chị bạn gọi, nói không thể đi học tiếp nên m đành đi học một mình cho đến hôm nay là được bốn tuần rồi. Một mình một cõi, không còn bạn để nương nhờ nên m phải tự bơi và phải mò vào thư viện mượn text book, lên youtube coi hướng dẫn và vào cả DT để xem hướng dẫn. Nhờ vậy mà m mới học và làm học trò của anh 5 đến 7 năm sau trong âm thầm để xem anh " đưa Thúy sang sông" và tập làm quen với các bước anh chỉ. Vì bắt buộc học cho bài trong lớp nên m chăm chú theo dõi anh 5 dạy và đã thấy hiểu đôi chút và mừng mà chưa dám nói gì để cảm ơn anh. Chị bạn không đi học được nên m nhân xem anh 5, mà nghe nói có pixlr.com xài photoshop miễn phí, liền cho chị bạn hay. Chị mừng quá tải xuống để tự học và không cần mua software tiết kiệm được cả trăm đô la chứ chẳng chơi. Rồi m cũng nói cho một cậu VN học chung lớp biết để lên DT theo dõi và có chiếc đũa thần biến người thân thêm đẹp cho họ vui...
Chắc các bạn và anh 5 cũng không thể ngờ ảnh hưởng và niềm vui của việc anh và mọi người tham gia mục " Hỏi đáp vi tính " đã ảnh hưởng ... ngoài đời ra sao, nhất là ở tận Orange County này với vài học trò VN mà m là một.
HÔm qua m cũng đã ngồi ôn lại bài tập đầu tiên và đã tự làm một mình qua tờ hướng dẫn không được tỉ mỉ từng step nên buổi đầu vẫn không sao làm được. Giờ đây sau bốn tuần quen được đôi chút nên mò lại, thành công với bức tranh đẹp làm bà Phi hỏi nhờ chỉ giúp bà, vì bà nghỉ buổi học đó. Thế là m từ từ chỉ bà từng bước vừa ôn lại, vừa vui vì có thể giải đáp cho bà Phi những câu hỏi của chính mình vào tuần lễ trước và khuyến khích bà cho bà an tâm, đừng quýnh quáng mà hãy tập trung vào bài hướng dẫn của ông thầy là được. Rồi bà Phi cũng hoàn thành được một bức tranh với hai vòng tròn, tô màu rực rỡ trên một nền trời đầy sao. Bà còn cho tên bà lượn sóng với màu mè và kiểu chữ lên xuống khiến bà thật sung sướng như đã học được phép màu. Nói đúng hơn là học cách sử dụng một trong những chương trình photoshop mà bà đã ghi tên học đại trong khi đợi chở chồng tan sở.
https://dtphorum.com/pr4/showthread.php?451-L%C3%A0m-%E1%BA%A3nh-online-v%E1%BB%9Bi-Photoshop-Express-Editor
Triển
02-06-2018, 08:37 PM
Rồi hình minh họa người và sân hoa mộng mơ đâu rồi?
Thú thật hôm qua tui đọc đoạn văn này cứ cười thầm trong bụng sao 7 năm trước tui "hưỡn" thiệt. Bây giờ mà biểu siêng kiểu này lại không làm được nữa. Nhân đây cũng cám ơn mọi người từng hưởng ứng vẽ vời có một kỷ niệm đẹp. :)
NganHa1
02-10-2018, 12:55 PM
Cảm ơn Thầy cho homework.
Mình mua xong cuốn Kinh 42 chương hôm qua. Sáng nay nói chuyện với cô học trò, bỗng tự hỏi rằng tại sao bản đồ kho tàng hay long mạch không chứa trong bìa những cuốn sách nào khác mà KD lại chọn Kinh 42 Chương để giấu ?
Dù KD không nói lý do tại sao, nhưng trong chuyện hầu như từ vua đến quan, và cả võ lâm giang hồ, anh hùng hào kiệt gì cũng đều bỏ tâm huyết và mạng sống suốt đời truy tìm bộ kinh này chứa trong 8 quyển sách mỏng chỉ vài ba trang là sao ?.
Lúc trước m chỉ đọc truyện để thưởng thức như một câu chuyện. Nhưng đến khi nghe thầy PT giảng giải về Kinh 42 chương, m đã nghe giảng và đã tìm mua một quyển. Rồi chị bạn mới quen mượn rồi không cơ hội trả vì đi xa và không có địa chỉ của m, nên giờ m mua lại một quyển sách thứ nhì thay thế, mừng cho chị có một quyển sách hay để đọc lại khi cần.
Giờ đây bỗng một ý nghĩ thoáng qua, cho m câu hỏi mới và sau đó m tự giải đáp theo ý mình. KD chọn kinh Phật để giấu bảo vật, người tranh đoạt chỉ quan trọng cái bản đồ giấu trong bìa sách, kẻ đoạt được là VTB lại không biết một chữ nào, nên không biết kinh sách nói gì để tìm ra điều quan trọng đến nỗi người ta giết nhau tranh đoạt nó.
Rồi chuyện cũng kết thúc ở chỗ một kẻ không biết chữ sau khi tìm ra từng miếng da vẽ bản đồ chỉ long mạch cũng là kho tàng giấu trong bìa kinh, VTB đã hủy bản đồ chứ không đào tìm bảo vật vì sợ đứt long mạch hại bạn là vua. Nhân vật đó chỉ đưa vợ con xa lìa cung điện và những thế lực đối nghịch mà cậu bị lôi cuốn để bảo toàn mạng sống, vẹn tình với bạn hữu và hưởng an nhàn một đời còn lại.
Cũng vì truyện không nói gì đến nội dung thực sự của kinh, mà chỉ nói kinh là nơi giấu bản đồ, người ta được bản đồ là đã lấy được kho tàng vật chất và đã xong. Còn nội dung kinh 42 hầu như KD không nói gì cả, để rồi sau khi nghe giảng xong, và mãi đến sáng nay, khi khoe quyển kinh cho cô học trò, m bỗng dưng bật dậy một ý nghĩ, tại sao m lại quan trọng cuốn kinh này để phải mua lần thứ hai, dù kinh đã được đăng tải lên mạng, ai cũng vào đọc và khỏi tốn tiền gì cả.
Nhưng sáng nay, m bỗng ngộ ra được kho tàng thật sự của kinh này đối với m ra sao qua nội dung của nó, đó là báu vật mà ai cũng có thể sở hữu chứ không phải chỉ có một người như trong truyện mà thôi. Kinh 42 chương bỗng như kho tàng chứa bảo vật là chữ nghĩa trong đó và nhất là qua những lời giảng giải của thầy PT càng làm cho m hiểu rõ hơn được vài điều mà m vẫn luôn thắc mắc mà không dám hỏi ai. Nhất là khi sang những dòng tu bên Columbia, thấy những roi da có móc sắt dùng quất vào người và móc rách da thịt gọi là hành xác, m không hiểu tại sao lại làm vậy, giờ đây sau khi nghe giảng giải bằng một tu sĩ thuộc truyền thống tu khác, thì m đã hiểu thêm về thân phận của con người, phải đối diện với vấn đề rất thực tế, rất người, mà người những người bình thường thuộc bất cứ tôn giáo nào, nếu chọn sống đời độc thân đều phải trải qua. Cũng như đã hiểu vì sao người gặp những hoàn cảnh không may, không thuận lợi trong tình cảm thường biến những năng lượng, những đam mê thành những tác phẩm nghệ thuật, đó là nhờ biến đổi dòng năng lượng ái dục của tự thân để thành hình những sinh mạng mới, gọi là đứa con tinh thần. Còn những người không có tài hoa về nghệ thuật, vẫn có thể nương vào các tác phẩm mà giải tỏa nỗi lòng.
Chỉ là chương đầu trong 42 chương ngắn, đã giúp người ta hiểu được chính mình hơn, còn bao trang còn lại, với tuệ giác của bậc giác ngộ, người đọc còn học được bao điều ích lợi khác nữa. Cho nên dù ý nghĩ thoáng qua tình cờ, có thể đến rồi đi, nhưng m muốn ghi lại vì thấy hơi ngạc nhiên vì sự khám phá này. Có thể tác giả KD chỉ là tình cờ chọn Kinh 42 chương để giấu bản đồ, vì xưa kia kinh sách thường được quý trọng, nhưng sao không là sách của Khổng Lão mà là Kinh 42 Chương gồm lời dạy của Phật. Chuyện đã đọc xong từ lâu lắm, phim cũng đã coi xong và chẳng còn nhớ gì nhiều. Nhưng Tứ Thập Nhị Chương Kinh là sáu chữ Hán Việt mãi làm mình tò mò, gây sự thắc mắc riêng mình, để rồi khi có dịp liền tìm đọc và biết thêm đây là một trong những kinh sách đươc dùng làm sách giáo khoa nơi các trường Phật học không chỉ dành riêng cho người tu hành mà cũng giúp ích cho bất cứ ai muốn học hỏi.
Sáng nay trời khá lạnh và âm u, không dám ra làm vườn sớm nên ngồi ghi lại vài dòng đợi nắng lên sẽ làm vườn tiếp. Làm homework kiểu này thực tế hơn nên mấy hôm nay nhân trời ấm mà bận dọn dẹp sân và trồng một hàng đỗ quyên, hoa của anh Nam chọn làm avatar đó.
ct
dulan
02-15-2018, 12:13 AM
...
Xin chào cả nhà,
...
Dulan xin chúc mừng năm mới Mậu Tuất đến với Theo Dấu Thời Gian nhé!
https://i.imgur.com/nPTygoG.jpg?2
...
Thân mến và chúc vui,
Dulan
...
NganHa1
03-01-2018, 09:54 AM
.
...
Dulan xin chúc mừng năm mới Mậu Tuất đến với Theo Dấu Thời Gian nhé!
https://i.imgur.com/nPTygoG.jpg?2
Cảm ơn Dulan, chúc các bạn năm mới an vui, may mắn và hạnh phúc nhé
...
...
NganHa1
03-01-2018, 09:58 AM
Phải có thời gian dài mới hiểu bản chất nhau để sống hài hòa
Xưa nhà mới, tuổi trẻ, m thích hoa tưng bừng vào mùa xuân và hạ. Nước cũng không thiếu nên trồng thoải mái.
Bây giờ nhà cũ, tuổi " Thanh Tịnh: lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc ...", khí hậu thay đổi ít mưa, nước bị hạn chế nên m phải thích nghi theo hoàn cảnh: Trồng những thứ chậm lớn, ít tốn công chăm sóc, xanh tươi quanh năm và không cần tưới nước mà vẫn sống vui vẻ và nhất là kiệm ước, có nghĩa là nhìn quanh quất trong sân, có gì làm nấy chứ không còn bày đặt kiểu cọ gì nữa.
Có nghĩa là kiểu của má mình ngày xưa...
Thế là sau khi lấp xong hai cái pond trước và sau gazebo để bớt giặc gấu mèo rình cá, m trồng lô hội Nhật lá xanh như ngọc, để khi có hoa thì ngó cao đơm hoa cam đỏ rực rỡ. lá không to và dài bằng lô hội thường ăn, nhưng gai cứng hơn làm bọn coon cũng nể nang đôi chút không dám dẫm lên luống hoa này. Thế là tạm yên.
Mùa hè rồi m đã làm lại cái sân trước và đã tạm ổn với mấy bụi dừa lâu lớn, pymy palm, kentia palm và sago palm cộng với vài bụi hoa sứ và bên dưới trồng hoa vinca, viền quanh ba góc với Indian Hawthorn hoa từng chùm màu hồng xinh đẹp. Chỗ còn trống trải đá cho cỏ dại không mọc được. Bên tay mặt với hàng xóm thì trồng hàng iris trắng và cho vài tảng đá lava làm kiểu. Nhờ vậy mà con voi ăn được đầu và đuôi.
Còn cái sân hông m cũng vừa dọn xong và cho một hàng đỗ quyên uốn lượn theo hàng rào và lối đi. Chỗ góc trong cùng m cho một cây maple Nhật, thêm camelia làm duyên. Ngoài bìa cùng thì mình trồng ba bụi hoa Mộc để có thể ngồi dưới gốc cây mãng cầu mà thưởng thức mùi hương dịu dàng hai lần hoa nở hàng năm. Bây giờ hoa đang nở rộ.
Chỗ giữa của lối đi vòng như hình bán nguyệt nên m trồng thêm ba cây mai để nhớ má, đầu lối đi gần cỗng rào m trồng tiếp hai cây dừa kentia để cho có bóng mát và có chút lá xanh che cái tường nhà hàng xóm.
Nói tóm lại là con voi ăn xong đầu đuôi và một tai phải, còn tai trái m để đồ làm vườn. Còn nguyên phần thân quả là một vấn đề cho sức lao động của người tuổi Thanh Tịnh này....
3-3-18
Cuối cùng rồi cây Uy Nghi cũng được trồng xuống riêng một góc vườn.
Chị Ta vỗ vào thân nó và dặn dò " chỗ này là nhứt hạng rồi nghe you, tui sẽ không dời you nữa đâu.
Uy Nghi biết chỗ này ít nước và đất cứng nhưng Uy Nghi không quan tâm vì đã quen chịu đựng, hơn nữa bộ rễ của nó có thể giúp nó tồn tại, còn hơn trồng ở chỗ đất nước đầy đủ, cao lớn dềnh dàng làm chị lo sợ rồi cho người đốn bỏ hàng loạt như bọn Queen Palm nọ.
Chị Ta đã trồng Uy Nghi chỗ đó từ lúc đầu, nhưng rồi chị tiếc vị trí chiến lược của nó nên đã bứng cậu lên khi cậu vui mừng chưa được bao lâu. Uy Nghi tự nhủ sẽ không để lớn quá tầm kiểm soát của chị Ta như mấy cây Queen Palm nọ. Uy Nghi thấy chị cho người đốn hết cả chục cây queen nhưng vẫn giữ một cây bé trong chậu. Uy nghi biết với tính cách của chị Ta, chị chỉ trồng những cây thấp để tự cắt tỉa chứ không trồng cây lớn nhanh để lấy bóng mát nữa. Cái gì cũng có giá của nó. Giờ đây chị Ta chuộng cây lâu lớn, sống dai, dễ trồng, và chịu nổi sự thiếu nước khi hè tới. Nhất là loại cây chị có thể kiểm soát được. Ngoài ra, chị Ta cũng đang có ý định trồng loại cây xanh, có hình dáng hoặc lá đẹp chứ không ham có trái để rù quyến bọn giặc ban đêm quấy nhiễu.
Uy Nghi nghĩ, với tuổi này của cậu ta, sau vài lần dời chỗ, cậu cũng bớt đi tính khí hung hăng vì đã được thuần hóa, khiêm nhường hơn nên chị Ta mới giữ lại như cứu một mạng sống. Chị đã từng tìm đến vườn cây để nhìn tận mắt dòng giống của Uy Nghi ra sao rồi. Có lẽ vì quá thán phục sự oai nghi của chủng loại nhà cậu mà chị Ta đã quyết định để cậu trong chậu đến giờ. Chứ nếu không thì cậu cũng sẽ mặc tình tỏ hết sự uy dũng là cũng đã bị chị Ta sợ hãi đốn bỏ rồi. Giờ đây, tuổi của Uy Nghi cũng đã chín chắn, lại chịu cảnh đời đổi, ăn nhờ ở đậu trong các chậu thiếu đất, thiếu nước đã quen, nên cậu sẽ thành một loại cây cao vừa phải, mà vẫn giữ được tính chất khiến chị Ta kiêng nể.
Chị Ta lôi Uy Nghi xềnh xệch từ đầu vườn này đến góc vườn kia bằng hai tàu lá duy nhất còn lại của cậu. Cậu thông cảm vì biết chị Ta không thể lôi nguyên cái thùng đất vì nặng quá, hơn nữa, rễ cậu chưa kịp châm nên chị Ta có thể lôi cậu không khó khăn lắm.
Chỗ này đầu tiên là chỗ của cậu, rồi sau đó là chỗ của cây quýt, rồi bây giờ cậu lại trở về vì chị Ta không muốn cây um tùm che cảnh phía dưới đồi, vì thân cậu chỉ là kết quả của những tàu lá dừa mọc thẳng, rồi xòe ra như chiếc quạt nan dài, chứ không là quạt của anh Bờm. Nói tóm lại, tên cúng cơm của cậu là Triangle Palm, nhưng chị Ta đặt cho cậu cái tên mới là Uy Nghi, cũng hay hay...
Chị xin lỗi cậu vì không ưa tính tình hống hách của chủ trước nên đã định dẹp hết những thứ khi nhìn thấy lại kèm với hình ảnh tiêu cực vì chị cũng chỉ là con người bình thường. Nhưng rồi giòng giống kiêu hùng của cha ông cậu đã làm cho chị kính nể và giữ cậu lại đến giờ, đợi thời gian nguôi ngoai và chữa lành tất cả mới mang cậu ra, đặt tên cho cậu là Uy Nghi và để cậu vào vị trí đẹp nhất...
------------3-6-18
HÔm qua m mệt đừ với hai lớp liên tục, phần mỏi mắt, phần ot dạy quá nhanh.
Có điều m đã nhận thấy rõ sự tiến bộ của m sau hai tháng học là bài tập đầu tiên m không biết làm sao và quýnh quáng lo sợ không theo được lớp, thì giờ đây m đã%
NganHa1
03-10-2018, 09:46 AM
Cảm ơn các bạn ghé ngang, ngày vui nhé...
Lâu lắm rồi m mới có hứng thú làm vườn như vầy
M thấy ông Trùm dẹp kb cũng như m dẹp bọn gấu mèo coon.
M đã làm tương tự như ông Kẹ:
- làm rào gai dù xấu cũng đành
- dẹp hồ cá
- dẹp nước uống
- dẹp thác tắm
- dẹp cây ăn trái
- không cho tà tà kéo đến ăn không rồi vung vãi phá hoại
- vậy mà thành công khả quan quá !!!
Sau khi m tuyệt vọng vì nạn kb coon nên bỏ rơi vườn hoang vu, thật là xốn xang làm sao.
Cuối cùng rồi m mới can đảm dẹp bỏ những thứ hấp dẫn bọn coon đến và làm đủ thứ cần thiết ngăn ngừa nên đã bớt được 90%. Hàng đêm chỉ có một con tìm cách leo vào và phải vất vả đào bới ghê lắm dưới các tảng gạch tìm ấu trùng. M thấy chúng hình như không ưa arugula nên sẽ dùng rau này để ngăn ngừa xem có đúng hay không.
Tóm lại, ngủ không được vì mong trời sáng để làm vườn tiếp.
Phải làm xong vào tuần này và tuần tới để cây còn có dịp bén rễ đâm chồi ...
HƠn nữa, m chịu đựng cảnh vườn tan tác đã khá lâu, giờ có hứng vì quyết tâm ở lại trấn thủ. Chỉ có khi nào người ta liều chết liều sống để bảo vệ cái cho mình đất sống, thì m mới hết lòng và lúc đầu tưởng chừng tuyệt vọng, nhưng rồi không còn chọn lựa nào ngoài một lòng bảo vệ vườn tược như chiến sĩ vì biên cương quốc thổ của mình, thì m cũng đã tìm ra giải pháp và có được một cảnh vườn mới toanh, đẹp mắt hết sức với hai tảng đá từ hồ cá mang lên để làm kiểng.
Vui rồi... sáng nay m làm việc dưới cơn mưa bụi...
NganHa1
03-13-2018, 08:14 AM
Chiều thứ Hai về mệt quá nên ngủ sớm lấy sức
Mùa tới chỉ lấy hai lớp, mỗi ngày một lớp là được rồi.
M về chạy tới H Mart thì thấy đã dẹp nên hơi buồn. Nhưng thôi vô thường mà.
Khi về m chiên chả cá, uống nước chanh, trước khi ngủ uống ly 12 loại bột đậu. Nhờ vậy mà ngủ một giấc tới sáng. Thấy bột đậu rất hiệu quả như chị M nói. ngủ một giấc đầy đủ, hồi phục sức khỏe nên sáng nay khỏe khoắn vui lắm.
Tuy những ngón tay có hơi mỏi nhưng m xoa bóp một chút là xong. aquaphor rất tốt.
Có lẽ sẽ mua vài bình geranium cho vào bốn trụ như Armstrong vẫn làm, thấy tốt quanh năm dù treo tuốt lên cao hoa từng chùm màu hồng rất đẹp. Tuổi này thì yêu geranium, hahaha ....
Giờ mua gì cũng để ý đến coon và những bạn thăm vườn ban đêm có phản ứng gì không.
Sáng nay dạo vườn sau khi đã vẽ xong sơ đồ trồng hoa cho rose garden bé bé của m rồi. Chỉ vì chỗ này có nắng và ngay bếp nhìn ra, nên muốn vui vẻ yêu đời một tí.
M biết giàu là gì rồi, m đang giàu loại beard iris, nhưng bọn coon hay đào gốc chúng quá. Cho nên m bỗng có ý tưởng hay, trồng một hàng Japanese long tu viền quan là xong việc. Thông minh ghê...biết coon biết ta trăm trận thắng ....
M dạo sân trước, thấy daylily " đến hẹn lại lên " tựa của bạn trên Phố làm m vui vui, thấy yêu tiếng Việt quá. M sẽ mang daylily trồng vòng quanh bồn hoa hồng. Rồi vòng ngoài m trồng society garlic vì xanh quanh năm và hoa tím cũng đẹp.
Bồn hồng còn lại, nhỏ hơn, m sẽ viền bằng Hẹ xanh bông trắng, vừa có thể làm kiểng vừa ăn được và coon không ưa. giữa bồn hông, m để một bird bath trắng là xong.
Dọc theo viền lối đi, m cũng sẽ cho society garlic, vì dễ trồng, không nước cũng sống và sẽ tạo một một dáng thanh tao.
Còn bìa rào, m đã cho sweetheart rose vừa là bụi, vừa có thể leo hơi hơi để ra vẻ rose garden. M cũng cho một cây bông giấy trong bồn cho lâu lớn và có thể kiểm soát được. Còn chỗ trong cùng của vươn Nhật, m sẽ cho Tử đằng wisteria cũng để trong hai chậu nâu cho lâu lớn, lúc nào cũng là bonsai dễ chăm sóc.
M cũng cho hai bụi lavender oải hương vào gần bìa rào, bên sea lavender, fortnight iris cho có vẻ rose garden. cho một hòn đá làm kiểng là xong.
Phía nối hai vườn hồng và Nhật là môt rosemary tỉa cành gọn ghẽ kiểu topiary, m sẽ cho xuống cây lê Nhật, vì nó đứng thẳng, cành nâu gút mắt lạ lạ, có vẻ sang không um tùm bên cây nhãn xanh là được rồi.
M lại trồng thêm một bụi rosemary bên này lối đi để đối xứng với cây rosemary bên kia, như một cỗng để phân chia hai ranh giới của vườn á âu.
Còn gốc cây bưởi, m đã để các pot bằng đất sét có 10 củ amarylis đến easter ra hoa đỏ, trắng rất to. phía tiếp giáp vườn Nhật, m sẽ cho một hàng Kafir lily, vì xanh tươi quanh năm, dễ trồng và khi có hoa màu cam rực rỡ, lại thích bóng mát nên dưới tàng bưởi, là hay nhất rồi...
Lần này m vẽ ra bảng thiết kế đàng hoàng vì không muốn dời đổi lung tung nữa. Cuối cùng rồi khóa học với anh chàng Gary Alen trên YT cũng có ích lợi ghê, anh ta thích vẽ vòng cung hơn là hình góc cạnh, vì vậy mà thích hợp với cảnh sân nhà m.
Tạm thời m sắp xong sân vườn của m rồi. Kịp thời dể tiếp tục giúp bà Hàng xóm tập thể dục. Bà nói mùa tới bà tạm nghỉ dạy học và xin m giúp, một buổi một tuần cũng được vì bà tập yoga mà chịu không nổi vì đau cổ tay quá. M đang nghĩ cách giúp bà tập mổi sáng từ khi thức dậy đến khi ra khỏi giường là cách m vẫn làm. Cùng với 12 loại bột đậu uống nóng buổi sáng và tối là ngủ ngon, dậy thoải mái.
Cuối tuần này cô bạn PH rủ m đi thiền viên DD để phỏng vấn cho luận án và dự khóa tu, thật là kịp lúc để cho cô tạm vui mắt, chứ sân nhà cô xanh tươi, đẹp đẽ, còn sân nhà m cũng phải theo gương làm đẹp cho cô và cho bà hx có cảnh đẹp để tập thể dục. Vui nhiều...m đi làm vườn tiếp...
tiếp theo ....
HÔm nay m đi Armstrong, mua được những thứ m muốn và vui nhiều
- 4 bình geranium màu nổi bật có thể nói là tuyệt sắc.
- 2 bình gerbera daisy cam và fushcia
- một gardenia thật to, khỏi chờ đợi trồng con mọn nữa
- Một forsythia mai vàng rực cho mùa xuân
Rồi ghé Wholsome, mới hay tiệm đang chuẩn bị dẹp. M biết có thể sẽ có tiệm khác mở mà chưa biết tiệm gì. M mua một hủ mứt cam để lâu lâu uống tưởng niệm, cũng thấy thương thương, tiếc tiếc vì tiệm có nhiều đồ khô khỏi xuống q1.
M có thể làm xong rose garden rồi. Có đủ cây để thực hiện nên vui.
Về nhà xong là m làm một tăng.
Làm đất xong xuôi m lên đằng trước bứng ba bụi daylily và chiết ra từng cây rồi cấy như cấy lúa viền quanh các gốc hồng. hớt tóc cho chúng để gọn gàng dồn sinh lực lớn mạnh cho hoa vào tháng tới.
Rồi trồng cây lê Nhật xuống gần gốc cây queen đã đốn bỏ hè rồi. Những rễ dừa vươn ra như những móng tay bám thật chắc vào mọi thứ chung quanh. M chặt từng rễ và cũng an ủi chúng thôi bằng lòng chia tay với chỗ này đi nhé. M nghe nó nói chỉ vì tía nó tham, được trồng vào chỗ tốt nhất lại không chịu khiêm nhường, chỉ biết vơ vét hết phân, nước và bóp nghẹt sinh lực của các cây bé nhỏ chung quanh nên chủ nhà bất bình vì thấy vườn hồng tiêu điều, cây cối cằn cỗi vì đâu.
Tía nó giống như ông khổng lồ tham lam vô độ, tự tung tự tác như chốn không người vì thấy nữ chủ nhà bé nhỏ nên coi nhẹ, ai dè cái gì cũng vừa phải thì thôi, nên cuối cùng chủ nhà cho người đốn sạch hết và trồng những cây vừa phải như cây lê Nhật, chỉ vươn thẳng mà không chìa ngang dọc nên bà mới an tâm trồng xuống đất.
Tạm bao nhiêu đó xong, bà chủ vào nhà nghỉ giải lao. Bà ta có vẻ hài lòng và sẽ ra đào hai gốc tử đằng lên cho vào bồn cũng để dễ kiểm soát. Bà ta sẽ trồng những cây hoa sứ gọn gàng, biết điều và cho hoa từng chùm thơm thanh khiết.
Bà chủ nhà nghỉ xong ra đào gốc tử đằng lên, cây con bám gốc cây mẹ nên cũng dễ đào. Bà nói với chúng đã có chỗ mới, tuy trồng trong chậu nhưng có nước đầy đủ, cứ ra hoa như trong tiệm là được, không cần lớn quá làm gì.
Cây wisteria có vẻ mừng vì đây là cây mà bà cần trang điểm cho vườn Nhật của bà cho nên cô ta biết sẽ được cưng và mặc tình thả từng chùm hoa xuống vườn cho thỏa lòng mong ước. Chủ nhà xin lỗi vì bấy lâu nay không có giàn đàng hoàng, bây giờ trồng trong chậu, có hàng rào để nương mình rồi. Tử đằng biết mình là cây đinh của vườn vào năm tới, người quen sẽ ghé kề bên nàng ta chụp hình. Nghĩ đến đó mà tử đằng thấy hớn hở chưa từng thấy...
Còn bốn bình geranium, bà chủ cho vào hai chậu đứng trên hai cái trụ chung với hai bình quỳnh chưa đến mùa hoa. Nhờ vậy mà mấy chùm hoa geranium này mới nổi bật lên giữa buổi xế chiều mưa và mây xám.
Trời mưa như dự đoán, bà chủ buộc lòng vào nhà nghỉ ngơi và thưởng thức cây cối vừa trồng. Bà ta có vẻ ấm áp và thoải mái gõ gõ gì đó. Bà ta ăn hạt đậu macadamia và uống nước chanh nóng rồi định tạnh mưa sẽ ra trồng bụi rosemary và lavender xuống để cho xôm . Bà cũng sẽ chọn ba gốc sứ trồng men theo lối đi và sau bốn cái trụ. Bà tưởng tượng đến mùa hè, lá xum xuê rất đẹp làm sân sau sẽ mát mắt hơn năm rồi nhiều. Cũng nhờ mẹ trồng nhiều hoa sứ và cậu em cắt cho nên bà có nhiều sứ lắm, theo bà định nghĩa giàu là có cái gì giá trị và dư giả khi cần dùng. Cho nên bà vui và hạnh phúc với các gốc sứ đang có mà không phải tốn tiền mua.
Sau khi đi vườn cây xong, bà thấy sân nhà mình đầy bông hoa mà tiệm bán rất đắt nên bà tự nhủ trồng cây cũng sinh lợi đó chứ.
chào các bạn ghé ngang, ND, CCG, NB, Thu Vàng, Caprio ... nhé
3-15-18
Sáng nay m thấy thật an bình chỉ vì vườn đã 80% đâu vào đó rồi. Chỉ còn dọn dẹp hai bên patio là kể như xong.
Tìm dấu coon thì đã biết chỗ mới nó chui vào rồi. Sẽ bít lại là xong.
Nó tìm đến chỗ để thùng rác nên m sẽ dời thùng rác ra ngoài xa một chút và rửa thùng thật sạch. Rác sẽ cột thành hai bao chặt để khỏi bay mùi hôi là xong.
Còn chỗ nó đào đất tìm con ngài, m sẽ trải sỏi hoặc dằn đá hay trồng thêm azalea, lô hội Nhật. Dưới gốc Uy Nghi, sẽ dằn một cái khăn tẩm amnoniac thử xem.
Tạm thời để ý đến bạn coon của m thích gì và từ từ giải quyết. Chuyện bây giờ là chuyện nhỏ so với trước kia nên kể như chiến dịch Phòng Vệ đã thành công rực rỡ.
Mừng ghê
Nhất là m không còn sợ bị chóng mặt như trước rồi. Chỉ vì không biết ý của bản thân mình nên nó mới lên tiếng. Nhờ vậy mà m chỉ ra làm vườn khi đã uống một ly ngũ cốc và mặc ấm từ đầu tới chân rồi mới ra sân. Lại để một bình thủy nước nóng, thỉnh thoảng ngừng lại nghỉ và uống. Khi mệt thì ngưng làm, ăn uống đầy đủ, ngủ liền khi cần hồi phục năng lương nên rất mừng vì ta đã hiểu thân.
CÒn buổi sáng khi thức giấc cũng phải xoa tay, xoa đầu và quơ tay chân một chút cho máu huyết lưu thông rồi mới xuống giường.
Chỉ có bao nhiêu đó mà m thấy khỏe và tự tin hẳn lên.
Nhờ mấy năm tập thể dục nên m cũng dẻo dai hơn và không còn mang vớ khi ngủ nữa.
Chính vì vậy mà giờ đây m mới có thể tiếp tục ăn voi và giờ chỉ còn việc vác cặp ngà đi chơi là xong !!!!
------------
3-18-18
Chuyện cỏ dại
Tôi là loài cỏ dại mọc ngoài rào của sân vườn nhà cô chủ nhà nên yên ổn làm một chứng nhân thời đại. Chữ của cô chủ vì cô hay nhân cách hóa bọn cây cỏ và coi chúng như bạn bè hay người thân. Có đôi khi cô còn đối xử với chúng tôi như thần dân của một quốc gia bé nhỏ mà cỏ dại là tôi nếu biết khiêm nhường thì sẽ được để yên, còn nếu không thì cô cũng sẽ ...làm cỏ.
Nếu có ai tới nhà nhìn sân vườn nhà cô mà lắc đầu ngao ngán vì cỏ dại đó đây vô trật tự và cây cỏ điêu tàn. Cô cười nói coi vậy mà chỉ tốn hai tiếng dọn dẹp chúng là xong. Còn cái sân vườn này, cần phải xem thiết kế kiểu gì cho thích hợp với thời đại mới này.
Chữ thời đại mới của cô là ý nói việc khí hậu thay đổi, chỗ cô ở đến hè bị hạn chế tưới nước, hai lần một tuần, mỗi lần không quá mười lăm phút và người ta còn chỉ định bằng con số rõ ràng là cái hóa đơn hàng tháng phải sụt hơn hóa đơn của năm trước như hai lăm phần trăm chẳng hạn. Vì vậy mà sân sau của cô phải trồng như thế nào cho ít tốn nước, chịu được cơn nóng đôi khi hơn một trăm độ F của mùa hè mà vẫn xanh tươi nên cô chủ đã phải nghiên cứu từng vị trí của sân vườn và cân nhắc khi chọn cây cối để trồng sao cho thích hợp.
Nhờ vậy mà cô hiểu về mảnh vườn bé nhỏ và thần dân cây cỏ của cô nhiều hơn. Tuy nói là bé nhỏ, nhưng so với các sân nhà hàng xóm, thì vị trí của nhà cô đã cho một hình dáng đặc biệt và rộng gấp ba lần sân hàng xóm, trừ nhà sát bên
Vì sân rộng mà không mướn người làm vườn nên chủ nhân phải tự tay làm mọi thứ.
Sáng nay, sau hai ngày dự khó tu mùa Xuân ở tổ đình thiền viện Rừng Trúc về, cô chủ ra thăm từng bụi hoa đã trồng cả tháng nay và mới tạm xong buổi chiều trước khi cô đi. Sau hai ngày vắng bóng cô chủ, giờ đây cỏ cây đều mừng khi thấy cô dạo quanh. Cô thấy bụi hẹ và cây rosemary bé mới trồng xuống chỗ anh Coon hay đào đã bị nhổ lên, vứt sang một bên, cô mĩm cười nói à thì ra Coon không sợ mùi hẹ hoặc mùi rosemary tí nào. Có lẽ vì đã hết đất kiếm ăn, nên dù bịt mũi với anh Hẹ và hơi rát tay với chị Rosemary, anh Coon ta vẫn vì bản năng sinh tồn mà đào tìm mấy con Ngài béo bở đang nằm co tròn dưới lòng đất dưới gót chân anh chị đó đứng.
Nói tóm lại, cô chủ đi vòng quanh, gọi là thanh sát tình hình, thấy có ba chỗ bị đào ở chỗ vườn Nhật. Tôi thấy cô cười thú vị và nói : được, ta chưa xong mà, vì còn phải vải lưới trải xuống rồi trải sỏi lên mới xong lối đi cho vườn kiểu Nhật này, để xem ai còn đào bới gì được nữa hay không !!!
Xong xuôi, cô kiểm tra lại xem hàng rào có chỗ nào tiện cho Coon chui vào thì thấy dù đã chèn ba chỗ, vẫn còn một chỗ dọc theo hai chấn song rào sắt, là còn hở lưới mà hôm trước cô chưa kịp chèn hết nên chắc chúng đã vào từ chỗ đó mà thôi.
Cô nói, sẽ chèn chỗ trống đó hôm nay và đã tìm ra được vài cây cọc tre để đóng xuống. Cô ta biết bọn Coon sẽ leo rào, nhưng nhọc công hơn, nên chúng sẽ phân tán sang nhà khác và giặc vào vườn bớt được chút nào hay chút đó. Cô nói tội cho các cây kiểng ở vùng biên giới Rào Sau này quá. Chắc đêm về là nơm nớp không yên như lòng cô chủ lo cho thần dân của mình vậy đó. Cô nói đây là tiền đồn, không thể nào để bọn giặc Coon lộng hành mãi được. Trước kia, chủ mới của khu đất trống phía sau đã thương lượng xin cô cho nhường một khoảng đất Sau Rào để ban xuống lài xuống khi họ xây nhà mới. Cô cùng bà Hàng Xóm đồng lòng giữ dãi đất đó lại nên giờ mới có chút yên tĩnh và riêng tư. Nếu không thì từ sân sau, cô sẽ nhìn xuống đồi và người ta cũng sẽ thấy cô làm vườn trên này.
Cũng nhờ giữ được dãi đất Ngoài Rào đó, mà diện tích nhà cô mới còn rộng và giá trị của nhà thêm tăng. Vì chủ trước có nói đã phải tốn thêm một số tiền mới được vị trí và diện tích sân vườn sau như thế, chứ không phải tự nhiên mà có.
Cho nên cô chủ đã rất hài lòng vì mình đã quyết định đúng khi bảo vệ đất đai lãnh thổ nhà cô, bà Hàng Xóm cũng mừng nói sân sau nhà quá bà hẹp, nếu để cho họ ban đất xuống, bà sẽ hết còn ngồi đọc sách yên tĩnh và riêng tư sau vườn.
-----------
3-21-18
Cuối cùng rồi cỏ dại tôi cũng thấy cô chủ mang chị Jap boxwood về vườn
Có lẽ chỉ có boxwood mới cho vẻ đài các và sang cả của landscape mà bây giờ cô chủ mới nhận ra.
Nó như sự yên tĩnh và lâu bền của cảnh vườn vì sự lớn chậm và không vội vã gì của nó. Theo ngày tháng, những loại cây cảnh khác có thể thay đổi hình dáng hoặc tàn đi theo mùa. Trong khi boxwood vẫn với những chiếc lá bé bằng đầu ngón tay út, tròn như ngọc đã lên nước xanh bóng mượt mà. Nó không vội vàng cao lớn mà từ từ thoải mái lớn như thể mãi mãi ở giữa tuổi thanh xuân với dáng vẻ khiêm nhường, vừa phải để cho người dễ dàng quyết định, hoặc làm đường viền quanh lối đi một cách giản dị nhưng cầu kỳ, nó khiêm tốn làm nền cho mọi thứ như cái phông làm nổi bật những thứ khác trong khi nó mới là một trong những yếu tố quan trọng nhất của khu vườn.
Nó có thể uốn thành hình bonsai nghệ thuật, nó có thể dụm ba cắt tỉa gọn gàng thành một khối tròn trang trọng trước cửa nhà hoặc xếp thành hàng đứa lối người vào những nới đã được chủ nhà âm thầm và tế nhị định sẵn một cách thân thiện và cẩn trọng mà vẫn giữ được những phút yên lặng cần thiết để khách có thể chiêm nghiệm và thưởng thức cảm giác êm đềm, gần gũi của cảnh vật chung quanh.
Boxwood được người sành điệu ưa chuộng từ thuở nào mà người bình thường không để ý. Chỉ khi nhìn những bức tranh của những khu vườn sang trọng, đài các, họ mới thấy dáng vẻ của boxwood đó đây ẩn hiện. Chỉ vì muốn trồng boxwood, thường là nhà có sân vườn rộng để chỉ trồng boxwood làm cảnh, làm biên giới xanh tươi để cho bồn hoa thêm độc đáo, hoặc cho vẻ bí mật sau cái cỗng với hàng boxwood chắn ngang một cảnh rừng xanh tươi phía xa xa...
Vừa đẹp vừa sang, không tàn phai theo năm tháng mà càng đẹp và càng giá trị hơn. Nó làm nền cho các hoa khác, nó tạo dáng đặc biệt cho sân vườn làm cho vườn yêu kiều, mềm mại hơn và hoàn toàn cho một không khí khác hẳn những sân vườn nhà chung quanh nếu biết dùng boxwood tạo nên nghệ thuật sống. CÒn như chỉ trồng dọc hàng rào, ngay hàng thẳng lối cũng là một cách tuyệt vời che đi chân rào trống trải, như mang hài xanh với vớ cao làm cho rào mát mắt hơn.
Chiều qua cỏ dại tôi mới thấy cô chủ thật sự mang nhiều bình boxwood về. Khi thì ướm chỗ này, khi đặt chỗ kia.
Cuối cùng rồi hình như cô chủ sẽ cho các anh chị boxwood này đứng viền quanh tảng đá từ cái pond và chia bên cây bưởi với vườn Nhật ra một cách uyển chuyển khiến cho chưa trồng xuống mà anh chị boxwood cũng hài lòng làm thành hình chữ S lài che bớt lối đi bằng stepping stone xám xám từ gazebo cẩn dài đến cây bưởi là hết phần của vườn đông phương này. Cô chủ giờ dùng chữ đông phương chứ không dùng vườn Nhật nữa vì cô đã phải thay đổi nhiều thứ cây và decor vì không muốn mua thêm cái mới mà bỏ cái cũ như cái wishing well, hay những cây ăn trái mà cô quyết định để trong chậu làm kiểng cho chúng không bao giờ cao quá đầu thay cho những loại cây cảnh khác.
Cô nói sẽ cho các anh chị đỗ quyên mặc tình đứng dọc theo thềm đã có sẵn dọc Rào Sau, để khi các anh chị azalea này trưởng thành, cũng bò vào lối thềm một tí và che bớt đi sự trống trải của nền thềm ximang đó khiến cho góc vườn có vẻ rộng và sâu hơn.
CÔ chủ phải dùng anh chị boxwood để phân chia vì cô đang phân vân chọn stepping stone cho khu vườn hoa hồng.
CÔ lên YT xem người ta làm pathway ra sao với mọi loại gạch, đá có sẵn. Cuối cùng cô chọn stepping stone kiểu thiên nhiên để dễ cẩn xuống và không cần dụng cụ nhiều.
Cô nghĩ đến những viên gạch có sẵn ở nhà và những nền đã lót xong. Phải làm sao cho hài hòa cũ mới để không phí phạm cái đang có. Chỉ vì stepping stone hơi nặng nên cô phải để từ từ. Quan trọng là cái landscape cần cho đẹp và lạ mắt để làm tăng giá trị của căn nhà. Cô biết mình không muốn tốn vài chục ngàn làm lại landscape và cẩn gạch mới. Nhưng cô vẫn có thể nghiên cứu để thiết kế ra một bức tranh độc đáo với diện tích và hình dáng độc đáo của khu vườn này. Chỉ vì nó có hình tam giác vuông nên cô phải làm cái gazebo ở góc cuối cùng , rồi thác nước, rồi hồ cá chạy quanh gazebo. Bây giờ cô làm vườn Nhật một bên Rào Sau vì có bóng mát và muốn cho cảnh hữu tình thay vì trồng cây ăn trái um tùm bị bọn anh coon và sóc phá hoại hàng đêm, khiến cô không còn vui như lúc ban đầu. Giờ đây cô hoàn toàn lấy lại niềm vui ngày xưa vì cô bất ngờ thử làm một loại vườn khác, hợp với hoàn cảnh mới và để ý đến xung quanh từng ly từng tý. Nhất là động tĩnh và tâm tính của các anh coon.
Sáng nay cô chủ dạo vườn, không thấy dấu vết gì của anh coon, đó là nhờ cô đã chèn bít hết các lỗ hỗng dưới chân rào, các anh lười leo lên nên đã sang các vườn nhà khác kiếm ăn.
NganHa1
03-24-2018, 04:44 AM
Có những niềm vui...
HÔm nay m sẽ bắt đầu trang điểm cho cái vòi và cặp ngà của Voi Vườn.
Một niềm hân hoan khó tả vì đây là thử thách lớn nhất của sân vườn. Một góc bí mật sau hai cánh cửa luôn đóng kín của gazebo. Nhưng m đang hăm hở vén màn bí mật đó.
Hân hoan vì hôm nọ dọn dẹp, m thấy một nhánh Hoa Giấy đong đưa với một màu pha cam khiến m ngạc nhiên tưởng là chùm hoa giấy màu Tím hồng đã đổi màu khác. Ai ngờ xem kỹ, thì ra là từ một nhánh cây hoa giấy thứ nhì m trồng từ lâu và đã quên lãng ở ngoài rào.
Khi nhìn hoa vẫn vươn lên chào đón m trong tình cảnh đầy thử thách của sân vườn hoang tàn và lòng m cũng đã nản chí vì giặc coon mấy năm qua khiến m bồi hồi cho sự trung kiên của những loài hoa giấy.
HÔm nay sau khi tạm xong với sân Ngoại diện. M bỗng nhớ đến góc vườn còn phải làm và phải làm sao trừ giặc coon để góc vườn này hưởng thái bình cho bõ những ngày đau đớn âm thầm bấy lâu.
M đã lấp xong hai cái pond trước và sau gazebo. Pond trước, m đã trồng cana một loại hoa kiên trì sống sót dù đứng trong bùn hay chỗ khô hạn. Nhưng Cana không có mùi hoặc gai làm Coon nản lòng, nên m để thêm một bụi xương rồng trấn giữ nên coon bớt bén mảng. Rồi khi m giành hết đất phá của chúng bằng cách trồng thêm azalea thì chúng bắt đầu rút vào Tuyến đầu là cứ điểm bí mật dù m đã trồng cactus để tạm ngăn bước chân giặc.
Nhưng hôm qua m xem xét vườn, thấy chúng không còn phá chỗ cũ mà đã bắt đầu thử tay nhổ cactus để đào ngài. Chúng có mũi thính để đánh hơi ngài vì khi m đào đất trồng azalea thì có thấy những con ngài cuộn tròn nằm sâu dưới lòng đất chứ không phải chúng đào phá mà là tìm thức ăn.
Cho nên m quyết định sẽ lót gạch hết cái pond sau cho sạch và dễ quét dọn. M có thể sẽ thử làm bonsai và chọn nơi góc bí mật này để thử xem sao.
Nhưng đầu tiên là phải clean up, làm rào cản giặc coon và lót gạch rồi mới nói chuyện khác.
Clean up thì m đã làm được 90% rồi. M đã dọn hết những pot nên nhẹ gánh nhiều. M là người làm việc có phương pháp nên sân mới được như bây giờ. BÂy giờ còn chicken wire và những cành rose tree khô đặt trên Giả sơn để chống giặc. Những thứ này không thể dời đi được mà phải tìm cách khác hiệu quả thật sự chứ nếu không thì phiền lắm.
Cho nên việc đầu tiên la m sẽ huấn luyện những cành hoa giấy dọc theo rào để vừa làm đẹp vừa có gai chống giặc. Còn bên tay trái, m sẽ trồng hoa giấy thứ ba, chỉ là phải tự tưới vì không có hệ thống nước bên này. Nhưng không sao, vì hoa giấy cũng dễ sống và có thể chịu đựng được hạn hán khi hè tới.
M đã thanh sát một vòng, đúng như dự đoán, giặc đã tập trung ở tam giác Giả Sơn và đào dọc theo vòng đai Creek giả là Cánh Cung chứ không còn lên sân trước hay những nơi khác. Có điều quanh gốc Uy Nghi chúng vẫn bới lên và nhổ phăng gốc Rosemary. Ngẫm nghĩ hồi lâu, biết không phải chúng phá chủ nhà mà chỉ là kiếm ăn.
Cô nhìn ngoài rào, thấy cũng đầy lổ hang đó đây do cuộc mưu sinh mà ra. Nghĩ vậy rồi chủ vườn thấy loài nào cũng vậy, đều tìm cái sống. Như những bác Queen palm, tuy đã bị đốn mà rễ vẫn còn tươi rói, có mặt khắp nơi trong sân vườn như mạng nhện với những móng vuốt bám chặt mọi nơi như móng diều hâu và như bàn tay phù thủy làm cô chủ cũng phải rùng mình thương cảm cho các cây rose tree cằn cỗi vì bị hút hết sinh lực một cách bí mật ẩn tàng dưới mặt đất mà cô nào có ngờ được.
Mãi đến khi đào xới trồng hoa thì cô mới thấy vô cùng vất vả để đào và cắt bớt rễ, chỉ đủ chỗ cho hoa trồng xuống. Cô nói thôi sức người có hạn, đào như vậy cũng là hay. Những cây trồng xuống sẽ phải tự sinh tồn trong điều kiện eo hẹp đất đai, miễn là trồng xuống vẫn đỡ hơn giữ trong chậu vì sẽ thiếu hơi đất.
CÔ vừa chặt rễ dừa vừa an ủi chúng thôi hãy an lòng ra đi nhé, để nhường chỗ lại cho những loại hoa cỏ khác. Rồi cô cũng dỗ dành loại hoa mới trồng xuống, khuyên chúng hãy cố vì nhau mà sống, vì đã có duyên được cô chọn lựa về sân nhà của cô, thì hãy gắng vượt qua thử thách về đất và nước hiếm hoi.
Trong khi chờ đợi xem ban tham mưu Não sẽ ra kế hoạch gì với góc vườn Mật đó, thì cô chủ đang tìm hiểu về họ Geranium mới hay dòng họ này thích nắng và ăn chịu với đất khô hạn chứ không giống như các tiểu thư Azalea chỉ thích bóng mát và không chịu thiếu thốn nước tắm. Cho nên cô chủ đã chọn chỗ mát và có nhiều drip quy tụ. Còn Geranium, cô sẽ cho trồng trong bồn hoa hồng vì nghe nói Geranium giúp bài trừ các bác sâu bọ thích bám anh chị Hồng nên vừa làm đẹp cho sân vườn nhiều nắng, vừa làm bảo vệ cho các người đẹp HỒng Hoa, một công hai chuyện nhất là lại dễ trồng và màu sắc cũng rực rỡ không kém gì Azalea trong bóng mát.
Thật là một khám phá bất ngờ của cô chủ, dù chân lý hiện rõ sờ sờ trước mắt. Có lẽ vì chúng ở ngay bên cạnh hàng ngày, nên cô không để ý hoặc coi tầm thường chăng. Giờ đây cô mới thấy " loài người khôn hơn mỗi người", như lời ông Will Durant đã nói trong quyển " Bài học cùa lịch sử ", thế là cô tìm những cây người ta trồng đầy chỗ công cộng mà mang về trồng như Fortnight lily, như Lily of the Nile, như Day lily, như Geranium, như Society garlic hay Rosemary .... ở nơi đất có nhiều nắng, ít nước. Còn Kafir, Tree Fern, Kafir lily, New Zealand Tea thì trồng chỗ bóng mát, có nước chút đỉnh là hạnh phúc rồi. Còn boxwood có thể sống được cả hai nơi, nên cô chủ đã làm một đường viền quanh nền patio, va cũng gần hết một phần chu vi vườn sau nên cô chủ đã thấy rõ hình dáng vườn nhà mình quả thật vô cùng đặc biệt.
Chính vì vậy mà rất khó thiết kế nên sân vườn nhà cô là thử thách lớn để làm sao cho đẹp mắt mà không dễ gì có một cuộc đất đặc biệt để chủ nhà ra tay vẽ nên một bức tranh sống động và độc đáo bằng cây cảnh thực sự.
Cũng nhờ bọn coon, rồi nản lòng bỏ cuộc, rồi nhờ học photoshop, định vẽ khu vườn bằng tưởng tượng. Nhưng sau đó cô chủ bỗng nổi máu anh hùng nhủ thầm, tại sao không làm khu vườn thật mà lại vẽ tưởng tượng thì có được gì. Nếu trong hình đẹp như các tuyệt sắc giai nhân của thời xuân mộng mơ vừa chớm, còn thực tế thì chỉ là một cảnh hoang tàn của khu vườn mùa đông lại bị chiến tranh Coon tàn phá thì thật là xót xa quá. Cho nên phải nghiên cứu xem có cách gì nữa không để sống vui, sống hùng và sống can đảm trong hoàn cảnh muôn loài đều tìm miếng ăn và đất sống.
Cho nên dù cuối cùng cô chủ có thông cảm với bọn Coon, bọn Sóc hay bọn Opossium, và chính các cây Queen palm, cô vẫn phải tìm cách di dời, đốn bỏ hoặc làm rào, trồng cây có gai, dẹp hồ cá, dẹp thác nước, không trồng cây ăn trái để chúng tìm đến nơi khác, dù là sân nhà hàng xóm cũng vậy. Thì ra cuộc thế ở đâu cũng thế...Ta đẩy chiến tranh ra khỏi sân nhà thì giặc sẽ đi đâu tìm sống... Thôi thì cũng đành chứ biết sao, chuyện lớn quá ta không làm xuể, để tự mỗi nhà phải biết bảo vệ sân vườn của mình mà thôi...
Nghĩ đến đó, cô chủ nghĩ thầm mình đã chịu đựng nhiều rồi. Chỉ vì sân nhà cô chủ có nhiều thứ quá trong khi vườn hàng xóm chỉ trồng cỏ mà thôi. Bây giờ cô chủ thiết kế sân vườn kiểu mới, với cây kiểng coon không ăn được và trải sỏi quanh gốc và những chỗ trống như làm lối đi. Có như vậy thì sẽ bớt đi nạn khủng bố coon rất nhiều. Còn những tấn công lẻ tẻ thì phải chấp nhận mà thôi chứ khong làm sao diệt tận gốc được dù có canh phòng cẩn mật cho lắm thì ban đêm ai cũng phải ngủ, trong khi đêm là ban ngày của bọn giặc coon. Thiên Nhiên đã sắp xếp như vậy để chúng còn tồn tại, chứ nếu chúng lổm ngổm ban ngày tìm thức ăn thì đã bị tận diệt từ lâu vì ai cũng la hoảng.
Cô chủ nghĩ vậy và buồn cười, vì có người đã ở nơi này vài chục năm mà chưa hề biết giặc coon là gì, mặt mũi ra sao. Trong khi cô mới về đã phải đối phó với giặc triền miên. Thì ra khi có người an vui, thì có nghĩa là một số người phải chiến đấu gian khổ, chứ bọn giặc coon luôn có mặt cả trước khi cô chủ đến nơi này. BỌn Coon như dân bản địa, khi ngài Kha Bố khám phá vùng đất mới này rồi dân nước An Lê và tứ xứ kéo đến, thì dân bản địa bị đẩy lùi vào quên lãng, rồi sau này có dành cho đất nhưng trong chỗ hoang vu sa mạc với các sòng bạc nơi đó...gọi là bảo tồn dấu tích. Như người ta vẫn không muốn tận diệt giặc Coon mà chỉ bẫy chúng rồi chở về nơi hoang dã...
NganHa1
03-25-2018, 03:55 PM
CN 3-25-18
Hôm nay căn cứ Giả Sơn của anh Coons đã bị càn quét và dọn gần như là gần xong hết.
CÔ chủ cho các đồng minh Lô hội Nhật và đoàn quân Sọc Rằn Cactus rút về trấn thủ bồn Iris dưới gốc Fuji. Cô chỉ huy mười lao thủ dọn hết những bác Pot emty nest cô đơn vào nhập đội dưỡng lão ở hông hè. Xong xuôi cô cho chicken wire lót hết những chỗ mà bọn anh Coon hay bươi móc tìm miếng ăn. Tạm thời như vậy trong khi cầu viện với Home Depot cho Hoàng Sa phủ lên rồi thêm một đội quân Stepping Stone đổ bộ luôn là không còn đất trống để bới ăn nữa. Với chiến dịch Càn Quét này, chắc đêm nay bọn anh Coons sẽ tức giận điên lên và chưa biết bọn anh ta sẽ trả đũa bằng cách nào hay sẽ leo sang hàng xóm đây nữa.
Xong được phần đầu của chiến dịch Càn Quét này, cô chủ có vẻ hài lòng rồi cô nghĩ đến việc sau cùng là lót gạch làm lối đi và một chỗ ngồi mát mẻ trong mùa hè dưới tàng bác Bưởi và thím Nhãn. Cô chủ bỗng vui mừng nhận ra chỗ thím Nhãn có thể thưởng thức được hết cả sân vườn nên cô nhất định dành nơi đó để đặt chiếc ghế Adirondack trang điểm cho sân vườn thêm vẻ thân thiện.
CÔ chủ sở dĩ để ý đến việc tạo chỗ ngồi ngoài sân vườn vì lần rồi chị Tin ghé, khó khăn lắm mới tìm ra chỗ ngồi mà cảnh cũng chẳng có gì hay ho nên cô chủ quyết tâm không để xảy ra vấn đề áy náy cho cô như thế nữa.
Cho nên lần này cô bắt đầu nhìn ra được cái gì mình cần và khả năng tới đâu mà thiết kế sân vườn. Cô không còn trồng lung tung tùy thích nữa mà phải coi trước coi sau về hướng của mặt trời và hệ thống nước để cây được tươi tốt.
Vì vậy mà cuối cùng rồi thì bức tranh sống động sắp vẽ xong cũng như ba lớp comp còn hai tuần nữa là final vậy đó. Cô chủ không ngờ có thể vượt qua cái thử thách này. Cũng nhờ ông thầy Đức Năm ra đề mà cô chủ mới cố gắng ra tay. Cô thấy ông Năm Đức này có lòng nhưng quá giỏi và thẳng tính nên có hơi lạ vì nghe đâu dân vùng lạnh tánh khí cũng mát hơn dân miền Nam địa. Nhưng thôi, cũng nhờ sợ uy ông Năm Đức mà cô mới dốc toàn lực cho xong bài thi. Trong khi với ông Ago trong lớp, cô chỉ làm cho có làm vì nếu tỉ mỉ cho hoàn hảo sẽ mỏi mắt lắm và hình mẩu là hình của ông đưa ra. Trong khi thực hành với sân vườn, cô không bị mỏi mắt mà làm tới đâu là thấy kết quả bất ngờ tới đó như photoshop bằng cây kiểng sống động thực sự cho sân vườn nhà mình.
Cô chủ muốn nói cảm ơn thầy Năm Đức mà vẫn sợ thầy ra đề khác nên đành im luôn...
NganHa1
03-26-2018, 07:34 AM
Sáng Mon 3-26-18
Thật kỳ diệu vì sáng nay cô chủ không còn thấy dấu vết giặc coon đâu hết. Cô không biết vì cô đã dùng cọc chặn hết các lỗ hổng chân rào hay vì chúng ngừng đến sân vườn đêm qua. Dù sao cũng là một cảnh thanh bình chưa từng có trong bao năm qua...
Cô chủ phải để ý ghê lắm mới nhận ra chỗ hổng vì khi cô đứng nhìn sẽ không thấy lưới rào có thể đẩy ra một khoảng vửa thân hình anh coon nên bọn anh coon đã tông lưới mà vào thoải mái. Cho đến khi cô chủ thấy cái phên cô vừa đặt làm cảnh bỗng bị ngã nhào và cây đèn solar cũng bị rơi lăn lóc ở một góc rào nên cô mới biết là sân sau có ba nơi bọn coon lẻn vào hàng đêm. Nhờ chèn hết lối vào cùng dọn sạch không để đất trồng nên coon thấy không đào trùng được nên đã bỏ đi. CÓ thế là chúng không tới đêm qua vì đã tìm được sân nhà nào khác. Nhưng dù sao cô chủ cũng thấy nhẹ nhõm và lâng lâng vì thấy kết quả giành đất sống của mình đã có hiệu quả. Chứ còn đêm về nơm nớp bóng giặc ẩn hiện và đi ngời ngời trong sân mà không làm gì được lại còn sợ chúng tấn công thì còn nghĩa lý gì. Cho nên bản năng sinh tồn trổi dậy sau khi đã tản cư đến nơi khác vừa tốn kém thêm, vừa không vừa ý với sự ồn ào của phố chợ, nên cô chủ quay lại và chỉ còn một cách duy nhất là quyết tâm bảo vệ sân vườn của mình mà thôi.
Cô phải mở tất cả giác quan, nhất là tinh mắt để xem dấu vết, và tai thính để nghe tiếng chúng giành ăn ban đêm và đúc kết xem cái gì làm chúng chọn sân vườn nhà cô để phá khuấy thì cô mới biết chúng chỉ tìm đất kiếm ăn và sân vườn nào vị trí thuận lợi, canh gác lỏng lẻo, không có quân Khuyển canh phòng thì chúng chọn tới.
Cho nên cô chủ đã nhất định dẹp giặc để rồi sáng nay cô thấy lòng lâng lâng với cảm giác khó tả là sự thanh bình và trật tự ở vùng biên giới Rào Sau. Cô đã cầu viện với Home Depot và họ cũng chỉ bó tay, khuyên cô nên làm hòa với chúng vì chúng rất dữ dằn, đừng làm chúng giận, chúng sẽ tàn phá tất cả với sức của những tên du đãng còn trẻ và hăng tiết. Cô cứ tưởng người Bạch Bản thông minh và hiểu tình hình lại có nhiều vũ khí giúp sân vườn ổn định sâu bọ, cỏ dại vv... sẽ có thể giúp cô trị giặc coon. Nhưng họ cũng đành bó tay nên cô ra về tay không với lời khuyên giải hòa với chúng. Cô càng để yên thì chúng càng làm tới, mang cả dép làm vườn của cô đi ra xa thị uy. Phải xài đến Nguyên Tử Cẩu ư ?. Cẩu cũng không dễ chăm sóc và có những vấn đề khác nên cô chủ phải tìm cách khác.
Cuối cùng rồi đã thành công ngày hôm nay. Cô nghĩ dầu là một ngày thanh bình cung là một ngày thanh bình, sung sướng. Cho nên Hai Bà khi xưa cho dù chỉ giành lại độc lập ba năm nhưng vẫn là ba năm sạch bóng quân cướp nước thì cảm giác của bao loài trong nước thật là sung sướng nhẹ nhõm như thoát một cái ách nơi cổ cả một thời gian dài, rồi sau đó có những vị anh hùng khác đứng lên giành độc lập cho cả một dân tộc thì công lao biết là dường nào...
Cô chủ nhờ sân vườn nhà bé tí, mà hiểu được chút chút chuyện ngày qua, thấy lòng bùi ngùi, man mác...
Triển
03-26-2018, 08:51 AM
Ông Năm Đức nói: "hung sư xuất cao kều". Nghĩa là thương cho roi cho vọt, ghét cho kẹo cho đường. Thầy có lương cao trò mới ra đại úy.
NganHa1
03-26-2018, 01:22 PM
Vậy là cô chủ tôi được cấp bằng đại úy do thầy Lương Cao Năm Đức gắn lon công bố đàng hoàng. Ông không bắt cô chủ trình hình ảnh gì hết bởi vì thấy cô tả với giấy trắng mực đen một cách thiệt thà thì ông biết là cô có ra sức lao động thật sự chứ không phải tưởng tượng. Vậy là ông thầy Năm Đức thật sự có lòng như chị Lucky đã nhận xét.
Tuy ông Năm Đức không ra đề tiếp theo, nhưng thầy Gấu Mèo Coon đã cho bài mới ở sân vườn đằng trước. Nhờ lời vàng ngọc của ông Năm, cô mới nhận ra là thầy Coon cũng ra đề cho cô bấy lâu nay và phải dốc toàn lực để vượt qua thử thách chứ không phải giỡn cho vui.
Tuy vậy, với lon đại úy và lời khai thị :" hung sư xuất cao kều" thầy Năm Đức đã làm sáng tỏ một công án " thương cho roi cho vọt" của người xưa nên cô bớt nản lòng khi thầy Coon đã ra tay ở sân trước. CÓ lẽ vì chỗ công cộng nên Coon chỉ đào bới qua loa gần gốc tree rose để thị uy như nhắc nhỏ đừng tưởng bở, chuyện dài nhiều tập nhá nhá...
Cô chủ vẫn chưa hay được cấp lon vì sau khi " trình pháp" xong với phố, cô liền ra sân trước để mang ba anh chị Tree Rose vào Rose garden của cô chủ. Ba anh chị tree rose này đã được đào lên trồng xuống nhiều lần vì quá xinh đẹp nên mới nhiều nỗi truân chuyên như vậy. Rồi cô chủ sợ ba anh chị đó chết khô nên phải tạm trồng xuống sân trước để có thể hưởng chút nước và hơi đất mà sống còn ở một cảnh vườn kiểu nhiệt đới với các bụi dừa Kentia, Pygmy date palm hay dừa Phượng Hoàng, Thiên điểu, Hoa sứ và dừa Thiên Tuế. Cô có viền ba cạnh của sân giống như cái planter với Indian Hawthorn giờ đây đang ra những chùm hoa màu hồng rất đẹp. Cô lại ao ước có một hàng Hoàng dương Nhật Japanese boxwood, để viền bên trong là cạnh thứ tư dẫn vào nhà. Cô chủ vẫn thấy sân nhà mình thiếu một cái gì mà không nghĩ ra. Đến khi ghé nhà bạn, thấy có hàng boxwood dàn chào đưa lối với những chiếc lá xanh mướt, tròn bằng ngón tay út và cao chỉ tới đầu gối . Thế là cô chủ về nghiên cứu tìm hiểu về dòng họ Hoàng Dương này thì cuối cùng cũng đến Home Depot mang về cho thỏa lòng.
Chỉ trong buổi sáng, cô chủ đã cho ba anh chị tree rose vào pot, còn chị Ngâu cô cũng dời vào trong vì lá chị vàng như người thiếu bệnh gan. Cô dọn luôn ba bụi Ponsetia còn những lá đỏ chói vì cô muốn mọi người để ý đến các chị Indian Hawthorn đang làm show mà thôi. Vì thế cô đào những gốc iris và trồng vào môt chỗ, cũng như các bụi Day Lily cho vào vườn trồng hoa hồng. Cuối cùng cô trồng xong một hàng Hoàng Dương boxwood Nhật xuống.
Cô chủ dọn dẹp thật nhanh vì còn phải trồng các anh chị hồng xuống. Nhưng cô thấy cần để vài hôm cũng không sao vì cô phải tìm chỗ trồng sáu cây ớt chuông ba màu và bụi Quế Thái xuống trước. Cô phải giải ngũ các bác Lô hội và các chị Ngải Cứu để có chỗ cho ớt, quế, hẹ, thì là dill và hai cây dâu strawberry vào hai cái bồn trồng thử năm nay xem sao.
Xong xuôi cô vào nhà, nghỉ mệt thì bỗng thấy được thầy Năm Đức ban lon đại úy nên vui mừng hớn hở...thì ra vẫn là ông thầy có lòng, tận tâm nên vẫn theo dõi xem trò học hành ra sao, hay thì khen thưởng, cấp bằng, còn dở cũng có lời bàn Kim Thánh Thán liền theo tay...
Triển
03-26-2018, 10:18 PM
Thầy và thợ chỉ cách nhau có số tuổi. Ủa lộn cách nhau cái thâm niên nghề nghiệp. Thành ra đeo lon đại úy rồi sẽ không còn bận tâm việc thầy khó hay dễ nữa. Bởi vì leo lên sân sân khấu không biết ai chìm hơn ai. Cao đồ bự con hơn thầy là chuyện thường. Nhưng mà người ta nói cái khó ló cái phê. Nghĩa là nhờ nghía ông thầy cầm thước bảng mà ra đại úy cầm tiểu liên gác sân vườn giỏi, phê hết biết. Chưa nói tới câu Nhất tự vi sư bán tự vi sư. Nghĩa là trụ trì một chùa cũng là thầy mà bán cái chùa đó đi cũng là thầy. Ông Năm Đức làm sao thoát ra cái ngoại lệ tầm thường này được. Hết làm trụ trì chớ cũng ngóng Phật sự. Ai tụng kinh hay hay cũng ghé coi phải do mình bán kinh cho đọc hông để về in thêm mớ mới làm ăn.
NganHa1
03-27-2018, 08:28 AM
Báo cáo tiếp cho thầy ...
Sau một đêm bọn anh Coon đi làm ăn nơi khác, sáng nay cô chủ ra vườn đã thấy bọn anh đổi mục tiêu. Cô chủ vẫn hài lòng vì thấy vùng Giả Sơn đã được bảo vệ chặt chẽ chờ ngày mang anh chị Hoàng Sa và Flagstone về trấn ngự vĩnh viễn là xong. Cô thấy bọn anh Coon cật lực đào dưới chân hai tảng đá cao tới đầu gối mà cô đã khó khăn lắm mới bẫy lên từ từ ở cái pond và đặt ở phía đầu vườn Nhật bé tí. Cô chủ hãnh diện với công trình bẫy đá của cô lắm.
Cũng nhờ nghe thấy Tịnh Phúc giảng hàng ngày, mà cô đã áp dụng phương cách của con Lừa Té Giếng và thành công mỹ mãn. Anh Thạch Lừa này đã được đặt làm kiểu dưới pond từ ngày đầu, đến khi cô lấp ao định đổ đất lấp anh Lừa luôn. Nhưng rồi cô tiếc tảng đá có thể làm được một Rock garden sau này nhưng không biết làm sao tự mang lên. Cô định chi viện anh Mê Cô để nhờ các anh ấy khiêng lên dùm. Nhưng bỗng lời thầy Tịnh Phúc nói về con lừa té giếng bị chủ lấp đất chôn sống, tưởng đã chôn xong ông chủ ghé mắt xem, nào ngờ anh lừa hất đất phủ lên mình rồi dùng đất đó mà đứng lên để thảnh thơi bước ra khỏi giếng. Nhớ tới câu chuyện đó, cô bèn đổ đất và cứ dùng phương pháp đòn bẩy mà xê dịch anh Thạch Lừa từng chút một và cuối cùng anh đã thảnh thơi nằm ở chổ đẹp nhất đầu lối vào vườn Nhật.
Cho nên cũng nhờ có bốn thầy trong đó có một Thiền Tăng mà cô chủ mới cứu được anh Thạch Lừa để rồi mới nghĩ đến vườn Nhật vì phải có đá làm núi giả mà phải khá lớn cở anh Thạch Lừa mới được.
Cô thấy tất cả do nhân duyên mà thành. Cô chủ vốn rất thích những tảng đá trong các cảnh sân vườn nhưng chúng rất đắt và rất nặng nên bao lần đến chỗ bán đá rồi về không. Cũng nhờ thầy Coon phá nên cô lấp hồ để té ra hai tảng đá không nặng cho lắm vì là đá núi lửa, thuộc loại xốp vì bọt nên cô mới bẫy lên được chứ còn như đá núi thì phải thả cận vệ Rít đến cầu cứu ông La Đô và các anh Mê Cô là cái chắc.
Giờ đây cô nhìn khu Giả Sơn thanh bình, lại chứng kiến cảnh vùng Thạch Lừa bị tấn công. Thì ra là vậy. Vùng này yên thì vùng kia có giặc vì miếng ăn và đất sống...Dù sao thì Thạch Lừa vốn là đá cứng nên không hề hấn gì, chỉ lo là các anh Coon đào mỗi đêm một chút thì sẽ thành cái ao cạn vùi anh Thạch Lừa xuống lòng đất. Cô chủ nói được, ta sẽ tẩm nước Tiểu Lang để lót chung quanh anh Thạch Lừa xem sao. Lần nọ, cô thấy có ba con Coyote tuần tiểu sau rào và bọn anh Coon đã trốn biệt trong hầm mấy ngày nhịn đói rất thảm. Chỉ có anh Tiểu Lang mới làm cho Coon sợ hãi mà thôi. Nhưng nhìn các anh Tiểu Lang đi nghễu ngớn ngoài sân rào, cô còn sợ hơn là nhìn bọn anh Coon vì Tiểu lang là dòng họ chó sói mặt mày nghiêm trọng với bộ quần áo xám ngoét như công an chứ không kiểu cọ như dòng họ Coon mắt vẽ đậm, đuôi sọc đen tròn trông điệu nghệ và đỏm dáng lắm.
Ngẫm nghĩ một hồi cô chủ gật gù nói ta sẽ nhúng cái khăn tẩm amoniac Tiểu Lang xem sao trong khi chờ đợi trải sỏi và Flagstone cho lối đi. Còn cách thứ ba là mua thuốc rải để diệt các con Ngài dưới đất vì đó là lý do bọn anh Coon tới vườn này. Nhưng cách này có vẻ sát sinh không hợp với bài pháp của thầy Tịnh Phúc nên cô vẫn ngần ngừ...Những phương pháp diệt sâu bọ bằng hóa chất không phải là điều cô chủ thích làm. Nên dù có bình thuốc xịt cỏ dại, cô vẫn để nguyên. Nhờ vậy mà cỏ dại tôi vẫn ung dung đến bây giờ để làm nhân chứng theo dấu thời gian của cô chủ...
-------------
HÔm nay sau khi sắp mấy viên gạch thành hai bồn bông tròn xong, m thấy khá đẹp nên tạm hài lòng. đợi làm thuế xong, đi chơi về và xem gạch sale sẽ mua một lần.
Hiện giờ m vẫn còn đang chọn gạch, vì đây là cái khó nhất, nặng nề và tốn sức lao động cũng như khó đổi chọn. Cho nên m mới quyết định chọn flagstone cho dễ sắp xếp và không cần cưa cắt, đẽo gọt gì. Có điều phải chọn màu làm sao cho không chói mắt và hài hòa với mọi thứ. M thấy HD chỉ có hai màu, xám và màu tan của gạch. M có lẽ sẽ chọn màu xám và chọn sỏi cùng màu cho hợp với sự thâm trầm, nhún nhường của design Nhật đồng thời cũng là để dịu mắt người nhìn. Nếu chọn màu sáng rất chói mắt khi trời nắng nên m đã vẽ trong đầu một lối đi với flagstone và sỏi dưới các gốc cây như vậy.
Tới giờ m mới biết sở thích thay đổi theo thời gian, tuổi tác và sức khỏe cũng như thẩm mỹ. M phân tích chính m xem tại sao thích vườn Nhật. Có lẽ vì vườn Nhật có nhiều màu xanh, nhỏ nhắn, gọn gàng và có đá, có sỏi, có nước, có hồ cá, có cây đèn bằng đá giống như mái chùa và cách sắp xếp cũng có nghệ thuật để người ta thấy êm đềm, mát dịu và thư thái tâm hồn.
Cho nên m sau khi nghiên cứu online các cảnh vườn Nhật, mới chọn ra vài cảnh m thích nhất thì mới hay m thích đơn giản, cảnh nào rườm ra hay nhiều đá quá m cũng không mặn mòi gì. Cuối cùng m thích cảnh có cái phên và hai tảng đá với cây phong cao vừa màu xanh tươi và những tảng đá lót lối đi trên nền rêu mát mắt. Cây đèn đá để ở cuối cùng còn nước nhỏ từng giọt lên miếng tre đặt trên miệng của tảng đá được ẩn dưới một cây hoa trà cao vừa tầm tay. chỉ có bao nhiêu đó mà thôi. Cảnh này không có ao cá nhưng vì có sàn lót bằng gỗ làm viền, nên mới làm cho cảnh cành thêm êm đềm. M thấy tấm phên chắn ở cuối thì tưởng là cảnh của nhà quê VN. Nhưng sau đó mới biết là cảnh bên Nhật.
Không xa hoa, hào nhoáng, không hiện đại tối tân, nhưng làm cho m thấy cứ phải ngắm nghía mãi và cuối cùng cái design của vườn Nhật sân nhà m na ná như trong tranh.
CŨng hai tảng đá, cũng một cây sau tảng đá nhưng m đã để cây mulberry cột vào thân cây mận đã bị cưa vì trái dở quá. Nhờ vậy mà cây mulberry mới đứng vững vì m cũng không muốn trồng cây mulberry xuống vì sợ nó lớn quá. Cho nên cứ để vậy mà đẹp. M cũng đã trồng cây mapple tía bên gốc mận. Cây maple này m vì không biết tỉa nên đả cắt cụt nó nên giờ thấy m quá dở sau khi thấy người ta làm bonsai cũng với cây maple thật đẹp. Giờ m thấy cứ google là tìm được các bài học trên youtube rất ích lợi. Nói tóm lại, chỗ vườn Nhất của m là một hình tam giác dọc theo rào và dọc theo cái ao cá vừa lấp. Chỗ đỉnh của tam giác m cho cây Uy nghi, hai bên m cho hai cây Sago và fern xanh tươi và dọc bên chân của các cây là đỗ quyên azalea. Trấn thủ gần ngoài cùng là hai hòn đá to cũng có hai vòng azalea lượn quanh, sau cùng là lối vào mở ra như cái loa. Nhìn giống giống như mẫu hình của trong bức tranh vườn Nhật. vì vậy mà mới coi được chăng... Còn cây cầu gỗ, m đã để bên trong gần hàng rào. Cây đèn đá m cũng để trong cùng, sau cây uy nghi và thế bằng cái wishing wells gỗ, nhờ ở xa nên trông cũng hay hay.
M thật là vui mừng vì cảnh vườn Nhật này, nó yêu kiều ngoài tưởng tượng của mình. Nó như đứa con tinh thần m vừa tạo dựng xong một cách bất ngờ từ những thứ mình có ngoài azalea là m mua cho bóng râm và mùa đông cho hoa tươi rực cả một góc thiếu nắng khiến cho thêm vẻ đẹp đẽ và thân thiện. Nếu không sẽ qua thâm trầm và hơi lạnh nếu chỉ toàn màu xanh, vì cây tiêu cổ thụ ngoài rào đã cho một bức màn xanh rất thơ mộng rồi. Vì thế mà m phải cho credit công là bức tranh vườn Nhật m đã thấy chứ không phải tự vẽ mà không có hình mẩu.
Cuối cùng rồi m cũng theo kịp chị Tịnh hồi nào không hay. M không để ý khoảng vườn nhà chị cho lắm nhưng giờ mới thấy chị cũng thích tạo cảnh vườn Nhật, có cầu gỗ, có cá vàng cá chép, có cây azalea, có cây mộc lan tím, cây red bud và vài cây hoa đào. Chỉ thiếu maple, còn đá cũng không có tảng nào to vì chị cũng khiêng không nổi. Chị có đặt tượng Phật Bà ở một góc và cây đèn đá nhỏ ven ao cá....
M viết tới đây thì ngưng tay và mang cây hoa đào trồng đúng chỗ của nó là ở một bên lối vào vườn Nhật. Còn một cây nữa, m mang ra gần cây Uy nghi là chỗ cuối cùng để cây đào ở đó làm bonsai vì chỗ lý tưởng cho cây loại này. M thấy m thật giàu có vì đầy đủ cây cối để mặc tình trồng thỏa thích. Bốn cây hoa đào con là hậu duệ của hai cây đào hồng và đỏ. nên m mới có dư giả mà trồng thoải mái. Vậy là vườn Nhật của mình có đủ bộ bình tích rồi đó với hai cây hoa đào Nhật trấn ở hai lối ngoài cùng. Tuyệt thật ...
NganHa1
03-29-2018, 09:13 AM
Sáng nay cô chủ có vẻ thoải mái hơn vì không thấy dấu các anh Coon vào đêm qua.
Cô biết chỉ là tạm thời vì các anh ấy sẽ quay lại nay mai nếu không có mối béo bở khác. Nhưng cô chủ giờ đã không còn quá lo lắng đến các đặc công Coon nữa vì cô đã có giải pháp sau khi đi chơi về sẽ thi hành ngay. Mà dù cho anh Coon không đào phá kiếm ăn, thì cô cũng sẽ trải lưới nylon rồi đến miếng chận cỏ dại và sau cùng mới gắn các chị River Rock tròn mịn như các quả trứng gà màu xám xanh rất đẹp quanh các gốc cây và sỏi giữa các kẽ hở của các chú Flagstone.
Cô chủ quyết định dùng Flagstone vì vẻ nghệ sĩ không bị gò bó vào khuôn khổ mà vẫn cho người ta cảm giác thoải mái và hợp với cảnh vườn của cô chủ hơn là các nàng Gạch Nung. Nhất là cô không cần phải dùng cơ khí để cắt xén các anh Flagstone mà chỉ sắp xếp cho các anh dạo quanh sân theo ý cô là được rồi. Cô cũng sẽ dùng các anh Flagstone làm chỗ để ghế ngồi cho đàng hoàng, đó là ngã ba cũng là lối chánh để nối giữa hai cảnh vườn Á Âu nghĩa là Nhật và Rose Garden, giữa bóng râm mát và nắng ấm của hướng Tây nơi rose garden bé tí của cô.
Cô tình cờ khám phá ra nơi làm chỗ ngồi vì lúc dừng cuốc nghỉ mệt, cô bỗng nhận ra mình đang đứng dựa lưng vào thiếm Bưởi nhờ bóng của thiếm khiến cô dễ chịu và thích thú lắm. Cho nên cô mới để ra một khoảng đất trống nối liền hai cảnh vườn để vừa hai cái ghế và một cái bàn nho nhỏ. Một bên cô chủ cho chị Rosemary đã trưởng thành và nhờ cắt tỉa, nai nịt bằng các dây dù nên đã vào khuôn khổ với hình dáng xinh xắn. Bên đối diện lối đi cô cho người đẹp tên Hoàng Ngâu thơm dịu dàng đứng giữa bồn bán nguyệt, nhờ vậy mà vừa có cảnh đối xứng vừa có thể ngồi thưởng thức mùi hương của cô. Một mùi hương khác với các nàng hoa Mộc ở hai bên trụ chánh của lối ra vườn.
Cô chủ dự định sẽ trồng chị Đào Hoa kế bên chị Rosemary để tượng trưng cho cỗng vào vườn Nhật và sẽ giữ cho chị Hoa đào cũng luôn vừa tầm cho đẹp như bonsai. Có thể cô chủ sẽ trồng luôn cả pot xuống đây là nới có bóng râm và có đầy đủ nước nên sợ chị Hoa đào trồng thẳng xuống đất rồi tung hoàng làm cô chủ kềm không nổi.
Cô chủ duyệt sơ cái final design trong đầu một lần cuối rồi vào nhà ăn uống cho đủ sức cũng như đợi nắng sáng lên cho bớt lạnh rồi mới chuẩn bị ra vườn.
Cô biết phải giữ ấm, ăn uống đầy đủ và khi mệt thì nghỉ với tách nước nóng. Nhờ vậy mà cô thấy mình có sức khỏe hơn mười mấy năm về trước. Cũng nhờ cô tập thể dục trong vòng bốn lăm liền nên dẻo dai hơn. Nhưng tập thể dục không có nghĩa là không bệnh nếu để lạnh, nhịn ăn và tập thể dục hoặc lao động quá sức thì cũng chóng mặt và bệnh như thường. Giờ thì cô biết tại sao bố cô khi xưa thích ăn cháo nóng vừa nhẹ nhàng vừa ấm áp.
Hôm qua cô đã mang một đóa hoa Mystic Gardenia Lài thật to vào chưng nơi bàn thờ cha má rồi cô vào nghỉ trưa. Thiu thiu ngủ cô thấy bố cô đang ở ngoài vườn trước nên cô định ra mở cửa thì choàng tỉnh ngủ, dù sao cô vẫn thấy cảm động. Cô nghĩ thế giới nào có cảnh riêng biệt của thế giới đó, cho nên để tới lúc đó rồi sẽ vén màn bí mật cũng không muộn. Giờ đây thỉnh thoảng có gì đăc biệt, một đóa hoa, một chung trà ngon, hay làm xong các bánh má hay làm thì mang một đĩa nhỏ lên bàn thờ gọi là trình bày vở đã thành công ra sao vậy thôi.
Nắng đã lên ấm áp, cô chủ ngừng bàn phím và ra sân. Cô phải hoàn thành tất cả hôm nay rồi còn dọn dẹp nhà cửa trước khi đi chơi một tuần với chị em và các cháu để đánh dấu kỳ nghỉ mùa Xuân này...
-------------
Chuẩn bị xong cô chủ thực sự đã photoshop sân vườn lần nữa bằng Move Tool là Thủ Túc và bác Xuổng là Sponge, Burnt hay là Eraser tool.
Cô đã hoán vị Ngài Bưởi với Nàng Tuyết đào.
Thế là nàng Tuyết đào sẽ đứng gần với cái gazebo mà khi về cô sẽ sơn màu nâu cho thành tea room của Á đông và dịu mắt hơn cũng như thích hợp hơn vì cái tea room này như cái phông cũng là một phần của design mà cô chủ không để ý trước đây.
Rồi khi cô xem người ta dạo vườn Hirawaga ở San Francisco, nói về tea room thì cô mới thấy thì ra mình cũng có cái gazebo làm chỗ ngồi thiền hay uống trà cũng hay lắm chứ.
Cho nên cô nhớ câu nếu bạn liệt kê hết cái bạn có, bạn luôn thấy có lời. Count your assets you always see a profit. Bây giờ, với cái lời bất ngờ là tea room làm cô chủ vui hẳn lên vì xưa kia khi trời mưa, cô hay vào gazebo ngồi nhìn mưa và vô cùng thích thú. Rồi giặc Coon kéo về cả đàn tấn công giả sơn với cá cùng thác nước nên cô không màng gì vườn sau nữa.
Giờ đây cô đã thấy đi chỗ nào cũng vừa tốn kém, vừa ngủ không ngon và thoải mái bằng ở nhà nên cô phải quyết tâm giành quyền sống, không để cảnh tấn thoái lưỡng nan đi về lận đận nữa. Nhờ biết Coon biết ta, nên cô đã bắt đầu giành được thắng lợi và đẩy lui bọn anh Coon sang kiếm ăn ở các sân nhà khác.
------------
3-30-18
Sáng nay m ra sân thanh sát một vòng thì lạ thay đã hai đêm rồi nhà coon đã không ghé nữa.
Chỉ cần vài bữa an bình trong khi chiến tranh luôn rình rập cũng chẳng sao. VÌ đó là đời sống. Khi ta an bình thì có bao người ngày đêm âm thầm hoặc ra mặt bảo vệ cho an nguy của ta. Giờ m hiểu tại sao người ta phải mang quân sang láng giềng để giảm tiềm năng của quân địch vì nếu không thì chúng sẽ lớn mạnh và kéo ngay đến sân rào nhà thì đã trễ quá rồi...
M sẽ sơn lại gazebo màu nâu cho hài hòa với theme vườn Nhật. Còn cái bồn nước m sẽ mang vào trong gazebo và làm ao cá và thác nước mini bên trong thì hoàn toàn an ổn thôi. Nơi đây sẽ là chỗ tuyệt vời cho m và chị Tịnh cùng cô bạn LT ghé và có chỗ ngồi thưởng thức. Nghĩ đến bao nhiêu đó m thấy hăng hái thêm.
M chỉ còn hôm nay để pack và clean nhà trước khi đi chơi một tuần dọc theo bờ biển trên chiếc Ruby. M thấy nhẹ nhõm vì không bay đi đâu nên khỏe làm sao. Năm rồi đi Panama canal và năm nước Nam Mỹ nửa tháng nên m giờ khỏi phải sắm thêm gì nữa. Sẽ mang bộ áo dài để mặc đem formal và chụp hình kỹ niệm. Nhiều khi hiện giờ m không mấy thích thú khi chụp hình vì cứ so sánh với hình ảnh hôm qua nào đó. Nhưng mười năm sau, m sẽ thấy sao lúc đó m đẹp não nùng như vậy. Hôm kia m xem lại những email cũ, thấy có hình người quen chụp m và bạn bè, m ngạc nhiên vì thấy m thật trẻ trung xinh đẹp. Như vậy là m cũng xinh đẹp thật sao ?. M chỉ thấy m coi được chứ xinh đẹp thì không nhưng giờ nhìn lại hình, thấy cô nào đó làm m sững sờ vì mắt to quá, cười rất tươi và da săn mịn màng trẻ trung quá...Khỏi cần photshop hình bây giờ làm gì, cứ mang hình cũ ra là kể như photoshop rồi...M thật lười học comp nhưng phải học để theo kịp đời sống và khi cần có thể xử dụng cái khả năng kỹ thuật của mình, cho con cháu nể nang chứ không thể lệt bệt đi sau được..
-----------
Hai mươi năm sau
Người ta thay đổi ra sao
đầu tiên là dửng dưng với những cám dỗ xưa cũ mà một thời phải khó khăn và ý chí cương quyết lắm để chối bỏ. Không cần nói chi xa xôi, chỉ bảy năm trước thôi, cũng đã đánh đổi tất cả để dứt áo khỏi nơi m đã đi về như một nơi trả nợ áo cơm để bảo vệ cái đẹp.
Không ai tin nhưng đó là sự thật chỉ có m biết. Cả đến đối tượng trong cuộc cũng tức giận với sự chối từ của m chỉ vì ta không thể nào vui trên mầm đau khổ cho chính mình chứ đừng nói chi là kẻ khác để ra điều hoặc lầm tưởng mình nhân đức gì.
Rồi m đã thoát thân để rồi vẫn còn bị săn bắt. Thầy Tịnh Phúc có giảng là dù một người tu hành, cũng vẫn bị săn đuổi đến khi nằm trong 6 miêng ván thì mới biết mình thoát nạn mà thôi. Nhờ vậy mà m không oán người, trách m làm gì.
Vì thấy chuyện giặc coon cũng vì sự sống mà kiếm ăn, cho nên m cũng chỉ cần biết cách cư xử khôn ngoan một góc của bà mẹ Kiên Trì là được.
VẬy là bức tranh cho phần design vườn đông phương sắp xong vì giờ có thêm một vườn mini với các cây ăn trái của á đông phía trước nữa. Cho nên m phải photshop lại là lót flagstone làm lối đi song song với cầu đá cho dễ bước hơn. Bọn cana cho dọc theo creek để dùng hết phần nước mưa của hai pond lấp và cái creek giờ thành sạn đạo vẫn cần đoàn quân Ngải Cứu và Cana trấn ngự vừa trang điểm vừa thích hợp thổ nhưỡng vừa thiện chiến với đá sỏi khô cằn hay ẩm thấp gì cũng đứng vững và hoàn thành sứ mệnh chủ giao phó. Biết dụng quân là vậy. thật tuyệt vời.
Còn trên giả sơn, m dưỡng đoàn quân lô hội nhật cứng cựa hơn cùng với cactus rằn xanh trắng đã lớn đủ làm giặc không thể coi thường. M cũng cho chicken wire hoặc lưới nylon chắc chắn vô hình để quấn những móng vuốt của giặc làm vướng vấp khó chịu là chúng bớt kéo tới. Trên giả sơn chúng chỉ tới vì có nơi tụ họp phá phách sau khi đã đào bới trong sân tìm ăn. Giờ trong sân bị phòng vệ khắp nơi, trên giả sơn cũng không lơ là mà theo thời gian đội quân lô hội nhật và cactus bé tí đã lớn mạnh nên bọn coon phải nao núng chứ không còn dám hoành hành vì gai góc khắp nơi. Muốn trừ giặc đành phải chịu xấu lúc đầu, chứ để tuyệt đẹp và dễ dàng như trước chỉ có bị giặc kéo đến gây họa vô cùng thảm hại đến giờ cũng chưa kiến thiết xong.
thấy thương nước mình ....
-----------3-31-18
Sáng nay sân vườn quá xinh đẹp làm m rất vui.
Mang một bông hoa bưởi vừa nở thơm ngát vào để bàn thờ má
Cầu nguyện cho thế giới hòa bình, mọi người an vui hạnh phúc trong mùa lễ Phục Sinh này
M đi chơi với gia đình thứ Bảy tuần sau về
Các bạn ghé ngang vui và hạnh phúc nhé
NganHa1
04-15-2018, 10:26 AM
Sáng nay cô chủ bón Miracle Grow vào tất cả cây cối trong vườn. Chắc chắn chúng sẽ mạnh mẽ yêu đời nhất trong năm nay rồi. Ngôi vườn như được phục hồi sự sống sau một thời gian dài bị tàn phá do ngoại xâm và nội loạn là bọn gấu mèo raccoon và những rễ dừa Queen ăn luồn dưới lòng đất. Nhưng quan trọng hơn cả là do lòng người không ổn định giữa đi và ở lại, bị lung lạc giữa những hù dọa phải về quận 1 để sau khi già yếu dễ mướn người đồng hương chăm sóc và chuyện tiện lợi với bạn bè và phố xá Đồng Nội kề bên.
Cuối cùng cô chủ đã chọn ở lại vì đi đâu cũng không bằng ở nhà mình, dù là resort, du thuyền hay là quận 1 đầy món ngon vật lạ và bạn bè tụ hội, nhưng cô chủ lại không có những thứ cô cần hàng ngày và sự yên bình của từng buổi sáng một mình thong dong...
Thế là cô chủ quyết định ở lại nên đã hết lòng hết sức hết trí khôn để quyết liệt chống giặc ngoại xâm gấu mèo coon bằng mọi cách dù phải hy sinh hai hồ cá thân yêu và phải tự tay lấp hồ khi con cá cuối cùng biến mất và một thưở thanh bình xưa đã không còn.
Ngoại xâm vừa rình rập hồ cá, vừa hoành hành sân vườn và phóng uế trên giả sơn, trong fountain chứa nước khi màn đêm vừa buông xuống trong khi rễ dừa ban ngày bí mật đưa bàn tay như mạng nhện hút hết nước và phân bón bóp nghẹt hết sự sống nên sân thật tiêu điều, xơ xác như khu vườn của Scarlett bị tàn phá sau chiến tranh Nam Bắc xứ của bà Mỹ Kỳ.
Tuyệt vọng nên cô chủ mới mơ mộng một khu vườn trong tranh của Thomas Kindade và chạy đi học vẽ bằng những thao tác qua adobe... Nhưng rồi cũng chỉ là vay mượn cảnh đẹp của người khác, chứ nhìn lại thực tế thì sân vườn trước mắt đang khốn đốn do giặc tàn phá chẳng thương tình. Chủ nhà còn muốn bỏ vườn đi trốn thì giặc càng phè phỡn như chốn không người.
Cô chủ nhớ lại đây là căn nhà cả đời làm việc mới có được và khi cô về làm chủ nó, cô đã cảm động và lòng biết ơn tràn trề với cái may mắn được có sân để trồng cây theo ý thích. Cô đã biết căn nha từ lúc mới xây như một người đẹp cao sang mà bản thân cô không làm sao với tới. Nhưng đến khi căn nhà về tay cô chủ thì đã mấy chục năm sau, người đẹp đã bị chủ cũ vụng về làm tàn tật khắp nơi mà đến giờ này cô chủ vẫn chưa phục hồi lại được hết vì sửa chữa bên trong cũng đã hết khả năng rồi. Cô chủ lúc đó thương căn nhà như thương chính bản thân và tự hứa sẽ làm cho mọi người phải trầm trồ nó trở lại thay vì cản ngăn cô đừng mua cái thùng rác làm gì... Giờ thì cô hiểu sao một người làm đám cưới linh đình với người yêu thời trung học, vì mối tình tha thiết tuổi đầu đời, mặc người thân ngăn cản, để rồi sau đó cũng đành bó tay vì thực tế quá khả năng khi phải ôm người yêu và những đứa con trai riêng không chấp nhận mẹ có người khác...Người bạn đó giờ đã có vợ khác và bận với bốn đứa con của mình và ông bà nội mặc tình giữ cháu. du ca cũng kết thúc êm đẹp vì bạn không có con với người vợ trước...
Tuy so sánh như vậy, nhưng dù sao với căn nhà thì vẫn đỡ giải quyết hơn nhiều. Chỉ cần đi làm đều đặn để cho Ngân Kim vui trong ba mươi năm là có thể giữ được nhà cũng như những thứ linh tinh khác như thuế Thổ trạch và hội HOA.
Bên trong sửa sang lại còn bên ngoài phải giữ tươm tất vì HOA luôn quan tâm đến từng cọng cỏ dại nên cô chủ luôn bận rộn vì sự sống của bản thân và của mọi thứ chung quanh...
Nhờ không đua đòi nên cô không cần cầu viện Ngân Kim cho thêm gánh nặng, mà cô chủ mới có thể an tâm chiến đấu ở một mặt trận khác để rồi đã chấp cánh bay lên giữ cho lòng mình được vui đến giờ. Một vật đẹp, muôn năm vui. Cô chủ không dám tự hào vì cô đã nghe thầy PT nói chỉ khi nào nằm trong bốn miếng ván, đóng cộp cộp thì ta mới dám nói mình ra sao nghe. Nhưng ít ra trong cuộc đời, nếu ta làm được vài điều gì mà mỗi khi nhớ lại đều mừng là đủ vui và tán thưởng mình trong âm thầm là được rồi...
Cho nên có người vẫn thấy sao cô xa cách vì có những khoảng cách không thể vượt qua mà phải đo bằng một sãi tay để không ai biết ai đã biết lỗi nhịp tim nào mà thêm băn khoăn niềm cám dỗ và bí mật ngàn đời còn nằm yên để là một vật đẹp riêng tư có nói cũng chẳng dễ có tri kỷ mà còn gây sự nghi ngờ, ganh tị và chỉ trích của những người không phải là thiền sư chân chánh, biết như thật, như nó là...mà chỉ nói qua bằng những thứ được nhồi sọ do văn hóa vùng miền mà thôi...
Sáng nay, sau khi đi chơi với các em về và nhờ vậy mà cô chủ mới được nghỉ ngơi lấy sức sau hai tháng dầm mưa suýt cảm mấy lần mà nhờ giữ ấm và bảo vệ cẩn thận nên đã không bị gì trong khi cậu em vừa làm có vài buổi đã bị cảm lạnh vì ỷ y. Cô khi đi chơi lần này, thấy boong tàu gió lạnh liền đi vào trong, mặc cho chị em quở sao học HN gì mà yếu vậy. Cô chủ cười nói vì nghỉ tập mấy tháng để làm vườn nên đã hết xí quách rồi. Nhờ tập HN nên mới đủ sức làm vườn mấy tháng qua đó. Nhưng quan trọng là phải giữ ấm, cung cấp cho tay chân đủ năng lượng để làm việc và nghỉ ngơi khi cần thiết là sẽ không bị chóng mặt hay cảm lạnh gì cả.
Cô chủ đã biết bí mật của người khỏe mạnh chỉ có ba điều đó nên cô không để bụng đói khi làm việc hoặc hăng say quá mà quên nghỉ ngơi hay tự cho mình khỏe mà phong phanh không trùm đầu, trùm cổ khi trời gió lạnh. Nhờ vậy mà giờ cô chủ tự tin hơn và yêu đời hơn xưa rất nhiều...
Hôm qua cậu em nói sẽ mua cây thiên điểu về trồng, cô chủ nói có dư một cây cho cậu. Còn bà MỸ KỲ xin cô dạy lại thể dục HN cho bà. Cô nói đợi tuần sau để cô dọn dẹp sân cho gọn gàng hết thảy rồi tập cũng không muộn.
ngày vui nha các bạn
NganHa1
04-22-2018, 12:59 PM
Tháng Tư , hơn bốn thập niên về trước, đánh dấu một cuộc đổi đời như tái sinh vào một thế giới khác cho bao người VN mình.
Thế là m đang từ thế giới học trò bỗng đột ngột phải làm người lớn và đi làm ngang xương khi chưa từng học nghề gì trong tay. Vì vậy mà việc đầu tiên là làm việc nhà và giữ trẻ.
Hai chị em m ở nhà bà Lanskos năm ngày, tối đi học ESL, chiều thứ Sáu bà Lanskos chở về nhà với bài hát của John Denver vang lên ...country road, takes me home, to play..., những âm điệu êm tai đó đến giờ là một dấu ấn những ngày đầu ở nơi đây như một kỷ niệm khó quên. Bài ca vẫn còn, nhưng người ca nhạc sĩ đã tử nạn phi cơ vào thập niên trước làm m cũng thấy lòng buồn như mất mát một cái gì đó. Cuộc đời vô thường quá...
Rồi bà Lanskos cũng bị ung thư và mất vào tuổi năm mươi. Bà nhà giàu và đẹp nhất giáo xứ, với căn nhà do chồng xây như lâu đài trên đồi rất thơ mộng, vậy mà cũng yểu mạng vì đâu ?
Ngay cả đến anh sinh viên UC được nhà thờ phái chở gia đình m đi chợ Tàu ở LA lúc đó, thời gian sau cũng bị bệnh liên quan đến não, bệnh động kinh của Cesar ngày xưa, phải nhờ Cleopatre dùng cán miệng cho khỏi bị cắn lưỡi. Có lẽ vì anh là con cháu mấy mươi đời của Cesar, nhưng DNA vẫn in lại nguyên bản, nhờ giải phẫu bao nhiêu lần nên giờ có thể lái xe và làm việc nhưng cũng mất một khoảng thời gian quan trọng nhất của đời người...
Càng ngày m càng thấm câu " chư hành vô thường " và thỉnh thoảng lại mở các bài giảng về Kinh Di Giáo để nghe lời dặn dò của bậc giác ngộ qua lời giảng của thầy P. Tịnh trong Mắt thương nhìn đời. Khi nào cần nghe lời giáo huấn mạnh mẽ hơn, thì mở youtube, nghe thầy P. Tiến chép kinh DG lên bảng và giảng giải tiếng Hán Việt cho tăng sinh cũng để m biết thêm về các thuật ngữ dùng trong đạo Phật để học thêm tiếng Việt với các ngữ vựng mới và rất mừng vì nhờ phương tiện truyền thông trên mạng khiến cho ai cũng có thể học bao nhiêu điều lợi ích.
Mùa Phục Sinh đã qua nhưng đến giờ những đóa lily trắng mới nở, ngày tháng chìm trong nỗi đau phải nương vào hình ảnh khổ nạn của Chúa trên thập giá cũng qua dần để giờ đây m không dám quay lại hồi tưởng làm gì. Không cần phải sống lại nhiều lần với nỗi niềm không vui nào đó, giai đoạn khó khăn như bài học mà mỗi người phải trải qua như sự trui rèn để có thể cảm thông cho kiếp nhân sinh...
Chị Tịnh là Phật tử, nhưng giờ đây muốn tìm hiểu thánh kinh cho biết vì thấy m sau khi gậm mòn hết cuốn Tân ước thì chuyên chú nghe giảng kinh Phật và thong dong đi mọi nơi từ thiền viện, chùa chiền, thánh thất đến các dòng tu Thiên Chúa quá thoải mái làm chị ngạc nhiên và muốn bắt chước vì khi chị kể chuyện tôn giả Anan bị Ma đăng Già quyến rũ, lại không nhớ tên phải nhờ m nhắc, hay chuyện chàng Vô Não chặt ngón tay người xỏ xâu mong được thành Phật, chị cũng cứ nói anh chàng gì đó, như kiểu Vi Tiểu Bảo vì không nhớ chữ tứ, nên luôn nói " cái gì... mã nan truy"....
Cuối cùng chị nói muốn học thánh kinh. M nói tôn giáo là nếp sống tinh thần của người Việt, tìm hiểu các đạo của người Việt mình cũng là tìm hiểu về nếp sống tinh thần của dân tộc ta, chứ đâu có gì là lạ hay ba phải gì. Nhờ vậy mà ta có thể hòa đồng và thấy được tuệ giác có ở mọi tôn giáo chứ không còn quá khích để cố chấp cho đạo mình là nhất nữa... Cho nên dù đạo gì cũng mặc, tất cả đều là anh em chung. Nếu không cùng quốc gia, thì cũng cùng một gốc và đi khắp địa cầu do một nguyên nhân nào đó như người Việt mình 43 năm về trước...
Cho nên muôn ngàn ngày sau nữa, cả thế giới này đều có dòng máu của người VN lai tạo nơi những sắc dân ở khắp nơi trên thế giới...Cứ nghĩ như thế, lòng lại ấm hơn vì nơi mỗi nước ta ghé thăm trên thế giới, đều có đồng bào mình nơi đó, dù chính bản thân họ cũng đã không còn nhận ra được gì nữa ngoài nơi họ sinh ra...
Như hai trăm năm sau, nơi đất nước này, là hội tụ của cả thế giới kết hợp lại, những người Âu châu, Á châu, Phi, Trung đông và Da đỏ, và Nam Mỹ...
43 năm sau, giờ đây m đã không còn là cô học trò trung học nữa, nhưng có lẽ khi ta ra đi tuổi nào thì bị khựng lại tuổi đó và không lớn hơn vì không có kỷ niệm tiếp theo ở quê hương cũ. Cho nên số vốn chữ nghĩa cũng giới hạn có bao nhiêu đó, không tài nào vượt vũ môn ngoài để giờ học hỏi, trau dồi...Vì ta phải đối diện với cuộc đời mới, với cuộc sống mới toanh phải nhập cuộc, cho nên không thể nào có thời giờ học tiếp những gì còn dở dang khi xưa mà phải đợi đến khi xong cuộc mưu sinh nơi miền đất mới và may mắn lắm mới có thể nghỉ ngơi để có thời giờ dò dẫm vào kho tàng chữ nghĩa, tôn giáo để tìm hiểu nếp sống tinh thần của dân ta xưa kia và bây giờ ra sao...
Cảm ơn quê hương cũ với thời tuổi trẻ mộng mơ trên ghế nhà trường dù chiến tranh không dứt... Cảm ơn quê hương mới với 43 năm ròng rã. Với 43 mùa lễ mục sư King để thấy dân Việt may mắn, sang đây khi vừa có những đạo luật do có bao xương máu lót đường để không bị kỳ thị như bao người di dân Tàu và Nhật cũng như người da màu đã được mang từ Phi châu làm nô lệ từ 200 năm trước...
Có xem lại lịch sử HK và những ngày lễ, mới thấy người VN sang từ 75 về sau may mắn đứng trên vai của bao người đi trước chứ không phải là chuyện nhưng không mà được những bảo vệ khỏi kỳ thị và những đặc ân nào đó. Có hiểu mới đầy lòng biết ơn để sống và trân trọng hết mọi điều, mọi vật và nhờ hiểu biết đó mới không để lòng tham khiến thành lạm dụng. Nhờ suy gẫm, đối chiếu và nhờ những lời giảng giải của những bậc minh triết, nhắc nhở thường xuyên người ta bỗng may mắn có vài giây phút thức tỉnh để tự chấn chỉnh lại mình, hoàn thiện bản thân để thấy đời sống còn bao thứ phải học và thực tập hàng ngày, trong từng giây phút...chứ không phải tóc bạc là tự động hay ho gì đâu...nếu không học hỏi và tập sửa đổi hàng ngày.
Ngày ngày tập sửa tánh thành
Đêm đêm tự tỉnh tu hành ăn năn ( kinh Cao Đài )
43 năm qua, nhưng với m lại là một cuộc sống mới bắt đầu. Nói ra các bạn đừng cười, việc đầu tiên là: không ăn uống phi thời khi tủ lạnh đầy thức ăn cũng là việc không dễ !!! Nhưng nếu vì để control cân nặng vì muốn đẹp có lẽ motivate mạnh hơn. Dù sao cũng là hướng đến cái đẹp dù ở bất cứ tuổi nào cũng vậy. Như lần nọ m ghé thăm bà bạn vong niên đã 92 tuổi, vừa thoát cơn thập tử nhất sinh nhưng vẫn còn quan tâm đến tóc bị cắt hơi ngắn phía sau mất đẹp. Nghĩ vừa buồn cười vừa thương... thì ra không ai quan tâm đến cái chết mà chỉ muốn được đẹp theo ý mình mà thôi...
Cái đẹp có nhiều loại, như cái đẹp tinh thần và cái đẹp thể chất, cái đẹp bề ngoài dễ đạt được nhưng cái đẹp của văn hóa là cái đẹp tinh thần và đẹp trong cách sống mà phải nghe Sám hối sáu căn ở Thiền viện Trúc Lâm, hoặc mười điều răn từ núi Sinai mới thấy căn bản cái đẹp đều giống nhau và có một cái khuôn gọi là " giới răn hay giới luật" để giúp mọi người nương theo sống đẹp...
ngày vui nha các bạn
NganHa1
04-24-2018, 01:58 PM
Nơi ấy bây giờ ra sao ???
Có đôi khi trời đất mênh mông, bạn bè không thiếu, nhưng mình lại không biết đi đâu mà chỉ muốn được yên lặng đến một chỗ nào yên bình, không ai quen biết để giải khuây.
Sáng nay quả là một buổi sáng như thế nên đã ghé Armstrong nursery đi dạo lòng vòng và chẳng mua vì sân đã hết đất trồng rồi. Nhìn những bụi đỗ quyên azalea ngày nào hoa đơm kín lá giờ đây cũng lèo tèo vài bông nên m thấy đã qua mùa chứ không phải tiệm hoa rồi có tài thánh gì. Vào đúng mùng một tết vừa qua, m đã mang hết hoa azalea về để cho những góc vườn được vui với sắc màu rực rỡ. Giờ đây đã đến tháng tư là tháng hoa hồng ngự trị trong khi các loại cải như bẹ xanh, arugula đang từ xanh mướt trong mùa đông bỗng trở nên xơ xác thật nhanh vì hoa đã thành pod chứa đầy hạt, m bỗng nghĩ đến muôn loại làm mẹ đều dành hết sự sống cho con nên nhìn bụi cải bỗng thấy thương thương, ngộ nghĩnh như có hồn...
Đã từ bao lâu rồi không biết nữa, m đã ngưng vài thứ vì những lý do rất rõ ràng nhưng không thể giải thích. Rồi cứ như thế mà chịu sự chê trách hay bàn tán mà m đành chấp nhận. Như tuần rồi, cô bạn học chung lớp cũ, cứ text và gọi mà m vẫn lặng im dù lòng có chút áy náy, xốn xang nhưng thôi, cứ để như vậy đi, m không khéo giải thích hay từ chối nên chọn cách trả lời giả lơ như không nghe thấy. Cũng như những bao bài thơ ngày nào bỗng trở thành vô duyên và xa lạ, khiến chính tác giả cũng không muốn ngó ngàng tới, vì đó cũng là những tiếng rên rỉ từ vết thương tự ái nhiều hơn là tình yêu chân thật. Vậy thì tình yêu chân thật là gì ? Sao người cứ cho đó là tình đẹp là tình hy sinh... Thôi cứ an ủi bâng quơ ai hiểu sao thì hiểu nhé...
Còn một tình cảm đã khiến mình bỏ chạy bất kể bạn bè ở lại ngẩn ngơ một thời gian và họ cũng kêu gọi m ghé về thăm trong vô vọng một thời gian dài... Rồi ba năm sau, đã hết thời gian tính không ai gọi thì m lại ghé thăm chốn cũ khi lòng m đã lắng dịu và đã qua cơn thử thách thì mới hay người đó cũng đã đi rồi. Ai đem tình cảm để thử thách sự nghiệp một đời để cuối cùng m cũng phải bỏ chạy cho khỏi ngã gục vì sự cám dỗ nào cũng đầy mật ngọt và dễ say lòng người như men rượu...
Nơi ấy bây giờ ra sao ?. Nơi ấy là nới nào?. Lòng mình hay Thăng Long Hà Nội cũ, hay Quảng Bình với Đồng Hới mới được nghe danh, hay Vườn Xưa êm đềm của HX hoặc những ngày tháng cũ cùng đồng hành với các anh Nam, HV và HX đi chưa đến đâu thì đành ngưng vì một nỗi buồn ... nước độc, cá chết, dọc miền biển dân chài với vành khăn tang thống khổ ...
Dù nơi ấy là ở đâu, nhưng gom lại vẫn là trong trái tim và nơi lòng mình, với những tình cảm còn rất nhiều thương mến cho góc phố thân quen, mà cả mười năm qua người qua kẻ lại, người đến rồi đi... Nhưng vẫn còn một vài người vẫn thủy chung từ đầu đường đến cuối phố, ca hát, ăn uống, vui chơi và tán gẫu...
Nơi đó là nơi đã cho mình chỗ để tìm về, vào những khi m thấy trống vắng và không biết đi đâu, ngồi xuống ở một góc và trang trải đôi dòng... như vây giờ...
( cảm ơn các anh chị ghé ngang, cảm ơn HX nhiều đã nhắc mình về những ngày cũ với hồ Gươm, cùng sự đồng hành của anh HV cũng như Nam với hoa Mộc từ đền công chúa MỴ Châu )
-----------------
5-1-18
Thử Phiên tả ( chép lại ) những bài giảng m thích nghe để giữ lại đọc:
Luật Học Đại Cương
Thầy TPT giảng, trong trang Mắt Thương Nhìn Đời
Nghe pháp âm rồi ghi lại
Hôm nay là ngày ba tháng Tư năm 2009.
Chúng ta sẽ bắt đầu học môn học mới, và chúng ta sẽ lấy tên là Luật Học Đại Cương. Hy vọng là tôi sẽ giới thiệu được cho quý vị về bộ môn này và những bộ luật để tham khảo như sau:
1. Ma Ha Tăng Kỳ Luật gồm 6, 7 cuốn
2. Tỳ Nại Da Tạp Sự
3. Tứ Phần Luật có 6 cuốn
4. Tỳ Kheo Ni Giới Bản
Đây là những sách tiêu biểu, nếu quý vị có trình độ Hán Văn đủ giỏi thì có thể đọc rất là nhiều trong Đại Chánh Tân Tu . Những sách đã được dịch sang tiếng Việt như Tứ Phần Giới Bản, Yết Ma Chỉ Nam vv... do HT Trí Thủ dịch.
Phần hai chúng ta sẽ đi ngang qua và sẽ chia 5 phần cho bộ môn này:
1. Khái niệm về Giới và Luật
2. Lịch Sử truyền thừa
3. Văn bản hiện có
4. Vị trí của giới trong Tam Tạng thánh điển và vị trí của giới trong sinh hoạt của giáo đoàn, với cá nhân người tu
Hai phần này hơi giống nhau, nhưng một phần biểu hiện mặt đời thường, như uy nghi đời sống, còn phần nhì đi sâu vào tâm thức ta
5. Cương Yếu giới Bồ Tát và Tỳ Kheo
6. Đối chiếu và thực hành
7.Thảo luận và pháp đàm về Lược chứng, Oai nghi, Hành Trì, Hạnh đạo,
Giải trừ lậu nghiệp và phiền não khổ đau
Chứng nghiệm giải thoát
Xưa ôn Trí Thủ dạy Giới thường thắp một thẻ hương rồi mới dạy. Thầy Minh Thông VN, cô Trí Hải, cô Tuệ Đăng, thầy Thái Siêu ... đều là những vị dạy giới rất hay.
Giới khi học kỹ và hành trì sẽ vô cùng cần thiết và ích lợi để thành hình hai phong cách cho người tu là vệ sinh và vẻ uy nghi, đoan trang và sang quý. Nếu để ý các thầy thuộc giới quý tộc Âu Châu khi ngồi ăn, nói năng hay làm gì cũng biểu lộ vẻ quý tộc như thanh tịnh, đoan nghiêm và cao quý hay là cái đẹp tỏa sáng từ tâm hồn nên học giới vô cùng quan trọng. Người xưa đã đặt giới là một trong ba pháp học hàng đầu Giới, Định, Tuệ chứ không phải Niệm, Định, Tuệ. Giới trong văn học Tiểu Thừa đến Đại Thừa, Từ Ấn sang Trung Hoa và Việt Nam đều đặc biệt quan trọng.
Định danh và giải thích Giới và Luật
- Giới chỉ cho các điều giới nhỏ, Phạn ngữ là Si-La, tiếng Tàu là Thi-la, hàm nghĩa là Hành vi, tập quán, tính cách và đạo đức. Giới là một trong ba phần trong Giới, Định và Tuệ cũng là một trong Thập hay Lục Ba La Mật.
- Giới là các giới điều từng phần làm căn bản cho hành vi, tập quán hay quán tính, lập lại lâu dần thành thành thói quen. Thói quen lập lại lâu ngày thành tính cách của con người anh.
Không ai sinh ra là có ngay phẩm chất lành thiện hay sang quý gì cả, nhưng nếu được chỉ dạy đâu đó đàng hoàng hoặc được liệng vào trong môi trường được dạy dỗ chỉ bảo từng chút về cái ăn, cái uống, cái nói cái cười, đi đứng, hành vi cử chỉ vv...lâu dần thành thói quen thấm vào từng tế bào, vào máu và tự nhiên thể hiện phẩm chất đạo đức của anh. Giới có nghĩa như vậy.
ct
NganHa1
05-01-2018, 10:59 AM
Tri kỷ
Sáng nay trời u ám, gió phất phơ trên những cành tiêu pepper tree lá mỏng manh trong khi các tàu lá dừa như một chùm quạt phe phẩy lúc dịu dàng rồi chuyển sang mãnh liệt như thúc hối mưa hãy mau kéo về. Quả đúng như tin thời tiết dự đoán từ hôm qua mưa sẽ ghé thăm quận Cam trong hai ngày này làm lòng mình nao nức chờ đợi mưa về như đợi chờ tri kỷ là sao ...
Chiều qua sau khi về học, mình đã ghé hai chỗ là Lowe's và Home Depot để xem có cây kiểng gì mới lạ thì thấy những cây ăn trái như đào, lê đã ra lá xanh tươi vì đã qua thời bareroot Còn cái mới là người ta đã tháp bốn loại lê vào một gốc cũng hay hay. Ai thích mua về trồng cũng vui vì không phải tốn bốn chỗ cho bốn cây mà giá cũng rất phải chăng. Vì hơi bất ngờ nên tâm trí mình không chuẩn bị kịp để thuyết phục mình mở hầu bao. Nhưng nói cho đúng vì nhà mình đã có tới ba cây lê Nhật rồi còn ức hiếp gì mà tham lam nữa chứ.
Mình thấy gần đây nhà vườn đã làm được giống cúc Gebera thật to đủ màu và giá cũng hạ để ai cũng có thể mang về trồng chứ không còn suýt xoa than đắt. Còn Cala lily giờ đây đã có thêm hoa khá to màu vàng rực làm mình nghĩ đến một bình hoa xuân sẽ rất tuyệt vời. Armstrong nursery cũng đang quảng cáo những màu mới lai tạo của Geranium và những loại hoa khác rất độc đáo. Những năm vừa qua, lan hồ điệp được bày bán hàng lố, sắp chen chúc gần quày tính tiền trong siêu thị hay để lủ khủ ở tiệm bán vật liệu nhà cửa vv... chứ không còn được chưng bày một cách trịnh trọng ở các tiệm hoa hay như ở Roger's Garden với maiden fern quanh từng gốc lan rất tao nhã. Vì sự lạm phát của lan khiến cho chị Tịnh bất mãn vì sợ mất đi giá trị cao quý của loại hoa vương giả này...
Mình do bản tính cổ hủ vẫn thích những loại hoa đơn giản nên đã mua thêm một bụi hoa Lài First Love có gốc tháp rất to sau khi mua bụi Lài Mystery trồng thành công nên mừng và tự thưởng cho công làm vườn siêng năng mấy tháng vừa qua !!!
Mình cũng đã kèm thêm ba bụi herb là verbena giống mùi sả, bụi sage lá tím trắng thật nên thơ và bụi sage lá xanh vàng trông thật đẹp. Sage dễ trồng lại cho hoa tím rất đẹp, lá phơi khô, tán nhuyễn làm trầm hun khói, sưởi ấm những buổi sáng lạnh như thế này.
Những ngày mưa, mình cũng thích ghé thăm một chỗ khá kỳ lạ. Có lẽ nơi đó thời gian như ngừng đọng từ lâu và là nơi mình hay đội mưa mà đến với người bạn vong niên.
Nơi đó thật yên bình như hình ảnh của một khung trời xa xưa với mọi thứ đều cũ kỹ. Từ kệ sách chứa đầy mọi thứ sách mà người bạn đó đã học và tham khảo khi vẽ tranh, hay những lúc tìm hiểu về dược thảo hoặc về châm cứu với những hình ảnh kỳ kinh bát mạch và huyệt đạo trên người.
Người đó như một vị thầy không dạy bằng lời nói mà phần lớn là qua cách sống. Người đó có lẽ là nhà văn duy nhất của nhóm Tự Lực Văn Đoàn còn hiện hữu ở một không gian yên bình để làm điểm tựa cho con cháu trong khoảng thời gian quý báu nhất của cuộc đời.
Mình ngưng viết ra vườn ngắt một vài nhánh rosemary chiết từ vườn nhà người bạn vong niên mang vào làm trà và cũng để xông ấm buổi sáng. Vừa uống trà mình vừa nhớ đến lời bà nói trà này bá bệnh tiêu trừ, sống lâu trăm tuổi. Còn như bụi Sage mình vừa mua cũng vì nhớ đến vườn nhà bà với bụi Sage rất to, bà hay chỉ vào và bảo người ta nói : Nhà có bụi Sage, sao để ông già bệnh !!!. Mình mong có thêm hai bụi rosemary và sage và vài hủ rượu dâu tằm ăn mà bà bạn vong niên còn vui bên con cháu lâu dài.
Mình bỗng nhớ đến bài hát
Are you going to Scarborough Fair?
Parsley, sage, rosemary and thyme ...
Remember me to one who lives there ....
She once was a true love of mine
Trong lời bài hát là bốn loại dược thảo thông dụng mà bà bạn đã trồng đến hai loại là sage và rosemary chứ không như các nhà VN chỉ quen trồng quế, tía tô, kinh giới và các loại rau húng...Có lẽ rồi đây các thế hệ sau, sẽ thêm vào vườn bốn loại rau mới kể trên và dùng trong thức ăn của dận bản địa gốc từ các nước Âu châu (mà trù thần Dulan chắc rành sáu câu rồi).
Sáng nay trời chuyển mưa, bỗng có hứng viết lung tung, nhớ đến thiên tài nấu ăn của DL vừa yêu vừa phục, nhớ đến bài viết rất đẹp của HX, nhớ những buổi Mưa về phố nhỏ, nghiêng bờ tóc phác họa đôi nét tâm hồn làm quà cho nhau...
Những lúc vắng lặng như thế này mình cũng thường nhớ lại cảnh vườn êm đềm, có giàn hoa thiên lý và buổi trưa đầy ắp tình thân, có nụ cười như hoa, như người NĐ. Thỉnh thoảng nghe giọng hát AV xoa ấm bờ vai, ấm lòng người xa xứ...Nhớ thêm người chị Hà Nội TK quá đỗi dễ thương thật thà, đôn hậu và học những bài học lịch sử qua người chị với tình yêu nước nồng nàn PhV... và còn nhiều nhiều nữa ...
Mình bỗng nghĩ đến những người bạn kể trên đã có duyên gặp nhau trong cuộc đời hay chỉ là qua hình ảnh trong trí tường nhưng tất cả có thể nói là những tri kỷ, hay true love trong đời sống tinh thần của mình...Những cái tên thân quen nơi góc phố khá cổ khiến mình thích dừng lại với dăm mẩu chuyện bâng quơ vào một buổi sáng hiếm hoi có cơn mưa nhè nhẹ kéo về ....
Ngày vui nha các bạn
NganHa1
05-03-2018, 09:09 AM
Sáng nay m cầm tách nước nóng trong tay đi dạo sân vườn như thường lệ.
Cỏ dại đã bắt đầu tranh nhau vui đón mùa xuân khắp nơi. Quả là một nguy cơ trước mắt, nếu không nhổ kịp thời, chúng sẽ ăn hết phân và nước cũng như lấn lướt, chèn ép và bóp nghẹt mọi thứ m trồng vì chúng lên rất nhanh.
Phải thanh toán nhanh và lẹ vì không còn thời gian nữa, nhiều "cỏ lùng" trong kinh thánh đã lên cao, nếu không làm sạch thì HOA cũng sẽ nhắc và sẽ thấy tự ái bị tổn thương cho coi. Vậy thì có phương cách nào làm cho nhanh và gọn ?
Theo tình hình này, thì cái gì trước làm trước. Anh sân trước này có nhiều hạt cỏ hàng xóm bay qua ngủ ngầm dưới lớp vỏ cây trải vào cuối thu năm rồi, giờ đội những lớp nylon đen weed barrier mà đứng lên, nhìn thật là đáng sợ cho sức mạnh và bản năng sinh tồn của muôn loài. Nhìn chúng m bỗng nhớ đến câu : hạt rơi luống hoa cười, hạt xuống giếng ngậm ngùi". Nếu chúng ở lại bãi cỏ hàng xóm, chủ nhân chúng sẽ mừng xiết bao vì họ cần chúng và cả sân cùng loại sẽ xanh hơn. Nhưng vì cơn gió thổi mà chúng bay sang sân nhà m, bị trù dập và cho là cỏ dại, âu cũng là cái gì cũng có số của nó.
M biết nếu nhổ từng cọng sẽ khó hơn là cào hết lớp vỏ cây phủ đất, gỡ luôn weed barrier rồi làm cỏ một lượt sẽ nhanh và gọn hơn. Còn hai chỗ đất trống, m sẽ trồng gì nhỉ. Mang cây Forsythia là tên của loại mai người ta hay bán Tết và một cây hoa đào, trồng để báo hiệu mùa xuân vào năm tới chăng?. M nghĩ đến hai cây này rụng lá mùa đông, sợ bay sang nhà hàng xóm mà đắn đo bấy lâu. Còn trồng phía bên hông nhà phía sau, m cũng trồng xa rào vì sợ khi chúng lớn, lá rụng qua sân hàng xóm nên khi trồng cây, m cứ tưởng tượng khi lớn nó ra sao, lá có rụng bay sang làm phiền người khác và hoa có đủ đẹp để người ta xí xóa cho vài chiếc lá vàng bị gió cuốn qua chăng. Chỉ có cây sứ tuy rụng lá nhưng bà hx có vẻ vui khi m trồng, vì bà đợi để m chiết cho bà loại màu hồng và trắng nhưng cái chính là bà biết cây sứ không quá cao lớn và dễ cắt cành. M nói cành sứ bán garage sale cũng có người mua nên khỏi sợ gì hết...
M hôm kia thấy có căn nhà gần đó, không có sân trước gì nhiều mà sao có vẻ riêng tư và hay hay. Thì ra là họ trồng vài cây sago lớn làm rào và vài loại thiên điểu cao nên không nhìn thấy cửa cái. M bỗng dưng thích có nhiều cây xanh phía trước như vậy nên đã trồng một hàng boxwood dọc theo lối vào nhà. Chắc phải vài năm thì chúng mới lớn đủ cao và dày để ra vẻ cho chủ hài lòng. M cũng đã trồng làm rào cho ba phía của sân trước bằng Indian hawthorn nhưng chúng rất chậm lớn.
M bỗng dưng thích trồng những loại kiểng xanh và những loại rào xanh cho mát mắt và cho có vẻ cổ kính và riêng tư.
Cũng như nhìn thấy cây chanh trước sân nhà người có những trái vàng tươi có vẻ thanh bình quá nên m cũng đã mua về cây Meyer và đang định mang ra sân trước thay vì trồng bụi mai Mỹ và cây đào cho hoa . Có lẽ m sẽ trồng cả ba vào ba góc sân. Hai bên bìa sẽ là hai bụi mai và đào, góc trong giáp ranh bà hàng xóm m sẽ trồng cây chanh. Vậy là m sẽ được như ý nguyện rồi. Chỉ là phải siêng tỉa cành cho chúng không được lớn quá. M đã hết sợ tỉa cành vì đã biết dùng cái cưa mà cưa bằng tay còn những cành nhỏ thì cứ dùng kéo Corona bén nhất mà tỉa.
M nhận thấy mấy ngón tay của m từ lúc đi học bốn tháng qua, nghỉ tập HN nhưng nếu làm vườn thì không đau mà khi nghỉ ở không lại xài mouse nhiều nên sáng dậy bàn tay mặt mấy ngón tay hơi bị cứng nên bắt đầu đi học HNKC trở lại. Tối qua sau khi học hai lớp ở trường về, tuy mệt nhưng phải tự chiến đấu bản thân để đi học HNKC bị dợt tơi bời nhưng sáng nay hai bàn tay không thấy cứng khớp gì nữa. Vậy có nghĩa là số m không được ngồi không mà phải lao động thì mới khỏe.
Những lúc không khỏe, m lo vì sân vườn lúc nào cũng đầy việc, nếu ngưng một chút là đùn bao nhiều là cỏ dại, lá khô, cành vô trật tự hoặc thiếu nước chỗ này, hụt phân chỗ kia. Còn anh coon thì phải dành chỗ cho anh ta đào đất kiếm sống cách đêm nếu không muốn anh ta phá những bồn hoa khác.
Nhưng rồi m thấy đó là đời sống thật sự, luôn thay đổi và ẩn tàng muôn sức sống. Cho nên nhiều khi đi chợ, định mua thuốc giết các con grub cho coon khỏi đào tìm nữa. Nhưng biết có hết giặc không hay rồi lại sanh ra thứ phiền khác vì coon sẽ phá những thứ mới còn m lại áy náy vì nghĩ đến các con ngài nằm bất động, đợi thời gian hóa bướm mà giờ lại bị chất hóa học hủy hoại khiến m không dám. Cuối cùng chỉ còn cách mua các stepping stone để quanh cây trồng thì coon mới không khiêng lên đào ngài được.
M bỗng nghĩ đến chuyện con chuột nhắt của bà bạn vong niên. Bà cũng đã không bẫy nó hay thuốc nó mà chỉ tìm cách đuổi nó có lẽ cũng nghĩ như m. Lần nọ m xem KÝ Sự MK, thấy có cái chùa do song thân bà bỏ công xây ở miền Trung mà bà đã từng kể, liền chụp hình gửi bà xem.
Tối qua, m nằm mơ thấy cha mình mở tiệc đãi ở nhà hàng rất đông người dự. M chưa bao giờ nằm mơ thấy ông vui như vậy nên cũng hân hoan trong lòng. M bỗng nhớ đến ông về hưu rồi, đâu còn đi làm nên liền mang thẻ ra trả thay cho ông. đến đây thì m tỉnh giấc.... Một giấc mơ vui....
Ngày vui nha các bạn...
NganHa1
05-09-2018, 10:52 AM
M bỗng dưng mang cây ra sân trước trồng um sùm vì tự nhiên muốn có nhiều màu xanh cây cối cho mát mắt và nhất là có privacy khi ra sân trước đứng nhìn trời đất thay vì phải nhìn qua cửa sổ phòng khách.
Cũng... nhờ coon phá triệt để làm m không muốn bận tâm nữa nên đã chịu thua, chừa nó một chỗ để đào xới kiếm ăn để nó không tìm đến các bồn hoa khác trong vườn.
Quả thật tối qua nó đã đào những chỗ đất trống. M đã nhận xét đúng là chúng chỉ nhổ gốc cây kiếm mồi, chứ không cố ý phá cho vui nên m hết sợ chúng kiểu phá hoại nữa rồi.
Vì m dẹp cá cùng thác nước và lấp hết hai ao, giả sơn lại rào với chicken wire cùng chà gai của các rose tree khô nên chúng không còn chỗ tụ họp, tắm táp trong khi rình rập cá suốt đêm nữa. Bà Mỹ KỲ cũng bị chúng chia lực lượng leo vào sân nhà bà và đào các bồn hoa nên bà cũng đợi xem m có biện pháp gì chăng. Nhưng rồi m cũng chỉ chào thua, và để dành cho chúng một chỗ vậy thôi.
M thấy mình bỗng lẩm bẩm "chịu thua rồi " như thần chú khi thanh sát sân vườn mỗi sáng mà lòng chẳng gợn sóng tức tối hay gì gì nên lấy làm lạ về chính mình. Rồi tự nghiên cứu bản thân và cười thầm. Giết không được, tha làm phước đây...
Dù sao thì chịu thua cũng là một lối nghĩ tích cực bây giờ của m. Chỉ vì chiến đấu hoài mệt quá. Hay là vì m tạm thời cần cây cối lên sân trước nên có lý do chánh đáng mang lên sân trước trồng cho khỏi mất công tìm mua cây cối mới.
Lần nào khi đào bứng cây này trồng chỗ nọ, m đều xin lỗi cây cối và năn nỉ chúng ở chỗ mới cố gắng vì nhau mà sống sót giùm. M thấy bản năng sinh tồn của cây cối rất đáng nể phục. Còn m thì đôi khi có hơi phiền vì sự thay đổi cảnh trí của m luôn. Nhưng rồi tự nhủ sẽ có một ngày m hết xí quách cầm cuốc thì cũng đành ngồi ngó nhớ lại thời dọc ngang này thôi. Chứ bây giờ trừ khi nào các cây quá lớn để m không dời được thì mới chịu thua, còn nếu không thì cứ dời chỗ chúng hoài mà cây vẫn vui vẻ chấp nhận và sống tiếp...
Có điều tuổi càng ngày càng ngã màu thời gian thì cơ hội tranh thắng với coon hơi khó. Vì vậy mà m bỗng thông tuệ hẵn ra khi quyết định thua và mang bốn cây ăn trái trong chậu ra đàng trước.
Cũng là vì m thấy hàng xóm trước nhà có trồng cây ăn trái có vẻ thuận lợi hơn là trồng sau nhà. Ngẫm nghĩ vị thế nhà họ cũng giống như m, vì phía sau là triền đồi với cây cối rậm rạp để coon an giấc ban ngày, tối đến mới kiếm ăn lòng vòng, nên sân nào giáp ranh thì được chiếu cố trước nhất.
Hàng xóm khôn ngoan đã chịu thua từ lâu trong khi m còn ương ngạnh làm gì. Nghĩ vậy mà m vui vẻ chịu thua và làm giống họ...Chắc lần này m sẽ được một hàng giậu mới như ý... Chịu thua đôi khi cũng có cái tích cực của nó ....
Chào các bạn ghé ngang, ngày vui nhé ...
NganHa1
05-20-2018, 10:01 AM
Tối qua mình lái xe vào ngõ, thấy bóng con gì to như con mèo nên bật đèn pha xem, hóa ra là chàng Coon. Đôi khi m thấy đến ba con Coon ngồi chễm chệ ở đầu đường nhưng lần này chỉ có một coon đang lùi vào lùm cây trước cửa nhà hàng xóm giương mắt nhìn trong dáng thủ thế. M lái xe đi và chợt nhớ đến bà Mỹ Kỳ nói hôm kia bọn trẻ đã khám phá ra một con coon mẹ với ba đứa con mới đẻ nên có lẽ đây là bố coon đi kiếm ăn cho vợ con. Bà nói con coon mẹ không biết hốt hoảng chi đó mà làm rớt một đứa con trong khi bỏ chạy, đám trẻ mang khăn quấn cho coon bé và chờ mẹ coon ra tha về cả nửa tiếng mà không thấy. Bà nói con coon mới sanh chắc chết nếu mẹ nó không quay lại mang về hang vì nó còn chưa mở mắt và chưa có lông. M nói tội quá thì bà Mỹ Kỳ bỗng nói nhưng sẽ bớt đi một con coon lớn lên tinh quái bất trị sau này.
Nghe bà MK nói vậy, m thấy cũng đúng nhưng vẫn thấy có điều gì không ổn lắm và thấy có hai vấn đề khác nhau. Một cái là sự đụng chạm quyền lợi cá nhân và một cái là lòng trắc ẩn vốn là bản tính tự nhiên của con người. Bọn trẻ con xứ này vốn rất lành và rất thương yêu loài vật là điều m nhận xét và ngưỡng mộ từ khi sang đất nước này đến giờ...Những khi thấy người tay dẫn tay ôm chó mèo m vẫn thấy thật là một hình ảnh đẹp và thanh bình...
Cuối tuần m đến Armstrong mua cây sớm để có nhiều chọn lựa nên đường phố vắng và êm đềm lạ lùng. Những tư sở dọc theo con đường lớn với những bãi cỏ xanh và những cây cảnh được chăm sóc cẩn thận khiến m cảm giác là mình đang ngắm một bức tranh đẹp do công của bao người tạo ra. Tiền không đó !!! M nghĩ như vậy vì nhớ đến khoảnh sân trước bé tí so với bao nhiêu là cây cảnh nơi đây, rồi nhớ đến hình ảnh của bao nhiêu anh Mễ trẻ ngày ngày chăm sóc cây cảnh tư gia đến công cộng để thấy rõ ai cũng phải bỏ công, bỏ của để duy trì, chăm sóc cho mọi thứ được tươm tất, sạch đẹp hàng ngày...
M đến tiệm quá sớm nên phải sang parking của tiệm ăn Keno chờ vì không muốn làm người mở hàng dù chợ MỸ chắc chẳng kiêng kỵ gì. M thấy parking kế bên cũng có một bà Á đông ngồi trong xe giống mình. Sau đó sau khi Armstrong mở cửa vài phút, mình thấy bà ta chạy đi sang Armstrong, thì ra bà ta cũng có ý nghĩ như mình.
M thấy ở Armstrong cây cảnh đắt hơn Home Depot hay Lowes. Nhưng có nhiều lựa chọn và cây được chăm sóc cẩn thận hơn. M đợi khi họ sale 20% thì đi sớm để mua trước những cây mà HD không có. Như hôm qua m đã nhắm những bụi hoa gardenia lài, hay dành dành tên gọi Mystery, hoa to và cây có thể cao đến quá đầu. M mua trồng dọc theo rào vì thấy lá nó bóng rất đẹp, hoa thơm và không rụng lá mùa đông. Ai cũng nói gardenia khó trồng, nhưng m thấy nó chịu đất acid nhà m nên vừa thấy nhà vườn vừa tung ra Mystery thì m chộp liền cho yên bụng. Tự bào chữa cho việc mua lần này là m chẳng ăn xài gì hoang phí, mua cây cối làm đẹp cho sân vườn là tốt mà, còn thua người ta xài cái này, cái nọ, cho vào bụng là hết, hoặc mua về rồi chán liền vv...Còn cây cối mua về không chán mà còn hăng và hy vọng tràn trề...
Buồn cười khi m xem xét cái ý nghĩ của m để coi nó làm luật sư bàn cãi ra sao. Giá này, 20% off thì chỉ hơn HD một tí, nhưng HD chỉ có August Beauty và m cũng đã mang về mấy chậu rồi chứ đâu có loại Mystery này mà so sánh. M phải mua ít nhất là bao nhiêu đó thì mới đủ trồng dọc theo hàng rào và mai mốt m nhìn nó lớn lên, cho hoa thơm và lá bóng mượt, trang điểm cho hàng rào mình sẽ vui mắt lắm...Bao nhiêu đây mà mua được niềm vui và cũng là invest có lợi vì cây càng ngày càng lớn và giá trị tăng nhiều lần. Cây này gốc nhỏ chiều cao nếu trồng giỏi lắm chỉ bằng mình là phước rồi. Thấy bụi kia không, lần rồi m phải trả bằng 5 bụi nhỏ này đó...Lần này không giống như trồng queen palm đâu....tặng mình quà này đi, vì bây giờ đâu còn niềm vui gì ngoài trồng ba cây cối, bông hoa mình thích chứ...
Nhờ vậy mà bạn Ý này đã thuyết phục mình nên m mạnh dạn làm theo.
Sáng nay m ra sân, thấy dấu coon đào cũng bớt đi thì hiểu là chỉ có coon cha nên lực lượng kiếm ăn giảm rõ rệt. Những con sóc cũng bớt chuyền cành vì cây trái mới tượng hình phải đợi đến hè chúng mới đến nếm thử. Chỉ có bọn chim chóc là luôn kiếm ăn sớm, líu lo đây đó, đôi khi con lớn cũng giành ăn, đàn áp con nhỏ phải bỏ của chạy lấy người...
Buổi sáng mưa bụi lất phất, bầu trời xám mát dịu. Mùa xuân này bỗng nhớ đến lúc đầu mới sang đây, cũng vào mùa xuân và thời tiết lúc đó hình như lạnh hơn bây giờ vì m vừa ở miền nhiệt đới sang và cũng vì lúc đó nhiệt độ chưa tăng do global warming mà phải đợi đến bây giờ, m đã bắt đầu thấy Cali không còn mưa nhiều, và ngoài đường cũng bớt hoa hơn xưa mà thay vào là những loại cây cactus của sa mạc và trải đá sỏi cho bớt tốn nước.
M nghĩ đến các cây lài gardenia, trồng dọc rào hướng bắc với rào gỗ không bị hắt cháy lá như rào tường, nước tưới chung với Azalea và rose cũng là loại acid loving thì được rồi...từ từ xem sao...
Ngày CN vui nha các bạn
NganHa1
05-22-2018, 11:53 AM
Hồi đó M vẫn có nhiều câu hỏi mà bây giờ mới có câu trả lời
Lúc nhỏ m thấy chị Quen đang khỏe mạnh bỗng sáng ngày đã chết mất, đám tang chị có xe nhà binh chở đi xem cũng rất đàng hoàng. Sau đó mới hay chị có bầu và vì lý do xấu hổ nên chị uống thuốc ngủ và chết đi vì sợ không sống nổi do mặc cảm hư đốn với cha mẹ và những người quen biết.
Bây giờ m mới biết chị là nạn nhân của văn hóa địa vực và bị nhồi sọ, tẩy não bằng nhiều hình thức qua văn chương, qua những tuồng hát, qua những câu chuyện người đời chế diễu nên phải tìm cách kết liễu mạng sống kể trên...
Giờ đây so sánh thì thấy một phần văn hóa thuộc truyền thống Mệnh Thiên cũng tai hại như phong tục của dân các nước Hoàn Mệnh bây giờ. Thỉnh thoảng nghe người cha cùng với sự hợp tác của người mẹ giết chết con gái vì nó yêu người mà họ không chấp nhận vì trái với truyền thống hoặc tôn giáo của họ chứ đừng nói chuyện đứa con đó không chồng mà chửa. M tự hỏi sao họ lại có thể làm được điều tàn ác như thế. Thì từ từ mới hiểu ra là khi sanh con ra, bản năng của mọi động vật là thương và bảo vệ con cái mình. Nhưng rồi, họ đã bị văn hóa nào đó ăn sâu vào cơ thể do bị nhồi sọ, tuyên truyền thấm sâu vào xương tủy, đầu óc, nên họ trở thành cuồng tín và chính cái cuồng tín đó đã biến họ thành công cụ và không còn nhân tính nữa. Họ chỉ biết sợ người ta nói, sợ người chê cười, sợ bị tẩy chay, sợ không còn là người thánh thiện, tốt lành, gương mẫu theo cái khuôn của văn hóa truyền thống nào đó mà giết hại con cái mình, nói chung là giết người, mà không hề biết việc họ làm là tàn ác và ghê gớm nhất.
Nếu nếu họ chỉ dùng lòng trắc ẩn tự nhiên của người với người, của cha mẹ với con cái, mà không qua lăng kính nào khác, thì họ sẽ đối xử với con họ một cách bình thường, như các loài động vật, là bảo vệ con cái họ. Nhưng vì văn hóa, truyền thống và tập tục đã làm phủ lấp đi cái tình thương đó nên họ đã mất nhân tính và trở thành hung thần, chỉ biết cuồng tín, giết con để mua lòng những người chung quanh để họ còn được an ổn sống tiếp chăng. Không biết lương tâm họ ở đâu và có khi nào hiện lên để cắn rứt họ chút nào không?. Đôi khi lương tâm lên tiếng nói thì họ lại đàn áp để nó biến mất vĩnh viễn, cho đến khi nào dân trí được nâng cao, và đời sống họ từ từ thay đổi và có thời giờ tiếp xúc với nhiều nền văn hóa khác...và phải trải qua một thời gian hàng trăm năm ...
M gần đây bỗng nghe nói giờ đây con gái xứ Hoàn Mệnh ở xứ này bỗng rất thích kết hôn với dân Quốc Nam vì dù các cô Hoàn Mệnh dù là người có học, nhưng truyền thống trọng nam khinh nữ vẫn ảnh hưởng sâu đậm trong tim óc người xứ Hoàn Mệnh nên con gái người Hoàn Mệnh muốn thoát khỏi cảnh bị coi thường đó và hay nhắm dân QN lớn lên ở xứ này, biết trọng vợ như dân Mỹ Kỳ là chắc ăn như bắp...
Mỹ Kỳ quả là một nồi hầm khổng lồ và chỉ vài thế hệ là chỉ còn một giống dân Mỹ Kỳ với nhiều nguồn gốc và truyền thống khác nhau. Con cái nhờ lai trộn mà thông minh và xinh đẹp hơn, những gì đẹp được giữ và những gì không hay cũng sẽ bị đào thải đi. Tính nhân bản và tôn trọng pháp luật cũng được làm nền tảng cho mọi cư xử khiến cho m phải ngã nón kính chào. Như trong lớp học, có một cô bị tật ngồi xe lăn, được trường cho một người theo ngồi kế bên để giúp đỡ trong việc học. Đó không phải là do người dận xứ này tâm địa thiện lương đã nghĩ đến người tàn tật, yếu thế nên đề ra luật và dân chúng đã biểu quyết thông qua hay sao?.
Có đôi khi vì tin tức nhanh quá và người ta hay loan tin tiêu cực làm tối đi một bức tranh đẹp mà bao người dầy công đóng góp và gây dựng làm m cũng bi quan và chán nản theo. Nhưng rồi m bỗng nghĩ lại những hình ảnh đẹp mà m đã quen quá nên coi thường tình, như lòng thương yêu loài vật, giữ vệ sinh chung, trật tự nơi công cộng, tôn trọng pháp luật và nhất là ưu tiên cho người tàn tật, già yếu cũng như hệ thống trường học nhằm nâng cao dân trí ở mọi lứa tuổi nơi đây khiến m lại cảm kích, lòng tràn niềm vui và hy vọng ...
ngày vui nha các bạn
NganHa1
05-24-2018, 10:35 AM
Lần nọ có người làm vườn mới sang xứ này không lâu, mình nhờ dọn dẹp sân vì gấu mèo phá, ông ta liền xin cho gài bẫy làm thịt !!!
M nói bên đây không thiếu thức ăn sao lại muốn ăn con vật hoang đó. Hơn nữa luật bên này cũng nghiêm phạt cho bất cứ ai sát hại các động vật như chó, mèo, hay các con thú hoang dã chung quanh. M nói có một gia đình nọ nuôi chó và hàng xóm để ý thấy mất chó nên nghi và báo cảnh sát. Vì không đủ bằng chứng nên cảnh sát chỉ dặn là họ sẽ theo dõi con chó đang nuôi, nếu có biến mất thì họ cần giải thích nếu không sẽ bị truy tố theo luật...
Ông ta cười nói xứ này cái gì cũng luật, chứ bên ta nó là đặc sản rồi !!!
Có lần một bà gốc Đức nói dân Mỹ Kỳ vì giàu nên không ăn những thứ mà xứ nghèo hoặc trong chiến tranh không có thức ăn phải ăn để sống như lòng heo, bò hay đào đất tìm côn trùng này nọ ... chứ xưa kia tổ tiên họ từ các nước nghèo khó, cũng phải sống và ăn như các dân chậm tiến và nghèo đói vì không có chọn lựa, ăn để sống mà thôi ...
M thấy nhiều dân trên thế giới dù không thiếu thực phẩm vẫn thích ăn uống ghê rợn,như bà Từ Xi nọ. Còn dân Mỹ Kỳ có lẽ muốn phát triển bản tính nhân đạo nên không quá quan trọng đến cái lạ của miếng ăn mới có luật bảo vệ nhiều động vật, như bảo vệ cá mập, hay những con thú nuôi trong nhà, không cho người ta được quyền sinh sát.
Dân Mỹ Kỳ hầu hết là theo tôn giáo Sáng Ký, cũng vẫn đọc sách Sấm, nói về những lễ sát tế loài vật từ thời tạo thiên lập địa, ngay cả định hy sinh con trai duy nhất của mình cho đấng Sáng Tạo của ông Abram. Nhưng dân MK đâu có vin vào sách Sấm cho là mọi động sinh ra cho loài người ăn mà họ còn bảo vệ chúng và nghiêm phạt những kẻ vi phạm nữa... Cho nên vấn đề không phải là do dựa vào sách xưa để khư khư biện hộ cho cách ăn nào đó, mà chính là do con người thật sự tiến bộ đã làm ra luật hướng mọi người cùng theo đó mà có lối sống lành thiện, tốt đẹp và hài hòa hơn nơi miền đất mới này. Nếu không chắc thế giới cũng chẳng ai muốn tìm về làm tổ...
M nhớ lại lúc trước đọc sách cho con nghe, khi nói về con vịt lạc mẹ và được gia đình nuôi trên thuyền khi lớn lên cậu bé nghe cha mẹ định làm thịt. Cậu bé liền nói không, con vịt này là bạn của cậu cả năm qua, nó too beautiful để giết ăn ...M thấy con trai rướm nước mắt nên ôm nó vào lòng, đọc tiếp, đến chỗ ... cậu bé nọ lén thả con vịt về đàn. ...Lúc đó thấy con vui và cười hân hoan nhẹ nhõm...
Ngày vui bạn nhé
----------
Mưa dầm thấm đất
Mấy hôm nay trời mưa lâm râm cây cối thấm ướt từ từ và có vẻ xanh tươi vô cùng. M nhớ câu mưa dầm thấm đất.
Rồi sực nhớ đến chuyện một anh chàng bị trục xuất về nước vì tội quấy nhiều đối tượng anh ta thích bằng thơ điện tử và những phương tiện khác như nhắn qua cell phone, vv.. là một hình thức ngang nhiên quăng rác vào nhà người mặc kệ người phản đối nhiều lần mà không chịu nghe để phân phải trái.
Ra tòa anh nói vì anh thích cô đó nên nghĩ rằng gửi thơ tới tấp kiểu đó cũng như mưa dầm thấm đất, kiểu nhà quê xưa là đẹp trai không bằng chai mặt, cứ theo đuổi, bẹo dáng bẹo hình mãi thì có ngày đối tượng cũng xiêu lòng. Hậu quả cho ý nghĩ và hành vi vô ý thức này đã làm cho anh mất cơ hội học tiếp và bị trục xuất về nước...
Bên xứ này, quảng cáo bán hàng là một kinh doanh lớn nhất. Hàng ngày, có những cú phone không quen gọi mời mua hàng dù lúc đầu luật không cho phép gọi quảng cáo. Nhưng sau này giới kinh doanh không biết lòn lách ra sao mà m vẫn bị vài cú điện thoại hoặc text nhắn bán hàng này nọ rất bực mình. Còn đôi khi nhóm quen nào đó, bỗng lấy điện thoại để làm số chung và text qua text lại ồn ào phiền phức vô cùng nên m luôn để phone im tiếng. Ai quen gọi thì m gọi lại sau, mà đôi khi m cũng chẳng gọi vì biết cũng không có gì quan trọng nếu không để lại lời nhắn là có chuyện gì cần.
Có những kẻ ỷ thế và vai vế kẻ trên, tìm cách thao túng người khác bằng kiểu xả rác điện tử như trên mà nếu ai khờ quá không biết cách đối phó sẽ bị lâm vào tình thế khó xử. Cho nên m hay mang chuyện anh chàng du sinh bị trục xuất để nhắc nhở nhau là phải biết tự chế và nhất là lịch sự tối thiểu trong giao tiếp. Không thể dùng câu châm ngôn mưa dầm thấm đất khi người kia đã tỏ ý không bằng lòng hoặc từ chối mình vì bất cứ lý do nào đó, mà không cần giải thích tại sao.
Cô học trò sau vài lần gởi email cho đối tượng nhờ vả bâng quơ chỉ để nói chuyện mà không được trả lời, có vẻ giận và cho rằng kẻ kia bất lịch sự và tự ái bị tổn thương. M nói với cô ht rằng người kia không cần phải trả lời lại mà cô mới là người nên xin lỗi đã đường đột xâm nhập vào nhà riêng của người, còn bắt người lên tiếng đón tiếp nữa sao. Cách duy nhất là hãy lẳng lặng bước ra và nhẹ nhàng khép cửa lại rồi sau đó không tái phạm nữa nhất là người kia đã nhắc về cô bạn gái để khéo léo từ chối quan hệ mà cô mong muốn.
M nói với cô cuộc đời này người ta có thể có những thứ mong muốn bằng sức mình đổi lấy. Nhưng có một thứ phải do duyên số và phải chấp nhận. Nếu là kẻ đến sau thì đành nên bước ra ngay khỏi chiến trường để khỏi thêm thương tích. Không thể áp dụng câu mưa dầm thấm đất hay chiến dịch chai lỳ được...mà hãy tìm đối tượng khác là hơn...
NganHa1
05-26-2018, 09:55 AM
Mùa xuân cây cối xanh tươi, mình thấy hài lòng và mừng vì hai cây đào bị cưa trụi giờ đã ra lá xum xuê làm mát cho lối vào nhà.
Niềm vui thêm lên khi đã có thêm hàng giậu hoa lài và ba cây lài tháp gốc cao gần bằng hàng rào xanh tươi đợi chờ trồng xuống đất. Lần này phải cẩn thận vì lài không ưa bị động gốc nên không được dời đổi nhé...
Hôm qua m cũng đã mua bình xịt rầy aphid cho cây nên càng vui hơn nữa.
Niềm vui này m phải giữ gìn và bảo vệ, không để khó khăn trong việc chăm sóc sân vườn hay thời tiết thay đổi bất thường làm cản trở. M đã mua phân và đất tốt về để sẵn, khi cần là bón ngay, đó là m định nghĩa cho sự giàu có của m, chỉ là có dư vài bao đất potting soil, vài bịch phân miracle grow và một bình xịt rầy cùng nước đủ tưới hàng ngày cho cây tươi tốt là quá tuyệt vời rồi.
Dạo này không thấy coon phá ác liệt nữa, có lẽ vì chúng đã chán khi không thấy thu hoạch gì nhiều và đã chia nhau đến các sân nhà khác. Di dân khi thấy đất hết hoa mầu thì bỏ đi kiếm ăn nơi vùng đất mới vậy thôi.
Hôm kia cô em ghé nói giờ đây vườn hai fountain cũng để khô cạn, nhớ hồi nào một thời nước róc rách bao quanh. M cười nói khi chung quanh đói khát mà mình mặc áo gấm lụa, để thức ăn đầy ngoài sân bơi lội nhởn nhơ trước mắt kẻ nghèo là một tội ác đó nhé. Cũng như đeo nữ trang đắt tiền là mời trộm viếng nhà vậy thôi...Cô đi rồi m chợt nhớ đến xe hiệu của cô và thấy dạo này cô bị ảnh hưởng bạn nên hay đeo đồ Tiff...Thật là lại cảnh tỉnh cô em trong vô tình, chắc cô giật mình nhưng không giận mà sẽ suy nghĩ để niềm vui quý giá cho riêng mình nhiều hơn...
Cuối tuần nay có hai đám mời ăn uống và nghe trình diễn nhạc vui chơi nhưng m đã quyết định ở nhà để được an bình hơn. M chọn con đường này vì có điều kiện và hoàn cảnh thuận lợi thì phải biết quý trọng cái tội nghiệp người dành cho và tìm cách để giữ cuộc sống đơn giản mà cả đời m phải tranh đấu mới có được hiện tại êm đềm này.
Có những thứ m thấy không cần phải trải qua, nhưng vì tuổi trẻ dễ bị đám đông dẫn dắt vào những thường tình của đời sống, đôi khi gần như là ép uổng hoặc tạo một giới hạn làm người ta chỉ biết làm theo, như anh chàng nào đó làm thơ mà m nhớ vài câu để suy nghĩ đến bây giờ.
Trong bài thơ gửi mẹ...của anh ta có câu
" Lấy vợ mang bầu con đã ba mươi.
Ngày vất vả đêm về rơi nước mắt."
Anh chàng đó giờ đã là ông già trên bảy bó rồi, nếu vẫn siêng năng làm việc thì giờ đây đã nghỉ hưu và sẽ nhìn lại quãng đường đã qua trong hài lòng, ngày ngày đưa đón cháu đi học là niềm vui tuổi già...
Ngày vui nha các bạn
chieclavotinh
05-27-2018, 04:31 AM
Tối qua mình lái xe vào ngõ, thấy bóng con gì to như con mèo nên bật đèn pha xem, hóa ra là chàng Coon. Đôi khi m thấy đến ba con Coon ngồi chễm chệ ở đầu đường nhưng lần này chỉ có một coon đang lùi vào lùm cây trước cửa nhà hàng xóm giương mắt nhìn trong dáng thủ thế. M lái xe đi và chợt nhớ đến bà Mỹ Kỳ nói hôm kia bọn trẻ đã khám phá ra một con coon mẹ với ba đứa con mới đẻ nên có lẽ đây là bố coon đi kiếm ăn cho vợ con. Bà nói con coon mẹ không biết hốt hoảng chi đó mà làm rớt một đứa con trong khi bỏ chạy, đám trẻ mang khăn quấn cho coon bé và chờ mẹ coon ra tha về cả nửa tiếng mà không thấy.
Mấy bác thương súc vật ra ngoài tình cờ thấy thú con mới sinh thì đừng có đụng vào, và cũng đừng có đến gần, dù nó có có kêu gào thảm thiết đến đâu. Mẹ nó không quên nó đâu, chỉ là bận đi kiếm ăn. Mình lại gần, hay chạm vào, có hơi người là mẹ nó sẽ không dám quay trở lại nữa và bỏ luôn
http://www.animalalliancenyc.org/wordpress/2013/05/what-to-do-and-not-do-if-you-find-a-newborn-kitten/
Lũ trẻ không biết là phải rồi. Từ bi phải đi với trí tuệ. Từ bi mà không có trí tuệ thành ra thương (mà) hại!
NganHa1
05-27-2018, 10:34 AM
Cảm ơn chieclavotinh nha. M sẽ nói cho bà MK hay để bà nói cho lũ trẻ biết.
M cũng đã từng thấy có một tổ chim mà sao không thấy nhúc nhích, thì ra là hai con chim hummingbird chết khô, chỉ vì ông làm vườn đến gần xem xét ra sao đó mà chim mẹ bỏ đi luôn vì thấy hơi người.
--------------
M đã tìm ra được chỗ lý tưởng để ngồi một cách riêng tư hoàn toàn vào sáng sớm rồi.
Thật tuyệt vời. M cộ cây mulberry cho vào chậu đẹp rồi vào chỗ mới, mình mang bộ bàn tròn với hai cái ghế rất gọn là xong.
Nhờ hôm qua cho bụi Ngâu vào chậu vì thấy ngâu trồng trong chậu có vẻ hợp hơn, làm cho xanh tươi thềm vào nhà.
Cảm ơn hai cây hoa đào giờ xanh lá, bóng mát phủ một phần cho hai cây Gardenia không bị cháy giữa trưa hè sắp tới.
Hai cây Gardenia này là đẹp nhất từ trước đến giờ mà m đã thấy nên mua một đôi cho có chị có em rồi bàng hoàng cả đêm không ngủ được vì không biết mình có phí quá không. Tự biện hộ mình xài cái này thì không xài cái kia, nhờ không đi chuyện vui chơi kia nên đủ chỗ cho hai cây này về nhà. M vừa làm vừa nhớ đến cậu con, có đến ba chiếc xe đạp, m lẩm bẩm nói con giống mẹ và mĩm cười thú vị ...
M trồng hai bên bụi Kentia palm, phải đợi lâu lắm Kentia mới lớn đủ để che bóng mát cho Gardenia vào buổi trưa nắng hè cháy lửa. Nên m đã để cây lê tàu chung vì cây này thanh cao, bóng tuy nhẹ nhàng nhưng cũng đủ cho những bụi Azalea ở dưới. Và cứ thế, cây gardenia cũng lại che nắng cho bụi đỗ quyên dưới chân.
Rồi từ lâu m vẫn không ưa bức tường to đùng nhà bên cạnh, nhưng giờ đây nhờ hai cây đào với màu xanh mát mắt đã nổi bật thêm nhờ phông tường hàng xóm. Cũng nhờ tường cao và dài không cửa sổ nên m hoàn toàn riêng tư khoảng sân này. Thật là tuyệt vời !!!
Nói tóm lại, m đã thấy được một chỗ ngồi ngon lành, riêng tư, ngập tràn hương sắc của hoa hồng, hoa lại và hoa ngâu cùng đỗ quyên và hoa đào mùa xuân. Nên lòng bỗng vui rạt rào...
M bỗng thấy nếu có một hàng đỗ quyên dọc theo thềm giữa hai cây đào thì sẽ càng tuyệt vời hơn. Như vậy thì m sẽ có tuyền là đỗ quyên đủ để làm một lối đi như mơ ước rồi. Làm xong, m lót miếng nylon ngăn cỏ dại và trải vỏ cây lên giữ ẩm và làm cho tươm tất hơn. Mang các hoa từ phía sau vào chỗ mới, mới thấy một đường ống bị nghẹt nên các gốc đều khô ran mà không cây nào chết cả, còn ra hoa nữa nên m biết là m đã chọn đúng thứ để trồng rồi. M biết vào chỗ mới này, chắc với bóng mát và ngay thủ đô, hoa sẽ được săn sóc ngày đêm và sẽ xinh đẹp như lúc còn ở vườn cây, như cô gái được chăm sóc cẩn thận chờ ngày gả bán...
Coon ơi cảm ơn mày đã phá triệt để ngoài kia, khiên tao có hoa mang vào nơi này...
Ngày vui nha các bạn
NganHa1
05-29-2018, 06:28 AM
Hôm qua cậu em ghé nhà nói sẽ mua thêm Hydrangea Cẩm tú cầu về trồng. M khuyến khích ngay, cậu nói chỉ có mình là vui và chia xẻ niềm hân hoan với cậu, trong khi ông anh lớn tới nhà cứ đòi dọn hết cây cối cho bớt, còn cô em nói để kêu người cho giúp, người bạn thân cũng nói nhiều cây quá rồi còn mua gì nữa...Rồi cậu nói thích thì mua, chẳng cần ai chấp thuận hoặc góp ý vì nhà của mình nên mình tự do hoàn toàn làm theo ý. Trước sau gì cũng chết mà...nên giờ phải sống vui với chút cây cảnh...
Rồi cậu lại nhìn hai cây Gardenia của mình, tấm tắc khen rồi đoán giá. Từ 1/3 đến 1/2 rồi giá của Armstrong. M nói hôm kia có 10% của HD, mang đến Lowe's vì hai bên nhận coupon nhau. Vì vậy mà m mạnh dạn chở luôn hai chậu Gardenia về vì lựa không được nên mua luôn với lý do là cho có chị có em và vì có 10% off. Không thể đợi hết mùa sale 50% vì hai cây này mới mang về và đẹp hơn cả Armstrong nữa, lại rẻ hơn 1/3 nên kể như đã sale 30% of rồi.
Nhưng tổ trác ra đến quầy người ta nói coupon phải trả bằng card HD làm chị xệ quá nên lỡ bộ mua luôn vì thấy 10% off chẳng là bao, cũng rẻ hơn Armstrong đến 1/3 rồi. Nhờ "gồng con chuột bịnh" mà nguyên đêm ngủ không được vì mừng và không biết có phí gì không. Sao lại dám mua đồ không sale chứ... Thường thì cây cối chị thường mua khi sale nên đây là lần đầu tiên phá lệ. Nhưng nhìn kia, hai cây lộng lẫy quá đúng là tiền nào của nấy...đợi 40, 50% off thì chỉ còn là những cây tàn tạ, bị người chê và đã quá mùa, hết bông rồi...Cậu em cười nói mua đi, nhân viên cậu mới mua chiếc xe xịn, còn mấy cây này có là bao, rồi cười nói "trước sau gì ai cũng chết mà"...
Cậu em nói sao xưa nay không thấy hoa này. M nói vì nó là loại Vechii bé nên cậu không để ý, gần đây nhà vườn mới tung ra loại lớn nhất và tháp gốc cho mạnh là First love này. Còn August beauty này chị phải tương tư nó cả năm mà đến nay mới mang về đó. Hoa nó cũng to bằng First love nhưng thanh hơn và nở một tuần lại đổi thành màu vàng tuyệt đẹp. Cậu em nói vậy thì chắc sẽ mua August Beauty này một cây hai màu hoa trong khi các loại Gardenia khác lại biến thành hoa nâu...M tặng cho cậu em chậu hoa August Beauty chia bớt niềm vui với người đồng điệu...
Sáng nay NHK lại chiếu cảnh nhà chật hẹp nhưng ngăn nắp sạch sẽ và êm đềm vì một khoảng sân bé nhỏ giữa nhà với đèn bằng đá, fountain nhỏ và những stepping stone cùng cây thông cao vút lên trời.
M bỗng sực nhớ đến khoảng hông nhà m, nên sẽ mua vài tấm phên tre gắn vào. Như vậy là một công hai chuyện, có thêm rào mới, riêng tư mà cảnh giống y như nhà quê m vẫn thích bấy lâu. đây là kiểu vườn của riêng m, không trùng với bất cứ kiểu vườn nào nhé. Chỉ vì hoàn cảnh đẩy đưa, con nhà nghèo nên giật gấu vá vai, cây cối tị nạn coon lung tung như cóc nhẩy...
Có điều là trong bất cứ hoàn cảnh nào, m cũng hào hứng nô nức làm lại một cảnh vườn mới là sao ! Thật là thích mình ghê !. Có lẽ m không quản cực nhọc chỉ vì có sức khỏe. Chỉ cần có sức khỏe là dù bất cứ tuổi nào ta vẫn trẻ. Lại thông tuệ thêm nên vui. Cho nên phải tận dụng hiện tại để cho mình mơ ước.
ngày vui nha các bạn
Câu nói HAY NHỨT trong ngày nè.....
Có điều là trong bất cứ hoàn cảnh nào, m cũng hào hứng nô nức làm lại một cảnh vườn mới là sao ! Thật là thích mình ghê !. Có lẽ m không quản cực nhọc chỉ vì có sức khỏe. Chỉ cần có sức khỏe là dù bất cứ tuổi nào ta vẫn trẻ. Lại thông tuệ thêm nên vui. Cho nên phải tận dụng hiện tại để cho mình mơ ước.
ngày vui nha các bạn
Bông nhiều quá nha bạn hiền.... bữa nào phải chạy qua ngắm với NganHa hah....
Sáng nay CCG nghe chim hót lảnh lót ngoài cửa sổ.... (um sùm thì đúng hơn áh...) ... nên đem hồ cá vô cho đủ bộ nè:
ký tên: Quạt Đỏ.
https://scontent-lax3-1.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/26907059_1568047229897649_6650101892088462714_n.jp g?_nc_cat=0&oh=ec17ae91e71d9886bafd1692f578814f&oe=5BBB3743
NganHa1
09-14-2018, 06:58 PM
Mùa hè năm nay thật đáng nhớ.
Chỉ vì có một ngày là thiên tai, một ngày là nhân tai làm m khốn đốn.
Thiên tai là cái nóng 117 độ F giáng xuống nơi m ở làm cháy rụi những đọt lá mượt mà của sân vườn và tiếp theo là những ngày lao động cật lực để cứu cho đám cây cối khỏi chết khô. Có lẽ chỉ có chị Deli là hiểu được m vì chị cùng hoàn cảnh . Cho nên những ngày sau đó, dù nắng có gần 100 độ F, thì chị và m đều thấy mừng. Chị gật gù khi mình nói có sống qua cái nóng 117 độ thì những cái nóng 100 độ cũng là... phước lắm rồi...
Chưa hết chuyện thiên tai thì nhân tai xảy đến do có kẻ rình m đi ra xe tay không, nên đã đập cửa xe cậu em và lục tìm lấy nguyên cái giỏ với tất cả giấy tờ làm hai chị em phải tốn giờ đi cớ bót, làm lại giấy tờ và gọi chỗ này chỗ nọ thông báo và lo ID theft nữa. Vì vậy mà m phải tự an ủi của đi thay người, có mất mát mới cảm thông hoàn cảnh người khác.
Lúc đứng sắp hàng dưới cái nắng của ngày hè tháng 7 để làm lại bằng lái xe, mới thấy một ngày 'vũ như cẩn" là mừng !
Cảm ơn bạn hiền CCG thật nhiều đã ghé tặng đàn cá đẹp và an ủi m mấy tháng nay. Chúc bạn những ngày tuyệt vời và nhớ cho xem cảnh Thụy Sĩ đẹp vào thu nhé...
Vài dòng update sự tình, chúc ace luôn vui và nhiều may mắn
--------------
Chốn thong dong
cho nên những chốn thong dong
ở không yên chỗ, ngồi không vững vàng ( K)
Nàng trở về chốn cũ vào đầu mùa thu một cách tình cờ. Có lẽ cái nắng dịu dàng của buổi sáng, có lẽ những làn gió phất phơ cành lá lay động hững hờ, có lẽ cái se lạnh của buổi giao mùa và nhất là một cơn mưa ngắn ngủi như khúc dạo đầu cho một mùa thu mới...
Chốn thong dong như mơ ước một thời tất tả ngược xuôi, bao lần hình như vừa đến tầm tay rồi lại vuột mất, như sóng thủy triều nhất quyết chạy nước rút để rồi gặp phải đá tảng cản ngăn, nhưng sóng vẫn cứ vỗ hoài bằng những âm thanh và sức mạnh của thiên nhiên để một ngày nào đá tự trở thành cát mịn, đón sóng biển vào bờ. Lúc đó sóng tự tan biến đi thành những bọt sóng rất êm ái dưới chân người...
Có lẽ là ta phải đành giải quyết từ từ thôi...vì đó là cuộc đời nhưng ta không muốn thành cát mịn, nên phải kiên trì thành một viên sỏi nhỏ nhoi cũng vẫn giữ lại cái gì đó. Nhưng hạt cát cũng đã giữ lại cái tâm đó càng mịn hơn nữa. Vậy thì cuối cùng rồi thì những hạt cát có tan luôn vào hư vô hay không, cái mà người ta gọi là năng lượng đó...
Mùa thu đến tóm gọn bao nóng bức, vất vả của mùa hè vào quá khứ, cho nàng sự rảnh rang vào buổi sáng để thưởng thức công khó nhọc của mình với môt màu xanh tươi êm đềm với hai hàng boxwood đã trưởng thành qua công chăm sóc của người khác, và nàng thì không dám nhìn vào sổ nợ tháng rồi. Cái gì cũng có giá của nó, nàng đã bỏ tiền mua thời gian thay vì đợi vài ba năm nữa cho những cây boxwood thành hình e rằng không còn được nữa.
Nàng đã ngưỡng mộ những khách hàng vào tiệm cây cối mang từng xe cây cối về cho sân vườn của họ bỗng chốc thành tranh vẽ mà nàng dù muốn một bụi cũng ngại ngùng không làm được và đã quay đi vào thời gian trước. Giờ đây bỗng một buổi sáng, nàng đã làm giống họ, và tự ái mộ mình đã can đảm cho mình giấc mơ mới. Mùa hè qua, nàng đã tự an ủi cho những mất mát bằng những chậu sứ đẹp để mỗi ngày nhìn hoa nở xoa dịu tâm hồn. Rồi mùa thu đến, nàng sẽ phải chia tay với bao màu xanh của cây sứ để đối diện với sự trơ trọi của mùa thu hay sao. Thế là nàng quyết định sẽ cho mình niềm vui lâu dài trong mùa thu này và trong tất cả bốn mùa. Nó là màu xanh tươi quanh năm của boxwood, chậm lớn và sống rất lâu, có thể làm bonsai nên người ta ưa chuộng làm kiểng. Mùa đông nó cho màu xanh tươi của sự sống, mùa xuân nó làm nền cho các hoa tưng bừng khoe sắc. Mùa hè nó cho sự tươi mát bên cạnh những cây sứ hoa nở tưng bừng dưới cái nóng cháy bỏng.
Thế là nàng đã bắt đầu cây cảnh mới vì cảnh vườn Nhật đã bị coon phá tan hoang sau khi hoàn thành. Nàng đã nản lòng một thời gian, nhưng rồi chấp nhận để dời tất cả đỗ quyên vào nơi khác và giờ đây chốn cũ chỉ còn những gốc anh đào trắng hồng và đỏ cùng ba bụi quýt và chanh cùng một cây bơ giống to nhất lên từ hột một cách bất ngờ nên nàng tiếc mà trồng để nhớ cô bạn đã cho.
--------sept 11, 18
Sao có thể hay như vậy ...
"Sau này, em cũng thôi không còn nói với ai em cần một cái ôm nữa, vì như thế sẽ làm cho họ biết là em đang buồn. Vì nỗi buồn sẽ bị xâm phạm, nó sẽ vỡ ra như một quả bóng nước , em sẽ đi về với nỗi buồn sũng ướt không còn có thể thu dọn lại, chỉ có thể chờ nó khô đi." (Sông thương )
"Nhiều khi, yên lặng cũng là một cách kể chuyện, có thể đó là ngôn ngữ chân phương nhất .Càng lặng yên thì càng chất chứa nhiều điều để kể." (Sông thương ).
" Bạn bè thăm hỏi, và đôi khi trách móc vì những lần vắng mặt trong các kỳ hội họp ... nhưng (bạn) tôi chỉ biết câm nín, hoặc nhẹ nhàng xin lỗi chứ không đành lòng đem niềm bất hạnh của riêng mình để biện minh". (Ngụy Xưa)...
Đọc những điều trên, mình tấm tắc khen những lời hay ý đẹp, vì văn hoa và tế nhị với những bài học sống ở đời.
M chỉ có thể kêu lên " sao có thể hay như vậy được, tài tình quá đi !!!.
------------
10-14-18
xúc thực
Hình như m mất nhiều năng lượng khi ở bên chị và khi về nhà m cảm thấy kiệt quệ như bị hút hết sinh khí và bị nhiễm độc là sao.
Chị muốn m ở chơi với chị trọn ngày, nhưng m đã phải cáo từ vào xế trưa vì biết không chịu nổi do phải nghe quá nhiều câu chuyện và thấy tiếc không được cái thú im lặng nghe tiếng mưa đầu mùa...
M vẫn không hiểu tại sao nên tình cờ nghe bài pháp của thầy MN mới thấy câu trả lời, xúc thực cũng là một trong những thứ ảnh hưởng đến sức khỏe tâm lý của người khác. Nhờ vậy mà m đã tìm hiểu và giải được bài toán khó, cũng mừng cho m đã có đáp án, hai chữ xúc thực không phải là lần đầu tiên m được nghe, nhưng đến bây giờ thì m mới biết bên PG chia chẻ tâm lý người ta thật sâu sắc rất tuyệt vời...
------------xúc thực tt
Trong cuộc đời chắc ai cũng mang nhiều vết thương ngang dọc. Vết thương sâu nặng nhất là vết thương đánh vào bản ngã, là cái tôi của kẻ tưởng mình có tất cả nên ỷ mình và đã dám tự kiêu. Vết thương đó là khiến cho cả bọn Cao Đơn tuy không nói ra, nhưng hiểu nhau nhất là vào những ngày cuối hạ, khi nắng chiều bắt đầu không dám gay gắt nữa và nhường không gian lại cho sự thay đổi theo định luật của đất trời.
Thu tóm tất cả rồi cất chứa vào đâu một khoảng thời gian tươi đẹp đó hay là dồn hết vào ký ức của từng người về quãng đời thanh xuân nào đó của họ. Họ sẽ kể lại những gì, ai sẽ viết dùm ai và sẽ phải cố gắng diễn tả ra sao cho trọn vẹn khi mà bạn Sương Mai đã chỉ ra là sự im lặng mới nói được nhiều và có nhiều điều để kể trong lăng im.
Còn anh Chương Duy, giờ đây bỗng giúp cho nàng câu trả lời câu hỏi khó của chính anh dành cho nàng ở lần đầu gặp gỡ và nàng đã lặng thinh vì không có cách nào khác.
--------------
10-15-18
cơn gió đầu tiên
Cơn gió từ hướng đông rít từng hồi qua khe cửa như tiếng chó sói tru. Nàng vén màn nhìn ra ngoài trời.
Tất cả cây cối như những nhạc công trong một bản đại hòa tấu và từng chiếc lá múa theo vũ điệu riêng. Những lá to bản đón gió nhiều trong khi lá cây tiêu pepper tree cứ như những chùm phất trần phe phẩy còn cây dừa cánh quạt ngả nghiêng lá xuôi tay vì bị gãy.
Cứ như thế khi gió thổi thật mạnh mẽ, khi nhẹ tênh và khi lặng im vài giây. Những chiếc lá đón nắng lấp lánh thật đẹp.
Xa xa những thân khuynh diệp màu đất nung nhạt cũng xỏa những chiếc lá dài cho gió hong khô cơn mưa hôm kia còn sót lại.
Nàng thấy nhẹ nhõm vì đã trồng những bụi bamboo palm đúng lúc và đúng chỗ vào hôm qua.
Khoảng rào song sắt chỉ cần một thời gian không lâu là sẽ kín đáo và sẽ là nơi ngồi lý tưởng.
Sáng nay nàng thấy tạm hài lòng với sân vườn phía sau. Hình như cái style của nàng đã thay đổi có hơi hướm của formal garden với hàng giậu boxwood xanh rờn dọc theo lối ra gazebo và một hàng dài ngăn chia sân vườn làm hai bên riêng biệt. Nàng đã trồng hàng hoa đào phía sau hàng giậu xanh đó để mùa đông sẽ một hàng hoa đào trắng đỏ và hồng. Nhờ cách design mới này mà bọn coon cũng chẳng có mấy chỗ để đào bới nên nàng an tâm.
Nàng đã dời những bụi đỗ quyên xinh tươi dọc sân hông lượn quanh theo rào có hàng boxwood làm nền cho azalea khoe sắc quanh năm khiến nàng thật bất ngờ như quà tặng đặc biệt ít ai biết.
Nàng có hai bồn hoa hồng viền tròn bằng những bụi day lily vàng rực từ bếp nhìn ra cho vui mắt quanh năm.
Như vậy bốn mùa đều có hoa khoe sắc tô điểm cho không khí tươi vui từ trước ra sau là hài lòng rồi. Sư hài hòa mới này làm nàng thấy nhẹ nhàng vô cùng. Nhất là hai chậu lan với chùm hoa đỏ rực và màu cam tươi rói đã điểm xuyết cho sân vườn bớt sự nghiêm nghị nhờ hai nụ cười thân thiện đón chào.
-----------------
10-16-18
Tối qua nàng nằm mơ thấy ghé Up vào buổi sáng sớm rồi bị kẹt lại vì xe tải hàng án ngữ. M bất ngờ khám phá UP vào sáng cuối tuần lại thành một nhà hàng ấm cúng nhờ vẻ thôn quê giữa chốn thị thành.
Giấc mơ đó đã làm nàng thích thú như đã thật sự thưởng thức một khung cảnh không thể tìm được ngoài đời. Cho nên nàng tự hỏi có gì khác ngoài mơ và tỉnh khi tất cả đã thành chuyện của tháng ngày nào đó đã qua.
Cảm giác đó cũng giống như tâm trạng ngồi nơi gazebo to lớn của A-Nursery để nghe chị Deli nói về cây cối. Nàng nghe chị môt cách say sưa và hòa vào kỷ niệm của chị lúc còn bé thơ.
Cái cảm giác thật hay lạ, êm đềm nơi cabin với gỗ dát trần, với cây cối chung quanh và với một rừng hoa kiểng ngoài trời vào buổi sáng sớm thứ bảy, khi nắng vừa lên và cảnh vật rất êm đềm nơi đây.
Nàng cũng đã nhắc lại một đêm trăng sáng tràn ngập mùi hoa cam đưa lên mái lầu nhà chị hòa cùng tiếng đàn ghi-ta réo rắt như những hòn sỏi lăn đều trên giòng suối trong suốt làm thành một kỷ niệm đẹp nhớ đời.
Chị nói chính người ta ban vườn cam xây khu nhà mới nên chị đã dọn về đây. N biết đó là lý do phụ vì chị về đây vì muốn gần nhóm Hàm Tiếu để bắt đầu cho chương sử mới trong đời.
Chị say mê với những tình bạn đồng Hành Tức này vì họ đều mới mẻ và hay ho, những người tài hoa và trí thức cũng như thành công trong cuộc đời mới nơi xứ người.
Dù nàng đã do trực giác mà xác định với chị rằng mổi thời điểm con người ta đều đổi mới, là là người hoàn toàn mới. Như lời một vị tu hành đã nói nếu ta đã phạm những sai lầm trong quá khứ và không thể quên được nổi ám ảnh của nó, thì ta hãy coi như con người cũ đã chết và giờ đây chỉ còn là một người hoàn toàn mới nhưng được sự khôn ngoan để làm lại cuộc đời.
Có lẽ nhờ vậy mà chị vẫn còn giữ lại nàng làm chứng nhân lịch sử đời chị từ ngày trong tuổi có thể gọi là thành nhân ở quê cũ và bắt đầu bước vào một miền đất lạ xa nửa vòng trái đất.
Mười ngày nữa là nàng sẽ hoàn toàn có những ngày vui chơi với chị em trong nhà. Nàng thích buổi sáng sớm ngồi trong nhà ăn thưởng thức không khí yên tĩnh bên tách trà nóng và một miếng bánh quế mà chỉ có nơi đây mới làm ngon như thế. Thưởng thức xong ly cafe và khung cảnh bình minh êm đềm thì đến lúc cùng tập thể dục với nhóm bạn hữu đi chung.
Sau đó sẽ là cùng mọi người chung bữa điểm tâm với cá hấp, cải luộc và cháo trắng có gừng tươi với trứng ram nước tương. Nàng sẽ ăn trái cây tươi cắt hạt lựu trộn chung với một hủ da ua không vị, không đường và uống trà Biglow nóng cho những miếng chanh tươi thái tròn. Chỉ vậy thôi mà thấy rất vui và hài lòng.
Đi chơi xa có gia đình và nhiều bạn bè cùng đi thật thích thú và an tâm. Lần trước nàng cùng đi với chị bạn, chỉ có hai người và style chị không hợp với nàng cho lắm. Hình như chị không dám chỉ trích người khác trang điểm, ăn diện nữa mà giờ đây chị đã bắt đầu làm những điều mà trước kia chị luốn chế nhạo nặng nề là giả dối, không thật. Hình như chị đã e dè giấu nó đi bằng mái tóc che thấp khỏi trán, nhưng nàng cũng chẳng hỏi làm gì. Chỉ nghiệm ra một điều khi người chỉ trích ai điều gì, hình như đó là điều mà họ rất muốn làm mà không dám.
Nàng mang cho chị những món làm đẹp căn bản cho chị, từ kem dưỡng da đến phấn lót và bút viền mắt. Nàng thấy da chị hình như không bình thường. Nhưng rồi sau đó khám phá ra chị đã dùng phấn quá trắng.
Nàng ngỡ sau bao năm tu tập, chị đã thay đổi tính khí khá hơn xưa nhưng ngạc nhiên vì tâm tính chị lại rẽ sang một hướng trái ngược với pháp môn đang theo nên tự hỏi vì sao. Thì ra chỉ vì mục đích tu tập không để hoàn thiện bản thân mà chỉ để có nhóm bạn khá hiền lành và thua kém hơn để dễ ngang tàng và bắt nạt.
Nàng ra về dù chị có giữ lại đến chiều chỉ vì chị nói nhiều quá nên nàng đã kiệt sức mà phải thoát thân.
Xưa chị không muốn nghe người nói nên luôn cắt ngang câu chuyện người khác đang kể một cách trịch thượng và bất lịch sự chưa từng có: Im !!! Thở đi !!!
Giờ, chị giành tất cả thời gian và không gian để bắt người nghe chị nói khiến bao lần m chỉ mưa hỏi chị hưởng cảnh trời mưa này lần thứ mấy rồi. Chị ngừng kể và nói lần thứ nhất là tối qua, rồi lại tiếp tục mang bao nhiêu người lạ vào nhà, không biết đó là câu nhắc nhở, im, thở đi...
-------------
10-16-18
Đến rồi đi
Cơn gió đầu thu thổi qua mang xác lá khô từ chổ cuối vườn sang thềm nhà hay quấn dưới các gốc cây làm cảnh vật khô khan với bụi và rác.
Những bụi dừa bamboo cũng gần như trốc gốc vì nàng đào chưa đủ sâu
Gió làm hai đọt lá dừa kentia gãy quặp xuống sau hai tháng kiên trì đứng thẳng dù đã hết màu xanh. Có lẽ chúng cũng đã quá tuổi đời , đã mãn hạn trần gian nên chuẩn bị vào hư vô trong mùa đông sắp tới...
Dù sao đi nữa, thì hai cây dừa này đã có mặt ngần ấy năm rồi còn gì. Nàng vẫn nhớ lại hình ảnh thanh xuân của nó trong những tấm hình xưa, nơi căn gác trọ êm đềm nhìn ra công viên với mùa thu có những cây sycamore và cây phong lác đác lá vàng. Nó đã theo nàng về căn nhà này từ lâu lắm rồi. Giờ đây đành chia tay sao. Nàng đã quan sát nó, năn nỉ nó sống và cuối cùng đành chuẩn bị tinh thần nên đã trồng những cây kentia khác thay thế và đã nói lời cảm ơn với nó vì đã làm nàng vui và hãnh diện vì bóng mát và vẻ đẹp của nó bấy lâu.
Giờ đây không biết những tàu chiếc lá dừa còn lại sẽ giữ được màu xanh đến bao lâu để rồi tất cả đều biến mất. Có thể nàng sẽ thay vào đó bằng bụi sứ khá cao để mùa hè tới vẫn có được màu lá xanh tươi mát. Phải đành chấp nhận sự thay đổi mà thôi... đến rồi đi...
--------------
10-17-18
thơ con cóc
ai cũng biết thơ con cóc, thường để cùng nhau cười chỉ vì "con cóc trong hang, nhảy ra, ngồi đó rồi nhảy đi". ba hành động mà ai cũng thấy và không có gì thêm thắt nữa để gọi là văn vẻ dông dài diễn tả tình cảnh của mình qua con cóc bằng những tưởng tượng riêng.
Thí dụ như con cóc từ trong hang ẩn nấp khá an toàn nào đó nhưng khô cạn vì hạn hán, không còn gì ăn nữa cho bản thân và con cái sắp chết đói nên quyết định phải ra khỏi hang. Con cóc đã phải từ giã vợ con nheo nhóc, an ủi bằng những lời ngọt ngào, hứa hẹn bằng niềm hy vọng và trấn an gia đình bằng niềm tin mãnh liệt tương lai tươi sáng của cả gia đình khi cóc cha trở về.
Cho nên cóc cha đã từ trong hang nhảy ra như một hành động quyết lòng, rồi lại ngồi bệt xuống đất vì lưu luyến cảnh quen thuộc của tổ ấm, nhưng vì bổn phận mưu sinh nên phải ra đi mà không biết có bất trắc gì không, nhưng rồi nhìn cảnh gia đình nheo nhóc, vợ con không có cái ăn vì thực phẩm dự trữ đều cạn kiệt.
Nếu cóc cha không đi thì cả nhà đều chết đói hết giữa cơn hạn hán này. Cóc từ hang nhảy ra ngoài, rồi ngồi đó suy gẫm lại hành động bỏ đi cùa mình, sau đó biết là điều cần thiết và bắt buộc phải làm để lo cho gia đình nên sau đó nó quyết định nhảy tìm tương lai một thân một mình với gánh nặng sau lưng...
Có người lại cho đó là một chú cóc con, lần đầu ra khỏi hang êm đềm với gia đình ấm cúng để theo tiếng gọi của tự thân làm một cuộc phiêu lưu vào thế giới bên ngoài. Cóc con đã quyến luyến chia tay sau khi tốn một thời gian suy nghĩ rồi bâng khuâng với tâm trạng rối bời không dám nói gì với cha mẹ và em út trong nhà. Cho đến khi bóng một con cóc khác lấp ló ngoài hang làm tín hiệu để cóc trong hang mạnh dạn dứt áo nhảy khỏi hang rồi lại ngồi đó, thẫn thờ vì đã dám làm một quyết định quan trọng của đời nó, có thể đây là lần đi không có ngày về nơi chốn thân quen này nữa.
Cóc con ngồi thừ một lúc, rồi thấy trong hang cha mẹ chỉ đưa mắt nhìn theo, nên nó thấy có lẽ cũng là lúc phải vào đời, cùng lúc tiếng con cóc bạn lại thúc giục bên bụi rậm gần đó. Thế là cóc đã nhảy đi sau khi từ trong hang nhảy ra, ngồi đó rồi nhảy vào tương lai với bạn đồng hành...
Còn một con cóc khác, không còn ai trong cái hang quen thuộc đó nữa, vì một hoàn cảnh riêng mà nó phải chịu cảnh thân đơn, tuổi già sắp đến với da đã sần sùi giờ thêm đồi mồi và tàn nhang lốm đốm quanh mắt, trên mặt.
Rồi một ngày nào cóc bỗng nhận ra đôi tay mình là đôi tay của con cóc già nên ngạc nhiên hết sức. Có thể vậy được sao, giờ ta đã có đôi tay của cha mẹ ta ngày xưa mà ta vẫn hay thắc mắc tại sao. Giờ đây bỗng một buổi tình cờ, ta thấy tay mình cũng khô cằn còn hơn họ là sao... Thời gian mới đổi mùa tối qua chăng, chóng vánh và quyết liệt quá...cóc quyết định dùng kem ẩm da để dưỡng và níu lại chút tươi trẻ cho hai bàn tay cằn cỗi và đáng thương kia...
-------------
10-20-18
" Khi trở về nương tựa chính mình thì bắt đầu có hạnh phúc
vì không còn phải trả giá, phải mặc cả, phải đợi chờ, và luôn hồi hộp lo sợ rủi may.
Vì nương tựa chính mình thì rất an toàn" TMN
quá hay !!!
------------------
10-23-18
Kia đã giận oan mấy bụi dừa hiếm quý.
Nhưng lòng Kia vẫn dửng dưng và có chút tức giận trong lòng kiểu giận cá chém thớt.
Cho nên thay vì hăng hái và vui mừng được có những bụi dừa kiểng đẹp, thì Kia lại bỏ mặc hai ngày rồi sau đó mới đào lỗ sơ sài, không buồn pha chút đất tốt và vùi nông bên rào...
Kia ngạc nhiên thấy sao mình không màng chăm sóc đến những bụi dừa quý của Tri Cố đào cho, mà lại bỏ bê chúng nên tự hỏi lòng để cho mình câu trả lời thỏa đáng.
Lần nào cũng vậy, dù bị Tri Cố lấn lướt, bị ăn hiếp đến đau thấu ruột gan, nhưng Kia vẫn không biết cách đáp lễ mà chỉ im lặng chịu đựng, để rồi sau đó về nhà mới nghiệm lại vì thấy mình đã bị thương nặng dưới bao lưỡi kiếm trí mạng củaTri Cố.
Lưỡi kiếm ban tặng bất ngờ nên Kia không kịp chuẩn bị tinh thần để rồi ngã gục mà vẫn không nghĩ rằng mình bị thương vì không lẽ Tri Cố muốn giết luôn người quen biết cuối cùng để không còn ai gọi là cố nhân nữa hay sao.
Giờ thì Kia hiểu tại sao Tri Cố không còn người bạn cũ nào và mất hết người thân trong nhà.
Ngay cả hy vọng về sống với đám cháu mà trong thời gian qua Tri Cố luôn khoe chúng coi như thần tượng khôn ngoan, giờ đây Tri Cố lại nói chúng không cần cố vấn nữa vì cha chúng cũng là anh của Tri Cố đã chết.
Tri Cố khoe không phải kẹp tiền hối lộ để ra khỏi phi trường như những người quen khác vì phân bua với nhân viên hải quan rằng mình ở xa về nhưng vì ăn bám các cháu nên khi Tri Cố ra đi, chúng đốt vàng mã như tiễn vong.
Thấy Tri Cố có vẻ đắc ý với sự khôn ngoan của mình, Kia ngạc nhiên nói đâu cần phải chế chuyện kỳ quặc như thế mà cứ bình thường cũng được mà. Vì Kia không bao giờ bị khó dễ khi qua hải quan, họ còn khen trẻ nữa và Kia chỉ cám ơn chứ chẳng phải đút lót hay đóng kịch kiểu LỠ quá ga gì cả. Lúc đó Kia không hiểu sao ánh mắt của Tri Cố loáng hào quang như lưỡi kiếm sắc , vì quê hay vì giận vì ganh với sự thật thà của Kia.
Tri Cố quá độc tài nên muốn Kia làm theo ý là nhờ người khác phụ giúp mang dừa kiếng lên xe, Kia nói nhẹ nhàng dễ làm lắm nên tự làm được rồi. Tri Cố thấy Kia làm xong thì nói Kia giờ mạnh khỏe hơn Tri Cố rồi. Rồi Tri Cố tự chống chế là hôm qua làm việc nhiều nên mệt
Sau đó Tri Cố dạy đời Kia là cần phải để người khác giúp sức với.
Kia ngạc nhiêu vì tưởng Tri Cố sẽ vui khi Kia không làm phiền ông hàng xóm của Tri Cố. Nhưng rồi thấy thái độ của Tri Cố cộng với việc Tri Cố khoe tối qua có mời ông hx sang uống wine nên Kia về nhà ngẫm nghĩ có thể Tri Cố muốn dùng mỹ nhân kế để lợi dụng ông hx coi chừng nhà khi Tri Cố đi xa mà Kia cứ khư khư không màng để anh hùng đỡ giúp bó dừa lên xe nên chương trình của Tri Cố bị phá hỏng và ông hx lỡ bộ phải đóng cửa garage khi thấy Kia một mình đã làm xong xuôi nhanh chóng nên đã quê cơ chăng....
Cuối cùng Kia kết luận là Tri Cố ganh ghét với Kia như một cái gai từ mấy chục năm rồi. Tri Cố phải vận dụng trí óc để sáng tạo mánh mung tự hạ thấp đến độ sỉ nhục bản thân tưởng được Kia khen khôn ngoan, lanh trí. Nhưng không ngờ Kia nói chỉ cần bình thường cũng được nên Tri Cố cụt hứng. Tri Cố luôn cho rằng mình có sức khỏe hơn người, nay bỗng thấy thua Kia nên tức giận vì không có gì hơn nữa chăng.
Kia ra về, lòng buồn buồn vì chỗ ở Tri Cố thật xinh đẹp nhưng thê lương quá. Tri Cố tìm đủ cách mong Kia về ở chung cho có bạn nhưng Kia có gia đình bảo bọc nhau. Tri Cố mong được thình thân gia đình mà không thể có, chỉ là bất hòa và giận hờn do Tri Cố đã gieo rắc bao vết thương tâm hồn cho họ để khi về già, không ai muốn ở chung hoặc cho Tri Cố về ở cả.
Tri Cố lang thang hết tu viện này đến tu viện khác hầu có chỗ tá túc với đoàn thể tu tập mà Tri Cố lỡ miệng nói là đi hành xác. Kia không nói gì thêm, chỉ mong Tri Cố sống bên những người tu với đời sống giản dị và chân thật, Tri Cố sẽ tìm được sự an bình và không có mầm ganh tị hơn thua như với người đời nữa...
Kia thấy tội nghiệp cho Tri Cố, có hiểu mới có thương....con ngựa chứng sợ bóng chiều sắp tắt và đá lung tung...
------------------
10-23-18
Chiều nay Nọ không muốn đi học buổi cuối cùng vì cảm thấy mình chưa đủ vững vàng trước những níu kéo và của hoàn cảnh nữa.
Sự níu kéo sẽ làm tâm bất an, và năng lượng của nhiều người có sức ép làm cho Nọ khi về sẽ thấy xao xuyến và không vui vẻ gì cho lắm. Sự hao tổn tinh thần sẽ ảnh hưởng ít nhất cũng vài ngày.
Nọ đã phải trả giá rất đắt cho từng ngày hiện tại nên Nọ rất quý chút hạnh phúc và tự do hiếm hoi của mình.
Vậy mà ba năm qua, Nọ phải bị quấy rầy ngày đêm vì những cái text kiểm soát nhất tề cử động với danh nghĩa là quan tâm, là quý trọng. Nếu chỉ là text và không đòi hỏi trả lời cũng còn châm chế một chút, đằng này Nọ bị trách nếu không trả lời, mà text lại thì không thấy đường rất khó khăn.
DÙ Nọ đã phải giải thích bao nhiêu lần, nhưng Tỏa vẫn chứng nào tật nấy. Một lần Nọ gởi cho Tỏa tin tức một người bị trục xuất vì quấy nhiễu người khác bằng email để cho Tỏa hiểu rằng quấy rầy bằng điện thoại thì còn đáng phiền hơn nữa. Tỏa vẫn không chịu hiểu nên cuối cùng Nọ không trả lời text và nói vì đã xem Tỏa như người nhà, không cần khách sáo chào hỏi ngày ba buổi bằng texting làm gì, lâu lâu có gì cần mới nhắn nhau mà thôi.
Tỏa ậm ờ rồi vẫn không bỏ tật texting, nên Nọ phải yêu cầu đừng text nữa vì cần tự do.
Tỏa cảm ơn và từ đó không quấy rối nữa.
Nhờ vậy mà hai tuần nay Nọ được sống trong thanh bình, yên tĩnh và riêng tư với ngày của mình.
Không còn bị coon phá đêm ngày, không còn bị text tới tấp ngày đêm là một cảnh thái bình cực lạc.
--------------
10-25-18
Chiều nay Kia sẽ ngồi trên máy bay vượt đại dương.
Mong sẽ có nhiều chỗ trống để có thể nằm ngủ như người trong nhóm đã đi hôm qua.
Kia đã xem thời tiết và thu xếp quần áo cho mùa thu xứ lạnh, khoảng giữa 60-30 F mà ở biển thì chắc lạnh hơn nhiều.
DÙ sao thì lần đi này lên bờ xem cảnh vật hầu như mỗi ngày trừ bốn ngày ở biển. Cậu em thích sitting diner nên Kia chuẩn bị ăn chung với cậu và nguyên đoàn đi chung. Cậu em nói con tàu này chỉ có nhà ăn là có cảnh đẹp để chụp hình , chứ không có staircase và lobby lộng lẫy như những du thuyền khác. Kia thích có dịp ăn chung với anh chị em trong gia đình mỗi lần đi chơi chung, nhưng bản tỉnh cô em lại thích lôi kéo người theo để rồi có thêm tám người quen biết của cô em cùng đi nên sẽ là những buổi ăn đông người, mong không ồn ào và có sự hòa nhã hơn lần rồi...
Điều làm Kia phân vân hơn hết là cô em khoe giờ cuối giá rẻ còn 1/3 nên có hai người khác lại xin đi, một nam và một nữ. Hai người này vì muốn rẻ nên chịu chung phòng, và người nữ lại xin ngủ chung phòng với hai chị em Kia vì cô em khoe phòng rộng có thêm sofa. Khi người quen của cô em xin ngủ nhờ thì cô em lại bán cái quyết định cho Kia.
Kia trả lời " không được" nhưng nghĩ lại cô em đã hô hào và rủ rê nên hai người kia mới ham rẻ mà đi. Nếu Kia không cho người nữ ngủ chung phòng, sẽ làm cụt hứng cô em. Nên sau đó Kia gọi lại chấp nhận với điều kiện là chỉ ngủ đêm mà thôi.
Có điều buổi tối không biết chị đó ngủ có tật gì ở tuổi này, nhiều khi lại ngáy ồn ào biết làm sao.
Khi đi chơi, Kia thích có thời giờ trước khi ngủ để hai chị em trò chuyện. Nhưng giờ đây đã cho người nữ mà Kia không hề quen biết ngủ chung thì hai chị em Kia sẽ không còn thời gian quý giá đó nữa.
Mong rằng sẽ có sự thay đổi vì người đàn ông cùng booked phòng chung là người đàng hoàng sẽ làm cho cô nọ an tâm và sẽ để cho hai chị em Kia vài đêm thoải mái. Nhưng giữa phòng balcony thoáng và stateroom với người đàn ông lạ thì cơ hội thoải mái khó mà xảy ra trừ khi có chuyện gì ăn ý giữa hai người nọ...
Cô em vẫn chưa học được bài học ở lần rồi, cũng rao vụ đi chơi và kéo thêm hai người không cùng tính khí nên gây bất mãn cho những người quen khác nên mấy buổi ăn chung mất phần hứng thú vì cả bàn phải nghe chỉ mỗi một người nói chuyện ồn ào.
Lần này thì cũng cái tật không chừa của cô em, nên rủ rê thêm người đi chơi chung và cuối cùng cho luôn người Kia không quen biết ngủ chung phòng.
BÀi học nào cũng có cái giá của nó. và không có cái dại nào giống cái dại nào. Lần rồi cô em phải xin lỗi cả bọn vì rủ người không hợp, lần này cô em lại đá banh qua cho Kia quyết định làm người nhỏ mọn hay là rộng lượng cho người khác đi chơi chung vì đây là dịp duy nhất trong đời ....
Thấy không thể "say no" nên Kia đành "say yes". đôi khi bài học cho cô em mà người thân bên cạnh cũng bị ảnh hưởng lây.
Dù sao đi nữa thì Kia cũng mong cô nọ biết điều để những ngày đi chơi mọi người đều vui vẻ và thảnh thơi.
Kia đã quyết định sẽ chỉ quan sát tâm mình mỗi khi có gì bất như ý thì cũng thấy rất hay. Như lần ngồi bên nghe Tri Cố tra tấn màng nhĩ mà không thoát thân được nên Kia đã nhìn trời mưa và biết Tri Cố chỉ cần thùng rác nên Kia không cần chăm chú xem rác gì là được.
CÓ lẽ bài học bắt đầu khó hơn một bước là giờ đây đi chơi mà mỗi tối đều có khách đến ngủ nhờ, nhưng bản tính cứng cổ của cô em thích làm người tốt với người mà hy sinh quyền lợi của người thân. Có thể sau chuyến đi này, cô em sẽ tởn mà không khoe mẽ gì nữa...
Cô em than là quá cực nhọc vì đã phải tốn bao nhiêu công sức cho hai người đó vào phút cuối nên quá mệt.
Bài học nào cũng có giá của nó. Lại nhớ những lời dạy của má ngày xưa...
NganHa1
11-17-2018, 11:00 AM
Nọ về đến nhà đúng một tuần lễ rồi, nhưng chưa viết thêm chữ nào vì bận dọn dẹp nhà cửa theo cách cậu Mật đề nghị. Nhờ vậy mà Nọ lên tinh thần và tán thưởng cậu đã mua cuốn sách của cô Nhật Marie Kondo dạy ngăn nắp mà có lần bác Ngũ đã giới thiệu với phố lúc nọ !!!
Cậu Mật mua sách đã lâu và chỉ nhắc khéo mẹ Nọ bằng cách để somewhere trên bàn ăn. Nọ tò mò đọc và bật cười thú vị vì cậu con coi vậy mà tế nhị và dễ thương ghê ! ( coi chừng bị hai cảnh sát viên Y và Cô còng chữ hàng chữ " con coi vậy mà tế nhị, dễ thương ghê"... bỏ bót ). Vì bao lần trước Nọ đã thử tự tán thưởng ai đó bằng ba chữ ( thích mình ghê ), thì bị còng liền, hi hi hi ....)
Bỏ đồ cũ vào bao xong, Nọ nhờ cậu Mật chở cho GW, cũng là nơi cậu đã cho đi bao nhiêu là đồ cậu đã order từ amazon chật cả một phòng khiến mẹ Nọ thở phào nhẹ nhõm.
Mẹ Nọ tiết lộ với cậu bản thân mình cũng là khách hàng của GW bấy lâu khiến cậu Mật kinh hoàng nhìn mẹ mình, sao lại có thể đi mua đồ bỏ của người chứ !
Mẹ Nọ nói lúc mới sang, không tiền thì lại kỳ thị GW, giờ ở gần hết đời, thì lại chiếu cố GW như kho tàng là sao ?
Mẹ Nọ giải thích với con GW chỗ này mới mở hai năm thôi vì mẹ đi nha sĩ kế bên, thấy còn sớm nên ghé thử xem vì nghe Tri Cố của nhóm Hành Tức nói giờ đây chỉ shop ở GW mà thôi khiến Nọ tò mò nên nhân cơ hội liền ghé xem sao.
GW chỗ này gọn gàng, ngăn nắp và giá đôi khi còn đắt hơn đồ mới đang sale là sao ?
Nhưng có những thứ hoàn toàn mới nên Nọ mới ngẫm nghĩ chắc đây là đồ tặng hoặc chưng trong tủ kiếng, rồi mẹ già vô dưỡng lão, con cái thời này không còn chỗ để chưng tiếp nên cho GW cho tiện việc sổ sách.
Nọ nhìn thấy mấy tượng Precious Moments mà mình một thời sưu tập cũng có mặt ở GW nên gật gù tự nhủ rồi ngày nào đó, những thứ của mình chúng cũng sẽ ở đây thôi. Rồi lại sẽ có người thích thú mang về tiếp tục chưng chúng và có những niềm vui bí mật cho sự hà-tiện-chăng của mình...
Nhưng rồi cái dĩa ngà bồ câu, dát vàng hiệu Lenox mới toanh kia đợi mình mấy mươi năm rồi, giờ tao ngộ nơi đây với giá GW thì còn chần chờ gì nữa. Còn bộ ly uống sake Nhật còn nguyên trong hộp kia duyên dáng quá, cũng nên mang về uống sake thử cho đúng điệu chứ. Mình có chai sake không biết ai cho mà có bao giờ mở thử đâu.
Nọ mang set sake về rồi vẫn không mở sake uống mà lại dùng uống rượu plum do chị Thà đi Nhật mang về cho bạn bè trong lớp uống, nhờ ly bé tí nên ai cũng được nêm thử một chung nhưng niềm vui của Nọ lớn đủ lấy lại vốn...
Nhưng có một bí mật mà phải có ngày bật mí, như Ngài Thanh Sắc đã nói, điều gì giấu dưới gầm nhà sẽ được rao truyền trên mái nhà vì lúc đó chưa có mạng để rao cả thế giới. Giờ đây Nọ nói cho câu Mật về việc mẹ cậu đi shop ở GW và cái xách bị chúng đập cửa kiếng xe để tìm là giỏ của GW, mới toanh nhưng rất tiện dụng, Nọ xài đúng hai năm nên đã lấy lại vốn, chỉ tiếc cái I cell mà thôi...
Hôm nay, Nọ định viết về chuyến đi, đụng phải chữ Hán ở hoàng cung, đền đài Hàn Quốc và nhất là nhan nhản ở Nhật còn hơn ở Việt ta nên Nọ ngạc nhiên muốn tìm hiểu mà thấy tốn thời gian cũng như không khéo lại khuấy động mặt hồ nên thôi.
Ngày vui bạn nhé...
NganHa1
11-20-2018, 11:03 AM
Chuyến đi vừa rồi nếu tả tình thì sẽ rất buồn cười và sẽ giống y như chuyện dài nhân dân tự vệ.
Vì con người muôn thuở tâm lý luôn giống nhau nên ai cũng có thể đoán trước được phần nào để nghe kể xong thì gật gù: thấy chưa, ta nói mà...
Nếu tả cảnh thì có thể tóm gọn qua một hàng ngăn ngắn là nhờ thời tiết tuyệt vời, nên thắng cảnh chùa êm đềm như tranh vẽ , núi Phú Sĩ cũng hiện ra giữa cảnh hồ trên núi khiến chị Ta không còn nghĩ họ photoshop ghép hình để quảng cáo gì nữa.
Lần này chị Ta không mang phone theo chụp hình như những lần trước vì đi tour thì thời giờ thưởng thức phong cảnh thật hiếm hoi, mấy năm trước cũng vì cô Kia lo chụp hình mà lạc mất đoàn tour, một phen chới với nên lần này chị Ta chỉ chụp hình bằng mắt và canh chừng cho cô Kia khỏi lạc mà thôi.
Nhưng ít nhất cũng đến tận nơi nhìn tận mắt để cảm nhận được cái không gian nơi đó ra sao.
Khi về chỉ ngày sau là cậu Em đã rửa và lộng thành album, ghi chú từng chi tiết chuyến đi như cậu vẫn thường làm để mang vào cho bạn bè trong sở xem.
Còn chị Nọ khi về định viết thì lại phải loay hoay tìm hiểu sao nước Nhật dùng nhiều chữ Hán mà khi hỏi ông tour guide " chữ Tàu ư, thì ông nói là chữ Nhật ".
Thì ra nước Nhật không bị Tàu đô hộ nhưng ngàn năm trước đã mượn chữ Hán để dùng trong văn tự, và cả nền Nho học và Phật giáo, đặc biệt là thiền tông, nhưng cải biến thành nét Zen độc đáo của riêng Nhật.
Chị Nọ hiểu Nôm na là người Nhật dùng ba loại chữ khi viết một câu gì đó, trong đó có một phần là chữ Hán, nhưng cách đọc chữ Hán theo kiểu người Nhật nên người Tàu không hiểu khi nghe, như các quan và thầy đồ nước ta, học viết chữ Tàu mà đọc thành tiếng nước ta gọi là chữ Nho hay Hán Việt. Người Việt nào cũng nghe được nhưng hiểu được nghĩa của các chữ Hán Việt thì tùy trình độ học tới đâu. Người bình dân vì không hiểu nghĩa HV nên định xài toàn chữ thuần Việt , không chịu gọi là Bảo Sanh viện mà gọi là Xưởng đẻ. Như bản thân chị Nọ, lúc trước cầm cuốn Biển Nghiệp mà chới với vì khó hiểu do quá nhiều danh từ Hán Việt chuyên môn liên quan đến đạo Phật mới thấy mình cần phải chịu khó học thêm vì sự học mênh mông, lúc nào cũng có thêm chữ mới dù bất cứ ở đâu...
Nhật, Đại Hàn và Việt do ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa nên có nhiều điểm giống nhau, cũng phải dùng chữ Hán lúc đầu rồi dần dần tạo chữ viết mới, nhưng vì họ dùng chữ Hán cả ngàn năm nên vẫn phải xài Hán Nhật và Hán-Hàn như nước ta xài Hán Việt vậy.
Người Nhật không thể phiên âm hết những chữ Hán mà phải để nguyên cho tiện dụng, nhất là trong những lãnh vực chuyên môn và trên đại học. Như nước ta hầu như phải xài Hán việt trong khoa học, kỹ thuật, chính trị, xã hội, văn chương, nghệ thuật vv...thì cũng giống như người Nhật phải dùng Hán tự là Kanji trong ngôn ngữ của họ dù họ không bị đô hộ nhưng tự du nhập chữ viết của người Hán để xài...
Còn về Nho, Phật và Lão thì cả ba nước Nhật, Hàn, Việt đều bị ảnh hưởng sâu đậm. Nhưng chùa Phật và các đền Nhật rất đơn giản và có nét độc đáo của họ.
Người Hàn quốc cũng xài Hán-Hàn, nhưng dưới dạng chữ viết mới của họ chứ không để nguyên chữ Hán như Nhật nên chị Nọ tưởng dân Hàn không bị ảnh hưởng chữ Hán. đến khi coi lại mới thấy họ cũng dùng chữ mới của họ cho chữ Hán, như ta không để nguyên chữ Hán mà dùng abc để làm thành Hán Việt của ta. Chứ nước Hàn, Nhật và Việt đều phải dùng vài ngàn tiếng Hán trong trường học nhất là ở cấp đại học biết tiếng Hán Nhật, Hán Hàn hay Hán Việt mới có đủ chữ để học bất cứ ngành chuyên môn nào.
Khi ghé đảo Jeju của Hàn quốc, chị Nọ đã bước từng bậc thang để lên lên tới đỉnh Sunrise Peak và ngắm cảnh đẹp của đảo từ trên cao như một thành công vì có nhiều người trong đoàn bỏ cuộc và chọn thưởng thức hương vị thức uống của đảo và đặc sản là bánh in nhân mứt cam ở các shop quanh đó.
Nhưng điều bùi ngùi nhất xem bảo tàng của đảo với hình ảnh của những người đàn bà Hàn lặn dưới biển tìm hải sản nuôi gia đình rất cực khổ, cũng nhờ nhiều phim Hàn quay nơi đây khiến đảo nổi tiếng và thu hút du khách ghé thăm khiến du lịch phát triển và đời sống đảo đã khá hơn nhiều.
Chị nọ thích ngôi làng xưa vì nó thật êm đềm, hình như đây là cảnh mà chị Nọ thích vì nó gợi nhớ quê mình dù cây cảnh có hơi khác do khí hậu, nhưng không khí vẫn mang vẻ mộc mạc, đơn sơ và bình dị...
Thật ra nhìn thì thấy nó rất lãng mạn, nhưng tưởng tượng ở nhà tranh vách đất và phương tiện vệ sinh kiểu xưa thì không ai hưởng ứng.
Nhật và Hàn quốc trồng nhiều cây bạch quả hai bên đường nên lá vàng rụng trông rất đẹp. Chị Nọ thấy họ trồng hồng persimon thật sai trái, còn camelia và azalea vẫn đang ươm nụ chờ bên cạnh các rào boxwood xanh như ngọc tươm tất gọn gàng làm chị nhớ nhà, không biết cậu Mật có săn sóc chúng như dặn dò không. Nhưng chị vẫn không hề nhắc cậu và hoàn toàn không mang cái phone ra cho đến khi ra phi trường Narita mới nhắn là mẹ Nọ sắp về mà vẫn không dám hỏi cây cối nhà ra sao. Nhưng cậu Mật đã nhắn lại: " welcome home mom, btw các cây đều sống !".
Nọ ngồi ngẫm lại thấy cậu Mật cũng làm giống y mình, đi chơi chỉ nhắn hai lần, đến và về, cũng chẳng có hình ảnh gì...nhưng viết về chuyến đi mà không hình ảnh thì không dễ và tốn công hơn. Chỉ vì tất cả đều có trên mạng hết rồi, cho nên nhóm khách quen không thích bám theo tour guide để nghe giảng mà hay lẻn tìm mua thức ăn vặt thì cũng là một cách du lich của họ ...
Vẫn chưa nói gì về chuyện đời thường nhiều tập...
Hẹn bạn sau nhé . Ngày vui ...
NganHa1
11-25-2018, 08:54 AM
Chuyện vụn vặt ...
Chị Nọ đã có dịp kiểm chứng lại lời ông tour guide Nhật và gật gù à ra thế. Chỉ vì họ để nguyên chữ Hán khi viết tên nước họ, nhưng không đọc là " Rư-bẩn " như người Bắc kinh, mà đọc là "Nihon", còn người Việt đọc là "Nhật Bổn ". Cho nên bất cứ ai biết đọc chữ Hán là hiểu được nghĩa một số chữ Kanji trong chữ Nhật. giống như lời ông VT đã nói : ông cha ta khi xưa cầm bản chữ Tàu mà đọc chữ Ta hay chữ Nho, hay Hán Việt là vậy !!!
Chị ngồi suy nghĩ lại sao chị không giống ai trong đoàn cả và tự giải thích mỗi người mỗi tính. Nhờ các chị khác sục tìm thức ăn và chia cho chị, mà chị biết được hạt dẻ lùi bên đó ra sao, kẹo mạch nha không bằng xứ mình, người Á đông dùng các loại đậu đỏ làm nhân bánh, làm người Âu Mỹ tưởng là chocolate...
Cô Xinh nhất định tìm bánh in nhân mứt cam của Jeju cho cậu con và tặng chị Nọ một phong, như để cảm ơn đã cho ngủ nhờ. Khi cô Kia khen cô Xinh ngủ rất yên lặng thì cô nói cô có bệnh mất ngủ kinh niên nên có chợp mắt lúc nào đâu...
Nhặt vụn chưa xong...
Ngày CN vui nhé các bạn
Cô Xinh quả là người đẹp vì cô không cần trang điểm mà vẫn sáng trưng. Cô luôn tươi cười và đi du lịch với phong cách tây ba lô nên chỉ có hai valise hành lý kiểu carry on chứ không đem theo luôn cả mền đắp như chị Vê và cô Kia.
Cô có gương mặt rất sang và vẻ classic như cô tài tử phim Chiều Gió. Cô chỉ thua xa mọi người về số tuổi nên có thể nói cô Xinh là người vừa đẹp vừa tài và vừa có trực giác bén nhạy nên đêm cuối chuyến đi cô lên phòng chị Nọ sớm hơn thường lệ khi thấy chàng Kiệu lấy chai rượu ra nên cô té chạy trước...
Nhóm đi chơi gồm bốn bộ khác nhau, hai bộ bốn, hai bộ nhị, một bộ nhất, tổng cộng là 12 người.
Quen biết của họ với cô Kia là duyên văn nghệ, bạn cùng sở, hoặc là cảm tình viên...
Chị Nọ chưa hề quen biết tám người sẽ cùng đi chung con tàu trong suốt hai tuần lễ. Nhưng nghĩ bụng họ có nhóm của họ, và mình có nhóm vũ cẩn nhà mình, thỉnh thoảng ăn chung cũng không sao. Ai có sở thích nấy, chị không quen biết ai nên chỉ cần chào hỏi xã giao vài câu là xong, nhất là nên giữ khoảng cách để không xâm phạm vào không gian của người khác. Đi chơi xa, quan trọng nhất là ai cũng muốn được vui vẻ, thoải mái... Cho cô Xinh ngủ trọ là một điều mất đi hết ý nghĩa của chữ thoải mái từ lúc đầu rồi. Nhưng vì thương cô Kia, nên chị Nọ đành làm mất lòng mình mà thôi...Không ngờ cuộc sống bắt mình hy sinh cho tới lúc đi chơi vẫn phải tiếp tục...
tiếp theo...
Trước ngày đi, cô Kia chỉ ra một điều kiện là không được hỏi tuổi.
Nhưng trong buổi ăn đầu tiên, cô Khách đã hỏi chị Nọ thứ mấy nên chị Nọ đã nhắc tới nội quy và từ chối trả lời để làm vui lòng cô Kia, nhưng chị có hơi áy náy vì cách trả lời của mình có thể khéo hơn. Có điều là do chị NỌ không chuẩn bị và không bao giờ ngờ cô Khách lại muốn hỏi tuổi cô Kia lần qua hỏi thứ tự trong nhà chị. CÔ Kia quả trẻ hơn tuổi thật đến hai mươi tuổi so với tuổi thật, nếu thế thì càng nên cho người khác biết. Đàng này cô lại muốn giấu kín và bắt người khác giữ giùm bí mật của mình...Cũng là một hình thức nói lên tâm lý sợ sự thật qua ngày tháng rất vô tình như số tuổi cứ phủ lên đầu tóc người . Có thể nói thứ có thể trị cô Kia là thời gian, là tuổi tác...
NganHa1
11-26-2018, 09:30 AM
Cả bọn đi chơi chưa hết tuần thì cô Kia báo cáo cho chị Nọ biết đã có chuyện bất hòa xảy ra ở phòng bên cạnh. Một chị bỏ đi ăn chung, khóc lóc vì bị cô chung phòng sửa sai về chuyện cô ta không muốn bị chị đó giám sát mọi hành động và báo cáo với mọi người về việc chải tóc 15 lần trước khi đi và mang theo 5 cái bóp xách tay vv...vv...
Cô đó là láng giềng gần của cô Kia nên nghe cô Giềng đang từ rất quý mến chị Xa, vẫn làm đồ ăn gửi xe đò mang xuống cho cô Giềng. Vậy mà chỉ hai ngày ở chung trong một cabin là xảy ra chuyện !.
Chị Nọ nghe cô Kia kể chuyện nhưng chỉ im lặng, không muốn nói gì thêm vì điều này chị đã đoán biết trước khi đi. Chị không muốn làm cô Kia quê vì cái tật không bỏ là luôn kéo người đi đông cho vui mỗi khi đi chơi và lần nào về cô cũng xin lỗi vì rủ sai người nên làm rầu nồi canh
... Nhưng bổn cũ vẫn soạn lại khi nghe cô Lắm gọi nịnh hót vài câu bùi tai là cô Kia quên ngay, nhất là khi cô Lắm ca tụng cô hết lời và khâm phục cô Kia chỉ ăn một đĩa rau cải mà vẫn vui vẻ nhìn mọi người thưởng thức các món ăn ngon chứ không ra vẻ gì làm người ngại miệng...
Chị Nọ mong cho cô Kia thôi nói về chuyện người khác, và chị nghe một cách lơ là. Nhưng bỗng chị giật cả người khi nghe cô Kia đề nghi:
- Hay là chị sang bên đó để cô Giềng sang bên phòng này ...
Việc đầu tiên chị Nọ nghĩ đến là cô Kia đã nói không chịu nổi tiếng ngáy của cô Giềng mà sao lại cho cô Giềng về phòng nên khi cô Kia bệnh vẫn kêu chị Nọ chạy lên nhà ngủ chứ không nhờ cô Giềng giúp nữa!!!
Tuy vậy, chị vẫn không đặt câu hỏi đó mà chỉ nói một cách uất ức:
- Chị không đi đâu hết, phòng này là chỗ của chị. Em cho cô Xinh ở chung là quá lắm rồi, giờ còn bắt chị dọn đi để giải quyết chuyện bất hòa của người khác là sao ?. Chị đâu quen biết gì họ, tự nhiên lại đặt chị vào chuyện gì kỳ lạ vậy, rõ là ...
Kể từ đó, lòng chị Nọ bỗng mang một nỗi buồn, một sự thất vọng về một điều gì đó... Sao em mình có thể ngây thơ như vậy. Sao mình có thể để cho em mình tùy tiện đặt như quân cờ hay vì mình chiều em quá rồi em đã hư đi rồi ...
-----------
.
NganHa1
11-26-2018, 11:39 AM
Ngày hôm sau, chị Nọ nghe giọng cô Kia từ phòng cô Giềng và chị Xa nói chuyện rất lâu. Sau đó cô Kia trở về phòng bỗng chạy đến ôm chị Nọ, giọng có hơi xúc động như khóc:
- Em xin lỗi chị đã làm chị buồn. Em tự hỏi sao mình giúp giải hòa cho người, mà lại làm chị mình không vui...
Chị Nọ mới nói:
- Nhà mình đông anh chị em, nên đi với trong nhà cũng đủ người và đủ vui với chị rồi. Chị biết em ham vui nên nếu em có rủ bạn bè đi chung, chuyện nội bộ của họ tự họ giải quyết với nhau là tốt nhất vì ai cũng lớn hết rồi...
Rồi sau đó vài ngày, cô Kia bỗng xì ra :
- Có người nói chị chảnh và bossy !!!
Chị Kia vì không hiểu nghĩa chữ "chảnh" nên nghĩ bụng sẽ từ từ tìm hiểu, còn bossy thì chị thấy lạ vì mình có sai ai đâu, cái gì mình cũng tự làm mà, ngày ba buổi ăn, mình tự lấy thức ăn chứ có sai chị em mình đâu ...
Chị thấy làm lạ vì mình đã cảnh giác từ đầu là đi chơi với đông người lớn, nhiều nữ tính, nên cần giữ ý tứ, chỉ xã giao vì chung quanh là người ngoại quốc, họ rất yên lặng nên trật tự và yên lặng là điều cần thiết nhất. Chỉ cần thêm một lời không cần thiết cũng là có nguy cơ noise pollution và tăng thêm chuyện này nọ...
Nhưng chị vẫn không hỏi ai là tác giả câu nhận xét đó, chị cứ nghĩ là của cô Khách vì chị từ chối câu hỏi liên quan đến tuổi tác lúc đầu. Khi về nhà, chị Nọ lại nghe cô Kia nói về nhận xét của khách quen là : chỉ có hai em trai là dễ thương, còn hai bà chị thì không chịu được vì chả chịu đi coi show chung, không sang ban công phòng họ chụp hình chung, không đi ăn quà rong chung ...
Chị Nọ muốn bật cười ha hả, nhưng kềm lại nghĩ thầm cũng may mình không nói gì ngoài chào hỏi, mà còn nghe phê bình như vậy, nếu xáp lại tâm sự vụn, thì mệt viết rồi !!!...
Chị Nọ không lẽ rao lên, tránh xa nhé, tôi không nói chuyện với ai, để khỏi phải viết về ai đó...vì có ai muốn chuyện mình bị rao lên nóc nhà đâu !!!
Chị cay đắng nhớ lại lần nọ, chàng Nhát đã vùng vằng nói như quyết định chuyện gì quan trọng lắm:
- Thôi, lấy vợ viết văn, họ mang chuyện mình lên báo, ai cũng biết hết....
Có lẽ vì vậy mà chị Nọ bị thất tình nặng nề và mỗi khi nghĩ lại vẫn còn chua cay gì đó....dù là chuyện đã là hơn hai mươi năm về trước rồi ....
------------
11-27-18
Chảnh là gì ?
Trên 'Mực tím" có bài viết về vấn đề này như sau:
Bạn thường xuyên nói rằng người khác "chảnh", và cũng có đôi khi bạn bị người khác đánh giá là "chảnh".
Vậy, bạn có thể giải thích được "chảnh" là gì không?
"Chảnh" - một tính từ luôn được gán cho những ai bạn ghét
Hẳn bạn không phủ nhận điều đó chứ? Gặp ai đó không ưa, bạn nói rằng họ "chảnh", bạn ganh tị với sự "tỏa sáng" của người khác, bạn nói rằng họ "chảnh". Từ "chảnh" xuất hiện được khá lâu và giờ vẫn còn được sử dụng phổ biến. Thậm chí, teen còn không biết "chảnh" trong tiếng Anh được gọi là gì, nên... "tạm dịch" là ... "lemon question" (???)
Đi dạo một vòng trên mạng, tớ mới biết, hầu như teen...không rõ xuất xứ của từ "chảnh" ở đâu, và nghĩa xác thực như thế nào, nhưng họ có chung các "định nghĩa" như sau:
- "Chảnh là người đó đưa cái mặt sốc để nói chuyện với mình, hỏi mà không trả lời. Girl chảnh nhiều hơn boy" (Amy Yumi)
- "Những người ganh tị với người khác về một mặt nào đó mà có tâm địa xấu xa thì cho rằng người nào hơn mình là người đó...chảnh. Còn người chảnh thật sự thì luôn tự đắc, coi trời bằng vung, nghĩ mình là cái "rốn" của vũ trụ, chẳng xem ai ra gì" (alone_boy_6193)
- "Trong những tính từ thì Jojo ghét nhất là từ "chảnh". Chảnh do làm dáng, và chảnh do không biết mình chảnh" (??!!) (Jojo)
- "Khi người ta có một ưu điểm gì đó nổi trội hơn người (ví dụ: đẹp, giàu, giỏi, tài năng...) thì tất yếu sẽ có sự chảnh. Nhưng mà còn tùy cái hành động biểu hiện cho sự chảnh đó có quá đà không, có làm người khác khó chịu không. Chảnh quá thì bị nhiều người ghét và ít có bạn lắm. Hoặc cũng có thể người này không chảnh, nhưng vì nổi bật, hay ho hơn người nên bị để ý, rùi nhìu người ghen tỵ, cho người ta là chảnh." (Ny_sk8ergurl)
- "Nhưng mà chảnh có nhiều loại lắm, tui đồng ý với ông Ny_sk8ergurl nhưng mà nhiều lúc mình busy không chat được, cũng bị mấy đứa nó phán cho 1 câu "sao chảnh vậy bạn?" <~ nghe câu này, tức quá trời" (NST_89)
Theo nhà ngôn ngữ học Nguyễn Đức Dương, “chảnh” là một từ địa phương Nam bộ được giới trẻ sử dụng khá phổ biến trong những năm gần đây, có nghĩa là “lên mặt, làm cao, tỏ vẻ ta đây”. Có lẽ vì xem đây là từ địa phương nên từ điển tiếng Việt do các nhà ngôn ngữ học hàn lâm của Viện Ngôn ngữ học biên sọan không có mục từ này. Như vậy, trong sắc thái ý nghĩa của từ “chảnh” có hàm ý chê bai thái độ phách lối, lên mặt.
Nạn nhân của từ "chảnh" là những ai?
Bạn sẽ hoàn toàn bất ngờ trước danh sách dưới đây, cùng những nguyên nhân khiến họ bị cho là "chảnh"
- Ban cán sự lớp - những người có chức có quyền: "Chảnh" vì công tư phân minh, "chảnh" vì làm tròn trách nhiệm!!!
- Những bạn tự tin và không bao giờ lúng túng trước đám đông: "Chảnh" vì bị người khác ganh tị, "chảnh" vì không tự ti như bao người.
- Những học sinh giỏi: "Chảnh" vì...học giỏi, "chảnh" vì tài năng, "chảnh" vì không chỉ bài cho bạn bè!
- Những bạn có tài, có năng khiếu ở một lĩnh vực nào đó: Bị xem là "chảnh" khi thể hiện tài năng.
- Những "hot teen" trong trường: "Chảnh" vì nổi tiếng!
- Các teen chính hiệu: ăn mặc thời thượng, có "đẳng cấp" nhất định: "Chảnh" vì điệu!
- Những bạn hay dè dặt: "Chảnh" vì không thèm bắt chuyện với người khác!
- Những bạn dễ thương, xinh đẹp: "Chảnh" vì "đẹp"!
Tóm lại là, trong mọi hoàn cảnh, nếu sơ ý, bạn cũng có thể bị xem là "chảnh" mọi lúc, mọi nơi! Bạn thấy đấy, những người bị xem là "lemon question", đa phần đều không "chảnh" theo đúng nghĩa gốc của nó!
Bạn có chắc là họ "chảnh"?
Mỗi khi bạn nói rằng họ "chảnh", phải chăng bạn chỉ nhìn vào vẻ bề ngoài rồi tiên đoán như thế? Hoặc bạn có một chút ganh tị, tủi hờn khi mình không bì được với họ?
Teen thường không công bằng, chỉ xét đoán, rồi nói rằng ai đó chảnh qua cảm tính, và những teen bị nói là chảnh thì cảm thấy buồn, không biết tại sao bị gán cho điều đó, thế rồi mặc nhiên, chỉ vài hành động, cử chỉ vô ý, họ cũng nghiễm nhiên bị cho là "kênh kiệu".
Tớ thường nghe được cùng một câu từ khá nhiều bạn: "Hồi đó, tao tưởng mày... chảnh, ai dè tiếp xúc rồi mới hiểu". Thật sự nghe câu đó không mấy dễ chịu, uất ức vì mọi người nghĩ sai về mình. Nhưng quan trọng là tớ đã được thời gian "bào chữa" cho mình.
Một quy luật hiển nhiên: Khi bạn không ưa ai đó, bạn có chắc rằng mọi ngơời đều quý mến bạn? Bạn có thói quen hay ghét người khác, thì hiển nhiên bạn cũng sẽ bị "ghét". Vì thế, hãy sống hòa đồng với bạn bè, đừng buột miệng nói rằng ai đó "lemon question" một khi chưa tìm hiểu kĩ về họ, teen nhé!
Bình Giang · 9 năm trước
NganHa1
11-28-2018, 06:44 AM
Chảnh ...
Chị Nọ đã nghe chữ "chảnh" một lần rồi. Chị thấy lạ tai nhưng không muốn tìm hiểu vì nghĩ đó là chữ mới sau ngày Xê Dịch, mình vì không hiểu nghĩa nên không thể dùng. Nhất là nghe thấy âm điệu không thuận tai và viết ra cũng không đẹp chữ, đọc không đẹp lời nên thôi nhưng chị nọ vẫn thắc mắc trong lòng không biết đó là nghĩa gì. Nhưng chắc chắn không phải là tiếng khen và trái nghĩa với chữ dễ thương...
Sau ngày Xê dịch Tư riêng, Cánh mới đã dùng biết bao là chữ có gốc từ thượng lưu Khủng Long vì giao tiếp thường trực, do phát âm tiếng Thượng-rồng trại ra dùng như là ngôn ngữ hàng ngày bên kia chuyến đò vĩ tuyến.
Sau ngày Xê dịch Tư riêng, những loại tiếng và chữ mới đó nhờ uy rồng mà thành chữ mới mà hai chữ chị Nọ sau này nghe người quen Sang Sau dùng thay cho "ghi danh" và "phẩm chất" là "đăng ký và chất lượng". Chữ thứ ba mới nghe gần nhất vào năm trước là chữ "chảnh".
Chị Nọ buồn cười vì giờ đây chữ mới lại chọc quê mình ở một nước thứ ba ta ơi...
Vậy thì để tìm hiểu chữ mới, một tĩnh từ để tả ai đó, thì cứ xem ai đó ra sao là rõ thôi...
Lại phải ngồi chiêm nghiệm lại từng giây phút ban đầu gặp gỡ, và làm kẻ thứ ba quan sát tình hình xem sao...
Lại bị viết mệt nghỉ và mệt viết nữa rồi đây, huhu....
ngày vui nha các bạn
-------------
Nhất là nghe thấy âm điệu không thuận tai và viết ra cũng không đẹp chữ, đọc không đẹp lời nên thôi nhưng chị nọ vẫn thắc mắc trong lòng không biết đó là nghĩa gì. Nhưng chắc chắn không phải là tiếng khen và trái nghĩa với chữ dễ thương...
Chị Nọ đọc lại và bỗng có câu trả lời: chữ chảnh nếu chị có cảm tưởng như trên thì đó là những gì người khác thấy, nghe, và cảm nghĩ về chị... đúng chứ...còn chối cãi chỗ nào....
*
Chị Ngân Hà.
Là Lú nè. Lú xin cứu bồ chị chút nẹo.
Y chang chị, nghe chử chảnh hổng biết là chi, rồi phải tìm hiểu, tìm miết mà hiểu hổng ra bị vì... chữ nghĩa nó vốn biến dạng còn hơn chạy giậc. Người nói vầy kẻ nói nọ, chả7ng còn biết đâu lần ra chánh xác.
Sau đây là ý của lú, đúng sai tùy... người nghe.
Chảnh có xuật xứ từ thần thoại hy lạp heng chi.
Thời nẳm có một bự tu mi nam tử, con nhà ai lú quên dồi. Kép nọ đành hanh coi người xung quanh bằng nửa khoé mất.
Rồi bị nhị vị thần nữa Venus và Nemeris rủ nhau trừng phát. Đang ngồi trên bờ hồ chiêm ngắm bóng hình chính mình thì té ùm xuống nước lại hổng biết bơi. Té một chập lội lên bờ biến thành thị mẹt Thủy tiên.
Thiệt là một trừng phạt ác độc chỉ vì chảnh, heavy duty chảnh.
Sau cùng thì... chảnh nghĩa là ta đây hơn người, rồi mần màn... ngó xuống. Đức tánh nọ kêu bằng tánh thủy tiên.
Tánh thủy tiên tưng bừng lộ liễu tháy tại xứ mỹ (ai hử, còn hỏi, phố mình cũng có luôn, và đứng đầu bảng chảnh là mệ nọ, mỗi lần nghe và ngó chuyện xứ mỹ cái lây tùm lum. Chán hết biết !
Mội bữa mỗi chăm chỉ vô đọc chị Hà, té ra cái thế giới đờn bà đi chơi chung với nhau chưa chắc đã hạp tánh hở chị, thành mới có chuyện để kể hở chị. Chuyện hổng có chi nhưng hấp dẫn quá mạng. Vậy chớ vài ba ngày, dăm ba tuần sau, thấy những việc chảnh nọ lại là cái péches mignons mới chết người
Ngày vui chị Hà ôi
NganHa1
11-28-2018, 03:43 PM
Cảm ơn chị Lú cứu bồ nghe...đắc ý nhất là "chuyện chẳng có chi mà hấp dẫn quá mạng"...Nghe thật là bùi tai
Chị Nọ định ngưng vì đã tìm ra định nghĩa chữ chảnh đích thị là... bổn thân Tèo này. Người ta dùng cho mình, thì mình chính là ...nó rồi, còn tìm kiếm đâu nữa chứ!
Chị Tèo Nọ không muốn tiếp tục viết vì sợ lòi ra nhiều thứ khác về chính bản thân mình, là lý do thật sự khiến chị đại diện cho tĩnh từ, trạng từ, động từ và danh từ " chảnh". Nói dối thì ai cũng sẽ biết, còn mổ xẻ tới nơi lại thấy lý do ẩn núp bên trong lõi cây chuối...có liên quan đến mặc cảm tự ti của Tèo nọ chứ không phải vì cái tự kiêu giống như tiền kiếp của nàng thủy tiên đâu...Chữ chảnh đích thị có nghĩa là " đáng thương, đáng tội nghiệp, nạn nhân của thời gian ...".
Vậy hóa ra nếu đi hết đoạn đường "mệt viết", thì sẽ thấy "chảnh" với cái nhìn hoàn toàn khác và mới lạ ...Chị Bồ đã đoán đúng ngay chóc là chữ nghĩa thay đổi theo thời gian, mới coi thấy ghét vậy mà hiểu nhau thành ra thấy tội nghiệp ghê...là vậy...
Vì nghĩa cử của chị Bồ nên Tèo tiếp tục đây...đi chơi không kể chuyện đi, chẳng một bức hình minh họa, mà kể chuyện gì đâu, vậy mà chị Bồ thích xem và cổ vũ mới là tức cười chứ...
--------
VÌ muốn cho biết mặt nên nhóm đi trước khi đến phi trường xứ Đài thì có vài bạn text hình cho nhóm. Chà, chị Mây Tím nhìn tươi tắn quá và gương mặt thon gọn ở tuổi này chắc là siêng tập thể dục và kiêng ăn ghê lắm. Còn anh Cao- đô, ôi chao đúng là tay bảnh bao, travel với bộ Adidas màu trắng viền đen và nhìn rất hiền lành, thân thiện. Nhóm đi trước khác chuyến bay nên họ phải text nhau để hẹn đi chung, bên này bọn chị Tèo cũng nghe điện thoại tít tít lúc 3 giờ sáng...
HXhuongkhuya
11-30-2018, 07:06 AM
..
M đã tìm ra được chỗ lý tưởng để ngồi một cách riêng tư hoàn toàn vào sáng sớm rồi.
...
Nói tóm lại, m đã thấy được một chỗ ngồi ngon lành, riêng tư, ngập tràn hương sắc của hoa hồng, hoa lại và hoa ngâu cùng đỗ quyên và hoa đào mùa xuân. Nên lòng bỗng vui rạt rào...
...
Coon ơi cảm ơn mày đã phá triệt để ngoài kia, khiên tao có hoa mang vào nơi này...
Chào các chị Ngân Hà , ntđl , ACB trong nhà .
Sáng nay HX dành thì giờ ghé thăm Theo Dấu Thời Gian , lâu rồi chưa vào đọc bài của chị . :)
Cám ơn chị cho ngắm góc vườn riêng tươi mát , qua bài viết , HX biết tên tiếng anh của vài loài cây cảnh khác .
Chúc chị NH vui chăm sóc cây kiểng , không phiền lòng vì Coon phá triệt để thưởng thức khu vườn xinh tươi tràn ngập hương sắc .
https://i.postimg.cc/Hkbs1FrP/IMG-0695.jpg (https://postimages.org/)
HX
NganHa1
11-30-2018, 11:43 PM
Cảm ơn HX thật nhiều đã ghé ngang và để lại vài nét thân quen như ngày nào nhé...
----
Có đôi khi ta không hiểu được hoàn cảnh người khác nên có nhiều thắc mắc, nhưng khi đặt mình vào chỗ đứng của họ, ta mới cảm thông và hiểu được tại sao.
Chuyến đi xuôi Nam vào năm trước qua năm quốc gia như một chuyến giải trí và khác hẳn với chuyến đi lần này nên khi về ai cũng trẻ và đẹp hẳn ra. Mọi người khi về ai cũng giảm cân và bạn bè tưởng đi làm đẹp ở đâu đó chỉ vì ai cũng có đủ thời giờ để chăm sóc cho bản thân, từ ăn uống đến giải trí và thể dục.
Lần đó, những người đi chung là những cặp vợ chồng nên họ đi chơi chỉ cần hai người là đủ. Họ cũng không có nhu cầu kết bạn nên chỉ là chào hỏi xã giao trên bàn ăn. Nếu thấy không hợp với ai đó trong bọn thì họ chọn đi riêng, ăn riêng là xong.
Còn lần này vì chuyến đi ngồi máy bay quá lâu, giờ giấc xáo trộn và những chuyến du ngoạn lên bờ phải đi từ sáng sớm đến chiều tối mới về nên ai cũng mệt mỏi và có người nhuốm bệnh phải uống thuốc cầm chừng.
Chuyến đi xuôi Nam năm ngoái, dù đi đến năm quốc gia nhưng đều bé nhỏ, sáng cả bọn còn tập thể dục thoải mái, ăn sáng rồi mới lên bờ và khi về vẫn còn quá sớm để thưởng thức buổi chiều và đi bộ vài vòng quanh con tàu thật nhàn hạ.
Có lẽ vì lộ trình đi năm rồi về vùng nhiệt đới nên cuối tháng mười mát mẻ và dù có mưa nhẹ vẫn ấm áp và hồ bơi trên tàu vẫn có người tắm. Còn lần này đi chơi vượt đại dương về hướng khác nên ai cũng phải lo giữ sức để tiếp tục viếng cảnh của những quốc gia nổi tiếng.
Nói tóm lại chuyến đi lần này hoàn toàn không giống lần trước nhất là nhóm tháp tùng đi chung phần đông là đôc thân nên cần đi chung nên mới có chuyện hai chị em bạn do lần đầu cùng phòng chưa hiểu ý nhau mới có chuyện bất đồng, chỉ cần điều chỉnh một tí là vui lòng nhau trở lại...như bất cứ sự quan hệ nào lúc đầu cũng sẽ có vài lủng củng cần điều chỉnh là sẽ vui vẻ trở lại mà thôi...
Ai cũng phải cần nhau để sống và tìm cái thú vị trong mọi hoàn cảnh là cái tật của chị nọ mà thôi...
Cuối tuần vui nha các bạn
--------------
NganHa1
12-07-2018, 08:21 AM
Duyên với chữ Nho
Chị Tịnh rủ m đi sangha nghe giảng pháp ở HB vào mười năm trước.
Lần đầu tiên m nhìn vị sư chép lên bảng bài thơ của vua Trần bằng chữ Hán, rồi đọc bằng tiếng Hán Việt, sau đó giảng bằng tiếng Việt cho thính chúng nghe. M thắc mắc sao phải viết chữ Tàu để làm gì cho mất công nhỉ khi giảng cho đại chúng gồm toàn người VN mình là sao.
(Nói nhỏ là có hơi bất bình vì cũng như bao nhiêu người mình vốn không ưa Tàu từ trong máu, như người Hàn vô cùng ghét Nhật và Tàu. Chỉ vì lịch sử của những quốc gia nhỏ ở sát biên giới nước lớn luôn có xung đột lãnh thổ, bị xâm lăng và phải chịu chiến tranh, đô hộ nên luôn đề cao cảnh giác. Những bài học máu xương trong lịch sử được nhắc nhở hàng ngày nơi học đường cho các thế hệ mai sau đừng quên độc lập và tự do mà cha ông ta trao lại là một di sản vô cùng cao quý và thiêng liêng, phải giữ gìn bằng mọi giá. Nếu lơ là thì nỗi nhục mất nước và mối căm hờn không biết cơ man nào mà kể.)
Vì mê thơ nên m vẫn tiếp tục nghe vị sư này giảng để rồi từ từ hiểu lý do tại sao vị này viết chữ Hán lên bảng. Chỉ vì bài thơ nguyên thủy vua Trần viết bằng Hán tự nên vị sư này muốn chép lại nguyên bản, vì thời đó nước ta chưa có chữ quốc ngữ abc hiện tại. Cho nên viết bằng chữ Tàu mà đọc bằng tiếng nước ta là Hán Việt hay chữ Nho là như thế. Mà ngày xưa những sách thánh hiền là sách dạy về đạo Nho hay đạo Khổng đều bằng Hán tự, cho nên mới có danh từ chữ Nho khi nói về tiếng Hán là vậy. Rồi khi Phật giáo Bắc Truyền ( Đại thừa ) từ TH truyền sang nước ta, tất cả kinh điển đều nằm trong Hán tạng, nên để hiểu rõ kinh, luật, luận Phât giáo, các vị sư và cả cư sĩ đều phải học chữ Nho là điều vô cùng cần thiết gần như là bắt buộc thời trước và dù bây giờ đã có nhiều kinh sách giảng bằng tiếng Việt nhưng vẫn không đủ nếu muốn học hỏi chuyên sâu thêm.
Dù có là đạo gì chăng nữa, nhưng là người VN, ai lại không ảnh hưởng của nền văn hóa Phật, Khổng, Lão trong văn chương và trong cách sống và truyền thống từ xưa để lại. Cho nên m khi nghe vị sư giảng về thơ thì như có thỏi nam châm hút vào và từ đó tìm nghe mục giảng về Thơ Thiền của ông trên mạng.
May thay, sau đó nhóm phò tá vị sư đã có website và tải tất cả bài giảng của ông. Thế là m có dịp nghe đi nghe lại và thật là một may mắn và hạnh phúc được học hỏi về một đạo lớn của người VN mình mà chỉ có tu sĩ mới được dạy rõ ràng mà thôi. Khi nghe giảng vào các đề tài Phật giáo, thì m đụng phải bao nhiêu là danh từ chuyên môn của đạo là chữ Hán Việt, nên m thấy như lạc vào một biển học không bến bờ và phải lần theo từng bài giảng của vị sư ấy mà hiểu từ từ, từ từ...
M như một tờ giấy chậm, thấm mực một cách say sưa và tự nhiên vì cứ nghe đi nghe lại hoài không chán. Rồi m muốn biết đọc và học những chữ vị sư viết lên bảng nên tự tìm tòi.
Vài năm sau, m mới lên mạng tìm học chữ Hán, nhưng phải là những chữ liên quan đến đạo Phật. M bấm vào Kinh Di Giáo của thầy TPT ở tu viện TV, thấy các tu sĩ viết chữ Tàu mà đọc bằng chữ Nho, nên cũng học theo.
Rồi m tìm thêm thầy dạy chữ Hán liên quan đến Phật giáo và gặp các video của thầy Vọng Tây, thế là m đã cố học 214 bộ thủ. Học một mình cũng nản, m tìm xem có lớp dạy chữ Nho ngoài đời thì thấy có một lớp ở VVH.
Cảm ơn thầy VT dạy những chữ đầu online mà m tìm học chữ H ở Viện Việt Học ngay Little SG.
Rồi có lúc m đi học mà rất mệt mắt vì thị lực và vì chữ in nhỏ quá, lái xe trời lại tối nhà lại xa nhất trong lớp. OT lại cho quá nhiều chữ học và tài liệu nhiều đến tối mắt, nhìn như đám rừng nên nản. OT lại không chịu nghỉ break mà dạy sòng cho đến hết giờ, thật là mệt. M nghe còn mệt mà sao người dạy lại không biết mệt nhỉ. Thật cũng là hiếm có, dạy miễn phí mà siêng như vậy không phải là dễ làm...
Sáng nay m lại tìm đến video đầu tiên của thầy VT cư sĩ, nghe và hiểu câu nói khuyến khích của thầy và viết lại bằng
phiên âm câu thành ngữ đó và rất vui mừng. Vui mừng vì khi nghe một ngôn ngữ khác mà m hiểu nên tự hỏi tại sao lại vui. Suy nghĩ kỹ thì đó là m đã vượt qua được biên giới và có tự do. Như giờ đây, m đi sang những quốc gia biết tiếng Anh thì cảm thấy thoải mái vì có thêm tự do nhờ biết tiếng và chữ của họ.
vài dòng ghi lại niềm vui của sáng hôm nay....
Ngày vui bạn nhé
----------
Buổi sáng sau cơn mưa lạnh căm căm, hai ngày nay, cơn bão từ đâu kéo về với những trận cuồng phong và mưa như trút nước. Với những người mê trời mưa và làm đủ cách để thưởng thức tiếng mưa rơi, từ mang chiếc nón lá đội vào chợ hôm kia, khi trời mưa lâm râm để mua vài củ khoai môn rồi quên vẫn còn nằm trong rổ đến giờ.
Sáng nay, bỗng dưng nhìn thấy những củ khoai, cô mừng như gặp cố tri, trời đã quang đãng nhưng vẫn còn rất lạnh và sáng sớm không còn gì tuyệt vời hơn là ăn khoai môn luộc. Nhà bếp bỗng ấm lên với cái nồi nho nhỏ vừa đủ cho vài củ khoai môn. Hơi nước làm ố một mảng khung kính cửa cạnh lò, che đi cây cối ngoài sân như được tắm gội một trận tưng bừng nên trở nên xanh mướt dưới ánh nắng sớm.
Hôm qua cô còn theo dõi đám tang của Ngài xếp lớn khi ngoài trời dậy lên từng cơn mưa bão, thật là một đám tiễn đưa đầy nét văn hóa cao đẹp và đáng ngưỡng mộ. Cô nhớ rõ, vào năm đó, khi TTB Cha vừa lên, thì đã thông qua luật tăng lương bổng nhân viên ngang tầm thế giới bên ngoài. Cô nhìn những vị cựu TT và phu nhân, tất cả đều đã gần đất xa trời như TT và bà Carter cũng cố gắng đến tham dự khiến lòng cô bồi hồi. Những vị này khi mất đi, là cả một mảng năm tháng của đời cô thửa xa xưa cũng chôn vùi theo họ. Cô mong cho họ sống thọ, để còn nguyên những kỷ niệm của một thời tuổi trẻ tuy cực khổ phấn đấu nơi miền đất mới, nhưng vẫn còn tương lai và đầy hy vọng nơi tháng ngày trước mắt...
----------
Hôm kia m đi thăm bà bạn vong niên, lần này m muốn mang cho bà một thứ mà bà vẫn quen thuộc từ thuở nhỏ.
Quả y như rằng, bà đã tự tay cầm lấy và ăn hết miếng bánh bò hấp trắng phau một cách ngon lành. M đã không dám để bà nói gì nhiều do sợ bà mất sức nên thăm bao nhiêu đó rồi về hẹn sẽ đến bà thường xuyên hơn.
Sáng nay, m vừa thưởng thức khoai môn, vừa nghĩ đến bà và thấy từ nay trở đi, m chỉ có thể mang cho bà những củ khoai luộc là lành nhất vì những thức ăn khác đã có con gái chăm lo cẩn thận rồi.
Khi xẻ củ khoai làm đôi, m áp mặt vào thưởng thức hơi ấm tỏa ra từ lòng khoai ấm và thơm một mùi vị chơn chất, mộc mạc và gần gũi quen thuộc mà người cùng sống ở quê hương đều cảm nhận giống nhau, vì nó là loại đồ ăn sáng thông thường cho học trò dưới quê cùng với xôi và những trái bắp nấu.
Những ngày tháng này, có lẽ bà nhớ những thức ăn bình dân đó lắm. M không mang cho bà bánh bột lọc hay bánh ram và những loại thức ăn mặn khác vì không muốn bà phải gặp khó khăn khi nuốt vì tuổi bà đã ngoài cửu tuần.
M rất mừng khi thấy bà vẫn tươi tỉnh như xưa, chỉ là gầy yếu với thời gian nhưng tinh thần vẫn minh mẩn và cốt cách như một vì lão tiên đang chờ cỡi hạc một ngày nào đó trong tương lai...
M đã nói hết với bà những điều cần và muốn nói, bà là một người thầy đáng kính. Một tấm gương sáng về cách sống rất can đảm và anh hùng cho con cháu và những người chung quanh noi theo. M nói với bà nhiều điều nữa và mang ấm trà châm rót mời bà. Bà thưởng thức tách trà như ngày nào khiến m thấy công mang ấm trà Tàu với đất sét Nghi Hưng mới mua, giờ đang có bạn trà thưởng thức vài chung trà thật là đầy ý nghĩa...
XƯa bà vẫn tiễn nàng ra cửa và đứng vẫy tay chờ nàng quay xe đi. Nay nàng cúi hôn lên tóc bà, tay vuốt ngực chỉ còn là da bọc xương làm lòng nàng se lại. Nàng dỗ bà và hứa vài ngày nữa sẽ ghé thăm bà...
Nàng luôn nghĩ bà là một vị tiên xuống cuộc đời này và sắp về tiên cảnh nên nàng đọc thơ xưa cho bà nghe
Hai bài thơ Đường bằng tiếng Hán Việt, và bằng tiếng Quan thoại như để trả bài cho người thầy luôn khuyến khích nàng học hỏi về mọi thứ. Từ khoa học, kỹ thuật, hội họa đến văn chương xưa và những phương thuốc cổ truyền ...Nhờ thấy bà dùng tài biến hóa mọi người thành xinh đẹp trẻ trung như tay phẫu thuật lành nghề mà nàng chịu khó học photoshop.
Bà vẫn cho rằng có thể bà là một vị sư nơi tiền kiếp nên bà là người đã đứng ra xây dựng ngôi chua đầu tiên ở SD vào những năm đầu tiên và đó cũng là nơi con cháu và họ hàng sẽ tìm đến để tưởng niệm bà.
Bà vẫn còn tiên phong đạo cốt và minh mẫn với tuổi ngoài cửu tuần. Nhưng bà đã dặn dò con cháu chuẩn bị tất cả cho lần ra đi vào mây núi mênh mông ngày nào đó của bà...Tay bà vẫn rất ấm, ấm hơn tay nàng đang ở ngoài vào nên nàng sợ bà lây cái lạnh mà rụt tay về...
Nhờ vây mà nàng an tâm, lần trước con bà gọi và nàng đã vào nursing home một tuần thăm bà vài lần đến ngày bà xuất viện. Tay bà rất ấm nên nàng tin bà còn bên con cháu đến trăm năm. Giờ đây tay bà vẫn ấm, nàng tin bà vẫn là bà tiên bằng xương thịt ở cõi đời một thời gian thêm nữa vì thiên giới vẫn chưa nỡ mang bà về chốn thiên cung khi trần gian còn quá lưu luyến và chưa muốn chia tay với một người bà đáng kính, người mẹ hiền khôn ngoan và người thầy gương mẫu như bà ...
----------------
12-9-18
sáng nay m dậy rất sớm, nấu nước sôi cho vào bình thủy và châm một ấm trà bé tí, nằm gọn trong lòng bàn tay.
Sau đó m mở cửa dạo vườn. Những bụi đỗ quyên giờ đây tươi thắm quá như thể gặp tri kỷ là khí hậu lạnh giá của mùa đông nên m không làm gì hoa cũng vẫn đậm đà với màu hoa tràn đầy sức sống và hân hoan bừng bừng khác hẳn với mùa hạ lửa vừa qua m phải che đậy cho hoa và tưới cho cây duy trì sự sống dưới cái nóng cháy kinh người.
M nghĩ đến những đứa bé, và công của cha mẹ đã phải cực khổ chăm sóc, nuôi dưỡng chúng ra sao mới khôn lớn nên người quả là một kỳ công vì tất cả là do tình thương và sự kiên nhẫn hy sinh gần như cả một đời...
Vậy là đã qua, đã qua thời khó khăn rồi đó !!!
Bọn coon không thấy đào bới gì ở sân hông dù vẫn còn dấu vết đi kiểm tra chung quanh nhưng bồn nước ngày nào m cũng vét sạch không để lại chút nước nào cho chúng có lý do phá nữa. Gần đây chúng bắt đầu lẻn vào và đào khoảng sân gần bìa rào, có lẽ vì thấy m mang những cây anh đào trồng xuống làm chúng chú ý trở lại. Nhưng m vẫn thấy chưa cần dùng biện pháp đối trị. Có lẽ vì thấy không thiệt hại gì ngoài những lỗ đào bới kiếm ăn. Chỉ cần m siêng mang cuộn chicken wire trải tạm xuống đất là chặn những móng nhọn ngay, nhưng m chưa có hứng thú làm vườn trở lại.
----------------
Trời lạnh ăn khoai lang quả là ấm áp và rất thú vị.
Nó có vẻ gì thân thiết và gần gũi lạ lùng, như được sống lại những ngày tháng xa xưa ở thôn quê chưa biết gì là chiến tranh, bom đạn và tản cư.
Những tâm trạng hiếm có này, ta cứ thưởng thức bất cứ lúc nào khi có dịp.
Thế là ba củ khoai nho nhỏ, để gọn trong một cái đĩa hơi sâu và cho tí nước vào đậy nắp bỏ vào lò microwave năm phút. Có nghe vị sư bảo không nên dùng lò vi sóng, nhưng kệ nó đi ....
Khoai chín, mang ra mỗi lần ăn xắt một khoanh, ba khoanh là hết một. Uống thêm một tách trà cũng bé tí, nhưng thấy thích thú vô cùng. Có lẽ vì sự hài hòa nào đó của ba thứ có vẻ tương phản nhau, trà từ ấm đất vô cùng đơn sơ mộc mạc, dung tích chứa chỉ vừa ba ngụm nhỏ cùng với cái tách sứ kiểu cọ hoàng gia xứ sương mù, m mang về từ GW và chỉ để ngắm vì vẻ thanh tao đẹp đẽ của nó chứ không biết làm gì trước đây.
Rồi bây giờ, tình cờ m được làm bạn với cái ấm đất nung mua về từ tiệm trà thứ thiệt nên m lấy làm thích thú mà uống trà lá chứ không dùng trà gói nhúng vào nước sôi nữa.
Rồi cứ như thế, một cái ấm từ vùng Nghi Hưng bên Tàu, nấu với vài lá trà Thái Nguyên VN, rót vào tách xuất xứ từ nước Anh do một bà già Mỹ nào đó về thăm quê hương và mua về chưng. Không hiểu vì sao nó vào GW và giờ đây ở trong tay mình.
M đã xài nó gần hai tuần lễ nay, và hầu như bộ ba bình thủy Thái dương, ấm đất sét Nghi hưng, và tách Anh quốc đã tụ họp lại đây làm thành bạn thân thiết với nhau, âu cũng là một điều thú vị.
------------
12-11-18
Hừng sáng m hay nhìn bầu trời hướng Tây để biết bình minh đẹp ra sao mà vội lên phía trước để nhìn về hướng đông.
Vẻ đẹp của bình minh thường lâu hơn vài giây so với bức tranh của buổi chiều tà. Bình minh và hoàng hôn thường đẹp khi trời có nhiều mây, nhất là khi trời có những cơn mưa và mây nhẹ lọc bớt ánh nắng mặt trời. Có những điều rất tầm thường mà m lại cảm thấy như là một khám phá gì ghê lắm nên chỉ để trong bụng và tự hỏi sao m lại có thể hời hợt như vậy.
Thí dụ như m khám phá ra bình minh hay chiều tà sở dĩ đẹp không chỉ là do ở mây mà do gió thổi, hơi nước, thời tiết, không gian và cuối cùng là phải nhờ ánh mặt trời chiếu rọi vào. Cho nên để có một buổi sáng hay chiều nào đó đẹp ra sao thì phải cần hết mọi thứ trên, quan trọng nhất vẫn là mặt trời đóng vai chính.
Lần nọ m đang lái xe thấy hoàng hôn rất đẹp mà không thể chiêm ngưỡng hết vẻ đẹp của nó nên m nghĩ đến gò đất cao và cuối cùng rồi vẫn là ban công nhà mình là chỗ lý tưởng nhất để ngắm hoàng hôn. Nhưng vì vui cần có người cùng biết thưởng thức thì niềm vui hình như trọn vẹn hơn. Chỉ có nỗi buồn hay phiền muộn gì đó thì hình như nên làm ngược lại, câm nín một mình rồi hạ hồi phân giải. Vì người ta chỉ có thể chia xẻ niềm vui còn những thứ khác là đòi hỏi họ một tấm lòng kiên nhẫn, nhân hậu và khôn ngoan mới có thể giúp mình nhẹ đi thay vì làm nặng thêm lên.
--------------
Thật là nhẹ nhàng vì giờ đây m thấy closet phòng mb đã gần giống như closet của hotel.
M so sánh như vậy vì nhớ lời cô đồng nghiệp nói chỉ mong nhà cô giống như hotel là được.
M vẫn tiếp tục dọn bớt từ từ và cho GW đến khi nào gần giống như hotel ở khắp mọi phòng là thành công.
Hôm đi nha sĩ, m ghé qua GW thì thấy đồ m cho đã nằm trong tiệm và giá cả rất đúng làm m bật cười. Cái xách Coach chắc có người mua về vì nó còn như mới, ai đó chắc vui khi mang nó hàng ngày bên mình, như m đã vui vì mỗi sáng dùng tách trà vô cùng ưng ý cũng từ GW với giá không rẻ. M nghĩ nó là của không giá, đồ cho mà sao lại bán ra đắt thế. Nhưng nghĩ lại dù là đồ donation, nhưng vẫn là đồ có giá trị thật sự, nên GW cho giá sát với thị trường là vậy.
Mua không mua thì thôi, để đó rồi người khác sẽ mua....
-------------
Vô thường
Nhìn thông báo của dt, m thấy lòng chùng xuống. M đã ghé dt này từ 2005 thì phải. Cũng đã gần 20 năm rồi và sự đến rồi đi của các pháp đều sẽ là như thế. Chư hành vô thường. Rồi các bạn ảo sẽ tìm đến những nơi khác, không biết có còn giữ nguyên nick hay là vì lý do gì mà thay đổi. M chắc sẽ giữ nguyên, nhất là số 1, vì nếu không để cái số thừa xốn mắt đó thì sẽ trùng với những nick đã lấy trước m. Cho nên nếu được thì m sẽ bỏ số 1, còn không được thì m sẽ phải giữ số 1 lại thôi. LÝ do có số 1 vì m quên password nên phải vào và lấy nick cũ thêm số 1. Chỉ là thường tình...
Có một số ít ace, m có email riêng nên vẫn có thể liên lạc sau này để hỏi thăm, còn ngoài ra chắc sẽ tùy duyên rồi gặp lại thôi. M biết có một số ace vẫn giữ nguyên nick cũ vì đó là là một identiy không thể thay thế và không có lý do gì thay đổi nên an tâm. Dù sao đi nữa theo với thời gian, với thay đổi của mọi vật, không có gì là tồn tại ngoài tâm tình của con người. Hỉ nộ ái ố và vv...vv...nhưng tất cả đều có một điểm chung là đều trên bước đường hoàn thiện để trở nên dễ thương hơn với bản thân và lúc đó thì sẽ cũng tự nhiên bớt khó ưa với người khác. Vì không ai dối được chính mình khi có đủ thời giờ và can đảm nhìn vào nội tâm, xăm soi từng ý nghĩ và rồi khám phá ra nó là hậu quả của bao thứ tác động vào mình từ hoàn cảnh chung quanh của suốt một cuộc đời từ lúc sinh ra cho đến hiện tại...
Chắc chắn ta cũng sẽ không hiểu rõ hết hoàn toàn vì ta không phải nhà tâm lý hoặc đủ khả năng để chẻ nhỏ như nhà khoa học mổ xẻ thân xác người ta để thấy được từng tế báo, thần kinh bên trong mà nghiên cứu. Nhưng còn tâm tình thì ta vẫn phải tự nghiên cứu bản thân và mỗi người là một trường hợp cá biệt. Nhưng hạnh phúc hay khổ đau vẫn có một điểm chung không phân biệt giàu nghèo, sang hèn.
Vì vậy mà m thấy niềm vui của người nghèo đôi khi còn lớn hơn cả người được sanh ra trong hoàn cảnh sang giàu thừa tiền của. M luôn nghĩ m là người nghèo, vì m không dám đua đòi một thứ gì ngoài khả năng giới hạn của một người suốt đời tự lo liệu cho bản thân và không dám ỷ lại vào bất cứ ai khác. Cho nên khi đi GW, mua được một món đồ bỏ của người mà sao m có thể vui như vậy được nhỉ ?. M có cảm tưởng niềm hân hoan còn hơn người chủ trước, khi họ mua hoặc được ai tặng cho cái tách bé tí đó và chỉ để chưng bày trong tủ kính chứ không có đủ duyên để xài nó như m.
Cho nên, sáng nay, m dọn dẹp bớt đồ đạc rồi bỗng nghĩ đến ngày nhà sạch như nhà mẫu, biết đâu chừng m lại cho đó là cơ hội để bán nó và tìm một căn nhà nhỏ bé một tầng với chỗ ở gần ace và đồng hương để ở cho hết quãng đời trước mặt như bàn bạn vong niên.
M lại thấy quý căn nhà và nơi chốn này có lẽ vì m nghĩ đến chuyện sẽ không khả năng để chăm sóc nó được lâu dài cũng như dt đã phải nói lời từ giã vì lý do tương tợ, hoàn cảnh đổi thay...chư hành vô thường....
M chỉ có vài dòng tâm sự như trên nhân đọc thông báo bất ngờ của dt.
Thôi thì tâm tình đến lúc nào hết cơ hội thì thôi bạn nhé
Cảm ơn dt và cảm ơn quý ace đã vào đây nghe m rù rì rủ rỉ bấy lâu bằng tâm hồn đồng điệu và tấm lòng bao dung ...
--------------
vậy là chưa sao. còn tiếp tục bạn nhé
12-12-18
Trời mưa đất xốp và có lẽ có nhiều trùng nên sáng nay khoảng đất cạnh rào đầy lỗ hang như đã trải qua một cuộc đào xới cật lực kiếm ăn của bọn coon tối qua. Hàng rào chanh dây vẫn có bóng chú sóc nhảy nhót tìm trái cây. Chỉ riêng đàn chim sẻ thường ngày vẫn ríu rít bắt sâu buổi sáng thì không thấy đâu nữa vì lạnh hay đã lớn và bay đi nơi nào khác rồi?.
DÙ sao đi nữa, thì ai nói cuộc sống là dễ đâu. Muôn loài đều phải chịu khó làm việc để sống còn là vậy.
M cũng không ngoại lệ cho nên giờ đây mới được chút thời gian hiếm quý, chắt chiu trong từng năm tháng làm việc để dành và cuối cùng đã dùng vốn liếng để mua chút tháng ngày gọi là có chút tự do.
Cho nên tự do là gì ?.
Nó có thể là một thái độ sống và cách sống.
Nếu ở đất nước gọi là tự do, mà người ta lại để rơi vào những cám dỗ hay bẫy rập nào đó rồi phải gồng mình trả nợ đến hết cuộc đời, thường là con đường chung vì khi còn trẻ, mấy ai lại không muốn bằng chị bằng em ?
M cũng đã sa vào cái bẫy và phải làm trả nợ không biết khi nào mới dứt. Rồi đường xa nghĩ đến sau này mà kinh. Nên sau đó vì nỗi sợ hãi tuổi già nghèo khổ, bần cùng và bệnh tật và tự trách mình đã không dám quyết định thay đổi số mệnh kỳ quái của mình khi còn có thể. Nỗi lo sợ đó là lý do duy nhất làm m đã quyết định cho chính mình. Không còn để cho cái gọi là số mệnh hay nghiệp quả khống chế và chịu cầm tù trong lao ngục nên m đã giành lại quyền làm chủ đời mình để xem con tạo xoay vần ra sao...
Cuộc hành trình gian nan không kém và đầy dẫy những cám dỗ khác. Nhưng đó là cuộc đời.
Vì vậy mà khi m thấy cô Xinh chọn cuộc sống một mình nuôi con khôn lớn thì có chút xót xa vì biết cô đã phải trải qua biết bao thử thách để được cuộc sống như hiện tại. M không hỏi gì chỉ nghe cô nói là lúc xưa cô không thể chạy thoát được và đã bị bắt rồi sau đó cô đã giành lại tự do đến bây giờ...
Chỉ trao đổi vài câu ngắn ngủi mà m hiểu tất cả nên sau chuyến đi, m có dịp gặp lại lần thứ nhì và có cảm tưởng đã là người quen biết khá thân sau ít nhất là gần mấy mươi buổi ăn chung trên cùng chuyến tàu và cho cô tá túc cùng cabin. Cô xin được cùng đi chơi chung lần tới và m vui vẻ chấp nhận vì đã xem cô như người em nhỏ trong nhà.
M cũng có ý định mời mọi người đi chơi chung reunion trong năm tới tại nhà mình vì thấy tất cả đều là những người bạn hiền lành, dễ thương và biết phục thiện nên sau những va chạm lặt vặt giờ đây đã hiểu biết nhau về cách sống thế nào để khi đi chơi chung sẽ được trọn vẹn niềm vui. đó là để cho người tự do thật sự bằng cách làm chiến sĩ bảo vệ quyền lợi tối cần thiết đó của người khác là sự riêng tư, thoải mái của họ. Nhất là chỉ mới gặp lần đầu nếu còn muốn gặp lần thứ nhì, chỉ vì mỗi người là một thế giới, một bí mật và cả một lịch sử và chỉ có thời gian ta mới đọc được nếu có duyên...
Bây giờ thì cũng lời cô Kia nói lại là mọi người đều hết sức ca ngợi cái chảnh của mình...
vậy thì y như m đã đoán trước, và cũng như lời chị Lucy, nhiều khi chữ nghĩa biến đổi không ngừng và sẽ trở thành một ý nghĩa khác với ý nghĩ ban đầu...
ngày vui bạn nhé
----------------
12-17-18
Nhân ngồi chung xe với cô Lục trên quãng đường khá dài. Cô dự định đi chơi xa vào năm sau và lần này cô gia tăng thêm số người quen biết gấp đôi.
M đồng ý ngay lập tức và khen cô hết lời đã chọn đúng một nơi du lịch trong bucket list của tất cả mọi người.
- M nói xưa Phật không chế nhiều luật cho tăng đoàn, nhưng vì người ta làm nhiều điều không đúng nên từ đó mỗi khi phạm lỗi gì thì Phật có giới đó. Lần rồi chỉ có luật không hỏi tuổi, còn lần này thì thêm nhắc nhở rằng người trong nhóm chỉ là đi chung, chỉ cần lịch sự và xã giao như du khách cùng chuyến tàu, chứ không ai có bổn phận phải trò chuyện, kết thân, săn đón, mời mọc ăn uống hay đi chơi chung. Vì ai khi đi vacation, cũng tự trả tiền để được thời gian ngắn ngủi thoải mái và riêng tư để tận hưởng sự an bình và tự do hiếm quý của họ.
- Lạ thay, sao lần này không nghe cô Lục gân cổ cãi nữa...
-----------
12-30-2018
Sang năm mới, mình sẽ mở thêm một chủ đề nữa, cho nhẹ bớt sức nặng tính bằng số trang Theo Dấu Thời Gian.
Tên đề mục mới mình đang nghĩ ra và bỗng lóe lên ngay phút giây viết những dòng này. H V TG !!!
Cái tên có vẻ gọn và có vẻ bà con với họ Thời Gian giống như bản tính bảo thủ của ai đó nên mình tạm chấp nhận vậy
HVTG là những ghi nhận từ những điều rất tầm thường mà mình mới khám phá ngay buổi sáng cuối năm này.
Nói là khám phá, nhưng nó là một điều đã ngàn năm cũ, ai ai cũng biết đến nếu gọi tên hoặc nhìn thấy.
Mình cũng đã nhiều lần cầm nó trong tay mà không mấy để ý đến nó. Chỉ thấy nó như một cái gì phục vụ cho đời sống, thông dụng và bình dân ai cũng để sẵn nó trong nhà.
Mình không nhớ đến công dụng đặc biệt gì của nó cho lắm, trừ những lần khó ở trong người liền nhớ đến ngày tháng cũ nơi sở mới, bạn bè đều ở tuổi thanh xuân với việc làm đầu đời sau khi tốt nghiệp đại học từ các nơi trên toàn nước Mỹ.
Có người từ miền đông, từ miền bắc, từ miền nam mà cùng về chung một nhiệm sở ở Los Angeles của Cali này.
Cô Joana từ Oakland, San Francisco theo gia đình dọn về đồi Hacienda, cô người gốc Đài Loan và nhỏ hơn mình mấy tuổi, nhưng có lẽ vì cùng gốc Á Đông nên thân nhau hơn và thường đi ăn chung với nhau. Có lần mình không khỏe, cô đã giới thiệu mình dùng Earl Grey, một loại trà gói của Bigelow, bọc nhôm nên giữ mùi thơm rất mới làm minh uống xong rất dễ chịu.
Từ đó, mỗi khi mình không khỏe liền lấy trà ra và nhớ đến sự ân cần của bạn xưa mà lòng rất êm ái, và biết ơn...
Nhất là nhớ lại thuở cùng là trainee, phần lớn đều vừa ra trường và trẻ trung nên có một cái gì rất tươi mới, đầy sức sống và nhất là hy vọng cho tương lai vươn cành xa hơn và có một vị trí nào đó trong cuộc đời.
Được làm công sở lớn nhất nước Mỹ và học hỏi được rất nhiều điều mới lạ, hay ho và cho đến bây giờ vẫn còn nhiều bạn tiếp tục làm ở sở đó cho đến ngày đến tuổi nhường lại cho lớp đàn em chứ không chọn nhảy ra ngoài như các nhân viên hãng tư. Cũng vì vậy mà tình thân càng lâu dài và bỗng dưng ai nấy đều có cảm tưởng đó là một gia đình, gia đình rất đặc biết với tất cả niềm vui, nỗi buồn, mất mát, hy vọng và tình người vẫn như mặt trăng, khi tròn khi khuyết và khi ẩn đi, chỉ còn là bầu trời tối đen nhưng tình người như vầng trăng đêm ba mươi ẩn khuất, vẫn tiếp tục ru lời yêu thương bằng thinh lặng vào từng mảnh tâm hồn, dù sau mấy mươi năm của một đời làm việc đã rời đi tứ tán...
Vậy thì mình sẽ rù rì rủ rỉ đến bạn thầm lặng bí mật về cái chủ đề mới nhé:
Hương Vị Thời Gian...
Năm mới kính chúc các bạn an lành, hạnh phúc, thành công và nhiều may mắn nhé
Feb 3, 2019
Các em thân mến,
Cô thay mặt các cô chú và từng ân nhân trong hội NewHope2008 mến chào các em.
Trước thềm năm mới, cô chúc các em và gia đình một năm Kỷ Hợi vui tươi, an lành và mọi điều may mắn tốt đẹp nhất trong việc học hành nhé.
Bên này những ngày cuối năm mưa bão liên tiếp và không khí rất lạnh, nhưng cô lại thấy ấm áp nhờ xem những hình ảnh của các em từ những năm đầu chương trình học bổng đến nay là đúng mười năm.
Mười năm để duy trì hội NewHope2008 đã là một điều vô cùng khó khăn vì đòi hỏi một sự kiên nhẫn vô biên, một hy sinh không thể tả nổi của những cô chú gánh vác việc điều hành và nhất là bao tấm lòng chan chứa tình thương thể hiện qua sự giúp đỡ mới có thể thực hiện nổi một chương trình học bổng đến hôm nay. Tóm lại đó là một chữ Tâm rất lớn mà chỉ có người bắt tay vào việc mới thật sự hiểu rõ hết ý nghĩa của chữ Tâm này.
Cô cho sự thành công của chương trình học bổng mười năm qua là một giấc mơ kỳ diệu của hội, một phép lạ của tình thương, kết quả của bao trái tim kết lại để làm thành bức tranh mùa Xuân tuyệt vời mà từng em sinh viên là một nụ hoa xinh tươi đã đóng góp cho bức tranh chứa chan niềm tin yêu hy vọng.
Hãy vẽ lên những thần tiên huyền thoại
Bằng tâm hồn yêu quý mới tinh khôi
Hãy vẽ đi, vẽ lại những bồi hồi
Của ngày cũ cho lòng tôi nén khóc !!!
Hội NewHope2008, ban điều hành, quý ân nhân và các em đã vẽ lên bức tranh ấy ngày hôm nay. Bức tranh của Tình Thương và Hy Vọng !!!
Cô đã phải thốt lên điều này và lòng tràn đầy lòng ngưỡng mộ và biết ơn bao tấm lòng của từng người trong hội đã cho cô có được cảm giác hạnh phúc này. Nhất là xem lại hình ảnh của các em trong mười năm qua ra sao để thấy lòng thêm tin yêu và hy vọng ở tình người và sự đáp trả không có gì tuyệt vời hơn là nụ cười và sự thành công của các em ngày ra trường.
Cô đã xem hình ảnh của các em từ những nét mặt ngơ ngác của những ngày đầu đến hình ảnh tươi vui rực rỡ của các em trong lễ tốt nghiệp mà thấy bồi hồi cảm động. Cô đã đọc những dòng các em viết để hiểu và thương các em hơn. Các em cũng đã phấn đấu với hoàn cảnh rất nhiều khi nghĩ đến sự hy sinh của cha mẹ, nghĩ đến sự tin tưởng của cô chú nơi này. Cảm ơn các em đã cố gắng vươn lên từ nghịch cảnh trở thành những đóa hoa sen tươi sáng, ngát hương.
Cô biết có nhiều em cũng đôi lần nản chí và muốn bỏ cuộc nhưng các em nếu nghĩ đến những trái tim của các ân nhân trong hội cũng đã thổn thức và cũng đã trải qua từng cay đắng khó khăn riêng nơi xứ người để kiên trì trên con đường đồng hành với các em từng bước đến hôm nay.
Cuối thư, cô chỉ có một lời thiết tha gởi đến các em, hãy cố gắng lên, hãy vì tình thương bao bọc lấy các em mà tiến bước và dùng đó như một chiếc áo để sưởi ấm trái tim những khi phải chiến đấu với nghịch cảnh. Hãy nhớ " hôm nay vùi đầu học tập thì mới có ngày mai ngẩng đầu với nụ cười tin yêu và hy vọng ". Và nếu có gì cấp bách thì các em cũng nên cho hội biết ngay để xem có thể giúp thêm được gì nữa không chớ đừng đơn phương bỏ cuộc nhé.
Cô thương mến chào các em và một lần nữa và đại diện các cô chú và ân nhân trong hội NewHope2008 chúc các em và gia đình một mùa xuân vui tươi, hạnh phúc và một Năm Kỷ Hợi may mắn thành công.
------------
CCG, rảnh ghé chơi nhé bạn hiền.
được bạn muốn ở chung làm m hãnh diện lắm. Sau ba lần gặp nhau mà vẫn chịu nổi m là hân hạnh nhe.
Biết đâu bạn lại chọn nơi gần biển trước mình và m sẽ xin ở chung đó...
ngày vui nhe
"QUOTE" Cho nên, sáng nay, m dọn dẹp bớt đồ đạc rồi bỗng nghĩ đến ngày nhà sạch như nhà mẫu, biết đâu chừng m lại cho đó là cơ hội để bán nó và tìm một căn nhà nhỏ bé một tầng với chỗ ở gần ace và đồng hương để ở cho hết quãng đời trước mặt như bàn bạn vong niên.
M lại thấy quý căn nhà và nơi chốn này có lẽ vì m nghĩ đến chuyện sẽ không khả năng để chăm sóc nó được lâu dài cũng như dt đã phải nói lời từ giã vì lý do tương tợ, hoàn cảnh đổi thay...chư hành vô thường.... " UN-QUOTE"
mua đi mua đi cho MÈO qua ở ké "khoái ăn sang" chung với bạn hiền heng :z56::z56::z56:
NganHa1
02-11-2019, 04:10 AM
Theo dấu thời gian
Thời Gian cứ từng giây từng phút làm chuyện phi thường nhưng cũng rất bình thường mà không bàn tay nào có thể ngăn chặn nổi. Đó là sự thay đổi của từng người nơi diện mạo và thể chất, nhưng vẫn có sự mà thời gian cũng đành bó tay thúc thủ là tâm tính con người. Xét cho cùng, đây chính là cái tuyệt vời như một đặc ân mà thời gian dành cho con người với tự do hoàn toàn để thay đổi tâm tính mình chứ Thời Gian không áp đặt lên ai cả. Cho nên chỉ những ai đã từng tiếp xúc với những mái tóc sương pha khi họ còn là thanh niên thiếu nữ, thì sẽ thấy tính tình họ hầu như bất biến như cổ nhân đã nói: "giang san dễ dời, bản tính khó đổi ". Cũng như tính tình con người, tình yêu muôn đời vẫn thế, vẫn có toàn quyền với mọi con tim và vượt lên tất cả chủng tộc...
Tết năm nay, cô nhận thấy thời gian đã đi qua trên nhan sắc của những người em út trong nhà để biến họ thành trung niên với những đứa con bắt đầu thành các cô cậu teen, vị thành niên, làm học trò trung học và mình cũng nhận ra sự thay đổi trên gương mặt của những người lớn hơn mình vài ba tuổi. Có lẽ vì là đàn ông nên họ không chăm sóc nhan sắc hoặc mà chỉ giấu đi mái tóc bạc bằng cách cắt tóc thật ngắn hầu như là trọc. Vì vậy mà nhìn trên gương mặt họ càng thấy rõ những nét nhăn, mà muốn tìm lại nét xưa chỉ còn tìm xem những cuốn album cũ. Chỉ có một điều cần thay đổi thì họ lại không thay đổi là tính tình họ vẫn như xưa là điều không thích hợp chút nào. Vẫn ăn nói như thời thanh niên và không thay đổi cách xưng hô với những đứa em trai mà vẫn gọi như lúc chúng còn bé.
Có lần cô đã thắc mắc hỏi đùa sao có nhiều người tên Mầy chung quanh quá thì họ có vẻ khựng lại, nhưng rồi đâu cũng vào đó. Cho nên cô thấy rõ một điều là giang san dễ đổi, bản tính nếu có thay đổi thì phải do chính đương sự muốn làm và cố gắng thực hiện cho bản thân và cho đời mà thôi. Nhưng dù sao đây chỉ là một điều rất nhỏ vì họ là những người hiền lành và rất chân thật nên cô thấy giữa người khách sáo môi mép mà tâm địa không lương thiện thì thà chọn người hiền lành như họ vẫn hơn...
Cô cũng mừng vì có cô em đồng quan điểm với cô, chứ không phải chỉ có cô là khó tính.
Hôm Tết rồi, nhìn những gương mặt của những người lớn thì chỉ còn có các anh chị em cô thay cho cha má mà tiếp tục truyền thống tốt đẹp của người Việt Nam nơi đây cho các cháu vui sum họp và mừng tuổi chúc Tết lẫn nhau. Năm nay cô mới thật sự cảm thấy đã ngồi vào vị trí của cha má khi xưa, đã thấy điều quan trọng nhất vẫn là sức khỏe của từng người trong nhà, nhất là anh chị lớn tuổi hơn và các cháu trong tuổi teen với nhiều thay đổi của thời đại kỹ thuật và những cháu là con một cần sự quan tâm của người lớn nhiều hơn để cảm thấy không lẻ loi vì thiếu anh chị em ruột cùng lứa tuổi.
Rồi cô lại đối diện thêm một vấn đề của cha má cô khi xưa lúc đi cưới vợ cho hai con trai không phải là người gốc Việt. Những lúc đó cô đã phải đùa với má cho bà vui là có ai được làm suôi gia với dòng tộc vua chúa đại đế La Mã lừng danh đâu như má đâu. Nhất là con gái xinh đẹp của họ cũng học thành tài đàng hoàng yêu thương con trai má là tốt quá rồi. Mình là người nhà quê, sang đây nhờ phước đức ông bà và tình người xứ này mà con cái má được đi học nên người. Người ta không kỳ thị mình thì thôi, sao mình lại kỳ thị người chứ ??? Má nói chỉ sợ con cháu mất gốc hết...
Rồi đến cậu em khác cũng lấy con cháu của Miji Thiên Hoàng, cô lại nói với má mình: má à, người ta là con cháu của Thái Dương Thần nữ, là người đàng hoàng lại yêu con má và nhất là người có tài học ngang hàng với con trai má lại rất khiêm nhường nên đó là phước. Các cháu má kêu được " bà Nội " và có thêm tên họ Việt Nam là mừng rồi. Mình là người tị nạn, gốc nhà quê mà má có dâu rễ như vậy là không dễ đâu đó má ơi. Nhờ vậy mà má đã vui và chấp nhận hai cô dâu còn bọn cô thì không có vấn đề gì chỉ thấy hai em dâu đều chăm con rất khéo, sạch sẽ, kỷ luật và ngăn nắp nên càng ngày càng quý và nể phục các cô em dâu này hơn.
Rồi cha má cô đều qua đời, giờ đây đến đời cháu của cha má cũng thành tài và lại yêu con cháu từ vương quốc Ngàn lẻ một đêm, cô gái này từ tình bạn lâu dài thành tình yêu và cũng là người thông minh tài sắc vẹn toàn và rất khiêm nhường nên cô thấy rõ sức mạnh của tình yêu và cũng thay cha má mà vui với mối tình của bọn trẻ. Chúng là những trẻ sanh ở nơi đây và dù cho ông bà, cha mẹ chúng có là di dân, thì cũng không thể nào ép chúng lấy người cùng chủng tộc được. Chúng là những người học cao và có địa vị vững vàng lại khiêm tốn nên được gia đình hai bên nể trọng và chấp nhận chứ biết sao bây giờ...
Cô nói với mình như nói với má là: má ơi mình gốc nhà quê, sang đây má mới có cơ hội có cháu ngoại dâu là dòng dõi Thành Cát Tư Hãn hoặc biết đâu cũng có họ hàng với bậc vương tử như đức Phật và nếu truy nguyên nguồn gốc không chừng là con cháu xa với cả đức Giesu vì là nguồn gốc Trung đông đó má à. Vậy là bà nhà quê như má mà kết thông gia với con cháu của những bậc thông minh, tài tuấn là tuyệt vời nhất rồi còn gì.
Vài dòng cho ngày đầu năm. Thân chúc các bạn ghé ngang một năm mới an lành, hạnh phúc và may mắn
-------------
NganHa1
02-21-2019, 09:20 AM
Tối qua cô về nhà, hầu như kiệt quệ về tinh thần, phải quỵ xuống bên bàn và đọc kinh lớn lên dù chỉ một mình.
Đọc để nghe tiếng mình, đọc để như lời tâm sự với thinh không, đọc để cho vơi những thứ chất chứa trong lòng mà không muốn nói cho ai biết, dù là người nhà, dù là bạn quen biết lâu năm.
Chỉ vì theo kinh nghiệm cô biết không ai có thể chia xẻ được dù chỉ một phần nhỏ để rồi sau khi tổn hao năng lượng nói xong, thì họ sẽ chêm vào vài câu theo ý họ chỉ làm cho cô thêm tức tối vì thấy chỉ phí công vô ích và không ai thực sự có khả năng lắng nghe để nghe và không ý kiến gì.
Giọt nước cuối cùng vừa làm tràn ly nước đã làm cô càng nhận thấy rõ hơn là con người không thích nhìn lại mình và nhận trách nhiệm mà bản tính tự nhiên là hay phủi tay và đổ thừa lại, cho dù đó là thế hệ con cháu mình khi chúng lên tiếng nói như một nhận xét rất bình thường trong vô tư.
Chuyện từ việc mọi người nhắc đến chị bạn tối nay đang chờ đợi vài tiếng ở phi trường vì bị khám xét trước khi lên máy bay. Cho nên những câu chuyện người ta tiễn nhau đến tận lúc lên máy bay đã là cổ tích, là huyền thoại của một thuở mà những người lớn như chúng ta vẫn còn nhớ nhưng con cháu không bao giờ hưởng được nữa.
Mọi người chắc lưỡi đổ thừa tại khủng bố và thêm phần căm giận cho những kẻ đã làm rầu nồi canh, tấn công vào tự do của tất cả mọi người vì ai không có lần đi máy bay đến nơi này nơi kia thăm viếng người thân hoặc đi du lịch.
Cô kể cho cả bọn là đã từng nghe bọn trẻ đặt nhiều vấn đề với người lớn như ô nhiễm khí quyển, an toàn đi lại, vệ sinh thực phẩm và bảo vệ trái đất thì mọi người bỗng tấn công ngược lại đám trẻ, với lý do chúng sống thời đại này quá sung sướng, có i phone, i pad, có đủ thức ăn, được cha mẹ cưng chiều lo cho quá đầy đủ mà còn bày đặt đòi hỏi này nọ gì nữa...
Tự nhiên cô thấy tiếc cho lòng tin đã đặt quá cao trước khi nói những điều trên và như bị tấn công bất ngờ thay cho tụi trẻ. Sau khi nghe trả lời như thế, cô thấy như có điều thất vọng pha chút tuyệt vọng. Rồi như quả bóng không dám nổ, như trái rạ sợ bị vỡ sẽ rát bỏng thêm nên đành tìm lời nói cho đẹp lòng họ, cho câu chuyện dịu xuống và là điều họ muốn nghe:
- Nghe bọn trẻ nhận xét như thế, mình im lặng suy nghĩ rồi chỉ còn cách là làm sao cho coi được, giúp nhau giữ gìn sức khỏe để đỡ phiền con cháu ngày nào hay ngày đó mà thôi...
Khi về nhà, cô thấy nỗi thất vọng nào đó dâng lên và ngã gục dưới chân bàn thờ...mà đã từ lâu cô cũng rất lơ là đọc kinh hàng đêm mà chỉ khi cần cầu nguyện khi có chuyện gì đó. Chúa Phật thông cảm hết mà, chẳng trách cứ gì đâu...
Nhờ vậy mà cô sẵn dịp trút bao nhiêu là nỗi đau buồn, uất ức và bị hiểu lầm trong bao năm qua một lần thật đầy đủ và khi trút xong thì lòng vơi đi quá nửa.
Vừa lúc đó lại thấy hai cú điên thoại của cô em nên cô gọi lại và cho dù có hạp nhau đến mấy, thì cũng có lúc thêm vài nhận xét không dễ chịu, như dạo này chị cũng bắt chước đứa cháu tốn tiền cho vụ uống trà dữ à nghe, làm gì mà tốn cả vài đô cho một gram trà, chị phải nói cho bố nó đừng nuông chiều con quá...còn chị thì sao dám xài phí như vậy, trà uống xong thì hết chứ đâu có thấy gì để lại mình thấy đâu. Như cái bàn trà đẹp hay cái ấm trà bé xinh xinh mà mai mốt em cũng định sưu tập chưng vào tủ có mua cũng còn hoài...
Cũng may điện thoại ngưng vì hết pin. Nhờ vậy mà chút năng lượng còn sót lại chỉ tiêu hao một nửa, một nửa kia không đủ cho giấc ngủ thường ngày nên cô đã phải thức đến nửa đêm và phải dùng một ly sữa ấm mới êm dạ và được một một giấc ngon. Vì chuyện về người hà tiện dám bỏ tiền mua trà a dua là một câu chuyện dài và khó diễn tả, vì có ai muốn đi lại đoạn đường thánh giá mà mình đã đi qua lần nào nữa đâu...nhất là mình phải thay cho cả nhà vác những người thân bệnh khổ trên vai trong bao năm tháng qua...và như cha mình thường nói phải chấp nhận con bệnh thường là " hết rên quên thấy thuốc".
Giờ này hai kẻ bệnh nặng đó vừa tạm tìm được niềm vui sống thì thầy thuốc bất đắc dĩ lại bị thêm vài con bệnh quen thuộc khác tìm đến khi thầy thuốc cũng bị nhiễm năng lượng tiêu cực và cần thời gian cần thiết để hồi phục...
Cô muốn viết cho người đọc cùng tâm trạng được an ủi vì chắc có nhiều người cũng bị giống như mình. Nhưng viết không dễ chút nào cho hết ý mà không linh tinh lang tang. Nhất là lại rất tốn thời giờ...
Cả sáng hôm nay chỉ nói tới đây...có điều cũng mừng vì được thinh lặng nghe và âm thầm đỡ lấy....
ngày vui bạn nhé
"ngày vui bạn nhé"
:z56::z56::z56:
NganHa1
06-01-2019, 05:38 PM
Cảm ơn bạn hiền cho mèo im ỉm rình cá nha...
------------
Vẫn cứ như thế ...
Sau một thời gian cật lực làm việc, giờ đây sân vườn trước sau cũng tạm xong.
Hai cây dừa kiểng ở sân trước đã mãn hạn trần gian nên đành làm một cuộc chia tay chầm chậm và đầy bịn rịn. Nhưng rồi khi hình bóng chúng đã không còn che mát một góc sân thì chị chủ đã quyết định thay vào đó là một hàng chanh, quýt trồng dọc theo lối đi để hy vọng hoa thơm, lá xanh bù đắp sự trống vắng. Dù vậy, chị chủ cũng thấy buồn buồn, vì hai cây dừa đã sống hơn một phần tư thế kỷ, mới hôm qua còn gắng gượng với vài tàu lá xanh mà giờ đã không còn dấu tích gì và chẳng biết có ai nhận ra sự trống trải nào không. Riêng chị chủ thì phải tốn cả hai tuần mới tạm quen mắt với khoảng không gian trống trải mà hai cây dừa đã che chắn bấy lâu. Cũng may chị bận rộn với sân sau vì chị đã quyết định chuẩn bị thật nhiều màu xanh và bóng mát cho mùa hè ghê gớm sắp tới.
Hè năm ngoái là một mùa hè đáng sợ nhất vì sức nóng kinh người của nó. Chị nhìn những chiếc lá sapoche nõn nà bỗng cháy rụi vì cái nắng mà không tin ở mắt mình. Cũng nhờ cây cối hồi phục lại tất cả nên chị an tâm và thưởng thức từng mùa như mùi vị cuộc sống. Chị đã hân hoan đón mùa xuân tới khi cái rét chưa qua. Chị đã làm đất sẵn sàng để quyết lòng tạo ra một khung cảnh mới thay cho sự tiêu điều vì thời tiết và vì cuộc chiến dai dẳng với bọn giặc gấu mèo hung hăng và đáng sợ quấy phá hàng đêm mà có lần chị suýt bỏ cuộc. Nhưng rồi đi đâu cho bằng nhà của mình, nơi mà chị đã cố gắng để có được trong bao năm qua. Chị đã bỏ qua những ý nghĩ tiêu cực, có vẻ sợ hãi của người chung quanh với bọn giặc gấu mèo và chọn cách của riêng chị.
Cuối cùng rồi chị đã lấy lại chủ quyền sân sau bằng cách thôi không nuôi cá và cho đội quân gai góc lên hòn giả sơn để bảo vệ biên cương quốc thổ. Bình thường chị không thích trồng cactus vì sợ gai. Nhưng giờ đây chị thấy chúng thật là hữu dụng, không cần đất và nước nhiều mà vẫn tươi tốt và ra hoa rực rỡ. Nhất là nhờ chúng mà bọn giặc coon đã chào thua không còn phá phách gì được với đám gai góc nữa. Chị mĩm cười khi nghĩ đến những con người ba gai nếu biết dùng vẫn ích lợi vô cùng...
Sáng dậy chị đi thanh sát một vòng, thỉnh thoảng vẫn còn dấu chân nhưng không thiệt hại gì. Nhìn ra ngoài biên giới thì toàn là lỗ hang đào nát bên kia rào.
Chị bỗng hiểu ra tại sao chính phủ lại phải làm rào cao, hào sâu và cho quân ra nước ngoài đánh giặc vì chị cũng đang có ý nghĩ tương tự.
Bên trong sân sở dĩ được yên là chỗ nào cũng lót tấm chắn nên chúng đào không được nên mới bó tay. Có vài chỗ không có chắn thì chúng vẫn đào nên chị chủ đã dùng những tấm lưới mắt cáo dằn bên trên. Nhờ vậy mà chúng đi vướng chân tay sao đó và không thấy đào nữa. Có nghĩa là để được yên ổn, phải nhờ đến một mạng lưới bảo vệ gốc rễ cho đám cây cối khỏi bị đào bới hàng đêm.
Mùa xuân cây cối thật tươi đẹp và đâu đâu cũng tươm tất không một miếng rác, hay cỏ dại. Bất giác chị thấy cảnh đẹp như tranh và bồi hồi cảm thán. Chị hăng hái trồng cây tiếp tục và cho đó là một đóng góp làm đẹp cho nơi mình đang ở. Chút màu xanh của cây cối, chút hương hoa quýt, hoa chanh và bóng mát của cây cối cho mùa hè.
Ngày vui bạn nhé.
( có nhiều lần paste bài mà bị mất nên ngẩn ngơ đến hôm nay, cảm ơn bạn hiền ghé ngang )
NganHa1
06-25-2019, 07:33 AM
Niềm vui nho nhỏ
Dạo này nàng có chút niềm vui nho nhỏ
Thứ nhất là thời tiết dịu dàng và mưa nhiều nên cây cối xanh tươi mát mắt.
Những bụi sứ trồng hè năm ngoái giờ cũng đơm nụ chờ ra hoa và sẽ nở đến tận mùa thu. Còn hai cây hoa lài cũng đã chịu đất nên bén rễ và đơm đầy nụ làm nàng thật hài lòng.
Kế đến là từ đầu năm nay, nàng đã nghĩ ra cách để compost rau rác và lá cây thành phân bón nên rất vui. Không cần phải mua dụng cụ cho rườm rà, choán chỗ, nàng dùng những thùng trồng cây của nhà vườn xài lại bằng cách lót đất bên dưới đáy thùng, sau đó cho rác rau cải, vỏ trái cây, sau đó hốt lá khô quét dọn trong vườn vào. Cuối cùng cho một lớp đất rồi dằn tất cả bằng một chậu rau cải. Mỗi khi tưới rau cải, nước chảy xuống thùng bên dưới, chỉ vài tháng sau xới lên thì trùng từ trong hai lớp đất cũng sanh sản và giúp tất cả rã thành đất tốt. Sau đó nàng cho rau vào trồng. Nhờ vậy mà rau rất tốt nên có thể nói đây là một niềm vui vì đã biến rác thành hoa và rau xanh nên rất mừng. Nhờ vậy mà thùng rác đen hầu như không có rác nên hai tuần mới phải mang ra, hàng xóm còn nhờ bỏ ké vì thùng rác nhà họ đã vun đầy tràn khỏi nắp.
Nàng nói cho các em làm theo, nhưng ai cũng nói sợ bị ruồi và dơ nên cho rác để nàng compost, cũng không sao. Vì been there, done that trước kia và cũng có ý nghĩ không mấy tích cực khi thấy bà bạn vong niên để dành rác khi xưa vì thấy chỉ cần ra tiệm mua một bao đất tốt là có ngay, cũng chẳng đắt đỏ gì hơi đâu mà compost cho mệt.
Nhưng khi xem đài 28, nàng thấy nhiều người trên thế giới bị ô nhiễm môi trường do rác, plastic, khí thải từ xe cộ, chăn nuôi và họ đã tìm cách tái chế biến nên thấy nể phục. Có những thanh niên Mỹ đạp xe chở rác của các khu gia cư về để compost rồi mang đất màu mỡ đã compost xong, có trồng sẵn mầm hoa tặng lại.
Có nơi người ta dùng rác biến thành biogas, thắp sáng đèn cho thành phố, lớp còn lại làm thành đất tốt trồng cây xanh để cho lại oxygen cho dân cư.
Năm rồi do China không còn nhận rác thải từ nước này để tái chế biến nữa, nên sở vệ sinh đã hướng dẫn cách soạn rác để giúp cho việc tái chế biến được kết quả và tiền rác không bị tăng thêm, nên các đồ nhựa, chai hay carton đều phải rửa sạch và khô ráo bên trong. Bên Singapore còn đòi gởi trả lại rác nhựa về nguyên quán, San Fran có tiệm bán hàng tạp hóa, không có bao và khách phải tự mang lọ, hũ đến để đựng hàng như đường, dầu vv...
Có nhìn thấy tận mắt người ta lo bảo vệ môi trường ra sao và yêu quý trái đất này như thế nào nên nàng thấy động lòng và tự cho rằng trồng cây xanh cũng là một cách làm mát chút nào cho nơi mình ở. Rồi tái chế rác nhà bếp thành đất hoa màu cho hoa cảnh quanh nhà cũng có kết quả mỹ mãn nhất là cách của nàng không bị bọn coon đào nên càng mừng thêm.
Kể cho các bạn nghe về niềm vui nho nhỏ.
Ngày vui bạn nhé
NganHa1
07-26-2019, 06:17 AM
Nửa thế kỷ sau
Em về nửa thế kỷ sau
Nhìn trăng có thấy nguyên màu ấy không (BG)
Tháng Bảy năm nay là đúng 50 năm phi thuyền Apollo 11 đã đáp xuống mặt trăng và Neil Armstrong là người đặt dấu chân đầu tiên trên lớp cát trắng mịn như bụi nơi cung Quảng. Chàng nói " bước bé nhỏ của một người nhưng là bước nhảy vot của loài người". Giờ đây Neil đã qua đời được sáu năm vì ca giải phẩu tim rồi bị biến chứng mà tử vong.
Không biết linh hồn của ông có bay trở lại cung Quảng và sẽ thấy gì khác hơn vùng đất đá hoang vu vì không còn bị giới hạn bởi nhãn căn của người trần thế. Mong ông sẽ thấy được chị Hằng và cả một truyền thuyết đầy mơ mộng của loài người mỗi khi nhìn lên trời ngắm vầng trăng sáng. Cha Trời, Mẹ Đất và Trăng cũng tượng trưng cho sự dịu dàng của Mẹ thiên nhiên vào lúc ban đêm.
Neil Armstrong đã tuyên bố quang cảnh trên cung trăng rất kỳ diệu, sự cảm nhận đó chỉ có mình ông là hiểu được, như trong nhà thiền cũng nói về tính giác, cái biết, cảm nhận và trực giác của riêng từng người.
Ngày ông bước lên mặt trăng, tôi chỉ là một cô bé và nghe người ta bàn tán xôn xao là người ta ngụy tạo chứ làm gì mà lên được cung trăng. Nhưng tôi tin và cảm thấy một nỗi buồn man mác vì biết mặt trăng sẽ không còn là nơi chốn huyền hoặc để mơ mộng, nên thơ nữa.
Chị Hằng đã bị trí tò mò của loài người khám phá, khuấy động rồi thất vọng vì chẳng tìm thấy gì ngoài một vùng đất chết. Có thể nào như một nụ hoa hồng bị người ta vì nóng lòng muốn phân tích một mùi hương mà không đợi thời gian cho hoa hàm tiếu hương thoảng theo làn gió lan tỏa khắp không gian. Tôi bỗng nhớ đến chuyện ngắn " Thêm Một Lần Nữa " của Ngụy Xưa. Bài viết thật hay và ý nghĩa nói về tình cảm của con người dù là bạn bè, cũng cần phải theo thời gian và cần nuôi dưỡng bằng sự trân trọng và tình cảm trong sáng nếu không muốn nuối tiếc hay ân hận về sau...
Trở lại chuyện mặt trắng chết, biết đâu chị Hằng đã dùng pháp thuật để biến thành Mẹ Mốc của Nguyễn Khuyến:
Tấm hồng nhan đem bôi lấm xóa nhòa
Làm thế để cho qua mắt tục
Diện mạo bất cầu như mỹ ngọc ...
Chị muốn che mắt thế gian để được yên ổn, đêm đêm rọi xuống trần gian những ánh mắt dịu dàng làm bạn với bao người có lòng yêu mến thiên nhiên và đủ tế nhị cho chị một khoảng cách vừa đủ để tình cảm được lâu dài, không lấn áp, xâm phạm và thao túng, xâm lược tự do người và che đậy dưới nhiều danh nghĩa đẹp đẽ như bọn thực dân xưa.
Cho dù nhân loại có luôn phóng tầm mắt đi khắp nơi để tìm kiếm những mảnh đất màu mỡ, tài nguyên quý báu tùy theo từng thời đại, hết tìm thuộc địa đến chinh phục không gian như hiện tại. Con người vẫn luôn mù mờ về thế giới nội tâm của bản thân và nếu không có những tấm gương do các văn nhân nghệ sĩ hay triết gia diễn tả lại qua sách vở, thơ nhạc, văn chương... thì ta cũng chẳng hiểu mình ra sao để mà hoàn thiện bản thân để sống ở đời càng ngày càng dễ thương hơn và không bị tẩy chay.
Hôm nay trời nhẹ lên cao
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn (XD)
Lần về thăm động Phong Nha, nhìn thấy đá sắp như các bàn cờ của tiên nhân để lại cho người trần thế nghĩ về chuyện Lưu Nguyễn và khi ra về còn nhớ đến lời thơ của Tản Đà:
Cửa động đầu non đường lối cũ
Ngàn năm thơ thẩn bóng trăng chơi
Biến cố khám phá cung trăng đó đã làm tôi có chút thất vọng vì bị lôi về thực tế quá phũ phàng. Nhưng may thay, tôi lại có một nơi chốn khác để an ủi tâm hồn khi tìm về, đó là một vùng quê hương ngày cũ với thánh thất đẹp như một bức tranh giữa không gian của rừng mù u bát ngát chung quanh và cảnh hoa kiểng xinh tươi một vùng quê đã làm tôi xao xuyến mỗi lần lễ lớn, áo đạo trắng tinh bên những lá phướn phất phới giăng đầy trên cây nhãn cao lớn ngoài cỗng xa xa.
Chiến tranh đã làm tôi phải tản cư và khi lên Saigon thì tôi luôn canh cánh về một miền quê hương bỏ lại. " tôi ra đi khi quê ngoại còn vui, có hàng dừa xanh sai trái và đàn vịt vui chơi bên mấy nọc trầu già". Nhờ vậy mà lòng tôi lúc nào cũng thấy quê hương bằng hình ảnh đó. Rồi lần di tản ra khỏi nước, mười năm sau cha tôi cho xem hình ảnh của Thanh Long Điện chỉ còn là một đống tro tàn vì bom đạn chiến tranh.
Cha tôi không nói gì thêm nhưng tôi hiểu cho tâm trạng của ông vì tôi rời quê chỉ mới lên năm mà còn thấy đau lòng thì người đã có nhiều kỷ niệm và gắn bó với quê hương như ông hẵn là xót xa lắm. Tôi đã trả ơn cha tôi bằng cách ký cho ông một cái check lớn nhất đời tôi lúc đó để cho ông gửi về giúp trùng tu lại ngôi thánh thất. Cha tôi có lẽ rất bàng hoàng vì ông cho tôi bản chất nghệ sĩ, không biết giữ tiền nhưng có lẽ cách xài tiền đầy nghệ sĩ tính này làm ông xiết bao cảm động vì nó thực tế và cần thiết đối với người có quá nhiều gánh nặng như ông.
Giờ đây tôi đã có đôi lần về thăm lại quê hương. Người ta đã làm xong chiếc cầu cuối cùng để không còn phải qua ba cái phà nữa mới đến cù lao tôi ở. Phà Rạch Miểu, Hàm Luông và Cầu Ván. Tôi đã đến thăm ngôi Thánh Thất và lòng tôi thấy bùi ngùi vì ngôi thánh thất đã được xây dựng theo mô hình không giống như xưa. Cảnh vật cũng thay đổi chỉ còn lại cây nhãn là còn đó với thời gian nhưng cũng đã già cỗi không còn biết sẽ sống được bao lâu nữa. Tôi nhớ những cánh đồng bát ngát với ruộng mạ xanh rì khi thấy những vuông tôm trơ trọi không bóng dừa xanh che mát. Vầng trăng xưa nay không còn nguyên màu ấy nữa rồi nhà thơ Bùi Giáng ơi ...
Lần về đó, chúng tôi đã đi nhiều nơi và cũng ghé Hà Nội thăm Thăng Long thành quách cũ, thấy mình sanh trong Nam mà tưởng mình là "người mang gươm đi mở cõi, nên mới có tâm trạng " ngàn năm thương nhớ đất Thăng Long " lúc đó.
Rồi đến Quảng Bình, Nha Trang, Cần Thơ, Vĩnh Long, Bến Tre và luôn ở những khách sạn nhìn ra những con sông hay bãi biển. Có điều lần nào chiều về tâm trạng của tôi đều giống nhau là dâng lên một nỗi buồn khôn tả, một nỗi cảm hoài nhớ tâm tình của Bà Huyện Thanh Quan, " Một mảnh tình riêng ta với ta " , hoặc là một chút quặn thắt về thân phận của bản thân lênh đênh năm mươi năm nơi xứ người và vẫn không biết nơi đâu là nhà, là quê hương thật sự của mình. Rồi khi đứng ngay cửa sổ của khách sạn bên bến Ninh Kiều, tôi nhìn dòng sông lúc chiều về bỗng lòng hiện lên câu thơ Thôi Hiệu:
Nhật mộ hương quan hà xứ thị
Yên ba giang thượng sử nhân sầu
Quê hương khuất bóng hoàng hôn
Bên sông tiếng sóng cho buồn lòng ai ( Tản Đà dịch )
Tôi thấy văn chương không có biên giới và con người là muôn thuở dù ở bất cứ nơi nào trên quả đất thì tâm tình cũng giống nhau như một nên càng đi nhiều nơi, càng yêu mến người và cảnh xứ đó và mong cho mọi người đều được sống vui và hạnh phúc. Còn tôi, giờ đây theo thời gian đã giải mã được tâm tình của con người và của chính mình qua từng lứa tuổi và thấy có một điều oái ăm, còn người bề ngoài tuy già đi theo định luật của thời gian, nhưng định luật này lại không áp dụng cho tâm hồn của con người nên ai cũng là nạn nhân bị trói buộc vào thân thể yếu đuối bệnh hoạn của tuổi già trong khi tâm hồn vẫn còn rất tươi trẻ và đầy sự sống nên người ta hay than " Lực bất tòng tâm".
Tôi viết lan man nhiều thứ vì lớp học Hoàn Nhiên chiều qua tôi nghe cô phụ tá khuyến khích mọi người viết để chia xẻ kinh nghiệm học tập và những cảm nghĩ về mọi thứ để có dịp cho mọi người hiểu nhau. Tôi nhân xem đài 28, KCET, thấy họ nói về phi thuyền Apollo 11, nên nhân đó mà viết tản mạn đôi điều.
Ngày nay nhờ internet, điện thoại di động mà ai cũng có thể liên lạc đến khắp hang cùng ngõ ngách ở quê hương và thế giới nên cũng nguôi đi sự nhớ nhà, nhớ quê. Nhưng hình như trong tâm hồn người vẫn có một khoảng trống vời vợi không bao giờ với tới, hay lấp đầy. Đó là nỗi khắc khoải không tên mà thánh Augustino đã nói " linh hồn con chỉ được nghỉ ngơi khi an nghỉ trong Chúa" đó chăng. Có lẽ nỗi mênh mông đó mà loài người thường gặp phải và ít người dám đối diện là một thế giới nội tâm sâu thẳm cần khám phá hơn là chạy theo tìm hiểu hàng tỷ tỷ thiên hà nơi cõi vũ trụ bao la không biết đâu mà kể kia.
Nhớ nhà châm điếu thuốc
Khói huyền bay lên cây... (Hồ Dzếnh)
Hôm nay tôi thấy nhớ nhà khi dạo sân vườn, nhìn cây cảnh quê hương và những chùm hoa sứ vừa nở rực rỡ nên viết vài dòng. Kính chúc các cô bác và bạn bè luôn vui mạnh dù bất cứ nơi nào...
Khoa1221
07-26-2019, 06:47 AM
Chào chị Ngân Hà, lâu lắm Khoa chưa vào đọc bài viết của chị. Như chị biết , Khoa từng có mặt trong nhà chị cùng các bạn Thoa ,Kim , Hương , cuocsi, Hải Việt, Nam , Thuỵ Khanh, Ngọc hân, Miu ... v.v... Từng chờ đọc những bài viết liên tục của chị như một loại văn kể làm xao xuyến người đọc. Chị Ngân Hà viết về quê hương , ký ức tình cảm rất hay.:z57:
NganHa1
07-26-2019, 01:29 PM
Chào anh Khoa,
Rất vui khi được anh khuyến khích viết và thích đọc bài của mình.
Vẫn nhớ đến các anh chị mà anh Khoa đã nhắc tên ở trên và vẫn theo dõi đọc bài các anh chị viết.
Cảm ơn anh thật nhiều với mục Nhạc và Đời rất hay và hữu ích. Mình vẫn vào đọc luôn nhưng chưa để lại
dấu tay.
Tiện đây xin cảm ơn anh đã bỏ công sưu tầm và viết lại rất công phu cũng như cho nghe nhiều bản nhạc thât hay.
NganHa1
07-27-2019, 05:21 PM
Làm việc gì ta cũng nên chân thành với nó...
Câu nói của một người cư sĩ đã đánh động cô. Thật ra những chữ như chân thành, chơn chất, trung kiên, can trường ... đều làm cô xao xuyến. Gạn lọc những gì có thể giữ lại được nhất là ngôn ngữ đẹp của thời nay hình như không dễ tìm. Có lẽ vì vậy mà cô đã không xem tin tức hay báo chí một thời gian khá lâu để không bị những cái tít lớn làm ảnh hưởng đến sự yên bình của tâm hồn cô.
Vậy mà sáng nay, vô tình cô vặn trúng đài và lại nghe nói về Thailand đang xin các nước xả bớt các hồ chứa để có nước trồng lúa, nếu không giá gạo sẽ tăng và mùa màng thất bát do nhiều đập thủy điện ở thượng nguồn sông Mekong gây ra.
Cô nghĩ đến quê cô là nơi tận cùng của dòng Cửu Long đổ ra biển nên bao cánh đồng ngập mặn và không còn canh tác hoa màu được nữa. Có lẽ vì vậy mà người ta đã biến những ruộng mạ thành vuông tôm trông khô khan và trơ trọi làm sao !!!
Lần đó, cô đã hăm hở viết bài về chuyến đi thăm lại quê hương tận đầu nguồn đất Bắc. Nhưng vừa đến xứ dân gầy miền Trung thì bị nạn nhà máy Formosa thải độc làm chết cá và người dân đã phải dở sống dở chết ra sao khiến cho cô như bị gặp sạn và dừng bút vì không còn lòng dạ nào viết tiếp.
Có nhiều người quen, khi nghe cô nói về chuyến đi, chưa kịp nói gì thì họ đã phán: Đừng ra Bắc, họ dữ lắm, ớn da gà luôn !!! Hoặc du lịch VN giờ chán lắm, toàn gặp bọn Trung Quốc không hà...
Có lẽ trời thương nên chuyến đi của cô không gặp Tàu và người dân Bắc dữ tợn mà chỉ gặp người lái xe xích lô rất hiền lành, không răng đen mã tấu mà trông lại là người có học, ông kể cho cô nghe về việc chống lại giặc Tàu năm 79 khiến cô bàng hoàng và nhìn ông với sự xúc động sâu xa cùng với một câu hỏi như tự chất vấn bản thân. Cô đã ở đâu trong những ngày tháng đó, trong khi những người thanh niên đất nước cô đang liều sống liều chết chống ngoại xâm.
Sau này cô nghe kể lại, lúc đó giặc Tàu đã hầu như san bằng Lạng Sơn và vì bị chống trả mãnh liệt mới chịu rút về...Người tài xế xích lô nói thêm bạn ông đều chết hết, còn miền Bắc lúc đó nghèo đến xác xơ... Cô lại tự hỏi thầm cô đã ở đâu những tháng ngày đó, để rồi khi về sau khi cả nước đã bỏ bao công sức xây dựng mới được chút bề ngoài bóng bẩy là những khách sạn sang trọng cho người ngoại quốc mướn trong đó có cô, trong khi người dân vẫn còn lầm than và nhiều khó khăn trong cuộc sống.
Làm sao cô có thể kể cho ông nghe về cảnh đời ở một nơi khác, cũng phải tất tả mưu sinh nơi xứ lạ quê người. Cái giá phải trả cho mọi thứ đều tương xứng... Thôi, dù sao thì giờ đây chúng ta Bắc Nam hội ngộ, chỉ một mẩu chuyện đổi trao ngắn ngủi mà thông cảm cả đời và xóa đi những thành kiến không đẹp khác...Có phải đó là vì tình quê hương vẫn luôn tiềm tàng trong huyết quản của từng người dân Việt, cho nên khi vào đến miền Trung, nghe bài Thương về miền Trung mà vương vấn mãi không thôi. Cô đã có dịp đến thăm tác giả của bài hát đó và đã cầu nguyện cho ông trong nhà thương ở Fountain Valley. Phải rồi ông DK ơi, " tôi vẫn còn thương" miền Trung rất nhiều nhờ lần về thăm đó. Giờ đây chắc ông đã được tự do bay lượn trên miền đất Trường Sơn quê ông cho thỏa lòng thương nhớ rồi phải không.
Cô đã ở khách sạn ở ven biển và cũng gần con sông Nhật Lệ, biển đêm réo gào rất dữ dằn. Có lẽ bao oan hồn còn chưa tan do bao cuộc chiến đã xảy ra nơi đó nên tên con sông cũng buồn quá. Cô tuy có kinh ngạc về sự đồ sộ của thạch động nhưng có lẽ cô thích cảnh mênh mông của biển khơi hơn vì cô có cảm giác hơi sợ những gì dưới lòng đất vì quả thật mọi thứ đều có vẻ huyền hoặc quá...Năm rồi nghe tin các em học trò Thái Lan bị nước ngập ở trong động cả mười ngày đã được một đội chuyên nghiệp ngoại quốc bay sang cứu thoát và được xem như cứu tinh thật sự ...Nhờ chân thành, đam mê với công việc tưởng là để vui chơi, ai ngờ lại có thể cứu sống được bao mạng người là vậy...
Còn khi người ta viết ra có ích lợi gì không. Người viết phải chăng tự hy sinh mổ xẻ chính mình cho người cùng thấy điểm chung nào đó. Có nhiều điều không dễ viết nên cô tránh và cảm hứng cũng bớt đi nên cũng đã ngưng một thời gian. Nhưng khi nghe bạn khuyến khích đón theo dõi những gì cô viết nên cô cũng thấy có thể ích lợi gì đây nên cố gắng viết tiếp. Cô cũng từng ao ước chờ đợi đọc văn của một vài người trên DT mà không dám nói gì, có lẽ cô nghĩ viết cũng phải do cảm hứng nhưng đôi khi sự cổ động, khuyến khích của bạn bè cũng giúp ích người viết chịu khó trải lòng lên giấy hơn. Nói tóm lại, sự chân thành của người đọc đã chuyền cảm hứng đến người viết và cứ như thế mà câu chuyện cứ tiếp tục còn dài, phải không ?
NganHa1
09-22-2019, 06:38 PM
Thỉnh thoảng tôi vẫn hay nhìn lên bầu trời đêm tìm xem trăng ra sao. Hôm kia, tình cờ nghe giảng về thi ca thiền, thầy PT có nói về giai thoại thi hào Ba Sô của Nhật trên đường hành cước, thấy dân làng mừng Trung Thu mời ông làm một bài về trăng. Họ không biết ông là ai nên khi nghe ông mở đầu bằng câu:
- Vầng trăng non dại ....
Họ xôn xao chận ông lại và nói:
- Bác lầm rồi, đêm nay là trăng rằm chứ đâu còn non dại gì nữa bác ôi !!!
Nhưng thi hào Ba Sô từ tốn đáp:
- Tôi chưa hết câu mà ...
Rồi sau đó ông tiếp tục :
"Vầng trăng non dại
Theo ta từ dạo ấy
Ai có ngờ đêm nay..."( Thơ Hài cú của Ba Sô )
Thế là họ vỗ tay hoan nghênh ông nhiệt liệt. Riêng tôi thì sau khi nghe mấy câu thơ ngắn ngủi ấy, bỗng thấy như có một cái gì vương vấn đến nỗi hôm nay nghe bạn bè trong phố mừng đón chị Hằng đủ lễ nghi như ngày nào khiến tôi thấy có chút an ủi và xoa dịu một nỗi hờn mát nào đó trong lòng.
Sau đêm Trung Thu tiết trời bỗng dịu hẵn lại và trong gió có chút man mác của mùa thu, trong nắng cũng có nhuốm một vẻ gì đó gợi cho lòng tôi một nỗi cảm hoài và khi nhìn những cụm mây trắng lững lờ trên không trung thì những câu văn của Thanh Tịnh lại "bàng bạc" cả bầu trời và làm cho tôi muốn dừng lại để đánh dấu mùa Thu đang về.
Trời đất với chu kỳ nhất định và từng mùa cứ tiếp tục trở lại. Riêng con người lại chỉ có một mùa xuân, một mùa hè và một mùa thu, một mùa đông và không ai biết được sau mùa đông đó, ta sẽ gặp nhau qua hình hài nào và ở một nơi chốn nào?
Riêng tôi thì vầng trăng non dại của chính mình cũng đã theo tôi như bóng với hình bấy lâu nay để rồi khi nghe câu thơ của Ba Sô, tôi cũng giật mình nhìn kỹ lại vầng trăng ngày đó. Nó đã từng vài lần qua những thăng trầm, những biến cố trong cuộc sống và cả những lần thập tử nhất sinh để rồi giờ đây nghe bạn bè chia xẻ về những thử thách của bản thân, mà cơ thể như "vầng trăng non dại, theo ta từ dạo ấy " đến ngày tháng cũng phải nhường bước trước thời gian một chút phải không.
Cảm ơn Phố vẫn đầy ắp tình thân, sáng sớm ơi ới nhóm chợ cho đời xôn xao, hoặc chia xẻ tình trạng sức khỏe, những chuyến đi chơi, những tiếng hát lời ca và những món ăn ngon...và ngay cả cùng ới nhau ngắm trăng, thưởng thức bánh và uống trà với hoa Mộc thoảng hương...
Kính chúc quý anh chị sức khỏe và nhiều niềm vui trong cuộc sống
( Chào chị TK, Hương HX và anh Khoa với bánh trung thu, trà và hoa Mộc thưởng trăng nhé )
NganHa1
09-30-2019, 04:59 AM
Mấy hôm nay trời đã dịu dàng vì có lẽ mùa hạ đã thật sự nhường chỗ cho mùa thu rồi đó.
Mình nhờ vậy mà rổi rảnh hơn một chút nên có thể ngồi xuống ghi vài dòng. Sân vườn giờ đã xanh tươi và có vẻ đâu ra đó . Tuy còn một vài vĩ hoa mua tuần trước vẫn còn đợi m trang điểm cho các bồn hoa để cảnh vật đừng vội vã chìm vào yên tĩnh vì những cơn gió hiu hiu cũng đủ gợi lòng một cái gì man mác, bâng khuâng của buổi thu về.
Mình cũng đã sắp đặt lại các bồn maple đã thử mua về từ những sáng cuối đông khi thấy lá maple non đơm đầy cành sức sống rực rỡ khiến mình không thể bỏ đi và có thêm niềm hân hoan mới. Rồi mùa hè nắng cháy nhưng đỡ nhiều so với năm trước nên m cũng rất mừng. Tuy vậy cũng không giúp nỗi những lá phong mong manh thoát khỏi cháy khô dù m đã trồng vào những chỗ có nhiều bóng mát. Lúc m tuyệt vọng thì lại thấy lá non nhú ra trên cây Shin, Fire và Sankaku như an ủi m. Còn hai cây Crimson thì vẫn im lìm trong dáng đứng vô cùng thanh nhã có vẻ cần chút thời gian nữa để chuẩn bị thay áo mới. M tìm đến nursery thì thấy các cây nơi đó cũng chung hình ảnh như thế nên bớt lo lắng.
Giờ đây m đã an tâm chờ các cây maple thay đổi ra sao trong khi thưởng thức tiếp những chùm hoa sứ càng lúc càng đậm đà màu sắc. Những chiếc lá sứ thật to cho bóng mát vào hè rồi cũng sẽ rời cành để hàng giậu Jap boxwood lá xanh như ngọc tươi cười chào đón gió thu. M vẫn luôn tương tư hai hàng giậu JBW ở resort nọ nên về yêu Jbw và đã trồng thật nhiều, đợi chờ ngày Jbw trưởng thành làm đẹp cho sân vườn với màu xanh dịu ánh nắng hè, xóa bớt vẻ tiêu điều của buổi đông lạnh mà vẫn khiêm nhường bên vẻ rực rỡ của muôn hoa khi xuân tới. JBW, chẳng hề đua tranh mà chỉ làm cho mọi thứ thêm đẹp, thêm hài hòa để thành một bức tranh hoàn mỹ.
M cũng đã cảm động khi thấy ngoài cửa sổ đã nở đầy những chùm hoa sứ GM, thuộc dòng họ Moragne thật to bên cạnh hai chùm Love hồng phấn. Hai chậu sứ này về với m đúng một năm để an ủi m sau khi bị mất hết giấy tờ ở công viên nọ. Năm nay hai bụi sứ này nở gấp đôi cho bóng mát và sắc màu thay cho bụi dừa Kentia đã ra đi. Cây cũng như người, khi sống với mình lâu năm rồi lúc cây ra đi lòng m cũng thấy mất mát và hụt hẫng dù chỗ trống đã thay vào cây ylang và crepe myrtle, có lẽ phải đợi thời gian để có chung kỷ niệm vui buồn như cây Kentia.
Năm nay m cũng bỗng dưng tự trách m sao quá vô tình, ở xứ Cam mà không trồng cây citrus nào trong vườn mà chỉ lo trồng cây cảnh nhiệt đới quê nhà. Nhờ vậy mà m đã lùng mua cam, chanh, bưởi, quýt chỉ để có mùi hương thanh khiết vào cuối đông và đã phải đi ra ngoài vùng quarantine mới mua được. Hồi nào citrus bán khắp nơi và rẻ nhất, giờ bỗng khó tìm và đắt gấp đôi khi m muốn trồng. Thấm thía bài học không thể ỷ y điều gì cả mà phải biết trân quý tất cả sự có mặt của nhau cho dù là cây cỏ ...
Giờ thì mùa hoa Lài đã qua, hương trong kỷ niệm, hoa Mộc cũng chưa nở nên chỉ còn hoa Ngâu thoang thoảng dịu dàng. Hoa Ngâu có lá xanh mướt như ngọc và chịu được nắng nên có thể trồng dọc lối đi. Còn hoa Mộc phải dời vào bóng mát chung với đỗ quyên Azaleas cho lá được hơn. Bụi hoa Mộc luôn làm mình nhớ đến những nơi đã nhìn thấy nó và những người bạn trên phố cùng yêu hương hoa này. Mình cũng trồng azalea sau khi thấy avatar của anh Nam và tìm đọc Xóm Cầu Giấy khi anh nói biết về hoa Mộc từ đó. Anh HV cũng đã về thăm quê nội và không biết anh có tìm bụi hoa Mộc ở QTG như anh Khoa đã đọc và để ý đến bụi hoa này ở sau QTG hay không. Nếu không nhờ mùi hương của hoa thì cành lá đơn sơ Mộc mạc không đủ làm cho lòng người xiêu đổ đâu các bạn ơi ...
Những khi lòng m muốn có sự êm ả, m hay đến Upland nursery ở gần nhà vì có nhiều cây cảnh lạ và nhiều đủ để m thưởng thức. Nếu không đến các nursery thì lên Net xem cảnh hoặc nhớ đến Hương X đã mang vườn đẹp và chịu khó viết bài cho m thưởng thức.
Mùa thu này m cũng nhớ đến avatar của DL, lá vàng rơi trong từng bước yêu kiều...
Nói gì thì nói vẫn không qua được những trái chà là đặc sản của vùng resort nổi tiếng mà năm kia TT đã chọn làm nơi hội họp gì đó làm m nhớ bạn ccg đã ghé mang làm quà để ăn rồi nhớ mãi nụ cười xinh tươi !!! Còn buổi ăn nào ở quán H với anh chị Cả, chị av ơi...
Vụn vặt một chút rồi phải chăm sóc vườn tiếp. Ngày vui bạn nhé
Khoa1221
09-30-2019, 05:59 AM
Chào chị TK, Hương HX và anh Khoa với bánh trung thu, trà và hoa Mộc thưởng trăng nhé .
:z57::z58:
Mấy hôm nay trời đã dịu dàng vì có lẽ mùa hạ đã thật sự nhường chỗ cho mùa thu ...
... Những chiếc lá sứ thật to cho bóng mát vào hè rồi cũng sẽ rời cành để hàng giậu Jap boxwood lá xanh như ngọc tươi cười chào đón gió thu. M vẫn luôn tương tư hai hàng giậu JBW ở resort nọ nên về yêu Jbw và đã trồng thật nhiều, đợi chờ ngày Jbw trưởng thành làm đẹp cho sân vườn với màu xanh dịu ánh nắng hè, xóa bớt vẻ tiêu điều của buổi đông lạnh mà vẫn khiêm nhường bên vẻ rực rỡ của muôn hoa khi xuân tới. JBW, chẳng hề đua tranh mà chỉ làm cho mọi thứ thêm đẹp, thêm hài hòa để thành một bức tranh hoàn mỹ...
Năm nay hai bụi sứ này nở gấp đôi cho bóng mát và sắc màu thay cho bụi dừa Kentia đã ra đi. Cây cũng như người, khi sống với mình lâu năm rồi lúc cây ra đi lòng m cũng thấy mất mát và hụt hẫng dù chỗ trống đã thay vào cây Ylang và Crepe Myrtle, có lẽ phải đợi thời gian để có chung kỷ niệm vui buồn như cây Kentia.
Giờ thì mùa hoa Lài đã qua, hương trong kỷ niệm, hoa Mộc cũng chưa nở nên chỉ còn hoa Ngâu thoang thoảng dịu dàng. Hoa Ngâu có lá xanh mướt như ngọc và chịu được nắng nên có thể trồng dọc lối đi. Còn hoa Mộc phải dời vào bóng mát chung với Đỗ Quyên Azaleas cho lá được hơn. Bụi hoa Mộc luôn làm mình nhớ đến những nơi đã nhìn thấy nó và những người bạn trên phố cùng yêu hương hoa này. Mình cũng trồng Azalea sau khi thấy avatar của anh Nam và tìm đọc Xóm Cầu Giấy khi anh nói biết về hoa Mộc từ đó. Anh HV cũng đã về thăm quê nội và không biết anh có tìm bụi hoa Mộc ở QTG như anh Khoa đã đọc và để ý đến bụi hoa này ở sau QTG hay không. Nếu không nhờ mùi hương của hoa thì cành lá đơn sơ mộc mạc không đủ làm cho lòng người xiêu đổ đâu các bạn ơi ...
Những khi lòng m muốn có sự êm ả, m hay đến Upland nursery ở gần nhà vì có nhiều cây cảnh lạ và nhiều đủ để m thưởng thức. Nếu không đến các nursery thì lên Net xem cảnh hoặc nhớ đến Hương X đã mang vườn đẹp và chịu khó viết bài cho m thưởng thức...
Cám ơn chị nhắc lại, có lúc KHoa vào phố chỉ chờ đọc bài chị viết và những bài viết chia sẽ của các anh chị, các bạn trong đây, vậy mà trong lòng thấy vui như đang thưỡng thứ mùi hương hoa quanh đây:z58::z57::z58::z57:
dulan
10-02-2019, 02:43 AM
...
Xin chào Theo Dấu Thời Gian và quan khách trong nhà Ngân Hà nhé!
...
Dulan ghé thăm và cám ơn Ngân Hà luôn nhớ đến 3 chú sóc nha!
https://i.imgur.com/8UMtoBP.jpg?1
https://i.imgur.com/GJpS99W.jpg?1
...
Thân mến và chúc vui,
Dulan
...
https://scontent-lax3-2.xx.fbcdn.net/v/t1.0-9/75246650_1072863226391596_7853285591213932544_n.jp g?_nc_cat=111&_nc_oc=AQkrVkJp_8qvbf4hAzens0s1H6bimZwmF-Mys0Kg9xsAadWBBMcV7f78dWUtvVrHyJ0&_nc_ht=scontent-lax3-2.xx&oh=4725fa935d8fc757284e598c04812ccc&oe=5E180360
NganHa1
12-12-2019, 06:44 AM
Lần nào cũng vậy, mỗi khi có chuyện xảy ra không được vui thì mình hay im tiếng. Mấy tháng qua mình bận vì những chuyện thường tình của cuộc đời, sanh lão bệnh tử nên không muốn viết gì, đành im. Mong bạn bè thông cảm tội thiếu lịch sự và cảm ơn bạn đã ghé chơi thật nhiều.
Cũng may bà hàng xóm có thêm cháu ngoại mang khoe với mình. Nhìn đôi mắt xanh lá cây và mái tóc vàng hoe của bé, mình thấy vui vì một thế hệ mới tiếp nối. Gần đó là bà hàng xóm khác, có chồng bị stroke mấy năm, té sofa không dậy được hay đến nhờ mình phụ đỡ lên, ông bà đều lớn tuổi trong khi có người bị tai biến còn rất trẻ vì buổi chiều mình thấy người vợ dìu chồng bước từng bước quanh khu nhà như một em bé tập đi. Lúc đó mình bỗng thấy bước đi được bình thường là một phép lạ, là ao ước duy nhất của người chồng đang tuổi còn rất trẻ kia. Cầu mong người vợ với đầy tình yêu thương, can đảm và sức lực để vượt qua khó khăn từng ngày chăm sóc người bệnh trong khi vẫn còn phải đi làm.
Rồi thêm những chuyện bất ngờ khác làm mình phải dành thời giờ trong mấy tháng liền nên thật mệt mỏi về thể chất và tinh thần, đến nay cũng tạm yên và chấp nhận mỗi người đều có một số phận và có sinh ra là có ngày phải chia tay với cuộc sống. Chưa được bình tâm bao lâu thì phải tiễn đưa người quen khác bị đột tử khiến mọi người đều bàng hoàng. Những đứa con lên nói lời chia tay chứa đầy thương yêu làm cho người vừa mất càng thêm gần gũi với bao khách đến tiễn đưa. Riêng mình nhận thấy người quá cố có một bản tính khá khôi hài hoàn toàn khác với tính tình quá nghiêm nghị và kỹ lưỡng của cha mình.
Cô gái út nói bố dạy thảy nho lên trời rồi dùng miệng để hứng ăn và dạy con nhảy cụng giày như vua hề Sạc Lô. Nếu là cha tôi sẽ sợ mắc cổ và dạy phải xếp giày cho ngay ngắn và quay mũi giày ra ngoài để bước ra cho dễ. Hai người cha chỉ cách nhau mười tuổi mà tính tình hoàn toàn khác nhau, hai người cùng đạo và cùng làm về ngành y. Người quá cố là bác sĩ mà có lẽ vì gốc nhà binh nên cởi mở và chẳng sợ gì chăng. Trong khi cha tôi cũng làm trong nhà thương, thấy nhiều người bệnh, nhất là do tai nạn xe đạp, chó cắn vv... nên không cho con đạp xe đi biển, hay ra đường phải mang theo cây gậy cầm tay...khiến con cái hay than phiền : Cha kỹ quá mất vui !!!
Cha cô gái dạy chơi và xoáy banh bóng bàn, còn cha tôi thì dạy chúng tôi bơi vì lúc còn nhỏ ở gần sông rạch nên cha tôi chỉ dạy những thứ bảo vệ an toàn. Nhờ vậy mà lúc ở VN, tôi đã hai lần nhảy xuống sống cứu hai đứa trẻ. Có lẽ nhờ vậy mà tôi sang đây cũng đã hai lần thoát chết trong đường tơ kẽ tóc chăng.
Cô gái út còn nói được cha cô dạy thay bóng đèn xe, air filter và thay bánh xe trước khi lên đại học trong khi cha tôi hoàn toàn không biết gì về xe cộ hay máy móc cả. Có lẽ vì cha cô gái là người trong quân đội nên tháo vát và cởi mở hơn cha tôi nhiều. Cô gái tả lại cha cô hay cười to trong khi cả đời tôi chưa bao giờ nghe tiếng cười của cha tôi mà chỉ nghe tiếng cười to của chính mình với các chị em và khi cha đi ngang thì ngưng bặt.
Có lẽ gương mặt với nụ cười tươi vui là hình ảnh thân yêu nhất của người quá cố nên bức di ảnh trên bàn thờ cũng mang nụ cười tươi vui đó như an ủi người viếng thăm hãy vui lên dù trong hoàn cảnh nào cũng vậy. Ai rồi cũng sẽ có ngày này mà, cũng gặp nhau ở một nơi cuối đời hay thế giới khác, không sao đâu, đừng sợ gì cả. Bức di ảnh với nụ cười thật tròn đầy của chú lúc đầu làm tôi ngạc nhiên vì di ảnh ai cũng đều nghiêm nghị bên nhang khói. Trong khi chỉ có một mình người quá cố là cười thật tươi đáp lại mọi người đến viếng chào thay cho nhìn mặt lần cuối chỉ dành cho người trong nhà và đã đóng lại vĩnh viễn chờ hỏa táng.
Ngày vui nhé các bạn.
Cảm ơn anh Khoa, Dulan và CCG thật nhiều đã ghé thăm để lại dấu tay, quà bánh và thân tình rất đẹp.
Chúc các bạn ghé ngang những ngày lễ thật an lành và vui vẻ bên cạnh người thân nhé
NganHa1
12-28-2019, 05:22 PM
Nàng ngạc nhiên vì thấy hình như có sự thay đổi trên gương mặt của mình trong kiếng.
Gương mặt bắt đầu phảng phất nét xưa khiến nàng bồi hồi. Không ngờ mình cũng có ngày mà nhan sắc bỗng dưng biến mất không để lại dấu tích gì, từ đôi mắt đến gương mặt khiến nàng hiểu được sức mạnh của từng ngày tháng trôi qua cướp đi những gì người ta yêu quý nhất, từ người thân, tình cảm đến nhan sắc và sau cùng là sức khỏe.
.Ngày xưa mỗi khi nhìn vào gương là nàng không ngờ được mang khuôn mặt đó và đi đâu cũng thấy hân hoan với niềm tự tin trong lòng.
Rồi bỗng dưng đời nàng rẽ vào một khúc quanh từ khi mồ côi mẹ. Quãng thời gian mất mát, lạc lõng và bị nhốt vào ngục tối của tâm hồn. Mẹ nàng đã cứu nàng bằng tiếng gọi trong mơ để nàng choàng tỉnh và phải tự đứng lên làm trụ cột tinh thần khi trong nhà có biến động.
Giờ đây mọi chuyện đã ổn định, nhưng với gần một thập niên thì nhan sắc nào còn khi tuổi xuân đã nhạt phai và màu thu đã nhuộm cả khung trời chiều đầy nắng úa lá vàng bay.
Một hôm nàng nhìn thấy bàn tay của mẹ qua vài chấm đồi mồi nơi tay mình. Chỉ có khác hơn là da tay mẹ trắng xanh vì không bị nắng ăn. Hôm tiệc nhìn bàn tay nuột nà như ngọc chuốt của cô cháu, nhớ bàn tay chị nàng cũng đẹp như vậy mà giờ đây cũng không còn giữ được gì, chỉ còn những nữ trang là rực rỡ và nàng mừng vì chị vẫn thích ăn diện đẹp mắt như ngày nào.
Người thân đến tuổi nào rồi cũng phải khuất bóng, nhan sắc theo thời gian phai tàn, tình cảm con người nếu không nối sợi thân tình bằng cách vun bồi thì cũng sẽ khô héo. Có đôi khi tình bạn nào đó cũng đành để trôi theo dòng thời gian vì không gian cách trở và không còn điểm gì chung trong một quãng thời gian quá dài mà tương lai luôn kéo sợi chỉ mỏng đến độ sắp đứt lìa. Cũng đành...
Cuối năm, hôm nay lớp có tiệc tất niên, chị bạn sefie hai đứa nhưng nàng không cản vì nàng biết vài năm nữa, hình bây giờ là sẽ trẻ và lúc đó lại muốn được như lúc này. Cho nên lúc nào là lúc ta trẻ đẹp nhất có lẽ là ngay trong hiện tại mà thôi.
Chúc các bạn những này cuối năm an vui và một năm mới đầy hạnh phúc
NganHa1
12-30-2019, 06:10 AM
Công án
Không hiểu sao nàng cứ thích coi đi coi lại phim Ngày Mai Tomorrow. Bối cảnh nghèo nàn, giọng nói của miền quê MỸ rất khó nghe. Thật hoàn toàn khác biệt với những phim như The Sound of Music hay The King and I mà nàng vẫn thích xem vào dịp Noel. Nhưng KCET quảng cáo là Must See Movie tối thứ Sáu nên nàng tò mò xem.
Xem xong, nàng lên youtube xem lại vì có một câu hỏi tại sao mình thích xem phim này khi phim chỉ là đen trắng, tài tử không còn trẻ đẹp gì và bối cảnh quá nghèo khổ, rách bươm đầy ảm đạm của mùa đông giá lạnh. Câu hỏi đó bỗng thành một công án trong đầu.
Chưa vỡ được công án Tomorrow thì một movie khác Trip to Bountiful cũng lại làm nàng không hiểu tại sao nàng cũng thấy bị đánh động và bâng khuâng một nỗi niềm. Nhân vật chính trong phim này càng đáng chán hơn vì là một bà Mỹ già tìm cách giấu cái check tiền hưu trí của bà khỏi tay con dâu để mong làm cuộc trốn nhà để về thăm lại nơi chốn thân yêu ngày cũ...
Phim Tomorrow dựa trên câu chuyện ngắn của nhà văn William Faulkner. Nàng tránh đọc ông vì sợ không chịu nổi những tình tiết trong tiểu thuyết của ông. Nàng chỉ thích xem những chuyện nhẹ nhàng như Hoàng Tử Bé hay Đất Lành của Pearl Buck.
Nhưng sau khi xem xong hai cuốn phim, cũng nhờ không bị quảng cáo chen vào nên nàng mới xem hết vì có gì đó quen thuộc nơi bà già từ nhà quê lên tỉnh đó. Như má nàng đã nhất định tìm về an nghỉ nơi quê hương vì những kỷ niệm mang theo mãi trong lòng. Một quãng đời thanh xuân, những năm tháng thanh bình với tình yêu của một cô gái quê dành cho một thanh niên là thần tượng của các cô gái quê cùng thời... Bà già Watt rời quê cũng do Depression và phải theo đứa con trai duy nhất lại sợ vợ nên tình cảnh bà mẹ càng thảm hơn...Bà mẹ còn chút giá trị với con dâu nhờ bà có tiền an sinh từ chính phủ. Cô con dâu tóm hết tiền này hàng tháng và căn dặn các tiệm chung quanh không được đổi ngân phiếu này thành tiền mặt cho bà ...đời sống ở đâu cũng vậy, tâm lý muôn đời cũng chỉ có một dù bất cứ màu da, ngôn ngữ gì đi nữa. Chỉ có ngôn ngữ và nhà văn mới nối liền con người trên thế giới này lại với nhau. Nàng cảm thấy một tình thương và sự cảm thông nhiều hơn, vượt xa hơn một chút và thấy mừng hơn.
Còn phim Tomorrow đánh động nàng nhất có lẽ là cảnh cô gái kể chuyện không đầu không đuôi, khi buồn khi vui bất chợt vì tâm lý bất bình thường do hoàn cảnh tạo nên sao thấy giống một người quen xưa quá. Mẹ cô đã qua đời, còn cô gái nhất định không trở về nhà vì cha cô không cho cô lấy người đàn ông mà cô yêu. Chồng cô đã bỏ đi mất dạng khi nghe cô có thai...
Người cứu cô cũng là một người đàn ông cô đơn và đã nuôi đứa con sau khi cô chết vì kiệt sức vài giờ sau khi sanh. Người giáo sĩ đến kịp để làm phép hôn phối để rồi cùng lúc làm phép an táng cho người mẹ bất hạnh, nhận lời cầu hôn trước khi chết để nghe ân nhân hứa nuôi đứa con mình như con ruột.
Mỗi hai giờ vắt sữa dê nuôi đứa trẻ sơ sinh, để rồi khi nó được bốn năm tuổi gì đó thì bị gia đình sai người bắt về. Bẵng đi một thời gian sau, đứa bé thông minh linh lợi ngày nào bỗng trở thành đầu trộm đuôi cướp và cuối cùng bị cha của cô gái anh yêu bắn chết...
Chuyện thật đáng buồn nhưng nàng không còn cho đó là chuyện tưởng tượng nữa mà nó đã xảy ra và là một công án trong đầu nàng bấy lâu. Có những thứ suy nghĩ đụng phải bức tường do luật pháp hoặc luân lý làm người ta sợ hãi bỏ chạy và không dám nghĩ đến nữa để tìm ra sự thật nào đó. Nhưng nó vẫn ẩn nấp đâu đó chỉ đợi dịp là trổi dậy chờ dịp truy vấn. Cô gái bụng mang dạ chữa vì đâu mà không về nhà cha mình và đã tuyệt vọng vì mẹ đã chết nên không còn chỗ nương tựa tinh thần. Người chồng bị cha vợ ruồng rẫy để cuối cùng cũng phải bỏ tất cả làng xóm để ra đi. Nếu có được tình thương và sự đùm bọc thì có lẽ đã không có những cái chết oan và thảm cảnh không phải trong phim mà thật sự xảy ra chung quanh...
Lòng nhân từ, tình người của người cha nuôi, dù chân thật đến đâu vẫn còn bị luật pháp chi phối để rồi người đàn ông tốt bụng, người cha nuôi phải đành để kẻ nhân danh máu mủ cướp đi đứa con mà ông ta đã chăm sóc từ lúc mới ra đời. Chuyện xưa rồi chứ ngày nay thì người cha nuôi sẽ được quyền chăm sóc đứa trẻ đó. Có lẽ nhờ những chuyện như vậy để người ta mới đổi luật pháp tùy hoàn cảnh chứ không còn cứng ngắc nữa.
Nhờ làm vườn mà nàng biết cây chết thì cứng ngắc cũng như khi tâm hồn người không còn biết xúc động hoặc khư khư với suy nghĩ nào đó của mình thì cũng như đã chết rồi.
Hai công án đã được giải. Nàng tự hứa sẽ cố gắng viết thường hơn để chia xẻ với bạn ghé ngang.
Ngày vui nha các bạn
NganHa1
01-06-2020, 06:50 AM
Ngày đầu năm dương lịch thật là tuyệt đẹp như ngày xuân tươi nắng ấm dịu dàng.
Nàng thấy lòng cũng hân hoan phơi phới theo thời tiết bất ngờ này. Mọi thứ hình như rất tốt đẹp. Sân vườn giờ với hoa trái xanh tươi. Bỗng nàng chợt nhớ đến hai câu thơ trong bài Sơn Phòng Mạn Hứng của vua Trần Nhân Tông mà thầy PT đã giảng vào mùa xuân năm trước:
Viên nhàn mã quyện nhân ưng lão
Vượn nhàn, ngựa mỏi người cũng già ...
Nàng thấy hình ảnh trên hiện ra nơi bà Bảo Ngọc rồi đến chị Tâm Hảo và anh Chí Thành. Những người đã ngang dọc một thời nay đã dừng chân lại một chỗ nào đó để có dịp cho lòng an tịnh trở lại trước mọi sự mà trước nay họ đã lao nhọc cả đời tìm kiếm. Cả ba người ai nấy đều có vẻ hài lòng, mãn nguyện với cuộc đời đã trải qua nên giờ này chỉ còn là sự bình an và mĩm cười với mọi thứ chung quanh như người xưa đã cùng một tâm trạng dù đã hơn ngàn năm trước:
Thị phi niệm trục triêu hoa lạc
Danh lợi tâm tùy dạ vũ hàn
Phải quấy rụng theo hoa buổi sáng
Lợi danh lòng lạnh với mưa đêm.
Trần Nhân Tông
Cả ba người bạn vong niên đối với nàng đều thành công trong cuộc đời. Bà Bảo Ngọc là nhà văn cuối cùng trong nhóm TLVD còn tại thế và người đã trải qua bao nhiêu cuộc chiến, từ Pháp đến Nhật và các triều đại với cái nhìn đôi khi hóm hỉnh và rất thật cho độc giả nhiều bài học giá trị về cuộc sống. Anh Chí Thành là nhà báo đã nghỉ hưu để thời giờ viết sách in kinh biếu không cho mọi người. Chị Tâm Hảo sau một đời trong ngành buôn bán, giờ cũng để giờ tu tập và đi ngao du sơn thủy.
Nàng thấy chỉ còn một mình Lưu Thủy là bận rộn với đam mê mới, vì có ích lợi chung nên nhiều người tiếp tay và hỗ trợ tinh thần. Có lẽ đây là cách của Lưu Thủy muốn đóng góp thêm cho đời sống vào những ngày tháng sắp tới khi không còn bận rộn sinh kế. Lưu Thủy đã thành công về mọi mặt rồi nên giờ có thể bước vào giai đoạn mưu ích cho tha nhân với kiến văn uyên bác và với lòng nhiệt thành phục vụ cho đời được tốt đẹp hơn.
Nhìn Lưu Thủy chiêu nạp nhân tài mà nàng thấy thán phục người bạn tháo vát này. Với lòng nhiệt thành và vì công ích cho bao người, chắc chắn nhóm của bạn sẽ thành công mỹ mãn như mơ ước.
-------------------
Bản chất của sự vật
Lưu Thủy đang dự định tạo dựng một nơi giải trí độc đáo trên một quần đảo xanh biếc, nơi chứa đựng muôn vàn vẻ tuyệt vời của thiên nhiên và tiềm năng khôn lường của nhân loại.
Nếu Thượng Đế tạo ra vũ trụ bằng những lời phán ra từ miệng Ngài, thì Lưu Thủy cũng muốn kiến tạo một kỳ quan bằng ý tưởng, hình ảnh và ngôn ngữ. Kỳ quan này cũng có khả năng đi khắp hành tinh này và còn đi mãi vào không gian đến vô cùng thế giới.
Thượng Đế làm việc một mình nhưng Lưu Thủy Đông xông, Tây đục và gom góp về một nhóm ủng hộ viên, cảm tình viên và chuyên viên kỹ thuật cần thiết cho việc xây dựng một chốn mơ mộng tuy có vẻ xa xôi nhưng rất gần trong tâm hồn của từng người.
Trên con đường đi tìm giấc mơ thì Lưu Thủy gặp một người bạn kỳ quặc, như cây trôi đứng, nước lớn trôi lên, nước ròng trôi xuống, có khi xây dựng, khi thực tế, khi khuyến khích, lúc lại thản nhiên. Nhưng không hiểu sao Lưu Thủy lại thấy cần người bạn này. Có lẽ đây là người có thái độ sống tuy không xông xáo làm náo động mọi người như Lưu Thủy, nhưng lại là người bạn luôn ở bên Lưu Thủy khi nàng cần nhất.
Người bạn này đã không bỏ cuộc dù phải chịu đựng cảnh nhẫn nhịn một thời gian rất dài nơi Trấn An Đường vì chủ tiệm hơi ngang ngược chỉ thích nghe lời phỉnh nịnh hơn là xây dựng để rồi Trấn An Đường càng ngày càng suy tàn. Không hiểu sao Vương Trấn đó vẫn giữ được vài trung thần cho đến giờ phút cuối. Hiểu ra là vì họ nhìn được dù Vương Trấn có kiêu căng, nhưng đối với những người già yếu, Vương Trấn tỏ ra rất mực săn sóc, thương yêu lộ cả ra trong cử chỉ và hành động hy sinh bản thân hết lòng cứu chữa. Với cái tâm nhân hậu đó của Vương Trấn, những người bao lần định bỏ đi đều chần chừ và cuối cùng vẫn ở lại vì những ích lợi chung và thấy sự hy sinh của Vương Trấn. Lưu Thủy thấy rõ chỉ có cái Tâm mới giữ được mọi người và người có tật là kẻ có tài.
Tuy bực mình Vương Trấn, nhưng họ cũng từ từ chấp nhận con người vốn bất toàn, và biết đâu trong cuộc đời nào đó của Vương Trấn, hắn đã gặp phải nhiều khuất tất và giờ đây khi có dịp là bao uất ức bùng lên...
Thét rồi mọi người cho đó là bản tánh của Vương Trấn nên không để ý nhiều nữa. Như chuyện vị sư nọ cứu con bọ cạp, rồi bị bọ cạp kẹp chảy máu nhưng vẫn tiếp tục cứu những con bọ kẹp khác và lại bị cắn đau như thế. Khi hỏi thì vị sư trả lời: hay cắn là bản tính của bọ cạp, còn cứu giúp là bản tánh của tôi. Không có gì khác nhau cả.
Từ đó, mọi người vẫn tiếp tục ở bên cạnh Vương Trấn cho đến giờ phút cuối cùng khi Vương Trấn cần nhập thất vài tháng. Những người lúc đầu lớn tiếng thề thốt rằng dù bị Vương Trấn đuổi cổ, vẫn nhất quyết ở lại thì đã bỏ đi biệt tích sau lời thề thốt chắc nịch đó, giờ chỉ còn là tiếng cười vẳng lại đâu đó trong không trung. Riêng những người đã bỏ hết tự ái và cái tôi này nọ qua một bên vẫn tiếp tục giúp Vương Trấn điều hành tiệm thuốc gia truyền. Mong sau thời gian nhập thất xong. Vương Trấn sẽ hoàn toàn thay đổi để trở lại với con người của thời cắp sách, thả lên những ước mơ như những cánh diều tuyệt đẹp với âm điệu du dương chung với nhóm Lưu Thủy làm đẹp cuộc đời...
Mong vương quốc mới của Lưu Thủy sẽ làm nức lòng Vương Trấn để khi nhập thất xong, trở lại đời sống thường nhật, mọi người sẽ thấy được một tướng tài tìm được niềm vui và hạnh phúc khi thấy được hướng đi thích hợp của đời mình.
-----------------
Vạn Trấn chủ ra thất sớm hơn mọi người cho phép.
Có lẽ trong thời gian nhập định và xả thiền, Vạn Trấn đã nhìn rõ thêm về bức tranh tên là Sự Thật nên phấn chấn hẳn lên và quyết định con đường độc hành độc bộ trước mặt làm niềm an vui tự tại sau cùng.
Trong khi tham thiền, Vạn Trấn đã bị ma vương cám dỗ bằng nhiều hình thức, cũng như bao người khác và dễ hiểu hơn là như bao giáo chủ mấy ngàn năm qua. Sự cám dỗ chẳng qua là do đám quái nhân Độc Tam hợp tác với bọn ma đầu Căn Lục để rồi tụ tập nơi đỉnh Trần Sáu bày binh bố trận cho nạn nhân sa vào để chúng toàn quyền điều khiển và giam cầm suốt đời không lối thoát.
Vạn Trấn thức tỉnh khi nghe đánh thức và nhớ lại mình đã từng chống lại số mệnh từ nhỏ không thể chạy nhảy chơi đùa với bọn trẻ con hàng xóm. Vương Trần đã gặp một khất sĩ chỉ cho phương pháp luyện tập để trở nên cường tráng hầu đối phó với cuộc đời trước mặt. Vạn Trấn đã trở thành một thanh niên khôi vĩ khi tròn đôi chín và đã làm bao tiểu thư sắc nước hương trời ngưỡng mộ tài hoa và vóc dáng kiêu hùng của chàng ta.
Tuổi trẻ nên chàng rất tự mãn và cho rằng đời chàng sẽ luôn là một bức tranh tuyệt vời vì có còn ai hơn chàng từ gia thế đến học hành và còn thêm thể hình của một lực sĩ đẹp.
Cơn ác mộng thật sự đã xảy ra khi Tắc Bế tràn về và Nam Kiên bị san thành bình địa. Gia đình Vương Trấn tan tác khắp nơi và cậu ấm đang nương nhờ phúc tổ tiên bỗng trở thành côi cúc và tù tội để rồi thoát ngục lưu lạc đến miền Ngoại Hải.
Với bản tính vẫn còn là con ngựa chứng bất kham nên Vạn Trấn chọn những nghề hợp với chàng nhưng càng lúc càng thấy Ngoại Hải quá bao la và càng đi xa vùng Hương Nội thì chàng cảm thấy một tâm trạng khát khao nhớ nhà và đã chọn cách sống mới. Thế là Trấn An đường đã mở cửa trên nền của một cơ sở từ thiện cũ và tiệm thuốc của Vạn Trấn đã là nơi tấp nập nam phụ lão ấu đến chữa bệnh.
NganHa1
01-29-2020, 07:44 AM
Năm mới, xin kính chúc quý anh chị được tràn đầy vui tươi, an lành và hạnh phúc.
Cũng nhân dịp đầu năm, mình xin phép được đọc lại và trích một vài đoạn mang về TDTG làm kỷ niệm.
Vì.... có đôi khi nghe phố xá vui đùa với chữ nghĩa, với một thứ tiếng thân quen ngàn đời, cho dù là trong im lặng của phố ảo, cho dù chỉ là những âm thanh tưởng tượng, nhưng là vẫn một cuộc đối thoại vô cùng sống động.
Khi nghe những mẩu chuyện như thế, người nghe có lúc giật mình như một học trò lơ ngơ đi giữa những người không cùng ngôn ngữ, bỗng một buổi tình cờ, được sống lại chút thân yêu của tiếng mẹ, nơi chốn lạ xa, như một câu hò, điệu lý...hoặc cảm nhận được những tình cảm rất thật như của chính bản thân mà tác giả đã viết thay cho người đọc...
..... Xin gom nhặt vài nụ cười hôm nay từ những ngày tháng xa xưa...
Và xin cảm ơn tất cả các anh chị và các bạn trước nhé...
Từ Ốc:
- Thời gian qua như nước trôi về biển, cuộc đời trông lại cứ như giòng Turia đã cạn ở Valencia phơi quá khứ ở giữa lòng sông gập ghềnh khô, nhấp nhô buồn.
Những mảnh vỡ nom tựa dấu hỏi nằm rải rác trong đống điêu tàn vụn đổ của ngày xưa, những chiếc bóng nghi hoặc vẫn quanh quẩn bên mấy khúc ngoặt của sự lựa chọn...
Tôi không nhìn dưới màu kính của nuối tiếc nhưng cũng có một ít ưu tư, tự hỏi vì sao ở giữa những điều muốn nói và sự diễn tả là cả một vực sâu im lìm, lặng lẽ, vì sao ở giữa ý nghĩ và lời nói cứ là những giây phút quyến luyến ân cần vô tận, rồi thôi...
Từ Khoa:
Bài viết về Huế của Khoa, trong Nhạc và Đời
Tôi nhớ lần về ghé thăm xứ Huế, đúng vào những ngày tháng nắng nóng nhất của miền Trung.
Ngày đó tôi đi theo đoàn du khách ghé thăm Lăng của các vị Vua, ghé Ngọ Môn, ghé Tử Cấm Thành rồi ghé thăm chùa Thiên Mụ.
Kết thúc bằng chuyến du thuyền trên sông Hương.
Khi thuyền ra đến giữa dòng thì bất chợt mây gió ùa về và mưa rơi .
Đã từng đi trong mưa suốt thời thơ ấu cho đến những tháng năm phiêu bạt xa quê hương .
Đã từng ngồi ngắm mưa trong suốt những quãng ngày buồn cô lẻ, mà chưa lần nào thấy tâm trạng như trong mưa trên sông Hương
Chung quanh tôi là bốn bề sông nước mênh mang , lòng người lữ khách tràn ngập nỗi cô đơn hiu quạnh , cảm giác mỗi giây phút thời gian trôi qua như là một xa xỉ với những lưu luyến hiện tại.
.Tôi chỉ mong thuyền cứ thế xuôi dòng, và tôi quay ngược bánh xe thời gian để chìm đắm, để thả trôi tâm hồn đi mãi, để được lang thang trên sóng nước Hương Giang nhòa nhạt trong mưa chiều ...
NganHa1
02-02-2020, 02:15 AM
Đọc tiếng Việt
Mình thấy viết đã khó, vì người viết phải có khiếu về ngôn ngữ trước nhất rồi thứ nhì là phải để tâm hồn vào thì bài viết mới cảm được lòng người khác.
Viết tốn thời giờ nhiều hơn là đọc bằng mắt, chỉ lướt qua một chốc là xong bài.
Còn nếu đọc lên thành tiếng, thì là việc còn khó hơn và giống như người ta tập hát.
Hát hay phải có giọng trời cho, nếu không có thì phải luyện giọng, phải biết note nhạc và phải biết hát theo đàn, theo nhịp vv...
Nhưng quan trọng hơn hết là hát phải có hồn, chính cái hồn mới làm thành sự sống cho bản nhạc. Hát là thổi sinh khí vào bản nhạc, biến tâm tình của tác giả từ những giòng chữ trên note nhạc thành âm thanh bay bổng, và nhất là đánh động lòng người.
Vậy còn khi đọc một bài viết thì sao ?
Ôi trời !!! cũng không dễ đâu bạn ạ. Nếu không bạn cứ thử làm thì rõ ngay.
Mình đã thử với bài Huế của anh Kh, và dùng cell phone thâu thử xem sao.
Khi nghe lại mới thấy còn vấp váp nhiều chữ , phải chia ra và ngắt câu cho hợp trước.
M đọc lại vẫn thấy chưa suông lưỡi nên mới biết viết hay nhưng đôi khi đọc có hơi khó một chút.
Nhiều khi thấy bài viết nguyên bản hay hơn, nhưng đọc khó hơn là vậy
Đến khi đọc suông được thì nhận ra là giọng đọc có gì kỳ kỳ
Thì ra vì sợ sai chính tả cho nên sửa giọng để đọc một vài chữ cho đúng chính tả.
đọc tùy theo miền, nhưng viết xuống phải cho đúng chính tả trừ khi là đùa vui.( Có điều các bạn trẻ sanh bên này lại học và viết kiểu người rành tiếng Việt đùa vui, rồi lại viết giống y như vậy nên bà bạn vong niên cũng đã nhìn ra từ gần hai mươi năm trước và gọi đó là quái ngữ, kiểu như bính âm của tiếng Hoa, nhìn vào nếu không hiểu thì cũng tưởng là quái ngữ.)
Rồi lại phải thâu lại giọng của miền mình sanh ra thì thấy ok. Không biết có phải vì chủ quan hay không nên phải tìm hiểu xem về suy nghĩ này của mình.
Vì vậy mình phải lục lọi xem phỏng vấn các xướng ngôn viên mà mình thích nghe giọng là AD, thì AD nói " giọng miền nào phải giữ nguyên thì nghe mới đã ".
Bèn mở radio để nghe người ta đọc xem sao. Thấy quả là miền nào đọc theo giọng đó nghe hợp nhĩ hơn. Nếu sửa cho đúng chính tả nghe không còn gì là vẻ đặc biệt của từng miền nữa.
Thế là dù đã khắc phục được những điều vừa nói trên rồi, nhưng sao nghe lại vẫn có gì không ổn
Thì ra là giọng đọc không có hồn, như người đọc tin tức
Lại phải đọc lần nữa và thâu lại, lần này thì gần như thuộc lòng bài văn ngắn đó rồi
Có lẽ nhờ vậy mà mới có thể để hồn vào bài để diễn đọc theo tâm trạng của tác giả
Lại phải tìm hình sông Hương lúc hoàng hôn để cảm được thật sự
Khi xem hình tất cả nơi đã nói trong bài, nhớ lại chuyến đi của mình trên sông Hương, trời lại không mưa và nhưng khi về lại HK rồi, thì bài hát của DK vẫn còn văng vẳng rất lâu trong lòng ."..đã lâu lắm rồi không về miền Trung... người hỡi... Nếu còn vầng trăng soi dòng Hương, núi Ngự còn thông reo chiều buông tôi vẫn còn thương...."
Thế là mang tâm trạng đó để đọc bài viết của anh Kh. và lần này nghe có hồn hơn, nhưng vẫn chưa hoàn toàn vừa ý.
Vì sao ? vì hình như tiếng nói lúc này không hoàn toàn trong thanh như lúc khác là sao ?
Vậy là phải thử vào thời gian khác nhau xem sao, cả ba buổi chất giọng với âm sắc khác nhau, thì chọn đọc vào lúc nào bây giờ ?
Rồi mình quyết định, giờ nào rảnh, tâm an tĩnh thì hãy đọc.
Có điều thâu cho mình nghe hay cho ai nghe đây ?
Lý do mình muốn thâu là vì bạn nhờ mình thử đọc một bài dùm nên mình chọn bài của anh Kh cho ngắn gọn và đã xin phép tác giả trước rồi.
Nếu để đọc giùm người khác, cho thính giả nghe thì phải đọc ra sao.
Thế là lại phải tưởng tượng là mình đang hát mà không có đàn, không có nhạc điệu cho một bài văn ngắn mà làm sao để người nghe cũng cảm được như mình.
Lại phải đọc lại, để hết tâm hồn vào với tất cả sự thiết tha và chân thành cảm ơn tác giả đã viết và biến tâm tình đó vào từng chữ gởi đến cho người nghe cũng cảm nhận được và tiếp tục nghe cho dù chỉ vỏn vẹn có vài phút.
đọc vài lần, mới cảm thấy tạm được rồi vài ngày sau nghe lại.
Lúc này, mình mới có thể thưởng thức trọn vẹn bài viết và thấy tiếng Việt giàu tính chất thi ca và ngôn ngữ cũng giầu nhạc điệu dù không đệm nốt nhạc nào...
Một giọng đọc trong nước mình thấy rất hay và lôi cuốn người nghe là giọng của Phạm Anh Tuấn trong Mê Kông Ký Sự. Qua ngòi bút tài hoa của người viết là Đức Tuấn diễn tả chuyến đi theo dòng sông từ thượng nguồn đến chín cửa sông Tiền ở VN. Phải có sự kêt hợp giữa người viết và người đọc thì mới làm nên giá trị cho Ký Sự. Mặc dù Ký Sự quá dài, nhưng người ta chỉ cần nghe không cũng đủ hay chứ không cần phải ngồi dán mắt vào màn ảnh như coi phim bộ cổ trang Hàn quốc.
Cảm ơn các bạn đã viết bài cho mình đọc bấy lâu nay, không dám vào nhà khen vì sợ làm loãng không khí trong nhà các bạn đó thôi...
Chúc các bạn ngày vui nhé
NganHa1
02-02-2020, 07:23 PM
Tập Á đàn tranh
Khi tập Á đừng thói quen thường nhật
Đừng hững hờ, đau nhức mỗi đường tơ
Đừng để lòng rung động với tình thơ
Làm tiếng Á mộng mơ và ủy mị
Gieo tiếng Á, em phải nhìn cho kỹ
Bài nào vui, thì tiếng Á cho dòn
Bài nào buồn, thì tiếng Á hãy buông
Đừng giữ lại niềm riêng rồi ngơ ngẩn
Gieo tiếng Á em hãy luôn cẩn thận
Nhìn bài ca xem tiềm ẩn ý gì
Đừng gieo hoài một tiếng Á sầu bi
Khi sự thật chẳng có chi là khổ
Khi tập Á em ơi em hãy nhớ
Đừng dửng dưng, đừng quá đỗi vô tình
Rải cho đều một tiếng Á thật xinh
Như suối chảy, khi lòng mình thổn thức
Gieo tiếng Á, xin em đừng ngượng ngập
Hãy tự tin, gieo ý thức vào cùng
Để mọi người yêu lấy khúc ngũ cung
Theo tiếng Á, hồn rung cùng quốc nhạc...
Khi đọc tiếng Việt, hay nói tiếng Việt, có lẽ cũng phải cẩn trọng như khi đánh đàn, cũng phải ba điều kỵ, bốn điều cấm như danh cầm Bá Ấp Khảo đã dạy học trò ngàn năm trước.
Không biết ba điều kỵ, bốn điều cấm đó là gì, nhưng lúc trước, mình cũng đã làm bài thơ tập Á để nhớ về cách gieo tiếng Á của đàn tranh.
Tiếng Á là gì, thưa nó chỉ là một tiếng dàn trải mở đầu khi đánh đàn tranh hoặc khi qua một đoạn đàn mới, mà học trò vẫn đùa là " cào đàn ".
Bà bạn của mình có nhận xét mà mình vẫn cho là cách nói khéo của bậc người lớn khi thấy mình học đàn chỉ để làm vài bài thơ rồi thôi, học cho biết chứ không có khiếu về âm nhạc vì không có khả năng thẩm âm.
Bà nói mình là nghệ sĩ chứ không phải là nghệ nhân. Nghe cũng lạ nhưng mình không dám hỏi lại cho bà giải thích vì sợ bị nghe chê học hoài không xong vì bà muốn cùng hòa đàn mà mình chỉ nghe bà đánh đàn chứ không có lòng say mê với âm nhạc như các bạn đàn của mình, học thành tài để trình diễn. Thôi thì mỗi người một khiếu riêng, người nấu ăn, người chụp ảnh, người trồng cây, người giỏi kỹ thuật vv...nếu say mê với việc làm và làm cho tới nơi thì cũng thành công và đáng khâm phục như một người nghê sĩ tài hoa trong lãnh vực họ yêu thích thật sự.
Hôm nay, thấy đọc tiếng Việt để nghe cho được không phải dễ dàng gì, nên mình cố gắng ghi lại từng chi tiết như công thức pha bột làm bánh riêng của mình. Rồi bất chợt, lại nhớ đến bài thơ tập Á đã làm từ lâu lắm và thấy đàn, hát, viết, đọc hay làm bất cứ điều gì cũng đều có một quy luật hay công thức chung.
Còn tại sao mình thích bài văn ngắn của chàng Ốc, có lẽ vì mấy chữ mà chàng đã giúp người khác hiểu rõ hơn vì sự ngập ngừng, giữa ý tưởng và lời nói, cuối cùng cũng chỉ còn là khoảng câm nín ngàn đời trong vô tận, rồi thôi...
"Tôi không nhìn dưới màu kính của nuối tiếc nhưng cũng có một ít ưu tư, tự hỏi vì sao ở giữa những điều muốn nói và sự diễn tả là cả một vực sâu im lìm, lặng lẽ, vì sao ở giữa ý nghĩ và lời nói cứ là những giây phút quyến luyến ân cần vô tận, rồi thôi..."( Hồi ký ưu tư của Ốc.)
Nhưng nhờ thế mà bài tập Á đã thành hình để diễn tả dùm một tâm trạng nào đó mà người khác chỉ cần tóm gọn qua câu nói trên là đủ hết ý nghĩa.
Ngày vui bạn nhé
NganHa1
02-05-2020, 04:06 AM
Giải thưởng độc nhất vô nhị
Hôm nay cô sẽ đi nhận một giải thưởng mà cô chưa hề được nghe nói đến trước đây:
"Giải thưởng "sống một cuộc đời có trách nhiệm" và phần thưởng là một chiếc xe hàng hiệu, tiếng mới sau này gọi là hàng xịn, chứ không phải chỉ là chiếc Dô-Ta hay Hon-đa mà cô vẫn quanh quẩn đi về hai buổi bấy lâu nay.
Là người trúng giải, nhưng cô không hề biết gì vì phone quá tải hay sao đó, cho nên một group của gia đình, chỉ có cô người trúng giải lại không nhận được tin nhắn gì hết.
Cho đến khi ghé nhà cậu em, nghe chúc mừng "you won a M car !!!" Cô tưởng cậu đùa dai nên chỉ cười, nói đó là giả, a hoax thôi, người ta hay gởi thơ kiểu đó hà rầm !
Cậu em cứ nói thật mà, chị mở phone ra xem, nhưng phone đâu có tin nhắn gì.
Cô nói vì cô không mua vé số, không tham gia sweeptake, nên có cầu nguyện rát hơi, Thần linh muốn cho cũng lắc đầu phán: mua vé trước rồi hẵn cầu trúng.
Bỗng cô cháu gái chạy xuống lầu cho xem text với hình chiếc xe và lời nhắn:
Chị .., you have been living a responsible life, spend within your mean, using coupons at every chance you have, protecting environment with your garden and composting every time you picked up my veggie trash... You have earned my respect for this. Please take this car with my love and respect..."
Cô bật cười thành tiếng vì bất ngờ và cảm động với sự sáng tạo ra giải thưởng của cô Lục. Cũng là cho nhưng cách cho này thật là đầy ý nghĩa khiến cô hơi nhòa đi trong một giây trong lúc ôm cô cháu gái vào lòng.
Biết cô Lục là người có tánh rộng rãi nhất nhà, nhưng cô Lục cũng đâu phải giàu có gì để tặng giải thưởng này nếu không vì lòng thương sâu xa trong lòng dành cho chị mình.
Cô bỗng nhớ đến giấc mơ trước đó mà chưa có lời giải, thì bây giờ mới rõ ra là vậy. Cô thấy cô ca sĩ B.Treisands trao cho cô giải thưởng bằng một dịp tình cờ gặp ở đâu đó khiến cô tỉnh giấc và buồn cười vô cùng...
Cô ít khi nằm mơ, chỉ khi có gần đến giỗ mẹ thì mới thấy bà mà thôi, còn ngoài ra là những giấc ngủ an lành thoải mái.
Cô không phải là tuýp người chạy xe hàng hiệu, nên thấy cô bạn lần nọ mang chiếc S720 mới toanh đến khoe mà kinh hãi vì giá tiền của nó gần bằng với căn chung cư bé xíu mới mua lần đầu trong đời.
Cô thấy sau này các kiểu của M có đẹp hơn và gọn hơn các kiểu trước đó, nhất là khi quẹo chữ U thì đánh một vòng rất gọn nên tiện cho người gốc Á.. Cô cũng không muốn tốn tiền để mua xe hàng hiệu vì ngại nhiều thứ nên định vài năm nữa mới đổi xe.
Nhưng cô Lục đã mua xe khác và tặng cho cô xe vẫn còn mới toanh với kiểu mẩu hoàn hảo, màu sắc nhu hòa và nhất là nhỏ gọn mà cô có dặn khi nào mua xe khác thì cô sẽ mua lại vì đây là kiểu xe của hãng M. mà cô thích nhất từ trước đến giờ.
Hai hôm sau, cô mới đọc được text, gửi lại cho mọi người trong nhà đã có lời chúc mừng rằng: Cảm ơn gia đình có lời chúc mừng. I ( vì gởi cho cả nhà ) cũng không thể tin được nhưng với bản tính rộng rãi và với lòng thương gia đình của cô Lục, thì việc gì cũng có thể xảy ra... I vẫn thường khâm phục và ngưỡng mộ cô L, nên cũng quyết tâm noi theo gương lành của cô L để kiếp sau được làm chị em với nhau như hiện tại.
Cảm ơn cô Lục với món quà gói trọn vẹn tình chị em, chị sẽ giữ nó luôn vì nó quá hoàn hảo như một giấc mơ thành sự thật và là một giải thưởng kỳ lạ mà phải là người có lòng thương thật sự mới để tâm quan sát và đặt cho bằng được tên giải thưởng độc nhất vô nhị này. Chắc cha má sẽ mừng vì L đã đại diện cha má mà trao chị món quà này khi cha má đã không còn tại thế và cũng không có khả năng cho, ngoài những lời khen tế nhị mà thôi...
Khoa1221
02-06-2020, 06:02 AM
Từ Khoa:
Bài viết về Huế của Khoa, trong Nhạc và Đời
Tôi nhớ lần về ghé thăm xứ Huế, đúng vào những ngày tháng nắng nóng nhất của miền Trung.
Ngày đó tôi đi theo đoàn du khách ghé thăm Lăng của các vị Vua, ghé Ngọ Môn, ghé Tử Cấm Thành rồi ghé thăm chùa Thiên Mụ.
Kết thúc bằng chuyến du thuyền trên sông Hương.
Khi thuyền ra đến giữa dòng thì bất chợt mây gió ùa về và mưa rơi .
Đã từng đi trong mưa suốt thời thơ ấu cho đến những tháng năm phiêu bạt xa quê hương .
Đã từng ngồi ngắm mưa trong suốt những quãng ngày buồn cô lẻ, mà chưa lần nào thấy tâm trạng như trong mưa trên sông Hương
Chung quanh tôi là bốn bề sông nước mênh mang , lòng người lữ khách tràn ngập nỗi cô đơn hiu quạnh , cảm giác mỗi giây phút thời
gian trôi qua như là một xa xỉ với những lưu luyến hiện tại.
Tôi chỉ mong thuyền cứ thế xuôi dòng, và tôi quay ngược bánh xe thời gian để chìm đắm, để thả trôi tâm hồn đi mãi, để được lang thang
trên sóng nước Hương Giang nhòa nhạt trong mưa chiều ...
Cám ơn Ngân Hà ghé nhà Khoa đọc bài , đưa Huế vào ... Theo Dấu Thời Gian .:z57::z77:
Trùng hợp thay , Khoa vừa được cô bạn khuyến khích Khoa đọc thu âm làm kỹ niệm .
Nếu khó đọc chưa ưng ý , Ngân Hà chờ khi có cảm xúc đọc lại sẽ được , hoặc có muốn thử đọc bài khác và
đọc chung với Khoa 1 phần không ?
Khoa có ý mời anh Cuốc, Ngân Hà và một vài bạn khác cùng đọc những bài viết khác cũa KHoa ?
NganHa1
02-08-2020, 04:21 AM
Cảm ơn anh Khoa có nhã ý mời NH phụ đọc bài trong Nhạc và đời . Rất hân hạnh nếu NH làm được.
Bài về Huế NH đọc xong rồi và người bạn rất thích bài nói về tình quê hương như thế.
-----------
Sáng nay m bất ngờ thức dậy giữa lúc thầy PT đang giảng về phòng hộ các căn và nói về mắt, nhãn căn.
M liền thâu lại 5 phút giảng của thầy.
Lúc đầu chỉ là muốn dùng bài giảng ngắn để cho Đại Vỹ rõ hơn về sự chọn dùng bảng hiệu cho tiệm Ngáo-ộp phải cần hoa hòe hoa sói, chớp tắt xanh đỏ mới được. Hôm qua cả nhóm ai cũng chọn bảng hiệu đen trắng của Đại Vỹ, mà không ai nhìn ra là ta đang làm cho các Dăng, mà để bảng hiệu không đập vào mắt để gây sự chú ý để các Dăng dừng lại xem thử thì mong gì bước chân vào tiệm mà làm quen cho được...
Nhưng sau khi nghe xong, ngoài việc muốn dùng thầy PT để nhắn với Đại Vỹ thay vì cãi tay đôi vì bao nhiêu lần hai người đã đô vật và Đv sau đó cũng âm thầm nghe theo, như việc đọc tiếng Việt. Không phải khi không mà ĐH viết bài " đọc tiếng Việt" làm gì, chỉ là ĐV đọc bài, bị người chê đọc buồn ngủ nên tự ái và định làm phim câm, bắt người xem phim mà phải đọc như kiểu các bạn đang đọc bài này, thì ai mà thèm coi.
Như chữ cờ rũ, Đại Vỹ bỏ dấu hỏi, Đại Hoàng cho rằng dấu ngã, rồi ĐV lấy hình và tựa trên mạng ra để chứng minh vì người ta dùng dấu hỏi.
ĐH không cãi làm gì, về hỏi lại người quen đã học xong DH ở VN trước 75, thì được giải thích : trong Kiều : "êm đềm trướng rủ màn che " là cảnh êm ấm, còn khi chỉ sự đau buồn như việc treo cờ vào dip tang chế, thì dùng rũ, như ủ rũ, rũ rượi vậy đó...
Rồi sau đó, không biết nghĩ gì mà ĐV nhờ ĐH coi dùm chính tả. ĐH thấy nếu không có lòng tin nơi người mình nhờ, thì cũng khổ cho người bị nhờ lắm. Như lần nọ, một người trẻ muốn viết bài bằng tiếng Việt, nhờ ĐH coi lại dùm, thấy có vài chữ sai, liền sửa thì nghe nói " đã coi trên internet rồi, chữ " kím" chứ không phải là "kiếm ".
Thật là không biết nói sao !. Lại tưởng là mình sai nên mò tự điển Anh- Việt của Nguyễn văn Khôn để giúp sáng tỏ: find là tìm kiếm, chứ không phải là " kím ".
Đã đành rằng chữ do người ta quy định để thay tiếng nói và lưu truyền qua giấy viết cho nhau, người Mỹ đọc và viết là book, Viêt Nam đọc và viết là sách. Nhưng khi đã được quy định chữ viết ra sao, thì phải chấp nhận và thống nhất với nhau.
ĐH suy nghĩ hoài về người trẻ quá tin vào internet kiểu này thì thật là tội nghiệp. Bèn nhớ lại gần hai mươi năm trước, khi vừa có các trang mạng và trò chuyện với nhau bằng loại chữ mới như " wá chòy ( quá trời ), "hỏng hỉu" ( không hiểu ) thì bà bạn vong niên đã than trời là " quái ngữ " mà không giải thích thêm về hậu quả của nó.
Đến bây giờ, ĐH làm nạn nhân, còn bị cho là viết sai, nên mới đâm lo cho đám trẻ sau này bị rối rắm không biết đâu là đúng để theo...
NganHa1
02-10-2020, 06:24 AM
Cho người đã ra đi
Ly trần nỗi hận vẫn đầy vơi
Thế giới thương tâm lẫn ngậm ngùi
Con nhỏ dại khờ trông ngóng đợi
Vợ hiền ngơ ngác đếm ngày trôi
Tuyền đài tình hỏi làm sao dứt
Anh hùng đành đoạn đã xa khơi ...
( tưởng niệm Lý Văn Lượng, Li Wen Liang )
NganHa1
02-12-2020, 06:36 PM
Năm nào cũng vậy, sắp đến ngày giỗ cha thì m hay mang kịch thơ này ra để đọc.
Kịch thơ tựa lúc ban đầu là Đêm hỏa táng. Nhưng bây giờ m muốn đổi thành Đêm hoa đăng
cho đỡ buồn hơn. Bạn TH ở đâu đó bên VN nếu có đọc mong cũng chấp nhận nhé.
Kịch thơ này đầu tiên do bạn TH làm để tặng, m thấy TH làm được đoạn đầu rồi ngưng,
nên m mới phụ ở chỗ cho nữ tỳ chịu chết thế cho Huyền Trân. Rồi sau đó bổ túc ý cho nhau
bằng cách m làm thơ trước rồi TH sẽ lấy ý và sửa đổi đôi chút cho hợp với thể thơ 7 chữ.
M không biết TH có ý cho HT chết nên đến lúc thấy quyết định đó thì m đã ngưng làm tiếp đoạn cuối
Chỉ vì buồn quá.
Có điều mỗi lần gần đám giỗ của cha m, là m hay mang kịch thơ này ra đọc .
Nay thấy người ta mang về trang mạng của họ nên cũng vui, vì hình như DT không còn vào kho
để đọc được nữa rồi.
Kịch thơ : Đêm Hoa Đăng ( Đêm Hỏa Táng )
Các Vai :
Huyền Trân Hoàng Hậu, Dũng Tướng, Nữ Tỳ
Cảnh Nội Cung Huyền Trân Hoàng Hậu .
Nữ tỳ:
Đêm nay đêm cuối cùng tang lễ
Giàn hỏa thiêu đã sẵn sàng rồi
Hoàng hậu sẽ theo cùng Hoàng đế
Hiến mình cho tục lệ muôn đời
Ngọn lửa sẽ vô tình xóa hết
Hóa tro tàn nhan sắc giai nhân
Người sẽ chói lòa qua cái chết
Trong lòng kính phục của toàn dân
Hoàng hậu:
Lửa sẽ cháy tan sầu góa bụa
Trả hồn ta về lại cố hương
Chết còn hơn sống buồn kết tủa
Suốt đời vò võ kiếp tha phương
Nếu cái chết chính là số phận
Để giữ yên bờ cõi thanh bình
Ta thanh thản cúi đầu chấp nhận
Cam đành tự nguyện chịu hy sinh
Dũng tướng:
Không thể yếu hèn thêm lần nữa
Như thuở nào nén lệ chia tay
Nàng không thể dẫm chân vào lửa
Ta sẽ đưa tình vượt trùng vây
Ta liều chết để nàng được sống
Cho dẫu trời ganh ghét hồng nhan
Chưa đi hết một đời hoa mộng
Hóa công ơi sao nỡ bạo tàn !
Hoàng hậu:
Thân thiếp đã hoa tàn nhụy rữa
Hà cớ gì chàng cứ chung tình
Thà để thiếp tắm hồn trong lửa
Lấy lệ mình tắt lửa đao binh
“Hai châu Ô Lý vuông ngàn dặm
Một gái Huyền Trân đáng mấy mươi “(thơ cổ)
Non sông đã thêm về hoa gấm
Còn tiếc làm chi ngọc vỡ rồi
Dũng tướng:
Ta sẽ lấy đất bằng sức mạnh
Bằng tài trai chinh chiến sa trường
Để nhi nữ chịu nhiều bất hạnh
Ta khinh mình, khinh cả Quân Vương
Không xứng đáng mang danh dũng tướng
Nếu như không bảo vệ được nàng
Đâu chỉ vì tình riêng tơ tưởng
Tự ái này dân tộc chung mang
Hoàng hậu:
Khắc Chung hỡi xin chàng đừng nóng
Để nhân dân hai nước lầm than
Phải đâu tham hai Châu lớn rộng
Mà Vương huynh gã thiếp bẽ bàng
Chỉ vì Phụ Vương xưa đã hứa
Đem tình nhi nữ kết bang giao
Lời định ước hơn ngàn vó ngựa
Dẫu đau cắt ruột, lệ tuôn trào
Dũng tướng:
Vẫn biết lệnh vua không canh cải
Xưa đã kềm ta thốt tiếng yêu
Nhưng trong lời Tiên Vương hứa ấy
Đâu có buộc nàng lên giàn thiêu
Người chồng bệnh hoạn làm nàng khổ
Niềm vui đâu được mấy mùa xuân
Lại phải theo chân người vắn số
Tục lệ sao nghiệt ngã bội phần
Hoàng hậu:
Vì thiếp sinh ra là Công chúa
Chẳng tự định tình như thường dân
Dẫu khoác ấm êm ngàn nhung lụa
Gió sầu vẫn lạnh cả châu thân
Có ai thấu hiểu tình cô độc
Yêu người lại cố ngoảnh đầu đi
Rồi đêm khắc khoải vùi mặt khóc
Cung vàng điện ngọc để làm chi !
Dũng tướng:
Ta cứ tự hào mình anh dũng
Mà không giữ nổi bóng người thương
Tiễn đưa nàng lòng ta ướt sũng
Lệ như độc dược xót can trường
Một lần vuột mất tình đã khốn
Hạnh phúc hôm nay quyết phải giành
Hay là nàng cùng ta bỏ trốn
Nếu không, cam máu nhuộm Chiêm Thành!
(còn tiếp)
Màn 2 /8
Các Vai:
Phó Tướng, Dũng Tướng, Hoàng Hậu
Phó tướng:
Thuyền ta ngoài khơi buồm căng sẵn
Quân sĩ chống chèo không ngơi tay
Chỉ cần một khoảng thời gian ngắn
Là sẽ trở về quê hương ngay
Nếu như ra đi thật êm thấm
Trời đất quỷ thần đều không hay
Quân Chiêm sẽ không kịp ngăn cấm
Tướng quân,Hoàng Hậu sớm sum vầy
Hoàng hậu:
Hai tiếng sum vầy như rót mật
Hai tiếng quê hương càng ngọt ngào
Trời ơi là mộng hay là thật
Giờ ta phải quyết định làm sao ?
Ở lại hay quay về cố xứ
Ta đã có quyền lựa chọn ư ?
Tại sao ta vẫn còn do dự ?
Tại sao lại lấn cấn chần chừ ?
Dũng tướng:
Có gì mà nàng còn nghi ngại
Giữa thiên đường địa ngục hai bên
Cái chết dành cho người ở lại
Ra đi là hạnh phúc vững bền
Ra đi để tìm về quá khứ
Lãng mạn tình trúc mã thanh mai
Nàng ơi hãy bên nhau nếm thử
Vị yêu thương bù đắp tương lai
Hoàng hậu:
Chàng người đại diện cho thượng quốc
Đến đây trong đón tiếp tung hô
Đâu thể vì nợ tình uất ức
Lén trốn đi như kẻ tội đồ
Còn sĩ diện quốc gia dân tộc
Còn hận thù khơi dậy chiến tranh
Còn thảm cảnh dân lành tang tóc
Ta riêng tư hưởng thụ sao đành
Dũng tướng:
Ta mặc kệ người đời chê trách
Ta không cần biết đến thế gian
Ta bất chấp ô danh sử sách
Bởi vì ta đã quá yêu nàng
Cuộc sống vốn phù du ngắn ngủi
Nặng chi trách nhiệm gánh lên mình
Vất bỏ hết cùng ta gần gũi
Đừng để đìu hiu mãi chữ tình
Hoàng hậu:
Ôi lời nói nồng nàn dấu ái
Thôi thúc tim rung đập nhịp dồn
Dẫu sao cũng yếu mềm con gái
Môi cần quyến luyến một nụ hôn
Hồn xưa ngỡ nằm yên trong kén
Bỗng dưng hóa bướm phút hồi sinh
Hương say đắm vẫn đầy nguyên vẹn
Tình lung linh nhưng đã hiện hình
Dũng tướng:
Lời tình tứ say hồn chi lạ
Lòng khô sa mạc đã rơi mưa
Tim như muốn vỡ cười ha hả
Niềm vui đầy quá chứa sao vừa
Hãy tin vào đôi tay rắn chắc
Bảo bọc đời nàng mãi ấm êm
Ta vĩnh viễn chung tình son sắt
Ru giấc hương hoa mộng êm đềm
Hoàng hậu:
Bởi trái tim yêu khôn ném bỏ
Lòng người xuân nữ vẫn xuân tình
Cho dẫu vô tri như lá cỏ
Cũng hằng khao khát ánh bình minh
Hồn sắt thép tung hoành thiên hạ
Vẫn đoái hoài yêu đóa hải đường
Mắt bỗng cay giòng ngâu lã chã
Vì cánh hoa này đã phong sương
Dũng tướng:
Nàng đã hy sinh cho nghĩa lớn
Trong ta thánh nữ vẫn nguyên trinh
Đâu phải vì vườn chen màu bướm
Mà vội chê bai cả sắc quỳnh
Ngày trước thuyền đưa tình xa bến
Nhánh hồng nàng chiết ở bên song
Bốn mùa quanh quẩn đi rồi đến
Tim ta luôn nở thắm bóng hồng
Hoàng hậu:
Chàng cứ ôm tình trong cõi mộng
Thiếp ở phương xa cũng nghẹn lòng
Mới biết trời cao và đất rộng
Cũng không bằng bể ái mênh mông
Ngoài kia đêm nay trời gió lộng
Chắc sẽ bốc cao ngọn lửa hồng
Người chết nằm im nhưng người sống
Đớn đau này chịu nổi hay không ?
Màn 3/8
Các vai:
Dũng Tướng, Hoàng Hậu, Vương Gia, Nữ Tỳ
Dũng tướng:
Chắc nàng đã xong rồi lựa chọn
Mau mau dời gót ngọc ra đi
Hành lý cũng chẳng cần thu dọn
Ta phải nhanh chân thật cấp kỳ
Đừng để châu trầm trong đáy nước
Đừng để lửa thiêu sắc ngọc huyền
Ta sẽ đưa nàng về cố quốc
Đọc tình thơ thay sách thánh hiền
Hoàng hậu:
Dù tâm ý nghe chừng thông suốt
Bước chân không tránh khỏi bùi ngùi
Vầng kim ô màn đêm đã nuốt
Bóng tối xin chầm chậm dập vùi
Để ta kịp rời xa cái chết
Giữ hình hài huyết mẹ tinh cha
Tự viết lại đời mình đoạn kết
Có yêu thương sum họp một nhà
Vương gia:
Đã sắp sửa tới giờ hành lễ
Hoàng hậu còn vội vã đi đâu
Trước linh cửu vương huynh cúng tế
Sao người chưa đến đọc kinh cầu
Hay người định trốn về nước Việt
Cắt đứt tình giao hảo bao năm
Nếu lòng người xem thường trinh liệt
Chớ trách gươm vàng bén nhẫn tâm
Nữ tỳ:
Hoàng hậu xin đi mau kẻo muộn
Con sẽ liều thân để cản đường
Thân xác giữa đất người ngã xuống
Tản mác chiêu hồn tụ cố hương
Báo đền ân nghĩa con cương quyết
Giữ chân người đến máu cạn tuôn
Vương gia hỡi dẫu người có giết
Hai tay vòng ôm chặt không buông
Vương gia:
Ta không muốn giết người vô tội
Tình thế đành buộc phải ra tay
Dù hy sinh mở đường khai lối
Đừng mong ai thoát khỏi nơi này
Chọn cái chết báo đền ơn chủ
Thật là người trung nghĩa xưa nay
Nhưng tục lệ hàng ngàn năm cũ
Đâu để ai phá bỏ một ngày
Hoàng hậu:
Chân chưa đi mắt nhìn thảm cảnh
Lòng thản nhiên quay gót được sao
Máu đã đổ trên đường trốn tránh
Máu sau này chảy ngập chiến hào
Chinh chiến phá điêu tàn tất cả
Vợ mất chồng, mẹ sẽ mất con
Chẳng lẽ vì mối tình vương giả
Khiến dân lành đau khổ héo hon
Dũng tướng:
Đừng để hy sinh thành vô ích
Đi mau dù lòng nặng xót xa
Với thanh gươm tài ba vô địch
Xác kẻ thù ta sẽ bước qua
Phó tướng hãy xông lên phía trước
Đưa nương nương nhanh chóng rời thành
Ta bọc hậu cản binh truy rượt
Đánh quân Chiêm một trận tan tành
Hoàng hậu:
Vương đệ ơi dằn cơn oán giận
Lưỡi gươm đừng nhuộm máu hiền nhân
Cứu nữ tỳ ta xin chấp nhận
Chết theo hầu tiên đế Chế Mân
Em hãy buông tay thôi vô lễ
Mau cúi đầu tạ tội Vương gia
Rồi về quê nhớ chiều bóng xế
Nở đóa quỳnh ấy chính hồn ta
Nữ tỳ:
Phận nô tỳ có gì đáng kể
Tấm thân hèn đáp tạ nước non
Nếu lây lất sống đời hoang phế
Sao cho bằng chết rạng sắt son
Tình chủ tớ con xin trả vẹn
Bằng tấm lòng mãi mãi trung thành
Con sẽ tự lao vào gươm bén
Để lệnh bà còn bước đi nhanh
Vương gia:
Ôi hối hận dù mình không giết
Gươm vô tình vấy máu anh thư
Một cái chết hào hùng oanh liệt
Khiến tim nghe xúc động mềm nhừ
Thôi Hoàng hậu lau giòng ngọc lệ
Về quê hương đất nước Tiên Rồng
Ta lấy xác nữ tỳ thay thế
Cũng cam lòng lỗi với tổ tông
Hoàng hậu:
Cảm ơn nhân nghĩa nơi Vương Đệ
Chịu cho ta rời khỏi nơi này
Nhưng rất tiếc giờ thì quá trễ
Quyết định rồi ta ở lại đây
Người con gái bình thường dân dã
Còn làm cho tổ quốc sáng danh
Ta thân phận mẫu nghi thiên hạ
Mà làm sao nhơ nhuốc cho đành
Màn 4/8
Các Vai:
Dũng Tướng, Hoàng Hậu, Vương Gia
Dũng tướng:
Huyền Trân hỡi vạn lần không thể
Ngọn lửa thiêu nóng đến hãi hùng
Để nàng chọn con đường như thế
Thà trên đời đừng có Khắc Chung
Mỗi bước chân nàng lên giàn hỏa
Sẽ dẫm tim ta vỡ vụn tình
Vương gia đã mở vòng cương tỏa
Nàng lại đem dây tự buộc mình
Hoàng hậu:
Khắc Chung hỡi thiếp càng không thể
Tham kiếp người chịu nhục mỉa mai
Thà chết với nụ cười ngạo nghễ
Ngọn lửa thiêng thắp sáng đêm dài
Thiếp sẽ đứng vững trong lửa đỏ
Lòng không hổ thẹn trước tiền nhân
Và hậu thế ngàn đời sẽ rõ
Tấm lòng trinh liệt của Huyền Trân
Dũng tướng:
Nàng có nghĩ lòng ta đau đớn
Bởi duyên tình tưởng hợp lại tan
Ôi thế giới mênh mông rộng lớn
Không cho ta một chỗ bên nàng
Vẫn biết tình xưa là hư ảo
Rất khó giữ người trong cánh tay
Sao vẫn ngập tràn bao sầu não
Để trái tim đau mãi đọa đày
Hoàng hậu:
Trả lại đời ngọc ngà nhung lụa
Trả lại trời tất cả đắng cay
Trót lỡ sinh ra làm Công chúa
Đành khóc thương mình số không may
Dẫu ai có bắc cầu Ô thước
Vẫn chẳng đưa người qua sông Ngân
Sóng gió Thiên Hà sao biết trước
Thuyền chở tình đi đắm bao lần
Vương gia:
Xót thương thay mối tình oan nghiệt
Khiến kẻ bàng quan cũng ngậm ngùi
Nếu xưa Vương huynh mà sớm biết
Chuyện cầu hôn chắc sẽ chôn vùi
Mỹ nhân ai muốn gây sầu khổ
Có lẽ tại trời sắp đặt thôi
Hoàng hậu cứ trở về cố thổ
Chuyện nơi đây đã có ta rồi
Hoàng hậu:
Khắc Chung hỡi tên chàng khắc mãi
Tận đáy tim tù ngục son vàng
Nhiều lúc giận mình sao tệ hại
Ở bên chồng mà nhớ tình lang
Bao nhiêu lời thánh hiền đã dạy
Nhi nữ vâng theo một chữ tòng
Lòng canh cánh tình chàng như vậy
Đạo vợ chồng thiếp lỗi phải không
Dũng tướng:
Giờ cánh cửa lồng son rộng mở
Chim hãy bay cho thỏa ước mơ
Đời tự do xin đừng để lỡ
Vút trời cao hạnh phúc đón chờ
Đã hết rồi đường ngăn lối chặn
Cũng chẳng còn đầu mối chiến tranh
Tình bất chiến mà tình đã thắng
Tim yêu thương hơn cả bạo hành
Vương gia:
Hoàng hậu nếu trách mình có lỗi
Nén trầm hương khấn trước linh sàng
Hồn linh thiêng thứ tha hết tội
Vì vương huynh yêu chỉ mình nàng
Trước mặt ta người từng trăn trối
Để nàng về cố quốc bình an
Nhưng lòng ta bất bình ngặt nỗi
Nên mới gây sự thể lỡ làng
Dũng tướng:
Nếu ngài đã tỏ bày như thế
Trước khi đưa hoàng hậu trở về
Mời người đến vong linh bái tế
Cho trọn tình vẹn nghĩa phu thê
Ta sẽ tâu lên vua nước Việt
Tiến hành ngay nghi lễ quốc tang
Tình hai nước càng thêm thân thiết
Như môi răng đùm bọc vững vàng
Hoàng hậu:
Ôi Chế Mân lòng chàng cao cả
Không yêu thương vẫn cảm phục tình
Lấy cái chết theo chàng đền tạ
Thiếp nghĩ mình cũng đáng hy sinh
Khắc Chung hỡi khi chàng về nước
Cho gửi lời thăm hỏi Vương huynh
Chàng nên kiếm bạn đời chung bước
Đừng thiên thu đau khổ một mình
Dũng tướng:
Đã bao năm ôm tình chờ đợi
Một ngày vui sum họp bên nàng
Giờ hụt hẫng bi thương vời vợi
Tim suốt đời buồn trắng khăn tang
Ta sẽ không còn nuôi hy vọng
Được nhìn nhau đầu bạc răng long
Chỉ có thể gặp nàng trong mộng
Vết thương lòng sâu hút chân không
Màn 5/8
Các Vai:
Hoàng Hậu, Vương Gia, Dũng Tướng
Hoàng hậu:
Khắc Chung hỡi nếu chàng là thiếp
Lối nào đi trọn vẹn mọi đàng
Sợi chỉ hồng làm sao nối tiếp
Khi tơ vò trăm mối ngổn ngang
Lúc chưa được Vương gia cho biết
Vẫn hững hờ ân ái Chế Mân
Giờ thấu hiểu chân tình tha thiết
Lòng bỗng dâng xúc động bội phần
Vương gia:
Ta thường trách Vương huynh hoang phí
Xây lầu vàng gác ngọc cho ai
Đã để mất hai châu Ô Lý
Mà giai nhân mắt chẳng đoái hoài
Xưa U vương xé ngàn cây lụa
Mua nụ cười Bao Tự dễ đâu
Sắc không là sóng mà vây bủa
Nhận đắm chí hùng bậc mày râu
Dũng tướng:
Ta với Chiêm vương cùng số mệnh
U uất mà yêu bởi vì sao
Đồng cảm với người chung tâm bệnh
Trên đầu chữ sắc một nét dao
Ngày mai Vương gia lên ngôi báu
Thay thế Vương huynh giữ sơn hà
Ơn đức hôm nay xin ghi dấu
Hai nước từ đây mãi giao hòa
Hoàng hậu:
Trời cứ chăng dày thêm bóng tối
Lễ nghi hỏa táng sắp mở màn
Tạ ơn Vương đệ lần sau cuối
Huyền Trân đà chuẩn bị sẵn sàng
Lửa nóng mà lòng sầu giá lạnh
Trách trời hay trêu ghẹo người ta
Cứ tưởng chỉ riêng mình bất hạnh
Nào hay đau khổ lại chia ba
Vương gia:
Vương huynh yên giấc đời mệnh bạc
Giờ chắc vong hồn cũng ủi an
Chén rượu trần gian ngày xưa lạt
Đã đậm yêu thương dưới suối vàng
Hoàng hậu đã nhận tình tiên đế
Mắt biếc thôi trầm nét ủ ê
Trái tim rung cảm đong thành lệ
Nuối tiếc lòng ai nhỏ não nề
Hoàng hậu:
Chế Mân hỡi khi chàng còn sống
Thiếp mãi riêng buồn đến vô tâm
Lạnh lẽo đồng sàng nhưng dị mộng
Hay đâu chàng cũng khổ âm thầm
Thờ ơ chăn gối yêu thương đó
Mới biết mình đây quả dại khờ
Hạnh phúc trong tầm tay ruồng bỏ
Vói hoài không tới ánh trăng mơ
Dũng tướng:
Chớ nên dằn vặt mình như vậy
Biết thế nào là dại với khôn
Bởi trên quỹ đạo tình yêu ấy
Có định luật riêng của tâm hồn
Như ta cả một đời uy vũ
Cũng mộ địa sầu tự vùi chôn
Giữa cõi hư không tình ủ rủ
Tim tan trong gió dập mưa dồn
Hoàng hậu:
Khắc Chung nếu như chàng thương thiếp
Hãy vui lên quên bóng hình này
Hồn xưa xin hẹn sau một kiếp
Sẽ trả nợ tình đã trót vay
Đời thiếp khác gì cơn mộng dữ
Ngơ ngác tàn rồi cuộc chiêm bao
Nhân gian còn bao nhiêu mỹ nữ
Thiên thai đừng để mất lối vào
Dũng tướng:
Ngày mai cô quạnh về phương cũ
Ta lại lê thân thất thểu buồn
Nắng nào sưởi ấm hồn bão lũ
Đập đàn gác kiếm vọng hồi chuông
Còn ai nhan sắc rơi vào mắt
Khi lệ đã nhòa bóng mây giăng
Tâm đem gội rửa chờ Phật dắt
Chống gậy tiêu dao cõi vĩnh hằng
Hoàng hậu:
Sao chàng đòi lánh xa cõi tục
Tiêu chí anh hùng náu thiền môn
Lấy câu kinh kệ làm hạnh phúc
Đời trai ngang dọc vội vàng chôn
Chữ Trung chữ Hiếu chưa trả hết
Cửa Phật là nơi cứu khổ đời
Đâu phải chốn quên tình đã chết
Mà gửi thân vào hỡi chàng ơi
Màn 6/8
Các Vai:
Dũng Tướng, Hoàng Hậu, Vương Gia
Dũng tướng:
Cảm ơn những lời vàng ngọc ấy
Thức tỉnh hồn ta phút bi quan
Ta hứa đặt tình chìm xuống đáy
Hai vai nâng gánh nặng giang san
Bắc phương vẫn lăm le thôn tính
Ta sẽ không buông trách nhiệm mình
Giữ cho biên cương luôn ổn định
Quê hương vang mãi điệu thái bình
Hoàng hậu:
Thiếp cũng cảm ơn chàng thấu hiểu
Nặng tình non nước nhẹ tình riêng
Ước thệ năm xưa xin kết liễu
Khoảng khắc chia tay bớt muộn phiền
Nếu như duyên nợ còn chưa dứt
Hẹn gặp nhau trong bước luân hồi
Ta lại tìm nhau từ ký ức
Yêu bằng tiền kiếp tự xa xôi
Vương gia:
Cảm ơn hoàng hậu lòng đã quyết
Kính phục ta dâng trọn nỗi niềm
Tự nguyện vì Vương huynh tuẫn tiết
Nàng thành Thánh nữ của dân Chiêm
Ta quỳ thay mặt toàn dân tộc
Lạy người xương thịt biến thần linh
Hiến đấng tối cao viên huyền ngọc
Hào quang chói lọi đức hy sinh
Dũng tướng:
Ta cũng nghiêng mình thay dân Việt
Cung kính đưa người hóa thiêng liêng
Tên tuổi từ nay thành bất diệt
Rạng ngời thanh sử mãi thiên niên
Ai có đi vào trong ngọn lửa
Mới hiểu nàng can đảm thế nào
Ai có tim mình cầm dao cứa
Mới tỏ lòng ta chết ra sao
Hoàng hậu:
Trọng lễ Huyền Trân không dám nhận
Vương đệ xin người hãy bình thân
Thật ra chỉ là tròn bổn phận
Của người vợ thảo với phu quân
Khắc Chung lời chàng vừa mới hứa
Đã lại để lòng chất ngất đau
Đừng chứa buồn đầy tâm trí nữa
Hãy đổ hết tình khỏi tim nhau
Dũng tướng:
Vẫn muốn hồn phai nhanh mộng cũ
Nhưng tình đâu dễ xóa hư không
Hình bóng người yêu hằng ấp ủ
Như nét phù điêu chạm trổ lòng
Nhất là đêm nay đêm tử biệt
Ngọn lửa đem nàng vĩnh viễn xa
Định mệnh âm dương đầy khắc nghiệt
Sầu ta kim cổ khó ai qua
Hoàng hậu:
Tình sao cứ làm tim nhức nhối
Nán lại đêm ơi nán lại dùm
Cho ta nói nốt lời trăn trối
Trước khi bóng tối kịp bao trùm
Khắc Chung thiếp xin chàng lần cuối
Đừng ôm ảo ảnh vớt bóng trăng
Đừng mãi quẩn quanh trong tiếc nuối
Đời vẫn mênh mông nét diễm hằng
Vương gia:
“Mỹ nhân tự cổ như danh tướng
Bất hứa nhân gian kiến bạch đầu”
Ôi câu thơ xưa mà nghe tưởng
Viết về hiện tại cảnh thương đau
Ta ra bên ngoài lo chút việc
Đến giờ sẽ đưa kiệu vào hầu
Hai người còn những gì tha thiết
Xin hãy cạn bày tâm sự mau
Hoàng hậu:
Rượu rót mời thay lời từ giã
Nâng ly cho say bớt oán trời
Đêm nay sương cũng rơi nhiều quá
Cùng uống hơ tan lạnh buốt đời
Mắt bỗng mơ màng thành quách cũ
Chân ấm đất đồng lúa vàng quê
Tai văng vẳng tiếng loài tu hú
Như gọi hồn xa lạc lõng về
Màn 7/8
Các Vai:
Dũng Tướng, Hoàng Hậu, Thái Giám
Dũng tướng:
Nàng đã không quên quê hương được
Nghĩa nặng tình thâm vẫn đa mang
Thì ta cũng như toàn đất nước
Làm sao có thể lãng quên nàng
Hồn nàng Hiển Thánh nơi Chiêm quốc
Nhã nhạc lừng hương thắp lửa hồng
Hồn ta chập chờn trong bóng đuốc
Như muốn theo nàng thỏa ước mong
Hoàng hậu:
Khi thân xác thiếp tàn theo lửa
Chàng nhớ đem về chút tro xương
Lăng mộ hoàng gia chôn một nửa
Một nửa vùi sâu dưới gốc hường
Mỗi lần cánh nở màu lụa bạch
Báo tin hồn thiếp ẩn vào hoa
Tắm mát tiếng mưa cười tí tách
Hứng ánh trăng êm ái quê nhà
Dũng tướng:
Ta sẽ làm theo lời căn dặn
Rước hồn nàng về với non sông
Từ đây hàng đêm trong tĩnh lặng
Xin ngồi đối ẩm với hoa hồng
Coi như một chút tình kề cận
An ủi lòng ta bớt nặng nề
Trôi qua một khoảng đời lận đận
Xót xa chồng chất nghẹn cơn mê
Thái giám:
Kính thưa nương nương giờ đã tới
Kiệu ngọc sẵn chờ đón người đi
Văn võ bá quan đang quỳ đợi
Xin người sửa soạn lại xiêm y
Người sẽ ra đi trong lộng lẫy
Trong lòng sùng bái của nhân dân
Trong tiếng tung hô trời vang dậy
Chấn động thương tâm cả quỷ thần
Hoàng hậu:
Mang hết ra đây đồ trang sức
Áo lụa là gấm vóc kiêu sa
Hãy đốt lò trầm hương cháy rực
Ta tẩm hồn thơm ngát như hoa
Ta muốn mình đêm nay đẹp nhất
Trong lửa bùng chói sáng tiên nga
Để mọi người lưu trong ký ức
Hình ảnh người con gái Trần gia
Dũng tướng:
Kiều diễm dáng trâm anh thế phiệt
Xiêm y hào nhoáng ngự thân ngà
Rực rỡ nét mỹ miều gái Việt
Vẻ đẹp làm cá lặn chim sa
Trời đã sinh ra nhan sắc ấy
Lại nhẫn tâm hủy hoại đành sao
Có phải vì trời không mắt thấy
Nên kiếp hồng nhan mãi ba đào
Hoàng hậu:
Khắc Chung hỡi giờ thiêng đã điểm
Thiếp lên đường sang cõi bao la
Chàng ở lại vững vàng tay kiếm
Giúp Vương huynh bảo vệ sơn hà
Cái chết khiến ta hằng kinh hãi
Bỗng bây giờ nhẹ tợ mảy lông
Thức ngộ kiếp người ai cũng phải
Cát bụi lai hoàn thế là xong
Dũng tướng:
Hồn nàng chưa bay lên tiên giới
Tâm đã không còn nhiễm bụi trần
Mặc đời dâu bể nhiều biến đổi
Nàng thoát hẳn rồi khổ trầm luân
Ta về thờ phụng hồn Nữ Thánh
Cứu dân hai nước khỏi loạn ly
Kiếp nạn thà mình nàng riêng gánh
Lòng nhân vô hạn vượt biên thùy
Thái giám:
Nhạc hãy tấu lên cung bậc oán
Kiệu đã khởi hành rước người đi
Củi lửa sẵn sàng chờ hỏa táng
Đóa hồng trên đỉnh núi từ bi
Bỗng dưng trời lặng chìm cơn gió
Sợ bụi vướng cay thêm mắt trần
Tinh tú trên cao không sáng tỏ
Có phải lu mờ bởi giai nhân
Màn 8/8
Các Vai:
Dũng Tướng, Phó Tướng, Vương Gia,
Dũng Tướng, Dân Chúng,
Dũng tướng
Huyền Trân trước lúc chia đôi ngã
Vô lượng tình ta gởi cho nàng
Theo gót sen hồng lên giàn hỏa
Hồn ta làm thảm lót chân vàng
Thấm mát làn da trong biển lửa
Lệ ta hy vọng hóa cam lồ
Hão huyền mơ ước mà chi nữa
Trời ơi mình cũng biến điên rồ
Phó tướng:
Tướng quân xin hãy bình tâm lại
Để nương nương thanh thản ra đi
Ánh mắt thất thần nhìn tê tái
Sẽ níu chân người nặng tình si
Trăng khuyết hạ tuần mây lẫn khuất
Như chẳng nỡ nhìn xuống trần gian
Thảm cảnh thê lương sầu chất ngất
Hằng Nga chứng kiến cũng bàng hoàng
Vương gia:
Tất cả nhất tề cùng châm đuốc
Để cho vòng lửa cháy tròn đều
Lệnh ban truyền mà lòng đau buốt
Phải chi ngừng được cuộc hỏa thiêu
Tục lệ của một thời mông muội
Có lẽ rồi đây phải đổi thay
Để bao góa phụ còn trẻ tuổi
Hết chịu tang thương chết đọa đày
Dũng tướng:
Cột khói bốc cao như nhảy múa
Lớp củi khô dòn cháy thật nhanh
Hơi nóng hun phai vàng cỏ úa
Thân nàng rừng rực lửa cuộn quanh
Chao đảo quay cuồng nơi ta đứng
Tựa đất dưới chân sụp lỡ dời
Ngây dại mắt mở trừng chết sửng
Hồn bay phách lạc ở đâu trời
Vương gia:
Ô kìa sắc lửa sao mờ hẳn
Bàng bạc như sắp sửa lụi tàn
Tướng quân xin tạm dừng cay đắng
Nhìn xem giàn hỏa chiếu hào quang
Hoàng hậu vẫn uy nghiêm đứng đó
Như mặt trời hồng giữa đêm sâu
Ánh vàng đạo đức càng soi tỏ
Kết xá lợi tâm sáng rực màu
Dân chúng:
Quá nhiều điềm lạ đầy thánh thiện
Mây lành ngũ sắc nở vô biên
Giữa khuya bỗng có Cầu Vồng hiện
Như nối phàm trần với cõi thiêng
Bốn phương chư thần đều tề tựu
Rượu đào tiên nhạc đón hồn linh
Cái chết lưu danh vào vĩnh cữu
Xứng đáng cho người chịu hy sinh
Vương gia:
Đêm nay mắt thấy kỳ quan mới
Chợt hiểu thanh thiên cũng hữu tình
Ngôi cao Thánh Nữ dành sẵn đợi
Nên thử thách đời đủ điêu linh
Tất cả mọi người đồng quỳ đọc
Kinh nguyện cầu như tiếng tụng ca
Lửa đã đúc thành pho tượng ngọc
Tinh chất uyên nguyên trắng nõn nà
Dân chúng:
Con dân thành tâm xin Thánh Mẫu
Phép nhiệm mầu phổ độ chúng sinh
Mở đức tin cho lòng nương náu
Cứu vớt đời thoát cảnh vô minh
Người đã nêu gương cho hậu thế
Sử vàng hai nước sẽ ghi chung
Từ trong bão lữa cành nguyệt quế
Tỏa ngát hương thơm đến vô cùng
Dũng tướng :
Cái chết hào hùng và diễm tuyệt
Tăm tối lòng ta sáng tỏ dần
Tình dẫu còn đau niềm thương tiếc
Hồn thoáng nhẹ nhàng chút lâng lâng
Nàng là tiên nữ mang thiên mệnh
Đâu phải loài hoa chốn dương trần
Nên ngọn lửa hồng trời đã định
Cho người hoán chuyển kiếp phàm nhân
Vương gia:
Đêm hỏa táng tưởng chừng thảm khốc
Bỗng thành huyền diệu ấm hồng ân
Từ nơi cỏ úa hoa lá mọc
Đất tro tàn nở lại mùa xuân
Xưa chịu mất hai châu Ô Lý
Đâu hẳn vì mê đắm mỹ nhân
Vương huynh rước về viên ngọc quý
Để thành Thánh Nữ của tộc dân
Dũng tướng:
Đêm nay vĩnh viễn không quên được
Nước mắt lăn trên khóe môi cười
Buồn vui thành bại cài răng lược
Chải cõi lòng ta rối cả đời
Tên nàng sâu khắc hồn dân tộc
Vô tận thời gian chẳng phôi pha
Ngoài trang chính sử còn thương khóc
Trong lời truyền tụng của thi ca
HẾT
Tinh Hoa & Thảo Hiền
NganHa1
02-16-2020, 05:03 AM
Giỗ ông Năm
Đám giỗ của cha tôi năm nay có phần đặc biệt hơn nhờ cô em Út nhắc lời tôi đề nghị vào dịp Tết rồi, mỗi khi có lễ giỗ hay hội họp gia đình, nên có thêm phần kể cho nhau nghe về chuyện đời xưa liên quan đến ông bà cho các cháu nghe chung .
Cho nên sau khi tụ tập trước bàn thờ tổ tiên, chấp tay tưởng nhớ và lên tiếng cảm ơn ông bà, mọi người cùng ăn bữa cơm chay thanh đạm .
Sau đó, cô Út quy tụ đám nhỏ ngồi nghe người lớn nhắc lại những kỷ niệm với ông bà cho con cháu biết. Chúng tôi từng người thay phiên nhau kể về cha tôi và tôi mới nhận ra rằng có những điều mà tôi cũng không biết hết nên lấy làm thích thú.
Như sử gia của gia đình mà mỗi người do tuổi tác khác nhau mà biết được chuyện liên quan đến cha tôi ra sao.
Tôi nhắc lại lúc cha tôi còn ở quê, vào dịp tết người ta mang quà biếu cho" ông Lang" cha tôi đều từ chối, lúc đó tôi còn rất nhỏ, nhưng trong lòng vẫn còn một hình ảnh rất đẹp của tình người, một ông thầy thuốc và người di cư mới đến vùng quê mình sinh sống...
Sau đó, em tôi còn kể thêm là vì má tôi đứng tiệm thuốc Bắc, cha bắt mạch, kê toa, má hốt thuốc. Rồi vì thấy người ta nghèo nên má cũng không lấy tiền nên một thời gian cụt vốn. Nhưng nhờ ông nội giúp, nên cũng qua. Sau đó thì tất cả lại tản cư thêm lần nữa, trong đó có gia đình tôi...
Cô Lục và cô út cũng kể thêm về việc cô bắt chước cha tặng quà cho người kém may mắn những món quà bất ngờ và sau đó lén nhìn người mắt sáng niềm vui mà lấy làm hạnh phúc. Cho nên sang đây, cô út hay dẫn con giúp việc phát cơm cho những người bất hạnh, vô gia cư còn cô Lục noi gương cha má, lập ra hội từ nguyện giúp đỡ người già cùng học bổng cho học sinh nghèo.
Tôi nói cha tôi cũng hay hỏi tôi trong lớp có ai là con mồ côi, có cha tử trận để ông đệ đơn xin giúp đỡ, nếu không đủ điều kiện, ông lại bỏ tiền túi ra đưa tôi gởi cho như là an ủi phần nào.
Cuối cùng, mọi người thay phiên kể chuyện cha tôi bắt tối nào chúng tôi cũng đọc kinh chung. Kinh đạo Cao Đài hầu hết đều là thơ nên dễ thuộc. Chỉ có bài kinh Sám Hối dài mấy trăm câu, thì hàng tháng mới đọc một lần, thể song thất lục bát nên cũng dễ nhớ và in sâu vào đầu óc của chúng tôi.
Vì vậy mà mọi người hay nhắc lại lời ông nội, đã dùng những câu kinh Sám Hối để dặn con cháu:
Thấy trên đường miểng bát, miểng chai
Hoặc là đinh nhọn chông gai
Mau tay lượm lấy đoái hoài kẻ sau
Ấy làm phước khỏi hao khỏi tốn
Lại có đâu mòn vốn thâm tiền
Bắt cầu đắp sửa đường liền
Kẻ qua người lại bước yên gọn gàng ...
Vì hình ảnh đọc kinh êm đềm và ý nghĩa đó, mà tôi thường đọc kinh với con tôi mỗi tối, không nhiều chỉ có ba bài kinh ngắn và con tôi cũng thuộc cả hai thứ tiếng.
Lúc trước má tôi hay nghe đài của các đạo, má tôi rất thích nghe về những bài Huấn Ca về chữ hiếu.
" Có lòng thảo kính với cha mẹ sẽ được Thiên Chúa nhớ đến, vì của dâng cho cha không bị chìm vào quên lãng và của dâng cho mẹ sẽ đền bù tội lỗi ..." Má tôi rất cảm động vì bản thân bà là người rất có hiếu với bà ngoại nên cảm thấy an ủi trong lòng.
Tôi nói thêm để các cháu hiểu là con người ai cũng không tránh khỏi sai lầm, ngay đến cha tôi, trước khi mất cũng đã nói lời xin lỗi nếu ông có gì sai sót làm các con buồn. Cả bọn đều khóc và cũng xin cha tha thứ những lầm lỗi của riêng mình với cha.
Chị tôi nói cho các cháu biết là con cháu cũng nên thương cho cha mẹ, khi cha mẹ có nói điều gì làm các cháu không vui hay tức giận vì ai cũng đều là con người, không hoàn hảo. Nhưng tình thương dành cho con cháu thì không có điều kiện gì và chỉ mong con cháu sống hạnh phúc, vui tươi trong cuộc đời mà thôi .
Chị cả cũng nhắc lại lời căn dặn của ông bà là muốn các con cháu yêu thương, đùm bọc, giúp đỡ lẫn nhau và tiếp tục làm điều tốt ích lợi cho đời là ông mãn nguyện rồi.
Cuối cùng là chị dâu cũng chia xẻ về chị là điều mà chúng tôi tuy đã từng nghe má nói thương chị là con mồ côi, nhưng giờ đây biết chị mười bảy tuổi bỏ học vì mẹ chết bất ngờ, cha lại đi lính xa nhà nên chị phải đi làm nuôi ba đứa em. Tụi cháu gái đang ở tuổi chị, bản thân lo cho mình còn không xong, nghe vậy đều ngỡ ngàng.
Nhờ vậy mà cô em dâu được dịp nói với hai cô cháu nhỏ là phải lo học lấy một nghề nuôi thân, vì không biết được tương lai cha mẹ có còn ở bên cạnh suốt đời để lo cho mình hay không.
Buổi nói chuyện đến đây tạm ngưng cho các cháu đi chơi. Cô Út rất vui vì các con của cô đã được nghe một phần lịch sử của ông bà và do người lớn kể lại vào buổi giỗ nên cô đề nghị từ nay trở đi, hãy tiếp tục dành một buổi để cùng nhau tụ họp cả nhà như thế này, cho các cháu nghe và chia xẻ những gì các cháu muốn nói.
Tôi thấy thương và thầm phục cô em út khi sang đây chỉ mới sáu tuổi, mà giờ đây đã ở vai trò của cha má tôi lúc trước, thấy được tầm quan trọng của tình gia đình, của những buổi giỗ cúng là dịp sum họp, để chia xẻ kỷ niệm vui buồn của mọi người cho con cháu nghe chung. Nhờ vậy mà tôi cũng biết được thêm nhiều điều lý thú khác và biết được tại sao em tôi hay làm những chuyện bất ngờ mang niềm vui đến cho người khác. Thì ra cũng nhờ gương lành cùa cha mẹ, ông bà và do những lời kinh dạy, đã thấm nhập vào lòng con cháu tự lúc nào rồi như những hạt giống từ từ nở hoa kết trái.
Tôi thấy ngày giỗ thêm đầy đủ và ý nghĩa hơn cho mọi người. Tuy quy tụ được đám nhỏ ngồi nghe phải cần kiên nhẫn thuyết phục lúc đầu. Nhưng cuối cùng đám cháu đã nghe được những câu chuyện về ích lợi và ý nghĩa trong ngày giỗ của ông bà mà thế hệ đi trước phải cố gắng dùng tiếng Anh để kể nên cũng khá mỏi miệng và tụi nhỏ không rành tiếng Việt nghe cũng mỏi tai.
Kết thúc em Út nói lần tới các con cháu sẽ chia xẻ về chuyện học hành hay những vui buồn của chúng cho cả nhà đều biết với nhau. Các cháu đều đồng ý.
Có lẽ tập phim gia đình bác Năm bắt đầu từ ngày giỗ thứ 12 này của cha tôi...
NganHa1
02-17-2020, 06:07 AM
Ngày Valentine, đi nghe pháp thoại của thầy PT được học hỏi nhiều điều thú vị.
Đề tài cho bài pháp về thiền sư Thảo Đường đời vua Lý Thánh Tông ( 1069)
Vua Lý Thánh Tông mang quân đánh Chiêm Thành bắt được một số tù binh mang về.
Nhà sư Thảo Đường bị bắt chung với đám tù nhân và giao cho một vị quan làm tạp dịch trong phủ. Một buổi nọ, thiền sư thấy vị quan biên chép điều gì đó không đúng lắm, nên đã lén sửa lại. Vị quan ngạc nhiên hỏi ra mới biết thiền sư Thảo Đường liền tiến cử với vua và sau đó thiền sư Thảo Đường được vua phong làm quốc sư nhà Lý.
Chế độ nhà Lý đầy nhân văn và là một triều đại hưng thịnh nhất của quốc gia nhờ các vua thấm nhuần Phật pháp khởi đầu là Lý Công Uẩn với thiền sư Vạn Hạnh làm quốc sư rồi đến các vị vua kế tiếp. Ngay cả đến sử gia Lê văn Hưu của đời nhà Trần, còn phải công nhận rằng thời đại Nhà Lý là một thời đại thuần từ nhất trong lịch sử nước ta.
Nghe thầy giảng tới đây, tôi bỗng nhớ lại bài học thuộc lòng lúc nhỏ từ sách giáo khoa :
Lý Thánh Tông ông vua nhân đức
Lòng thương dân tiếng nức sử xanh ...
Thầy giảng tiếp rằng trong nước, vua cho xây Quốc Tử Giám là trường đại học đầu tiên trên thế giới , có một nền quân sự hoàn bị với các tướng tài như Lý Thường Kiệt từng đem quân đi " phạt Tống, bình Chiêm " , từng xác định biên cương quốc thổ với bài " Nam Quốc Sơn Hà Nam Đế Cư ". Sông núi nước Nam của vua Nam ngự trị ".
Nhưng tiếc thay, dòng Thảo Đường chỉ truyền được 2 đời Thảo Đường vào đời LÝ với vua LÝ Thánh Tông là tổ thứ nhì là hết. Số phận ngắn ngủi của dòng này chỉ vì gắn liền với chính trị nên phải theo số phận của nhà Lý với vị vua cuối cùng nhà Lý là Lý Huệ Tông, vì không có con trai nên truyền ngôi cho con gái là Lý Chiêu Hoàng, sau nhường ngôi cho chồng là Trần Cảnh là chấm dứt nhà Lý.
Nhà Lý mất ngôi, nhà Trần muốn xóa sổ toàn bộ nhà Lý nên cho cúng tế rồi làm sụp hầm chôn sống hết con cháu nhà Lý. Chỉ có một hoàng tử Lý Long Tường thoát sang Đại Hàn và cũng đã làm vang danh cho nước Việt lúc đó với triều đình Korea xưa, ngay cả sau này cũng có con cháu làm rất lớn trong chính phủ Đại Hàn và cũng đã từng về lại quê Việt thăm quê cha đất tổ.
Thầy giảng tiếp rằng xưa nay, chưa hề có thể chế chính trị nào mà không lợi dụng tôn giáo để thao túng. Lúc còn là bộ lạc thì ông tù trưởng nào cũng có ông thầy Mo bên cạnh, thời nay cũng không khác gì vì tâm lý con người ngàn đời vẫn thế. Cũng vì gắn liền với vua nhà LÝ nên dòng Thảo Đường bị xóa sổ là do chính trị nên ngày nay người tu hành nên ôn cố tri tân.
Trở lại triều đại vua LÝ Thánh Tông kéo quân đánh Chiêm Thành vì vua Chiêm hay đánh phá phía Nam của Đại Việt.
Lúc đó, Nguyên phi Ỷ Lan được giao cho trách nhiệm cai quản quốc gia và bà đã chịu bao sức ép, bị nội cung đòi hạ ngục trong khi bên ngoài thêm giặc Tống từ phương Bắc..
Thiền sư Huệ Sinh là thầy dạy bà với câu : vạn biến như lôi, nhất tâm thiền định.
Muôn việc như sấm nổ, chỉ cần để tâm thiền định là được. Nguyên phi Ỷ Lan đã theo đó mà điều hành quốc gia một cách tốt đẹp đến nổi vua Thánh Tông đánh Chiêm không thành công, quay thuyền về thấy cảnh khói tỏa bếp nhà buổi chiều, non nước thanh bình nên lấy làm thẹn với bà Ỷ Lan, liền quay thuyền đánh thắng Chiêm thành mới thôi và mang về nhà sư Thảo Đường trong số tù binh Chiêm.
Dòng thiền Thảo Đường chỉ truyền hai đời, vì không đi vào quần chúng và vì liên quan đến chính trị, nên khi nhà Lý mất thì thì dòng thiền TĐ cũng bị mai một do bị Trần kỳ thị nhà LÝ, dòng Thảo Đường lại không đi vào quần chúng do dòng văn học đầy tính chất nhã ngữ và uyên áo của chốn cung đình.
Trong khi đó ngữ lục của nhà thiền là văn học bình dân, nên quần chúng đón nhận dễ dàng. Điều này hơn hai ngàn năm trước, nơi rừng Sa La ngày xưa, Thế Tôn đã dạy Anan rằng sau khi Ngài niết bàn, hãy dùng văn học bình dân mà kiết tập kinh điển, cho nên ta thấy trùng ngôn lập ngữ trong các văn học Pali của Nguyên Thủy là vậy.
Thầy nói về Ba dòng thiền đã có mặt ở nước ta thời đó là :
Tỳ Ni Đa Lưu Chi ( từ Ấn Độ )
Vô Ngôn Thông ( Trung Hoa )
Thảo Đường ( đến VN từ Chiêm, nhưng gốc từ Trung Hoa )
Nhưng sử liệu về Thảo đường quá khiêm tốn. Chỉ biết là dòng Thảo đường từ ngài Tuyết Đậu Trùng Hiển, yếu chỉ là " đá nháng lửa chớp", hay là tánh Biết. Dòng này cũng từ chảy ra từ Tào Khê của Lục Tổ Huệ Năng với cùng yếu chỉ " trực chỉ nhân tâm, kiến tánh thành Phật ".
Thầy PT còn nói đạo Phật đã vào nước VN trước khi đến Trung Hoa, dẫn chứng từ Thiền Uyển Tập Anh, có kể việc Nguyên phi Ỷ Lan thiết tiệc trai và hỏi đạo Phật có mặt ở VN từ lúc nào, do ai mang vào, thì Quốc sư Thông Biện dẫn chứng qua câu chuyện vua Lương Võ Đế đời Đường, định truyền Phật pháp sang Nam Bang, thì được trả lời rằng Phật giáo ở Giao Châu đã lớn mạnh hơn Trung Hoa ( trong Thiền Uyển Tập Anh ). Và đây cũng là một đề tài để nhà nghiên cứu làm sáng tỏ hơn là trong bài pháp thoại ngắn ngủi, mà kẻ nghe chép đây, lại không phải đạo Phật mà chỉ là thích nghe giảng pháp mà ghi lại, nên có thể không đầy đủ).
Thầy giảng vì lịch sử sang trang nên không có gì truyền lại, bị đứt mạch cả dòng thiền Thảo Đường vì không thiết lập được cơ chế già lam vững vàng, thiếu sự truyền thừa,và không đi vào đại chúng do tính cách văn học hàn lâm vì gắn liền với triều đình nhà Lý của dòng thiền này.
Cũng như khi Anan hỏi Phật bao giờ thì chánh pháp tắt ? Thế Tôn đã trả lời rằng: khi giới luật không còn, nhưng nếu như vẫn còn những ngôi già lam ( tự viện, chùa ) có khóa tu tập hẵn hòi, sáng kinh chiều kệ, tối thiền tập và nhất là dựa vào tăng đoàn, làm cho niềm tin phật tử lớn mạnh, nhờ lực của đại chúng yểm trợ, vì phước lành của đại chúng rất lớn, thì chánh pháp vẫn còn tiếp tục...
( còn tiếp )
NganHa1
02-18-2020, 12:05 PM
( tiếp theo )
Thầy giảng tiếp về các dòng thiền:
Trở lại các dòng thiền của nước ta vào lúc đó, thiền sư Tỳ Ni Đa Lưu Chi là người Ấn Độ nên có ảnh hưởng văn hoá Mật Tông nên các thiền sư nước ta thời đó đều biêt về pháp thuật.
Dòng Vô Ngôn Thông do thiền sư Vô Ngôn Thông từ Quảng Châu sang nước ta. Dòng thiền này cũng từ Lục tổ Huệ Năng mà thành. Lục Tổ không muốn truyền y bát cho những tổ sau vì thấy sự tranh đoạt y bát không hay nhưng không phải vì thế mà dòng thiền đốn ngộ của Lục Tổ chấm dứt.
Trái lại, nó còn chia thành năm tông, bảy phái khác nhau do các vị thiền sư tùy tính chất khác nhau mà thành. Nhưng tất cả cũng quy về một điểm chung nên thầy PT nói dòng máu Tào Khê (là quê hương của Lục Tổ ) vẫn còn đỏ thắm. Cho nên dù là Vô Ngôn Thông, đến Lâm Tế, Trúc Lâm Yên Tử và gần đây là Trúc Lâm của thầy Thanh Từ và Tánh Không cũng đều bắt nguồn từ đó.
Ta học gì từ ngài Thảo Đường và dòng thiền này ?
Bài học cho ta ứng dụng và tu thân, theo gương của TĐ, có điều chúng ta đến đây không là tù binh, mà nhờ tấm lòng nhân ái của bao người Mỹ, vốn có nền móng là đức tin Thiên Chúa, họ đã theo giáo huấn của đạo với đức bác ái, họ đã mở rộng cửa đón tiếp chúng ta đến nơi này chung sống với họ. Ta đang đứng trên vai của bao người đi trước, đã đổ xương máu ra để có những luật lệ bình đẳng, nhân bản mà chúng ta đang thừa hưởng. Cho nên chúng ta phải có lòng tri ân và làm giàu có, đẹp đẽ hơn cho nơi ta sinh sống, nơi vùng đất mới này. Đó cũng là gia tài mà chúng ta trao lại cho con cháu về sau vì rồi đây con cháu ta sẽ đi vào dòng chính trong nồi súp melting pot khổng lồ này.
Bao nhiêu người đến đây đã và đang thừa hưởng văn hóa Ki Tô, đã nhờ các cha, các mục sư, các giáo xứ, giáo dân ... xin chính quyền hoặc bảo lãnh cho chúng ta từ những ngày bơ vơ nơi này.
Cho nên nơi đây, niềm tin tôn giáo của người bản xứ rất mạnh và vững vàng. Ngày cả đến Tổng Thống Mỹ khi nhậm chức cũng đặt tay trên thánh kinh để tuyên thệ.
Cho nên ta phải sống cho hài hòa, cống hiến văn hóa Việt và muốn vậy chúng ta cần học cách sống của người ta, những cái hay đẹp của văn hóa Mỹ rồi mới có thể truyền cái hay của văn hóa ta cho họ.
Thầy PT còn giảng thêm: phải học văn hóa của người MỸ trước mới mong chinh phục được người bản xứ, nhất là những người Âu Mỹ mà văn hóa của họ rất cao đẹp.
Ta phải biết mình, biết người và cật lực học hỏi người về mọi phương diện.
Phải nổ lực và miệt mài, học hỏi, đóng góp cho xứ này để trả ơn tấm lòng bác ái của họ. Ta thử nghĩ lại, nếu ta là họ, có chắc gì ta đã làm được như họ đã làm cho ta những ngày đầu bơ vơ trên xứ này ?
Cho nên ta phải học hỏi văn hóa người đồng thời phải thấm nhuần giáo lý, nội điển và nội điển là sự hiểu biết về giáo pháp của Phật mới mong đem những gì hay của đạo Phật mà đóng góp thêm cho quê hương mới này thêm tốt đẹp hơn nữa. Vì đó là nơi mà con cháu chúng ta sẽ tiếp tục sống và từ từ sẽ trở nên một dòng chảy của văn hóa Mỹ.
Ta là những người tiền phong, đang ở đất nước mới với cơ hội mới như người xưa đã đến Đại Việt dưới thời LÝ Thánh Tông nhưng thiền sư Thảo Đường đã tới nước ta như một tù binh, nhờ năng lực bản thân mà được vua LÝ thánh tông trọng dụng làm tới quốc sư. Bao nhiêu đó cho thấy vua ta rất anh minh, không vì là tù binh mang về từ Chiêm quốc mà nghi kỵ. Còn thiền sư cũng không màng biên giới của vua nào, chỉ đem những gì hay ích lợi giúp đời mà thôi.
Thầy nhắc lại người MỸ đã có đức tin tôn giáo và nền tảng vững chắc là niềm tin Ki Tô.
Cho nên họ không cần tôn giáo mới để thay thế, mà họ với đức tin này, đã xây dựng một đất nước giàu mạnh, đức tin vững vàng. Chúng ta đến nơi này, có thể dùng Phật pháp để giúp họ thực tập giảm căng thẳng do đời sống và công việc gây ra. Giúp họ với phương pháp của Phật dạy thực tập chánh niệm để họ được an lạc, giảm bớt khoảng cách giữa cha mẹ, con cái...
Nhưng để giúp người ta phải biết ứng dụng lời Phật dạy trước cho chúng ta là bỏ được lo âu, phiền muộn và nhất là phải thiết lập được những nơi chốn tu học lâu dài và rút ra những bài học của lịch sử mà đứng vững trên đôi chân với nền tảng là Phật pháp làm gốc rễ, với tăng đoàn, với đại chúng thì mới mong chánh pháp lâu dài.
Thầy thí dụ rằng vào thế kỷ thế kỷ thứ 5, ngài Cưu Ma La Thập từ Ấn Độ sang Trung Hoa, đã thuộc lòng cả ngàn bài kệ, và kinh văn đầu tiên là kệ tụng, như kinh Hoa Nghiêm, khoảng 80 ngàn bài. Ngài học thuộc lòng và đã dịch sang tiếng Trung Hoa từ trong ruột và đã dịch thoát ý nên văn chương bay bổng, đầy nhạc điệu rất tuyệt vời. Rồi đến ngài Trúc Pháp Lan cũng từ Ấn Độ dịch kinh 42 chương,( Tứ Thập Nhị Chương Kinh ) là những kinh đầu tiên bằng chữ Hán, mà cho đến ngày nay, bất cứ người xuất gia nào cũng phải học.
Cho nên những kinh như Duy Ma Cật, Niết Bàn, Hoa Nghiêm là của Phật giáo phát triển ( Đại Thừa ) đầy nhã ngữ, uyên áo, thâm sâu và rất tuyêt vời. Vì thì ca là đỉnh núi giữa bình nguyên ngôn ngữ.
Khi so sánh giữa hai loại thiền vipassana của Nguyên Thủy, và thiền đốn ngộ (của Phát Triển), hay tất cả các loại thiền chảy ra từ những dòng thiền phát xuất từ Phật giáo, từ ngài Ca Diếp, đến Huệ Khả với pháp an tâm, đến ngũ tổ Huệ Năng rồi đến ngài Thanh Từ của VN cũng đều chung một sự Thể ngộ Tâm, hay là cái tánh Biết mà thôi. Biết, Nghe, Thấy.
Cho nên phối hợp với các dòng thiền chỉ là năng lực tâm bất động, hay cái Nhận Biết.
Như Vipassana là thực tập nhận biết từng bước chân, từng động thái, cho tâm không chạy đi, đến thực tập thiền chánh niêm mindfulness là cách lôi tâm lang thang về an trú nơi hiện tại. Vì khi tập trên hơi thở vào ra ta sẽ thấy từng cái buồn vui, ý niệm ngược xuôi và ta chỉ là người quan sát với cái Biết mà thôi.
Cho nên Vipassana đến đốn ngộ chỉ là một, như ngài A Chan Chah, một vi sư nổi tiếng Thái Lan, trong quyển Suối Nguồn Tâm Linh có nói, không có việc xả thiền, mà chỉ có thay đổi động tác thiền mà thôi.
Tóm lại, chúng ta đến nơi này, là người xuất gia hay cư sĩ, đều nên học hỏi không ngừng những cái hay đẹp của văn hóa người và miệt mài học tập chánh pháp, để có thể đền ơn Tam Bảo và đóng góp hầu trả ơn phần nào tấm lòng của người dân bản xứ đối với chúng ta quá là tốt lành để chúng ta có được hôm nay.
Riêng những ngươi tu sĩ, hãy nhớ gương của ngài Lai Quả, đã nói: sống là với già lam, với tăng đoàn, chết cũng làm ma ở tu viện và có đốt ra tro cũng xin được rải về tu viện. Có quyết tâm như thế, tâm Bồ Đề mới kiên cố và mới miệt mài chuyện tu học, để có nội điển thâm sâu hầu giúp ích cho đời.
( Ghi chú trong notes của mình còn một đoạn, nhưng tạm dừng nơi đây )
( Note riêng về con số dòng thiền TĐ truyền 2 đời nhà LÝ, có bạn nói có thêm những đời khác chứ không phài 2 đời )
H cũng nghĩ còn thêm mấy đời sau. Vì Thánh Tông, Nhân Tông, .. Huệ Tông. nên phải còn đến hết nhà Lý là cũng 5,6 đời nữa và có xem lại wiki. .
H nghĩ chắc Thầy PT quên hoặc muốn nhấn mạnh rằng sau một triều đại suy tàn thì chế độ mới sẽ dẹp hết tàn tích cũ và không trọng dụng nữa nên hiện nay bên VN, đừng để vào vết xe đổ. Vì chế độ nào rồi cũng sẽ qua, như luật vô thường. Nên phải lo đứng vững trên đôi chân, nội điển hùng hậu, tu tập cho tới nơi thì không sợ chế độ nào cả và thầy chỉ ra cách để các tự viện bên MỸ sống còn (sau khi thế hệ già chết hết ) và chùa chiền không bị bán làm nhà hàng như bên Hawaii.
Đây là bài pháp hay nhất của thầy PT, nhắn gởi đầy đủ cho mọi người trong và ngoài nước.
Thầy PT là người có cái nhìn rất chiến lược nên H phải viết lại để đăng trên Đặc Trưng sau khi nghe xong về chép lại cho gọn gàng, không muốn viết riêng theo ý vì không dám. Còn như nghe mà viết lại cũng giống như ăn lại những gì người ta nhả ra, thì quả là mình đã cất giữ những " nhả ngọc phun châu" của thầy vì đó là kinh nghiệm hành đạo suốt mấy mươi năm của thầy mà có.
Còn như LT biểu H tự coi sách mà viết, thi H thấy không cần thiết lắm, vì lấy ý từ sách chỉ là nghiên cứu, còn nghe từ kinh nghiệm mấy mươi năm hành đạo của thầy PT trên đất MỸ mới là điều quan trọng nhất và ích lợi cho người đọc.
Vì giờ đây thông tin đầy trên mạng, ai muốn coi và check lại thì vào. Còn những gì thầy giảng, chỉ có nghe và truyền đi thì mới là đặc biệt vì người độc giả ngoài Phật tử ra, cũng muốn biết ông thầy chùa giảng gì hay lạ và khôn ngoan vì không mấy người chịu đi nghe đạo khác giảng đâu, cả phật tử còn kỳ thị thầy tu với nhau nói gì là người đạo khác. Ngay cả đến LT ông D A qua đời mà còn không đến nhà thờ đưa lần cuối, thì làm sao nghe được ông cha giảng gì, mà chỉ coi thánh kinh để nghiên cứu như một học giả mà thôi.
Thời này cái gì cũng có trên mạng. Nhưng phân tích của thầy PT chưa thấy ai làm.
Còn những con số ai cũng có thể check lại được dễ dàng. Cái quan trọng là "the message ", vì khi nghe thầy nói TĐ có hai đời thì hết, trong khi thầy có nói về các vị vua sau đó có nghĩa là bốn năm đời nữa gì đó, thì H cũng tự hỏi và có check lại, nhưng không muốn sửa. đó là lý do H muốn thầy đọc, để thấy cái chỗ là còn nhiều triều đại sau đó chứ không phải là chỉ có hai đời hầu sau này để ý hoặc biết đâu thầy giải thích theo ý riêng nào đó của Thầy. Biết đâu Thầy có nghiên cứu nào đó khác với wiki, vì chưa chắc wiki đã hoàn toàn đúng 100%.
Thật ra con số 2 đời hay 5 đời không quan trọng, ý chánh là không nên dựa vào chính trị và phải đi vào quân chúng và đạo pháp phải làm sao cho thích hợp với môi trường mới, chứ dân Mỹ đâu cần tụng đám, vì đã có các Linh mục đi xức dầu, làm lễ rồi.
Cho nên thầy mới lấy thí dụ về Phật dặn Anan, để "như thị ngã văn ở mỗi đầu bài kinh" là tại sao. Và phải học tiếng người cho giỏi để dịch như Cưu Ma La Thập cho hàng trí thức đọc, nhưng vẫn phải cần dòng văn học bình dân cho đại chúng dễ hiểu và nên cảm ơn những người cư sĩ can đảm có những quyển sách cho đại chúng. Còn sách của học giả như LT sẽ dành cho giới trí thức đọc và cấp đại học nghiên cứu.
H vẫn luôn nhớ hai kẻ thân tín nhất của Phật sau khi ngài niết bàn đều bị kết tội. Sa Nặc bị mặc tẫn, coi như đã chết khi còn sống vì ỷ lại, làm phách. Còn Anan lo hầu Phật nên không có thời giờ tu, ai cũng chứng thánh quả mà Anan thì không, nên không được cho tham dự kiết tập kinh điển, còn bị luận tội làm biếng, đã để Phật khát nước vv. Cho nên Ana thời đại cũng phải lấy đó làm bài học...
H không cần thầy coi cho mất giờ nữa, nó chỉ là muốn cho thầy nhận ra con số 2 mà TL bắt đó, xem thầy có sửa lại gì không, Có lẽ thầy quên và thầy chỉ mong người nghe nhìn trăng chứ không đếm ngón tay như các nhà nghiên cứu, học giả miệt mài với núi rừng sách vở ...
Cho ổng coi sợ ổng ghét đứa chép này vì không chịu sửa năm ngón tay dùm ổng sau khi đã thấy ba bốn mặt trăng rồi...
NganHa1
02-28-2020, 02:20 AM
Trời cuối đông năm nay thời tiết bỗng nóng bức khác thường nên m cảm thấy cần chuẩn bị tinh thần cho mùa hè sắp tới.
Nhớ năm rồi, vào những ngày này, trời hay mưa và rất lạnh. Cái lạnh kéo dài sang gần cuối tháng ba, m còn nhớ đội mưa đi mua những cây phong Nhật và ngẩn ngơ ngắm những chiếc lá phong non vừa hé rực rỡ một góc trời.
Bây giờ, cây maple đang trổ lá non sau một mùa đông trơ cành làm m thấy lòng bồi hồi khó tả.
Giữa những xao động của đời sống, những lo âu chung quanh và ngay cả với bản thân cũng vừa qua những ngày tháng đầy lo âu rồi bị cảm mạo mấy tuần liền không dám ra sân. Cho nên sáng nay, đi dạo vườn nhìn thấy những chiếc lá crimson queen maple mới nguyên khơi mào cho mùa xuân đầu tiên của thập niên 2020 này, lòng m bỗng xúc động thật nhiều.
Cảm giác được cây cối an ủi, đất trời xoa dịu làm m lặng yên để cho những ưu tư về dịch bệnh, về mọi thứ lắng xuống ...
NganHa1
03-01-2020, 02:38 AM
Feb 29, 2020
Ngày hôm nay là ngày 29 tháng Hai vì là năm nhuần, nên m muốn làm một cái gì đặc biệt để kỷ niệm. Có lẽ là một ngày cần để cho tâm hồn được yên tịnh và m muốn nhớ những hình ảnh đẹp và êm đềm ...
Trời ngày cuối tháng Hai, có những cụm mây trắng đầy nền trời trong xanh, lòng nao nao cần đến một nơi nào gần nhà. Cuối cùng vì một thôi thúc nào đó, m cũng đến tiệm cây cối mà hai tháng rồi m vẫn chưa ghé qua và muốn biết giờ này hoa gì đang khoe sắc.
Mùa xuân đã đến sớm thật rồi. Hoa nở khắp nơi với người ra vào tấp nập. M đoán với tình hình dịch bệnh thì chỉ còn hai chỗ còn người đi đến là siêu thị và vườn cây mà thôi.
M gặp cô Ấn là nhân viên của tiệm, mới nhớ là m không đi tiệm này từ đầu Noel 19 đến giờ. M khen cô đẹp và nhìn trẻ ra rất nhiều. Cô nói có lẽ vì dùng chiếc nón lá mình tặng nên mùa hè che nắng, mùa đông che mưa và sáng sớm che sương gió khi làm vườn. Chiếc nón lá VN thật tuyệt vời vì nó rộng đủ và thoải mái làm đầu không bị thắt, tóc không bị nhẹp hư như những chiếc nón làm vườn bên Mỹ.
M đi một vòng, mua một vĩ poppy và một vĩ vạn thọ đại đóa để thêm vào cho các bụi snap dragon, stock và gazania ở nhà. Rồi bỗng dưng một bà Mỹ tặng cho m cái coupon nói họ bớt 20% cho mọi thứ. M nói bà giữ lại để xài, nhưng bà nói có lẽ bà không mua gì và sắp về.
Thấy bà Mỹ trắng tốt quá chứ đâu phải thấy mình là Á đông rồi tưởng là Tàu rồi sợ lây... cái gì đâu nên m cũng cảm động.
M thấy có coupon nên đến hàng kéo để mua đồ cắt tỉa cây cối vì mấy cái kéo cũ cần thay đồ mới. M lựa mãi cũng được hai kéo hiệu Corona cán dài để tỉa cây cherry bush cao quá đầu làm bonsai và một cái kéo cầm tay dùng cắt mấy cành nhỏ hơn.
Vậy là quá tuyệt vời cho ngày 29 tháng hai này rồi. Hai cái kéo này có lẽ xài cũng hơn mười năm nữa. Khi ra tính tiền, m để ý xem ai có thấy hiệu của kéo Corona này trùng tên dịch bệnh mà nói gì không. Nhưng ai cũng chỉ mĩm cười nói kéo này tốt nhất và họ đều dùng nó cắt cây...
M đưa cái coupon của bà MỸ cho và được bớt gần hai mươi đô la.
Khi về, nhìn hai cái kéo m thấy nhiều kỷ niệm vui cho ngày 29 tháng Hai này và có lẽ hàng ngày trong suốt mười năm sắp tới, m sẽ đều thấy tình người rất dễ thương mỗi khi xài hai cái kéo đó... Ngày 29 tháng Hai đáng nhớ của mình chỉ có bao nhiêu đó...
NganHa1
03-05-2020, 02:24 AM
Hoàng Hạc Lâu ở Vũ Hán không biết bây giờ ra sao ?
Hôm nay chợt nghe có người đọc bài thơ Hoàng Hạc Lâu do Vũ Hoàng Chương dịch, xin ghi lại
cho một ngày thứ Năm, mong mùa cảm cúm sẽ qua ...
Hoàng Hạc Lâu - Vũ Hoàng Chương
Xưa hạc vàng bay vút bóng người
Đây lầu hoàng hạc chút thơm rơi
Vàng tung cánh hạc đi đi mãi
Trắng một màu mây vạn vạn đời
Cây bến Hán Dương còn nắng chiếu
Cỏ bờ Anh Vũ chằng ai chơi
Gần xa chiều xuống nào quê quán
Đừng giục cơn sầu nữa sóng ơi
Ngày vui và an lành bạn nhé
NganHa1
03-06-2020, 03:43 AM
Hôm nay nhận quảng cáo của tiệm bán cây cảnh, mình thấy thú vị vì họ đã sáng tạo ra chữ mới cho hợp tình thế hiện tại " Staycation thay vì vacation".
Ngay cả ông Phó tông cũng không còn bắt tay, mà chỉ "cụng cùi chỏ" elbow bump thay thế.
Người Á đông thường chào bằng cái đầu, gật đầu cho người ngang hàng và cúi đầu với người trên hay trịnh trọng hơn nữa kiểu Japanese còn gập cả người xuống.
Còn cụng chỏ để dành cho tụi teen coi hợp hơn. Có lẽ vì người ta đã quen sự bắt tay bày tỏ tình thân hữu nên phải có sự " cọ, quẹt, hay cà, kéo" ( xin mượn tựa bài của a. 5 ) mà phải "cụng cùi" chăng.
Lịch sử của cái bắt tay nếu mình nhớ không lầm hình như là hồi nẫm người ta muốn chứng tỏ không có giấu vũ khí qua cái bắt tay. Còn cái chỏ là phần xương cứng nhất của cơ thể nên cùi chỏ là một vũ khí tự vệ, cho nên thấy giơ chỏ ra giống như giương càng, hơi ớn hoặc của đám con gái mình ngày xưa hay đưa cùi chỏ nói " cùi nè " tỏ sự không đồng ý hay phản đối chuyện gì với bạn ngang hàng......
Biết đâu sau trận dịch cúm này người ta sẽ tự thay đổi nhiều thứ và sẽ thay đổi cung cách hành xử có phần giống phim cổ trang của Á đông, biết đâu sẽ nhẹ nhàng, thơ mộng mà lại thâm thúy hơn...
Không biết có ai nói "cùi nè" với ý tưởng này không...
Ngày vui bạn nhé
NganHa1
03-08-2020, 03:11 AM
Sáng nay trời bỗng lạnh trở lại và bầu trời đầy những cụm mây xám đúng như tin thời tiết cho biết trời sẽ mưa mỗi ngày từ nay đến hết tuần tới...
Những buổi sáng u ám như thế này thì không gì tuyệt vời hơn là có một nồi cơm nóng.
Chỉ cần mùi hương thơm của loại gạo đặc biệt tỏa ra là cũng tạo cho tôi một cảm giác êm đềm khó tả, có lẽ trong bầu không khí thật yên tĩnh của buổi sáng cuối tuần, khi mọi người vẫn còn yên giấc và xe cộ cũng như những chiếc máy bay không làm rộn bầu không khí, thì mùi thơm của một nồi cơm cho người ta một cảm giác ấm cúng làm sao.
Cũng như mùi hương hoa bưởi, mùi thơm của nồi cơm trắng làm tôi nhớ đến má tôi thật nhiều. Nhờ má khám phá ra loại gạo này, mà tôi cũng không còn phải ăn gạo dở dang bị giạt bỏ của cô em dâu nữa vì cô rất kén chọn thức ăn và gạo là một trong những thứ má tôi không sáng chế được nên mới có sự thử nhiều loại gạo đến như thế.
May thay, trước khi má mất, bà cũng tìm ra được một loại gạo thơm ngon đặc biệt, không bán ở các chợ thường mà lại bán ở cạnh một nhà sách. Tôi không hỏi sao má biết, nhưng có lẽ cũng do bạn bè chỉ chỗ mà thôi. Nhờ vậy mà sau khi ăn hết phần gạo em dâu giạt bỏ, tôi cũng đến tiệm má chỉ chỗ và mua gạo thơm ngon, chỉ cần ăn không với nước tương cũng tuyệt lắm rồi. Giờ đây cô em dâu đã ngưng cuộc truy tìm gạo thơm ngon và tôi có thể thưởng thức nồi cơm gạo mới thoảng hương trong buổi sớm tinh sương, đợi chờ những cơn mưa ngang qua sân nhà...
NganHa1
03-12-2020, 04:32 AM
Sau khi cha tôi mất, má tôi không còn nhuộm tóc nữa nên chỉ một thời gian ngắn là tóc bà đã bạc như bông. Khi về VN, tôi nhận thấy tóc của những bạn già của má ít bạc như người VN bên MỸ này. Có lẽ vì người dân quê người ta chỉ dùng nước mưa để gội đầu và xài xà bông ít chất hóa học hơn chăng.
DÙ sao thì viễn ảnh một ngày nào đó, tóc tôi trở thành bạc phơ cũng sẽ xảy ra và còn xảy ra rất gần nữa là khác. Nếu không chịu khó nhuộm đúng thời hạn thì chân tóc trước trán sẽ hiện ra một vầng hào quang trắng xóa rất hoàn hảo. Nhất là ngay đỉnh đầu là nơi ít tóc che nhất, sẽ thường hiện ra một vùng tóc bạc như bông khiến cho người khác thường thấy trước khi chủ nhân phát giác nữa.
Con người ta đều có một óc thẩm mỹ giống nhau nên ai cũng sợ tóc bạc như sợ bị... già. Có một dạo, cô xướng ngôn viên truyền hình Mỹ quét một đường sơn bạc lên mái tóc trước trán, rồi sau đó cô đổi kiểu lại, nên trông đẹp hơn nhiều khiên tôi cũng thở phào nhẹ nhõm không hiểu vì sao !!!
Tôi thích màu tóc nâu đỏ của Tax trông trẻ trung và sống động. Trong PR này ít ai xuất hiện thành người thật trước màn ảnh, nên lần nào cô post bài, tôi cũng thích xem vì thời buổi này, còn được nhiều bạn gái quây quần vui tươi không phải dễ và có được những hình ảnh đẹp của cuộc sống để chia xẻ với mọi người cũng giống như một tác phẩm của các bạn viết ra hay một món ăn, một bài hát, sưu tầm, hướng dẫn và ngay cả một vài ý tưởng đùa vui của những ace có máu khôi hài, cũng là một điều cần thiết và đáng quý với tôi...vì tôi cần nụ cười, dù chỉ một mình đó bạn ...
Đôi khi phố cũng có những trận giông gió, nhà nhà đóng cửa im thin thít rồi từ từ cũng qua vì cuộc sống mà, chén trong sống còn khua huống chi là con người đâu phải là gỗ đá vô tri nên những lúc gió bay lá rụng là thường tình...
Trở lại vụ tóc bạc, tôi thường tự nhuộm tóc ở nhà và khi nào tóc bạc chưa kịp nhuộm thì hay chải tóc lên che đỉnh đầu cho khỏi thấy đỉnh Phú sĩ. Nhưng hôm kia vì trời lạnh và không định đi tập thể dục, rồi lại đổi ý đi tập cho khỏe, tăng hệ miễn nhiễm, nên không kịp nhuộm làm bạn phát giác ra mớ tóc bạc sau đầu mà tôi cầu mong bạn không thèm nhìn thấy hoặc thấy cũng phớt tỉnh ăng lê...
Tôi về xem tình hình phía sau đầu tóc ra sao thì thấy giống hệt như bà già làm tôi phải nhuộm ngay để làm đẹp mắt bạn bè và lòng tôi cũng bớt áy náy. Tôi nghĩ đến bà hoàng gì đó của Pháp bị nhốt mà tóc trở nên bạc phơ, chắc chắn không phải một đêm mà có lẽ một tuần tóc mới ra dài và vì không còn nữ tỳ nhuộm cho nên mới để cho đời thấy được mái tóc trắng xóa như vậy đó thôi... chứ không phải là mỹ nhân mà còn không muốn cho người thấy mình tóc bạc và lo nhuộm trước rồi huống chi là bà hoàng đài các cao sang...
Hôm nay stock chao đảo dữ quá sau khi có lệnh ngưng tuyến đường Âu vì đại dịch "hào quang". Cầu mong sao cho mọi thứ rồi sẽ qua đi, người ta sẽ được tự do như xưa. Biết đâu nhờ dịp này, người ta sẽ tập một thói quen, một cách sống mới có một vài thay đổi tốt đẹp nào đó trong tương lai chăng.
Còn tôi, chắc sẽ ra tiệm mua vài hộp thuốc nhuộm tóc để dành và từ nay sẽ nhuộm đỉnh đầu trước và cho nhiều thuốc hơn là chỉ lo vòng hào quang phía quanh trán.
Tôi vẫn áy náy vì đã làm bạn chấn động khi thấy phần tóc bạc của tôi làm bạn sợ cho chính bạn. Giờ đây tôi mới hiểu tại sao bạn hay kẹp tóc cao để che đỉnh đầu...
VẬy đi nghe các bạn. Chúc các bạn luôn an lành vượt qua tất cả
( HX ơi, mình cũng bị như H, viết xong submit thì mất nên giờ duplicate trước cho chắc ăn . Cảm ơn HX đã viết rất cảm động. Tuy không đọc bài HX viết rồi tan vào hư không, nhưng mình vẫn cảm nhận được mà, như vẫn thường như thế từ lâu đến giờ...)
NganHa1
03-14-2020, 03:17 AM
Nếu cha má còn ...
Nếu má còn thì bà sẽ nói gì bây giờ ?
Má tôi người nhà quê, không được đi học nhưng lại biết đọc, biết viết nhờ học ở nhà và từ các tuồng cải lương xưa luôn đậm màu tam giáo Phật, Lão, Nho nên quen dùng những chữ Nho khi cần thiết.
Thí dụ như sau một thời gian thấy tôi không lên tiếng ngăn cản chuyện này chuyện kia vì thấy mỏi mệt và khó lòng khi chị em hay a dua, chỉ có mình tôi là phản đối nên bị cho là bất hiếu, không chịu làm cho má vui. Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi tịnh khẩu để rồi vài tuần sau, tôi ngạc nhiên khi má tôi e dè nói trỏng " Có gì hay nói nghe coi ...".
Cũng nhờ tôi social distancing, chữ mới bây giờ với dịch Corona có nghĩa là giữ khoảng cách, nên tôi bớt sang má và nếu có thì hay tránh đi chỗ khác chơi để khỏi nghe bàn tán chuyện trong nhà, rồi chịu không nổi mà xía vào. Có lẽ má tôi thấy chỉ nghe đốc vào một chiều khiến bà hoảng hốt vì không có lực nào ghì xuống, cản lại để cân bằng của thúng bên kia nên bà gánh vác giang san gia đình cảm thấy mất thăng bằng, không biết tính sao với những vấn đề trong nhà bèn phải hạ tự ái cầu trung thần chăng...
Tôi mở cờ trong bụng và thầm khen má tôi là người khôn ngoan, nể phục bà già nhà quê không từng học ở trường ngày nào mà cũng biết trong nhà phải cần có đối lập để góp ý giúp bà điều hành đại gia đình với đám con cháu, dâu rễ bằng cấp chuyên môn là bác sĩ, luật sư, kỹ sư vv...học cao hiểu rộng hơn bà quá sức ...
Tôi để ý thấy má nói loáng thoáng nói trỏng " trung ngôn nghịch nhĩ ". Lúc đầu tôi không hiểu là má nói với ai, nhưng sau tôi hiểu ra là bà tự nói với bà khi nhớ lại các tuồng xưa, trung thần hay bị xử oan ức, đôi khi còn mất mạng và kẻ nịnh lúc nào cũng được vua cưng chiều vì luôn nói lời hợp ý quả nhân. VÌ người xưa ít khi nào khen con cháu ra mặt và nhất là rất khó để tự nhận sai lầm điều gì đó, nên cả đời tôi sống với cha má, chỉ có đôi lần là nghe những lời khen xa xôi nhưng lại vô cùng quý giá mỗi khi nghĩ lại rất hãnh diện và hạnh phúc. Những lời đó làm tôi nhớ mãi và lây làm thú vị như được thêm phần gia bảo vì cha má tôi mất đi không có tài sản gì mà chỉ để lại gia tài là anh chị em tôi mà thôi.
Sẽ viết tiếp...
Chúc các bạn ngày vui và an lành nhé
NganHa1
03-14-2020, 06:06 AM
Má tôi nói gì ?
Tôi nhớ sau 911 rồi đến tháng 3 năm sau đó, TT Bush khời sự Bão Sa Mạc khiến má tôi khuyên con cháu hãy lo tiết kiệm, vì nước Mỹ sẽ không được yên ổn như xưa nữa.
Khi đó, các chuyến bay cũng ế khách và những chỗ đi chơi hạ giá rất thấp, cô em có tánh gan lỳ, muốn đi xem sao thì má nói không nên đem mạng ra đùa với khủng bố trà trộn và má không muốn tre già khóc măng, nhờ vậy mà em tôi mới thôi dọa cả nhà.
Giờ đây nghe du thuyền quảng cáo cho tiền xài hàng ngày thoải mái, em text cho cả nhà nói là muốn đi xem cảm giác mạnh ra sao. Các cháu nhỏ nghe vậy tưởng thật, vui cười tán thưởng và coi nhẹ lời khuyên của cha mẹ về dịch Corona, cứ tưởng như không bao giờ có thể bị bệnh vậy. Tôi lại phải làm giống cha tôi ngày trước, text lại cho cả nhà và nói không nên đùa như vậy. Nếu chỉ nói với bạn bè trang lứa thì không sao, còn text cho cả nhà, có cháu còn tuổi teen, lúc nào cũng cho mình là hay hơn cha mẹ, nên khi nghe ý kiến kiểu " anh hùng không sợ gì cả " thì càng trở nên bất trị thêm trong hoàn cảnh không nên đùa cợt vô ý thức này.
Tôi biết giờ đây tôi bỗng biến thành cha má tôi rồi...
Xưa bọn tôi hay nói cha khó quá, kỹ quá mất vui...
Giờ đây khi vừa nghe đứa cháu đùa về vụ corona, tôi đã chặn lại liền trước khi thấy mấy cái text khác " like" hay kèm mặt cười tán thưởng !!!
Tôi nhắc lại việc có một anh chàng chơi thể thao nào đó, lấy tay quẹt lên hết mọi máy ảnh của phóng viên, để rồi sau đó test possitive Corona virus phải xấu hổ xin lỗi vì đã vô ý thức làm nguy hai đến tính mạng của bao người khác.
Tôi biết mình làm cụt hứng đám trẻ như cha tôi xưa kia hay "thấy đâu tề đó ", khiến cho ông trở thành cảnh sát và rất cô đơn vì con cháu hay né tránh ... cả tôi cũng vậy.
Giờ đây cha má mất rồi, thế giới lại gặp dịch bệnh nguy hiểm đến độ phải đình chỉ tất cả để ngăn ngừa lây nhiễm, nên nếu má tôi còn sống sẽ nói đây là chuyện bênh dịch chưa từng thấy trong đời của ông bà và sẽ là điểm tựa của cả nhà dù theo như tình hình, thì người cao niên là người dễ mắc bệnh vì hệ thống miễn nhiễm yếu nhất...
Chỉ vì cha má mất rồi, nên giờ đây tôi lại phải là người lên tiếng nhắc chừng cho bọn trẻ nghịch, thấy thương và thông cảm cho ông bà khi xưa...
Ngày Vui và an lành bạn nhé ...
NganHa1
03-15-2020, 09:13 AM
Như phong tự bế
Dear family,
" Before the Coronavirus spreads and limits all of our activities, I would like to invite everyone to a birthday luncheon on Saturday March 14, 2020, after 1pm. To celebrate all the birthdays of our family! "
Trước khi virus Corona lan rộng và giới hạn tất cả hoạt đông của chúng ta. Xin mời cả nhà cùng nhau mừng sinh nhật của mọi người trong gia đình..."
Nhận được email đó, trong nhà ai nấy đều có chút chấn động, cho dù đã biết và chuẩn bị tinh thần từ cả tháng nay, nhất là khi hay tin cả thành phố VH bị phong tỏa vì là tâm điểm của đại dịch Corona, nhưng ai cũng cho rằng nước MỸ xa xôi và giàu mạnh này, chắc không đến nỗi nào...
Nhưng đùng một cái thị trường chứng khoán cuối tháng Hai, từ bò mộng hung hãn bỗng biến thành chú gấu xác xơ tơi tả vì yêu quái hoành hành như chốn không người mấy tháng nay từ Á sang Âu rồi giờ đây đến Hoa Kỳ này.
TT T cuối cùng rồi cũng phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp, trước 75 gọi là khẩn trương, nhưng vì sau 75, chữ khẩn trương này bị đổi nghĩa thành "nhanh lên" nên tôi lúng túng sợ các bạn trẻ thắc mắc đành dùng tạm chữ "khẩn cấp " vậy.
Cũng vì thấy tình hình không mấy khả quan, nhất là ông bác sĩ Fausi lại khuyên mọi người hãy chuẩn bị chống đỡ bằng cách tự bảo vệ mình giữ khoảng cách an toàn cho mọi người và vệ sinh hai bàn tay thường xuyên và sát trùng mọi thứ vì virus này sống lâu và nguy hiểm gấp 10 lần loại cúm thường...
Thế là chúng tôi tụ họp lại nhà cô em út để mừng sinh nhật hai mẹ con cô út. Cô út chuẩn bị cho mỗi người một mặt nạ thật sự và một lọ sát trùng tay nhỏ và alcohol mang về.
Cô nói có lẽ cả nhà sẽ bị hạn chế việc đi lại để chờ cho đại dịch đi qua, theo như VH thì từ tháng Giêng đến bây giờ mới nghe nói bớt lây nhiễm với điều kiện phải cách ly tuyệt đối và mọi người phải chịu hy sinh tự do cá nhân chứ không thể muốn sống còn mà vẫn giữ cách sống cũ được ...Nghe cô cũng làm trong ngành y mà khuyến cáo mọi người như vậy nên không ai còn muốn đùa giỡn gì thêm...
Thế là chị tôi bảo từ nay mọi người hãy tập chánh niệm, để tâm, chú ý vào từng cử chỉ, hành động vì social distancing với người thân rất khó trừ khi là không gặp. Như thấy tụi nhỏ, xưa nay vẫn ôm ấp tụi nó, mà giờ chỉ đứng ngó, thấy làm sao sao và khó chịu ghê. Nhưng tụi nhỏ được học là phải bảo vệ người lớn tuổi, nên cũng e dè nhìn và phải đành học cách khoanh tay cúi đầu ngày xưa...
Tôi nói, ngày hôm nay nếu từ nhà đến, không ghé đâu, không rờ tay hay tiếp xúc với bên ngoài tiệm quán và người lạ thì có thể ôm nhau lần này trước khi có lệnh ai ở nhà nấy thì phải tuân theo mà thôi. Chứ ông TT còn quên dùng cùi chỏ mà đưa tay bắt cộng sự, bị ông kia đưa ra " cùi nè " trông thật khôi hài nhưng thật tế là phải nhắc nhở lẫn nhau. Nếu xưa mà đưa cùi nè với bất cứ ai còn không được huống hồ gì với ông Cọp vằn, thì làm sao sống nổi với ông ba mươi nhỉ ...
Sau màn nói về tình hình dịch bệnh và dặn dò cả nhà cố gắng kiên nhẫn, nhớ khử trùng, dùng bao tay xài xong rồi bỏ khi đổ xăng, dùng hông đẩy cửa, bớt đi ra ngoài nếu thấy tồi túng thì ra sân xem hoa, nhổ cỏ dại, săn sóc, ôm ấp, nói chuyện với cây cối thay cho người cũng là cách để giảm căng thẳng...
Trở lại sinh nhật, chị tôi nhắc năm đó giới nghiêm vì bị tổng tấn công vào Tết Mậu Thân và cha tôi lại không có ở nhà, nên chị phải lo đưa má tôi vào nhà sanh trong khi chị mới mười bốn tuổi.
Cũng như lệ thường, vẫn là ăn chay với bún Huế, bánh cuốn , miến Đại Hàn, bánh bò hấp, nướng, thạch dừa, bánh sinh nhật vv. Nhưng lần này, trước khi cắt bánh chúng tôi đã cùng dành một phút cầu nguyện cho thế giới sớm qua khỏi cơn đại dịch, cầu cho những người bệnh sớm khỏi, nhất là các nhân viên y tế được an lành trong việc cứu chữa bệnh nhân.
Cuối cùng cầu cho mọi người cùng ý thức được mối nguy và cố gắng bảo vệ bản thân và bảo vệ lẫn nhau qua lúc khó khăn này.
Tôi thấy em rễ tôi có vẻ cảm động vì em là người chữa và chứng kiến những bệnh nhân cao niên với hệ miễn dịch yếu nên thường nhiễm bệnh cảm cúm rồi sanh biến chứng sưng phổi là việc rất thường trong mùa đông. Bây giờ thêm con virus quái ác này nên nguy cơ cho người già rất đáng ngại, em rễ tôi cũng còn mẹ già nên rất quan tâm khi dịch cúm Mới này rất có thể tràn lan và mọi người đều phải chuẩn bị tinh thần ngay từ bây giờ để đối phó chứ không còn có thể coi như trò đùa gì nữa...
Các cháu đều nghỉ học, đứa vừa lên đại học trên LA cũng về nhà nên việc trẻ con ở nhà cũng là một vấn đề khó khăn nếu cha mẹ phải đi làm. Có lẽ vì vậy mà lớp thể dục của tôi cũng bị đóng cửa vì các bác đều ở nhà lo giữ cho con cháu và cũng để tránh lây bệnh là điều cũng cùng chung số phận với những sinh hoạt có đông người như chùa, nhà thờ, gây quỹ đều thông báo ngưng lại hết.
Chưa biết những ngày tháng tới sẽ ra sao, nhưng nghe cháu tôi chia xẻ về cảm nghĩ của nó nhân ngày sinh nhật 16, nó nói là đang cố gắng tận hưởng tuổi thơ vì hai năm nữa là sẽ 18 rồi !!! Nhìn thằng bé ngày nào còn trong nôi giờ đây cao hơn tôi một cái đầu chia xẻ tâm tình ngây thơ và rất người như vậy tôi thấy thương thương làm sao..
Cô em tôi nghe thế thì nói hồi xưa cô cũng vừa 16 tuổi và lòng buồn vô hạn vì thấy mình sắp bước vào thế giới người lớn không bao lâu nữa khi vào đại học nên cô nhớ hoài sinh nhật năm đó...
Còn tôi, không muốn nói ra tâm trạng tôi lúc mười bảy tuổi với mấy câu thơ mà tôi vẫn còn nhớ như in và lấy làm tức cười cho tuổi mười bảy ngày nào và thấy người ta tâm hồn đều giống hệt nhau. Cho nên tôi sẽ viết ra cho bạn nhớ lại tâm trạng của bạn luôn nhé:
Hôm nay cảm thấy tôi già
Nhìn tôi trong kiếng hết là ngày xưa
Tóc buồn theo gió đong đưa
Mắt buồn vì sợi khói vừa chợt vương...
Mấy chục năm qua, tôi chưa bao giờ nhớ lại mấy câu buồn cười này vì tưởng là nó " sến" và chỉ có mình tôi là vậy.. Giờ đây nhân sinh nhật của đứa cháu trai cưng, nghe cháu 16 tuổi mà đã ...sợ già nên thấy " đồng cảm" và thấy không phải là chuyện buồn cười của bản thân nữa. Và cũng nhân mùa đại dịch, có lẽ chúng ta cũng sắp đến lúc phải tự bế quan tỏa cảng từng nhà cho qua cơn trốt. Tôi chia cho bạn cười chơi để nhẹ một chút trong thời gian có thể vì tình hình mà sẽ phải tập một thế : Như phong tự bế " của thái cực quyền đó bạn ơi...
Ngày vui và an lành bạn nhé
aovang
03-15-2020, 10:45 AM
Như phong tự bế
Dear family,
" Before the Coronavirus spreads and limits all of our activities, I would like to invite everyone to a birthday luncheon on Saturday March 14, 2020, after 1pm. To celebrate all the birthdays of our family! "
Trước khi virus Corona lan rộng và giới hạn tất cả hoạt đông của chúng ta. Xin mời cả nhà cùng nhau mừng sinh nhật của mọi người trong gia đình..."
Nhận được email đó, trong nhà ai nấy đều có chút chấn động, cho dù đã biết và chuẩn bị tinh thần từ cả tháng nay, nhất là khi hay tin cả thành phố VH bị phong tỏa vì là tâm điểm của đại dịch Corona, nhưng ai cũng cho rằng nước MỸ xa xôi và giàu mạnh này, chắc không đến nỗi nào...
Nhưng đùng một cái thị trường chứng khoán cuối tháng Hai, từ bò mộng hung hãn bỗng biến thành chú gấu xác xơ tơi tả vì yêu quái hoành hành như chốn không người mấy tháng nay từ Á sang Âu rồi giờ đây đến Hoa Kỳ này.
TT T cuối cùng rồi cũng phải tuyên bố tình trạng khẩn cấp, trước 75 gọi là khẩn trương, nhưng vì sau 75, chữ khẩn trương này bị đổi nghĩa thành "nhanh lên" nên tôi lúng túng sợ các bạn trẻ thắc mắc đành dùng tạm chữ "khẩn cấp " vậy.
Cũng vì thấy tình hình không mấy khả quan, nhất là ông bác sĩ Fausi lại khuyên mọi người hãy chuẩn bị chống đỡ bằng cách tự bảo vệ mình giữ khoảng cách an toàn cho mọi người và vệ sinh hai bàn tay thường xuyên và sát trùng mọi thứ vì virus này sống lâu và nguy hiểm gấp 10 lần loại cúm thường...
Thế là chúng tôi tụ họp lại nhà cô em út để mừng sinh nhật hai mẹ con cô út. Cô út chuẩn bị cho mỗi người một mặt nạ thật sự và một lọ sát trùng tay nhỏ và alcohol mang về.
Cô nói có lẽ cả nhà sẽ bị hạn chế việc đi lại để chờ cho đại dịch đi qua, theo như VH thì từ tháng Giêng đến bây giờ mới nghe nói bớt lây nhiễm với điều kiện phải cách ly tuyệt đối và mọi người phải chịu hy sinh tự do cá nhân chứ không thể muốn sống còn mà vẫn giữ cách sống cũ được ...Nghe cô cũng làm trong ngành y mà khuyến cáo mọi người như vậy nên không ai còn muốn đùa giỡn gì thêm...
Thế là chị tôi bảo từ nay mọi người hãy tập chánh niệm, để tâm, chú ý vào từng cử chỉ, hành động vì social distancing với người thân rất khó trừ khi là không gặp. Như thấy tụi nhỏ, xưa nay vẫn ôm ấp tụi nó, mà giờ chỉ đứng ngó, thấy làm sao sao và khó chịu ghê. Nhưng tụi nhỏ được học là phải bảo vệ người lớn tuổi, nên cũng e dè nhìn và phải đành học cách khoanh tay cúi đầu ngày xưa...
Tôi nói, ngày hôm nay nếu từ nhà đến, không ghé đâu, không rờ tay hay tiếp xúc với bên ngoài tiệm quán và người lạ thì có thể ôm nhau lần này trước khi có lệnh ai ở nhà nấy thì phải tuân theo mà thôi. Chứ ông TT còn quên dùng cùi chỏ mà đưa tay bắt cộng sự, bị ông kia đưa ra " cùi nè " trông thật khôi hài nhưng thật tế là phải nhắc nhở lẫn nhau. Nếu xưa mà đưa cùi nè với bất cứ ai còn không được huống hồ gì với ông Cọp vằn, thì làm sao sống nổi với ông ba mươi nhỉ ...
Sau màn nói về tình hình dịch bệnh và dặn dò cả nhà cố gắng kiên nhẫn, nhớ khử trùng, dùng bao tay xài xong rồi bỏ khi đổ xăng, dùng hông đẩy cửa, bớt đi ra ngoài nếu thấy tồi túng thì ra sân xem hoa, nhổ cỏ dại, săn sóc, ôm ấp, nói chuyện với cây cối thay cho người cũng là cách để giảm căng thẳng...
Trở lại sinh nhật, chị tôi nhắc năm đó giới nghiêm vì bị tổng tấn công vào Tết Mậu Thân và cha tôi lại không có ở nhà, nên chị phải lo đưa má tôi vào nhà sanh trong khi chị mới mười bốn tuổi.
Cũng như lệ thường, vẫn là ăn chay với bún Huế, bánh cuốn , miến Đại Hàn, bánh bò hấp, nướng, thạch dừa, bánh sinh nhật vv. Nhưng lần này, trước khi cắt bánh chúng tôi đã cùng dành một phút cầu nguyện cho thế giới sớm qua khỏi cơn đại dịch, cầu cho những người bệnh sớm khỏi, nhất là các nhân viên y tế được an lành trong việc cứu chữa bệnh nhân.
Cuối cùng cầu cho mọi người cùng ý thức được mối nguy và cố gắng bảo vệ bản thân và bảo vệ lẫn nhau qua lúc khó khăn này.
Tôi thấy em rễ tôi có vẻ cảm động vì em là người chữa và chứng kiến những bệnh nhân cao niên với hệ miễn dịch yếu nên thường nhiễm bệnh cảm cúm rồi sanh biến chứng sưng phổi là việc rất thường trong mùa đông. Bây giờ thêm con virus quái ác này nên nguy cơ cho người già rất đáng ngại, em rễ tôi cũng còn mẹ già nên rất quan tâm khi dịch cúm Mới này rất có thể tràn lan và mọi người đều phải chuẩn bị tinh thần ngay từ bây giờ để đối phó chứ không còn có thể coi như trò đùa gì nữa...
Các cháu đều nghỉ học, đứa vừa lên đại học trên LA cũng về nhà nên việc trẻ con ở nhà cũng là một vấn đề khó khăn nếu cha mẹ phải đi làm. Có lẽ vì vậy mà lớp thể dục của tôi cũng bị đóng cửa vì các bác đều ở nhà lo giữ cho con cháu và cũng để tránh lây bệnh là điều cũng cùng chung số phận với những sinh hoạt có đông người như chùa, nhà thờ, gây quỹ đều thông báo ngưng lại hết.
Chưa biết những ngày tháng tới sẽ ra sao, nhưng nghe cháu tôi chia xẻ về cảm nghĩ của nó nhân ngày sinh nhật 16, nó nói là đang cố gắng tận hưởng tuổi thơ vì hai năm nữa là sẽ 18 rồi !!! Nhìn thằng bé ngày nào còn trong nôi giờ đây cao hơn tôi một cái đầu chia xẻ tâm tình ngây thơ và rất người như vậy tôi thấy thương thương làm sao..
Cô em tôi nghe thế thì nói hồi xưa cô cũng vừa 16 tuổi và lòng buồn vô hạn vì thấy mình sắp bước vào thế giới người lớn không bao lâu nữa khi vào đại học nên cô nhớ hoài sinh nhật năm đó...
Còn tôi, không muốn nói ra tâm trạng tôi lúc mười bảy tuổi với mấy câu thơ mà tôi vẫn còn nhớ như in và lấy làm tức cười cho tuổi mười bảy ngày nào và thấy người ta tâm hồn đều giống hệt nhau. Cho nên tôi sẽ viết ra cho bạn nhớ lại tâm trạng của bạn luôn nhé:
Hôm nay cảm thấy tôi già
Nhìn tôi trong kiếng hết là ngày xưa
Tóc buồn theo gió đong đưa
Mắt buồn vì sợi khói vừa chợt vương...
Mấy chục năm qua, tôi chưa bao giờ nhớ lại mấy câu buồn cười này vì tưởng là nó " sến" và chỉ có mình tôi là vậy.. Giờ đây nhân sinh nhật của đứa cháu trai cưng, nghe cháu 16 tuổi mà đã ...sợ già nên thấy " đồng cảm" và thấy không phải là chuyện buồn cười của bản thân nữa. Và cũng nhân mùa đại dịch, có lẽ chúng ta cũng sắp đến lúc phải tự bế quan tỏa cảng từng nhà cho qua cơn trốt. Tôi chia cho bạn cười chơi để nhẹ một chút trong thời gian có thể vì tình hình mà sẽ phải tập một thế : Như phong tự bế " của thái cực quyền đó bạn ơi...
Ngày vui và an lành bạn nhé
ha ha, thơ nàng làm năm 17t mà đến giờ, đọc, như còn rất mới, vì với chữ "già", thấy như có mình ở trỏng ...
giữ gìn sức khoẻ nhé
vẫn nhớ T.H. nhiều ...
d.
:z56:
NganHa1
03-16-2020, 06:59 AM
(Nhớ hoài lần cạo gió ... thương )
Tối qua, đang ngủ thì bỗng nhận được text lúc 1 giờ rưỡi sáng. Mình chưa bao giờ bị phá khuấy kiểu này trừ 2 đêm giao thừa Tết Tây, dương lịch và Tết ta, âm lịch.
Càng ngạc nhiên hơn nữa là của cậu con đang làm ở nhà thương gửi về dù biết mình đang ngủ.
Tánh tình cậu con vô cùng trầm tĩnh, ít nói và má mình hay nói là " cắn hạt cơm không bể " vì rất hiền lành. Nhưng hai mẹ con thường đấu khẩu khi mình thấy con lo xa quá đáng, chuẩn bị cho emergency từ nửa năm trước làm mình rất phiền vì mình nói ở MỸ làm gì có chuyện thiếu thực phẩm này nọ mà mua làm gì đồ hộp, thuốc men và các thùng dự trữ nước thật là chật chỗ quá...
Cậu con không nói gì, nên khi có chuyện dịch Mới xảy ra, mình yên tâm vì đã có con lo xong từ lâu rồi nên chỉ định đi Costco mua đất organic về trồng cây vì rất rẻ.
Nhưng thấy xếp hàng dài lại sợ vi khuẩn trong đất bay ra nên minh chỉ mua bốn bịch khô bò để ăn cơm trong lúc dịch bệnh. Còn rau cải đã có đủ ngoài vườn rồi...
Bây giờ khi chuyện dịch Mới này xảy ra, mình mới thấy thương và nể phục cậu con. Cũng như bao người, mình chỉ nghĩ đến thiên tai, động đất, sóng thần, và thêm nạn khủng bố là có thể xảy ra cho bờ biển Cali này. Còn về kinh tế thì đã qua những năm 2000 gì đó có dot com nổ, 2008 ngân hàng vỡ nợ vụ nhà cửa, rồi 2011 khủng bố, nhưng tất cả cũng chỉ là từng vùng, từng phần rất nhỏ của nước MỸ nói riêng và của trái đất nói chung. Ngay cả đến bom nguyên tử, cũng vẫn còn người ở các nước khác sinh hoạt bình thường đi làm, đi ăn và mua sắm...Có nước còn mừng vì được thoát khỏi bị Nhật đô hộ như nước VN mình...
Nhưng lần này, không hiểu sao từ mấy tuần nay, mưa lạnh và bầu trời ngày thứ Năm tối mịt cả ngày chìm trong cơn mưa, không nặng nề nhưng lại tối như ban đêm. Còn buổi tối ánh trăng hiện sau mây đen làm chị bạn e dè vì không còn vẻ dịu dàng mà có vẻ đe dọa, nhắc chừng...
Mấy tuần qua, tôi ít đi tập thể dục lúc trời mưa nên không có dịp nhìn trăng. Ngắm trăng là một trong những điều thích thú nhất của tôi. Nhưng rồi tôi cũng đã sợ hãi khi vầng trăng giống như đôi mắt giống như chị bạn đã nói, có vẻ gì đáng sợ...
Mấy tháng trước, tôi phải lo giúp lớp thể dục vì thiếu người. Các bạn tôi người thì bận đi xa, người thì đón con nghỉ phép nên mình tôi sáng chiều hai buổi canh chừng người bệnh nên không lòng dạ nào ngắm ho Mộc nở hay viết gì về hoa mộc cũng như những loài hoa khác của mùa thu như Đỗ quyên ( avatar của anh Nam ), hay hoa đào hồng và đỏ trồng cho hai ngày giỗ cha má tôi giờ đã tàn hết rồi. Ngay cả đến những bụi mai trổ đầy hoa vàng cánh rơi đầy lót đường chung với những cánh hoa đào đỏ và hồng đầy thơ mộng trước sân mà tôi cũng đành thôi, cho đến khi giật mình thấy hoa sắp tàn hết mới lấy máy để nhớ là năm sau hoa mới có duyên hạnh ngộ lần nữa...
Hoa năm nào cũng nở, nhưng tuổi xuân chỉ một lần...cũng may là tâm hôn còn người không biết đến sự già nua mà vẫn mãi trẻ trung của thời tuổi trẻ năm nào, nên thơ nhạc, nên tiếng hát cho tình yêu mãi hoài là hương tâm hồn mà thời gian không làm sao làm bạc tóc, "bạc lòng " được. Cứ nghe tiếng hát của các ace và thường xuyên nhất là của màu áo vàng tươi ngọt ngào của Hoàng Y là hiểu...
Dù đã dặn lòng là đã chuẩn bị tinh thần, đã dẹp các tin tức dồn dập lại để bớt hốt hoảng, nhưng vẫn phải theo dõi để dặn dò nhắc nhở các cháu trong nhà đừng ỷ y mà gây rắc rối...và phải nắm vững tình hình để theo luật có thể thay đổi từng giờ và làm cho đúng...
Việc đầu tiên là giữ cho mình không bị cảm hay những trường hợp nào khác để dành thời giờ quý báu của các nhân viên y tế lo cho những người cần thiết trong lúc này và nhất là khi nạn dịch lên cao điểm vào hai tuần tối quan trọng này là cần làm nhất.
Hôm thứ Bảy nghe cô em út nói có thể đây là lần họp cuối của cả nhà trước khi có lệnh cách ly đã làm mình linh cảm sự nghiêm trọng mà người đứng ngoài các bệnh viện không hiểu hết...
Nhưng khi thấy the Fed cắt lãi xuất gần zero mà lúc xưa học mình nhớ lõm bõm là chính sách tiền tệ để cứu nguy kinh tế monetary policy, rồi các tiệm quán ra lệnh phải đóng cửa chỉ cho take out, rồi vv...vv
Sau đó, mình lại thấy QH chấp nhận liền một số tiền 8 tỉ rưỡi mỹ kim trong khi TT chỉ xin 2 tỉ gì đó, thay vì như trước kia làm khó khăn đủ điều, thì mới đoán là giới chính trị họ biết tình hình cần phải làm như vậy mới được.
Sau đó là TT tuyên bố tình trạng emergency, khẩn cấp để có thể giải ngân thêm 500 tỉ gì đó, và chính phủ đã có chương trình giảm thuế, không lời cho student loan, như là fiscal policy mà ngày xưa mình học mà không để ý chỉ như con vẹt, mong học cho xong đi làm...giờ đây mới biết tiếng Việt fiscal policy là ngân sách...
Người chỉ thích làm vườn như mình mà phải mò mẫm với chuyện thị trường lúc này thật là bất đắc dĩ và vô cùng nhức đầu mệt óc. Nhưng rồi cũng phải cố để biết thêm danh từ mà anh Frank đã nói QE, quantitative easing, trong bài của anh tuần trước.
Tiếng anh lõm bõm của mình học cũng chỉ đủ chữ để đi làm trong lãnh vực của mình, chứ còn những thứ chuyên môn cũng giống như một môn học mới. Thật là điên đầu trong khi lòng thì lại nôn nao hồi hộp khó tả như sắp đi thi cái gì ghê gớm lắm...
Có lẽ chúng ta đang chứng kiến một cảnh tượng chưa từng có trong lịch sử loài người. VÌ thời buổi này với tin tức ngay tại chỗ, real time cho nên tình thế là con dao hai lưỡi, dễ gây hoảng loạn hơn là đại dịch 1918 vì người ta không biết lúc đó có radio chưa nữa chứ đừng nói đến là truyền hình như bây giờ ai cũng có phép biết hết mọi biến động dù nhỏ dù sai cũng gây ảnh hưởng dây chuyền đến khắp vùng thế giới...
Hôm kia, nghe em tôi nói dân quê thiếu gạo vì nước ngập mặn ở cuối dòng Cửu Long cũng chỉ vì Trung Cộng đã làm đến 7 tám con đập khổng lồ nhất là đập Mạn Loan ở Vân Nam, đã làm thiệt hại hoa màu và vô số kể khác cho dân cư ở cuối trời biển mặn là các tỉnh miền Tây của VN mình...
Tối qua mình nằm mơ, thấy lái xe lên freeway nhưng sao không có một bóng người làm mình hoảng hồn quay trở về...
Mình ít khi nằm mơ nên cũng phải để ý đến trực giác một chút.
Dạo này mình siêng cầu nguyện hơn và có chút xấu hổ. Thật đúng với câu kinh của đạo:
Lâm nguy nguyên vái làm lành
Tai qua rồi lại dạ đành phụ vong....
Mong tất cả an lành
còn tiếp
NganHa1
03-17-2020, 07:17 AM
Mùa thương khó
Sáng nay trời rất đẹp, nắng trong lành trên những chùm lá bưởi non mướt.
Lá bưởi vẫn đang độ thanh xuân, có lẽ chừng một tháng nữa là sẽ đổi màu khác như người ta qua những giai đoạn từ sơ sinh đến tuổi trưởng thành.
Nếu bình thường tôi đã đội nón lá, mặc chiếc áo bành tô với ly trà bốc khói trên tay dạo vườn để tìm xem cánh hoa bưởi nào vừa nở...
Nhưng hai hôm nay, sau khi nghe TT và hai bác sĩ Fauci và Birx lập đi lập lại lời khuyên cho mọi người, nên tôi cũng không dám ra vườn sớm, sợ cảm lạnh rồi làm choáng chỗ thiên hạ. Nói tóm lại ai mà không sợ ...
Tôi lên phòng khách nhìn những mầm non của cây Crimson Queen maple vừa hé với những lá non mùa đầu tiên mà tôi đã chờ đợi từng ngày như chào đón bạn phương xa.
Phương xa của cây maple này ở đâu nhỉ trong khi nó vẫn đứng nguyên ở chỗ này ? Cả một mùa đông rồi, tôi nhìn cây trơ cành như người ta đóng cửa nhà im ỉm chẳng màng thế sự và dẫu ai có làm cách chi cũng không chịu mở mà phải đợi đến mùa xuân như lời hứa hẹn của đất trời.
Tôi đã chờ từng ngày để chiêm ngưỡng dung nhan của từng mầm lá mới.
Tôi nhìn mầm tươi non của lá và có cảm tưởng như đó là dấu hiệu của sự sống lại sau cơm mưa gió tối đen cả bầu trời trong mấy ngày liên tiếp...Chỉ có mấy ngày thôi mà tôi thấy rất dài ...
Tôi nhẩm tính lại từ bao lâu rồi nhỉ. Có lẽ từ ngày 7 tháng Giêng là lúc tôi bắt đầu bị cảm do làm việc trong điều kiện căng thẳng suốt mùa thu để cuối cùng sau khi chở dùm một chị bạn về nhà thì bị chị lây cho đến hai tuần mới khỏi.
Khi ở nhà, tôi có dịp xem TV nhiều hơn và đến cuối tháng Hai, mới thật sự thấy cơn dịch Mới tác hại lên thị trường chứng khoán và từ đó thì những tin tức tới tấp về ảnh hưởng và thiệt hại của mọi thứ do vi khuẩn này gây ra...từ tự do đi lại, hội họp đến tê liệt mọi thứ.
Đến giữa tháng Ba, các chính phủ Âu châu hết còn dám ỷ y, người dân cũng hết dám phớt tỉnh ăng lê để đùa với thần chết mặc cho các bác sĩ chuyên môn khuyến cáo từng người phải tận lực mới có cơ may hạn chế được con số tử vong trong những ngày sắp tới qua kinh nghiệm của Vũ Hán, Italy, Korea, Iran...
Tôi nghĩ đến cơn đại hồng thủy của thời xưa trong Cựu ước dài trong 40 ngày mà không biết bốn mươi ngày sắp tới sẽ ra sao. Mọi người được dặn dò chuẩn bị và nên ở trong nhà, còn bọn trẻ được ông bà bác sĩ Fauci và Birx khuyên hết lời rằng hãy nên vì tình thương mà hạn chế tối đa việc gặp gỡ đàn đúm bạn bè để tránh mang virus về nhà giúp ông bà mạnh lành qua mùa đại dịch này.
Tôi nghĩ đến mùa thương khó có lẽ năm nay là đúng nhất cho mọi người dù có đạo Chúa hay không cũng vậy.
Trong đạo Chúa thì mùa này là mùa chay, 40 ngày từ ngày lễ Tro, thứ Tư 26 tháng Hai năm nay, đến lễ Phục sinh là April 12, 2020 không kể các ngày Chúa Nhật.
Vậy thì trong suốt mùa lễ tro này, nếu tính theo người không phải là Ki tô hữu, thì cũng có thể đánh dấu bằng lúc thị trường chứng khoán bắt đầu lao xuống vực và cho tới bây giờ mọi người nín thở xem ai có thể làm gì . Chính phủ cũng có giới hạn của họ vì đây là thiên tai cho toàn nhân loại nên có lẽ cuối cùng rồi ai cũng phải trở về với niềm tin của riêng mình. Người bên Phật cho là thời mạt pháp, người bên Chúa cho là tận thế...
Tôi nhớ má tôi khi xưa có nói tận thế có nghĩa là ngày người đó bị chết, chứ không phải là một ngày đặc biệt nào cả đâu. Má tôi nói lúc bà đang bệnh và sắp mổ và đã chuẩn bị mọi thứ, kể cả bài điếu văn và nơi an táng ...
Từ đây đến lễ Phục Sinh là khoảng một tháng, bốn tuần nữa bạn ạ. Thời gian này, chắc ai cũng nhân cơ hội ở nhà quây quần bên nhau, chia xẻ âu lo và nhất là có những bữa ăn chung, với con cái trong nhà với nhau.
Một số người sẽ sám hối, suy gẫm về thời gian qua thế giới đã sống thác loạn thế nào, ăn chơi bất kể thứ gì gớm ghiếc ...ra sao cốt để thỏa mãn bản thân.. Giờ đây tất cả chốn ăn chơi đã bị đóng cửa và con người có thể chứng kiến được cảnh chỉ có thể nghe nói trong các sách tôn giáo hoặc khoa học giả tưởng mà thôi...
Người ta có muốn đi nhà thờ hay chùa cũng không đi được nữa vì những chỗ tôn nghiêm đó cũng bị đóng cửa và người ta cũng không được phép đi ra ngoài trừ tối cần thiết. Nhưng cũng còn may thay, người ta có thể tìm nghe bài giảng của các tu sĩ trên mạng, đên đài.
Không riêng đạo nào, người ta sẽ thấm thía hơn trong mùa sám hối hay còn gọi là mùa thương khó này. Mong tất cả sẽ cùng nhau Vượt Qua như người xưa trong Cựu ước đã làm và cùng nhau mừng lễ Phục Sinh vào 12 tháng Tư năm nay và mừng lễ Phật Đản sinh cũng vào Rằm tháng Tư đó bạn...
Chúc an lành đến tất cả các bạn nhé
NganHa1
03-18-2020, 03:57 AM
Quả đúng như lời chú Minh tiên đoán hai hôm trước, dân Mỹ sẽ được nhận tiền là 1k trong hai tuần lễ tới. Tiền này chú nói là tiền rải từ trực thăng. Helicopter money. Chú cười nói chữ nghĩa trên không phải do chú sáng tạo, mà đến từ ông Milton Friedman, một kinh tế gia được giải Nobel năm 1976.
Chú nói trong hoàn cảnh đại dịch trời giáng xuống như thế này, sẽ có nhiều rắc rối to lắm vì chú xem bảng báo cáo tình hình tài chính của TQ cho tháng 1 và 2 thì đã thấy kinh hoàng vì fixed investment xuống 24 %, buôn bán 20.5% và sản xuất công nghiệp 13.5% đó là chưa kể đến tháng 3 là tháng mà cả thế giới cũng đang ở vào điểm tăng nhanh của dịch cúm sẽ còn ảnh hưởng đến kinh tế TQ như thế nào. Hiện giờ, với tình hình nước Hoa Cờ sau khi có đủ test để xét nghiệm thì sẽ số ca nhiễm sẽ tăng cao lắm. Cho nên để chan ra (flatten the curve ) số bệnh nhân hay là buy time, câu giờ, với cơn dịch để không làm quá tải cho nhà thương, chính phủ ra cho đóng cửa hết trường học đến hết niên học luôn và không được hội họp gì nữa.
Mọi sinh hoạt như tê liệt hết chỉ để cố giảm số ca bệnh và tử vong có thể lên lên hàng triệu nếu không áp dụng biện pháp social distancing và giờ đây hầu như "ai ở nhà nấy" này...vì không còn cách nào khác. Thà cứu người dân hơn là để sinh hoạt bình thường rồi chết cả nước, thì sử sách sẽ lên án chính quyền làm sao cho siết !!!
Cho nên chú Minh nói tình trạng suy thoái kinh tế recession sẽ sẽ xảy ra vì ngân hàng cũng đã gần hết đạn rồi, đã xuống gần zero phân lời trong ba lần giảm và lần cuối cùng lại tuyên bố giảm 100 điểm vào đêm Chủ Nhật vì Fed cũng bấn loạn tưởng là trấn an được mọi người nhưng sáng ra thị trường hoảng loạn rớt xuống làm thị trường Gấu Rầu tức thì.
Chú nói có chuyện phản ứng nhanh làm Fed trở tay không kịp vì hiện tượng thông tin tức thời real time, tức thì này nên mới có chuyện như vậy...
Bà Năm quê chưa từng đến lớp ngày nào nghe vậy thì nói với cậu Minh rằng sẽ có thất nghiệp cao nhất từ trước đến nay, nhà cửa sẽ sụt giá nên mừng dùm cho bọn trẻ xưa nay không đủ khả năng mua và có việc làm ổn định mà không làm sao theo kịp giá nhà như bong bóng tăng lên theo túi tiền của đại gia các nước giành mua hết bấy lâu.
Những gì chú Minh nói vào tuần trước giờ đây đều xảy ra y như rằng. Cả bọn thật nể phục chú thật là hiểu biết vấn đề kinh tế thật sự chứ không phải loàng xoàng như bề ngoài nghệ sĩ thích ca hát văn nghệ của chú đâu.
Có đứa trong bọn không tin nên đã thâu âm lại những gì chú nói như chính phủ sẽ giảm thuế, tuyên bố tình trạng khẩn để giải ngân và sẽ phát tiền cho dân xài khoảng 1 ngàn cho mỗi người...Chúng còn cười khi chú nói chính phủ nên trấn an lòng dân, miễn thuế luôn hai năm để mọi người an tâm trước cái đã. Ra lệnh nhà bank hoãn thâu tiền nhà, không tịch thâu nhà, những người thuê nhà không việc làm được giảm tiền nhà hoặc để đó tính sau...không việc gì phải hoảng loạn.
Giờ đây lo tận hưởng thời giờ bên gia đình, con cháu và chăm sóc, dọn dẹp nhà cửa và để giờ suy gẫm về mọi chuyện theo thuyết vô thường của đạo Phật, chư hành vô thường, còn bên đạo Chúa thì đây là mùa chay, Chúa Giê su có dạy hãy xé lòng chớ đừng xé áo, ý nói hay thật sự sám hối chứ đừng làm vẻ bề ngoài. Thật ra đâu ai còn đi đâu được nữa dù đến nhà Chúa hay cửa Phật. Cho nên ngôi đền thật sự của các đấng thiêng liêng chính là nơi bản thân của từng người...bà Năm nói nghe đài thấy bên đạo nào cũng nói vậy nên lập lại thôi...chứ bà nhà quê mà biết gì mà nói...
Chú Minh nói " kinh tế học của bà Năm quê " quả là dễ hiểu và ai cũng đều nghe nói hết mà không dễ làm chút nào:
Gia huấn ca của Nguyễn Trãi:
- ĐỒng tiền bát gạo mang ra
Rằng đây cần kiệm gọi là làm duyên
Hay chính phủ thì hãy làm như bài thơ của sách giáo khoa VN có hai câu cuối:
Giúp nhau những lúc khốn cùng
Thương nhau như thể tình thân một nhà...
Mọi người hỏi : tiền đâu mà làm những điều đó ?.
Bà năm Quê nói: thì đã bảo tiết kiệm từ lâu rồi. BÂy giờ có bao nhiêu đem ra cứu dân trước, sống cái đã, rồi mọi chuyện tình sau.
Lo chăm sóc con bò để còn vắt sữa tạm qua ngày hơn là xẻ thịt ăn, lo lượm trứng gà ăn hàng ngày vẫn đầy đủ chất bổ, và nếu có mảnh vườn ngon lành như anh Quốc,thì quả là có thể cung cấp rau xanh cho cả xóm...
Theo bà năm Quê, thì mọi chuyện có vẻ dễ dàng giải quyết quá chừng, tất cả đều đến từ cái tâm đơn sơ của tự mỗi người, nếu để thời gian bốn mươi chín ngày như Phật dưới cội bồ đề, hay Đức Giê-su với 40 ngày trong sa mạc, cả hai đấng cứu đời này đều bị thử thách, cám dỗ tối đa, do ma quỷ dùng "sắc, tài, danh, lợi, thực, thùy) nhưng các ngài đều đã chiến thắng, đã vượt qua...để cho ta một con đường...thoát hiểm lúc này...
Thương các bạn nhiều lắm . An lành bạn nhé...
------------
Chú Minh nói trong tình hình này, mọi người nên làm tất cả những gì mình có thể làm để an định bản thân và xoa dịu tình hình. Cho dù ai ở nhà nấy, nhưng khi Chúa đóng cửa cái, thì vẫn để cửa sổ chứ đâu có đóng đâu mà lo. Mọi người vẫn có thể ra ban công như bên Ý hát hò, lên phố góp tiếng ca cho đời thôi khô héo như anh MM tối qua đã làm, như Hoàng Y, anh 5 vẫn thường nghêu ngao...
Tôi chắc phải hỏi anh 5 học cách up hình và video để bớt chữ loằng ngoằng diễn tả kiểu này mệt mắt và tốn giờ. Chỉ cần hình như HX và anh Quốc mang vào là bằng 1 ngàn chữ viết rồi .
LÒng vòng giờ đây lại phải nói là rất cảm động khi thấy HX mang câu chuyện bài thơ của anh VHN và 2 bài cảm bút của HX và của mình. ( giờ thì mình lại cười mình với dấu gạch ngang (- ) kiểu điệu phân biệt, ngăn cách chữ nghĩa là do mượn chữ, mượn vần )
Tax cười đã hén.
Cái kiểu tùy bút này viết dễ nhất vì không phải là văn nên đụng đâu viết đó, như kể chuyện hàng ngày với bạn hữu vậy đó.
Về chuyện làm thơ Đường hay đàn cho đúng nốt là điều mình cũng không làm được.
Nên rất "tri kỷ= tâm đắc" với HX những dòng dưới đây:
quote :
Khi họa bài thơ này, H thật sự không biết đó là một bài Đường Thi, và H cũng không nắm vững quy tắc xướng họa theo thể thơ Đường, cũng chưa bao giờ quan tâm đến âm luật Đường Thi. Sau khi Huynh Diệp chỉ ra lỗi xướng hoạ trong Hòn Vọng Phu, H tìm đọc lại bài cảm hoạ trước đây của mình "Tầm Cựu Ảnh" mới nhìn thấy tất cả những lỗi đệm vần và nhiều lỗi khác trong bài. Tuy vậy H vẫn đăng lại bài gốc không sửa chữa. Không ngại bị nhìn ra những lỗi trong bài, bởi H quan niệm cảm xúc và ý tưởng quý hơn quy tắc.
TẦM CỰU ẢNH (TÌM BÓNG CŨ)
.....Đập kính......
những mong tìm bóng cũ
Tàn y xếp lại chút hương xưa
Đời như một giấc Phù Vân Mộng
Tình cũng tựa mây biết thiếu, thừa
Thương yêu ngày ấy
................. còn chăng nhỉ?
Kỷ niệm gom về đã đủ chưa?
Nhóm chút lửa tình hâm rượu nhạt
Mồi không, phải uống mấy cho vừa
Ta gói niềm đau vào nét chữ
Người dùng mực thẫm níu thời gian
Rồi đây khi lá mùa Thu rụng
Sợi nắng Hè kia cũng đã tàn
Âm thầm
..........dõi mắt
..................vào vô vọng
Lẳng lặng nhìn theo bọt sóng tan
"Phá toái lăng hoa tầm cựu ảnh"
Một lần,
...............cảm tạ
..............nghĩa nhân gian
____o0o____
(Việt Hạo Nhiên_11.2011)
"Phá toái lăng hoa tầm cựu ảnh. Trùng phong khâm tử hộ dư hương" ("Đập gương tìm bóng. Xếp áo dành hơi"): Cổ thi Việt Nam của Nguyễn Gia Thiều, do Trần Danh Án dịch ra chữ Hán. (VHN)
Một Lần Cảm Tạ
Theo lối mòn xưa tìm bóng cũ
Chỉ còn sót lại chút hương xưa
Đã qua tựa giấc Phù Vân Mộng
Tình ấy giờ đây đã hoá thừa
Còn đâu ngày cũ còn đâu nhỉ
Ngần ấy mong chờ đã đủ chưa
Lửa tắt tình nồng trong rượu nhạt
Không còn tri kỷ uống sao vừa
Ta cột niềm đau bằng nét chữ
Người dùng châu lệ xoá thời gian
Tựa song nghe lá mùa thu rụng
Ngoài mảnh vườn kia nắng đã tàn
Thả hồn theo biển tình vô vọng
Gió bủa mưa vây bọt sóng tan
Ôm kỷ niệm buồn mong tìm bóng
"Một lần cảm tạ nghĩa nhân gian"
HXhuongkhuya
Một Lần Cảm Tạ
Theo những vần thơ - tìm bóng cũ
Nghe chừng thấp thoáng chút - hương xưa
Tình yêu một thuở - Phù Vân Mộng
Kỷ niệm thành mây chẳng - hóa thừa
TÌnh xưa nào tưởng phai rồi - nhỉ
Lối cũ hoa vàng nở vẫn- chưa
Ánh mắt sưởi tình lên - rượu nhạt
Gọi thầm tri kỷ vẫn nghe - vừa
Ta vẽ niềm riêng bằng - nét chữ
Người dùng tiếng hát khỏa - không gian
Chiều qua lá đợi nghe - thu rụng
Hỏi nắng ngoài sân phải - đã tàn
Tình đẹp trong mơ dù - vô vọng
Bước khẽ vỗ về đợt - sóng tan
Vẽ chữ lên mây nương - tìm bóng
" Tình người - cảm tạ nghĩa nhân gian"
Ngân Hà
[/QUOTE]
Originally Posted by NganHa1
Bài thơ này mình không nhớ và không nghĩ mình làm đâu HX...
Nếu của NH thật thì chắc làm trong mơ quá chứ không làm hay được như vậy đâu...
HX mang câu này về chị Ngân Hà sẽ nhớ ngay nì.
Originally Posted by NganHa1
Hai bài thơ cùa anh VHN và HX thật truyền cảm. Cho NH nhân hai bài thơ đó mà lấy ý và lời, thêm vài chữ mới cho vui nhé...
HXhuongkhuya
03-18-2020, 07:08 AM
(https://postimages.org/)
https://i.postimg.cc/DwV1q7GX/IMG-5522.jpg (https://postimages.org/)
Khiêm Lăng - Huế 2019 (Hình HX)
Tôi chắc phải hỏi anh 5 học cách up hình và video để bớt chữ loằng ngoằng diễn tả kiểu này mệt mắt và tốn giờ.
Chỉ cần hình như HX và anh Quốc mang vào là bằng 1 ngàn chữ viết rồi.
Lòng vòng giờ đây lại phải nói là rất cảm động khi thấy HX mang câu chuyện bài thơ của anh VHN và 2 bài cảm bút của HX và của mình. ( giờ thì mình lại cười mình với dấu gạch ngang (- ) kiểu điệu phân biệt, ngăn cách chữ nghĩa là do mượn chữ, mượn vần ),Tax cười đã hén. Cái kiểu tùy bút này viết dễ nhất vì không phải là văn nên đụng đâu viết đó, như kể chuyện hàng ngày với bạn hữu vậy đó. Về chuyện làm thơ Đường hay đàn cho đúng nốt là điều mình cũng không làm được. Nên rất "tri kỷ= tâm đắc" với HX những dòng dưới đây:
"Khi họa bài thơ này, H thật sự không biết đó là một bài Đường Thi, và H cũng không nắm vững quy tắc xướng họa theo thể thơ Đường, cũng chưa bao giờ quan tâm đến âm luật Đường Thi. Sau khi Huynh Diệp chỉ ra lỗi xướng hoạ trong Hòn Vọng Phu, H tìm đọc lại bài cảm hoạ trước đây của mình "Tầm Cựu Ảnh" mới nhìn thấy tất cả những lỗi đệm vần và nhiều lỗi khác trong bài. Tuy vậy H vẫn đăng lại bài gốc không sửa chữa. Không ngại bị nhìn ra những lỗi trong bài, bởi H quan niệm cảm xúc và ý tưởng quý hơn quy tắc."
TẦM CỰU ẢNH (TÌM BÓNG CŨ)
.....Đập kính......
những mong tìm bóng cũ
Tàn y xếp lại chút hương xưa
Đời như một giấc Phù Vân Mộng
Tình cũng tựa mây biết thiếu, thừa
Thương yêu ngày ấy
................. còn chăng nhỉ?
Kỷ niệm gom về đã đủ chưa?
Nhóm chút lửa tình hâm rượu nhạt
Mồi không, phải uống mấy cho vừa
Ta gói niềm đau vào nét chữ
Người dùng mực thẫm níu thời gian
Rồi đây khi lá mùa Thu rụng
Sợi nắng Hè kia cũng đã tàn
Âm thầm
..........dõi mắt
..................vào vô vọng
Lẳng lặng nhìn theo bọt sóng tan
"Phá toái lăng hoa tầm cựu ảnh"
Một lần,
...............cảm tạ
..............nghĩa nhân gian
____o0o____
(Việt Hạo Nhiên_11.2011)
"Phá toái lăng hoa tầm cựu ảnh. Trùng phong khâm tử hộ dư hương" ("Đập gương tìm bóng. Xếp áo dành hơi"):
Cổ thi Việt Nam của Nguyễn Gia Thiều, do Trần Danh Án dịch ra chữ Hán. (VHN)
Một Lần Cảm Tạ
Theo lối mòn xưa tìm bóng cũ
Chỉ còn sót lại chút hương xưa
Đã qua tựa giấc Phù Vân Mộng
Tình ấy giờ đây đã hoá thừa
Còn đâu ngày cũ còn đâu nhỉ
Ngần ấy mong chờ đã đủ chưa
Lửa tắt tình nồng trong rượu nhạt
Không còn tri kỷ uống sao vừa
Ta cột niềm đau bằng nét chữ
Người dùng châu lệ xoá thời gian
Tựa song nghe lá mùa thu rụng
Ngoài mảnh vườn kia nắng đã tàn
Thả hồn theo biển tình vô vọng
Gió bủa mưa vây bọt sóng tan
Ôm kỷ niệm buồn mong tìm bóng
"Một lần cảm tạ nghĩa nhân gian"
HXhuongkhuya
Một Lần Cảm Tạ
Theo những vần thơ - tìm bóng cũ
Nghe chừng thấp thoáng chút - hương xưa
Tình yêu một thuở - Phù Vân Mộng
Kỷ niệm thành mây chẳng - hóa thừa
TÌnh xưa nào tưởng phai rồi - nhỉ
Lối cũ hoa vàng nở vẫn- chưa
Ánh mắt sưởi tình lên - rượu nhạt
Gọi thầm tri kỷ vẫn nghe - vừa
Ta vẽ niềm riêng bằng - nét chữ
Người dùng tiếng hát khỏa - không gian
Chiều qua lá đợi nghe - thu rụng
Hỏi nắng ngoài sân phải - đã tàn
Tình đẹp trong mơ dù - vô vọng
Bước khẽ vỗ về đợt - sóng tan
Vẽ chữ lên mây nương - tìm bóng
" Tình người - cảm tạ nghĩa nhân gian"
Ngân Hà
Bài thơ này mình không nhớ và không nghĩ mình làm đâu HX...
Nếu của NH thật thì chắc làm trong mơ quá chứ không làm hay được như vậy đâu...
HX mang câu này về chị Ngân Hà sẽ nhớ ngay (bài thơ ) nì.:z57:
Hai bài thơ cùa anh VHN và HX thật truyền cảm.
Cho NH nhân hai bài thơ đó mà lấy ý và lời, thêm vài chữ mới cho vui nhé...
Cám ơn chị Ngân Hà chia sẻ những gì từ kinh nghiệm sống và sự hiểu biết của chú Minh cùng những chia sẻ trong không gian này. Cám ơn chị đồng cảm và tâm đắc với những tâm tình mà viết cùng HX bên MTĐ và Theo Dấu Thời Gian. H post lại bài thơ gốc cùng hai bài mượn vần hoạ thơ giùm chị. Gửi vào đây tấm hình chụp trong không gian Lăng Tự Đức. Góc này khiêm tốn, không mấy ai để mắt tới, chỉ có HX tần ngần lại gần thả luồng tâm tư theo dòng thời gian rồi vội đi cho kịp bước chân Kim và người nhà của H đang đi phía trước.
"Tứ bề núi phủ mây thanh
Mảnh trăng thiên cổ bóng tùng Vạn Niên".
(Câu thơ lưu truyền của người dân nơi đây).
Chúc chị Ngân Hà bình an vượt qua thử thách này cùng người thân và ACE trong phố một cách an toàn.
NganHa1
03-21-2020, 07:41 AM
Thêm Lần Cảm Tạ
Theo dấu thời gian về chốn cũ
Êm đềm đây đó thoảng hương xưa
Lời thơ ngày ấy còn đây mộng
Kỷ niệm trong mơ mãi chẳng thừa
Tình thơ những tưởng phai rồi nhỉ
Xuân về lối cũ mới hay chưa
Kỷ niệm ấm lòng chung rượu nhạt
Tiếng cười tri kỷ bỗng nghe vừa
Ta cất niềm yêu vào khung chữ
Người trải tâm hồn gửi thời gian
Cánh đào trong gió xuân rơi rụng
Nắng sớm ngày mai mãi chẳng tàn
Tình đẹp ngàn năm còn hy vọng
Dẫu sóng vỗ về chữ hợp tan
Hương thơ giữ lại cùng soi bóng
Tình người - Cảm tạ nghĩa nhân gian...
Cảm ơn HX thật nhiều.
Chúc HX và ACB luôn an lành
tà áo xanh
03-21-2020, 08:50 AM
:z57:
O Xanh ở nhà ngày chủ nhật
Ở nhà cũng là một cách cứu thế giới qua dịch bệnh
Nãy chừ nghịch chữ, họa vui theo O Ngân, O Huế thơ của Việt Hạo Nhiên.
Suỵt suỵt đừng nói ai biết.
https://i.ibb.co/GW23q4n/192-AAB69-842-B-4-F47-8450-FBC21-D0-E2-A72.jpg
Tầm Cựu Nhân
Hương khuya ngày đó đâu đà cũ
Ngân hà huyền thoại chuyện ngày xưa
Đôi ta một thuở xây dệt mộng
Phố núi mưa bay mấy chẳng thừa
Uyên ương chẳng thể rời xa nhỉ
Tà áo xanh đà thấp thoáng chưa
Thoáng chốc đã Chiều buồn mây nhạt
Lan tím mãi rơi biết mấy vừa
Ta vẽ Thu vàng bằng nét chữ
Khoác áo Đông sầu phủ thế gian
Thạch thảo mong manh từng đóa rụng
Pense trầm tư dưới nắng tàn
Phượng vỹ hạ ơi xa vô vọng
Biết hợp rồi đây sẽ có tan
Ngô đồng tóc xõa soi nghiêng bóng
Đáy nước San hô đếm thời gian
HXhuongkhuya
03-21-2020, 10:41 AM
O Ngân, có giấy khai sinh xác nhận bài thơ hay kia rồi, O Ngân vui quá cho ra đời một đứa con tinh thần nữa phải không? :z57:Nhờ trốn "O Vít" mà O Xanh, O Ngân, O Khuya tìm được hồn thơ hoạ vận vui ha. Cảm ơn hai O đã đồng cảm với HX qua Tầm Cựu Ảnh của anh Việt Hạo Nhiên. Vui thấy O nghịch chữ tìm lại hồn thơ.:z57:
https://i.postimg.cc/pV3mGmHs/IMG-0828-1.jpg (https://postimages.org/)
Bữa ăn trưa trốn dịch "O Vy" (cô Vy), phá lệ mang qua đây mời O Xanh, O Ngân cùng ngồi Chiếu Hoa dùng bữa với O Khuya. Sẽ viết trong MTĐ và nhà O Xanh sau.
Cũng Đành Cảm Tạ...
Thấp thoáng mờ xa hình bóng cũ
Gió đưa nhè nhẹ thoảng hương xưa
Qua rồi một thuở Phù Vân Mộng
Níu giữ được chi dẫu thiếu thừa
Lối xưa ước hẹn còn chăng nhỉ
Vết xước thời gian xóa được chưa
Khoảnh khắc bình yên còn đậm nhạt
Tri tân ôn cố cũng chưa vừa
Mượn gửi tâm tư cùng mấy chữ
Gói tròn tâm sự với thời gian
Lặng nghe hoa nắng ngoài song rụng
Đếm nhịp gió run lúc trăng tàn
Ngân vang từ cõi nào vô vọng
Ẩn hiện bóng hình vụt biến tan
Dang tay chụp bắt toàn ảo mộng
Cũng đành cảm tạ nghĩa nhân gian
HXhuongkhuya
NganHa1
03-28-2020, 03:51 AM
Cảm ơn Thanh Y ghé, cảm ý bài thơ của HX giữ lại mà đề thơ cho TDTG nhé.
Bài thơ nhắc đến tên của rất nhiều thành viên của Phố và rất ý nghĩa.
Cảm ơn HX sang chia xẻ các món ăn ngon lành, đầy hương vị quê nhà trong mùa dịch này và thêm một bài thơ đầy ý nghĩa.
Chúc các bạn an lành nhé.
---------
Cho phép mình chia xẻ chút tâm tình trong mùa dịch này từ phương xa là một em học trò, giờ đang học
bên Đài Loan.
Đài Loan ngày 28/03/2020,
Kính gửi quý Cô Chú Hội NewHope2008,
- Con là ĐẶNG ..., tình hình chống dịch Covid-19 ở Mỹ như thế nào ạ? Cô Chú ổn hết ạ? năm nay cả thế giới đang phải đương đầu với đại dịch Covid-19, nhà nhà - người người đều phải chung tay chống dịch. Ở Việt Nam mình hiện tại gần 200 ca dương tính và cách ly gần chục ngàn người để phòng dịch rồi Cô Chú ạ. Trong 2 tuần tới là thời điểm quyết liệt, quyết định sự thành công của công cuộc chống dịch ở Việt Nam ạ.
- Về tình hình của con, sau hơn 2 năm sống và học Thạc sĩ ở Thái Lan, con về Việt Nam giữa năm 2019 và trở thành Giảng viên của trường đại học Quốc Tế Hồng Bàng, thành phố Hồ Chí Minh. Đầu năm 2020, con được nhà trường đề xuất đi học tiếp Tiến sĩ ở Đài Loan trong 3 năm (2020 - 2023). Hiện tại con qua Đài Loan được gần 1 tháng ạ. Tình hình chống dịch bên Đài khá quyết liệt, lúc con mới qua phải tự cách li 14 ngày trong kí túc xá. Trường con vẫn tiếp tục đi học nhưng nhưng phải đeo khẩu trang lên lớp và đo nhiệt độ báo cáo 2 lần/ ngày ạ.
- Con không nghĩ là con sẽ theo đuổi con đường giáo dục cao đến vậy. Năm 2011, khi con bước chân vào giảng đường đại học Bách Khoa thành phố Hồ Chí Minh với sự giúp đỡ phía sau của quý Cô Chú Hội Newhope2008, với đầy sự cố gắng và quyết tâm, con nghĩ con sẽ trở thành một Kỹ sư giỏi sau 4 năm đại học. Và như có cái duyên với ngành giáo dục, sau 2 năm đi làm, con tiếp tục hoàn thành chương trình 2 năm Thạc Sĩ ở Thái Lan, và rồi trở thành Giảng viên đại học, cái nghề luôn được xã hội yêu mến, "Dưới ánh mặt trời, không có nghề nào cao quý hơn nghề dạy học". Và giờ đây, con lại tiếp tục theo đuổi 3 năm Tiến sĩ ở Đài Loan. Con luôn phấn đấu hết mình để có thể trở thành một người con có thể giúp đỡ cho bố mẹ, gia đình, xa hơn là xã hội và đất nước.
- Con luôn ghi nhớ sự đỡ đầu của quý Cô Chú ở những bước chân đầu tiên vào đường đời của con. Con mong Cô Chú sẽ bình an qua mùa dịch. Cô Chú nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt ạ.
Con, Đặng
---------------
Đăng thân mến,
Mỗi sáng như lệ thường trong cả tháng nay, cô luôn cầu nguyện cho đại dịch sớm qua đi, các nhân viên làm trong nhà thương, lãnh đạo các quốc gia, tôn giáo và nhân viên các ngành cần thiết vẫn còn đang hoạt động trong lúc này luôn được Trời Phật bảo vệ được an lành để giúp đời.
Cô vẫn nghĩ tới con và sáng nay cô rất mừng khi nhận được tin con cho biết về việc học, việc làm và hiện giờ đang theo học ở Đài Loan và mừng hơn nữa khi con chọn ngành giáo dục là một nghề cao quý nhất.
Cảm ơn con thăm hỏi, mọi người trong gia đình cô vẫn khỏe, phần lớn làm trong ngành mà người ta gọi là ở " tuyến đầu" trong mùa dịch này là ngành Y, có nghĩa là phải tiếp xúc với bệnh nhân hàng ngày nhất là trong tình hình hiện tại khiến cô chẳng biết gì hơn là cầu nguyện luôn cho đại dịch sớm qua đi và mọi người được mạnh lành.
Hai tuần nay cô không đi đâu như lời khuyên của TT và của chính quyền địa phương, "Stay safe, stay home " và chỉ ở trong nhà vì trời mưa gió suốt hai tuần rồi, thời tiết lạnh nên cô sợ bệnh không dám ra sân sau. Chỉ có hai hôm nay, buổi trưa có chút nắng ấm nên cô rất mừng
Cô nghe nói Đài Loan có phương cách phòng dịch rất hữu hiệu thì nay nghe con tả như vậy rất phục chính phủ và tinh thần của dân ĐL. Cho nên cô cũng an tâm cho con khi đang theo học ở một xử sở rất đẹp và lành này.
Hội NewHope2008 cũng vừa kêu gọi giúp các quận Mõ cày, Chợ Lách, Vĩnh Long... đang bị nạn nhiễm măn không trồng lúa gạo được và dân tình đói khổ rất tội nghiệp. Thật khó tưởng tượng vựa lúa ngày nào mà giờ đây phải chịu cảnh như vậy.
Xưa khi cô còn bé, chừng 4,5 tuổi, cô vẫn nhớ những cánh đồng lúa xanh tươi bát ngát ở quê mình, cô lúc đó ở Giao Thạnh, nhớ được ông Nội dắt đi theo thăm ruộng lúa, những buổi dân làng gặt lúa, xay thóc, giã gạo thật thanh bình. Rồi chiến tranh nên cả nhà phải tản cư bỏ lại tất cả đến bây giờ biền biệt trời Tây.
Lúc cô theo mẹ và chị em trở về lần đầu là 2007, thấy quê mình chỉ trơ troi các vuông tôm nên lòng nao nao buồn. Cũng may Mõ Cày vẫn còn dừa xanh ngát và kẹo thơm ngon nên có chút an ủi. Cũng nhờ má cô hay gửi gạo cho người nghèo hàng năm, nên sau chuyến đi 2007, hội NewHope2008 ra đời, rồi từ từ thêm các chương trình khác. Nhờ vậy mà các cô chú bên này có dịp quen biết các em học trò trong đó có con là Đặng và hiện giờ đã thành tài trước mắt cô khiến cô rất vui mừng cho con và thành quả mà con đang đạt được.
Có lẽ con là người học trò duy nhất trong Hội có dịp sang Thái Lan và Đài Loan học thêm. Với kinh nghiệm học tập này, và con lại chọn ngành giáo dục thì cô tin răng con sẽ có cơ hội trao truyền kiến thức của con cho các đàn em sinh viên khác và sự đóng góp cho đời của con sẽ rất cao quý.
Cô cám ơn con đã thơ thăm hỏi đến cô chú trong mùa đại dịch Covit -19 này. Bên này các cô chú đang quyên góp gạo cho bà con bị thiếu gạo vì ngập măn ở quê mình. Cô vẫn lo không biết các em học trò của NewHope mùa dịch này có còn ở thành phố để học tiếp hay về nhà.
Nhưng khi biết con lại được sang Đài Loan học nên cũng yên tâm vì xứ này ít người bị nhiễm nhất vì cách phòng chống như con đã tả nên rất hữu hiệu.
Hiện giờ con đi học xa có được tài trợ tốt không ? Nếu cần gì, cho cô chú biết để giúp con an lòng vì con giờ đây như con chim đầu đàn trong việc tung cánh bay xa rồi về giúp lại quê hương rồi đó. Cô rất hãnh diện về con đó Đặng à.
Cô vẫn mong về thăm lại quê hương mà vị nạn dịch mà hoãn lại tất cả. Mong năm sau đời sống trở lại an ổn và người người sẽ thay đổi cách sống mới tốt đẹp và thiện lành hơn trước đây.
Thay mặt Hội, cô chúc con an lành, thành công luôn nhé.
Cảm ơn và mong con tiếp tục gởi thư cho NewHope.
Thân mến
Cô T.H.
Sau đây là lá thơ của Hội, cô gời kèm cho con rõ.
Các bạn thân mến:
Hiện nay có nhiều huyện ở tỉnh Bến Tre và Vĩnh Long bị ngập mặn trầm trọng, nhiều hơn bao giờ hết.
Sự lan tràn của nước mặn đã làm cho mùa màng của dân chúng bị tàn phá, cây cối trồng chưa tới chín thì đã
bị chết hoặc đèo luôn không lớn nổi, vì thế dân chúng ở đây bị lỗ lã rất nhiều, vừa không có miếng ăn, vừa mang vào thêm nợ . Có nhiều gia đình đã bị đói. Hiện tại họ rất cần được giúp gạo để đỡ đói. Hội chúng ta quyết định làm một cuộc phát gạo khẩn cấp cho họ, mong các bạn ủng hộ . Hiện tại thì Vietnam cũng có lịnh cách ly nên staff chúng ta cũng không dễ dàng đi tới đi lui nhiều lần, vì thế chúng ta sẽ cố gắng quyên đủ và gởi trọn 1 lần để minimize unnecessary travels for staff in US and in VN. Ở US, nếu bạn muốn góp tay trong chương trình này, xin gởi check về càng nhanh càng tốt đến địa chỉ sau. Chúng ta sẽ đợi 2 tuần cho tất cả checks về và sẽ ra nhà bặng gởi cùng 1 lúc vì ở Cali cũng có lệnh cách ly nên staff cũng không thể đi lại nhiều đươc. Giá gạo hiện tại là $535 một tấn, tính luôn tiền cước phí di chuyển để phát là $550 một tấn. Mỗi tấn giúp được 50 gia đình (20 ký mỗi gia đình).
( đây chỉ là chia xẻ, không có ý quyên góp gì, vì thơ này chỉ gởi cho các hội viên thường xuyên ủng hộ mà thôi)
-------------
Chúc các bạn an lành
--------------
Mộng
Nó nhìn ra sân, có vẻ hài lòng vì sự êm đềm của buổi chiều, của cảnh vườn xanh tươi như ngọc.
Nhờ cơn đại dịch này, mà nó đã thoát một cơn ác mộng, một tấm lưới quăng ra có chủ ý, nhất định bắt cho kỳ được một quân cờ.
Nó bỗng thấy rùng mình, tự hỏi tại sao và đi lại từ đầu để xem tự sự ra sao. Cuộc đời nó chỉ có một thứ nó coi trọng, là sự thong dong mà nó phải chiến đấu vô cùng gian khó mới đạt được.
Chính vì vậy mà bốn tiếng Ra mắt cộng đồng. Công bố thiên hạ. Khua chiêng hét trống
khiến nó thấy người mới quen bỗng biến thành một sự đe dọa và là một ác mộng của đời nó.
Cũng may, tất cả đều tan rã và biến đi như những dấu chân bị sóng tràn vào xóa sạch.
Giờ đây, bãi cát vắng không một bóng người, trở thành tinh mịn và nguyên khôi.
Cơn đại dịch này đã khiến chuyện hơn tháng trước bỗng thành chuyện đời xưa...
Nhờ vậy mà tất cả sẽ có cơ hội tự làm mới tất cả, bỏ qua những gì không hay đã xưa cũ.
Một khởi đầu mới, rất mới sau một cơn mộng dài khiến người ta có thời giờ để tỉnh lại đôi chút...
----------
CN April 19, 2020
Vậy là mình đã ở nhà được hơn một tháng rồi theo lời khuyến cáo của thống đốc tiểu bang và quận hạt. Cũng may Cali ra lệnh đóng cửa trường học rất sớm nên đã tránh được cho dân chúng cảnh người nhiễm bệnh lan tràn như bên Milan và NY.
Tuy không ra khỏi nhà, nhưng người trong nhà vẫn đi làm và đi chợ mua thực phẩm, nên không biết những bao, những gói hàng hoặc ngay cả vỏ trái cây có dính vi khuẩn hay không. Cả đến khi đọc kinh tối, cũng không còn nắm tay nhau mà mỗi người mỗi đầu sofa, thì nói gì đến bà hàng xóm mang tặng hộp trà bạc hà thơm, như một nghĩa cử chòm xóm an ủi nhau "we are in it together", mà bà cũng e dè đứng xa xa.
Mình bỗng thấy phải chi cứ để bà White đặt quà trước thềm nhà là hay hơn cái kiểu né né e dè của nhau, có cái gì buồn cười trong sự đồng thuận vì muốn để bảo vệ lẫn nhau. Hành động cẩn thận này đúng ra nên được tán thưởng, nhưng sao lại có một cái gì sao sao vì nó đi ngược bản tánh tự nhiên của con người đến tội nghiệp chỉ vì không biết kẻ thù vô hình đang ẩn nấp nơi nào...
Có lẽ vì sự nhắc nhở luôn của các vị đứng đầu ngành y tế, nói loại vi khuẩn này truyền lây gấp chục lần loại vi khuẩn thông thường. Nó bám vào tất cả mọi thứ và ở lại đó rất lâu, tùy theo vật bám là gì thì có thể ở đến vài ba ngày mới tự hủy. Nhất là khi Bạch cung họp báo những tuần đầu tiên, thấy hai ông bà bác sĩ chuyên môn về bệnh lây nhiễm vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng nên mình càng thấy phải cố gắng cẩn thận tối đa sự di chuyển nên đã tự nguyện quản thúc tại gia để xem sao.
Những tuần lễ cuối tháng Ba và hai tuần của mùa thương khó trước Easter là những ngày mưa lạnh và tối tăm rất đáng sợ. Ngay cả trăng ẩn trong những đám mây đen kịn với những màu sắc xám đen làm mình thấy mặt trăng cũng giống như ánh mắt đầy lo âu và sợ hãi báo cho nhân loại một điều gì...
Những ngày cấm túc mình để dành nhiều thời giờ cầu nguyện hơn và hay đứng ờ nhà bếp ngắm mưa, nghe mưa như một điều an ủi ...
Rồi đỉnh điểm của dịch cũng đến và bắt đầu hạ dần, mình bắt đầu thấy TT nói về việc mở cửa lại nền kinh tế và các thống đốc tùy theo tình trạng dịch bệnh nơi tiểu bang mình mà điều hành việc mở cửa lại sở làm, hàng quán, công viên và bãi biển. Trường học đóng sớm nhất và có thể sẽ qua luôn hè cho đến niên khóa tời vào mùa thu. Mong rằng dịch sẽ vì cái nóng mà biến đi cho người ta được chút dễ thở, bởi vì mùa hè đã nóng bức, mà phải ở nhà thì khó lòng người ta chịu nổi vì phải cần mall có máy lạnh cho người ta đi tới đi lui, bãi biển cho bọn trẻ và công viên cho gia đình trẻ con.
Hôm nay nghe thống kê nói Mỹ đã có 40 ngàn người chết mà NY hàng ngày đều lên đến 5-7 trăm người.
Mùa này mình cũng gởi về quê nghèo nhiều hơn vì biết thế nào cũng bị ảnh hưởng nặng nề. Các tu sĩ bên công giáo thường làm việc xã hội, tham gia vào nhà thương, săn sóc bệnh nhân nên số bị nhiễm và qua đời cũng nhiều.
Còn trên Liên Hoa mình thấy một bài tường trình nói không có một tu sĩ Phật giáo nào bị chết vì bệnh dịch cả. M biết vì người theo tôn giáo này phần lớn là độc cư thiền định nên đúng với tinh thần cách ly xã hội thì không bị lây nhiễm là chuyện đương nhiên. Cũng là do cách sinh hoạt và tổ chức của mỗi đạo khác nhau mà thôi chứ không phải vì đạo nào hay hơn đạo kia nên nếu ta lấy làm hãnh diện về đạo mình không ai nhiễm bệnh thì phải xét xem sự so sánh có công bằng hay không.
Có lẽ người tường thuật không hiểu nhiều về những tôn giáo nhập thế nên mới có cái tựa đọc nghe
làm người nghĩ ngay đến một bản tường trình khác, có cả mấy trăm tu sĩ bên đạo Kitô hình như ở Ý, chết vì dịch Covid 19 này...M nghĩ nếu các tu sĩ bên Kitô cũng độc cư thiền định thì sẽ không ai chết vì lây nhiễm dịch cả đâu...
-------------
4-23-20 Friday
Bốn tháng đã qua như một cơn mộng mà khi tỉnh giấc vẫn không biết cơn mơ đó sẽ
còn đeo đuổi, ám ảnh đến bao lâu. Nhìn quanh, những lọ cồn rửa tay, những bao tay
và tấm mạng che mặt vẫn còn trên bàn như nhắc nhở mang theo khi ra ngoài cho đúng
với lời khuyên của bộ Quốc Y.
Cơn mộng đã kéo dài suốt một mùa đông cho nhiều người, nhưng với Mai thì nó còn lâu
hơn thế nữa. Từ lúc Thế Chiêu họp khẩn cả bọn để nhờ trông coi thương hiệu vì có thể
bất đắc kỳ tử khi tuổi đời vừa mới ngũ tuần. Thế Chiêu phải chờ ngày nhập viện suốt gần ba tháng và ca mổ đã thành công, nhưng biến chứng trong tương lai vẫn có thể xảy ra nên bản án về sức khỏe đã biến khẩu khí của chủ tiệm Vĩnh An khiêm nhường hơn xưa rất nhiều.
Nhưng khi Thế Chiêu có thể ra tiệm bán buôn trở lại, thì những thương phẩm cũng bị
cấm nhập cảng do tình hình dịch Hô Hấp gây nên. Những hình ảnh nhân viên Quốc Hạ mặc đồ kín mít vì sợ lây nhiễm lôi kéo người bệnh thảy lên xe bít bùng bất chấp tiếng la hét kêu gào thảm thiết từ một lục địa xa xôi bên kia bờ Thái Hải đã nhờ những Chíp Tử lén báo cáo khắp thế giới như chuyện phim kinh dị khiến người xem mua một trận cười :
- Lại một cách chiêu dụ Tò Mò xuất thủ nhấp chuột nhắt ... ha ha...
Nhưng rồi những tiếng cười bỗng ngưng bặt, không phải trò đùa vì bắt đầu nghe tin người chết từ mạn Bắc trong những dưỡng an viện gồm toàn bô lão ra đi như lá mùa thu, mà không ai được phép đến gần, thăm viếng hay đưa tiễn vào giây phút cuối. Thật là chưa từng thấy có cảnh nào thương tâm hơn những cái chết vì cúm Hoa Hạ gây ra.
Quốc Tổng đã ra lệnh nội bất xuất, ngoại bất nhập từ các xứ Quốc Hạ và Ấu Hạ được coi là phát xuất ổ dịch hô hấp lớn nhất thế giới...
Thế là bỗng dưng sáng ngày mọi người được lệnh ở nhà cho an toàn vì không biết ai là người đang mang mầm bệnh. Người ta dặn là hãy nhìn chung quanh như họ đang nhiễm bệnh và bản thân ta cũng không biết có bệnh hay không vì con vi khuẩn này đang có mặt khắp nơi như một kẻ thù vô hình...nên rửa tay bằng cồn gần nguyên chất mới tiêu diệt được loài vi khuẩn này và dùng xà phòng kỳ cọ thật kỹ mới làm chúng tan rã, vì đó chỉ là một chất đạm xâm nhập các khiếu huyệt của con người để vào phổi và
làm cho người ta một cái chết ngộp đau đớn...
Tháng sau tiệm Vĩnh An cũng tự động đóng cửa vĩnh viễn mà không ai có cơ hội gặp nhau để nói lời từ giã, ăn một bữa cuối cùng với nhau trước lúc chia tay gì cả. Giống hệt như cơn mơ dài thời niên thiếu của Mai mấy mươi năm qua rồi mà đến giờ cũng còn chưa tỉnh giấc...
NganHa1
04-27-2020, 03:20 AM
Tách cafe mùa đại dịch
Những ngày tháng ẩn dật chờ cơn dịch Hàn Vũ đi qua, sau bốn tuần đầu sôi động vì tin tức tới tấp đưa về, ngay cả đến các bạn bè trong tiệm Vĩnh An cũng tìm cách liên lạc trò chuyện cho khuây khỏa. Theo niềm tin mà mỗi người giải thích khác nhau, người thì nói phải lo ăn chay, bớt nghiệp sát, vì đây là cộng nghiệp. Người thì nói đây là điều đã được Tối Cao cho biết trước từ lâu và đó là điềm của tận thế. Cho nên hãy lo sám hối, dọn sạch tâm hồn để được cứu rỗi. Người theo khoa học thì cho rằng nhân loại đã trải qua những cơn đại nạn do thiên nhiên từ ngàn năm trước như động đất, sóng thần, và những thảm họa chiến tranh đã tiêu diệt bao nhiêu là nhân mạng. Có những nguyên nhân do khoa học chưa phát triển là các nạn dịch bệnh, nên người ta đổ thừa cho các đấng vô hình trừng phạt. Nhưng ngày nay người ta đã nghi ngờ dịch Hán Vũ đến là do vũ khí mới của con người...
Chị Mai thấy những tin tức cần biết cũng đã nghe xong nên bắt đầu bỏ qua tất cả. Chị nhủ thầm tất cả rồi cũng sẽ qua đi. Tại sao ta không nhân cơ hội có những ngày tháng giảm bớt hầu như ngưng đọng mọi sinh hoạt xã hội này để thưởng thức chút yên bình và tìm xem có thể được hạnh phúc trong hoàn cảnh này không.
Bắt đầu là một tách cà phê mà thông thường chị sẽ cho là rất dở. Nhưng những ngày tháng thưởng thức với những tách trà bé tí và ấm sành tử sa đến ấm bạc nằm gọn trong lòng bàn tay và bao loại trà hảo hạng cũng đã qua như một phong trào. Giờ đây, buổi sáng sớm, chị muốn có mùi thơm của bánh mì nướng, của tách cafe làm cho giây phút tinh sương có vẻ gì rộn lên niềm hân hoan hạnh phúc. Có lẽ trà liên quan đến thiền và sự tĩnh lặng trong khi chị không muốn ngồi yên mà cần bắt tay dọn lại sân vườn vừa hồi sinh sau mùa đông lạnh lẽo kia. Vì vậy mà chị cần một tách cà phê, một mùi bánh mì nướng từ lò tỏa ra cho thêm sống động. Cho nên chị tăng độ nướng lên để bánh mì vàng thêm chút nữa. Còn tách cafe, chị đã ngưng uống cafe từ hai năm nay, cho nên chỉ còn vài gói cafe bột đã pha sẵn, không có gì đặc sắc nên chị chẳng còn chọn lựa nào mà mang ra xài. Có lẽ nhờ sự hạn chế đi lại trong mùa dịch nên bất cứ thứ gì trong nhà cũng trở nên hiếm quý hơn, cho dù là một gói cafe mà thường ngày chị đã không ngó ngàng tới sau khi đã học được cách pha một ly cafe thơm ngát rất tuyệt vời lần nọ. Chị nhớ cách pha rất công phu và nhiệt độ cũng phải đúng cho mọi thứ. Nhờ thế mà vô tình tách cafe hôm đó thật tuyệt vời làm chị rất hạnh phúc vì đã pha được một cách cafe như chị Tịnh vẫn làm hàng ngày. Rồi chị cất mọi thứ vào để làm bạn trà với người bạn nhỏ đã được một năm ròng rã. Giờ đây người bạn đó đã vui trở lại nên chị cũng xong bổn phận...Chưa kịp thở những hơi thoải mái thì chuyện tiệm Vĩnh An làm chị bận tâm và tốn giờ trong suốt mấy tháng mùa thu đến nỗi ngã bệnh. Vừa hết cảm mạo thì dịch cúm Hán Vũ hoành hành, tiệm đóng cửa vì không đủ tiền duy trì cho bao phí tổn.
Chị Mai vẫn chưa có thời giờ thấm thía cho sự mất mát đó vì tất cả mọi sinh hoạt đều đóng băng nên mọi người đều ở nhà chờ đợi như mọi người tưởng mình vẫn còn trong cơn mơ ngủ.
Bốn tuần trồi qua, những thứ trong tủ lạnh đã bớt dần và chị thấy thời tiết trở nên sáng tưng bừng. Hình như với thiên nhiên, tất cả đều bình thường chưa từng có chuyện gì xảy ra cho khắp nhân loại trong mùa đông rồi. Chị Mai cũng không còn nhớ là mùa dịch vẫn còn, vì có những nơi dịch đang bùng phát và thành cao điểm. Nhưng sự chờ đợi, sự lo lắng và sự chịu đựng cũng quá mỏi mòn. Chị cần phải làm một cái gì và khi chị có thể mang ly cafe đi ra sân buổi sớm và sau đó hăng hái bắt tay vào việc làm vườn là chị thấy thật hạnh phúc. Ly cafe bình thường sẽ rất dở, nhưng trong mùa dịch này, chị chỉ cần rắc vào tách sữa cho có mùi thơm là đã đủ hương mới nguyên cho buổi sáng làm chị vô cùng hân hoan và tận hưởng hạnh phúc rồi. Chị bỗng tự hỏi, như vậy hạnh phúc là gì, cái ngon của tách cafe là ở chỗ nào ? Tại sao lúc trước chị mày mò nghiên cứu để cân đo mọi thứ cho ra một tách cafe thật thơm ngon còn bây giờ với tách cafe không ra cafe này, mà sao lại cũng vẫn ngon và mang đầy ý nghĩa còn hơn lúc trước ?.
Chị thấy có lẽ chỉ là cách chị nhìn gói cafe, nó thật rẻ và người ta phải dùng cả gói để pha thành một tách là xong. Còn chị, chị lại chỉ dùng một thìa nhỏ nhất cho một tách sữa cũng nhỏ chỉ để lấy mùi thơm thay vì uống ly sữa không. Ôi trời, dân uống cafe thứ thiệt chắc sẽ khóc luôn khi thấy có kẻ uống kiểu này. Nhưng vấn đề là làm sao đo hạnh phúc khi ta thưởng thức một điều gì thật trọn vẹn thì mới là ý nghĩa thật sự. Như tình yêu, không phải có tiền, hay giàu sang là có hạnh phúc trong tình yêu, mà hai kẻ nhà quê, nghèo hơn rất nhiều, nhưng vẫn có thể vô cùng hạnh phúc vì quý sự có mặt của nhau thật sự. Cái quý đó làm nên hạnh phúc. Chị Mai trong mùa dịch này, chẳng thể đi ra ngoài chỉ vì một gói cafe mới xay, nên đã tìm đến gói cafe cuối cùng còn sót lại trong nhà, và quý từng thìa bé tí cho vào tách sữa nóng, chỉ để thoáng nghe mùi thơm dậy lên trong thoáng chốc là đã vô cùng hạnh phúc rồi. Thoáng chốc đó là hạnh phúc và chị rất vui khi biết chị vẫn còn vài buổi sáng với thoáng hạnh phúc lạ lùng đó trong suốt tuần tới. Người ta đo GDP bằng hạnh phúc ở xứ Butan. Chị đã hiểu được bằng kinh nghiệm của chính mình. Chị thầm nghĩ đánh đấu thời gian bằng mùi hương cafe giữa mùa đại dịch cũng là một " thắng lợi tinh thần". Chia với các bạn cho vui...
An lành bạn nhé
HXhuongkhuya
04-27-2020, 04:32 AM
...
Cảm ơn Thanh Y ghé, cảm ý bài thơ của HX giữ lại mà đề thơ cho TDTG nhé.
Bài thơ nhắc đến tên của rất nhiều thành viên của Phố và rất ý nghĩa.
Cảm ơn HX sang chia xẻ các món ăn ngon lành, đầy hương vị quê nhà trong
mùa dịch này và thêm một bài thơ đầy ý nghĩa.
Chúc các bạn an lành nhé.
O Xanh và HX cám ơn O Ngân đã tâm tình trong cơn đại dịch và chia sẻ thành quả từ những việc làm ý nghĩa của O Ngân và cả nhóm cho các em. Cám ơn tách cafe mùa đại dịch. Chúc O Ngân sống vui khoẻ và hạnh phúc bên hoa cỏ trong vườn.
NganHa1
04-28-2020, 05:29 AM
Cảm ơn HX nhiều..
Diên vỹ
Mùa xuân nào diên vỹ cũng mang cho mình niềm vui, hy vọng lẫn chút bùi ngùi.
Có lẽ vì nó ôm trọn nỗi niềm nào đó trong câm nín với những chiếc lá khô héo tàn tạ
trong suốt mùa thu để chờ đợi một mùa xuân nở hoa chào đón đất trời.
Diên vỹ là loại hoa củ đầu tiên ngày xưa mình sưu tập và đã từng có thật nhiều màu, từ màu trắng đến hồng, đến vàng ong và màu đủ loại tím. Nhưng có lẽ màu tím là màu dễ sống nhất nên người ta hay bán nhiều. Cánh hoa như những mảnh lụa pha màu nhẹ nhàng, kỳ lạ và huyền ảo phất phơ trong gió như tà áo thướt tha của các tiên nữ giáng phàm...
Mình vẫn luôn có cảm nghĩ đó khi nhìn những cành diên vỹ vươn cao như muốn chứng tỏ cốt cách cao quý đó không thể bò quanh mặt đất như thân củ của thế hệ cần bám chặt vào đất cát để cho hoa lá hồi sinh và cho người niềm vui mới mẻ và hy vọng ở sự mầu nhiệm của đất trời.
Sáng nay, nhìn bồn hoa diên vỹ vươn cao đón ánh mặt trời đầy hân hoan và mãn nguyện trong từng chiếc lá vươn lên trời như một tuyên thệ trung thành theo chủ nhân dù bất cứ hoàn cảnh nào đã khiến mình xúc động. Vì hoàn cảnh, mình đã cách xa diên vỹ trong một thời gian dài, rồi bây giờ mới thật sự tao ngộ vẫn là rất tình cờ hờ hững.
Có lẽ vì mình đã quên đi đặc tính của diên vỹ là kiên cường, bất khuất và không ưa sự mềm yếu, che chở của bóng râm và ẩm thấp như loài đỗ quyên. Để rồi sau một thời gian dài say mê làm bồn và sưu tầm bao loài hoa đỗ quyên vì chúng nở hoa mùa thu làm tươi vui bầu trời xám khi trời đông lạnh lẽo.
Khi đỗ quyên bắt đầu tàn thì sự sống động đã chuyển sang bồn hoa diên vỹ, với rợp lá xanh hướng thẳng lên trời như những lưỡi gươm thề nguyện sẽ ra hoa như một bức tranh của Van Gogh khiến cho một khoảnh đất khô cằn như sa mạc tưởng chừng không có loại gì sống được lại có sự hồi sinh mãnh liệt với những cành diên vỹ vươn lên như những lá cờ chiến thắng của những vận động viên bị lãng quên...
Một nỗi bùi ngùi bất chợt dâng lên có lẽ vì hoa diên vỹ có nhiều gam màu tím mơ màng làm nỗi nhớ nào đó gợn lòng ta một nỗi cảm hoài man mác. Hơi ngạc nhiên để rồi nhận ra đây là tấm tình của thiên nhiên, muốn vương lại nơi tâm hồn người đang cần chút gì đó mộng mơ để vỗ về bao ngày tháng chênh vênh, bất an vì đại dịch quá lê thê...
Những ngày tháng cứ lùi xa, chìm vào quên lãng rất vô tình như những lớp bụi thời gian nhòa dần những tươi đẹp thanh xuân thuở còn khoác lên đời những lớp áo lụa thần tiên của loài hoa diên vỹ mong manh, tuyệt vời với những vũ điệu huyền ảo như tiên nữ giáng phàm...
Có lẽ từ hôm nay, diên vỹ đã thật sự trở lại, đã quay về cho tháng Tư một đóa hoa với những cánh vươn lên úp lại thầm thì, duyên dáng và ba cánh lật rũ xuống như các bức rèm đính tua nhung ướp mật thoảng hương đặc trưng của loài hoa huyền thoại này.
Quả thật, ngày xưa người ta đã xem hoa diên vỹ là: " là một loài hoa thiêng biểu tượng cho lòng dũng cảm cũng như đem tới may mắn, tín hiệu tốt và những niềm hy vọng mới. Ba cánh hoa là biểu trưng của sự trung thành và khôn ngoan. Bên cạnh đó, Diên Vĩ còn là loài hoa biểu tượng cho ngọn lửa đam mê đầy nhiệt huyết. Trong quá khứ, hình ảnh của bông hoa Iris đã được người Ai Cập khắc lên trán của tượng nhân sư và khắc lên vương trượng của nhà vua nhằm để biểu tượng cho quyền lực tối cao. Còn đối với châu Âu, hoa này được xem là loài hoa biểu trưng cho sự cao quý, sức mạnh, quyền uy và sự toàn bích. Chính vì vậy mà loài hoa này được xuất hiện với những hình ảnh cách điệu ở áo choàng, mũ vua, các thành viên trong gia đình hoàng gia. Bên cạnh đó, những bông hoa này cũng được thêu ở trên những lá cờ. Từ thế kỷ 13 trở đi, biểu tượng hoàng gia của nước Pháp chính là những bông hoa Iris này và nó được gọi với cái tên Fleur-de-lis. Theo thời gian, cái tên này chuyển thành “Fleur-de-luce”, mang ý nghĩa là hoa của ánh sáng và cho tới thời điểm hiện tại thì nó được gọi là “Fleur-de-Lys”.
Nguồn: https://mrhoa.com/hoa-dep/hoa-dien-vi/
Có lẽ đoạn trích trên đã cho mình biết thêm về loài hoa đặc biệt và thơ mộng này...
Ngày vui bạn nhé
tà áo xanh
04-29-2020, 08:29 AM
https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcSTFMMNiqoQMwLBWsZ1qzt9yf1KWYK l3kprpQrKpU9G4beLkFfF&usqp=CAU
Ngân Tùy Bút Cô Nương,
Xanh mượn một bức hình hoa Diên Vỹ sau khi đọc bài của O Ngân, để chào gặp lại. Nàng tùy bút đi vắng khá lâu. Mừng O Ngân bình an khỏe mạnh. Mùa này vắng ai lâu lâu mình quan tâm đến sự an toàn. Cảm ơn O Ngân nha, Xanh ngẫu hứng cho vui một bài gọi là phóng họa chứ không dám nhận là thơ thẩn. Chúc O Ngân luôn vui và an lành.
Cho Xanh chào O Huế và nhắn O hoa chị Sao Linh chụp quá đẹp, O cảm ơn giùm Xanh nhé. Cảm ơn O nhiều, về tất cả.
NganHa1
05-08-2020, 05:46 AM
Gần nửa năm qua rồi...thế giới đã sống như trong giấc mộng kỳ lạ để rồi khi tỉnh giấc thì mọi chuyện đã hoàn toàn không như trước nữa.
Giờ đây nơi nơi người ta đều mang nhiều loại " rọ" để bao mũi và miệng lại, không giống như hoàng tử bé đã bao cái miệng của con cừu vì sợ nó sẽ ăn đóa hoa hồng của chàng khi chàng vắng nhà. Không thấy nói hoàng tử đã bịt luôn mũi cừu để nó không thể ngửi hương từ đóa hoa xinh đẹp tuyệt trần đó. Có lẽ chàng sơ ý hoặc người kể chuyện cố tình quên để độc giả cứ thắc mắc hoài...
Nhưng nếu hoàng tử bé có quyền ra lệnh cho con cừu mang rọ bao kín mũi miệng, thì nó vẫn còn hai mắt và cũng vẫn có thể ăn đóa hoa bằng mắt được như thường. Hay là chàng đã cho con cừu mang cái tấm che hai bên mắt và cái mũ lưỡi trai để cừu không thể ngước lên mà chỉ có thể nhìn đường để bước đi một cách dè chừng cho khỏi vấp ngã, chứ không thể nhìn qua nhìn lại, do đó chỉ được phép nhìn cao tới đầu mũi mà thôi ...
Có lẽ vì vậy mà người xưa đã dạy để giữ lễ nghi thì ta chỉ cần nhìn người đối diện lần đầu khi chào hỏi rồi sau đó không được phép nhìn chằm chằm vào mặt người đó vì ánh mắt có thể soi mói, ma sát đến người đối diện, nên thần dân không được phép nhìn mặt vua chúa và phải nằm rạp xuống đất là vậy chăng ?
Thực khách của quán Lan Mơ không phải vẫn luôn ăn cách cảm, ăn ngó, ăn bằng các giác quan, ăn bằng thị giác như ta vẫn thường nói: thấy ngon lắm, thấy thèm lắm, thấy tuyệt vời như được ăn thật sự.... Người ta cũng có thể ăn bằng ngửi, và bằng thính giác, khi "nghe" mùi hương trong gió và nếu như bịt hết tất cả các giác quan thì người ta vẫn có thể ăn bằng ý nghĩ như thường, " tư niệm thực".
Nghe nói khi ta không còn ở cảnh giới loài người mà thành thần tiên ta không cần ăn uống như phàm nhân nữa, mà chỉ cần " tưởng" là có ngay...
M đã nghe đài của phố và thưởng thức các giọng hát, lời giới thiệu và phác họa ra người thật qua cảm nhận riêng của mình. CŨng là một hình thức ăn bằng giác quan.
Thỉnh thoảng cũng có vài gương mặt hiện ra cho bạn bè chiêm ngưỡng những nụ cười thật hồn nhiên, thật hiền hòa và có một sức mạnh của sự dịu dàng toát ra từ tấm lòng của những người cho đó...(như Xanh và Mưa )
Cũng may luật không bắt phải mang rọ khi chụp hình...nếu không sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười cho đời nhiều an ủi, êm ả như nụ hoa xuất hiện trong lúc khó khăn này...Cảm ơn các bạn cho ăn cách cảm, cho xem hình ảnh, tặng hoa và cho những nụ cười an ủi nhau lúc rối ren vì đại dịch hiện nay...
Cảm ơn các bạn đã đem tâm hồn, tài hoa và thời giờ công sức, để làm nên chương trình văn nghệ thật ý nghĩa 30 tháng Tư, vì đây là ngày giỗ chung của dân Việt.
Tháng Năm, tuy vẫn còn mơ màng và mừng vì được phép mở cửa ra ngoài, tuy vẫn còn phải mang rọ...Thế mới quý ngày này năm xưa thật nhiều...
Cảm ơn các bạn ghé ngang, cảm ơn O Xanh nhiều ...
Ngày vui và an lành nhé các bạn ...
-----------------
M dậy lúc 3 -4 giờ sáng mấy ngày qua có lẽ vì tối ngủ khá sớm .
Nhân cơ hội này, m mở đài nghe cập nhật những tin bầu cử mới nhất và kiểm chứng với cả ba người mà m thầm khen và học thêm nhiều thứ cần thiết.
Cũng nhờ những channel này thay đổi cho hai channel của hai nhà tu nên m thấy mừng và thêm phần giải trí trong năm đại dịch hầu như bị cấm túc trong nhà.
M nhân cơ hội dịch không đi đâu được thì dọn dẹp ngoài sân, nhất là ngoài gazebo đã gọn nên vui.
Bên trong nhà thì đầu tiên là tủ trong bathroom, cần bỏ những make up, vv cũng tốn thời giờ và năng lượng vì phải quyết định bỏ hay giữ thứ nào...
Nghỉ ngơi một tuần hồi phục để bắt tay bình định đám quần áo, phải quyết định ba bốn lần mới can đảm cho vào valy để cho đi và mỗi lần tuyển một số nào đó. Sau vài lần tuyển lựa thì cuối cùng vẫn còn 1/2 quần áo cần phải cho đi tiếp. M biết chắc nếu bỏ thêm 2/3 của số còn lại, thì m sẽ vô cùng thoải mái
Có lẽ câu sấm TT: 10 phần dẹp bảy còn ba, quẳng hai còn một mới ra nhẹ nhàng...
Nhưng dù sao những thứ vật chất trên cũng còn dễ cho đi hơn là những giấy tờ này nọ đã ngủ yên trong một góc an toàn nào đó. Nhưng lòng m vẫn luôn âu lo vì biết nó sẽ là gánh nặng cho người thân phải nhọc lòng duyệt qua và vứt bỏ, lại thêm bận lòng nếu để mắt đọc tâm tình đã hết thời gian tính và chỉ có ý nghĩa với bản thân mình.
Rồi nghe pháp thoại và nhờ một câu nói của người tu mà m thêm tinh thần.
M đã cho shred và recycle lại hết, trả giấy về rừng, thành đời sống mới tinh khác sau khi trải qua quá trình tái chế biến nào đó... ngay cả những quyển kinh tặng từ nhiều tôn giáo khác nhau, những tự điển vv... mà giờ đây không còn cần thiết nữa. Recycle để trở nên mới nguyên với một đời sống khác, làm lại từ đầu...
Cuối cùng là hình ảnh, những thứ này ai nhìn cũng biết không cần đọc mệt mắt nên m giữ lại và thấy vui vì tuy nhiều, nhưng chẳng chiếm chỗ như sách vở hay quần áo.
Mình muốn núp ở đây, chưa muốn đi đâu vì còn dọn dẹp nhiều thứ...
cảm ơn các bạn vẫn ghé ngang thật nhiều. mùa đông an vui nha các bạn thân yêu
-----------------
Dec 3, 2020
Sống ở xứ Dị Kỳ bao nhiêu năm, nàng chưa từng đi bầu cử. Nếu ở trong khu đông người Gốc Vê với ứng cử viên GV , có lẽ nàng cũng sẽ tham gia đi bầu cho đồng hương.
Còn như ở nơi đây, trong một Hóc Bà Tó chỉ có một căn nhà nằm gọn trong lòng khu nhà gồm hơn sáu mươi nóc gia với người bản xứ Bạch Bì, nên cuộc sống của nàng hoàn toàn yên lặng.
Những lần tụ họp gia đình , cũng chẳng ai nói gì về chính trị nên không ai biết ai thuộc phe nhóm nào, Chủ hay Hòa.
Có lần cô em hỏi ý nàng về việc xây Thành, cô nói bắt chước phim, có chuyện tranh cãi gì thì lại hỏi người hoàn toàn vô tư nhất để nghe câu trả lời. Nàng nói vì kinh nghiệm đau thương của bản thân, do bị Gấu Mèo phá khuấy đến nỗi muốn bán nhà dọn đi vì mất tự do và do hậu quả của sự tàn phá mà bọn trẻ trâu hoang dã Gấu mèo đó để lại không thể chấp nhận được nên nàng đồng ý việc xây Thành và thêm những biện pháp cần thiết để ngăn trẻ trâu lẻn vào khủng bố.
Nàng cũng đã thử dọn đi ở nơi LS, thủ đô người Gốc Vê, nhưng lại bị cảnh gò bó chật hẹp mà nàng không quen, để rồi nàng quyết định trở về nhà, quyết lòng tìm giải pháp hữu hiệu để bảo vệ sân vườn và đã dẹp được giặc Gấu Mèo trẻ trâu. Dĩ nhiên nàng cũng phải hy sinh những thú vui trồng cây ăn trái và nuôi cá kiểng dưới thác nước .
Thay vào đó nàng phải trồng những cây không ưa chuộng vì có nhiều gai ghê tay, là những cây catus . Nhưng giờ đây nàng phải cần cây có nhiều gai vướng tay chân và áo lông của chúng như vũ khí để đuổi bọn GM này.
Do đó, nàng đồng ý chuyện xây Thành để ngăn bọn giặc Gấu Mèo trẻ trâu tinh quái nhiều năng lượng đột nhập quấy phá dân lành.
Cô em nghe xong không nói gì...vì thấy nàng không có ý chính trị chính em gì hết mà chỉ vô tư nói lên kinh nghiệm bản thân mà thôi...
Rồi có lần cô hỏi nàng về việc phái đoàn Quyết Tiến vượt ba bốn nước lân bang để tiến vào Ê Gô.
Nàng nói không nên sẽ gây hỗn loạn và không đúng luật di trú. vì dân xứ nào nên ở lại xứ đó và lo xây dựng quê hương thì khỏi phải chịu cảnh đứng núi này trông núi nọ vì sẽ phải chịu cảnh được này mất kia và khó có bình an trong tâm hồn. Còn những người ra đi vì lý do bất khả kháng thì đã có luật lệ để tuân hành. Như dân thường nếu muốn giúp lân bang hoạn nạn gì đó, thì nên vận động qua tổ chức từ thiện vv... thiết thực giúp họ cơ hội ở ngay tại quê hương họ thì họ mới góp tay xây dựng nước họ, chứ ráp nhau đi hết, ra nước ngoài rồi tìm cách ở luôn ngoại quốc thì còn gì nhân tài, và người ta lại cứ tiếp tục bỏ nước hướng về chốn Dị Kỳ chưa chắc là một giải pháp nhân đạo gì.
Đây, như cô sống ở xứ Dị Kỳ này ăn ở ra sao đã nửa thế kỷ qua. Ăn chay trường vì không thích thịt cá có mùi không thanh khiết chứ không vì tôn giáo, ở cũng phải hạn chế vì phải cần cho người lạ ở chung để có thêm tiền gởi giúp quê nhà. Nếu người ở không theo ý, bày bừa nhà bếp sẽ bị cho đi tìm nơi khác chứ đâu phải tự nhiên có tiền dư mà giúp ai. Niềm vui trong cuộc đời là giúp người khó khăn từ già đến trẻ bên nhà chứ đâu vì ăn ngon, vì ở thoải mái, hay vị được khoác lên hàng hiệu sang trọng gì. Giờ đây chỉ mong sức khỏe tuổi già và hạnh phúc từ những công tác từ thiện ...
Vậy thì sang xứ Dị Kỳ này để được gì nếu chỉ để ăn và ở giống như cô mà mong sang làm gì ?
Hay vấn đề là được tự do và cơ hội. Tự do ăn nói, tự do đi lại, hội họp, tín ngưỡng vv
Nhưng tự do ăn nói là đệ tứ quyền nơi đây đã bị lạm dụng, đáng buồn. Nàng đã để thời giờ xem TT họp báo và sau đó thì đã thay đổi để rồi năm nay là năm đầu tiên, nàng đi bỏ phiếu và phải giấu cô em vì không còn là người nhà quê vô tư nữa...
Bây giờ đã đúng một tháng, mà vẫn chưa xong việc kiểm phiếu ở vài tiểu bang.
Nhân cơ hội này, nàng cũng để ý hơn về tiến trình bầu cử quá đặc biệt ở xứ này.
Có ba ngày để ý trong tháng 12 này
Ngày 8 tháng 12 là thứ ba tới
Ngày 14 tháng 12 là thứ Hai tới nữa, xem sao
Ngày 23 tháng 12, là ngày Ptt mở kết quả bầu cử và giao cho QH
Rồi ngày 6 tháng Giêng năm mới 2021 sẽ có gì
... dẫn đến ngày 20 tháng Giêng ai sẽ là TT xứ Kỳ Dị này...
Chắc sẽ có nhiều diễn biến kỳ lạ nhất trong lịch sử bầu cử nước Kỳ Dị này và sau đó, dù là TT mới hay tái thì luật bầu cử sẽ được thay đổi lại để dân chúng có thẻ cử tri hợp pháp và cách bầu sẽ đàng hoàng, không gian lận gì được . Nước Kỳ Dị đưa người lên sao Hỏa, sao Kim được thì chuyện này chắc không khó mà...
-------------dec 4, 20 thứ 6. Ảnh hưởng của hai câu hỏi của cô Lục...
Tại sao lại để ý ...và phải đi bầu lần đầu tiên trong cuộc đời ?
Có lẽ vì hai câu hỏi của cô Lục mà chị phải vận dụng suy nghĩ để trả lời. Không ngờ đó là hai câu trả lời mà cô L không muốn nghe và không ngờ tới và im lặng cho qua câu thứ nhất về việc xây Thành. Cũng nhờ cô chứng kiến nỗi khố tâm của chị bị loài thú hoang Gấu Mèo quấy phá đến nổi muốn bỏ nhà đi nơi khác...cho đến khi chị tìm ra giải pháp hy sinh niềm vui điền viên với vườn ăn trái và hồ cá kiểng cùng thác nước mà chị phải tốn công của gầy dựng bấy lâu...
Nhưng đến câu hỏi thứ hai về việc cho đoàn Quyết Tiến tự do kéo vào biên địa Ê Gô hay không nên, cô Lục nghe chị nói nước Kỳ Dị là xứ di dân, dành cho người bị bức hại về chính kiến và tôn giáo khi xưa mà lập nên. Cho nên dù đã 200 năm hơn, Kỳ Dị vẫn chấp nhận nhập cư với hai lý do trên và thêm lý do nhân đạo là đoàn tụ thân nhân bất chấp tuổi tác và tình trạng sức khỏe như tàn tật, tâm thần vv và sau đó lại giúp đỡ tận tình không kỳ thị gì cả cho người già, trẻ nhỏ, và người bệnh hoạn còn hơn cha mẹ lo cho con cái . Đó là lý do người ta ùn ùn muốn đến xứ Kỳ Dị.
Nhưng theo chị là phải tuân hành thủ tục hành chánh, chứ không thể xông đại vào nhà và ăn vạ là không được, vì sẽ loạn náo tất cả.
Thêm vào đó, bọn Trẻ trâu khủng bố chắc chắn sẽ trà trộn vào và sẽ gây kinh hoàng khắp nơi khiến cho mọi người thấp thỏm không biết đâu là nơi yên ổn.
Trong bốn năm qua, hình như tin phá hoại do đám trẻ trâu đã bớt đi rất nhiều, chỉ còn nạn cháy rừng là chưa kiểm soát được. Nhưng ít nhất bớt đi một chiến trường vẫn đỡ hơn là phải đương đầu với mang giặc vào nhà...
Thế là cô Lục lại đổ thừa cho TT đã làm điều đó trên thế giới nên người ta mới...chạy đến đây tị nạn...
Chị chỉ hỏi cô Lục về việc cô đã nộp đơn xin cảnh sát thành phố dẹp hết những người vô gia cư kéo đến công viên gần nhà vì sợ mất an ninh, trong khi những người bản xứ vẫn im lặng chịu đựng và bỏ qua vì lý do gì ?. Vì họ không hiểu luật lệ hay vì tiếng Anh họ dở hơn cô Lục ?.
Giờ đây cô Lục tranh đấu với chị để đòi quyền cho hàng ngàn người tiến vào sân nhà người khác mà không qua luật lệ hành chánh là tại sao...Hiện giờ vẫn còn cả núi đơn xin nhập cư ở bộ Di Dân và có người đã đợi cả chục năm để theo thứ tự mà vào một cách hợp lệ cho nên không thể nào vì cảm tính mà lập ra tiền lệ không công bằng cho bao người chờ đợi đến xứ Kỳ Dị này...
Cũng vì hai câu hỏi của cô Lục, mà chị dù muốn lánh xa chính trị, và muốn được yên nhưng vẫn phải đến nơi bầu cử lần đầu tiên trong cuộc đời...
---------------
sun Dec 6, 20
Sáng nay rất lạnh, hình như từ tối qua m đã thấy lạnh nên mở máy sưởi rồi.
Nửa thế kỷ sau chị đang chứng kiến cảnh y hết như nửa thế kỷ trước. Lúc đó giặc ngoài gài người khích động giặc trong và những tầng lớp trẻ trâu để phá rối trị an. Tất cả được phóng đại qua báo chí để rồi tất cả đều sụp đổ hết.
Rồi lại phải chạy nạn, ly tán, lìa xa tất cả ...
Giờ đây thành trì cuối cùng cũng đang chịu cảnh tiếp diễn như vậy. Thành trì đó cũng giống như lòng người, luôn phải tranh đấu với thế lực ngầm tự trong chính bản thân để giữ được thế vững vàng, an ổn
Thế lực ngầm ẩn núp trong mỗi con người chính là tam độc tham sân si.
Cái đáng để ý là chính bản thân luôn bào chữa cho sự yếu lòng từ 5 thứ sắc tài danh lợi thực thùy qua những mỹ từ đẹp đẽ.
Cho nên nếu không còn những lời dạy của các bậc giác ngộ chỉ rõ bản chất con người, thì dù người ta có cho mình giỏi đến bực nào, thì đó cũng chỉ là bề ngoài, không nghĩa lý gì.
Chị nghĩ đến việc bà Cô nổi quạu khi bọn trẻ mang đồ ngọt mời bà vì đâu biết người tuổi cao thương bị tiểu đường, và thức ăn ngon của tuổi trẻ giờ là chất độc và nhất là trở thành cám dỗ bản thân.
Năm nay người ta ở yên trong nhà dù một số vẫn shop online, có khi nào những ngày lễ chỉ thuần là tĩnh lặng như một món quà thật sự...
-------------
Dec 8, 2020 Wed
Quả là bất ngờ và mới hiểu lời TTT nói ngày 8 sẽ có chuyện lạ.
Vậy là chuyện lạ là đây rồi. Chuyện các TB nộp kiện 4 TB Mi, Ge, Pen, Ar lên TCPV, là nhánh khác cùng đâm đơn kiện 4 tiểu bang Swing states vi hiến. Sự kiện TB tự gia hạn ngày bầu cử đã gây ra việc back date, việc vv... khiến ảnh hưởng đến lá phiếu của tất cả 46 tiểu bang còn lại.
Vậy thì để xem TCPV xử ra sao...
Trong khi ngày 12-12 dân chúng kéo về DC ủng hộ TT cũng sẽ cho thấy lòng dân và tạo thêm thanh thế cho TT đối với QH để họ quyết định bầu cho ai vào Dec 14 và trao cho PTT. mở kết quả ra vào Dec 23 .
Nếu không ai đủ phiếu 270, hoặc TCPV phán vi hiến thì chỉ còn 50 đại cử tri của mỗi tiểu bang bỏ phiếu chọn TT mà thôi.
Nếu ai không thích ồn ào, cứ việc bỏ mặc thế sự và mà chỉ còn để ý một ngày duy nhất là ngày Jan 06, 2021 là ngày thế giới sẽ biết ai là TT.
Năm 2020 m chứng kiến đại dịch và cũng là lịch sử bầu cử đầy kịch tính của xứ này. Cuối cùng rồi tất cả đều phải dựa vào hiến pháp mà thôi.
Nhưng có lẽ m phải đi chợ mua ít đồ khô dự trữ phòng hờ vì ai thắng cũng sẽ có xáo trộn ít nhiều và biết đâu sẽ có thiết quân luật.
Hôm này phone báo nên ở nhà phòng dịch. Cháu m làm trong nhà thương cũng cho biết ICU đã hết chỗ và 8 bệnh nhân phải chờ giường.
Thật không phải chuyện thường...
Cẩn thận bạn nhé
---------Dec 11, 20 Fri
Ngày 8 tháng 12, tin TX đâm đơn kiện các TB bị cho là gian lận. Chiều lại có thêm 17 TB nữa
Cần đưa lên TCPV để làm sáng tỏ vấn đề.
Năm nay khi nghe con cúm từ VH, m đã nghi là Khứa Nọ đã thả vũ khí sinh học ra để làm loạn thế giới , làm kinh tế sụp và mặt khác phá rối Kỳ Dị bằng truyền thông.
Khi họp báo về đại dịch ở Roseden, m thấy TT hỏi thẳng vào mặt của một ký giả bịt mặt là cô ta thuộc đài nào, lòi ra cô ta từ Đông phương sang . M còn tức huống hồ gì TT. Sau này có lần TT đã nói : không được phép ăn nói xấc xược với TT Kỳ dị như vậy. Và bây giờ luật đã ra, chỉ cho Đông phương giờ chỉ được nhập cảnh một tháng chứ không còn nhởn nhơ coi TT bằng vung nữa. Còn đài Phóc giờ đã bị tẩy chay thật là quả báo nhãn tiền. M chỉ còn thấy ông Lou Dobbs là còn trung thực và lần nọ chính ông Cuomo là đối lập với TT mà còn bất bình lên tiếng là truyền thông đã " unprofessional và bias ". M thấy nể ông vì ông dám nói lời công đạo.
M nghĩ sẽ còn nhiều thay đổi lớn từ đây đến 20 tháng Giêng 2021.
Các quốc gia EU đã có luật chế tài các nước thuộc đông phương về dân sự vv... chứ không riêng Kỳ dị nên đây là một chiếc lưới chụp hết, đồng lòng mới trị được, không cònđể khe hở nữa.
Bên ngoài như vậy còn bên trong vườn gió thổi những chiếc lá cuối mùa để dọn sân một lượt.
Dọn dẹp trong ngoài không dễ nếu không quyết tâm và tận lực.
Giờ đây các tiểu bang và ngay cả các dân biểu của Penn cũng cùng chung 18 TB Red muốn TCPV làm rõ việc vi hiến bầu cử.
Như vậy ba mặt đã giương cờ. TT nói ngày 8 là ngày đặc biệt là có thật vì đã thấy TX cao bồi bắn phát súng rồi 18 TB khác hưởng ứng.
Giờ đây thêm hơn 100 DB CH cũng hưởng ứng...và sẽ còn thêm nữa.
Ngày 12 -12 là Thứ Bảy, chắc sẽ có hàng triệu dân đổ về DC để nói lên sự ủng hộ tự do và công lý. lòng dân, ý trời và biết đâu sẽ là tiếng chuông cảnh tỉnh.
có thể nhờ tất cả những sự lên tiếng nói trước sự chặn họng của truyền thông và tài phiệt về chữ " lân giạn " mà sẽ có những biến chuyển khác như TQ Luật ...
Người ta không hề sợ chết vì đại dịch mà kéo về DC để bảo vệ thành trì cuối cùng của tự do là sao ?. Anh dũng, can đảm
1975, một nước bé hơn Cali, cũng đã bị truyền thông , ngoại bang và lợi dụng bọn trẻ trâu đánh phá để giờ đây dân Vê tứ tán tới các xứ tự do nương náu.
45 năm sau, có mòi lịch sử lại tái diễn...
Chị m hoảng hồn lo sợ bản thân và con cháu đời sau sẽ mất không khí thở nên 5 giờ chiều ngày 3 tháng 11, 20. Chị đã âm thầm tìm nơi bỏ phiếulần đầu tiên trong 45 năm ở nơi này. Đơn thân độc mã vì chung quanh hỏi ra ai cũng vì chút lợi riêng mà bất kể...
------------------
Dec 15, 20 Tues
Ai cũng đợi ngày 14 tháng 12 để xem electoral college bỏ phiếu xác nhận kết quả bầu cử thì JB được trên 270 phiếu và là tt đắc cử.
Nhưng m thấy electoral college của CH bị chặn không cho vào ở QH ở tiều bang còn tranh chấp ( gian lận, vi hiến) và EC CH đã bỏ phiếu cho đương kim tt DKTT ( in case sau khi kiện tụng, OT thắng thì đã có phiếu sẵn sàng của EC CH rồi ).
Như vậy thì JB chỉ là TT đắc cử mà nhưng bên DKTT vẫn chưa nhìn nhận nên vẫn chưa là tân TT mà phải đợi xem ngày 20 tháng 1, 2021 ai là người đặt tay trên thánh kinh thì mới biết được Tân TT là ai.
DKTT vẫn có những lý do để khiếu nại và còn đủ quyền của một TT cho đến ngày 20 tháng Giêng năm 2021.
Cho nên khiếu nại thì vẫn đang chờ đợi nhiều đơn được xét xử
Qua bao nhiêu tòa bác đơn thì giờ đã có tòa TB chịu cứu xét , dù TCPV vừa rồi đã bác đơn TX và 17 TB khác mà DKTT gọi là không khôn ngoan và can đảm.( wisdom and courage ).
Cho nên nếu từng TB có tranh chấp xử các vụ kiện Vi Hiến ( đổi ngày BC ) hoặc có gian lận trong việc đếm phiếu vì các máy bị người ta sửa theo ý nên không còn đúng nữa.
Nếu các TB đang tranh chấp nhìn nhận có vi hiến và có gian lận số phiếu thì sẽ vô hiệu hóa kết quả bầu cử ở vài hoặc tất cả 6 TB Arizona, Wis, Mich, Penn, Georg, Neva. Lúc đó thì ông JB sẽ không còn đủ 270 và DKTT có thể đủ 270 và cũng có thể không đủ nên cả hai sẽ không là TT.
Ngày 6 tháng Giêng, 2021. Congress sẽ họp để đếm phiếu, nếu rơi vào trường hợp không có ai đủ 270. Thì sẽ theo TCA thứ 12 mà chỉ có 50 đại cử tri ( mỗi tiểu bang 1 đại cử tri) bỏ phiếu quyết định. Đại cử tri đảng nào bỏ cho đảng đó. Cho nên cuộc bầu cử của Georgia vào ngày 5 tháng Giêng 2021 rất quan trọng nên TTT phải đích thân kêu gọi dân chúng bỏ phiếu cho hai vị của CH . Có như vậy thì ngày 6 tháng Giêng, CH mới chiếm đa số tại QH và TTT hy vọng được tái đắc cử.
Đó là con đường binh theo luật pháp cho phép với điều kiện là cuộc bầu cử ở Georgia cho hai ghế NS và DB không gian lận. Nhưng ai biết được vì đây là TB đã có GL mà...
Con đường khác mà có vẻ như cũng đang được chuẩn bị vì m thấy có nhiều quan chức đã bị TT cho ra đi, gần đây là ông Barr. Để rồi sau đó TT đã cho những người khác vào có lẽ cho dễ dàng hành động khi cần thiết chăng.
Lần rồi trong khi mọi người kéo tới DC, TT có cho helicoper bay mấy vòng chào người ủng hộ và trên đường đến dự một trận thể thao mà gặp mặt tất cả các tướng hải lục không quân trong lúc dầu sôi lửa bỏng chắc không chỉ để vui chơi...
Dù sao thì TT cũng không công nhận kết quả BC lần này và chiến đấu đến cùng. Đối với m không phải do tham quyền cố vị mà vì tình yêu đối với đất nước này. Như m là người tỵ nạn tới đây vài chục năm thì TT là người sanh ra và lớn lên ở đất nước này, chắc tình yêu nước phải gấp bao nhiêu lần vì đó là lẽ sống.
Nay khi thấy dân tình bị nước ngoài mua chuộc, khống chế bằng nhiều thứ để làm hại cho đất nước thì làm sao buông tay được mà phải chiến đấu đến phút cuối cùng, rồi ra sao cũng hãnh diện . Sống làm vua, chết làm thần...
Nhờ năm nay mà m có cơ hội học hỏi nhiều về cuộc bầu cử ở xứ Kỳ Dị này.
Nếu ai rỗi rảnh,có thể làm thành phim nhiều tập rất gay cấn và nhất định phải đi sát hiến pháp thì rất tuyệt vời. Hơn cả phim cổ trang Hàn- Hoa. Cũng có hai phe Tả, Hữu và những phe khác và thế lực ngoại bang xen vào.Nhưng thời này có phép điều khiển ngàn dậm xa nhờ vệ tinh, nhờ mạng nhện, nhờ tiền tỉ tỉ đô và nhờ mỹ nhân kế cũng như những thành phần trở cờ vì lỡ lọt vào gian kế địch hoặc vì bản thân bị thua cuộc, xiêu đổ trước cám dỗ của sắc tài danh vọng .
Dec 21, 2020 Monday
Virus biến thể. Tất cả phi cơ từ UK đều bị chặn không cho vào xứ Kỳ dị.
thị trường màu đỏ vì new virus này
Ngân khoản cứu trợ 900 tỉ được thông qua, nhưng thị trường vẫn đỏ vì lo sợ con
virus biến dạng hơn là mừng được 600 mk mỗi người và 300 / wk cho thất nghiệp
TT họp với bà Syd Pow .
TT kêu gọi dân ngày 6 tháng 1, 2021 đến DC.
các cơ quan quan trọng của Kỳ dị bị tin tặc tấn công
Các báo và TV nói về thiết quân luật, TT nói là tin thất thiệt
Còn biết bao nhiêu là tin khác vì giờ đây thông tin nhất thời, real time nên khó lòng không quan tâm ...
ngày 6 tháng 1 , 21 sẽ là ngày lịch sử.
Muốn có tự do, phải tự tranh đấu và bảo vệ như mạng sống. Nếu không...
ta sẽ trở về nơi đã ra đi vì nơi nào rồi cũng giống như nhau...làm Từ thức trở về trần thế...
Vậy là 45 năm qua, ta đã sống trong giấc mộng dài...
Từ Thức có hạnh phúc không sao lại muốn trở lại nhân gian ???
Trở lại thời điểm cũ, nhưng nước đã qua chân cầu Mỹ Thuận và về biển lớn từ nửa thế kỷ qua rồi...
------------
Friday Jan 8, 2021
Ngày lịch sử đã qua, m theo dõi buổi họp QH và diễn biến trong ngày đó. Nhưng vì có bạo loạn nên QH ngưng họp 4 tiếng rồi lệnh giới nghiêm 6pm ban ra.
Sau đó PTT tiếp tục kiểm phiếu cử tri đoàn, theo thứ tự tên các TB theo Alphabet. Arizona có sự phản đối của Nghị sị và Dân biểu nên TV và HV tách ra để bỏ phiếu , nếu đủ 2/3 tổng số đồng ý thì số phiếu Electoral college của TB Arizona sẽ bị hủy.
Tất cả các NS và DB của DC đều bác bỏ cộng thêm một số DB bên CH cùng về phía bác bỏ nên Arizona kể như xong.
Rồi đến Pensy chỉ có một CH bác bỏ nên kể như là ông B đã thắng...
Những người hứa sẽ đứng ra bác bỏ phiếu cử tri đoàn đã thay đổi vào giờ phút cuối không hiểu vì sao.
Có lẽ họ bị kích động về việc bạo động mà mình tin rằng do bên kia Anti và Bm trà trộn vào để phá đi ý nghĩa của đoàn biểu tình . Rồi các NS và DB nổi giận và bị quê cũng như áp lực chánh trị nên đã đổ lên đầu TTT tất cả mọi thứ mà họ quên đi việc chánh là tại sao người dân kéo đến DC, chỉ vì họ muốn được QH làm sáng tỏ vụ bầu cử mà trong suốt hai tháng trời dù TTT có kiện thưa thì không tòa nào chịu cứu xét nên họ cũng uất ức mà kéo đến ngày QH họp xem sao.
M biết họ là những người can đảm, dám nói lên ý kiến của mình bằng hành động, không sợ Covid, từ 50 tiểu bang không màng lạnh lẽo mà kéo về DC và nhất là không sợ chết vì với số người đông như vậy, khó lòng mà tránh khỏi xô xát do bọn xấu, đối nghịch trà trộn phá rối . M biết lần này là lần sinh tử và thế nào bọn phá hoại sẽ bạo động để khủng bố tinh thần QH và gây hoang mang lòng người để rồi các dân cử bị phía bên kia đánh lận và đổ hết tội lên đầu TT và kết tội người dân mà quên đi những người dân can đảm, dù biết có nguy hiểm đến tính mạng vẫn không màng, như cựu nữ quân nhân 35 tuổi từ Cali đến vì muốn QH làm sáng tỏ vấn đề ngay sạch của cuộc bầu cử. Hiện giờ người ta có thể cố tình bỏ qua nguyện vọng đến DC của cô, nhưng chắc chắn sau khi hoàn hồn lại và suy nghĩ đến những cái chết của tội phạm được các dân cử quỳ gối tôn vinh và sẽ cho cô là một người can đảm, dám sống và chết cho niềm tin của bản thân mình.
Hiện giờ người ta vẫn hoang mang, bàng hoàng vì bạo loạn vì có đập phá và có chết người. 2 người do đột quỵ, 1 người bị trúng đạn và 1 người bị dẫm đạp. 52 người bị bắt...
Tất cả hãng truyền thông đều gắn nhãn cho đoàn biểu tình là mob, riot, và cố tình gạt đi ý nghĩa chánh đáng của cuộc biểu tình đông đảo nhất lịch sử bầu cử của nước Mỹ chỉ vì họ bất mãn với cách làm việc của tòa án, cùng quốc hội của các tiểu bang có vấn đề và luốn TCPV đã bác đơn và không màng coi qua những bằng chứng về sự không liêm chính xảy ra trong 6 tiểu bang . Chính vì 6 tiểu bang đó và TCPV đều bác đơn nên họ chỉ còn cách kéo đến DC và cho QH thấy nguyện vọng của họ...
Nhưng m biết thế nào cũng có chuyện Anti và Bl mờ sẽ phá hủy đi tất cả ý nghĩa và bôi bẩn danh dự của những người dân chỉ muốn được người mà họ bầu chọn làm sáng tỏ vấn đề có lẽ là lần đầu tiên trong cuộc đời của họ về vấn đề bầu cử TT ở đất nước này từ hồi lập quốc đến nay...
M đã ngủ một giấc trưa để quên mọi thứ và lấy lại tinh thần, chỉ hướng về Trời Phật xin an bình cho tất cả và cho chính bản thân m...
Rồi tất cả sẽ vào lịch sử và 10, 20, 30 và nửa thế kỷ sau. Mọi chuyện sẽ từ từ hiện rõ tất cả...
Bình an bạn nhé...
HXhuongkhuya
05-08-2020, 07:57 AM
https://encrypted-tbn0.gstatic.com/images?q=tbn%3AANd9GcSTFMMNiqoQMwLBWsZ1qzt9yf1KWYK l3kprpQrKpU9G4beLkFfF&usqp=CAU
Ngân Tùy Bút Cô Nương,
Xanh mượn một bức hình hoa Diên Vỹ sau khi đọc bài của O Ngân, để chào gặp lại. Nàng tùy bút đi vắng khá lâu. Mừng O Ngân bình an khỏe mạnh. Mùa này vắng ai lâu lâu mình quan tâm đến sự an toàn. Cảm ơn O Ngân nha, Xanh ngẫu hứng cho vui một bài gọi là phóng họa chứ không dám nhận là thơ thẩn. Chúc O Ngân luôn vui và an lành.
Cho Xanh chào O Huế và nhắn O hoa chị Sao Linh chụp quá đẹp, O cảm ơn giùm Xanh nhé. Cảm ơn O nhiều, về tất cả.
gần nửa năm qua rồi...thế giới đã sống như trong giấc mộng kỳ lạ để rồi khi tỉnh giấc thì mọi chuyện đã hoàn toàn không như trước nữa.
Giờ đây nơi nơi người ta đều mang nhiều loại " rọ" để bao mũi và miệng lại, không giống như hoàng tử bé đã bao cái miệng của con cừu vì sợ nó sẽ ăn đóa hoa hồng của chàng khi chàng vắng nhà. Không thấy nói hoàng tử đã bịt luôn mũi cừu để nó không thể ngửi hương từ đóa hoa xinh đẹp tuyệt trần đó. Có lẽ chàng sơ ý hoặc người kể chuyện cố tình quên để độc giả cứ thắc mắc hoài...
Nhưng nếu hoàng tử bé có quyền ra lệnh cho con cừu mang rọ bao kín mũi miệng, thì nó vẫn còn hai mắt và cũng vẫn có thể ăn đóa hoa bằng mắt được như thường. Hay là chàng đã cho con cừu mang cái tấm che hai bên mắt và cái mũ lưỡi trai để cừu không thể ngước lên mà chỉ có thể nhìn đường để bước đi một cách dè chừng cho khỏi vấp ngã, chứ không thể nhìn qua nhìn lại, do đó chỉ được phép nhìn cao tới đầu mũi mà thôi ...
Có lẽ vì vậy mà người xưa đã dạy để giữ lễ nghi thì ta chỉ cần nhìn người đối diện lần đầu khi chào hỏi rồi sau đó không được phép nhìn chằm chằm vào mặt người đó vì ánh mắt có thể soi mói, ma sát đến người đối diện, nên thần dân không được phép nhìn mặt vua chúa và phải nằm rạp xuống đất là vậy chăng ?
Thực khách của quán lan mơ không phải vẫn luôn ăn cách cảm, ăn ngó, ăn bằng các giác quan, ăn bằng thị giác như ta vẫn thường nói: Thấy ngon lắm, thấy thèm lắm, thấy tuyệt vời như được ăn thật sự.... Người ta cũng có thể ăn bằng ngửi, và bằng thính giác, khi "nghe" mùi hương trong gió và nếu như bịt hết tất cả các giác quan thì người ta vẫn có thể ăn bằng ý nghĩ như thường, " tư niệm thực".
Nghe nói khi ta không còn ở cảnh giới loài người mà thành thần tiên ta không cần ăn uống như phàm nhân nữa, mà chỉ cần " tưởng" là có ngay...
M đã nghe đài của phố và thưởng thức các giọng hát, lời giới thiệu và phác họa ra người thật qua cảm nhận riêng của mình. Cũng là một hình thức ăn bằng giác quan.
Thỉnh thoảng cũng có vài gương mặt hiện ra cho bạn bè chiêm ngưỡng những nụ cười thật hồn nhiên, thật hiền hòa và có một sức mạnh của sự dịu dàng toát ra từ tấm lòng của những người cho đó...(như xanh và mưa )
cũng may luật không bắt phải mang rọ khi chụp hình...nếu không sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười cho đời nhiều an ủi, êm ả như nụ hoa xuất hiện trong lúc khó khăn này...cảm ơn các bạn cho ăn cách cảm, cho xem hình ảnh, tặng hoa và cho những nụ cười an ủi nhau lúc rối ren vì đại dịch hiện nay...
Cảm ơn các bạn đã đem tâm hồn, tài hoa và thời giờ công sức, để làm nên chương trình văn nghệ thật ý nghĩa 30 tháng tư, vì đây là ngày giỗ chung của dân việt.
Tháng năm, tuy vẫn còn mơ màng và mừng vì được phép mở cửa ra ngoài, tuy vẫn còn phải mang rọ...thế mới quý ngày này năm xưa thật nhiều...
Cảm ơn các bạn ghé ngang, cảm ơn o xanh nhiều ...
Ngày vui và an lành nhé các bạn ...
Chào O Ngân, O Xanh, vô phố cùng giờ với O Ngân, ghé nhà thăm.
Hình nghệ thuật Hoa Diên Vỹ màu tím O Xanh mang vô đẹp quá!
Nhờ đọc bài viết về hoa Diên Vỹ của O Ngân mà bây giờ ngắm Diên Vỹ thấy hoa đẹp hơn xưa.
Hôm nay gặp lại "hoàng tử bé" trong bài viết của O Ngân, hình ảnh con cừu bị rọ miệng để không ăn
bông hoa đẹp của hoàng tử bé và những chiếc "rọ" đủ kiểu thời Covid... Cũng may còn cặp mắt để thưởng lãm vẻ đẹp quanh ta.
:z57::z57:
(Sang trang)
NganHa1
01-08-2021, 11:31 PM
Tuần lễ đầu năm 2021
Hôm nay là thứ Sáu, Jan 8, 2021
Vậy là đúng 7 ngày rồi đó bạn...
Ngày đầu năm DL là thứ Sáu, chị Minh không đi đâu để tâm hồn được yên tịnh đón ngày đầu năm Dương lịch trong thinh lặng.
Ngày thứ nhì là thứ Bảy, chị đi tiệm cây kiểng rất sớm đón năm mới bằng món quà tuyệt đẹp...Một tặng cô Lục và một tặng mình.
Ngày tiếp đến là Chúa Nhật chị mang hoa đến nhà cô Lục. Nhìn bình hoa tươi đầy sức sống thật là món quà ý nghĩa cho năm mới.
Chị dặn cô Lục mỗi khi thấy hoa thì hãy tiếp nhận sắc màu tươi vui nơi từng cánh hoa thanh thoát mà quên phần nào khó khăn do cơn đại dịch và tìm được chút thấy an ủi và thanh bình từ thiên nhiên, từ đất trời ban tặng...
Cô Lục và chị Minh đều mang khẩu trang và ngồi cách nhau một cái bàn...Bạn bè cô Lục có vài người bị lây dịch nhưng đều không sao...
Rồi ngày thứ Hai ,Jan 4, chị tiếp tục đi tiệm cây kiểng, mua thêm những loại hoa trồng ngoài sân, snapdragon, stock, pansy và cúc vàng...
Ngày thứ Ba Jan 5, chị mua thêm poppy cho thêm rực rỡ sân vườn và Ti plant màu lá tím đỏ cho góc sân thêm sinh động.
Chị có linh tính ngày thứ Tư, 6 tháng Giêng sẽ là ngày lịch sử nên chị mua thêm thật nhiều hoa bày đầy và choáng ngợp khắp các các phòng, một sự xa xỉ chưa từng có trước đây như để trấn ngự một điều gì chưa biết sắp xảy đến....
Đối với chị, hoa có khả năng chữa lành , là những loại dược thảo thần dịu, cần thiết để an ủi, xoa dịu phần nào những chấn động do cơn giông bão sắp xảy ra vào ngày thứ Tư 6 tháng Giêng những ngày dài sau đó...
Ngày Thứ Ba, 5 tháng Giêng, bầu cử ở G . Kết quả nửa đêm máy hư một tiếng và sau đó thì DC đã thắng. Từ nay cả hai viện đều do DC đa số . Ý dân hay ý trời ...
Chị không muốn suy nghĩ nên chỉ ra vào ngắm từng bình hoa. Những nhánh lan trắng muốt , những cánh vàng tươi, những đóa tím tuyệt tác... Tất cả ngân khoản kích thích kinh tế, chị đã đổi lấy những chậu lan bao vây tứ phía, tất cả các phòng và cả đến ngoài sân, đâu đâu cũng là hoa và hoa...
Chị có cảm tưởng chị đã nhờ những chậu hoa tươi đẹp để an ủi cho mình là lần đầu tiên đi bầu cử vì nghĩ đến cô bạn có chồng phải sang Tàu làm việc sau khi hãng dời qua China, xa vợ và hai đứa con. Chị nghĩ đến những cửa sông Mekong cạn dòng ở quê hương, hy vọng có ánh mắt của Thần Quân theo tận các đập của TC ở đầu nguồn, mà đỡ chút nào chăng, chị nghĩ đến biển đông mong còn cho dân mình đánh cá . Cuối cùng chị đi bầu vì nghĩ đến các phụ nữ không phải ân hận vì phá thai ...
Tối đến chị cầu nguyện và mong tất cả đều được an lành, dịch bệnh chóng qua đi...
Chị để nguyên ngày thứ Tư, Jan 6 để cầu nguyện tiếp ...
Dù muốn dù không chị Minh vẫn phải theo dõi tình hình ở DC , rồi bạo loạn, chết chóc, giới nghiêm ...
Có lẽ vì bạo loạn đã tác động đến kết quả kiểm phiếu của Arizona. Bọn trà trộn để phá rối đoàn biểu tình ôn hòa đã ra tay...
Không kiên nhẫn chờ đợi đến phút cuối cùng vì sau phần kiểm phiếu của tiểu bang Pen, chị tắt tất cả và đi ngủ, hình như là 11 giờ khuya.
Chị đã có linh tính về kết quả bầu cử từ lần tranh cử với câu hỏi cuối cùng cho hai ứng cử viên: Sẽ nói với dân Mỹ Kỳ ra sao nếu thắng cử. Chị thấy ông Bai như có chuẩn bị trước nên trả lời rất hay và như một TT thật sự.
Còn ông TT đương nhiệm, sao lại không trả lời thẳng vào câu hỏi nên chị M đánh dấu hỏi và cho đó là điềm xấu hay là ông đã biết trước kết quả rồi nên mới có tâm trạng mảnh hổ nan địch quần hồ ...
Lần đầu tiên trong đời chị xem tranh luận TT và không hiểu sao chị luôn ám ảnh về câu trả lời của TT Trp, để rồi đến ngày 6 tháng Giêng 2021, nhìn cảnh biển người trước QH, bất chợt chị nhớ đến bài diễn văn cuối cùng của TT Thieu năm 75, về 300 Triệu đô la mà QH Hoa Kỳ quay lưng với yêu cầu của TT Nixon đã không chịu chi viện giúp miền Nam để giữ lại thành trì và TT Nixon đã bị trói tay như miền Nam tiêu tùng một cách thảm hại sau đó. Khi ấy chị Minh chỉ là một cô học trò trung học, nhưng chị thấy thương cho TT Th quá, thương cho thân phận miền Nam và giận cho những ai đã lợi dụng tự do, rồi kẻ địch len lỏi vào để đánh phá liên tục trà trộn trong đám biểu tình, xuống đường khắp nơi, để cuối cùng tan tác khắp năm châu... Giờ đây chế độ CH đã mất, ai đó có khi nào nghĩ lại gì chăng, có một lần nào ăn năn ân hận khi đối diện với chính mình...
Sáng ngày thứ Năm, Jan 7, chị nghe kết quả đã xong. Người nữ cựu chiến binh 35 t bị đạn lạc qua đời. từ Cali đã đến Quốc Hội vì muốn được chứng kiến các dân cử giải quyết vấn đề công chính của cuộc đầu phiếu một lần cho xong, sau khi tất cả các tiểu bang có tranh chấp đều từ chối và cả TCPV cũng bác bỏ không cứu xét đơn.
Cả ngày 7 tháng Giêng, chị Minh cũng im lặng hoàn toàn, chẳng coi tin tức làm gì, vì biết truyền thông chỉ chiếu cảnh đau lòng mà chị biết do bọn phá hoại chính nghĩa của cuộc biểu tình đã khiến cho cảnh bạo loạn xảy ra hầu đạt được mục đích nào đó.... Lịch sử sẽ công bình nhưng có lẽ phải đợi một thời gian 20 năm nữa...
Chị nhờ có các chậu lan tươi đẹp bao quanh, làm đầu óc chị dịu lại sau bao căng thẳng và xáo trộn do tin tức, hình ảnh và thắc mắc phải tự tìm phương cách riêng để tự gỡ rối, tự băng bó những vết thương tâm hồn dù muốn dù không vẫn tìm đến...
Chị có cảm tưởng chị đã dùng hoa hoài niệm về một thời thanh xuân đã qua đi trong bàng hoàng ngày nọ.
Và bây giờ, cả một năm thế giới lao đao, bấn loạn và tang tóc do cơn đại dịch, hạn chế tất cả mọi sinh hoạt chung, cả đến lễ Tạ Ơn, Giáng Sinh, Giỗ và Tết Âm Lịch thì đúng là không dễ dàng sống mà được sự cân bằng.
Tưởng đại dịch chỉ kéo dài một năm, nhưng rồi đã một năm dài chờ đợi, lo lắng, bất an và rất khổ sở về mọi phương diện tinh thần lẫn vật chất cho mọi người.
Giờ đây còn thêm chuyện của ngày Sáu tháng Giêng , 2021.
Chị Minh biết âm hưởng của ngày này sẽ còn kéo dài hơn đại dịch và sẽ vào lịch sử làm bài học cho những thế hệ sau . Còn những người đang chứng kiến sự kiện lịch sử này trước mắt, cũng sẽ rút ra được nhiều bài học. Chính trị muôn đời vẫn là những trò chơi đấu trí...
Cho đến bây giờ, đã đúng 7 ngày đầu năm trôi qua mà sao vẫn như vẫn còn trong một giấc mộng dài . ..
Mong sao tất cả các bạn năm mới an lành bên gia đình, người thân yêu và đại dịch rồi cũng sớm qua đi...
Thấy cuộc tranh đoạt, bỗng nhớ đến hai câu đầu trong Tam quốc chí: nước sông trường giang cuồn cuộn chảy ra biển và nhận chìm tất cả anh hùng, được thua thành bại cũng là không...
cổn cổn trường giang đông thệ thủy
lãng ba đào tận anh hùng
được thua thành bại cũng bằng không...
Chị Minh đứng lên ngắm những cánh hoa tươi, theo thời gian rồi cũng sẽ phai tàn và phải đành chấp nhận. Còn bây giờ thì chị đang còn hình ảnh những cánh hoa tươi đẹp thật sự trước mắt. Hình ảnh này sẽ còn mãi để dánh dấu thời gian của những ngày đầu năm 2021 mới tinh này...
Chúc các bạn ghé thăm một năm mới an lành, may mắn và hạnh phúc bạn nhé.
Cảm ơn HX, TAX đã mang hoa, thức ăn và ở lại với mình trong gần một năm qua...
------------------
Jan 10, 2021 Sunday
Chị Minh nhiễm chuyện phim, tưởng tượng tiếp....cho thấy trí tưởng tượng con người phong phú lắm ...
Tâm làm chủ các pháp mà ....
Chỉ còn 10 ngày nữa là hết nhiệm kỳ TT 45.
Từ đây đến đó không biết sẽ xảy ra những chuyện gì bất ngờ nữa hay không .
Chuyện PTT không dám có quyết định làm như TT yêu cầu ngày 6 tháng Giêng ở QH đã thấy ông Linw đã báo động trước là đúng. Chị Minh đã không tin và cho ông Linw có vấn đề.
Chuyện xảy ra ở QH với bạo động, chị cũng đoán ra được là sẽ có kẻ phá hoại đám biểu tình chen vào bôi bẩn và nó đã xảy ra.
Chị nhà nông Minh còn đoán được thì chắc chắn TTT cũng dư biết và nhân viên công lực bảo vệ QH cũng dư biết điều này.
Nhưng tại sao lại TTT lại để xảy ra như vậy ?.
Hình như đây là một sự sắp đặt của TT để cho người trong đội hành động của TT có thể bất ngờ đột nhập vào VP bà Nanc để lấy đi máy laptop và có thể vài thứ nào đó quan trọng trong việc tát đìa giờ phút 25 để bắt những con cá khôn ngoan còn ẩn núp ở trong hang.
Có thể PTT cũng đã cùng hợp ý với TT để diễn vai phản bội, không chịu bác bỏ các phiếu CTĐ, mà để cho QH toàn quyền quyết định. Có như thế mới thấy rõ được QH cũng đã xử ép TT và lá phiếu của 75 triệu người dân ra sao.
Mà nếu PTT bác bỏ phiếu CTĐ, để 50 Tiểu Bang với 50 lá phiếu, thì biết họ có bị đảng DC hăm dọa, big tech mua chuộc và bỏ hết cho ông Bai đắc cử chăng ?
Vì sau ngày 5, với G đã thuộc luôn về DC, thì không thể tin tưởng gì nữa, luôn cả người cùng đảng phái...
Vì vậy mà đường binh cuối, có lẽ là đột nhập vào QH và truy tìm hang ổ nằm sâu trong đầm lầy...
Cho nên sau ngày đó, dù ông Bai đã được ông PTT tuyên bố đắc cử, TT T đã nhận thua mà sao bà Nanc còn đòi đàn hặc TT lần nữa, kêu ông PTT cách chức TT trong khi các chủ Goog và Twit đều bịt tiếng nói của TTT vì gán cho ông là xách động bạo loạn ...
Có thể đây là một trong những chiêu mà TT quyết định làm là nhờ dân chúng kéo đến QH ủng hộ cho ông và nhờ vậy mà một công hai chuyện để hoàn thành màn cuối của việc bắt những con cá lớn nhất của đầm lầy.
Phía bên DC cũng lên kế hoạch phá đi chính nghĩa của người dân, vỏ quýt dày móng tay nhọn. Họ trà trộn đập phá, thì CH cũng cho người vào mang đi những thứ chứa tài liệu cần thiết cho sự bắt cá mập. Đó là laptop và biết đâu còn những thứ khác nữa ở vp của những dân cử khác. Có ông db nói sao họ vào vp tôi trá hình, trong khi VP có gắn tên ngoài cửa thì họ không vào...
Vậy thì trong thời khắc hỗn loạn ngắn ngủi và mọi người trong QH đều lánh nạn hết đó, thì chuyện gì đã xảy ra trong QH và VP của bà Nanc, hay là đã có một hệ thống ghi âm vừa được cài đặt vào các VP để TTT mới có thêm bằng chứng vào những ngày cuối cùng hầu quăng một mẻ lưới chót...
Bà Nanc trước ngày bầu cử đã nói sẽ hun khói cho TT chạy ra, ông OBa nói sẽ mang Seal tới, và ông Bai đã yên chí trả lời câu hỏi chót đường hoàng như chắc cú là TT đắc cử rồi...
M vẫn có cảm tưởng rằng TTT sẽ giữ lời hứa của ông chứ không thể chưa bắt được cá đầm lầy mà thua cuộc được.
Việt kêu gọi người đến DC là một chiến thuật tát đìa của ông. Có bạo loạn, có người hy sinh, nhưng cuộc chiến nào mà không có ai phải nằm xuống. Nếu một cuộc chiến quan trọng, người nào hy sinh cũng sẽ được vinh danh sau này, dù bây giờ họ bị gán nhãn là phá hoại , đời còn dài...
TT đòi bỏ Section 230 đã làm tụi cá đầm lầy mất quyền bịt miệng dân chúng, nên chúng đứng sau DC bác bỏ, để rồi sau ngày 6 tháng Giêng, chúng bịt miệng TT trước nhất....và tự dán nhãn cho ông như một kẻ kích động bạo loạn vv...nguy hiểm cho an ninh nên khóa hết account của ông trên mạng XH.
Hiện giờ tung tích TT không biết ở đâu, nhưng việc TT trở lại WH trước lễ GS cũng là cách để cho kẻ địch không biết giờ giấc của ông. Còn vợ con của ông có lẽ đã ở một nơi an toàn rồi vì WH không là nơi đáng tin tưởng, kẻ địch có thể bắt gia đình ông làm con tin vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến...
M không trách gì ông PTT, có thể là quá sớm để nói bất cứ điều gì. M vẫn tin đây là một cuộc dàn xếp trước của TT và PTT để cho dân chúng thấy rõ bộ mặt của QH và càng đứng về phe TT nhiều hơn bao giờ hết.
Cho nên ông PTT đã làm rất tuyệt vời vai trò của ông, thắt cravat màu xanh nhạt, thay vì màu đỏ, để cho đối phương thắc mắc và cho rằng ông đã về phe họ nên ra ngầm ra dấu hiệu là đã chuyển từ đỏ qua xanh. Sau đó con gái ông còn cho là Courage...có lẽ cũng là màn kịch...vì chắc chắn những gì ông làm, có lẽ ông cũng giữ bí mật luôn với bà vợ...
Trước đó, ông cũng đã nói là sẽ ra khỏi nước, không biết để làm gì. Cả một cuộc đấu trí mà người dân có lẽ chỉ là thầy bói sờ voi mà thôi...
M đang có cảm tưởng rằng TT đang ráo riết tìm hết mọi dữ liệu tối mật, để rồi sau đó biết chắc chắn thắng cử mới ra lệnh thiết quân luật, và cho tòa án quân sự thất rõ tất cả bằng chứng phản quốc của các dân cử kể cả cha con ông Bai, bà Nanc, ông Mict và lấy lại ghế TT của ông.
Cho dù hiện giờ, ông nói sẽ chuyển giao quyền lực trong trật tự như một lời hứa cho DC an lòng. Nhưng bà Nanc sợ đêm dài lắm mộng nên quyết xử ông trước bằng truất phế, bằng luận tội để ông không còn quyền lực gì và được bảo vệ tối đa sau khi không còn làm TT nữa.
Cho nên 10 ngày này là 10 ngày sinh tử cho cả hai . Nếu bà Nanc ngay thẳng, thì không việc gì bà phải đuổi cùng giết tận. Còn TTT, ông luôn nói là sẽ thắng và xem xét lại, thấy ông hình như không nói dối bao giờ. Bốn điều hứa của ông đều thực hiện xong hết rồi, chỉ là chưa hoàn chỉnh mà phải đợi thêm 4 năm nữa mới thật sự vừa ý mà thôi. Chính vì vậy mà cà DC và QH đều kinh sợ, vì họ biết sẽ mất quyền lợi và sự nghiệp chính trị do sự trong sạch hóa guồng máy CT. Nước trong quá không có cá, xét nét quá không có bạn... Nhưng nếu như nước đã thành sình, hôi thối thì cá cũng sẽ ngộp mà chết và người ta còn bị ô nhiễm nhiều hơn.
Cho nên, vớt được con cá nào được thì vớt ra, vì sau khi tát đìa, người ta vẫn cần nuôi lại cá mới và cần những người liêm chính cũ hướng dẫn chứ không thể dẹp bỏ hết và cũng không nên làm như vậy.
Chị Minh đang chờ đợi xem mọi việc ra sao...
Dù sao là một người dốt chính trị và chỉ biết việc làm vườn, dọn sân, nhổ cỏ dại và đã từng chịu khổ sở vì hồ bị bọn gấu mèo phá khuấy để phải lấp hồ chịu thua mặt trận này thì mới được yên khiến cho chị uất ức lắm. Nếu có tiền, có nhân lực hoặc có chó giữ vườn thì khác rồi... Nhưng cái nào cũng có giá của nó cả...
Chỉ là chuyện tưởng tượng, mong các bạn đọc như phim cổ trang vua chúa thời xưa cho vui giải trí...
Ngày vui nhé các bạn
----------------
Wed Jan 13, 2021
Tuần sau, giờ này là kể như xong !!!
Jan 20, 2017 chị Minh cũng vô cùng bất mãn với tin TTT đắc cử và khi nghe người ta nói " TTTrp" chị tưởng như nghe lầm.
Nhưng đó là sự thật. Chị còn nói gì được bây giờ, chị dù muốn bà Hilla làm nữ TT đầu tiên vì cùng là phụ nữ và nghĩ rằng bà lăn lộn trong chính trường, với cái lý lịch quá ngầu, làm vợ TT, làm nghị sĩ, ngoại trưởng và nhất là bà đã phải chịu cay đắng vì vụ đàn hặc tội lem nhem của ông chồng TT nên chị Minh thấy có nhiều cảm tình với bà.
Chị quá tin tưởng bà Hilla sẽ đắc cử nên sau đó trách bản thân sao không chịu đi bầu cho bà dù một lá phiếu chẳng thay đổi gì, vì bà thắng số đông và thua cử tri đoàn.
Sống ở Mỹ Kỳ đã lâu, nhưng chị Minh đầu tắt mặt tối lo đi làm, đi học, lo gánh nặng gia đình và đến khi có chút giờ nhìn lại chung quanh thì đã gần nửa thế kỷ qua.
Có thể vì giờ đây do có mạng xã hội nên thế giới đã thu nhỏ và thông tin đưa tới hàng giây phút , thật khác hoàn toàn với thời gian trước đó, phải đọc báo, phải nghe đài và truyền thông lúc đó toàn quyền đưa tin nên hầu như có hoàn toàn quyền quyết định tin gì loan ra.
Còn bây giờ, mỗi người ai cũng có thể thu hình ảnh chung quanh và tung lên mạng, nên cũng vừa có lợi vừa có hại đi kèm.
Mấy năm qua chị Minh không nghe đài GốcMít, cũng không có TV, còn tin tức chỉ lướt sơ qua trang mạng để coi hàng tít lớn rồi thôi. Thời giờ còn lại quý lắm, không nên để phí mà hãy lo nghe pháp thoại, làm vườn và tu bổ nhà cửa trước sau...
Rồi đùng một cái, vụ dịch VH làm chị bị bắt buộc ở nhà theo dõi TV, nghe TTTrp điều trần mỗi ngày. Chị đã chuẩn bị đối phó với sự giáp mặt đối phương mà chị không hiểu sao lại có nhiều thành kiến, có lẽ vì cho TTTrp là tay ăn chơi này nọ .
Chị buộc lòng nghe vì muốn biết đại dịch ra sao mà thôi. Nhưng khi thấy cảnh báo chí hỗn xược , kể luôn cả bọn ký giả nước ngoài là Chyna trà trộn vào xấc láo làm chị Minh nổi giận.
Chị thấy thích hai người là bà Birx và PTT vì sự đồng lòng, điềm đạm phụ giúp TTTrp chứ không như ông Fauc, tỏ thái độ coi thường ra mặt khi TTTrp nói hai chữ Dee...p State. Chị không hiểu nghĩa của hai chữ DState đó là gì rồi sau này từ từ mới à ra thế !!!
Cảm tưởng đó về ông Fauc sau này là đúng nên chị thấy trực giác m cũng khá hay.
ngày vui nhe các bạn
---------------Jan 14, 2021 Thứ Năm
Jan 13 là môt ngày lịch sử vì TTTrp đã đọc thông điệp có lẽ cuối cùng ?.
Còn ông M Pompe ngoại trưởng ngưng công du Âu và bà đại diện Mỹ Kỳ cũng ngưng chuyến thăm xứ Đài làm chị Minh cũng bị hụt hẫng lây với dân Taiwa. Chị lo sợ cho số phận của đảo nhỏ này quá, nếu ông TTT xuống, thì CP mới này sẽ không thể nào hết lòng với Taiwa được như ông cựu TTTrp.
Nhưng bất ngờ thư TTTrp gửi cho Hạ Viện là bà Pelos, công bố những điều quan trọng mà đáng lẽ ra phải đợi hai mươi năm sau mới được giải mật. Có lẽ đây là tài liệu cuối cùng mà TTTrp muốn để lại như lá bùa trấn CP mới để phải theo chính sách đối ngoại đã được vạch ra vì quyền lợi quốc gia Mỹ Kỳ là bảo vệ Taiwa, để ý Mekong với 60 triệu dân sống theo dòng sông này và trong đó có 20 T dân Mít ở 9 cửa biển đang bị ngập mặn vì Cửu Long cạn dòng do Chyna gây nên ở thượng nguồn do các đập thủy điện. Vì vậy mà VN phải nhập cảng 30 triệu tấn gạo từ Ấn độ. Nghe mà đau lòng, vựa lúa thế giới đâu rồi ?
Quê cũ của chị Minh năm rồi cũng nứt nẻ và thiếu nước nên giờ đây phải cần nước uống, hình ảnh thanh bình với ruộng mạ mênh mông chỉ là cổ tích ...
Thôi, hãy trở về thực tại với hồ sơ giải mật của TTTrp, ông đã chỉ rõ tất cả những sai trái, gian trá của kẻ địch lớn nhất của Mỹ kỳ là Chyna, và đã ráo riết ra nhiều sắc lệnh vào tháng cuối của nhiệm kỳ để đẩy những công ty trá hình làm kinh tài cho địch trên sàn chứng khoán, và bắt những công ty TC phải khai rõ hồ sơ như mọi công ty giao dịch trên Wall St chứ không dựa vào lý do gì để không khai ra. Chơi cha đâu có được !!!
Nhờ bằng chứng rành rành này, mà ông Bai cùng tất cả bọn tài phiệt đứng sau có làm ăn với TC cũng sẽ phải e dè, không dám công khai làm điều trắng trợn vì giờ đây cả nước và thế giới đều biết....
Còn về vùng biển Đông, có liên quan đến Ấn, Phi, Indo, Nhật và VN, thì giờ đây cũng phải không để cho bọn TC giành biển, ép các nước nhỏ và làm bá chủ biển đông, và kinh tế khu vực này, cũng là điều tứ trụ kim cương gôm Mỹ, Úc, Nhật, Ấn đang liên kết đề phòng. Vì vậy mà chị Minh rất mừng, mong có giúp được gì cho dân đánh cá Mít ta chăng...chứ để tụi TC ỷ lớn hiếp yếu mà tức quá !!!
Vậy là chị sẽ vào Whitehouse.gov và security mà check hồ sơ giải mật declassified này sau. Bây giờ chị hiểu tạm là như vậy... cũng đủ vui dù tiếc cho TTTrp không còn trị vì thêm bốn năm nữa. Nhưng người đi mà vẫn để lại những món quà lớn như thế cho Taiwa, cho những nước liên quan và làm cho TC phải lui về thế thủ thay vì đi chèn ép, ức hiếp lân bang đáng thương có Nam mít mình chịu biết bao thiệt hại mà chỉ biết cắn răng bấy lâu... Giờ đây với đòn đánh kinh tế của TTTrp, mong nước bé bé chung quanh nhân bên Tàu có loạn mà ngoi lên thở chút khí trời chăng...Mong thay....
ngày vui nhé các bạn, cảm ơn đã vào đây tám chơi cho đỡ buồn...
Chuyện tưởng tượng cho vui về một triều đại sắp qua đi trong nhiều tranh cãi nhất lịch sử , chắc là vậy...
------------------
Friday Jan 15, 2021 Chỉ còn vài giây nữa thôi ...
Có lẽ hôm nay chị Minh sẽ đi chợ mua ít thực phẩm cho đến cuối tháng Giêng này.
Chị thấy lính Vệ Binh QG đã nằm la liệt ở DC để giữ an ninh và ngăn ngừa biến loạn trong khoảng thời gian nhậm chức của Bái Quân. Chỉ còn 5 ngày nữa thôi., ngày 20 là ngày bàn giao tế trời đất.
Chị có cảm tưởng rằng nếu chuyện gì xảy ra, sẽ xảy ra sớm hơn ít nhất là một ngày, có nghĩa là ngày 19.
Hiện giờ Cựu Quân đã kêu gọi dân chúng nên ở nhà và tránh đi biểu tình . Còn bộ An Ninh FB ai đã cho biết là tất cả 50 thủ phủ cũng sẽ được bảo vệ chặt chẽ. Nơi TB chị ở là lớn và đông dân nhất, thống đốc cũng đã cho Vệ Binh đến điện Sacrament để canh gác ngày đêm phòng bất trắc.
Thật là một tình cảnh lạ nhất từ ngày chị đến Mỹ kỳ đến giờ. Chị Minh nghĩ vậy . Có lẽ nhờ bây giờ thông tin tức thời nên dân đen như chị có thể biết được chuyện gì xảy ra qua mạng Net ngay lập tức. Cho nên chị mới suy nghĩ và thấy cần mua thức ăn thêm cho hai tuần tới để yên lòng và sau đó chị sẽ để hết tâm hồn mà cầu nguyện cho tất cả đều an lành, giờ đây chị mới thấy được bình thường là tốt nhất, là quý nhất....
Chị Minh thấy buồn lòng như mất một cái gì quý mà bấy lâu nay ai cũng ao ước được như dân Mỹ Kỳ.
Nhưng giờ đây không còn chỗ nào là thoát khỏi tay tài phiệt cả rồi. Họ không cần làm vua nhưng có sức mạnh hơn cả vua với quyền sinh sát bịt miệng cả vua của một quốc gia hùng mạnh nhất thế giới. Có thể tưởng tượng nổi như vậy sao ?.
Thế giới ngỡ ngàng nhìn Đỗ Quân thúc thủ, miệng bị nhét giẻ và bị giam trong lồng kính cho mọi người lấy đó làm gương. Nữ hoàng Đức hoảng hồn lên tiếng phản đối dù xưa nay Đỗ Quân đã rút lính Mỹ Kỳ về nước, khiến bà phải chịu tốn tiền nên bà và các khối Âu đều chửi rủa Đỗ quân thậm tệ. Nhưng bà không bao giờ có thể tưởng tượng cảnh vua Mỹ Kỳ thúc thủ một cách sỉ nhục như thế và bà lên tiếng phản đối cho quyền làm người, hay cho chính bà trong tương lai đối với bọn tài phiệt hiện giờ thống trị toàn cầu rồi. Chúng có thể bịt miêng bà dễ như trở bàn tay nếu chúng muốn.
Có lẽ thấy cảnh tượng quái đản và đau lòng như thế, nên Ba Lan đã ra lệnh không được bịt miệng người ta như thế. Chỉ vì Đỗ Quân muốn sửa luật bịt miêng 230 do triều đại Linh Tân ban hành trước kia, nên bọn tài phiệt phản đối, cùng với Quốc Hội thấy Đỗ Quân tay ngang làm vua, không hề nhận bổng lộc và còn muốn ra luật cấm QH xài tài sản dân chúng một cách phí phạm và muốn giới hạn thời gian chính trị của họ nên họ ghét vì đụng đến nồi cơm của họ và những đặc quyền đã hưởng bấy lâu. Vì thế mà chúng bắt buộc phải làm đủ cách để lật đổ Đỗ Quân.
còn tiếp
--------------- cho đỡ buồn, và thay đổi không khí chút nhé
Ngày cuối tuần 15 tháng Giêng này buổi sáng gió và nắng nóng khô khan như mùa hè. Chị Minh bao mặt mũi dọn dẹp và sau khi chỉnh sửa các chậu cây ướm thử, chị thấy hài lòng với thiết kế mới mẻ này của chị.
Chị thấy vui vì nhờ có sự quan sát mà chị thấy người ta làm nhiều hàng giậu hình cong cao thấp khác nhau và màu sắc cũng khác nên làm nên một bức tranh thiên nhiên rất đẹp.
Học thiết kế đó nên chị đã áp dụng cho sân vườn với hình thể độc đáo và luôn thách đố cho óc sáng tạo của chị. Có điều bản tính quá tiết kiệm nên chị phải đợi đến khi có đủ khả năng mới thực hiện điều chị mong muốn.
Giờ đây, nhờ có chút thời giờ và để ý tình hình thị trường nên chị có thể an tâm mua đầy đủ cây cối để tạo một bức tranh mong muốn cho sân vườn.
Như vậy là chị còn phải làm thêm hai đường viền xanh bw nữa thì mới hoàn chỉnh được phần quan trọng nhất của mảnh sân mà chị nhìn ngắm hàng ngày từ khung cửa lớn ở nhà bếp.
Chị rất hân hoan vì đã nhìn ra được bức tranh khi đã vẽ xong. Thật là vui mừng và chị cảm thấy như thở phào nhẹ nhõm. Với thiết kế mới này, sự chăm sóc cũng giản dị và không cần tốn nước nhiều vì chị đã biết rõ JB rất tuyệt vời, dễ sống và thích hợp với mọi hoàn cảnh, dù hạn hán vẫn cho màu xanh tươi mát sân vườn.
Chị vui nhất là hoa theo mùa, chị đã làm ba bồn điểm xuyết cho khoảng sân vườn khiến mùa đông tiêu điều thôi xơ xác mà lại rực rỡ với muôn hoa tươi thắm.
Có lẽ nhờ săn sóc sân vườn cả tuần này, giờ đây có vẻ đã có thể hoàn chỉnh một bức tranh mong đợi từ óc sáng tạo cho một bài toán khó, mà chị đã phải kiên nhẫn chỉnh sửa cảnh vật, cây cảnh bấy lâu để được kết quả đáng mừng và có vẻ bất ngờ nhất là đầy nét nghệ thuật mà không tốn kém nhiều về tiền của và công sức nên chị có chút thán phục mình. Ôi trời ơi, có vẻ giống designer rồi nghe ta.
Chị hiểu cho sự hân hoan sung sướng của cô Lục với cái bếp hoàn hảo của cô ấy. Cô Lục cũng bỏ tất cả tâm tư, tiền bạc để giờ đây vô cùng hài lòng và hãnh diện với thành công của cô.
Còn chị, vì thừa hưởng một cái sân hình vô cùng khó để trồng cây cối cho đẹp, nên chị thúc thủ bấy lâu. Cứ theo những đường nét mà chủ cũ đã vạch sẵn mà trồng nên vẫn không hài lòng, loay hoay mãi không xong...
Nhưng bây giờ, chị đã vượt qua được với ba đường cong để trang điểm cho mảnh vườn bán nguyệt đó khiến cho bốn mùa sân vườn đều đẹp đẽ, nếu không làm gì chỉ cần tỉa trim cho ngay ngắn là xong. Còn nếu rảnh, gắn thêm vài cụm hoa mùa đủ màu là tuyệt vời lắm rồi.
Cái vấn đề là thiết kế làm sao cho có vẻ sang trọng, dễ chăm sóc và ít tốn tiền nhất.
Điều làm chị vui nhất là ý tưởng thêm hai đường viền xanh , đây là điều khiến cho có được chữ sang trọng đối với chị.
Chị đã làm một đường viền xanh dọc theo lối đi và viền hàng hoa hồng, chị biết đến đầu xuân là hoa khoe sắc lối đi trên nền xanh phía sau, thật là tuyệt vời quá.
Cũng nhờ viền xanh này, đã khiến chị nghĩ đến viền xanh bên trong cùng và chị đã mang 12 chậu Ele ra ướm thử. Thay đổi vị trí, chiều đường cung và tâm điểm ở đâu cho mỹ thuật nghệ thuật có cả chục lần. Cuối cùng chị đã định ra được là phải dùng đường viền bên ngoài làm chuẩn.
Nhờ vậy mà giờ đây đứng trong nhà bếp chị nhìn ra, thấy có cái gì đẹp và sang làm chị rất thích và mừng. Chị đã nhủ lòng là không được phí tiền và phải tận nhân lực trước. Giờ đây, chị sắp có một cảnh sân vườn xinh đẹp bốn mùa rồi nên chị vui.
Bây giờ đang là mùa đông, mấy năm trước mọi thứ đều xơ xác, chấp nhận đông tàn tạ mọi thứ. Nhưng bây giờ cũng đang là mùa đông, nhưng nhờ quyết tâm làm đẹp sân vườn, mà chị đã thiết kế thành công để sân vườn luôn đẹp quanh năm vì đã có một structure hay là một cái sườn màu xanh vô cùng xinh đẹp và dễ trồng là BW.
kể như một chút niềm vui và hy vọng vào thiên nhiên và bản thân cho qua những ngày giông bão sắp đến tuần tới và sau này....
mong bạn được chút vui , an lành nhé bạn ...
cảm ơn bạn đã âm thầm với mình
------------------
Sun Jan 17,2021, Chúa Nhật nắng nóng trong mùa Đông ....
Chưa bao giờ ngày tháng có vẻ đầy kỳ lạ và như chuyện phim kinh dị hay trinh thám như bây giờ.
Dù đã chuẩn bị từ đầu tháng, để hết thời gian và tâm hồn cầu nguyện cho ngày 6 tháng Giêng với thật nhiều hoa lan để trấn tĩnh và an ủi mình. Nhưng rồi biến động lớn đến năm người chết và những hệ lụy vô cùng ghê gớm khiến chị Minh bàng hoàng cứ tưởng mình đang sống trong thời đại vua chúa ngày xưa với những phe nhóm, những cuộc chính biến thay đổi vương triều có tầm vóc quốc tế khiến chị càng thêm hồi hộp, lo lắng từng ngày, nhất là những ngày cuối cùng này lại là những ngày nếu không có sự cầu nguyện thì chị cũng không biết dựa vào ai bây giờ...
Cũng như những gia đình khác, gia đình chị cũng có hai phe nên ai cũng im lặng chờ xem màn kịch cuối cùng. Thôi, ai làm vua cũng được, miễn là đừng có nội loạn chết chóc rất đáng buồn và kinh sợ. Đại dịch không cũng đã bỏ tù cả thế giới hết rồi, còn thêm chính biến nữa thì lại thêm cảnh đau lòng cho biết bao người nữa đây.
Chị Minh cũng mong cho sự chuyển giao quyền lực trong an bình như Thần Quân đã nói. Có điều không khí nghiêm trọng của Thủ Đô và khắp 50 lân bang hiệp chủng như đang canh chừng, chờ đợi và sẵn sàng ứng chiến khiến lòng chị thật bất an.
Những rào sắt thật cao thêm vòng kẽm gai quấn quanh những công sở, binh sĩ la liệt khắp nơi trong các dinh thự công quyền nhất là tòa nhà Quốc hội. Chưa bao giờ có một buổi lễ đăng quang của triều đại nào kỳ lạ đến như vậy.
Trong thông điệp Thần Quân gởi cho dân chúng, hứa sẽ có sự bàn giao quyền lực êm thắm, chị chỉ thấy nói trỏng, không hề nhắc tên đối phương như người ta kỵ húy vua mới. Chị đã thấy có gì kỳ lạ. Nhưng thôi, có lẽ vì Cựu Quân quá đau lòng nên đường đi cũng ghét huống hồ gì nhắc chi tên đối thủ sắp lên ngôi và một triều đình đầy thù nghịch không biết sẽ tung ra những đòn thù gì sau khi Cựu Quân mất ngôi...
Chị Minh không biết gì về chính trị và chẳng hề theo dõi trước đây. Nhưng hiện giờ, chị không còn đi đâu được nên chỉ quanh quẩn trong nhà và theo dõi thời sự. Chị thấy Da Hu chỉ toàn đưa tin bất lợi cho Cựu Quân, còn các đài có chàng Phan An Muir, cũng thuộc phe Bái Quân nên chị hết còn muốn theo dõi mà chỉ xem thời tiết với Dallas.
Thỉnh thoảng chị coi ông Lou Dobbs nói gì và cô M Baromo một tí trên Fox, hình như chỉ còn hai người này là còn đứng trụ trước bão táp. Lòng can đảm cho sự thật, tình yêu cho đức hạnh và hết lòng bảo vệ cái đẹp để mai này còn có chút gì trao lại cho con cháu chứ nếu không thì ta còn lại gì nữa bây giờ ?
Chị nghe tin ông Rothchild qua đời ở tuổi 62 vì tim. Chị chẳng biết ông ta là ai, nhưng sau đó nghe nói ông ta thuộc gia đình giàu có nhất thế giới chết đột ngột và đáng ngờ. Sau đó lại nghe bên Âu châu người ta từ chức loạn cả lên và bà Hoàng Đức cũng nói sẽ thoái vị . Rồi những người Nga bị bắt, người Trung C bị bắt , tất cả đều liên quan đến chính trị...
Trong khi đó, từ Nam Mỹ chị thấy số đông di dân khổng lồ đang vượt biên Guata, đến Mễ xì và dân chúng các quốc gia miền Nam này hăm hở tiến vào biên giới xứ Mỹ Kỳ này. Cảnh tượng thật hỗn loạn và đáng sợ làm sao !
Chị thấy nếu nước không có chiến tranh, mà chỉ vì nghèo, thì người dân nên ở lại chứ không nên bỏ nước vì lý do kinh tế. Nếu chỉ vì hào nhoáng của xứ Mỹ kỳ mà kéo đến, chưa chắc cuộc sống mới sẽ vui hơn. Con người ta sống đâu phải chỉ vì vật chất mà thôi...
Nhất là bây giờ,Mỹ kỳ không còn tự do ngôn luận nữa thì tới làm gì. Thời đại này bắt đầu có một loại vua chúa khác còn đáng sợ hơn ngày xưa rất nhiều. Đó là bọn tài phiệt, bọn công nghệ mạng, chúng đã bịt miệng Cựu Quân, rồi còn chặn đứng hết công việc làm ăn và con đường của nội các cũ của ngài. Không cho phép họ được mướn và làm việc sau này, và những thứ chèn ép ghê gớm về kinh tế khác nữa... ôi thật là bất mãn và chị MInh thấy thôi rồi . Còn đâu là đất hứa cho người ta tìm đến. Vậy mà người dân Nam Mỹ định kéo đến làm gì nữa khi không còn gì để tin cậy vào Tân Quân nữa vì ông quá già yếu và đáng thương làm sao !!!. Hay là họ đến để mong ăn vạ và cả nước phải è cổ nuôi họ như họ đã mơ ước.
Nếu như đó là mục đích của họ đến thì Mỹ Kỳ kể như tiêu rồi lý tưởng. Còn đâu là nơi người ta phải đổ mồ hôi để làm việc và tìm tương lai chứ không phải là nơi cho người thích lười biếng và ỷ lại. Hãy cứ ở lại với quê hương và làm mọi cách để xây dựng đất nước mình, còn nếu đến vùng đất mới, phải làm việc rất nhiều, phải hy sinh rất nhiều cả tuổi xuân để làm việc, học hỏi và xây dựng lại từ đầu thì may ra nửa thế kỷ sau mới hoàn hồn nhìn lại và thấy chút an ủi vì mình đã làm cật lực, sống đời lương thiện, cần cù và đã từng hy sinh để bảo vệ cái đẹp, bảo vệ cho đất nước ,cho người dân và cho quê hương thứ hai này như một đền ơn đã cưu mang, đã có những luật vô cùng nhân bản...
Nhưng bây giờ thì hình như có một cái gì sụp đổ, khi hình ảnh một Cựu Quân bị bịt miệng, bị hạch tội dù là ngày cuối cùng cũng bị đối thủ muốn đuổi cùng giết tận... Thời này và thời xưa có khác gì nhau ?. Khác chăng ngày xưa, người ta còn sang nước khác trốn thoát chế độ mới. Còn ngày này, thế giới chỉ là một ngôi làng thu nhỏ bằng chiếc laptop và những ai có tiền, có quyền và muốn thao túng ai thì không còn ai có thể thoát nổi dù trốn bất cứ nơi nào...
Thật đáng sợ thay...
Ngày vui bạn nhé....
-------------------
Tues Jan 19, 2021
Tues Jan 19, 2021 Ngày giông gió đáng sợ
Sáng nay chị Minh định ghé tiệm cây kiểng để mua thêm ít cây về trồng trước ngày 20 tháng Giêng, để xoa dịu lòng mình cho dù có chuyện gì xảy ra đi nữa vào ngày mai, là đăng quang của Tân Quân.
Nhưng tin thời tiết nói sẽ có gió làm chị không tin. Vậy mà đến ngọ thì gió nổi lên đùng đùng, làm chị phải mang các thùng rác vào nhà vì thấy gió quá mạnh nên hai thùng rác đã ngã lăn quay. Gió thổi từng cơn rít lên thật đáng sợ nên chị không dám nhìn. Chị kéo màn kín bưng và mở đèn cho ấm cúng và an tâm.
Nhưng gió quá mạnh thổi tạt rung rinh cửa kiếng như kẻ gian tìm cách đập cửa đột nhập vào nhà khiến chị kinh hãi. Chị thấy chỉ còn quỳ xuống cầu nguyện để trấn an tinh thần. Hình như đây là lần đầu tiên chị thấy gió lớn như vậy.
Chị nghĩ đến bà chủ tiệm cây kiểng, chắc bà đau lòng lắm mỗi khi có gió lớn , hay nắng cháy mùa hè . Nếu trời không gió to thì chị đã ghé bà chào hỏi và đi dạo vườn cây một vòng cho lòng dịu lại. Mùa dịch này không có chỗ đi nên chị chỉ còn ghé vườn cây và làm vườn.
Chị Minh thấy Thần Quân đã lên đài nói lời từ giã quốc dân. Mong cho TQ được những ngày tháng an lành sau này. Ngày mai TQ mới lên phi cơ đến căn cứ quân sự để làm lễ tiễn ông rời cung điện với 21 phát đại bác và tất cả những nghi lễ xứng đáng cho một vị vua trong khi ở cung điện là lễ đăng quang cho Tân Quân với binh sĩ bảo vệ nghiêm nhặt chưa từng thấy bao giờ.
Chị nghe nói người ta cho sàng lọc lại tất cả các binh sĩ để không cho người nào có lòng hướng về TQ được ở lại trong hàng ngũ vì sợ nội loạn.
Rồi vị tướng lên đài lại không biết vô tình hay cố ý, nói rằng TQ sẽ trao quyền cho quân đội, khiến cho người theo thuyết âm mưu và tưởng tượng mặc tình thêu dệt đủ điều vì họ vẫn còn hy vọng một phép lạ.
Nhưng hãy cứ để cho họ hy vọng thêm những giờ phút ngắn ngủi nữa để an ủi rồi sau đó cũng qua đi, thời gian sẽ chữa lành tất cả và chị Minh tin rằng với bao con mắt người dân đổ vào, giám sát triều đình mới, có lẽ sẽ không đến nổi nào.
Với tình hình thời tiết âm u và phong vũ như thế này. Có lẽ cơn mưa mùa đông sẽ đến sớm hơn tiên báo mất rồi. Người ta nói sẽ có mưa vào cuối tuần, nhưng theo chị thì có lẽ là tối nay và cả ngày mai.
Chị mừng là đã kịp đi chợ hôm qua nên đã có đầ đủ thực phẩm cho đến cuối tháng. Nếu chị có ra khỏi nhà, thì cũng là đến tiệm cây kiểng mà thôi.
Chị thấy trực giác mình cũng khá bén nhạy, vì vậy mà chị đã mang về nhà những giò lan từ hơn nửa tháng trước, vừa đón mừng năm mới vừa để an ủi cho những ngày đặc biệt là ngày 6 tháng Giêng, cũng may không đến nỗi nào mà chị cho là nhờ sức mạnh của bao lời cầu nguyện.
Chị Minh nhìn những nụ hoa còn hàm tiếu , hé cánh từ từ đến vài tháng nữa làm cho nhà chị tươi vui khiến chị có phần an ủi và thấy dịu lại đôi chút trong một ngày giông gió dữ tợn và âm u trước ngày đăng quang của triều đại mới vào đúng ngọ ngày mai, thứ Tư 20 tháng Giêng 2021.
Chị Minh cầu nguyện cho Cựu Quân sức khỏe, hạnh phúc, an vui và Tân Quân sáng suốt lãnh đạo một đất nước rộng lớn nhất địa cầu này. Mong thanh bình hạnh phúc đến muôn người, muôn nơi và lan tỏa cả thế giới...
Chúc các bạn an lành, may mắn nhé
---------------
Viết cho ngày mai, Jan 20 tháng Giêng. Ngày lịch sử
Ngày chung tiền của nhiều người ...
Ngày Bái quân đăng quang.
Theo lời Cựu Quân nói, thì phong trào Ái Quốc chỉ mới bắt đầu. Vì ông nói điều tốt nhất vẫn chưa tới.
Cách nói của TQ vẫn có gì khiến cho người nghe có thể thêu dệt thêm thành những giả thuyết khác. Vì TQ vẫn không hề nhắc tên Tân Quân lần nào, có lẽ vì ghét bỏ và không phục
TQ và Hoàng hậu vẫn không mời Tân Quân để chào nhau và giới thiệu cung điện như các triều đại khác. Tuy rằng TQ trong bài diễn văn từ giã, chúc cho triều đại mới lời tốt lành nhất và nói là tân quân cần rất nhiều may mắn, đó là chữ quan trọng nhất khiến cho người nghe thấy một chút ớn lạnh đến nổi da gà...
Chị Minh thấy muốn viết truyện cho vui nên dùng giác quan cảm nhận rất nhiều điều không bình thường và chị cũng muốn tưởng tượng thành câu chuyện cho vui. Tại sao không...
Trong tháng cuối của TQ, ông đã thay đổi hầu như gần hết những đầu não trong các bộ an ninh, quốc phòng và tình báo. Ông đã ký bao nhiêu sắc lệnh để ngăn ngừa TC như nhưng lá bùa trấn giúp cho nước MK được chừng nào hay chừng nấy.
Ông đã kêu gọi dân ủng hộ ông ngày 6 và kêu hãy bày tỏ trong hòa bình và yêu nước. Ông đã nói chuyện với họ rất lâu, về sự gian dối trong việc kiểm phiếu . sau đó trong khi họ đến tòa nhà QH thì nơi đó đã có bạo loạn và có người chết.
Đây là điều chị Minh vẫn trách TQ sao non nớt, không phái lính canh phòng bảo vệ dân chúng mà lại để cảnh bạo loạn mà người dân quèn như chị cũng đoán xảy ra. Không lẽ người lãnh đạo như TQ mà lại quá dở và quá ngây thơ tin vào ở những lời dặn dọ " hòa bình và yêu nước " của TQ.
Chỉ vì thế nào cũng có kẻ gian trà trộn đập phá làm mang tiếng cho người ôn hòa cánh hữu. Nhưng lòng người khi gặp chuyện có thể bị lôi cuốn và sẽ trái luật xâm nhập QH bất hợp pháp và tất cả sẽ quy tội cho Thần Quân.
Quả đúng y như chị Minh nghĩ, phe Tả làm đủ cách để bịt miệng và hạch tội Cựu Quân cho đến ngày cuối và sau khi TQ rời bỏ ngôi họ vẫn không tha. Chị Minh vẫn còn khúc mắc ở chỗ này nên không hiểu đây có phải là một cái gì đó cố ý của cả hai bên, mèo vờn chuột đến giây phút cuối cùng...
Nữ Chúa Mèo quả thật đã điên tiết và chỉ còn lòng thù hận ghen hờn với Hoàng hậu xinh đẹp và sự vô tình của Thần Quân trước sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành của bà chúa Mèo đã làm điên đảo cả bao quan chức triều đình...
Chị Minh vẫn không hiểu sao chính quyền thành phố không cho vệ binh canh gác tòa QH, để dân tràn vào và may mắn số thương vong do bạo loạn có thể nói là rất ít, 5 người xấu số không biết sau này có được nhắc đến với một danh nghĩa nào đúng đắn không . Lịch sử sẽ phán xét mong rằng rất công minh...
Lúc đầu nghe nói laptop của bà chúa Mèo bị mất, chị Minh không tin nhưng ngày 18, đọc trên YH nói là người đánh cắp máy đã bị bắt. Như vậy thì TQ vẫn còn tại vị với đầy đủ quyền để cho người lấy máy đó để giải mã . Không biết cái danh sách 100 người được ân xá giờ cuối, có hai người quan trọng có thể giúp giải mã để tìm chứng cứ gì không >
Chị Minh vẫn muốn TQ chứng minh về những điều ông đã hứa là tát cạn đầm lầy. Có khi nào chỉ còn một đêm ngắn ngủi, mà TQ có thể chứng minh được những kẻ gian ẩn núp trong dinh vua và làm bao điều sai trái, có thể nói là phản bội đất nước để rồi với những bằng chứng đó, TQ có thể trưng cho quân đội vào sáng ngày 20 tháng Giêng.
Vì chị Minh thấy TQ có lập ra tòa án quân đội, và cho cả hai mươi ngàn binh sĩ đóng ở cung điện nói là để bảo vệ cho Tân Quân. Nhưng có cái gì đó trái khoáy khiến chị Minh vẫn nhớ lại lời của ông Linw là ông Phó vương phản bội, không làm như lời TQ mong mỏi và đề nghị.
Dù vậy, Phó vương vẫn có buổi họp vui vẻ với TQ sau đó là lý do gì. Hay là hai người đã đồng ý diễn một vở kịch để cùng tát cạn đầm lầy là bắt trọn ổ.
Vì ngày 20 tháng Giêng, là ngày có bao nhiêu nhân vật quan trọng phải đến chúc mừng. Có ông Cum-o thì nói sẽ không đi vì phải chăn dân. Lý do khả nghi có lẽ vì sợ bạo loạn cho dù có hai vạn binh sĩ bảo vệ trên dưới trong ngoài vô cùng chặt chẽ, con ruồi cũng không lọt.
Chính vì vậy mà lại càng đáng sợ hơn. Có tin là người ta sàng lọc lính và không cho người của đảng Hòa từ Texa đến tham dự cuộc bảo vệ vì sợ phản đối và nổi loạn. Thật là ghê gớm quá...
Thôi, chị Minh sẽ cố gắng cầu nguyện thật nhiều. Ai làm vua cũng là vua của đất nước này. Không lẽ những người cầm quyền thường là người sinh trưởng ở đây và sống nhiều đời rồi. Tình yêu nước của họ phải hơn chị chứ. Nghĩ như vậy nên chị an tâm nhiều...
Chị xem tin tức thấy Tân Quân đi thăm đài CS trận vong, có nhắc đến người con đã mất vì ung thư bốn năm trước và ông lau nước mắt, trông thật tội nghiệp nhưng cũng vẫn là một hình ảnh đáng thương và có cái gì không ổn. Vì đâu cần phải quỳ gối, khóc lóc thì mới làm người xúc động. Đôi khi sự nén lòng chịu đựng mới chứng tỏ sức mạnh tinh thần và sự kiên cường của một tâm hồn vững chãi, cương quyết của một lãnh đạo. Chứ còn khóc lóc như đàn bà ngày đầu tiên cho quốc dân coi, họ càng e ngại cho tinh thần yếu đuối của Tân Quân sẽ không chịu nổi gánh nặng quốc gia sau này...
Tối nay, chị sẽ cầu nguyện thật nhiều cho ngày may đăng quang an bình, vui vẻ và hy vọng cho một triều đại mới được tốt đẹp, nếu không hơn triều đại đã qua thì ít ra cũng bằng là quá hạnh phúc rồi...
Ngày mai chị Minh sẽ thinh lặng cầu nguyện, nên chắc sẽ không viết gì ...
Chúc các bạn nhiều niềm vui, hạnh phúc và may mắn
-------------------
Friday Jan 22, 2021
Sau khi ghé sở cảnh sát P xong, chị Minh thấy an tâm vì đã báo ID bị mất để họ còn để ý điều tra và cho người theo dõi bưu điện xem chuyện thơ từ bị đánh cắp ra sao, do người bên trong bưu điện làm hay do kẻ gian phá thùng thơ của cả xóm.
Chị lại ghé tiệm cây kiểng và mua thêm 2 chậu T plant lá đỏ tía. Lựa mãi chị liền chọn chậu có nhiều cây nhất để còn chiết ra làm 5 bụi, mỗi bụi gồm 2 cây.
Chị đã làm như vậy với 2 chậu mua vào tuần rồi và rất hài lòng vì cảnh trí đã xum xuê và màu sắc rực rỡ hơn. Chị trồng ở nơi ít nắng vì đây là loại trồng trong mát. M thấy có hai nhà trong xóm cũng trồng cây này ở nhà họ. Nếu cho xuống đất, cây sẽ tốt hơn là trồng trong chậu vì cây nhà bà hx đã cho thấy điều đó.
Chị Mình còn mua thêm 5 bụi JB về làm vòng đai xanh luôn nên hài lòng.
Giờ đây màu xanh đã trải đều trên sân vườn nhà chị Minh rồi.
Chị thấy hài lòng và an bình vì đã không còn lo sợ bọn gấu mèo phá phách hằng đêm nữa và cũng nguôi ngoai với thác nước và hồ cá nữa. Cái giá phải trả cho thanh bình cũng khá đắt, nhưng đành chịu...
Chị thấy các mầm lá non của các gốc hồng vừa nhú ra vì thời tiết cả tuần qua nóng như mùa hè nên cây cối có vẻ hân hoan.
Hôm nay chị muốn ghé tiệm bà Thái vì muốn mua ba bụi lá đỏ bóng mà không nơi nào bán. Tuy khá đắt nhưng bụi này sống quanh năm và sẽ là tâm điểm cho các bồn bông mùa. Chị nghĩ vậy và đợi trưa trưa sẽ đi.
Chị nhờ dọn lại khoảng sân sau và chia thành ba đường viền như ba thắt lưng xanh nên cảnh trí bỗng dưng trông hay và đẹp hẵn lên.
Chị thấy tình hình thị trường có vẻ giao động nên đã cho một phần ba đàn bò vào ẩn náu sau núi. Còn lại chị cho 15 con lớn và 55 số bò tráng niên tiếp tục ngoài đồng tiếp tục ăn cỏ.
Xong đâu đó, chị thấy an tâm với quyêt định của mình. Chỉ mới 3 ngày từ lúc Tân Quân đăng quang thôi mà, đừng lo sợ thái quá. Tuy nói vậy, nhưng chị cũng thủ với 1/3 số bò cho vào chuồng. Nếu thị trường có xuống đỏ và tình hình chính trị không vừa ý, chị có thể cho bò vào hết trong chuồng bất cứ lúc nào và bao nhiêu lần cũng được trừ khi chi muốn cho bò ra đồng thì phải đợi tháng 2 mới cho ra và chỉ được hai lần, vì đó là luật đồng cỏ.
Ngày vui nha các bạn
NganHa1
01-23-2021, 10:07 AM
Đón mưa bằng tấm lòng thành
Mưa đã về từ nửa đêm qua, không ào ạt nên chị Minh phải lắng tai nghe những giọt mưa rơi xuống bồn hứng mà chị đã để sẵn từ lúc ban chiều.
Chị dậy sớm để ngắm mưa chỉ còn là lớp bụi mỏng từ căn bếp nhìn ra khoảng sân sau. Cảnh vật yên tĩnh trên nền trời xám xịt thỉnh thoảng có vài chú chim non vội bay ra lượn một vòng trên hàng cây rồi lẻn đi đâu mất.
Chị ngắm bức tranh mình sắp hoàn thành và có chút hài lòng. Nhất là hàng giậu xanh tươi ở ngay chân đồi giờ đây vừa đủ cao để giữ đất cho khỏi chài vừa che bớt mô đất phía ngoài song rào sắt.
Sáng kiến trồng một vòng đai xanh dọc ngoài rào là một ý nghĩ rất tuyệt vời và độc đáo của chị. Chị nghĩ thầm đôi khi có những thứ rất đơn giản vẫn có thể cho mình nhiều niềm vui và hạnh phúc đến thế nên muốn ghi nhận tất cả những thứ nhỏ nhoi như vậy để giữ lại nâng niu.
Chị nhìn hai bàn tay của mình và nhớ lại lời bà bạn vong niên đã cười nói rằng đây là hai bàn tay làm việc, chị Minh vui và hãnh diện vì thấy bà nhận xét rất đúng. Bàn tay lao động vì chị thích làm vườn và đã tự trồng mọi thứ ngoài sân nhất là thay đổi cây cảnh theo mùa nên chị luôn bận rộn săn sóc chẳng hề rảnh tay.
Vậy mà hai bàn tay này đã phải bắt tay bao nhiêu người hằng ngày khi chị đi làm việc, giờ đây chị bỗng có ý nghĩ không biết có ai thắc mắc sao bàn tay làm văn phòng, chỉ cầm viết mà lại cứng cáp như bàn tay cầm cuốc không. Rồi chị nhớ đến mẹ chị lần đầu tiên bắt tay mấy trăm người trong giáo xứ vào lễ Tạ Ơn đầu tiên trên đất Mỹ, khi về bà than nhức mỏi và thoa bóp với dầu xanh mấy hôm liền. Vài tháng trước, khi nghe người ta phỏng vấn TT Trump vì thấy ông cầm ly nước bằng hai tay, thì ông trả lời vì sau khi bắt tay chào cả ngàn quân nhân nên rất mỏi, chị liền nghĩ ngay đến chuyện bắt tay của mẹ chị ngày xưa.
Khi ông TT Biden lên ngôi, có nhớ lại câu trả lời cho ông Tập với câu hỏi tóm gọn về nước Hoa Kỳ, ông Biden lúc đó còn là Phó TT, đã nói một chữ " Possibility ", tạm dịch là "Có Thể" hay là " Cơ Hội ". Với chị Minh, chị đã thấy nó ứng nghiệm ngay với bản thân chị, một người dân thường từ miền quê phải tản cư nhiều lần lúc lên sáu tuổi và cuối cùng rồi hiện diện ở nơi đây như vẫn còn đang trải qua một giấc mộng dài.
Chị đã sống ở nơi đây hai phần ba cuộc đời của chị rồi còn gì. Với đôi tay này và một ý chí phấn đấu với bản thân, giờ đây chị đang sống trong một khu xóm yên bình với những người bản xứ cởi mở và thân thiện trong khi chị Minh vì bản tính dè dặt nên chỉ xã giao qua loa.
Có lẽ qua đại dịch này, chị Minh sẽ hẹn đi bộ với bà Mỹ Kỳ và mùa hè sẽ cùng ra hồ bơi cho bà có bạn. Chị cũng vừa quen thêm bà gốc Ấn đối diện cũng vừa nghỉ hưu và bà cũng muốn kết bạn với chị nên chị thấy vui vui.
Chị Minh quyết định sẽ thay đổi một chút sau đại dịch. Chị sẽ cùng tập thể dục với bà Mỹ Kỳ và rủ thêm bà gốc Ấn tập cho vui. Những thế yoga, khí công cũng là từ miền đất sông Hằng của tổ tiên bà Ấn độ mà. Giờ đây có ba phụ nữ từ ba nguồn gốc khác nhau vui tập cho một mục đích sức khỏe mà thôi...
Lan man suy nghĩ một hồi, chị Minh thấy mưa giờ đã rơi nặng hạt, chỉ có mưa kiểu này mới thấm được cả những chỗ khô hạn nhất của sân cho cây cối xanh tươi thật sự sau bao ngày nắng hạn.
Chị sẽ ngưng làm vườn cuối tuần này và trời mưa làm chị thích ghi lại những tâm tình thoáng qua đến bạn bè trên Phố thân yêu của chị. Tuần rồi, trong cơn nắng bất ngờ khiến cho mùi hương Hoa Mộc như đậm đà hơn đã làm chị giật mình nghĩ ngay đến Vườn Xưa của cô bạn rất có lòng và tài hoa. Có một chút êm đềm của ngày tháng cũ, có hình ảnh của Hoa Mộc bên Văn Miếu, bên đền Mỵ Châu mà anh Nam đã gửi cho.
Trong một năm qua, kể từ ngày phải ngưng tất cả vì đại dịch, chị Minh cũng muốn để chút thời giờ lắng đọng và cầu nguyện. Giờ đây có lẽ chị cũng đã chấp nhận chuyện đời luôn thay đổi và thật vô thường nên chị thấy quý tất cả những thân tình.
Mùa bầu cử đã trôi qua, nhà chị Minh cũng có hai cánh, nhưng rồi thì mọi người đều vui vẻ và quên đi những tranh luận để chấp nhận và cầu mong cho chính quyền mới làm được việc cho mọi người đều hưởng phước chung. Nếu không được như ý thì bốn năm cũng sẽ qua rất nhanh mà. Quan trọng nhất để có cuộc sống tốt đẹp thì mọi người phải cần đôi tay siêng năng làm việc, vì đất Mỹ Kỳ vẫn còn là miền đất hứa hẹn những điều " Có Thể" và "Cơ Hội" đến với tất cả mọi người chịu thương chịu khó.
Với một tâm tình đầy lòng biết ơn, chị Minh nhớ đến ngày đầu, điều vui nhất là nước Mỹ Kỳ sạch và đẹp với đầy hoa đẹp khắp nơi và tuy phải làm việc cật lực, nhưng với tuổi trẻ vẫn còn đầu cao mắt sáng đến lớp học ban đêm và sau mười năm chị cũng ra trường rồi được cơ hội để làm việc khác ngay liền sau đó.
Giờ đây, những ngày tháng đã qua cho chị nhiều êm đẹp và chị đã học hỏi thật nhiều từ công việc mới, phải giao tiếp và đi nhiều hơn . Nhờ công việc này, chị thấy thán phục hơn về đất nước này và ước mong mọi người trên thế giới cũng đều có được cuộc sống an vui như những người hàng xóm chị Minh.
Mưa vẫn rơi cho một buổi sáng êm đềm và đầy tình thân ái.
Thương chúc các bạn ghé ngang một năm mới an lành, may mắn và hạnh phúc
---------------------
Chúa Nhật Jan 24, 2021
Buổi sáng CN nắng lên rạng rỡ khắp nơi. Cảnh buổi sáng sớm sau cơn mưa thật thanh bình và tinh khiết. Chị Minh thưởng thức sự yên ả khó tìm này. Không nghe tiếng ồn của xe cộ vọng lên từ dưới đồi , cũng không có tiếng phi cơ từ phi trường nào đó rền trên trời xanh. Mây đã hóa thành nước mưa rơi xuống hết nên chỉ còn lại nền trời xanh nhạt. Tuy vậy, nha khí tượng vẫn tiên đoán sẽ có mưa vào những ngày sắp tới.
Chị Minh vẫn như lệ thường đứng từ nhà bếp nhìn ra sân sau. Chị ít khi nào lên phòng khách chỉ trừ buổi tối đọc kinh cầu nguyện mà thôi. Nhưng lý do chánh có lẽ vì phòng khách chỉ có cửa sổ nhìn ra đường và những nhà hàng xóm. Tuy nhiên phòng khách là nơi mà chị ngóng trước tiên khi vừa thức để ngắm bình minh tuyệt đẹp ở phía đông nam.
Sáng nay vì trời quang mây tạnh nên phía đông chỉ là nắng sáng tươi vui xen giữa những ngọn thông cao ngất trời cho nên chị lại đứng ngắm thiên nhiên từ nhà bếp và có một khoảng không gian riêng tư phía sau nhà mà không thấy nhà người khác áng tầm mắt ...
Có lẽ đây là điều tuyệt vời đền bù lại việc đất đai ở đây khô khan không chút màu mỡ như ở khu Bé Mít chỉ cần đặt cây xuống là tốt như đất phù sa trù phú.
Giữa hai nơi để ở thật khó chọn lựa vì khu Bé Mít đắt như vàng. Nhưng chị vẫn có thể ở gần chị em nơi đó được nếu chị quyết lòng dời đi. Có điều nơi đó không có sự yên tĩnh dù là cuối tuần, không có một khoảng không gian hoàn toàn thoáng với bầu trời và cây cối cho riêng mình chị ngắm từ nhà bếp nữa. Chị sẽ giống như con chim bị nhốt vào lồng son nhỏ bé rồi sẽ tiếc nuối cho bầu trời thanh bình nơi này.
Sáng nay, chị bỗng thông suốt hơn và thấy quý chỗ ở này thật nhiều. Căn nhà này chị đã giật mình trước nhan sắc cao sang vời vợi của nó ngày xưa khi được cơ hội chiêm ngưỡng ngày em mười bảy. Nó lộng lẫy vào kiêu sa quá cho nên một người từ nước khác chân ướt chân ráo chỉ biết mơ ước mà thôi...
Nhưng tình yêu âm thầm và sự ngưỡng mộ đó vẫn còn mãi trong lòng. Cho đến khi nó vào tay chị cũng là lúc nó đã trở nên xuống sắc rất thảm hại. Chỉ có vị trí của nó là vẫn là chỗ đứng mà mọi người trong khu phố khi nhìn thấy đều ước ao cho dù nhà không tân trang trong ngoài lộng lẫy.
Chị để ý hầu như ba người hàng xóm sau khi bước qua cỗng rào và nhìn sân sau nhà chị, đều so sánh với sân nhà họ và có một chút ao ước , vì một thứ duy nhất là vị trí cuộc đất nhà chị cho sự riêng tư gần như quá khó tìm và hiếm quý cho người biết giá trị của nó.
Chị vẫn chưa thật sự hiểu được điều đó cho đến hôm nay. Đôi khi người đang sống trong những điều kiện hạnh phúc và thuận lợi nên cứ tưởng là chuyện bình thường, không hề để ý để quý trọng, để biết và tăng lòng biết ơn bằng cách nâng niu và chăm sóc từng cây cảnh sân vườn để bày tỏ thành tâm và khiêm hạ tự hỏi mình là ai mà được ơn phước này... rồi bồi hồi và ngây ngất cùng với ý tưởng phải làm gì để cảm tạ tấm lòng của ơn Trên đã ban cho... biết giải thích ra sao bây giờ...vì chị không đủ chữ để diễn tả hết niềm hạnh phúc được chút tự do và riêng tư này nó quý đến dường bao ... Mong ai cũng tìm được niềm hạnh phúc nào đó cho riêng hoàn cảnh của mình....
ngày an vui nha các bạn...
NganHa1
01-24-2021, 12:17 PM
Khi giờ G đã điểm, lịch sử sang trang cho một thời đại mới. Điều chị Minh mừng là tất cả đã an bình nhờ một đội quân hùng hậu trấn giữ để bảo vệ thủ đô và dân chúng đã ở nhà theo lời nhắn nhủ của Cựu Vương
Chị chỉ lướt qua diễn biến ở thủ đô chứ không theo dõi từng chi tiết như lễ đăng quang của Cựu Vương vào bốn nắm về trước. Vì có thành kiến với CV nên chị chỉ để ý đến mái tóc kiêu sa của Hoàng Hậu và vẻ ngây thơ của Hoàng Tử bé Barron...
Với Tân Quân, chị để ý đến TQ nhiều vì thấy TQ yếu đuối và hay yểm lụy quá. Lần từ giã Dela, TQ đã nhắc đến chết chóc qua câu " nếu tôi chết, thì Dela cũng sẽ khắc sâu trong tim tôi". Dù không dị đoan, nhưng sao chị vẫn lo lo trong lòng, TQ lại nói gỡ nữa rồi, như bó hoa hồng tươi rực rỡ xen vào một nét tím than dù tuyệt đẹp thế nào cũng là nét buồn hoa sim tím gợi chiều hoang biền biệt lời ca...
Rồi TQ đến mộ con trai, là cựu quân nhân qua đời vì bệnh mấy năm trước tên Beau, TQ nói lẽ ra địa vị quân vương này là của con, con ơi. Rồi Tân Quân lại đầy nét thống khổ rơi lệ khóc thương con trai vắn số, thật đau lòng cho tình cảnh của người cha trước mộ con ngày lên ngôi của ông...
Thật là tội nghiệp vì TQ cũng chứng tỏ cho quốc dân với nỗi niềm của một vị Vua vẫn có nỗi đau khổ rất thường tình, rất con người như thần dân do nỗi bất hạnh tre già khóc măng. Bốn năm trước, hình như cũng vì cái chết của con trai ông mà ông đã quyết định không tranh vương vị.
Lúc đó, chị Minh cũng cảm thương cho ông rất nhiều .Giờ đây, ông vẫn không màng tuổi gần bát tuần mà ra tranh cử ngôi vua, một công việc quá khó khăn vất vả tâm trí và thể xác trong khi ông nhìn thật mỏng manh, yếu đuối và già nua.
Chính vì vậy mà chị đã yêu cầu bên ủng hộ cho Tân Quân trong nhà chị bằng tất cả hăng say, coi chị Minh là cuồng tín, dù chị chỉ mới nói lên vài điểm chính mà chị ủng hộ chính sách của Cựu Vương. Bây giờ, chị ca tụng Tân Quân 78 tuổi rồi mà còn hy sinh làm việc là gương sáng chói, phải nên lấy đó làm gương, phải siêng năng làm việc đến 86 tuổi mới phải theo luật rời ngôi cửu ngũ mà thôi.
Phe ủng hộ Tân Quân ngơ ngác không biết làm sao tấn công ngược lại điều chị Minh vừa nói. Cậu em giật mình vì ai nấy chỉ mới ngũ tuần mà đã rên rỉ, đợi chờ từng ngày để nghỉ hưu. Giờ đây tấm gương Tân Quân như vậy mà ông lại là triệu phú cao sang, tiền bạc không cần mà siêng năng làm việc khó khăn nhất thế giới thì những công việc thường dân như cánh ủng hộ ông trong gia đình chị Minh có đáng là gì mà than vãn.
Nhìn thấy vẻ kinh ngạc lẫn không biết sao để cãi ngược lại và tấn công bài xích Cựu Vương như trước đây của phe ủng hộ Tân Quân mà chị Minh thấy khoan khoái như trả được mối hận lòng...
Chị Minh tuy không hoàn toàn ủng hộ Cựu Quân vì đôi khi chị thấy ông quá hùng hổ trước đối phương như một con hổ báo dữ dằn hung tợn.
Nhưng thôi, chuyện chính trường và luật lệ rừng xanh thì mạnh được yếu thua, cùng những con cáo già, rắn độc và ruồi muỗi luôn tấn công liên hồi thì có lẽ con báo cũng phải vì sinh tồn mà quyết liệt trận tử sinh chứ không còn cách khác ...
Ngày vui và an lành nhé các bạn...
-----------------
Ngày hôm nay Tues 26, 2021 trong sáng, không một gợn mây nhưng lạnh. Chị Minh chỉ còn có trưa nay để đi ra ngoài vì bắt đầu ngày mai sẽ là những ngày mưa gió trở lại.
Mưa tắm gội tất cả sau tuần lễ 20 tháng Giêng bỗng dưng nóng bức và những cơn gió lốc khác thường gây cháy rừng và lo sợ động đất. Sau khi TT B lên ngôi, thì cơn mưa đã trút xuống để xoa dịu lòng người và phải cần thêm một tuần lễ sắp tới bão bùng quên đi những chuyện bầu cử vừa qua.
Một trang sử mới đã bắt đầu. Chị Minh thấy cần giũ bỏ chuyện cũ để lo chăn đàn gà trong sân vì sẽ không dễ dàng dễ chăm sóc vì thời tiết trong thời gian tới khá bất thường.
Chị nhìn ra sân vườn nhà chị. Chị thấy có sự so sánh ba bồn bông hồng trước mắt và nhận ra có sự an bình, thoải mái cho nhãn quan ở sự ngăn nắp, xanh tươi như những chiếc hài bao bọc bắp chân khẳng khiu và tạo sự thăng bằng cũng như che đi nền trống của đất.
Chị thích loại hồng ghép vào thân cây cao, vì không thích gai vướng chân nhưng đến giờ mới giải quyết ổn thỏa việc thẩm mỹ vì những cây rose tree chân trần này.
Giờ đây chị giải quyết xong hai chuyện một lúc nên hân hoan vô cùng. Niềm vui của chị là những cái thách đố nho nhỏ, ít phụ nữ nào có vì trong nhà chị không ai buồn để ý việc trồng hoa như chị. Chị em còn đeo nữ trang cho cổ chân thì nói gì đến việc cầm cuốc. Chị Minh cho đó là sở thích của mỗi người, nên chuyện trang sức, hàng hiệu chị đều im ru, thấy thật không chút gì hứng thú. Nhưng khi bạn chị mua nhà hỏi chị hiệu xuổng nào tốt nhất để xắn đất tiện dụng nhất thì chị chụp hình gửi liền.
Bàn tay của chị Nhật thon như ngọc chuốt nên chị ấy thích đeo nữ trang cũng đúng. Bàn chân em kế chị Minh trắng mịn và đẹp với những ngón chân cũng đeo vàng làm chị thấy vui mắt. Chị thấy làm gì cũng được, miễn là có thẩm mỹ cho người khác là đều đáng khen.
Có lẽ cái đẹp như cây cảnh, vườn hoa hay hình ảnh tích cực của một người đều là sự đóng góp cần thiết và đáng ca ngợi và do công khó gây dựng và bảo trì. Đôi khi ta sống nhìn mọi thứ đâu ra đó quen mắt rồi cứ tưởng đâu là chuyện đương nhiên và không biết cảm kích và thưởng thức. Như lần chị sang Mễ chơi, ở resort thì chẳng khác bên Mỹ Kỳ, nhưng ngoài ra những con đường kia nhiều giấy rác và thành phố thì đầy trẻ buôn bán hoặc xin tiền du khách. Chị Minh nhớ tới quê mình chắc cũng như vậy mà buồn lòng và có một chút thở dài không muốn nhìn cảnh đau lòng. ...
Tạm tới đây nghe bạn, ngày vui và an lành nhé ...
---------------
Thứ Năm, Jan 28, 2021
Hôm qua cổ phiếu bỗng xuống thê thảm 2.5% nhưng sáng nay bỗng hồi phục phân nửa, thị trường có thể lên xuống vì bất cứ tin tức gì và cũng do tâm lý cổ đông. Còn chị Minh chỉ xem qua loa chứ đâu phải là chuyên nghiệp về kinh tế mà phân tích đâu ra đó được.
Chỉ biết là khi Tân Vương lên, chị cho bớt gia súc vào chuồng để thủ. Nhờ vậy mà thị trường có giao động tới đâu thì chị cũng giữ được sự bình thản vì ít ra mình cũng đã theo trực giác và theo kinh nghiệm thời tiết mà chăn đàn gà trong sân.
Chị mừng vì cũng nhờ công việc mà chị bắt buộc phải nhìn những giấy tờ tài chánh hàng ngày và phải tổng kết xem lời lỗ của khách hàng trong năm ra sao. Cho nên chị đã quen với cách của những quỹ mà khách hay đầu tư. Ít khi nào họ giữ tiền mặt mà luôn luôn cho vào cổ phiếu để sinh lời . Cho nên chị cũng thấy họ thích hùn vốn với những công ty của Mỹ Kỳ, từ 500 ct lớn đến 2000ct nhỏ. Hai năm liên tiếp, 2000 ct nhỏ đã cho họ tiền lời rất nhiều. Có người đã được gấp đôi vốn nhờ 2000 ct nhỏ từ sau khi thị trường hốt hoảng vì đại dịch mà tụt xuống thê thảm. Chị phân tích thấy họ đã mang tất cả vào cất trong tủ két tiền mặt lúc có tin đại dịch VH vào tháng Giêng năm 2020. Rồi cuối tháng Hai, thị trường rớt xuống đáy, cái ào đến giữa tháng Ba , ai nấy vẫn còn hãi hùng rét run thì đội đặc nhiệm của Cựu Vương lên đài họp báo hàng ngày. Rồi những ngân khoản cứu trợ đưa ra giúp dân, rồi tiền cho vay không lời, tiền phụ thêm cho khoản thất nghiệp rất hào phóng, không cho đuổi người mướn nhà , và không cho ngân hàng tịch thu nhà không đủ tiền trả...
Nhờ vậy mà ổn định lòng dân và khi cựu vương nói thị trường sẽ lên hình chữ V ai cũng bán tín bán nghi.
Sau đó trong buổi họp của ông Buffet, ông Tỷ 90 tuổi này nói :đừng "bet against" Mỹ kỳ. Với kinh nghiệm trong hơn trăm năm của thị trường, dù cho qua cuộc 2 suy trầm kinh tế vì chiến tranh thế chiến, đến vài lần suy thoái do các ngân hàng sụp đổ, bong bóng cổ phiếu dot.com và nhà đất trong khoảng 2000- 2008 vv... Nhưng rồi kinh tế đã phục hồi trở lại...cho nên ông kết luận : "don't bet against America " . Ông đã cầm ly coke lên và uống. Hình như ông và cựu vương đều thích uống Coke. Thật ra thỉnh thoảng chị Minh cũng uống Coke khi ăn hamburger, chứ không uống để giải khát như hai ông này. Khi Tân Vương lên, ông đã dẹp cái máy bấm nước Coke này của Cựu Quân.
Còn ông Bill Quân cũng đã ra lịnh dẹp hết các máy bán coke ở trường học vì không muốn hại sức khỏe cho tụi trẻ, điều này cũng rất hay.
tạm tới đây cho vui...
---------------
Chị Minh thấy gió bão dữ quá hôm qua nên định mang gà vịt nhốt hết vào chuồng đợi sang tháng Hai rồi tính. Nhưng rồi bỗng dưng sóng yên gió lặng và bầu trời trong xanh trở lại nên chị ngưng tay nghe ngóng tiếp.
Chị thấy có những tay nuôi gia súc tài tình, năm rồi lời gấp đôi số gà vịt trong chuồng phần lớn vẫn bình chân như vại trong tình hình thị trường bỗng dưng rớt đài hôm qua, khiến chị trấn tĩnh đôi chút. Chị thấy rõ muốn làm chuyện gì, đôi khi phải có đủ vốn và dụng cụ thì mới làm nên chuyện. Vốn kiến thức, vốn ngôn ngữ chuyên môn để theo dõi tin từ những tay rành về canh nông, thị trường tài chánh.
Nhất là những năm gần đây, nhờ hệ thống điện toán dùng cập nhật thông tin và trao đổi thị trường mà người ta có thể quyết định ngay tức thì chứ không cần phải đợi thư từ gửi về thì đã mất thời gian tính.
Đây cũng là một con dao hai lưỡi, nên chị đã theo quy luật chung là chỉ thay đổi quyết định đầu tư hai lần trong một tháng mà thôi. Nhờ vậy mà chị phải cẩn thận và xem xét tình hình cẩn thận hơn. Chị có thể mang gia súc vào chuồng bao nhiêu lần tùy ý. Nhưng nếu muốn mang ra đồng trở lại, chỉ được hai lần mà thôi.
Vì vậy mà chị có cách riêng, khi giá gà cao thì chị bán lấy vốn chừng một phần ba, để khi gia súc rớt giá do thời tiết hay bão chính trị, chị sẽ mua vào để nuôi tiếp. Mua thấp, bán cao có lẽ là cách này. Có khi chị thấy giá gia súc cứ tăng nên ham muốn để hoài, bỗng dưng sực nhớ phải bớt lòng tham và suy nghĩ về "buy low , sell hi" và quyết định bán một phần gia súc đã nuôi lâu và cần đổi sang vốn là ngân lượng cho chắc ăn.
ngày vui và an lành nhé các bạn
NganHa1
01-29-2021, 12:31 PM
Hôm nay chị M đã cho gia súc vào chuồng nghỉ ngơi, tránh mưa bão kéo về từ đêm qua và còn luôn tuần tới.
Chị thấy an tâm vì hiện giờ đang có chuyện um sùm với Gamestop gì đó. Chị xem đài Fox, nói về thất nghiệp do sắc lệnh cấm Keystone XL nên chục ngàn người thất nghiệp, một nhân công Mỹ , đã nói rằng khi hay tin nghỉ việc, ông đã ra xe và bật khóc nức nở .
Chưa đầy một tuần lễ với 40 sắc lệnh đã được ký ra bởi Tân Quân đã khiến nhiều người lo ngại. Nhất là việc sẽ lấy tiền dân chúng tài trợ phá thai trên toàn thế giới khiến cho nhiều người rùng mình. Chị Minh nhớ lại ma sơ ở VN, đi nhặt từng xác thai nhi đã sình thối về chôn cất, sơ đã khấn và lạ thay mùi hôi bỗng ngưng lại khiến cho sơ càng vững lòng tin sự sống thiêng liêng và bất cứ tôn giáo nào cũng cấm phá thai và coi đó là một tội giết người dã man nhất...
Hôm qua, chị Minh đến tiệm kiểng bà Thái, nhìn những người làm gốc Nam Mỹ, chị sực nhớ ra điều gì và hỏi anh ta bầu cho ai, anh nói không được quyền đi bầu, nhưng mừng khi Tân Vương lên ngôi. Cựu Quân là người kỳ thị ...
Bỗng dưng lòng chị có sự xáo trộn dữ dội. Bấy lâu nay, chị chỉ trao đổi ý kiến với người có quốc tịch, có tư cách pháp lý để đi bầu và quyết định số phận cho những người làm trong tiệm cây kiểng này đây.
Những công việc nặng nhọc với số lương khiêm nhường để giá cả cây cối còn ở mức chị có khả năng rớ tới. Họ kiên nhẫn chờ đợi từng năm để có lệnh ân xá thì họ sẽ được thành công dân xứ Mỹ Kỳ.
Họ là những người mà mỗi khi mua cây kiểng, họ đều giúp chị mang và để vào xe cẩn thận nên chị đã biết ơn và lì xì cho họ vào dịp lễ vừa qua. Chị có hỏi thăm và biết họ cũng có con vị thành niên vv...
Trên đường lái xe về nhà, chị Minh bỗng thấy muốn quên tất cả, hình như trước đây chị sống yên bình quá, ai lên làm vua thì đời sống của chị cũng vẫn là một đời sống an phận, khiêm nhường nên xăng có tăng, vật giá có đắt đỏ thì chị cũng gói ghém trong khả năng và cam chịu vì dù sao ở đây cũng còn hơn những nơi khác . Quan trọng là chị vẫn còn có tiền để mua cây kiểng là chị quên hết mọi thứ khó khăn rồi...
Chị thấy làm chính trị thật khó biết bao. Bấy lâu nay chị ngoài làm vườn chỉ nghe kinh kệ, pháp thoại và vui với bao nhiêu đó. Bất ngờ những câu hỏi khuấy động lòng chị của cô Lục làm chị phải để ý và theo dõi, từ đó chị phân cực từ hồi nào không hay để rồi không mấy tự nhiên nói về những việc có liên quan đến hai vì vua cũ và mới...
Lần này, chị thấy rõ ràng niềm vui và hy vọng về chính sách của Tân Vương sau bao năm ẩn nhẫn chờ đợi ngày được hợp thức hóa làm công dân Mỹ Kỳ của người làm vườn gốc Mễ xi. Chị lặng người một chút rồi bỗng thấy hụt hẫng như rơi tự do ở một độ cao mà không ai nhìn thấy.
Chị lái xe ra về lòng không muốn tranh hơn thua gì với chính bản thân hay với cô Lục nữa. Chị thấy cái suy nghĩ mừng cho họ làm chị dễ chịu hơn và có thái độ buông xuôi như hàng rào biên giới cứ để mặc cho ai muốn tràn vào tùy ý, cứ việc chia đều mọi thứ và dù cuộc sống thêm phức tạp như bên Đức, bên Pháp khi cho di dân vào , cũng phải chấp nhận hết chứ biết sao bây giờ...
Những năm tháng trong quá khứ hôm kia, luôn là những gì đẹp khiến người ta luôn tiếc nuối...như một nỗi nhớ nhà, nhớ quê hay là nỗi nhớ một thời áo trắng đã qua...
ngày vui và an lành bạn nhé
-----------------
Sat 30, 2021
Sau một đêm mưa cây cối như khoác thêm bộ cánh mới, sạch sẽ và tinh khôi quá. Thật là một hình ảnh khiến cho lòng người cũng dâng lên niềm vui và hy vọng.
Dù cho đại dịch, nhưng virus cúm không chạm được thiên nhiên nên nhờ thế mà hoa vẫn nở, cây vẫn đâm chồi nẩy lộc để đón chào mùa xuân sắp ghé thăm.
Năm rồi, dù có nghe phong phanh dịch cúm bên Tàu, nhưng mọi người vẫn còn an lành đón Tết, mà không biết chỉ tuần lễ sau là tất cả đã thay đổi hoàn toàn.
Người dân Mỹ Kỳ giờ đây đã quen dần việc phải mang khẩu trang khi ra đường như dân VN tự nguyện vì khói bụi mà mang hàng ngày tự thuở SG đầy bụi bặm nên phải bảo vệ sức khỏe.
Người dân cũng làm quen việc bớt ăn nhà hàng vì muốn tiệm cũng bị lệnh đóng cửa. Nhà thờ cũng giới hạn và phải làm lễ ở ngoài và không ai còn nhìn được mặt ai nữa.
Con virus vô hình này đã giam lỏng hàng tỉ người trên thế giới, học trò ở nhà học qua mạng internet, và Cựu vương khi xưa đã khẩn thiết yêu cầu không nên nhốt hết mọi người vì sẽ sinh ra nhiều tệ hại. Sự chữa trị không nên làm hại con bệnh vì những biến chứng nguy hiểm khác, như tâm thần,nghiện ngập và bạo hành gia đình cùng ly dị và tội ác khác gia tăng... the cure can't be worse than the problem itself. Còn dân ta có tên gọi : liều thuốc đổ bệnh là vậy...
Mặc cho CV lập đi lập lại, các tổng đốc của các TB xanh dương vẫn cứ toa rập đóng sầm nền kinh tế, để cho tình trạng tồi tệ thêm vì thất nghiệp, và họ cho đăng toàn tin và hình ảnh đáng sợ hãi để dân không dám phản kháng và ở nhà. Nhưng sau khi lật đổ CV, thì họ lại mở cửa liền hai ngày sau khi TV đăng cơ, cho nên tất cả hình như là cả một âm mưu gì lớn phía sau hậu trường mà người dân bình thường như chị Minh làm sao hiểu được.
ngày vui nhé các bạn
ct
-------------
Sun Jan 31, 2021
Hôm nay là CN cuối cùng của tháng Giêng, 2021.
Tân Quân lên ngôi chỉ hơn tuần lễ, nhưng hình như đã lâu lắm rồi đối với chị Minh.
Có lẽ vì lòng chị bị xâu xé vì những sự tương phản của hai loại người với chính sách của Tân Quân ảnh hưởng số phận họ ra sao. Người nhập cư lậu làm ở tiệm kiểng bà Thái vui sướng ra sao thì ánh mắt tuyệt vọng, nén mếu máo, của người nhân công dầu khí Mỹ Kỳ bị thất nghiệp do lệnh Tân Quân ban bố dù trước đó TQ đã hứa là sẽ không động đến.
Chị không mấy tin nơi các đài nên phải xem tận mắt cuộc phỏng vấn và nghe TQ nói như thế. Cũng như TQ cũng nói ủng hộ xây bức tường biên giới để bảo vệ an ninh quốc gia, thì giờ đây TQ lại làm ngược lại.
Bây giờ thì chị mới nhớ lại lời cô bạn Mỹ Kỳ lúc trước, cô là luật sư nên khi thấy chị có vẻ tin bằng lời với một đồng nghiệp khác cũng có bằng luật , thì cô nói với chị Minh: đừng tin ông ta, đó là lời của một chính khách. Don't believe him. He is a politician. Chị Minh ngạc nhiên nhưng câu nói đó vẫn giữ mãi trong lòng...
Bây giờ thì chị đã thấy đài Fox với ông Lou Dobbs hay đề cập đến nhiều vấn đề liên quan đến tình hình hiện tại, họ cho xem lại những lời tuyên bố của Ứng Viên Biden vào tháng Mười trong khi tranh cử, rồi hành động ký liền 40 sắc lệnh khi ông lên ngôi cho thấy lời của cô bạn trong ngành luật là sự thật.
Ngày đó, cô bạn Mỹ Kỳ này cũng nói về TT Kenedy, khi cho những người tài giỏi vào Mỹ Kỳ cũng là hành động cướp đi chất xám của những quốc gia khác. Chị Minh lúc đó chỉ nghe và suy nghĩ nhiều hơn là bàn thảo . Chị thấy phục cô bạn Mỹ Kỳ này có vẻ thông thái làm sao, có thể nhìn thấy được điều gì đó cao siêu hơn đầu óc tầm thường của chị Minh quá nhiều...
Khi làm việc, luật ở sở của chị Minh là nhân viên không được làm những hồ sơ conflict interest với bản thân để có sự công bình tuyệt đối. Còn những đảng phái, làm theo đảng và với số dân chúng với những quyền lợi khác nhau, nên không thể nào tránh khỏi được lòng bên này thì sẽ gây phản đối cho bên kia.
Chị nhận thấy Mỹ Kỳ có hai đảng lớn, thường thì TT làm liên tiếp hai nhiệm kỳ là 8 năm rồi thôi, vì đó là luật. Chỉ có ông Carter và Bush cha là làm một nhiệm kỳ vì thời Carter hình như kinh tế bết bát sao đó dù ông rất hiền lành, ông Bush cha hình như nổi tiếng với câu : read my lips, hãy nhìn miệng tôi nói đây nè: no new taxes. Không có thuế mới đâu ...
Nhưng rồi ông không làm được vì ngân sách thâm thủng quá nhiều mà đảng DC làm chủ Hạ Viện nên cuối cùng có chống cũng không được. Do đó 4 năm sau, ông bị đảng DC do ông Clinton ra tranh cứ nhắc lại lời hứa không thực hiện nổi của ông Bush cha này hoài " read my lips, no new taxes". Có lẽ vì vậy mà ông Bush cha thất cử chăng.
Còn ông Bide, đã tuyên bố "I voted for 700 miles of fence " ( Lou Dobbs 1/21/21 on Fox ). Rồi bây giờ ông làm ngược lại điều ông nói, cho nên có lẽ ông cũng không cần làm đến 86 tuổi làm chi, chỉ mong trụ đến 82 tuổi hết nhiệm kỳ là cũng quá hay rồi...
Khi người ta biết đây là nhiệm kỳ cuối, có lẽ họ sẽ thoải mái quyết định và không còn sợ thất cử gì nữa. Huống hồ gì là lời tuyên bố từ năm nẵm 2006 đã xa xưa thì theo thời gian, mọi chuyện đều có thể thay đổi, như nước Mekong từ Tây Tạng, khi chảy qua 5 nước về đến chân cầu Mỹ Thuận chắc chắn sẽ bị vướng rất nhiều tạp chất rồi ...
ct
ngày vui và an lành nha các bạn ...
NganHa1
01-31-2021, 12:50 PM
Cuối tháng Giêng 2021
Một người khi chết đi, dù bao nhiêu năm sau vẫn còn đọng lại những lời nói đáng ghi nhớ cho người ở lại. Cha mẹ chị Minh, trước khi mất cũng trăn trối rằng các con hãy yêu thương đùm bọc lẫn nhau. Đó cũng là lời nói quen thuộc mà con cháu của mọi gia đình đều quen nghe để tha thứ cho những lầm lỗi của người trong nhà khi có chuyện xích mích nào đó...
Ngoài những lời đó, trong cuộc đời làm cha mẹ chắc hẵn sẽ có những câu nói độc đáo dành riêng cho từng đứa con trong nhà mà thôi. Như thân phụ chị trong ngày ra trường đại học của chị đã nói: Tất cả các con cháu trong nhà, dù có bằng PhD gì, vẫn không quý và giá trị bằng bằng BA, cử nhân , của chị Minh. Câu nói này làm chị đã đánh động chị Minh và chị biết cha mình cũng đã thấu hiểu cho hoàn cảnh của chị hơn ai hết.
Đó là một lời nói đáng được nạm vàng khảm bạc và nó đã được treo vào tâm của chị Minh từ đó. Cũng như tháng Hai 2020, trước hung tinh đại dịch vài tuần, chị Minh bất ngờ được cô Lục trao giải thưởng " người sống đời trách nhiêm", đó là chiếc xe mà khi lái chị hay mang khẩu trang, dù chỉ lái một mình và phân bua với hàng xóm là của em gái cho vì thấy chị hay xin rác nhà cô Lục về để chế thành phân hữu cơ ,trồng cây xanh cũng như không xài máy lạnh, để bảo vệ môi trường.
Vì vậy mà bà Mỹ Kỳ không còn thắc mắc nữa, bà biết chị Minh luôn làm đẹp sân trước và sau nên có lần người thợ làm móng tay ghé nhà bà làm xong thì bà hỏi chị có làm nail không vì cô thợ làm việc rất khéo. Chị cười nói bàn tay làm vườn này chắc là không thể giống bà được rồi . Cô thợ hỏi có phải chị là người VN, chị gật đầu biết cô đoán được vì chiếc nón lá chị đang mang, chứ che mặt thì làm sao biết chị là Mít hay là người gốc Á nào khác.
Cô bạn tên Mai của chị cũng kể rằng khi xưa, ông xếp thấy cô với bàn tay đẹp thì hỏi chắc là tốn tiền cho khoản này không ít. Cô Mai nói phụ nữ VN hầu như không tốn tiền làm nail nhưng lại rất khéo tay làm đẹp cho người và nổi tiếng cả nước Mỹ Kỳ đó.
Người VN với đôi tay nhỏ nhắn và khéo léo, nên đã thành công khi đến nước Mỹ kỳ nay vào lúc đầu, như giờ đây tiệm nail là của VN, giặt ủi của Đại Hàn, donut của Campuchia, nhà hàng của Tàu.
Lúc đầu đôi tay của chị Minh cũng đã làm trong ngành mà chị gọi là thủ công y tế, chị đã là nhân viên giỏi nhất vì bàn tay quá khéo léo tạo ra những van tim giả cứu sống bao nhiêu người bệnh tim.
Nhờ những người VN qua đợt đầu làm trong các phòng lab y khoa khéo tay hơn hết những người bản xứ Mỹ kỳ hay gốc Nam Mỹ, chỉ vì bàn tay họ to và không đủ kiên nhẫn nên đều bỏ cuộc vào tuần thực tập đầu tiên. Trong khi những người bạn của chị Minh vẫn còn tiếp tục làm và giờ đây hầu như sở Mỹ Kỳ làm về thiết bị y tế đều mướn nhân công VN.
Mười năm trước, khi TT Obama lên, khuyến khích hãng mở ở ngoại quốc, các bạn chị Minh cũng từng được gởi đi ra nước ngoài để tập sự cho nhân viên hãng mới nên chị mới biết là do chính sách của các TT. Cũng như chồng của bạn chị, đang làm kỹ sư của hãng điện gần nhà, cũng phải dời hãng sang Trung Cộng, đi đi về về cho đến khi bị đột quỵ ở tuổi 54.
Đó là lý do tại sao chị Minh đã bỏ phiếu cho TTTrump ở nhiệm kỳ 2 và cũng là lần đầu tiên đi bầu cử sau khi xem TTT nói về virus vào tháng 3-4 năm rồi rồi xem lại debate tranh cử vào năm 2016 của ông với bà Hillary. Chị thấy đồng ý với bốn điểm của TTT đưa ra, tất cả đều là chuyện liên quan đến cá nhân chị. Xây tường biên giới là vì chị bị bọn gấu mèo hàng đêm lẻn vào khuấy phá khiến chị muốn bỏ nhà mà đi, tối đến không dám ra sân vì chúng kéo đến rình hồ cá và thác nước mà luật thì không cho phép làm hại chúng. Cuối cùng chị phải dẹp hồ cá, thác nước và làm rào cao lên.
Chị đồng ý đến việc xây tường để ngăn khủng bố trà trộn, hại cho dân lành.
Việc làm mang về Mỹ Kỳ là vì việc chồng của bạn phải sang TC làm . Vấn đề phá thai, chị nghe người quen làm nhà thương, nói người ta phải dùng kéo cắt thai nhi từng mảnh và kéo ra, rất ghê rợn. Hơn nữa sau đó, người phụ nữ khó lòng có con vì tử cung bị sẹo. Đó là chưa kể đến việc chị đã từng biết có người rất ân hận, dày vò về sau với quyết định sai lầm khi còn trẻ dại. Cho nên họ cũng đã chống phá thai để bảo vệ cho phụ nữ và các thai nhi.
Cuối cùng là vấn đề có liên quan đến nước VN vì chính sách ở TBD của đảng CH. Chị thấy nếu Mỹ Kỳ đối đầu làm TC yếu thế bớt thì có lẽ nước Nam ta đỡ được gì chăng. Nhất là giờ đây thấy hồ sơ giải mật của TTT ngày cuối cùng thì thấy Mỹ Kỳ đã liên kết với Nhật, Ấn và Úc để ngăn chặn TC lấn lướt giành biển và có nói về việc Mỹ kỳ sẽ dòm ngó đến thượng nguồn Mekong bên TC với những con đập thủy điện đã làm cạn nguồn nước và quê chị Minh ở cuối nguồn bị cạn dòng ngập mặn khô nứt nẻ không còn trồng gì được cũng hết nước ngọt để dùng... Thật là thảm họa khôn lường....
Những người chê TTTrump chỉ nói ông Trump ăn nói thiếu văn hóa, thấy xấu hổ vì người đứng đầu có tư cách không ra gì như thế, ông Trump chỉ biết nước Mỹ kỳ là ích kỷ, cô Lục nói mình ăn phải cho người khác ăn với ...
Chị Minh chợt nhớ đến lời của cô bạn luật sư ngày nọ, nên chị nói với bà Mỹ kỳ hàng xóm là có lẽ ông Trump là người thương mại, không phải là chính trị gia nên không quen cách ăn nói khôn khéo để lấy lòng dân chúng, ông cũng không phải là gia đình hoàng gia, chỉ giữ lễ nghi làm mẩu mực cho dân chúng , chứ TT trong tình hình thế giới hỗn loạn hiện tại, lo cho dân chúng là trên hết chứ thời giờ đâu mà mỗi chút mỗi " Melania and I", như kiểu ông Reagan mỗi khi mở miệng là " Nancy and I" Hay ông Carter cũng nói : Rosalyn and I".
Bà Mỹ Kỳ cuối cùng nói bà bỏ cho ông Biden vì sợ chi phí bảo hiểm tăng. Bà cũng nói về vấn đề phá thai, sợ người ta sẽ lạm dụng lý do này như phương pháp ngừa thai thay vì những lý do cần thiết để cứu người mẹ vv...
Sau đó, bà Mỹ Kỳ nói tuy chị Minh và bà chọn lựa khác nhau, nhưng bà vẫn thích chị Minh dù sao đi nữa... Chị Minh thấy bà Mỹ Kỳ rất lịch sự cũng như có lần bà xin phép cho bỏ vài bao rác vào thùng của chị vì bà cắt cây nên không còn chỗ trong khi chị Minh có lần đã làm vậy mà không hề hỏi xin phép bà khiến chị thấy áy náy và xẩu hổ thầm. Chị học bà Mỹ Kỳ nhiều , chị thấy bà rất kỹ lưỡng, đâu ra đó vì đó là cách sống của người Mỹ kỳ, họ sống ngăn nắp, lịch sự, yên tĩnh và rất có kỷ luật nhưng khi ai đụng đến họ, thì họ sẽ rất là khó chịu và làm ra lẽ.
. Chị cũng đã quen và thích cuộc sống bên cạnh những người hàng xóm như bà Mỹ Kỳ này.
Chị Minh biết bà Mỹ Kỳ muốn thân với chị mà chị vẫn muốn giữ một khoảng cách an toàn. Nhất là chị không muốn bà so sánh chị với những người thân trong gia đình bà. Bà cũng từ tiểu bang miền Bắc đến TB này, cũng có các chị em và người mẹ già bệnh ung thư và các chị em quá kiệt quệ tinh thần vì chịu đựng người bệnh trong khi bà chỉ sang thăm chứ không phải là người trong cuộc. Có lẽ y phí nhiều nên bà Mỹ Kỳ mong ông Biden lên để được Obamacare cho nhẹ gánh mà vì tế nhị nên bà không muốn nói chăng.
Chị Minh biết ai cũng có lý do chánh đáng và rất riêng tư khi chống hay bầu cho một ông TT nào đó. Họ chỉ nói phần nổi, đôi khi rất ngô nghê như bà Mỹ Kỳ nói về TTT không nhắc đến nương nương như các TT khác . Có lẽ đối với chị ngô nghê nhưng với văn hóa Mỹ kỳ, nó là phép lịch sự bắt buộc chăng ?
Còn chị, xưa nay trong bất cứ chuyện gì, khi chị thấy có chống đối, liền nói do benefit, quyền lợi, bị đụng chạm còn ngoài ra những mỹ từ khác chỉ là che đậy mà thôi. Chị thấy tất cả chỉ là tương đối, cho nên chị chỉ biết nói với cậu Mật rằng, dù gì đi nữa, thì một quốc gia cũng cần có ít nhất là hai đảng phái để có tiếng nói trái ngược lại thì mới tiến bộ hoặc mới không có sự lạm quyền. Cho dù chị Minh bầu cho CV, nhưng vẫn có 80 triệu người ủng hộ Tân Quân và chính sách của ông vì ích lợi của họ. Giống như người cha đi làm, mang tiền về nuôi con cái, thì con cái phải mang ơn và ủng hộ cha mình vì nồi cơm và sự sống của mình.
Cho nên, tốt hơn hết là người dân phải sống trách nhiệm và làm việc cật lực để có thể sống được dù cho vua nào có lên ngôi cũng không ảnh hưởng gì nhiều là tốt rồi....
Lan man không đâu vào đâu cho vui ngày cuối tuần, chúc bạn an vui...
------------------
Ngày đầu tháng Hai, Feb 1, 2021
Sáng nay trời xám một màu, tuy thời tiết nói không có mưa, nhưng ngoài sân mưa đang rơi lất phất . Mùa đông năm nay ít mưa quá nên được giọt mưa nào cũng quý cả.
Chị Minh cảm nhận được sự yên bình vì chung quanh yên ắng quá dù đã hơn tám giờ sáng mà không có tiếng động cơ nào vang lên từ dưới đồi . Chị nhủ lòng hiếm có những giây phút như thế này, thôi ta hãy đóng khung và giữ làm kỷ niệm.
Chị nhận thấy hạnh phúc là điều cảm nhận của từng cá nhân, và rất khó cho người khác hiểu nổi, như với người sanh ra trong điều kiện đẻ bọc điều, được thuận lợi mọi điều thì có thể người đó khó cảm nhận được nhiều hạnh phúc như người có hoàn cảnh khó khăn phải tranh đấu cả đời để có được cái người kia coi là thừa thãi. Như vậy ai hạnh phúc hơn ai .
Một người quen hay khoe đứa con trai mua một lần ba bốn chiếc áo vài trăm một cái rồi bỏ xó, hai ba chiếc Rolex và thay xe cả trăm ngàn không thắc mắc gì trong khi người quen khác nói về con lựa hiệu laptop bền tốt để làm quà cho các sinh viên nghèo ở quê . Chị thấy hai người mẹ kể chuyện con mình với hai cách diễn đạt khác nhau, nhưng người mẹ thứ nhì có được niềm hạnh phúc và sự hãnh diện về con mình hơn.
Cho nên chị Minh luôn cảm thấy câu biết đủ là giàu đúng hoàn toàn với chị. Chị từ lúc quan sát chính bản thân thì mới cảm nhận được điều này. Như việc chị mua cây kiểng, khi xưa chị tiết kiệm từng xu vì phải để dành phòng bị vì còn gánh nặng trách nhiệm. Đến khi chị có thể mua những loại cây kiểng chị thích mà không suy nghĩ thì chị cảm nhận được điều này và biết ơn trời đất. Chị cảm nhận niềm hạnh phúc này cũng như khi tâm trạng chờ đợi tiệm hạ giá hoặc mua vào cuối mùa, khi giá rẻ nhưng cây kiểng chỉ còn là những bụi cằn cỗi, cần những người như chị mang về chăm sóc bằng lòng quý trọng, vì chị biết chúng đã từng đẹp ra sao...
Đôi lúc chị mua những món đồ vật còn mới tinh bán ở tiệm đồ cũ cạnh văn phòng nha sĩ , vì khi nhìn chúng, bỗng đâu ùa về trong lòng chị những kỷ niệm xa xưa khi chúng còn được bày trong tủ kính sang trọng ở các mall lớn. Chị biết chúng từ những ông bà già đã mua và chưng trong nhà cho đến khi phải từ bỏ tất cả để ra đi hoặc vào viện dưỡng lão lúc cuối đời.
Chị suy nghĩ về điều này, cũ người, mới ta và nếu nó mang về cho mình niềm vui gắn liền với kỷ niệm êm đềm thì đó quả là hạnh phúc mua được bằng một giá cho không của kẻ có lòng mang đến tiệm đồ cũ này.
Chị thấy người ta bình đẳng về nhiều thứ thuộc về tinh thần hay từ thiên nhiên. Như tình yêu không hẵn giàu sang mà hạnh phúc hơn dân giã, hoặc cảnh bình minh hay hoàng hôn là bức tranh tuyệt tác cho mọi người sang hèn đều được hưởng như nhau. Cho nên đó là món quà quý giá không cần họa sĩ vẽ lại mà chỉ là giây phút cảm nhận được hạnh phúc từ thiên nhiên dành cho tất cả mọi người.
ct
ngày vui và an lành bạn nhé
-----------
2-2-21
Một hàng hoa hồng bắt đầu đâm chồi nẩy lộc trông thật vui mắt. Ở VN có lẽ vì nóng quá nên miền Nam không có rose, kể cả trong Sở thú.
Ngày xưa chị thích được người lớn dẫn đi sở thú vì cây kiểng và những giống thú, chim muông lạ và những loài hoa kiểng đẹp. Đó cũng là nơi mà tuổi thơ của chị nương tựa, ghi sâu cũng như hình ảnh ngôi thánh thất ở dưới miền quê vì vẻ lộng lẫy cao sang như cung điện nguy nga tráng lệ và cây kiểng đẹp mắt bao quanh đã in sâu vào tâm hồn chị đến suốt đời.
Hình ảnh thứ ba là ngôi trường đạo mà chị đã vui suốt thời trung học dưới sự chăm sóc của những vị tu sĩ khiến cho chị được hưởng một thời học trò rất êm đềm tươi đẹp đáng nhớ xiết bao.
Có lẽ vì vậy mà chị Minh muốn cho học trò học bổng, để các em có thể tiếp tục thêm những năm tháng dưới mái trường, dù sao đi nữa cũng đẹp hơn là khi bước ra đời kiếm sống sau này. Cho nên chị luôn hỗ trợ cho chương trình này dù có lúc phải lấy tiền để dành bảo trợ chị cũng quyết định làm.
Chị nghiệm thấy những gì đã cho đi vì tình thương đều mang lại cho chị niềm an lạc và hạnh phúc thật sự, nói tóm lại đó là sự hy sinh vì người khác, những em học trò là hình ảnh của chị ngày nào, đang như những mầm chồi non trên những bụi hoa hồng mà chị đang trồng và thưởng thức sáng nay...
ngày vui và an lành bạn nhé
NganHa1
02-03-2021, 09:16 AM
Nước lớn nước ròng
Ngày xưa chị thấy người ta hay đợi nước ròng để xuống những con kinh rạch nhỏ bắt cá thòi lòi là những con núp trong nhưng hang dưới bùn, dù nước rút, nhưng vẫn sống và đợi nước lên trở lại.
Lúc đó lòng kinh rạch như phơi bày tất cả những gì ẩn chứa mà khi nước lớn ngập mênh mông không ai nhìn thấu được. Chỉ có thiên nhiên mới tát cạn được những con kinh rạch chảy len lỏi vào khắp nơi ở miền Nam VN như thế này.
Ngô Quyền đã thắng trận ở sông Bạch Đằng khi dụ quân giặc tiến sâu vào bờ, rồi khi nước rút quân Tàu bị cọc nhọn đâm thủng tàu và thua trận.
Người ta cũng hay nói dò sông dò bể dễ dò, chớ ai lấy thước mà đo lòng người. Có lẽ vì vậy. Còn con người, chỉ khi nào bạn nghe người ta nói, nhất là viết ra, bạn mới biết họ nghĩ gì, và đôi khi còn hiểu rõ tính cách của họ nhiều lắm.
Lúc trước chị Minh thường nghe pháp thoại và thích thú với tựa đề " khoe gì mất đó" và lắng nghe đã đời cả buổi giảng, kiểu như tùy bút viết lan man đủ mọi thứ, chứ không phải là chuyên đề hay đào sâu vấn đề gì kiểu nhà nghiên cứu, cuối cùng thì chị cũng nghe được "Khoe gì mất đó" là nói về chuyện của Tây du Ký, việc Sa Tăng khoe Tam Tạng có chiếc cà sa quý của Phật Bà tặng.
Sau khi nghe xong, vị sư nọ nằng nặc xin được coi cho bằng được. Ngộ Không đã thay sư phụ từ chối bao lần, nhưng không được vì vị sư nọ năn nỉ Tam Tạng hết lời, mà mấy thầy trò lại đang tá túc chùa người ta thì khó lòng từ chối thêm được. Vị sư xem được cà sa xong thì nổi lòng tham nên tối đó nổi lửa đốt chùa để đoạt cà sa nhưng nhờ Ngộ Không đã tình cờ biết âm mưu nên cứu sống cả bọn.
Đó là câu chuyện tương tợ như câu chuyện về nước Mỹ Kỳ. Ai khoe gì và ai mất gì.
Chị Minh cũng có thắc mắc về lập luận Mỹ Kỳ là xứ di dân, tổ tiên của dân Mỹ Kỳ trừ thổ dân da đỏ, đều là di dân , cho nên phải cho thế giới đến chứ sao lại ngăn cản. Nghe thật là chí lý phải không.
Đó là ngày xưa, họ quyết ra đi dù phải đối diện với sống chết trên biển, vì bị bắt bớ dưới chế độ độc tài của vua chúa, hay vì muốn tự do tín ngưỡng mà phải đành xa quê cha đất tổ.
Cho nên các bậc tổ phụ và tổ tiên của đất nước Mỹ Kỳ này đến vì hai lý do chính trị và tôn giáo. Có lẽ vì vậy mà hiến pháp của Mỹ Kỳ luôn bảo vệ hai quyền này trên hết.
Nhờ lòng quả cảm và chịu khó của họ từ lúc đầu, mà Mỹ Kỳ đã thành hình là một quốc gia rất trẻ, với những tập tục mang từ những quốc gia của từng sắc dân, cộng thêm vào sự tranh đấu đế sống còn trên miền đất mới, nên họ vô cùng siêng năng và sáng tạo do những thách đố phải xây dựng một đất nước mới tinh. Cuối cùng họ đã độc lập để có chính phủ, có quốc gia trẻ trung và đầy hứa hẹn khiến cho thế giới để ý tìm đến định cư.
Mỹ Kỳ đã có luật di dân từ đó và về sau càng ngày càng khó hơn để ngăn chận di dân đổ xô đến Mỹ Kỳ nhất là các nước Nam Mỹ , chỉ cần đi bộ là có thể bước qua biên giới rồi.
Thật ra cũng vì chính sách của Mỹ Kỳ dành cho dân chúng MK, nhưng đối với dân nước nghèo thì quá lý tưởng. Nhất là cơ hội vươn lên chứ không bị vua quan tìm cách hạn chế như nước họ đang sống. Vì chính phủ Mỹ Kỳ tin tưởng dân trí phải cao nên bắt buộc cha mẹ phải cho con đi học đến lớp 12 , miễn phí tiền học, chứ không phải như những nước nghèo cha mẹ không đủ tiền đóng học phí nên con cái đành phải bỏ học và đành một tương lai đen tối , cực khổ sau này.
Chỉ một điểm này thôi cũng là tất cả lý do để dân nước nghèo mơ ước. Như dân Nammit, nước nghèo là do hậu quả chiến tranh, nhưng chính yếu là do chế độ quân chủ phong kiến mà ra. Chỉ có giới vua chúa và quan lại mới được ưu đãi, ra luật để bảo vệ quyền lợi và chế độ của họ. Dân dù có tài, cũng không khả năng đi học thành tài. Cho dù cố gắng đến đâu, cũng không thể ngóc đầu lên vì thuộc về những thành phần sống dưới triều vua cũ bị nguyền rủa, trù dập dù bọn trẻ chẳng làm nên tội gì...
Vì thế mà bao nhiêu nhân tài bị mai một, bị làm củi đốt và đất nước vì vậy mà không tiến nổi.
Một số theo hoàng tử Lý Long Tường, đã vượt biển và tản lạc khắp thế giới. Những người này một số cũng đã đến Mỹ Kỳ và họ cũng giống như những người tiên phong hai trăm năm trước, làm việc ngày đêm, tự lực cánh sinh và bằng tất cả quyết tâm không làm gánh nặng xã hội, nên họ đã thành công vẻ vang trước sự khâm phục của người Mỹ Kỳ.
Có lẽ vì vậy mà người Mỹ Kỳ đã nhìn dân Nam Mít bằng ánh mắt ngưỡng mộ cho nên không hề có sự kỳ thị nhờ đợt Nammit tỵ nạn đầu tiên đã chứng tỏ họ là những viên kim cương ẩn trong than đá chiến tranh vì cùng đường phải tha phương tìm sống khi triều đình cũ đã thua trận, thất thế và kẻ thù truyền đời từ phương Bắc đã tràn vào từ Lạng Sơn, rồi trà trộn theo dòng sông Gianh và Nhật Lệ xuống tận chín cửa Cửu Long.
Sau này, khi những đợt di dân tiếp nối, một số hình như không có quyết tâm đến để làm việc cật lực , mà lại chỉ muốn biết xem quyền lợi là gì để hưởng nên đã tạo ra một gánh nặng và làm cho những người đi trước coi nhẹ. Đó cũng là một trong những điều "khoe gì mất nấy chăng".
Nhưng ai đã khoe những gì?. Như chị Minh chỉ biết làm việc cật lực với sức lao động bỏ ra lúc mới qua. Từ giữ em, làm việc nhà đến tìm việc hãng và tối đến tìm cách học ra sao và những khó khăn gặp phải vì ngôn ngữ lúc đầu.
Nhưng những đợt di dân qua sau, một số đã có tiền bạc sẵn, chẳng tị nạn kinh tế hay chính trị gì nên không muốn nghe những điều đó và chỉ muốn tận hưởng những phúc lợi xã hội và thường hay than phiền, so sánh khiến cho những người qua trước bất nhẫn, có giải thích thì lại bị gán cho là kỳ thị người qua sau...
Nếu tất cả mọi người đến Mỹ Kỳ, đều như những người sang vì lý do tị nạn mà làm việc cật lực để vì lòng tự trọng, vì tự ái dân tộc mà không để ai coi thường thì có lẽ sẽ không có sự chia rẽ nói trên.
Chứ còn nước Nam mít, giờ đã không còn phân tranh đã tròm trèm nửa thế kỷ, thời gian đã quá đủ cho mọi thứ lắng xuống, ổn định và dân chúng có thể hưởng cảnh thanh bình. Nhưng sao giờ đây vẫn còn di dân bằng mọi cách và phần lớn là từ những người có tiền, giàu có mà vẫn muốn sang Mỹ Kỳ là sao.
Cuối cùng rồi thì vẫn là ai sẽ ở lại để bảo vệ lãnh thổ khi bị ngoại xâm bây giờ ?
Năm nọ, chị Minh đã về thăm Hà thành, nghe người đạp xích lô nói về tháng 2 năm 79, bạn bè anh ta đã đánh Tàu và chết hết chỉ còn anh là sống sót... Chị Minh cũng thấy lặng người vì dân Bắc mít, cũng đâu muốn bị Bắc phương đô hộ và cũng đã đổ máu xương để giữ gìn. Tháng Hai là giỗ của bao người lính Mít Bắc, và chắc chắn sẽ có bao nhiêu thanh niên Nam Mít bị chuyển lên và tù nhân trong các trại sẽ đưa ra để bảo vệ biên giới dưới lằn mưa đạn. Nghe nói vũ khí của triều đại cũ cũng được mang ra xài nhưng vì Bắc mít không biết xử dụng nên phải thả các sĩ quan Nam Mít ra mới làm cho thù quân phải rút lui, nhưng 6 tỉnh miền Bắc đã tan hoang theo chỉ thị, làm cỏ, san bằng thành bình địa vì ông Tiểu muốn dạy cho em út một bài học gì đó...
Trước đó, vào năm 74, khi chị còn đi học thì nghe về hải chiến Hoàng Trường sa, với bao chiến sĩ anh hùng của Nam Mít đã vị quốc vong thân. Chị thấy ngưỡng mộ những anh hùng này vô cùng, những Ngô Quyền thời đại mới là đây.
Nước ròng đã cạn và để lộ hết nổi lòng của dòng sông rồi đó.
Thôi, chị Minh còn phải dọn dẹp nhà cửa để đón Xuân. Hôm qua ngó lại, cây đào trước cửa đã lác đác những cánh hồng phất phới trong nắng mới và trong làn gió nhẹ thoảng hương hoa Mộc êm đềm khiến chị thấy nhớ lại những ngày thăm Hà Thành 5 năm về trước.
Tâm trạng chị lúc đó mới tinh, không để cho chính trị xen vào , để chỉ đến xứ Bắc như một con dân đã vì hoàn cảnh mà chia cắt cuống rún Hồng Bàng từ thuở cha ông đời chúa Nguyễn Hoàng bắt đầu lần vào Nam đến hôm nay...
Ngày an lành bạn nhé...
NganHa1
02-04-2021, 09:31 AM
Ông Táo về Trời...
Có những cuộc chiến rất lạ lùng. Thường thì khi chiến đấu, ai cũng mong thắng về phía mình. Nhưng có đôi khi người ta tự chiến thắng chính bản thân để đầu hàng người khác mà chị Minh gọi là Thắng mình để thua người.
Bạn đang nghĩ đến tình thương của cha mẹ với con cái ư ? Hay là những chuyện gì có liên quan đến tình cảm của con người. Tình yêu nam nữ, tình bằng hữu, tình vv... Nói rộng hơn đó là tình nhân loại.
Nếu bạn hy sinh cho con cái bằng mọi giá, kể cả hy sinh mạng sống, thì có gì đáng nói. Loài vật cũng bảo vệ con cái chúng vì hình như đó là thiên bẩm, nếu dùng lý trí để xét, thì vì đó là máu mủ của mình cho nên việc bảo vệ, hy sinh cho mình là chuyện bình thường .
Xin bạn đừng nóng máu lên và cho chị Minh là bất hiếu, vì chị cũng làm mẹ mà nói câu này có nghĩa là chị đã đi ngược lại những suy nghĩ và giáo huấn thông thường để dễ dàng bị hiểu lầm và lên án gắt gao . Chính vì vậy mà chị hay né những vấn đề gây nhiều tranh cãi như chính trị, tôn giáo, vv..vv...
Chị nhớ lại khi xưa, có rạp hát nào đó về làng, hình như bọn con nít không được coi hay sao đó, thì bỗng dưng chị nghe tiếng nói: Em tao đó. Thế là chị được cho vào nhưng giờ đây chị không còn nhớ đã xem cái gì ngoài cảnh motorbay và lời nói thân tình của người anh bà con mà chị hầu như không bao giờ có cơ hội gặp và nói chuyện gì trước đó vì ở cách tỉnh . Nhưng lần đó không hiểu vì lý do gì, người anh bà con đó, chừng mười mấy tuổi, lại về quê và nhất là lại nhận ra được đứa em gái họ sáu bảy tuổi gì đó làm chị nhớ mãi đến giờ câu nói : Em tao đó.
Quả thật một giọt máu đào vẫn có nghĩa lý vì các đứa con nít khác do không phải là " em tao đó" mà bị đứng ngoài rạp...
Lòng vòng mãi để nói về câu " thắng mình để thua người ". Câu nói mà sáng nay bỗng dưng hiện ra như một đáp án khiến chị phải ghi lại vì mừng rỡ như người khù khờ , bị người ta tương cho một câu nói làm mất đi hết những ý nghĩa mà chị cho là rất thiêng liêng và cao quý về một sự hy sinh kỳ đầy đau đớn mà chị đã phải làm, đã phải nhẫn nhịn im lặng và chịu đựng trong ngần ấy năm dài để cho thời gian phôi pha, xóa bớt những dấu hằn trong tim và thử xem sự đền bù nào từ Thượng Đế cho nỗi thống khổ, oan ức của bản thân mình gánh chịu chăng .
Một sự hy sinh của người chiến sĩ NamMít dành cho người những người Mỹ Kỳ như là lời hứa trả ơn cho đất nước này đã cưu mang và cho chị cơ hội được ngang hàng trong công việc bên những người Mỹ Kỳ thuộc giới cổ trắng, có học và khôn ngoan, lanh lợi vì họ là những người da trắng rất thông minh, nhất là trong lãnh vực phải đấu nhau bằng chữ nghĩa là tiếng mẹ của họ...
Qua câu chuyện khó diễn đạt bằng ngôn ngữ giới hạn của chị Minh, nhất là với những người chưa từng trải nghiệm để nghiền ngẫm cuộc đời có lẽ sẽ là những gì tối nghĩa. Nhưng chị Minh khi nghe những câu nói trái khoáy của cô Vỹ hôm nọ, bỗng như được nấu mãi trong lòng như người ta luyện kim trong vô thức cho đến khi phát ra ánh sáng bằng một câu: "Thắng mình để thua người ".
Chị Minh thấy như có một niềm khoan khoái dâng lên trong tâm hồn và cùng lúc đó một niềm hạnh phúc lan tỏa, như xoa dịu, trả lời cho những đau đớn và hiểu lầm mà chị phải gánh chịu. Đó là cái giá phải trả cho một thử thách, cho một bài toán với cách giải tùy theo hoàn cảnh của riêng người trong cuộc chứ không có một đáp số chung. Vì vậy chị Minh không hề lên án người đã chọn giải pháp khác hơn cách của chị đã làm. Cách mà không hiểu sao cô Vỹ chưa từng hỏi chị về lý do thì đã phán một câu : chị vì bị người ta ăn hiếp nên phải chịu thua cuộc...
Chị Minh ngạc nhiên với câu phán xét này và không biết làm sao trả lời. Chính vì vậy mà tiềm thức chị cứ hoạt động âm thầm để như một chiếc máy tính, lắp ráp ngày đêm những mạch điện mà mười năm trước đã bị rối tung đến độ làm chị kinh sợ bị mát giây để rồi chị đã quyết định tức thì trước khi bị lâm vào hoàn cảnh chạm điện thật sự.
Có lẽ nhờ biết cắt đứt mạch điện đúng lúc nên chị đã tự cứu mình thay vì chọn giải phải khác, giải pháp buông trôi, phó mặc ... Như bác Phó đã đi ngược lại bản năng sinh tồn để dùng hết ý chí buông tay cho chồng được sống sót trong cơn đắm thuyền dưới giòng thác lũ vì nghĩ đến ba đứa con dại, thằng Bò, cái Nhớn, cái Bé trong Anh Phải Sống của Khái Hưng.
Còn chị, chị cũng đã vì những người chị chưa hề quen biết mà chiến đấu để bảo vệ và cuối cùng là hy sinh trong một cuộc chiến của chính chị.
Cuộc chiến đó, chỉ có hai người . Khi biết chị đã chịu thua và ra đi thật sự. Người kia cũng bàng hoàng phán một câu: Bạn đã thắng rồi, you won ...
Câu nói đó vẫn còn vang trong đầu chị Minh. Chị không biết người Mỹ Kỳ đó đã nghĩ gì, đã có những toan tính gì trong một trận chiến mà anh ta đã đặt ra như một chiếc lưới trong suốt ba năm. Nhưng ở giờ thứ 25 thì vỡ trận và đối phương đã chấp cánh bay lên, bỏ lại những con số , những thân tình bằng hữu mà chị biết khi chị lên tiếng nói , thì những người bạn Mỹ Kỳ của chị sẽ đồng dang tay bảo vệ chị ngay . Chị Minh đã không cầu cứu mà chị chọn một lối khác là thoát xác để bay lên. Cho đến bây giờ, họ vẫn không hề biết rõ nguyên nhân. Nhưng với chị và với người đó, thắng thua đều đã rõ tự lúc đầu. Ít ra, đối phương cũng can đảm nhận thua với chị.
Còn chị, giờ đây chị chỉ mong cho hình ảnh một gia đình mà chị luôn ngưỡng mộ vẫn mãi là bức tranh đẹp. Chị đã chiến đấu bằng hết sức lực của chị để bức tranh đó vẫn mãi đẹp ngời và đó là lời nguyện trả ơn cho nước Mỹ Kỳ và làm chiến sĩ bảo vệ danh tiếng cho người dân Nammit đến cuối cùng...
Chị biết mình làm điều đó vì một tình thương , tình thương đồng loại và lương tâm, chứ không vì nhân danh ông Khổng hay tôn giáo gì hết. Con người ta được bình đẳng ở điều này nên chị rất mừng khi hiểu rõ điều này và tin tưởng ở con người. Nếu nhìn thẳng vào chính mình, và phải rất thành thật, ta sẽ khám phá được rất nhiều mới mẻ và lý thú . Chỉ khi nào ta có can đảm đó, ta thật sự có tự do và như cánh chim vút bay lên trên nền trời cao rộng...
Gởi ông Táo tâm tình mười năm giấu kín trình Thượng Đế bốn phương...
Ngày an lành may mắn bạn nhé...
NganHa1
02-06-2021, 10:01 AM
Ai là người đẹp nhất ....
Ngày xưa khi còn là học trò lớp 7, chừng 13, 14 tuổi gì đó. Chị Minh nghe giáo sư Anh văn nói với cả lớp rằng người phụ nữ VN là đẹp nhất thế giới.
Chị Minh bán tín bán nghi vì nghĩ rằng đó là mèo khen mèo , dù rằng chị vẫn thấy trong trường chị, có nhiều chị lớp 12 đẹp như tiên nữ giáng trần. Họ nổi bật trong tà áo dài trắng, mái tóc dài buông lưng và không hề tô điểm gì thêm ngoài vẻ dịu dàng thùy mỵ trong dáng đi, cách đứng của họ khiến cho chị Minh mơ ước được mau bằng tuổi họ, để thành cô thiếu nữ đẹp như tranh...
Vài năm sau, chị Minh lớn lên và sở hữu một đôi mắt to và một làn da ngọc cùng một mái tóc ánh màu nâu nhưng so với vài người bạn khác trong lớp, thì chị vẫn là cô học trò bình thường .
Chị nhớ đến cô bạn cùng lớp năm đó, từ miền cao nguyên chuyển về dù mới là lớp 9, mà vẻ đẹp đã làm xôn xao cả trường khiến bọn con trai ùn ùn đổ xô từ buổi sáng lên lớp chiều để được chiêm ngưỡng dung nhan người đẹp. Cho đến bây giờ, hình ảnh xinh đẹp như tiên của cô bạn học đó vẫn là nét nổi bật và thêm ý nghĩa tuyệt vời của tháng ngày cắp sách rất êm đềm và nên thơ ở ngôi trường đạo đó chăng.
Cuộc đổi đời năm 75 đã đến quá nhanh, không biết số phận người đẹp năm nao đã ra sao hay là cũng bị bão tố cuộc đời cuốn đi, như nàng Kiều qua nữ tướng mệnh của Nguyễn Du: Anh hoa phát tiết ra ngoài. Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa.
Sau này, chị Minh có nghe về chuyện của một hoa khôi ở trường khác, năm 75 đã lấy chồng lớn tuổi và có tiền nên bọn cây si trong trường đành chỉ biếc ngẩn ngơ nhìn trong tiếc nuối với hai bàn tay trắng vẫn còn trắng tay ngày em lấy chồng.
Rồi mười mấy năm sau, khi hay được người trong mộng đã là người đơn thân, thì chàng thanh niên trong đám cây si đã tiếp tục theo đuổi và cầu hôn người đẹp, như Kim Trọng trải qua nhung nhớ mười lăm năm cuối cùng cũng có được người yêu đã một thời: hoa ghen thua thắm, liễu hờn kém xanh,về làm vợ. Cũ người, mới ta. Hơn nữa còn là một tình yêu của tuổi học trò, mơ mộng về bức tranh tiên nữ nên làm sao biết được những cái giá phải trả của thực tế cuộc đời ra sao...
Thế là sau đó vài năm, cậu học trò si tình ngày xưa cũng đành chia tay bức tranh tiên nữ vì không chịu nổi những thực tế cuộc sống và không biết làm sao giải quyết mà chỉ còn cách đường ai nấy bước.
Chị Minh biết có người quen Nammit,đã từng cưới hoa hậu Mỹ Kỳ không lâu rồi phải chia tay vì làm không đủ cho nàng chi phí vặt vãnh. Giờ đây chàng ta đã yên phận với vợ Nammit tuy đã sáu bó mà vẫn dễ nhìn, trong khi vợ hoa hậu Mỹ kỳ ngày xưa giờ giống như bà già sồ xề đáng tuổi thím chàng. Chàng kết luận rằng người Âu Mỹ tuổi mười mấy đến ba mươi là thời kỳ đẹp nhất của họ, rồi sau đó nhan sắc tàn thấy rõ, trong khi người Nammit vẫn cứ như bông hoa nở lâu dài hơn vì được trời cho nét mặt dễ coi, thân hình gọn gàng và tính tình lo xa nên cửa nên nhà. Vì vậy mà người Mỹ kỳ rất hãnh diện khi lấy vợ Nam mít .
Trong sở làm của chị Minh, các cô bạn tóc vàng thường lấy chồng cùng là người da trắng, là bạn học của họ ngày trước. Trong khi có đến hai người Mỹ Kỳ mắt xanh, thì lại chọn vợ gốc Á. Chị Minh hỏi họ thì họ nói lý do thì họ nói phụ nữ Á đông biết lo cho gia đình và có sự hy sinh cao hơn các cô gái Mỹ kỳ vì ảnh hưởng của nền giáo dục bình đẳng bình quyền xứ này nên cái gì cũng đòi ngang nhau.
Bây giờ với số người Nammit đến Mỹ kỳ khá đông nên người dân Mỹ kỳ bắt đầu có sự so sánh giữa các phụ nữ Á châu với nhau. Người Tàu và Hàn cao hơn người Việt mít, nhưng về vẻ đẹp thì người Nammit vẫn là hài hòa và ưa nhìn hơn, dù trên màn ảnh, tài tử Hoa và Hàn do được tuyển chọn và chỉnh sửa cùng hóa trang, nên nhìn rất đẹp nhưng nếu đến nước họ, nhìn dân bình thường của họ, dù là Nhật, Hàn hay Hoa, thì người phụ nữ Nam mít vẫn được coi là đẹp nhất ... thế giới.
Chị Minh có lần nghe một vị sư nói về các ni sư sang Đài Loan, Hàn và Nhật kể lại, nhìn những cô dâu VN, rồi so với các phụ nữ bản xứ, thấy người VN mình sáng sủa, xinh xắn làm sao. Vậy mà vì một lý do nghèo khó, mà phải lấy chồng xứ lạ, rồi phải chịu cảnh như hạt mưa sa, đôi khi phải chịu nhiều đau khổ vì lẫn bị hành hạ và sỉ nhục nên đã tìm đến các ni sư kể khổ chứ cũng không dám cho gia đình biết...
Chị Minh thấy chính gia đình người gốc Mít với nhau mà vợ chồng còn nhiều chịu đựng để sống, thì những người con gái Viet mít, lấy chồng xa xứ, không hiểu về văn hóa, ngôn ngữ thì còn phải cay đắng và nhẫn nhục đến dường nào.
Những người phụ nữ Nam mít này, sẽ lai tạo cho những thế hệ Hàn, Nhật, Tàu những đứa trẻ xinh đẹp hơn là cái chắc rồi. Trong khi những thanh niên Việt mít, vì hoàn cảnh đổi chủ thay ngôi, mà bao nhiêu tinh hoa không được đi học để thành đạt và được cơ hội có việc làm đàng hoàng nên phải đành ra nước ngoài làm việc kiếm sống. Còn các cô thiếu nữ xinh xắn lại phải lìa cha mẹ để làm vợ người nước khác để đẻ con cho họ...
Chỉ vì nước ta sau khi đổi đời lâm vào cảnh nghèo đói, nên phải làm dâu thiên hạ. Nhưng sao không ai sang Phi châu mà cưới vợ, cũng vì người Nammit là giống dân đẹp và dễ nhìn hơn rất nhiều dân tộc trên thế giới nên mới có chuyện thế này..
Nói tóm lại, ai là người đẹp nhất thế giới thì bạn đã có câu trả lời rồi đó.
Ngày vui và an lành bạn nhé
---------
Mon, Feb 8, 2021
Đầu tháng Giêng 2021, chị Minh đã mua thật nhiều giò hoa lan chưng các phòng và chọn ra hai bình đẹp nhất tặng cho cô Lục và cậu Thất vì biết hai em chị sẽ không dám bỏ tiền ra mua những chậu hoa đắt tiền như vậy. Nhưng thật ra, sau khi chị khám phá ra hầu như các em chị đều ủng hộ Tân quân thì chị bỗng e dè hơn, nhất là trong lúc nội tình ở DC còn chưa ổn định nhất là chị rất lo sợ cho ngày 6 tháng Giêng vì không biết hậu quả sẽ ra sao.
Giờ đây thì mọi việc đều đã xảy ra giống như sự lo sợ của chị. Có nghĩa là có ít nhất là năm người đã chết, và Cựu quân sắp sửa bị xét xử tội kích động nổi loạn nay mai.
Chị không muốn tốn thời giờ phân tích làm gì vì chị chỉ dùng trực giác và những kinh nghiệm thường tình trong đời sống thì biết thế nào cũng sẽ xảy ra lộn xộn chết người, cho nên với biển người kéo đến DC, thì cũng rất may là không có bom nổ để tình hình càng thêm tệ hại hơn . Tuy nhiên chị Minh cũng đã trải qua những ngày tháng bất an vô cùng trước ngày 6 lịch sử đó.
Cũng nhờ chị đã mua thuốc an thần để chung quanh, từ trong nhà ra ngoài sân vườn, nên bông hoa và cây cảnh đã an ủi, xoa dịu chị nhiều. Chị thấy muốn viết một câu chuyện tưởng tượng, về hai thời đại mà lằn ranh là cơn đại dịch nổ ra còn ghê gớm hơn là bom nguyên tử đối với chị.
Đối với chị, bom hạch tâm đã nổ toàn thế giới vào cuối năm 2019, lúc một y sĩ ở VH đã viết bài cảnh báo về một loại bệnh hô hấp có thể làm chết người. Thế rồi ông y sĩ họ Lý đã bị bắt, sau đó ông đã chết vì cúm mới do chính ông báo động. Quả là một cái chết oan ức do ông đã phanh phui một âm mưu để lật đổ đối thủ ở tận trời Tây là quốc vương của xứ Mỹ kỳ.
Sau đó thì dù bưng bít một thời gian cho con dịch có thời giờ lan đi khắp thế giới, nhất là sang Âu và Mỹ Kỳ, thì thế giới mới hay và đóng cửa mọi thứ. Cuối năm các cửa tiệm, nhà hàng và các dịch vụ vẫn đóng cửa, để phá hủy kinh tế và để lật đổ quốc vương Mỹ Kỳ.
Một mình con cúm vẫn chưa đủ lật đổ quốc vương, mà nhờ nội công ngoại hợp nên đã bịt miệng, trói tay cựu vương còn mang ông ra làm trò đùa cho thiên hạ. Chưa bao giờ chị lại chứng kiến tận mắt cảnh tượng diễn ra trước mắt như thế này. Chị có cảm tưởng rằng có cái gì đó đã mất, đã ra đi vĩnh viễn rồi...
Chị chứng kiến trước mắt chị là việc người ta dùng quyền để bịt miệng người khác, mà oái ăm người đó lại là quốc vương đương thời trong những ngày cuối của triều đại. Chị thấy những gì Thomas Paine đã tuyên bố như khuôn vàng thước ngọc cho thể chế tự do này như: "tôi sẽ chiến đấu đến chết cho quyền được nói của bạn, dù là bạn nói để phản đối tôi ". Nghe thật hay nhưng hình như đó chị là áp dụng một chiều, là dân mới được tự do báo chí, ăn nói, còn quốc vương khi vừa sa cơ, thì bọn cá sấu liền hè nhau bịt mõm ông liền.
Khi người ta đến DC ủng hộ quốc vương, người ta không cho gọi vệ binh đến giữ gìn trật tự và an ninh cho dân chúng. Rồi khi tân vương lên ngôi, chính quyền lại cho quân đội kéo đến la liệt là lý do gì.
Cho nên chị Minh không cần nghe gì thêm, chỉ dùng cái nhìn rất thường tình của một ngu dân dốt về chính trị cũng đủ hiểu là đã có một cuộc đảo chánh xảy ra và cựu vương đã bị truất ngôi một cách mờ ám nhưng không làm được gì đành bó tay thúc thủ.
Chị biết rồi đây sẽ còn xảy ra nhiều điều trái khoáy khác, để rồi cuối cùng sẽ chỉ còn một thành phần nào đó khống chế loài ngời bằng kỹ thuật, bằng những con chip điện tử và sẽ có một chuyện kinh thiên động địa xảy ra. Chắc chắn cũng sẽ có một số người lẫn tránh cuộc thống trị này và sẽ tìm đến một nơi nào đó, để bắt đầu lại một cuộc sống mới...
Chị Minh để vơi nỗi niềm, sẽ tưởng tượng một câu chuyện mới ....
ngày an vui bạn nhé
cuocsi
02-08-2021, 03:30 PM
Chào quán chủ Ngân Hà,
Cuốc luôn theo đọc trong quán, nhiều bài vui, ngộ, lạ, khều mà không chọc, khuấy mà không phá, buồn mà không giận, ương ương mà không dở, xỏ mũi người đọc tới cuối bài lúc nào không hay, ngộ thiệt nhân vật “Chị Minh” này nghe.
Trong câu kết của bài trên làm tui mắc cười vì nét dễ thương của nó nên xin phép “Chị Minh” trích dán lại ở đây:
“... Gởi ông Táo tâm tình mười năm giấu kín trình Thượng Đế bốn phương...”
Chị Minh đúng là sư phụ trong cách dùng lời. :z57:
Cám ơn Chị Minh nhiều lắm.
Chúc ngày bình an !
Gởi ông Táo tâm tình mười năm giấu kín trình Thượng Đế bốn phương...
Ngày an lành may mắn bạn nhé...
NganHa1
02-09-2021, 10:28 AM
Cảm ơn anh Cuoc si đã ghé ngang.
Sáng nay chị Minh nhìn nụ hoa poppy vừa nhô lên cao trên cái ngòi nhìn xa xa cứ tưởng là con rắn màu xanh lục. Chị mới chợt nhớ ra là tháng rồi chị đã mua rất nhiều bụi poppy, nhưng hoa đang phơi phới vài ngày thì một đêm đã biến mất tất cả. Thì ra là đã có một loại sên hay sâu bọ gì đó, đã gặp đúng món ăn khoái khẩu vì những loại bông hoa khác vẫn không bị hề hấn gì. Chị bỗng nhớ câu rau nào sâu nấy. Như dân Nammit ăn cơm, dân Mỹ kỳ quen bánh mì vậy đó.
Chị đã nén đau lòng và giấu những bụi poppy xơ xác đó đi rồi sau đó chị đơm những bồn hoa mới rồi đặt chúng vào. Hình như với chỗ mới cao ráo trong bồn hoa, nên bọn ốc sên khó lòng bò lên chăng. Dù sao thì khi nhìn thấy ngó hoa poppy vươn lên chị Minh đặt nhiều hy vọng và đợi vài ngày nữa sẽ được ngắm hoa đẹp.
Chị nhớ đến thửa vườn của anh Sĩ quốc bên trời Âu, lần nọ có hình bụi poppy thật đẹp khiến chị nghĩ thầm chắc đất bên đó tốt dữ lắm đây. Dạo này có lẽ vì là mùa đông còn tuyết lạnh, nên chưa thấy bác Cuốc cho xem hình vườn nhà mà chỉ là cảnh tuyết trắng mùa đông xem cũng rất thích. Chị cũng rất vui khi thấy bác cho xem hình cháu ngoại thật dễ thương. Mừng cho bác và mong được xem hình cháu bé dài dài.
Cả năm qua, chị Minh vì lý do riêng nên chỉ lo giải quyết vấn đề mà chị phải suy gẫm rất lâu mới có câu trả lời tương đối để ra khỏi bế tắc. Vì vậy mà phố xá rộn ràng mà nhà chị vẫn đóng im ỉm đến nổi cô chủ quán gần đó đã mang tô bún bò Huế thật ngon đến hông nhà gõ nhẹ. Một thời tươi đẹp bỗng kéo về theo dáng của cô bạn HX, ngày ấy nàng đã cho chị Minh những hình ảnh rất yên bình, thân ái làm chị nhớ hoài cũng như hình ảnh những cánh hoa poppy vươn lên sặc sỡ từ một góc vườn nhà bác cuốc với cảnh nông thôn, có lẽ bác là cháu cụ Tam Nguyên, " một mai, một Cuốc, một cần câu " chăng.
Hôm qua chị Minh đoán thế nào nhà cũng có khách thì đúng như rằng bác cuốc đã nhìn theo ông Táo trên đường chầu trời và đọc được lá sớ bay lên từ một góc sân nhà chị Minh.
Cảm ơn Thượng đế bốn phương đã lại quả bằng một chuỗi cười thú vị . Chị Minh nhớ lại lần chị bị Hoàng y bắt ra một chữ cũng làm chị bật cười sảng khoái làm sao. Có lẽ phải là người Nam mít tinh tế và ý nhị nên mới chịu theo dõi những bài lan man không đầu đuôi như một người bạn đồng hành với từng bước thầm...
Hôm nay chị Minh vì những thân tình của bạn bè mà chụp lại những tiếng cười do bác cuốc đã tung chiêu bất ngờ mà gợi nhớ. Đôi khi chị Minh cũng mong mình hiểu tiếng Mỹ kỳ như tiếng Nam mít, để hiểu được hai câu của cựu quân với ý nghĩa thật sự của nó: " peacefully and patriotlly" và " fight like hell". Chị Minh thấy người ta đã bỏ mất chữ " ôn hòa và ái quốc" mà chỉ nhắc đến chữ " fight like hell" ( tranh đấu cho ra lẽ, tới cùng ?) để buộc tội cựu vương kích động bạo loạn mà thôi.
Chị Minh biết sự thật thế nào về sau sẽ hạ hồi phân giải. Nhưng chữ " hell" mà Mỹ kỳ hay dùng , nó quá thông dụng và có một ý nghĩa tùy theo chỗ. Cũng như chị, chị vẫn luôn " fight like hell", "đấu tới cùng " mà không để ý , dù bên ngoài chị ít khi tranh cãi khi thấy đối phương quá ỷ thế, cậy tài. Thắng ngoài mặt nhưng người không phục thì có ích gì...
Chị thường phản ứng bằng cách ngưng lại, rồi đứng xa xa, để có thể nhìn con voi hình dáng ra sao thay vì chỉ sờ cái tai và cho là voi giống như chiếc quạt. Con voi đó có thể là cái văn hóa độc tài , ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ khôn hiếp khờ, và nhất là hay chia giai cấp...
Chị Minh thấy rõ thời đại vua chúa đã qua, nhưng rồi lại vẫn xuất hiện với hình thức khác mà không nói đâu xa với cả những gia đình còn nặng quan niệm một chiều và bất công cho dù xã hội đã thay đổi khi gánh nặng đã chia đều .
Chị Minh thật thích thú khi tưởng tượng ra một câu chuyện mà người ta sống đơn sơ với những tiếng cười dòn thì sẽ vui vẻ biết bao.
Cảm ơn bác cuốc đã gửi tiếng cười đó hôm qua...và cảm ơn những bước âm thầm của bạn nơi đây. Gởi bạn nụ hoa poppy anh túc đang vươn lên sáng nay.
Ngày an vui bạn nhé.
-----------
Chuyện nghe lóm từ Bên kia hàng rào:
Jan 1 to Feb 10-21 .
1-1-21 A told B
Pretty volatile market in 2020. I did pretty well overall all things considered. My calculations show a return of 39.27% . I'm hoping for more of the same in 2021. Best of luck to all of us this year.
- I am starting the year out in the F fund, equities aren't the best from a seasonal standpoint in early January.
1-5-21
Well I'm 100% in the total bond, F- fund now, but got clipped yesterday for that loss, oh well, lots of days left for the year
- I should have moved to the International I-fund the week after Christmas, it did pretty well from then up until yesterday. This year, I'm vowing to make the jump to the I fund after the holiday (granted I fund is supposed to change it's mixture at some point).
- missing out on some nice gains right now sitting in F - tis the seasonality train though - sometimes you win, other times you lose.
1-15
Went back to100S, this morning, hoping to catch some gains to get me out of the red and back into the black for the year.
2-5
Finally back into positive territory for the year after yesterday, distancing myself from the bottom of the list, so I'm pleased with that. But man I'm so far behind the S fund right now, it's been on an incredible run, sticking with 100S for the time being.
2-5-21
I am trying not to focus on what I missed (bad moves in January lost all gains) and more on what I can do and what a reasonable expectation is for gains. If I can average 1% a month, that is pretty good. So yes, ride the S fund as long as I can and take it up, but if I keep focusing on how far behind I am from others, it distracts from watching the market and staying in on the way up or getting out if it is headed down
Hàng xóm A an ủi :
- B:- Very level headed approach. Good stuff.
- C: -That is a very healthy attitude! Always Look forward, never look back or at others except to reflect on the good times, magical moments and for learning. Best wishes to You!
- D:- Good perspective to have. I'm competitive with myself, so easier said than done for me.
A trả lời chung: Cảm ơn tất cả bạn bè tốt bụng nhé
- The S fund up 10% this month, 7/7 positive days; futures currently up; how much longer can this last? This doesn't seem sustainable, but I'm riding the train a few more miles at the very least, hopefully there is enough track until I decide to use another IFT.
- A tiếp: Năm rồi tớ tăng 39% . hiện là +5%
- B nói:- ồ tôi bị mất -5 %, hiện được +1%
- B nói thêm : Teddy Roosevelt nói: Patriotism means to stand by the country. It does not mean to stand by the president or any other public official.
- C nói: giờ + 7% ,nhưng - 20% năm ngoái
- D nói: +13% now, năm rồi + 12% thôi. À đừng quên điều này nhé:
.
"Our Constitution was made only for a Moral and Religious people. It is wholly inadequate to the government of any other." John Adams 10/11/1798.
-Cuối cùng F nói:
Hiện giờ tôi đang được 16% và năm rồi là 68%.
Mọi người đều chúc mừng và hỏi F kinh nghiệm chăn nuôi ra sao để học hỏi.
Chị Minh không biết tuổi tác họ ra sao nên cũng không rõ vì sao cùng nuôi gia súc, mà người được kẻ lỗ vốn năm rồi. Nhưng có lẽ là vì sợ nên lui vào thế thủ mà không chịu khó để giờ theo dõi tình hình vì năm 2020 là một năm đại dịch, tháng 3 thị trường gần như xuống hố, nhưng sau đó lại lên vù vù khiến cho có người đã nhân đôi 100% số gia súc.
Năm nay không biết ra sao, nhưng chị hiểu cho tâm trạng của A và mong mình chăn nuôi bằng A là mừng hết lớn rồi.
Còn về F, thì quả là không thể tưởng tượng nổi. Chị thấy chăn nuôi không dễ, nên cũng là thủ mà thôi.
Có điều chị nghe một người nói: Bear hay bull đều không bị giết, chỉ có pig là bị vào lò thịt mà thôi...
Ngày 29 tết, hoặc bên VN là 30 cuối năm canh Tý, an vui bạn nhé...
NganHa1
02-10-2021, 09:08 AM
Chuyện bên kia rào của Mỹ Kỳ
Giọng A vang lên:
- I am trying not to focus on what I missed (bad moves in January lost all gains) and more on what I can do and what a reasonable expectation is for gains. If I can average 1% a month, that is pretty good. So yes, ride the S fund as long as I can and take it up, but if I keep focusing on how far behind I am from others, it distracts from watching the market and staying in on the way up or getting out if it is headed down
Hàng xóm an ủi :
- B:- Very level headed approach. Good stuff.
- C: -That is a very healthy attitude! Always Look forward, never look back or at others except to reflect on the good times, magical moments and for learning. Best wishes to You!
- D:- Good perspective to have. I'm competitive with myself, so easier said than done for me.
A trả lời chung:
- The S fund up 10% this month, 7/7 positive days; futures currently up; how much longer can this last? This doesn't seem sustainable, but I'm riding the train a few more miles at the very least, hopefully there is enough track until I decide to use another IFT.
- A tiếp: Gia súc nhà tớ năm rồi tăng 39% . hiện là +5%
- B nói:- ồ tôi bị mất -5 %, hiện được +1%
- B nói thêm : Teddy Roosevelt nói: Patriotism means to stand by the country. It does not mean to stand by the president or any other public official.
- C nói: tôi giờ + 7% ,nhưng - 20% năm ngoái
- D nói: +13% now, năm rồi + 12% thôi. À đừng quên điều này nhé:
.
"Our Constitution was made only for a Moral and Religious people. It is wholly inadequate to the government of any other." John Adams .
-Cuối cùng F nói:
Hiện giờ tôi đang được 16% và năm rồi là 68%.
Mọi người đều chúc mừng và hỏi F kinh nghiệm
chăn nuôi ra sao để học hỏi.
Chuyện hàng xóm Mỹ Kỳ, chị Minh không biết mặt và tuổi tác vì ai cũng mang khẩu trang cả, nhưng có giọng phụ nữ và
nam lẫn lộn.
Kể cho bạn vui vào cuối năm. Mong tất cả an lành.
Cảm ơn HX mang cho tô phở gà thật ngon lành nóng hổi nhé.
------------------
Mùng Một Tết Tân Sửu
Mơ ước đầu xuân
Đầu năm được nghe tiếng nhạc mưa thật không gì bằng. Lại được nhìn màn mưa rơi từ trên mái cao rơi rơi từng sợi bay bay nghiêng nghiêng theo cơn gió nhẹ như quà tặng mừng năm mới của thiên nhiên.
Chiều ba mươi Tết, chị Minh ăn cháo yến mạch nấu với các loại hạt rồi chờ đón giao thừa vì muốn chuẩn bị cho ngày mùng Một ăn chay thêm trọn vẹn. Chị tự đặt ra thông lệ này nên thấy nó cũng hay hay và đặc biệt với chính chị để hưởng niềm vui khá nhẹ nhàng, ý vị như một món quà cho riêng mình.
Đúng giao thừa đêm qua, có cô Út text chúc mừng năm mới, nhưng không ai hồi đáp vì sợ làm đánh thức nhiều người trong nhà vẫn phải dậy sớm đi làm ngày mai, mùng Một Tết.
Tết Ta tuy im lìm nơi chị Minh ở, nhưng dưới khu phố Nammit hình như đông vui nhộn nhịp lắm, chỉ trừ có hội chợ và diễn hành là không có. Chị Minh cũng từng tham gia trong những sinh hoạt ấy vào lúc trước nên coi đó như là một sự luân phiên đóng góp để giữ cho ngày Tết Ta là những ngày hội vui cho tuổi trẻ và là truyền thống văn hóa đáng duy trì.
Sáng sớm mùng Một, chị Minh đã khấn nguyện cho năm mới đại dịch sẽ qua đi, thế giới yên bình, người người biết quý nhau hơn và an vui với đời sống bình thường như xưa. Xong đâu đấy chị nghe pháp thoại và thưởng thức buổi sáng mưa rơi nhè nhẹ ngoài sân.
Chị định lúc rảnh sẽ tạm nói về câu chuyện hàng xóm Mỹ kỳ để thấy họ có những tâm tình giống hệt như dân Nammit dù cho bề ngoài họ có khác chúng ta ra sao cũng mặc và đó cũng là điều làm thế giới khi tìm hiểu nhau sẽ xích lại gần và thông cảm nhau hơn.
Ngoài sân nắng bỗng rực rỡ hẳn lên, có lẽ một áng mây đã nhường cho những vạt nắng xen kẽ để chiếu lên hoa lá những nét chấm phá tuyệt vời như bức tranh Kinkdade mà chị Minh rất ngưỡng mộ.
Thật là một buổi sáng mùng Một thật tuyệt vời. Chị Minh ước mong sao cho những ý nguyện của chị sẽ thành tựu và mong cho những mơ ước đó sẽ luôn hiện ra thường xuyên để nhắc nhở chị luôn.
Chị sẽ chọn nhớ đến những vạt nắng vàng tươi trong buổi sớm mai đầu năm Tân Sửu này như một nhắc nhở về lời nguyện của chị. Đó là sẽ tiếp sức cho một người thầy giáo ở dưới quê, ngày ngày đi thuyết phục cha mẹ cho con tiếp tục tới trường thay vì bắt chúng ở nhà phụ việc và thường làm cho con phải nghỉ học nửa chừng.
Nhất là trong mùa gặt hái, vì thiếu người và quá nghèo nên phải đành vậy mà thôi.
Người thầy này dù có khô nước miếng giải thích, nhưng người dân quá nghèo thì biết làm sao hơn bây giờ. Chị Minh đã thấy vẻ mặt rất đau khổ của người thầy trẻ cũng là em họ của chị làm nghề giáo truyền đời nên đã gặp bao nhiêu trường hợp như vậy.
Chị Minh nghĩ đến những đứa trẻ quê Nammit thông minh, nếu có cơ hội đi học đều sẽ thành tài. Như gia đình chị cũng từ nhà quê mà ra, các em chị nếu không có cơ hội đi học tới nơi tới chốn thì giờ đây cũng sẽ như họ thôi chứ có làm bác sĩ, dược sĩ hay luật sư gì chứ...còn chị thì nếu bị kẹt lại sau khi đổi đời chắc giờ đây cũng cam chịu một đời sống buồn hiu nên chị dù trở về nước Nammit đến bốn chục năm đổi đời rồi mà vẫn thấy cảnh nghèo làm uổng phí nhân tài mà lòng cứ băn khoăn mãi không thôi.
Chị Minh xin tạm ngưng nơi đây. Thân chúc các bạn một năm mới an lành, vui vẻ, may mắn và hạnh phúc.
cuocsi
02-24-2021, 01:08 PM
Cảm ơn anh Cuoc si đã ghé ngang.
Sáng nay chị Minh nhìn nụ hoa poppy vừa nhô lên cao trên cái ngòi nhìn xa xa cứ tưởng là con rắn màu xanh lục. Chị mới chợt nhớ ra là tháng rồi chị đã mua rất nhiều bụi poppy, nhưng hoa đang phơi phới vài ngày thì một đêm đã biến mất tất cả. Thì ra là đã có một loại sên hay sâu bọ gì đó, đã gặp đúng món ăn khoái khẩu vì những loại bông hoa khác vẫn không bị hề hấn gì. Chị bỗng nhớ câu rau nào sâu nấy. Như dân Nammit ăn cơm, dân Mỹ kỳ quen bánh mì vậy đó.
Chị đã nén đau lòng và giấu những bụi poppy xơ xác đó đi rồi sau đó chị đơm những bồn hoa mới rồi đặt chúng vào. Hình như với chỗ mới cao ráo trong bồn hoa, nên bọn ốc sên khó lòng bò lên chăng. Dù sao thì khi nhìn thấy ngó hoa poppy vươn lên chị Minh đặt nhiều hy vọng và đợi vài ngày nữa sẽ được ngắm hoa đẹp.
Chị nhớ đến thửa vườn của anh Sĩ quốc bên trời Âu, lần nọ có hình bụi poppy thật đẹp khiến chị nghĩ thầm chắc đất bên đó tốt dữ lắm đây. Dạo này có lẽ vì là mùa đông còn tuyết lạnh, nên chưa thấy bác Cuốc cho xem hình vườn nhà mà chỉ là cảnh tuyết trắng mùa đông xem cũng rất thích. Chị cũng rất vui khi thấy bác cho xem hình cháu ngoại thật dễ thương. Mừng cho bác và mong được xem hình cháu bé dài dài.
Cả năm qua, chị Minh vì lý do riêng nên chỉ lo giải quyết vấn đề mà chị phải suy gẫm rất lâu mới có câu trả lời tương đối để ra khỏi bế tắc. Vì vậy mà phố xá rộn ràng mà nhà chị vẫn đóng im ỉm đến nổi cô chủ quán gần đó đã mang tô bún bò Huế thật ngon đến hông nhà gõ nhẹ. Một thời tươi đẹp bỗng kéo về theo dáng của cô bạn HX, ngày ấy nàng đã cho chị Minh những hình ảnh rất yên bình, thân ái làm chị nhớ hoài cũng như hình ảnh những cánh hoa poppy vươn lên sặc sỡ từ một góc vườn nhà bác cuốc với cảnh nông thôn, có lẽ bác là cháu cụ Tam Nguyên, " một mai, một Cuốc, một cần câu " chăng.
Hôm qua chị Minh đoán thế nào nhà cũng có khách thì đúng như rằng bác cuốc đã nhìn theo ông Táo trên đường chầu trời và đọc được lá sớ bay lên từ một góc sân nhà chị Minh.
Cảm ơn Thượng đế bốn phương đã lại quả bằng một chuỗi cười thú vị . Chị Minh nhớ lại lần chị bị Hoàng y bắt ra một chữ cũng làm chị bật cười sảng khoái làm sao. Có lẽ phải là người Nam mít tinh tế và ý nhị nên mới chịu theo dõi những bài lan man không đầu đuôi như một người bạn đồng hành với từng bước thầm...
Hôm nay chị Minh vì những thân tình của bạn bè mà chụp lại những tiếng cười do bác cuốc đã tung chiêu bất ngờ mà gợi nhớ. Đôi khi chị Minh cũng mong mình hiểu tiếng Mỹ kỳ như tiếng Nam mít, để hiểu được hai câu của cựu quân với ý nghĩa thật sự của nó: " peacefully and patriotlly" và " fight like hell". Chị Minh thấy người ta đã bỏ mất chữ " ôn hòa và ái quốc" mà chỉ nhắc đến chữ " fight like hell" ( tranh đấu cho ra lẽ, tới cùng ?) để buộc tội cựu vương kích động bạo loạn mà thôi.
Chị Minh biết sự thật thế nào về sau sẽ hạ hồi phân giải. Nhưng chữ " hell" mà Mỹ kỳ hay dùng , nó quá thông dụng và có một ý nghĩa tùy theo chỗ. Cũng như chị, chị vẫn luôn " fight like hell", "đấu tới cùng " mà không để ý , dù bên ngoài chị ít khi tranh cãi khi thấy đối phương quá ỷ thế, cậy tài. Thắng ngoài mặt nhưng người không phục thì có ích gì...
Chị thường phản ứng bằng cách ngưng lại, rồi đứng xa xa, để có thể nhìn con voi hình dáng ra sao thay vì chỉ sờ cái tai và cho là voi giống như chiếc quạt. Con voi đó có thể là cái văn hóa độc tài , ỷ lớn hiếp nhỏ, ỷ mạnh hiếp yếu, ỷ khôn hiếp khờ, và nhất là hay chia giai cấp...
Chị Minh thấy rõ thời đại vua chúa đã qua, nhưng rồi lại vẫn xuất hiện với hình thức khác mà không nói đâu xa với cả những gia đình còn nặng quan niệm một chiều và bất công cho dù xã hội đã thay đổi khi gánh nặng đã chia đều .
Chị Minh thật thích thú khi tưởng tượng ra một câu chuyện mà người ta sống đơn sơ với những tiếng cười dòn thì sẽ vui vẻ biết bao.
Cảm ơn bác cuốc đã gửi tiếng cười đó hôm qua...và cảm ơn những bước âm thầm của bạn nơi đây. Gởi bạn nụ hoa poppy anh túc đang vươn lên sáng nay.
Ngày an vui bạn nhé.
-----------
Chuyện nghe lóm từ Bên kia hàng rào:
Jan 1 to Feb 10-21 .
1-1-21 A told B
Pretty volatile market in 2020. I did pretty well overall all things considered. My calculations show a return of 39.27% . I'm hoping for more of the same in 2021. Best of luck to all of us this year.
- I am starting the year out in the F fund, equities aren't the best from a seasonal standpoint in early January.
1-5-21
Well I'm 100% in the total bond, F- fund now, but got clipped yesterday for that loss, oh well, lots of days left for the year
- I should have moved to the International I-fund the week after Christmas, it did pretty well from then up until yesterday. This year, I'm vowing to make the jump to the I fund after the holiday (granted I fund is supposed to change it's mixture at some point).
- missing out on some nice gains right now sitting in F - tis the seasonality train though - sometimes you win, other times you lose.
1-15
Went back to100S, this morning, hoping to catch some gains to get me out of the red and back into the black for the year.
2-5
Finally back into positive territory for the year after yesterday, distancing myself from the bottom of the list, so I'm pleased with that. But man I'm so far behind the S fund right now, it's been on an incredible run, sticking with 100S for the time being.
2-5-21
I am trying not to focus on what I missed (bad moves in January lost all gains) and more on what I can do and what a reasonable expectation is for gains. If I can average 1% a month, that is pretty good. So yes, ride the S fund as long as I can and take it up, but if I keep focusing on how far behind I am from others, it distracts from watching the market and staying in on the way up or getting out if it is headed down
Hàng xóm A an ủi :
- B:- Very level headed approach. Good stuff.
- C: -That is a very healthy attitude! Always Look forward, never look back or at others except to reflect on the good times, magical moments and for learning. Best wishes to You!
- D:- Good perspective to have. I'm competitive with myself, so easier said than done for me.
A trả lời chung: Cảm ơn tất cả bạn bè tốt bụng nhé
- The S fund up 10% this month, 7/7 positive days; futures currently up; how much longer can this last? This doesn't seem sustainable, but I'm riding the train a few more miles at the very least, hopefully there is enough track until I decide to use another IFT.
- A tiếp: Năm rồi tớ tăng 39% . hiện là +5%
- B nói:- ồ tôi bị mất -5 %, hiện được +1%
- B nói thêm : Teddy Roosevelt nói: Patriotism means to stand by the country. It does not mean to stand by the president or any other public official.
- C nói: giờ + 7% ,nhưng - 20% năm ngoái
- D nói: +13% now, năm rồi + 12% thôi. À đừng quên điều này nhé:
.
"Our Constitution was made only for a Moral and Religious people. It is wholly inadequate to the government of any other." John Adams 10/11/1798.
-Cuối cùng F nói:
Hiện giờ tôi đang được 16% và năm rồi là 68%.
Mọi người đều chúc mừng và hỏi F kinh nghiệm chăn nuôi ra sao để học hỏi.
Chị Minh không biết tuổi tác họ ra sao nên cũng không rõ vì sao cùng nuôi gia súc, mà người được kẻ lỗ vốn năm rồi. Nhưng có lẽ là vì sợ nên lui vào thế thủ mà không chịu khó để giờ theo dõi tình hình vì năm 2020 là một năm đại dịch, tháng 3 thị trường gần như xuống hố, nhưng sau đó lại lên vù vù khiến cho có người đã nhân đôi 100% số gia súc.
Năm nay không biết ra sao, nhưng chị hiểu cho tâm trạng của A và mong mình chăn nuôi bằng A là mừng hết lớn rồi.
Còn về F, thì quả là không thể tưởng tượng nổi. Chị thấy chăn nuôi không dễ, nên cũng là thủ mà thôi.
Có điều chị nghe một người nói: Bear hay bull đều không bị giết, chỉ có pig là bị vào lò thịt mà thôi...
Ngày 29 tết, hoặc bên VN là 30 cuối năm canh Tý, an vui bạn nhé...
Mấy ngày nay vắng tin chị Minh, ghé thăm tin tức và xin gáo nước mưa uống đở khát .
Viết hay quá nên tui mang huê vô tặng nè
https://i.postimg.cc/TPSjPrrG/IMG-5952.jpg
Photo cuocsi
.
NganHa1
03-01-2021, 06:50 AM
Cảm ơn anh Cuốc nhiều lắm, hoa poppy mọc dễ như đám rừng thấy dễ quá, như người ta trồng rau vậy đó.
------------
Giờ mình xin tiếp theo từ bên Sân Vườn của Thùy Linh nha...
Việc gà đẻ trứng vàng
Mình nghĩ bên những nước tiên tiến như Âu, Úc và Mỹ đều có những quỹ hưu giống nhau, chỉ khác tên gọi một chút mà thôi. Bên Mỹ gọi là 401k , profit sharing, Roth IRA , pension plan vv...
Các quỹ hưu này thường do các cơ sở lập ra cho công nhân của họ dựa theo những điều khoản của luật lệ nước đó cho phép và áp dụng.
Mục đích giúp cho công nhân về hưu có thêm tiền xài ngoài những thứ tiền khác như: an sinh xã hội , pension, personal saving, và 401k.
- an sinh xã hội: social security do mình đi làm bắt buộc phải đóng trước khi lãnh lương, 62 t có quyền lãnh đến chết .
- pension: ít hãng còn được, chỉ là những hãng lớn, xưa hoặc của chính phủ mới có, sau này cũng thay đổi và thay thế bằng 401k.
- 401k là luật về quỹ hưu mà các hãng tư hay quảng cáo như là điều hay ho của sở để thu hút người mới và giữ sự trung thành của người cũ . Nhân viên đóng % nào đó và sở match cho % nào đó , tiền match hay đối tặng này kể như là được con gà con cho free đó .
- Cái quan trọng là cho con gà con đó ăn uống ra sao, nếu cứ sợ nắng gió, ru rú trong chuồng cho chắc cú thì gà chậm lớn vô cùng, cũng giống như để tiền trong saving, rất ít lời.
- Còn nếu để ý tìm hiểu về các chương trình đầu tư và cho gà tự chạy nhảy kiếm ăn, thì nó sẽ lớn và đẻ trứng nhanh hơn, nhờ các quỹ mutual fund mà gà có chân trong nhiều công ty khác nhau nên đường dài sẽ lớn nhanh hơn là gà trùm mền saving trong chuồng.
- sau này có Roth IRA, cho những người không làm hãng cũng được cách để dành quỹ hưu cho mình.
-
Không phải ai đi làm cũng được 401k hay các chương trình hưu bổng vì không phải sở nào cũng lớn và hào phóng matching đối tặng. Cho nên nếu ai được thì hãy biết mình may mắn và tận dụng để trích tiền lương để vào quỹ và không nên lấy ra trừ khi nào tối cần thiết chẳng đặng đừng.
Có thể nói company cho bạn con gà để nuôi và bạn chỉ có việc cho ăn thóc đều đều hàng tháng, chịu khó tìm hiểu về luật lệ và can đảm cho gà ra nắng gió thì gà mới mạnh khỏe và mau đẻ trứng vàng.
( nói như Thùy Linh là gà đẻ trứng vàng đó mà ).
Ở nước nghèo và không có chương trình tương tự, cộng với sự bất an với luật lệ nước đó, dân thường tự tích trữ vàng hay các thứ khác nên khi sang các nước Âu Mỹ, Úc... thì lúc đầu cũng không quen và do ngôn ngữ , chỉ biết cắm cúi làm việc và không thời giờ tìm hiểu, thêm thói quen tự mình giữ tiền cho chắc cú nên không tham gia. Nếu có thì cho có lệ và rất thờ ơ không dám invest mà chỉ để như để saving nên không sinh lời gì nhiều do tính sợ và không chịu khó tìm hiểu vì nghĩ rằng tự mình để dành là chắc ăn hơn.
Bây giờ người ta có nhân viên tài chánh, giảng giải bằng tiếng Việt. Mong người VN mình sang đây sẽ để ý nhiều hơn cho tương lai. 30 năm đến cái vèo và bạn bè ai cũng có thêm một quỹ cả triệu đô trong khi mình không có gì là rất đáng tiếc. Đấm ngực ăn năn thì cũng đành thôi.
Có người không hiểu luật bảo vệ cho nhân viên và người phối ngẫu nên tiền để trong quỹ đó là của chung, khi lấy ra phải cho người kia biết và có sự ký giấy đàng hoàng mới lấy ra được.
Nếu có vợ chồng, tiền 401k nếu không đề tiên spouse thừa hưởng mà để tên người "lạ" nào đó khi có chuyện gì xảy ra, thì người spouse đó cũng phải ký đồng ý nhường cho người khác mới đúng luật.
Mình có biết chuyện hai người nọ, vợ làm hãng có 401k và tham gia, người chồng tưởng vợ giấu riêng, làm dữ, vợ vẫn cứ để dành trong 401 k, khi vợ nghỉ việc, người chồng cùng ký tên chung và cùng đi lãnh.
Cái tai hại của việc khác văn hóa về cách giữ và để dành tiền bạc, về việc giữ tiền trong túi là như vậy đó.
Người VN thường tỏ vẻ không quan tâm đến tiền bạc và để cho một bên coi sóc là không nên vì con người ta không phải là thần thánh. Cho nên chính phủ luôn cho người đi kiểm tra xem các hãng xưởng có làm đúng luật không là bảo vệ cho quyền lợi của nhân viên, chủ được gì thì nhân viên cũng y như vậy.
Bạn hãy tưởng tượng đi, khi 30 năm tới cái vèo, bạn 62 tuổi và muốn nghỉ hưu sớm để còn sức khỏe đi chơi. Bạn có vài con gà mỗi con đẻ một trứng vàng đều đặn hàng tháng thì cũng là một niềm vui sáng chói của vàng thật chứ không phải là bánh vẽ, không phải là câu hỏi biết còn sống tới đó hay không mà sẽ là câu nói thầm: ngày này rồi cũng tới, may quá nhờ nghe lời Thùy Linh mà để dành và invest đầu tư thông minh nên giờ này mới thoải mái như vầy...
Mình mong các bạn đọc chịu khó một chút nhé, đây là lời thật lòng và mình rất mừng khi thấy Thùy Linh đã chia xẻ về điều này bên Sân Vườn của bạn ấy. Một người rất có tâm và rất dễ thương...
Cho vàng không bằng chỉ đàng đi buôn...
Chúc các bạn ngày an lành và tháng Ba tuyệt vời nhé
HXhuongkhuya
03-01-2021, 07:30 AM
https://i.postimg.cc/j2TcryWC/IMG-7426.jpg (https://postimages.org/)
Tháng Ba Hoa Ban
(Hình bạn chụp)
Cảm ơn anh Cuốc nhiều lắm, hoa poppy mọc dễ như đám rừng thấy dễ quá, như người ta trồng rau vậy đó.
------------
Giờ mình xin tiếp theo từ bên Sân Vườn của Thùy Linh nha...
Mình mong các bạn đọc chịu khó một chút nhé, đây là lời thật lòng và mình rất mừng khi thấy Thùy Linh đã chia xẻ về điều này bên Sân Vườn của bạn ấy.
Một người rất có tâm và rất dễ thương...
Cho vàng không bằng chỉ đàng đi buôn...
Chúc các bạn ngày an lành và tháng Ba tuyệt vời nhé
Chào chị Ngân Hà, Thuỳ Linh, anh Cuốc và Khách quý trong nhà Theo Dấu Thời Gian.
Sáng nay vào phố gặp toàn những giai nhân văn thi sĩ của Phố, làm ngơ sao được với những chia sẻ hữu ích
Trong Sân Vườn Nhà Thuỳ Linh. Năm rồi sở của H thông báo ngưng quỹ Matching sau kỳ đại dịch, ai cũng tiếc.
May mắn thay, thứ 6 vừa qua sở ra thông báo mở lại quỹ này:
"As announced during this morning, our financial position is such that the Executive Team, along with the affirmation of the xxxxxxx.
Board of Trustees, decided that effective April 1, 2021, xxxxxxxx’s x% match and up to x% discretionary contribution to the Match
Savings Plan for retirement will be reinstated...".
Vui ghê. H sẽ bỏ thêm vào quỹ này để gà... đẻ trứng. Cám ơn các O chia sẻ. Gửi vào nhà chị tấm hình mới nhất từ bạn.
Hoa Ban của núi rừng Tây Bắc, chắc Thuỳ Linh còn nhớ, gửi Theo Dấu Thời Gian để bắt đầu một ngày đầu tháng 3.
Tháng Ba Hoa Bười...
Thùy Linh
03-02-2021, 07:13 AM
Giờ mình xin tiếp theo từ bên Sân Vườn của Thùy Linh nha...
Việc gà đẻ trứng vàng
Mình nghĩ bên những nước tiên tiến như Âu, Úc và Mỹ đều có những quỹ hưu giống nhau, chỉ khác tên gọi một chút mà thôi. Bên Mỹ gọi là 401k , profit sharing, Roth IRA , pension plan vv...
Các quỹ hưu này thường do các cơ sở lập ra cho công nhân của họ dựa theo những điều khoản của luật lệ nước đó cho phép và áp dụng.
Mục đích giúp cho công nhân về hưu có thêm tiền xài ngoài những thứ tiền khác như: an sinh xã hội , pension, personal saving, và 401k.
- an sinh xã hội: social security do mình đi làm bắt buộc phải đóng trước khi lãnh lương, 62 t có quyền lãnh đến chết .
- pension: ít hãng còn được, chỉ là những hãng lớn, xưa hoặc của chính phủ mới có, sau này cũng thay đổi và thay thế bằng 401k.
- 401k là luật về quỹ hưu mà các hãng tư hay quảng cáo như là điều hay ho của sở để thu hút người mới và giữ sự trung thành của người cũ . Nhân viên đóng % nào đó và sở match cho % nào đó , tiền match hay đối tặng này kể như là được con gà con cho free đó .
- Cái quan trọng là cho con gà con đó ăn uống ra sao, nếu cứ sợ nắng gió, ru rú trong chuồng cho chắc cú thì gà chậm lớn vô cùng, cũng giống như để tiền trong saving, rất ít lời.
- Còn nếu để ý tìm hiểu về các chương trình đầu tư và cho gà tự chạy nhảy kiếm ăn, thì nó sẽ lớn và đẻ trứng nhanh hơn, nhờ các quỹ mutual fund mà gà có chân trong nhiều công ty khác nhau nên đường dài sẽ lớn nhanh hơn là gà trùm mền saving trong chuồng.
- sau này có Roth IRA, cho những người không làm hãng cũng được cách để dành quỹ hưu cho mình.
-
Không phải ai đi làm cũng được 401k hay các chương trình hưu bổng vì không phải sở nào cũng lớn và hào phóng matching đối tặng. Cho nên nếu ai được thì hãy biết mình may mắn và tận dụng để trích tiền lương để vào quỹ và không nên lấy ra trừ khi nào tối cần thiết chẳng đặng đừng.
Có thể nói company cho bạn con gà để nuôi và bạn chỉ có việc cho ăn thóc đều đều hàng tháng, chịu khó tìm hiểu về luật lệ và can đảm cho gà ra nắng gió thì gà mới mạnh khỏe và mau đẻ trứng vàng.
( nói như Thùy Linh là gà đẻ trứng vàng đó mà ).
Ở nước nghèo và không có chương trình tương tự, cộng với sự bất an với luật lệ nước đó, dân thường tự tích trữ vàng hay các thứ khác nên khi sang các nước Âu Mỹ, Úc... thì lúc đầu cũng không quen và do ngôn ngữ , chỉ biết cắm cúi làm việc và không thời giờ tìm hiểu, thêm thói quen tự mình giữ tiền cho chắc cú nên không tham gia. Nếu có thì cho có lệ và rất thờ ơ không dám invest mà chỉ để như để saving nên không sinh lời gì nhiều do tính sợ và không chịu khó tìm hiểu vì nghĩ rằng tự mình để dành là chắc ăn hơn.
Bây giờ người ta có nhân viên tài chánh, giảng giải bằng tiếng Việt. Mong người VN mình sang đây sẽ để ý nhiều hơn cho tương lai. 30 năm đến cái vèo và bạn bè ai cũng có thêm một quỹ cả triệu đô trong khi mình không có gì là rất đáng tiếc. Đấm ngực ăn năn thì cũng đành thôi.
Có người không hiểu luật bảo vệ cho nhân viên và người phối ngẫu nên tiền để trong quỹ đó là của chung, khi lấy ra phải cho người kia biết và có sự ký giấy đàng hoàng mới lấy ra được.
Nếu có vợ chồng, tiền 401k nếu không đề tiên spouse thừa hưởng mà để tên người "lạ" nào đó khi có chuyện gì xảy ra, thì người spouse đó cũng phải ký đồng ý nhường cho người khác mới đúng luật.
Mình có biết chuyện hai người nọ, vợ làm hãng có 401k và tham gia, người chồng tưởng vợ giấu riêng, làm dữ, vợ vẫn cứ để dành trong 401 k, khi vợ nghỉ việc, người chồng cùng ký tên chung và cùng đi lãnh.
Cái tai hại của việc khác văn hóa về cách giữ và để dành tiền bạc, về việc giữ tiền trong túi là như vậy đó.
Người VN thường tỏ vẻ không quan tâm đến tiền bạc và để cho một bên coi sóc là không nên vì con người ta không phải là thần thánh. Cho nên chính phủ luôn cho người đi kiểm tra xem các hãng xưởng có làm đúng luật không là bảo vệ cho quyền lợi của nhân viên, chủ được gì thì nhân viên cũng y như vậy.
Bạn hãy tưởng tượng đi, khi 30 năm tới cái vèo, bạn 62 tuổi và muốn nghỉ hưu sớm để còn sức khỏe đi chơi. Bạn có vài con gà mỗi con đẻ một trứng vàng đều đặn hàng tháng thì cũng là một niềm vui sáng chói của vàng thật chứ không phải là bánh vẽ, không phải là câu hỏi biết còn sống tới đó hay không mà sẽ là câu nói thầm: ngày này rồi cũng tới, may quá nhờ nghe lời Thùy Linh mà để dành và invest đầu tư thông minh nên giờ này mới thoải mái như vầy...
Mình mong các bạn đọc chịu khó một chút nhé, đây là lời thật lòng và mình rất mừng khi thấy Thùy Linh đã chia xẻ về điều này bên Sân Vườn của bạn ấy. Một người rất có tâm và rất dễ thương...
Cho vàng không bằng chỉ đàng đi buôn...
Chúc các bạn ngày an lành và tháng Ba tuyệt vời nhé
TL chào Ngân Hà, Hương, anh Cuốc, chào khách Theo Dấu Thời Gian
Cám ơn Ngân Hà thân mến, chị Minh cũng là Ngân Hà đó huh ?
~~~~:z57:~~~~
Gõ thêm một chút về quỹ hưu bổng
Mong một cuộc sống thoải mái vui vẻ khỏe mạnh khi về hưu ...
Tiết kiệm và đầu tư cho tương lai- đóng thêm ít tiền đều đặn vô quỹ hưu bổng khi còn đi làm.
Khi bị trừ đi mấy phần trăm % mình không nhận ra đâu, số nhỏ lắm, mà số này sẽ lời, lớn theo thời gian, vốn, lời đẻ ra thêm tiền như con gà tiếp tục đẻ trứng.
Nếu mình để tiền super Cash không đầu tư sẽ không theo kịp lạm phát và còn bị trừ đi tiền lệ phí hàng tháng. Bên TL lệ phí này cả $100 đồng/tháng.
Quỹ hưu bổng, có chọn lựa đầu tư từ Cash lên tới cao nhất thông thường 6-7 chọn lựa, muốn đầu tư an toàn thì chọn lên trên Cash đầu tư 50%, rồi kế nữa 50%, hay 30%, 70%, 70%, 30% nếu ngại, mà mức thấp lời ít, vẫn có dư để trang trải phí và có lời để đẻ thêm lời.
Đường còn dài không cần vô coi vì thấy lên lên, xuống xuống sẽ bị động, ngoại trừ muốn thay đổi.
Riêng TL thì nghĩ, đường còn dài, TL đầu tư mạnh tay chút vì còn nhiều thời gian để lời, để gỡ. Còn như sắp về hưu nên đóng thêm vô super và ăn chắc mặc bền đầu tư mức an toàn thôi.
Ở bên Úc tiền super chủ nhân bắt buộc đóng cho nhân viên kể cả nhân viên làm hợp đồng hay làm tạm, mức ít nhất là 9.5%.
Mình đóng thêm và đầu tư thì khi về hưu có số tiền lớn lắm, tiền lời là đủ xài có thể không cần đụng đến tiền hưu hoặc xài vô ít thôi. TL phe đại là quỹ hưu của TL có nửa mil rồi, gà vẫn đẻ sai lắm . .
Đi làm để dành tiền hưu là để khi nghỉ làm thong thả đi chơi đây đó, làm những gì mình thích, lo cho sức khỏe vô câu lạc bộ chơi thể thao đánh golf chứ ngồi nhà coi ti vi thì buồn.
Tuổi về hưu bên Mỹ hình như 66t 4 tháng?
Bên Úc được hưu sớm hơn, những ai sinh sau 1 July 1964 thì hưu 60 tuổi như Xanh và TL, em Chín.
Sinh 1960- 55t tuổi có thể hưu, 1961- 56t
Chính phủ có cho đóng Salary Sacrifice before income tax, mà cap $25,000 1 năm, hơn thi đóng thuế mức cao, chính phủ sợ người giàu đóng nhiều để dành cho con, vì mức thuế khi đóng vô quỹ hưu rất thấp so với bị thuế lợi tức.
Bây giờ thông tin online rất nhiều, tìm hiểu cũng dễ, bỏ ít thời gian xem thử.
TL chúc tất cả anh, chị, em, bạn nơi đây sức khoẻ được bình an, nhiều niềm vui và hạnh phúc
Ngoc Han
03-02-2021, 08:36 AM
Chào chị Ngân Hà, anh Cuốc, Hương, Thùy Linh, và quý khách,
Thấy bên Úc theo Thuỳ Linh viết, như vậy về hưu tuỳ theo cá nhân mình, dự phòng, "đầu cơ phúc lợi " có thể nghỉ hưu sớm để hưởng, wow- 55 tuổi được nghỉ hưu (có tuỳ theo công việc hay nghành, và làm việc cho chính phủ hoặc tư nhân?) Trong khi ở Pháp phải làm trên 42 năm mới được về hưu, dĩ nhiên ai muốn về hưu sớm mà thiếu năm, tuổi quá lớn cũng có thể, sự khác biệt về hưu ở Pháp là tư nhân và công nhân chính phủ, ai làm việc cho chính phủ được hưởng rất nhiều quyền lợi, họ dựa vào số lương 6 tháng cuối cùng một công nhân chính phủ và 25 năm cho 1 công nhân tư. Thấy ở Mỹ cũng được hưởng nhiều quyền lợi về hưu. Cố gắng giữ gìn sức khoẻ để hưởng, nhất là trong muà dịch, Thuỳ Linh bị té có đở nhiều, bớt đau, cẩn thận nghe. Chúc vui khoẻ anh chị, em trên phố.
Thùy Linh
03-02-2021, 03:01 PM
:)
Chào Ngân Hà, anh Cuốc, Hương, Hân công tử và quý khách,
Ngân Hà thân mến ơi, mình ngồi đây uống trà tán gẩu chuyện hưu bổng tuổi hưu nha, tặng Ngân Hà cành hoa :z57:
~~~o0o~~~
Vâng, Ngọc Hân
Đó là luật chung ở Úc, tuy preservation age như vậy,ai sinh trước 1960 có thể về hưu 55t nhưng mà phải nghỉ hẳn mới được đụng tới tiền hưu, hay cứ tiếp tục làm nhưng có chọn lựa muốn nghỉ lúc nào cũng được.
Vấn đề là dân Úc chỉ có 1 trong 8 người đóng thêm super thôi, họ ăn xài không căn cơ như đa số người Việt lớn lên trong chiến tranh hay trong gia đình có truyền thống cần cù tiết kiệm biết "liệu cơm gắp mắm" khéo lo thì no, khéo co thì ấm.
Cho nên đến tuổi mà muốn nghỉ luôn, họ lấy tiền ra ăn chờ đến 67t ( ai sinh sau 1957 theo luật mới) mới được hưởng tiền Pension, cho full hay part tùy theo bất động sản, tài sản, tiền hưu nhiều quá hay ít quá.
Nếu ăn hết tiền hưu hay dùng nó trả hết nợ nhà sau đó 67t hưởng full Pension thì bị...khổ như nhiều người Úc hiện tại, tuy đủ sống nhưng không có tiền đi chơi ăn đồ biển...(bên Úc cá hồi $30/ký, thịt bò topside $30/ký, lamb cutlets $45/ký....nói chung vật giá tiền bills ở Úc cao) Về hưu chỉ trông cậy vào tiền Pension thì nào bills, bảo trì nhà, nuôi chiếc xe, ăn uống thì làm sao về hưu "thong thả" được.
Cho nên họ phải tiếp tục làm việc...
TL bây giờ chỉ làm 2 ngày 5,6 để giữ công việc này, cho TL làm part time/job share tới đâu may tới đó, cần thời gian chăm sóc cho má TL, và nếu nghỉ luôn rất uổng vì lương bổng, super cho 14%, vacation hàng năm là 5 tuần (đa phần là 4 tuần hoặc hãng, xưởng có 3 tuần thôi), long service làm 10 năm cho 3 tháng và mỗi năm sau đó cứ cộng vô 9 ngày (để dành nhiều thì khi nghỉ họ trả bằng tiền) hoặc lấy 6 tháng mà nghỉ cả năm (half pay), có nhiều điều kiện rất tốt.
Còn biết "khéo lo" từ sớm thì tuổi nào cũng có thể "financial independence" được cả.
Đến lúc nào thấy đủ nghỉ hưu non, hoặc cần làm part time hay 3-4 ngày là đủ v...v..nếu mình có lợi tức khác đều đều như tiền cho mướn nhà chẳng hạn.
Hay nghỉ việc 9 to 5, five days a week mà làm việc không theo giờ giấc cố định, không cần đi nhiều, ở nhà điều hành v..v...
Cám ơn Ngọc Hân, ngày đầu thấy không sao, hôm sau đi vẹo vẹo đau ngay xương lưng chỗ lumbar, thoa dầu, ngồi gõ phải kê cái gối :)
Ngày an vui nha quý anh, chị, em, bạn
NganHa1
03-03-2021, 12:02 AM
Chào anh Ngoc Han, Thùy Linh và các bạn ghé ngang.
Nghe TL nói thì bên Úc chương trình hưu bổng tốt quá.
Anh NH, bên Mỹ không hẵn là làm cho chính phủ mới được hưu bổng tốt hơn tư nhân. Vì càng về sau, luật càng đổi và chương trình hưu bổng bị cắt bớt ít đi.
Để bù cho khoản bớt đó, chính phủ cho thêm quỹ tương tự như của tư nhân là 401k để nhân viên chọn đóng vào trước khi lãnh lương với số phần trăm nào đó và sẽ được match số phần trăm nào đó.
Nếu người nào trên 50, được phép đóng thêm để cho số tiền nhiều hơn.
Các hãng tư lớn cũng có những chương trình hưu bổng đôi khi còn tốt hơn của chính phủ nữa. Nhưng về sau cũng bớt lại và thay vào đó bằng quỹ 401k, ( 401k là từ luật thuế điều khoản 401k của Internal Revenue Code , IRC 401k)
Nếu ai có quỹ này, thì đều được hãng cung cấp cho tài liệu đọc để biết chi tiết hoặc vào google IRC 401k là sẽ thấy tất cả.
Có nhiều hãng không có 401k, nhưng có những loại khác như Profit sharing chủ sẽ đóng cho nhân viên phần trăm nào đó như quỹ hưu bổng và nhân viên không trực tiếp đầu tư như 401k.
Với 401k, nhân viên có thể chọn cách để đầu tư theo ý muốn. Hàng năm hãng họp nhân viên và mời người chuyên môn đến để trình bày về các quỹ đầu tư và tùy nhân viên quyết định.
Mình nhớ lúc đầu chẳng biết gì, người VN thường hay chọn quỹ kiểu saving cho an toàn, không dám đầu tư vì nghe nói có thể lỗ. Sau đó, nghe thiên hạ bàn tán về stock lên 30% nên mới để ý và từ từ thay đổi .
Còn về tuổi về hưu, cũng tùy hãng, nhưng nếu có tiền đủ sống thì về hưu lúc nào cũng được (!) Vấn đề là không được lãnh tiền an sinh vì phải đợi đến 62t và phải tự đóng bảo hiểm sức khỏe cho đến 65t thì mới có chương trình medicare do chính phủ lo.
Cho nên hầu như ai cũng phải đi làm ít nhất là đến 65t. Tuy nhiên bên Mỹ cũng có sở cho tuổi hưu sớm hơn và trả luôn bảo hiểm sức khỏe đến 65t . Có sở tuổi hưu là 56, 60 tùy nhân viên muốn nghỉ sớm thì có quyền chọn lựa. Có điều tiền an sinh phải đợi đến 62 mới được lãnh. Nếu đợi 65t hay 66t thì mới lãnh full ( nhưng phải làm đủ credit mới được tiền này).
Còn tiền 401k, thì khi nghỉ sẽ được lấy ra hoặc để yên trong sở cũ và tiếp tục đầu tư. Nhưng đến số tuổi nào đó 70t rưỡi, phải lấy ra xài và đóng thuế, nếu không sẽ bị phạt nặng ( 50% số tiền lấy ra ).
Đó là vì mục đích của quỹ hưu là để khi về hưu xài
Người ta sẽ tính cho mình một con số để lãnh hàng tháng, và số còn lại vẫn tiếp tục đầu tư theo ý muốn.
Có người về hưu rồi mà vẫn để hết 401k vào stock chứ không còn e ngại chuyển qua cash như lúc còn trẻ nữa vì họ muốn gà tiếp tục đẻ trứng vàng.
Nếu bạn đang đi làm, vẫn có thể mượn ra và trả lại cho quỹ của bạn, như mượn nhà bank, (như anh LNH làm hồ bơi đẹp đó) còn nếu lấy ra trước 59t thì bị đóng phạt 10%.
Nói tóm lại, phần lớn sở Mỹ đều có 401k, và các tiểu thương có profit sharing plan, các người làm tự do cũng có thể mở quỹ hưu IRA cho mình .
Mục đích của chính phủ là khuyến khích dân để dành tiền để về sau thêm giàu có, thêm vui vẻ tuổi hưu. Chính phủ hoãn không đánh thuế trên tiền bỏ vào quỹ và với các hãng thì họ cho khấu trừ tiền đóng quỹ này khi khai thuế lợi tức nên chủ hãng cũng vui lòng.
Nói tóm lại, các quỹ hưu bổng đều rất tuyệt vời vì ích lợi của nó. Có điều vẫn còn rất nhiều nhân viên vì còn quá trẻ và bận rộn với bao nhiêu nhu cầu đời sống mà lơ là việc để một khoản tiền lương trước khi đóng thuế, được sở cho thêm vài phần trăm nữa là một điều may mắn. Nếu họ cũng giống như TL, cứ để vào các mutual fund rồi có một ngày đẹp trời, hai ba chục năm sau, sẽ có một niềm vui không nhỏ và có thể về hưu sớm để chăm sóc mẹ hoặc đi chơi đây đó mà không phải đợi quá lâu đến 65 hay 66 .
Lúc trẻ đợi chờ người yêu, lúc già đợi chờ lượm trứng vàng như TL vậy đó.
Mừng cho Hương tháng 3 này hãng tiếp tục chương trình hưu ngon lành như trước nha
TAX ơi à, vây là người ta có bảng để tính việc đầu tư dùm Xanh rồi. Họ theo số tuổi, số năm để tính nên mình khỏi mất công.
Uống xong tuần trà chưa TL ?
Giải thích tạm vậy mong anh Ngọc Hân ok nhé. Cảm ơn anh cho xem nhiều tin tức và hình ảnh
Vẫn không hiểu làm sao anh Cuốc làm cái cân trên trời được !
Mừng anh Khoa trở lại, mong anh tiếp tục Nhạc và Đời nhé
Cảm ơn các anh chị và bạn ghé ngang. Mong các anh chị, bạn luôn vui và an lành
NganHa1
03-03-2021, 12:00 PM
Hôm nay có thể nói là chị Minh đã gần xong việc trồng hoa cho sân sau.
Vui nhất là bụi silver sheen như tấm màn voan xa xa kia vừa che bớt cảnh phía sau, vừa làm cho mọi thứ trở nên mềm mại, đong đưa nhẹ nhàng giữa những thân cây sứ còn trơ trọi và cứng cỏi.
Chị đã ngạc nhiên khi gặp nàng Sheen này từ hai ba năm nay nơi góc nhà hàng xóm và tưởng nó là cây giả. Nhưng khi thấy nó lớn và chủ đã cắt flat head thì chị Minh mới biết là cây thật và chú ý đến nó hơn.
Khi thấy tiệm cây kiểng bắt đầu bày bán nó rất nhiều, thì chị biết đây là loại thời trang đắt hàng rồi.
Chị Minh bắt đầu tìm hiểu nàng và rất vui khi thấy nàng Silver này có thể xuất hiện với nhiều phong thái khác nhau.
Nàng đến từ New Zeland, chịu ấm hơn lạnh nên thời tiết Cali là nhất rồi.
Cành nhánh Sheen đen tuyền và mong manh như đầu viết chì, mọc thẳng như thân trúc, trong khi lá rất nhỏ , thanh thanh và không rụng như lá trúc, thêm lấp lánh bạc , dễ cắt tỉa nhất là bộ rễ chiếm chỗ rất ít, không ăn luồng như trúc, nên có thể trồng sát nhà.
Còn nếu muốn trồng nàng ở chỗ chiến lược nhất như trung tâm của sự dòm ngó, theo dõi thì nàng vẫn ung dung, thoải mái với thân thẳng thanh tao dễ nhìn cũng không kém phần sang trọng.
Chính vì những lý do trên mà chị Minh quyết định mua về ba bụi để ba chỗ. Một ở giữa sân vườn xa xa sau nhà, có thể thưởng thức từ bếp hoặc phòng ăn. Khi nàng trưởng thành sẽ như một bình phong che bớt hàng rào sắt phia sau.
Bụi thứ nhì, chị trồng sân giữa, vài năm nữa khi nàng Silver lớn hơn, có thể cùng với các cây cối khác làm cho sân giữa thêm mịn màng êm ái hơn.
Có người trồng làm hàng rào cao che cửa sổ lâu nhà hàng xóm một cách nhẹ nhàng, êm ái và nên thơ vì cây lên khá nhanh nhưng không làm người sợ như cổ thụ , lại xạc xào trong nắng lấp lánh trong gió với vũ điệu đẹp ý người coi
Cây thứ ba chị sẽ thử trồng ở sân trước, thay cho hai cây dừa xinh đẹp đã ra đi ba năm về trước, khi cái nắng 117 độ khủng khiếp ở đâu kéo về thiêu đốt.
Chị Minh mong cho Sheen sẽ chịu nổi cái nóng hè nam Cali này và nếu có cái nóng cháy bỏng kiểu 117 độ thì cũng hồi phục được.
Chị đã định trồng cây Olive kiểng vì cũng thích lá mốc mốc sẽ nổi bật lên với hàng rào xanh của Japanese boxwood nhất là cây lớn vừa phải, nhiều nhà chung quanh ưa chuộng. Nhất là nó từ miền Địa TrungHải và Ý nên chịu nắng nóng và khô nên sẽ dễ sống sót. Nhưng tìm hoài chưa thấy cây nào vừa cho xe mình thì hôm nay đã phải lòng nàng Sheen. Cũng có thể rồi đây m cũng sẽ trồng cả hai, bây giờ đã mang nàng Silver về rồi thì sẽ chọn chỗ nào hay hay, cho nàng hòa nhập vào với các cây cảnh sân trước.
Mấy hôm nay chị Minh bận đi tiệm cây và làm vườn nên chưa kịp trả lời cho các anh chị bạn ghé ngang. Mong anh chị bạn bè thông cảm cho nha.
Tối qua chị Minh phải thức quá 12 giờ khuya để trả lời vì thấy HX , Tax và TL ... luôn nhanh lẹ là một đức tính rất hay chị cần phải học.
Sáng nay chị Minh ướm cây xong và trồng vài bụi cúc xuống thì trời mưa như tiên đoán nên chị Minh mới có giờ viết thêm. Còn thiếu Hương một bài cảm tác về tháng Ba hoa Bưởi mà vẫn phải đợi tâm chị lắng xuống mới trải lòng được.
Có khi chị Minh viết một lèo rồi quyết định ngưng bút, thì lại có bạn ghé ngang nên chị M chỉ biết nhờ bạn canh vườn dùm. Nhưng H rất hiểu nên chị Minh cảm ơn bất tận...
Mưa đã nhẹ bớt, thật tuyệt vời được thưởng thức một cơn mưa sau khi đã tàm tạm vừa lòng với việc chân lấm tay bùn mà chị Minh rất vui và hạnh phúc...
Vậy là chị Minh là ai TL đã biết rồi phải hong ?
Ngày vui , an lành các bạn nhé
phiulinh
03-05-2021, 12:30 PM
Hế lô (chị) Ngân Hà và quan khách. Phiu cũng khoái cây silver đó lắm mà không có chỗ trồng! Chị có muốn bà-na-ná chuối với ông sung sướng thì đến vườn phiu rước về dùm. Hình như chị ở GG phải không? Không chừng mình là hàng xóm mới chết chứ!
Thùy Linh
03-06-2021, 06:35 AM
Chào anh Ngoc Han, Thùy Linh và các bạn ghé ngang.
Nghe TL nói thì bên Úc chương trình hưu bổng tốt quá.
Nếu người nào trên 50, được phép đóng thêm để cho số tiền nhiều hơn.
Còn về tuổi về hưu, cũng tùy hãng, nhưng nếu có tiền đủ sống thì về hưu lúc nào cũng được (!) Vấn đề là không được lãnh tiền an sinh vì phải đợi đến 62t và phải tự đóng bảo hiểm sức khỏe cho đến 65t thì mới có chương trình medicare do chính phủ lo.
Cho nên hầu như ai cũng phải đi làm ít nhất là đến 65t. Tuy nhiên bên Mỹ cũng có sở cho tuổi hưu sớm hơn và trả luôn bảo hiểm sức khỏe đến 65t . Có sở tuổi hưu là 56, 60 tùy nhân viên muốn nghỉ sớm thì có quyền chọn lựa. Có điều tiền an sinh phải đợi đến 62 mới được lãnh. Nếu đợi 65t hay 66t thì mới lãnh full ( nhưng phải làm đủ credit mới được tiền này).
Người ta sẽ tính cho mình một con số để lãnh hàng tháng, và số còn lại vẫn tiếp tục đầu tư theo ý muốn.
Có người về hưu rồi mà vẫn để hết 401k vào stock chứ không còn e ngại chuyển qua cash như lúc còn trẻ nữa vì họ muốn gà tiếp tục đẻ trứng vàng.
Nếu bạn đang đi làm, vẫn có thể mượn ra và trả lại cho quỹ của bạn, như mượn nhà bank, (như anh LNH làm hồ bơi đẹp đó) còn nếu lấy ra trước 59t thì bị đóng phạt 10%.
Mục đích của chính phủ là khuyến khích dân để dành tiền để về sau thêm giàu có, thêm vui vẻ tuổi hưu. Chính phủ hoãn không đánh thuế trên tiền bỏ vào quỹ và với các hãng thì họ cho khấu trừ tiền đóng quỹ này khi khai thuế lợi tức nên chủ hãng cũng vui lòng.
Nói tóm lại, các quỹ hưu bổng đều rất tuyệt vời vì ích lợi của nó. Có điều vẫn còn rất nhiều nhân viên vì còn quá trẻ và bận rộn với bao nhiêu nhu cầu đời sống mà lơ là việc để một khoản tiền lương trước khi đóng thuế, được sở cho thêm vài phần trăm nữa là một điều may mắn. Nếu họ cũng giống như TL, cứ để vào các mutual fund rồi có một ngày đẹp trời, hai ba chục năm sau, sẽ có một niềm vui không nhỏ và có thể về hưu sớm để chăm sóc mẹ hoặc đi chơi đây đó mà không phải đợi quá lâu đến 65 hay 66 .
Lúc trẻ đợi chờ người yêu, lúc già đợi chờ lượm trứng vàng như TL vậy đó.
Mừng cho Hương tháng 3 này hãng tiếp tục chương trình hưu ngon lành như trước nha
TAX ơi à, vây là người ta có bảng để tính việc đầu tư dùm Xanh rồi. Họ theo số tuổi, số năm để tính nên mình khỏi mất công.
Uống xong tuần trà chưa TL ?
Vậy là chị Minh là ai TL đã biết rồi phải hong ?
Cảm ơn các anh chị và bạn ghé ngang. Mong các anh chị, bạn luôn vui và an lành
Chào Ngân Hà thân mến, hôm nay TL mới vào thăm, bình trà nguội ngắc ròi
chào anh Cuốc, Hân công tử, Phiulinh, chào quý khách
Vâng, nghe ra thì hưu bỗng của Úc có tốt, ngày nghỉ vacation cũng nhiều, ngày lễ thì từ tháng Một đến tháng Sáu hàng năm có 8 ngày lễ .
Trong đại dịch vừa qua chính phủ giúp dân rất nhiều, trả tiền Jobkeeper cho chủ nhân để chủ nhân trả nhân viên, trong khi họ đóng cửa, trả từ tháng 3/20 đến giờ . Chính phủ cũng giúp cho tiền thêm người thất nghiệp, người già
Lúc về hưu tiền hưu vẫn sinh lợi, lấy tiền lời ăn cũng đủ, khi cần đi vòng quanh thế giới thì rút thêm ra .
Nói 65t, 66t mới về hưu như bên Mỹ chắc chạy đua mới kịp, được chừng 10 năm chưa chống gậy để hai chân đi ...
TL uống mấy tuần trà luôn
Ngân Hà đừng thức khuya như TL để trả lời chi, nghỉ ngơi ngủ cho khoẻ,
Dạ, TL chưa biết chị Minh là ai, ngờ ngợ là chị có họ bắt đầu chữ V trước đây ?
Năm nay cái đám rừng hoa này nhảy ra nhiều và cao khỏi nóc nhà rồi . Hoa xinh, sáng chiều ong mật đến đông lắm .
TL không đố ai hoa gì, chắc ít ai trồng , nó hong phải họ hoa Quỳ, Dã Quỳ gì ca?, củ nó ăn được . .
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/IMG_2164%5B1%5D.JPG
Ngoc Han
03-06-2021, 07:31 AM
Hoa tên Jerusalem artichoke, củ ăn như "củ chuối "bên nhà, (không phải cây chuối trái, tên Tây gọi là Topinambour) lúc trước có trồng, hình như bên Úc nhà ba Mờ Mờ có, Chào chị Ngân Hà và quý khách.
phiulinh
03-06-2021, 08:44 AM
Hôm nay mình mới được biết củ hoa này ăn được, thế nào cũng có giá trị thuốc trong nó. Vườn rộng như vườn của Thùy Linh có hắn mọc ven dậu hồn nhiên dễ thương chết. Paradise á. Mấy em này mạnh khỏe lắm luôn không thua gì bà na ná chuối.
NganHa1
03-06-2021, 05:56 PM
Chào và cảm ơn các anh chị bạn ghé ngang.
Chào Phiulinh , anh Ngọc Hân, Thùy Linh ...lâu lắm mới thấy Phiu xuất hiện nha. Rất vui khi các bạn ghé nhà và mừng khi biết Pl ở cùng Hạt Cam, có điều khác thành phố. Nhưng lúc trước mình cũng thường xuống GG , chỉ là từ lúc có dịch thì hơn hai tháng rồi mình mới ghé Little Sg hôm qua đó Phiu. Rồi về ngủ một giấc đến khuya biết Phiu ghé mà để hôm nay mới chào được.
Hồi xưa mình cũng có trồng một bụi chuối, nhưng vì không có nhiều đất nên giờ chỉ trồng trong chậu cho vui để đỡ nhớ quê, chứ nếu có sân rộng như nhà TL thì sẽ thử trồng thêm vì banana có nhiều loại lắm. Bụi chuối xưa có một loại chim rất đẹp màu vàng về làm tổ tròn vo treo lủng lẳng ở giữa tàu lá. Có lẽ để tránh mèo khỏi leo nên có đến 5 , 6 tổ rất ngộ nghĩnh. Cây sung có lá đẹp giống kiểng , trái ăn rất bổ, mình cũng có một cây rồi nên cảm ơn hảo ý của bạn nhiều . Mỗi lần nhìn hai cây này, mình sẽ nghĩ đến phiulinh và vườn chuối nhà TL đó.
Còn cây hoa vàng mà anh Ngoc Hân cho biết tên Jerusalem artichoke có củ ăn được đó, mình sẽ để ý và mua trồng /ăn xem sao.
Sẵn đây, mình bỗng liên tưởng đến một chuyện hay hay vì hầu như với Phố này, mình đều liên tưởng đến các bạn bằng một hình ảnh khác nhau, thường là từ những ngày xưa. Như anh 5 qua bài Tình Lỡ, chị Hoàng y với bài " Chuyện Tình" bằng tiếng Pháp dòn tan, TL với sân hoa đẹp, bí " khủng", gần đây với tổ ong và bị ong rượt, chị TK với bao hình ảnh " cân" và đi bộ. Còn những bạn mình vẫn theo dõi và rất quý như Chiều , St, và mỗi khi nhìn hoa Redbud thì nhớ đến Khế Mưa, khi nghĩ đến anh Cuốc là thấy hoa Anh Túc hiện ra, giờ đây lại biết thêm anh NH với tên hoa Jerusalem Artichoke . TAX là những nụ cười duyên răng khểnh, HX , DL với bao món ăn ngon đẹp, CCG mình nhớ đến những chú mèo rất cute và lém lĩnh và chà là rất ngon đặc sản của PS.
Như TL đã nói, biết đâu trong cuộc đời trong vài dịp đi chơi đâu đó, chúng ta đã từng gặp nhau ngoài đời mà không biết đó thôi. Phiulinh ở rất gần với mình, và biết đâu đã gặp trong nhà thờ hay chùa hoặc vv... với một cái tên khác.
Bỗng dưng mình lại nhớ đến chuyện HTB, khi hoàng tử sắp trở về tinh cầu bé nhỏ của mình và nói với bác phi công rằng chàng tinh cầu chàng rất bé, không thể chỉ rõ ngôi sao nào chàng sẽ đến. Như thế mỗi khi bác phi công nhìn lên trời, sẽ thấy tất cả các vì sao đều mĩm cười và nghĩ rằng có thể đó là nơi của người bạn nhỏ trú ẩn. Nhờ vậy mà sẽ có hàng ngàn ngôi sao sẽ lấp lánh mĩm cười thay vì chỉ có một. Sao mà ý nhị và thi vị quá phải không các bạn.
Có lẽ vì vậy mà chúng ta ai cũng từng nợ nhau bao nhiêu là điều cần thiết, từng tiếng cười, câu hát, hình ảnh kèm theo câu chuyện mà đôi khi bạn không làm sao có thể nói cho người chung quanh vì không có điều kiện và thời giờ hay thân thiết nhau đủ để bày tỏ và nhất là làm gì có lúc nào cùng rảnh một lúc để lắng nghe nhau.
Vậy đi nghe, giờ mình bận . sẽ viết tiếp sau nhé
Chúc các bạn cuối tuần thật vui và an lành hạnh phúc
Thùy Linh
03-07-2021, 08:35 PM
Chào chị Minh thân mến, chào anh Cuốc và quý khách
Chị Minh ơi, Phiulinh ơi, củ Jerusalem artichoke nếu ai có, xin ăn thử rồi hãy trồng, như Phiulinh nói, nó khoẻ lắm, "bành trướng Bắc Kinh" lắm, thử xem thích ăn không nha, TL hong thích ăn mà thích bông của nó
Ăn củ này cũng có tốt như tất cả các loại rau củ, nó chỉ giúp cho ruột mà bên cạnh đó, nó có chất inulin , chất này tạo ra gas nha, nếu ăn nhiều thì có nhiều gas, mà tự nhiên gas phải tìm đường thoát ra ....
Nói dị chắc hiểu ý TL ròi heng :z13: Ăn ít ít vài củ thì được .Nếu luộc củ này nặn chanh vô có thể làm giảm lượng inulin .
Chị Minh có thể trồng cây chuối trong góc vườn cũng được, hong tốn chỗ lắm đâu, TL nghĩ
Hoa tên Jerusalem artichoke, củ ăn như "củ chuối "bên nhà, (không phải cây chuối trái, tên Tây gọi là Topinambour) lúc trước có trồng, hình như bên Úc nhà ba Mờ Mờ có, Chào chị Ngân Hà và quý khách.
Chào Hân công tử,
Vậy ra công tử biết Jerusalem artichoke, hay nha :z67:
TL bị người chị dụ đem cho mấy củ, trồng kế bên su su rồi bây giờ ...tiêu su su lun, nó lấn lướt không còn chỗ cho su su bò.
Cây củ chuối thì mom TL nói kiu là khoai chuối sẽ không lẫn lộn với củ hủ cây banana :) củ Jerusalem artichoke ăn chín nhão hơn củ chuối, gọt vỏ ăn sống ngon hơn .
TL có trồng khoai chuối này nhiều á, kỳ rồi lấy mớ lá khoai chuối làm lá ngoài gói bánh tét đó . Hân công tử nhìn kỷ lá gói bánh, là "nó" đó .
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/IMG_9094%5B1%5D.JPG
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/Banh_tet.jpg
Ngoc Han
03-07-2021, 10:00 PM
Thì ra cũng có người bị nghe lời mật ngọt trồng khoai nầy, bên này cũng vậy, có người bạn nằm trong hội trồng cây, trái, hoa và cả nuôi ong mật, hắn cho một ít đem về trồng dọc hàng rào, nói là bông hoa vàng đẹp lắm và củ thì luộc ăn được (không nên ăn nhiều như Thuỳ Linh nói, có thể đau bụng cho những người yếu đường ruột) không ngờ cây lên quá tốt, cuối cùng phải nhổ bỏ luôn:) Mấy cây chuối lá thấy ham, hèn chi gói bánh tét đẹp quá, tuần rồi có gói bánh đậu bằng giấy (loại để làm bánh Tây) vì không có lá chuối, tưởng gì làm sôi vò y chang.
Cám ơn chị Ngân Hà đã giải thích về hưu ở Hoa Kỳ, chào Phiu Linh, anh Cuốc và quý khách, chúc can đảm đầu tuần, hoa vàng bắt đầu nở, thấy chút mặt trời, nắng đẹp muôn màu.
phiulinh
03-10-2021, 11:13 AM
Chào Ngọc Hân, TLinh, NganHa và khách.
TLinh ơi vậy cây chuối lá đẹp gói bánh tét đó có phải cây lá dong không? Mình vừa tìm trên nét mà hổng sure nên hỏi người có kinh nghiệm cho chắc. Trồng cây chuối ngay giữa chổ nhà bếp với phòng ăn tiện lắm. Nấu dỡ nuốt vẫn thấy ngon. Phiu thích lót lá chuối cho đồ ăn. Có cây chuối mình siêng làm món đậu hủ mắm tôm (nhai lại kỷ niệm). Chả với bún thì mua. Ăn liên tục ba ngày mới hết.
Ngân Hà ơi, phiu gần như không có đi ra khỏi nhà. Chỉ qua ba má một lần trong tuần rồi ra các biển hay đi chợ thôi. Tiếu hong! Ai hỏi gì ở đây cũng hỏng biết! Nhà phiu vẫn no tivi no net. Thầy chùa ở cũng không chịu nổi.
Thùy Linh
03-10-2021, 05:02 PM
Chào chị Minh, mấy hôm này khoẻ hong ?
Chào anh Cuốc, Phiu, Hân công tử và tất cả khách " Theo dấu thời gian"
Chào Phiu, vẫn khoẻ huh . Lá khoai chuối này mềm mại, mỏng hơn lá dong và củ khoai chuối này ăn cũng được lắm. Ở Việt Nam người miền núi, miền quê dùng để ăn độn như khoai lang á Phiu . La' dong nhìn giống giống mà hong phải .
Lá khoai chuối nếu kẹt dùng gói bên lớp
trong được, TL có làm, mà nấu chín nó mỏng hơi khó lột hơn lá chuối .
Phiu thích giống TL, mình cũng hay lấy lá khoai chuối hay lá chuối lót sửng để hấp bánh chuối, lót rổ để trái cây nhỏ như cherries, gói chả lụa, chả bò, ...nhìn thây mát mắt, thiên nhiên và ngon mắt nữa há Phiu .
Đậu hũ mắm tôm món của người miền nào vậy Phiu ?
Nếu có hình, cho mình xin Phiu một tấm vô quán Cóc, mình "ngâm cú" món ni nhen .
https://dtphorum.com/pr4/showthread.php?581-Ch%C3%ADn-Ph%E1%BA%A9y-Hai-Nh%C4%83m-Qu%C3%A1n-C%C3%B3c&p=270540#post270540
Con Coronavirus này vô hình mà " nhốt chặt" người còn hơn " Vũ vô kiềm toả năng lưu khách" của Ðàm Thận Huy tả mưa - Mưa không có then khoá mà giữ được khách.
Chúc Phiu vui khoẻ, ông sư hong chịu nổi mà Phiu đang chịu được đó, hay hơn nhà tu nha .
Thì ra cũng có người bị nghe lời mật ngọt trồng khoai nầy, bên này cũng vậy, có người bạn nằm trong hội trồng cây, trái, hoa và cả nuôi ong mật, hắn cho một ít đem về trồng dọc hàng rào, nói là bông hoa vàng đẹp lắm và củ thì luộc ăn được (không nên ăn nhiều như Thuỳ Linh nói, có thể đau bụng cho những người yếu đường ruột) không ngờ cây lên quá tốt, cuối cùng phải nhổ bỏ luôn:) Mấy cây chuối lá thấy ham, hèn chi gói bánh tét đẹp quá, tuần rồi có gói bánh đậu bằng giấy (loại để làm bánh Tây) vì không có lá chuối, tưởng gì làm sôi vò y chang.
Cám ơn chị Ngân Hà đã giải thích về hưu ở Hoa Kỳ, chào Phiu Linh, anh Cuốc và quý khách, chúc can đảm đầu tuần, hoa vàng bắt đầu nở, thấy chút mặt trời, nắng đẹp muôn màu.
Hân công tử ơi, tại TL hong đi chọt thêm lá chuối nên dùng lá khoai chuối bọc bên ngoài cho đẹp, chứ gói khó hơn lá chuối đó đa . Phải lạn cái sống lá ra cho mềm bớt và bánh lớn phải chập 2 lá mới đủ .
Công tử thử giấy làm bánh, bọc ngoài là lớp giấy foil thì nước khg vào được và nếp chặt hơn á .
Củ Jerusalem artichoke ăn sống cũng ngon chứ, giòn như củ năng, chị TL lại thích ăn . Khi đào củ, TL sẽ chừa 1 bụi ở xa giàn su su, để nhìn bông vàng của nó :)
Dì TL cũng ăn, dì nghe người ta kêu nó là củ ngưu báng làm TL mắc cười, ngưu gì chứ nếu ngưu báng thì ngon ròi ..
Ngày vui khoẻ nha Hân công tử.
NganHa1
04-18-2021, 12:01 PM
Cảm ơn TL và các bạn ghé ngang nhé.
Cho m viết ở đây vì lan man hơi dài sau khi đọc chị NĐ về " tranh thủ " bên Đố Ai.
Hôm nay đi HD nhìn thấy những trụ cột gia đình đeo mask khi ra khỏi xe, lòng m bỗng xúc động dâng tràn đến ứa nước mắt.
Đã hơn một năm trôi qua rồi mà vẫn chưa trở lại bình thường về mặt phải cần bịt mặt. Nhưng chợ búa và đường phố đầy nghẹt xe cộ làm m thấy mọi người bắt đầu cần sống dậy để chiến đấu với nạn dịch tưởng sẽ qua trong vòng vài tháng hoặc nhiều lắm là một năm.
Vậy mà một năm đã trôi qua, các công ty dược phẩm đã chạy đua với thời gian để có được thuốc chủng ngừa cúm covid này. Nhưng rồi cúm lại biến dạng thành nhiều loại khác khiến người ta điên đầu và chịu không nổi nữa, người ta túa ra đường chỉ để thoát ra khỏi nhà để nhìn thấy nhau chăng ?
Cái tâm trạng lạ lùng này kể cũng cần ghi lại. Như m xưa nay đi chợ ít khi để ý cái gì khác ngoài thứ m muốn mua. Vậy mà lần này, m để ý xem người Mỹ họ hành động ra sao và thấy họ đều đeo mask khi ra khỏi xe. Khi vào tiệm cây, m lại thấy một cô tìm chỗ vắng kéo mask lên để thở. M thở phào nhẹ nhõm thì ra họ cũng giống như mình. Khó chịu với cái mask nên phải hí trên mũi một tí, hí dưới miệng một tí và hí hai bên má một tí như người ta xì bánh xe mà không muốn làm ai để ý. Chỉ có khi lên xe, thì mình cũng như họ, kéo ngay cái mask và ôi chao thật là khỏe khoắn gì đâu.
Vậy sao đi ra ngoài làm gì ?. Con người ta cần nhau để sống, để nói chuyện rồi sau đó có thể là phiền giận, tránh né nhau để suy gẫm về lý do tại sao mình lại không vui và bất an để tu hạnh con rùa.
M đã làm vậy với một người quen để rồi bị người ấy nhận xét " chị hay giận". M nghe pháp và thấy giận là một điều không hay, cần phải xem xét kỹ và chừa bỏ.
Cũng như khi người ấy lại đon đả rủ m chuyện này nọ, m né không trả lời yes or no nên m im lặng. Theo như một người chị khác cũng nhận xét đây là cái tánh hèn của m, không dám nói thật vì sợ tranh cãi. M thấy tánh này đâu có hại gì ai mà chị cũng không tha cho m, cho nên m quyết định né chị.
Cuối cùng là mình né hai người vì không muốn bị ấm ức sau khi giao tiếp với họ, dù họ không phải là người xấu .
Giờ đây bỗng nghe pháp thoại, thầy nói đó là " tu hạnh con rùa" mà Phật đã quan sát và dạy các đệ tử làm m mừng như bắt được vàng, tiếc sao không được nghe những lời này sớm hơn để khỏi phân vân về tánh hay " giận" và "hèn" của mình.
Nhưng m cũng đã luôn xài câu nói của ông bà mình để lại rồi còn gì: tránh voi chẳng xấu mặt nào...
Thật là một kho tàng vô giá...
Còn về chữ và nghĩa, cũng là một điều nhức tai và nhức mắt của mình. M nghĩ chắc tại m khó chịu và không biết sống theo thời đại mới này. Chữ nghĩa của m là loại cổ văn, còn những thứ chữ mới sau 75 khiến m dị ứng nhưng cuối cùng đành chấp nhận cho mình bớt khổ khi vỡ lẽ rằng nếu các em không được dạy chữ mà mình đã được học, thì làm sao biết mà dùng, chữ mới gọi là "tiếp thu".
Hai chữ " tiếp thu" này làm m suy nghĩ nhiều và đến giờ dù có thông cảm với người dùng bao nhiêu , như lời Phật dạy là xong những tranh chấp trong lòng: y nghĩa bất y ngữ, theo nghĩa mà không theo chữ. Như hai người khác ngôn ngữ chỉ cuốn sách và nói: book, sách, hoàn toàn khác ký hiệu ngôn ngữ nhưng đều hiểu là cuốn sách cho nên m thấy trút đi một gánh nặng trong lòng.
Rồi nay bỗng dưng hai chữ " tranh thủ" lại nổ ra như trái hỏa châu tỏa sáng đêm đen làm m lại trở về vị trí cũ. Đổ thừa chị bạn NĐ hay cảm ơn NĐ đã hí một bên của cái mask che mặt cho hơi thở bị ép nóng các lỗ chân lông cần thoát ra cho mình khỏi bị ngộp tứ bề.
Mình cũng đã để ý hai chữ này từ lâu, nhưng thấy nó khá hay ho và có vẻ đúng trong câu diễn tả về cuộc sống quá khó khăn, phải chạy đua với cuộc sống trong một xã hội đã thay đổi rất đáng thương: " Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm". Tranh giành với thời gian và với cuộc sống hay với đời sống gồm nơi mình đang sống và tranh giành từng phút giây để ngoi lên mà sống, được hít khí trời hiếm hoi...như mình " tranh thủ" để tìm chỗ vắng, hí mặt nạ ra mà hít chút không khí ngoài trời...Tranh hít khí trời, phòng thủ vì sợ người chung quanh phát giác mình phạm luật khẩu trang... Chữ tranh thủ có lẽ dùng nơi đây là đúng nhất, nó tiêu cực và có vẻ lén lút cho một hành động dù là chính đáng là để được hít thở dưỡng khí ngoài trời thay vì lại phải hít vào thán khí do mình thải ra....Nhưng vì dịch bệnh nên phải đành "tuân hành" luật pháp để giữ " vệ sinh chung" cho không khí chung quanh nơi công cộng vì ai biết người nào đang nhiễm bệnh trong người... Có lẽ dùng chữ " tuân thủ" ở đây nghe thích hơn vì nó thật sự là rất khó chịu ...
Chính vì vậy mà m đã ứa nước mắt khi nhìn những người đàn ông Mỹ cao lớn, uy phong mà vẫn phải mang chiếc khẩu trang " tranh thủ" với cái mask để đi vào mua vật liệu xây cất, mua cây kiểng về để làm một sân vườn đẹp đẽ hơn để giải tỏa đầu óc trong khi chờ cơn dịch qua đi...
Đó là những suy nghĩ và cảm nhận của mình về hai chữ "tranh thủ". Hai chữ này mình đã tha cho chúng khi thấy nó diễn tả sự nhọc nhằn của dân mình dưới thời đại mới, qua câu : làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm. Như một cái dấu phẩy, đã khiến mình thắc mắc hoài đến giờ mới thông : Làm hết việc, không làm hết giờ và Làm hết việc không làm hết giờ...Ôi, tiếng Việt đáng yêu...
Sang trang nha bạn, giờ đây cho mình nói đến cái nhức nhối về chữ "tiếp thu", nghe chói tai mà không biết lý do gì, sau đó mới hay là vì không có vẻ khiêm nhường của người nhận điều gì đó. Tiếp nhận nghe đẹp và có chữ lễ kính nhường trong đó. Còn " thu" như hành động của cường quyền, dùng bạo lực mà thu tóm, mà cưỡng chiếm. Cho nên sau khi bị đánh động, bị shock, sốc, bị giật mình vì những chữ mới mà người ta lại gọi là " con chữ, từ" khiến m thấy có vẻ thô tháo và cụt ngủn cái gì đâu...
Chắc m tạm dừng nơi đây, tùy bút nên lan man viết bằng cảm nhận của bản thân cũng như tùy tâm tình của từng người. Bạn mình nói sẽ dạy cho mình cách viết làm mình im viết một thời gian để suy gẫm. Mình sau đó lại chỉ còn cách ghi chép pháp thoại cho yên thì bạn lại nói đó là ăn đồ người khác nhả ra. Nghe vậy mình cũng hết dám ghi lại pháp thoại vì nghĩ đến hình ảnh người khác ăn rồi nhả thấy ghê...
Bẵng một thời gian, m thích thú với ý nghĩ " nhả ngọc phun châu " là gì ? Cũng là nhả và phun nhưng sao lại không ai thắc mắc. Ôi trời, vậy là mình lại vui vẻ thâu hứng châu ngọc của người khác, nhất là của các bậc tu hành, hay phân tích tâm lý con người rất tuyệt vời.
Ngày vui nha các bạn
( cảm ơn TL và các bạn đã để thời giờ viết, cảm ơn HX tiếp tục làm người bạn chân tình )
cuocsi
04-18-2021, 11:56 PM
Chào Ngân Hà và Quán viên
Cuốc tui cũng theo chân Thuỳ Linh vô đọc những chia sẻ của Ngân Hà về những con chữ, như bên Đố Ai chị Ngô Đồng đã nêu lên. Theo tui nghĩ thì chữ viết có cái gì giống giống như một nhà làm vườn, nơi nào người ấy có thời giờ và siêng năng thì ông ta chăm sóc đất, uốn nắn cây cảnh theo ý mình cho đẹp mắt, vừa tâm và có thể làm vui lòng khách viếng vườn mình, còn những khoảnh đất khác không được chăm sóc, nâng niu thì cỏ gai sẽ lan tràn, ông ta cũng thấy vậy nhưng rồi cũng quen đi và cho nó sống, ngày qua ngày, tuổi đời chồng chất sức cũng cạn kiệt, cỏ hoang lên ngôi !
Góc nhìn của tui thấy có vẽ yếm thế nhưng cũng là một sự thật của thời đại. Những việc xảy ra về con chữ tại VN thì cũng đã và đang xảy ra trên toàn thế giới, không biết đó có thể gọi là một “Tiến Bộ” của con người hay là một sự “Thoái hoá”...
Còn muốn viết thêm nhưng hết giờ, tui không dùng từ “Tranh thủ” nghe nó ra làm sao, không quen xài, tui xài từ “nhín chút giờ” của mình để chia sẻ và hẹn gặp lại .
Chúc bạn ngày vui.
cuocsi
04-19-2021, 08:33 PM
Cảm ơn TL và các bạn ghé ngang nhé.
Cho m viết ở đây vì lan man hơi dài sau khi đọc chị NĐ về " tranh thủ " bên Đố Ai.
Hôm nay đi HD nhìn thấy những trụ cột gia đình đeo mask khi ra khỏi xe, lòng m bỗng xúc động dâng tràn đến ứa nước mắt.
Đã hơn một năm trôi qua rồi mà vẫn chưa trở lại bình thường về mặt phải cần bịt mặt. Nhưng chợ búa và đường phố đầy nghẹt xe cộ làm m thấy mọi người bắt đầu cần sống dậy để chiến đấu với nạn dịch tưởng sẽ qua trong vòng vài tháng hoặc nhiều lắm là một năm.
Vậy mà một năm đã trôi qua, các công ty dược phẩm đã chạy đua với thời gian để có được thuốc chủng ngừa cúm covid này. Nhưng rồi cúm lại biến dạng thành nhiều loại khác khiến người ta điên đầu và chịu không nổi nữa, người ta túa ra đường chỉ để thoát ra khỏi nhà để nhìn thấy nhau chăng ?
Cái tâm trạng lạ lùng này kể cũng cần ghi lại. Như m xưa nay đi chợ ít khi để ý cái gì khác ngoài thứ m muốn mua. Vậy mà lần này, m để ý xem người Mỹ họ hành động ra sao và thấy họ đều đeo mask khi ra khỏi xe. Khi vào tiệm cây, m lại thấy một cô tìm chỗ vắng kéo mask lên để thở. M thở phào nhẹ nhõm thì ra họ cũng giống như mình. Khó chịu với cái mask nên phải hí trên mũi một tí, hí dưới miệng một tí và hí hai bên má một tí như người ta xì bánh xe mà không muốn làm ai để ý. Chỉ có khi lên xe, thì mình cũng như họ, kéo ngay cái mask và ôi chao thật là khỏe khoắn gì đâu.
Vậy sao đi ra ngoài làm gì ?. Con người ta cần nhau để sống, để nói chuyện rồi sau đó có thể là phiền giận, tránh né nhau để suy gẫm về lý do tại sao mình lại không vui và bất an để tu hạnh con rùa.
M đã làm vậy với một người quen để rồi bị người ấy nhận xét " chị hay giận". M nghe pháp và thấy giận là một điều không hay, cần phải xem xét kỹ và chừa bỏ.
Cũng như khi người ấy lại đon đả rủ m chuyện này nọ, m né không trả lời yes or no nên m im lặng. Theo như một người chị khác cũng nhận xét đây là cái tánh hèn của m, không dám nói thật vì sợ tranh cãi. M thấy tánh này đâu có hại gì ai mà chị cũng không tha cho m, cho nên m quyết định né chị.
Cuối cùng là mình né hai người vì không muốn bị ấm ức sau khi giao tiếp với họ, dù họ không phải là người xấu .
Giờ đây bỗng nghe pháp thoại, thầy nói đó là " tu hạnh con rùa" mà Phật đã quan sát và dạy các đệ tử làm m mừng như bắt được vàng, tiếc sao không được nghe những lời này sớm hơn để khỏi phân vân về tánh hay " giận" và "hèn" của mình.
Nhưng m cũng đã luôn xài câu nói của ông bà mình để lại rồi còn gì: tránh voi chẳng xấu mặt nào...
Thật là một kho tàng vô giá...
Còn về chữ và nghĩa, cũng là một điều nhức tai và nhức mắt của mình. M nghĩ chắc tại m khó chịu và không biết sống theo thời đại mới này. Chữ nghĩa của m là loại cổ văn, còn những thứ chữ mới sau 75 khiến m dị ứng nhưng cuối cùng đành chấp nhận cho mình bớt khổ khi vỡ lẽ rằng nếu các em không được dạy chữ mà mình đã được học, thì làm sao biết mà dùng, chữ mới gọi là "tiếp thu".
Hai chữ " tiếp thu" này làm m suy nghĩ nhiều và đến giờ dù có thông cảm với người dùng bao nhiêu , như lời Phật dạy là xong những tranh chấp trong lòng: y nghĩa bất y ngữ, theo nghĩa mà không theo chữ. Như hai người khác ngôn ngữ chỉ cuốn sách và nói: book, sách, hoàn toàn khác ký hiệu ngôn ngữ nhưng đều hiểu là cuốn sách cho nên m thấy trút đi một gánh nặng trong lòng.
Rồi nay bỗng dưng hai chữ " tranh thủ" lại nổ ra như trái hỏa châu tỏa sáng đêm đen làm m lại trở về vị trí cũ. Đổ thừa chị bạn NĐ hay cảm ơn NĐ đã hí một bên của cái mask che mặt cho hơi thở bị ép nóng các lỗ chân lông cần thoát ra cho mình khỏi bị ngộp tứ bề.
Mình cũng đã để ý hai chữ này từ lâu, nhưng thấy nó khá hay ho và có vẻ đúng trong câu diễn tả về cuộc sống quá khó khăn, phải chạy đua với cuộc sống trong một xã hội đã thay đổi rất đáng thương: " Làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm". Tranh giành với thời gian và với cuộc sống hay với đời sống gồm nơi mình đang sống và tranh giành từng phút giây để ngoi lên mà sống, được hít khí trời hiếm hoi...như mình " tranh thủ" để tìm chỗ vắng, hí mặt nạ ra mà hít chút không khí ngoài trời...Tranh hít khí trời, phòng thủ vì sợ người chung quanh phát giác mình phạm luật khẩu trang... Chữ tranh thủ có lẽ dùng nơi đây là đúng nhất, nó tiêu cực và có vẻ lén lút cho một hành động dù là chính đáng là để được hít thở dưỡng khí ngoài trời thay vì lại phải hít vào thán khí do mình thải ra....Nhưng vì dịch bệnh nên phải đành "tuân hành" luật pháp để giữ " vệ sinh chung" cho không khí chung quanh nơi công cộng vì ai biết người nào đang nhiễm bệnh trong người... Có lẽ dùng chữ " tuân thủ" ở đây nghe thích hơn vì nó thật sự là rất khó chịu ...
Chính vì vậy mà m đã ứa nước mắt khi nhìn những người đàn ông Mỹ cao lớn, uy phong mà vẫn phải mang chiếc khẩu trang " tranh thủ" với cái mask để đi vào mua vật liệu xây cất, mua cây kiểng về để làm một sân vườn đẹp đẽ hơn để giải tỏa đầu óc trong khi chờ cơn dịch qua đi...
Đó là những suy nghĩ và cảm nhận của mình về hai chữ "tranh thủ". Hai chữ này mình đã tha cho chúng khi thấy nó diễn tả sự nhọc nhằn của dân mình dưới thời đại mới, qua câu : làm ngày không đủ, tranh thủ làm đêm. Như một cái dấu phẩy, đã khiến mình thắc mắc hoài đến giờ mới thông : Làm hết việc, không làm hết giờ và Làm hết việc không làm hết giờ...Ôi, tiếng Việt đáng yêu...
Sang trang nha bạn, giờ đây cho mình nói đến cái nhức nhối về chữ "tiếp thu", nghe chói tai mà không biết lý do gì, sau đó mới hay là vì không có vẻ khiêm nhường của người nhận điều gì đó. Tiếp nhận nghe đẹp và có chữ lễ kính nhường trong đó. Còn " thu" như hành động của cường quyền, dùng bạo lực mà thu tóm, mà cưỡng chiếm. Cho nên sau khi bị đánh động, bị shock, sốc, bị giật mình vì những chữ mới mà người ta lại gọi là " con chữ, từ" khiến m thấy có vẻ thô tháo và cụt ngủn cái gì đâu...
Chắc m tạm dừng nơi đây, tùy bút nên lan man viết bằng cảm nhận của bản thân cũng như tùy tâm tình của từng người. Bạn mình nói sẽ dạy cho mình cách viết làm mình im viết một thời gian để suy gẫm. Mình sau đó lại chỉ còn cách ghi chép pháp thoại cho yên thì bạn lại nói đó là ăn đồ người khác nhả ra. Nghe vậy mình cũng hết dám ghi lại pháp thoại vì nghĩ đến hình ảnh người khác ăn rồi nhả thấy ghê...
Bẵng một thời gian, m thích thú với ý nghĩ " nhả ngọc phun châu " là gì ? Cũng là nhả và phun nhưng sao lại không ai thắc mắc. Ôi trời, vậy là mình lại vui vẻ thâu hứng châu ngọc của người khác, nhất là của các bậc tu hành, hay phân tích tâm lý con người rất tuyệt vời.
Ngày vui nha các bạn
( cảm ơn TL và các bạn đã để thời giờ viết, cảm ơn HX tiếp tục làm người bạn chân tình )
Chầo Ngân Hà,
Quành llâimang bài này qua trang mới vì bài viết này làm suy nghĩ.,
Chúc ngày vui.:):z57:
NganHa1
04-19-2021, 11:19 PM
Chị Minh thích sự so sánh chữ viết như công việc của người làm vườn mà anh Khắc Sĩ đã nêu ra. Có khi người đó phải tốn bao công sức mới tạo ra được một bức tranh đẹp mắt, rồi cũng có lúc vì lý do lực bất tòng tâm mà đành bỏ mặc một góc vườn nào đó cho cỏ dại lên ngôi.
Muốn có một sân vườn đẹp cũng giống như người ta vẽ một bức tranh sống động . Ngôn ngữ cũng là sinh vật sống nên cũng thay đổi theo thời gian, đôi khi vì thời tiết khắc nghiệt, do thiên tai, hạn hán, bão lụt hoặc nóng cháy khiến người ta lo việc sinh tồn mà không còn thời giờ đâu mà chăm sóc đến cây cảnh. Ngôn ngữ cũng bị ảnh hưởng của chiến tranh và của lòng người do sống trong hoàn cảnh nào thì tâm tình cũng sẽ cho ra lời ca, tiếng hát và câu nói như vậy...
Có hiểu sẽ thấy thương cho tất cả ...
Sau một sự hỗn loạn, ly tán, tan nát và đau thương , sống đã nhọc nhằn, khó khăn thì nói gì những thứ khác...
Giờ đây đã gần nửa thế kỷ qua rồi...
Con người ta phải chăng là một sinh vật luôn yêu chuộng cái đẹp và khát khao điều thiện lành nên đó là niềm hy vọng để chị Minh vẫn luôn tin tưởng vào con người.
Cho nên thật đúng lúc khi chị NĐ nêu lên về sự phong phú và đẹp đẽ của tiếng Việt, cần bảo vệ và phát huy, vì đó là gia tài chung của ông cha ta đã để lại cho cháu con Việt cùng hưởng, không phân biệt vùng miền, thắng bại gì cả trong đây.
Hôm nay một bông Anh Túc vườn nhà chị Minh vừa nở. Cả một đám hoa đã bị ốc sên ăn sạch chỉ còn hai bụi nhỏ. Chị thích hoa Anh Túc vì nó rất tươi vui và rất mong manh. Chị nhớ đến đám hoa nhà anh Khắc Sĩ, mọc như đám rừng để vui theo và nhìn cả rổ hoa bồ công anh mà HX làm mật theo bài viết của DL.
Đâu đây hoa anh đào của MM chịu khó canh me buổi sáng, đóa hồng vàng đặc biệt của Chiều, và nghĩ đến đóa hoa trong góc kẹt TL mang vào chưng vì không đành lòng để hoa nở trong âm thầm mà không ai nhìn thấy. Sao mà tư tưởng và hành động giống nhau vậy hả TL ?.
Cái đẹp của ngôn ngữ Việt là những điều trên đối với mình. Cảm ơn các bạn nhiều lắm nơi đây.
Tạm vậy đi nha bạn
An vui bạn nhé
NganHa1
05-12-2021, 03:43 PM
Tiếng Sóng
Thời gian như dòng nước cuốn trôi tất cả về biển lớn. Hai bên bờ cũng thay đổi một cách âm thầm trong từng giây phút để rồi một ngày nhìn lại, hai bờ sông đã xa nhau ngút ngàn khiến hai người nhìn nhau cũng nhạt nhòa nhân ảnh.
Hôm nay người bên kia bờ muốn níu kéo chút kỷ niệm xưa hay vì đã mệt mỏi với những thân tình mới đầy cam go ở tuổi chỉ muốn dừng lại tìm về hình bóng cũ để thấy chút dịu êm mà cất tiếng gọi đò...
Tiếng gọi đã chìm trong sóng nước tuy không mãnh liệt như tiếng réo gọi của trùng dương cho thủy triều dâng đêm trăng sáng, nhưng âm thanh của gió, của nước và của những lau sậy hai bên bờ nghe xạc xào một điệu làm xao động lòng người.
Vẫn không thấy bóng con đò nào và sông nước vẫn mênh mông.
Hình như vậy mà hay...
Để người gọi đò dừng thêm một khoảng thời gian nữa, có thể là một buổi sáng, một buổi trưa và luôn cả một buổi chiều. Nhưng buổi tối không biết có hồi đáp truyền sang bờ sông bên đó vì ngày mai đã là ...
Người bạn nhỏ ngày xưa vẫn hay vui mừng nhận lời gặp nhau vì những kỷ niệm gắn liền một thời xưa cũ ...để rồi bỗng dưng vài cuộc gặp sau cùng bỗng vuột mất cái nắm tay và những tiếng cười hồn nhiên ngày cũ vì một điều gì đó rất mơ hồ mà phải cần thời gian yên lặng để tìm ra chân tướng. Đã gần ba năm qua rồi...
Không lẽ thân nhau như thế mà giờ này lại phải cẩn thận từng câu nói, tiếng chào và ngại ngần với nhau như người xa lạ hay sao...
Có lẽ thời gian xa cách quá lâu đã khiến hai bên dòng sông không còn hình ảnh thân quen xưa nữa.
Bên bờ Bồi thỉnh thoảng vẫn có những buổi họp nhóm để cùng có những nghi thức nghiêm trang và nhẹ nhàng như cố tập một phần cung cách của các bậc chân tu mà đời này cả nhóm đều ao ước một đời sống thanh thoát như vậy cho kiếp sau.
Nhờ vậy mà mọi người thấy gần gũi nhau hơn và chỉ chia xẻ với nhau những thành quả của tháng ngày tu tập ra sao. Những thành công về lãnh vực tinh thần, về cách áp dụng phương pháp tốt hơn trong giao tiếp, để nuôi dưỡng tình thân và tăng nhẫn lực vẫn khó làm nhất đối với mọi người. Vì chữ nhẫn có lưỡi dao đâm vào trái tim mà...
Thường thì đó chỉ là những chuyện trong gia đình, những mối liên hệ máu mủ cho dù không ở gần nhau đi nữa vì những phương tiện truyền thông thời này.
Những chia xẻ trở thành quen thuộc dần vì nói cho cùng thì chỉ là những chuyện thường tình nhân gian, muôn đời vẫn thế...
Thành quả của sự tu tập là làm sao áp dụng cách đặt mình vào hoàn cảnh người thân để hiểu lý do tại sao có những lời ăn tiếng nói và hành động phật lòng nhau như thế.
Chuyện họp nhóm vẫn tiếp tục đều đặn đã hơn mười năm rồi bên kia bờ Bồi.
Còn bờ bên này sông Lở không biết ra sao vì người bên đó im lặng quá. Dòng sông ngày một trắc trở với nhiều vùng xoáy và thời tiết hình như cũng khắc nghiệt hơn nên làm đôi bờ đã thành xa thăm thẳm, cho dù bên bồi có được bù đắp bao nhiêu phù sa vẫn không kịp thay cho chỗ đất bị ăn mòn bên bờ Lở, và như thế, càng ngày khoảng cách cứ xa thêm.
Bến đò bên kia sông Lở đã bị cuốn phăng trong một đêm ầm ầm mưa gió. Người ta đang xây dựng lại bến đò khác vì cứ vài chục năm thì xảy ra việc nhà cửa bên Lở bị cuốn đi.
Nghe nói hình như dòng sông đang đổi dòng và bên bờ Bồi sẽ phải chịu cảnh của bên này bờ Lở.
Người bên này bờ sông vốn đã chịu đựng quen nên trở nên trầm mặc không thấy vẻ gì xôn xao với sự thay đổi của thiên nhiên.
Bên bờ sông Lở hình như ai cũng ở vào thế thủ nên theo dõi tình hình sông nước và quan sát thiên nhiên nhiều hơn để lo kiếm sống nên không có nhiều thời giờ tụ họp như bên bờ Bồi. Người bên đó thuộc thế hệ khá giả và thành công với cuộc sống, nhưng cũng ở vào tuổi thuộc thế hệ trưởng bối.
Giờ đây, tiếng gọi đò bên kia bờ Bồi đồng vọng vào sông nước mênh mang , gợn lên bao lớp sóng tiếp nhau kéo vào bờ thành những âm thành vừa gợi nhớ những tiếng cười dòn tan một thuở, vừa có sự dè chừng vì khoảng thời gian không gặp đã quá lâu. Hay vì những lần gặp khi trở về lại mang nặng vài viên đá cuội nặng nề nên đành để cho dòng sông cứ thế mà trôi ...
Có lẽ người bên bờ Lở đành để tiếng gọi đò tan vào mênh mông vì cần thời gian thêm chút nữa để cẩn hết những viên đá cuội, viền cho đẹp bồn hoa mới làm xong .
Những viên đá cuội xưa đầy góc cạnh giờ đây đã được mài mòn nhẵn đi tự lúc nào.
Tâm trạng hồi hộp vì sợ mang về những viên đá gai góc mới khiến cho lòng càng thêm khó xử. Có lẽ vẫn là cách duy nhất im lặng, để bên Bồi thêm chút thời gian .
Đôi khi sự im lặng là một cuộc đối thoại tốt nhất.
Không lẽ bên Lở ra điều kiện gặp nhau chỉ nên im lặng, thở và cười như ngày xưa Bồi hay nhắc Lở: Im lặng ...Thở đi...
Bây giờ Bồi đã tu tập việc Thở quá mười năm rồi, Nhưng sao Lở sợ lại là người phải nhắc Bồi câu nói đó : Im lặng... Thở đi và Hãy cùng nghe tiếng Sóng nhé...
Cảm ơn các bạn ghé ngang. Ngày vui và an lành bạn nhé...
NganHa1
05-14-2021, 05:48 AM
Cuối cùng rồi thì cũng có tiếng gió thoảng qua song cửa vào một buổi chiều tà với lời cảm ơn khách sáo ... Đây là lần từ chối thứ hai khiến Bội không biết vì nạn dịch mà Rùa từ chối lời mời đi ăn ngoài hay lý do nào khác. Bội chờ đợi Rùa nói còn dịch để phán một câu đích đáng : Hèn nhát! Nhưng Rùa chẳng nói gì thêm và dùng chữ thay lời để tránh những gì không cần thiết.
Bội tuy ngoài mặt nói không sao nhưng trong lòng bắt đầu nao núng. Không lẽ những người cũ của thời thanh xuân đều như nước qua kẽ tay để lòng quá ngỡ ngàng nhìn lại một thoáng về nguyên nhân mà Bội vẫn muốn né tránh.
Có lần những chị lớn trong nhóm đã dùng thế của người thâm niên và quy luật của nhóm mà bắt Bội phải ngồi yên nhận ý kiến của mọi người.
Sau đó, để thực tập Bội đã gọi Rùa đến, ép Rùa phải kể lại chuyện mà một năm trước Bội đã gạt phăng đi vì không muốn nghe.
Rùa nói đã hết thời gian tính và Rùa đã tự tìm cách giải quyết xong rồi, giờ không muốn sống lại cảnh hãi hùng đã qua lần nữa.
Bội vẫn cố nài ép Rùa kể cho bằng được. Rùa thấy uất ức vì nhớ lại lúc đó người thân bị tâm bệnh và muốn cầu cứu tới người Rùa tin tưởng có thể giúp ý nhưng Bội không muốn nghe thì giờ này nghe để làm gì, ai cần nữa.
Bội đành thú nhận muốn ép bản thân để nhờ Rùa giúp thực tập hạnh lắng nghe do thói quen hay gạt phăng chuyện người khác nên đã bị mọi người lên án .
Rùa kinh ngạc và thán phục nhóm Tỉnh Thức vì nhờ họ mà Rùa biết được điều uất ức của mình với Bội trước giờ là đúng . Nhưng vì Rùa chỉ đáng em út Bội nên không dám nói gì, chỉ biết lặng lẽ không chơi với Bội một thời gian để cho thương tích tự lành.
Rùa rất mừng vì biết nhóm Tỉnh Thức sẽ dùng sự khôn ngoan trong lời nói và nhân danh lý tưởng tỉnh thức của nhóm mà làm Bội chịu ép phải ngồi chịu trận một phen, chứ một con người luôn tự đắc về thành công như Bội thì khó lòng một người đáng em út như Rùa có thể mở miệng nói gì.
Giờ đây theo nhóm Tỉnh Thức đã lâu, có lẽ Bội đã có chút nhớ về người bạn nhỏ, luôn biến chuyện buồn thành khôi hài và làm cho Bội luôn vui vẻ. Chỉ có điều Rùa làm Bội bực mình vì trong chuyến hành hương nọ Rùa đã không vì Bội khi Rùa nhất định ngồi phía sau và khi xuống xe, Rùa lại phụ khiêng xách valy giúp các bác lớn tuổi, khiến Bội phải lang thang trong sân chùa một mình, nên Bội đã phán: Rùa lăng xăng quá ...
Rùa ngạc nhiên vô cùng, nghĩ rằng Bội vì lấy lý do đau lưng mà không phụ giúp ai , nhưng Rùa thuộc về trẻ nhất trong đoàn thì việc giúp các bác kéo hành lý xuống xe và lên các bậc thềm các tu viện là điều nên và đáng làm mà sao bị nghe chỉ trích...
Có lẽ từ đó, Rùa thấy không còn phục Bội nữa ...
Và cũng từ đó, Rùa cũng mong cho Bội được nhóm Tỉnh Thức soi rọi đèn vào để Bội trở thành một cây bonsai đẹp mắt , tròn trịa dù phải trải qua quá trình biến đổi ở giai đoạn cuối mùa.
Thùy Linh
05-14-2021, 06:13 PM
TL chào chị Ngân Hà, anh Cuốc, Hương, Ngọc Hân và khách cùng ...theo dấu thời gian ...
Em vào thăm chị, chị Ngân Hà khoẻ hong ? cảm ơn những bài viết của chị cũng như nhắc đến TL, em cảm thấy rất ấm áp :z56:
Tiền quỹ hưu bỗng của em mấy tháng nay lên thấy mà ham chị ạ, không cần làm gì mệt cứ để yên cho con gà đẻ trứng vàng :)
TL đã bắt đầu đào củ Jerusalem artichoke, nếu luộc nhanh thì củ không mềm ăn vài củ ngọt cũng ngon, còn ăn sống cũng khá ngon . Em có nhiều quá một chu vi 25 mét vuông lận, đào vài tháng mới hết.
khi nở hoa tươi đẹp mà cây tàn rồi nhìn xấu lắm .
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/IMG_6203%5B1%5D.JPG
Hôm kia TL đi chọt lá chuối để làm bánh tét, định cắt bắp chuối ăn gỏi vịt, có một cái bắp chuối mà hai tuần rồi lạnh quá nở có một chút thôi .
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/IMG_6275%5B1%5D.JPG
Hello Thùy Linh
Cám ơn những bài viết hay của bạn tôi, cho mình chút thinh lặng trong tâm hồn, được sống và cảm nhận cho riêng mình
Xin chào chị Ngân Hà
lâu quá Hạc mới theo gót Thùy Linh trở lại diễn đàn, theo vào Nhà Chị mà không biết.
Hạc thích quá những bài viết của Chị mà nhìn lầm tưởng của bạn mình, xin lỗi Chị.
Cám ơn Chị khi được Hân hạnh đọc được những bài hay
NganHa1
05-17-2021, 11:25 AM
Cảm ơn TL thật nhiều đã cho biết thêm về củ Jerusalem artichoke, sẽ mua ăn thử sống và nấu chín xem sao. Mình rất thích TL kể chuyện với bao hình ảnh vui, lạ và thơ giàu nhạc điệu. Từ lúc TL bay trở về Phố mình vẫn theo dõi sự chia sẻ của TL và luôn cảm ơn công sức của TL.
Mười năm trước, mình cũng từng ái mộ TL rồi bỗng cánh chim ngưng một khoảng thời gian đủ để người tiếc nhớ. Vậy thì TL đã biết sự hân hoan của mình khi thấy bạn trở về rồi nhé.
Cho mình nhắn luôn với Hạc là rất cảm ơn H đã ghé vào cũng sau mười năm bay vào phương trời thăm thẳm. Mong Hạc sẽ tiếp tục những mẩu chuyện cho mọi người thưởng thức nhé.
---------------
Sẵn hai bạn ghé qua, cho mình cảm hứng tặng nhau bài này
Mười năm không gặp, có gì thay đổi không ta ơi ...
Chuyến du hành nào đó của ta quen có gì lạ lùng để kể cho nhau nghe hay là sau bao tháng ngày dong rủi tưởng rằng đã mãi mãi xa khơi, ta quen cũng đã trở về với chút mệt mỏi vì năm tháng để rồi quà cho nhau chỉ còn lại một nụ cười gói bao là ý nghĩa...
Chút hành lý rất nhẹ ta nhờ lữ quán phủi dùm chút bụi đường và mong chút khăn sạch, thuốc thơm để giũ hết tất cả mọi phong trần trước khi chìm vào giấc ấm giữa cơn mưa bất chợt cuối mùa...
Khi tỉnh giấc, là buổi sáng tinh sương, ngoài xa kia hướng Đông Nam vẫn còn xám màu sương và mưa bụi trên cảnh núi đồi.
Lữ quán bên đường sao lại có phong cảnh lý tưởng dường ấy nhỉ ?.
Thì ra nơi đây người ta vừa mới mở để đón nhận bao người thích chút nên thơ và êm ả chung quanh để thưởng thức và tĩnh dưỡng.
Ranh giới của hai thành phố như chia rõ phồn hoa và trầm lắng thanh bình. Những chữ khắc trên bia đá : "Land of gracious living ".
Thì ra miền đất lành này từ bấy lâu nay vẫn với tấm bia đó mà ta nào thấu cho ý nghĩa của nó. Mãi đến hôm kia khi ta nhìn ngọn đồi với đầy hoa cải vàng vừa được ban thấp xuống với lòng đầy tiếc rẻ cho cánh đồng hoang hiếm hoi vừa bị đô thị hóa...cũng là lúc khám phá một bức tranh đẹp bị khuất lấp phía bên kia...
Từ nay nhớ đồi hoa vàng này có lẽ chỉ còn tấm hình bé Ngọc vói tay mở ánh mặt trời bên trời Âu kia để thấy chút êm ả cõi lòng...
Mười năm sau nữa, bé sẽ là cô thiếu nữ đang xuân và hôm nay cũng sẽ được đóng khung với hình ảnh êm đềm, rất nên thơ...cảm ơn luôn chàng cuốc sĩ.
Ngày đẹp và an lành nhé các bạn thân mến
NganHa1
05-19-2021, 01:04 PM
Thoảng như giấc mộng...
M đợi hoài thấy không ai buồn viết chuyện gì cho m đọc nữa. Cuối cùng m chỉ còn cách là phải tự gồng con chuột bịnh mà tưởng tượng ra một câu chuyện gì đó, một phần là chuyện quanh đời sống, một phần là hư cấu cho có vẻ thơ mộng mơ huyền cho đầu óc thả hồn vào thế giới nào đâu đâu...
Vậy đi bạn nhé...
------------
Vậy mà thoáng một cái chớp mắt là đã một thập niên trôi qua. Người trẻ đương sức lớn như cây hạp thời tiết ôn hòa, nắng mưa điều độ. Riêng người lớn tuổi hơn, nếu không còn ham kiếm tiền thì chỉ còn nhìn bọn trẻ làm vui, thu về một chốn có phần nhàn nhã để tận hưởng thời gian quý báu hơn châu ngọc lúc cuối đời.
Tùy theo sở thích mà người trong thôn chọn cho mình công việc hàng ngày. Họ kết hợp thành nhóm để đi dạo quanh làng theo những con đường mòn dành riêng cho dân bản địa. Họ thường đi đông vì đôi khi vẫn còn những con lang từ phía chân đồi xa kia lạc loài kéo tới , đứng xa xa nhìn rồi bỏ đi mất hút vào rừng cây. Có người còn đồn đã từng thấy luôn cả con báo xuất hiện vào lần hỏa hoạn năm kia, khi giữa mùa khô hạn cơn gió nóng hừng hực hà lửa khiến cho mọi người còn hãi hùng khi nhắc đến...Thiên tai hay nhân tai, câu hỏi vẫn tồn tại và những cuộc điều tra của nhân viên sở tại vẫn còn tiếp tục cho đến khi có được câu trả lời mới thôi.
Cuộc sống sau đó trở lại bình thường nhưng lòng người dù sao cũng đã bắt đầu có chút nao núng khi hàng năm hình như càng xảy ra nhiều vụ hỏa hoạn xảy ra từ những vùng núi đồi từ Bắc xuống Nam và từ Tây sang Đông, hầu như không chừa một chỗ nào.
Lần làm người ngạc nhiên nhất vẫn là vụ cháy ở thành phố khá nổi tiếng vì mức sống của dân cư và vì là cái nôi sinh trưởng của một vì quốc trưởng nổi tiếng vào nửa thế kỷ trước. Giờ đây chỉ còn là một thư viện khá lớn để vinh danh và kỷ niệm ở vài con đường gần đó không xa...
Thành phố này vẫn là thành phố có dân khá giả và người gốc Á chiếm một phần không nhỏ. Khi Irvine vừa còn bắt đầu phát triển thì nơi đây là cư trú của những thương gia rất giàu có, cứ tưởng đâu là đồi Kim Cương , Peralta Hill đã trở nên thành trì của các triệu phú gốc Á. Nhưng bỗng dưng họ chuyển trục và dọn về phía Nam, có lẽ Irvine từ đó thành nơi lý tưởng cho dân Mỹ Kỳ gốc Thương Gia quây quần và được kiêng nể do tài trí của họ. Thậm chí đến một chi nhánh luật học của một trường đại học nổi tiếng cũng có tên của dòng họ Trần Chen sau khi đã hiến tặng một số tiền rất lớn đủ để ghi tên suốt đời cho đám sinh viên trầm trồ ngưỡng mộ ...
Tuy vậy, nơi chốn được mệnh danh là Gracious living này vẫn tiếp tục cuộc sống phong nhiêu của những người Âu tộc xa xôi từ hai trăm năm trước nên con cháu vẫn còn dòng máu thích nuôi ngựa làm cảnh để nhớ về những cánh đồng cỏ xa xăm miền Nhĩ Lan thủa ấy.
Họ đến đây mang niềm tin tôn giáo nên có nhiều thánh đường thuộc giáo triều La Ý và dù cả đại bang Tây Ca này thuộc đảng Dân chủ, nhưng thành phố Yorlind lại là thành trì của Cộng hòa, vì do gốc gác xa xưa và nhất là sau đời quốc trưởng Cộng hòa đó, thì nhất định những thành phần ủng hộ đảng phái này vẫn cố thủ nơi đây.
Thỉnh thoảng vài thiếu nữ cỡi ngựa đi dạo phong cách thật thanh bình và đáng ngưỡng mộ. Họ là cháu con dòng tộc khá nổi tiếng lâu đời nơi này. Thành phố này nửa là đồi núi, nửa là vùng thấp dọc theo con sông đã cạn nước, sau gần trăm năm đã trở thành phố thị sầm uất với các cơ sở hành chánh cùng những thương mại đông đúc và trù phú.
ct
https://i.imgur.com/YLq80Ek.jpg
https://i.imgur.com/HcYCix3.jpg
NganHa1
05-27-2021, 03:09 PM
Cho nhau vui...
https://i.imgur.com/QJiFTSM.jpeg
Năm nay khu vườn của Tịnh Lư càng thêm xum xuê hoa lá vì một số khách bị kẹt trong mùa dịch cúm nên xin ở lại một thời gian để tâm chăm sóc.
Chủ nhân Tịnh Lư thấy họ ở quá xa không tiện đáp chuyến bay dài xuyên miền Đông Bắc nên sẵn lòng lưu giữ tất cả khiến mọi người vô cùng cảm kích .
Họ lập thành từng nhóm nhỏ ba đến năm người một nhóm. Người già theo nhóm cao niên, người trẻ hơn thì nhóm Trung niên, họ là cha mẹ của nhóm Thiếu niên đã theo gia đình đến Tịnh Lư vào mùa đông năm rồi để vừa nghỉ ngơi cuối năm vừa có dịp thăm viếng miền Tây Nam Mỹ kỳ.
Buổi sáng nhóm tình nguyện làm vườn là Trung niên, còn các người già hay dậy sớm thiền tập. Bọn trẻ thích dậy trễ nên thời khóa tĩnh tâm của chúng vào buổi trưa . Còn buổi tối thì gồm tất cả mọi người lại trong một hội sảnh dài và rộng ngồi cách nhau bằng một hai sãi tay. Nếu ai đã xuống phố phải mang khẩu trang và ngồi riêng một phòng gần đó. Nhờ vậy mà không người nào bị lây dịch cúm lạ này trong suốt thời gian ở lại Tịnh Lư chờ ngày phát minh được thuốc gì đó phòng ngừa...
Lúc ban đầu, theo quốc lệnh ban ra không ai được ra ngoài Tịnh Thất trừ nhóm phải lo chuyện ẩm thực giới hạn mỗi tuần đi xuống phố một lần.
Mọi người quyết định tự trồng rau xanh nên từng luống cải, liếp rau càng thêm tươi tốt. Hàng ngày bọn trẻ phụ trách việc tái chế biến rác nhà bếp thành phân bón tiết kiệm nước rửa chén mang ra vườn tưới cây. Bọn trẻ có vẻ thích thú lắm nên quên bớt chuyện khó khăn bên ngoài.
Hàng ngày nhóm trung niên xem tin tức và thông báo lại tình hình đại dịch ra sao. Nhờ vậy mà mọi người bớt đi sự khủng hoảng không cần thiết để hết tinh thần vào việc thực tập sống bằng lòng và an ổn.
Vườn hoa đều có người chăm sóc , thường là rất sớm trước khi nắng lên tràn ngập khu vườn.
Vì thế khi buổi công phu thiền tập xong mọi người ra phòng bếp điểm tâm thì chỉ còn thấy một khu vườn tươm tất, không cọng cỏ dại, không đóa hoa tàn khiến lòng người như được trấn an, xoa dịu...
Thật ra thì Tịnh Lư có nhiều nhóm được cắt đặt làm vườn nên mới luôn hoàn chỉnh như vậy. Nhóm này chọn chăm sóc cây cảnh vào sáng sớm như công phu thiền tập, nhưng không ngồi yên mà là thiền động. Tuy tay chân luôn vận động mà đầu óc vô cùng thanh thản và như hòa nhập vào thiên nhiên nên sau khi làm vườn xong, nét mặt người nào cũng hân hoan thơ thới.
Thất chủ là một cư sĩ vừa mừng thọ bát tuần vào lễ Giáng sinh vừa qua, nhưng người ta vẫn tưởng là một phụ lão dưới bảy mươi vì làn da không thấy nếp nhăn nào ngoài mái tóc điểm muối tiêu. Tuy trên danh nghĩa là Thất chủ nhưng bà đều để mọi việc củaTịnh Lư cho hai người con trông coi.
Họ là những người thuộc nhóm Trung niên và sau khi thân phụ qua đời đã thu xếp về nhà tiếp tục trông coi Tịnh Lư giúp mẹ.
Người con trưởng ngoài ngũ tuần, quyết định làm việc bán thời gian, qua mạng internet . Người con gái út vẫn phải đi làm hằng ngày nên đã tự quyết định cách ly với mọi người trong tịnh thất bằng việc ở trong một căn nhà nhỏ phía Đông, có bếp và một vườn hoa bao bọc chung quanh.
Vì luật lệ của Tịnh Lư chỉ dùng rau đậu nên khách muốn ăn tiệm phải xuống phố. Rồi đại dịch không tiệm ăn nào được mở và việc đi lại khó khăn nên mọi người đành tập chay lạt và trổ tài chế biến từ món bún Huế chay đến món bún riêu thơm ngon tinh khiết. Món cơm chiên ngon đến nỗi bọn trẻ cho rằng ăn đứt món mặn khiến các nữ đầu bếp rất vui. Mọi người làm đậu hũ và sữa đậu nành, làm tương , chao và các loại bánh gói bằng lá chuối trong vườn. Món đắt hàng vào buổi trưa vẫn là gỏi cuốn hay bánh xèo với rổ rau tươi từ ngoài vườn hái vào mà lá vấp cá, tía tô, kinh giới to gần bằng bàn tay do phân từ cỏ mục , cây lá và rác nhà bếp mà thành. Canh chua bạc hà cũng từ ngoài vườn, chỉ có khóm là chưa trồng và lấy từ đông lạnh, tuy vậy khi xào lên với sả, cho vào canh vẫn thơm ngọt độc đáo với vài lá chanh Thái lan nêm vào.
Những bữa cơm theo kiểu buffet, bày ra bàn dài rồi mọi người tuần tự lấy mang về bàn tùy thích. Sau khi ăn xong, họ cũng tự rửa chén nên rất gọn và nhanh. Thường buổi ăn chánh là buổi trưa với ba món canh, mặn, xào. Tráng miệng là chè hoặc trái cây . Buổi sáng và buổi chiều mọi người tự chọn những thức ăn nhẹ như yến mạch, các loại đậu , mứt trái cây với bánh mì. Nếu ai còn muốn ăn thêm vẫn còn ba món canh mặn xào của buổi trưa chừa riêng cho người có sức ăn mạnh, không có giới hạn vì thức ăn nơi này khá rẻ, nhưng vì muốn mọi người tập trung vào tu tập và chú ý thưởng thức từng bữa ăn, nên việc ăn uống là một thực tập cần thiết mà khách đến Tịnh Lư đều tuân theo một cách vui vẻ.
tạm viết cho nhau vui, vui các bạn nhé
-------------
2.
Thông thường những người đến Tịnh Lư tĩnh tâm vào mua hè và vào cuối năm vì đó là thời gian con cái nghỉ học lâu nhất.
Tịnh Lư mở ra cũng được mười năm rồi và những người lưu lại đây phần lớn cũng đã từng biết mặt nhau trước, nhưng do thời gian quá ngắn và luật lệ quy định chỉ nên bàn chuyện tu học và tiến bộ ra sao.
Dù vậy những lần thảo luận trong nhóm mà người ta đoán ra một vài chi tiết cá nhân khá độc đáo. Nhất là khi mang theo bọn trẻ, thì khó lòng mà giấu được điều gì lâu vì chúng hay chơi chung và vô tư trong khi chuyện vãn chứ không e dè gì hết.
Trong số những người trung niên, có vài người là cha hoặc mẹ đơn thân vì người phối ngẫu ra đi quá sớm hoặc vì lý do nào đó mà đường ai nấy bước. Có người mẹ quê tận Hồng Xý cũng lưu lạc đến phương này . Cô này dẫn theo đứa con gái vị thành niên, tính tình bướng bỉnh và không có nét gì giống vẻ đẹp dịu dàng dễ mến của mẹ. Không ai nói ra nhưng người ta cũng mường tượng ra đứa bé gái này giống cha nó nhiều hơn mẹ.
Nghe đâu vì bản tính quá mạnh của con gái mà cha cô đã phải gởi con sang Mỹ Kỳ đi học để tránh hậu quả sau khi cô đã nổi trận ghen dùm cho mẹ là cầm dao vào công ty của bố và hăm dọa nhân tình làm quản lý ở đó.
Cũng vì đứa con gái nông nổi này mà chuyện ngoại tình của ông chủ đổ bể khiến người mẹ cũng đành sang Mỹ Kỳ coi sóc con gái một thời gian cho nguôi ngoai mọi chuyện gác lại một câu chuyện tình lúc đầu tưởng đẹp như thơ đã phải bị một dấu chấm than ở giữa chừng...
Người ta cứ tưởng người sanh ra và lớn lên nơi xứ sở Hồng Xý sẽ có gì rất khác với xứ Hoàng Kỳ, nhưng khi gặp người mẹ trẻ này rồi, người ta chỉ thấy nhiều thiện cảm. Có lẽ vì nét dịu dàng đằm thắm của người con gái sông Hồng và mái tóc dài luôn được bới cao khi cô phụ việc trong bếp khiến cho cô giống như một đóa hoa sen lỡ sa vào chốn bụi trần.
Chị Minh cũng hay đến Tịnh Lư vì thích cảnh vật nơi đây, và cũng là bạn học cũ với con gái của chủ nhân nên thường được nhờ ghé phụ giúp cho mọi người có được một kỳ tĩnh tâm tốt đẹp. Chị Minh thường kêu thêm một người bạn là cô Hồng Anh. Cô Hồng Anh góa chồng hơn mười năm rồi với hai đứa con của cô cũng đã học ra trường và đều có công ăn việc làm ổn định. Ngoài việc phụ bếp, cả ba đều hay cùng nhau làm vườn buổi sớm và đi dạo chung theo kiểu thiền hành, đi bộ trong yên lặng và cùng thưởng thức cảnh chung quanh...
ct
3- kẻ sắp dép
Khi đến Tịnh Lư mỗi người đều mang theo rất ít hành lý, có lẽ vì thời tiết ấm áp dễ chịu vùng Tây Nam này khiến cho người ta cảm thấy cất đi một gánh nặng . Tuy vậy, có một thứ khiến thềm ba phòng nào cũng hơi bề bộn dép giày vì thói quen của dân Tiên Lâm không đi giày trong nhà như dân Mỹ kỳ.
Vậy mà chỉ trong một ngày là người ta nhận thấy giày dép đều được bàn tay người nào đó thu xếp ngay ngắn. Có người tưởng mình nằm mơ và thử bỏ lộn xộn lần nữa xem sao. Khi trở ra thì thấy giày dép lại chung đôi đâu vào đó. Dù vậy, thói quen khó bỏ của nhiều người vẫn là không để ý khi bước vào nhà khiến giày dép lại vất lung tung.
Sau một tuần lễ và những ngày kế tiếp, mọi người luôn thấy với sự ngăn nắp đó và bắt đầu để ý thay đổi, lúc đầu là một đôi ngay ngắn rồi dần dà sau ba tháng an cư, mọi người đã tập được một thói quen mới rất gọn gàng đẹp mắt.
Cuối cùng người ta cũng khám phá ra người sắp dép là bác tài xế của Tĩnh Lư. Vì đại dịch nên bác tài rảnh rổi nên muốn giúp làm đẹp Lư xá. Lý do thầm kín là bác muốn làm việc nhỏ nhặt đó để nhớ đến phụ thân của bác, luôn để ý dạy bảo con cái từng chi tiết mà xưa kia bác cho là quá tiểu tiết, nhất là bác là con trai nữa...
Khi nói chuyện với Lư Chủ, bà cười nói: ông bà xưa có dạy học ăn, học nói, học gói, học mở mà...
Rồi bà lại nói: Thầy của chung ta còn dạy tứ đại oai nghi , đi đứng nằm ngồi nữa kìa.
Một vị khách hỏi:
- Thưa đó không phải chỉ dành riêng cho người xuất gia theo đạo của Thái Tử sao ?
- Chân lý không dành riêng cho ai cả. Cái đẹp cũng vậy. Có phải một hàng giày dép ngay ngắn là đẹp mắt hay không ?
- Từ đó, bác tài xế cứ lẳng lặng làm người sắp dép cho khách phương xa đến Tĩnh Lư và vui trong lòng khi thấy họ ra về với một thói quen mới, thiết thực hàng ngày...
4- Rằm tháng Tư Phật Đản 2020 và Tháng 5 lễ Mẹ
Có những tình thân gặp nhau chỉ một lần mà lòng luôn vương vấn. Vương vấn tấm lòng cao đẹp, vương vấn tài hoa văn thơ và vấn vương tiếng sáo thiên tài.
Mùa dịch này chị Minh nhờ khoản tiền kích thích kinh tế mà gởi được chút tình đến người nữ tu Hồng Thập ở tận xứ Hoàng Kỳ. Sơ Thùy vì tai nạn mà phải giải phẩu và không cầm viết được trong khi nghỉ dưỡng bệnh. Sơ nhắn xin chị Minh dùng Viber để gọi cảm ơn. Chị Minh nghĩ nhiều đến sơ Thùy và hằng đêm thường cầu nguyện cho những người tu hành và lãnh đạo các quốc gia, nhất là đất nước Mỹ kỳ mau qua cơn hoạn nạn.
Tĩnh Lư năm nào cũng có vài tu sĩ ghé đến do lời mời của chủ nhân và họ đều có nơi riêng biệt để được hoàn toàn yên tịnh. Thỉnh thoảng Lư chủ cũng thỉnh họ làm lễ.
Mùa Phật Đản 2020 vừa đúng lúc lệnh giới nghiêm và cấm tụ tập nên chùa và nhà thờ đều bị đóng cửa.
Thật là một điều kỳ lạ chưa từng xảy ra trong lịch sử của nước Mỹ Kỳ. Vì vậy mà rằm tháng Tư, khách nào là con Phật đều có thể lên Thiền đường Tỉnh Thức để chiêm bái hình ảnh vườn Lâm Tỳ Ni thu nhỏ với em bé Buddha tay chỉ lên trời , tay chỉ xuống đất với câu nói : Thượng thiên hạ địa, duy ngã độc tôn. Câu Hán Việt gây nhiều bàn thảo nhưng Thầy Tây Thiên giảng ý câu muốn nói " tâm tự tại, thảnh thơi là quan trọng nhất trên đời".
Nếu không vì muốn được nhẹ nhàng, buông xả cho tâm hồn sau một năm khó nhọc với cuộc sống thì ai đâu tìm đến Tĩnh Lư làm gì để được chút tự tại. Mọi người nghe giải thích đều rất hân hoan thơ thới trong lòng.
Tháng Tư qua đi thì đến tháng Năm, những người con Đức Bà ráo riết chăm sóc hoa để dâng những đóa hoa đẹp nhất cho Mẹ Hằng Cứu Giúp.
Tĩnh Lư cũng mời được một vị giáo sĩ đến và cảm động vì chỉ được nghe giảng sách Huấn ca về đức hiếu : "Của dâng cho cha sẽ không bị rơi vào quên lãng, của dâng cho mẹ sẽ đền bù được những tội lỗi mà ta lỡ vấp phạm..."
Mọi người nghe giảng và đều thấy vui mừng, nghiệm coi bản thân đã làm điều gì dâng cho cha mẹ vui lòng bấy lâu...
Hai ngày lễ vô cùng ý nghĩa..
------------------
Cuối tháng Sáu, cây cối như bắt đầu qua một cuộc vui nên dáng vẻ mệt mỏi bắt đầu xuất hiện. Những loại hoa từ đầu mùa xuân như stock, seneti, dephinium giờ đã tàn gần hết chỉ còn chờ kết hạt.
Day lily cũng đang nở rộ vào cuối xuân và gardenia cũng bắt đầu gây trầm trồ trong suốt tháng Sáu giờ cũng đã tàn.
Đầu tháng Bảy, hình như khu vườn xuân đã không còn . Vào đúng ngày lễ Độc Lập, chị Minh quyết định đi tiệm kiểng và mang về những hoa chịu nóng mà ngày xưa chị vẫn thấy ở quanh thánh thất.
Tuy hoa đơn giản nhưng bền và chịu nắng nóng cùng thời tiết khắc nghiệt, gần giống như lantana.
Cuối cùng rồi chị cũng đã mua ba bụi lantana vì sự chịu đựng bền bỉ của nó.
Những hoa tự ra hoa, tự rụng sạch sẽ và không cần tưới nước vẫn sống tốt tươi hình như chưa ai qua được lantana, sứ, và vinca.
Cho nên chị Minh giờ đây đã chọn ba loại này làm tiêu biểu cho nhan sắc mùa hè. Chị cũng vừa có thêm hai bụi Hoàng anh đỏ thẫm và hồng tươi. Hai loại này xanh lá hầu như quanh năm và cho hoa vào hè sang đông khác với clematis, rụng hết lá vào đông nên nhìn rất trơ trụi.
Nói tóm lại, chị giờ đã có đủ cây kiểng cho bốn mùa để có thể điềm nhiên ở nhà mà không cần đi đâu hết. Mùa hè có hoa mùa hè, mùa thu có cúc và đỗ quyên, mùa đông có camelia, hoa đào, mai, trạng nguyên . Rồi lại đến mùa xuân với iris, hồng và tất cả muôn hoa...
Cứ như vậy mà xoay dần. Hoa xuân vẫn trở lại nở tươi như xuân là bất tận. Chỉ riêng loài người thì vẫn trải qua bốn mùa rồi ra đi nhường chỗ cho các thế hệ khác.
https://i.imgur.com/DHr7Iil.jpeg
-----------
Cả tuần lễ nay chị Minh buồn buồn nhưng không mấy ai hiểu thấu. Có lẽ chỉ có chị Phú là cảm thông vì chị Phú cũng đang héo sầu theo mấy cây hoa hồng lại sắp chết không hiểu lý do.
Nước nhiều quá chăng ? Chị Phú nói có lẽ là thiếu nước vì bà chị ở nhà không dám tưới vì sợ bị đổ thừa như lần trước tưới úng gốc nên khi chị Phú đi chơi về thì cây khô ran không còn sinh khí gì cả.
Còn cây bưởi trái bị nứt nên chị phải hái bỏ cả ba bao rác, nên chị buồn lắm mà không biết tại sao vì đây là cây bưởi mà chị luôn hãnh diện vì hoa trái ra đầy cành và có người dặn mua mão cả cây vào năm rồi.
Vậy mà năm nay trái lại nứt nẻ và hư hết như vậy nên chị Phú nhìn cây bưởi vàng ngọc mà lòng buồn rười rượi.
Khó khăn lắm chị Phú mới hé răng cho chị Minh biết làm chị Minh cũng thấy thần tượng sụp đổ trong lòng vì chị đã tôn chị Phú làm bậc thầy với cây bưởi đầy hoa và trái vào đầu xuân rồi. Chị Phú còn chỉ chị phải mua phân bò để dành sáu tháng cho bớt nồng rồi bón cho bưởi. Đó là bí mật nhưng chị Minh không làm vì chiếc xe đó không thể chở phân bò được trừ khi phải cho vào một bao nylon to và cột kín lại mới được.
Chị nhớ lại chiếc Accord xưa đã giúp chị bao nhiêu việc chở đất, phân bón và cây cối mà giờ đây vì được phần thưởng là chiếc xe sang quá nên chị không dám để nó chở phân bò dùm. Cũng như khi chị nhìn bàn tay tháp bút của cháu gái thì cũng không nở làm mất cái đẹp khó kiếm của bàn tay đẹp được chừng nào hay chừng đó. Như bàn tay của chị Châu, là chị ruột của chị Minh quá đẹp nên hạp với nữ trang hơn là làm vườn. Rồi thời gian cũng xóa nhòa tất cả, bàn tay của chị Châu giờ cũng mất vẻ ngọc ngà của ngày xưa khiến chị Minh thấy cảm thương. Cái gì rồi cũng phai tàn. Nhưng những cây cối của chị và của chị Phú, có vẻ rất dễ trồng mà sao bỗng dưng lại đổ bệnh . Cũng may cây bưởi của chị Phú theo như mô tả không phải là triệu chứng của bệnh hoàng long, một căn bệnh không có thuốc trị nên bộ nông nghiệp nếu thấy nhà nào có cây bệnh hoàng long đều cho người tới đốn bỏ ngay.
Chị Minh năm nào cũng phập phồng khi thấy các lá chanh, bưởi, cam quýt gọi chung là citrus đều bị quắn lá và bị loại gì hút nhựa lá non vừa ra. Chị lo sợ bệnh hoàng long và lên bác Gồ tìm hiểu thì biết đó là leave miner, loại bọ tên thợ mỏ lá, nhờ vậy chị mới thở phào như trút một tảng đá trong lòng.
Chị nghe chị Phú than về bụi hoa hồng mới mua mà lại sắp chết rồi sực nhớ đên cây rose tree Doll nhà chị cũng đã từ giã tuần này. Có lẽ vì hoàn cảnh quá khắc nghiệt và có lẽ vì cây cũng đã quá già .
Đất khô cằn, lại thiếu nước và bên dưới lại có nhiều bụi tranh giành nguồn nước ít ỏi, nên cuối cùng cây Doll chịu thua, bỏ cuộc khiến chị Minh cũng áy náy thật nhiều. Cây này khó tìm lắm cũng may chị Minh có hai cây nên giờ lo bảo dưỡng cây còn lại. Chị cũng đang nín thở chờ vài tuần xem cây Silver có qua khỏi cơn héo rũ hay không. Chị thấy có nước đầy đủ và cây có vẻ rất dễ trồng mà, sao lại như vậy.
Nhưng có lẽ chúng chỉ dễ trồng khi được chôn bộ rễ xuống lòng đất, vì dù có tưới nước nhiều ít ra sao thì đất cũng chở che cho cây rất nhiều. Vì vậy mà chị Minh sau khi khám phá cây Silver không tươi thì mang trồng xuống đất liền, hàng ngày năn nỉ nó ráng vượt qua và sống. Chị thấy mỗi một loại kiểng cũng như người ta với mỗi tính cách riêng. Cây kiểng không biết nói nên chỉ trông vào kinh nghiệm của người bán hướng dẫn mà thôi. Còn người ta tuy biết nói, nhưng nhiều khi lời nói lại như thuốc bổ quá liều cũng thành độc dược.
Chị Minh thấy hai bụi lantana chịu đựng quá giỏi hạn hán và đất cằn cỗi nên mua thêm ba bụi, chẳng ngờ một ngày quên tưới mà cả ba đều héo queo, khiến chị phải ngâm chúng vào thau nước mong cấp cứu và chúng cũng có vẻ hồi sinh.
Mùa hè cái khó khăn nhất là tưới cho đủ nước những chậu cây kiểng vì dễ bị chết khô. Chị Minh nghĩ đến sẽ cho nước nhỏ giọt bên trên và lót nylon tạm dưới đáy chậu để giữ phần nào hơi ẩm xem sao.
Ngoài vườn một vài nụ hồng sắp nở, cho chị thấy vui tuy rằng đợt này hồng không to như đợt đầu mùa dù chị đã bón phân vào hai tuần trước.
Mùa hè chỉ có sứ là hớn hở hân hoan, như thầm bảo với các loại hoa mùa xuân là đến phiên tôi nhé.
Và cứ như vậy, chị Minh theo từng mùa mà cảm nhận được thiên nhiên rất trọn vẹn...Nhất là trong mùa dịch đang hoành hành khắp thế giới và trên phần đất mẹ với bao người thân đang gồng mình chịu đựng đợi chờ thuốc ngừa và mong cơn dịch rồi cũng sẽ qua đi...
-----------
7-11-21 CN
Sau khi cắt tỉa lại sân vườn xong, chỉ một tuần lễ sau là không khí đã thay đổi hẳn với sự tưng bừng nở rộ của hoa sứ. Chùm sứ King Rama với từng bông to gần bằng bàn tay chuyển từ đỏ sang cam rồi thành màu vàng gân tím dọc theo cánh. Chùm Gina hoa đỏ cánh vàng, nở đơm tròn như cái dĩa to vô cùng đẹp mắt trong khi Aztec Gold vàng tươi với mùi thơm dìu dịu nhưng cánh có phần mỏng manh hơn. Xa xa còn chùm Puu Kahea cánh dài màu hồng và sọc đỏ đã làm chị Minh vui từ đầu vì hoa nở sớm nhất, giờ đây lại có thêm một vòi hoa khác đang đơm.
Chị Minh cũng bất ngờ vì hôm nay chùm Lani Red cũng vừa nở cánh hoa đầu tiên sau hai năm im lìm chờ đợi. Hoa tuy nhỏ, nhưng màu đỏ như nhung đã làm nổi bật giữa chùm là xanh và chị Minh biết hoa sẽ lâu tàn vì cánh rất dày , không những thế mà cây lại có đến hai chùm hoa. Cả bụi Gina cũng còn đơm thêm một chùm, sẵn sàng nở đến sang thu.
Chị Minh thấy lòng đã sang mùa hoa sứ và nhớ lại bốn năm trước khi bắt đầu ghé tiệm bà Thái và có ý định sẽ tạo cho mình một vườn sứ giống như tiệm kiểng của bà. Giờ đây chị đã hoàn thành với những loại sứ đẹp và độc đáo nhất.
Năm nay chị thấy GM và Siam Ruby chưa đơm nụ, dù chị đã bón phân vào tháng Ba như thường lệ. Có lẽ hoa nở đủ ba mùa rồi nên nghỉ mệt năm nay chăng. Dù sao thì chị vẫn có Penang Peach nở từ đầu tháng Năm đến giờ và tuần tự hoa sứ đỏ tươi và bạch tuyết từ nhà của mẹ chị mang về cũng đều nở sân trước. Sân hông có Charm hồng và Bạch Ngọc.
Cuối cùng là Rose pink bên gazebo cũng đã cho thấy hình dáng ra sao nên chị Minh rất hài lòng.
Chị cũng vừa tỉa rễ các giò lan và đã bón phân để chờ ra hoa vào mùa thu tới. Chị thu xếp cho lan ở trong gazebo và sẽ biến nơi này thành nơi tuyệt vời để thưởng thức.
Giờ đây bọn Coon hết phá vì không còn hồ cá và nước để tìm tới cho nhu cầu ăn uống nữa nên chị thấy tạm yên tâm.
Chị đã dọn lại hòn giả sơn và thấy tạm hài lòng với những bụi Jade, và elephant plant cùng những loại lô hội Nhật. Viền quanh gazebo là hàng cây Lưỡi kiếm cho sự tươm tất và xanh tươi . Chị thấy mọi thứ giờ đây sau thời gian dài mới tạm ổn định. Phải mất mười sáu năm để hiểu được cuộc đất quanh nhà ra sao, tình hình trước sau có những gì bất ngờ cho việc trồng trọt và những sở thích của mình. Cuối cùng rồi thì chị cũng phạm vào những sai lầm căn bản của những người chủ nhà mới khi vừa được ước mơ của mình. Đó là muốn thay đổi tất cả với chút tự mãn là giờ chị hoàn toàn tự do làm theo ý mình mà không cần hỏi ai, không quan tâm đến lý do tại sao người chủ cũ đã trồng những thứ như thế.
Thí dụ như hàng giậu bằng loại cây cherry bush ở bồn sân trước mà chị đã đào bỏ và thay bằng những cây rose tree, và rồi vì bên dưới trồng hoa mùa nên phải lo thay đổi hoa luôn và cỏ dại luôn tấn công nên cuối cùng chị phải dời rose tree ra sau nhà và lại trồng hàng giậu BW cho xanh tươi quanh năm.
Chị cũng nghe người khen petit butterfy bush nên chị đã trồng thử và thấy rất hợp với đất cát và không cần nhiều nước mà vẫn ra hoa rất đẹp . Cuối cùng chị thấy mùa hè nóng gắt mà sứ vẫn nhởn nhơ ra hoa lá xanh rờn, nên chị chọn trồng cho có bóng mát mùa hè, còn việc sứ rụng lá, trơ xương vào mùa đông thì chị đã có hàng BW xanh rì bao quanh như những chiếc hài . Nhờ vậy mà mùa đông sân nhà vẫn đẹp và thoáng, mùa hè thì lá sứ to rợp mát trong khi hoa nở rực rỡ chào đón mặt trời.
Bài học của lịch sử đời chị là : khiêm nhường và học hỏi người đi trước, nên hỏi ý kiến chủ nhà cũ hoặc những người chung quanh. Nhất là đừng ỷ mình là chủ rồi vội phá bỏ thứ gì không theo ý để rồi phải trồng lại từ đầu vừa tốn kém vừa phải đợi thời gian cho cây lớn. Nên quan tâm đến ý kiến đối lập, vì khen vuốt đuôi thì dễ, mà nhìn ra khuyết điểm và dám nói mới là khó và đáng xem xét để học hỏi xem sao.
Chị Minh mĩm cười với mình: bài học nào cũng phải trả giá mới chịu học và nhớ. Thôi thì có câu:
Ai chiến thắng mà không từng thất bại.
Ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.
Ngày an vui bạn nhé. Cảm ơn bạn đã ghé ngang .
https://i.imgur.com/aG3Rz3G.jpeg
-----------------
7-13-21 T
Hôm qua chị Minh mang bụi hồng đã bị vứt bỏ về nhà để cứu nó vì không nỡ để cây kiểng chết vì bất cứ lý do gì.
Chị cắt tỉa hết những nhánh dài và chỉ chừa vài cành chừng hai gang tay, như khi người ta bán hồng bareroot vẫn tỉa ngắn như vậy.
Khi mang về nhà, chị tưới nước ngập cả cây và thấy cây như người khát nước, uống ừng ực, cho bao nhiêu nước cũng biến mất nhanh chóng khiến chị ngạc nhiên và sau một hồi tưới, chị thấy đã đủ nên ngưng để qua đêm.
Sáng nay chị bỏ bớt đất quanh gốc để cho vào chậu thì khám phá ra gốc rễ đều khô ran như chưa từng có được giọt nước nào cả.
Ngạc nhiên quá nên chị thử tưới lần nữa và thấy nước cũng chảy qua gốc như gió thổi vào nhà trống.
Chị bỗng nhớ lại hai bụi lavender cũng y như vậy và nhờ chị sáng ý cho vào cái bao giữ nước nên cây vẫn tốt tươi nhờ hút nước từ từ.
Chị thấy cây có tính giống như người quá. Sau khi bị bỏ rơi cả hơn tuần lễ không nước tưới nên gốc đã khô ran và cây rút sự sống từ những cành lá nên cành lá đã héo queo và có vài cành đã chết khô.
Nhưng bản năng sinh tồn của cây rất mạnh nên cây vẫn còn sự sống nếu biết cách chăm sóc đúng ý, có nghĩa là phải tưới từ từ cho cây hồi sinh chứ không thể cho rằng tưới đã nhiều là cây sẽ sống.
Chị nhớ lại bụi hồng Peace, chị cũng mang về để cứu sống và đã trồng xuống đất nhưng cây vào mấy tuần đầu vẫn có triệu chứng thiếu nước dù đã tưới mỗi ngày. Cuối cùng chị phải đặc biệt tưới thêm thì giờ đây cây đã sống bình thường và cho hoa hai lần nở rồi.
Như vậy thì chị phải để ý đến bụi hồng mới về này hơn vì còn trong chậu nên nước càng thoát nhanh và sẽ cháy gốc trở lại. Chị nghĩ đến hai bụi Silver, giờ đã cho xuống đất và có cảm tưởng cũng cùng nguyên nhân. Mong rằng đây là một bài học mới, một kinh nghiệm mới trong khi làm vườn của chị.
Lần trước, chị đã ngâm cả pot lantana khô héo tưởng chết vào bồn nước qua đêm nên ba bụi mới tươi trở lại chứ không phải chỉ tưới qua loa.
Lần này nếu không cắt xén bớt rễ, chị cũng không bao giờ ngờ được dù có tưới bao nhiêu nước thì gốc rễ vẫn khô ran, như người ta khi đã giận dỗi thì có nói bao lời năn nỉ cũng như nước đổ lá khoai, không thấm lại chút nào. Cho nên khám phá được cây cũng có tính này chị Minh bỗng thấy thú vị và thấy chúng sao rất giống tính người.
Chị thấy chúng cần để yên và cung cấp cho nguồn nước bằng cách giữ nước lại dưới gốc, để cho nước từ từ thấm vào rễ . Chị ráng cứu sống bụi hồng đáng thương này, bị vứt bỏ vì không có hương thơm.
Vậy còn người ta thì sao ?. Hương thơm của người ta là gì ?. Chị nghe vị sư vẫn hay giảng về giới hương, định hương và tuệ hương. Ba cây nhang tượng trưng cho ba bảo vật là giới định tuệ của già lam.
Con người ta nếu giữ giới là ngũ giới thì sẽ tỏa hương đức hạnh, nếu chịu khó để mười phút định tâm sẽ sinh trí tuệ. Đó là cách tu mà vị sư giảng tu là chấn chỉnh bản thân, sửa đổi những gì không hoàn hảo và dù con người có lầm lỗi đến cỡ nào, chỉ cần ngay hiện tại chịu sửa đổi là bước đầu dẫn đến thành công.
Chỉ cần kiên nhẫn hành trì rồi sẽ có ngày đến đó như kiến tha lâu đầy tổ, như người lữ hành chịu đếm bước đầu tiên với ánh nến làm bạn đồng hành. Như vậy thì bụi hoa hồng này lúc đầu cũng được mua về vì sắc đẹp của nó nhưng rồi sau đó chủ so sánh thấy hoa khác có đủ cả hai nên thà chọn hoa sắc khiêm nhường hơn một chút mà hương lan tỏa làm đẹp lòng người nên được người mang về thay thế.
Chị Minh tự nghĩ hoa là cũng do thiên nhiên định sẵn sắc hương, nên chị không nỡ để môt sinh mạng dù là thảo mộc bị ruồng bỏ và kết án tử như thế.
Chị Minh vừa cứu sống bụi hồng vừa nghiệm ra bài học thú vị và thực tế .
https://i.imgur.com/QJiFTSM.jpeg
NganHa1
07-27-2021, 10:16 AM
Ta về ta nhớ hàm răng mình cười...
Sau một cơn mưa bất ngờ vào nửa đêm cuối tháng Bảy, sáng dậy, cảnh vật vẫn còn chìm trong bầu trời xám xịt nhưng cây cối như xanh tươi hơn, màu xanh làm lòng người lắng xuống một chút, rồi nhìn lại tâm trạng âu lo của mình trong cơn đại dịch đang bùng phát dữ dội tại quê nhà...
Năm rồi, cũng vào khoảng thời gian này, là lúc dịch còn gọi là Vũ Hán đang hoành hành tại Âu châu và Hoa Kỳ, khiến cho mọi người kinh hoảng và có cảm tưởng kẻ thù vô hình ở khắp mọi nơi, cho nên ngay cả khi đọc kinh vào buổi tối , cũng thận trọng tuân giữ khoảng cách, không dám nắm tay nhau cầu nguyện.
Hai vợ chồng cậu em làm việc 7 ngày một tuần để giúp các bệnh nhân và cuối cùng quá mệt mỏi đã phải nhân ngày lễ Độc lập 4 tháng 7 , 2020 đã chở hai con về thăm gia đình. Nhìn hai đứa cháu đeo khẩu trang, đứng xa xa chào thay cho những vòng tay ôm vì không dám vượt qua quãng cách hai sãi tay , chị Minh than:
- Lái xe 6 tiếng rồi về đứng xa xa ngó nhau thật đau lòng quá . Các cháu về tối qua, giờ mới sáng sớm ,đã tắm gội hết virus VH dọc đường rồi, chắc một cái ôm sẽ không sao đâu ...
Cậu em thấu hiểu nên ra dấu cho hai con gái, chúng ùa tới ôm các cô cũng dang rộng đôi tay để được chuyền nhau những thân tình ấm áp cho qua cơn lo sợ mà lần đầu tiên trong cuộc đời người ta mới trãi nghiệm được hai chữ dãn cách ra sao. Thà không thấy mặt chứ gặp nhau mà chỉ đưa mắt nhìn nhau sao xốn xang trong lòng quá. Con người ta có nhu cầu thiết yếu là mà Mỹ gọi là touching và being touched hay là sự xúc chạm mà VN mình hay nôm na là " tay bắt, mặt mừng".
VN mình xưa hay có thói quen nắm tay, cầm tay, quàng vai, ôm eo ếch ... cũng giống như bên Mỹ hay ôm choàng lấy nhau như nhu cầu của xúc giác trong mỗi người chúng ta ...
Lần đó về thăm quê, một chị trong Thánh Thất đã ôm và hôn chị Minh làm chị ngạc nhiên vì thấy hình như người VN giờ đây có biểu hiện nồng nhiệt hơn xưa. Dù sao chị cũng rất vui và cảm động với sự biểu hiện thân tình đó nên nhớ đến bây giờ.
Có lẽ trên mặt người ta có hai thứ sống động biểu lộ tâm tình con người nhiều nhất là ánh mắt và nụ cười.
Con người ta dù ngày xưa có vì văn hóa cổ truyền, mà phải giữ lễ . Nhưng dù không biểu hiện nhiều bằng cử chỉ bên ngoài, người ta cũng bày tỏ qua ánh mắt tình cảm cho nhau. Cho nên sự xúc chạm bằng ánh mắt cũng quan trọng nên dân không được nhìn thẳng vua chúa, con cháu cũng không nên nhìn chằm chằm với người lớn tuổi hoặc vai vế hơn mình, trừ khi là bạn bè ngang hàng.
Nụ cười là thứ người ta nhìn thấy đầu tiên khi gặp nhau, nhưng từ khi có đại dịch vì cần đeo khẩu trang nên không ai nhìn được nụ cười của người đối diện. Đó là thứ mà chị Minh cảm nhận được một sự thiếu thốn cái gì đó lúc đầu, dù chị vẫn mang khẩu trang. Nhưng khi gặp người quen, chị đứng xa, kéo khẩu trang mĩm cười rồi mới kéo lên chào hỏi . Chỉ một giây như thế, chị Minh mới cảm thấy yên tâm và không có cảm giác thất lễ...hoặc coi thường luật khẩu trang, hay không biết bảo vệ người đối diện...
Chị tưởng chỉ có chị là khác người, nhưng lần Olympic kỳ này, vì Delta hoành hành và Nhật trong tình trạng dầu sôi lửa bỏng mà vẫn tiếp tục tổ chức sau một năm đình trệ với bao nhiều tranh cãi. Đối với các vận động viên, đây là cơ hội vì nếu đợi thêm thì đã quá tuổi, hoặc gì điều gì ngoài ý muốn mà không còn hy vọng và cơ hội tranh tài...
Với quy định phải đeo khẩu trang, ngay cả khi nhận huy chương dù đứng cách xa nhau, khiến cho những biểu lộ cảm xúc là thứ người xem mong muốn nhìn thấy nhất đã bị che mất khiến cho người thân không chụp được cảm xúc quý nhất và ý nghĩa nhất mà chính người thắng huy chương cũng như khán giả trên thế giới đều muốn nhìn thấy và mong muốn được thấy những cảm xúc vô giá ấy thì mới không thấy thiếu một cái gì vô cùng quan trọng. Nụ cười khi thắng giải, nụ cười khi nhận huy chương, giọt nước mắt khi nghe bản quốc ca của đất nước mình đại diện, tất cả chính là là linh hồn của Olmpic. Đó là giây phút quý giá nhất đời người : nụ cười rạng rỡ niềm hạnh phúc và giọt nước mắt đẹp nhất từ lòng yêu nước chắc chắn là món quà trọn vẹn nhất ...
Sau khi đọc bài báo nói về việc mang mask khi nhận huy chương Olympic. Chị Minh mới thấy à thì ra mình cũng bình thường như mọi người. Ở đây chị Minh không bàn về việc lây nhiễm hay luật lệ gì mà chỉ nói đến tâm lý rất thật của mình, nó độc lập và không liên quan gì đến việc khác...
Nhớ cười....
Cảm ơn bạn đã ghé ngang. Chúc an lành bạn nhé...
NganHa1
07-29-2021, 04:53 PM
Bà Tám ở Tĩnh Lư
Đại dịch làm cho Tĩnh Lư đông khách bất ngờ nên phải chia ra làm nhiều chương trình giúp người đủ mọi phương diện. Nói tóm lại ai có tài gì thì đóng góp cái đó, người lập nhóm tập thể dục, người dạy phong thủy, nhóm chia sẻ lời Chúa, Phật, nhóm thiền tập và nhóm trồng cây làm vườn. Riêng nhóm nấu ăn và lái xe đi chợ thì có cắt đặt rõ ràng.
Trong nhóm có dì San là gia nhập tất cả trừ nấu ăn vì dì khá lớn tuổi. Dì xin gia nhập lớp thể dục rồi sau đó qua nhóm phong thủy, nhóm thiền tập. Cuối cùng dì sang nhóm pháp đàm để có thể chia sẻ tâm tình...
Có những việc người ta tự cho là hay, là tốt và tưởng khi khoe ra sẽ được khen, nhưng không ngờ lại bị cho là lo chuyện bao đồng, nên bị hụt hẫng và rơi từ cao xuống ôm vết trầy xước trong lòng...
Trong lớp phong thủy, dì cho rằng nhà bạn thân có thể vì bị đòn dông nhà đối diện đâm vào nên mới bị nhiều chuyện không vui và bệnh tâm thần. Khi dì kể xong, mọi người đề nghị dì đừng nghĩ rằng vì là bạn thân, vì muốn tốt cho bạn mà quấy rối bạn nhiều quá khiến bạn từ chối giúp đỡ rồi mang tiếng là bệnh tâm thần đó...Nhiều khi đòn giông là cái điện thoại cầm tay mà thôi. Muốn trị là để người bạn được yên, đừng quấy rầy thêm nữa...
Trong lớp pháp đàm, dì than việc con nít bên này hỗn láo, bị cha tát tay liền gọi cảnh sát nên người cha đó bị vào tù một tháng.
Mọi người góp ý nói con nít ở VN thường bị người lớn ỷ lớn hay ăn hiếp và đánh đập không được bảo vệ do dựa vào câu nói "thương cho roi cho vọt"... Chứ thật ra đứa trẻ nào cũng có nhân vị và phải được tôn trọng, nếu làm gì sai, người lớn muốn sửa dạy thì giải thích, nếu cần vẫn có thể đét mông mà Mỹ gọi là spank, mà không bị tù giam gì đâu. Còn như ỷ là cha mẹ, cứ nhè mặt mà tát, mà vả cho đã nư thì đúng là bạo hành kẻ yếu sức và yếu cơ hơn mình rồi. Chứ cha mẹ nếu thương con thật sự thì làm gì tát tai con đến nỗi vào tù...
Nhiều khi chỉ nghe một chiều thì không hoàn toàn, vả lại ta đang ở một quốc gia với văn hóa khác thì phải theo luật của nước họ mà thôi.
Dì nghe người ta góp ý như vậy thì im, rồi quay sang vấn đề khác cho là con cái sang bên này rồi không còn hiếu để như xưa, lừa cho cha mẹ ra khỏi nhà để lấy nhà khiến cha mẹ đau buồn mà sanh bệnh. Mọi người lại nói nếu cha mẹ vẫn có chỗ ở mới là mobile home đàng hoàng như người quen mà dì nói đến đó là quá may mắn rồi. Còn không thì được housing như dì San đang ở bấy lâu, thì cũng là nên vui mừng vì cha mẹ cũng được lắng bớt ba thứ là thân khẩu ý, còn con cái cũng được thoải mái một chút. Đôi khi con lấy chồng vợ rồi, khó mà để cho cha mẹ bên kia ở chung lâu dài lắm. Cho nên bên Mỹ này dù cha mẹ có ở riêng, nếu cần vẫn được chính phủ giúp nên không phải như bên VN mà nhất định phải ở chung với con cái.
Có rất nhiều người thành đạt khi về già, thường thích chọn ở mobile home cho tiện lợi chứ không muốn ở chung với con cái, đâu phải ở mobile home là không tốt đâu...
Dì San nghe xong thì có vẻ không vui, từ đó dì không muốn vào lớp phong thủy và pháp đàm nữa và gia nhập nhóm làm vườn, nhưng dì chỉ ngắm hoa và có lẽ cây cảnh đã làm cho dì lắng bớt phần nào những việc thị phi ngoài đời trước kia...
NganHa1
08-15-2021, 11:00 AM
Thư gởi chung cho các em học trò của Hội
Các em thân mến,
Cô sau khi đọc thư các em gởi qua, không nỡ trả lời qua loa nên phải để ra hai ngày và định viết thư dài cho từng em. Nhưng sau khi trả lời thơ các em gởi xin hỗ trợ, rồi những thư tiếp theo sau đó. Cô thấy không có đủ thời giời để viết chi tiết cho từng em.
Giờ đây sau mấy lá thư dài cho các em, cô thấy không đủ thời giờ mà tiếng bây giờ gọi là "oải chè đậu", nên cô muốn viết chung cho các em để khỏi bỏ sót em nào là tốt nhất.
Vì nói gì đi nữa, khi các em thơ qua, thì hay kể về chuyện đời sống hàng ngày của các em và gia đình, chuyện học hành và việc chọn ngành nghề sau khi được học bổng của Hội. Cô nghĩ các em chắc cũng mong muốn cô chú kể chuyện về đời sống bên này cho các em hiểu hơn về cô chú một chút. Cho nên cô viết thư này mong các em sẽ có chút giải trí trong mùa đại dịch này để quên đi phần nào lo âu trong lúc khó khăn chung trên toàn thế giới này.
Đầu tiên do cơ duyên gì mà chúng ta quen biết và thư từ cho nhau ? Cô kể lại từ đầu nhé:
Nếu không nhờ nỗ lực của các em cố gắng học hành và công chú Phong tìm kiếm các em để giới thiệu các em đến với cô chú trong Hội thì chúng ta đã không quen biết nhau.
Nhưng nói cho cùng, thì nếu không có những cô chú với tấm lòng thương đến các em từ buổi đầu là năm 2008 đề nghị học bổng cho các em giỏi và hoàn cảnh khó khăn thì chương trình đã không thể bắt đầu đến bây giờ là mười ba năm rồi. Chính cô vẫn không thể tưởng tượng nổi điều này và luôn cúi đầu bái phục và ngưỡng mộ quý ân nhân của Hội. Những người cô chỉ có thể biết tên mà chưa hề được biết mặt . Cô luôn cô gắng noi theo tấm gương quãng đại và đầy tình nhân ái của các vị đó để thấy lòng vui hơn và thấy đời sống có ý nghĩa hơn.
Các em có biết là cô chú lúc đó đã phải bàn thảo vì không biết có làm được lâu dài không, cuối cùng đành làm thử. Chỉ vì cô chú lo không đủ tài chánh để giúp các em những năm kế tiếp rồi các em đành phải dở dang tội nghiệp.
Cô chú trong Hội biết vì các ân nhân và cô chú bên này vẫn còn đời sống hàng ngày với gia đình và bao nhiêu thử thách phải vượt qua, rồi họ cũng có thân nhân bên VN cần giúp đỡ và bao nhiêu là chuyện quyên góp khác từ nhà thờ, chùa và các hội từ thiện khác nữa chứ không phải chỉ có hội này.
Cho nên việc hỗ trợ cho chương trình học bổng là một mơ ước của Hội để chấp cánh cho ước mơ đại học, ước mơ thoát nghèo và có một tương lai tốt đẹp hơn của các em học trò nghèo bên VN, nhất là ở các vùng sâu vùng xa ở quê hương mình.
Do sự đồng lòng của mọi người ủng hộ chương trình học bổng nên cô Trưởng mới cố gắng thử làm chương trình này đến hôm nay.
Năm 2016 cô chú có về thăm và gặp gỡ các em nên rất vui mừng với sự thành công của các em đã học xong, người làm thầy giáo, người làm việc tốt đẹp và có mức lương ổn định hơn ...Bên VN vẫn trọng việc học vì đó là phương tiện thoát nghèo , việc học cũng như vừa học nghề cho bản thân và vừa có thêm kiến thức để tự tin hơn cho cuộc sống sau này.
Mùa hè năm rồi 2020, lúc bên Mỹ đang lên cơn sốt và lo lắng vì thấy cảnh bên Vũ Hán, bên Ý và các nhà dưỡng lão bên Mỹ như trung tâm ổ dịch, rồi đến những du thuyền bị chặn ngoài vịnh San Francisco vì có người nhiễm bệnh dịch trên những chiếc tàu khổng lồ, chứa cả mấy ngàn người trên đó khiến cho chương trình nghỉ hè của các cô chú cũng bị đình lại.
Cô Trưởng hội, vì quan tâm đến các em nên đã làm một cuộc thi viết nhưng chủ yếu chỉ là đưa ra mười câu hỏi cho các em trả lời. Cô chú đã đọc thơ các em . Cô cùng hai cô chú khác được giao công việc dọc thơ và đề nghị kết quả. Sau khi bàn thảo xong về các giải thưởng, mọi người trong ban giám khảo đều đồng ý với chọn lựa chung.
Qua cuộc thi đó, cô chú bên này có dịp tiếp xúc với các em thật sự qua những lá thư và tâm tình của các em gói ghém. Cô chú cũng đã hồi âm cho vài em và cũng rất áy náy vì không thể viết thư cho từng em như người trong nhà thư từ cho nhau, chỉ vì viết một lá thư thật sự tốn rất nhiều thời giờ.
Cô Trưởng hội ngoài việc lo tất cả mọi việc sổ sách, lên chương trình cần thiết và thông báo cho các cô chú gần xa trong hội bằng email, nên vừa làm việc hành chánh vừa trả lời thư các em nên không xuể. Nói tóm lại là rất cực vì đây là một công việc tốn rất nhiều tâm huyết, thời giờ và một sự hy sinh rất lớn nếu không có tấm lòng nhân ái và tài điều hành thì sẽ không bao giờ có thể làm nổi dù chỉ một thời gian ngắn.
Các vị ân nhân đã giúp Hội phần tài chánh cho đến ngày hôm nay, ai cũng bận công việc đi làm và gia đình, cho nên cô Trưởng hội cũng không dám mong gì hơn vì với hành động tích cực hỗ trợ các chương trình của hội là đã quá sức tưởng tượng và quá đủ rồi.
Cô có may mắn ở cách cô Trưởng chừng nửa tiếng lái xe, nên thỉnh thoảng có gặp . Thấy cô Trưởng hay nhắc đến các em và quá áy náy về việc không thể trả lời thơ cho từng em khiến cô động lòng. Nhưng các em quá đông, mà sự quan tâm và muốn chia sẻ về đời sống bên đây cho các em rất khó và vô cùng tế nhị. Cho nên cô cũng đã suy nghĩ nhiều và hiểu cho cô Trưởng đã vì quá thương các em mà tự gánh thêm một trách nhiệm làm một điểm tựa tinh thần cho các em tâm sự.
Những thơ các em gởi qua thì nhiều, mà thơ hồi âm thì không đủ thời giờ gởi hết ngoài những dòng ngắn ngủi kiểu xã giao. Cô Trưởng đã nhiều lần gợi ý nhờ cô giúp cho đến hôm nay cô quyết định cố gắng viết cho các em như một sợi dây thân ái nhân mùa đại dịch, dùng chút thời giờ rảnh rỗi ở nhà thư từ gới cho các em vui một tí.
Cô lúc đầu sau khi trả lời thư riêng cho từng em bỗng cảm thấy rằng tại sao mình không trả lời chung về những điều thắc mắc của các em như một câu chuyện kể, như vậy sẽ dễ hơn và bớt rất nhiều thời giờ để lập đi lập lại những chuyện bên này của riêng cô. Còn những cô chú khác lại là những câu chuyện khác vì mỗi hoàn cảnh đều không giống nhau, do tuổi tác, hoàn cảnh gia đình, nơi cư ngụ và thời gian sinh sống ở Hoa Kỳ hoặc các quốc gia trến thế giới ra sao. Cho nên chuyện bên này là một chuyện dài và riêng biệt của từng người. Nếu không kể, khó làm sao biết được.
Như các em cũng đã nghe cô Sương bên Florida chia xẻ qua thơ của cô, nhờ vậy mà cô mới biết thêm về đời sống cá nhân như công việc, con cái và thấy được hình ảnh gia đình của cô ấy.
Năm nay, dịch lại bùng phát dữ dội bên VN, noi gương cô Trưởng năm rồi tổ chức viết về Covid. Cô chú quyết định giúp cho các em đang cần hỗ trợ do hoàn cảnh các em và cha mẹ không còn đi làm được do lockdown, phong tỏa và cách ly và các em đã thư qua trình bày hoàn cảnh khó khăn.
Cô chú đọc thơ rất thương và đã giúp cho tất cả các em đã gởi thư qua xin được hỗ trợ. Sau ba tuần cô lo lắng vì không biết làm sao để tiền đến các em. Vì các em cũng biết lệnh phong tỏa, nên không ai chuyển giao tiền kiểu thông thường mà Hội luôn làm là trao tận tay với hình ảnh các em nhận tiền đầy đủ. Đã vậy người trong hội bên VN lại bị cách ly hai tuần mà không dám nói cho bên này vì sợ bên đây lo, cho nên cuối cùng mới cho biết và Hội đã phải tìm đến thầy Long.
Được thầy nhận lời cô vô cùng mừng rỡ và thở phào nhẹ nhõm. Thật là mừng vì nếu không có thầy giúp chuyển giao tiền thì cô và Hội cũng đành bó tay không dám nhờ ai khác trong hoàn cảnh đại dịch, nhà cách nhà, tỉnh cách tỉnh, người cách người và công nhân còn được công việc làm tại các hãng thì phải ăn tại chỗ, ở tại chỗ và làm tại chỗ...
Nói thật với các em, cô thật sự nóng lòng và có lúc đã hối hận sao mình lại nhận công việc này làm gì.
Cô Trưởng quá nhiều việc trong lúc này là lo quyên góp gạo, dầu xanh cho dân quê để cứu trợ khẩn cấp . Đối với cô đó là việc quan trọng hơn nên cô không dám hối thúc gì, sợ cô Trưởng thêm căng thẳng...
Cuối cùng cô Trưởng cũng đã tìm được thầy Long và thầy đã chung tay làm tức thì nên các em mới được tiền nhanh chóng. Thầy Long đã phải ra ngân hàng để có giấy tờ chứng nhận đàng hoàng vì sợ nếu tự làm online, sẽ không có gì xác nhận minh bạch cho cô chú bên này.
Ai cũng biết vấn đề tiền bạc luôn là một vấn đề rất tế nhị và nhạy cảm, phải minh bạch nên đó là lý do Hội mới được lòng tin của bao ân nhân cho đến hôm nay. Cô chú trong Hội ghi nhận tấm lòng của thầy Long đã tiếp với chú Phong để chia bớt gánh trong mùa đại dịch này giúp các em một cách nhanh chóng.
Riêng cô, lần về thăm quê năm 2016, cô đã có dịp hỏi và biết thầy dạy trung học và thêm phần đi từng nhà khuyên nhủ, khuyến khích các em đừng bỏ học vì đôi khi do mùa gặt, nhà nghèo các em không đủ tiền đóng học phí và phải phụ cha mẹ việc đồng áng vv... Cho nên khi nghe thầy nhận lời, cô thấy như trút đi được một gánh nặng rất lớn trong lòng.
Khi email của em cuối cùng đã gởi qua xác nhận việc hỗ trợ, cô mới có tâm trạng mà viết thơ này cho các em đã gởi thơ qua, và tất cả các em trong hội nói chung.
Tuy dông dài, nhưng là thư kể cho các em biết rõ hơn một chút. Nhất là trong mùa dịch này, có thể việc liên lạc qua thơ chuyện trò này sẽ làm các em vui hơn một phần nào và an ủi các em không may bị cách ly và ở ngay trong trung tâm dịch như em đã cho biết .
Cô chú trong Hội luôn quan tâm và theo dõi các em, có đọc thư và rất trân trọng tâm tình của các em đối với cô chú bên hội và ở bên này.
Thư đã dài, cô tạm ngưng và hẹn các em thư sau.
Các em có thể viết thư sang và kể chuyện của các em và về những sở thích, ước mơ của các em nhé.
Cô thay mặt các cô chú chúc an lành đến các em và gia đình. Nguyện cầu bình an và may mắn đến cho mọi người VN và cho toàn thế giới.
Thân mến,
----------------
Tiếp theo câu chuyện của Tĩnh Lư
Chị Anh nhận thấy nhiều điều thú vị và thưởng thức trong thinh lặng. Chị là người hàng năm vẫn ghé về Tĩnh Lư để hưởng chút yên bình sau bao tháng ngày bận rộn công việc.
Nhưng năm nay, vì đại dịch, chị ở lại Tĩnh Lư hơn một tháng và dù muốn dù không, chị cũng phải tiếp xúc với một số khách cũng lâm vào tình cảnh như chị.
Nói là lâm vào tình cảnh, cho có vẻ lâm ly chứ thực ra ai cũng cho đây là dịp để được ở lại thêm vài tuần được yên tĩnh hơn là cuộc sống thường nhật với công việc và nhà cửa gia đình ở nhà.
Nói cho cùng chỉ vì Tĩnh Lư có chút không gian yên tĩnh và xa trung tâm Gốc Mít một chút nên tránh được sự xô bồ khiến ai cũng thích ghé nghỉ ngơi.
Hàng ngày mọi người vẫn chia nhau thành nhóm làm vườn, trồng rau củ, hoa quả. Nhóm nấu ăn và nhóm đi chợ . Những ai muốn hoàn toàn riêng tư mà tiếng chuyên môn gọi là nhập thất, cũng được tôn trọng và hoan nghênh. Những người này được một mình một cõi trong căn nhà phía Bắc, có sườn đồi thoai thoải và đối diện với nhà dân cư có chuồng nuôi ngựa và dê, nhưng không hiểu sao họ không bao giờ nghe tiếng ồn ào và mùi gia súc vì hình như những người dân Mỹ Kỳ rất kỹ lưỡng và vệ sinh rất cao.
Nói là nhập thất nhưng họ chỉ là ít gặp người trong tĩnh lư, khi ăn họ cũng có người mang cơm tới, thường là chỉ một buổi trưa, và người ta luôn mang những mẩu bánh lạt và trái cây đến cho họ để phong khi họ cần thì có đỡ đói mà không phải xuống nhà bếp.
Họ hình như có khoảng năm người. Họ chia ra ở trong năm phòng và thường đi thiền hành rất sớm quanh những con đường phía sau Tĩnh Lư, những con đường rất thanh bình và rất đẹp. Họ đi trong yên lặng tuyệt đối và theo đề nghị của Tĩnh Lư, họ cần mang theo điện thoại và có thể mang theo gậy vì đôi khi phải lên đèo xuống dốc nên có gậy vẫn là an toàn hơn. Quan trọng hơn hết là để phòng những con lang thỉnh thoảng đi dạo về thành phố và len lỏi vào những khu cây cối rậm rạp mà đoàn thiền hành và những người thích đi bộ thường đi...
Vài người trẻ trong nhóm nhập thất chỉ mang theo điện thoại, chứ họ không quen đem gậy ...
Người ở Tĩnh Lư đôi khi cũng thắc mắc không biết nhóm nhập thất làm gì cho hết một ngày. Có lẽ biết được điều đó chủ nhân Tĩnh Lư đã cho mọi người biết là họ thường là ngồi tĩnh tâm bốn thời, sáng ,trưa, chiều, tối . Tĩnh tâm bằng nhiều phương pháp, ngồi để ý hơi thở, hoặc tụng kinh tùy theo tôn giáo hoặc thiền đi hay suy gẫm và viết ra để có thể xem tư tưởng chính mình trên giấy...
Ngoài ra họ cũng được một mảnh sân để có thể làm vườn như một cách thiền nếu họ muốn . Có một điều là trong thời gian nhập thất, họ không xem TV, điện thoại, hoặc lên mạng xem gì cả. Nếu có chuyện khẩn cấp từ nhà, thì Tĩnh Lư sẽ nhận điện thoại và thông báo cho họ. Vì vậy thời gian nhập thất họ được sống trong an tịnh thật sự dù có bao biến động ngoài đời.
Việc mới xảy ra nhất là việc Mỹ Kỳ rút quân khỏi A phú Hãn và quân Taliban đã làm chủ đất nước một cách nhanh hơn dự định của thế giới...
NganHa1
08-17-2021, 07:52 PM
SG ơi ...Kabul ơi ....
Tuy Tĩnh Lư vì dịch nên cho mọi người ở lại thêm một thời gian. Nhưng có người xin ở lại đến khi hết dịch vì cứ tưởng chừng sáu tháng là mọi chuyện sẽ trở lại bình thường.
Nhưng đã hơn một năm trôi qua rồi mà hết đợt dịch này đến đợt khác, hết nơi này đến nơi khác.
Tuy một số người đã trở về, vẫn còn vài người muốn ở lại vì họ thích khí hậu nơi tiểu bang miền Tây này nên dự định sẽ ở luôn.
Rồi chưa hết chuyện dịch thì xảy ra chuyện bên Kabul vừa gợi nhớ tình cảnh SG 46 năm về trước.
Một người khách trẻ đã kể lại chuyện gia đình cậu ấy.
Tôi quê SG, nghe ông bà kể lại là ra Nha Trang lập nghiệp, và đã sống một thời gian rất dài ở ngoài đó. Nhưng năm 75 vì quân từ miền Bắc vô nên phải bỏ chạy nên gia đình mình gọi là chạy giặc. Gia đình mình đã trải nghiệm việc chạy giặc này rất nhiều vì sống thật với chuyện này. Mình nghe ông bà nội, ba mẹ mình kể lại chứ lúc đó mình còn rất nhỏ không nhớ gì.
Giờ đây Afghan sụp đổ và Taliban chiếm gần hết, chỉ còn đại sứ quán và thủ đô đang sắp mất nay mai. Nhưng TT Mỹ Kỳ vẫn cho rằng không giống chuyện SG, nên đã cho lính đến bảo vệ tòa đại sứ Mỹ Kỳ . Nhưng giờ đây quân Taliban đã tấn công ráo riết và sắp tới Kabul rồi.
Bao nhiêu người Afghan bồng bế nhau chạy giặc và ra tới phi trường, khắp nơi đều hỗn loạn.
Nhớ đến gia đình mình, ba mình đi lính nên chạy luôn vào SG. Ở nhà không ai biết ba ở đâu. Ông nội rất nhát nên lên xe hơi chạy, vì vẫn còn nhà ở SG.
Bà nội mình nấu một nồi thịt kho, đi hai xe rồi bị cướp. Những tên trong tù phá ra, nên đón cướp dân, chúng có súng, chỉa vào ông nội và lột luôn đồng hồ. Chúng hỏi tiền thì mọi người đưa hết cho chúng cho xong. Bà nội đã chia cho các cô và giấu tiền lớn được một ít...
Người dân không có nơi nào chạy thì ở tại chỗ chứ biết đi đâu. Riêng ông bà nội vì còn có thêm nhà ở SG nên mới tìm cách về SG. Nhưng thay vì chạy vào SG thì ra bến tàu, nhưng tàu chứ chạy ra chạy vô chứ không vô được.
Rốt cuộc phải đành đi về . Khi ra xe đã bị cắt bình, cắt dây, nồi thịt kho cũng biến mất nên đành đứng đợi. ..
Rút cuộc tàu cũng vô , người ta ùn ùn nhảy lên tàu, có người nhảy tàu và vì xà lan nổi trôi không cố định nên có người bì hụt té chìm chết ngắc luôn. Bà khoa học gia Dương làm cho Ngũ giác đài cũng đã từng kể đã nhảy tàu như thế nào, rất là phê các bạn ạ...
Khi đang chạy thì người ngoài đó có nhắn, vô đó đi rồi cũng sẽ gặp chúng tôi sau ...
Tàu chạy ra đảo Phú Quốc, trên đảo PQ vẫn còn trật tự đôi chút, nên những kẻ nào đã lợi dụng cơ hội hãm hiếp, cướp bóc đều bị bắn bỏ hết.
Rồi mẹ mình đi máy bay vào SG tìm cha mình. Sau đó ra PQ đón cả nhà về SG.
Ông nội lúc đó sợ quá vì là nhân viên sở Mỹ, chỉ là tài xế mà cũng sợ đến nổi đốt hết giấy tờ. Mẹ mình giấu mọi thứ trên máng xối. Nhờ vậy mà sau này mình mới qua được vì có giấy tờ chứng minh cha mình là quân nhân nên cả nhà mình mới sang Mỹ Kỳ được vào năm 95 đó...
Sau đó thì mọi chuyện đau thương mới đổ ra cho gia đình mình là tiêu biểu cho bao gia đình miền Nam thời ấy. Dượng mình đang là sĩ quan, phải lái xe ôm, bị cướp xe và bị giết chết luôn. Người dượng khác là SQ DL, không muốn đi tập trung và đã dùng súng tự xử luôn . Cha mình cũng phải đi tập trung và đi mút chỉ vì bị gạt...
Giờ đây, mình thấy hình ảnh của Afghan, liền nhớ lại lời ông bà mình kể, vì lúc đó mình còn quá nhỏ nên chẳng nhớ gì.
Cho nên giờ đây nhìn máy bay đáp trên cao ốc thì nhớ lại hình ảnh xưa mà buồn cho dân Afghan, chắc giờ đây kinh hoàng khủng khiếp lắm...
Cha mẹ mình dùng chữ chạy giặc là đúng. Vì dân tình đang yên ổn thì bị kẻ khác tràn vào cướp bóc. đang sống đề huề thì bỗng dưng mất tất cả và xuống địa ngục trong một sớm một chiều như dì và cô của mình đã mất hai người chồng thân yêu một cách tức tưởi, đau thương thì hỏi làm sao mà quên được nổi oán hận...Cho nên có ai kêu gọi quên đi làm họ tức lắm nên dù hiền thế nào như cô mình thì cũng lớn tiếng làm dữ...
Cảnh chạy giặc và hỗn loạn như SG của Kabul hiện giờ khiến cho bao nhiêu người di tản như chạm vào một vết thương vô cùng đau đớn...
Người bạn trẻ ngưng kể, mọi người cũng lặng thinh
....chỉ có thinh lặng mới chia sớt phần nào nổi khổ của nhau, của nạn nhân chiến tranh và cảm thương cho tình cảnh của người dân Afghan hiện tại...
Tối hôm đó, mọi người không ăn chiều mà chỉ để tâm cầu nguyện...cho Kabul đang trong cơn hãi hùng, cho những vết thương đau ngày đó bỗng bừng sống dậy trong lòng mỗi người nơi Tĩnh Lư ...
------------------
Phát Gạo khẩn cấp cho dân nghèo trong mùa dịch Covid
Cuộc phát gạo năm nay diễn ra trong bầu không khi vô cùng căng thẳng vì nạn dịch Covid19 đang hoành hành. Hôm nay là ngày 15 tháng 8, nhà nước vừa ra lệnh cách ly thêm 1 tháng nữa vì có nhiều ổ dịch đang nổi lên ở nhiều nơi. Thậm chí có nhiều làng mạc trong danh sách chúng ta phát vừa được thông báo là có ổ dịch xuất hiện. Vì cứu đói đã đến mức khẩn cấp nên làng xã cho chúng ta giấy thông hành để đi đến từng hẻm để phát cho dân nghèo. Thường chúng ta phát tại trung tâm của xã nên mỗi lần phát cả mấy trăm người, bây giờ đến từng hẽm nên sẽ phải phát lâu hơn vì có rất nhiều con hẻm để đi. Và khi phát, chúng ta cũng phải hẹn giờ cho mọi người cách nhau 10 phút để đúng luật cách ly. Năm nay chúng ta đã để sẳn gạo và dầu xanh ra từng chổ rồi đứng tránh ra một bên và bà con bước đến tự bỏ phiếu lãnh gạo vào thùng rồi lấy dầu xanh và khiêng bịch gạo đi về để đúng luật cách ly. Rất may có nhóm thanh niên tình nguyện của xã cũng đến để đứng phụ khiêng và chở dùm những cụ già cần giúp đở về nhà.
Năm nay chúng ta phát ra 20.6 tấn gạo cho 1030 gia đình trong 13 xã. Mỗi gia đình nhận được 20 ký gạo (44 lbs) và một chai dầu xanh. Dầu xanh ngày thường đã là hàng hiếm, ngay thời điểm này lại càng hiếm gắp trăm lần vì ai cũng cần 1 chai để phòng bệnh mà hầu như không kiếm được chổ nào còn để mua. Các cụ già nói nghe nói có dầu xanh mừng như trúng số. Năm nay staff của chúng ta rất cực khổ vì phải xã thân vào ổ dịch và đi tận cùng ngỏ hẽm để phát hết 1030 gia đình. Đây một sự hy sinh lớn vì bây giờ ít ai dám ra khỏi nhà lại là đang có lệnh cách ly nên lở đứng gần người bị bệnh là cũng bị đi cách ly 14 ngày liền. Ngoài ra đi từ huyện này qua huyện khác cũng phải bị bắt lấy test Covid mỗi 3 ngày một lần, mỗi lần tốn 300,000 đồng VN (about 15 US dollars). Vì phải ghé nhiều con hẽm nên tờ mờ 4 giờ sáng là staff chúng ta đã lên đường phát để đến điểm hẹn đúng 6 giờ sáng để phát, và tới 7 giờ tối mới xong hết một ngày.
Mời các bạn bấm vào link dưới đây để xem hình phát gạo của 13 xã. Mỗi xã chúng ta đi từng con hẽm (neighborhood), và ở mỗi hẽm, việc đầu tiên chúng ta làm là sắp số gạo và dầu xanh ra để trước. Có nhiều hẽm trong 1 xã nên các bạn sẽ thấy có những hình gạo và dầu xanh bày ra được lập lại nhiều lần vì đó là hình đầu tiên của mỗi hẽm. Chúng ta đã yêu cầu staff quay 1 video phát gạo trong 1 hẽm cho các bạn xem. Chúng ta vẫn đang đi phát và tiếp tục bỏ hình khi phát xong mỗi xã. Xã nào xong link sẽ có màu xanh.
Thùy Linh
08-30-2021, 09:56 AM
:z57:
Chào chị Ngân Hà, lâu lâu mới thấy chị vào, TL định đi ngủ mà vào thăm chị chút .
Cảm ơn những bài viết của chị
TL thấy sợ không dám coi tin tức cảnh loạn lạc ở Kabul nhất là khi lính Mỹ bị mất mạng.
Dịch hoành hành đã khổ lâu rồi thấy người ta khổ vì chiến tranh chịu không nỗi
đem vào con ong, ai làm gì làm nó lo hút mật, bay vèo vèo
~~~
https://hosting.photobucket.com/images/c202/ThuyLinh_/DSC_3752.JPG
NganHa1
10-22-2021, 01:39 PM
Cảm ơn TL đã vào thăm hỏi và viết bài đều . Sorry vì mình bận nên hồi âm hơi muộn nhé.
------------
Hộ niệm
Mỗi tối chị thường đọc kinh cầu nguyện với con .
Chị cầu nguyện thành tiếng nên con chị đều nghe, đôi khi lời cầu nguyện dài hơn ba bài kinh nhật tụng . Chị nói với con đọc kinh buổi tối là truyền thống từ những ngày còn thơ ấu nên chị mong con chị sau này vẫn giữ để thấy được đây là một hình ảnh ấm cúng như mỗi ngày chị đều nắm tay con đọc kinh và nhớ đến ngày tháng êm đềm xưa. Cũng nhờ vậy mà chị bỗng hiểu được tại sao Đức Giê -su bẻ bánh và nói với môn đệ rằng " các con hãy làm việc này mà nhớ đến Ta ".
Thường trước khi đọc kinh chị thường nói về vài điều gì đang xảy ra để con cùng hiệp ý cầu nguyện rồi sau khi xong ba bài kinh thì đến phần " xin xỏ" của chị. Có lần chị nghe một người kể chuyện một vị vua giàu có, hùng mạnh, khi vào nhà thờ lâm râm cầu nguyện, có người tò mò rình nghe rồi bỏ đi vì thấy vị vua cầu xin như kẻ ăn mày nên lấy đó làm chuyện cười châm biếm là ông vua quá nghèo...
Chị rất thích câu chuyện khôi hài này và nó như một công án luôn ở trong đầu óc chị. Rồi đến một ngày, chị lắng nghe lời cầu xin cho bản thân và kinh ngạc: Xin cho con thêm lòng quảng đại để cho đi nhiều hơn. Như vậy là sao ?. Chị ăn mày gì nơi đây hay là tự biết bản thân mình đã trải qua bao năm tháng nhọc nhằn chống chọi mọi gió bão tứ phương nên nỗi cô độc và quạnh hiu chưa từng thấy...rồi chị cũng có lại những gì đã mất đi mà chị cho là nhờ ơn Trên ban cho , nên giờ đây phải cần lập công bồi đức ...Chị hay nghe nói : đức tin không có việc làm là đức tin chết, giờ đây chị mới ngộ ra nó có nghĩa là nếu ai chỉ nói Lạy Chúa, hay Nam mô Phật liên hồi, mà không chứng tỏ bằng sự hy sinh bản thân cho người khác, bằng thực hành lời Chúa Phật dạy thì đức tinh đó chẳng ý nghĩa gì cả...
Chị nhớ đến hai chữ Bố thí và định nghĩa của nó mà thầy PH đã giảng. Thật ra nó bao gồm nhiều thứ mà bao nhiêu người đã cho đi chứ không riêng gì vật chất. Bao người quanh chị vẫn thường chia xẻ tài hoa, kiến thức và đời sống, cả đến những lời tâm tình, thăm hỏi hoặc ngay cả đến để giờ gấu ó nhau, cũng là cho đi thời gian quý báu viết kịch cho nhau vui rất người...
Có khi nào yên lặng cũng là một sự cho đi hay là vì cạn kiệt năng lượng nên cần thu mình như con ốc nhỏ ?. Hay vì một vết thương nào đó mà cần tìm một góc vắng yên tĩnh chờ sự mầu nhiệm của phương thuốc thời gian chữa lành mà thôi. Thỉnh thoảng chị cũng thường ẩn mình vào một góc và yên lặng nghe tiếng thời gian. Có lẽ đó là lý do mà DL đã vắng bếp hồng mãi đến bây giờ vì bà nội của hai Sóc đã ra đi. Mùa đại dịch vừa qua, trong lớp chị có ba người đã mất trong cô quạnh cũng như hai người bà con ở VN mất vì Covid, họ chỉ ngoài năm mươi mà lần trước về họ trẻ trung, tươi đẹp biết bao. Vậy mà...
Hàng xóm chị cũng có bốn người mất trong năm 2020, hai vợ chồng già kẻ trước người sau trong ba tháng, một người đầu xóm bị té ngã sơ sài nhưng vào nhà thương lại khám phá ra có bệnh khác và một người ung thư đến thời cuối...
Giờ đây lại được tin mẹ HK mất. Chị cảm nhận được nỗi buồn của bạn với niềm đau mất mẹ, hiểu thấu sự mênh mông cô quạnh nhìn trăng giữa trời không mà nhớ đến mẹ đã về miền vĩnh cữu. Đứa con mất mẹ nào cũng có một khoảng không to lớn trong tâm hồn và phải cần một thời gian rất dài để nguôi ngoai thương nhớ . Có lần chị đọc bài nhớ mẹ của bạn Kh mà rơi nước mắt. Nỗi buồn khi được nói ra tiếng, viết thành lời, nhìn bằng dòng chữ , hát bằng những cung bậc nghẹn ngào thì buồn mới được giải vây để bay theo sương khói...
Chị mỗi đêm đọc kinh đều mong cho tất cả đều bình thường như hiện tại là đủ rồi. Nhưng đêm qua chị lại được lời nhắn xin cầu nguyện , hộ niệm cho người thân đang hấp hối. Chị biết cho dù người mẹ đó có đến tuổi ngoài bát tuần, đã gọi là phước thọ, nhưng đó chỉ là nói an ủi chứ dù cho người thân có thọ bao lâu đi nữa, thì sự ra đi vẫn để lại một khoảng trống mênh mông trên đầu, như cây cổ thụ bỗng biến đâu rồi tàng lá mà bao năm phủ trùm bóng mát cho gia đình nương tựa tinh thần.
Chị hiểu được cái cảm giác sâu thăm thẳm như một hố đen ngay trong lòng chị khi vừa mất mẹ. Những ngày tháng sau đó, là những giấc mơ thấy mẹ ở nơi nào cổ xưa. Chị vẫn nhớ ngày an táng mẹ, khi đoàn người trở về thì có một con bướm đen rất to bay theo tận vào trong thánh thất, cho nên dù không tin cũng phải tin có sự linh thiêng giữa người đã mất với người còn ở lại.
Sau khi nhận lời nhắn xin hộ niệm, chị đã gọi cho một vị linh mục quen để nhờ cầu nguyện cho dù người hấp hối là Phật tử cũng mặc, miễn là có nhiều người cùng cầu nguyện là an tâm rồi.
Sau khi cùng con cầu nguyện xong, chị thắp một nén nhang, thỉnh ba tiếng chuông trước bàn thờ cha mẹ mình và xem hết quyển Kinh Kệ chờ xong thời nhang, nhưng không thấy kinh cầu cho người hấp hối. Có lẽ theo thiền phái, hộ niệm là sự yên lặng quán chiếu. Còn bên Tịnh Độ chỉ niệm Phật Di Đà để cho người sắp ly trần nương theo hồng danh mà hướng cõi Tây Phương. Còn theo kinh CĐ, là bài kinh :
Đầu vọng bái Tây Phương Phật Tổ
A Di Đà Phật độ chúng dân
Quan Thế Âm lân mẫn ân cần
Vớt lê thứ khổ trần đọa lạc
Đại Thánh Địa Tạng Vương Bồ Tát
Bố từ bi tế bạt vong hồn...
Rồi chị nhớ những lời kinh mà chị vẫn nghe các chị trong nhà thờ hay đọc lớn: Xin đưa linh hồn ... về chốn nghỉ ngơi, được an nghỉ trong vòng tay Mẹ nhân từ và xin an ủi, vỗ về những thân nhân đang trong cơn đau buồn vì mất mát lớn lao này.
Chị nhớ lại hình ảnh của bà Diệu Tâm ngày đám cưới con trai bà hai mươi mấy năm về trước. Bà quả là một người sang trọng quý phái thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc nhưng bà rất bình dị. Giờ đây tất cả chỉ còn chung thân phận con người trước bờ sinh tử. Nhưng hương thơm đức hạnh và sự hiền thục của bà vẫn mãi còn truyền tụng với con cháu và những người quen biết bà xưa nay.
Hôm nay, mình viết ra những dòng này để chia buồn với Hương và các bạn mồ côi như mình. Nhớ đến lời chị TK nói : anh 5 lớn ầm mà còn thân phụ để chăm sóc. Mình nhớ đến mẹ Chiều và mái tóc bạc phơ của bà mẹ TL lòng nao nao với lòng hiếu đễ của những người con chí hiếu. Hằng đêm mình vẫn cầu nguyện cho những cha mẹ già luôn mạnh khỏe bên con cháu và những người đã ra đi sẽ được an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng. Kính chúc tất cả anh chị bạn bè được bình an và nhiều ơn phước.
NganHa1
10-23-2021, 07:34 AM
Chị Minh nhờ đọc anh Năm mà mừng vì nhờ anh mà chị biết về một chữ mà chị không biết viết ra sao. Đó là chữ " quất", không phải là quýt hay kim quất đâu nghe, vì trái quất hay tắc hay quýt thì chị đều biết nhưng " -uất một bụng no nê, -uất một cái là hết" có nghĩa là ních một bụng, đớp một cái nhanh gọn lẹ ngon ơ món gì đó... thì chị không biết viết nên chị nghe người ta nói mà viết không được. Thì ra nó là chữ " quất" mà có lẽ người miền Nam nói thành " qu-ứt nên chị lúc nào cũng nghĩ có lẽ là chữ "uất" phát âm theo kiểu người Nam. Vì vậy mà chị không dùng chữ này vì không rõ và không thấy ai viết ra sao. Đến khi thấy anh Năm dùng thì chị mới học được và rất mừng. Nay mới viết để cám ơn anh nhiều. Chắc anh ngạc nhiên lắm...
Còn một chữ nữa là "giục" bỏ, quăng đi, vất đi, liệng bỏ, vứt đi ... chị cũng không biết viết ra sao vì nghe quen nhưng viết xuống lại không quen mặt chữ. Có lẽ hai chữ trên chỉ dùng trong văn nói nhưng khi cần viết thì chị lúng túng không biết viết ra sao cho đúng chính tả rồi không dám viết.
Đó là hai chữ thuộc văn nói mà chị vẫn xài. Còn những chữ dùng sau này chị không quen dùng và không hiểu rõ nghĩa nên ngại nói và ngại viết.
Thí dụ như " hàng xịn", "sang chảnh", "đi phượt"... là những chữ lạ và nghe không hay vì chữ "xịn" là hàng gì mà sao nghe giống như sình lầy, bùn sình đen đũi. Sau này chị truy tìm thì nghi là từ chữ phiên âm của Tàu là "xin- nghĩa là tân, mới mà ra?. Còn chữ " chảnh" thật là vô nghĩa và nhìn có cảm tưởng là gì đó không biết, còn chữ " phượt" thì quả là bó tay chấm còm. Còn những chữ mà chị đã quen dùng như " quận" bỗng thành "huyện" mà ai trong Nam cũng gọi là "quyện" ráo trọi, cho nên riết rồi chữ nghĩa cũng bị đối xử một cách ruồng rẫy để dẹp bỏ cho người quên đi cái cũ, như đường Minh Mạng chị tìm hoài không thấy. Khi chạy trên đường đó, chị thấy cây nhiều nhưng bụi bậm khiến chị nhận không ra con đường mà chị vẫn hay đi ngày xưa. Sau này mới biết đã thành Ngô Gia Tự... khiến chị thấy buồn và hụt hẫng như đánh mất điều gì, như nhìn người đẹp năm nao giờ đã thành bà già khắc khổ, cằn cỗi xác xơ và mang bị thay tên lạ hoắc.
Có nhiều chữ bị phản ứng ngược do giọng Nam không thể bẻ miệng bẻ lưỡi như chữ " ủy" nghe buồn cười vì tất cả đều biến thành chữ "quỷ" ráo nạo !
Vài dòng về mấy điều nhỏ nhặt, không đáng nói nhưng đối với kẻ hèn này lại là một thắc mắc về vài chữ không biết viết ra sao đến nay mới thấy anh Năm viết ra mà mừng. Niềm vui coi nhỏ mà lớn đối với chị Minh, kể cũng ngộ đó bạn ơi.
Vậy đi nghe...Ngày vui bạn nhé
NganHa1
10-25-2021, 11:24 AM
Hai em Kh và L thân mến,
Cô là cô H, hôm nay thay mặt cô chú bên này hồi âm cho hai em nhé. Chúc hai em và gia đình luôn an lành chờ qua cơn đại dịch này.
Cảm ơn hai em đã thăm hỏi và nhận lời tiếp tay với các cô chú bên này. Lần về 2016, được gặp hai người thầy trẻ là hai em làm cô chú mừng và cảm động lắm. Mừng vì hai em là hoa trái đầu tiên trong chương trình học bổng của Hội đã thành tài và chọn con đường dạy học ở ngay tại quê mình.
Thật ý nghĩa biết bao nhiều về con đường của các em đã chọn để làm gương và trao truyền kiến thức cho thế hệ tương lai nơi miền quê hương ở cuối trời biển mặn mà bản thân cô đã được sanh ra và sống những năm đầu đời có tên Giao Thạnh. Cái tên này lần đầu tiên cô lại được nghe ở lần về VN 2016 khi ghe thăm các trường học và thánh thất Thanh Long Điện là nơi cô đã có thật nhiều kỷ niệm vào những ngày rằm với áo đạo trắng tinh, những lá phướn phất phới giăng trước sân có những cây điệp mà cô vẫn bóc vỏ, lấy hột non để ăn.
Lần đó có một thanh niên xin quá giang xe về và ngồi cạnh cô ở băng sau cùng. Cô hỏi thì ra đó là người thầy trẻ cũng là con của chú Mười , thầy Phong đi dạy ở Giao Thạnh...là bà con với cô.
Nghe như vậy cô vừa cảm động vừa bàng hoàng. Hình ảnh của cô trong lớp học ngày xưa bên Thánh Thất lại ùa về. Nhưng giờ đây những ngôi trường ở quê đã không còn là một lớp học bé nhỏ với đủ mọi cấp lớp nữa mà đã thành hình là những ngôi trường đàng hoàng rồi...
Cô đã từng học vỡ lòng với chú Tư mà cô vẫn thường nhắc bằng danh từ thân quen là Chú Tư Dần. Giờ đây chú là người lo chăm sóc Thánh Thất nên thật là một hình ảnh đáng quý biết bao nhiêu.
Cô không quên được lúc đang học thì có một anh thính tai la lên : "Đầm già", thế là cả lớp túa nhau ra chui xuống tảng xê quanh trường. Cô thường chui xuống hầm chung với chị Chín là em út của chú Tư Dần. Đó là những ngày tháng đầu đời của cô để rồi cuối cùng là một lần tản cứ lên Thạnh Phú bằng trực thăng để rồi từ đó, mỗi bước một xa quê và lên Bến Tre Kiến Hòa rồi Saigon và cuối cùng là đến đất Hoa Kỳ này.
Dù xa quê hương, nhưng cô vẫn nhớ trong lòng hàng mù u bên Thánh Thất nguy nga như chốn thần tiên ngày còn thơ ấu và một lớp học trong sân với các anh chị lớn hơn cô vài tuổi, có anh Phước mà lần về vừa qua tình cờ cô cũng có ghé qua nhà, nghe anh đàn một bản Nam Ai với cây đàn nguyệt .
Cô vô cùng cảm động vì những người xưa cũ vẫn còn chọn trở về và ở lại nơi miền đất đã chịu nhiều tang thương vì bom đạn chiến tranh.
Cô cũng không ngờ là trong buổi tang lễ của phụ thân cô vào tháng 2, 2008 ở Thánh Thất, BácTư Sáng, ban đồng nhi và ban lễ nhạc, trong đó có anh Phước là người đã ngồi đàn suốt đêm , dùng tiếng đàn nguyệt để an ủi người đạo hữu lúc nào cũng hướng lòng về quê cha đất tổ là phụ thân cô mà người quen vẫn gọi là Bác, Chú Năm. Hiện giờ mộ phần của cha má cô đã được an táng ở quê hương theo di nguyện để con cháu sau này có chỗ để tìm về thăm lại phần mộ cha mẹ ông bà nơi quê hương xa xôi với những tên gọi thân yêu mộc mạc là Cồn Hưu, Cồn Điệp, Cồn Rừng hay văn hoa hơn là Thạnh Phong, Thạnh Hải, Giao Thạnh....
Nếu lần về quê không gặp lại những hình ảnh thân yêu ở quê hương thời thơ ấu như Thánh Thất, như chú Tư Dần, Bác Tư Sáng, và anh Phước và sau đó là các em học trò của Hội trong đó có hai người đã thành tài là hai em Khuôn và Luận, có lẽ cô sẽ thấy mình hụt hẫng lắm... Cho nên cô cảm ơn tất cả mọi người vẫn còn trụ lại quê hương, vẫn còn với tình yêu quê hương nồng nàn thắm thiết luôn đập nhịp buồn vui, thổn thức với vận mệnh của quê nghèo trong mấy chục năm nay.
Lần đó cô về, mong tìm ra nền nhà cũ ngày xưa mà không biết ở đâu, cô dự buổi phát gạo của Hội tặng và có chụp hình với những cụ già , một em thanh niên muốn cản lại nhưng cô đã nói : " Đây là nơi chị đã sanh ra, ngay tại chỗ này". Người thanh niên đó có vẻ khựng lại và để yên vì biết chỉ có người đi với tấm lòng thương nhớ nơi chôn nhau cắt rún mới mủi lòng khi được tiếp xúc với những cụ già nơi đó, được đặt bàn chân và được nắm một nắm đất gửi lên mộ song thân nơi quê cũ với ngập tràn kỷ niệm đẹp thời thanh bình mà má cô thường kể cho con cháu nghe...
Lần đó cô đã được quỳ nơi Thánh Thất làm lễ cho cha cô sau ba thập niên xa cách, ngôi đền mà cô luôn tưởng tượng bằng những lời phát ra tận trái tim:
Nếu có về tôi sẽ quỳ xuống đất
Giữa bao người ngơ ngác hỏi vì sao
Nếu có về tôi quỳ giữa nghẹn ngào
Ôm mảnh đất xanh xao hình chữ S
.....
Rồi âm ba đó có lẽ cũng đã vang vọng để cô nghe những tiếng lòng đáp trả từ cô chủ Hội:
Mai có về xin người chia chút nắng
Trải dùm tôi trên bãi vắng Giao thôn ( Giao Thạnh)
Đời khốn khó tình thương hình như lắng
Áo sờn vai nên mộng khó trường tồn
Mai có về xin người mang nét bút
Vẽ dùm tôi màu nước đục An giang (*)
Và đứng lại tìm dùm tôi vài phút
Kỷ niệm xưa tôi lỡ mất bên đàng
Mai có về xin người mang hy vọng
Tưới dùm tôi thắm lại mộng ban đầu
Từ thuở ấy niềm tin xa xôi lắm
Tiếng kinh cầu rời rã giữa đêm thâu
Mai có về xin người mang lời biển
Tiếng thuỳ dương hoà với tiếng lòng tôi
Chắc cũng đủ để một người xao xuyến
Nhịp tình tang xoá sạch vết thương đời
Mai có về xin người ra Cồn Lớn
Hái dùm tôi quầy dừa nước còn măng
Tôi thèm lắm, thèm một dòng nước mát
Bởi vì đời nửa kiếp quá khô cằn
Mai có về xin người vào làng Thạnh( Phong)
Nhìn dùm tôi lá phướng có còn bay
Ngôi chùa xưa chắc bây giờ đã lạnh
Mười mấy năm dòng đời cứ miệt mài
Mai có về xin người đừng làm khách
Khoác vào mình phong cách một tha nhân
Quê tôi đó chỉ nhà tranh mái vách
Nên tình thương càng cần gấp vạn lần !!!!
Mai có về xin người chia hơi ấm
Cho trẻ nghèo lạc lõng ở trên đường
Trời buổi tối đôi khi sương lạnh lắm
Một vòng tay đủ bắt nhịp yêu thương
(*) An giang trong bài thơ này là dòng sông An Cựu ở Huế
Sáng hôm nay, cô hồi âm cho hai em bằng tâm tình của một người thân trong nhà, cùng được sanh ra nơi miền quê rất đẹp dù bị tàn phá bởi chiến tranh một thời gian rất dài và làm bao người chịu cảnh ly tán.
Giờ đây chuyện cũ đã qua như cổ tích buồn, các em thuộc thế hệ đàn em, không còn nghe tiếng đạn bom trên đầu như thế hệ của những người đi trước, nên cô đã nhìn thấy vẻ mặt các em học sinh VN sau này thật thông minh, xinh đẹp làm cô rất hãnh diện trong đó có hình ảnh của hai người thầy trẻ tên Khuôn và Luận làm cô càng tin tưởng hơn vào thế hệ tương lai.
Cô cảm hơn hai em đã đồng lòng chung tay với Hội trong những công việc giúp đỡ các em học trò gặp cảnh nghèo khó do ảnh hưởng của cơn đại dịch.
Cô không còn mong ước gì lớn lao mà chỉ cần các em được học hết trung học, cũng là cho các em một chút tự tin về bản thân và có chút tuổi hoa niên bên mái trường, thầy bạn. Còn như em nào được cơ hội thi đậu vào đại học mà vì hoàn cảnh khó khăn thì Hội cũng muốn nâng đỡ bằng học bổng để các em đạt được mơ ước của cuộc đời.
Có lần cô đọc một em sinh viên đã viết : Nhờ học bổng của Hội, mà em đã có được một thời thanh xuân tươi đẹp".
Hai em Luận và Khuôn có cảm thấy điều đó không ? Vì hai em đã trải qua thời sinh viên dưới mái trường với học bổng đầu tiên của Hội. Đôi khi chính các em cũng cảm nhận điều đó mà không dám bày tỏ, vì nó có vẻ chỉ để dành riêng cho những tâm hồn lãng mạn, xa vời với thực tế quá phải không.
Riêng cô, khi ủng hộ chương trình học bổng là do tự thâm tâm cô cũng luôn ao ước điều này cho riêng mình mà không được cho nên cô thấu hiểu và muốn các em khác được có điều mình luôn mơ ước khi xưa.
Cô xa VN khi đang chờ thi vào đại học và rồi vì hoàn cảnh đã phải đi làm cho đến 13 năm sau mới có thể bước chân vào đại học toàn thơì gian thì tuổi cũng đã trễ tràng và không hề có bạn trang lứa. Cho nên trong suốt quãng thời gian 13 năm đầu, cô vừa đi làm 8 tiếng một ngày mà làm bên Mỹ là phải cật lực chứ không hề tà tà gì cả. Tối về hối hả đi học và tốn 10 mới xong cao đẳng là bằng hai năm để cuối cùng lên đại học bốn năm. Đó là ngôi trường Đại Học ở Nam Cali mà hiện giờ các sinh viên VN hay chọn để học. Cô đã từng cho các em đó trọ nhà và các em đó gồm từ Hà Nội, từ Quảng Trị và từ miền Nam. Tất cả đều từ gia đình giàu có chứ không phải như những em học trò nghèo khó ở quê mình. Những du học sinh này đều tìm cách ở lại Mỹ nên cô cũng buồn vì nhân tài đều thất thoát hết ra ngoại quốc.
Rồi sau đó, nhìn lại 99% dân mình vẫn còn ở lại quê hương và xây dựng đất nước, trong đó có hai em và các em trong Hội đã thành tài từ 2008 đến giờ cũng gần trăm em chứ không ít. Cô chú nghĩ vậy và an ủi vì bản thân cô chú cũng đang ở nước ngoài . Mà nếu còn ở lại VN, chưa chắc gì cô đã có điều kiện giúp được cho ai đây ...
Chữ nếu làm người ta bí lối, cùng đường không thoát nên cho cô ngưng nếu nhé...
Cô viết dài và linh tinh quá, mong các em thông cảm . Cảm ơn các em đã đọc. Cô gởi hai em chút tâm tình xưa:
Làm gì cho nước Việt Nam
Quê hương ta đó muôn vàn nỗi đau...
Giờ đây có thêm bàn tay của các em, hoa trái ngọt ngào từ những trái dừa tươi, những viên kẹo Tuyết Phụng Mỏ Cày (mà bạn Mỹ cô rất thích ăn), từ bóng mát của cây Nhãn trong sân Thánh Thất và từ dòng Rạch Miểu, Hàm Luông chảy ra cửa sông Cổ Chiên từ dòng Cửu Long để nhập vào biển lớn.
Cô cảm ơn hai em, và xin đại diện cô chú trong Hội chúc sức khỏe đến các em và gia đình nhé.
Thân ái
Cô
NganHa1
10-30-2021, 11:35 AM
Em Anh Thư thân mến,
Cô đã đọc được thư con, từ lá thơ đầu trình bày hoàn cảnh để xin được phần học bổng của Hội đến hai lá thơ tiếp tục cho biết thêm về chí nguyện muốn theo đuổi ngành luật của con.
Cô có chút ngạc nhiên vì sự chọn lựa ngành học của con, nhưng kèm sau đó là sự mừng vì thấy con đã biết mình muốn gì để theo đuổi ước mơ đó của con.
Cô luôn khuyến khích các em học trò hãy dám mơ ước, như trong Hội đã có bốn em đang học Y, Dược và Nha. Giờ có thêm con học về Luật là hội gần như đã có đủ các ngành nghề rồi.
Thật ra ngành học nào, công việc nào cũng liên quan mật thiết đến đời sống và chúng ta đều nhờ lẫn nhau để sinh tồn. Chúng ta cần và biết ơn người lao động, nông dân cung cấp thực phẩm, cần ngành y tế để chăm sóc sức khỏe , khoa học kỹ thuật để xây dựng đất nước và đưa con người đến những tinh cầu xa, khám phá bao điều mới lạ từ vũ trụ bao la đến đáy biển mênh mông, sâu thẳm.
Chúng ta cũng cần đến những nghệ sĩ sáng tạo những tác phẩm thi ca, nhạc, họa cho chúng ta thưởng thức để thăng hoa tâm hồn và chúng ta cũng cần những triết gia để giúp nhân loại nâng cao thêm về những lãnh vực tinh thần.
Mỗi con người chúng ta đều nợ xã hội, nợ lẫn nhau quá nhiều khi có mặt trên trái đất này. Cho nên khi đọc thơ con, thấy con cảm ơn cô chú trong Hội đã giúp cho con thoát khỏi mặc cảm tự ti vì nghèo khó mà đâm ra suy nghĩ nhiều.
Cô thấy rất thương con và đó là lý do cô để thời giờ nghĩ về con và viết lá thơ này cho riêng con.
Con muốn học luật để có thể thay đổi hoàn cảnh của bản thân và góp phần thay đổi xã hội, vì chúng ta dù ở bất cứ nơi nào cũng bị chi phối bởi luật lệ nơi đó. Có những luật lỗi thời và bất công nhưng cuối cùng cũng sẽ bị đào thải vì con người càng ngày càng có dịp tiếp xúc với thế giới bên ngoài để học hỏi và thay đổi sớm hay muộn mà thôi. Như những chế độ vua chúa thời xưa, đến bây giờ đều đã không còn tồn tại, nếu có thì chỉ là hình thức như nghi lễ mà thôi, chứ không còn quyền sinh sát trên thần dân như thời phong kiến nữa.
Người dân thế giới đã đổ xương máu để được quyền bình đẳng , trong đó quyền có cơ hội được học hành tới nơi tới chốn. Chắc em cũng thấy những đứa trẻ sinh ra đều giống nhau , chỉ vì sanh ra làm con nhà nghèo nên không cơ hội, không điều kiện mà bị thui chột. Những đứa bé đó bị sanh ra trong hoàn cảnh khó nghèo nên cha mẹ vô cùng chật vật, vất vả để lo cho con đến trường. Cô đã về thăm VN và đã nhìn thấy nhiều trẻ không được đi học, đã vậy mặt mày đỏ gay vì lén uống rượu nên mới mười ba mười bốn mà đã say xỉn. Hình ảnh đó ám ảnh cô nhiều lắm và cho đến bây giờ. Cô không trách em nhỏ đó, chỉ trách cha mẹ em có lẽ quá nghèo phải đi làm, trách xã hội không nâng đỡ những mầm non để thui chột và biến thành tệ nạn ngay trước mắt mà vẫn dửng dưng...
Cô nghĩ đến hoàn cảnh của cô và các em cô. Nếu không có được cơ hội sang nơi này, với cơ chế giúp cho các trẻ em đều có quyền đi học miễn phí, và khi lên đại học, các em có thể theo đuổi mọi ngành nghề , thì làm gì giờ đây các em cô được thành tài mà không phải quá gian nan như các em học trò nghèo bên VN, nhất là ở các vùng quê xa xôi hẻo lánh như em Anh Thư mà cô đang viết cho em đây.
Còn nói về mặc cảm tự ti vì nghèo của em, cô nhớ đến lúc cô mới vào làm lúc xưa. Cô thấy cô bạn Mỹ đồng nghiệp, hình như cũng có cái mặc cảm nghèo và thua kém một cô đồng nghiệp khác mới vào làm.
Cô là người VN duy nhất trong nhóm đó và công việc của nhóm là áp dụng luật lệ để đi kiểm tra các cơ sở, xem họ có thi hành một cách công bằng cho tất cả mọi nhân viên trong sở làm của họ hay không. Đặc biệt chú ý đến các chủ hãng, những nhân viên cấp cao để xem họ có cố tình dành cho riêng họ nhiều quyền lợi hơn những nhân viên bình thường khác hay không.
Cho nên công việc của cô không liên quan gì đến các đồng nghiệp cả, vì mạnh ai người nấy cứ theo luật làm làm cho đúng và chỉ làm bản tường trình với bà xếp mà thôi.
Tuy vậy, cô để ý thấy cô bạn Mỹ của cô luôn e dè và để bị cô bạn mới vào điều khiển mà thay đổi cách cư xử với một đồng nghiệp khác. Đang thân tình như trong nhà, bỗng thành khó chịu, chỉ trích, bẳn gắt với người bạn đồng nghiệp nam đó, mà cô gọi là David.
Cô thấy không khí căng thẳng quá nên có lần đã nói riêng với cô bạn Mỹ đó, cô tạm gọi là Karen về nhận xét của cô. Karen nói không dám chống lại Linda vì cô ấy là luật sư, con nhà giàu có và là dân du học từ những đại học nổi tiếng, sành điệu ăn uống vv...vv.
Cô nói với Karen rằng: Nếu Linda thông minh, tài giỏi thì sao lại không tiếp tục ở lại văn phòng tư nhân, một mình một cõi với thân chủ nhà giàu mà phải vào đây làm chung với bọn mình. Những người thuộc giai cấp bình thường mà chọn một phát là đúng nghề, không phải đi loanh quanh như cô Linda cho phí giờ và tiền bạc vô ích. Đó là mình thông minh hơn cô Linda nhiều, không hề phí thời giờ như cô ấy . Có thể cô Linda vì mặc cảm ...giàu, thông minh ...mà mang quá khứ ra hù thiên hạ, bắt Karen đánh anh David dùm cho Linda cũng không chừng.
Karen có vẻ giật mình với suy nghĩ và nhận xét này của cô nên hỏi cô phải làm sao khi Linda cứ nói xấu David hoài, cô nói là cứ im lặng không hùa theo, thì tự động mọi thứ sẽ qua.
Nhờ vậy mà cô mới thấy người bạn đồng nghiệp Mỹ trắng, tóc vàng mắt xanh rất thông minh và tốt bụng tuy bề ngoài là vậy, mà trong tâm lý cũng có những mặc cảm tự ti nhà nghèo, như bất cứ ai đem hào nhoáng, gia cảnh hay bằng cấp ra hù dọa những người yếu bóng vía hơn mình.
Rồi cô Linda có lẽ nhận thấy không còn điều khiển được cô Karen nên mới nhắm vào cô xem tại sao. Linda nói với cô đừng tin David nói, vì anh ta là luật sư, là chính trị gia. Cô có giật mình vì ngạc nhiên với những cáo buộc đó. Có lẽ vì cả hai đều là luật sư, đều học cùng trường luật và tiếp xúc nhiều với các chính trị gia, họ dùng chữ rất khéo để không bị vướng mắc cho qua ải và rất mơ hồ khó hiểu vì người dân trăm người mười ý nên họ không biết trả lời ra sao cho ai nấy hài lòng.
Cô cũng đã không trả lời hay bàn cãi gì với cô Linda vì chữ nghĩa cô không giỏi cũng như cô không dám ra mặt bênh vực cho David. Sau đó David cũng không chịu nổi nên đã tự ý xin đổi đến văn phòng khác, vậy mà cô Linda vẫn không buông tha. Kể cũng lạ...
Cô kể cho con nghe chuyện này để thấy rằng mặc cảm tự ti không riêng gì ai. Nhưng nếu chúng ta nhìn kỹ, sẽ thấy nhiều điều thú vị và cảm thông với người khác nhiều hơn. Cô Linda sau này cũng đã biết người biết ta và trở thành bạn với mọi người trong nhóm. Đôi khi đi ăn mừng lễ Độc lập của người Mễ ( Mexico), cô Linda cười nhạo cô chọn món gà thay vì những món đặc biệt của người Mễ, uống những thứ rượu của họ vì cô Linda là dân sành điệu. Nhưng cô biết nếu cô chọn những thứ có nhiều cheese hoặc lạ lạ để chứng tỏ mình cũng giống ai, để ra cái điều... là trên đường về sở làm, sẽ bị đau bụng ngay lập tức. Vì kinh nghiệm những lần ăn đồ Ý, gọi những món có cà chua, có cheese của họ rồi sau đó không yên với bao tử...
Đó là những chuyện nho nhỏ bên này. Còn chuyện nữa mà cô muốn nói vì con chọn ngành luật nên cô thấy có thể tâm tình một chút. Bên Mỹ có nhiều em học xong trung học lại không chịu học tiếp trong khi VN thì em nào cũng mơ lên đại học để có tương lai, cho dù bằng đại học bên VN đối với dân nhà giàu bên đó vẫn không đặc biệt mà phải nhất định sang ngoại quốc như Mỹ, như Đức, Úc, Nhật để du học chỉ vì trường đại học VN cần cải thiện để nâng cao tiêu chuẩn cho kịp với trình độ của các nước tiên tiến.
Dù sao đi nữa, thì đó là hạnh phúc của những người may mắn có nhiều tiền mới sang ngoại quốc du học. Còn những đứa học trò nghèo, mơ trung học còn chưa xong, và bước chân vào đại học VN vẫn là giấc mơ khó với tới thì Hội vẫn luôn chung giấc mơ đó với các em học trò ở quê mình và cả nước VN.
Tại sao các em mơ được vào đại học?. Nó cho các em nghề nghiệp tương lai khá hơn là không có bằng cấp gì và phải làm lao động, làm nông , làm mướn làm thuê như cha mẹ các em.
Thật ra vì VN không có luật giúp người ta trả lương tương xứng cho người lao động nên chủ muốn trả bao nhiều tùy ý. Trong khi bên này dù đi cắt cỏ, làm thuê, dọn dẹp nhà cửa hay giữ em nhỏ vv... đều phải trả lương đàng hoàng, không ai dám bóc lột ai.
Tất cả là nhờ luật bảo vệ cho người lao động...
Chính vì vậy mà tụi học trò bên này sau khi học xong trung học, muốn dọn ra ngoài và đi làm nhà hàng, rửa chén, bán buôn, làm công vv ... cũng đủ sống và khi ra đường ai cũng như ai, không hề biết đến hai chữ nghèo giàu, hay mặc cảm gì cả...
Đôi khi người giàu họ còn xuề xòa và bình dị trong cách ăn mặc khiến không ai biết mình đang đứng bên các triệu phú, giám đốc hay chủ hãng lớn gì cả. Còn các dân cử thì rất khiêm nhường và phục vụ cho cử tri đã bầu cho mình chứ chằng ai dám ra oai hay tác quái như các quan tham ô thời phong kiến ngày xưa.
Các hiệu trường ngồi xuống thắt giây giày cho các bé khi đứng chào các em bước vào trường mỗi sáng. Các học trò đã quen việc sắp hàng tuần tự chờ đến phiên chứ không có cảnh chen lấn. Đó là điều rất hay ở xứ này và nhiều quốc gia khác. Những điều nhỏ nhặt nhưng đã thành nề nếp làm cho đời sống ổn định và an vui. Tất cả đều đến từ luật lệ ban hành chứ không phải tự nhiên mà có. Cho nên khi tìm hiểu kỹ, thì nước Mỹ tự do nhưng có cả một rừng luật lệ bên trong để giúp con người sống hài hòa trật tự .
Cô đã cùng với cô chú trong Hội xem xét nhu cầu hiện tại của con và quyết định sẽ giúp đỡ cho con. Cô mong con sẽ vui và thêm tự tin hăng hái với con đường học vấn của con. Cô biết thời buổi công nghệ tin học mới này, thế giới không còn cách biệt về không gian hay thời gian gì nữa, mà người ta hay gọi là thế giới phẳng. Con hay bất cứ ai cũng có thể tìm hiểu về những điều muốn biết để bổ túc thêm cho sự học, cho kiến thức của mình.
Cho nên dù cho nhà trường hiện giờ, có những giới hạn và cần thay đổi, cập nhật nhưng bản thân của các học sinh vẫn có thể tự mình học hỏi thêm về những điều hay đẹp của nước ngoài để sau này có thể từ từ thay đổi xã hội. Như việc học hành phải được miễn phí cho tất cả các em hết cấp trung học để các em có chút căn bản, như việc mở rộng cửa đại học cho tất cả các em vào học với sự trợ giúp tài chánh. Còn đời sống bên ngoài là tập những thói quen mới như trật tự, vệ sinh công cộng và trả lương tương xứng cho người lao động. Như vậy thì mọi người đều sẽ bớt đi mặc cảm nghèo cũng như mặc cảm giàu, vì sự chệnh lệch giai cấp cũng từ từ ngắn lại . Khi con người được mở mang dân trí, thì đất nước mới đi lên và phát triển.
Cô nhờ kinh nghiệm bản thân, sở dĩ có chút tự tin là nhờ hoàn cảnh đưa đẩy được sống ở một quốc gia với những luật lệ nâng đỡ người dân đi học và bình đẳng trong công việc nên mong muốn các em học trò nước mình, ai cũng phải được học xong trung học, và những ai có ý chí cầu tiến, muốn học thêm thì đều có cơ hội đạt tới giấc mơ của mình.
Cho nên cô thấy rõ, tất cả các trẻ em VN từ các vùng sâu dù nghèo thế nào, nếu có cơ hội vẫn là những nhân tài cho gia đình và xã hội. Cho nên sự tiến thân của các em phải là nhu cầu hàng đầu vì đó là điều cần thiết cho đất nước...
Cô muốn viết nhiều, nhưng vì nhiều giới hạn về nơi chốn của cô và con, nên cô không tiện nói hết nhưng cô biết con hiểu và sẽ càng hiểu hơn sau này.
Cô chúc con thành công, may mắn và nhất là an lành trong mùa dịch bệnh này.
-------------------
Trước khi sang trang mới....
Sáng hôm nay mình dậy pha nước uống bỗng ngạc nhiên vì không thấy những ngón tay bị cứng khớp nữa. M ngạc nhiên muốn biết coi đã ăn uống gì lạ không thì kiểm điểm lại hôm qua coi đã ăn uống những gì. Sáng có ăn bún nước lèo của chị H nấu, có ăn miếng sụn và gân. Lâu lắm rồi m không mua thịt heo vì dao lụt quá, cưa thịt mỏi tay nên thôi nghỉ ăn. Cả thịt bò cũng không mua vì dao ...cùn là chuyện có thật !!!
Trưa có ăn thịt bò do lần này Costco có bán làm shabu gì đó, m mua về xào đậu que, uống chia flax hòa vào 2 viên glucosamin, matcha, nghệ và cả ngày uống một pack nano, chiều lại còn thử miếng chả có gân và nấm hương do cô em tặng, ăn một trái chuối uống thuốc bổ nano và ăn mấy miếng bánh uống trà dược thảo, hình như có nhai 2 viên gummy thuốc bổ và đã có nhớ uống một viên D3 nữa.
M đã làm ngoài vườn cả buổi sáng hôm qua, dời bụi topiary mận lá nhỏ, dời bụi dừa kentia, bứng 2 cây hồng dòn và táo tàu bỏ vào pot . M cũng dời bụi sứ vào thế cho kentia, dời bụi ngâu ra ngoài gần lối đi để có thể thưởng thức mùi hương.
Nói tóm lại m đã hoạt động bình thường cả buổi sáng, vừa làm vừa có để ý đến lưng và tay vì bây giờ m chỉ mong nương nương cho tất cả đều khỏe là mừng rồi.
Sáng nay m nhận ra mi mắt trái đã bình thường trở lại nên mừng. Như vậy là m đã hồi phục lại sự tự nhiên nhờ phương pháp thể dục mí mắt, nên giờ đây rất hạnh phúc.
Nhất là lưng, tay, đã không còn thấy đau hay đùi bị mỏi nữa. Thật là được bình thường là hạnh phúc.
Có lẽ nhờ thuốc bổ như khi m tẩm bổ cho cây cối, thấy chúng 2 tuần sau là xanh tươi, mượt mà thì con người cũng vậy, phải cần bồi bổ mới được.
M cũng vui vì đã viết hai bài là 2 lá thơ cho hai em K và L cũng như lá thư cho em AT muốn học luật bên VN.
M thấy cô lục muốn xài chữ mới nhưng cuối cùng sai hoàn toàn, cũng thấy thương cho cô nên mong cô sẽ học bài học là chỉ xài chữ mình hiểu rõ nghĩa, còn chữ nào mới mà muốn xài thì phải tra cho rõ mới được. Như chữ kết quả tạm thời, sơ khởi, mà cô dùng chữ lâm sàn, m hỏi lại, cô còn cười chế diễu cho là mình không biết. M kêu cô tra gú gồ thì cô mới vỡ lẽ. Đây là lần thứ nhì cô lục muốn chứng tỏ có thêm chữ mới văn hoa hơn để xài, nhưng lại sai nghĩa hoàn toàn. Mong cô sẽ để ý , cậu T cũng nói nhờ tiếng Việt giới hạn, nên giải thích cho bệnh nhân dễ hiểu hơn là nói văn hoa , giờ m mới biết là cậu muốn nói gì. Thà có chữ nào chắc ăn thì hẵng xài, còn như nghe nói mà không thấy mặt chữ rồi dùng đại cho ra vẻ với người là sai một ly đi một dặm. "Lên sàn "chứng khoán, lên "sân " giao dịch hay flatform, chứ không phải là lâm sàn, chỉ có lâm sàng có g, là nghĩa trong y khoa, clinical trial, sàng là giường, đồng sàng dị mộng. Chung giường mà khác giấc mơ, nghĩa là khác tính cách, tính tình, không chung chí hướng vv
M không có ý chê cô lục hay những ai không biết nhiều ngữ vựng để xử dụng như các văn sĩ, thi sĩ vì văn chương là lãnh vực của họ, là khiếu trời cho và họ cũng phải học hỏi, nghiên cứu và đọc sách thật nhiều để có được vốn liếng ngôn ngữ dồi dào để nói và viết làm người nghe không nhàm. Nhờ họ linh động và có nhiều chữ dùng cho một nghĩa nên người đọc vừa vui tai, thích thú và học hỏi thêm.
Đó là lý do tại sao m muốn học chữ Nho, vì nghe các sư giảng m tối mù nghĩa và phải đợi giải ra bằng chữ thuần Việt m mới hiểu. Cho nên m thấy m bị giới hạn và muốn tự do nên phải học chữ Nho, rồi từ đó phăng thêm chữ Hán gốc, phiên âm và nghĩa chữ Nho mà ông cha ta đã dùng trong kinh sách, đặc biệt là kinh Phật, vì Phật giáo phát triển hay đại thừa đã do Trung Hoa truyền sang nên kinh sách đều là chữ Tàu, hay chữ Hán Việt hoặc nôm na là chữ Nho. Chữ Hán Việt có âm rất hay và thanh tao cũng như văn hoa mà người nghe rất thích dù không hiểu nghĩa cũng vậy. M thấy đó là do tài của ông cha ta và có lẽ ngôn ngữ Việt Nam du dương hay sao đó. Vì cùng bài thơ chữ Hán thí dụ như Phong kiều dạ bạc mà âm Hán Việt nghe hay còn phát âm giọng quan thoại madarin vẫn không thể nào bằng.
Tạm vậy nghe các bạn. Vài dòng chuyện đời thường không đầu đuôi gì cho vui...
NganHa1
11-03-2021, 01:08 PM
Tùy theo bút ngày đầu Thu
Sáng nay trời sương mù lãng đãng trên bầu trời một màu xám lam như màu áo tràng của cô Hân. Không gian yên tĩnh quá, bọn chim chóc có lẽ vẫn còn sợ lạnh nên chưa muốn dậy tìm sâu buổi sớm.
Cây tiêu cổ thụ với những chòm lá mỏng manh như tấm mành cũng bất động rũ xuống vì không hề có cơn gió nào thoảng qua. Chị Minh thầm nghĩ : à, lý thú thật. Chả bù với những khi trời gió lộng, những cành lá kia bị đánh tả tơi tứ phía thật tội nghiệp. Giờ đây cây cỏ được hưởng chút thanh bình như hiện tại cũng là điều tuyệt vời cần thưởng thức.
Rồi ánh nắng ban mai cũng đã rọi lên ngọn của cây xoài với những chiếc lá giờ đã đổi ra màu xanh hoàn toàn chứ không còn là màu tím của lá tía tô nữa. Thiên nhiên đã chuẩn bị cho cái lạnh của mùa đông nên cho cây lá cứng cáp, trưởng thành.
Chị nhìn ra dãy hàng rào xanh tươi bao quanh sân mà thấy rất hài lòng. Giờ đây những bụi honey suckle đỏ màu hoa lựu thỉnh thoảng nổi rực rỡ trong vài tuần, rồi bị thợ bào xuống ngay hàng thẳng lối nên chỉ còn thuần một hàng giậu như một vành đai xanh bao quanh lưng của cả khu nhà.
Vòng đai này đã làm một lá chắn gió bão cho sân nhà chị Minh vì nhà chị ở chỗ cao nhất cửa hướng đông Nam và Tây Nam cùng hợp lại và hướng nam là góc chéo của sân vườn, có thể nhìn được đồi East Anaheim quét đến tận Disneyland hướng Tây mỗi buổi tối đều bắn pháo bông rực rỡ cả bầu trời.
Vậy mà cả hơn năm nay pháo bông tắt lịm vì nơi giải trí nổi tiếng thế giới này đã đóng cửa vì đại dịch và chỉ mới mở lại chừng tháng nay. Nhưng chị Minh đã không còn quan trọng đến pháo bông gì nữa rồi. Chị bận theo dõi đến trận dịch bùng phát ở quê nhà...để rồi giật mình sực nhớ đến các em học trò đang theo học trên thành phố, biết sống chết lẽ nào nên chị đề nghị hội giúp đỡ. Chị có hơi ngại ngùng vì năm rồi, cô chủ Hội có tổ chức thi viết về Covid và nhờ chị Minh đọc và góp ý kiến về các giải thưởng.
Chị Minh muốn ngoài các giải thưởng nhất nhì ba, đều cho các em tham dự cuộc thi mỗi em 1tr bằng khoảng 50 đô, thì bị gạt ngang nói là không dễ vì các em ở xa, khó về quê để nhận và không đáng cho các em lặn lội về quê chỉ vì số tiền cỏn con đó chỉ vì Hội cần có hình ảnh gởi sang làm bằng chứng. Cuối cùng rồi thì có ba em được giải nhất với ba xe gắn máy mới để có chân đi làm. Số còn lại thì chia ra các giải từ ba trăm đô đến một trăm đô. Tổng cộng cô chủ Hội đã bỏ tiền túi ra một số tiền khá lớn, nhưng cô chỉ nói với các em là do các mạnh thường quân tài trợ.
Năm nay chị Minh thấy dân chúng quê nhà mới thật sự bị ảnh hưởng nặng nề và ngỏ ý muốn hỗ trợ các em. Nhưng cô chủ cứng ngắc và nguyên tắc quá, phải đưa tận tay và chụp hình xác nhận cho người bảo trợ biết dù người bảo trợ có là ai khác ngoài một người là cô chủ Hội, nếu cô đồng ý là xong.
Nhưng sau này, chị Minh mới biết còn lý do tế nhị khác nên không muốn làm chỉ vì thiếu nhân lực và không muốn chuyển tiền thẳng qua trương mục mà thôi.
Lần này, dịch bệnh đã phong tỏa hết tất cả, không ai có thể đi đâu được mà các em lại cần tiền đóng học phí và tiền nhà, vì học phần bổng chỉ là tượng trưng một phần cho tiền học, còn ăn ở thì gia đình và các em phải bù vào. Các em lên SG đều tìm cách đi làm thêm nhưng dịch bệnh đành bó tay thúc thủ. Chị Minh nói với cô chủ Hội là hãy du di, vì cứng nhắc quá sẽ không khả thi, giúp khi cần thiết nhất chứ qua dịch rồi sợ trễ tràng chăng. Hơn nữa, thủ tục là các em phải có mặt nhận tiền và có hình chụp gởi qua, là để cho người bảo trợ thấy. Còn bây giờ, lần này cũng chỉ có một người bảo trợ và người ấy đồng ý việc chuyển tài khoản cho các em nên đâu còn gì phải ngại nữa. Nhưng rồi người chuyên lo mọi thứ cho Hội bên VN cũng bị cách ly do tiếp xúc với F0 gì đó nên phải đình lại nửa tháng, sau đó còn phải đi phát gạo cứu đói nên việc phát tiền cho các em phải nhờ vào người khác. Cuối cùng cô chủ Hội đồng ý và tìm thêm người giúp chuyển tiền qua trương mục ngân hàng nêLann mọi việc cũng xong.
Cô chủ Hội vì quá lu bu công việc giấy tờ và việc làm nên phán : Ai bảo trợ thì người đó phải duyệt xét và quyết định số tiền cho bao nhiêu thì Hội mới thông báo vì phần lớn mạnh thường quân, họ chỉ giúp một lần là quý lắm rồi chứ không ai có thời giờ thơ từ gì cả. Hơn nữa viết cho các em thì biết viết gì bây giờ?.
Chị Minh lúc đầu cũng định làm như bên Mỹ này, gởi bằng nhau cho tất cả các em còn đi học, không phân biệt gì cả vì chị biết ai cũng nghèo. Chị thấy bên nhà giúp chỉ có 1 triệu rưỡi, khoảng 70 đô cho mỗi đơn gì đó mà đợi hoài không có khiến dân ta thán giăng cờ thay tiếng nói cho mọi người thấy.
Chị nghĩ đây là số tiền chị có thể giúp tất cả các em mà không cần đơn từ gì cả. Nhưng cô chủ đề nghị để các em gởi sang và giới hạn tiền xin là 5 triệu mà thôi. Chị thấy đây cũng là điều nên vì có thể có em cần nhiều hơn vì kẹt ở SG thì 1tr 5 có là gì.
Cuối cùng chị đành theo ý cô chủ Hội là tùy theo nhu cầu các em gởi xin và trình bày rõ ràng thì chỉ cho tối đa là 5 triệu mà thôi.
Đợt một đã xong, thì một người khác cũng noi theo gương chị Minh mà muốn giúp đợt 2. Chị Minh rất vui mừng vì chị biết đợt một vừa rồi, các em chỉ xin trong số các em đang thiếu nợ tiền trọ, chứ không xin thêm cho những ngày tháng sau có lẽ các em dự định khi mở cửa sẽ đi làm thêm là ổn thỏa tất cả.
Nhưng rồi cho dù mở cửa, vẫn có chỗ đóng tiếp và dù người có ùn ùn bỏ về quê, nhưng công việc vẫn chưa có lại và các em tiếp tục bế tắc. Vì vậy mà chị Minh rất mừng cho các em được tiếp tục giúp đỡ.
Nhờ kinh nghiệm của đợt 1 mà lần này việc cứu xét thơ từ nhanh hơn nên mọi việc xảy ra trên dưới một tuần lễ. Thật là tuyệt vời và đó mới đúng là tinh thần làm việc của người Mỹ.
Bên Mỹ mùa Covid, mọi người làm việc lương dưới 75 ngàn đô, đều được hai lần hỗ trợ mà không ai cần làm đơn gì cả. Chính phủ cứ coi hồ sơ thuế năm rồi, ai đủ tiêu chuẩn là gởi ngay vào bank nên mọi người đều có tiền rủng rỉnh. Chị Minh đủ tiêu chuẩn nhận hai ngàn đô tổng cộng cho năm đầu nên quyết định cho hết vì chị không cần số tiền thêm đó làm gì. Nói cách khác, hầu như ai lãnh tiền của chính phủ Mỹ mùa dịch này đều tuôn về giúp người nghèo hay thân nhân bên VN .
Nhờ cho đi hết số tiền đó mà chị thấy vui trong lòng nên năm 2021, dù không còn nhận được tiền hỗ trợ nào, chị vẫn muốn giúp các em vì biết đây là năm khốn khó của cả nước VN vì phong tỏa và chết chóc nhiều nhất...
Chị có thời giờ xem lại hình ảnh của các em học trò trong hội để thấy hoàn cảnh của từng em. Có em mồ côi cả cha mẹ, lý do đáng buồn là mẹ bị chết đuối. Chị Minh quyết định sẽ giúp cho các em học bơi và sẽ thực hiện điều này sau khi mọi việc ổn đình bình thường cho các em rồi tính tiếp.
Chị thấy ở xứ sông rạch như mắc cửi mà con nít lẫn người lớn không biết bơi là điều thật vô lý. Lúc nhỏ chị được cha dạy bơi nên đã từng nhảy xuống sông cứu cho hai đứa nhỏ té cầu suýt chết đuối...
Chị Minh sáng nay nhìn trời thu mây xám mà định viết lại tâm trạng mình. Nhưng rồi lại cũng không đâu vào đâu như thường lệ. Thôi thì đã gọi là tùy bút, tùy hứng và tùy suy nghĩ, dẫn đi đâu thì bàn tay gõ nhịp đến đó trên bàn phím vậy.
Tạm ngưng nha các bạn. Chúc tất cả an vui ...
NganHa1
11-15-2021, 09:58 AM
Mùa dịch, chị Tâm và chị Thu bạn thân của chị, đã ngã bệnh C-19.
Chị Tâm đã về nhà còn chị Thu vẫn nằm trong nhà thương với máy thở, nhưng đã đỡ hơn nhiều và chắc sẽ qua khỏi.
M thấy nao núng cho những buổi gặp gỡ đông người nên không tham dự và hầu như chẳng đi đâu ngoài tiệm cây kiểng.
M cũng không dự tiệc ở Lap vì muốn cho qua một quãng đời lận đận đầy đau khổ. M không đi vì không muốn sống lại những vết thương đã ngủ yên và m không muốn cho nó thức giấc.
M tự cho mình đã đầu thai sang một kiếp đời khác rồi. Nhưng có lẽ vì không ăn cháo lú nên còn mang máng trong ký ức và quá hãi hùng với những hình ảnh đã nhạt nhòa nhưng quá thê thảm nên m đã nhất định không đi trên con đường máu nhuộm đó nữa.
Vì m không thể nói ra, không thể giải thích nên đành để bị hiểu lầm như thế nào cũng mặc. M đã mang tiền ra để trả giá cho việc không về thăm lại lối xưa của m vì không đủ nội lực.
Chẳng có gì và chẳng còn gì tồn tại dưới sức đẩy lùi của thời gian. Thật là mừng cho m trong trường hợp này, nhất là bây giờ m cũng có nơi ở an ổn và thoải mái về mọi thứ thì cảm tạ Trời Đất còn không hết nên không dám ra khơi để va đầu vào đá.
M chỉ nói là vì lý do sức khỏe lái buổi tối nguy hiểm nên không đi đâu buổi tối. Thứ nhì là vì chỉ có một mình nên không muốn đi đâu ngoài đi tới gia đình mà thôi. Đến tuổi này rồi, m không chịu nổi những điều tổn thương tinh thần hay thể chất cho nên đưa tiền ra để làm chiếc gối êm bao bọc thân thể, chỉ là như vậy mà thôi. Câu nói lấy của che thân là đúng vô cùng...
Giờ đây chỉ còn sức khỏe thể chất và sức khỏe tinh thần qua ơn phước trời ban mà cảm tạ mà thôi.
Mấy năm nay nhờ quỹ hưu gặp may mắn nên lấy đó làm an ủi và làm niềm vui, nhờ vậy m đã gời cho các cha và sơ để giúp người nghèo và giúp cho các em sv. Lần này m giúp kịp thời đúng lúc nhất nên các em đã vô cùng cảm kích và m thấy thật hãnh diện với chính mình đã làm gương cho Bát và chị Tâm noi theo và chị đã làm phước cho các em mồ cô hai tháng trước khi chị bị C-19. Có lẽ nhờ chị làm phước bố thí mà chị không bị nặng và được cứu kịp thời chăng.
Năm nay cả nhà m đều chung tay làm phước nên có lẽ nhờ vậy mà vượt qua kiếp nạn này.
Cũng nhờ cô Lục nhắc chị đi test nên chị mới đi, nếu không thì không biết hậu quả sẽ thê thảm cho cả nhà từ đây đến hết cuộc đời của nhau rồi.
Cảm ơn các bạn ghé ngang, chúc an lành và may mắn nha các bạn...
NganHa1
11-16-2021, 08:01 AM
Chị Thu giờ đã hồi phục nên m như thoát một gánh lo trong lòng. Chị ở Mỹ kỳ, còn thân nhân ở rải rác trên các quốc gia Âu- Úc- Á. Cũng may thời buổi có internet, cell phone, facetime vv nên có sống ở hang cùng ngõ hẻm nào thật ra cũng như ngay bên cạnh nếu có cái điện thoại cầm tay và có mạng để kết nối.
Ngày xưa chỉ cách nhau một quận, một tỉnh đã thấy xa vời vợi vì phương tiện truyền thông không có. Bây giờ thì hầu như ai cũng có phép thuật muốn kêu gọi ai thì đều được như ý tức thì.
Nhưng dù sao đi nữa, khi bệnh hoạn, mà không có thân nhân ở gần cũng cảm thấy rất tủi thân, nên lúc đầu chị không muốn đi nhà thương, đến nỗi những người chị cho ở share nhà, phải gọi 911 nên chị mới được cấp cứu kịp thời và đã thoát nguy.
Nhờ vậy mà sáng nay m cảm thấy an bình. Tuần rồi m đã nhờ người cắt tỉa cây kiểng khiến bà hx ngạc nhiên. M cũng không biết tại sao bỏ thói quen săn sóc sân trước hàng tuần đến nỗi cây kiểng có vẻ tự tung tự tác nên m phải mướn người cho đâu vào đó.
Ngẫm nghĩ mãi mới biết lý do sâu xa là cái máy thu hình để trước cửa sổ nhà hàng xóm quá gần sân bên hông của m. Cho nên m không muốn bị vào máy thu là vậy, dù m luôn đội nón lá với quai nón che hết mặt. Nhưng cái ý nghĩ không có được sự riêng tư khi làm việc khiến m không tự nhiên và đã bó tay thật sự.
Từ khi các máy thu hình thịnh hành, mà nhà m là có đầu tiên, đến mấy cái từ sân trước, sân hông đến ngoài giả sơn để thâu bọn coon . Trong khi hx chỉ mới gắn vài tháng nay, có lẽ vì họ đi làm nên không ai ở nhà và hay mua đồ online nên cần kiểm soát người lạ ra vào . M chưa hề mua đồ online vì không muốn đi trả mất công nên chỉ ghé tiệm, xem rõ ràng mới mua, vậy mà còn đổi trả lung tung đây.
Hôm kia bà hx Ấn đối diện ghé qua xin rosemary và húng để uống trà. Bà vừa nghỉ hưu nên muốn rủ m đi bộ buổi sáng mà m không bao giờ rảnh, những giầy đi bộ m đều dùng làm vườn hết nên thật buồn cười. Bà White bên cạnh cũng hỏi xem chừng nào m rảnh giúp bà tập thể dục và đi bơi cho vui. Ngẫm nghĩ hai bà hx này đều giúp dân Mít mình nhiều vì họ đều làm móng tay và móng chân rất đẹp, sơn vẽ tùm lum coi cũng hay hay, vui mắt. Thậm chí trong mùa cúm Tàu, bà cũng nhờ cô thợ Mít ghé nhà làm móng chân cho bà trong khi dân mít hình như không có thói quen làm móng tay móng chân ở tiệm. Đây là sự khác biệt về văn hóa chăng ?
Tán dóc chút cho vui. Giờ chắc m ghé tiệm kiểng mua đất bón cho cây kiểng và thăm bà chủ Thái một tí. Bà cũng ngoài bảy mươi nhưng còn rất mạnh khỏe nhờ sở thích cây kiểng của bà. M để ý bà rất lịch sự vì lần nào bà cũng đưa hóa đơn bằng hay tay .
Á đông có cung cách lễ phép này nên m tự dưng thấy quý mến và gần gũi bà Thái này hơn.
Ngày xưa VN ta có vẻ bảnh hơn nước Xiêm hay là Thái Lan, còn Nam Hàn, Singabo và các nước Á châu khác cũng mơ bằng VN. Lúc đó VN chỉ thua Nhật Bản và hãnh diện với thế giới như thế nào !
Vậy mà giờ đây gần nửa thế kỷ với cuộc nam xâm lược của giang bắc, VN gần đây vô cùng vui mừng nhận viện trợ từ Cambot, mua vaccine Cuba, và luôn so sánh với Lào và Miến điện để hãnh diện vì hơn hai nước này ...Tuyệt vời thay !!!
Ngày an lành, đêm an lành, tứ thời đều an lành nha các bạn....
NganHa1
11-18-2021, 08:53 AM
Ba thứ sức khỏe
Thứ nhất là sức khỏe thể chất do bẩm sinh từ cha mẹ di truyền, do nuôi dưỡng, sau cùng là do bản thân sau khi đã lớn và có hiểu biết về việc săn sóc và giữ gìn tài sản quý giá nhất này.
M có quen với người uống rượu và hút thuốc, cuối cùng họ đều để lại vợ con mới khoảng bốn mươi tuổi và con còn nhỏ dại. Chỉ riêng có người vì sợ chết sớm không hưởng tiền hưu quá nhiều nên quyết tâm cai thuốc và hoàn toàn thành công. Không ai thương mình bằng chính mình là vậy. Ngay cả khi họ miệng nói thương vợ con nhưng vẫn uống rượu, hút thuốc cho đến khi ung thư vào bệnh viện hút hết ngon thì mới chịu bỏ thuốc mà thôi.
Đó là những người bình thường lao động cực nhọc nên sống ngày nào hay ngày nấy. Chứ nếu cho họ thấy được khi về già có tiền hưu thoải mái, đôi khi còn nhiều hơn tiền lương đi làm thì họ sẽ đầu tư vào sức khỏe vì thấy được ánh sáng huy hoàng ở cuối đường hầm cho tuổi già. Vì còn gì vui sướng cho bằng khi về già vừa có sức khỏe, vừa có tiền cho con cháu , cho từ thiện mà kho lẫm không bao giờ vơi...Sức khỏe thể chất và sức khỏe tài chánh phải đi đôi là người may mắn .
Nhưng làm sao để được sức khỏe tinh thần như vậy ?
Nếu ở Mỹ thì nên học tiếng Anh, và tìm hiểu về vấn đề tài chánh, chính trị và đầu tư cũng như coi đời sống chung quanh xảy ra điều gì mới mẻ. Thời buổi này không thể lấy lý do không biết vì mạng đầy dẫy và thông tin tràn lan nên nếu muốn học là có thể tự tìm hiểu lần mò leo mãi cũng qua được vách lười....
Khi người ta biết được những vấn đề trên thì sẽ tự tin hơn và mạnh dạn bước đi trong khiêm nhường vì thấy tiến bộ của kỹ thuật đã giúp con người mở mang tầm mắt, suy nghĩ và kiến thức rộng hơn về đời sống nên không còn giới hạn gì nữa.
Vấn đề này mênh mông quá. M chỉ có thể nói tới đây vì khó viết gì thêm. Chỉ biết ở quê, nhiều người không biết nên nghe lời ngân hàng, cầm đất, cầm nhà lấy tiền mua xe cho oai, mà quên đi tiền đóng trả góp hàng tháng. Cuối cùng không tiền trả nợ bị nhà bank lấy nhà. Đó là vì không hiểu và bị xúi giục cũng như đua đòi nhất thời. VN có câu không nên vung tay quá trán, Mỹ cũng nói không nên xài quá số tiền kiếm được. Mỹ dù sao cũng có hệ thống an sinh xã hội để trích tiền dân đi làm cất vào quỹ để khi họ về hưu, phát trả lại cho họ. Còn ở Vn chỉ mong vào đất đai, nhà cửa và con cái . Nếu cha mẹ nghèo thì con cái cũng không thừa hưởng được gì trong khi bên Mỹ người già vẫn có thể sống một mình. Hôm kia m đi thăm bà nữ hoàng, 87 tuổi và nhất định ở mobile home một mình chứ không muốn về ở chung với con trai và con dâu . Bà nói là không muốn phiền con cháu.
Nhưng m biết là vì bà nữ hoàng thương bà nhất, không muốn bị con cháu phiền bà mất tự do nên nhất định ở riêng nhà để mặc tình trồng cây theo ý thích, đi chợ hay đi bác sĩ chỉ cần gọi là có người đến chở free, đồ ăn chính phủ gởi đến nhà chất thùng thùng ngoài porch ăn cả mấy năm không hết và tiền già, tiền đi bác sĩ đều được chính phủ lo hết thì ở chung với con cái làm gì cho mất tự do.
Bên Mỹ người ta cho người già được cuộc sống thoải mái, độc lập và riêng tư dù người đó chỉ là một người bình thường nhờ có chế độ giúp người già độc lập về tài chánh. Cho nên nếu anh nghèo mà ở Mỹ là yên tâm vì được lo mọi thứ. Có lần m nghe bà nữ hoàng nói cám ơn nước Mỹ vô cùng tận vì phục vụ bà hơn nữ hoàng Anh. Vì bà nữ hoàng Anh 95 tuổi mà vẫn phải làm chức nữ hoàng, đi tới đi lui hội họp và làm show rất mệt. Trong khi bà nữ hoàng VN ở Mỹ sống đời yên bình thoải mái, độc lập tự do sau khi chồng bà đã qua đời cũng mười mấy năm rồi.
Khi ông chồng còn sống, tuy có ông bên cạnh, nhưng luôn làm bà đau khổ, ông vừa về hưu đã bệnh và bà đã cho một trái thận. Ông nói bà là Phật bà không bao lâu thì nghe nói ông đã về VN có người khác, rồi khi hết tiền, bệnh hoạn phải quay về Mỹ. Bà nữ hoàng vẫn lo cho ông đến khi ông qua đời. Vì cảm cái tấm lòng của bà nên m đã đi đám tang, đến nhà quàn mấy lần, để đọc kinh với bà dù lúc đó bà cũng không biết m là ai, vì bà là bạn của cha má m mà thôi.
Hôm qua m ghé thăm bà, bà nói nếu bà có qua đời nhớ đọc kinh cho bà. M thấy bà nữ hoàng còn sống rất lâu vì bà không bị béo phì mà người nhỏ gọn và ngày ngày còn ra chăm sóc vườn tược, còn bận tâm cắt những nhánh hồng rải quanh sân cho chó hàng xóm không dám ghé đi bậy. Còn để ý đếm xem ổi, chanh chung quanh nhà bị sóc ăn mất mấy trái và thời giờ buồi tối bà đọc kinh cầu nguyện . Khi gặp m cả hai đều mang khẩu trang thì làm gì mà dễ lây C-19 để phải vào nhà thương như hai chị Tâm và Thu. C-19 vẫn còn mà hai chị đi ăn mừng sinh nhật,họp bạn lu bù , có lẽ vì bị cuồng chân và vì tưởng C-19 đã êm rồi. Ai ngờ vì quá ỷ y coi thường mà virus hỏi thăm sức khỏe. Vì hai chị còn trẻ nên vượt qua, chứ nếu người già thì khó thoát. Nhưng nói gì thì nói, cũng vì hai chị ở Mỹ, có thuốc nên mới hết chứ m cũng có hai người quen, còn trẻ hơn hai chị mà bị C-19 vật cũng qua đời, ca sĩ PN là một thí dụ...
M lại tán nhảm lung tung rồi. Thôi kệ nó nghe bạn.
An lành luôn luôn bạn nhé...
NganHa1
11-23-2021, 10:32 AM
Tạ Ơn
Càng ngày mình càng thấm và biết ơn nước Mỹ thật nhiều. Quả thật m đã nhờ hệ thống tuyệt vời của nước Mỹ, mà bao người đến Mỹ đã đứng trên đôi vai của bao người đi trước để được sống trong một đất tuyệt vời và nhân bản.
Lúc mới qua Mỹ ai nấy đều buồn và cô độc vì còn quá sốc với sự sụp đổ của miền Nam Tự Do và phải di tản sang một đất nước hoàn toàn xa lạ, cắt đứt hết mọi liên lạc với người thân, bạn bè ở VN trong một thời gian dài vì lúc đó không có điện thoại như bây giờ .
Bên Mỹ cũng không có người VN nào ở gần bên, vì trừ trong trại tỵ nạn thì có nhiều người VN đợi làm giấy tờ và người bảo lãnh để xuất trại. Khi ra khỏi trại rồi thì mỗi người một nơi vì xứ Mỹ rộng mênh mông và to gấp vài chục lần nước VN. Riêng tiểu bang Cali cũng đã lớn hơn nước VN rồi còn gì.
Nhưng cuối cùng rồi thì người VN cũng tìm cách quy tụ về Nam Cali là nơi có khí hậu ấm áp và vài chục năm sau đã biến những ruộng dâu strawberry và những vườn cam thành thủ đô người Việt tỵ nạn CS và giờ đây đã là nơi có tên gọi Little Saigon, có cả thị trưởng, nghị viên là người VN.
Một quá trình rất dài nên những người qua sau có thể nói là " sẵn ổ đẻ" , nhưng buồn cười là người VN mình luôn cho rằng họ là " trâu chậm uống nước đục". Nghe thoạt đầu chói tai nhưng mình không cãi vì tục ngữ hay nói: ăn cỗ đi trước, lội nước theo sau. Hoặc trâu chậm uống nước đục. Nhưng trong chuyện di tản có thể nói là bao nhiêu người đã " lội nước theo sau" để người lội trước dò đường biết nguy hiểm như thế nào để người đi sau được hưởng.
Cho nên người tỵ nạn VN lúc đầu hoàn toàn có thể nói là lội nước để tìm đường bơi vào bờ chứ không thể nói là ăn cỗ đi trước. Những người qua càng về sau thì càng được hưởng cái ổ êm ái của người đi trước đã tha rơm về kết cho mà đẻ trứng nhưng họ không chịu suy nghĩ nên chỉ mở miệng ra là than trâu chậm uống nước đục là một câu rất bạc bẽo đối với công khó của những người tỵ nạn đầu tiên.
Chỉ thí dụ như hiện tại những sở làm về dụng cụ y khoa hầu như mướn phần lớn là người VN. Chỉ vì những người đi trước là những công nhân chăm chỉ, cần cù và gương mẫu làm việc hết mình với đôi tay vô cùng khéo léo để có thể làm những công việc cần sự tỉ mỉ, cẩn thận và đôi mắt tinh anh của tuổi trẻ cho công việc được hoàn hảo.
Cũng nhờ đợt người trẻ đầu tiên đó mà giờ đây các cơ sở sản xuất thiết bị y khoa đã chuộng người VN trên hết các sắc dân khác, kể cả người bản xứ vì họ nhìn ra được sự khéo léo của bàn tay người dân Việt.
Những người bạn đồng nghiệp cũ của mình đã làm một công việc cho đến bây giờ và có người đã về hưu với quỹ tiền hưu đủ để họ thỉnh thoảng mở ra nhìn con số và thấy vui sướng. Đó là lời của người bạn cũ của m nói về số tiền 401k của bạn đó.
Thời của m làm, vì quá xa lạ với Mỹ kỳ và cũng vì chưa từng làm việc gì trước đó chỉ vì ai nấy đều còn đi học ở VN rồi bất ngờ chạy giặc CS. Cho nên chẳng ai có khái niệm về quỹ 401k là gì. Rồi lúc đó, cũng vì tiếng Anh không rành, lại thêm bản tính người VN hay thủ tiền trong tay cho chắc ăn, nên khi sở cho người đến trình bày về chương trình 401k của hãng rồi đưa ra một cuốn tài liệu dầy cộm chữ nghĩa chuyên môn, ai nấy đều ngớ ra . Khi thấy các chuyên gia trình bày về số tiền có được cả triệu đô la nếu chịu tham gia và đầu tư đúng cách, chẳng ai nao núng vì lúc đó lương chỉ có 2 đô la một giờ, lại còn bao nhiêu thứ phải lo vì mới sang Mỹ nên làm gì mà có dư để bỏ vào quỹ 401k.
M nghe kể có hai vợ chồng nọ, người vợ muốn bỏ vào quỹ hưu 401k, thì người chồng cản dữ dội, phần vì không tin nơi Mỹ họ giữ tiền của mình, một phần sợ người vợ giấu riêng cho sau này vì người chồng muốn vợ phải giao hết tiền làm được cho anh chồng giữ và kiểm soát tất cả mọi chi tiêu còn hơn CS nữa. Vì bên Mỹ này, trừ làm công việc lãnh tiền mặt ra, thì công nhân đều có giấy tờ đầy đủ, không giấu diếm gì được nên chỉ có thợ làm nail, tóc hay nhà hàng thì mới có thể giấu tiền riêng với chồng hay vợ mà thôi. Còn ngoài ra thì lương hướng đều rõ ràng trên giấy, nên phần lớn chồng theo kiểu VN thì đưa hết cho vợ giữ tiền, chỉ lọt một anh tuy còn trẻ, chỉ mới ngoài hai mươi lại giành giữ tài chánh và lại đa nghi không cho vợ để vào quỹ hưu trí. Cuối cùng người vợ cũng lén lên văn phòng để trích ra vài phần trăm để dành khiến anh chồng tức giận làm dữ. Khi người vợ đổi sở khác, nếu muốn lấy số tiền đó ra phải có người chồng ký tên chứng nhận chứ không được phép rút ra một mình. Người chồng lúc đó mới vui mừng và gom hết số tiền do vợ để dành đó và xài hết một mình rất đã tay...
Người vợ quá uất ức nên nghĩ răng mình đã gặp một chế độ siêu CS với hình thức trá hình là hôn nhân nên cuối cùng người vợ thấy sống với chế độ quá bất công, bị bóc lột tận xương tủy nên đâm ra bất mãn. Cuối cùng vì quá lo sợ tương lai bần cùng nên cô ta đã lật đổ chế độ cai trị độc tài, ngu dân và giống như thời bạo chúa ngày xưa của người chồng đó. Người vợ đó đã phải làm lại từ đầu một lần nữa, đã phải vượt biên để thoát ách nô lệ và đã có tự do thật sự và từ từ đã nghiệm được những gì hay đẹp của nước Mỹ này. Hôn nhân không đúng đối tượng chỉ là một nhà tù còn hơn nhà tù CS và còn hơn sống với chế độ CS. Nhưng cũng ở xứ Mỹ này, cho người ta thoát ra mà không cần lý do gì cả nên cuối cùng hôn nhân như một công ty với hai cộng tác viên hợp lại để cho đời sống khá hơn là sống một mình. Cả hai phải tôn trọng hợp đồng và góp sức cho đời sống thịnh vượng , an vui với tiếng cười của con cái.
Nước Mỹ cho người dân tự do thật sự nếu người dân chịu khó tận dụng thời gian và cơ hội để học hỏi và tiến đến độc lập tự do hoàn toàn. Lúc đó, con người ta mới thật sự biết bản chất của chính mình và hiểu được mình nhiều hơn thì mới thật sự giải thoát nhà tù của nhiều thứ vô hình áp đặt lên tư tưởng con người...
Mùa lễ Tạ Ơn này, sau khi nhìn thấy được bao bất công ở chế độ độc tài và những nỗi kinh hoàng sợ hãi và chết chóc vì dịch bệnh gây ra trong hai năm. M bỗng thấy được được ở xứ Mỹ kỳ là một may mắn và là một ơn phước.
May mắn do không biết vì đâu mà lại đến nơi đây quá bất ngờ. Thật ra nếu không bị giặc cướp đi tự do thì gia đình m cũng sẽ không ra khỏi Nam Việt làm gì .
Còn bây giờ thì với phương tiện thông tin, mạng xã hội đầy dẫy thì ở nơi nào cũng gần nhau, chỉ có khác nhau về quyền con người và chế độ nào lo cho dân được độc lập, tự do, hạnh phúc thật sự là đáng sống và đáng nói chứ không còn xa cách và mịt mù thông tin như ngày xưa nên sống chỗ nào, nước nào cũng không có gì là buồn nữa.
Thông tin và sự hiểu biết của dân chúng là quan trọng nhất. Có hiểu biết người ta mới không còn nghi ngờ và bỏ qua quyền lợi của mình. Thí dụ như quyền lợi nơi sở làm. Thay vì không dám trích lương ra để bỏ vào quỹ hưu 401k và cho là đưa tiền cho Mỹ nó giữ , không an tâm . Nhưng nếu hiểu được 401k là quyền lợi của nhân viên và là may mắn của họ, vì không phải hãng nào cũng có 401k vì đó là nhờ chính phủ muốn dân có tiền khi về già nên mới lập ra . Rồi khi để tiền vào đó, luật cũng bảo vệ cho cả hai vợ chồng để không ai giấu ai được khi lãnh ra . Còn nếu tìm hiểu thêm hơn thì khi nghỉ làm, cũng có thể chuyển tiền đó sang quỹ hưu của hãng mới hoặc bỏ vào quỹ hưu cá nhân mà chính phủ cho phép mở là IRA...
Nói tóm lại, chính phủ Mỹ đã làm bao nhiêu luật để bảo vệ cho công nhân, từ chống kỳ thị đến lương căn bản phải đồng đều. Những luật lệ về an toàn trong công việc, thực phẩm, đi lại, ăn nói... và khắp mọi nơi khiến cho bên Mỹ cái gì cũng có luật sư để giúp người dân trong mọi trường hợp. Còn riêng về quỹ hưu trí đặc biệt là 401k, chính phủ ra luật bắt các hãng phải mướn chuyên gia vào giải thích rõ ràng cho nhân viên hiểu rõ mọi thứ. Nhưng vì lúc đầu mới qua Mỹ, nhiều người Việt không quen và không rành tiếng Anh nên đã khư khư với văn hóa giữ tiền mặt hoặc vv nên đã lỡ đi cơ hội tuyệt vời lúc đầu.
Giờ đây tuy lời cảm ơn đến nước Mỹ về vấn đề 401k này có vẻ đã trễ tràng cho các bạn ở sở cũ, tuy nhiên vẫn có bao nhiêu người VN còn trẻ hoặc vừa mới vào sở Mỹ và còn thắc mắc về quỹ hưu trí này, nếu đọc được những chia xẻ này thì hãy cứ an tâm và vui thêm vì bạn đang được may mắn hơn bao nhiêu người khác vì nếu các bạn chịu để ra một phần tiền lương và đầu tư đường dài, khi về hưu sẽ được một số tiền như các nhân viên tài chánh đã trình bày chứ không phải là khó tin đâu các bạn.
Cũng có nhiều bạn không muốn để vào 401k vì thời đại của cryptocurrency, đôi khi thấy đầu tư tiền điện tử, số lời có thể lên đến mấy trăm phần trăm mà không muốn để vào 401k vì thấy mutual fund của 401k không lời nhiều như đầu tư vào đồng tiền điện tử. Nhưng bạn cứ có nhiều quỹ đầu tư đi thì đã sao, mà 401k lại được sở tặng thêm vài phần trăm thì quá tuyệt vời rồi.
Hôm nay, mình dông dài một chút. Chỉ vì muốn ai đọc mình đều gặp nhiều may mắn và nếu là người đang có cơ hội làm hãng xưởng có 401k thì cứ bỏ vào maximum và đầu tư dài hạn là về hưu sẽ nhớ đến điều m nói hôm nay. Chỉ một bạn thôi cũng thành công rồi vậy.
Ngày xưa bạn m không chịu bỏ vào 401k, nói là không đủ tiền chi tiêu nói chi đến để dành. M chỉ nói vài năm nữa, m sẽ có một số tiền nào đó còn bạn ấy sẽ là số zero. Rồi bẵng đi một thời gian dài, bạn đó bỗng nói với m là đã có ba bốn trăm ngàn đô trong quỹ 401k. Đến nay m đoán chắc là hơn triệu đô rồi.
Đó là niềm vui của người dân ở Mỹ, nếu chịu khó đi làm, chịu dành dụm và nhất là biết chút luật lệ bên Mỹ sẽ hiểu và theo đó mà làm theo thì sẽ thành công thật sự dù bạn chỉ là một người dân bình thường.
Mùa lễ Tạ Ơn năm này, m xin tạm nói vài điều trong muôn ngàn điều để Tạ Ơn nước Mỹ với bao nhiêu người đi trước để tạo ra nền tảng tốt đẹp cho dân chúng được hạnh phúc, độc lập và tự do thật sự. Chúc bạn nhiều ơn lành, may mắn và an vui ...
HXhuongkhuya
11-23-2021, 02:17 PM
https://i.postimg.cc/3JvHrssX/IMG-1398-1.jpg (https://postimages.org/)
.... Khi gặp m cả hai đều mang khẩu trang thì làm gì mà dễ lây C-19 để phải vào nhà thương như hai chị Tâm và Thu. C-19 vẫn còn mà hai chị đi ăn mừng sinh nhật,họp bạn lu bù , có lẽ vì bị cuồng chân và vì tưởng C-19 đã êm rồi. Ai ngờ vì quá ỷ y coi thường mà virus hỏi thăm sức khỏe. Vì hai chị còn trẻ nên vượt qua, chứ nếu người già thì khó thoát. Nhưng nói gì thì nói, cũng vì hai chị ở Mỹ, có thuốc nên mới hết chứ m cũng có hai người quen, còn trẻ hơn hai chị mà bị C-19 vật cũng qua đời, ca sĩ PN là một thí dụ...
Chị Ngân Hà ơi.
Hôm trước HX ghé phố gặp lúc chị post bài, đọc xong tính ghé vào viết ít chữ luôn mà bậy giờ mới vào thăm chị. Về việc đeo khẩu trang, H luôn khích lệ mọi người hãy cứ mang, nhưng khẩu trang không bảo vệ mình khỏi mắc nhiễm Covid đâu chị. Nhắc vậy để mọi người cẩn thận, tuân thủ chỉ dẫn của CDC, vì ít nhất cũng ngăn ngừa phần nào việc lây nhiễm tràn lan qua người khác, dù chỉ phần nào hay nhiều phần cũng bớt hoạ phải không chị. Lễ Tạ Ơn sắp tới, mùa gia đình quây quần bên bàn ăn mà dâng lời cảm tạ. Vào Phố thấy người quen vào ra post bài là an tâm, thành viên vắng Phố lâu ngày thì chỉ mong tất cả an vui, khoẻ mạnh. Chị Ngân Hà vui nhé!
NganHa1
11-23-2021, 03:10 PM
Cảm ơn HX đã ghé thăm hỏi. Đúng rồi Hương, dịch này cần đến 5,6 thứ mới mong tránh được phần nào. Chích ngừa, khẩu trang, vệ sinh tay chân, đứng xa xa và bớt tụ tập chỗ quá đông người nếu không cần thiết . Nói chung là cẩn thận đề phòng vì chưa có thuốc trị và đại dịch chưa qua vì ta vẫn phải nể sợ con virus chứ không thể ỷ y được.
Mừng HX đã hồi phục và trở lại bình thường. Lúc Hương bị C-19 mình cũng lo và cầu nguyện cho H nhiều . Giờ đây thấy anh chị em bạn bè còn vui vẻ ra vào Phố là mừng lắm rồi nhất là các ace vắng mặt lâu ngày hay lâu năm thì càng mừng hơn nữa.
Nói như vậy không có nghĩa là những người hay post thường xuyên như H hay TL , n 5, ôn quận... vv là không quan trọng đâu nha. Rất cần thiết là vì đã làm cho Phố sống động bớt buồn trong mùa dịch này. Giờ đây có trù thần DL trở về thêm ấm cúng bếp hồng...
Vài dòng hồi âm cho Hương ngay nhé. Cảm ơn H thật nhiều với những đức tính đáng quý để mình học hỏi.
Chúc Hương và các anh chị em của Phố mùa lễ an lành, nhiều may mắn nhé...
HXhuongkhuya
12-09-2021, 08:28 AM
Mừng HX đã hồi phục và trở lại bình thường. Lúc Hương bị C-19 mình cũng lo và cầu nguyện cho H nhiều .Giờ đây thấy anh chị em bạn bè còn vui vẻ ra vào Phố là mừng lắm rồi nhất là các ace vắng mặt lâu ngày hay lâu năm thì càng mừng hơn nữa.
Christmas Cactus:
https://i.postimg.cc/vmdQkJ8j/IMG-1984-1.jpg (https://postimages.org/)
Chị Ngân Hà khoẻ không?
Ghé nhà thăm chị mà cảm động khi biết chị Ngân Hà từng cầu nguyện cho H. Dính vào "nó" như đeo "án tử hình".
Biết có Nhã Uyên, O Xanh, ACB quan tâm, nay biết chị lo lắng và cầu nguyện cho H ở thời điểm đó, trong lòng rất xúc động.
Nhạc sĩ Phú Quang qua đời hôm qua, chị sẽ thế nào khi nhìn lại một Hà Nội Phố thời xa xưa trong nhạc của ông, nơi mà mọi người đã Theo Dấu Thời Gian cùng chị Ngân Hà ghé thăm những con phố ấy :
https://www.youtube.com/watch?v=FTYOG71XaKY
Thành kính chia buồn cùng tang quyến.
NganHa1
12-09-2021, 03:42 PM
Đã mấy năm qua rồi mà vẫn như mới hôm qua, Hà Nội, Phố Cổ và cảnh vật của Thăng Long xưa đã như một hình ảnh rất êm đềm thơ mộng mãi còn trong tâm tưởng để rồi chỉ một gợi nhớ cũng đủ làm cho mình bồi hồi mơ màng như trở về một giấc mộng đẹp...
Cảm ơn Hương với bài hát của người nhạc sĩ tài hoa của Hà thành nói về Hà Nội, về những góc phố, những cây bàng thay lá đỏ phủ trời thu Hà Nội và hương hoa sữa mà nhạc sĩ Phú Quang chỉ cảm nhận được khi bắt đầu biết yêu vào năm mười tám tuổi. Những hình ảnh thơ mộng của Hồ Gươm , vẻ cổ kính của tháp Rùa và khuôn viên Quốc Tử Giám rất êm đềm với bóng mát rợp quanh.
Ngày đó tôi đã tìm bia tiến sĩ để xem và không thể biết được bia nào ghi tên ông tổ 18 đời mà bên nội đứa cháu trai thường nhắc tới. Nhưng nhờ vậy mà đối với mình bia nào cũng như của người quen có liên hệ họ hàng, huống chi đã là người Việt thì đều là cùng chung dòng máu Lạc Hồng.
Cuối cùng rồi chỉ có hai điều làm tôi thỉnh thoảng lại không quên Văn Miếu vì mỗi năm hai lần hoa Mộc nở để đưa tôi về bụi hoa Mộc sau hè Văn Miếu mà không biết có ai để ý thưởng thức mùi hương nhẹ nhàng mà thanh khiết. Mùi hương đó làm tôi luôn nghĩ tới Hương và anh Nam đã theo tôi tìm về Hà Nội, tìm cho tôi nhiều hình ảnh của hoa Mộc, cả đến bụi hoa bên đền của công chúa Mỵ Châu. Tôi nhớ đến những hình ảnh của anh Hải Việt và những kỷ niệm về mẹ anh ngày thơ ấu. Nhiều anh chị đã từ đất ngàn năm văn vật này được sanh ra rồi đành phải chia lìa, mang kỷ niệm vào miền mưa nắng hai mùa, trong lòng mãi vấn vương ngày xưa Hà Nội của tuổi ấu thơ...
Thật ra dù là người miền nào, quốc gia nào cũng vậy, khi nói về một điểm chung như tình yêu quê hương, về kỷ niêm tuổi thơ , về tình yêu đầu đời, thì chúng ta đều có cùng chung cảm xúc như nhau vì tâm hồn cùng một thể.
Xin được cảm ơn nhạc sĩ Phú Quang và trung tâm Thúy Nga đã thực hiện một chương trình nghệ thuật với những tác phẩm tuyệt vời của người nhạc sĩ tài hoa, người con của phố Ngô Sĩ Liên, với một thời tuổi thơ rất đẹp đầy nhạc điệu của tiếng xe điện leng keng quanh thành phố, những cây bàng có trái ăn được và lá đỏ rợp trời thu Hà Nội...
Riêng tôi, người được sanh ra từ cuối dòng Cửu Long một lần tìm về Hà thành , chỉ có duyên ở lại vài ngày nhưng niềm vấn vương còn mãi không nguôi. Hương hoa Mộc, vị bánh đậu Hải Dương, buổi hát nhạc dân tộc và phố Cổ với những đường nho nhỏ, cây cối cũng nho nhỏ êm đềm làm tôi nhớ đến một căn gác nào đó của bạn LXD với bài Tháng Hai Hoa Bưởi rất hay.
Cuối cùng rồi tôi vẫn luôn bùi ngùi nhớ lại người chiến sĩ đã đạp xích lô đưa chúng tôi dạo phố Cổ và có nói về trận chiến Hoa Việt năm 79. Anh ấy nói bạn anh ấy đều tử trận hết, chỉ còn anh sống sót. Tự nhiên thấy mình nợ những chiến sĩ dù ở đâu đã ngã xuống bảo vệ tổ quốc khỏi ngoại xâm.
Vài dòng thăm Hương và các anh, chị, bạn, Thùy Linh, Chiều, ST, chị AV, chị TK, Plat., MM, Phiulinh, HC, Dulan và các Sóc, anh 5, a. Khoa, a. Ngọc Hân, a. Hải Việt.... Mừng vì chúng ta vẫn còn quanh quẩn nơi đây với những tâm tình rất đẹp, những thăm hỏi chân thành và mong cho tất cả được an lành may mắn qua cơn đại dịch cứ kéo dài từng hồi có vẻ hơi quá lâu, quá quắt và quá đáng này...
Giữ gìn sức khỏe các bạn nhé....
Khoa1221
12-10-2021, 09:16 AM
https://i.postimg.cc/YCgRTjMz/Mary-San-Jose.png (https://postimages.org/)
Giáng Sinh San Jose (Photo của cô bạn Khoa gửi)
Đã mấy năm qua rồi mà vẫn như mới hôm qua, Hà Nội, Phố Cổ và cảnh vật của Thăng Long xưa đã như một hình ảnh rất êm đềm thơ mộng mãi còn trong tâm tưởng để rồi chỉ một gợi nhớ cũng đủ làm cho mình bồi hồi mơ màng như trở về một giấc mộng đẹp...
Cảm ơn Hương với bài hát của người nhạc sĩ tài hoa của Hà thành nói về Hà Nội, về những góc phố, những cây bàng thay lá đỏ phủ trời thu Hà Nội và hương hoa sữa mà nhạc sĩ Phú Quang chỉ cảm nhận được khi bắt đầu biết yêu vào năm mười tám tuổi. Những hình ảnh thơ mộng của Hồ Gươm , vẻ cổ kính của tháp Rùa và khuôn viên Quốc Tử Giám rất êm đềm với bóng mát rợp quanh.
Ngày đó tôi đã tìm bia tiến sĩ để xem và không thể biết được bia nào ghi tên ông tổ 18 đời mà bên nội đứa cháu trai thường nhắc tới. Nhưng nhờ vậy mà đối với mình bia nào cũng như của người quen có liên hệ họ hàng, huống chi đã là người Việt thì đều là cùng chung dòng máu Lạc Hồng.
Cuối cùng rồi chỉ có hai điều làm tôi thỉnh thoảng lại không quên Văn Miếu vì mỗi năm hai lần hoa Mộc nở để đưa tôi về bụi hoa Mộc sau hè Văn Miếu mà không biết có ai để ý thưởng thức mùi hương nhẹ nhàng mà thanh khiết. Mùi hương đó làm tôi luôn nghĩ tới Hương và anh Nam đã theo tôi tìm về Hà Nội, tìm cho tôi nhiều hình ảnh của hoa Mộc, cả đến bụi hoa bên đền của công chúa Mỵ Châu. Tôi nhớ đến những hình ảnh của anh Hải Việt và những kỷ niệm về mẹ anh ngày thơ ấu. Nhiều anh chị đã từ đất ngàn năm văn vật này được sanh ra rồi đành phải chia lìa, mang kỷ niệm vào miền mưa nắng hai mùa, trong lòng mãi vấn vương ngày xưa Hà Nội của tuổi ấu thơ...
Thật ra dù là người miền nào, quốc gia nào cũng vậy, khi nói về một điểm chung như tình yêu quê hương, về kỷ niêm tuổi thơ , về tình yêu đầu đời, thì chúng ta đều có cùng chung cảm xúc như nhau vì tâm hồn cùng một thể.
Xin được cảm ơn nhạc sĩ Phú Quang và trung tâm Thúy Nga đã thực hiện một chương trình nghệ thuật với những tác phẩm tuyệt vời của người nhạc sĩ tài hoa, người con của phố Ngô Sĩ Liên, với một thời tuổi thơ rất đẹp đầy nhạc điệu của tiếng xe điện leng keng quanh thành phố, những cây bàng có trái ăn được và lá đỏ rợp trời thu Hà Nội...
Riêng tôi, người được sanh ra từ cuối dòng Cửu Long một lần tìm về Hà thành , chỉ có duyên ở lại vài ngày nhưng niềm vấn vương còn mãi không nguôi. Hương hoa Mộc, vị bánh đậu Hải Dương, buổi hát nhạc dân tộc và phố Cổ với những đường nho nhỏ, cây cối cũng nho nhỏ êm đềm làm tôi nhớ đến một căn gác nào đó của bạn LXD với bài Tháng Hai Hoa Bưởi rất hay.
Cuối cùng rồi tôi vẫn luôn bùi ngùi nhớ lại người chiến sĩ đã đạp xích lô đưa chúng tôi dạo phố Cổ và có nói về trận chiến Hoa Việt năm 79. Anh ấy nói bạn anh ấy đều tử trận hết, chỉ còn anh sống sót. Tự nhiên thấy mình nợ những chiến sĩ dù ở đâu đã ngã xuống bảo vệ tổ quốc khỏi ngoại xâm.
Vài dòng thăm Hương và các anh, chị, bạn, Thùy Linh, Chiều, ST, chị AV, chị TK, Plat., MM, Phiulinh, HC, Dulan và các Sóc, anh 5, a. Khoa, a. Ngọc Hân, a. Hải Việt.... Mừng vì chúng ta vẫn còn quanh quẩn nơi đây với những tâm tình rất đẹp, những thăm hỏi chân thành và mong cho tất cả được an lành may mắn qua cơn đại dịch cứ kéo dài từng hồi có vẻ hơi quá lâu, quá quắt và quá đáng này...
Giữ gìn sức khỏe các bạn nhé....
:z67::z57:
Ngô Đồng
12-11-2021, 06:25 AM
n đ không viết - nhưng có đọc à nha - Mùa Lễ ấm cúng đến Ngân Hà nhé - Ôm thật chặt nè nhớ vòng ôm của n đ không Ngân Hà ơi! Hôm nay tóc của n đ bạc nhiều nhất định không nhuộm nữa đâu! Màu thời gian xinh xinh cơ mà
https://scontent-sjc3-1.xx.fbcdn.net/v/t39.30808-6/264115345_10166229970680226_7995344765629998262_n. jpg?_nc_cat=106&ccb=1-5&_nc_sid=8bfeb9&_nc_ohc=uyMimGte4ucAX8T69kd&_nc_ht=scontent-sjc3-1.xx&oh=eaef5124fd4a4954baef1bad12c45786&oe=61B9841A
nguyễn công tánh
12-12-2021, 06:57 AM
QUOTE CŨ:
"Anh Ngọc Hân - Hải Việt - Hoài Vọng - Nguyễn Công Tánh - Frankie - Ốc - Triển - Hoàng Thu Diệp - Phạm Anh Dũng - Silicon Band - Ngoc Dam - Co Quan - Khoa - XXG v.v nữa còn thấy viết là còn khỏe đúng không nè!"
Chị,
Hỏng phải vậy đâu: "NGẤT NGƯ, NGẤT NGƯ GẦN CHẾT , Chị ơi !":z6:
Còn nhìn thấy được Chị như thế nầy thì TL vui mừng quá cở rồi.:z57:
Tình thân,:z67:
TL/NCT
sôngthương
12-12-2021, 07:30 PM
Chị NH thương ,
Em vẫn đọc và rất cảm kích những gì chị viết, em cũng mong chị Nú , chị Passenger. chị Mèo, anh MM, anh XXG và tất cả các anh chị, các bạn... trong phố luôn khoẻ . Vui khi thấy mọi người xuất hiện thường xuyên chị nhỉ . Câu nói "mình vẫn khoẻ" trước kia là bình thường, giờ thấy ai nói vậy, thấy rất mừng và an tâm .
GS an lành và năm mới thật nhiều niềm vui chị nhé :z56:.
aovang
12-13-2021, 06:12 AM
Vài dòng thăm Hương và các anh, chị, bạn, Thùy Linh, Chiều, ST, chị AV, chị TK, Plat., MM, Phiulinh, HC, Dulan và các Sóc, anh 5, a. Khoa, a. Ngọc Hân, a. Hải Việt.... Mừng vì chúng ta vẫn còn quanh quẩn nơi đây với những tâm tình rất đẹp, những thăm hỏi chân thành và mong cho tất cả được an lành may mắn qua cơn đại dịch cứ kéo dài từng hồi có vẻ hơi quá lâu, quá quắt và quá đáng này...
Giữ gìn sức khỏe các bạn nhé....( NH)
:z56: dạ, thấy điểm danh nên chạy vào trình diện....
người còn đó... ta còn đây.. .là vui thêm một ngày ...
nàng và Phố bảo trọng,
h y
NganHa1
12-13-2021, 09:21 AM
Dạ, NH xin cảm ơn các anh chị bạn đã ghé thăm và để lại dấu tay, với tấm lòng của anh Khoa, nụ cười làm êm dịu lòng người giữa cơn dịch bệnh của bạn Ngô Đồng, người mà NH luôn ngưỡng mộ từ những ngày xa xưa cho đến bây giờ, làm sao có thể nói hết bao công sức của tấm lòng một Như Hoa đã trao ra cho Phố ?.
Xin cảm ơn anh NCT, người đã tốn bao nhiêu sức lực qua một hồi ký như một chứng nhân lịch sử trong suốt quãng thời gian của một đời người, nhờ đó NH mới học hỏi được bao điều cần thiết , chúc anh NCT sức khỏe thể chất và tinh thần để tiếp tục anh nhé.
NH cảm ơn chị Hoàng Y- AV, vẫn đều đặn cất lên giọng hát ngọt ngào, tươi mát trong suốt mùa đại dịch như làn gió len lỏi vào tâm hồn, làm vơi đi bao lo sợ bất an mà mọi người đang chịu đựng...
Cảm ơn Sông Thương, người bạn đã có những bài viết với tâm huyết của một người bạn trẻ, trao đi những vui buồn, khắc khoải , những tình người vẫn đẹp cho dù hoàn cảnh ra sao đi nữa. Rất quý mến ST.
Lần nữa, cho mình cảm ơn hết tất cả ACB trong Phố, đã vui chơi, đùa giỡn, chia xẻ kiến thức, tin tức đó đây và cuộc sống quanh nơi ACB đã ở, có thể nói là toàn thế giới. Bao hình ảnh đẹp từ Úc , Âu, Canada với HX vv.. bao công sức và tâm huyết... xin ghi nhận bằng tất cả lòng biết ơn vì bao nụ cười, niềm vui và học hỏi mà NH đã có được từ Phố nhờ các ACB.
Thương chúc ACB quý mến mùa Giáng Sinh an bình, hạnh phúc và nhiều may mắn...
NganHa1
12-14-2021, 11:55 AM
M yêu màu tím có chút muộn màng dù ngày xưa cũng có thời dùng mực tím nhưng chẳng để ý chi.
Khi lớn lên chọn màu áo , m lại chọn màu xanh ngọc, màu của lá cỏ, của ruộng mạ xanh rì mà cũng không biết tại sao lại thích màu xanh lá cây nhiều như vậy.
Mãi về sau m chọn một chiếc áo dài màu tím thì có chị đã thốt lên là màu này sẽ làm các ông chết vì nó đó. M rất ngạc nhiên nhưng không hỏi lại làm gì, đến khi m thấy vài bạn có bút hiệu đều là màu tím, màu của hoa khế tím, màu của trái ấu cũng là màu tím và cả đóa hồng cũng tím thì m biết rằng màu tím chắc là đẹp nên chị mình cũng yêu màu tím.
Có lẽ vì một kỷ niệm nào đó mà các bạn đã yêu thích màu tím. Còn m vì sao lại chọn màu xanh thì đến sáng hôm nay m mới vỡ lẽ ra và lấy làm thích thú. Hiểu mình cũng là một khám phá thú vị phải cần đến người phụ nữ Columbus Mít một thời gian nào đó và tình cờ nhận ra, vui mừng thốt lên : à thì ra là vậy !
Có ai đó đã nói người ta có được tình yêu quê hương trong khoảng tuổi thơ ấu, vì tuổi này bao hình ảnh chung quanh sẽ khắc ghi và in đậm vào tâm hồn cho đến suốt đời có lẽ rất đúng với việc m yêu màu xanh của ruộng mạ, của những bó năng non mướt, của những tàu lá dừa xanh nơi rừng dừa bát ngát ở cù lao bên kia sông Tiền.
Lúc nhỏ, m được ông Nội dẫn theo ra đồng xem ruộng lúa non xanh tận chân trời, nhìn gió gợn lên sóng lúa từng đợt mềm mại như một con sông bồng bềnh bất tận và m có lẽ đã cảm nhận được cái đẹp không thể diễn tả thành lời lúc đó. Vì với một cô bé bốn năm tuổi gì đó thì biết chữ gì đâu để nói bây giờ. Nhưng cảm nhận về cái đẹp của thiên nhiên, của trời cao, đất rộng, của mênh mông sông nước miền đồng bằng luôn theo trong lòng. Cho nên m sau này khi nhìn thấy Hồ Tây ngoài Hà Nội, thì hiểu tại sao văn chương thi ca Bắc Hà luôn là đường Cổ Ngư, là cầu Thê Húc với Tháp Rùa, về hoa gạo, hoa Soan... Còn người con đất thần kinh thì yêu sông Hương ,núi Ngự, lăng tẩm cổ kính và mơ về những tà áo dài trên cầu Trường Tiền của các cô gái Huế...
Hôm kia m cũng mới mang về bụi hoa Mộc vàng để nhớ về kỷ niệm của lần đến Tây Hồ bên Hàng Châu mà m vô cùng thích thú vì hoa Mộc vàng đang độ nở và hương thoảng khắp không lối đi quanh bờ hồ.
Từ đó đến nay, m đều đi tìm màu hoa Mộc vàng mơ này mà không thấy mà chỉ thấy loại hoa màu trắng sữa. Cho nên khi dạo vườn của bà chủ Thái, nhìn bảng tên lại kèm thêm chữ Rare ( hiếm ) m đã như trở về những ngày tháng thanh bình, vui chơi bên người thân bạn bè một nhóm du lịch danh lam thắng cảnh West Lake bên Hàng Châu, nhớ chuyện Kim Dung đã nhốt Nhậm Ngã Hành dưới đáy Tây Hồ là đây...
Nhưng giờ đây m vì yêu mùi hương hoa Mộc màu hạnh đào mà chọn màu vàng mơ cho màu áo, hay vì màu tím của Nhã Ca qua Cỗng Trường Vôi Tím ,mà còn thích màu biển đậm của đại dương sau bao lần đi cruise nhìn biển khơi mênh mông vào những buổi sáng tinh sương êm đềm...
Tóm lại người ta thích điều gì cũng là từ một ký ức sâu xa như màu xanh của ruộng mạ non thời thơ ấu , hoặc cảm giác êm đềm mà người ta muốn được gợi nhớ bằng màu hoa quế hoàng anh ở Hàng Châu hoặc màu hoa Mộc trắng sữa trong khuôn viên Quốc Tử Giám vẫn luôn vấn vương trong lòng với câu hỏi không biết có ai sẽ thay mình tìm chiêm ngưỡng vài cánh hoa bé nhỏ nứt ra từ kẽ lá , tự hỏi thiên nhiên cho ta bài học đáng quý gì đây ...
Tạm vậy nha các bạn.
Ngày an lành, đêm an lành, tứ thời đều an lành các bạn nhé...
NganHa1
12-14-2021, 04:01 PM
Cơn mưa không biết bắt đầu từ lúc nào vì mình không thức canh mưa như thường lệ nữa.
Có lẽ vì đã đợi chờ mưa mấy tháng nay đâm ra mòn mỏi nên m đã chán ghét và mặc kệ. Như tâm trạng của sự đợi chờ cho dịch C-19 qua đi đến ngao ngán, giận dỗi và bất cần, chẳng ai còn hào hứng gì đến lễ hội, cũng như dự tính đi chơi giờ tan theo mây khói nên lòng bỗng trở nên lạnh lùng như thái độ chống đối đầy tiêu cực của người thấp cổ bé miệng trước sự hoành hành, biến hóa, trêu ngươi của loại ma quái virus C-19 này.
Ra vô trong nhà tới sân, sân vào nhà, thì chỉ còn biết hành cây cối, bứng tới bứng lui cây cối nào còn dời đổi được cho hạp mắt , dù rằng vài tháng trước m đã nghĩ là đã có một bức tranh tuyệt vời rồi.
Vậy mà bây giờ m lại quên và cảm thấy như đã từng có gì đã rất đẹp ở mảnh sân này, khiến lòng ngơ ngác và tiếc nuối, vội mở hình ra xem thì quả là có thật một vườn xuân đẹp như tranh . Nhưng vì giờ đây là mùa đông, hoa xuân tàn hết nên chỉ còn là cảnh vật tiêu điều .
M để ý so sánh thiên nhiên có sự trùng hợp với những ngày lễ. Có lẽ vì người ta dựa vào thiên nhiên mà đặt ra những ngày lễ. Như Giáng Sinh người ta vui mừng chào đón sự chào đời của một Hài Nhi, rồi vào lễ Phục Sinh, thiên nhiên tưng bừng sau giấc ngủ đông thì em bé đã trở nên một nàng xuân yêu kiều, rồi sang đến hè nàng thiếu nữ thêm rực rỡ sắc hương để rồi khi trời chuyển chút hơi thu, nàng bỗng cảm giác như tiếc nuối thời gian, vì một điều gì sắp sửa qua đi trên mái tóc vẫn còn óng mượt đến mê hoặc lòng người như mái tóc hương xưa bồng bềnh trên tà áo dài tím Hương giang...
(Thật ra hồi sáng m đã muốn viết về mái tóc dạ hương nhưng vì thấy muốn viết riêng cho người bạn dễ mến này một bài nên chờ dịp khác, vì viết vội vã thì cảm thấy uổng cho một bức tranh đẹp mà Hương đã tặng cho mọi người và cho riêng mình...Chì đơ ( tạm mượn chữ của a Khoa ) nha Hương ! )
Hôm nay bên quận Cam mưa bão, gió lốc thổi ngã đồ vật ngoài sân và cây cối quằn quại từng hồi. Mình muốn lần tìm tà áo HX lần nọ thì lại gặp ngay bài Đoản Khúc Lam Giang do Thùy Linh mang vào.
M mở clip nhạc và thật không còn gì hợp cho bằng tiếng đàn của nhạc sĩ Văn Giỏi với ba khúc nhạc nghe thật bay bổng và tuyệt vời trong buổi mưa gió não nề như vầy. Mình rất thích ba bài ĐKLG, Phi Vân Điệp Khúc và Vọng Kim Lang và đã đã cố học để có thể đàn được trong một thời gian rất ngắn, m chỉ học đủ để tạm đàn cho một mình m nghe . Nhưng rồi vì những biến cố khác mà không theo cùng nhóm đàn nên giờ đây nghe lại Đoản khúc Lam Giang thì kỷ niệm ùa về với những cung bậc cảm xúc làm cho tâm hồn bay theo từng tiếng nhạc réo rắt như tiếng thời gian cho mình nhớ về một thuở xa xưa...
Cảm ơn Hương nhiều với bức ảnh rất thơ và cảm ơn Thùy Linh đã mang clip nhạc DKLG vào. Tất cả là những hình ảnh đẹp, hòa vào tiếng mưa gió đầu tiên của mùa Đông nơi này, đã làm tăng cảm xúc để mình viết vài dòng gửi hai bạn...
Cảm ơn các bạn ghé ngang. Chúc an lành nhé...
chieubuon_09
12-14-2021, 06:09 PM
Chào chị Ngân Hà1, và chị Áo Vàng, chị Ngô Đồng, huynh Khoa, huynh Ngọc Hân, Sông Thương, Hương, Thuỳ Linh.
Chiều vào điểm danh với chị Ngân Hà, nhạc phẩm Em ơi Hà Nội Phố tác giả Phú Quang, riêng Chiều nhận xét là một trong 10 bài tuyệt tác, ca sĩ Bằng Kiều hát về Hà Nội thì đâu ai dám thi, tuyệt vời :z57:, tuy em chưa bao giờ có dịp thăm Hà Nội, nhưng qua nhạc phẩm này Chiều cảm nhận nét đẹp cổ kính của Hà Nội. Đọc chị viết về mấy chú vật thích phá vườn dễ thương.
Chị Áo Vàng giọng hát vẫn như ngày nào tuy chị hay nhắc là lên chức bà ngoại (O:, Chiều cũng lên chức bà dì, cách đây vài tuần em giữ đứa cháu ngoại mà ba của cháu năm xưa Chiều bế trên tay, đút bột cho ăn, ôm cháu mà nhớ lại những ngày ôm ba của cháu cảm giác vui vui, cháu nói tiếng huệ vì mẹ của cháu là người Huế không pha vùng khác.
"Vài dòng thăm Hương và các anh, chị, bạn, Thùy Linh, Chiều, ST, chị AV, chị TK, Plat., MM, Phiulinh, HC, Dulan và các Sóc, anh 5, a. Khoa, a. Ngọc Hân, a. Hải Việt.... Mừng vì chúng ta vẫn còn quanh quẩn nơi đây với những tâm tình rất đẹp, những thăm hỏi chân thành và mong cho tất cả được an lành may mắn qua cơn đại dịch cứ kéo dài từng hồi có vẻ hơi quá lâu, quá quắt và quá đáng này..." by chị Ngân Hà1
Dạ Chiều nghĩ trái đất đã đến lúc phải chịu nhiều em Covid biếng chuyển, vì một phần môi trường với quá nhiều chất thải, nên vui được ngày nào thì vui chị ha, em cẩn thận đeo khẩu trang khi đến chợ, quận hạt cho tiêm bao nhiêu mũi thuốc em tiêm đủ. Chúc chị bình an.
Ngô Đồng
12-15-2021, 06:58 AM
Chiều ơi! Ngân Hà ơi, những màu sắc của cuộc đời sẽ vẽ nhừng bức tranh tuyệt đẹp cho thế giới này - ngoài màu sắc lưu luyến khiến người ta yêu thích còn thêm thời gian và bối cảnh chung quanh khi mình nhìn ngắm nữa đó - như hoa củ ấu n đ gặp rất bất ngờ và yêu nó luôn đến bây giờ - bình dị khiêm cung là điều n đ thấy trong khóm ấu cạnh với sen!
n đ đã từng thích màu đỏ khi còn trẻ được mẹ mua cho xấp vải màu đỏ rượu chát - màu áo này cũng là áo n đ mặc khi làm sui ngày con gái lớn đi lấy chồng - rồi khi n đ chững chút thì lại thích áo vàng ( Áo Vàng ơi à - có lẽ vì có người yêu hoa cúc) đến hồi có tình yêu được tặng hoa mi mô sa lại yêu màu hoa này lại mua lung tung áo màu này - rồi khi Me n đ mất là màu đen rồi màu khói hương - rồi khi Ba n đ ra đi thì bất kỳ vải nào n đ cũng yêu màu nào cũng thích - màu hoa Mộc Lan - màu hoa Ngọc Lan cũng làm n đ mê đắm - nên . . . Ngân Hà ơi! có dạo bạn n đ đặt cho n đ cái tên vui lắm cơ: " Thích Đủ Thứ "
Ừ vì n đ yêu quá cuộc đời này
1380
Powered by vBulletin® Version 4.2.5 Copyright © 2026 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.