Log in

View Full Version : Rồi Dấu Yêu Về ...



Pages : 1 2 3 4 [5] 6

SauDong
09-15-2014, 07:53 AM
lời chào thiếu trân trọng mà dư trân quý một tí hôm nay nha.


Đọc đến đây, tự nhiên nhớ mỗi khi tui gọi ly sinh tố là họ hỏi "có lấy trân châu kg?". Mình nghe nói bên Tàu họ có phép lạ, làm trân châu từ giày cũ .. nên đành từ chối. Kg biết trân châu hay Chân Trâu đây nữa ... thôi miễn ăn cho đỡ tốn tiền. Sorry đi lạc đề 1 chút, tại giẫm phải rong rêu nên trượt ngã sang đề mục khác. .... "mó ninh " cả nhà

pensee
09-16-2014, 11:51 AM
Hình như nhà mình cũng có tiếng ễnh uơng kêu cà rộp cà rộp nữa đó ông ơi .. Có cái ao bèo be bé ox làm cho kê bên ngoài cửa sổ ban đêm nó kêu róc rách y như dưới quê ... mà mình đúng chất dân quê ... ha ha ...


Rờ em, ẹp hông ẹp hông ? khen đi khen đi ... nói nào ngay tay phải mình có tới 4 cái vòng tròn hoa tay đó nhen, chỉ là đụng đâu hư đó thôi :)) Cận cảnh ban ngày nắng lung linh nè, hú hồn tụi nó chưa ngủm
https://lh4.googleusercontent.com/-JML5fn3ljvo/VBiCpF6RUfI/AAAAAAAACfw/XiDJ5Z_a5KA/w352-h469-no/f1.JPG


mà mùa đông Cồ Lô tuyết rơi ở truồng tắm mưa chắc khó, hong ấy em út nớ cũng thử làm cái wall xanh xanh như ni đi, ngồi uống cà phê ngắm rể cây cũng thú lắm à ... đại ca chỉ cho . dễ ợt .


anh Sầu, hong phải nói xin lổi nha (NU mợi what have you done to me ?) anh bẻ giò lái lạc quẻ rùi ... Mình đây hỏng biết ăn chè, mà cũng hỏng thích ăn ngọt . Hỏng dui .. hỏng cười .. :|


Have good day all ...

Hanhgia
09-16-2014, 12:06 PM
Nam Mô A Di Đà Phật,

Đệ tử chỉ là kẻ tu hành ăn... mặn!

Thiện tai, thiện tai...

:)
Đùa thôi.

pensee
09-16-2014, 02:10 PM
trời, hong quánh mà ổng tự khai . khi không sao a di Đà Lạt vậy bác ? mà ăn mặn là mặn cái gì ???? Không biết ông Sầu với ông Hành có anh em bà con gì nhau không sao nói chuyện hợp rơ ghê ... kết quả là ... mình hỏng hiểu gì hết . Theo ngôn ngữ thời hậu bao cấp thập niên cuối thế kỹ 20 thì là: Hiểu chết liền . :))


Hôm nay được em Rờ khen, mình cao hứng tiến lên bác tài nha . Trưa nay chạy qua chợ mua xương, ghé nhà nhóm lửa hầm nồi phở chiều cho chim non ăn . Trong lúc chờ đợi mình chưng hình món ăn hôm qua :)


bún bò, món ăn nhanh, gọn, lẹ ... làm trong vòng 30 phút ...
https://lh3.googleusercontent.com/-Ij9Ko63Kpz0/VBaUYKtBpRI/AAAAAAAACfU/9PZztSQ5QKQ/w353-h470-no/096.JPG


tea eggs mon an va(.t cho 2 thang nho. Lâu lâu làm 1 batch cho con, làm dư đem tặng bớt .
https://lh4.googleusercontent.com/-pTrnA_F06vE/VBaT4sT9JGI/AAAAAAAACes/4XcrNX_j4x8/w521-h391-no/311.JPG


phần ăn vặt của chim me.
https://lh4.googleusercontent.com/-eTqmpWfKESw/VBaUBIqFllI/AAAAAAAACfM/wHUnNFf9JKE/w499-h375-no/345.JPG

Platinum
09-16-2014, 05:35 PM
Pen ui cho hỏi, mình luộc trứng trước xong mới cho vô ngâm với nước trà phải hong? Khi lột vỏ ra thì cái trứng có vân màu nâu giống đá, và chỉ là làm cho đẹp chứ chẳng phải cho thơm hay nên thuốc gì hết phải không?Cám ơn trước nha Pen..

Chời Pen soang ghê, củ sắn bên này $10 - 12/kg

Thoa
09-16-2014, 07:49 PM
Thấy đồ ăn vặt của chim Mẹ thèm bò bía quá :) .
Trứng gà lá trà chim con biết ăn hay quá . Thoa chỉ nghe nói mà chưa ăn qua bao giờ . Nghe nhỏ em họ nói khó ăn lắm . Không biết nó ngọt như chè hay mặn như thịt kho trứng ngày Tết ? Nói chung chim con biết ăn món độc nha .
Hello đồng hương ít nói và khách nhà P.

pensee
09-16-2014, 09:01 PM
à loại tea eggs này của người Đài Loan . Hai thằng con mình nó cũng thích ăn chung với mì, kiểu Japanese ramen đó . Bỏ vô bao cho nó mang đi học làm snack thi` kho^ng bị hôi nồng như là trứng luộc bình thuờng . Ăn có vị đậm đà, nếu thích thì có thể bỏ thêm ngũ vị hương, quan trọng là cái vị trà đen (black tea) nó sẽ làm cho vị thanh thanh . Ăn mặn ngọt tùy ý them/bớt brown sugar hoặc soy sauce . Mình thì không thuộc loại khéo tay hay làm, con thích gì thì mẹ tò te làm cho đỡ mất mặt bầu cua :)) Ai ở San Jose thì có thể tìm chúng trong các tiệm fastfood của người Đài ở khu Cupertino hoặc Mt Views, hoac Menlo Park nha .


Các bạn đồng hương mình tham khảo video duới đây nha . Thông tấn xã youtube cái giống quỷ gì nó cũng có, lợi hại lắm nhe, từ "cách huấn luyện chồng có hiệu quả " cho đến "bí quyết tiêu diệt ốc sên mà không sợ bị chúng trả thù" vân vân và cô vân ...




http://www.youtube.com/watch?v=7upT3vzJt0M


Ở Cali đời sống tuy chat vật vất vả bon chen, xô bồ ... thế nhưng được 2 cái là tương đối đáng để hy sinh đời mẹ: 1) Mùa hè tiền điện không trên 75$ - phần tại nhà mình nằm dưới gốc cây :)) . 2) trái cây locally grown ăn mệt nghĩ, tỉnh dậy ăn tiếp . Củ sắn này đa phần nhập khẩu từ Mexico vì cũng it người ăn . Cũ to to cỡ này giá khoảng 3 đồng mấy (sorry mình đi chợ thuong it nhớ giá) Mỹ bây giờ họ cũng ăn rồi đấy . Ở wholefood họ cắt sẳn bỏ trong hộp, thêm hộp muối và vài lát chanh .


Ngày nào 2 chim non cũng xử đẹp mớ quả cỡ vầy ...
https://lh4.googleusercontent.com/-9a87JYZ4-Ug/VBkF-KlsDgI/AAAAAAAACgI/-GyxGpKlsKY/w576-h432-no/r1.JPG

https://lh3.googleusercontent.com/-dr7CBDQl0Ac/VBkF-KMVeaI/AAAAAAAACgM/GcsQo78QpmI/w659-h593-no/r2.JPG


Mới download được cuốn "Đèn Cù", thôi mình đi thắp đèn cù đọc Đèn Cù :)

Vui nha!!

Triển
09-16-2014, 09:47 PM
Các bạn đồng hương mình tham khảo video duới đây nha . Thông tấn xã youtube cái giống quỷ gì nó cũng có, lợi hại lắm nhe, từ "cách huấn luyện chồng có hiệu quả " cho đến "bí quyết tiêu diệt ốc sên mà không sợ bị chúng trả thù" vân vân và cô vân ...


Hahaha giễu có duyên. :D

PS: Cái vụ trứng trà này nhìn cái vỏ giống cái màn hột dzịt lộn nha. À, Pensee à, con nít mà cho ăn dùng trà đen hoài coi chừng chúng nó mau ghiền với lại dễ bị bón không? :)

Nhã Uyên
09-17-2014, 06:01 AM
Nói không phải nghi ngờ tài nội trợ của Pen Đại ca, nhưng món nào của Đại ca, Đại ca cũng quảng cáo “trong vòng 30” thôi nghe ham nghia.. Chắc là phải multi task từ đầu đến cuối? Nói chớ Nu thích mấy món đơn giản mà nhanh gọn như vầy. You give Rachael Ray a run for her money, Mami.

SauDong
09-17-2014, 06:40 AM
Trước đến giờ Sầu chỉ chuyên trị luộc trứng, luộc rau, 5-10 phút là xong. Vậy mà hổm trước ngủ quên làm cháy luôn cái nồi thân yêu, đen cứng kg rửa được đành cho vô sọt rác ... biết bao nhiêu kỷ niệm cháy nồi và kỷ niệm này là ... cúng cuồi. Hôm nay thấy Băng Tâm Đại Ca quảng cáo món trứng trà cũng dễ làm, chỉ có 2 điều là hơi lâu tới 30 phút và món là lạ này Sầu chưa thử bao giờ. Vậy thì người dân có 2 théc méc... thứ nhất, họ có bán ở chợ kg dzị, để Sầu ngốn thử 1 tá xem có hạp gu kg? Thứ hai, luộc 30 phút, nước cạn thì sao.... hình như đâu có màn đổ thêm nước lạnh hử ... Sầu hỏi vì kg muốn cháy cái nồi cuối cùng trong nhà. À thêm 1 câu hỏi tái bút nữa là ... Sầu luộc trứng ăn như trước kia, rồi bây giờ uống thêm Trà Đen Thui, rồi nhảy lắc ếch sơ sai 1 hồi, vậy có được kg vậy?

Rong Rêu
09-17-2014, 07:32 AM
Hahahahah "Băng Tâm Đại Ca" chết đại ca em thịt rồi :)))) mỗi nhìn nàng đó điệu mình nỗi da gà, muốn bỏ luôn gánh cải lương êhhehehe. Tên mới đẹp nha đại ca :D

Còn món tea eggs kia mới nhìn em tưởng chè sôi nước, định khen đẹp :) món trứng là món của em nhưng cũng chưa thử qua món này mà cũng thôi... Thén kiều! Màu mè quá mình ngại lắm. (NU nghi y chang mình, cái gì của nó cũng chỉ 30" lần trước dại dột bắt trước, mình khổ thân đến 3 tiếng hơn mà ăn dở ẹ...chắc tại ngón tay em hỏng có hoa hêhhehhe)

Còn nói đến cuốn Đèn Cù, càng đọc càng hay. Hai tuần trước khi bạn Khải dụ dỗ mình đọc "đọc hay, dí dỏm lắm". Mình nói phét, hồi ký có chính trị mà vui nổi gì. Vậy mà cũng tò mò đọc cũng gần xong rồi. Còn order 1 cuốn cho mommy nữa. Má thích đọc hồi ký. Ông viết lạ hay hay, có tí duyên ngầm :)) làm mình cuời ở nhiều ddoạn ddầu "nhà hạnh phúc :)) chỉ ở đoạn cải cách ruộng đất ông viết quá chi tiết cách họ sử xác chết làm mình rợn người. Bên cạnh đó còn một rừng tên nhân vật mà mình chỉ biết vài người nhưng vẫn hay. Nói chung là cuốn Đèn Cù này mình có thể đọc đi đọc lại vài lần vẫn thấy hay, "Tít mù NÓ lại vòng quanh..,ôi bao giờ?!" Qua cuốn này mình tìm hiểu thêm về đèn cù. Trước giờ đâu có biết nó nhìn ra sao, lúc nhỏ toàn chơi đèn ông sao, bướm, cá và đèn bánh ú má tự chế thôi. Về già lại biết thêm đèn cù (bỏ dấu nha quý vị).

Lúc này mình có dấu hiệu về già hơi nặng, cầm cuốn sách lên 10 phút là mắt mỏi, tức gì đâu. Tự nhiên làm mình nghỉ tới anh Văn phố mình mà ao ước. Phải chi anh Văn hay ai đó (với giọng Bắc à nha eheheheh ước mơ hỏng cần hà tiện) đọc thâu âm cuốn Đèn Cù này mình sẽ năn nỉ anh Triển vẽ bìa đẹp, rồi bỏ vô clip load lên mạng cho những con lười về già như mình nhờ. Ước thì ước vậy thôi chứ mấy trăm trang cũng tội người đọc. Lúc trước cuốn Đêm Giữa Ban Ngày của Vũ Thư Hiên, mình cũng nghe hết cũng nhờ một người dễ thuong làm audio bỏ lên mạng, chứ không chắc còn khuya mới đêm giữa ban ngày.

pensee
09-17-2014, 11:09 AM
eheheh .. Chưa gì bị các fans ném cà chua e^ tai qua' :))


Khoan khoan khoan, xin quí khán giả bình tỉnh, từ từ về chổ ngồi, mình xin trả lời từng người nhen!


Bạn Bạch Kim (Platinum), đúng rồi, bạn giỏi quá, mình luộc trứng chín trước, xong rồi đập nhẹ vỏ cho nó nứt chung quanh (công đoạn này để OX làm, chồng đàn vợ hát vậy mới tình :) )


Đồng thời, luộc 1 nồi nước sôi khác, bỏ black tea (it nhieu tùy thích), 1-2 thẻ cinnamon, soy sauce, star anises, (hoặc five spices nếu thích), xíu đường, xíu muối biển, nhớ nêm coi vừa miệng không . Đợi nuoc sôi lên rồi bỏ đám trứng vô ... hạ lửa nhỏ riu riu . Ím a fan of slow cooker, cho nên cứ liệng hết tụi nó vô nồi slow cooker để qua đêm (8+ tiếng) ra là cái màu nó đậm đà .


Đại ca Năm Lung Linh, lóng rày đại ca mạnh giỏi ? Trứng luộc chin rồi thì không ngấm nhiều và nhanh . Slow cook 8 tiếng nó có hương vị mặn mà đậm đà chút thôi, khỏi cần sợ mặn hay say xỉn caffeine . Nhắc mới nhớ, hôm bửa P nấu canh cải bẹ xanh, hứng chí tính them trứng gà muối cho nó khác vị, mà mình có mấy khi ăn trứng muối, thành ra tài lanh bỏ trứng vô luộc với nước muối .... sau 30 phút trứng và muối "tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, ái ân nhạt nhẽo ... " LOL Please don't try at home .


NU & RR, ừ ha, chắc tại mình nhanh tay, gốc nông dân tay làm hàm nhai mà . Thật sự thì mình làm cái gì cũng nhanh, ngoại trừ ăn uống, thư giản và vệ sinh, 3 cái này không thể nhanh được đâu nhe! :) Nói chứ trước khi làm việc gì nếu mình sort out cái gì làm trước sau theo thứ tự thì sẽ không bị rườm rà hoặc hấp tấp . Íts all about how to plan things .


"Vậy thì người dân có 2 théc méc... thứ nhất, họ có bán ở chợ kg dzị, để Sầu ngốn thử 1 tá xem có hạp gu kg? Thứ hai, luộc 30 phút, nước cạn thì sao.... "


Dạ kính thưa người dân, thứ nhất, họ có bán ở chợ Đài Loan ạ . Anh vô mấy cái quán ĐL mà kiểu going Huong Lan (VN) đó, họ bỏ trong cái nồi slow cooker ở mấy counter đó . Còn không thì anh hỏi co^ nao de thuong "Nị, nị cho ngộ cái ji dan đi, ngộ ái ái nị " Thứ 2, để lửa nhỏ cở low-medium, thì người dân có thể dắt chó đi dạo, phụ hang xóm cắt cỏ, hoặc là cùng vợ tranh luận chính trị đảng Cộng Hoà hoặc Tea party trong mùa tranh cữ tới ... thien truong dia. cu+?u cũng sẽ không lo nước bị cạn ạ!! :) Chúc nguoi dan may mắn!!!


Xin cơm mơn, xin cơm mơn và gửi lời chào chân chọng nhất .


Ký tên,
Băng xì ke :))

pensee
09-17-2014, 01:40 PM
Thông thường, thứ Tư là ngày bận rộn nhất vì là ngày "bắt đầu trễ" của trường thằng H . Ox phải đi làm sớm, thành thử mình tôi đưa 2 thằng con qua 2 trường . Tuy trường gần nhà, nhưng gần giờ cao điểm thì xe kẹt dài trên mấy con đường nhỏ . Buổi chiều, thì tôi phải ra sớm đón và đưa nó đi những chương trình khác . Biết vậy, nên tôi thường chuẩn bị từ sớm để kết quả là Thứ Tư là ngày tôi đi làm sớm nhất, và thảnh thơi nhất .


Con đường nhỏ từ hảng tôi dẩn lên xa lộ, chiều nào cũng có 1 hàng xe dài nối đuôi nhau, kiên nhẫn, chờ đợi, ước lượng khoảng 15 phút từ đầu đường cho đến lúc lên xa lộ . Nếu tôi không thể xếp hang từ đầu đường thì tôi sẽ chuyển lane để đi con đường khác, hoặc U turn trở lại để xếp hàng . Tôi cảm thấy rất xấu hổ nếu ai đó nhìn chiếc xe cắt ngang của tôi và thở dài dùm cho cha mẹ tôi .


Tôi không có thói quen chạy xe nhanh, không đi đường tắt bang cách lấn đường hoặc cắt đường người khác . Trong cuộc sống này, chẳng có ai bận rộn hoặc nhàn rỗi hơn ai . Đấng tạo hoá ban phát cho con người 1 mạng song, và vô vạn thời gian ... Bạn làm gì với nó thì tùy bạn .


Chiều hôm qua bước ra khỏi khu chợ, có 2 ông cháu đi đàng trước, đôi lúc cô bé đổi ý đứng lại để làm cái gì đó, thế là tôi cũng bước chậm lại . Chuyện chẳng có gì cho đến lúc 2 ông cháu bất chợt la lên "Stoppp" ... Trước mặt chúng tôi là khoảnh vuông có sơn những đường kẽ trắng dấu hiệu để xe dừng lại cho người đi bộ qua đường để vào bãi đậu xe . Một chiếc xe SUV tỉnh bơ lướt qua . Tên tài xế tuổi trạc 17-18 ... Ngồi bên cạnh là người phụ nữ trung niên . Cả hai đều Á Đông . Có lẽ là bà mẹ đang tập cho con lái xe . Tuy nhiên, cái điều làm tôi bị ấn tượng đó là hình ảnh 2 mẹ con tỉnh bơ ngó 2 ông cháu mà họ xém tông vào với thái độ tỉnh bơ cứ y như rằng "this is my way" .


:(

Hanhgia
09-18-2014, 04:31 PM
Bây giờ mới khám phá ra tài viết dí dỏm của Đại ca Pen sần,
vừa đọc vừa cười ... thoải mái :)


Phải thế mới được, đời vốn đã là vạn ngày sầu ... em xin
tìm vui ở chỗ ... này


:))

pensee
09-18-2014, 11:42 PM
úi mèn, mình nói chuyện tiếu từ năm na~o tới giờ anh Hành mới cười đó đa . :)) Mời, mời Hành ca ngồi xuống uống ly trà ăn cái bánh bao rồi từ từ ta nói chuyện hoà bình Bắc Hàn và chiến sự trung đông nhe'!


Thôi, quên, mời quí khách dùng đỡ cây nhà lá vườn (ăn cây và lá thôi, trái chưa chi'n) nhe! :)


https://lh3.googleusercontent.com/-pnbixm6gr6E/VBvLMIZtwDI/AAAAAAAACgk/iPdyHIubswg/w576-h432-no/pom.JPG


Rờ ơi, Sầu ơi, Giá ơi ... đứa nào rảnh (ooops quên, .... tại cao hứng quá nên lộn vai vế) ai rảnh đi bắt dế đá chơi, nhớ mang theo lon sửa bò nha . (Yên tâm, đá dế không vi phạm luật dân lẩn hình sự a)


http://www.youtube.com/watch?v=ZdfRdxPpIvo

Triển
09-19-2014, 12:09 AM
Đại ca Năm Lung Linh, lóng rày đại ca mạnh giỏi ? Trứng luộc chin rồi thì không ngấm nhiều và nhanh . Slow cook 8 tiếng nó có hương vị mặn mà đậm đà chút thôi, khỏi cần sợ mặn hay say xỉn caffeine . Nhắc mới nhớ, hôm bửa P nấu canh cải bẹ xanh, hứng chí tính them trứng gà muối cho nó khác vị, mà mình có mấy khi ăn trứng muối, thành ra tài lanh bỏ trứng vô luộc với nước muối .... sau 30 phút trứng và muối "tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời, ái ân nhạt nhẽo ... " LOL Please don't try at home .

Trời thiệt là quá đáng, phát thinh đem trứng luộc với muối rồi
chê ái ân nhạt nhẽo. Rồi khuyên đông trai @home. Hahahaha
Đùa thôi, em út miễn bình luận khúc này tiếp nha.

SauDong
09-19-2014, 04:34 AM
Xem phim trong đêm tối, sợ ma quá, tựa phim ghi là đi bắt dế chứ kg thì Sầu cứ tưởng là đi thả dê em nào chứ ... phim hay gần chết!

Rong Rêu
09-19-2014, 07:04 AM
... phim hay gần chết!

hâhhahaha dại dột bấm vô coi, phát hiện ra được dế nhà đại ca cũng sang hơn người, dế ở trên ngọng cây làm em tìm muốn chết. Nghe âm thanh cũng giống miền quê há. Quanh nhà em nhiều dế cơm lắm, tối nay siêng mò ra đi "khám điền thổ" coi bắt được con nào không. À quên khoe tài nghe được tiếng dế của em nữa, khi con dế cái kêu "rét rét rét..." Mà con dế đực cũng kêu lại "rè rè rè..." nghĩa là "đêm nay hỏng được gồi." Nói cho đại ca biết để đại ca tránh, bắt không đúng lúc tụi nó điên tụi nó cắn đại ca đó.

Cây lựu đẹp quá, tiếc bên em hỏng trồng được :(

pensee
10-01-2014, 02:35 PM
:)

Thu Tu, moi cafe nhen!

https://lh3.googleusercontent.com/-LpevImiIBXw/VCxyHZwfg3I/AAAAAAAAChM/H1S_J9kUtDs/w400-h533-no/tim.jpg



http://www.youtube.com/watch?v=5_LpBKgDovM&feature=youtu.be

pensee
10-23-2014, 04:04 PM
Tự nhiên ông boss lớn đến đưa tôi cái phong bì, nói là cám ơn cô đã hổ trợ cái project xyz ... Trong phong bì là cái thẻ, ông nói trị giá đủ cho cô đi shopping . ông này chắc ế vợ hay không hiểu cường độ shopping mạnh tay của đàn bà :)) LOL. Tôi cảm thấy xấu hổ . Có hổ trợ cái gì nhiều đâu . Weekend nào logged vô thì tuần sau lấy comp day . Ngày thường thì buổi sang 2 mẹ con ngủ banh mắt cà kê dê ngỗng rồi dắt nhau qua trường, trò chuyện với cô giáo hoặc có hôm nói cả tiếng với cái bà nấu bếp của trường về cách làm sinh tố hoặc rang đậu :)) .... Ngày nào cũng 10AM mới mò vô sở . Trưa rà qua nhà ngắm cây rờ chim (chim trong vườn) ... trung bình là 2 tiếng . Chiều 4 giờ là tắt máy . Nào có riêng gì tôi, đồng nghiệp của tôi cũng thế . Họ tà tà qua gym, rồi yoga ... 5 giờ chiều mà còn ngồi nán lại thì mình là đứa hốt hụi chót .


Ở miền Tây này thiên hạ có cái tính lè phè hơn mien Đông (nơi ngày xưa tôi làm việc trong lúc đi học) Ngày xưa tôi làm vài hang ở mien Đông thì 7AM thiên hạ đã có mặt ở sở . Đa số đàn ông áo quần bỏ thùng đàng hoàng . Ngay cả ông anh rể của tôi thời nay còn mặc quần xếp ly, bỏ áo vào trong và đeo dây that lưng :))


Hôm nọ viết comment trên face chị BL rang thì là tôi chon cái nghề này vì nó dễ chứ nào có yêu đương đam mê nồng cháy gì . Tôi thích đi những con đường đơn giản, nhàn hạ . Tôi không tưởng tượng được mình làm 1 công việc suốt ngày phải đối mặt với khách hang, hoặc với bệnh nhân, đối tác . Tôi có thể làm 1 nông dân, tôi có thể ngồi hang giờ chăm sóc những luống rau, nhổ từng cọng cỏ . Tôi có thể làm 1 đầu bếp, chế biến món này món kia . Nói chung là làm cái gì cũng được mien là thoải mái và nhàn hạ .


Thời gian qua có nhiều thay đổi trong phạm vi làm việc . Đa số là politics . Bà đồng nghiệp mà trước giờ hay than thở với tôi, bà hay đùa rang "tui với cô, mình là 1 team tuyệt vời, chúng ta sẽ cùng nhau dda' thằng boss ra ." Tôi tưởng bả nói chơi . Ai dè ... thiệt luôn . Tuần trước cấp trên thong báo, boss hiện thời của tôi sẽ đổi title thành architect và ra khỏi department, không còn manage nữa, và bà đồng nghiệp sẽ lên làm manager . Không sao, ai làm boss tôi cũng được . Công việc của tôi cũng đầy bang đó . Tính tôi nhanh tay thành ra làm đủ việc cho 1 ngày là tôi ngồi chơi . Nhiều việc tôi cũng ngồi chơi, it việc tôi cũng thế :)) Nếu ở vị trí ngày hôm nay, nếu bà C có than thở hoặc hỏi tôi làm sao để thả long thì tôi cũNg sẽ trả lời y như lần đầu bà hỏi tôi: "Tôi không vì 1 lời khen mà tui sẽ làm nhiều hơn" .

Hanhgia
10-23-2014, 04:37 PM
...
Ở miền Tây này thiên hạ có cái tính lè phè hơn mien Đông (nơi ngày xưa tôi làm việc trong lúc đi học) Ngày xưa tôi làm vài hang ở mien Đông thì 7AM thiên hạ đã có mặt ở sở . Đa số đàn ông áo quần bỏ thùng đàng hoàng . Ngay cả ông anh rể của tôi thời nay còn mặc quần xếp ly, bỏ áo vào trong và đeo dây that lưng :))

Vậy là pensee có số hưởng rồi đó.:)

Ở nơi hg, em nào mặc quần jean đi làm (ngoại trừ thứ sáu) là được ... mời về nhà (bắt buộc)... no pay (đùa thôi, hong có xếp nào có gan làm vậy, mỏi mắt mỏi miệng mới kiếm được từng em!).
thường là các ông trẻ đi chơi tối qua về, cứ như thế vào giường, và tỉnh queo như thế sáng sớm chạy bộ... đua với train đến sở. Sorry rối rít và mất một ngày làm remote).

Bàn và ghế của mọi người tối nào cũng đuợc lau chùi cẩn thận, coffee, tea stains là hong có rồi đó! (Gì thì gì chứ, hỏng sợ bị... ghẻ là... ngon gồi. )

:)

pensee
10-28-2014, 03:23 PM
Hello anh Hạnh Giả (nghe zen hơn)


dân xứ ni đi làm nó bận như thằng ri


http://1.bp.blogspot.com/-MmLS71sKHG4/ToZj4qsYCzI/AAAAAAAABCc/B6IeFg2gvjM/s1600/mark+zuckerberg+images.jpg
đỡ tốn tiền vợ con .

pensee
10-28-2014, 03:32 PM
New installments:

Burgundy jewel waterfall
https://lh3.googleusercontent.com/-fhAkSXDsZW0/VErjflVCnqI/AAAAAAAACi8/gNeIxPkRSHs/w288-h384-no/burgundyjewel.JPG https://lh6.googleusercontent.com/-8SVc9_zZnGw/VErjgoqtxnI/AAAAAAAACiw/HgKVLshrLM8/w288-h384-no/waterfall.JPG

fullmoon - chút vân tím giữa lúc giao mùa another baby Lion head
https://lh4.googleusercontent.com/-LdkkS5dnrfE/VErjfxHSr4I/AAAAAAAACi4/BQl00ZkSFT0/w288-h384-no/fullmoon.JPG https://lh6.googleusercontent.com/-2s0RCktdVRE/VErjgLC7uQI/AAAAAAAACis/TMCaULe2ymU/w288-h384-no/lionhead.JPG

RaginCajun
10-28-2014, 04:13 PM
Đi làm mặc lè phè cho thoải mái và đỡ hao. Thích nhất mùa lạnh, sáng ra khỏi phải thay áo, khoác cái jacket chạy là xong ngay.

pensee
11-03-2014, 01:52 PM
Sau những đêm hàn nhiệt xuống thấp, đất trời như chao mình, cây lá bỡ ngỡ lao xao . Đã sống từng ấy năm, đi qua từng ấy tiết thu, nhưng trái tim vẫn rung bấn một cung nhịp mới mỗi khi chạm ngõ màu mùa về .


Người ta nói, thiên nhiên là 1 bài thơ và mỗi nhánh lá là 1 con chữ . Con chữ miêng mang, bài thơ vô tận . Có lẽ tôi sẽ tham lam nuốt hết mùa thu vào bụng để tôi có thể chắc chắn rang mình không vô tình lướt qua nó mà đi . Thu đẹp đến thế . Thu nhân gian, thu mong manh, thu phân kỳ . Thu nhắc nhở cho ta, đời người không là vĩnh cửu và cũng chưa phải là cùng tận . Thu mang hơi sương biệt ly, nhưng cũng mang ánh vàng hy vọng .


https://lh6.googleusercontent.com/-e_i5k4wa-pM/VFfyhcd0tgI/AAAAAAAACjk/RPKxi2e6cTA/w590-h442-no/fall.JPG

http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/de-em-con-chut-doi-hon-hong-nhung.JXFRrfu8yV.html

Thoa
11-03-2014, 03:37 PM
Lời nói đẹp như tiết thu . Làm mình ngỡ như chưa từng biết mùa thu là gì :)

pensee
11-08-2014, 01:07 AM
Hôm bữa viết mà quên mất: Hello anh Tôm!!! :)


Hello Thoa, tiết này bên xứ Kăng gu rù thì là "đưa em vào Hạ" rồi còn gì! :)




https://lh4.googleusercontent.com/-2LZLXydeuIU/VF3Xe7UgbYI/AAAAAAAACkI/SqJ7fd9iGUc/w445-h593-no/fall2.JPG




https://www.youtube.com/watch?v=PYRc66UGSiU
Cứ rewind nghe lại đoạn đầu . Bài này mà là thánh ca chắc mình được làm ứng cử viên vào thiên đàng .


... đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi ...


Sao mà nó day dứt quá . Cố nhân nào mà ngồi quýnh cây đàn mà rên như rứa thì ai bước đi cho đành . Nói vậy thôi, chứ mà thực tế mấy anh ủy mị khóc lóc như vầy thì mấy cô xách dép chạy từ sớm . Hình như đa số là vậy .

SauDong
11-08-2014, 05:12 AM
Có lẽ tôi sẽ tham lam nuốt hết mùa thu vào bụng để tôi có thể chắc chắn rang mình không vô tình lướt qua nó mà đi . Thu đẹp đến thế . Thu nhân gian, thu mong manh, thu phân kỳ . Thu nhắc nhở cho ta, đời người không là vĩnh cửu và cũng chưa phải là cùng tận . Thu mang hơi sương biệt ly, nhưng cũng mang ánh vàng hy vọng .
l (http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/de-em-con-chut-doi-hon-hong-nhung.JXFRrfu8yV.html)

Ai mờ có cái bụng tham lam nuốt đủ thứ kể cả bánh Trung Thu !

Đang tính quánh đàn và thu bài Ná Đổ Muôn Chìu ... thiên hạ chê rồi ... nên thôi, đi ngủ tiếp.

pensee
11-10-2014, 12:18 PM
Coi ông Sầu ổng giận lẫy thấy ghét chưa . Hát thì hát đại đi còn làm eo mệt ghê :)) À mà anh Sầu hát hay như ông Năm hoặc ông Tôm không ? để mình add vô playlist "bài hát ru ngủ" hoặc "bài hát thức giấc" :))


-------------------------------------------------------------------------------------------------------

Lúc mới dọn vào căn nhà hiện nay, ox tôi nhìn mấy cây phong trước nhà tuy mập mạp khỏe mạnh nhưng cành lá bị cắt cụt ngủn chẳng có gì đẹp mắt, rồi luôn miệng rủa ông chủ cũ, "cái ông này trồng cây mà không biết thương cây!"


Chiều hôm qua lẩn quẩn bên cây phong đỏ hơn 2 tiếng chỉ để cắt tĩa nhánh của nó . Đó là chưa kể cứ cách nữa năm tôi đều phải tĩa cái cây này . Loài phong được trồng ở một địa thế ngập tràn ánh nắng và khí lạnh của miền cận ôn đới nó phát triễn nhanh một cách đáng lo ngại . Cành lá xum xuê đẹp mắt của nó có thể che rợp cả một góc sân vườn . Tuy nhiên, nếu không cắt bỏ bớt thì than cây có thể sẽ bị gãy đổ .


Tôi chợt nhận ra rằng ông chủ cũ đã rất quan tâm cho những cái cây mà ông đã trồng . Thực chất ông đã cứu chúng nó khi cắt cụt cành của chúng .


Cùng 1 cách cứu, cùng 1 cách quan tâm, có người dành vài ba tiếng đồng hồ để cẩn thận tĩa từng nhánh để thân cây vẫn nhìn như 1 đứa bé hồn nhiên vươn nhánh chính của nó tới những hướng nó muốn . Ngược lại, có người, có thể vì thiếu nhẫn nại, hoặc không quan tâm về mỹ quan, hoặc không quan trọng hoá đối với tinh than tự nhiên cúa cây ... họ chỉ cần cầm kéo, cắt phăng những cành nhô ra, và kết quả là, cái cây hoàn toàn không thể trở lại trạng thái (hình dạng) ban đầu .


Khi trồng cây, ox tôi muốn cắm 1 cái cọc bên cạnh để hổ trợ cây cho đến khi lớn . Tôi thì đòi để cho nó tự phát triển theo giông gió của thiên nhiên mà thành hình . Cây đẹp ở sự uyển chuyển theo thời gian . Thế là chúng tôi có vài cuộc debates, và tôi thắng .


Dạo này con trai tôi bắt đầu có thêm nhiều bài homeworks từ trường . Dù muốn dù không, 2 vc tôi cũng phải kiểm kê tập vỡ mổi ngày, quan sát những gì cần giúp con làm hoặc hiểu thêm . Thằng lớn có cái tính cực kỳ nhạy cảm, tự ái cao, cầu toàn, nếu không được như ý nó thì nó sẽ cáu bẳn và đâm ra giận lẫy . Phần lớn thời gian tôi chỉ ngồi bên cạnh hướng dẫn nó cái gì cần phải hoàn tất . Việc nó làm thế nào để hoàn tất tùy thuộc vào nó . Nhiều lúc nó làm không đúng tinh than của cô giáo đề ra, tôi hỏi nó, "con chắc chắn làm như vậy không ? mẹ nghĩ hình như cô giáo muốn như thế này, thế kia ...." Nó suy nghĩ 1 chập, có lúc thì hợp tác, có lúc thì vẫn ngoan cố (hoặc không hoàn toàn hiểu, hoặc vẫn cứng đầu không chịu hiểu) và tiếp tục làm theo ý nó . Nó nói nó chắc chắn muốn như vậy và nó không muốn mẹ xoá đi hoặc làm theo ý khác . OK . Tôi đành chịu để cô giáo phê bình và tôi đành chịu để con tôi học từ thật bại khi "tác phẩm" của nó chẳng theo tinh than chung của lớp . Nó phải hứng chịu sự khác biệt do mình tạo nên, cảm giác này có thể rất cô đơn . Không sao . Mẹ cho con được tư do cô đơn . Đó là quyền lợi con cần phải có, và trách nhiệm của mẹ là bảo vệ và tôn trọng .


Dạo này nó bắt đầu gắp rau bỏ vào dĩa và ăn một cách bình thường . Có ngày nó khen rau ngon và đợi mẹ cho thêm . Có ngày nó cắn vài miếng và cố nuốt vì bản thân nó muốn có nguồn dinh dưỡng để lớn . Vấn đề là tôi chưa hề bắt nó ăn rau . Dạo này nó tự động nhớ tên các cô giáo phụ ở trường và những cô/chú (trong gia đình hoặc bạn bè của cha mẹ) những người that sự để lại ấn tượng tốt cho nó . Nó tự động chào và gọi tên người đó 1 cách trân trọng . Đối với tôi, đó là 1 sự trưởng thành đáng kể bởi vì tôi đã từng phải mếu máo cười trừ khi tôi gợi ý, "chào cô/chú (hoặc ông bà) đi con!" Nó quay đi chổ khác . Về nhà lúc vui vẽ tôi hỏi nó, "tại sao lúc đó con không chào cô /chú ?" "bởi vì ... con không muốn!" "nhưng con chào người khác là phép lịch sự" ... "nhưng mà mẹ ơi, con không muốn!" Khi nó nói "con không muốn!" thì là lúc tôi phải đầu hàng .


Những lúc như vậy tôi chợt nhớ đến khi mình tĩa cây Phong . Cắt hết những nhánh mọc vô trật tự, để rồi mình sẽ có được 1 cây phong gọn ghẽ như ý mình . Nhưng mình hoàn toàn không nên trồng phong, bởi vì mình không biết tôn trọng và quí nét đẹp của chúng (Như lời ox tôi). Đáng buồn cho mình và buồn cho cây .


Cám ơn những cây phong nghiêng mình trong nắng kia . Nhờ các bạn mà tôi học được rất nhiều lý lẽ .

5 na(m truoc
https://lh4.googleusercontent.com/-w9BijQwXs5c/Ttlwnw7wE0I/AAAAAAAABLA/uqoXCpvCIbQ/w295-h442-no/IMG_3232.JPG



https://lh5.googleusercontent.com/-bv72MSGh4hE/VGAg59IasBI/AAAAAAAACko/UyQ4Pjn42JI/w332-h442-no/206.JPG

RaginCajun
11-10-2014, 01:32 PM
Hôm bữa viết mà quên mất: Hello anh Tôm!!! :)


Hello Thoa, tiết này bên xứ Kăng gu rù thì là "đưa em vào Hạ" rồi còn gì! :)




https://lh4.googleusercontent.com/-2LZLXydeuIU/VF3Xe7UgbYI/AAAAAAAACkI/SqJ7fd9iGUc/w445-h593-no/fall2.JPG




https://www.youtube.com/watch?v=PYRc66UGSiU
Cứ rewind nghe lại đoạn đầu . Bài này mà là thánh ca chắc mình được làm ứng cử viên vào thiên đàng .


... đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi ...


Sao mà nó day dứt quá . Cố nhân nào mà ngồi quýnh cây đàn mà rên như rứa thì ai bước đi cho đành . Nói vậy thôi, chứ mà thực tế mấy anh ủy mị khóc lóc như vầy thì mấy cô xách dép chạy từ sớm . Hình như đa số là vậy .
Tự nhiên trở lại chào làm chi để tớ phải chào xã giao lại.

Con trai hay có tính tự lập như thế đấy. Mấy bà mẹ cũng nên bớt bẻ lưng con người ta theo ý của mình (ví dụ như mợ uốn tỉa cây phong kia). Quan tâm nhưng không được tò mò, không được chạm vào sự riêng tư của con. Nghe mợ kể chuyện con mới thấy thời gian qua vèo vèo.

SauDong
11-10-2014, 02:12 PM
Dạo này nó bắt đầu gắp rau bỏ vào dĩa và ăn một cách bình thường . Có ngày nó khen rau ngon và đợi mẹ cho thêm . Có ngày nó cắn vài miếng và cố nuốt vì bản thân nó muốn có nguồn dinh dưỡng để lớn . Vấn đề là tôi chưa hề bắt nó ăn rau .

Tui tập cho mấy thằng nhóc ăn rau từ nhỏ và tụi nó mê nhất là món ... rau câu . Hihi, ăn wài hổng biết ngán á !

Rong Rêu
11-10-2014, 10:15 PM
Coi ông Sầu ổng giận lẫy thấy ghét chưa . Hát thì hát đại đi còn làm eo mệt ghê :)) À mà anh Sầu hát hay như ông Năm hoặc ông Tôm không ? để mình add vô playlist "bài hát ru ngủ" hoặc "bài hát thức giấc" :))


------------------------------------------------------------------------------------------------------



Những lúc như vậy tôi chợt nhớ đến khi mình tĩa cây Phong . Cắt hết những nhánh mọc vô trật tự, để rồi mình sẽ có được 1 cây phong gọn ghẽ như ý mình . Nhưng mình hoàn toàn không nên trồng phong, bởi vì mình không biết tôn trọng và quí nét đẹp của chúng (Như lời ox tôi). Đáng buồn cho mình và buồn cho cây .


Bởi vậy, người ta nói đâu có oan, cái gì lọt vào tay đờn bà cũng thê thảm, trụi lủi ...luôn cả cây :)) Nhìn cây phong của 5 năm trước và bây giờ muốn khóc luôn ehehehe.

Mà nghe đại ca kể về thằng H mà em cứ tưởng là đang kể chuyện con Na ù nhà em :) Sao tụi nó giống nhau nhiều thứ vậy trời. Nhất là cái vụ làm bài, nó né xa mẹ ra, ngồi làm bài viết một mình theo ý sai bét của nó. Nhất định không thèm cái điểm "A". Còn mỗi lần tiệc tùng thấy đám cháu khoanh tay chào từng người lúc đến cũng như lúc về mà mình thèm thuồng, mắc cỡ. Nói sao nó cũng không chịu thưa chào từng người. Nó chỉ thích lấy cái tay quơ 180 độ một cái với chữ "hi" vậy đó. Nói với nó là con nít ngoan tôn trọng nguòi lớn là làm như mấy cousins vậy, nó lại nói "weird, con không thích làm vậy". Thiệt là buồn (5 phút ehehehe).

Còn nghe đại ca khen anh Trien và Anh Tôm hát hay mà mình cầm lòng nhận xét hỏng đặng heheehe. Ừa giọng anh Triển ấm, đầy nội lưc... hay! nhưng mỗi lần ổng hát, mình cứ tưởng như ở đâu xa thẳm vọng về :)) (mà hỏng phải là ở trển nha). Còn tiếng hát anh Tôm thì em xin làm theo lời của con Hô, khi không biết khen giọng hát ra sao được thì mình khen tiếng đàn của ổng hehehehee.

(len lén đi ra)

SauDong
11-11-2014, 04:18 AM
Còn nghe đại ca khen anh Trien và Anh Tôm hát hay mà mình cầm lòng nhận xét hỏng đặng heheehe. Ừa giọng anh Triển ấm, đầy nội lưc... hay! nhưng mỗi lần ổng hát, mình cứ tưởng như ở đâu xa thẳm vọng về :)) (mà hỏng phải là ở trển nha). Còn tiếng hát anh Tôm thì em xin làm theo lời của con Hô, khi không biết khen giọng hát ra sao được thì mình khen tiếng đàn của ổng hehehehee.

(len lén đi ra)

Cho RR 10 điểm. Và thưởng cho "con Hồ" dĩa rau ... câu :-bd

RaginCajun
11-11-2014, 05:43 AM
Còn tiếng hát anh Tôm thì em xin làm theo lời của con Hô, khi không biết khen giọng hát ra sao được thì mình khen tiếng đàn của ổng hehehehee.

(len lén đi ra)Mới sáng ra đọc cái comment này cứ y "như rêu ... anh giẫm vào trượt ngã." :P

pensee
11-11-2014, 09:50 AM
Bởi vậy, người ta nói đâu có oan, cái gì lọt vào tay đờn bà cũng thê thảm, trụi lủi ...luôn cả cây Nhìn cây phong của 5 năm trước và bây giờ muốn khóc luôn ehehehe.


Mà nghe đại ca kể về thằng H mà em cứ tưởng là đang kể chuyện con Na ù nhà em Sao tụi nó giống nhau nhiều thứ vậy trời. Nhất là cái vụ làm bài, nó né xa mẹ ra, ngồi làm bài viết một mình theo ý sai bét của nó. Nhất định không thèm cái điểm "A". Còn mỗi lần tiệc tùng thấy đám cháu khoanh tay chào từng người lúc đến cũng như lúc về mà mình thèm thuồng, mắc cỡ. Nói sao nó cũng không chịu thưa chào từng người. Nó chỉ thích lấy cái tay quơ 180 độ một cái với chữ "hi" vậy đó. Nói với nó là con nít ngoan tôn trọng nguòi lớn là làm như mấy cousins vậy, nó lại nói "weird, con không thích làm vậy". Thiệt là buồn (5 phút ehehehe).


Còn nghe đại ca khen anh Trien và Anh Tôm hát hay mà mình cầm lòng nhận xét hỏng đặng heheehe. Ừa giọng anh Triển ấm, đầy nội lưc... hay! nhưng mỗi lần ổng hát, mình cứ tưởng như ở đâu xa thẳm vọng về (mà hỏng phải là ở trển nha). Còn tiếng hát anh Tôm thì em xin làm theo lời của con Hô, khi không biết khen giọng hát ra sao được thì mình khen tiếng đàn của ổng hehehehee.


(len lén đi ra)






đó là chỉ thấy hình thôi mà còn đau lòng, nói chi người phải cầm kéo cắt trụi cành (chứa đầy composer). Đau lòng lắm . Nhưng phải chịu thôi, không thì than cây nó sẽ bị oằn xuống và gãy . Thấy cái vệt trắng khúc dưới than cây không ? là do ox đặt cái cọc sắt rồi ép nó support cái cành, ai dè nó gãy cái rụp . Mình đau lòng cả ngày, thế là quyết định cắt trụi cái phần ngọn . Tấm hình 5 năm trước là lúc đó mới trồng, lúc cây đã lớn, cho nên kinh nghiệm trồng cây khi đã lớn là phải chăm sóc sao cho than cây nó khoẻ trước rồi mới nuôi cành lá xum xuê . Nuôi cây ngẩm lại việc nuôi người, cũng y chang .


Cái cây nó còn nhỏ mấy năm đầu thì mình cũng không nen cắt tỉa uốn nắn vì nó sẽ rất yếu và mất khả năng uyển chuyển tự nhiên . Con nít cũng vậy, mười đứa hết chín đứa hành xữ y chang nhau . Tụi nó như những viên bột playdough. Cha mẹ uốn nắn sao thì nó ra vậy . Nhiều người muốn nhanh gọn lẹ thì bạ đâu cũNg phạt, cấm hoặc bắt ép tụi nó cái này cái kia, tạo ra đủ thứ policies. Kết quả là đứa con nit nó dần mất đi khả năng tư duy . Một người có thể kém thông minh, kém sự nhanh nhạy, hoặc ke'm ve the^? chat, nhưng không thể ke'm ve khả năng tư duy, nhận xét vấn đề vượt qua khỏi pressure cúa đám đông, vì đó là quyền lợi mà cha mẹ không nên tước đoạt đi .


Khi con mình nó nhất định không làm theo ý mình thì mình phải mừng mới đúng :)) Học hỏi và trưởng thành (bao gồm cách giao tiếp ứng xử) là 1 quá trình dài cả đời người . Thường thì con cái nó nhìn theo gương cach song, nhân sinh quan và thiện chí của cha mẹ chúng mà nó song theo một cách vô thức .


Nói lan man 1 hồi không biết mình nói gì luôn ha ha ...


Mới sáng ra đọc cái comment này cứ y "như rêu ... anh giẫm vào trượt ngã." :P
Đi hỏi già, về nhà hỏi trẻ, chứ mà lên mạng thì phải hỏi con Rờ . haha ...


Nhưng mà mình cũng thích nghe going ca cây nhà lá vườn + them tiếng đàn raw . nghe gần gũi than thương, giong người hang xóm ..

Rong Rêu
11-12-2014, 09:53 AM
Ừa, cây nhà lá vườn thì thích rồi nhưng mà được hát tặng nghe mới hay :) Chắc là phải đuọc tặng nhạc đều/nhiều hơn, mình mới nghe ra được cái hay của cái giọng khói mờ như ảo hehehehe. Mà nguòi ta khen chưa hết mà, anh Tôm đàn hay có hồn :-"


Đại ca ơi sáng nay ra thấy cây phong của em mà lạnh lùng suơng gió . Thấy còn thuơng hơn cây của đại ca nữa. Em có cột thêm cái cây để giữ không để gió cuống đi :) như ông xã của Đại Ca nói. Ổng nói nhiều cái đúng đó, mai mốt đừng cải lại chồng nữa nha. Vợ thì lúc nào cũng đúng rồi, nhưng lâu lâu ổng cũng nói đúng :) nghe vài lần coi sao.
https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/1511647_863642437003167_1648119461816307272_n.jpg? oh=ea546acea59df6a37d63a9291bfbeb81&oe=54D9BD5C&__gda__=1423949665_794a03b0c2371d0aeec631197082941 8


Cảm ơn 10 điểm của bác Sầu (cất lại để dành :) hôm nào bác cất tiếng ca lên sẽ đem tặng lại)

pensee
11-12-2014, 11:54 AM
nghe thằng ni nó ca xong thì Rờ tiểu đệ sẽ tôn anh Tôm thành giông ca thế kỹ đó . Nhớ put on headphone nha :))


"tui ca hong hay, tui đàn nghe dỡ ẹt ... nhưng nàng khen nhìu dzà thiệt nhìu làm tui thấy tâm tư shôn shao..." :))

Rong Rêu
11-12-2014, 01:38 PM
Heheehe coi ổng bẹo, vừa ddàn vừa đong đưa cái mình thấy ghét hết sức. Hình ảnh này thấy quen quen, hình như Nó có bà con với cô Visanelle của xóm mình. :))

pensee
11-12-2014, 07:06 PM
Đại ca ơi sáng nay ra thấy cây phong của em mà lạnh lùng suơng gió . Thấy còn thuơng hơn cây của đại ca nữa. Em có cột thêm cái cây để giữ không để gió cuống đi :) như ông xã của Đại Ca nói. Ổng nói nhiều cái đúng đó, mai mốt đừng cải lại chồng nữa nha. Vợ thì lúc nào cũng đúng rồi, nhưng lâu lâu ổng cũng nói đúng :) nghe vài lần coi sao.
https://fbcdn-sphotos-e-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/1511647_863642437003167_1648119461816307272_n.jpg? oh=ea546acea59df6a37d63a9291bfbeb81&oe=54D9BD5C&__gda__=1423949665_794a03b0c2371d0aeec631197082941 8


Cảm ơn 10 điểm của bác Sầu (cất lại để dành :) hôm nào bác cất tiếng ca lên sẽ đem tặng lại)

mình lúc nào cũng nói ox mình 99% lần là ổng đúng đó chứ . Nhưng mình bồi thêm "Lúc nào cũng phải làm đúng theo nguyên tắc thì đời sống nhạt nhẽo và vô vị quá nhỉ ?!" ổNg đồng ý luôn :))


Mình ở thung lũng, hỏng có gió nói chi bão tuyết . Nhưng mà nhìn cái cay phong giua tuyet thương ghê chưa ... gặp mình là mình install nguyên cái giàn có mái để che cho nó đó :(


Trời tháng 11 còn ấm, đàn cá ở đây còn thảnh thơi yêu nhao


https://lh4.googleusercontent.com/-e7GUIyNHAzM/VGP4uROIU5I/AAAAAAAAClI/tzze4Z4wlZg/s593-no/021.JPG


Ox mới làm cái nhà mới cho chúng đây . Hy vọng tháng sau sẽ dời chúng qua nhà mới trước mùa đông về . Đang suy nghĩ không biết nên gắn cái vọng nguyệt đình không ta ? :)


https://lh6.googleusercontent.com/-YPtJ8qasqnM/VGP4vBxrgmI/AAAAAAAAClQ/JMg_s7Plpc8/w445-h593-no/011.JPG

pensee
11-13-2014, 12:17 AM
Thường mình it uống rượu đỏ, và càng không thích ăn chocolate . Nhưng cái chocolatey port này vị mê lịm đắm đuối làm mình uống 1 hớp hết ly . Đầu óc choáng váng .. đê mê ...ma mị . Còn type được là hay lắm


https://lh3.googleusercontent.com/-S4aGYgKXGKU/VGRnTpFZ2wI/AAAAAAAAClw/CAf163uMVyU/w445-h593-no/028.JPG

Qua' ma mi. ....

https://www.youtube.com/watch?v=Rttjg1taN04

Triển
11-13-2014, 12:28 AM
Qua' ma mi. ....

Cho nên bà Thanh Thúy mới có hỗn danh người ta đặt cho là "tiếng hát liêu trai" đó. Pensee có nghe 5 Triển ca bài này chưa? Ma quái luôn đó. :D Nói đùa chứ khu này để dành cho bác Sáu Đồng hành nghề. (Sắm tuồng lóng rày hơi lâu) ;)

Triển
11-13-2014, 12:31 AM
Còn nghe đại ca khen anh Trien và Anh Tôm hát hay mà mình cầm lòng nhận xét hỏng đặng heheehe. Ừa giọng anh Triển ấm, đầy nội lưc... hay! nhưng mỗi lần ổng hát, mình cứ tưởng như ở đâu xa thẳm vọng về :)) (mà hỏng phải là ở trển nha).
(len lén đi ra)

Ghim câu này hổm rày rồi đó nha.

http://www.stauss-clan.de/ereignisse/images/notiz.gif

SauDong
11-13-2014, 12:32 AM
Thank you Băng Tâm Đại Ca. Bài hát này và bài Thương 1 Người ít ai biết TCS viết riêng về cs Thanh Thúy.

Mà sis uống trà raspberry mà cũng say hử ??? Hôm ni bên ni xuống 30 rồi, bên nớ khi nào mới có cá đông lạnh vậy sis? Mí lần S ghé xứ San Hô khoảng tháng 2 cũng lạnh cóng.

Phần hét hò chắc nhường bác 5 và bác Tôm vì Sầu tạm treo mic để thiền tập chiêu im lặng là vàng lá.

Rong Rêu
11-14-2014, 09:39 AM
Mình cũng tôn sùng mấy vị Thích Ca lắm. Có cất tiếng là hay à :) dân đen ủng hộ hết mình bác Sầu mắc cỡ gì nữa.

Không biết giọng ca cô Thanh Thúy liêu trai ra sao mà trước giờ Rờ cứ sợ ma khi nghe nhưng sau khi nghe bài "Xin Cảm Ơn Đời" của nhạc sĩ Trúc Phuơng, mình đã nghe đi nghe lại cả trăm lần không thấy chán. Chắc có lẽ mình thưong cuộc đời long đong và bi đát của ông với giọng ca cô Thanh Thúy nghe sầu ơi là sầu. Nên cũng bắt đầu hết sợ ma rồi.

Đại ca ơi, cái ao cá của Đại Ca dễ thuơng quá. Loại liner nhựa đó làm đở cực hơn miếng liner của em, phải đào nhiều cho nó lang rộng tốn thời gian quá chừng .


http://www.youtube.com/watch?v=DccHKkywmd4



Ghim câu này hổm rày rồi đó nha.

http://www.stauss-clan.de/ereignisse/images/notiz.gif

Quân tử trả thù 10 năm chưa muộn chớ gì =))

pensee
11-14-2014, 11:40 AM
Triễn ca, dạ chưa, có cách nào Triễn ca ca bài này, nhưng cho P trả giá bỏ bớt 5 đồng tiền rên bù cho tiết mục múa minh hoạ hong ? Cám ơn trước . :))


Sầu đại ca sắm tuồng tới đâu rồi ? có cần 5 ca sĩ phụ hát bè cho giông ca sĩ Nguyễn Hưng hát bài "Mẹ" không ? Con Hô với con Rờ nó đang cần người bảo kê để được nỗi tiếng á . :))


Cô Thanh Thuý hát bài này hay, luyến láy mộc mạc, tự sự . Lần đầu mình được nghe bài này đó . Cám ơn em . Tạ ơn em . Ta yêu em . :)

Triển
11-14-2014, 08:54 PM
Triễn ca, dạ chưa, có cách nào Triễn ca ca bài này, nhưng cho P trả giá bỏ bớt 5 đồng tiền rên bù cho tiết mục múa minh hoạ hong ? Cám ơn trước . :))

Xời ơi, không có nghệ thuật nào là nghệ thuật trả giá hết. Tuy nhiên lúc này cơm không lành canh không ngọt sao còn tăng cường đòi đi coi múa lửa đồ nữa. Đưa số điện thoại ông xã đây anh 5 bày mưu kế cho ổng múa coi miễn phí luôn. :D

pensee
11-15-2014, 07:22 PM
Đưa số điện thoại ông xã đây anh 5 bày mưu kế cho ổng múa coi miễn phí luôn. :D

Úay ... lỡ ox P cuốn gói theo đại ca giống cái ca sĩ này chít em :))


http://www.youtube.com/watch?v=ct5e9QWBdhM

Ồ mai gút nẹt :))

Triển
11-15-2014, 09:33 PM
Úay ... lỡ ox P cuốn gói theo đại ca giống cái ca sĩ này chít em :))

trời, hahahaha dám so sánh đại ca với ca sĩ giữa giữa này hả. https://dtphorum.com/pr4/images/smilies/yahoo/21.gif

Nhã Uyên
11-21-2014, 05:02 AM
Cho mình khen cái ao thả cá của Pen nhé. NU cũng xin góp thêm vài xu chờ nghe thầy 5 ca Ướt Mic, Ướt Mi. Mỗi lần nghe qua bài này là phải đi vắt vạt áo. :(

pensee
11-24-2014, 12:04 PM
Cám ơn NU!!! Cuối tuần qua đã mời thầy coi giờ lành tháng tốt cho bầy cá chuyển khẩu . Ao này sâu hơn chút, chúng thích chí bơi lội ghét chưa




https://lh4.googleusercontent.com/-0N8cfPrFExE/VHON9oYS2HI/AAAAAAAACmY/12plII0eGNo/w222-h296-no/pond1.JPG




ps: Triển đại ca, ủa mình đang bàn về vụ gì P quên mất tiêu rồi :))

pensee
12-02-2014, 01:53 PM
hom nay troi mua, ngoi gac chan ngam mua nghe nhac. nghe lien khuc nay nho thoi ddi hoc het suc.

http://youtu.be/BHJEeCpOBBI

Gửi đời cái mặt mộc tuổi 40 . Bao nhiêu dấu chân chim, vết thẹo thời gian và những lỗ chân long phơi bày trần trụi trơ trẽn hết luôn rồi đó . Tuổi 40 không che đậy . Tuổi 40 ngạo nghễ đạp lên đời, đạp lên tiếng khóc tiếng cười mà song :)

quan em
12-02-2014, 04:05 PM
Gửi đời cái mặt mộc tuổi 40 . Bao nhiêu dấu chân chim, vết thẹo thời gian và những lỗ chân long phơi bày trần trụi trơ trẽn hết luôn rồi đó . Tuổi 40 không che đậy . Tuổi 40 ngạo nghễ đạp lên đời, đạp lên tiếng khóc tiếng cười mà song :)



Hey pensee, người ta nói:

giàu nuôi cá
khá nuôi heo
nghèo nuôi vịt

thích cái hồ cá của pensee

Nhìn xinh gái.em có thấy dấu chân chim, vết thẹo thời gian và những lỗ chân lông gì đâu? thấy giống tuổi 16 wá chời. Ăn gì mà trẻ vậy chỉ em ăn với.

Xin giới thiệu với pensee bạn đời em khi bạn đang học master, hình em lượm trên mạng. Còn em, mấy năm nay em hông chụp hình. Bửa nào em chụp em dán lên cho pensee coi.

Platinum
12-02-2014, 04:22 PM
Úi, xinh quá ta ơi! Vậy là Pen còn chẻ hơn cô em út nhà Plat nha!
Cu Hoàng có cái miệng cười rất có duyên của mẹ Pen..xxx

Nhã Uyên
12-03-2014, 05:58 AM
Vậy chắc NU phải chúc Pensee sinh nhật trễ? Happy big 40!

NU chỉ thấy mắt long lanh, môi hồng đào chứ không thấy các dấu chân chim ở đâu hết, P. Hay là P làm như bạn Rờ, thử mỗi tuần canh đúng góc đó seo phi một tấm, rồi đợi đủ một năm, bỏ lên làm một cái clip coi mình có đi ngược dòng thời gian không. NU nghĩ có, đấy!

Chào quan em và chị Platinum, một lần nữa.

PhPhuongVy
12-03-2014, 09:15 AM
Bốn Mươi thật sao? Bốn Mươi xinh tươi quá, nhìn như không phải. Muốn biết bốn mươi hay chưa thì phải hỏi xem nàng đã bắt đầu hỏi chùm chìa khóa của tui đâu rồi hay chưa.

Chào Pensee, Rong Rêu, anh Triển, Platimun, Nhã Uyên và chào làm quen quan em.

Triển
12-03-2014, 09:33 AM
ps: Triển đại ca, ủa mình đang bàn về vụ gì P quên mất tiêu rồi :))

Thấy chị PV và bà con ào ào chạy vào xem em selfie của nhỏ 4 bó, nên mình cũng chạy theo coi bèn phát hiện ra câu hỏi này. :D
Dạ, khúc đó là đang nói vụ chờ nghe đại ca rên ướt mi, nhưng mà em bốn bó đòi lấy tụ rên đặt qua tụ múa lửa. Nghĩa là vừa ca vừa múa lửa, nên đại ca nghe mất hồn bỏ chạy mất đất. :D

pensee
12-03-2014, 11:06 AM
Cám ơn QE, Plat, NU, chị PhươngVy, anh 5 triển ghé chơi .


QE, anh ni cũng gia nhập hội 40 hén, vậy là cùng hội nam nhân tứ tuần going ox mình . Phải nói vậy cho rõ, tại hắn sinh đầu 74, hắn biểu hắn hơn mình 1 tuổi, lớn được làm anh . Ox Q nhìn going Steve Job hồi trẻ á . Nói chung là đẹp trai phong độ kiểu con nhà geek . Cái gì chứ geek là tui ưa lắm . Giống tui . :))


Plat, cám ơn Plat khen . Hong hiểu sao thằng con cái quỉ gì nó cũng giống mình hết trơn . Trai nhờ phúc mẹ (nguời ta nói vậy) thành thử bây giờ mình tập ăn chay đặng dành chút đức cho con . Bởi vậy bửa hổm mình mới làm phước khuyên ông Tư Tai trâu bỏ nghề hát đó chớ :))


NU, hì (chưa ... còn tới gần 2 tháng nữa lận) nhưng không sao, NU cứ gởi quà đi, mình nhận :))
À, cái vụ chụp hình như con Rờ don't try it on yourself nha . Nỗi khổ lớn của đàn bà là phải đối diện với "má hồng mỗi tiết mỗi phôi pha" . :))


Chị PhuongVy,
Cũng may 40 thời nay không phải như thời xưa "Quanh năm buôn bán ở mom sông, Nuôi đủ năm con với một chồng" thành thử ... Tạ ơn Chúa!!! :) Cám ơn chị .


anh 5 Triển,
À, vậy em xin màn múa ballet hoặc nhảy going Nguyễn Hưng trong cái bài gì có mấy cô xách shopping bags đó . Em nghĩ anh 5 hát và múa bài đó hay!!! Lời nói chân thành tận đáy long .




them mấy hình cách đây 20 năm ... :)

Hanhgia
12-03-2014, 11:20 AM
:)) for your sense of humor.

My daughter looks almost the same like you,
and her demeanor too.

Rong Rêu
12-03-2014, 11:45 AM
Ui trời đaị ca em in red nhìn very thục nữ, đẹp đẹp đẹp! Đừng hà tiện, từ đó trở về thêm 20 năm nữa lúc còn ở tuồng ôm bình sữa luôn đi đại ca.

Thoa
12-03-2014, 12:14 PM
Wow, nhìn đẹp gái dịu dàng thuỳ mị quá nha ! Không tin là đại ca xã hội móng tay đen ở đay nha . Khoe luôn hinh Mẹ của chim non sắp bước qua ngưỡng cưa 40 plus đi :)

tà áo xanh
12-03-2014, 12:35 PM
Á à!
Ui chao!

Thấy dáng Thoa, đi vào và ngắm được hình Pen thời con gái và thời tuổi 40.

Nét mặt không thay đổi nhiều.
Thời con gái đẹp dịu dàng, thời 40, đẹp chín muồi.
Có bí quyết gì không Pen hở (đùa thôi).

Chuông báo leng keng phải chuẩn bị đi chứ không viết cảm nhận thêm là Pen đọc đến chán luôn.


@};-

quan em
12-03-2014, 12:50 PM
Chào Platinum, thấy bên kia nhưng không biết viết gì, nên chào bên này.
Chào Nhã Uyên, Chào Vy,

pensee nhìn thanh, đẹp gái, nhìn mặt bi giờ thấy không thay đổi so với 2 chục năm trước.

Xin giới thiệu với pensee hình gia đình chụp cách đây 4 năm. em hông biết trang điểm, hơn nửa, đi chơi lội bộ mà trang điểm thì giống bịnh hâm, em không sắc sảo như pensee, nhưng gần giống pensee ở cái trán dồ. Giới thiệu thêm quan lớn dí quan bé chụp năm ngoái khi ba bé dẩn leo núi.

Platinum
12-03-2014, 06:48 PM
Pen nè, hình 20 có má phính nhìn muốn nựng, nhưng hình 40 thì lại mặn mà hơn rất nhiều. Vẫn hong thấy chân chim chân gà gì hết ..

N5 Triển có múa lửa nhớ khéo khéo coi chừng cháy nhà nha …

QE, gia đình hạnh phúc ghê.. Kiếm thêm cô công chúa để mỗi ngày thắt nơ cột tóc cho ẻm …

Chào chị PVy và quan khách nhà Pen….

pensee
12-03-2014, 11:06 PM
:)) for your sense of humor.

My daughter looks almost the same like you,
and her demeanor too.

Chứ mình mà nói "dạ, bác Giả cũng có nét giống tía em " là ổng giận liền á . Chọc bác cho vui chứ được nhận ra cái nét than quen với ai đó thì quả là một hân hạnh . Nói nào ngay tuổi 18 đôi mươi đứa nào nó cũng đẹp . Đẹp ở cái sự vô tư, cái sức song lạc quan mãnh liệt . Nhất là ở sự chân that, dễ tin, tin vào tương lai, vào tình người .


Hồi đó mình ghét chụp hình, tấm nào cũng thấy nó ngố ngố, đơ đơ . Vậy mà 20 năm sau nhìn lại thấy tấm nào cũng đẹp . Nhìn vào ánh mắt thời ấy, thấy mình hiền quá :))


Cám ơn anh HG cho 1 lời khen hết sức tế nhị và trìu mến . Lời này that long :)


Rong đệ đệ, hình hồi xưa phải soạn lại, lười scan quá . Nghĩ lại, buồn cười chứ, chụp hình xong không biết làm gì . Hỏng lẻ đợi mai mốt con cháu lớn bắt nó vô FB coi sao ta :)) Thôi, để dành chết đem chôn :))


Thoa, bà đúng là có khí chat cường hà ác bá của đại địa chủ VN thời Pháp thuôc . Hình mình thì khoe được từ cái ... tới cái chân mà đòi hỏi lắm thế . :mad:


chị TAX, đọc chị khen mém chút em chưng hình mới tắm xong . :)) thôi em làm phước . :))


QE, sang giờ tui bận lắm, boss dí, con dí, chồng dí (ah đừng nghĩ bậy) nhưng mà tui nhất định phải log vô để khen cái gia đình trung lưu hào sảng của QE . Tại nó đẹp giản dị (giống gia đình tui :)) ) Tui ưa . Hai vợ chồng này nhìn là biết dân cày đóng thuế nhiều cho quốc gia hen . Hảo hảo .. Hảo anh hùng . Hai thằng sóc con đẹp quá . Cái đầu tụi nó tròn vo . (lại giống con tui) hahaha Mà, nói thiệt nha, sao tui thấy như tui gặp 2 v/c QE ở đâu rồi đó . Nhìn quen lắm mà nghĩ không ra . Chắc chắn là khong phải from online to offline rồi . CHắc có lẽ kiếp trước QE thiếu tui tiền . Không sao, kiếp này trả tui cũng được . Từ từ, không gấp :))
QE có khuôn mặt nụ cười dịu dàng phúc hậu . Cái nét nhìn dễ gần gũi lắm .

Plat, cám ơn Plat . cái thằng google nó upload hình tui rồi không hiểu sao mấy dấu chân chim nó mờ rồi đó . Tui thề không photoshop . Tại anh Gồ ảnh tự xử lý á :))


ps: xin phép QE, tui lấy hình xuống trước nhen . Tui rất ưa tánh hào sảng của QE . Love your family pics. Thank you for sharing . Love.


20 na(m truoc

Triển
12-03-2014, 11:27 PM
Nhìn vào ánh mắt thời ấy, thấy mình hiền quá :))
'Thời bây giờ' vào ngày lãnh lương ánh mắt cũng hiền queo hà. :D _ vụ Nguyễn Hưng thì thôi nha. Anh 5 không thích sư phụ này, hát thì hát thôi còn múa bụng biểu diễn chi. Nói chứ sư huynh này lúc mới nhập tiệc hải ngoại, lên sân khấu Thúy Nga hát bài Đêm Nguyện Cầu của Lê Minh Bằng bá phát luôn. Sau bài đó thì .... ! :)

Triển
12-03-2014, 11:31 PM
http://i.imgur.com/xNTXFrW.jpg

Gia đình QE đề huề hạnh phúc ha. Nhìn phu quân thấy hiền hậu, có nét mặt hao hao giống cầu thủ Eden Hazard của đội tuyển túc cầu quốc gia Bỉ.

http://e1.365dm.com/14/04/800x600/hazard_3128413.jpg?20140715130428

RaginCajun
12-04-2014, 05:44 AM
Bác 5 ghiền bóng đá nên nhìn ai cũng thấy giống cầu thủ bóng đá :P. Đại ca P nhìn hiền thế, nhưng đâu biết là dưới chân biết bao nhiêu đứa bị thương lê lết quằn quại vì đại ca :P.

Nhã Uyên
12-04-2014, 05:54 AM
Vậy là hôm qua trong này có họp chợ trưa chưng hình khi xưa ta 20. Tiếc quá vì mình bị hụt! Hôm nay phải canh xem có họp chợ chưng thêm hình thời ta mặc bím tã không ạ.

Gia đình quan em chơi một màu trắng trông dễ thương hén. Quan em viết ào ào nhưng trông mặt rất dịu dàng, khoan thai. Hai bé có mái tóc và giống bố, trong khi bố, như trong hình thày 5 dán, thì giống cầu thủ đá bóng. Nu cũng thích leo núi lắm đó quan em.

Tất cả ngày vui nhé!

Rong Rêu
12-04-2014, 07:40 AM
Good morning các bạn! Định mời cà-phê mà nhà toàn sữa :)

Gia đình Quan Em dễ thuơng, có dịp mình hẹn đồng huơng ra đi ăn há.

quan em
12-04-2014, 07:42 AM
Chào thân ái đến O xanh và Thoa hôm qua nhìn thấy tới Vy, viết xong nhìn lại thấy có O xanh, Thoa, và anh Triển

Hello Platinum,

Theo kinh thánh em chế thêm gia đình hạnh phúc là khi người đàn ông lớn lên rời cha mẹ thì phải nghe lời người đàn bà. Nói chơi chứ người nhường một chút thì bớt gây lộn. em củng muốn có con gái nhưng mà bạn hông chịu, bạn nói 2 năm nay bạn hông đụng tả sửa, nếu có thêm bạn phải đeo ba lô bạn hông chịu.

Anh Triển,

Anh rà trúng đài rồi đó, bạn thích coi đá banh lắm, bạn làm ở nhà giờ giấc có chút thỏi mái nên chưa bỏ sót trận nào. Bạn củng là huấn luyện viên của đội tuyển nhí tuổi từ 4 - 6.

pensee,

đúng là có cày dử tợn nhưng so với nhiều người có phần đở hơn. Bạn cực hơn em tại đám nhỏ đeo bạn nên bạn phải nấu cho tụi nó ăn, còn em hông biết nấu ăn.

Nhã Uyên,

Cái đầu cùng một thợ hớt là em đẩy máy đở tốn tiền thì làm sao không giống nhau được? Văn viết đó huh? hông phải của em, ngày nào em củng đọc của người ta. Khi cần viết em móc của người này một chút, copy của người kia một chút rồi gắn lại hên thì đọc được, hông hên thì lạc đề. Hông thấy cô Ngô nói chổ đang chiến tranh, không bận áo chống đạn mà vô đó cười ... tại khi đọc có chổ hiểu chổ hông nên đâu có biết chiến tranh nổ ra hồi nào?

quan em
12-04-2014, 08:39 AM
có dịp mình hẹn đồng huơng ra đi ăn há.

Hello Rêu,

Hồi nảy hông thấy, sorry nha!

Từ nhà tui lên chợ VN ở Denver khoảng 1.5 tiếng. Vừa đi vừa về mất 3 tiếng chưa kể thời gian lúc gặp nhau mà chỉ có ăn rồi nói chuyện ... đâu có gì gọi là vui? Hay là mình đi chơi chung đi ... gia đình tui thích trượt tuyết dí leo núi. Nếu muốn thì hẹn cái núi nào viết tên ra rồi tụi mình gặp ở đó. Mà trước tiên phải dán hình lên giới thiệu chứ lở tui kéo lộn áo phải tính sao đây?

CCG
12-04-2014, 08:58 AM
Hello Rêu,


Từ nhà tui lên chợ VN ở Denver khoảng 1.5 tiếng.

Vô chào chủ nhà & tặng bông nè

http://myglitters.info/images/Flowers-1790461811.gif



Xong rùi thì Hello HÀNG XÓM QE nha- hàng xóm đang ở đâu.... nhà ba má mình ở LOVELAND CO đó... năm dìa nhà 2, 3 lần vì tía má cũng có tuổi rùi.... ông BA đang ôm tới 3 cái STENTS trong TIM ổng....

quan em
12-04-2014, 10:44 AM
Hello CCG,

Chời... tặng bông qua chi cho tốn tiền, gởi check thẳng tới nhà pensee cho nó dể. pensee, CCG đang mướn đất nhà của pensee đó, nhớ charge thẳng tay nha...

Chưa thấy mặt mà kêu hàng xóm... dán hình lên đi rồi em coi có ở gần hông. Chứ nhìn địa danh thì mình ở xa nhau dử lắm... CCG ở hướng bắc của Denver, còn em ở hướng nam. Mình cách nhau 3 tiếng lái xe, đi về 6 tiếng.

Không quên chúc sứt khỏe ba của CCG. Đông sắp vô rồi, nhớ giử ấm!

tà áo xanh
12-04-2014, 11:08 AM
Chào ' Rồi Dấu Yêu Về ' của Pen & chào các bạn hữu viếng thăm,

Pen cho TAX xin ké chút xíu xiu để được chào làm quen với Quan Em và gia đình hạnh phúc của Quan Em nhé.

Hôm qua sáng cũng gấp gáp hối hả, trưa cũng vội vàng gấp rút nên sơ sót, đúng ra Xanh phải là người ' welcome ' thành viên mới của Phố trước mới phải QE ơi.

Phải quen thân thân hơn thì chắc tặng biệt hiệu ' Quan Em Hạnh Phúc ' , nhìn những nụ cười bừng sáng trên từng khuôn mặt của Quan Anh, Quan Em và... Quan Con mà thấy hâm mộ. Bé út ngồi trên cổ Bố có nụ cười chúm chím dễ thương. Quan Anh đẹp trai. Quan Em gương mặt rất hiền, rất có nét, nụ cười tươi và thân thiện.

Chúc Pen, QE & ' Dấu Yêu ' vui và vui từng giây phút nha.



@};-

pensee
12-04-2014, 12:17 PM
Hello Rêu,

Nếu muốn thì hẹn cái núi nào viết tên ra rồi tụi mình gặp ở đó.


Tía má . Hồi xưa đọc Kim Dung mấy ông cao thủ võ lâm hẹn nhau trên đỉnh Hoa Sơn mình đã quá nễ . Giờ tụi nó hẹn nhau kiểu này . Hậu sanh khả uý . Chị lạy tụi bay pha't . Nễ quá nễ :))

Hello mọi cả nhà, mọi người tám tự nhiên nhá . bửa nay tuy ngứa mõ nhưng hơi bận .


NU, không sao, gì chứ hình thời xưa thì mình rất hào phóng và tự tin giao lưu :)) Dán lại ở trển á . Coi 20 năm trước NU có nợ tui gì hong ?


them cái bài 20 này để 10 phúc mặc niệm ... tuoi 20 :) (look at their outfits, just like my fashion back then :)) )





https://www.youtube.com/watch?v=Tn5yl-1SSkU&feature=youtu.be

quan em
12-04-2014, 12:48 PM
cám ơn chị tax nè ... phải khen là chị tax rất khéo ăn nói ... có phần dịu dàng, biết ứng xử ... em cần học thêm chị đó.



Hello mọi cả nhà,


arghhhhhhhhhh ... pensee chắc lậm truyện tàu nên tự coi mình là trung tâm của vủ trụ ngoài mình ra thì coi người khác như "mọi" ... arghhhhhhhh "Nễ quá nễ :))"

hẹn nhau ở chân núi, rồi mới lllleo lên, chứ thân tui nặng gió có lớn cở nào củng không bay được lên đỉnh ... đừng có lo ... hẹn ở chân núi sợ còn hông gặp được. Nói chơi chứ, vô đây đọc thiên hạ viết học thêm được chút nào hay chút đó, hay là giải trí củng vui rồi. Chứ ở đây có người nấu biểu tui lại ăn tui còn làm biếng hông đi kìa.

pensee
12-04-2014, 01:21 PM
wá đáng ... wá đáng ... :))


tưởng có mình mình sanh gần kho đạn ai dè con nhỏ này nó sanh gần kho bom . hahha

quan em
12-04-2014, 04:58 PM
wá đáng ... wá đáng ... :))


Dùng ngôn từ trịch thượng ... phạt .... phạt ... phạt

tiểu nhị đâu???? rót cho pensee một ly sửa vắt ... mau lên ...........

CCG
12-04-2014, 06:42 PM
tiểu nhị đâu???? rót cho pensee một ly sửa vắt ... mau lên ...........


có có có ... NGAY:

http://img.izismile.com/img/img4/20110711/1000/funny_gif_selection_with_animals_24.gif

pensee
12-05-2014, 01:28 AM
đang buồn mà 2 tên này họ choc mình cười .... haha


-------------------------------------
Hôm nay tôi buồn lắm . Bị chơi 1 cú khá đau . Không, phải nói là rất đau :))


Về đến nhà, tôi ngồi gục . Ox nghe chuyện xong nói, I know íts going to happen, because you trust people too much and you give them too much benefit of the doubt. Phải phải . Tôi nói thôi được rồi . Tôi cần yên tịnh . Lâu lắm rồi đó . Cảm giác bực dọc mà nước mắt nó muốn trào ra . Bao nhiêu công sức lao động của tôi cuối cùng bị cuỗm tay trên .... Just like that ....


Không sao . Tôi chì lắm . Tôi lôi máy ra sửa resume .
Ox nói không được, phải đem lên HR . Cùng lắm thì nghĩ ở nhà ox nuôi . Xem ra ox còn nóng hơn tui . ox tôi nuôi thì không có hột soàn bự bự như của bà Thoa đâu :))


Nói vậy thôi . Đụng chuyện tôi mới biết tôi tự cao hơn tui tưởng . Có những chuyện tôi không thể nào làm được . Có những chuyện tôi thà bỏ cuộc bởi vì tôi biết tôi chơi không lại và tôi không muốn chơi dơ .


Ngồi suy nghĩ cả buổi tối . Tôi quyết định . Phải song hảnh diện và sống tốt hơn . Càng đụng phải những loại người như thế mình càng có cơ hội nhìn rõ mình hơn . Tôi hay tỏ ra lạc quan đối với cuộc song . CHẳng phải vì tôi muốn hoàn thiện nó, mà bởI vì tôi thấy quá nhiều mặt trái thế mà tôi vẫn luôn bị bất ngờ y như lần đầu bị that tình . Tôi tập cười ngạo không phải vì tôi lạc quan, mà đơn giản là để trái tim tôi bớt đau . Thực chat, khi bạn than vãn hay tỏ ra cay đắng bạn chẳng biết đách gì về đời đâu . Nó có thể tận cùng khốn nạn nếu bạn muốn nhìn nó như thế .


Nhưng tôi không phục . Tôi sẽ đứng dậy bước tiếp . Sống tốt hơn . Làm việc tốt hơn . Tôi không bỏ cuộc bởi vì tôi không muốn con trai tôi lớn lên sẽ làm người bỏ cuộc .


Ps: tôi kiếp trước chắc là đàn ông, nhìn hạt soàn tôi không có rung động gì hết . Just a piece of rock to me . Sorry Thoa . Thông cảm tui đang buồn :))

Hanhgia
12-05-2014, 04:45 AM
Sorry nghe tin buồn, xin chia buồn nhe,


Cứ tưởng tượng mình không có ai nuôi,
mất job là ... gác mõ,
thì chắc là nghĩ ra cách ứng xử tuyệt vời đó,


vài năm trước, hg chưa quen bị thế nên còn tức,
(chuyện lớn)
muốn ... quýnh lại,
nhưng chưa có dịp,
đùng một cái nó lãnh ... búa tạ,
chả cần ra tay mà phải dơ tay,


vài chuyện tương tự như thế,
đã xẩy ra trong đời mình,
nên lâu rồi đời mình cũng quen,


cứ nhởn nhơ cười,
cứ nhởn nhơ ... nice,
nhởn nhơ luyện ... kungfu,
thẩy truyền đơn là có hồi đáp tới tấp là ... zui!


ngày bình an nhe, đại ca pensee,


(à nói về cục đá, hg có hai cục đá, một gờ rết E,
gờ rết F, nằm chèo queo trong safety box,
nghĩ về tương lai,
thì chắc cục gờ rết E cho con gái nếu học xong ĐH,
còn thì chả biết để làm gì,
nghĩ lại,
người ta vẫn thường nói,
"... anh xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em...",
mà cũng xong đâu có sợ thằng tây nào đâu héng)

Thoa
12-05-2014, 05:14 AM
đang buồn mà 2 tên này họ choc mình cười .... haha


-------------------------------------
Hôm nay tôi buồn lắm . Bị chơi 1 cú khá đau . Không, phải nói là rất đau :))


Về đến nhà, tôi ngồi gục . Ox nghe chuyện xong nói, I know íts going to happen, because you trust people too much and you give them too much benefit of the doubt. Phải phải . Tôi nói thôi được rồi . Tôi cần yên tịnh . Lâu lắm rồi đó . Cảm giác bực dọc mà nước mắt nó muốn trào ra . Bao nhiêu công sức lao động của tôi cuối cùng bị cuỗm tay trên .... Just like that ....


Không sao . Tôi chì lắm . Tôi lôi máy ra sửa resume .
Ox nói không được, phải đem lên HR . Cùng lắm thì nghĩ ở nhà ox nuôi . Xem ra ox còn nóng hơn tui . ox tôi nuôi thì không có hột soàn bự bự như của bà Thoa đâu :))


Nói vậy thôi . Đụng chuyện tôi mới biết tôi tự cao hơn tui tưởng . Có những chuyện tôi không thể nào làm được . Có những chuyện tôi thà bỏ cuộc bởi vì tôi biết tôi chơi không lại và tôi không muốn chơi dơ .


Ngồi suy nghĩ cả buổi tối . Tôi quyết định . Phải song hảnh diện và sống tốt hơn . Càng đụng phải những loại người như thế mình càng có cơ hội nhìn rõ mình hơn . Tôi hay tỏ ra lạc quan đối với cuộc song . CHẳng phải vì tôi muốn hoàn thiện nó, mà bởI vì tôi thấy quá nhiều mặt trái thế mà tôi vẫn luôn bị bất ngờ y như lần đầu bị that tình . Tôi tập cười ngạo không phải vì tôi lạc quan, mà đơn giản là để trái tim tôi bớt đau . Thực chat, khi bạn than vãn hay tỏ ra cay đắng bạn chẳng biết đách gì về đời đâu . Nó có thể tận cùng khốn nạn nếu bạn muốn nhìn nó như thế .


Nhưng tôi không phục . Tôi sẽ đứng dậy bước tiếp . Sống tốt hơn . Làm việc tốt hơn . Tôi không bỏ cuộc bởi vì tôi không muốn con trai tôi lớn lên sẽ làm người bỏ cuộc .


Ps: tôi kiếp trước chắc là đàn ông, nhìn hạt soàn tôi không có rung động gì hết . Just a piece of rock to me . Sorry Thoa . Thông cảm tui đang buồn :))

Yeah , cưng . Không phải vì mê hột xoàn mà mình mới kiếm tiền . Kiếm tiền là để ... Đè đầu mấy đ ứa chơi xỏ mình chơi hehe . If you can't beat them , join them ( câu này anhCả dạy nhớ hông ) . Câu này Thoa dạy nè " living well is the best revenge " . Đời còn dài mà , không lẽ lại dde bị người ta ăn cắp sức lao động một lần nữa sao . Thế nào cũng có cách tó cái đứa chơi xỏ mình hà . Biết tanh P. cứng nhưng không cứng bằng hột của tui đâu cưng (j/K) . Cái này nói thiệt nè . Không mê hột xoàn thì bao nhiêu hột gửi qua đây tui giữ dùm cho , không hẹn ngày trả lại .

Nhã Uyên
12-05-2014, 08:34 AM
Nhưng tôi không phục . Tôi sẽ đứng dậy bước tiếp . Sống tốt hơn . Làm việc tốt hơn . Tôi không bỏ cuộc bởi vì tôi không muốn con trai tôi lớn lên sẽ làm người bỏ cuộc .


NU glad P quyết định không “bỏ cuộc đời” (very dramatic) . Nu hi vọng P sẽ nói chuyện trực tiếp với cái mặt mo kia và hỏi tại sao he/she lấy, thay vì đưa công của P cho P . Đôi khi, nếu mình không đặt vấn đề thẳng với người kia cho người kia biết, he/she sẽ tiếp tục những thói hư tật xấu ấy. Thấy mình làm lơ, he/she biết he/she có thể lấy công của mình và đối xử tệ với mình – bởi mình để họ làm vậy qua sự im lặng của mình. The worm! Đọc mà tức giùm P! Và cũng buồn lây ... muốn xắn tay áo đi quýnh lộn ghia.

Nhưng NU nghĩ Pensee có có cách deal với chuyện này một cách professionally và hi vọng you're feeling better after sharing it here. Big hugs! À, nếu có cục than đá nào bự bự có giấy GIA đảm bảo mà không thích thì đừng dại gởi nhà đại gia, gởi nhà NU là yên trí P sẽ không phải nhìn nó lại một lần nữa.

Quên! Quay trở lại để cám ơn sự hào phóng của Pensee! Nhìn hình 20, nghe thoang thoảng "khi ấy em còn thơ ngây ... cười đùa qua muôn ánh trăng ... đôi môi hồng thắm..." Thế mà hiện tại em có biệt danh ... Pen Đô la Đại ca!:D

SauDong
12-05-2014, 10:53 AM
Hôm nay tôi buồn lắm . Bị chơi 1 cú khá đau . Không, phải nói là rất đau :))



Bực mình mần chi cho má nó khi. Chuyện gì cũng nên 9 bỏ làm 11. Còn vẫn bực mình gã sếp kia thì hôm nào mình dấu cái dù cho nó đi mưa ướt chơi. The End !

Lê Nguyễn Hiệp
12-05-2014, 11:27 AM
đang buồn mà 2 tên này họ choc mình cười .... haha

Ox nói không được, phải đem lên HR . Cùng lắm thì nghĩ ở nhà ox nuôi . Xem ra ox còn nóng hơn tui . ox tôi nuôi thì không có hột soàn bự bự như của bà Thoa đâu :))


Bà xã tui cũng tính nóng như lửa. Khi làm việc ở đâu mà bả hổng ưa, bả về hỏi tui ở nhà được hông? tui noái ok, thế là bả nghỉ ở nhà cái rụp. Giờ thì bả đang ở nhà dài hạn.

Sợ bả ở nhà buồn tui đã mua cho bả hai cục hồn soàn một carat rưỡi, gọi là đeo chơi. Đeo chơi ngon hơn đeo thiệt.

Ha! Ha! (J/K)

Rong Rêu
12-05-2014, 08:25 PM
:)) nghe mà ham ghê. Kỳ này nhất định mình sẽ luyện nóng tánh như Trưong Phi để được ở nhà rrrrro*` hột xoài.


Đọc mà tức giùm P! Và cũng buồn lây ... muốn xắn tay áo đi quýnh lộn ghia.


Thôi thôi cho xin! đừng xắn tay áo, để nguyên vậy quýnh lộn nó phớt phơ đẹp hơn mà cũng mát hơn nữa.
Người trong này dữ quá hà. Ông Sầu nữa, "dấu cái dù người ta đi mơi ướt chơi" nữa chứ. Gian nhễ!

pensee
12-06-2014, 11:00 AM
CHào tổng thể . Chà, nhiều vòng tay ôm quá . Đúng là hoạn nạn mới gặp chân tình, mình nên vô đây than thở nhiều hơn chút :))


Cám ơn anh HanhGia, đại hột soàn Thoa, đại ca Sầu, đại Hiệp, đại Tôm, đại 5, đại đệ đệ, tổng thể các đại ,và nhất là giang hồ mới bóc tem đại hiệp nữ Nhã Uyên đã không ngần ngại gặp chuyện bất bình sắn tay áo oánh lộn giùm :))


Chuyện nhỏ như con thỏ quí vị ạ . Mình bị giang hồ oánh bầm dập quen rồi . Mà chắc kiếp trước mình là anh em Vi Tiểu Bảo chuyên đi gạt đàn bà con gái hay sao á, kiếp này toàn bị đàn bà chơi . :))


Ôi đàn bà, là những niềm đaooooooooo .... Ôi đàn bà là ngọc ngà treng seo ... làm timmmmmmmmm nhỏa .... máuuuuuuuuu
áu áuuuuuuuuuuuuuuu áuuuuuuuu
khoan ... uống ngụm nước lên giây đàn ca tiếp .. :))

https://www.youtube.com/watch?v=hRzTH6K3sVo

pensee
12-06-2014, 11:40 PM
NU & Thoa thích thì tui gửi cặp nhẫn của tui cho nè:

https://lh5.googleusercontent.com/-VKA-JNW_eoU/VIP3ck1P16I/AAAAAAAACok/P0P4pbRM1J8/w777-h583-no/DSC01063.JPG


Nhưng mà nhìn thôi, tại tui bán cho bà chị họ lâu rồi (bả có tiệm hột xoàn) tui lấy tiền mua fund cho con đặng mai mốt chúng có vốn mua heo về chăn . :)


Nói nào ngay, giờ hỏi tui nó nhìn ra sao tui cũng không nhớ . Tìm hoài trong photobucket mới ra . Đeo chừng mấy tháng cái gì nó cũng rẹt, làm xướt mấy cái áo lụa tui bực quá liệng nó trong học tủ, tiện dịp tiễn luôn .


Duy có điều tui nhớ mãi, chắc đến chết, là cái ông này ổng dẩn tui ra biển Monterey, tối đi dạo biển, ổng cầm tay tui đút vô túi áo lạnh của ổng, thế là tui rờ trúng cái hộp . Rồi ổng hỏi tui có ưng lấy ổng không . Tui nghĩ trong đầu, ngu sao không . :)) Lúc đó tháng Hai hoa cải còn chưa nỡ và bãi biển thì lâm râm mưa . Có người lãng mạng vậy đó . Giờ cũng còn lãng mạn, và hơn thế nữa :)


Nói chung là hạt xoàn này đối với tui đáng giá lắm, ai mà cướp nó thì chết với tui :)) hì ...


Tạm ngưng chuyện ở đây cho phần quảng cáo thuốc trị ho hiệu con nhộng .... XIn quí vị đừng rời máy, chúng tôi sẽ trở lại với nhiều truyện tình loảng moan của các cặp tài tử giai nhân: Chuyện tình on nai của Rờ, chuyện tình cô thôn nữ Thoa làm nhức nhối trái tim trai anh hùng, chuyện tình thơ của kim đồng cu Nheo và ngọc nữ TAX, Chuyện tình học đường Qan Em và anh mọt chữ, chuyện tình Law and orders kiêm sex and the city của NU với anh Cu (Q), Lảng tử Hô và con thuyền nơi bến lạ, và hơn thế nữa quí vị ạ (trong xóm mình còn nhiều chị nhiều bạn trẻ lắm, cô Visa, cô CMTY, cô Evergreen .. etc ... ai có nhiêu kể nhiêu nha, cho bà con thưởng ngoạn mùa lễ để giúp nhau giảm bớt chi tiêu trong mùa sale này .




Nhân mùa giáng sinh, chúng tôi sẽ có chương trình quảng cáo đặc biệt cho thuốc giảm cân và thuốc đau cổ dành cho quí vị thích ca hát, và thuốc trị đau nhức dành cho quí vị yêu đàn . Tiếp theo đây là dự báo thời tiết cho đêm nay, trời không nắng, có chút sương mù và những vì sao đang rơi đâu đó ngoài không gian ... Ngày mai bầu trời sẽ có ánh sang, xin quí vị hay cẩn than kẻo chói mắt .




Chúc quí vị 1 buổi tối an lành với tieng hat


https://www.youtube.com/watch?v=tZRxBIEZ0Pg

quan em
12-07-2014, 07:14 AM
Phải khen là anh bạn của pensee có cái miệng rộng "con trai miệng rộng thì sang" mà ...

pensee nhắc lại chiện tình cảm, giờ tui mới nhớ lại là hồi xưa tui có 1 chiện tình với một gia đình chuyên tìm dầu, rất khá, nhà có máy bay riêng 2-3 chiếc ... hồi đó nhỏ ngu, nếu mà khôn thì giờ này tui đâu có cực dử vầy nè, kiểu "trọng nghỉa khinh tiền" tàu lao. Đại khái là giờ tui nhớ, hồi đó nói chuyện với ba anh họ kể cách tìm dầu và dùng hột xoàn cho mủi khoan ... hột xoàn dùng rất nhiều trong công nghiệp ... Hôm qua tui hỏi anh bạn tui là nhà mình có mủi khoan hay cưa gì không. Bây giờ tui phát hiện ra nhà tui rất ... rất ... nhiều hột xoàn. Chỉ đưa ra một dí dụ nhỏ, cái mài dao của gia đình tui làm bằng hột xoàn (mấy tra(m hột luôn), anh mua ở depot giá $20, mà giờ trên amazon nó bán tới $30.


http://ecx.images-amazon.com/images/I/51T0P130T9L.jpg

tà áo xanh
12-07-2014, 12:17 PM
Mình thì đang thích nghe chuyện tình hoa Păng-Xê Thiên Duyên Tỉền Định với chàng từ miền xa xôi gặp nhau lần đầu bị tiếng sét ái tình. Nụ hôn đầu của hai người, nghe kể lại ngây ngất theo, lãng mạn như cổ tích.

Mới thoạt đọc " chúng tôi sẽ trở lại với nhiều chuyện tình loảng mạn " mình tưởng là nhiều truyện tình hoảng loạn, xém chút hết hồn ;)

Rồi, nể lắm đại ca Pen yêu cầu nên mình xếp hàng thứ tư, sau 3 truyện tình (chắc là của Pen, Thoa, n. Uyên), hay nhiều hơn càng tốt, mình hứa sẽ ngồi mài mực, kể chuyện khi xưa đôi ta bé... ta 'ngu', đôi ta chơi bắn súng cao su... L-)

Không quên khen một câu, chàng của Pen rất bảnh.

pensee
12-09-2014, 05:11 PM
kiểu "trọng nghỉa khinh tiền" tàu lao
Hello QE,
mình chẳng thấy tào lao tí nào . Sống nay chết mai . Tiền tài vốn là phù du .

(on another subject) Mình nghĩ mấy cô mấy chị thích sưu tầm nữ trang hoặc kim cương cũng là 1 sở thích tốt . Cũng như mình, không thích hột xoàn nhưng thích thứ khác cũng tốn lắm :)) Bửa nào rảnh QE kể chuyện tình nghe chơi .


Hello chị TAX,
Dà, sao có mình chị TAX iêu ái vô ủng hộ chương trình sến cuối năm dị trời . Cám ơn chị . Chị tới luôn bác tài kể chuyện bang bang đi ... em hóng!


--------------------------------------------------
trong lúc chờ thì mình ra show tiếp :))


https://lh4.googleusercontent.com/-HA1E2ex0EN8/VIat1qg6a3I/AAAAAAAACqA/ro_rr5gAkrk/w437-h583-no/306.JPG
https://lh6.googleusercontent.com/-9A00pE2VdHs/VIat1D8KTFI/AAAAAAAACp4/oCHtWL_tnB8/w437-h583-no/305.JPG




Chiếc nhẫn này rất dản di, ẩn một hạt xoàn nhỏ xíu bang hạt muối thôi, vậy mà tôi thương nó lắm . Người tang nó cho tôi sau hai tháng quen nhau . Một buổi người đến giữa cơn mưa tầm tã, đón tôi đi chơi rồi người đưa nó cho tôi .


Tôi không rành về nữ trang, cũng không rành nhãn hiệu, nên nhìn tên hiệu trên hộp tôi cũng chẳng biết là món gì . Thông thường mới quen nhau người ta hay tặng nhau kẹo chocolate hoặc hoa gì đó . Tôi lắc lắc .


- Là cái gì ?
- Mở ra đi .
Một chiếc nhẫn nhỏ nhỏ trong chiếc hộp xanh ngọc bích, bên trong 2 lớp vỏ và hai sợ ribbon được cột khéo léo bởi 1 cô nhân viên bán hang nào đó . Là chiếc nhẫn ư ? Người thuộc loại thâm trầm, suy nghĩ kỹ lưỡng trước khi nói hoặc hành động điều gì, chứ đâu giống loại đàn ông nông nỗi . Tôi bối rối, hồ nghi:
- Thật không ?


Người nắm tay tôi, nhìn vào mắt tôi . Nói một cách trịnh trọng, người không biết tôi nghĩ ra sao, nhưng đối với người là rất thật . Người muốn suốt cuộc đời ở cạnh bên tôi, không muốn xa một lúc nào cả . Người nói vừa đủ . Còn tôi vẫn tưởng mình nằm mơ .


Quen nhau mới 2 tháng người muốn giới thiệu tôi với ba mẹ . Có nhanh quá không ? Bình thường gặp người khác chắc tôi cũng lo chay mất dép . Thế nhưng đối với người, tôi lại cảm thấy bình an . Chuyện xảy ra như sự bình thường vốn dĩ .


Thấm thoát thế mà 10 năm trôi qua . Mỗi năm vào kỹ niệm ngày cưới, người nhắc tôi nhớ . Người không bao giờ quên ngày sinh nhật của tôi (mặc dù tôi chẳng muốn nhớ, khi con số không còn xuân sắc gì). Mỗi buổi chiều người ghé đón con, rồi text hỏi tôi có mệt không ? có muốn người ghé mua thức ăn không ? Nếu mệt thì đừng nấu, nằm nghĩ ngơi cho khoẻ . Người ăn gì cũng được . Con ăn gì cũng được . Trong lúc tôi nấu nướng, người vừa chơi với con vừa hỏi tôi có cần phụ gì không ? Tôi gọi 1 tiếng là có người dọn chén dĩa, đem rác ra ngoài, rửa miếng rau, sắc miếng hành etc.. Tôi chuẩn bị làm cái gì người cũng nói để người làm cho, nhiều lúc tôi không biết tôi có tay có chân để làm gì . Tôi càm ràm ai chuyện ở đẩu ở đâu, người đều lắng tai nghe . Những lúc tôi đọc phải một tin buồn gì đó trên mạng, mũi tôi khụt khịt, người bỏ việc đang làm bước đến bên tôi với tờ giấy tissue rồi xoa đầu tôi, mỉm cười trìu mến .


Tình cảm của tôi rất xuề xoà, nhưng cũng rất kỹ lưởng khi trao đi . Không phải dưng mà tôi chon người . Lần đầu gặp nhau ở quán bar cùng 2 nhóm bạn xa . Tôi cũng rất bình thường, không muốn nói rang đứng chung với nhóm con gái hôm đó tôi chẳng có gì nỗi bật và người con gái chú ý người hôm đó cũng không phải là tôi . Những lần đi chơi kế tiếp (ở bar/club), người luôn đứng gần tôi, lặng lẽ bảo vệ tôi . Những lúc đám đông kích động nhảy giựt xô vào nhau, người đứng xích lại gần, lấy than mình chặn đám đông xô đẩy, và tuyệt nhiên người không lợi dung tình thế để sát lại hoặc đụng chạm vào người tôi . Người dành sự trân trọng đó bang ánh mắt đối diện với tôi . Bàn tay tôi là cái chạm đầu tiên người chạm tới . Từ chổ ăn chơi trác táng đó, tôi nhận ra người quân tử .


Người có điều kiện ăn chơi hoặc lợi dung các cô gái thiêu than để cùng nhau chung vui, nhưng người không làm . Người xuất hiện rồi biến mất trong các tiệc vui như cái bóng cô đơn . Hai cái bóng cô đơn gặp nhau giữa dòng đời xuôi ngược . Khi gặp nhau rồi thì không còn suy nghĩ gì nhiều nữa .


Còn nhớ, một buổi tối đen mịt . Người bất ngờ lái xe 2 tiếng đến thăm tôi trong lúc người đang lên cơn sốt . Bước vào nhà, người lảo đảo mặt xanh như tàu lá . Trong lúc đó người bạn gái của tôi cũng đang buồn và rủ tôi đi club . Tôi không thể that hứa thế là kéo người đi theo vào club . Chúng tôi ra nhảy nhót cho bạn quên buồn bỏ người ngồi trong góc với cơn chóng mặt choáng váng . Đi club ra, bạn muốn đi ăn khuya . 2 giờ sang . Người chở chúng tôi đến quán cháo . Đầu tóc tôi lù bù lem nhem choáng váng men rượu, vụng về nhúng cả chùm tóc vô tô cháo . Người ân cần giúp tôi vén tóc lên rồi đặt tô cháo của người trước mặt tôi . Tôi lúng túng mắc cỡ . Người nhìn tôi cười trìu mến . Cái cười trìu mến đó luôn luôn hiện hửu trong cuộc song những khi tôi vụng về .


Cả đêm đó người bị sốt cao . Cũng như bao nhiêu lần tôi vô tình sơ ý . Có cả khi tôi làm người giận vô cùng, tôi cũng giận, người luôn luôn chủ động làm lành . Tôi xin lổi . Người chỉ cười, "I can never stay mad at you" ... why ? because you are my wife!


Tôi cũng không hiểu nguyên do gì ngày đó người chú ý tới tôi và rồi cho đến hôm nay tôi cũng không hiểu nỗi tại sao người luôn tốt với tôi đến như vậy . Chỉ có thể nói rằng có lẽ kiếp trước người nợ tôi, để kiếp này người trả, và, tôi sẽ phải làm người nợ tôi them nữa để kiếp sau trả tiếp cho tôi . Tham quá . :))

Văn
12-09-2014, 06:13 PM
Người xuất hiện rồi biến mất trong các tiệc vui như cái bóng cô đơn . Hai cái bóng cô đơn gặp nhau giữa dòng đời xuôi ngược . Khi gặp nhau rồi thì không còn suy nghĩ gì nhiều nữa .


:-bd ...

RaginCajun
12-09-2014, 06:20 PM
Tớ nghĩ từ khúc người bị sốt đến thăm rồi đi club, rồi đi ăn khuya, rồi em xỉn.... là đại ca chôm trong phim Hàn xẻng, chỉ khác tí là em không ói tùm lum, rồi anh cõng về đặt lên sa-lông cho em ngủ rồi ngồi đó ngó :p

Lê Nguyễn Hiệp
12-09-2014, 06:45 PM
rồi anh cõng về đặt lên sa-lông cho em ngủ rồi ngồi đó ngó :p

Tớ thích cái đoạn này của thầy TÔM, thánh thiện quá nhỉ? Gặp tớ viết chuyện đến khúc này là có action rùi!

pensee
12-09-2014, 06:49 PM
Hello anh Văn,
Lâu quá it thấy anh dung lại nick này . Nhưng vẫn vui vì thấy bóng dáng anh thấp thoáng trong ngõ nhỏ phố nhỏ . Niềm vui đơn giản là thế!!!


anh Tôm,
quá đáng nha! Em hận keo này . :))

Hanhgia
12-09-2014, 06:51 PM
Xin lỗi pensee nha, hg thấy vui nên ... tào lao một chút,
Sao nghe nói mà thơm lừng mùi... lịch (một vài chục cái á! )

:))

pensee
12-09-2014, 06:52 PM
Tớ thích cái đoạn này của thầy TÔM, thánh thiện quá nhỉ? Gặp tớ viết chuyện đến khúc này là có action rùi!

anh Hiệp muốn nghe action đoạn nào ? Tự nhiên nhớ anh gì hồi xưa (sao quên nick rồi ta) viết tùy bút tả vợ ảnh với ảnh trong khách sạn hơi mát mẻ tí thôi, cũng không nhạy cảm lắm . UI cha ...bị đồng bào lên án te tua . Nói chung không phải tác giả thánh thiện mà là giữ sự trong trắng cho khan giả tuổi vị thành niên hai màu tóc hahhaha

pensee
12-09-2014, 06:54 PM
thơm lừng mùi... lịch (một vài chục cái á! )

:))
không biết phải bửa nay trời lạnh óc P bị đông đá không ta ? vận 14 thành công lực mà cũng chưa hiểu được đoạn này ? mong anh khai sáng :))

Hanhgia
12-09-2014, 06:59 PM
Hg nói về mấy ông kia, hong có... dính gì với
Pensee, phụ nữ là đễ lắng nghe dzà yêu, chớ
có chỗ nào mà đàn ông dám hó hé,

:)

Ủ tờ = bóc lịch

:))

Ngô Đồng
12-10-2014, 06:43 AM
Hello QE,

https://lh4.googleusercontent.com/-HA1E2ex0EN8/VIat1qg6a3I/AAAAAAAACqA/ro_rr5gAkrk/w437-h583-no/306.JPG
https://lh6.googleusercontent.com/-9A00pE2VdHs/VIat1D8KTFI/AAAAAAAACp4/oCHtWL_tnB8/w437-h583-no/305.JPG




Tôi cũng không hiểu nguyên do gì ngày đó người chú ý tới tôi và rồi cho đến hôm nay tôi cũng không hiểu nỗi tại sao người luôn tốt với tôi đến như vậy . Chỉ có thể nói rằng có lẽ kiếp trước người nợ tôi, để kiếp này người trả, và, tôi sẽ phải làm người nợ tôi them nữa để kiếp sau trả tiếp cho tôi . Tham quá . :))

Người này là người tuyệt vời - chúc em và Người nợ nhau kiếp này, sang kiếp sau, và nữa nữa nữa - Đã biết chuyện lâu rồi, hôm nay thấy cái còng xinh xắn càng mê thêm - Người đâu mà chân thành hết biết luôn á - người hời hợt không để ý đến những tiểu tiết em nhỉ .

Nhã Uyên
12-10-2014, 07:34 AM
Pensee kể chiện dễ thương quá but sao mấy ông con trai vào xúi thêm đường thêm muối nhiều rứa?
Sao chưa thấy ông nào kể chiện của mình ... tha hồ thêm mắm thêm muối. :D

tà áo xanh
12-10-2014, 12:56 PM
Người chỉ cười, "I can never stay mad at you" ... why ? because you are my wife!






Rất... man !
Rất đại lượng, rất trượng phu.
Câu chuyện ngọt ngào và đẹp như cổ tích.

Và, mình hóng... tiếp để đến ' ticket ' số bốn :encouragement:

Triển
12-23-2014, 11:14 AM
http://i.imgur.com/OVQyWAP.png

quan em
12-23-2014, 05:30 PM
Và sau cùng, tui đặc biệt chúc nàng vui, trẻ, khoẻ, đẹp, công việc làm hạnh thông trong mu`a GS!

pensee
12-24-2014, 10:33 AM
Chị Ngô Đồng, chị biết rồi đấy, mỗi khi bị đời bầm dập là em lên cơn sến vô hạn định :)) Nhưng mà dù không nói, em nghĩ rất nhiều chị em gái (trong đó có em) trong thâm tâm cũng thầm ngưỡng mộ cách sống cách cư xử của chị . Em thì sợ cách nói của mình trở thành cường điệu nên it dám khen, nhưng mà dù muốn dù không cái cách song thoải mái vô tư của chị cũng đã ảnh hưởng đến em rất nhiều . Em thích cái cách chị coi nhẹ sự việc và song thoải mái, sống cho tình yêu, cho con cái, cho bản thân . Cám ơn chị, for being such a great inspiration . :)

---------------------------------------------------------
Anh HanhGia, cám ơn anh bỏ công giải thích . P bị cái dốt thường niên và lâu lâu ngu đột xuất :)) Ông Tôm với ông Hiệp chắc chỉ được cái nỗ ve kêu thôi chứ mà dám :))
---------------------------------------------------------
Nhã Uyên,
ta nói 2 cha đó nỗ mà :))
--------------------------------------------------------
Chị TAX,
Chị thấy rồi đấy, P không có duyên ăn nói, cũng không có tài tổ chức như nhỏ Hô hoặc nhỏ Rờ, thành thử mình rủ ai làm cái gì thì coi như rằng show mình ế sầu muôn kiếp tình yêu trả lại trăng sao ... heehhe


Chắc để P mặc áo phao lặn tìm cái nhà "đếm những mảnh tiền" của con Rờ để hong khô mùa đông . Hai đứa nó chắc đang ủ ê :)


---------------------------------
Cám ơn anh Triển, may quá cây nô en năm nay hỏng có chớp chớp . Đỡ chói mắt :)


---------------------------------
Quan Em,
Ui cha .... Thằng bé bụ bẩm quá . Khuôn mặt búng ra sửa chính là đây . Thương ghê chưa!!! OH man ... nhìn cu em tui muốn đẻ nữa quá đi mất thôi . :)) Cái mặt thương quá. Nhiều lúc tui cũng hay khui hình cũ của con ngồi coi lại click click mấy cái mất cả buổi .


Chúc Mừng Giáng Sinh và 1 năm mới an khang thịnh vượng nhé cả nhà!!!!


P

pensee
12-31-2014, 12:48 PM
Chỉ còn nữa ngày nữa là bước qua năm mới, vĩnh viễn giã biệt 2014 . Trở lại làm việc sau mấy tuần nghĩ cảm giác that uể oải lười, công việc thì tồn đọng, nghĩ đến thôi đã ớn . Thôi kệ, tranh thủ vừa làm vừa đọc them chút sách, chuẩn bị cho những cơ hội mới . Ox nói sao không làm lớn chuyện rồi nghĩ từ từ tìm việc khác . Tôi nói that ra thì không đến nỗi tệ như vậy, coi nhẹ nó đi thì bớt nặng long . Tánh ox tôi khá tram tĩnh, không nóng nãy chủ quan . Nhưng có lẽ ổng sợ tôi mau quên, rồi sự việc cứ tiếp diễn . Cái tánh tôi hay xuề xoà, dễ quên, thành thử người nào mà quan tâm cho tôi dễ nỗi cáu . Cuộc đời tôi thỉnh thoảng gặp phải sao quả tạ, thế nhưng người quan tâm lo lắng cho tôi thì rất nhiều, người thân, bạn bè chân thành cũng chã thiếu . Tôi may mắn như thế đấy .


Năm mới năm me, cũng bước qua tuổi 40 rồi . Cuộc đời cũng chẳng còn nhiều thời gian để tranh đua thiệt hơn . Danh lơi của cãi vật chất đối với tôi cũng bắt đầu đi vào biên giới phù du ảo ảnh . Sống đó chết đó . Người ta có thể đánh đổi tất cả để có những điều họ muốn, để rồi, trong tích tắc một cơn song đời cuốn trôi đi tất cả .


Ấy chết, cuối năm sao tôi trở nên tự sự thái quá như thế này nhỉ ? :)) Thôi thì cứ cười cho cuộc đời nó vui, cho khuôn mặt mình nó rang ngời . Chiều nay hứa với con sẽ đem về 1 ổ bánh kem mà nó ưa thích . Sẽ nốc cạn 1 chai rượu vang sau khi con ngủ . Sẽ nghe lại những bản nhạc xưa cũ . Sẽ vẫn là tôi, như thế, nhẫn nha bước ... nhẫn nha nghe tiếng trái tim mình rung từng nhịp ... khoan thai, an lành!!!


Mong an bình ở cùng thế nhân ...

Pensee

quan em
12-31-2014, 01:28 PM
Hi pensee,

Cuộc sống có lúc lên lúc xuống... vui được lúc nào thì vui. Như đám tụi mình bị dán nhản "di cư + tị nạn" thì có gì làm khó được pensee... cái gì củng đả trải qua rồi mà.

Mổi năm, nhửng ngày cuối năm tui được nhiều người mời lại nhà họ chơi. Nhưng năm nay tui thích ở nhà một mình để 3 cha con đám nhỏ đi chơi.

Cầu chúc cho pensee trong năm mới mọi sự như ý!

pensee
01-17-2015, 11:01 AM
Hello Quan Em,
cám ơn QE ghé chúc GS góc nhỏ mình nhá ... Tui được coi hình may anh đẹp trai dễ thuong, nhung mà đang on vacation tui dung iphone log vô viet chử Viet nó chạy lung tung,nên bay gio mới có thể Cám Ơn QE . Hai anh bảnh quá . Để lúc nào rảnh tui mong đuợc tham khảo them tư vấn nuôi con, dạy con và đầu tư tương lai cho con từ QE nha . Please share . Tui thích đọc QE viet về quan hệ với ông bà già chồng, chân that dễ thương . Tánh tình khác nhau nhưng vẫn sẽ ở được với nhau bởi vì tất cả đều là người tốt lành .




-------------------------------------------




Khi tôi đọc dòng này của Đức Giáo Hoàng khi được phỏng vấn về sự việc khủng bố vừa qua, tôi cảm thấy thật hài hước và đầy châm biếm .


""If my good friend Dr. Gasparri says a curse word against my mother, he can expect a punch," Francis said half-jokingly, throwing a mock punch his way. "It's normal. You cannot provoke. You cannot insult the faith of others. You cannot make fun of the faith of others."


Bên cạnh việc đa số người tín ngưỡng thường coi tôn giáo như (hoặc hơn cả) cha mẹ của họ, điều đó tôi tôn trọng, nhưng that sự những người theo tín ngưỡng họ có tôn trọng những người không cùng quan điểm với họ không ? Thật sự bản than đạo giáo của họ có không "insult" người khác không ? Tôi đã từng đi lễ trong nhà thờ, đã từng nghe trên cả ngàn vị linh mục giảng dạy (trong suốt chiều dài cuộc đời của tôi) ... và tôi cũng đã từng đọc hoặc nghe rất nhiều vị lảnh đạo, giáo chủ giảng thuyết về đạo giáo của họ , Tất cả, cũng going y như tôi đã từng được nhồi sọ bởi những "extremes" của "chủ nghĩa cộng sản" .


Thỉnh thoảng có mấy ông giảng đạo hay gõ cửa nhà tôi . Lần nào tôi cũng mở cửa bởi vì đôi khi có mấy đứa bé đi bán bánh gây quĩ gì đó, tôi không muốn chúng that vọng . Họ dung nhiều lời để mà lôi kéo, thuyết phục tôi . Có những thứ họ nói tôi không ưa, hoặc nói đúng hơn là tôi cũng bị xúc phạm khi ai đó đang mĩa mai cái sự "không tin" của mình . Như thế, trở lại câu nói của đức giáo hoàng, tôi có đủ lý do để "thoi" cho nó 1 thoi vào mặt không ? Nếu tôi nói "tôi mê cà phê đen, và cà phê đen là than thánh của tôi" rồi có kẻ khác ngồi vẽ tranh dè bĩu cà phê đen.. vậy thì thưa giáo hoàng, cái đứa vẽ tranh dè bĩu cà phê đen của tôi nó có đáng để tôi đánh không ? (nếu tôi có đủ sức mạnh) ...


http://www.huffingtonpost.com/2015/01/15/pope-francis-charlie-hebdo_n_6478104.html

Rong Rêu
01-21-2015, 08:46 AM
Nếu tôi nói "tôi mê cà phê đen, và cà phê đen là than thánh của tôi" rồi có kẻ khác ngồi vẽ tranh dè bĩu cà phê đen.. vậy thì thưa giáo hoàng, cái đứa vẽ tranh dè bĩu cà phê đen của tôi nó có đáng để tôi đánh không ? (nếu tôi có đủ sức mạnh) ...



Nếu chỉ là cà phê đen thì chắc không đánh đâu nhưng mà có đứa ngồi bên cạnh cầm chai beer mà bĩu môi chai rượu của mình là đánh à x-( Thông cảm, chắc ổng đang bị say máy bay :). Cũng có thể chữ "faith" của ổNg là Catholic faith. Ổng quên ngoài kia còn có cả rừng "faith" khác và đạo giáo, đảng, phái người ta còn coi hơn ông nội nữa nói chi là "mother".

Sắp tết rồi, năm nay sao chưa thấy đại ca nghe nhạc? :)

pensee
01-23-2015, 01:44 PM
Tối nào mấy thằng vịt con đi ngủ rồi mình cũng uống tí cồn và nghe nhạc đó chứ .. thèm không ? tối nay mình cu`ng nhau cạn ly ...



Bài nhạc này ngày xưa bà chị hay nghe . Hồi đó mình chưa biết yêu thành thử không để ý ca từ . Bây giờ nghe lại thấy nó nhẹ nhàng, lảng mạn ... Nhẹ nhàng như giọng người ca sĩ khiến một thời bao người mê đắm . Tìm ra thì tác giả là nhạc sĩ Quốc Dũng, chồng của cô ca sĩ Bảo Yên .

Một vùng mây trắng bay đi tìm nhau ....


https://www.youtube.com/watch?v=lRoL14KgU2M

SauDong
01-23-2015, 02:00 PM
Hé lô Băng Tâm Đại Ca ... "Em đã thấy mùa xuân chưa" có lẽ là bài Xuân nhẹ nhàng và đắc ý nhất của QD. Xưa kia Sầu thích bài Điệp Khúc Mùa Xuân vì tiếng nhạc chạy réo rắc nhưng nếu muốn tìm cảm xúc nhẹ nhàng thì EĐTMXC là số một. Tuy nhiên nhạc QD thì Sầu thích nhất .. muôn đời còn thấm thía nhịp buồn và lời buồn của .. Đường Xưa ... càng nghe càng thích ... nhắc nhở 1 thời Sầu lái xe rời nhà lúc 3, 4am, lái một mình trên con đường đằng đẵng mà trong xe chỉ có CD của Mỹ Tâm để nghe. Chắc sis cũng biết bài này chứ .... nghe hay héng !!!

pensee
02-04-2015, 08:12 PM
Hello anh SauDong,
dao nay toan dung hand device thanh ra viet tieng Viet khong co' dau, nen luoi log vo viet, mong anh thong ca?m nhe'!!! Rat cam on anh ghe' choi, rat muon mo+`i anh che'n tra` xanh. Mong co' di.p....

cai bai Duong Xua ddo' hoi xua P nghe co ca si Phuong Thanh ga`o may lan P bi. a'm a?nh luon heehhe... nhung ma` cung giu lai an tuong sau sa('c.

Nhac Quoc Dung anh Sau co' nghe bai "gio' chieu, ru nhe bong lua vang, ... hoi ba.n, luu lac noi cuoi troi, ban oi co' nghe que huong ta dang lon len tung ngay... " chua ? :)) :)) (que^n mat bai nay ten gi, hoi thap nien 80 hay nghe Ba?o Yen ca. De lat phai truy lung nhac co BY nghe la.i ...
----------------------------------------------------------------------------------

Ϲhiều lên đỉnh núi ngɑng đầu

https://lh6.googleusercontent.com/-wQ8LqZQdkq0/VNLoQQ8ut8I/AAAAAAAACs4/wWDYSof_Ev8/w513-h385-no/photo%2B1.JPG

Ŋhặt thương cho gót dâng sầu

https://lh5.googleusercontent.com/-ln1W18gInWw/VNLoRljkSyI/AAAAAAAACtk/NwpSMftfsJg/w451-h601-no/691.JPG


Giận hờn xin ngậρ lối đi.
https://lh6.googleusercontent.com/-K1WczKD--Ro/VNLn9sT94fI/AAAAAAAACsg/09sgmOHNkFI/w451-h601-no/1907927_10205544201505500_3477592473854736433_n.jp g


Ϲhiều còn νương nắng để gió đi tìm.
https://lh5.googleusercontent.com/-S3LgAyXihWk/VNLoSEDeD1I/AAAAAAAACtc/52BSScFommc/w451-h601-no/694.JPG




Lau ngay nghe 1 luot no' dda~ gi` ddau


https://www.youtube.com/watch?v=KMGiCO191OY&feature=share

pensee
02-27-2015, 11:36 AM
Hôm nay nhận được offer package . Cảm thấy mừng vô hạn . Việc làm mới cách nhà tôi chính xác là 4 phút lái xe . Đi bộ qua thì chắc 10-15 phút . Không ngờ tôi sẽ làm việc trong cái building xinh xinh cách khu trường 2 thằng nhóc chi? một block đường nhỏ . Tháng ngày rồi chỉ quanh quẩn xóm nhỏ này, tôi còn mong ước gì hơn . Coi như là món quà đầu năm tôi tự thưởng cho mình .


Lúc ra trường công việc đầu tiên là viết java & pl/sql, 1 thời gian, đổi qua làm Oracle admin, rồi architect, để rồi bây giờ trở lại viết code tiếp. Thấm thoát thế mà 17 năm ròng trong nghề đi làm lien tục 17 năm không có thời gian ngưng nghĩ . Cái này là nghề chon tôi chứ tôi không hửu ý chon nó . Ngày xưa chon ngành này vì đối với tôi nó dễ và nhàn . Tôi rất sợ máu, sợ dơ bẩn, sợ đụng vào hoá chat, liquid hoặc phải làm việc tay chân . Nói theo kiểu ông bà ta là thích nằm mát ăn bát vàng ...


Thế rồi thời gian trôi qua, lăn lội với industry qua những thăng tram tuy không lắm nhục vinh, tôi vẫn bền bĩ theo nghề . Tôi không có nhiều tài lớn, nhưng được cái nhiều tài lẻ lặt vặt, đầu óc cỡi mỡ phóng khoáng thành ra dễ thích nghi với môi trường và những thay đổi mới .


Ngày mới rồi . Vui quá!!!


--------------------------------


Bửa giờ nghe hoài cái bài này . Chúc mọi người mùa xuân yên vui



https://www.youtube.com/watch?v=ET9Hn_AkmPs




Thêm cái hình thung lung vàng


https://lh3.googleusercontent.com/-YqCB40gE-P8/VPDGY7bJTkI/AAAAAAAACvc/ln9eUy3BW_o/w561-h351-no/983856_10205760176184732_1284088499650236155_n.jpg

https://lh5.googleusercontent.com/-5mkPUrjGV0I/VPDGZEC0VQI/AAAAAAAACvg/ebq_afMF9EE/w468-h351-no/10968201_10205760152024128_5942779328746981821_n.j pg

Văn
02-27-2015, 12:33 PM
Hoa trải vàng mơ trên con đường đến chỗ làm mới.

Chúc mừng pensee nhé.

RaginCajun
02-27-2015, 01:56 PM
Nói theo kiểu ông bà ta là thích nằm mát ăn bát vàng ... Đuợc như thế là quá khoẻ rồi. Còn hơn là có suy nghĩ "nhịn đói nằm co, còn hơn ăn no vác nặng" :p

Tớ cũng thích phố nhỏ êm đềm, dễ thương.

SauDong
02-27-2015, 02:30 PM
Dịp cuối năm nào cũng có người bận rộn đón Noel, và có kẻ bận rộn đi kiếm jóp mới. Chúc mừng Băng Tâm đại ca cuối cùng đã đạt được nguyện ước.

Nhìn thảm hoa vàng trải dài làm nhớ những kỷ niệm lúc Sầu ghé xứ San Hô, nhớ nhà hàng Thành Được, nhớ luôn những lúc thả bộ ở gần đó để chụp hình những vườn rau nho nhỏ mọc ở giữa phố xe cộ qua lại.

Tuần rồi S cũng ghé Cali nhưng lại lang thang với nắng ấm của San Diego và đi bộ củng mấy ông Mễ nhọ nồi ở xứ này, cũng nắng, cũng hoa cũng có tí hơi xuân trong gió mát. Thế mà trở lại xứ cao bồi, rồi "chiều nay gió đông về" và bỗng thấy hoa xuân nở trong tủ đá ....

Cuối tháng 2 rồi, bi chừ có đi apply job cũng hơi muộn nên .. chắc chờ thêm 9 tháng nữa rồi tính sổ luôn cho tiện ... happy NY and once more time congratulation :113:

pensee
03-02-2015, 11:45 AM
Hello anh Văn, anh Tôm, anh Sầu,

P xin cám ơn!!!!!!


Không hiểu sao P cứ nhớ là anh Sầu ở xứ mưa Seattle và anh Văn ở xứ lá Oregon . Ông anh Tôm thì van xóm chài cạnh nhà bà Chick dân dài xinh đẹp :) Vậy ra anh Sầu ở Té Xịt cái gì cũng bự há .


Nhắc đến Cali thì người Việt mình thường chỉ nhớ Phước Lộc Thọ, hang quán VN, bắc CA thì khu Grand Century, Lion Plaza, Silicon valley và San Francisco . Thế nhưng CA còn có "nhiều hơn thế nữa" :) Mùa này mà anh có dịp ghé vùng bắc này thì hay làm cuộc hành trình dọc theo highway 1, và nhớ ghé thăm dòng song Nga (Russian river) . Tháng này hoa Mimosa nỡ vàng rực ven bờ song và những triền núi, thảo nguyên . Mùa đông về, nũng nịu 1 chút, rồi đang mơn trớn lìa xa .


https://lh5.googleusercontent.com/-WodioERmsko/VPS4ni89fTI/AAAAAAAACwA/OsZa2RNiVZ8/w656-h492-no/mimosa.jpg

RaginCajun
03-02-2015, 12:26 PM
Hé lô Băng Tâm Đại Ca ... "Em đã thấy mùa xuân chưa" có lẽ là bài Xuân nhẹ nhàng và đắc ý nhất của QD. Xưa kia Sầu thích bài Điệp Khúc Mùa Xuân vì tiếng nhạc chạy réo rắc nhưng nếu muốn tìm cảm xúc nhẹ nhàng thì EĐTMXC là số một. Tuy nhiên nhạc QD thì Sầu thích nhất .. muôn đời còn thấm thía nhịp buồn và lời buồn của .. Đường Xưa ... càng nghe càng thích ... nhắc nhở 1 thời Sầu lái xe rời nhà lúc 3, 4am, lái một mình trên con đường đằng đẵng mà trong xe chỉ có CD của Mỹ Tâm để nghe. Chắc sis cũng biết bài này chứ .... nghe hay héng !!!

Vậy nghe tớ hát coi có cảm thấy gì không :p


http://i870.photobucket.com/albums/ab266/CrawfishLA/DuongXua.jpg
(https://app.box.com/s/9r2yjgyowfyg9luv6xqv358a88rfflju)

SauDong
03-02-2015, 07:38 PM
Tối khuya mới về nhà để thổn thức bài Đường Xửa Đường Xưa của bác. Phần nhạc dạo đầu của bác hay lắm, bác chơi mấy nốt đôi rất nhuyển nhừ, cứ như là đàn thủ cầm ma đấy. Bài này nếu ai viết lối móc cờ lát xích thì chắc réo rắc lắm :41:

Rong Rêu
03-03-2015, 12:50 PM
Nghe anh Tôm hát sao mình chỉ nghe rõ nhất câu "Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi ..." :z33:

Hoa vàng mấy độ của Đại ca đẹp quá . Con Hô nó mà o*? đó chắc nó nằm luôn ngoài đó.


Chào bác Sầu!

pensee
03-03-2015, 02:06 PM
Nhận xét theo sở thích của mình thì anh Tôm hát bài này hay nhất mình nghe được từ xưa đến nay . oh wait ... hình như có nghe cô Bảo Yến ca rồi ... thôi anh Tôm xuống thu 2 nhe :)) Anh Tôm hát 1 cách gio.ng gần gũi làm mình nhớ anh hang xóm hồi xưa đi bộ đội về bị that tình (chị người yêu bỏ xứ theo chồng) đêm nào cũng xách cây guitar ra sân quánh từng tứng tưng ... Giọng ổng Bắc Kỳ rặc mà chơi toàn nhạc Vàng, mỗi lần ổNg rên thiệt là thê lương khiến nam phụ lão ấu ai cũng mũi long . Mà ổng đẹp trai lắm nhen . Tội nghiệp . Thời đó đẹp trai cách mấy mà đi bộ đội về chỉ có nước gác cẳng đầu giường ca bài "tôi đưa em sang song " ... Ông Cà, ông Năm mà đọc đoạn này thế nào cũng khóc thương về dĩ vãng :)) ... Đồng ý với anh Sầu là khúc dạo nhạc đầu anh Tôm khảy hay . Móc thêm cờ lát sịt nữa là bá đạo ... (có voi đòi Triệu Thị Trinh :)) ) Nói chung là hay lắm anh Tôm . Bữa giờ lâu lâu P vẫn nghe lại bản "Rồi Dấu Yêu Về" ... anh Tôm chơi bản đó thong thả dung dị hay lắm .



Nghe anh Tôm hát sao mình chỉ nghe rõ nhất câu "Sẽ hấp hối trong đêm mù khơi ..." https://dtphorum.com/pr4/images/smilies/zing/z33.gif

ổng hát "sẽ hấp hối trong" cái ổng ngưng, lấy hơi, xong mới "đêm mù khơi" ... quá kĩ thuật hahahah làm mình đang hấp hối cũng phải chới với theo luôn hahaahh

pensee
03-03-2015, 02:19 PM
Hôm qua posted hình bờ song Nga, tự nhiên cứ nhẩm nhẩm trong đầu cái bài Đôi Bờ . Ai lớn lên thời xhcn như thế hệ mình ở VN thì cũng biết it nhiều bài nhạc Đông Âu, nhất là nhạc Liên Xô, nay là Nga thì đúng hơn .




Một dòng sông
sóng nước long lanh,
đôi bờ đâu cách xa…






https://www.youtube.com/watch?v=4Zcy28i7Vy4

Rong Rêu
03-03-2015, 04:10 PM
Ôi nhạc hay quá đại ca! Em nghe ca sĩ hát rất rõ ràng đầy truyền cảm rằng "đo*`i tui cô đo*n nên yêu ai cũng không duyên...đo*`i tui cô đo*n nên yêu ai cũng không thành"

SauDong
03-04-2015, 07:32 AM
Ôi nhạc hay quá đại ca! Em nghe ca sĩ hát rất rõ ràng đầy truyền cảm rằng "đo*`i tui cô đo*n nên yêu ai cũng không duyên...đo*`i tui cô đo*n nên yêu ai cũng không thành"

chào thím Rỗng,
Sầu nhìn lên trên, thấy mấy link, mấy ca sĩ, mà ca sĩ nào cũng phơi phới, kể cả ca sĩ Tôm Càng ... hình như họ rất mừng vì đã được tự do cô đơn. Có lẽ khg có gì quí bằng được độc lập, tự do, cô đơn. :z67:

Nhã Uyên
03-04-2015, 10:52 AM
Chúc mừng Pensee!
Hoa vàng tươi sáng quá. Ước gì có thể xê dịch một mảng sang NYC ! :-)

pensee
03-04-2015, 11:42 AM
Có ai đã coi cái phim này chưa nhỉ ?



https://www.youtube.com/watch?v=S5CjKEFb-sM


Nếu ai đã đi trong ngành toán học hoặc computer/engineering thì không thế không biết về Turing machine và thuật toán của nó . Không khỏi xót xa khi biết về tiểu sử cúa người cha đẻ Alan Turing . Có câu "sự cảm thong đến từ sự hiểu biết" . Ông đã đến với sân chơi cuộc đời bang một cuộc dạo sớm hơn giờ mở cửa, để rồi phải đến bao nhiêu năm sau, người ta mới có thể hiểu để mà cảm thong với những thong khổ ông đã trãi qua . :(

pensee
03-06-2015, 03:08 PM
Hôm nay vô hang chẳng muốn làm gì ngoài chống cằm ngó quanh phòng . Lần đầu tiên mình có thời gian ngồi ngó kỹ từng góc cái căn phòng này . Chợt cũng thấy quyến luyến . Hơn một năm ngồi ở đây, vậy mà mấy cái kệ tủ cũng chẳng bao giờ mở . Thấy người ta chưng hình, trang trí văn phòng, bàn làm việc mới thấy mình đúng là hội viên trung thành của trường phái đơn giãn . Mình đi làm ở đâu cũng vậy . Chổ ngồi trống trơn, lúc đến cũNg như lúc đi .

https://lh3.googleusercontent.com/-EWXnGF3CfJE/VPolMmBqgvI/AAAAAAAACwg/VkUSRT6Ghkk/w513-h385-no/office.JPG

Lê Nguyễn Hiệp
03-06-2015, 04:40 PM
Hôm nay vô hang chẳng muốn làm gì ngoài chống cằm ngó quanh phòng . Lần đầu tiên mình có thời gian ngồi ngó kỹ từng góc cái căn phòng này . Chợt cũng thấy quyến luyến . Hơn một năm ngồi ở đây, vậy mà mấy cái kệ tủ cũng chẳng bao giờ mở . Thấy người ta chưng hình, trang trí văn phòng, bàn làm việc mới thấy mình đúng là hội viên trung thành của trường phái đơn giãn . Mình đi làm ở đâu cũng vậy . Chổ ngồi trống trơn, lúc đến cũNg như lúc đi .

https://lh3.googleusercontent.com/-EWXnGF3CfJE/VPolMmBqgvI/AAAAAAAACwg/VkUSRT6Ghkk/w513-h385-no/office.JPG

Không biết mợ Pen có làm việc không đây?

pensee
03-09-2015, 01:13 PM
anh Hiệp lâu lâu hỏi 1 câu đụng chạm tự ái quá :)) Íve been asking myself the same question haahaah


-------------------------------


Hôm nay vô chổ làm đúng là ngồi không . Trả lời vài câu hỏi . Chuẩn bị tâm thư "tạm biệt chim én", rồi vào phòng ăn lấy bửa free lunch cuối cùng . Hảng này pre-IPO và có thể ra thị trường vào năm tới . VC vừa bỏ vào 200 triệu . Nhân viên vừa được hứa them bonus và stock options . Mỗi tuần có 2 catered lunches vào thứ Hai và Tư . Các gói benefits đều ổn, tốt và rẽ . Có lẽ không ai ngờ tôi chon ra đi và câu hỏi thường là "hang mới tên gì ? có tốt hơn không ?" blah .....


Cuối tuần qua các vpn accounts đã được deactivated như đã báo trước . Ngày mai có team lunch rồi exit interview nữa là xong . HR gởi tôi 1 mớ câu hỏi để tôi chuẩn bị và họ se duyet qua với tôi . Tuần trước trong lúc nói chuyện với ông boss trên, ổng nói ổng bất ngờ vì ổng tưởng tôi rất ổn khi làm việc ở đây, nếu có điều gì có thể thay đổi để tôi thay đổi ý kiến ? Tôi nói tôi đã quyết định và sẽ không thay đổi ý kiến . Tôi ra đi vì có nhiều sự khác biệt mà tôi nghĩ khó có thể dung hoà được . Ổng hỏi có phải vì C (bà boss tôi)? Tôi đột nhiên cảm thấy có cái gì đó không ổn, ngập ngừng 1 lúc tôi nói, tôi nghĩ rang ông có thể tìm 1 người khác có thể làm công việc này thích hợp hơn tôi . Ổng hỏI nhiều mà tôi thì hoàn toàn không chuẩn bị trước là sẽ trả lời ra sao . Cứ ngập ngừng rồi suy nghĩ câu trả lời tránh động chạm hoặc tổn thương bất cứ ai . Nói chuyện xong ra cảm thấy nặng nề quá . Gặp bà boss gọi vào nói chuyện . Hình như bả cũng tránh nhìn thẳng mặt tôi . Giọng bả run run . Không biết là vì bị bất ngờ hay là cảm xúc that sự của bả ... Tôi không biết nói sao, cuối cùng chốt lại 1 câu duy nhất "tôi đi vì opportunity này gần nhà tôi quá!" À sao tôi không nghĩ ra câu này trước từ ban đầu để tránh mọi không khí nặng nề nhỉ! Có lẽ cái cảm giác bị đối xử tệ nó không nặng nề bang cái cảm giác khi phải tổn thương ai đó cho dù là đã có lúc mình that sự đã quyền rủa người ấy .


Từ khi còn học trong trường cho đến khi đi làm, kĩ thuật thay đổi không ngừng, tư duy nghề nghiệp cũng thế . Tuy nhiên có một lý lẽ căn bản luôn bất biến đó là: Một sản phẩm được chế tạo 1 cách hoàn thiện và chuyên nghiệp cũng chưa chắc thành công trong thị trường nếu người chế tạo ra sản phẩm đó không có sự cảm thong với người tiêu dùng . Lâu năm trong cái nghề này tôi bắt đầu học được sự cảm thong . Nhìn lại, đong đo những gì được, mất . Tôi dần nghiệm ra rang, sống và biết tha thứ, buông bỏ cũng khó như sống mà không phạm lỗi lầm để không phải tiếc nuối về sau .

Pensee

SauDong
03-09-2015, 02:58 PM
Vậy là phủi tay xong rồi hử, có thấy nhẹ nhõm kg? Thường thường thì khi sắp ra đi, và cũng khi mới report hãng mới thì tâm hồn nhẹ nhõm, chưa vướng bận những phiền toái nơi mới và cũng vừa dứt bỏ những phiền muộn ở chốn cũ. Thời này là thời trăng mật của cả 2 bên. Vậy sis ráng enjoy nhé. Sầu cũng hay đổi job để.... tìm lại cảm giác thư thái này.

Bên công ty mới , họ có hứa cho bonus hay stock option chăng? Hy vọng là có và .. còn ngon hơn chỗ cũ ... để mình có nhiều niềm hy vọng hơn xưa. À mà ngoài cash bonus, họ có cho stock bonus kg vậy?(This is the only thing I will miss)

chúc sis hưởng trăng mật ... thiệt là lâu :z67:

pensee
03-13-2015, 03:25 PM
Hello anh SauDong,
Thank you!!!!! I am surely enjoying ... :)

---------------------------------
Nghĩ được 3 ngày . Dự định nghĩ ngơi và xếp đặt lại cuộc sống . Sáng thả thằng con vô trường, ghé Home Depot mua dụng cụ về sơn lại bức tường . Đôi khi bạn thấy cuộc sống nhàn nhạt, cứ lấy sơn (bất cứ màu gì bạn thích) sơn lại bức tường sẽ luôn cho bạn cảm xúc mới . Project 1 xong . Không quen lao động, có vậy mà tay chân rã rời . Nốc cạn ly rượu mận Nhật . Bủn rủn chân tay . Ngủ giấc đến chiều .


Thứ Năm, chạy qua Palo Alto ăn trưa với mấy người bạn, sau đó ngồi đồng cà phê dê ngỗng đến 2 giờ . Ghé qua cắt tóc xong làm cú massage . Về đến nhà hết ngày . Chiên cá, luộc rau cho con ăn tối . Thằng lớn thì chịu ăn rau luộc, thằng nhỏ thì cứ "seaweed" nó làm hết 1 chén nhai rột rột .


Thứ Sáu dự tính làm project 2, dọn lại cái phòng tranh cho con chơi . Dọn có chút mà thấm mệt . Thôi đầu hàng, đi Peets uống cà phê . Cái tiệm gì mà lúc nào cũng đầy người ngồi từ trong ra ngoài, hè cũNg như đông . Hôm thứ Tư trời mưa lả rã, vậy mà họ cũng ngồi chật hết cả patio, kẻ thư thái đọc báo, người chống cằm nhìn mưa rơi... cứ như thời gian chẳng là phần tử trong sinh hoạt của họ . Mình tự nghĩ dân ở đây họ làm cái quái gì để sống nhỉ ? Ậy, biết đâu có ai đó nhìn bộ tạng quần áo xộc xệch mang dép râu của mình củng thắc mắc y chang . Bạn nhắn rủ xuống SJ ăn trưa . Èo ... Thứ Sáu mà kẹt cái khoảng 237/680 là coi như đi đong ngày . Khất .


Hẹn ox ra ăn trưa . Hai v/c làm cách nhau có 5-7 phút nhưng mình ít khi hẹn lắm . Bạn bè hoặc đồng nghiệp hẹn cũng phải khất . Giấc trưa là thời gian của riêng mình . Thích ngồi đọc tin nhảm hoặc làm cái gì đó mình thích hoặc là ghé whole foods, costco
coi mình có cần món gì đó không . Hôm nay ngoại lệ . Trên đường đi ngang qua quán In-n-Out . Ui cha cái quán fastfood này lâu lắm có đến cả năm rồi không ăn, hỏi ox ghé ăn burger được không ? Dĩ nhiên là không . Tự nhiên thèm cái burger, vĩ khoai rán và ly coke . Cái món này vậy mà khi đi xa lại nhớ nó lắm đấy . Của phải tội, lúc về VN ăn món VIệt cả 2-3 tuần bổng cứ nhớ thèm . Khi về lại đây thì lại ít khi nào ăn .


Về đến nhà ra vườn ngồi ngắm cá nghe chim hót . Lại thấy cái cây maple đen trong chậu thương quá, bèn lấy bao tay, xuổng xiểng ra đào cái hố ngay cửa sổ trước nhàrồi chuyển em về đó . Có ai đi ngang qua xóm mình, sẽ nhận ra ngôi nhà Á Đông, hoặc thiên về Á Đông, ngay . :)) Bây giờ là 3 giờ chiều thứ Sáu . Còn 1 tiếng nữa đi đón con . Ngồi đây nghe nước chảy, ngắm đôi chim hummingbirds đang ve vởn chuyền cành . Mùa xuân thật sự về rồi ấy nhỉ !
https://lh6.googleusercontent.com/-cOMXXaU7h0A/VQNhbVPnyaI/AAAAAAAACyI/Av9qsAEVDnA/w1024-h600-no/IMG_7236.JPG

https://lh4.googleusercontent.com/-SJYl5m1NuOo/VQNhJ8Pw1BI/AAAAAAAACxc/3mQGrABlrsQ/w836-h1114-no/IMG_7222.JPG

https://plus.google.com/u/0/photos/107849171879983230118/albums/61258470373/IMG_7236.JPG

Văn
03-13-2015, 04:18 PM
Về đến nhà ra vườn ngồi ngắm cá nghe chim hót . Lại thấy cái cây maple đen trong chậu thương quá, bèn lấy bao tay, xuổng xiểng ra đào cái hố ngay cửa sổ trước nhàrồi chuyển em về đó . Có ai đi ngang qua xóm mình, sẽ nhận ra ngôi nhà Á Đông, hoặc thiên về Á Đông, ngay . :)) Bây giờ là 3 giờ chiều thứ Sáu . Còn 1 tiếng nữa đi đón con . Ngồi đây nghe nước chảy, ngắm đôi chim hummingbirds đang ve vởn chuyền cành . Mùa xuân thật sự về rồi ấy nhỉ !


Chiều nay, mình đi ngang ngôi nhà Á Đông ấy, và tình cờ nhìn thấy một người đang... hạnh phúc.

pensee
03-13-2015, 09:18 PM
:) Ca'm on anh Va(n!!!!

no' đây
https://lh5.googleusercontent.com/-XuG9Z3PlG3w/VQO21Du-IpI/AAAAAAAAC14/7zLauBVEges/w1914-h780-no/IMG_7251.JPG

Văn
03-14-2015, 01:51 PM
Mỹ thuật, hen.

:113:

pensee
03-20-2015, 04:27 PM
Cam on anh Van!!!!! :z57:


------------------------------------------

Một tuần trôi qua nhanh quá . Mỗi ngày vùi đầu đọc . Hôm qua nhận project mới . Hôm nay tranh thủ làm cả ngày . Hy vọng 2 tuần sau mình sẽ khỏe . Anh Sầu nói lúc bắt đầu là thời gian honeymoon chứ đối với mình thời gian đầu là mệt nhất . Hảng chính của mình ở chổ khác thành thử cái office này có 20 mạng, hết 16 mạng làm ở nhà mỗi ngày . Kết quả là ngồi đây mình thở mình nghe . Ngồi đối diện cái cửa sổ này, hoa trắng sáng lung linh .


https://lh6.googleusercontent.com/-gtIQRjqBLTY/VQym1BWiNFI/AAAAAAAAC2g/GHdSY6hVAj0/w953-h715-no/IMG_7297.JPG




Thành phố mình có những con đường 2 bên ngập những hang cây hoa này mà chỉ vào mùa khi hoa nỡ thì mình mới để ý tới chúng, thành thử cũng không rõ tên là gì . Lúc đầu cứ nghĩ nó là hoa sữa . Nhưng có lẽ không phảI, vì hoa sữa nỡ mùa hè và có mùi nồng . Google thì thấy cây hoa giong vậy gọi là Bradford Pear, (có cây là ornamental pear) ... Thôi mình tạm gọi là hoa Lê . Hy vọng mùa xuân trôi đi chậm 1 chút . hehe

Văn
03-21-2015, 10:55 AM
Kết quả là ngồi đây mình thở mình nghe . Ngồi đối diện cái cửa sổ này, hoa trắng sáng lung linh.
Thời gian đầu của công việc mới tựa như cô dâu mới về nhà chồng.

Vừa là honeymoon, cũng vừa là thời gian thử thách - không dễ dàng đâu.

Nhưng, có cái cửa sổ nhìn ra những cây hoa nở trắng như bông gòn kia, thì mình có thể ngồi đó ngắm hoa cả đời được đấy...

SauDong
03-22-2015, 02:14 PM
wow nhìn tấm hình hoa trắng sân nhà sis mà cứ ngỡ là vườn hoa anh đào bên xứ Toyota.

Bên ni thì ... văn phòng làm việc của Sầu là ... 1 trại gà. Và tháng tới sẽ có hoa Xoan (hoặc hoa Soan) ... còn gọi là hoa Sầu Đông ... mấy hôm nay lá non đang đâm chồi, hy vọng tháng tới có ngẫu hứng thì chụp vài bô ảnh kỉ niệm ...

Giờ thì khò tiếp để enjoy the rest of weekend

pensee
03-27-2015, 09:54 PM
Một tuần lại đã trôi qua . Thời gian sao qua nhanh quá . Cuộc sống cứ tiến nhanh, tiến vội theo dòng chảy .


Giờ trưa người bạn hẹn đi ăn . Chị hỏi em có muốn phụ chị làm thêm part-time không ? Trời, chắc chắn không rồi . Thời gian của em bây giờ là bận kín hết rồi . Bận rộn gì dữ vậy ? Chị 4 con còn chưa bằng . Ừ, thì, bận ngồi không, bận luoi ... :)) Nói chứ, ban sáng tranh thủ làm việc . 2:30 là ra đón con đưa nó đi học . Học nhảy múa ca hát đàn địch đánh đấm vẽ vời gì cứ cái gì nó thích thì cho nó học . Rồi đi chợ . Ừ há! Ngày nào mình cũng đi chợ . Nhớ lời bố dạy, tập sống đạm bạc đơn giản . Thành thử ở nhà tủ lạnh trống trơn, không tích trữ đồ ăn . Ngày nào ăn ngày đó, sống ngày đó . Cô bạn cùng sở còn rủ ban trưa chạy bộ hoặc vào yoga studio nữa :))


Anh Văn, cái khung cửa sổ bên trên đứng 1 lúc thì đẹp thật, chứ mà đứng cã đời thì chán lắm . Tạ ơn, vì mỗi ngày còn có thể khoác áo xuống phố, nghe tiếng còi hụ, lượm dãi nắng vàng, hít hà mùi hoa táo, ... lắng nghe đời ...


chụp thêm hàng hoa tím bên hiên ... Cây hoa này có tên là California Redbud, tạm dịch "hoa Lộc Đỏ"
(camera: 4s) :))
https://lh4.googleusercontent.com/-ANh9g0M2Oq8/VRYhNHH9UhI/AAAAAAAAC3I/LfzJutb81PI/w836-h1114-no/IMG_7338.JPG



Tuy gọi là Lộc Đỏ, nhưng có cây mang màu tím than, lavender, hoặc hồng tím ... Hình này chụp năm ngoái trên đường Valley vào một ngày cuối đông .
camera: Canon D50
https://lh3.googleusercontent.com/-4rMuPamgZ_U/VRYxcMko5HI/AAAAAAAAC3s/INC9nAWem5s/w1566-h1114-no/481087_10200690232399306_2125237453_n.jpg

pensee
04-29-2015, 01:37 AM
Quê hương xa mờ dần ...


Đọc câu này ở đâu đó, nghe hay hay, thế là nó cứ ám ảnh lẩn quẩn trong đầu mãi .


Tôi còn nhớ buổi chiều hôm đó trong bửa cơm gia đình, tôi hớn hỡ thông báo, "bố ơi hôm nay cô giáo cho con đeo khăn quàng đỏ rồi đó" . Khuôn mặt bố tôi trở nên thâm trầm . Ông cầm đôi đũa tự gõ gõ trên đỉnh đầu của ông, cái cách làm mỗi khi ông gặp phải thức ăn khó nuốt . Có lẽ cơm hôm ấy hơi khô . Mẹ nạt tôi, "thôi ăn mau đi rỗi ." Chị kế tôi thì bĩu môi, "trời, người ta thì bị bắt buộc còn chưa chịu đeo, còn nó thì mừng như vậy đó!" Không khí gia đình bổng chùng hẳn xuống . Những giọt nắng hoàng hôn đỏ li ti hắt xuống bên song cửa sắt mang theo sự oi bức của một ngày đầu tháng 3 . Ngày hôm đó, cách đây 30 năm, một đứa học sinh tiểu học được cô giáo cho phép kết nạp đội viên, đeo khăn quàng đỏ để chuẩn bị sự đồng phục cho ngày diễu hành 10 tháng 3, kỹ niệm 10 năm giải phóng BMT .


Đó là tất cả những gì tôi được biết từ khi sinh ra cho đến lúc lớn . Một đất nước đã được giãi phóng với những vị anh hung áo vãi xanh . Ngày ngày chúng tôi đi học để hiểu, thông cảm và chấp nhận sự nghèo như một điều hảnh diện và cần thiết vốn dĩ . Tôi chẳng hiểu tại sao cả lớp tôi 32 đứa học sinh học chung từ lớp mẫu giáo, chỉ riêng tôi chưa được kết nạp đội viên ? Tôi cũng chẳng hiểu tại sao bố mẹ tôi không hề thiết tha với sự đối thoại với giáo viên, hoặc cũng hiếm khi tham dự các buổi họp phụ Huynh học sinh ? Họ gởi tôi vô nhà dòng nữ Vinh Sơn để học thêm, và có lẽ đối với họ chuyện tôi sẽ trở thành 1 nữ tu quan trọng hơn là chuyện tôi muốn đeo khăn quàng đỏ để không còn bị cảm giác lạc loài với lũ bạn .


Trong lúc tôi bận rộn áo trắng khăn quàng cùng bạn bè tập họp ở sân vận động với bài ca "thành phố 10 mùa hoa" thì bố mẹ tôi hay ở trong phòng lầm xầm bàn chuyện gì đó . Bố mẹ tôi vẫn thường như thế trước khi một người nào đó trong số anh chị em tôi lần lượt vắng nhà . Bố mẹ chỉ dặn tôi, ai hỏi anh chị đi đâu thì trả lời họ đi học xa nhé .


Tôi còn nhớ như in ngày ông ngoại tôi qua đời năm ấy. Đêm làm lễ tẩm liệm, họ hàng chòm xóm quay quanh hòm ông tôi ở phòng khách . Đang giữa chặng thứ 2 chuỗi mân côi thì họ đến . Một đám người của khối 1, và công an phường Thành Công, những kẻ không biết cười, không biết đau, chỉ biết đưa ra chỉ thị kiểm kê tài sản . Họ đến trước linh cửu của ông tôi, khiêng ông qua 1 bên, và họ cho người dỡ nắp hầm . Cái hầm này mẹ kể ngày xưa đã cho cả xóm đến trú ngụ lúc chạy giặc, để rồi giờ đây trãi qua bao nhiêu trận càn quét những của cải tích trữ cuối cùng cũng ra đi . Trong một ngày vốn đã tận cùng nỗi buồn .


Tôi sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh như thế . Ai là bạn, ai là thù ? ai là hàng xóm, ai có nguy cơ phản bội ? Tất cả bài học mẹ khoác lên cho tôi đó là sự đề phòng . Đề phòng tất cả mọi người xung quanh . Mẹ dậy tôi nói dối khi ai hỏi bất cứ điều gì, vì khi tôi sơ ý nói sự thật chính là tôi đang tự hại gia đình mình .


Thỉnh thoảng bức tường trước nhà cũ của tôi bị tróc sơn lộ ra hình lá cờ vàng với 3 sọc đỏ . Bố lấy sơn phủ lên . Vài ba năm lá cờ lại hiện ra . Bố lại sơn tiếp lên trên . Mẹ lại dặn đừng nói cho hàng xóm biết điều này . Hình như có ai đó trong anh chị tôi thắc mắc, tại sao bố không cạo đi rồi sơn lại ? Bố trầm ngâm . Hình như ông vương vấn điều gì .


Rồi một ngày gia đình tôi đã rời khỏi khu phố cũ nơi đa phần là gia đình cán bộ tập kết trở về hoặc ngoài Bắc mới di cư vô, những người như quen mà cơ hồ rất lạ, bố mẹ chẳng muốn chúng tôi xã giao với bất cứ ai . Chúng tôi trở về khu đất hẻo lánh ngày xưa do ông ngoại tôi khai hoang . Vườn nhà tôi đầy cây ăn trái và có 1 con suối chảy ngang . Tuổi thơ của tôi êm đềm men theo con suối này . Nước suối trong vắt gạn lọc những ký ức .


Khi cái máy radio cũ kỹ của bố tôi đã đến lúc bị hư, ông trở nên hoang mang mất hẳn sự nhẩn nại . Làn sóng ngắn đã bị chặn, lại ở một nơi núi đồi hẻo lánh, cái radio của bố cứ rè rè âm thanh như phát ra từ cối xay bắp . Ấy vậy mà ông vẫn không bỏ cuộc từng đêm ngồi rà dù chỉ nghe được 1 nốt âm thanh mờ ảo từ tổng đài BBC . Có lẽ nó là tất cả những gì còn lại của ông . Còn được nghe BBC là ông còn nhiều hy vọng .


Giữa cục diện đói khổ thiếu ăn thiếu mặc của thời cuộc, bố tôi vẫn đi SG mua về một chiếc máy cát sét mới có 2 đầu loa . Việc đầu tiên ông làm tối hôm ấy là rà BBC . Sau chương trình tin tức là chuyện kiếm hiệp . Đó là lần đầu tiên tôi biết tới kiếm hiệp và nghe say mê .


Bố tôi có một ngăn tủ nhỏ . Bên trong đó là hộp keo vuốt tóc, vài hộp vẹc ni (lâu quá rồi không biết đọc đúng không) để đánh bóng giày, vài bộ khuy áo, đồng hồ đeo tay và chiếc đồng hồ quả lắc . Tất cả đều đã bạc màu thời gian . Bố tôi là một người ưa chuộng sự chỉnh chu . Đi đâu ông cũng mặc sơ mi ủi thẳng, thắt cà vat, tóc hớt cao và đội chiếc mũ fedora màu đất trắng . Hình như sự chỉnh chu của ông không hợp thời khi tôi lớn lên . Mỗi lần tôi mặc đồ bộ hoặc quần tà lỏn đi ra ngoài ông đều không ưng ý . Ăn mặc không lố lăng là cách mình tôn trọng người đối diện, thỉnh thoảng ông nói thế . Mà khổ, vải mẹ mua hàng quốc nội mặc bửa trước, bửa sau rách bươm, vá 2 ba đường kim cũng không che được cái khố rách thời cuộc .


Bố tôi mê nhạc vàng . Mê sưu tầm các loại máy điện . Mê sưu tầm đồng hồ . Mê những bài hát tiếng Latin . Bố tôi, là điển hình của 1 tàn dư từ chế độ cũ mà tôi được dậy ở trường hoặc trong các văn hóa phẩm, nhưng lại là một tàn dư kiệm lời .


Cái ngày tôi sung sướng được đeo khăn quàng đỏ như chúng bạn có lẽ là ngày khiến bố mẹ tôi quyết định nhắm mắt đưa chân mặc dù tôi còn quá nhỏ trong đôi mắt của họ . Sau này có dịp ngồi lại 2 bố con ôn lại chuyện cũ . Tôi đã hỏi bố hồi đó bố quyết định để con đi, bố có lo không ? Bố bình thản lắc đầu . Bố chẳng lo gì vì bố biết các con luôn có sự may mắn . Câu trả lời chẳng thuyết phục mấy, nhưng tôi cũng tránh chạm vào những nỗi đau đã xưa cũ . Bố nói năm đó, 75, bố cũng đã cùng những người làm chung đi xuống bến tàu, nhưng bố lại về . Nhà mình còn ông bà già yếu, ông trầm ngâm . tôi hiểu được, đó cũng là lý do tôi ra đi một mình và tôi biết ông không hề "chẳng lo gì" .


Có đoạn phim nào đó mà cha mẹ của nhân vật chính vẫy tay từ biệt con và họ la lên rằng "con đi đi, và đừng quay trở lại!" ... tự nhiên, tôi cứ nghĩ đoạn phim đó đã dựng riêng cho tôi . Bố mẹ tôi cũng hay nói, cứ đi đi, đừng về đây làm gì . Bố tôi chẳng bao giờ nói rằng tôi phải làm gì cho quốc gia dân tộc . Hình như, bố tôi chẳng bao giờ nói tôi phải sống thế nào, phải làm gì cho ai . Bố tôi chỉ có 1 cuộc đời, và ông đã sống đúng với cuộc đời đó theo ý của ông . Ông không sống cho tôi, và tôi cũng không sống cho bất kì lý do gì khác ngoài điều tôi muốn . Và tôi biết, ông đã làm tất cả những gì cần làm, cho tôi . Tôi cảm thấy được trọn vẹn yêu thương và lo lắng bởi một người cha .


Ngày bố tôi ra đi . Hình như sợi dây liên hệ mong manh giữa tôi và mảnh đất tôi từng được sinh ra và được sống đoạn đời thơ ấu bổng dưng tan chảy . Hình như những vương vấn lẩn quẩn của tôi với tuổi thơ đã đến hồi kết . Tôi đi lang thang trên quê hương mình mà cứ thấy lạc loài như lạc vào miền đất lạ . Những người đã từng hiện hửu trong trí nhớ cũng đã trở thành mơ hồ . Cảm xúc của tôi cũng như năm 13 tuổi lần đầu tiên bước chân đến vùng đất lạ . Hoang mang . Lạc lối .


Nhờ người quen dẫn ra nghĩa địa . Người cười, "trời, thiếu gì chổ sao không đi mà ra nghĩa địa" ... Không ra nghĩa địa thì ... đi đâu ? Quê hương đối với tôi chỉ đơn giản là những máu mủ liên hệ . Tôi còn nợ nói với dì họ tôi 1 câu xin lổi . Lang thang trong nghĩa địa mấy ngày mà tôi vẫn không tìm ra mộ dì ...


Chẳng biết tôi có bao giờ trở về vùng tuổi thơ (đã không còn nằm đó nữa) hay không ? Có lẽ giờ đây lòng tôi đã bình an . Trang tuổi thơ của tôi có thể khép lại . Bố tôi đã cho tôi ra đi để tự chọn cho mình một mảnh đất mới làm nhà, làm quê hương . Hơn 2/3 cuộc đời nơi viễn xứ tôi đã tìm được giấc mơ Mỹ cũng như hang triệu người đã và đang . Tôi tự hào vì tôi còn sức lao động và còn nhiều ước mơ . Tôi yêu mến mảnh đất tôi đang sống này, yêu mến sự đa dạng, đa màu da, đa văn hoá, và sự tôn trọng bình đẳng cốt lõi mà mỗi cá nhân phải tuân theo . Ở đâu có sự tư do, công bằng và bình đẳng thì nơi đó chính là nơi trái tim tôi muốn tìm về, và đó chính là quê hương của tôi .

Pensee


Bản nhạc này ngày xưa bố hay nghe:

https://www.youtube.com/watch?v=c7-oYjYq6P8

Hanhgia
04-29-2015, 04:45 AM
Văn của đại ca hay quá,
Êm đềm và trôi chảy,
Lôi cuốn người khác trở về quá khứ...


10 điểm, về chỗ... quỳ!

:)

pensee
07-29-2015, 11:11 PM
Em xin cam on anh HanhGia. Hello anh HanhGia,Xin cám ơn anh ghé thăm và tặng lời khen khích lệ ̣ :z56::z56:

trăng đêm :)
https://lh3.googleusercontent.com/X_Edv3fGZlY8JwiJVPnkYulU9ygI8OblPVGTMi15X-Q=w1942-h1294-no

https://lh3.googleusercontent.com/ssl3RZX7j9ENvie4mo02UAeHNE55jfOnNFJYFNO1ysI=w864-h1294-no

Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió,
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây.
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây,
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến.

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng;
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên giời;
Trút thời gian trong một phút chơi vơi
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ...

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
Mà vạn vật là muôn đá nam châm;
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm,
Sao lại trách người thơ tình lơi lả ?

Xuân Diệu

HXhuongkhuya
07-30-2015, 04:01 AM
:z57:

Ngang qua Rồi Dấu Yêu Về đọc thơ và ngắm ảnh .
Cám ơn Pensee mang bài thơ hay cùng hai tấm ảnh không lời ( mà nhiều ý .)

:z57:

Văn
07-31-2015, 10:12 PM
Quê hương xa mờ dần ...

Đọc câu này ở đâu đó, nghe hay hay, thế là nó cứ ám ảnh lẩn quẩn trong đầu mãi .



Hiếm có người, vừa trẻ đẹp, lại vừa viết hay như Pensee.

:encouragement:

pensee
08-06-2015, 09:17 PM
Cám ơn anh Văn, một người anh hào phóng ̣ :z56:
Được anh khen cỗ võ phần viết hay em vui từ hỗm đến giờ vẫn còn vui ̣̣̣ cứ tự dặn mình rảnh gắng viết nữa không quên chữ :z77: ̣̣̣̣ Riêng cái phần trẻ đẹp thì em không dám nhận rồi đó đa . Nói nào ngay anh em mình cùng thế hệ , cái tuổI đã bắt đầu "xanh rêu" .
----------------------

Dạo này thờI gian của tôi đi đâu mà nhanh quá . Sáng mở mắt đã hết ngày, vừa mớI chiều Chủ Nhật mà đã lại đến thứ Sáu, mớI tháng Năm mà giờ đã sắp vào Thu .
Mùa hè 2 thằng con đi field trips liên miên . Sáng đưa con đi học, về pha ly cà phê sửa rồI vùi đầu vào công việc . Việc chi mà nhiều dữ rứa hè . Cắm đầu cắm cổ đến lúc nghe bao tử kêu rột rột nhìn đồng hồ đã 12 giờ trưa . Nhưng bù lại có lẽ tôi cảm thấy thoã mãn vớI năng sức lao động của mình . Công việc thì cũng chẳng có gì mớI, tuy nhiên ở tuổI này có lẽ tôi bắt đầu ý thức được tính quan trọng của thái độ của mình đốI vớI công việc và đóng góp của mình đốI xã hội và cuộc sống chung quanh nói chung .
Ngày xưa còn trẻ với tính tình năng động tôi rất thích đi làm xa, để được lái xe băng băng qua những xa lộ buổI sáng, nhìn dòng đờI ngược xuôi qua những ô cửa, để thấy mình không hề lạc loài . Chẳng biết bao giờ mớI có lại điều kiện sống vô tư và bất cần như thế nữa . Giờ đây cuộc sống thu gọn lại con phố nhỏ, thị trấn nhỏ . Như những con chuồn chuồn với những đôi cánh mỏng dòn, những thay đổI xung quanh cũng dễ khiến tôi lo lắng băn khoăn .
Ở gần nhà tôi có một cánh đồng trống . Những năm trước muà xuân về hoa cải vàng nỡ ngập chân trờI, mùa hè đến thì ngườI ta trồng cỏ, đến cuốI thu thì họ đem máy ra cắt xén, cuộn lại thành những viên vuông vắn như những chiếc bánh sô cô la hạnh nhân trên những chiếc khay vàng úa .

Chiều chiều, ăn uống tắm rửa xong chúng tôi thường dẫn con đi dạo ngắm những tia nắng chiều đang ngã qua đồi . Ngày nào cũng thế nhưng cảm xúc đưa tiễn 1 ngày cu~ trong tôi không hề tro nen nhạt nhẽo . Chính tôi cũng không ngờ tôi có thể gặp lại y đúc khoảng không gian này của tuổi thơ tôi 30 năm về trước . Nguyên vẹn và tinh tuyền . Thế rồI tôi trở nên lo sợ sẽ bị mất đi không gian này y như 1 lần tôi đã bị mất . Thế nhưng cuối năm 2014, ủy ban thị trấn đã ra quyết định dùng một số tiền không nhỏ để biến khu đất này thành một khu đất rừng và điều đó đã đem đến cho tôi niềm vui vô biên .
Hôm nọ cuối mùa đông mưa to gió lớn, lá cây rơi tơi bời, nhìn ra vườn thấy một nhánh cây bị gẩy, thằng anh con nói vớI thằng em con: Oh no, the branch is broken, mommy is going to be so sad ...
Thằng em ngọng ngịu trả lời: Oh , it's ok. I can grow more trees and that will make mommy happy again . :)
Sáng mở FB có 1 chị chia xẽ bài hát Chuyến Tàu Hoàng Hôn của cô Thanh Thúy, bài nghe hoài không chán, được ai đó đồng cảm chia xẽ nữa thì càng nghe hăng . Thế là cả ngày ngân nga "Tà dương khuất trong sương là mỗi lần ngóng chờ.." sao mà trên đờI có cái lời chi hay quá .....

"Trước khi phân kỳ, ước sao cho tàu ..."

đang đứng giữa cánh đồng nắng, vắng gió vắng mây, chợt nghe đến đoạn này thì 1 chuyến tàu ACE train vừa băng qua dãy núi trước mặt hụ còi báo hiệu sắp về tới thị trấn nhỏ, bên kia đồI đèn đường va`ng vừa thắp ....
"Hoàng hôn đến đâu đây, màu tím dâng trong hồn ta ..."


https://lh3.googleusercontent.com/MqUCPBlEoIasdyqlKlzjbORQT8uJBS0DWKSeGHRVIsk=w362-h644-no

pensee
08-06-2015, 10:18 PM
Hello chị HXhuongkhuya,
Cám ơn chị đã ghé thăm cái chòi nhỏ này ̣ Chúc chị 1 buổi tối an lành đầy niềm vui . :z57:

Văn
08-08-2015, 08:19 AM
Hôm nọ cuối mùa đông mưa to gió lớn, lá cây rơi tơi bời, nhìn ra vườn thấy một nhánh cây bị gẩy, thằng anh con nói vớI thằng em con: Oh no, the branch is broken, mommy is going to be so sad ...
Thằng em ngọng ngịu trả lời: Oh , it's ok. I can grow more trees and that will make mommy happy again . :)

Chúc mừng pensee, nhé.

Được 2 nhóc có cùng mẫu tâm hồn như mẹ

pensee
08-19-2015, 12:08 PM
Chào anh Văn, anh khỏe chứ ? Cám ơn anh . :z56:

Hôm nay đến trường để cập nhật giấy tờ cho năm học mới cho con . Xếp hàng đi dọc theo cái hội trường rộng lớn với các dãy sạp giới thiệu sinh họat ngoại trình . Tôi cũng xà vô đăng ký vài mục . Có chưong trình chạy bộ gây quỹ hang tuần cần người chụp hình và phụ giúp phần kỹ thuật và design . Thấy tờ giấy còn trống, mình ghi danh luôn. Về nhà xách cái máy Cà nông ra lau bụi . Thôi xong, phen này phải nhất định chuyên tâm học môn chụp hình .

Đến cái sạp "tổ chức hội chợ" có mục phổ biến "ý thức" văn hóa và truyền thống các sắc tộc, cô phụ trách nói rang mấy năm nay chương trình này chỉ có 1 gia đình người VN . Chẳng biết đến kỳ hội chợ mình sẽ có cái gì để quảng bá . Mình chẳng có nhiều ý thức về văn hoá Việt, ngoại trừ việc mỗi ngày nói tiếng Việt, đọc tiếng Việt và nghe nhạc xưa . À, làm vườn kiểu Việt nữa, bao gồm trồng các loại rau răm, rau diếp cá, rọc mùng, sen, hung quế đỏ ...

Học khu ở đây tương đối it người Á Đông . Có hôm H về hỏi, "Mẹ, mình có phải người Chinese không ?" Tôi trả lời, "mình là người gốc Việt Nam . Tên Hoàng là tên tiếng Việt ." "Người Việt Nam là như thế nào ?" "Hmmm... Người Việt Nam có màu da hơi vàng và mắt mầu nâu, tóc đen nè .... Nhưng tất cả điều đó không quan trọng . Cái quan trọng là chúng ta là người sống có trách nhiệm hay là không ." Năm nay lớp hè của H có thằng bạn hay ngồi chơi chung với nó . Thằng bé rất dễ thương và hoạt bát . Chỉ cho H cái này, cái kia . Mình hỏi, "chào con, tên con là gì ?" H chỉ thằng bạn giới thiệu, "his name is Taiwan!!!" Ba má thằng này hay ghê, chơi luôn cái tên cho khỏi mất công giới thiệu quê quán gốc gác .

Dạo này công việc có phần thảnh thơi đôi chút . Thời gian rảnh tôi viết mấy cái personal apps chơi coi như 1 sự giải trí và cũng để giúp hồi phục trí nhớ . Công việc làm của tôi mồi ngày cũng chỉ có thế, support cả trăm e-commerce sites. Làm việc theo hệ thống (platform) không cần phải sang kiến nhiều . Khách hang là ông chủ . Họ cần gì thì mình làm đó . Những gì khách hàng họ không biết họ thấy rất phức tạp, tuy rang nó rất đơn giản và điều đó đem lại sự an nhàn và thuận lợi cho mình . Đôi khi tôi tự hỏi tại sao mình vẫn hàng ngày làm những công việc nhàm chán này nhỉ ? Nhưng có lẽ con người ta sẽ chẳng bao giờ thõa mãn những điều họ đang làm .

Kế hoạch cho mùa thu này là làm landscape cho góc sân bên trái nhà, nơi tôi ngồi nhìn ra mồi khi làm việc ở nhà . Tôi muốn có lại một khu vườn như góc nhà cũ của tôi khi còn nhỏ . Bên hiên có vài bụi chuối, bụi tre . Có cái giàn nhỏ cho hoa giấy leo . Ngày đó có vài chậu hoa lan treo lung lẳng . Nhưng có lẽ tôi sẽ treo vài cái đèn cù và vài lẳng song đời (succulent) ... Phòng tranh đã được bày trí lại . Có lẽ tôi cũng nên đi theo nghiệp vẽ ....

Tìm trong xấp hình cũ có tấm hình này bố chụp có lẽ đã hơn nữa thế kỹ . Nhớ mang máng mẹ nói hình này ông chụp lúc mới di cư vào Nam . Không hiểu sao mỗi khi nhìn tấm hình này tôi lại nhớ ca'i câu hát "tôi lặng nghe dòng đời, từ từ trôi ..."




https://www.youtube.com/watch?v=zuxLk5j--cw

pensee
08-27-2015, 03:45 PM
Sáng thứ Ba, đưa con vào lớp 1. Nó cười tươi hớn hỡ cho đến khi mình ghé tai, "con sẽ ổn phải không ?" tự nhiên mắt anh chàng đỏ lên rồi cơn xúc động dường như đã đợi sẳn bổng chực vỡ oà . Hai tay nó dụi mắt và miệng thì luôn nói "Ím ok, ím ok ..." như để tự trấn an bản than và trấn an cha mẹ . Không hiểu sao trên đời lại có 1 thằng con giống y mẹ nó, từ tánh tình đến đặt điểm sinh học, cái tốt lẩn cái không mấy tốt . Mình xoa xoa vai, "Mẹ biết con sẽ ổn!!!" Nó gật đầu .
Mỗi ngày nhìn con trưởng thành, có những suy nghĩ độc lập, mỗi ngày nó từng bước chap chững vào đời và dần xa mẹ nó hơn, mình thấy vui và an long . Tuổi lên sáu, hình như người ta bắt đầu suy tư về nhân sinh . Có hôm nó chợt hỏi, "mẹ ơi, rồi mẹ sẽ chết phải không ?" "à .. đúng rồi . Rồi một ngày mẹ sẽ chết" Thế là nó khóc oà, nước mắt rơi lã chã .
Có lẽ trong bước trưởng thành sẽ còn nhiều câu hỏi hóc búa gay go, mà đối với người mẹ không chuyên nghiệp thì câu nào cũng gay go, như là câu hỏi (ở 1 thì tương lai) về giới tính và sắc dục .
.......
Ngoài kia dường như đã thấp thỏm chút hương thu . Gió nhẹ nắng nhẹ làm tâm hồn mình dịu ngọt . Như thường lệ, sách cái máy ra vườn làm vài bô giao duyên với cỏ cây .


rosemary
https://lh3.googleusercontent.com/YRoxuOcOWFSz5madxEN3KMiQjlLZkwnI1oJ9fkPe6ys=w413-h619-no


https://lh3.googleusercontent.com/9zEz90nKyD51N2d2kXpV-tm3eAH-yE4Z04gzvoonvzM=w413-h619-no

https://lh3.googleusercontent.com/FQEulkTG-fEoyEqRkj3CO81LicEaXMTkFVHepzPY0fI=w929-h619-no

https://lh3.googleusercontent.com/4EVFMlKk_vjgWRtxlrUXZjwN_GwiiJU9pHVhGaX-b5I=w413-h619-no

https://lh3.googleusercontent.com/rNW1lTAHfedXwKwRf134AVeDlPv5lHqqKJnlbyjTLo8=w413-h619-no

https://lh3.googleusercontent.com/L8Cb88jhw6iygjW-t5iLn3g0aoQ3tzTdjvBg9jw4U5w=w413-h619-no

Rong Rêu
09-09-2015, 11:40 AM
Thằng nhóc dễ thuong!

Ghé nhà Đại Ca mát mẻ quá, dòm góc nào cũng đẹp. Năm nay tại em ôm trái bầu rụng ro*i nên vuo*`n rau nhu* đám ru*`ng, thất mùa mà còn lỗ tiền nho*` tha(`ng nhóc hàng xóm nhổ cỏ phụ nu*~a. Nên không có cây cỏ gì khoe hết.

pensee
09-15-2015, 04:07 PM
cám ơn hiền đệ :)
dạo này thiên thần mắt nai aka Hoàng Sa quậy tới đâu rồi ? Ráng lên, 18 năm sau em thành 1 hảo hớn :)

----------------------------------------

Trời hôm nay se lạnh, nhưng chưa đủ lạnh để khoác lên chiếc áo len vàng . Tự nhiên cứ đến mùa thu là tự động chiếc áo len CK cũ kỹ có chừng gần 20 năm tuổi này lại xuất hiện trong tầm mắt của tôi . Rất, rất nhiều lần tôi nhét nó vào bao để hiến tặng, để rồi tôi lại lò dò ra garage lôi nó trở lại ngăn tủ . Thực chất thì nó nhìn còn rất mới, bởi vì mỗi mùa Thu tôi thường chỉ khoác nó lên 1,2 lần . Có lẽ tôi sợ mùa Thu ngã màu, tôi sợ cảm giác bị xưa cũ .

Có lẽ tôi sinh ra là để "run với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây" . Hồi còn nhỏ lớp 3-4 gì đó, cô giáo của tôi thường hay mắng tôi là có "tâm hồn treo ngược trên cành cây" . Lúc nào cũng chống cằm ngó lơ ra ngoài cửa sổ, mà lúc đó chưa biết yêu nên cũng chẳng nhớ ngồi mơ cái gì . Chắc là cũng từng có mộng làm Trưng Trắc đấy .

Nghĩ cũng lạ, mới 40 mà giấc mơ thu gọn chỉ còn quẩn quanh trong khu vườn nhỏ của mình . Sáng trưa chiều tối gì to^i cũng xách ly trà ra ngồi thơ thẩn nhìn trời ngó mây . Mấy hôm rồi cháy rừng ở Lake county, có những hạt bụi bé li ti bay về phủ 1 lớp mỏng trên ghế . Hôm qua mưa được khoảng 5 hạt . Những cây phong trong vườn đã bắt đầu đổi lá . Tôi rất thích xăm soi ngắm những chiếc lá phong non . Màu sắc của chúng thay đổi diệu kỳ theo từng mùa . Có ai yêu phong Nhật thì mới cảm được điều tôi muốn nói .

fullmoon
https://farm1.staticflickr.com/661/21466197931_0d584aa202_z.jpg (https://flic.kr/p/yGTSLT)

Burgundy jewel
https://farm1.staticflickr.com/767/21446684142_06ea9cc3d0_z.jpg (https://flic.kr/p/yFaS1f)IMG_1078 (https://flic.kr/p/yFaS1f)

https://farm6.staticflickr.com/5710/21270743789_bf8db0c639_b.jpg (https://flic.kr/p/ypC84T)IMG_0917 (https://flic.kr/p/ypC84T)

Văn
09-15-2015, 10:18 PM
.




Nghĩ cũng lạ, mới 40 mà giấc mơ thu gọn chỉ còn quẩn quanh trong khu vườn nhỏ của mình .
Gọi là "yên bề gia thất", phải không?

Mình xem đó là hạnh phúc đấy.


(Mấy tấm hình bên dưới không xem được)

pensee
09-15-2015, 10:52 PM
Hello anh Văn,
Cám ơn anh ghé thăm cái chòi nhỏ :)

Gọi là "yên bề gia thất", phải không?


À, em nghĩ chắc là do cái tánh cầu nhàn, chứ cái chữ "yên bề gia thất" nó đầy áp lực . :)

Nhã Uyên
09-16-2015, 04:24 AM
NU mà có khu vườn zen yên tĩnh như vầy tối nào NU cũng sẽ mang mùng chiếu ra ngủ. Mặc kệ bị sương rơi, muỗi đốt.

RaginCajun
09-16-2015, 05:10 AM
Hello anh Văn,
Cám ơn anh ghé thăm cái chòi nhỏ :)



À, em nghĩ chắc là do cái tánh cầu nhàn, chứ cái chữ "yên bề gia thất" nó đầy áp lực . :)Nói theo các cụ là "thú điền viên" :p

cmty
09-16-2015, 06:58 AM
Vườn của pensee đẹp, mình luôn thích đọc bài, ngắm vườn của bạn. :z57:




Nhã Uyên,
Cám ơn cho nụ cười buổi sáng. :)

Ngô Đồng
09-16-2015, 07:11 AM
Chị thích uống cà phê ngắm vừon của Pensee, đẹp tự nhiên - năm nay vừon của chị khô buồn - chị cho đàn cá về sông - chỉ còn cặp cá vàng và 1 chú chép bé bé 2 tuổi vừa vặn với cái hồ, để hai cháu lên cho cá ăn .
Vậy đó mà V của chị H của em vào lớp 1 - nhanh ơi là nhanh. Chụp thêm hình em nhé .

SauDong
09-16-2015, 07:50 AM
NU mà có khu vườn zen yên tĩnh như vầy tối nào NU cũng sẽ mang mùng chiếu ra ngủ. Mặc kệ bị sương rơi, muỗi đốt.
Ơ hay, sis Nụ này ! Đến tối thì vườn nào cũng 1 màu như nhau và cũng đều yên tĩnh như nhau. Cali by Night hay Paris by Night thì cũng thế thôi, cần chi phải ghé nhà Băng Tâm đại ca, cứ ra sau vườn nhà cho nó gần. Vậy sis Nụ cứ tự nhiên mà mang chiếu ra sau vườn khò tối nay nhé. Hoặc chờ đến tuần tới thì còn có ngắm Giăng Trung Thu nữa đấy. Để có tâm hồn ru với gió, sis đừng mang theo mùng chi cho rắc rối. "Dân chơi kg sợ sương rơi ... Đến khi muỗi đốt dân chơi mỉm cười" Nhớ mỉm cười để chụp hình nhe sis ... good 9 :z67:

pensee
09-17-2015, 11:00 AM
Hello anh Văn, Nhã Uyên, anh Tôm, CMTY (Có Một Tình Yêu :) ) Chị Ngô Đồng, anh Sầu Đông,

Cám ơn các anh chị và các bạn ghé thăm mình . Được uống trà đàm đạo cùng tri kỹ ... đời còn gì bằng .
Trần đời tri kỷ dễ mấy ai.
Một thoáng gặp nhau - hiểu - nhớ hoài
(Luợm lặt)
NU, vườn này ở ngay thành phố NY thì khó, chứ ở các nơi khác thì ai cũng có thể có được :)
cám ơn CMTY, mình cũng là hang xóm thường xuyên la cà sân nhà bạn . Chỉ là không nhớ để lại dấu vân tay :)
Chị Ngô Đồng, cám ơn chị . Em cũng hạn chế nước tưới cỏ . Thành phố này đang thay đổi hệ thong nước tuới cây để tận dung nước tái tạo . Hy vọng sắp tới mồi tư gia cũng có hệ thong này để khắc phục những mùa hạn hán tới . Dạ đúng, sắp nhỏ lớn mau, mới đây vào lớp 1. 11 năm nữa là ôm ba lô giã từ đất mẹ mà đi rồi :)
Anh Tôm, anh Sầu, hai anh mạnh giỏi ? Bửa nào quởn duet bản nhạc xưa nào hay hay tang em út nghe với :)

Chiều lên đỉnh núi ngang đầu
https://farm6.staticflickr.com/5697/21305838909_1a5759fe0a_b.jpg (https://flic.kr/p/ysHZCa)IMG_1029 (https://flic.kr/p/ysHZCa)

pensee
09-28-2015, 08:41 PM
Cam on anh SauDong for the típ . Truly appreciate it . Btw, your mailbox is full :)

SauDong
09-29-2015, 06:43 AM
Chết mồ có khách ghé nhà
Phải mau dọn rác đẩy qua ... gầm giường

:z67:

pensee
10-04-2015, 10:51 PM
https://www.youtube.com/watch?v=keCVnEMzz3I

Văn
10-04-2015, 11:06 PM
.



Khuya, nghe Thanh Thuý ca mà buồn nẫu cả ruột...

Lạ. Trẻ trung, hiện đại như Pensee mà ưa nghe những bản nhạc xưa la xưa lắc.

Triển
10-04-2015, 11:38 PM
.



Khuya, nghe Thanh Thuý ca mà buồn nẫu cả ruột...

Lạ. Trẻ trung, hiện đại như Pensee mà ưa nghe những bản nhạc xưa la xưa lắc.

Pensee có tâm hồn sến ướt át. :)

Rong Rêu
10-05-2015, 01:46 AM
Ahhahaha ai nói mình không biết thưởng thức giọng cô Thanh Thuý mình chịu, chứ mỗi lần nghe mình sợ ma lắm. :z51:
Nhưng chỉ có mỗi bài "Xin cảm ơn đời" mình như bị ghiền nghe đi nghe lại cả mấy trăm lần vẫn không ngán. Rồi cũng viết câu này share trên facebook cùng với clip. Làm Bà chị tò mò nhạc gì hay mà nó cuồng dữ vậy, click bô nghe rồi phán cho mình câu này "Tao lạy mày!"

Kệ! Khi mình mê cái gì đó thì cẩn gì biết lý do chi.

https://www.youtube.com/watch?v=YhZxOPQSGs0

(Một đêm dại dột uống caphe...vậy là hết ngủ)

Triển
10-05-2015, 01:58 AM
Kệ! Khi mình mê cái gì đó thì cẩn gì biết lý do chi.

https://m.youtube.com/watch?v=YhZxOPQSGs0

(Một đêm dại dột uống caphe...vậy là hết ngủ)

Hết ngủ rồi thì nghe luôn bài này đi RR:
Bài này ông cố nhạc sĩ viết tặng bà Thanh Thúy mà bà Khánh Ly xách ra ca wài :)
(tui khoái giọng ca bà Thanh Thí này từ hồi nào đến giờ vẩn chưa hết ngừng khoái)


https://www.youtube.com/watch?v=9Mm2eaWxcpU

Rong Rêu
10-05-2015, 02:13 AM
Ôi giết nó đi! (Phải mà xài được câu của bà chị :D) thôi hỏng được đâu, sắp tới Halloween rồi tía ơi. Hẻhhehe

Triển
10-05-2015, 03:36 AM
Ôi giết nó đi!

Trời ơi, bạo lực, bạo lực. :z65:

Ngô Đồng
10-05-2015, 07:04 AM
Hai anh em nhà này vui ghê ha - Cô Thanh Thúy mà biết la chết đó :) đúng là cô có giọng hát chết ngừời thật . Chuyện về ngày cô bứoc chân vào ngành ca nhạc hay ơi là hay anh Triển kể lại đi nha - Bài Ứot Mi cũng ra đời vì thế .

Ngoài hiên mưa rơi rơi

Đúng cảnh của Pensee có rồi.

Rong Rêu ơi rảnh rang chưa em ?

Triển
10-06-2015, 01:20 AM
Hai anh em nhà này vui ghê ha - Cô Thanh Thúy mà biết la chết đó :) đúng là cô có giọng hát chết ngừời thật . Chuyện về ngày cô bứoc chân vào ngành ca nhạc hay ơi là hay anh Triển kể lại đi nha - Bài Ứot Mi cũng ra đời vì thế .

Để nghe người ta nói về bà ấy nha chị Ngô Đồng .... :)

http://i.imgur.com/KGeMxMl.png
http://i.imgur.com/tfX8xtu.png
http://i.imgur.com/VEtjF72.png

(nguồn: danviet.vn (http://danviet.vn/giai-tri/giai-ma-34uot-mi34-cua-trinh-va-nguoi-con-gai-khoc-trong-dem-mua-34508.html))

Triển
10-06-2015, 01:25 AM
...giờ đến lượt bà Thanh Thúy nói về mình:


http://i.imgur.com/fEWQUlj.png

http://i.imgur.com/XVE43Jj.png

http://i.imgur.com/fUOs4uL.png


(nguồn: BBC Việt ngữ (http://www.bbc.com/vietnamese/vietnam/2012/12/121211_phong_van_thanh_thuy.shtml))

pensee
10-07-2015, 12:05 PM
Cô Thanh Thúy là một tài nữ hương sắc vẹn toàn . Tuy có lẽ cô cũng sẽ phủ nhận những sự ngợi ca phù phiếm này cũng giống như cô ca bản Ướt Mi với một phong thái dững dưng, điềm đạm, tử tế của một giai nhân đối với một kẻ tình si tuyệt vọng . Nghe cô hát Ướt Mi như nghe cô kể chuyện về 1 ai đó chứ không phải cô . Cô hát "thương ai về ngõ vắng" như cho ai đó chứ cô hỏng cần tình thương này . Một giai nhân kiêu hãnh, sự kiêu hảnh bất khả xâm phạm. Một huyền thoại đẹp đầy sự kính trọng . Một giọng ca chạm đến từng tế bào rung cảm, tuy rằng bài hát về những không gian nào đó, nhưng khi nghe ta lại cảm thấy, rất liên quan ....




Lần đầu tiên mình nghe cô TT là bài Một Chuyến Bay Đêm .



https://www.youtube.com/watch?v=2WNj2xY8PVE



Ps: Cám ơn các anh Văn, chị Ngô Đồng, anh Triển và bạn Rờ ghé thăm và chia sẽ ... Được nghe những bài nhạc hay với những bậc tri âm, còn hân hạnh nào bằng ?

pensee
10-07-2015, 01:15 PM
Sáng nay trời lành lạnh, cảm thấy lười biếng . Lấy ngày nghĩ, không phải check, trả lời email, không phải suy nghĩ việc gì cần phải làm ... Lâu lâu phải cho mình một ngày không suy nghĩ .


Đưa con đi nhà trẻ, ghé tiệm ngồi uống ly cà phê . Nhìn phố xá thân quen, núi đồi cây cỏ êm ả vào thu . Lặng nhìn lại đoạn đường mình đã đi qua và hoạch định lại con đường trước mặt . Mình đã làm tốt chưa ? Bản thân mình có thoải mái và thật sự viên mãn ? Nếu hôm nay là ngày cuối cùng trong cuộc đời, mình sẽ nghĩ gì, làm gì ? có gì hối tiếc ? Có lẽ mình luôn luôn già trước tuổi, bởi vì lúc nào mình cũng lanh quanh những câu hỏi như thế . Khi mình tập đối diện với những trường hợp bất ngờ (hoặc tệ) nhất của cuộc sống tâm mình sẽ an yên .


Cuộc đời mình chia làm 4 giai đoạn ở 4 thập niên . Tuổi hoa non ở với mẹ cha, đời nhẹ như nắng mai . Tuổi teen, đường gồng ghềnh bao đổi thay, khốn khó, thập tử nhất sinh . Tuổi đôi mươi phiêu lưu, trưởng thành, nông nỗi, trãi nghiệm ... TuổI 30 dừng chân, ý thức, sống giữa những chọn lựa và trách nhiệm . Con đường phía trước, nếu có thể, sẽ còn vài thập niên trước khi "tri thiên mệnh" .


Hôm nọ dẩn con đi nghĩ, ngồi ở phi trường nhìn thấy 1 cụ bà tóc trắng da đồi mồi, khuôn mặt từ tốn với nụ cườ ẩn . Bà ngồi một mình . Có lẽ bà khoảng 90 hơn, yếu lắm rồi . Ông chồng mình nhìn bà rồi nói nhỏ, "bà đi 1 mình không có con cái thấy tội quá" Mình nói "không, trông bà hạnh phúc viên mãn lắm kìa" Đó là hình ảnh và phong thái mà nếu may mắn sống đến đó mình muốn được như bà . Mình nói với ông xã mình sẽ phải chăm sóc sức khỏe, để sẽ được đủ khả năng đón chuyến bay đi thăm con . Mình sẽ bình thản nhìn cuộc sống ngày nào còn hơi thở .


Chiều nay 2 giờ có cuộc họp với ủy ban thể thao trường H . 3 giờ tham gia buổi tình nguyện giúp triển lảm nghệ thuật . 4 giờ đón H . 5:30 về nấu ăn . Ngày chẳng dài ...

https://farm1.staticflickr.com/591/21837956279_992e8b95f1_k.jpg (https://flic.kr/p/zgKezz)image (https://flic.kr/p/zgKezz) by coffeeplant v (https://www.flickr.com/photos/caybutchi/)

Rong Rêu
10-07-2015, 01:54 PM
Đại ca giỏi quá hà!

Em mà bắt chu*o*t' phân chia cuộc đo*`i mình thần giai đoạn chắc chỉ có 2 giai đoại quá, tuổi trẻ, tuổi già và tuổi trẻ. Giai đoạn tuổi trẻ của em nó kéo dài cho đến sắp già còn chu*a biết già và gia đoại về già sau này chắc sẽ không còn nho*' gì, ngo*' ngẩn rồi lại tro*? lại nhu* con trẻ. hic hic hic em buồn quá đại ca :(

Hôm qua lúc đu*'ng đo*.i đổ xăng em đu*a cái bản mặt em lại cái kiếng xe nhìn coi "dung nhan ấy bây gio*` ra sao". Tu*. nhiên cái mặt mình nó mo*` loè ra không rõ nét, he^'t hồn và đu*a xa ra một tí thì thấy rất rõ. Ôi tuổi già !!! Bây gio*` mo*'i hiểu nổi niềm của Gấu Mập mỗi lần dùng phone là đu*a nó xa ra nguyên một cánh tay nhu*ng đang selfie :)


chị ND, em vẫn rảnh chỉ ba^.n hôn hít suốt ngày thôi :)

Triển
10-07-2015, 11:04 PM
Cuộc đời mình chia làm 4 giai đoạn ở 4 thập niên . Tuổi hoa non ở với mẹ cha, đời nhẹ như nắng mai . Tuổi teen, đường gồng ghềnh bao đổi thay, khốn khó, thập tử nhất sinh . Tuổi đôi mươi phiêu lưu, trưởng thành, nông nỗi, trãi nghiệm ... TuổI 30 dừng chân, ý thức, sống giữa những chọn lựa và trách nhiệm . Con đường phía trước, nếu có thể, sẽ còn vài thập niên trước khi "tri thiên mệnh" .


Tính theo cải lương là em út này "chạy lớp". :)))
Cái tuổi nào xồn xồn 40 mấy chạy vào diễn đàn
ngồi lý sự ta? haha!

Nam nhi tam thập nhi lập, còn nữ nhi tứ thập thì nhị chương kinh
ngồi gõ mõ tụng kinh sao trời. Sống hết ga cho vui đời chớ, lý sự
giống bà già hết gân vá đi Pensee! ;)

Triển
10-07-2015, 11:08 PM
Ôi tuổi già !!! Bây gio*` mo*'i hiểu nổi niềm của Gấu Mập mỗi lần dùng phone là đu*a nó xa ra nguyên một cánh tay nhu*ng đang selfie :)

Con gái còn đang 9, 10 tuổi diện Halloween làm cảnh sát, mà em mẹ đã ngồi than
cái vụ dần dà lão thị. Rứa làm sao còn khả năng đồng hành với con gái đến khi nó
lấy chồng đây ta? Thêm một bà trẻ bán than nữa.

Hồi đó trong diễn đàn có chị đệ nhất bán than, bây giờ có thêm 2 truyền nhân môn phái
bán than rồi kìa. :)

Rong Rêu
10-08-2015, 04:52 AM
Hâhhaha ai bỉu cho nghe nhạc già chát chi. Hậu quả của nghe nhạc Thanh Thuý chăng?

Nói vậy thôi chứ để khoe đây, hôm trước dắt con đến nhà bạn chơi, nó giới thiệu với người mợ "đây là bạn con và đây là con của nó", bà mợ trợn con mắt lên chỉ tay "cái gì?!! Con này là con của con này? Vậy mà nãy giờ cứ tưởng tụi nó là bạn" . Nghe đã há? Âhhahhaa.

Tuần rồi dắt nó đi festival trên núi, nó đòi cùng vẽ hình mặt cartoon. Ông hoạ sĩ vừa vẽ vừa trò chuyện "so...how did you two know each other?", mình trả lời "she's from me", ổng ngừng cọ cười nói tưởng hai đứa bạn rủ nhau đi chơi. Không biết nó nghe có buồn không chứ mình thì khoái trong bụng cười thầm cả ngày. Kskakaka.

Rong Rêu
10-08-2015, 04:57 AM
Sống hết ga cho vui đời chớ, lý sự
giống bà già hết gân vá đi Pensee! ;)



Cũng đang định khen nó già chát đây :D

Triển
10-08-2015, 05:53 AM
Hâhhaha ai bỉu cho nghe nhạc già chát chi. Hậu quả của nghe nhạc Thanh Thuý chăng?
Con gái tui sanh bên này, hồi nhỏ nó nghe mấy cuộn cassette hồi Hương Lan còn ở bên Tây
nó mê luôn. Dù tiếng Việt quá xá tệ. Âm nhạc không biên giới mà. Xuống sắc cái đổ thừa
cho ca sĩ là không công bằng à nha. haha!



Nói vậy thôi chứ để khoe đây, hôm trước dắt con đến nhà bạn chơi, nó giới thiệu với người mợ "đây là bạn con và đây là con của nó", bà mợ trợn con mắt lên chỉ tay "cái gì?!! Con này là con của con này? Vậy mà nãy giờ cứ tưởng tụi nó là bạn" . Nghe đã há? Âhhahhaa.

Hôm đó anh Gấu Mập phải ôm gối ra phòng khách ngủ phải không?
Thì được khen trẻ cái ngủ ngon quá, kéo cưa lớn quá khiến ông chồng di tản chứ gì nữa. :z45:

Rong Rêu
10-16-2015, 09:26 PM
Oan cho em lắm quan ơi! Đứa thuờng xuyên ôm cưa kéo là đứa kia.

pensee
12-09-2015, 12:49 PM
Thoắt cái, mùa thu đã đi quá nữa . Đất trời nhèm nhẹp ướt sũng những cơn mưa . Màu vàng vẫn còn nhuộm thẩm những dãy đồi .

Thằng con lớn thích che dù đi bộ dưới những giọt mưa li ti . Sáng nào trời mưa là nó mừng rơn . Chớp mắt cái mà tụi nhóc lớn nhanh quá . Nhiều lúc theo bản năng cứ nói chuyện và thoả hiệp với chúng như chúng đã lớn, đến khi chúng sụt sịt mếu hoặc tranh luận kiểu trẻ con mình mới chợt nhớ ra à con mình vẫn là 2 thằng babies . Vẫn thích được ôm nựng . Vẫn thích được cha mẹ hon và nói yêu .

H đã biết phần nào giá trị của đồng tiền do chính mình làm ra . Hôm nọ dành dụm được 7 đồng . Mẹ hẹn dẫn đi tiệm đồ chơi . Dẫn đến cái kệ có đồ chơi trị giá khoảng dưới 20$ . Anh rà vòng vòng, cái nào cũng mắc quá . Ngó ông robot nhựa giá 10$, ngắm đi ngắm lại . Mẹ nói thôi con lấy đi rồi mẹ cho con mượn them . Anh lắc đầu . Too expensive . Cuối cùng thì cũng lựa được món giá gần 7$ . Lúc ra trả tiền, anh xếp hết 1 đống coins trị giá 7$ lên counter . Anh cashier đếm xong hốt bỏ vào hộp tiền . H mếu máo cầm món đồ chơi lững thững ra xe chẳng nói chẳng rằng . Mẹ hỏi H buồn hả ? Yes mommy, tiền của con đi hết rồi . Đúng vậy, mình sẽ mất đi một thứ nếu mình muốn một thứ khác . Bởi vậy, H phải nhớ suy nghĩ that kỹ trước khi con quyết định muốn trao đổi một thứ gì phải cho thật đáng .

Hôm nay tiễn chiếc xe 15 tuổi của mình cho donation mà lòng có chút xao suyến . Nó đã cùng mình trãi qua bao tháng ngày thăng trầm của thời thanh niên non trẻ cho đến tuổi trung niên . Chợt nhớ lại 16 năm trước, khi mình vừa đến mảnh đất viễn tây này, nơi mình chưa từng nghe qua nhiều về nó . Hành trang mang theo là 1 cái vali gồm vài cuốn sách ngôn ngữ lập trình, vài bộ quần áo cũ và một mảnh tình còm vác vai . À, và 4 ngàn đồng để down chiếc xe Nhật loại rẻ tiền nhất .

16 năm trôi qua dường như quá nhanh, nhưng nó là quảng thời gian xãy ra những đỉnh cao biến cố trong cuộc đời mình . Và trong quảng thời gian ấy, chiếc xe này gắn bó với mình nhất . Cũng chỉ mình với nó khi la cà theo những tấm bản đồ tay để tìm địa điểm cho những cuộc phỏng vấn việc làm . Cũng chỉ mình với nó khi lần đầu nếm được cảm giác chia tay ai đó . Rồi cũng mình với nó trong những tháng ngày trãi nghiệm cuộc sống mới . Bắc Cali là một mảnh đất dung nạp đầy sắc thái và đặc thù . Đối với mình được đi qua một quảng dài tuổi trẻ ở nơi đây là 1 sự trãi nghiệm viên mãn . Tôi đã gặp những người hay ho, một số lớn đi qua cuộc đời nhẹ nhàng như những cơn gió, một số còn lại vẫn ở đây, vẫn đọng lại tình bằng hửu . Tôi đã đặt chân đến những nơi thú vị, từ vũ trường, quán bar thâu đêm suốt sáng, cho đến hội hè ở sông sâu núi xa, từ quán ăn nhỏ cho đến những con phố lớn tôi chưa từng ngỡ rằng mình sẽ đi qua . Tôi đã sống và tôi đã trãi nghiệm tuổi đôi mươi như thế, với lẩn buồn vui lên xuống . Tập yêu, tập song và tập lớn . Chẳng sợ, chẳng nghi, và chẳng ngại ngần .

16 năm qua sẽ không là dấu nhấn nếu không có một ngày tôi chợt bừng tỉnh khi mình không còn đơn giản là chỉ - tôi - duy nhất . Tôi có 1 gia đình nhỏ + 2 sinh linh nhỏ bé tôi chung trách nhiệm nuôi dưỡng hàng ngày . Tôi bây giờ thành tôi-nhân-bốn .

Tôi luôn tự nhắc mình luôn sống mỗi ngày cho thật trọn vẹn . Sống hết mình, nếu cần phải bước qua khỏi ranh giới tiện nghi an yên để sống cho đáng cái công sống, để ngày mai khi nhìn lại, tôi cũng sẽ mản nguyện về ngày hôm nay .
Càng lớn tuổi tôi càng thích trở nên đơn giản . Ăn uống giản đơn . Phục sức cũng giản đơn . Chẳng tiêu xài nhiều . Thấy đời song trở nên nhẹ nhàng . Niềm vui cũng dễ dàng tìm kiếm xung quanh . Nhiều lúc bận rộn nghĩ tới buổi tối nằm chèo queo trên ghế nghe những bản nhạc mình ưa thích cũng thấy lên tinh than . Làm ở nhà có nhiều điểm lợi là có thể xoay quanh quỷ đạo của 2 đứa con . Trường lớp thầy cô chúng cần điều gì mình cũng có thể ghé qua bất cứ lúc nào để phụ một tay . Giữa giờ học thấy bóng mình trong lớp phụ cô giáo, thằng H quay qua mấy đứa bạn "Tháts my mom" ... Bây giờ bọn nhóc quen mặt, cứ gặp là chào "hello Mrs Hoángs mom" :)

Mỗi ngày dẫn con đi học, dù nắng hay mưa vẫn đi ngang qua những ông cụ bà cụ tóc trắng mây trời đứng ở những góc đường giúp các trẻ an toàn trong giờ nhập và tan trường . Họ sống và bùng cháy như những ngọn nến tốt . Cháy và cháy thật mạnh cho đến những giọt sáp cuối cùng .

https://c2.staticflickr.com/6/5622/22661579113_99d98a4d59.jpg

RaginCajun
12-09-2015, 01:49 PM
Chẳng lẽ nó già hơn mình sao? (gãi đầu). Chiếc xe tớ vẫn còn (cười đắc chí). Đưa đón con đi học hằng ngày là cái thú, phải không? Sáng ra làm ăn sáng cho nó, cả nhà ăn xong, lùa lên xe, trên đường đi học nói chuyện, trên đường về nghe kể chuyện ...Well, tới lúc nó biết lái xe là hết đấy, chỉ còn lại buổi ăn sáng.

Thoa
12-09-2015, 02:33 PM
Một trong những điều tự hào nhất mà Thoa làm được là chở con đi học đó P.
Ngày xưa đi làm xa , con mới 5 tháng sáng sớm đã na con bỏ vô capsule đem gửi nhà bà vú cách xa cả tiếng đồng hồ chạy xe . Có hôm con bị sốt , không nỡ rời đi . Bà vú cũng biết mình bịn rịn nên vừa xua vừa an ủi cho mình yên tâm . Rồi khi con lớn chút biết vòi Mẹ thì lại càng bị níu kéo . Lớn chút nữa thì con lại làm thơ cho mẹ nghe . Mới 2 t rưỡi mà Mẹ lạc đường thì con biết dạy mẹ lấy cuốn sách ra coi hướng ... Nhiều nhiều kỷ niệm nhìn con dần trưởng thành . Bước vào tuổi teen con ai cũng ương bướng khó dạy khó nói chuyện . Con mình mình có thể đọc rõ những suy nghĩ mồn một như đọc một cuốn sách thú vị . Con đang hình thành mộtcá tính hay tính cách , đang trưởng thành và có nhiều ưu tư , muốn độc lập trong tư tưởng nhưng đồng thời vẫn muốn chia sẻ . Mẹ chỉ là người đã đi qua , mẹ sẽ cho con biết đường đời đâu là gút mắc , đâu là hầm hố . Nhưng quyền quyết định con đường nào con muốn đi thì Mẹ vẫn là người ủng hộ và khuyến khích .

quan em
12-14-2015, 11:42 AM
Cho em gởi lời thăm pensee, chúc Giánh Sinh vui vẻ!

pensee
12-22-2015, 07:07 PM
Chào Quan Em, cám ơn QE nhe!! P cũng chúc QE và gia đình xinh xắn của QE 1 mùa giáng sinh an lành và 1 năm mới hạnh phúc nhé! :)
------------
Cuối năm công việc dồn dập, đuối quá đuối . Thằng cấp trên cứ nhận thêm projects rồi thẩy hết cho mình, nó chẳng làm gì cả . Tức quá, mình phản khán lại, 2 bên đấu qua đấu lại HR cũng chẳng biết giải quyết sao vì hảng đã bị bán cho tập đoàn chủ mới . executives cao cấp thì lo cash out stock để qua châu Âu hưởng lạc . Texted kể ox nghe, ox texted lại, "just quit!" . Ừ nhỉ!! Gởi lá thư từ chức xong nhẹ cả người . Thế là mình nghĩ ... vô hạn định . Ở nhà ngồi chơi 1 thời gian, thảnh thơi từ từ sort out hướng đi mới, cũng không biết đến nào mình chán . 1 tuần trôi qua khá là nhanh . Dọn dẹp nhà cửa, soạn đồ cũ cho đi, sắp sếp lại hồ sơ giấy tờ, hình ảnh, gắn albums hình cho con, ... và nghe nhạc . Dạo này tìm lại đám bạn học tiểu học trên FB, thật đúng lúc ngồi không, có thời gian tán dóc chuyện đời . Cũng vui . Chu+a cha'n :z45:


https://www.youtube.com/watch?v=FJXm3zOokb4

Hanhgia
12-22-2015, 07:38 PM
tại sao vậy pensee
i would fight to the last blood,
last nail,
last breath,
last hair,
they would not win what so ever !

Văn
12-22-2015, 07:41 PM
Mình thích cái chỗ ngồi nhìn ra ngoài sân vườn ấy đấy.

pensee
12-22-2015, 07:57 PM
Hello anh HanhGia,
I used to remind myself to fight. But then I realized it would take much more efforts for me to fight than to get another job. To take gut to quit is an effort to make a change for my life and I"m enjoying it so far...

chào anh Tôm, chào Thoa, chào các anh chị em,


Ủa sao không ai khen cái anh Japanese maple đỏ của mình o tren kia vậy ? Công mình chăm bón phục hồi nó cả năm vực nó dậy từ lũ bugs . :z55:


them 1 ngày vô công rỗi nghề :z56:



https://www.youtube.com/watch?v=2OT4_r7KBNM

Cam on anh Van :z77:

Hanhgia
12-22-2015, 08:27 PM
Xin lỗi pensee, linh hồn của Chúa,
hg muốn fighting hằng giờ hằng ngày,
để mình biết đang sống, hay đang .., ngủm?


có lẽ đã đến lúc mình chán .. sống,
thì mình hay liều chăng,
với cái bọn du,




nhưng cuộc đời này,
chúng muốn mess with me,
chúng would get it,
sooner or later,

pensee
12-22-2015, 10:26 PM
You are a born warrior and it's good for you, anh HanhGia :z67::z67: I can put logics together to make certain things work in machinery world, but I don't have the energy to rationalize things with an irresponsible human :) Anyhow, working non stop for 18 years in the industry I need a break from it and this is just a perfect timing . you'll see me here more often as if I don't have anything else to do ;)

pensee
01-06-2016, 11:41 AM
Năm mới tổng chào cả nhà ạ! Các anh chị em để lại dấu "like" làm mình ngại quá, năm nay ra sô lú sằn của mình sẽ là siêng thăm hang xóm bạn bè và nhớ login để lại dấu vân tay . Hứa! Xin cám ơn tất cả nhe' . :z57:

Ai kia quay phin cảnh đi lạc ở núi Phú Sĩ lạnh giá giong Tiểu long Nữ dặm trường tìm Quá yêu :z56:... Mình cũng quay phin cho đỡ lẽ bạn hì ...


https://www.youtube.com/watch?v=7YDe6fMLHpc&feature=youtu.be

SauDong
01-07-2016, 12:47 PM
Still enjoy your mini vacation ? :z67: I don't think this will be long vì hãng xưởng lục đục thuê người trong hai tháng đầu năm; trừ những hãng dính tới dầu hoả ... like mine .

pensee
01-11-2016, 12:07 PM
Anh Sầu Đông, anh nói rất đúng . Ngồi ở nhà không cũng chán lắm . Chắc vài tuần nữa trở lại làm quá .
Dẫn con đi chơi 2 tuần về lại, dọn dep nhà cữa, sắp xếp đồ đạc, ... thời gian qua cái vèo . Tuần rồi ngồi không rảnh rỗi lôi sách ra đọc, đã thi và upgraded cái cert . Bằng cấp ở VN chẳng có nghĩa lý gì khi đồng tiền và quan hệ thân thế luôn đi đầu trong các quá trình xin việc, thăng quan tiến chức . Đúng như bố tôi nói ngày xưa, nếu tôi ở VN thì chỉ có thể tiếp tục lên rẫy trồng cà phê với bố . Ở đây thì khác, cái bang cấp đại diện tất cả về bạn, nó là cái cầu nối hửu hiệu cho bạn đến với nguời chủ . Đặc biệt là đối với cái ngành tôi làm, khi mà đa số đồng nghiệp của tôi cũng như tôi thường bộc trực, vụng về trong lời nói câu chữ khi giới thiệu về chính mình . Nói nào ngay tôi hơi bị thích đi thi, vì được cái duyên may trời cho là khi đi thi tôi hay bị trúng tủ . Đi interview cũng vậy . Tôi thích ai hỏi tôi toàn kỹ thuật tôi cảm thấy going như tham dự đố vui có thưởng vậy đó .

Hồi xưa tôi rất vụng về cái khoản bị phỏng vấn mà ai hỏi tôi mấy câu tào lao bí đao về tính cách cá nhân . Ví dụ như: Chị có thích áp lực không ? (how do you like having stress at work?) Nếu được chắc tui trả lời, "mã cha ông chứ còn câu hỏi nào ngu hơn câu này không ?" Hoặc là, "how would you deal with stress ?" Hồi mới ra trường tôi còn trinh trắng nên trả lời rất that, "Hmmm... tui nghĩ tui sẽ nói với manager của tui rang nếu ông biết cách dàn xếp đúng công việc cho tui thì tui sẽ không bị áp lực" Lúc đó ông nội phỏng vấn tôi cười không khép nỗi quai hàm .. Dĩ nhiên job đó tôi không được nhận . Đến giờ tôi vẫn tự hào câu trả lời đó LOL .
Dọn dẹp nhà cửa tống khứ đi đồ đạc 1-2 năm không xử dung . Cảm thấy nhẹ nhỏm . Mua them 2 cây cảnh dòng họ Juniperus, tính bỏ xuống đất mà không biết lúc này có hợp lý không ? Hiện tại thì mưa nhiều, nhưng chẳng biết một ngày tháng 2 nó có đông đá không . Chắc lát ra lùng mua them cây kiểng và ground cover về trồng lại cái khoảnh sân .

hi`nh anh se duoc cap nhat :)

RaginCajun
01-11-2016, 12:30 PM
Câu trả lời trên là của người quá tự tin (nói theo kiểu cà chớn là quá láu cá :p). Tớ cũng có lần láu cá như vậy và đương nhiên là không được nhận (về nhà còn bị bà chủ nói cho chừa cái tội láu cá). Thật ra những câu hỏi đó là theo bài bản chứ thằng interview nó cũng đâu muốn hỏi câu đó. Tớ mấy năm sau này cũng hay vào mấy trường đại học interview và hỏi mấy câu ngu như thế đó :p . Tớ nghĩ đứa nào mà trả lời như mợ chắc tớ sẽ cho nó một phiếu mướn nó vì nó nói sự thật không phét như mấy đứa kia. Have fun!

Thoa
01-11-2016, 01:09 PM
Vậy câu trả lời phét mà theo bài bản là gì ?

pensee
03-03-2016, 02:49 PM
Vậy câu trả lời phét mà theo bài bản là gì ?

kì lạ là đã lâu lắm rồi chẳng thấy ai hỏi mình câu hỏi loại này nữa . Chứ nếu có ... chắc mình cũng vẫn bí :z5:

pensee
03-03-2016, 02:55 PM
Cảm thấy thời gian đi qua nhanh kinh khủng . Sáng đưa con đi học, về nhà, làm tách cà phê, nghe tí nhạc, đọc tí sách tranh ảnh, hút tí bụi, làm chút công chuyện ... là hết ngày . Hai tháng trôi qua nhanh quá . Chuẩn bị đi làm lại ... có chút hứng, có chút oải .... Ngồi không ở nhà thì càng oải ... Chẳng biêt' có phải đang đi qua cơn địa chấn midlife crisis hay không .


https://www.youtube.com/watch?v=5ix6r4FZUOw
tính đi làm ca sĩ, mà hát không lại anh đệm nhạc :)) ...

pensee
03-03-2016, 02:56 PM
hoa nỡ trong ngày mùa đông u ám

https://www.youtube.com/watch?v=y14hKxMKmgs

Lê Nguyễn Hiệp
03-03-2016, 03:32 PM
Cảm thấy thời gian đi qua nhanh kinh khủng . Sáng đưa con đi học, về nhà, làm tách cà phê, nghe tí nhạc, đọc tí sách tranh ảnh, hút tí bụi, làm chút công chuyện ... là hết ngày . Hai tháng trôi qua nhanh quá . Chuẩn bị đi làm lại ... có chút hứng, có chút oải .... Ngồi không ở nhà thì càng oải ... Chẳng biêt' có phải đang đi qua cơn địa chấn midlife crisis hay không .


Lặn đâu mà kỹ quá vậy pensee,

Vào tuổi sồn sồn rồi nó vậy đó.

pensee
03-04-2016, 10:08 PM
Chào anh Hiệp,
Anh khỏe không ? Quả đúng là tuổi sồn sồn nó có cái hay ho ngọt đắng . Nó như hớp cà phê đen nồng mới đầu nhăn mặt, uống riết rồi quen :)



Trưa nay đội mưa qua downtown San Mateo ăn trưa với mấy người bạn . Quen biết gần 20 năm từ những ngày chúng tôi vừa ra trường, chập chững bước vào đời, tập tành yêu đương . Cuộc sống cứ cuốn chúng tôi theo những cơn lốc . Ở cùng 1 vùng vịnh, điện thư nhắn tin nhau thường xuyên vậy mà vài năm mới gặp nhau 1 lần . Vẫn hẹn nhau ở quán mỳ ramen quen thuộc . Bát mỳ vẫn hương vị cũ . Những câu chuyện cũ mới đan xen . Cứ y như ngày hôm qua tôi còn đang ngồi tại chiếc bàn này nói chuyện về cuộc chia tay đang diễn ra với người bạn trai đầu đời . Cứ y như ngày hôm qua chúng tôi vẫn ngồi đây phàn nàn về công việc cho một hãng startup nhàm chán . Cái lúc mà tất cả chúng tôi đều cùng mang những ước mơ và hoài bão xa hơn những tấm chi phiếu lương hai tuần 1 lần . Cái lúc mà cô Christine đã từng tuyên bố cô sẽ rời bỏ hảng X một cách không hề luyến tiếc . 16 năm trôi qua . Cô Christine vừa cập nhật tình trạng mới nhất trên Linkedin rằng: "March 30, 2016 sẽ là ngày cuối cùng của tôi ở hãng X, hãy chúc tôi may mắn!!!". Tất cả chúng tôi đã lập gia đình, đã có con, và câu chuyện xoay chiều về nuôi dạy con cái .


Ăn mỳ xong, tôi và Cathy lại đội mưa đi dọc con phố như thuở nào . Ghé vào quán cà phê góc phố, đứa ly trà đứa cà phê đen nhìn mưa rơi . Ôn lại ngày cũ . We were so young, we were so fresh. We were once in our twenty . C nhìn tôi, "you haven't changed at all." Tôi cũng cười đồng tình, "you haven't changed either." Khi ngồi chung với những người bạn đã cùng chia nhau những thăng trầm, bạn quên mất ban gia bao nhiêu ...


Trăng bao nhiêu tuổi trăng già ?
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non ?


https://www.youtube.com/watch?v=LV_TJVltkYI

pensee
03-04-2016, 10:37 PM
Em xin cám ơn chị PhuongVy và chị Ngân Hà đã ghé thăm em . BIG HUGS!!!

Nhã Uyên
03-07-2016, 07:31 AM
https://www.youtube.com/watch?v=5ix6r4FZUOw
tính đi làm ca sĩ, mà hát không lại anh đệm nhạc :)) ...

Cuộc rong chơi nào cũng có một nơi khởi điểm.
I hear potential, Pensee!

pensee
03-07-2016, 05:51 PM
Uầy .. NU nói thật hả ? mình là mình tin NU lắm nha . Sắp tới tranh thủ thời gian hát thêm, hy vọng se tha`nh nu+~ hoa`ng nha.c tre? se^'n re^.n ho+n Le^. Ro+i :)) ....

-----------------------------------------------------------
Chuẩn bị thứ Tư này đi làm hãng A thì tuần vừa rồi hảng B gọi phỏng vấn, hôm nay hảng B gởi offer . Bây giờ ngồi viết tam thư cám ơn hảng A . Cảm giác rất áy náy ... Nhưng thôi, mình chai rồi . it's all business!!!


Nghỉ tiếp tuần nữa ... là lá la ... nghe nhạc tiếp


https://www.youtube.com/watch?v=mh3De90vVzY

Ngô Đồng
03-07-2016, 08:01 PM
Giọng Nam ấm giọng nữ tình - Song ca em nhé .

Nhã Uyên
03-08-2016, 05:04 AM
Phải rồi, sến thì phải sến rệt, không nên lững chững nửa chừng. Bất cứ một ca sĩ nào mình mến mộ cũng bắt đầu từ “somewhere”. À, ba má hai con chim con muốn làm ca sĩ trọn tuần, hay cuối tuần thôi?

Chào chị Ngô Đồng và các ace trong Dấu Yêu.

SauDong
03-08-2016, 06:19 AM
https://www.youtube.com/watch?v=mh3De90vVzY[/video]

Chúc mừng Băng Tâm đại ca. Bây giờ thì cứ counter offer, nâng giá và mặc cả tiếp. Hãng nào muốn draft thì cứ nâng giá lên thôi. Thấy xôm cứ như là đấu giá từ thiện í. Còn job nào dư thì cứ refer cho bạn bè là xong.

Thôi chửng bị lỗ nhĩ, nghe nhạc tiếp

Lê Nguyễn Hiệp
03-08-2016, 08:51 AM
công nhận cô pen chạy hãng như chạy giặc, nhìn phát mệt người rồi, tuổi sồn sồn có khác vẫn còn khoẻ. Tui đang cố thủ hãng này đã 19 năm rồi, mần thêm 5 năm nữa rồi về hưu, đi du lịch thế giới.

Hanhgia
03-08-2016, 09:54 AM
Chúc mừng đại ca Pen có job mới :)

anh Hiệp, mỗi lần nhảy job là được tăng lương Từ 10%- 25%, thường là 15%. Tuỳ theo mình thôi, đó là thời đang nhớn như Pen.

Lê Nguyễn Hiệp
03-08-2016, 10:54 AM
Chúc mừng đại ca Pen có job mới :)

anh Hiệp, mỗi lần nhảy job là được tăng lương Từ 10%- 25%, thường là 15%. Tuỳ theo mình thôi, đó là thời đang nhớn như Pen.

I see, tuổi Pen là tuổi đang nhớn. Hi!hi!

pensee
03-08-2016, 11:33 AM
NU,
Mình là mình thích phong cách của anh Tư Mã tai trâu tuy lá ngọc cành vàng nhưng lạ và ấn tượng . Nghe 1 lần ám ảnh luôn :lol: Nói gì nói, sự nghiệp ca hát quan trọng lắm, phải đầu tư hoành tráng . Minh se~ nướng cupcakes ăn luyện giọng mới được ;) Ca'm on NU iu giong hat lieu chai cua minh :z56:


Anh Hiep, anh Sau, anh Gia,

Tổng chào các sư huynh đài, mời tam vị (ghé nhà ông Triển) dùng đỡ tách trà xanh :)


à à ... vụ tăng lương thì không có đâu mấy huynh . Em chỉ là 1 công nhân nhỏ thành thử lương bổng chỉ đến 1 con số nhất định mỗi hảng mỗi budget. Trừ khi là mình chịu học và làm cái kỹ thuật gì mới nhất (latest trends). Companies would be willing to go far to accommodate your numbers. Ngay cả Google, apple hoặc FB nó cũng chỉ có 1 lương nhất định, không cao hơn . Nó chỉ willing trả cao cho mấy thằng top consultants xong contracts là nó ngưng . Sẳn em khoe luôn thành tích bị từ chối trong vòng nữa nốt đo^` re^ mi :))


https://lh3.googleusercontent.com/pR_P0zSzXS0aVhGyoPN1oGI5NxfX4PTcNouRpms5-2I0Sa68QVY-NqXkrtxSrZgILx7BRowzDqoQ6nAxEsF1FX91qPpH6TUjYwbp9h G_NWvih18V2kiMXvtfPa6Kvh8du0mu6pNIk4Rm7-KqyIuGPZkReO1UcO7InWEGCDPrptInmSK8uIDrS6ys6jDFwVSR ZHOIFtfekaPZ5IVphDzkbVUHwQPfvyUXoshcAHVILrUW8bXL9f VbyNj6-QkeeB33e6VXbRPmIWgYlm_v-BzhmkjFpUZH0yZ86uJXqOXY5eXs_cYVZ181CkuVE9BhSumq0w0 sdk5ZVGWp-HXhYRQ1FNZOduBCOWKyKYyLsyfz6Bq70kjcl5BoD21zA1sdRQn i8M2IygUYLr1nVwPhDZzKTVXskjTTgRtTCZ6BrNLdYpgVPzxeT aF1GUcnOl7S3t22X4sWyGWSF_-Wwl3p6sN8SFsKisz6LQGW0kDfU5239Eouf45_a2yjzBAa94_Lv R7S6SeMYf509vYaqAslTcJCj7klClZ50tfb7kRRLWM2ajPI1_X BMNuUBO8qrwyyWwl9h8AS=w538-h314-no


cuộc đời sự nghiệp, em lăn lội tổng cộng 8 hãng, hết 7 hãng là startups. 4 hãng ra IPỌ 1 hãng dẹp tiệm, còn lại thì đã bị (hoặc chuẩn bị) bị bán cho hảng khác . 5 năm qua đã đổi hết 4 hãng . Đi thì có học hỏi nhiều và thêm sự tự tin, nhưng thú thật thì cũng mệt mỏi lắm . Mất 3-6 tháng làm quen với infrastructure mới . Nếu gặp 1 hảng tốt ở lại cho đến khi về hưu thì rất có lý . Thế nhưng cái nghiệp (thị trường) của em nó thay đổi không ngừng . Đi phỏng vấn mà ai hỏi em kế hoạch 5 năm tới là gì thì em trả lời, Đừng hỏi tôi 5 năm sau ... vì tôi cũng không biết thị trường sẽ đi về đâu :)). Chuyện cũng buồn cười là tuần rồi phỏng vấn hảng B. Ông VP ổng nhìn resume ổng hỏi, "cô còn nhớ tôi không ?" ... bị hỏi bất ngờ ... "hmmm ... why do I have to ... remember you ?" :))) Ổng rà xuống cái hảng bị xập tiệm, "đây nè, tôi cũng làm hảng này thời gian này!" "à ... cái hảng đã bị xập tiệm đó hả ... lúc đó tôi làm ở be^n client đâu có ở office đâu mà gặp ông, nhưng mà tôi biết ông x ông y" ... đúng là thế giới nhỏ hẹp . Đi vòng vòng vùng Bay là đụng nhau ta' la?. :z19:


moi ca'c anh chi. va cac ban ca` phe buoi sa'ng
https://lh3.googleusercontent.com/uFYQfsh6Gw_7Z5tGUmeb0vxACYjYSnqvTd1T5OTGXXevAdxj1_ T4yH3e9f4d_eOidTyDsvKPzRfMyofloePi-0NURaeYawNLI3ElRj4ximm7Ta8yIlyt5Q3vtxnGu_JKYf0SMGw 4rbem2G-38TZG0hznUX16iNiKD1-aQq0zrzbdjRdkpvM_DwBG1JhGSylTF1Dv5t7PD-dC2Pj9gVrZrWQZgeZ4ssltwnVj4x-8COOAvAX1ORLyln4mbdDvG27CmcL0HCjz1wqxOyUWNXAocYOlp jxqhWtKTTvbWN2-7Ai_1mMEr1ZokQAV4wV0yB28-oNWlieEtW6SsOfzTfB42Vqn-G2dderOgPxvZeLCIY7OY1vkMupzI38pMwUr3Na1RiW2MW_13sy ril8uL6doxJaf8-OnbUg0oqE8hA2PhveNIjoWmvklDBB55LdPFSOio7Tr43YrL4Ms yx5DL3G47zuXx1KD1EdIYZ_5a-7aV9Pk2MinGWRBET9aoJfSjGQ-pVDedmWVqaIUyqgTqLekdEnLWe5wNEEMUizmfH2uZBlDbEgmNB cP6Rwaa4zx2c5Yk0KO=w640-h480-no

SauDong
03-08-2016, 01:04 PM
NU,
lương bổng chỉ đến 1 con số

1 số hay 6 số, khổ chủ nhớ thành khẩn khai cho rõ nhé :z45:

Hanhgia
03-08-2016, 04:34 PM
Giời ôi,

Sao phải gửi resume trực tiếp làm gì ?

update resume in CareerBuilder.com, recruiters sẽ vồ lấy như vàng, rồi mình ra... giá

những headhunters này rất có kinh nghiệm và uy tín với các hãng,
nên họ sẽ rất dễ dàng thuyết phục và negotiate cho Pen,
vì lương càng cao thì commission càng nhiều,
nhiều hơn cả vài chục lượng vàng đó, (thời giá hôm nay)

làm chi khác để nhọc mình :)


được việc rồi nhớ ... hide cái resume lại,
kẻo chàng ... nghi ngờ thiếp hai ... lòng :z45:

Hanhgia
03-08-2016, 06:57 PM
mười năm trước,
một hãng headhunter buộc hg phải làm,
contract-to-hire cho một hãng lớn,
đúng sáu tháng,
(thấy hãng lớn tưởng là ngon,
nhưng đắp chăn thì mới biết có rận,
dù được trả nhiều tiền)


đến người ta hired hg làm chính thức,
thì mới biết,
headhunter charged $15.00/h,
(6 tháng = 1020 giờ, và thời ấy vàng rẻ như ... bèo,
so với bây giờ)


bây giờ thì chắc phải đắt hơn,


vì nhà vẫn nghèo,
mà vợ cũ càng ngày càng ... đông,
(cứ nheo nhéo đòi ... tiền!):z45:

pensee
03-09-2016, 11:20 AM
Anh Sầu, hehe that sự em chỉ là 1 công chức nghèo :( Biết là anh chọc em cho vui, nên nói ra điều này chắc anh cũng đồng ý, đối với em con số không quan trọng . Em thích công việc nào cho mình sự thoải mái - flexibility, có thời gian vô DT tán dóc :z45:, chiều về sớm ra sân gãy đàn ... Cái ha?ng nào mà mình ở được 19 năm như anh Hiệp là quá lý tưởng đó . Chắc công việc tới này em sẽ quyết tâm ở lại lâu (hy vọng trên 5 năm) tại vì hang nó lớn và lại cách nhà 7 phút lái xe . Trừ khi bị đuổi em mới đi . Quyết tâm rồi . Tất cả vì 2 thằng con :))

Anh Hành Giả,
Anh nói chí lí . Lần sau em sẽ tham khảo ý kiến của anh . Em cũng để ý là recruiting agencies họ hay chơi mình kiểu contract-to-hire and what you said does make sense . Thanks for the tips.
-------------------------------------------------
Nhiều người bạn hay hỏi tôi ăn phở tiệm nào ngon, hoặc nấu cách nào ngon ... Tôi thì hiếm khi nào đi tiệm ăn phở lắm . Hoặc chẳng biết chỉ cách nấu phở nào ngon . Mỗi người mỗi kiểu . Có nhiều người không biết nấu ăn . Nhưng được mỗi món phở nấu rất ngon . Điển hình là mẹ tôi . Đọc trong mấy forums nấu ăn thấy có bạn chỉ cách nấu bang pressure cooker khi không có thời gian . Tôi cũng thử, và cảm thấy that bại . Tôi là người không ăn uống cầu kì qui tắc . Tôi ăn rất đơn giản . Trong tủ bếp của tôi chỉ có lọ muối, tiêu, dầu ăn, nước mắm, xì dầu và các gia vị ngũ vị hương và gia vị khô của Ý . Nấu ăn tôi ít bỏ đường và không bỏ sauce gia vị nào khác . Có lẽ trong tiềm thức tôi mang tinh thần nấu nướng thuần Việt . Nhà tôi lúc nào cũng phải có những rau củ tươi: hành, tỏi, gừng, xã, me, ngò, cà chua, khóm tươi .... Các mùi thơm rau củ nó tự nó ngon .
Nấu phở cũng thế, cần sự đơn giản, nhưng không thể cắt bớt công đoạn . Nước hầm phải lửa chậm, trên 12 tiếng . 24 tiếng càng hay . Nếu ai hỏi tại sao phở ở tiệm không bao giờ ngon bang mình nấu, đơn giản vì nếu tiệm nấu y như mình nấu thì họ lỗ sặc gáo .

Tô phở mình nấu, 2 thằng con mình nó húp hết tô rồi vuốt bụng, mẹ ơi mẹ nấu phở ngon nhất . Toi bie^'t hang triệu đứa con cũng nói với mẹ ho. câu đó . It's great to be a mom.

https://lh3.googleusercontent.com/8K1vzbzwDv1-BScqTPAXoKMsDWela1BhK4BLnXaf3PZrdP8tQv1Z649vzyi54C x-CSOsYsRk17-e7MmadaRApXx1MCAHoPoW2fzKW8IUqDkBwID-yvulEFRFJYjLWbgUxKLXUG2oZgDFPx3wNXIzizFYlXRaaoaDge ECAtZ-MWb9i2_TtlyoSn04kqrEWutXb7KNoJR0RJsNm0UirgjH2zvd_U 1St8ta2xnNLHtQiBb8-bt7udUqbPm5hkzjrU-KFpWglzNbyplqabdfi8DTvjzzye8cl0rcbAAcROS1qNW3Wk2RV vg3FQXtE9bs8WM8bPzoNRIZvjqEfvTfDIShm49GqXaoEuij5v1 _NGy05GkYrkVLY4OZHFZ3MdbtrN-kt2v34aQ1XB27g_lD_it1IS2ZEbanq-LwTL6RA3KQyIY2-JzVY7TaN262H7As02EG885G91h50Vna61hv1Fa-ChXnDK6P7ryKN-E80knSDM7UxxxXM7Vpe830X7V50VbvnNHKPjk5-RZyoaNOHikrpzMZoz5XK6VHZlXdKn-gMaEUtd8Idb37EWqDTGMkIPZIzJXn=w1968-h1476-no

cục đuôi bò nhìn hơi xấu hehe

pensee
03-10-2016, 01:26 PM
Xin cám ơn các anh chị và các bạn đã ghé thăm mình :z57:

---------------------------------
Cánh hoa Anh Đào

Trận động đất kinh hoàng đã xảy ra ở Nhật Bản đầu năm 2011. Lúc đó tôi đang làm việc ở San Francisco . Tôi còn nhớ như in buổi sáng hôm đó, như thường lệ, tôi đón chuyến tàu cao tốc 7 giờ sáng băng qua con đường hầm rẽ nước trong lòng vịnh để vào thành phố dưới làn sương mù lất phất bay . Vừa mở máy tính dòng chử "Tsunami- sóng thần" hiện ra từ trang Msnbc làm tôi bủn rủn vì tôi chưa quên hẳn biến cố mùa đông 2004 đã diễn ra ở khu Nam Ấn Độ Dương . Lúc đó, người đồng nghiệp cùng văn phòng với tôi cũng là một người Nhật . Anh ấy là 1 Java developer rất trầm tính và có tinh thần trách nhiệm cao . Tôi định chạy qua để chia xẽ về sự việc đang diễn biến mong rằng có thể an ủi phần nào sự mất mát mà quê hương anh đang trãi qua . Khi tôi đến, anh ngẩng lên và mỉm cười, "à, hay quá, tôi định chạy qua hỏi cô cái này ...." Thế rồi anh hỏi tôi 1 số câu hỏi về kỹ thuật, hoàn toàn không dính dáng gì đến diễn biến của thiên tai, như chẳng hề có chuyện gì xãy ra .

Sau này, tôi đã đọc ở đâu đó về những vạt hoa Anh Đào mong manh ở xứ Phù Tang . Chính vì sự mong mang của vũ trụ tuần hoàn trên những mảnh đất vỡ đã tạo nên những sức sống kiên cường dường như của tất cả tạo vật ở đây . Rễ cây Anh Đào bám sâu vào đất đá . Một năm chỉ có 1 mùa xuân và mùa xuân chưa chắc đã toàn vẹn . Cánh hoa Đào bung ra sáng rực cả đất trời, nở hết mình như vốn dĩ chỉ một lần rồi tắt . Đời vốn là vô thường, đất trời luôn chuyển giao và mầm sống chỉ là những chấm nhỏ tồn tại trong vũ trụ, chấm nhỏ tan đi rồi sẽ hoán chuyển thành những chấm nhỏ khác ...

Hơn ai hết, hoa Anh Đào và dân tộc Nhật Bản đã hiểu rõ được chân lý cốt lõi và rất lâu đời này . Sự bình tĩnh và kiên cường giữa những thử thách đã nghiểm nhiên trở thành tính cách của con người Nhật Bản, đôi lúc hiển hiện như những vỏ bọc lạnh lùng và vô cảm . Chính vì cảm thán trước sự mạnh mẽ của dòng hoa Anh Đào mà tôi đã quyết tâm mang chúng về sân vườn của mình . Mỗi năm, sau cơn mưa dài, hoa Anh Đào lại rực sáng, nhắc nhở tôi nhiều về nhân sinh và sự vô thường . Nhắc nhở tôi phải luôn sống rực rỡ, sống hết mình cho trọn mùa xuân .

Pensee


https://www.youtube.com/watch?v=_5vTVCnuG60

RaginCajun
03-10-2016, 01:49 PM
Thú thật là mỗi lần coi cái clip nào mợ quay vòng vòng trong vườn là bụng tớ cứ thắt lại lo cho ai đó đừng bị vấp té :). Bài viết hay. Thanks.

pensee
04-30-2016, 04:45 PM
Hello, cam on anh Tom nhe! :z57:


Mới đó mà đã gần 2 tháng. Vẫn câu nói cửa miệng, thời gian trôi nhanh quá . Ở tuổi này, công việc hiện nay khá thích hợp với mình, tuy rằng nó không phải 100% hoàn chỉnh . Khá nhàn rỗi, đa số thời gian vác ly cà phê qua các buổi họp, ai cần chút kiến thức mọn gì thì họ cho mình phát biểu, thời gian còn lại thì làm research, đọc sách, redesign lại cái này cái kia cho có tính chất bận rộn . Hảng có tiền nên nó chịu xài, và quan trọng hơn là họ đài thọ cho mình học chương trình graduate . Tuy không thích học, nhưng cũng không nên lãng phí, như lời mẹ hay nói ngay xua, không bổ bề dọc cũng bổ bề ngang . Nói với 2 thằng con, "mẹ không phải đi làm, mẹ đi học và được lảnh lương" . Tại sao con cũng đi học mà không được trả lương ? À, thì con học đến qua 40 tuổi thì sẽ đưo.c lảnh lương :)
Mỗi ngày thức dậy bước ra khỏi nhà, nhìn bầu trời và hàng cây trãi dài trước mặt mình tự nhủ, một ngày nữa được sống . Thời gian trên cõi đời này sẽ ngắn đi 1 ngày . Phải sống sao cho hết mình, cho đáng cái công sống . Từ khi có con mình bổng sợ chết . Có đọc ở đâu nhà hiền triết nào đó nói, "mỗi ngày chúng ta nên dành 5 phút để nghĩ về cái chết, như thế chúng ta sẽ sống can đảm hơn ." Quá hay . Cái chết không đáng sợ bằng sự thiếu chuẩn bị và thái độ của mình khi đối diện nó .
Bước qua tuổi 40 người ta thường đã thuộc vào bậc cao niên, có thất bại hoặc có thành công thì cũng đã đi qua 1 quãng đường dài . Đã đến lúc ngồi xuống uống ly trà xanh, an nhiên tự tại . Mọi tranh đua của đời dường như đã dần khép lại . Lúc này chỉ tự hỏi mình đã làm được gì cho gia đình, con cái và cho xã hội . Mỗi người có đóng góp riêng mà bản thân họ cảm thấy mản nguyện . Riêng mình, cũng cảm thấy khá an yên .

Nghe bài này chợt nhớ đến câu chuyện trên chuyến xe đò của anh XaEm . Không biết anh ấy có còn vào đây đọc không . Mục đính chính là để có ai đó nghe chung bài nhạc ... Tuy rang nghe bản nhạc cũ này qua cái loa Bose khá là đã :) Nhưng một bản nhạc hay mà không có tri âm nghe cũng buồn . Hai thằng con hỏi cha chúng, "mẹ nghe nhạc tiếng Nhật hả ?" :D




https://www.youtube.com/watch?v=YnNCdJx0VQw

Thoáng thấy em cười vì mùa thương vừa chắp nối....

thuykhanh
04-30-2016, 07:15 PM
Bước qua tuổi 40 người ta thường đã thuộc vào bậc cao niên,


Cao niên với hai đứa nhỏ hở? :1:
Có thể là chín chắn hơn thôi, không phải cao niên đâu. Mừng Pensee có job tốt.

Cảm ơn em đã cho nghe Hai Chuyến Tầu Đêm với giọng hát Thanh Thúy:z57:

pensee
07-29-2016, 07:27 AM
Cao niên với hai đứa nhỏ hở? :1:
Có thể là chín chắn hơn thôi, không phải cao niên đâu. Mừng Pensee có job tốt.

Cảm ơn em đã cho nghe Hai Chuyến Tầu Đêm với giọng hát Thanh Thúy:z57:


Cám ơn chị ThuyKhanh đã ghé thăm tệ xá nhỏ :)


Em rất thích được gia nhập bậc cao niên, vì đó là một vinh dự ̣ hihi Con số tuổi tác không quan trọng mà quan trọng là duy trì sức khỏe như thế nào để bước tiếp những con đường phía trước ̣ Qua tuổi 40 thì tiền bạc danh lợi đều không còn quan trọng nữa, bởi vì những gì người ta cần phải tranh đấu để có được thì họ đã phải làm ở tuổi 20, 30 rồi ̣ Ở tuổi này chỉ có thể dừng chân lại, làm tốt hơn ở phạm vi khả năng và lùi 1 bước để nhường đường cho bọn trẻ, những thế hệ đóng thuế kế tiếp hehe ̣ Chị thấy voi nhan thuc na`y em gia nhập hội duoc chưa ? heheeh

----------------------------
Mùa hè đã trôi quá nửa ̣ Cuộc sống của tôi dường như chậm lại đôi chút ̣ Mỗi ngày dù bận rộn cách mấy tôi cũng dành 1 tiếng buổi trưa để ra vườn ngồi nghe nhạc, quẹt chút tranh hoặc tập mấy nốt guitar ̣ Có hôm ngồi không ngó mấy cái chuông khua leng keng, nghe chim hót ríu rít từ những cây cổ thụ nhà hàng xóm, thỉnh thoảng có con chim gõ kiến ghé gõ lọc cọc ở cây táo bên hông nhà ̣ Mấy ngày nay thời tiết mát mẻ, gió nhẹ mơn man làm tôi cứ nhầm tưởng mùa thu đang về ̣ Mỗi ngày tôi luôn tự nhắc mình rằng cuộc sống này rất đỗi mong manh .

Giấc mơ của tôi và cánh chim hải âu
Bay ra khỏi tầm tay và tiếng sóng ....


https://youtu.be/BrTUDsMVZcE

pensee
07-29-2016, 07:38 AM
Thương cho đế chế non trẻ đệ Nhất VNCH, thương người tài hoa như ông Nhu, ông Diệm
Hy vọng chiều dài lịch sử sẽ trả lại thanh danh cho ông Diệm, người chí sĩ yêu nước.


https://www.youtube.com/watch?v=DOrfMk6GKCs

cmty
07-29-2016, 10:38 AM
Chào Pensee và ACE ghé ngang đây,

Mình chưa coi bài youtube (bị blocked) nhưng lòng đã đầy cảm xúc. Xin cho để lại đây mấy dòng.

Mình quá là kính phục dòng dõi vua chúa họ Ngô, dòng dõi của liêm chính.

Bạn có biết họ Ngô này là dòng dõi đời sau của Ngô Quyền? Và Ngô Đình Diệm là bạn học cùng trường Quốc Học Huế với HCM? (Nhớ không lầm là Quốc Học Huế)

Mình được hân hạnh nghe Đức Cố Hồng Y Nguyễn Văn Thuận (Cháu của Ngô Đình Diệm) giảng một lần. Hôm đó Đức Hồng Y giảng không cần soạn bài, mà lấy thẳng một trong những chủ đề băng rôn dán trong lều. Đức Hồng y giảng mạch lạc, dễ hiểu, và xen kẽ những câu chuyện trong tù của ngài đầy lôi cuốn. Phải nói mình khiếp sợ sự tài giỏi và thuyết phục của ngài.
Dưới bầu trời nóng nực của Tháng 8, chắc phải trên 90 độ, vậy mà cái lều rộng thênh thang ấy vẫn chật kín người và đứng tràn ra bên ngoài, chẳng ai muốn rời đi.

Khi ngài chết, nghe tin ngài yêu cầu mặc bộ quốc phục. Một người bị trục xuất khỏi nước, sống lưu vong, vẫn yêu tổ quốc tới hơi thở cuối cùng, ngay cả trên thân xác nằm đó, xuôi tay, nhắm mắt. Đau quá hả ? Nghe như muốn khóc!

Mình có đọc bài này về mẹ của ngài, bà mẹ chứng kiến từng người anh em và con bị chết, cùng vận nước nổi trôi. Chỉ có Mẹ Việt Nam. Đọc mà nổi gai ốc từng hồi.

https://www.catholic.org.tw/vntaiwan/05news/tin395.htm

CON CÓ MỘT TỔ QUỐC
của Ðức Hồng Phanxicô Xavie Nguyễn Văn Thuận

Tiếng chuông ngân trầm,
Việt Nam nguyện cầu.
Tiếng chuông não nùng,
Việt Nam buồn thảm.
Tiếng chuông vang lừng,
Việt Nam khởi hoàn.
Tiếng chuông thanh thoát,
Việt Nam hy vọng.
Con có một tổ quốc Việt Nam,
Quê hương yêu quý ngàn đời.
Con hãnh diện, con vui sướng.
Con yêu non sông gấm vóc,
Con yêu lịch sử vẻ vang.
Con yêu đồng bào cần mẫn,
Con yêu chiến sĩ hào hùng.
Sông cuồn cuộn máu chảy cuộn hơn.
Núi cao, xương chất cao hơn.
Đất tuy hẹp, nhưng chí lớn.
Nước tuy nhỏ, nhưng danh vang.
Con phục vụ hết tâm hồn,
Con trung thành hết nhiệt huyết.
Con bảo vệ bằng xương máu,
Con xây dựng bằng tim óc.
Vui niềm vui của đồng bào,
Buồn nỗi buồn của Dân Tộc.
Một Nước Việt Nam,
Một Dân Tộc Việt Nam,
Một Tâm Hồn Việt Nam,
Một Truyền Thống Việt Nam.
Là người Công Giáo Việt Nam,
Con phải yêu Tổ Quốc gấp bội.
Chúa dạy con, Hội Thánh bảo con.
Cha mong giòng máu ái quốc,
Sôi trào trong huyết quản con.

pensee
07-29-2016, 12:19 PM
Hello CMTY,
Mình rất vui được bạn ghé thăm và chia sẽ ̣ Thú thật thì hồi nhỏ mình chỉ biết về thời đại Ngô Đình qua những hình ảnh nhồi sọ và xuyên tạc của phim ảnh CS xhcn. ̣ Có ai nhớ Ván Bài Lật Ngữa không ̉ ;) Ngày xưa mình có người ông tên Năm, ông học trường Pháp và đã từng làm giúp lễ (altar boy) cho giám mục Ngô Đình Thục. ̣ Ông hay kể chuyện đời xưa nhưng lúc đó con nít, chỉ mê phim ảnh và sách truyện :)

Chuc CMTY mot nga`y vui nhe. Ranh ghe ha`n huyen choi :57:

-------------------------------------------------------------

Làm xong loạt projects, thấy thoải mái nhẹ người, ngồi gác chân lên bàn giản gân cốt chuẩn bị cho kỳ nghĩ xã hơi ngao du sơn thủy. ̣ Có vài người bạn xưa gởi tin nhắn kết bạn trên linkedin. Cái account này tôi ít khi sử dụng lắm nên khi nào rảnh rỗi lắm mới đăng nhập ̣ Tiện thể ngó quanh bạn bè đồng nghiệp cũ trong list của mình họ ra sao, đa số bây giờ đã tiến rất xa trong sự nghiệp dựa trên title và dòng summary ̣ Mừng cho họ vì sự miệt mài và thành quả lao động ̣ Người đồng nghiệp cũ hỏi tôi có muốn qua làm chức lảnh đạo nhỏ ở hảng bạn ấy không ̣


Tôi cũng có nghĩ đến con đường phía trước liệu tôi có thích hợp làm công việc hoặc nhận trách nhiệp khác công việc bây giờ hay không? 10, 20 năm nữa tôi sẽ làm gì ? Tôi có thích hợp công việc lảnh đạo hay không? Mỗi người có 1 năng khiếu và sở trường ̣ Tôi là người sống nghiêng về nội tâm và sở trường của tôi là tìm tòi nghiên cứu và một phần sáng tạo do công việc đòi hỏi ̣ Nghĩ cũng lạ, một người hay thích mơ màng "tâm hồn treo ngược trên cành cây" như tôi lại bước chân vào cái ngành CS.̣ Lúc chọn cái ngành này cũng như bao người thế hệ tôi, đi theo 1 trào lưu nhất định, không học y thì học kỹ thuật ̣ Không làm bs thì làm kỹ sư ̣ Thú thật thì tôi chưa hề có ý thức về cái title, mình sẽ trở thành cái gì, giữ vai trò gì, học trường gì? và lúc tôi chọn cái ngành này cũng chỉ là theo một cái duyên ̣ Ngày còn đại học tôi tutored toán cho các bạn, trong đó có 1 anh đang làm chuyên viên kỹ thuật cho NASA và anh đang cố gắng để lấy cái bằng BS 4 năm ̣ Ngày đó tôi đang theo ngành toán, dự định ra làm research hay gì đó Anh cứ nói tôi chuyển qua học CS đi, vô NASA làm với anh ̣ Ngồi ở cafeteria học bài thỉnh thoảng có ông giáo sư người nước ngoài lưng còng, móng tay đen thui cầm điếu thuốc đi lang thang ngoài campus, anh lại chỉ và nói, đó, em có muốn tương lai giống ông đó không ̣ Thế rồi tôi chuyển ngành trong khi bạn tôi, đứa cuốn gói lên MA theo ngành y, đứa bỏ học theo con đường đời tự mở ̣ Tôi vô cùng nễ những người luôn biết mình muốn hoặc không muốn làm gì, có người không có tham vọng, và có người có tham vọng cao độ đến độ phũ phàng, nhưng phần chung họ hơn tôi một điểm đó là họ biết mình muốn gì ̣ Con đường tôi đã đi qua dường như nó vướng bận nhiều với cơm áo và một phần thiếu sự đam mê ̣ Tôi làm vì tôi cần phải làm chứ không hẳn là vì tôi yêu và sống thở với nó ̣ Đối với nghề tôi giống như 1 người đàn ông chính trực cưới một người đàn bà mà hắn không hẳn yêu ̣ Nhiều lúc tôi muốn design cái apps này, nghĩ ra 1 ý tưởng nọ, nhưng rồi làm một phần tôi bỏ dỡ ̣

Tôi rất sợ con trai tôi sẽ theo gót chân tôi, những bước chân hời hợt chưa bao giờ phiêu du đến tận cùng cái gì là đam mê ̣ Gần đây tôi suy nghĩ rất nhiều về điều này ̣ Tôi đến đây với hai bàn tay trắng và giờ đây tôi đã hoàn toàn trã hết nợ nhà, xe và những thứ vật chất người ta gọi là giấc mơ Mỹ ̣ Thế nhưng, đàng sau đó là những giấc mơ gì Hôm qua người đồng nghiệp của tôi rủ tôi mua vé số chung, anh ta hỏi nếu trúng cô sẽ làm gì với số tiền đó? Ừ, làm gì nhỉ? Tôi chưa hề nghĩ đến tôi muốn điều gì đòi hỏi phải có tiền, tôi chưa hề nghĩ đến tôi sẽ ở vị trí nào, giữ vai trò nào trong cong viec hoac trong xa hoi.

Tôi hài lòng với tôi, nhưng cũng không hẳn thích thú hoặc yêu nó lắm ̣ Đôi lúc, tôi nghĩ, tôi cần một cuộc cách mạng của chính mình, nhưng rồi, tôi lại hỏi: Để làm gì? LOL

Pensee

RaginCajun
07-29-2016, 01:08 PM
Tôi hài lòng với tôi, nhưng cũng không hẳn thích thú hoặc yêu nó lắm ̣ Đôi lúc, tôi nghĩ, tôi cần một cuộc cách mạng của chính mình, nhưng rồi, tôi lại hỏi: Để làm gì? LOL
Để bắt chước cho giống cao trào mà nhiều người bây giờ cũng hay nói tới cái.. gọi là... đam mê. Sống hết mình vì đam mê. Chữ "đam mê" này rất hay nhưng trên thực tế lại khác. Có nhiều người theo đuổi đam mê nhưng lại chẳng có khả năng, nên cả đời cứ vất va, vất vưởng mà lê lết theo. Tớ đoán là họ không vui vẻ gì về hoàn cảnh của họ nhưng khi hỏi tới thì họ nói là sống hết minh vì đam mê. Thật ra, không thoe cái đam mê đó thì làm đựơc cái gì khác.

Câu cuối của mợ cho thấy là mợ đang rất thoải mái với những gì mợ đang có nên wởn quá nghĩ lung tung cho vui :p.

Luôn vui khỏe nha.

thuykhanh
07-29-2016, 01:51 PM
Cám ơn chị ThuyKhanh đã ghé thăm tệ xá nhỏ :)


Em rất thích được gia nhập bậc cao niên, vì đó là một vinh dự ̣ hihi Con số tuổi tác không quan trọng mà quan trọng là duy trì sức khỏe như thế nào để bước tiếp những con đường phía trước ̣ Qua tuổi 40 thì tiền bạc danh lợi đều không còn quan trọng nữa, bởi vì những gì người ta cần phải tranh đấu để có được thì họ đã phải làm ở tuổi 20, 30 rồi ̣ Ở tuổi này chỉ có thể dừng chân lại, làm tốt hơn ở phạm vi khả năng và lùi 1 bước để nhường đường cho bọn trẻ, những thế hệ đóng thuế kế tiếp hehe ̣ Chị thấy voi nhan thuc na`y em gia nhập hội duoc chưa ? heheeh



Chưa được! Còn trẻ quá mà ai cho vô?:4:
Tuy nhiên, em rất thích thì chị chiều nhưng không gọi là "cụ" đâu nha.

Coi bộ mình có tánh bốc đồng giống nhau rồi, Pensee ạ, xem nhẹ chức tước và tiền bạc.
Vài năm sau khi làm ở nhà thương, boss muốn cho làm supervisor, chị lắc đầu quầy quậy,
xin được tiếp tục làm DS như đang làm.
Lần xin nghỉ, ông boss kế bảo chờ, mấy hôm sau gọi vô văn phòng, cho hay là đã nói chuyện HR
và cho mình tăng lương, chị chỉ nhẹ nhàng cảm ơn.
Ông la lên, bộ nhất định muốn nghỉ hả?( You still want to quit on me?)
- Tôi xin nghỉ hưu chứ có phải rời đây rồi làm nơi khác trả lương cao hơn đâu.
Ông cho chị về suy nghĩ lại.
Tất cả là sau ba lần, chị mới được nghỉ trong khi có mấy người bị mất việc hay cắt giờ.
Ý tưởng nhường cơ hội cho những người trẻ cũng ở trong tâm trí chị vào thời gian đó.

Bây giờ cho chị hỏi thăm, hai cháu học lớp mấy rồi; chị nhớ em có ông xã thương vợ lắm.
Bố Mẹ qua đây chưa hay còn ở BMT?
Cảm ơn em đã nhắc đến để hai chị em mình có dịp trò chuyện cùng nhau.

Thân mến,
Chị, ThuỵKhanh

pensee
08-12-2016, 02:22 PM
Hello anh Tôm,
Anh mạnh giỏi chứ? Anh nói cũng hay, chí lý! Em thay "cao trào" cũng là một trong những đặc điểm khiến đời sống xã hội phong phú.


Chị ThuyKhanh,
Tuy chỉ là trao đổi qua con chữ, nhưng em đã thấy rất cảm mến chị. Chị có một tâm hồn rất giản dị và rất chân thành. Có nhiều điều hoặc cảm xúc không biết nói sao, có một số rất ít người khiến cho mình cảm thấy trên cả sự ngưỡng mộ, đó là sự kính nễ và quí trọng, bởi vì từ họ, qua cách hành xử và sinh hoạt, họ toát ra một sự khiêm cung, điềm đạm. Họ chẳng làm gì để gây tiếng vang, thế nhưng họ khiến người khác (như em) đôi lúc chợt nhớ và nghĩ về sự hiện diện của họ và mỉm cười, thấy cuộc đời sao đẹp nhẹ nhàng và thanh thản đến thế Cảm nhận của em về chị như thế! :) Em cám ơn đời vì có người như chị, cũng giống như khi em nghe một ca khúc của cô Thanh Thuý, em cũng cảm nhận y như thế. Cám ơn chị chia xẽ một câu chuyện quý giá, 1 triết lý sống. Em chắc cũng học theo chị, theo chừng vai năm nữa sẽ giải nghệ.


ps: Dạ, bố mẹ em đã rời Ban Mê lâu rồi, và, bố em cũng đã rời cuộc chơi trần thế này khá lâu, cám ơn chị đã thăm hỏi. I truly appreciate it.


-----------------------------------------


Tôi rất yêu thích thơ văn, và tôi nghĩ mình cũng có một chút năng khiếu bẩm sinh, tuy không phải là đặc biệt hơn người. Lúc nhỏ tôi rất thích làm thơ. Lớp 2-3 gì đó tôi đã thuộc các bài thơ trong sách giáo khoa của anh chị lớn của tôi, mấy bài như của Tế Hanh, Tố Hữu... tôi đọc thuộc hết trước khi các bạn trong lớp của tôi biết đến mấy bài thơ đó. Chẳng hiểu sao tôi rất thích đọc thơ. Hồi đó tôi cũng tập tành làm thơ. Có những buổi tối nhà bị cúp điện (thời đó cứ thứ 3, 5 là cúp điện toàn phố) quả trăng tròn lẳng tỏa ánh vàng cả góc sân khiến những thảm hoa cau rơi trên sân trở nên linh động như những vạt áo voan của cô dâu kéo lê trong ngày cưới, lung linh, lung linh... Khung cảnh đó kéo tâm hồn non nớt của tôi vào thế giới của thơ. ̣ Sau này đọc thơ Hàn Mạc Tử, tôi hoàn toàn cảm được cái sự ma mị ấy:
Cả trời say nhuộm một màu trăng,
Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.
Không một tiếng gì nghe động chạm,
Dẫu là tiếng vỡ của sao băng...
(Han Mac Tu)




Thế rồi cuộc sống đưa những khúc quanh, những bài thơ gió, trăng, mây cùng với tuổi thơ, tôi để lại phố nhỏ. Tôi đi vượt biên khi trái tim còn chưa biết tình yêu trai gái là gì. Khi ấy, và cho đến bây giờ tôi chưa hề viết được một bài thơ về tình yêu trai gái. Tôi cũng chẳng hiểu tại sao. Đọc thơ người khác thì tôi thấy hay, thế nhưng nếu tôi có ý định làm thơ tình ái tôi sẽ thấy nó sến súa vô cùng tận. Bài thơ này tôi làm trên trại tị nạn, sau khi cùng đoàn người biểu tình ở cầu Zetty. Sau khi định cư tôi thêm vào 6 câu cuối. ̣ Mấy chục năm, đọc lại, thấy thời gian thật là vô thường, giữa cảm xúc của một cô bé mười ba và một phụ nữ đã sắp thì 43. Tôi trưởng thành nhiều quá!


Tôi ra đời làm một cô gái Việt
Giữa bầu trời lồng lộng gió quê hương
tôi lớn lên theo tiếng hát đêm trường
Của đất mẹ từng đêm ru tôi ngủ
bên vành nôi ấp ủ tiếng "à ơi"

Mỗi sớm mai dìu tôi bước vào đời
Bài tập đọc vỡ lòng hơi khó nhớ
bài "Quê Hương" mang hai chử "Việt Nam"
Hình chử "S" uốn cong nằm trãi ngang
"Từ mủi Cà Mau, đến địa đầu móng cái
Núi Trường Sơn vĩ đại, bờ biễn rộng bao la " (***)

Tôi không biết "Quê Hương" là gì cả
Chỉ thuộc lòng hai chử "Việt Nam" yêu
Mổi sáng mai cùng với những cánh diều
Bước lang thang trên đỉnh đồi lộng gió

Chử "Việt Nam" êm đềm như cây cỏ
nhưng oai hùng bất khuất dẫu nắng mưa
Tiếng trống đồng tuôn đổ từ ngàn xưa
Lưu truyền lại thế nhân dòng sử tích

Tôi lần tìm về từng trang cổ tích
Truyện Trầu Cau, chử "Nghĩa" nặng keo sơn
Truyện Chử Đồng, chử "Hiếu" một lòng son
Truyện Thánh Gióng, chử "Trung Kiên", "Bất khuất"
Tôi chợt hiểu về hai chử "Việt Nam"
Tuy giản đơn, nhưng là cả kho tàng
Bốn ngàn năm tổ tiên tôi gầy dựng

Tôi bồi hồi lật từng trang sử lược
Về cội nguồn sự tích tổ tiên tôi
Mẹ Âu Cơ là tiên đến từ trời
Là tượng trưng sự trung trinh cao cả
Lạc Long Quân, cha muôn loài biển cả
Là bóng hình của bất khuất, hiên ngang

Bao tổ tiên Lạc Hồng ánh hào quang
Lý, Lê, Trần mở mang bao đời nọ
Rồi bao lần người thay tên đổi họ
Đời mẹ trôi theo vận nước nổi trôi
Bốn ngàn năm gói gọn một vành nôi

Để hôm nay vành nôi ru tôi lớn
Giửa dòng đời nhìn nước Việt điêu linh
làm sao quên trong tim các bóng hình
Những tiền nhân anh thư dòng giống Việt
Lấy máu hồng tô thắm khap non sông

Tôi nghe như có tiếng khóc trong lòng
Cho hạnh phúc, cho khổ đau xám hối
Cho 1 lần đứng cúi đầu tạ tội
Cùng quê hương đất Việt tổ tiên tôi
Dẫu trên đời có muôn vạn vành nôi
Nhưng chỉ một, muôn đời tôi phải nhớ!

(***) mượn từ sách giáo khoa

Pensee

pensee
09-01-2016, 08:47 AM
Bài này mình viết đã lâu lắm rồi. Viết theo trí nhớ rất xưa cũ về căn nhà 169 Nguyễn Thái Học.


http://1.bp.blogspot.com/_5YCaS0Y6iqE/R8fHeuC11tI/AAAAAAAAAF4/ORpxXZv_Twk/s320/285705a.jpg
Những mái nhà

Một điều tôi rất thích làm khi còn bé, là leo cửa sổ trên tang 2 ra ngoài ngồi trên nóc mái nhà. Ngày ấy cả khu phố nhỏ miền phố núi của tôi đa số là những ngôi nhà nhỏ xinh xắn, cao nhất là 2 tầng với những chiếc cổng cao có giậu hàng rào trồng các loại hoa. Nhà tôi nằm ở vị thế cao hơn 1 chút, nên khi ngồi trên mái nhà, tôi có thể bắt gọn cả miền thung lũng vào trong tầm mắt của mình.

Điều thú vị ở miền núi của tôi là những mái nhà có đủ màu sắc, đủ kiểu nằm rời rạc nhau, không xen kẽ như ở các thành phố khác. Có nhà lợp tôn màu xám nguyên thủy, hoặc, sơn xanh, sơn vàng. Có nhà lợp ngói đỏ. Có nhà đổ 1 lớp dầu hắc trên tốc thành một màu đen tuyền.

Từ mái nhà, tôi có thể xác định tất cả vị trí và phương hướng của những con đường quanh co vòng vèo quanh phố. Cách 2 con đường ngắn, về hướng tây, là ngôi chùa Cao Đài có 2 cái tháp cao chênh vênh. Ngôi tháp bằng đá xi măng màu xám cũ kĩ và rêu phong. Những ngày mưa phùn tháng Chín, ngọn tháp trở nên heo may, xa vắng. Và, cả góc phố xung quanh ngọn tháp trở nên cô quạnh, hiu hắt khi mùa đông về. Chệch về hướng tây nam 1 chút, là cây đa cổ thụ già nua tỏa bóng một vùng phủ lấy ngôi đền nhỏ có mái ngói cong cong . Đền thờ bà chúa Đất. Rễ cây đa đồ xộ xum xê đan lấy cả ngôi đền, mà bất cứ giờ giấc nào cũng khói hương nghi ngút. Đằng trước ngôi đền có 2 con cọp bằng đá, uy nghi bệ vệ . Con nít chúng tôi đứa nào chã sợ mỗi lần đi ngang qua vào giấc trời chập choạng tối. Thậm chí có đứa còn ù té chạy, vãi cã trong quần, nếu nghe thấy 1 tiếng động lạ gầm gừ phát ra từ trong ngôi đền ấy, có khi chỉ là những cành lá khua vang theo tiếng gọi mùa về . Từ khi mới biết khóc, các bà mẹ hay dọa, "nín, không cọp đền bà chúa nghe được đến ăn thịt!" Thế là đứa nào cũng im và trợn to đôi mắt sợ hãi . Bao nhieu the he cua chung toi cung dda cung nhau lon len cung voi nhung huyen thoai không tuổi tác ay.

Mái trường mầm non thân yêu của tôi nằm ở đầu hướng Đông, nơi diễm phúc được đón nhận giọt nắng đầu tiên nhỏ xuống ngày. Mái trường màu đỏ thắm nghiêng nghiêng nơi sườn đồi . Ánh nắng màu vàng, nhàn nhạt . Đó là vị trí ngồi ngắm bình minh của tôi vào những sáng mùa hè buồn tẻ màu phượng hồng . Nhớ trường, nhớ bạn.

Người ta nói rằng, tháng Bảy mưa ngâu vì những con ve sầu khóc cho số phận uyên ương, còn tháng Tám mưa dầm vì bà trời khóc chồng. Tháng Tám mưa nhiều, mưa rã rít, mưa không ngưng. Có khi kéo dài cã tuần lễ. Ngồi trên cửa sổ từ trên cao nhìn xuống những con đường đất đỏ, con đường ngập nước với những đôi chân bì bỏm lội qua, là một điều trẻ con nhà ai cũng thích làm. Trời mưa, cành cây trĩu lá, cửa sổ nhà ai he hé mở. Thỉnh thoảng có vài cái đầu be bé nhô ra, và bất chợt, cái tàu bay hoặc con thuyền giấy bay vụt xuống đường, trôi theo những giòng nước. Tháng Tám quyện mình vào vũ điệu của những viên nước lộp độp trên những mái tôn, lúc trầm, lúc bổng, lúc du dương, lúc cuồng nộ . Như tiếng sóng... như tiếng đàn...

Thành phố của tôi còn rất trẻ. Trẻ như những câu chuyện cổ tích từ khắp vùng đất nước góm lại thành 1 nhịp sống nhỏ. Mái đền Vua Hùng Vương nằm ở đầu xóm trên con đường gập ghềnh dốc. Cổng kín, rào cao chung quanh khu vườn rậm rạp bị bỏ hoang chẳng có ai ra vào thăm viếng. Ngôi đền nằm đó. Như lịch sử vẫn nằm đó. Mái rêu phong.

Nhà quê nhà ai cũng có 1 ống khói. Chiều về, khói lam bay tỏa. Nhà chú Hợi hôm nay ăn món gì nhỉ ... nhà bà Năm hôm nay xào món rau bí, chả hồi chiều bà ấy bắt thang hái rau bí trên giàn là gì?... Nhà con Ận, chúng nó sẽ nói những gì với mẹ bên mâm cơm nhỉ? Nhà nó có 6 mẹ con, dắt díu nhau từ miền Trung vào. Ba nó bỏ mẹ con nó theo vợ bé. Mẹ nó bị chạm thần kinh ngay lúc sanh thằng Út. Người dỡ dỡ ương ương, gặp ai cũng cười, gặp con chó đi qua cũng cười, ấy vậy mà, ngày lại ngày buôn thúng bán bưng nuôi cả bầy con 5 đứa.

Có một căn nhà cuối xóm "Thành Công", dạo sau này, chẳng còn có khói bay lên. Căn nhà của cụ Hà, một cha, một con. Một đàn ông, một đàn bà. Một bệnh, một lão. Con gái cụ bị liệt cả tay lẩn chân vì trận sốt hồi bé. Cụ làm nghề đan rổ rá và nón lá. Cụ đan rất khéo. Con nít không đứa nào là không mê cụ. Lúc nào cũng thấy có đứa ngồi lắt lẻo bên cạnh để đợi cụ dậy xếp con thú với chiếc lá dừa sẳn sàng trên tay. Thế hệ này, qua thế hệ khác. Cho đến khi cụ nằm liệt giường... Hai chiếc giường, hai thân phận, dưới một mái nhà.

Làng xóm thay phiên nhau nấu nướng, chăm sóc cho hai cha con cụ. Cô Nga bình thường hung dữ đố ai dám động tới . Ấy vậy mà lại tốt bụng. Lòng cô như miệng cô, dư lời, dư tâm. Mỗi ngày cô rửa ráy cho cha con cụ Hào, cho đến khi... Câu chuyện về sau của cha con cụ Hào tôi không nhớ rõ.

Khi chung quanh dư dã những tình thương, mình chẳng bao giờ biết suy tư về số phận. Mỗi làn khói bay lên là tượng trưng sự hạnh phúc no đủ của 1 mái ấm gia đình. Một gia đình có cha, có mẹ, có anh em. Hạnh phúc quây quần bên những mâm cơm nho nhỏ . Tôi hay ngồi chống cằm và mơ ước như thế.

Khi những cơn gió bấc thổi ngược từ hướng tây trở về là báo hiệu những cơn lạnh của núi rừng sẽ đến. Thành phố lạnh lẽo sương mù, ngày qua nhanh, đêm mau tới. Khi tiếng chuông nhà thờ từ chiếc tháp cao bên phía bên kia đồi gióng lên năm tiếng, là báo hiệu giờ cơm tối. Mọi người về nhà. Đèn thắp lên. Những mái nhà lẫn vào trong bóng đêm an lành.

2008

Pensee

pensee
09-02-2016, 02:46 PM
Chào chị ThụyKhanh và Dạ Thảo,
Cám ơn hai chị ghé thăm
Bài này viết gần 15 năm trước, đọc để tìm lại cảm xúc


Kỉ niệm

http://4.bp.blogspot.com/_5YCaS0Y6iqE/R8fUseC113I/AAAAAAAAAHI/4HcEs9Js7CE/s320/5239_dihocve1_6534.jpg (http://4.bp.blogspot.com/_5YCaS0Y6iqE/R8fUseC113I/AAAAAAAAAHI/4HcEs9Js7CE/s1600-h/5239_dihocve1_6534.jpg)
"bao nhiêu kỉ niệm hoa bướm ngày thơ, bao nhiêu nỗi niềm nhung nhớ... có ai đi thương về trường xưa..."

Ngày xưa còn bé, tôi thường hay nghêu ngao câu hát này. Có ngờ đâu, một ngày nào đó tôi lại cũng trở thành nhân vật chính trong bài hát ấy, ngỡ ngàng lần từng lối mòn tìm về khung rêu trường cũ.

Buổi trưa hôm ấy cuối thu. Nắng hâm hâm màu mỡ gà . Tôi mặc chiếc quần khakis màu xanh cỏ úa, mang đôi giày săn đan da nâu, tay thọc vô túi quần, lững thững từng bước trên những vĩa hè âm ĩ mùi nắng gắt. Những cô cậu bé học trò vội vã hối thúc nhau băng vội qua đường cho kịp giờ học . Họ chẳng màng chú ý đến tôi.

Tôi dừng lại nơi gốc cây cột điện ngay góc đường, khoanh tay, đứng nhìn thời gian trôi. 15 năm trôi qua trong cuộc đời. Góc đường này ngày xưa hoang vu lắm. Nó là một mãnh vườn hoang với những giậu hoa leo màu trắng che kín cả khu vườn bên trong. Ngày đó, đám bạn và tôi thường hay hái những cánh hoa màu trắng có hình cánh cò mọc um tùm dưới khe mương để chơi trò cò kéo co. Trước thềm bên kia phố, ngày ấy, có cây bơ to lắm. Gốc bơ đó là điểm hẹn của chúng tôi mổi chiều sau giờ học để hàn huyên chuyện làng xã trước lúc chia tay. Có 1 lần, bị cô giáo anh ngữ phê điểm yếu trong cuốn sổ điểm của lớp (sổ này gọi là sổ gì tôi quên rồi nhỉ) (sổ báo danh??) Cả lớp cùng nhất trí quyết định hủy bỏ cuốn sổ điểm và nói dối với cô chủ nhiệm rằng sổ đã bị 1 tên hung đồ cướp mất. Thế đấy, chúng tôi đã lớn lên, đã cùng nhau tập tành nói dối, cũng ở gốc cây bơ ấy. Giờ đây, phố đã khác xưa, cây bơ đã không còn.

2 đứa bé khoác vai nhau đi qua. Chúng nói chuyện xầm xì nhỏ to. Tôi chăm chú theo dõi xem chúng đang tâm sự chuyện gì. Rồi chúng bụm miệng cười khinh khích. Đẩy nhau, rồi rượt nhau chạy, không màng gì đến tôi. Ngày xưa tôi cũng thế. Nó, con Hòa, tôi và thằng Thành móm. Ba đứa tôi xuôi về 1 con dốc. Sáu năm ôm cặp sách cùng nhau trên 1 đoạn đường dài. Thằng Thành hay chọc để 2 đứa con gái chúng tôi rượt chạy hoài như thế. Rượt - chạy, chạy - rượt... để rồi cuộc đời rượt mỗi đứa về 1 ngã.

Chuông trường đã reng. Bóng các học sinh đã khuất hẳn sau cánh cổng trường khép kín. Giờ học bắt đầu. Có lẽ không còn ai đi học trễ như tôi. Ngày đó, mỗi lần đi học trễ, tôi thường chui rào hoặc đi cổng sau. Trường tôi ngày ấy không xây khang trang như bây giờ. Trước những bờ tường xi măng xây cao kia, đã từng tồn tại những hàng rào kẻm gai nhọn sắc, và những giây hoa giâm bụt leo chắn kín bờ giậu. Những bức tường lớp học ngày ấy xanh thẩm màu rêu và lổm chổm những lổ thủng. Màu của tàn phai và những cung buồn của rạn nứt .

Chiến tranh vốn khổ. Hậu chiến tranh cũng chẳng sung sướng gì. Mái trường ngày xưa của chúng tôi cũng chắp vá từ những mảnh bom đạn vỡ ghim vào da thịt, mái tôn hoen rĩ. Trời mưa cũng như trời nắng, ngồi trong lớp học cũng đếm được bao nhiêu vầng mặt trời rơi trên trang sách . Từ lớp học này, có thể nghe được bài giảng của cô giáo lớp kế bên, và có thể nghe được bài đọc thuộc lòng của lớp học cuối khối. Vậy mà chúng tôi yêu lắm. Yêu những năm tháng cùng những mãnh khổ chắp vá lại thành vùng tuổi thơ.

- Ấy... cẩn thận.

Câu nói bất chợt, kế theo sau là 1 xô nước tạt ra vĩa hè ngay trước mặt kéo tôi ra khỏi vùng suy nghĩ. Người phụ nữ tóc hoa râm 2 màu nhìn tôi cười ái ngại, rồi bà đi vô nhà. Tôi ngỡ ngàng, nhíu mày. Trông quen lắm. Phải, chính là cô giáo Thuận dậy tôi năm lớp 5, cô giáo đã khẻ tôi 8 cây đây mà. Cô không nhận ra tôi. Thời gian phôi phai trong trí nhớ con người. Cô giáo khuất sau cánh cửa. Tôi đứng thừ người ra. Tôi có nên nhận cô không nhỉ? Hẳn ở một góc khuất nào đó trong trí nhớ của cô cũng có 1 phần về tôi, về cái con bé hơi ngông ngày nào cô đã để lại 8 dấu ấn trên đôi tay bé nhỏ của nó. Mà nó cũng chẳng giận cô lâu đâu. Chắc cô cũng còn nhớ những buổi chiều nó đi bên cạnh ôm phụ cô chồng sách giáo khoa hoặc chồng bài tập. Có hôm trời mưa, nó mãi mê chạy theo những con thuyền giấy làm ướt nhẹp hết bìa vở của cô. Rồi cô chỉ trách nhẹ nó bằng cái nhìn ái ngại. Phải, cũng cái nhìn ái ngại này. Nó làm sao quên. Cô còn nhớ?

Cô giáo đã đổi nhà. Tóc cô đã 2 màu đen trắng. Mọi việc đã đổi thay, tuy kí ức còn tồn tại mãi một hình ảnh của dĩ vãng như thước phim cổ điển được chiếu đi chiếu lại. Tôi cúi đầu bước đi tiếp. Có lẻ, biết đâu, hình ảnh con bé học trò ngày nào trong cô sẽ đẹp hơn nhiều. mà, cuộc sống luôn cần những hình ảnh đẹp để giúp con người ta thăng hoa.

Tôi đi loanh quanh ngôi trường khang trang mới xây lại. Tên cũng đã đổi . Tiếng chuông reng lên như tiếng chuông điện thoại thay thế tiếng trống "tùng tùng" báo hiệu giờ ra chơi . Lũ trẻ ùa ra sân . Tôi thầm nghĩ, biết đâu đấy trong đám thầy cô trưởng thành kia có đứa cũng là lũ bạn của tôi ngày nào. Và, trong đám học trò ấy, có đứa bé nào đấy mà đã 1 thời tôi và cha mẹ chúng đã ngồi dưới gốc cây bơ nông nỗi hứa nhăng hứa cuội với nhau rằng, "lớn lên tao với mày làm xui gia hén."

Kĩ niệm ... sao nhớ mãi cho vừa...
2003
Pensee

pensee
09-08-2016, 11:39 AM
https://lh3.googleusercontent.com/GcyrEJCPhwqz_v13LesR7YtjqjTBQVElhWgcml8LKQgZ0NunVa WDDxUfSCP6xOthZRvvpJqYr4zQt6lf0g77pzI3QncXIzZyiHQ2 MZz7dyzdR4g7HiaNadXz4nUchyv_u-3i6EZOjbxVdUwtT7ynnf3Xrzs9_3BzdxulQGCSV3dtSO_edcEM PM-hl2yeKrXTdPoXTFwo0nmeaMnUUbndMipPlS4ycmpsFadymjc71 YrHa-8aMY0q6WJG2NCRF3pITOnxgj8nVIRaTfW8_9BRx-kuTOnSiX-d1U67xFn4nTuJCrUuWILnbbqMhr4ZWzO2uZszzNJew_4XwYuwk mt6cl0h2lu_18AmVRYhIAesnpKkQ_RCNcxHwZ-zzOigRRaJKlo2yuaSSek0kcjU7WebwO4n0bWHEstX_EGKq0RKY aIhvMM1H8KIGOD7KOtblTUHFsU321YE7OsVxDFXMeQplpK8gHh SU20B50_PJ_kJl6w5LqHQxj20qE9kPGjs7WFdYgcC_yNrJ6EBK 5RBrPIarlP_WFTit4L1HYso2zEpZ8K60FXdbqU-5WLkoSAvn601-zwpmtpdxNWiRWznXltuxRueOwnNo4L6AH95SqlzVBhHPvPs=s2 25-no

Tự Truyện
Tôi ra đời từ một cánh rừng gỗ bạt ngàn tại miền trung đầy nắng gió . Người có công thiết kế và chế tạo nên tôi là một bác kĩ sư làm việc đã lâu năm tại xưởng Canh Tân, một xưởng chuyên sản xuất và cung cấp bút chì và giấy viết. Sau cả ngày cặm cụi mày mò vẽ kiểu, lựa chì, bác cho tôi ra đời với mục đích để làm quà cho cậu con trai do bác một tay nuôi nấng từ khi mẹ cậu qua đời lúc cậu còn nằm trong nôi, và nay đã lớn và vừa tốt nghiệp cữ nhân ngành báo chí và thông tin .

Tôi may mắn được ra đời với một sắc vóc vô cùng nỗi bật giữa đám đông cho dù tôi có bị lẫn giữa những anh chị bút máy hàng hiệu đến từ những thủ đô văn minh như Ý Đại Lợi hoặc kinh đô ánh sáng Paris đi nữa thì tôi cũng dễ dàng bắt mắt người đối diện. Ruột của tôi được dùng một loại chì mầu đen đậm và chất lượng đặc nhất. Tôi có hình dáng thon và dài như các bạn thấy đại đa số họ hàng nhà bút chì chúng tôi vẫn thế. Nhưng điểm khác biệt của tôi là thân mình tôi không tròn như họ, mà nó hơi dẹp, nhìn nghiêng trông giống như một thanh kiếm. Tôi cũng không đội cục gôm ở trên đầu như đa số bọn bút chì thời nay . Lớp áo bên ngoài của tôi được sơn những đường thẳng màu huyết dụ cùng với những đường sọc đen xen kẽ như chiếc đai thắt lưng của một vị kiếm sĩ. Có lẽ người cha muốn dùng tôi để chuyển lời nhắn nhủ đến cậu con trai rằng, "Bút cũng như kiếm. Nếu không biết dùng nó sẽ trở thành kẽ hủy hoại."

Đấy là câu chuyện về lý do và nguồn gốc của sự xuất hiện của tôi . Thế nhưng thật đáng tiếc, cuộc đời tôi không bước theo những đại lộ suông xẽ đễ có thể chu toàn những ước mơ cao đẹp mà người chế tạo ra tôi hằng mong muốn đâu bạn ạ. Số là lúc tôi vừa được mặc lớp sơn veneer cuối cùng và được đặt ngay ngắn trên vị trí thoáng đãng để đợi lớp áo khô, thì ông chủ xưởng Canh Tân ghé thăm xem xét công việc làm ăn của xưởng. Kết quả là ông ta trông thấy tôi và đòi đem tôi về làm vật sở hửu, và từ đó cuộc đời tôi sang trang.

Nằm trong túi áo của ông chủ Canh Tân, tôi được đi dạo quanh tất cả các cơ sở làm ăn của ông ấy trên chiếc xe hơi đời mới bóng loáng, có chổ ngồi bằng da mát rượi, với dàn âm thanh tối tân và có cả tủ lạnh để chứa rượu vang trắng và nước trái cây . Ông quả thật là một người có óc kinh doanh, có tài tổ chức và có số lượng gia sản vô cùng đồ sộ. Bên cạnh xưởng Canh Tân, ông còn có xưởng Đời Mới chế tạo vải lụa và quần áo giày dép, cửa hàng Hoàng Kim thầu kinh doanh vàng bạc và kim cương với uy tín lâu năm vẫn luôn dẫn đầu thị trường về nhãn hiệu. Bên cạnh đó ông còn là chủ của đa số đất đai và địa ốc của những khu thương mại lớn nhất trong nhiều thành phố.

Ông chủ không bao giờ dùng tôi để viết, mà bắt tôi phải làm những chuyện tôi chẳng hề muốn chút nào, như là để đục thủng cái bì thư dày cộm, hoặc đánh dấu mấy loại hàng hóa ông không ưa, hoặc có lúc bất đồng với ai đó trên điện thoại, ông cầm đầu tôi nhấn mạnh xuống bàn như đang trút cơn giận dữ lên tôi. Sau một ngày dài ngoằng với những công việc tôi chẳng gì hứng thú, ông chủ đưa tôi về nhà, và cuộc đời tôi bắt đầu sóng gió.

Việc đầu tiên là bà vợ phốp pháp với làn phấn dầy cộm trên khuôn mặt lao vào phòng và thẩy lên mặt ông chủ một xấp giấy tờ. Hai người cấu xé nhau bằng những lời mạt sát tệ hại nhất. Bà ta xô và đấm đá túi bụi lên mặt ông. Ông cũng không vừa tát lên mặt bà vài phát tóe lửa. Bà lùi lại một bước và lấy đà xô ông một cú như trời giáng xuống nền nhà rồi bà quay lưng bỏ đi. Ông nằm đó ôm ngực. Hình như ông bị lên cơn trầm trọng vì bệnh tim. Tôi không rõ, nhưng hôm nọ ở xưởng Canh Tân, tôi đã có nghe loáng thoáng đám thợ truyền miệng với nhau về bệnh tình và gia cảnh bất hòa của ông chủ như thế.

Trước lúc qua đời ở phòng cấp cứu của bệnh viện, ông chủ dùng tôi để viết lại lời nhắn cho hai đứa con của ông. Thằng con lớn của ông đọc xong lời trăn trối của cha, nó tức tối vo miếng giấy có nét chì của tôi và quẳng xuống đất với khuôn mặt giận dữ. Nó giận cũng phải, vì ngoài anh em nó ra ông còn tới 6 đứa con khác bên ngoài để cùng phân chia tài sản . Đứa con gái thì ngồi im cặp mắt lờ đờ không cảm xúc. Có lẻ nó đang thăng cao vì thuốc phiện. Y tá đi vào đưa cho đứa con gái gói vật dụng ông mang theo trong người khi qua đời, trong đó có tôi.

Từ hôm đó, tôi theo về ở chung trong căn phòng bề bộn của đứa con gái luôn say xỉn bên cạnh những bao thuốc trắng. Ngày ngày nó đàn đúm với lũ con traị Có khi dẫn dăm ba đứa vào phòng giở trò xàm sỡ với nhau rồi cùng nhau thăng. Một hôm mẹ nó ghé vào phòng trong lúc nó xay bí xỉ. Bà ta để lại một xấp tiền trên đầu giường và mượn tôi viết vài dòng cho nó, "Mẹ đi vắng, con ở nhà tự lo liệu ."

Lúc nó tỉnh lại, nó đọc dòng chử của mẹ nó một cách dửng dưng, rồi nó cầm tôi lên ngắm nghía . Nó muốn viết xuống một điều gì đấy, nhưng nó cứ viết được vài chử lại xóe toạc tờ giấy vất xuống đất và ôm mặt khóc rưng rức . Tôi muốn giúp nó viết ra những điều ứ đọng trong tâm hồn của một đứa con gái 16 tuổi đầy u uẩn, thế nhưng nó chẳng khi nào tỉnh táo để cần đến tôi, hoặc là ít nhất lắng nghe tôi .

Thế rồi nó lại lên cơn nghiện . Vơ được tôi, nó đưa lên mủi hửi hửi và thất vọng quẳng tôi xuống nền nhà vì tôi không thơm như bạch phiến. Nó lôi tiếp những bao thuốc trắng ra vừa hít vừa chích thẳng vào cánh tay. Nó cứ làm như thế liên tục cho đến khi nó té xuống đất, và cơ thể giựt lên liên hồi. Cuối cùng, việc gì đến cũng đã đến, nó trút hơi thở cuối cùng và nằm cứng đơ bên cạnh tôi .

Ngày đưa đám tang, mẹ nó khóc tấm tức, như bất cứ bà mẹ nào khóc con . Nhưng rồi sau đó bà cũng cho người dọn dẹp phòng nó sạch sẽ để bán lại căn biệt thự xinh đẹp cho một người quen .

Sau khi bà chủ cũ dọn đi, tôi bị người dọn dẹp vô ý làm rớt lại trong phòng. Người chủ mới là một bà giàu có với một đứa con trai bị tàn tật. Thằng con trai được sắp xếp ở trong căn phòng tôi đang ở . Thằng bé 14 tuổi nhưng lúc nào cũng cười khanh khách với khuôn mặt ngô nghê . Nó vớ được tôi tưởng là đồ ăn và đưa lên miệng cắn thử . Cắn không được nó quăng tôi lên tường và nằm lăn xuống sàn nhà giãy đần đật và kêu gào thảm thiết . Mẹ nó ở ngoài lao vào ôm nó vào lòng vừa khóc vừa đay nghiến cha nó, kẻ đã phụ bạc mẹ con nó để đi lấy người đàn bà trẻ đẹp và có thể sinh cho ông ta đứa con trai lành lặn hơn . Bà đay nghiến và chửi rủa chán rồi thì đứa con cũng lăn quay ra ngủ . Bà sực nhớ ra điều gì vội vàng chạy lao về phòng . Vừa bước ra cửa bà dẫm phải lên tôi, thế là bà nhặt tôi lên đem về phòng bà .

Ở phòng bà đã có một người đàn ông đang nằm chờ sẳn . Ông hỏi bà đã quyết định cho chuyện hợp tác làm ăn của hai công ty họ chưa ? Bà bảo bà cần phải tính toán thêm . Thế rồi bà lôi ra một cuốn sổ chi chít những con số khổng lồ ra và bắt tôi ghi lên đó những phép cộng trừ nhân chia . Ghi một hồi bà nỗi cáu vì cho rằng tôi lề mề chậm chạp . Bà lôi ra cái máy vi tính hiện đại và tiện tay quăng tôi ra ngoài cửa sổ không quên kèm theo những câu chửi rủa, "Thời đại này ai còn dùng ba cái cây bút chì quái này nữa ."

Thế là tôi từ giã ngôi biệt thự xinh xắn và sang trọng mà tôi đã tá túc gần một năm trời mà chẳng hề vơi đi số lượng chì nào . Thân thể tôi bị cú thẩy của người đàn bà kia rơi xuống đất cái ạch và lăn vào góc vĩa hè bên dưới đường . Cách đó 5 gang tay có một cậu bé đánh giày đang nàm co ro . Nghe tiếng động, cậu ta ngóc đầu dậy ngó tôi một cách thờ ơ, rồi nằm trở lại tư thế cũ . Tôi nghe rõ mồn một bụng cậu ta đang đánh trống . Tôi bèn làm quen:

- Thế nào ? Sao cậu không nhặt tôi đến nằm chung với cậu cho có bạn ?

Cậu bé trả lời trong nỗi bực dọc:

- Tôi đói lắm . Không rảnh đâu mà chơi với ông .

Tôi cũng lì lợm:

- Nhưng ít ra cậu cũng nhặt tôi lên đã chứ ? Biết đâu tôi lại đáng giá cái bánh cho cậu lót bụng ?

Nghe cũng xuôi tai . Thế là cậu ta nhặt tôi lên . Dưới ánh đèn đường lờ mờ hắt bóng trên bức tường trắng tinh của ngôi biệt thự, cậu ta tinh nghịch dùng tôi để vẽ lên đấy một miếng thịt nướng thơm phức mùi ngũ vị hương và béo ngậy mùi hành tỏi . Thêm một tô phở bò viên nước trong veo tỏa nồng mùi ngò gai và húng quế . Cậu nuốt nước bọt ừng ực . Còn gì nữa nào ? À cậu nhớ ra rồi . Cậu thèm một bình sửa trắng phau . Sửa mẹ hay sử bò gì cũng được . Từ nhỏ đến giờ cậu chưa từng được nếm qua mùi vị sửa tươi . Thỉnh thoảng, trông thấy những đứa bé vòi vỉnh không chịu bú sửa được bà mẹ của chúng ỉ ôi năn nĩ mà nước miếng cậu chảy dài và mắt cứ cay cay . Nghĩ đến đây, cậu buồn quá không thèm vẽ nữa, và nằm lăn xuống đất nhắm mắt lại cố dỗ giấc ngủ . Nằm bên cạnh, tôi cũng buồn không kém . Lần đầu tiên trong đời tôi hình dung được nỗi buồn rõ rệt của con người .

Sáng hôm sau mặt trời chưa ló dạng chúng tôi đã thức giấc vì những chuyến xe và những người buôn bán sớm . Cậu bé bỏ tôi vào chiếc hộp đồ nghề bằng gỗ và kéo tôi lê la khắp các nẽo đường với tiếng mời hàng lảnh lót . Thời bây giờ tìm được một người muốn đánh giầy còn khó hơn tìm kim dưới đáy hồ . Ở những khu nhà nghèo thì họ không có tiền để mua giầy da và lại càng không có tiền để đánh bóng tân trang . Còn ở những khu nhà giàu thì họ có bảo vệ xua đuổi không cho cậu bén mảng tới . Nhưng cho dù cậu có lọt vào bên trong những khu đó đi chăng nữa cậu cũng không thu hoạch được gì . Mode giầy thời nay thay đổi liên tục . Giầy chưa kịp bẩn đã bị lổi thời . Những người nhà giầu thì họ chẳng dùng những thứ lỗi thời .

Cậu ta tỉu nghỉu đi hết hang cùng ngõ hẻm . Cuối cùng, cậu đến trước cửa nhà ông giáo già, và đứng thật lâu trước cửa đợi ông . Có lẻ ông là vị khách hàng lâu năm và trung thành nhất của cậu . Ông có một đôi giày da màu đen đã sờn và đã cũ . Nhưng mỗi lần gặp nó ở đầu ngõ, ông đều nhờ nó đánh hộ . Trong lúc đánh giày, ông hay hỏi han về gia đình nó . Nó nói dối với ông nó đi đánh giày để phụ giúp cha mẹ nuôi mấy đứa em . Thật ra nó không có anh em hay cha mẹ gì cả . Với thân phận mồ côi nó sợ ông đánh giá nó và không muốn tiếp xúc với nó nữa . Hôm nay có lẻ ông giáo bệnh không ra ngoài và cậu ta đành lủi thủi trở về với cái bụng đói meo mà cả ngày chỉ húp toàn những tô thức ăn thừa thải ngoài chợ .

Nó trở về chổ cũ hôm qua tôi và nó gặp nhau và lôi tôi ra khỏi hộp gỗ . Chắc có lẽ nó định bụng vẽ một món ăn gì nữa đây ? Tôi liền hất hàm thách thức nó:

- Này, cậu cứ vẽ ở đây không phải là cách đâu .

- Vậy làm gì ?

- Biết viết chử không ?

- Không .

- Vậy cậu tên gì ?

- Minh .

- Viết tên Minh xem ?

- Không biết viết .

- Thế thì cậu phải bắt đầu tập viết từ cái tên .

Cậu ta nỗi cáu:

- Tôi đói lắm rồi, không rảnh viết tên đâu .

Tôi cũng định bụng bắt đầu giữ im lặng và không thèm nói chuyện với cậu ta nữa . Nằm không một lúc chán, cậu ta quay qua tôi:

- Thế, tôi phải viết chử Minh như thế nào ?

- Thì cậu cứ cầm tôi lên và thử đi .

Cậu ta cố nhíu mày moi trong trí nhớ ra chử Minh mà đã có lần có ai đó đã dậy cậu . Cả buổi tối cậu lẩm nhẩm:

- Em mờ viết thế nào nhỉ ?

Sáng hôm sau người ta lại thấy những chử viết nghệch ngoạc rơi rớt đầy trên nền xi măng và trên bức tường trắng .

Từng đêm như thế trôi qua dưới bầu trời đầy sao . Tôi nằm thủ thỉ với cậu về cái gì gọi là mơ ước . Tôi kể cho cậu nghe về những thế giới kì lạ trong cả kho tàng ngôn ngữ mà cậu không cần phải đi đâu xa để khám phá . Chúng nằm trong những cuốn sách trên những kệ gỗ ở cửa hàng sách mà ngày ngày cậu đi ngang qua . Tôi kể cậu nghe về những cuốn phim hoạt hình sống động được chiếu trên những chiếc màn hình TV rộng lớn trong cửa tiệm mà ngày ngày cậu vẫn đứng ngẩn người ra xem ké . Tất cả những câu chuyện, những hình ảnh ấy bắt đầu từ những giấc mơ . Một giấc mơ đẹp chính là bức thông điệp gởi gấm đến con người lòng đam mê, sự can đảm, và ý chí phấn đấu để vươn lên .

Khi đêm đã về khuya, cậu quay qua hỏi tôi:

- Thế thì tôi phải làm gì để nắm bắt những giấc mơ đẹp ấy ?

- Câu hỏi tuyệt vời . Tất cả mọi giấc mơ được bắt đầu diễn đạt từ những ngòi bút . Cậu đã có giấc mơ trong tay rồi, bây giờ vấn đề chính là cậu phải biết cách sử dụng tôi để biến giấc mơ đó thành sự thật đấy cậu bé ạ .

Dưới bóng tối mờ ảo của đêm đen, cậu bé chợt vùng ngồi dậy và dùng tôi vẽ lên bức tường những ngôi sao đang lấp lánh như một sự quyết tâm .

Hôm sau nó dậy thật sớm và không đi đánh giầy nữa . Nó đi lượm chử . Nó đến nhà ông thầy giáo và lấy hết can đảm bước thẳng vào nhà . Nó nói cho ông biết sự thật nó là đứa bé mồ côi và nó muốn được học viết chử . Ông ngỡ ngàng nhìn nó một hồi rồi hỏi nó:

- Con muốn học chử gì ?

Nói trả lời:

- Con muốn bắt đầu bằng chử Minh .

Ông giáo cho nó một cuốn tập cũ kĩ và mỗi ngày nó hỏi ông một vài chử rồi sau đó tôi và nó cùng nhau ngồi nắn nót tập viết trước cửa tiệm sách lớn nhất thành phố . Tập viết xong nó rủ tôi vào bên trong xem hình trên những cuốn tạp chí và tập đọc những chử cái đã bắt đầu quen thuộc .

Tôi chỉ cho nó rất nhiều điều tôi đã biết bắt đầu bằng những câu hỏi:

- Tại sao ? và làm thế nào ?

Thời gian trôi qua, cậu bé giờ đây đã trưởng thành và đã là một kiến trúc sư giàu kinh nghiệm với những dự án sáng tác vĩ đại cho những toà thị sảnh ở ngay trung tâm thành phố lớn . Trong hộp dụng cụ đồ nghề của cậu chứa vô số những cây viết đắt tiền với những đường nét đầy sáng tạo sơ khởi mà những hợp đoàn hoặc cá nhân đối tác đã gởi tặng . Cậu cứ tiến xa và tiến cao hơn mãi với muôn ngàn mơ ước, mơ ước do chính cậu tạo ra và nắm bắt mơ ước của người khác, rồi chuyển đạt chúng thành sự thật qua những nét vẽ kì diệu .

Một buổi chiều đầu mùa hạ . Tôi lại nằm trong túi áo của người kiến trúc sư già tóc đã bạc mầu hoa râm . Ông đi đến dự lễ ra trường của đứa con trai sắp tốt nghiệp tiến sĩ luật . Ông đặt tôi vào trong tay nó và nói:

- Cây bút này vô cùng cũ kĩ, nhưng nó là vật quí nhất trong đời cha .

Rồi ông đứng lui về phía sau, khoanh tay, ngắm đứa con trai và mỉm cười . Cuối cùng, tôi cũng đã làm tròn bổn phận và sứ mạng, đó là nhắn gởi bức thông điệp và niềm tự hào của người cha đến với người con .

(July 4, 2008)
Pensee

nvhn
09-08-2016, 02:21 PM
https://lh3.googleusercontent.com/GcyrEJCPhwqz_v13LesR7YtjqjTBQVElhWgcml8LKQgZ0NunVa WDDxUfSCP6xOthZRvvpJqYr4zQt6lf0g77pzI3QncXIzZyiHQ2 MZz7dyzdR4g7HiaNadXz4nUchyv_u-3i6EZOjbxVdUwtT7ynnf3Xrzs9_3BzdxulQGCSV3dtSO_edcEM PM-hl2yeKrXTdPoXTFwo0nmeaMnUUbndMipPlS4ycmpsFadymjc71 YrHa-8aMY0q6WJG2NCRF3pITOnxgj8nVIRaTfW8_9BRx-kuTOnSiX-d1U67xFn4nTuJCrUuWILnbbqMhr4ZWzO2uZszzNJew_4XwYuwk mt6cl0h2lu_18AmVRYhIAesnpKkQ_RCNcxHwZ-zzOigRRaJKlo2yuaSSek0kcjU7WebwO4n0bWHEstX_EGKq0RKY aIhvMM1H8KIGOD7KOtblTUHFsU321YE7OsVxDFXMeQplpK8gHh SU20B50_PJ_kJl6w5LqHQxj20qE9kPGjs7WFdYgcC_yNrJ6EBK 5RBrPIarlP_WFTit4L1HYso2zEpZ8K60FXdbqU-5WLkoSAvn601-zwpmtpdxNWiRWznXltuxRueOwnNo4L6AH95SqlzVBhHPvPs=s2 25-no

" Tất cả mọi giấc mơ được bắt đầu diễn đạt từ những ngòi bút . Cậu đã có giấc mơ trong tay rồi, bây giờ vấn đề chính là cậu phải biết cách sử dụng tôi để biến giấc mơ đó thành sự thật đấy cậu bé ạ ."

Pensee

:z67:

RaginCajun
09-08-2016, 02:36 PM
Đọc bài viết trên kia làm tớ nhớ tới hồi nhỏ hồi tiểu học, viết tự truyện về cây bút chì được 4/10 :( . Bài viết trên kia hay, ý tưởng phong phú quá.

SauDong
09-08-2016, 08:48 PM
Bây giờ thì những cây bút chì được giữ nhiệm vụ cao cả ... vẽ lông mày cho nàng Triệu Minh

pensee
09-09-2016, 01:58 PM
Chào các anh, chị và các bạn đã ghé thăm, đọc và cỗ võ cho P. Bây giờ thời gian của mình chi phí hết cho gia đình, con cái, thành thử mình cố gắng lội ngược dòng để tìm lại nguồn cảm hứng mà mấy năm nay mình bỏ quên> Hy vọng post lại, đọc lại cho mình nguồn cảm hứng mới :) Thank you for reading :) :z56:


------------------------------------------------------
Người hành khách chuyến tàu 7 giờ sáng

Năm đó tôi vừa dọn về thành phố Sunnyvale, thành phố của ngành kĩ nghệ thông tin, và đặc biệt cũng là nhà của mạng Yahoo! mà đa số chúng ta bấm vào mỗi ngày ít nhất 1 lần . Tuy ở Sunnyvale, nhưng tôi lại phải di chuyễn gần 1 tiếng đồng hồ để đến nơi làm việc ở San Francisco. Công việc của tôi là lập trình cho một bộ phận thuộc chi nhánh của Lycos nằm hơi gần trung tâm Metreon. Vì nhà cửa ở SF mắc mỏ và vì để tìm những khoảng trống yên tịnh, nên tôi quyết định tạm cư ở Sunnyvale, và mỗi ngày theo chuyến tàu sớm để vào thành phố.



Vì đã quen với nếp sống cũ ở miền Đông, thế nên mỗi sáng tôi đều có mặt ở trạm caltrain nằm trên đường Evelyn vào trước 7 giờ sáng, đó là giờ chuyến tàu 210 sẽ chạy ngang qua. Từ Sunnyvale đến SF, tàu sẽ dừng chân ở 8 trạm, mỗi trạm khoảng 3-5 phút, để đón hành khách trước khi dừng chân ở trạm cuối cùng ở đường số 3, là trạm của tôi. Sau đó tôi sẽ đi bộ băng qua thêm một ngã tư . Tổng cộng cuộc hành trình kéo dài khoảng 1 tiếng đồng hồ .



Tôi thường chọn ngồi ở những khoang tàu nằm cuối. Vào giờ ấy thì những khoang tàu còn rất vắng. Hành khách chỉ vài ba người. Có người ngồi uống cà phê đọc báo. Có người ngồi gật gù dỗ tiếp giấc ngủ còn đang dỡ dang. Cũng như sắc thái của những thành phố mà đoàn tàu đi qua mỗi ngày, hành khách của nó cũng thuộc đủ mọi thành phần, hoàn cảnh và sắc tộc. Có người tôi gặp thường xuyên mỗi ngày. Có người tôi chỉ gặp một lần rồi không bao giờ gặp lại nữa. Có ông Mỹ trắng nhìn oai phong bệ vệ trong bộ áo và nơ cài cổ và chiếc cặp da đắt tiền. Có ông mỹ da màu râu ria quần áo xộc xệch, cả chiếc mũ đội đầu cũng rách bươm. Có những anh Mễ đi với nhau từng tốp 2, 3 người. Có lẽ họ cũng đến một điểm nào đó để ngồi đấy đợi xem có ai đến thuê làm những việc cực nhọc tay chân như số đông di dân Mễ tôi thường thấy ở những góc đường.



Một hôm, xuất hiện 1 người hành khách Á đông tuổi trạc 25-26, mặc áo chiếc áo gió màu xanh lá cây rộng thùng thình và trên đầu đội chiếc mũ nĩ có hai vành tai phủ xuống mớ tóc bù xù dài đến vai. Sau khi mọi người ổn định chổ ngồi, anh ta bước đến ngồi xuống dãy ghế cạnh tôi. Câu đầu tiên anh ta hỏi tôi là:



- Vietnamese?



Rồi anh ta chỉ cái pin đeo trên chiếc túi đeo vai bằng vải dù của tôi. Cái pin bằng kim loại màu vàng có cái logo mang hai chữ "Việt Nam" viết theo kiểu chử italic. Tôi cười và gật đầu. Anh ta hỏi tiếp:



- Giỏ này chị mua ở Việt Nam à, xinh nhề.



Tôi lắc đầu:



- Giỏ này không phải ở VN. Cái pin này tôi mua ở Santa Cruz.



Thấy anh ta có vẽ quyến luyến cái pin, tôi cho anh ta biết chổ tôi đã mua, rồi sau đó nhanh chóng kết thúc cuộc đối thoại để trở lại tờ báo tôi đang đọc dỡ. Có lẽ một phần vì cá tính khép kín, một phần do ảnh hưởng của văn hóa Mỹ, tôi ít khi thích trò chuyện với những người lạ mặt. Có những người tôi gặp hàng ngày, ngồi cùng 1 toa tàu, và cùng chung một hàng ghế, nhưng chúng tôi vẫn mạnh ai chú tâm vào chuyện người đó. Ở xã hội này tuy là đời sống bận rộn theo guồng máy văn hóa quảng cáo và thương mại và nó đòi hỏi sự giao tiếp cao, nhưng con người đến với nhau chỉ trong một mức giới hạn và ở một phạm vi nhất định. Bạn sẽ khó có khi nào bắt gặp 2 ông ngồi bàn chuyện quốc sự hoặc là 2 bà ngồi than thở chuyện chồng con gia cảnh trên toa tàu. Mọi người lẳng lặng trong thế giới của riêng họ cũng là một cách để tôn trọng thế giới riêng tư của người khác.



Nhưng khoảng yên lặng đó không giữ được bao lâu. Anh chàng ngáp dài vài cái rồi quay qua ngó vào tờ báo tôi đang đọc và hỏi:



- Ngày nào chị cũng đu tàu này à?



Tôi bật cười với câu hỏi của anh ta. Chữ "đu" tàu tôi chưa nghe bao giờ. Tôi gật đầu. Anh ta hỏi tiếp:



- Chị sang đây lâu chưa?



Xem bộ anh ta rất thích được nói chuyện và không thể ngồi yên một chổ. Và cũng xem bộ anh làm cho tôi để ý đến cách anh dùng từ ngữ của anh hơn. Tôi trả lời và hỏi lại:



- Chưa lâu lắm, vài ba năm thôi. Còn anh?



Anh ta bắt đầu được dịp nói:



- Mình qua được 2 năm. Trước giờ làm ở dưới này. Hôm nọ có người quen giới thiệu ở cái nhà hàng xyz ở San Mateo. Hôm nay là ngày đầu tiên.



Rồi anh cứ tiếp tục nói thao thao nhiều điều nữa. Có lẽ anh thuộc loại người rất thích bày tỏ và rất thích giao tiếp. Tôi ừ hử rồi lại dán mắt vào tờ báo. Nếu là một người bình thường khác thì họ sẽ không nói chuyện với tôi nữa vì cảm thấy bị xúc phạm bởi cữ chỉ mất lịch sự của tôi. Nhưng anh ta ngưng một chút, rồi dán mắt vào tờ báo và hỏi tôi:



- Chị đang đọc gì đấy?



- Đọc báo đại loại vậy thôi.



- Chị hay nhỉ!



Tôi súyt bật cười với lời nhận xét của anh. Bình thường có lẽ tôi sẽ nghĩ anh đang mĩa mai tôi. Nhưng khuôn mặt anh trông ngơ ngơ. Có lẽ anh nghĩ tôi hay thật sự. Tôi quyết định quay qua tiếp chuyện anh như 1 sự tỏ lòng cảm ơn.



- Hay cái gì?



- Thì chị đọc tiếng Mỹ đấy.



À. Tôi định chọc anh là tôi chỉ coi hình thôi chứ tôi đâu có đọc. Nhưng bây giờ tôi mới bắt đầu thấy ở anh có những điều gì đó rất chân thật từ cách nói chuyện hơi cộc cộc . Điều thứ nhất là anh chắc chắn lớn hơn hoặc bằng tuổi tôi. Vã lại nhìn mặt tôi cũng non choẹt, thế mà anh gọi tôi bằng "chị" đó là một phép lịch sự mà tôi ít khi gặp. Điều thứ hai là anh nói giọng bắc rất đặc. Cái giọng bắc y như của họ hàng bên phía mẹ tôi di cư vào nam sau này. Điều tôi thắc mắc là anh đến Mỹ theo trường hợp nào? Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua đầu và tôi cũng chẳng hỏi anh. Tôi không thích hỏi người khác bất cứ câu hỏi nào thuộc phạm vi đời tư của họ, vì tôi không muốn phải trả lời họ về đời tư của tôi. Điểm đặc biệt ở anh là cũng cùng những câu hỏi và cách nói chuyện tới tấp ấy, nhưng sự quấy rầy của anh rất vô tư khiến dần dà tôi không còn cảm giác bị quấy rầy nữa . Lâu lâu anh hỏi tôi một câu, tôi trả lời và hỏi lại, và thế là anh nói tràng giang đại hải.



Anh nói về đời sống của anh. Anh đang ở thuê phòng với 2 vợ chồng đã lớn tuổi. Mỗi tháng anh trả tiền nhà 3 trăm USD. Thỉnh thoảng họ nấu nướng vài món gì đó và cho anh ăn chung. Còn đa số anh ăn ở nhà hàng nơi anh làm phụ bếp. Hai năm ở Mỹ, anh đã làm qua rất nhiều nhà hàng và chợ thực phẩm Á Đông.



- Làm ở quầy thịt nguy hiểm lắm chị ạ. Cưa thịt mà không khéo mất tay như chơi ấy. Cái vết này cũng là chiến tích đây.



Vừa nói anh vừa giơ vết sẹo ở bắp tay cho tôi coi. Tôi rùng mình và nghĩ đến những chiếc máy cưa hoặc những con dao phay mà tôi nhìn thấy ở những gian hàng thịt.



- Vậy làm nhà hàng có khoẻ hơn không?



- Cũng không hẳn là khỏe hơn. Nhưng nghề nào có cái khốn của nghề đấy, phải cực thì mới có tiền.



Rồi câu chuyện của anh kéo dài ngày này qua ngày khác. Ngày nào tôi không đi làm thì hôm sau anh kể chuyện tới tấp có lẽ để bù cho những ngày anh không được dịp nói. Anh nói đủ thứ chuyện trên đời và chẳng chuyện nào giống chuyện nào. Đôi khi chỉ là chuyện kinh tế và thời tiết. Đôi khi có những người thanh niên cỡ tuổi anh ăn mặc lịch sự đang bấm điện thoại hoặc đang dán mắt trên chiếc vi tính xách tay, anh nhìn họ với vẽ ngưỡng mộ. Đôi khi toa tàu băng ngang qua những bãi rác chứa những xác xe máy cũ hoặc vật dụng để recycled, anh chép miệng:



- Xác xe nhiều quá nhề.



Câu nói đó được lập đi lập lại như thể "bao giờ đến lượt tôi liệng một cái xác xe cũ vào trong ấy nhề!"



Một hôm anh lấy trong túi ra một cái bánh giò gói lá. Lấy con dao ra xẽ đôi, anh đưa tôi một nữa.



- Này, ăn đi. Ngon lắm.



Lời mời của anh như một mệnh lệnh chắc nịch. Tôi hơi bỡ ngỡ vì sự hiếu khách của anh. Cảm giác cũng giống như ngày xưa khi tôi mới nhập học ở Mỹ, tôi đã rất bỡ ngỡ vì sự hiện diện rõ rệt của "chủ nghĩa cá nhân" trong cách giao tế của nền văn hóa này, ví dụ nhý khi ngồi chung với một đám bạn học cùng lớp, mạnh đứa nào đứa nấy lôi ra thức ăn vặt của mình và ăn vô tư không cần phải mời người khác. Rồi tôi cũng trưởng thành và cảm thấy rất thoải mái được sống trong nền văn hóa ấy, nền văn hóa không quan trọng chuyện chia xẽ, vì đôi khi sự mời mọc cũng có khả năng làm phiền người khác. Huống gì hai người chúng tôi chỉ là bạn đồng hành gặp nhau trên tàu và không mấy thân nhau. Trong cuộc sống mấy ai tin tưởng nhau để tiếp nhận ở nơi nhau một sự tử tế nào đó nhỉ? Nhưng dường như anh không màng về điều đó. Có lẽ anh chưa quen với nền văn hóa này, hoặc có lẽ anh vẫn giữ một đức tính mà từ lâu tôi đã quên mất, đó là đức tính hiếu khách của một loại người dân quê ở VN mà tôi cũng đã từng xuất phát từ nơi ấy.



Có những ngày mưa lâm râm. Mưa lấp phất bay trên những đường rầy. Mưa phủ những cột điện, những hàng cây, con phố. Mưa tạt trên cửa kính những hình ảnh nhạt nhòa. Anh khoanh tay trở nên trầm tư:



- Hôm nay chắc nhà hàng vắng khách hơn đấy.



Rồi anh quay qua tôi và quảng cáo:



- Hôm nào rảnh chị ghé qua ăn. Nhà hàng có món bê nướng vĩ ngon lắm đấy . Cuối tuần chị đến thì hơi đông khách.



- Vậy anh làm nguyên tuần hả?



- Hầu như là vậy. Với lại ở nhà cũng chẳng làm gì.



- Sao anh không đi học đi?



Tôi tưởng câu gợi ý bất thình lình này sẽ nhận được cái lắc đầu, hoặc tiếng thở dài, kế theo sau là 1 loạt những lý do khó khăn anh ta sẽ đưa ra. Nhưng không. Anh trả lời một cách tự nhiên:



- Chị nói có lý.



Rồi anh ghé mắt nhìn vào máy tính với những dòng syntaxes của tôi và hỏi:



- Mình muốn đi học nhưng không biết bắt đầu từ đâu?



- Anh có bằng tốt nghiệp trung học không?



- Không.



- Vay thì anh phải thi đậu bằng GED, cái này thay thế cho bằng trung học.



Anh mượn tôi cây viết và ghi xuống cặn kẽ những điều cần phải làm. Tôi chỉ anh đến thư viện thành phố để mượn tài liệu. Rồi anh nhờ tôi mua dùm anh cuốn tự điển Anh-Việt. Tôi không biết chổ mua, nên cho anh mượn tạm cuốn tự điển màu vàng khổ nhỏ của soạn giả Nguyễn văn khôn. Đây là cuốn tự điển của bố tôi nhờ người quen gởi cho tôi bao nhiêu năm rồi . Cuốn này có lẻ ra đời từ mấy chục năm trước mà rất nhiều từ vựng không được cập nhật hóa . Thấy anh sốt sắng thì tôi chỉ giúp vậy thôi, chứ trong lòng tôi không hoàn toàn tin là anh sẽ chú tâm vào chuyện học. Từ trường học bước ra trường đời chỉ là 1 bước nhỏ, như từ trường đời trở vào trường học quả là núi đồi gập ghềnh không mấy ai có được sự quyết tâm và bền chí đó .



Ngày qua ngày, chúng tôi vẫn chia chung 1 đoạn đường dài 30 phút từ Sunnyvale đến san Mateo. Sự quấy rầy ban đầu của anh bổng chốc trở thành thói quen. Cảm giác nó giống như có người mẹ hay càm ràm bên cạnh, nhưng khi vắng bà thì khoảng không gian bổng trở nên trống vắng.



Một hôm, anh không xuất hiện nữa. Một ngày, hai ngày ... rồi một tháng, hai tháng, rồi nữa năm. Dần dà tôi cũng quên mất hẳn anh. Có một lần cuối tuần ghé qua San Mateo chơi, tôi tò mò tìm đến nhà hàng nơi anh làm việc để ăn thử món bê nướng vĩ xem có ngon như lời anh quảng cáo không, đồng thời xem anh đã ra thế nào. Lúc tôi đến địa chỉ ở trên góc đường ấy, tòa nhà đã bị niêm phong với những bức tường ố những vết cháy đen và những khung cửa kính bị bễ . Nơi đây như vừa xảy ra 1 trận hỏa hoạn đã làm hủy hại nguyên toà nhà 2 tầng. Tôi chợt hiểu nguyên nhân tại sao anh không còn đón tàu nữa .



Khoảng chừng 1 tháng sau, bất ngờ anh lại xuất hiện trên tàu. Lần này trông anh bụi như 1 cậu học trò với 1 chiếc cặp trên vai và vài cuốn sách trên tay. Cũng cái mũ có hai cái tai chụp và cái áo gió rộng thùng thình. Anh nói anh trở lại để báo cho tôi biết rằng, anh đã thi đậu GED và đang bắt đầu vào chương trình đại học. Anh gởi lại tôi cuốn tự điển cũ màu vàng. Anh cũng móc trong túi ra 1 chiếc máy tính nhỏ hình chử nhật rồi lắc lắc và khoe:



- Mình mới tậu được cái này oách lắm.



Rồi anh bấm một từ Anh Ngữ vào và nhấn nút. Lập tức có tiếng phụ nữ phát ra phiên âm đúng chử ấy kèm theo nghĩa tiếng Việt. Đó là cuốn tự điển điện tử.



- Mình học bằng cái này nhanh lắm chị ạ .



Cặp mắt anh sáng lên chăm chú vào máy như 1 đứa trẻ đang háo hức chơi game. Tôi thầm cảm phục ý chí của anh. Chỉ trong vòng mấy tháng, anh đã như một người khác.



- Vậy anh tính học về ngành gì?



- Mình chưa xác định. Nhưng mình cũng thích học về ngành kĩ nghệ như đa số bây giờ. Tạm thời quan trọng nhất là học xong phần Anh ngữ, những lớp đọc, viết, rồi sau đó đến lớp toán, sinh, hóa để xong phần general requirements. Rồi sau đó vào ngành. Mình muốn học nhiều lắm chị ạ.



Tôi vừa xúc động vừa thán phục khả năng tiếp thu và tìm tòi của anh. Chỉ trong vòng nữa năm mà anh đã tự thu thập được tất cả mọi thông tin cần thiết để trở thành một người học sinh với đầy đủ kế hoạch và hy vọng. Với ý chí và cái đà này, anh sẽ còn đi rất xa nữa...



Sau đó tôi đổi việc làm và mất hẳn liên lạc với anh. Nhưng mỗi lần nghĩ về anh tôi lại cảm thấy có điều gì vô cùng ấm cúng và tràn đầy hy vọng. Anh là hiện thân của ý chí phấn đấu và vươn lên. Có lẻ bây giờ anh cũng đã tốt nghiệp 4 năm và đã có việc làm ổn định tương đương với những người hành khách áo quần chỉnh tề, tay mang cặp táp, cổ thắt cà vạt và chiếc điện thoại liên tục nháy đèn. Nước Mỹ là 1 vườn địa đàng của cơ hội dành cho những người biết nắm lấy nó, và Cali - Silicon Valley có những thành phố có thể biến hầu hết những ước mơ thành sự thật . Giấc mơ của những thế hệ Gen-X.

April.2008
Pensee

pensee
09-12-2016, 02:51 PM
Hôm nay thứ Hai, không khí bắt đầu se se lạnh, mùa Thu sắp về rồi đấy . Buổi sáng tôi thường cho phép mình tà tà thong thả, tìm bộ áo ưng ý, là ủi cho phẳng, mặc cho 2 con bộ áo đẹp, mình cũng phải diện đẹp . Những điều đẹp đẽ luôn luôn miễn phí, thời gian cũng miễn phí . Thằng con út của mình ngộ lắm . Sáng nào cũng nhìn mẹ rồi nói, "Mẹ ơi, cái áo mẹ mặc thật là đẹp, mẹ thật là đẹp!" Lời nói quả thật chẳng tốn tiền mua . Sự hào phóng là một chức năng miễn phí mà con người ai cũng có thể tự cài đặt . Tôi học ở con trai điều này, gặp ai tôi cũng khen họ một câu và rất vui khi nhận lại được sự ban tặng .

Ðường từ nhà tôi đến sở làm đúng 7 phút . Con đường xanh mướt những tán lá cây . Thỉnh thoảng có 1 chiếc xe qua lại, nếu không thì chỉ một mình tôi thênh thang chiếm hữu, 5mph :)

Tôi thích lái xe chậm thật chậm, bởi vì cái ipod (đời cũ nhất) cuả tôi chứa đựng gần 10 ngàn bản nhạc, Việt, Anh, hoà tấu, slow rock ... các thể loại . Tôi chơi nhạc ở chế độ tự động, thành thử có khi phải 2 tuần hoặc 1 tháng mới được lập lại một bản nhạc . Mỗi sáng tôi bước ra khỏi nhà với một tâm trạng phấn khởi chờ đợi bản nhạc đầu tiên hôm nay sẽ là bài gì nhi? Âm nhạc cho ta một tinh thần lạc quan vô cùng mạnh mẽ . I believe I can fly, yes, I can touch the sky, tôi ru em ngủ, một sáng mùa đông, em ra ngoài ruộng đồng, hỏi thăm cành lúa mới .... Những ý tưởng đẹp đẽ khiến tâm hồn tôi ủy mị, ướt mượt và sến súa .... Tôi tạ ơn khi mình còn được như thế .

Vào đến văn phòng, việc đầu tiên tôi làm là lau chùi chiếc bàn làm việc cho thật sáng bóng . Kế đến là pha một tách cà phê sửa Almond không đường . Vị cà phê đắng quyện với hương thơm quả hạnh khiến người ta dễ ngồi thừ ra một vài phút để nghĩ về một điều ngọt ngào nào đấy trong cuộc sống và cảm thấy muốn sẽ chia .

Ngày thứ Hai tôi tự cho phép mình lười biếng . Làm việc ít một chút . Hưởng thụ nhiều một chút . Nhoẽn miệng cuời nhiều một chút . Tất cả đều miễn phí và là quyền lợi tối thiểu của con người :)


https://c7.staticflickr.com/9/8351/29015021814_db851666ac_z.jpg (https://flic.kr/p/LcXz7N)



https://www.youtube.com/watch?v=cgtSnkCaC0k

Dạ Thảo
09-12-2016, 03:30 PM
Thật dễ chịu khi đọc đoản văn của Pensee ..... Thấy cuộc đời thật tươi đẹp với những niềm vui đơn sơ, nho nhỏ . Chúc vui!

Rong Rêu
09-13-2016, 09:05 AM
Thằng nhỏ có tương lai :)
ừa lời nói đâu mất tiền mua lựa lời khe tới tấp cho người ta mê :)
con giống dì Rrrrrrrờ!

RaginCajun
09-13-2016, 09:56 AM
Khen thôi, không nên Rrrrr! dễ bị wuy'nh :p

Rong Rêu
09-13-2016, 10:00 AM
Nhiều case Không rrrrrrờ mới bị quýnh à.

Rong Rêu
09-13-2016, 10:01 AM
Anh Tôm khoẻ không? Con Hô nó nói nhớ anh anh hát hêhhheeh.

San Hô
09-13-2016, 10:15 AM
Ách xì. Ai khen tui đó?
Chào anh Tôm, Rờ, Pen và khách nhà Pen.
Pen ơi dạo này mạch văn tuôn trào lai láng ha. Tao làm biếng quá chưa có đọc chỉ lướt qua phần mày được trai trẻ đẹp khen thôi. Thiệt đáng công ủi đồ :).

pensee
09-13-2016, 10:34 AM
Chào Dạ Thảo,
Rất thích cái nick của bạn. Cám ơn bạn ghé thăm hàn huyên. Ðôi khi những người bạn gặp nhau nói chuyện thời tiết mùa màng, chia sẽ những ước mơ nhỏ nhoi rồi cùng nhấm nháp ly trà xanh mà hết một buổi trưa lúc nào không haỵ Mời Dạ Thảo ly trà nhé!

Rong Rêu, anh Tôm,
Lâu quá không gặp, khỏe không? Ðúng thật là thằng này quả thật có tương lai . Khen phụ nữ là một đức tính cần phát huy . :)
Lúc nãy buồn cười lắm, bình thường ox đưa thằng lớn đi học, hôm nay ông ấy bận họp nên mình đưa nó đi . Lúc ngang qua dãy lớp có 2 bé gái đứng trước cửa nói chuyện . Bổng một bé gọi "H, Somya đây nè!!" Rồi cô bé chỉ tay về cô bé bên cạnh . Cô bé bên cạnh đỏ hết cả mặt cười bẻn lẻn . S là bạn học của H từ lớp 1 (năm ngoái). Sinh nhật của S, cô bé mời các bạn nữ, và chỉ có mình H là nam . Mình tưởng qua 1 năm tình bạn đó đã nhạt phai .... ai dè vẫn còn vương vấn heheheh ... Hỏi H có nhớ S không ? Nó nhún vai 1 cái . LOL. Kids are so cute!!!

Rong Rêu
09-13-2016, 11:21 AM
Hêhhehehe mới nhỏ đã reo rắt tình cảm đầy lối vậy được đó con :)
mình không nhớ thì em ấy nhớ cũng được rồi.

pensee
09-13-2016, 03:58 PM
:z13:

--------------------------
https://c1.staticflickr.com/8/7771/29553135512_bb865c1007.jpg
Giấc Mơ Clementine...

Khoảng 3-4 tuổi tôi bắt đầu đi nhà trẻ. Nhà trẻ của tôi là nhà trẻ bất hợp pháp (thời ấy không có lớp học tư nào là hợp pháp cả) do các nữ tu dòng Phao lô cũ đã về hưu dậy . Nhà dòng này sau 75 đã bị nhà nước giải tán và tịch thu hết tài sản gồm đất đai và trường học, chỉ để lại một khu nhà nhỏ này cho các sơ đã lớn tuổi ở và sinh hoạt. Nhà dòng được cách biệt hẳn với thế giới bên ngoài bằng những bức tường cao có những giàn hoa leo phủ kín. Bên trong là một dẫy nhà được bao quanh bởi khu vườn mùa nào cũng có những luống hoa, rau quả và những giàn nho có trái nhỏ li ti. Ở chính giữa vườn là chiếc bồn nước có những bức tượng thiên thần nhỏ quì chung quanh và tượng đức Mẹ ở giữa đang chấp tay cầu nguyện . Không khí ở bên trong nhà dòng rất trang nghiêm, ngăn nắp và lặng lẽ . Các sơ sống ẩn mình hẳn bên trong thế giới ấy và rất ít khi tiếp xúc với xã hội bên ngoài. Sinh hoạt thường ngày của họ là cầu nguyện, đọc sách, trồng hoa quả, thêu thùa may vá, và dậy học.

Lớp học bao gồm khoảng 6-7 đứa trẻ, con của những gia đình có máu mặt. Chử máu mặt ở đây phải hiểu theo nghĩa cực bóng, bởi vì họ chỉ đơn giản là những gia đình có mối quan hệ thân tín với nhà dòng từ lâu đời . Trong số 6-7 đứa trẻ ấy, tôi là đứa may mắn (hồi đó tôi không nghĩ là mình may mắn) được các sơ tận tình dậy dỗ từ buổi ban sơ cho đến tận sau này lớn lên các sơ vẫn tiếp tục dậy kèm cho đến ngày tôi đi vượt biên...

Thời đó, buổi sáng tôi phải đến trường từ rất sớm và sinh hoạt với các sơ cho đến chiều. Đến khi đi học ở trường công thì một buổi học trường, buổi còn lại ở nhà các sơ . Các giờ học được chia theo giờ giấc như sau: Cầu nguyện, hát nhạc, tập đàn, tập đọc, tập viết, và làm thủ công... Trong các giờ học ấy, tôi chỉ thích giờ ngủ trưa và sau đó là giờ thức dậy được các sơ đọc hoặc kể truyện cho nghe .

Tôi có cái tật từ nhỏ là khi các sơ dậy hát tôi hay cắt ngang lời sơ với những câu hỏi vớ vẫn như: mai bo ni lai âu vơ đi ô sân nghĩa là cái gì hả sơ? Sơ sẽ phải kiên nhẫn giải thích: "My bonnie lies over the ocean có nghĩa là....." và sơ sẽ phải kể một câu chuyện dân gian hay gì đó có liên quan đến xuất sứ của bài hát ấy. Tôi luôn luôn ấn tượng về những bài hát tiếng Anh và Pháp và những câu chuyện dân gian do các sơ kể . Nhiều bài hát hồi đó tôi chỉ nhớ lời chứ chẳng biết nó viết ra làm sao. Ví dụ như những bài tiếng Pháp như này: "À lu ét te ze tờ a lú et ... À lu et... " hoặc là "chìn gà bòng... đa bi nhong..." (thông cảm cho trí nhớ của tôi... trên 20 mấy năm rồi không hát lại.. )

Trong những bài hát thời ấy, Clementine lời Việt là bài tôi có nhiều ấn tượng nhất. Sơ kể về một xứ sở xa xôi ở một chân trời nào đó trên bản đồ thế giới, nơi ấy có những con suối lấp lánh đầy những hạt vàng kim loại, và những người dân di cư về đây sinh sống . Trong đám di dân ấy, có một gia đình có cô con gái chăn cừu xinh sắn với đôi môi đỏ và những lọn tóc óng vàng.

Giầy cao, ống mới ôm cổ chân dài
Giầy rất oai của Clementine

Sơ kể về nơi có những đôi giầy ống đủ màu sắc dành cho cả người lớn và cả trẻ em. Ở quê tôi lúc ấy chỉ có người lớn mới đi giầy cao ống, và họ chỉ mang nó để làm việc vào những ngày mưa dầm, và những đôi giày bằng cao su này chỉ có một màu đen duy nhất. Tôi cố hình dung đến những đôi giày cao ống đủ màu sắc nhỏ nhắn dành riêng cho trẻ em nó trông như thế nào, và tôi mơ ước có được một đôi màu xanh da trời để tôi có thể tha hồ che dù đi dọc dưới những con mương đầy nước dưới những cơn mưa .

Tôi về kể cho mẹ tôi nghe về những đôi giày màu sắc kì diệu này. Mẹ cười bảo với tôi rằng đó chỉ là chuyện cổ tích. Nhưng rồi một ngày nọ, mẹ đã biến một phần lớn chuyện cổ tích đó thành sự thật bằng cách đặt hàng một đôi "ủng" (giầy cao ống) bằng cao su cở nhỏ vừa chân tôi bằng một số lượng cà phê . Mẹ cười niềm vui đong đầy nơi ánh mắt khi mẹ bảo tôi ngồi xuống để mẹ xỏ thử từng chiếc giầy vào chân cho tôi. Mẹ lo xa mua đôi giầy lớn hơn chân tôi 1 cỡ để tôi có thể sử dụng chúng cho đến khi tôi lớn. Mẹ âu yếm vuốt đôi giầy và bảo rằng từ nay chân tôi sẽ không còn bị ghẻ lở vì những trận mưa dầm nữa. Tôi sung sướng hình dung mình đang là cô nàng Clementine .

Một trong những giờ học tôi chán nhất là đàn dương cầm. Trên thế giới có hai loại người có quan hệ với đàn dương cầm, một là người chơi đàn, hai là người thich nghe dan không thích chơi đàn. Tôi sinh ra là loại người thứ hai. Trong khi người chị họ bằng tuổi tôi có thể đàn lưu loát các bài hát để trình diễn ở các buổi tiệc gia đình, và sau này là tay chơi đàn chính cho nhà thờ, thì tôi vẫn luôn luôn ở bực vỡ lòng và chỉ có thể chơi mỗi bài Ave Maria, và chẳng bao giờ đánh được một cách thành thạo lưu loát.

Tôi chỉ đam mê một môn duy nhất đó là vẽ tranh và tô màu. Tôi có thể ngồi hàng giờ và quên ăn quên ngủ để vẽ. Thời ấy giấy bút rất hiếm hoi. Bị cô giáo và các sơ mách về tội xé giấy tập để vẽ, bố tôi thường phải kiểm tra và sẽ phạt nếu cuốn tập 100 trang trở nên mõng dính chỉ còn lại 20 trang. Bố tôi cấm tôi không được vẽ bất cứ dưới một hình thức nào và chỉ muốn tôi chú ý học đàn . Có lẻ vì ông sợ cho tương lai của tôi hơn là sợ tốn giấy . Mẹ tôi thì có biện pháp rất khả thi và tích cực, đó là bà mua cho tôi một hộp phấn màu và bảo rằng: "Con tìm góc sân nào đó rồi vẽ. Vẽ xong rồi dội nước xóa đi thì bố không thấy."

Với hộp phấn màu, hàng ngày vào giờ rảnh tôi thường ra góc sân ngồi lặng lẻ vẽ một mình . Các sơ cũng tôn trọng sự tự do của tôi và hay đi qua đi lại để ngắm và đôi khi động viên bằng những lời khen nho nhỏ. Những hình ảnh mà sơ Gioan kể về đất nước của Clementine không ngừng ám ảnh và đưa sự tưởng tượng của tôi đến những nơi hoang dại nhất. Tôi vẽ Clementine mặc bộ âu phục đeo thắt lưng oai vệ cưỡi trên lưng ngựa đang vượt băng qua con suối . Tôi vẽ Clementine đội mũ rộng vành, mặc áo đầm hoa đang dắt bầy cừu ngang qua sườn đồi. Thậm chí tôi vẽ Clementine mặc quần jeans bó, áo thun bó, đeo ba lô trên lưng, tay cầm khẩu súng đang nhắm vào một con cọp khổng lồ... Mỗi ngày tôi có mỗi tưởng tượng về Clementine khác nhau và tôi ước mơ tôi chính là Clementine.

Trong những câu chuyện, sơ hoàn toàn không nhấn mạnh với chúng tôi về những đoạn u buồn:

Rồi em vấp ngã, chân nặng đôi giầy
Trượt xuống sông rồi Clementine

Trong kí ức của tôi, Clementine không chết. Clementine theo tôi lớn lên, vào đời và thôi thúc sự tò mò của tôi về quê hương của cô ấy, nơi có những con suối trong lấp lánh những thỏi vàng kim và có những người di dân với những bài hát đồng dao nhẹ nhàng mỗi buổi chiều tà bên ánh lửa, và nhất là, những đôi giầy cao ống đủ mọi màu sắc dành cho cả người lớn và trẻ em.

Ôi em yêu kiều, ôi em yêu kiều
Người yêu dấu hỡi Clementine!

2008
Pensee

pensee
09-15-2016, 10:54 AM
Không biết có ai giống mình không . Khi đọc lại những bàI viết cũ, cảm xúc y như vừa mớI viết xong :) hihi


https://c2.staticflickr.com/9/8048/29077029953_f26b98367e.jpg

Cô Bích

"Có những dấu chân đi qua đời bạn nhiều lần để rồi mất hút...
có những dấu chân chỉ bước qua 1 lần nhưng khắc dấu trong tim bạn, để từ đó, cuộc đời bạn thay đổi vĩnh viễn" (unknown)

Lúc còn tiểu học, tôi rất ghét môn văn . Tôi không thích cái đoạn ở khoảng lớp 4-5, đòi hỏi tôi phải cắn bút suy nghĩ những đoạn văn như là: "Em có một người bạn. Bạn của em rất đẹp, môi đỏ như son, tóc đen như gỗ mun, mắt sáng như sao trời ..." Cái loại văn chương tổng thể mà những bài văn ưu tú nhất được cô giáo chọn để đọc lên cho cả lớp nghe đều na ná giống nhau với 1 kiểu mô tả đúng khuôn mẫu và những lời lẽ văn hoa chau chuốt mà người viết có lẽ cũng chẳng thể hình dung được nhân vật của mình có tồn tại trên đời hay không . Bài văn mô tả càng nhiều những mỹ từ, càng được điểm cao .

Chẳng phải vì lý do đời sống ở 1 xã hội nghèo nàn và kiệm từ lúc bấy giờ nó gây lên cho chúng tôi cái ý niệm rằng giỏi môn văn cũng không thể đảm bảo 1 cái phiếu thông hành cho tương lai, mà khiến chúng tôi bị kiệt quệ trong môn văn . Chúng tôi còn quá nhỏ để ý thức được điều đó. Chỉ biết rằng tôi rất tệ môn học này.

Cho đến một hôm, cô xuất hiện.

Cô tên là Bích, chuyên về văn, sử, địa. Cô dậy trên tôi 2 lớp . Cô người bắc, vào nam sau 1975, cùng với 1 bà mẹ già và người em gái. Người em gái này chính là cô giáo dậy văn của tôi.

Tôi biết cô là bà bán thuốc lá trước khi tôi biết cô là cô giáo . Chã là ngày ngày, sau giờ học chiều, cô và bà mẹ già hay ngồi bán thuốc lá trước cửa trạm y tế quân đội ở đường Hai Bà Trưng. Hai mẹ con thường ngồi bên cạnh cái hộp bán thuốc lá trưng bày toàn võ hộp 555 và Đà Lạt. Mỗi khi khách đến mua, thì họ móc ra bó thuốc từ bọc ni lông nằm trong ví. Thời ấy, bán thuốc lá dạo cũng là trái phép.

Nhiều người lớp lớn nói rằng cô Bích dậy học rất hay, nói chuyện rất có duyên . Tôi không hình dung được năng khiếu của cô hay ra sao, và nó có thể ảnh hưởng đến tôi như thế nào . Cho đến hôm ấy, cô giáo văn của tôi ốm, cô Bích dậy thế.

Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.

Vừa bước vào lớp, phất tay cho cả lớp ngồi xuống "khỏi chào", là cô say sưa đọc bài thơ trên như 1 vị linh mục say sưa nói về nước Chúa trước hàng ngàn tín đồ (trong đầu óc nhỏ nhoi của tôi lúc bấy giờ, tôi chỉ có thể liên tưởng đến hình ảnh này thôi) Cô say sưa đọc đoạn thơ, lúc trầm, lúc bổng, lúc thỏ thẻ, lúc dõng dạc như đọc 1 bản tuyên ngôn độc lập . Cả lớp im phăng phắc, hồi hộp và tò mò xem sự thể kế tiếp với cô giáo mới sẽ như thế nào? Cái gì vừa lạ vừa mới mẽ nó cũng hay hay, nhất là đối với con nít.

Đọc xong, cô hỏi cả lớp có hiểu gì không? Cả lớp ngơ ngơ ngác ngác lắc đầu. Chúng tôi mới lớp 5, làm gì biết về Lý Thường Kiệt hoặc các bài văn Hán ngữ như thế .

Thế rồi, cả buổi học hôm ấy, cô đưa chúng tôi đi qua những câu chuyện về các vị anh hùng, những chặng đường lịch sử từ thời vua Hùng Vương cho đến những vị anh hùng cận đại thế kĩ 18 và những bài thơ văn . Cái lối dậy học ngoài qui cũ như thế cùng với sự diễn đạt hoạt bát và những câu chuyện đi kèm những bài thơ văn, cô cuốn hút chúng tôi tài tình hơn cả những bộ phim cổ kiếm hiệp Trung Hoa mà hàng xóm tôi thường lén lút cho coi trên băng lậu. Cả lớp im thin thít, chống cằm, nín thở. Không gian dừng lại, và chúng tôi mong nó đừng trôi qua. Trống đánh 4 tiếng tan lớp. Cả lớp "ồ" lên vì tiếc rẽ.

Đấy là lần đầu tiên tôi trãi qua một buổi học thu hút đến như vậy . Từ đó, chúng tôi trông đợi những ngày cô giáo ốm để cô Bích dậy thế.

Cô Bích nhỏ nhỏ người, ốm như cây sậy, nhưng cô có 1 thanh âm hết sức hùng hồn của 1 vị tướng sĩ khi ra trận, và khi cô trầm lắng, cũng khiến chúng tôi hồi hộp cuốn hút theo suy tư của cô. Cô dậy chúng tôi cảm nhận. Trước khi viết 1 bài văn, phải biết cảm nhận. Cô dậy chúng tôi quan sát và cảm nhận một cách chân thật những gì mình muốn viết . Khi viết văn, phải viết với tất cả trái tim của mình.

Ở lớp 5, cô dậy chúng tôi những bài học như thế không biết có hơi sớm chăng? Và hơn nữa, ở dưới 1 mái trường thời đại bấy giờ, cô quả thật là một loại kim cương hiếm thấy . Nhưng riêng tôi, tôi cảm ơn cô đã dậy cho tôi những bài học đó. Cô gieo vào tôi niềm tự hào khi viết ra những cảm nghĩ của mình . Cô dậy tôi yêu môn văn.

Đã từ lâu, ở góc đường Hai Bà Trưng và Trần Phú ấy đã vắng bóng hai chiếc ghế nhỏ bên cạnh chiếc hộp đựng thuốc lá mỗi khi chiều tàn. Cuộc mưu sinh vất vã trãi dài theo những lý tưởng của cả thế hệ chủ Nghĩa. Không biết cô có còn dậy học không? Tôi cứ thầm nghĩ, giá gì ngày ấy, tôi có thêm thời gian để cô kịp nhớ tên tôi .

(2004)
Pensee

ndangson
09-15-2016, 11:55 AM
.



http://3.bp.blogspot.com/-T434ekCFx0w/Vdb05gil8DI/AAAAAAAAHto/ZHLEeSLdhxI/s200/a%2Bs%2B02.JPG
dangson.fr





< Tuyệt !






đs




....

pensee
09-23-2016, 02:48 PM
Chào anh DangSon,
Cám ơn anh rất nhiều đã ghé thăm và cổ võ em út Chúc anh một cuốI tuần thật vui nhé!


oOo

Trước đây, ngẫu nhiên tôi cũng có một hoặc vài đồng nghiệp người Việt Nam ở một vài công việc . Ða số họ trạc tuổi tôi và cùng thuộc thế hệ 1.5 di dân ở Hoa Kỳ . Thế hệ thứ 1 có một điểm chung là họ luon cực kỳ cố gắng vì họ mang theo nhiều mất mát trong quá khứ, do đó họ hay chua xót cho bản thân, hay than thở và hay khoe khoang về sự cố gắng của mình, và tôi cũng không ngoại lệ. Thế hệ 1.5 thì họ bớt hệ lụy hơn một chút, nhưng họ vẫn còn bị ám ảnh nhiều từ thế hệ cha anh .

Hiện nay tôi có 2 người đồng nghiệp (lớn hơn 2, và nhỏ hơn tôi 1 tuổi) dựa theo mốc thời gian và những mẫu chuyện mà chúng tôi chia xẽ cho nhau . Cả ba chúng tôi có chung một hoàn cảnh quá khứ đó là vượt biên đến cùng 1 trại tị nạn, tuy khác năm . Một anh thì rời VN khi được 4 tuổi cùng với cha, sau này cha con anh đoàn tụ với mẹ qua sự bảo lảnh hợp pháp . Người còn lại thì rời VN lúc 5 tuổi, cùng với cha mẹ, nhưng bất hạnh thay, người mẹ đã bị cướp biển Thái mang đi mất và anh ấy không còn ấn tượng ve sự thiếu vắng của người mẹ .

Có lẽ vì sự thiếu vắng của người mẹ trong một khoảng niên thiếu nên chúng tôi dễ dàng tìm được sự đồng cảm. Ðại khái là ngày nào cũng tụm lại nói vài ba câu chuyện, giờ trưa hẹn nhau đi ăn trưa . Câu chuyện của chúng tôi lúc đầu là quá trình vượt biên được chia xẽ lại theo trí nhớ mập mờ của những đứa trẻ, mà tôi là đứa lớn nhất, nhớ rõ nhất và thường là người xác nhận thực những câu chuyện từ ký ức (được kể lại) của hai người kia . Tuy nhiên, chúng tôi thường không đi quá xa hoặc nói nhiều về quá khứ . Nó là những vết thương ai cũng muốn được chữa lành . Câu chuyện chúng tôi lại xoay về công việc, tình cảm gia đình, cha mẹ, nhà cửa và con cái ... về, quá khứ không xa, cái tuổi teenage lớn lên khi không có cha mẹ bên cạnh, sự bị kỳ thị, sự cô đơn và thời kỳ nỗi loạn .

Trùng hợp một điều là chúng tôi cùng đã tái định cư ở miền Ðông nước Mỹ, để rồi đặt chân ở miền Thung lũng này ở những thời điểm gần nhau . Kể lại những hàng xá quán bars, clubs đã đi qua, cứ như là chúng tôi đã từng chơi chung một nhóm .

Hỏi K sao bạn không ở trung tâm vùng Bay mà dọn về thành phố lân cận này ? Bạn không thương "Saigon district", không nhớ bò bảy món Ánh Hồng và thủ phủ có cô nghị viên gốc Việt sao ? Anh K lắc đầu quầy quậy, không, tôi hoàn toàn không thích ở gần cộng đồng người VN . Chợt nhiên tôi liên tưởng đến khi người ta cắt ngang khi tôi sắp hàng ở tiệm bán thức ăn vặt ... Có khi tôi chỉ muốn mua 1 ly chè, nhưng cô bán hàng nhắc đi nhắc lại rằng tôi nên mua 2 ly sẽ được 1 tặng thêm 1 ly . Khi tôi lắc đầu rằng tôi không biết sẽ làm gì với 2 ly chè dư thừa đó thì cô liếc tôi ra vẽ tôi rất tệ ở khoản chi tiêu và đầu tư .

Ngày xưa lúc mới đến vùng Bay, tôi có biết một nhóm bạn, họ cũng là nhóm trẻ 1.5 mới ra trường rời bỏ tổ ấm . Người từ LA, người từ NY, WA ... Có một anh bạn tên được cha đặt là Tự Do sau khi trốn thoát khỏi VN . Chúng tôi gọi anh ấy là Tu Ðu (Nói theo tiếng Mỹ là To DO). Tôi không biết anh có hảnh diện về cái tên của anh không, nhưng đôi khi anh nói, "tôi bị kẹt với cái tên này" Ím stuck with this name .

Cũng như hầu hết các nhóm bạn mà tôi quen cũ, mỗi lần nói chuyện liên quan đến văn hóa, phong tục của gia đình, cách nuôi dậy con của ông bà cha mẹ, chúng tôi có một số điều đồng cảm . Chúng tôi thương cảm, xót xa và mang o+n khi kể về những thế hệ đi trước, nhưng không hẳn là luôn hảnh diện hoặc muốn bản thân hoặc con cái sẽ tiếp nối những đức tính mà thế hệ đi trước đã và đang mang theo . Cũng như thế hệ thứ 1 (có tôi trong đó) họ, (thế hệ 1.5) (cũng có tôi trong đó) cũng mang theo bằng ấy sự cô đơn ở giữa một xã hội đa văn hoá, đa màu sắc này . Cô đơn vì hội nhập và cô đơn ở sự vùng vẫy muốn thoát ly .

Có nhiều thói quen của thế hệ trước mà tôi không mấy thích ứng, ví dụ như mỗi lần về thăm, mẹ tôi cứ muốn tôi ngồi xuống lần chuôi mân côi hoặc mở TV nghe cha giảng đạo bất cứ lúc nào trong ngày . Hoặc là mỗi khi gặp họ hàng xa, họ sẽ hỏi tôi về đời sống hiện tại, sự thành công hay thất bại của một cousin xa tít tắp nào đó cũng ở cùng thành phố với tôi . Khi tôi nói tôi hoàn toàn không biết gì về ngườI ấy, có vẽ như tôi không quan tâm đến tình thân . Có vẽ như thế hệ chúng tôi không còn quan tâm đến máu mủ . Hoặc có những thói quen rất đổi bình thường như la khi người ta dung garage để chứa bất cứ thứ gì họ có thể chứa được, ngoai trừ xe, hoặc dùng giấy foil để bao bọc giàn bếp khi sữ dụng, hoặc dùng khăn tắm để bọc những chiếc ghế da còn hăng nồng mùi mới thuộc . Cứ mỗi lần tôi thay đồ đạc furniture mới trong nhà, mẹ chồng tôi đến thăm hay vui miệng hỏi, "bộ furniture cũ con làm gì ?" "dạ, con bán trên Craigslist rồi!" Thực chất, tôi đã gởi tất cả vào hội từ thiện và tôi cũng chẳng ý thức tại sao tôi lại phải nói dối . Có lẽ tôi lo ngại bà sẽ nhíu mày, "sao con tiêu xài hoang phí thế!" Tôi hiểu nếu là mẹ ruột của tôi bà sẽ nói thế . Tôi hiểu nguyên do và thói quen sống của những người thân và tôi hiểu được sự hảnh diện của họ trong mỗi việc làm cần kiệm mà đối với tôi đó là những điều vô lý .

Trong lúc giải lao tôi và hai ngừoi bạn đồng nghiệp thường đi bộ qua quán Starbucks . Có lần P tình cờ hỏi tôi ra(`ng tôi có bao giờ cảm thấy hối tiếc về điều gì không ? Tôi nói tôi không rõ . Lúc 20 hoặc 30 tuổi thì tôi có thể khẳng định rằng tôi không hề có điều gì hối tiếc . Thế nhưng sau khi có gia đình nhỏ, có 2 đứa con, tôi chợt nhìn lại và chợt có những lúc ngậm ngùi, hối tiếc . Hối tiếc về những điều tôi không có khã năng thay đổi .

Cuối tuần vừa rồi có người bạn (nói được vài chữ tiếng Việt) gọi phone rủ tôi cùng đem con đi học tiếng Việt ở một giáo xứ ở SJ. Người bạn khác thì rủ tôi đem con đi trương trình Hướng Ðạo của cộng đoàn Hướng Ðạo VN . Hôm qua ghé nhà chị bạn để phụ gây quỹ cho nhóm hướng đạo của con chị, tôi có nhắc đến phong trào HD VN, thì chị nói, chị cũng muốn cho con đi theo chương trình có tiếng Việt, người Việt ... Nhưng ... Ở đằng sau chữ nhưng là nhiều điều bi quan một cách khách quan và cũng có phần chủ quan . Hôm qua người bạn thân ấu thời gọi phone hỏi ý kiến tôi rằng có nên cho con cô ấy đi Thiếu Nhi ở nhà thờ không ? Bất ngờ vì câu hỏi, tôi im lặng khá lâu .. sau đó tôi nói rằng, trong đời tôi co một điều làm tôi hối tiếc nhất đó là ngày xưa, vào những ngày cuối tuần, đặc biệt là Chủ Nhật, gia đình tôi đã dành hầu hết thời gian cho cộng đồng, cho giáo xứ, tôi hối tiếc vì ngày đó tôi không có đủ thời gian duoc dành riêng bên cha mẹ, bên gia đình nhỏ ấy . Tôi chỉ nói như thế, tùy bạn quyết định những gì tốt nhất cho con bạn .

Thật khó để tìm một mẫu số chung nào đó để nói rằng đây là đặc tính của một lứa tuổi, một thế hệ, và cũng thật khó khi nêu quan điểm về một điều tốt hay một điều xấu của một số đông . Có nhiều điều chúng ta chỉ hiểu biết và cảm thông . Cảm thông không phải chỉ là chấp nhận sự khác biệt của thế hệ khác, mà là chấp nhận sự bất đồng khi người khác không chấp nhận mình .

Pensee

nvhn
09-23-2016, 04:08 PM
Cũng như hầu hết các nhóm bạn mà tôi quen cũ, mỗi lần nói chuyện liên quan đến văn hóa, phong tục của gia đình, cách nuôi dậy con của ông bà cha mẹ, chúng tôi có một số điều đồng cảm . Chúng tôi thương cảm, xót xa và mang o+n khi kể về những thế hệ đi trước, nhưng không hẳn là luôn hảnh diện hoặc muốn bản thân hoặc con cái sẽ tiếp nối những đức tính mà thế hệ đi trước đã và đang mang theo . Cũng như thế hệ thứ 1 (có tôi trong đó) họ, (thế hệ 1.5) (cũng có tôi trong đó) cũng mang theo bằng ấy sự cô đơn ở giữa một xã hội đa văn hoá, đa màu sắc này . Cô đơn vì hội nhập và cô đơn ở sự vùng vẫy muốn thoát ly .



:-)

Chào Pensee,

Đọc đoạn văn trên, làm anh nhớ lại những ngày anh còn sống trong vòng tay ba mẹ, :-) một lần anh đưa cô bạn gái người Mỹ về gặp ba mẹ anh, sau khi đưa bạn về, mẹ anh bảo, mẹ không muốn có dâu Mỹ .... Sau đó anh ra đời, với đôi lần chia tay với bạn gái Việt :-), sau này em gái anh tới tuổi cặp kê, mẹ cũng không muốn có rể Mỹ, con bé tức tối không biết làm sao, níu áo ông anh, anh gọi điện xin nói chuyện với ba mẹ, bi giờ trong 4 anh em, 2 cô em gái thấy hạnh phúc nhất,

Thế hệ, 1, 1.5 ở ngã ba đường, nên đôi khi cũng khó xử :-)

Còn con anh, anh cho tụi nó chọn Thiếu nhi, hay Hướng đạo, tụi nó chọn thiếu nhi, vì nhàn hơn hướng đạo :-), rồi khi tụi nó lên Nghĩa sĩ trong thiếu nhi, tụi nó không muốn đi nữa, anh bắt tụi nó phải chọn mội hôi đoàn nào đó, còn không anh sẽ cho đi học tiếng Việt luôn ngày chủ nhật, thế là tụi nó vô La San :-)

Ngày bình an hỉ. :-)

NguyenThi
09-23-2016, 05:06 PM
Chào (làm quen) Pensee, anh P.,

Ngày xưa Thi đã từng nghĩ sẽ ở giá nếu phải... lấy chồng Việt, bị nhìn thấy mấy cậu, mấy dượng và mấy ông anh rể họ cái đâm ngán, mà Mẹ Thi cũng giống Mẹ anh P., không muốn có rể ngoại lai.

Thật khó để tìm một mẫu số chung nào đó để nói rằng đây là đặc tính của một lứa tuổi, một thế hệ, và cũng thật khó khi nêu quan điểm về một điều tốt hay một điều xấu của một số đông . Có nhiều điều chúng ta chỉ hiểu biết và cảm thông . Cảm thông không phải chỉ là chấp nhận sự khác biệt của thế hệ khác, mà là chấp nhận sự bất đồng khi người khác không chấp nhận mình .(Pensee). <<<:z67:

Xin lỗi trước nếu có làm loãng mạch bài của Pensee nha, ngày dễ thương về cùng mọi người.:z57:

RaginCajun
09-23-2016, 09:03 PM
Anh Tôm khoẻ không? Con Hô nó nói nhớ anh anh hát hêhhheeh.

Cám ơn, tớ khoẻ. Các mợ chắc cũng khoẻ chứ. Bỏ hát hò lâu rồi, nay lại có người khều, lợi dụng cơ hội hát liền :p. Mượn góc của P hát tặng các mợ bài "Vài Lần Đón Đưa" của Trần Lê để ai đó có nhớ lại một thời học sinh đón đưa nhau (tớ không có kỷ niệm này)

Vài Lần Đón Đưa - Trần Lê (tớ hát) (https://app.box.com/s/wdqbiobpstz2nlm3rcalt6b4ex770exj)

Ai đi theo em mấy lần phố mưa
Mưa bay theo em áo dài đón đưa
Hồn tựa là mưa mưa vọng hát
Ai đi theo em mấy chiều phố xa
Hương hoa bay vây lối về thiết tha
Lòng tựa là hoa hoa rực rỡ

Vài lần đón đưa lặng im trên phố mưa rơi triền miên
Vài lần đón đưa em về nụ cười giấu kín
Vài lần đón đưa đường quen hương gió bay qua lòng em
Chiều nào bước chân vô tình người không đến
Vài lần đón đưa rồi quen hồn nhiên đến gọi buồn phiền
Chiều nay thoáng nghe lẽ loi bên hàng me

pensee
10-01-2016, 09:21 AM
Hello anh P,
Anh dạo này khỏe không? thấy anh được lang thang nhiều nơi chắc chắn vui rồi. Cám ơn anh chia xẽ những câu chuyện. Thật đúng là mỗi thế hệ nó có cái khó của nó, nhưng nhờ nó mà ta trân trọng và thông cảm hơn với thế hệ sau :) Cuối tuần vui anh nhé!


Chào Thi,
Rất hân hạnh được làm quen, cám ơn Thi đã chia xẽ. Không, không hề có gì làm loãng mạch, trái lại mình rất rất thích khi có ai đó ghé qua cùng hàn huyên tâm sự về cuộc sống. Cùng nhau uống ly cà phê! Mà thật chứ, cũng giống như Thi, mình nghĩ nếu mình còn ở VN chắc cũng không lấy chồng đâu :) Về VN thấy cảnh vợ chăm con, nấu ăn, mấy ông chồng ngồi nhậu thấy oải ehhehhe


Anh Tôm,
Đàn hát hay rứa , lần sau anh đừng có đợi em Rờ em ấy mời, đề nghị anh hãy chủ động chia xẽ những bài nhạc dễ thương thế này, em hứa sẽ bỏ 8 đồng quarters vào chiếc nón "ủng hộ ăn chơi" ="$ for drugs and h***" giống mấy anh nghệ sĩ ở San phăn Sít cồ ấy :) just kidding Thanks very much for your lovely song, brother!!!!!



==========================================


Thị trấn của tôi nằm gọn giữa một thung lũng bao quanh bốn bề là những dãy núi . Quầng phía tây nam dựa lưng về phía biển Thái Bình nên quanh năm nó được bao phủ bởi lớp ao màu xanh đậm của cây lá . Những sáng tinh sương, hơi nước từ biển tụ về đây tạo thành những đám sương mù lững lơ trên những ngọn đồi từa tựa như một bức tranh thủy mặc .

Những dãy núi còn lại hướng lưng về phía xa mạc và thảo nguyên. Vào mùa hè, hơi nóng của miền trung phần Bắc Mỹ khiến lớp cỏ cháy phủ trên sườn đồi trở nên một màu nâu tẻ nhạt và oi bức . Sau mỗi mùa mưa, chúng trở về với màu xanh của cỏ và đến quãng cuối tháng Tư thì những triền núi lại được tô thêm những lớp hoa cải vàng trãi dài như những vạt lụa dưới vòm trời xanh mênh mang hiếm hoi những cum mây .

Xung quanh thị trấn có vài ngôi giáo đường và sự cổ kính của chúng được hiện thân qua những tiếng chuông ngân . Mỗi buổi chiều tôi thường ra vườn ngồi chú tâm để chờ đợi tiếng chuông đổ mặc dù tôi không rõ tiếng chuông phát ra từ ngôi thánh đường nhất định nào . Tiếng chuông lúc xa, lúc gần, phải lắng tai lắm mới nghe được những thanh âm mỏng manh len lõi giữa tiếng gió và tiếng còi từ xa lộ . Chẳng hiểu tại sao tôi lại thích nghe tiếng chuông đến như vậy .

Ðính đình đing đòng, đình đinh đính đòng ... Ai thích nghe tiếng chuông nhà thờ đổ, hẳn sẽ hiểu tôi đang nói gì .

Xóm của tôi có một căn nhà màu tím, nằm ẩn mình dưới hàng Mộc Lan, hoa trắng nở thoang thoảng cả mùa hè . Căn nhà được bao bọc bởi một khu vườn có hàng rào và cánh cổng có mái vòm bán nguyệt làm từ gỗ tùng đỏ . Bên trong và bên ngoài hàng rào hoa cỏ mọc ngập tràn một cách vô trật tự có lẽ do sở thích của chủ nhân . Căn nhà màu tím giữa phong cảnh núi đồi sau lưng lẽ ra phải là một hình ảnh rất nên thơ . Thế nhung, nó là một hình ảnh khá cô đọng và lạc loài khi tất cả những ngôi nhà xung quanh đã được sửa sang, nâng cấp và được chăm sóc kỹ càng bởi những người thợ làm vườn cho hợp phong cách và trào lưu mới . Căn nhà màu tím dường như vẫn còn kẹt lại ở cuối thế kỹ 20 với nguời chủ vẫn ngồi thêu áo trên chiếc ghế đong đưa và nghe những bản nhạc giao hưởng của nhà thờ .

Sự phát triển nhanh chóng của toàn vùng vịnh đã góp phần đẩy những người chủ cũ đã đến tuổi hưu ra khỏi thành phố khi họ chọn một nơi khác có mức sống thấp hơn để an hưởng đoạn đời hoàng kim còn lại của đời người . Sự thay đổi đó đã biến đổi phần nào bề mặt của thị trấn, và đặc biệt là xóm nhỏ của tôi .

Ba tháng trước, ngôi nhà màu tím đã đổi chủ . Sự mua bán xãy ra trong vòng một cuối tuần . Có vẽ như sự thay đổi đó khá hợp thời và đã đến lúc . Có lẽ đa số những ai đi ngang căn nhà này cũng sẽ mong nó khoác trên mình một sắc phục mới, một sự chưng diện mà nó xứng đáng được hưởng . Người chủ mới dành một tháng trời để cho nguời sửa sang căn nhà và cắt tĩa khu vườn sạch gọn và thoáng đãng . Riêng lớp áo của căn nhà, tôi chẳng rõ nó có được sơn lại hay không, vẫn mang màu tím . Căn nhà vẫn chọn đứng lạc loài.

Tôi biết sẽ có một ngày tôi sẽ nhớ da diết cái xóm nhỏ giữa thị trấn mang tên "Dịu Dàng" của thập niên thứ 2 thế kỹ 21 này . Rồi sẽ có một ngày con tôi sẽ quyết định rời xa tổ ấm, ra đi theo giấc mộng viễn du của riêng nó, và sẽ có những người trẻ khác sẽ về đây, tạo dựng cuộc sống mới, bắt đầu những giấc mơ mới như tôi đã từng đặt chân đến nơi này khi mái tóc còn xanh dày tuổi đôi mươi và quầng mắt còn sáng ngời ... và họ cũng sẽ thầm mong muốn những người còn sót lại của thế hệ của tôi rời đi, để làm mới lại căn nhà của tôi cho hợp với trào lưu và mức giá thị trường mới .

Những cây phong Nhật Bản của tôi rồi sẽ hình thành vóc dáng cổ thụ theo thời gian . Chúng sẽ đổi màu, phủ bóng vào mùa thu, và cũng sẽ đứng lặng lạc loài giữa phố mới. Có lẽ, cũng sẽ có một ai đó đi ngang qua, dừng chân lại ngắm và trân trọng những vết nứt trên da thịt cây để trân trọng mỗi vết thương và sự hồi phục diệu kỳ của cuộc sống này .
Pensee


https://c4.staticflickr.com/6/5785/29962156091_62af9571df_z.jpg

pensee
10-16-2016, 11:11 AM
P xin cám ơn các anh chị và các bạn đã ghé thăm góc nhỏ của mình nhe! Xin mời mọi người một tách trà nóng, ngồi nghe cơn mưa đầu mùa đang tí tách rơi, mùa thu đang về rồi đó....


https://www.youtube.com/watch?v=G2nZMRVTmFo

NguyenThi
10-22-2016, 01:09 AM
wouww, cái vườn rộng và thơ mộng qua Pensee :z67: