PDA

View Full Version : Để thương để nhớ



Pages : 1 2 3 4 [5]

San Hô
03-06-2013, 07:17 AM
Đầu độc là cách nói thậm xưng, nói quá lên cho vui thôi. Mình lại ủng hộ chuyện con nít sống đúng tuổi của nó, hehe. Nói chứ có lẽ Tuỳ theo tính tình và tính tò mò của từng đứa nữa, nếu nó chưa hoặc khong quan tâm tới điều gì thì nó sẽ thờ ơ khi thoáng nghe/ thấy nói về điều đó. Lên cấp hai đi học nghe hoài chuyện mấy anh chị lớp lớn hơn bị bắt gặp đọc hay chép truyện chép tay "ngừoi lớn" mà sao mình chẳng hề thắc mắc hay tò mò gì nha.
Tuổi Thơ của mình đã phải làm người lớn từ rất sớm, hehe mà theo định nghĩa "người lớn" đó mình chẳng thấy gì là hấp dẫn hết. Trông coi đàn em ba đứa, nấu cơm, gánh nước, giặt đồ, lau nhà, tắm em, đưa đón em đi học ... Đã ngốn hết thời gian của mình rồi. Chưa hề trốn đi chơi đâu mà cũng chẳng biết chỗ nào mà đi. Nhà ở trong khu tập thể giáo viên, cửa sau mở ra là đi thẳng vào sân trường nên sân trường cũng là sân chơi của mấy chị em. Đằng sau trường học là nghĩa địa có cho tiền mình cũng không dám bước vô.
Mình nhát gan không dám mở mấy cái link đó ra coi Lol.
Có lẽ ngày xưa nhu cầu đơn giản gói gọn trong chuyện lo lắng sao cho có đủ cơm ăn, áo mặc chẳng ai có giờ để suy nghĩ bậy bạ như bây giờ chăng ? Hay vì bây giờ mình có được thông tin dễ dàng và nhanh chóng nên mới biết tới những chuyện kinh dị này, còn ngày xưa cho dù có xảy ra mình cũng không biết tới ?

San Hô
03-06-2013, 07:37 AM
Không biết có ai làm thống kê chưa, chứ theo mình nghĩ thì có lẽ tỷ lệ trẻ em bị xâm hại do người quen làm nhiều hơn là do người lạ làm nha. Bản năng tự vệ khiến người ta tự động đề phòng người lạ rồi, không Cần tới kiến thức gì đâu.
Muốn Tám nhiều hơn mà mỏi tay rồi, hehe, phải Type trong note rồi copy mang qua chứ iPhone không cho Tám trong này. Cái chức năng tự động sửa chữ cho mình tiếu lâm ghê, nó làm như nó giỏi hơn mình vậy, lại còn viết hoa loạn xạ lên nữa.

pensee
03-06-2013, 10:44 AM
Ya, xã hội con người chuyện gì cũNg có thể xãy ra . Mình chỉ có thể nói là mình đã quá may mắn, chứ thật không biết nói gì hơn luôn! :(

mấy cái links đó không có gì đáng sợ đâu . Chỉ là có những thông tin làm mình tò mò, rồi đọc thêm những thông tin khác, rồi đọc thêm về những mảng tối dễ gây cho mình bị khủng hoảng anxiety nếu mình yếu tim .

Sao rồi, trồng chọt cây trái sao rồi ? Em K lật rồi, chắc biết quậy rồi há . Có gì chụp hình chưng lên, chứ viết cả ngàn chử mà không có hình minh họa làm mình khó hình dung .

Lan Nguyen
03-06-2013, 11:21 AM
P, San Hô ...

L nghĩ như vậy đó, và cũng thấy vậy luôn . L thấy những người lứa tuổi như L họ qua sau này sao mà họ " khôn, lanh" quá chừng luôn à . L nghĩ họ có thể bán L đi họ ăn được luôn đó . Không những chỉ lớn hơn hay bằng tuổi, mà nhỏ hơn cũng vậy luôn .

Hôm L về VN . Ở chợ Bến Thành L đi vòng vòng mua đồ con nít để làm quà tặng, đứng trả giá một hồi tính qua tiền mỹ thấy mắc quá nên định quay lưng bỏ đi . Cô bán hàng không cho đi, cổ chặn mình lại. Trời ơi, cổ làm L phát sợ cả lên, cổ lớn tiếng rồi nói nào là làm cổ mất công đứng tiếp mình nãy giờ, lấy đủ thứ ra cho mình xem, um xùm cả lên vậy á, làm mấy người chung quanh cứ nói mua giùm đi mà . Nhưng mà thiết nghĩ mình có quyền đó mà phải không ? Cuối cùng L cũng phải mua, mua cho xong chuyện chứ L hong vui. L không mind mua giùm nếu cổ nice . Để xem, cô bé đó khoảng chừng hăm mấy là cùng chứ có lớn lao gì cho lắm đâu .

Pen, nói thật nha, L thật sự thấy họ ma lanh quá đó .

phải làm việc rồi
later nha


ps ... vào đây đọc mấy chuyện tám thiệt thích :)

pensee
03-06-2013, 12:58 PM
Hì ... chị Lan đưa ví dụ ở chợ Bến Thành làm P hoảng :)

Có 1 hình ảnh cứ bám em hoài đó là lần cuối cùng rời khỏi Ban Mê (trước khi đi vượt biên). Đầu mùa hè năm đó, khoảng 4-5 giờ sáng . Mình đang ngồi yên trong chổ ngồi bên cửa sổ xe đò mơ màng nghĩ về cuộc hành trình sắp tới . Bất ngờ giữa những tiếng rao hàng rong inh ỏi và đám đông chen nhau bên ngoài xe, có tiếng gọi: "N ơi, N ơi ..." Mình ngó xuống . Trời ơi, con Cảnh . Tướng nó ốm tom, nhỏ xíu, mà trên đầu đội cái thúng bự chảng chứa đủ thứ hàng tạp hóa để bán dạo .
"Mày đi xe đò đi đâu đó ?"
"Ừ, tao ... đi Saigon . Còn mày ?"
Hỏi xong câu này mình thấy mình ngu hạng nặng .

Rồi, ánh mắt nó nhìn xa xa, ngân ngấn chút long lanh ...
"ước gì tao cũng được đi ...!"

Chưa kịp nói hết câu, đám đông đàng sau dồn lên ... cuốn hút nó đi mất vào dòng chợ đời

Con Cảnh mới 11-12 tuổi . Là chị cả trong 1 gia đình có cha, mất mẹ, và 1 đàn em 4-5 đứa . Sau này về hỏi thì không biết nó dọn đi đâu rồi .


:(

San Hô
03-07-2013, 09:44 AM
Trời ! Chị Lan đưa ví dụ cô bán hàng trong chợ Bến Thành ra làm em té ngửa =)), cũNg may hong phải là bà bán cá =)) . Ở đâu cũng có người lanh kẻ khờ chị ơi, chị thấy con Pen hong ? NÓ qua Mỹ từ nhỏ mà lanh quá xá, hehe, còn em lớn lên bên VN mà khờ căm nè.
ĐỌc thấy "thiên hạ" hồi nhỏ được "chất" lên xe Jeep đi đây đi đó, áo mưa giày bốt làm mình tủi thân ghê :((. Nghe mẹ kể lại hồi đó ba đi cải tạo khi mẹ mới cấn bầu, mẹ ở nhà một mình sanh con, nuôi con, không có cả chiếc xe đạp mà đi nữa . Mỗi lần đi đâu thì ôm con ra đón xe đò, xe lam, hoặc có ai quen cho quá giang xe đạp là mừng hết lớn . Từ Thủ Đức đi tới Sài Gòn đón mấy chặng xe, tay bế con, tay xách giỏ tã +chiếu+mền+bình thủy nước sôi . Có lần đang đi bộ từ chợ Thủ Đức lên dốc nhà thờ để tới bến xe đò, đi trước mặt ông ăn mày mù mà không biết, ổng chọt cái gậy trúng chân mẹ té lăn cù mà vẫn kịp ôm con vào lòng . Đứng lên tay chân trầy trụa chảy máu vẫn không để ý chỉ nhớ vạch khăn con ra coi nó có bị sao không . Đang từ một cô giáo hiền lành bỗng trở nên dữ hơn cả cái cô bán hàng trong chợ Bến Thành :)), chửi ổng te tua :)). Đã nghèo còn gặp cái eo, có mấy bộ quần áo cũng bị ăn trộm mất, từ đó chiều đi dạy về là cởi bộ đồ ra giặt, treo lên, sáng ra mặc vô đi dạy tiếp, nhiều bữa còn ẩm xì xì . Có người cô thương tình cho mấy bộ đồ cũ mặc ở nhà, ngắn cũN cỡn vì cô thấp hơn mẹ gần cái đầu . Xin được than chỉ để ủi tã cho con, nhà làm gì có điện .
Khang dậy rồi, hehe, lúc khác tám tiếp nhe .

pensee
03-07-2013, 10:58 AM
Trời ! Chị Lan đưa ví dụ cô bán hàng trong chợ Bến Thành ra làm em té ngửa =)), cũNg may hong phải là bà bán cá =)) . Ở đâu cũng có người lanh kẻ khờ chị ơi, chị thấy con Pen hong ? NÓ qua Mỹ từ nhỏ mà lanh quá xá, hehe, còn em lớn lên bên VN mà khờ căm nè.
ĐỌc thấy "thiên hạ" hồi nhỏ được "chất" lên xe Jeep đi đây đi đó, áo mưa giày bốt làm mình tủi thân ghê :((. Nghe mẹ kể lại hồi đó ba đi cải tạo khi mẹ mới cấn bầu, mẹ ở nhà một mình sanh con, nuôi con, không có cả chiếc xe đạp mà đi nữa . Mỗi lần đi đâu thì ôm con ra đón xe đò, xe lam, hoặc có ai quen cho quá giang xe đạp là mừng hết lớn . Từ Thủ Đức đi tới Sài Gòn đón mấy chặng xe, tay bế con, tay xách giỏ tã +chiếu+mền+bình thủy nước sôi . Có lần đang đi bộ từ chợ Thủ Đức lên dốc nhà thờ để tới bến xe đò, đi trước mặt ông ăn mày mù mà không biết, ổng chọt cái gậy trúng chân mẹ té lăn cù mà vẫn kịp ôm con vào lòng . Đứng lên tay chân trầy trụa chảy máu vẫn không để ý chỉ nhớ vạch khăn con ra coi nó có bị sao không . Đang từ một cô giáo hiền lành bỗng trở nên dữ hơn cả cái cô bán hàng trong chợ Bến Thành :)), chửi ổng te tua :)). Đã nghèo còn gặp cái eo, có mấy bộ quần áo cũng bị ăn trộm mất, từ đó chiều đi dạy về là cởi bộ đồ ra giặt, treo lên, sáng ra mặc vô đi dạy tiếp, nhiều bữa còn ẩm xì xì . Có người cô thương tình cho mấy bộ đồ cũ mặc ở nhà, ngắn cũN cỡn vì cô thấp hơn mẹ gần cái đầu . Xin được than chỉ để ủi tã cho con, nhà làm gì có điện .
Khang dậy rồi, hehe, lúc khác tám tiếp nhe .

Mình chỉ có thể nói rằng: Tuổi thơ của mình may mắn hơn bạn . But keep in mind, tháts the only thing I could brag about myself. :)) Nếu cuộc đời có thể được đoạn sau để đền bù đoạn trước thì mình mong rằng bạn sẽ được hạnh phúc mãi mãi về sau . Amen!!! :-"

Lan Nguyen
03-07-2013, 11:26 AM
:D P, San Hô ...

everyone's got something to brag about, weather it's good or bad happy or sad cũng có thể brag được vậy, just make it fun thì ê okê hết mà . right ?

mà ... cute chứ ! dĩ vãng tuổi thơ lúc nào cũng cute hết . Đọc thấy nó mơ huyền, dễ thương làm sao ấy nhỉ ? i like, i like it lots :)

các nàng tám tiếp nha cho L đọc ké với nha.

tám tiếp về cái chuyến đi VN của L nha .
nói về những người khôn lanh, mãnh, chằng tinh thì cũng có những người sooooo dễ thuơng như 3 mẹ con của chị này L gặp trên chuyến đi Nha Trang, Đà Lạt .

chị cỡ tuổi L đó, or maybe lớn hơn L một, vài tuổi gì đó . chị rất nhẹ nhàng, dễ thuơng & rất là biết điều, biết người, biết ta . Có 2 cô con gái xinh ơi là xinh, mà 2 con bé này cũng như mẹ, rất là lễ phép, đoan trang. Hai cô con này được học trường gì đó bên VN mà nói tiếng anh như Mỹ con vậy á . Tụi nó nói rất là thích giọng Mỹ, và nói chuyện với L và cô bạn L toàn bằng tiếng anh. Wow! I was surprised that they speak it that well, như một đứa lớn lên ở bên này vậy. Con bé cho biết mai mốt sẽ du học bên Úc, nó thích Úc và có bạn đang học ở bên đó .

Unfortunately ... trên chuyến đi Đà Lạt . Hôm đó xe bus đang trên đường chạy về hotel, chạy qua quán ăn gì đó quên tên rồi, thì con bé nói với mẹ rằng muốn ăn món gì đó . Họ kêu xe bus dừng xe cho họ xuống . Khoảng đâu 20, 30 phút sau gì đó, thì L nhận được điện thoại con bé khóc um xùm nhà cửa nói đang ở trong nhà thương. What happened was lúc vừa mới xuống xe bus, đang chuẩn bị băng qua đường thì có một cô lái xe honda chạy làm sao mà sát người của chị quá rồi cái bàn đạp quẹt một đường vào cái calf của chị rất là sâu, máu chảy đầm đìa, mà còn bị cô lái xe honda đó mắng cho một trận rồi bỏ đi nữa chứ . Luckily, có một anh chàng khác cũng lái xe honda chạy qua offer to help, rồi đưa chị vào nhà thuơng may vá lại không biết bao nhiêu mũi nữa . Hai chị em con bé khóc quá chừng là khóc rồi cứ nói là it's all my fault, i shouldn't have này, kia, i shouldn't, i shouldn't ....

L phải làm việc tiếp rồi nha ...
lúc khá tám tiếp hén .

San Hô
03-08-2013, 05:56 AM
Pen, mày có chắp tay trước ngực , ngước mặt lên trời, hai mắt nhắm nghiền không đó? Lol. Bây giờ ngồi "ôn nghèo kể khổ" cho vui (?) chứ hồi đó hổng thấy gì là khổ. Hoặc cũng có thể tại tánh mình không thích /biết so sánh mà an phận chấp nhận những gGì mình có thôi. Nghĩ lại thì hồi đó mấy đứa cousin bên Nội nó sướng hơn mình nhiều lắm mà sao chẳng hề khi nào mình nghĩ tới "ước gì được như nó" hết nha. Mãi sau này chơi với tụi bay tao mới có cái tánh xấu ganh tỵ này Á Lol.
Chị Lan kể chuyện "dã man" quá, ngắt ngay cái khúc tội nhất, hy vọng chuỵen này kết thúc có hậu. Thấy chị kể hai cô bé đó thấy thương ghê. Chị về VN có dám ngồi sau xe hai bánh không? Mấy đứa em họ em chở em mấy lần mà lần nào em cũng bị thương hết , hehe, không cùi chỏ thì đầu gối bị va quẹt trúng. Chắc tại mình to con lớn xác lại không biết ngồi khép nép như thục nữ Lol.


Bữa nay lại muốn Tám về chuyện hố tử thần, sinkhole ở bên Florida. Chẳng là Cả tháng nay bà ngoại đột nhiên (thực ra là sau khi nghe mình tả biển Fl hoài) muốn chạy qua Fl mua nhà để mùa hè dắt thằng Khang qua ở mấy tháng tắm biển cho đã (nghe soang dễ sợ) nên cứ bắt mình đi tìm nhà, lên kế hoạch qua đó chơi mùa hè này "ở thử coi sao". Đùng một cái đọc tin tức thấy cái vụ sinkhole, nửa đêm bà ngoại chạy qua phòng nói "thôi mẹ đổi ý rồi, không đi Fl nữa". Sáng ra mình còn chưa kịp gọi ông Realtor nói ổng thôi đừng kiếm nhà nữa thì bà ngoại lại đổi ý lần nữa "thôi kệ cứ kiếm đi, bị vùi như vậy đỡ tiền đám ma, khỏi phải mang đi chôn hay thiêu". từ hôm đó tới nay tội bà ngoại lắm, cứ đổi ý xoành xoạch. Thiệt tình không biết đi đâu kiếm ra chỗ mà nhà vừa rẻ vừa đẹp vừa mới, thức ăn ngon, khí hậu lý tưởng, gần biển (tắm được) và có Khang ở chung nữa cho ngoại bây giờ.


Kể tiếp chuyện daddy.
Mommy: Khang ngủ chưa dady?
Daddy: nó ngủ rồi anh gói nó lại luôn rồi.
Gói=dùng khăn quấn người Khang lại cho chặt (swaddled )


Daddy: em cầm nó giùm anh chút
Cầm=bế =hold

Lan Nguyen
03-08-2013, 08:41 AM
OMG!!!

nghe San Hô nói mới tìm tòi để xem
này L chỉ có thể imagine lúc tận thế thôi à
thì ra ...nó đang xảy ra ngay trước mắt
đang ngủ mà bị swallow như ông bên Florida
wahhhhh scary.
http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/6a010536a57ad4970c0133ef75d207970b-800wi-300x225.jpg (http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/6a010536a57ad4970c0133ef75d207970b-800wi.jpg)

http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/home_ph1_BIG-300x258.jpg (http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/home_ph1_BIG.jpg)

http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/science-buzz-300x199.jpg (http://www.saveoursuwannee.org/wp-content/uploads/2012/07/science-buzz.jpg)

Camel
03-08-2013, 12:31 PM
Khoe hình anh chàng bảnh trai đi dạo phố mùa xuân nè:
546


Sư Phụ , hình này sư đệ của đệ tử ngó bảnh thiệt nha :)

Camel
03-08-2013, 12:38 PM
chị cỡ tuổi L đó, or maybe lớn hơn L một, vài tuổi gì đó . chị rất nhẹ nhàng, dễ thuơng & rất là biết điều, biết người, biết ta . Có 2 cô con gái xinh ơi là xinh, mà 2 con bé này cũng như mẹ, rất là lễ phép, đoan trang. Hai cô con này được học trường gì đó bên VN mà nói tiếng anh như Mỹ con vậy á . Tụi nó nói rất là thích giọng Mỹ, và nói chuyện với L và cô bạn L toàn bằng tiếng anh. Wow! I was surprised that they speak it that well, như một đứa lớn lên ở bên này vậy. Con bé cho biết mai mốt sẽ du học bên Úc, nó thích Úc và có bạn đang học ở bên đó .

.

Lan , ... có nhầm lẫn không ???

... giọng Mỹ của Lan đầy ắc xân Việt Nam and Tếc xịt mà ? :D

... đi VN về sao nhớ nhiều quá vậy , different world , different people là lẽ tự nhiên , chỉ có mấy người hay để cho nặng bụng mới thích nhớ dai những chuyện không vui ;) đôi khi gặp những người không "nai" , mình mới nhận biết hạnh phúc vì trong cuộc sống hàng ngày của mình toàn là gặp những người dễ thương không hà ;)

Lan Nguyen
03-08-2013, 12:52 PM
Trời Ạ !

L nói tụi nó nói là thích giọng mỹ
chớ đâu có nói thích giọng mỹ của L đâu à .
cái bác Cam này
lấy vợ xong mà còn thế hah ?
chả có nai thêm được tí nào hết à .
vẫn ... chứng nào tật nấy à .
khỏ khỏ hihihih .

oh San Hô ... kết cục anh chàng tour guide tới bệnh viện chung với tụi L và bồng chị lên xe bus rồi đi về ại hotel. Cũng may là chuyện xảy ra cũng gần tới lúc hết tour rồi chớ hong thôi chị & mấy bé không được vui mà thêm buồn .

Wah, phải công nhận, anh chàng tour guide này khỏe thật, ăn mặc cũng đẹp & nhìn cũng bô quá chứ .:D

Thoa
03-08-2013, 02:11 PM
Chuyện của chị Lan là chuyện có hậu . Không phải ở chỗ mẹ mấy đứa nhỏ tai qua nạn khỏi, mà là được nhìn anh tour guide bô trai :D .

Anh Cà mèo chọc chị Lan , có muôn Thoa ngán chân cái ông sắp lên lon này không hihi ?

San Hô
03-08-2013, 02:34 PM
cái bác Cam này
lấy vợ xong mà còn thế hah ?
What? đệ tử cưới dzợ hồi nào dzạ ? chúc mừng chúc mừng đệ tử . (gãi đầu, tin giựt gân vậy mà sao mình hỏng biết gì hết trơn vậy ?)

hehe, cám ơn đệ tử quá khen, nhờ che bớt cái trán dzồ, mắt hí, với mũi tẹt mới thấy bảnh vậy đó LOL.

Chị Lan cho tấm hình minh họa anh chàng tua gai đi :))

San Hô
03-08-2013, 02:36 PM
Anh Cà mèo chọc chị Lan , có muôn Thoa ngán chân cái ông sắp lên lon này không hihi ?
vậy là song hỉ lâm môn :)) ? thêm một tin nữa mà mình bỏ sót nè, sao mấy bà này thạo tin quá vậy ?

Rong Rêu
03-08-2013, 07:00 PM
Từ ngày bế được trai trẻ đẹp cái là không còn biết gì hết (oh by the way, nhìn nó xổ sữa ú thấy ghét thì thôi). Đánh cưới anh Cà linh đình cả phố vậy mà không hay không biết. Nhưng giờ chưa qua thôi nôi em Cà con thì cũng chưa muộn. Phải mà mày text cho tao thường thì đâu có bị behind dữ vậy heehehe.

Hôm trước mới đọc đến cái vụ "bong bóng dầu" của nó mình chưa kịp cười vì đồng đạo, ngó một cái đã qua cả trang theo không kịp. Nghe anh T. nói chuyện tao cứ tưởng thằng Khang là cái bánh ú :)) Nhưng chừng nào ổng nói "cầm mày" tao mới sợ lol

@ Chị Lan, Rờ thấy con nít or lớn như chị kể ở VN chỉ có lanh hơn bên này thôi chứ không có khôn hơn đâu. Tại môi trường sống làm con người trở nên như vậy. Nghe câu chuyện Bến Thành của chị em thấy một điều, người Việt mình khổ cũng tại "sợ phiền". Ai mà ép em như vậy một xu cũng không có, nói gì "mua cho xong". Hôm nào em sẽ share chuyện VN :))

@Pen, biết con Hô yếu bóng vía tao không dám dán vào đây. Nhưng coi cái clip Elisa Lam truoc khi bị giêt' mặc áo đỏ hết núp rồi đi ra đi vô ngó chừnng trong thang máy, rồi như nói chuyện với ai ngoài hành lang làm tao phải coi đi coi lại mấy lần, hình như than mấy bị hư sao chưa hề thấy nó đóng cửa lại. Lúc này tao cũng coi Hành Trình Phá Án trên youtube. Những đoạn tài liệu phóng sự của những vụ án thật xẩy ra ở thành phố cũng như thôn quê VN. Vụ án và hành ảnh thật coi mới thấy sợ con người. Chỉ vì một cái điện thoại, một chiếc xe honda, một lời nói khích, một laptop mà người ta có thể giết một người cũng nghèo khổ như mình mà mình không quen hay thù oán gì hết. Càng coi càng thấy không chỉ bần sinh đạo tặc mà con người (không chỉ ở Việt Nam) càng ngày càng ác.

Ngày xưa mỗi lần lên Pleiku thăm chú, nhỏ Hương em họ 16, 17 tuổi chổ mình cùng với bao gạo trên đường đất đỏ lầy lội đem vô rẩy cho mấy anh người làm chú mướn từ Bắc vô. Đường gồ ghề quanh co xa tít, lâu lâu có vài người thượng vác lưỡi lê đi bên đường. Nhỏ Hương nói một hai tuần là nó điều chở gạo và rau muống (không phải mấy ảnh thích râu muống mà vì nó rẻ :)) ra rẩy cho mấy ảnh. Mình bước theo vào căn nhà gổ chú cất cho họ ở, thấy trên tường toàn hình ảnh mấy ổng vẽ mấy con gái khỏa thân bằng nét than. Mình thấy ớn ớn nói sao chú và Hương gan vậy, một thân một mình mà cho vào đây lỡ có chuyện gì thì làm sao. Nói cười nói "ai dám làm gì!! ba chặc đầu nó!" rồi còn thêm câu "em biết võ chứ bộ. Trời :)) đúng là không biết chết là gì. NÓ mà biết trong Hàng Trình Phá Án có một nhỏ bị hại cũng chở đồ vô rẩy giống nó chắc nó hết còn nói vậy.

Lan Nguyen
03-10-2013, 07:44 AM
Thoa:
có muôn Thoa ngán chân cái ông sắp lên lon này không hihi ?

uh ngáng chân ổng đi Thoa, cho ổng té cái rầm bị đau cho đáng đời:D



San Hô:
Chị Lan cho tấm hình minh họa anh chàng tua gai đi :))

San Hô nhắc mí nhơ" ... không có nhớ tới để chụp hình chung Thoa uiii
cũng uổng hén . nghe tả thôi đi San Hô, chàng ta cao cao, không cao lắm, bự con nhưng không bự lắm, mặt mày cũng sáng sủa lắm, nói chiện cũng có diên lắm :Dnói chung, nhìn một thôi chưa đủ muốn quay lại nhìn thêm lần nữa hahah .


Rong Rêu:
Hôm nào em sẽ share chuyện VN :))

uh ...chờ nghe RR kể đo nha .

San Hô
08-16-2013, 05:27 PM
copy lại từ My Note:

6/29/13
K tám tháng biết đứng chựng. Con tự một mình đứng lên rồi té xuống lại đứng lên, cứ ạch đụi như vậy Cả ngày. Khổ cái là đứng còn chưa vững mà đã muốn bước đi. Cứ vừa đứng lên là con xoay người hay nhón chân để bước rồi lại té cái bịch xuống.
Con không chịu tập đi trong cái xe tập đi cậu Năm mua cho con. Con chỉ thích đứng bên ngoài chiếc xe, bám vào xe lần đi vòng vòng. Lấy tay quay cái bánh xe cho nó xoay tít. Con cũng vịn hàng rào tập đi trong hàng rào.
Trò chơi con thích nhất vẫn là lôi giấy trong hộp Kleenex ra xé tan tành rồi đi nhặt giấy đem lại chỗ hàng rào đứng nhón chân để vứt ra ngoài hàng rào.
Con hiểu được nhiều câu mommy nói, như là cầm đưa cho mommy, không được gặm cái phone, không được vứt đồ ra ngoài. Khi kêu con đưa đồ cho mommy, con đưa ra là buông tay liền, không Cần biết mommy có cầm được hay chưa. Con thích cái phone của mommy lắm, giơ tay đòi cầm lấy xong là đưa lên miệng gặm. Mommy La không được gặm thì bỏ ra khỏi miệng, lật lên lật xuống giả vờ chơi để rồi lén đưa lên gặm tiếp. Mommy quay lại thấy vậy kêu tên con một tiếng là con giật mình buông vội tay ra cái phone rớt xuống cái bịch Lol. Con đi nhặt đồ trong "chuồng" vứt ra ngoài hàng rào, mới cầm
Đem tới kế ben hàng rào thì mommy nói "K không được vứt đồ ra ngoài" thế là con vừa đưa tay qua hàng rào lại rụt lại và ... Thả cho rớt phía bên trong hàng rào.
Từ khi con biết đứng thì con không chịu ngồi yên trong cái chậu tắm của con nữa. Mommy cho con đứng take shower luôn, con thích lắm, đưa tay ra "bắt" dòng nước đang chảy xuống. Con không chịu cho mommy ẵm ngửa ra để gội đầu, mommy cho con đứng gội đầu luôn, xả nước từ vòi sen xuống thỉnh thoảng vuốt nước trên mặt cho con.
Con bắt đầu "chê" cháo và thức ăn xay nát, đòi ăn cơm và tập nhai thức ăn.

7/27/13

K được 9 tháng đã biết đi rồi. Đứng còn lắc Lư như ông lão mà chẳng bao giờ chịu đứng yên, cứ nhún nhảy như Michael Jackson vậy. Con không Cần ai tập hay dụ cho bước đi hết, tự động tập đi một mình.
Con cũng biết tuột xuống giường và ghế sofa bằng cách bò thụt lùi rồi thòng chân xuống trước mới tụt xuống.
Con muốn được bế lên là ngật ngưỡng đi lại ôm mặt mommy hôn mấy cái liền. Hôn xong mà mommy vẫn không bế lên thì con túm tóc mommy kéo. Đúng là "tiên lễ hậu binh".
Con vẫn thích đẩy cái xe đẩy tập đi của con lắm, đụng vào hàng rào hay chân ghế con biết lui xe lại và quay sang hướng khác. Đặc biệt là con không bao giờ đẩy xe trúng vào người mommy cho dù mommy đứng hay ngồi cũng vậy, cứ đẩy gần tới người mommy thì con dừng lại hoặc xoay đi hướng khác.
Con biết chơi ú à, biết cúi đầu xuống núp sau cái ghế rồi ngẩng lên kêu ê ê rồi cười với mommy.
9 tháng mà con vẫn chưa được 19 lbs và 29 in nhưng bù lại con rất cứng cáp khoẻ mạnh. Con thích ăn cơm và đồ ăn của người lớn dù chưa mọc cái răng nào hết. Con nhai bằng nướu mà nghe rau ráu. Mommy không còn phải nấu thức ăn riêng cho con nữa mà mỗi bữa con ngồi ăn chung với Cả nhà. Mommy chỉ Cần xé nhỏ hoặc dằm đồ ăn ra đút cho con là con ăn được hết các món. Con tự ăn bốc được nhiều món, đa số là trái cây và rau củ. Mommy cắt thành từng thanh dài dài là con cầm cắn ăn ngon lành. Nhiều loại con chỉ cắn nhai lấy nước rồi nhả xác ra chứ không nuốt hết. Bà ngoại hay chọc con là con khỉ con, vì con có thể ăn trái cây Cả ngày khỏi ăn cơm cũng được.
Con không thích ngồi xe đẩy và ghét nhất là ngồi car seat. Chỉ ngồi chừng 20-30 phút là con khóc đòi bế lên. Dỗ cách nào cũng không nín, đạp văng hết đồ chơi và hất đồ ăn ra. Hôm nay con cũng khóc một trận trên đường đi sinh Nhật bạn về. Con làm mommy cũng khóc theo con khi thấy hai tay con cứ đưa ra với về hướng mommy để đòi bế. Xe vừa dừng mommy tháo seatbelt ra là con lăn ngay xuống khỏi ghế nhào vào lòng mommy ôm thật chặt thấy thương gì đâu. Không biết phải làm sao để con chịu ngồi yên trên ghế mà không khóc nữa.
Tới nhà bạn chơi thấy cô con gái lớn hơn con có 3 tháng biết tự ngủ khi được mẹ đặt vào nôi. Bé khóc một chút rồi tự nín và lăn ra ngủ. Nhìn lại thấy con được cưng quá đâm ra nhõng nhẽo quá chừng. Con buồn ngủ là được ẵm lên đi tới đi lui rung rung lắc lắc và hát ru tới khi ngủ mới rón rén đặt con xuống giường. Con rất tỉnh ngủ nên bữa nào ngủ say lắm mommy mới thành công đặt được con xuống. Còn không là ngồi ôm con cho con ngủ hoặc nằm kế bên cho gối đầu lên cánh tay. Những lúc này hai chân con gác ngay lên chân mommy để canh chừng hễ mommy buông con ra là con gào lên khóc liền. Ngày nào mommy cũng nói phải tập cho con ngủ một mình rồi ngày nào thấy con gắt ngủ khóc khóc mếu mếu thì mommy lại cầm lòng không đậu mà bế mà ru tiếp. Thì ra làm mẹ mìn khó hơn là làm mẹ Hiền nhiều hèn chi con hư thì nhiều còn con ngoan là của hiếm.

8/15/13

K lúc này hiểu nhiều lắm rồi. Biết gật đầu khi được hỏi trúng ý con muốn. Khi mẹ cho ăn cái gì không thích thì lấy tay gạt ra. Con biết hôn khi được yêu cầu chứ không chỉ hôn khi nào con thích hay khi muốn được bế nữa. Bà ngoại khoái quá trời khi con Chu cái mỏ ra hôn lên má bà ngoại lúc bà ngoại kêu "Khang hun bà ngoại đi". Sau đó bà ngoại nói " còn bên này nữa" con chồm qua hôn lên phía bên kia một cái.
Daddy đi làm về thật trễ, vừa đói vừa mệt mà được con ôm hôn mấy cái là daddy cười tươi như hoa liền, nói "mệt bao nhiêu cũng đáng".
Tuần vừa rồi daddy cất bớt những món đồ chơi "con nít" đi vì con không chơi nữa. Cái xe đẩy con vất qua một bên, con thích tự đi hơn. Vớ được món đồ gì ở phòng bà ngoại hay phòng khách là con te te ôm chạy vào phòng hoặc chạy tới đưa cho mommy.
Con biết gõ cửa (đập thì đúng hơn) trước khi mở cửa rồi ( mommy bế, con cúi người xuống nắm cái tay vịn Ấn xuống rồi đẩy cho cửa mở ra).
Mấy hôm bà ngoại để cho con chơi với chai lotion, con khệ nệ vác lên chạy về phòng nhưng cái chai nặng quá tới nửa đường nó rớt cái bịch. Con ngồi xuống ôm cái chai đứng lên loay hoay làm sao mà quay 180 độ chạy trở ngược lại phòng bà ngoại. Tới hồi con phát hiện ra mình đi ngược đường thì xoay người lại chạy ngược lại thì lại làm rớt cái chai xuống. Cứ như vậy Cả buổi mà sao con không thấy mệt. Hôm nay thì bà ngoại phải dấu cái chai đi vì con đã biết cách mở cái nắp chai ra rồi.
Có một cuốn sách con thích nhất, cứ mò ra được kệ sách là con lôi nó xuống để vác đi vòng vòng. Cuốn sách bìa cứng, nặng và có cọng dây để đánh dấu trang đang đọc. Con dùng hai tay nắm cọng dây kéo cuốn sách lên để đi. Nhiều lúc con phải giơ cao tay lên đầu để cuốn sách không bị kéo Lê dứoi đất. Con kéo cuốn sách ra tới trước cửa bếp, mommy nói "K đứng lại, con không được vô bếp" thì con đứng lại xoay người đi chỗ khác một lát sau lại mon men tới cửa bếp lại bị mommy La. Con bèn vất cuốn sách vào trong bếp rồi ngồi xuống thò tay đẩy cuốn sách ra xa hơn. Mommy làm thinh coi con làm gì, con đẩy xa hơn tầm với thì đứng dậy bước một bước vào trong, vẫn không nghe la, con bước thêm một bước, cúi xuống ôm cuốn sách lên con chạy một Mạch vô trong bếp luôn.
Con biết đẩy cái slide door chỗ cửa đi ra vườn. Biết đóng mở shutters cửa sổ. Con biết nói "bà" "ba" "măm măm" và "đi chơi" Lol. Kiểu này chắc Mai mốt đi còn nhiều hơn mommy nữa quá. Khi nói đi chơi là con quay lại phía cửa. Con mà khóc nhõng nhẽo thì chỉ Cần nói "đi chơi nha K" là con gật lia gật lịa.
Con rất là nhõng nhẽo không chịu nằm ngủ một mình, phải được ôm hay được bế mới ngủ, đặt xuống là giãy lên khóc liền. Mommy mua cái võng về để khi con ngủ say mới lén đặt con xuống được mà cũng hôm được hôm không. Hôm qua bà ngoại nằm ôm cho con ngủ, khi thức dậy con cứ gào lên khóc, mắt nhắm tịt lại, trèo lên cổ bà ngoại còn tay chân thì ôm chặt mặt bà ngoại Lol. Bà ngoại không cách gì ngồi lên được bèn nói với con "K phải đứng xuống bà ngoại mới ngồi dậy bế con được", vậy mà con hiểu, con tuột xuóng đứng chờ bà ngoại ngồi dậy bế ( mà vẫn khóc).
Ban ngày con nịnh và theo bà ngoại vì bà ngoại thả cho con "chạy rông" khắp nhà, tha hồ nghịch phá. Tới tối là con bám dính mommy. Thậm Chí mommy đi restroom là con đứng ngay ở cửa chờ chứ không chịu đi chỗ khác, ai bế cũng không cho.
Con coi Jungle Beat: I've Got You Under My Skin cười lên híc híc luôn, lúc mấy bông hoa Bồ công anh bay đuổi theo con rùa thì con kêu hey hey như muốn đuổi nó đi giùm con rùa.
--------------------------------

Nhiều lúc cứ nghĩ muốn viết thật nhiều về K, giữ lại để mai này đưa cho con đọc mà sao làm không được. Lúc nhớ tới thì không rảnh, lúc rảnh lại quên mất tiêu, chưa kể tới viết bằng phone thật lâu, viết được một chút là bực mình vì ghi không kịp dòng suy nghĩ.

nvhn
08-16-2013, 09:10 PM
Ngày nào mommy cũng nói phải tập cho con ngủ một mình rồi ngày nào thấy con gắt ngủ khóc khóc mếu mếu thì mommy lại cầm lòng không đậu mà bế mà ru tiếp. Thì ra làm mẹ mìn khó hơn là làm mẹ Hiền nhiều hèn chi con hư thì nhiều còn con ngoan là của hiếm.


:), San Hô mua một cuốn tập nhỏ, kẹp cây viết vô đó, ghi lại cho nhanh, mai mốt khi bé nhớn, hiểu sự đời gói quyển tập đó làm quà cho bé... món quà đó sẽ là món quà vô giá á... 3 đứa em P đứa nào cũng có một quyển như vậy, chỉ có P là không có :), vì khi sang Mỹ, mẹ P mới có nhiều giờ ghi lại những chuyện đó cho các em P.

Nhã Uyên
08-17-2013, 02:52 PM
[QUOTE]Daddy đi làm về thật trễ, vừa đói vừa mệt mà được con ôm hôn mấy cái là daddy cười tươi như hoa liền, nói "mệt bao nhiêu cũng đáng"./[QUOTE]

Thật vậy. Mình cũng thấy một ngày làm mệt mỏi của cha, mẹ luôn được xoa dịu khi nhìn khuôn mặt ngây thơ, hớn hở của con cái.

Bé K chắc khá cứng cáp, 9 tháng đã biết đi! Chúc mừng San Hô.

San Hô
08-20-2013, 10:00 AM
Cám ơn gợi ý của anh P, em cũng có sắm sổ sắm sách đàng hoàng mà viết kiểu đó hỏng có "khả thi", hihi, vì khi em rảnh thì không có ngồi viết được (ôm ảnh ngủ, hehe). Hai em của anh P thật may mắn ha, làm ông anh ganh tỵ quá trời :D.

Cảm ơn Uyên, San Hô trúng được lô độc đắc :) còn ngoại Khang thì nói cha mẹ già đẻ con khôn LOL.

San Hô
09-05-2013, 04:35 PM
Hôm nay chở K đi chợ, lần đầu tiên không phải nghe nó khóc, tiến bộ nhất là ngủ ngon lành một giấc trên đường về cho tới tận nhà . Vô nhà mà mommy mừng quá xá (từ nay được đi chơi rồi, hehe), khen K suốt. Không biết nó có hiểu gì không mà thấy cười hí hửng gật đầu lia lịa. Mấy hôm nay nói "hoan hô K" thì ảnh biết vỗ tay. Khóc là kêu "mẹ ...mẹ" nghe thôi là tim muốn tan thành nước, hehe. Chỉ thấy ghét là kêu bà, kêu ba khi vui cười, chỉ kêu mẹ khi khóc.

Cuối tuần trước bà nội và bác V lên thăm K, khi về rồi daddy nói với mommy:"Sao ai cũng nói mình cưng thằng K quá, hai vợ chồng "dzàng khè" rồi mới có thằng con mà." Mommy:" hở? cái gì mà "dzàng khè?" Daddy:" I don't know, that's what they said, (lặp lại) hai vợ chồng dzàng khè mới có thằng con". Mommy nghĩ một hồi mới nghĩ ra, "à, già khằn".

Daddy gọi:" Mr. Apple ơi, Ông Táo K ơi, ông Táo tò mò quá". Mommy hỏi lại:" ông Táo gì đó daddy". Daddy:"thì bà ngoại với mommy hay gọi thằng K là ông Táo đó". Mommy:" gọi hồi nào?" Daddy:" thì mỗi lần thằng K nó nhìn như vậy nè." Nhìn như vậy nè là lúc K tò mò trố mắt, nghiêng người tới để hóng khi có ai đang nói chuyện điện thoại. Người ta gọi ông Tám rõ ràng mà không hiểu sao daddy nghe ra thành ông Táo hay thiệt.

Nghi Bình
09-05-2013, 05:07 PM
Chỉ thấy ghét là kêu bà, kêu ba khi vui cười, chỉ kêu mẹ khi khóc.

San Hô ơi, đừng có ghét, kêu mẹ khi khóc có nghĩa là mẹ "quan trọng" hơn á :)


Người ta gọi ông Tám rõ ràng mà không hiểu sao daddy nghe ra thành ông Táo hay thiệt.

:))

San Hô
09-15-2013, 05:33 AM
Cám ơn NB an ủi, hihi, nghe vậy cũng đỡ tủi thân hơn.


-------
Weekend này Út Còi về chơi cùng với "mợ Út " nữa. K lúc đầu thấy lạ nên còn sợ, chỉ một lát sau là mon men lại làm quen với mợ Út rồi theo mợ hơn theo cậu nữa. Cả nhà ai cũng chọc là K mê gái đẹp. Thấy bà ngoại có vẻ chịu mợ Út lắm vì bà dạy K gọi là mợ và dạy mợ gọi bà ngoại bằng "mẹ" Lol.
Hôm qua dẫn K đi ăn tiệm lần đầu tiên, K ngồi trên ghế với tay lên dĩa bốc chả lụa cầm cắn ăn ngon lành thấy cưng gì đâu. Vừa ăn vừa ngó nghiêng xung quanh có vẻ thích thú lắm. K đã tới tuổi thích tự bốc đồ ăn lấy, mẹ cầm đưa thì không chịu, phải bỏ vô chén hay dĩa cho con tự bốc lên mới chịu. Bà ngoại nắm cơm "chim chim" cho ăn thì thích lắm, mà cơm chỉ có trộn với nước tương chứ có phải cao lương mỹ vị gì đâu. Ăn kiểu tự bốc này dơ thôi rồi, cứ ăn xong một bữa là phải thay nguyên Bộ đồ, rửa mặt rửa tay và chân luôn. Chỉ còn thiếu nước đi tắm thôi. Mommy cho con ăn theo con thích, tối qua không chịu ăn cơm mà chỉ ăn mỗi Thanh Long. Mình con ăn hết phần Tư trái Thanh Long lớn. Tay chân mặt mũi quần áo dính choe choét hạt Thanh Long đen đen.
K thích nhất là... Uổng trờ. Mệt nhất là phải rượt theo ảnh để mặc đồ cho ảnh. Cứ cầm cái quần trên tay vừa chạy vừa cười nắc nẻ.
Cậu Út về dạy cho K "chơi ngu" được mấy cái như là chơi trùm mền kiếm đồ. Lần đầu K sợ ôm chặt lấy cậu, chơi thêm vài lần là khoái lắm. Cậu dạy K cưỡi ngựa, té lên té xuống mà mỗi lần té đều tự vỗ tay vì cậu khen K giỏi. (Hễ nghe khen giỏi là vỗ tay liền không có chút khiêm tốn nào hết trơn. Thậm Chí ăn xong chưa ai khen đã vỗ tay trước luôn). Cậu cũng dạy K thổi còi, lúc được lúc không vì nhiều lúc con ngậm ngược đầu hay ngậm vô sâu quá. Bây giờ cứ vớ được cái còi là phùng mang lên thổi lấy thổi để.
Con cũng biết suy nghĩ để tìm cách làm được những gì con muốn. Hôm thứ Sáu ngoại cho con ăn bánh da lợn, đút được vài miếng thì con không chịu ăn nữa. Ngoại để dĩa bánh trên bàn quay qua coi phim với mommy (đang coi bộ Về quê cưới vợ) thì nghe tiếng nhai chóp chép thật lớn. Mẹ và ngoại giật mình quay lại thì thấy con đứng trên cái ghế nhỏ của con kế cái bàn, hai tay cầm hai miếng bánh đang nhồm nhoàm nhai. Không biết sao mà con biết kéo cái ghế lại gần để leo lên đứng mà với lấy bánh nữa.
Con cũng đã biết giành lại đồ chơi của con. Hễ cậu lấy món đồ chơi nào thì con đi tới giật lại rồi cầm chạy ra đưa cho mommy. Một lát cậu cầm con chó đồ chơi, con giật lại không được vì cậu giơ lên cao rồi giấu ra sau lưng. Con giật một lát thì bỏ cuộc, chạy sang chơi với bà ngoại, cậu hí hửng đặt con chó xuống sau lưng quay sang nói chuyện với ngoại. Con lại mon men đi lại gần cậu, trèo qua chân cậu xong vồ ngay lấy con chó chạy ra làm cậu trở tay không kịp. Bà ngoại cười ngất còn cậu thì cứ lắc đầu nói "thằng này ghê quá" Lol.
Tuần trước bà ngoại bị té rách Cả quần trầy đầu gối vì K. Mọi lần ngoại vẫn hay dắt K ra trước nhà chơi, cháu đi trước hai tay giơ lên cao, bà đi sau khom khom lưng nắm tay cháu. Tự nhiên bữa đó K không chịu cho nắm tay nữa, vùng tay ra xăm xăm chạy ra đường. Ngoại hoảng hồn rượt theo bị vấp té rồi ngồi bệt xuống đất luôn làm K cũng sợ nhào vào lòng ngoại ôm chặt lấy cổ ngoại. Ngoại kể là phải ngồi một hồi cho bớt đau rồi kêu K đứng dậy cho ngoại đứng lên. Lúc đó ảnh mới chịu để yên cho nắm tay tiếp. Mommy đang search tìm mua một cái safety harness cho con mà chưa tìm được cái nào vừa ý. Mấy loại back pack thì to và nặng quá. Loại dây đeo thôi thì nhìn thấy kỳ quá. Mà mấy loại này chỉ để giữ con khỏi chạy xa được thôi chứ không phải để dắt con và giữ cho con khỏi té.

San Hô
09-29-2013, 06:06 AM
Daddy lấy bonding time nên rảnh rang, bà ngoại rủ đi chơi là mommy mừng húm đi liền. Nhớ hồi đó lên cái list pack đồ đi VN cho bà ngoại đã bị cười um sùm rồi, vậy mà chẳng thấm thía vào đâu so với mớ đồ mommy pack đi chơi lần này. Mang theo Cả mền, ra giường, áo gối. Khiêng gần hết cái nhà bếp theo, từ nồi cơm điện, gạo, nước tương, nước mắm, cà phê, Trà, sữa uống cà phê cho tới đôi đũa bếp, chén, muỗng cho K. Rồi nào là lều đi biển, tấm trải, phao, dép, khăn tắm vv và vv. Mommy cũng phải tự khen là mình giỏi khi nhét hết bằng đó thứ Cộng quần áo, lotion, thuốc men vào trong 3 cái Vali. Thứ gì bà ngoại cũng nói "Cần phải đem để sang bên đó có dùng liền". Mà "bên đó" là Fl ngay trong nước Mỹ chứ có xa xôi gì. À còn quên chưa kể là mang Cả mì gói và bịch chà bông nữa Lol. Mommy cẩn thận vác theo một hũ tắc muối mà không ngờ nó lại công hiệu nhất vì vừa tới nơi là bà ngoại bị ho và tắt tiếng liền. Nói túm lại là nhờ công khuân vác đó mà bà ngoại gật gù "đi chơi như vầy cũng thích nhỉ, cứ y như là đang ở nhà vậy".
Đây là chuyến du lịch nghỉ dưỡng đầu tiên của Cả hai bà cháu vậy mà Cả hai đều ể mình hết trơn. Ngoại thì cảm. Khang thì ấm đầu, đi tướt mọc răng. Cuối cùng thì con cũng chịu mọc răng rồi, hai cái răng cửa hàm trên y như răng thỏ. Thế là phần lớn thời gian chỉ ngồi trong nhà nhìn ra cửa sổ. Mommy book căn condo ngay bãi biển, trước khi thuê đã đưa hình cho ngoại coi, ngoại nói "thích nhỉ, buổi sáng ngồi uống cà phê nhìn ra biển". Ấy thế mà tới nơi ngoại lại không chịu được vì "ngoại cứ tưởng cái nhà dưới đất chứ cao thế này nhìn xuống chóng mặt quá" Lol.
Mấy ngày liền chỉ dám dắt Khang và ngoại đi dạo một chút ở bãi biển mà mặc kín mít, đội nón, thiếu điều che dù luôn Lol. Bị dì Pen cười mình quá xá mà đâu có ai hiểu nỗi khổ của mommy đâu hic hic. Tới lúc Khang quen với biển, thích chạy chân không nghịch cát, đi xăm xăm xuống nước, thò tay bắt ốc, nhặt những trái cọ bị sóng đánh dạt vào bờ thì đã tới lúc phải đi về rồi.
Khang cũng được làm quen với Hồ bơi, lúc đầu còn sợ nên ôm chặt mommy, không cho daddy bế luôn. Về sau con thích thú đạp nước, tay đập cho nước văng tung toé và cười lên hăng hắc. Nước Hồ thật ấm, bà ngoại còn kêu là nóng nữa, nên chiều chiều xuống ngâm mình thật là đã.
Ngoại mê nhất là ... đi chợ trời mua trái cây. Có hôm ăn trái cây trừ cơm luôn. Mommy thì thỏa mãn vì được ăn đậu rồng Lol. Luộc, xào với thịt bò, nấu canh chua và ... bỏ vào mì gói ăn.
Ngoại chê thời tiết nóng và hầm quá, nhà thì thấp lè tè thấy thật ngột ngạt. Vậy là ngoại dẹp luôn ý định mua nhà Fl "cho rẻ", mấy cậu thở phào nhẹ nhõm. Cuối cùng ngoại cũng phải chịu là CA thời tiết dễ chịu nhất và thức ăn Vn ngon nhất.
K rất thích đi máy bay. Lúc máy bay bị nhồi K khoái Chí nhún nhảy y như được cưỡi ngựa. Tiếng động cơ đều đều ồn ồn ru con ngủ ngon lành. Lúc thức thì con chơi vui vẻ không hề quấy khóc. Con cầm cuốn hướng dẫn an toàn tay chỉ vào hình miệng ê a như là đang đọc vậy. Chơi chán thì quay qua làm quen với những hành khách xung quanh. Đứng nhìn chằm chằm vào mấy cái iPad của người ta. Cười rồi mắc cỡ quay đi khi họ cười và nói chuyện với con. Trên máy bay đa số hành khách là người già và những gia đình có con nhỏ giống như nhà mình.
Về tới nhà K mừng rỡ lắm, mặt mày hớn hở cười toét miệng khi nhìn thấy Đống đồ chơi của con. Thả con vào "chuồng" con chạy tung tăng cầm từng món đồ chơi lên một cách thích thú. Cái vẻ mừng rỡ thật đặc biệt chưa bao giờ thấy ở con. Ngoại cũng thở phào nói về lại nhà thấy khoẻ gì đâu. Mấy ngày liền cứ con làm gì mà ngoại nói không nghe lời là ngoại lại hăm " Khang mà không nghe lời thì ngoại nói mẹ bắt K đi Fl một tuần nữa bây giờ", cứ làm như là bị đi đày chứ không phải đi chơi vậy.
Chiến lợi phẩm mang về là một Vali trái cây ăn gần một tuần rồi vẫn chưa hết. Na, chôm chôm, nhãn, cóc, thanh Long... Và thích nhất là ngoại nói "ừ đi chơi như vầy cũng vui, lần sau mình không phải vác đồ nhiều nữa, mẹ thấy chợ bên đó cũng bán đầy đủ đồ như bên này!"

San Hô
10-03-2013, 01:12 PM
Con lớn lên từng ngày trông thấy. Đó là nói lớn về mặt hình thành tính cách và những gì con tự mình làm được thôi chứ cân nặng, chiều cao vẫn y như mấy tháng trước. Hôm nọ cậu Út text cho mommy " con nghe Tư nói thằng K không có lên lb gì hết hả? Hai phải ép nó ăn đi chứ không mai mốt nó Còi giống con đó" ối trời ơi làm sao mà ép đây? Con chỉ ăn vừa đủ để cầm hơi, có mấy hột vào bụng là bắt đầu chạy tưng tưng liền. Khi con không muón ăn nữa thì ngậm miệng quay đầu đi, hoặc vẫn há miệng ra nhưng nhả ra liền lập tức. Sữa ngoài là con nhất định không uống, đổi bao nhiêu loại rồi kết quả cũng như nhau. Bà ngoại vẫn lắc đầu nói cái miệng thằng này tinh thật, trái cây phải thật tươi mới ăn. Thức ăn phải mới nấu, hâm lại là không ăn, đừng nói tới bỏ vô tủ lạnh để qua hôm sau nha.
Kể lể ra thì cậu Út lại nói" Hai phải nghĩ cách nào cho nó ăn đi chứ than với con làm gì" hừm. Không phải than mà là "vì ngày xưa Còi cũng biếng ăn nên chỉ có Còi mới biết cách nào để trị nó thôi". "Ngày xưa là tại đồ ăn dở nên con không thích ăn. Còn thằng K thì phải dạy nó thích hay không gì nó cũng phải ăn, phải biết nghe lời ba mẹ không có lựa chọn nào khác" Lol. Nói nghe y như... Thiệt vậy.
Hôm qua con bắt đầu đòi tự cầm muỗng xúc da ua và cháo để ăn. Con cầm ngược cái muỗng, chấm lia lịa cái cán vào chén xong đưa lên miệng mút. Ban đầu con còn chưa biết xoay ngang cái muỗng khi xúc lên nên múc bao nhiêu lại rớt xuống bấy nhiêu. Ăn xong một bữa là phải đi lau rửa, thay quần áo. Bây giờ con không chịu cho ẵm con đưa tay vào vòi nước rửa nữa, cứ ẵm lên là con ưỡn người ra. Khi mommy lấy cái thau múc ít nước cho con đứng thò tay vào rửa thì con thích lắm, hai tay khua khoắng, bốc nước nghịch. Cầm tay con để rửa là con giằng ra để con tự rửa.

San Hô
10-03-2013, 01:36 PM
Dạo này mommy hay bị nghe ngoại mắng vốn về K lắm. Đang ở trong bếp một lát lại nghe ngoại la lên "Con Hô đâu rồi ra coi thằng con yêu quý nó quậy nè". Không biết giống ai mà con phá trời thần luôn. Uống nước xong thì lấy tay bóp cái núm của cái ly cho nhiễu nước xuống nhà. Bị la thì con cầm ly lên đi vòng vòng nhưng cứ mấy bước là cúi xuống chấm ly xuống cho nước chảy ra thảm. Con leo trèo đủ kiểu, Bắc ghế leo lên sofa luôn. Còn không thì lật ngửa cái ghế ra bỏ đồ chơi lên rồi bưng đi vòng vòng. Con chui vào gầm bàn ngồi, lôi ghế vào trong gầm bàn rồi lom khom leo lên ghế ngồi chồm hổm. Bất cứ món gì cũng lôi ra để đứng lên thử.
Con cũng thích bắt chước bà ngoại lắm, ngoại làm gì là con làm theo liền. Ngoại bị cảm ho khù khụ, mỗi lần nghe ngoại ho là con liền rặn ra ho theo xong rồi cười. Ngoại hắt hơi con cũng "xì" nhái theo. Ngoại uống nước bằng chai con cũng đòi bằng được cái chai. Con biết tự vặn cái nắp chai nước ra luôn rồi nên đưa cho con là phải đưa chai không. Con cũng giả Bộ đưa chai lên miẹng ngửa cổ ra như uống nước rồi khà một tiếng lớn. Xong con đưa chai lại cho ngoại bắt ngoại "uống" như vậy. Cứ bà một hớp cháu một hớp chơi cả buổi. Ngoại uống cà phê thì chỉ vừa bưng ly lên con đã khà ầm ĩ lên rồi, lần nào ngoại cũng cho nhấp moi một cái con thích lắm.
Con biết chỉ tay vào món đồ con muốn lấy. Biết chỉ tay ra cửa nói "đi chơi" đầu gật lia gật lịa khi con muốn đi ra ngoài. Muốn uống nước thì con "khà" thật lớn. Muốn ăn thì miệng con bặp bặp như đang nhai, vừa gật vừa chỉ tay vào món đồ ăn con thích. Muốn bú thì con ôm mặt mommy lại hun lấy hun để rồi kéo áo mommy lên. Mấy tháng trước mommy có bàn với daddy cho con đi học lớp baby sign language. Hôm qua daddy hỏi sao không thấy con đi học thì mommy nói con đã có Khang's Language rồi thôi khỏi Cần học nữa. Vậy là con ở nhà làm đứa "thất học" vậy, còn mommy tiếp tục làm kẻ "vô lương" ở nhà chơi với con với ngoại.

Camel
10-11-2013, 04:12 PM
Con biết chỉ tay vào món đồ con muốn lấy. Biết chỉ tay ra cửa nói "đi chơi" đầu gật lia gật lịa khi con muốn đi ra ngoài. Muốn uống nước thì con "khà" thật lớn. Muốn ăn thì miệng con bặp bặp như đang nhai, vừa gật vừa chỉ tay vào món đồ ăn con thích. Muốn bú thì con ôm mặt mommy lại hun lấy hun để rồi kéo áo mommy lên. Mấy tháng trước mommy có bàn với daddy cho con đi học lớp baby sign language. Hôm qua daddy hỏi sao không thấy con đi học thì mommy nói con đã có Khang's Language rồi thôi khỏi Cần học nữa. Vậy là con ở nhà làm đứa "thất học" vậy, còn mommy tiếp tục làm kẻ "vô lương" ở nhà chơi với con với ngoại.

Khang sư huynh của tiểu đệ tính đến hôm nay được mấy tháng tuổi rồi sư phụ ?

Thằng con của anh vừa đầy 7 tháng vào hôm qua , theo nhu lần tái khám cuối tháng trước thì mói việc đều tốt . Được bác sĩ khen là phát triển đều đặn .
Đước cái cu cậu ít ăn , đến giờ vẫn chỉ bú cái bình con vơ'i 5 times (2 1/2 ounce) sữa , 2 babyfood + 2 tiem cereal mix voi sữa . Đã bỏ ăn đêm gần tháng , cũng bắt đầu bi ba bi bô ư a trong miệng . Mỗi ngày ở nhà bà ngoại về mặt nó tươi rói , thích nhất là được bế đi vào chợ , hay đi shopping , thích được bố mẹ tắm cho và rat thích được bố bế ... mẹ nó không tài nào cho nó ngủ riêng được nữa , thực sự ra nó thích ngủ với bố nó dù là ban ngày theo mẹ .

http://i231.photobucket.com/albums/ee65/camel_045/Timothy%20_first%20year/IMG_3594_zps81da5899.jpg

http://i231.photobucket.com/albums/ee65/camel_045/Timothy%20_first%20year/IMG_3537_zps6b618dab.jpg

Triển
10-11-2013, 07:36 PM
...thực sự ra nó thích ngủ với bố nó dù là ban ngày theo mẹ .


Cà cán bộ dạo này đảm đang quá ta. :) j/k
Anh Cà ơi, bên Mỹ làm thợ mộc lương có khá không,
chứ gì mới có 7 tháng mà thích nghe tiếng kéo cưa rồi. :-ss

Đùa chứ trông đứa bé bụ bẫm quá. Cha mẹ khéo nuôi ha! :-bd

San Hô
10-12-2013, 05:04 AM
Awww. Tiểu Đà (hong thấy khai tên nên sư phụ đặt tên giùm luôn Lol) thấy cưng quá đi, nhìn hai xái má phính phính chỉ muốn cắn mấy cái thôi. Chắc tía nó ngáy có vần có điệu lên bổng xuống trầm dữ lắm nên nó mới thích nghe nè phải hong? Em này bao tử nhỏ y chang anh Khang nhe. Toàn là ăn lấy Hương lấy hoa chứ không lấy no lấy béo hehe. Bữa nay em còn cái má bầu chứ vài tháng nữa mà hong chịu ăn nhiều hơn là mặt em ốm lại cho coi.


Ngày 27 tháng này là thôi nôi K đó, mau ơi là mau, mới đây mà đã gần một năm rồi. Ảnh quậy thần sầu quỷ khốc luôn. Ta nói chỉ chạy theo ảnh thôi cũng đủ mệt rồi


http://www.youtube.com/watch?v=hqDsbXF6HRI&sns=em

Nhã Uyên
10-12-2013, 06:57 AM
Sáng nay NU hên quá, được xem một thể hai em bé. Phải nói là dễ thương đáo để. Anh Cà khéo nuôi con.
San Hô, trông Khang thiệt là, trộm vía, cao nhớn, năng động và cứng cáp. San Hô làm “nhật ký” video Khang có lý à, NUtiếc là đã không nghĩ tới để sau này còn mang ra làm bằng chứng “the way you were” với Leo.

San Hô
10-13-2013, 05:49 PM
Cám ơn dì Uyên khen con, coi trong clip thấy vậy chứ ở ngoài K đẹt ngắt à dì ơi. Leo "ngoại hạng" thì lúc sanh ra K cũng to cỡ tóp ten, Lol trái dưa hấu mẹ Hô mang cũng thuộc loại dưa cơi mà bây giờ theo cái bảng bs đưa ra thì K ở bó đầm ten luôn. Càng nuôi càng teo lại :(
Mẹ Hô làm biếng viết nên mới quay clip đó, hihi. Chưa kể K cũng thuộc loại mau chán lắm, trò gì ảnh cũng chỉ làm vài lần thôi, không ghi lại kịp là khỏi "khoe" với mấy cậu được.

SH xẹt ra xẹt vô nên có lúc cũng hên coi ké được hình post bên Bất kể, có lúc bị hụt. Vì muốn giữ Mạch bài này để dành mai mốt đọc lại nên SH hỏng có chạy qua tham gia hội kể của Uyên nhưng mà có theo dõi kỹ lắm, hihi. Toàn là mấy anh chàng đẹp trai không à, và một cô hoa hậu nhí nữa nhìn phát mê luôn.
Không hiểu sao Sau khi update cái phone thì SH không copy link hình từ fb được và không upload hình thẳng từ phone vô đây được nên chưa lây được vi trùng dán hình của Pet mặc dù cũng ngứa tay dữ lắm rồi.

Khang hôm nay ốm nhom ốm nhách, cái mặt bé choắt lại nhỏ xíu so với cái đầu. Con không chịu ăn gì hết. Món con thích nhất cũng chỉ ăn chiếu lệ được ba miếng là quay đầu đi mím chặt môi lại. Vậy mà vẫn đủ sức chạy chơi với mấy cậu. Mommy đi kiếm ông Gú Gồ hỏi han thì thấy nhiều người cũng nói con họ bị như vậy khi mọc răng. Con mọc một lượt 6 cái răng. 4 cái hàm trên, 2 cái hàm dưới. Thấy con đau đớn khó chịu thương ơi là thương. Bà ngoại nói như vậy là đỡ lắm rồi, con không bị sốt hay đi tướt gì hết, chỉ có biếng ăn và đau lợi thôi. Mỗi lần thấy miệng con nóng hổi và con khó chịu thì mommy lấy teething tablet cho con ngậm. Viên thuốc bé xíu xiu mà con nhón tay bốc lên đưa vào miệng gọn hơ.
Con thích nhất là ăn mì sợi. Con cầm sợi mì đút một đầu vào miệng rồi mút vào cho tới hết. Cậu ba ngạc nhiên nói nhà đâu có ai ăn vậy đâu mà sao nó lại ăn như vậy. Có nhiều cái đâu có ai dạy mà con tự biết làm lắm. Mommy bây giờ còn phải "đấu trí" lẫn "thi gan" với con nữa. Nhất là trong việc tập cho con ngồi car seat mà không khóc. Con vẫn chưa cam lòng ngồi trong đó, vẫn còn test mommy và mommy vẫn còn bị mắc lừa.
Hôm trước đi máy bay ngồi chung hàng ghế với mình là một gia đình Mỹ-Nhật. Chồng người Mỹ, vợ người Nhật có đứa con gái 3 tuổi và thằng con trai 6 tháng. 6 tháng mà nó to cao hơn K nhiều lắm. Sau khi máy bay cất cánh thì mấy cô tiếp viên đi gắn mấy cái bassinet vô , họ đặt đứa 6 tháng vô đó. Pha cho nó một Bình sữa 9 oz nó bú sạch bách luôn. Rồi ba nó thay tã cho nó xong vỗ vỗ một lúc nó ngủ ngon lành 6-7 tiếng liền. Khi nó thức dậy ba nó ẵm nó lên thay tã, cho bú tiếp một Bình như vậy nữa. Lại thay tã xong đặt nằm vào giỏ trở lại. Lần này nó lăn lộn khóc lóc đòi ngồi dậy chơi nhưng họ nhất định không bế lên. Bà mẹ cột vào tay nó một cuốn sách loại bath-book. Nó lật lật chơi chán thì hất đi nhưng vướng cọng dây không rớt ra được nên lát sau chán quá nó lại lật lật cuốn sách ra chơi. Hai vợ chồng thảnh thơi ngồi ăn, đọc tạp chí, chơi gamr trong phone. Thỉnh thoảng quay qua chơi với đứa 3 tuổi hay đút cho nó ăn. Khi cho ăn thì bà mẹ lôi một cái bao nilon đựng rác ra, xé banh ra cột vào cổ đứa con gái và trải phần còn lại lên cái khay đựng đồ ăn. Ăn xong vo cái bao đi là sạch sẽ.
Mommy và bà ngoại cứ nhìn họ xong lại nhìn K. Cái bassinet trước mặt mình chỉ dùng để để đồ ăn và mền gối. Đặt con xuống là con ưỡn người co chân lên và ôm chặt lấy mommy. Suốt thời gian trên máy bay con được ẵm bồng hay ngồi trong lòng người lớn mà con còn nhõng nhẽo quá trời. Mommy bàn với ngoại, kỳ này đi chơi về là bắt K phải vô khuôn khổ. Cai sữa, tập ngủ không Cần ôm hay bế ru nữa, cùng lắm là ngồi vỗ vỗ hay xoa lưng thôi. Bà ngoại phải Hứa là cầm lòng không được thương xót ẵm lên chứ không là khỏi dạy được con luôn.
Con dạo này "lớn" lắm rồi, hiểu được nhiều điều hơn. Con thấy cậu Tư ngủ ngáy khò khò con đứng chỉ tay rồi cười, điệu cười rất là "nham nhở", đầu ngửa ra sau, mũi nhăn tít lại. Cậu ba ho con cũng cười. Hỏi "cậu Tư ngủ sao hả K ?" thì con "khò" một tiếng. Hỏi "cậu ba làm sao?" thì con ho một tiếng. Buổi tối con ngáp lia mommy hỏi con buồn ngủ chưa, con gật đầu. Mommy nói con ra hun ngoại với mấy cậu đi rồi đi ngủ vậy là con chạy lại hun lên má ngoại, đi một vòng hun từng cậu rồi giơ tay lên vẫy "bye bye" xong chạy lại ôm mommy để đi ngủ. Con biết ạ (mà chưa biết bỏ dấu nặng nên toàn A thật to). Cậu mợ ba ẵm con vô tiệm hỏi K thích ăn gì thì con chỉ vô từng loại bánh con thích. Hỏi lại K thích món này hả là con gật đầu. Cậu ba nói vậy K cầm bỏ vô rổ đi cậu mua cho con, con ôm ngay bịch bánh lên thả vô rổ mợ ba cầm đưa ra. Lát sau gặp mommy cậu ba kể lại chuyện này con cũng gật đầu lia lịa. Ngoại nói cho K ở Nhật được đó, tối ngày "cuốc" mà không mỏi.



10/6/13
Hôm nay K được xuất ngoại , đi Nhật thăm cậu mợ ba. Cậu Tư cũng đi chung với mình.


Tối qua khi cậu Tư vừa tới nơi, cậu Tư la lên xót xa " trời ơi sao thằng K nó ốm nhom vậy? Sao không ép nó ăn?" Bà ngoại nói :" nó nặng lắm mà, 20 lbs rồi". Cậu Tư lắc đầu:" mấy tháng trước nó đã 19 lbs rồi mà bây giờ chỉ có 20 lbs thôi. Trời ơi má K hết phúng phính rồi. Sao mẹ với Hai không ép nó ăn?" Lại cũng là câu ép nó ăn, nghe mà tức mình. Nếu ép được thì còn nói làm gì. Bà ngoại nói " nó roi roi vậy nó mới đi mới chạy được chứ mập ù thì giờ này vẫn còn ngồi một chỗ." Vậy là Cả buổi tối cậu Tư chỉ toàn là xuýt xoa tội nghiệp cho thằng "Còi Jr." Còn đổ thừa tại để cho cậu Út đỡ đầu nên mới còi giống bõ, chứ nếu để cậu Tư đỡ đầu thì bây giờ to con lớn xác rồi Lol.


K mê cậu Tư lắm. Mỗi ngày cậu Tư gọi FaceTime là ê à nói chuyện với cậu. Nhiều lần mommy nói cậu Tư "babysit" Khang cho mommy chạy ù đi ... rét rum nữa he he. Cho nên gặp cậu Tư K không có lạ lẫm như lúc gặp ông bõ bê lần trước. 12 giờ đêm vẫn chưa chịu đi ngủ, chạy chơi với cậu cười giỡn hắc hắc luôn.


Mấy hôm nay K tập đứng một chân, chân kia co lên ... đá banh. Buổi chiều cởi đồ ra là con chạy một Mạch vào phòng tắm, bám vào thành bồn co chân lên đòi trèo vô. Đứng tắm con cứ giơ chân lên cao đạp bong bóng xà bông để chơi. Con trèo vào trèo ra cái rổ đựng quần áo giặt mà trước đây mommy dùng để chặn đường con. Không biết chừng nào thì con trèo hàng rào để leo ra khỏi "chuồng" nữa đây.


Sáng hôm qua mommy và bà ngoại ở trong bếp làm đồ ăn sáng lúc con đang ngủ. Chợt thấy con vừa chạy vô bếp vừa cười toe toét, tay nắm đuôi con khỉ nhồi bông kéo đi. Lần đầu tiên con thức dậy không thấy ai nằm với con mà con không khóc, lại còn tươi cười leo xuống giường đi kiếm đồ chơi nữa, làm mommy mừng hết lớn luôn.


Đi máy bay lần này K có vẻ quen thuộc lắm, chỉ nhìn người xung quanh chứ không còn đi Rờ rẫm đồ vật nữa. Có điều chuyến bay dài quá, con lại bị nghẹt mũi nên khó chịu quá chừng. Con chơi rất ít, ăn cũng ít, chỉ muốn được bế vác lên hoặc bế đi vòng vòng. Mà dứt khoát là chỉ mình mommy được bế con, ai bế cũng khóc ưỡn người đẩy ra. Chỉ lúc vui muốn chơi thì mới theo cậu tư và ngoại. Mommy vừa mệt vừa mỏi tay vừa nhức đầu đau răng, hic hic. Cái răng cà chua trước ngày đi có hai ngày lại nhức dữ dội, đi thăm ông nha sĩ bị ổng đè ra làm root canal. Có ai ngờ đâu làm xong rồi mà vẫn còn đau dữ vậy.

PhPhuongVy
10-14-2013, 10:44 PM
Chào cả nhà. Chà...chà..chà...Tiểu Đà má phính, mắt đen tròn, bụ bẫm và đẹp trai quá nha Camel. Mới đó mà đã 7 tháng rồi, nhanh ghê. Bé khỏe mạnh, phát triển tốt và may mắn có bà ngoại trông nom mỗi ngày, thật không còn gì bằng. Chúc mừng Lạc Đà Con, Lạc Đà Bố và Lạc Đà Mẹ. Còn cái anh cu Khang này hai tuần nữa mới thôi nôi mà anh đã đi đứng vững vàng, còn cầm kiếm múa ngon lành nữa chứ, ai mà nghĩ Khang chưa đầy một năm ở trong youtube. San Hô viết tiếp cho chị vào đọc ké chuyện bé Khang nha. Nhã Uyên có thể dùng iPhone mà thu hình Leo, rất tiện, thu hình xong gửi vào text hay email càng tiện nữa. Đó là lý do tại sao mấy lúc này chị cứ nhè cái iPhone mà hun hoài.

Nhã Uyên
10-15-2013, 05:47 AM
Đọc nhật ký San Hô viết về Khang, về những thay đổi hằng ngày, những khoảnh khắc đặc biệt, những thành tích như tập lăn, bò, đi, nói của Khang thú vị và dễ thương hết biết. Không hiểu các bé bi như Khang có nghĩ, vì dụ như chuyện đi máy bay … “xấu hổ ghê, hôm nay mommy kể về thái độ ỏn ẻn trên máy bay của mình…” hoặc khi Khang ốm, “Mấy hôm nay mình ốm, tình hình ăn uống của mình rất chán. Mommy lo ra … trông tội nghiệp...”

Khi còn bé, NU cũng may mắn như Khang, được mẹ viết nhật ký về những năm đầu tiên của đời mình. Tới khi NU biết viết thì mẹ mua cho một quyển nhật ký để mà có thể tự viết cho riêng mình. Mỗi khi đọc lại những quyển nhật ký những tháng năm đầu tiên ấy thì NU vừa ngạc nhiên, vừa thích thú.

Hình ảnh chị PhPhuongVy lâu lâu lôi phone ra nựng khiến NU bật cười. Rất cute. :-)

San Hô
10-16-2013, 11:49 AM
Phải nói là chưa bao giờ mình đi du lịch mà sướng như lần này. Ngoài 2 cái Vali đựng toàn gia vị, các loại mắm, nước tương, nước mắm, bánh tráng, bún, phở vv ra thì mình chỉ có pack quần áo rồi lên đường. Tã, giấy của K cũng đã order ship thẳng tới trước luôn rồi. Cậu ba nói thằng K chưa ra khỏi cửa mà cái Mông nó đã tới nơi rồi.
Lúc khai tờ khai trên máy bay để nộp cho Hải quan mình mới sực nhớ ra là mình không có địa chỉ cũng như số phone của thằng em, chỉ có địa chỉ APO box và cái số phone magic Jack thì cũng là số phone của Mỹ. Tới Hải quan bị hỏi địa chỉ nơi đến mình nói không biết, họ tưởng mình không hiểu nên nói đưa địa chỉ hotel. Mình nói không có ở hotel, mình có em tới đón và đưa về nhà. Họ hỏi ở thành phố nào mình cũng không biết. Nói là em là lính Mỹ, họ hỏi tên base cũng không biết luôn. Không hiểu tại sao ngày thường mình chu đáo lắm mà lần này chẳng hỏi han gì nó trước hết.
Trước ngày đi Út Còi gọi dặn đi chơi thì Hai nhớ Check lịch trình, đường đi này nọ vì anh chị ba "chuối lắm" chuyên đi trễ và đi lạc. Mình bật cười vì ngày Chủ Nhật mới khởi hành mà sáng sớm thứ bảy đã bị hai vợ chồng nó réo dậy để hỏi đi ra phi trường chưa. Nó nôn quá nhớ lộn ngày Lol. Nghe Còi nhắc mình cũng hỏi lại Cabu cho chắc ăn, nó đáp Hai đừng lo tụi em lo hết rồi, khăn tắm hai cũng không Cần đem, tụi em mua sẵn cho mọi người rồi. Khách sạn mấy chỗ đi chơi book rồi, xe cũng thuê rồi luôn. Thế là mình hí hửng chỉ kéo Vali quần áo lên đường.


Cậu Còi mất một ngày để làm quen với K. Cậu Tư mất nửa tiếng. Còn cậu Ba thì chỉ một tích tắc, vỗ tay một cái, cậu ba giơ tay ra là K nhào ngay vô cho cậu ba ẵm. K còn dụi đầu nép vào vai cậu Ba một cách rất ư là tình cảm nữa. Hai cậu mợ hí hửng bế thằng cháu leo lên thang cuốn, nói vọng lại "gặp ở lầu 2 nhe", bỏ mặc mọi người loay hoay với Đống hành lý. Kéo xuôi kéo ngược một hồi vẫn không tìm ra thang máy, lại thấy tụi nó lóc cóc đi trở xuống vẫy tay "thang máy ở bên ngoài cửa". Lúc này K đã được đổi qua cho mợ Ba bế rồi. Bà ngoại càu nhàu " ôm được thằng K là không còn nhớ tới ai nữa hết". Cậu ba nhăn nhở cười, lúc đó mới chạy tới ôm bà ngoại một cái.
Loay hoay chất đồ lên xe xong cậu Ba nói khỏi gắn car seat, trong base mới Cần ngồi car seat còn ở ngoài thì khỏi. Thế là mommy ôm K leo lên xe và run cho tới khi về tới nơi. Xe chạy tốc độ chậm hơn bên Mỹ nhiều mà sao thấy ghê quá xá, không có chút cảm giác an toàn gì hết. Quãng đường chỉ khoảng 60 mi mà chạy gần 2 hrs mới tới, vậy mà hết mommy tới ngoại luôn miệng nói chạy chậm thôi, thấy ghê quá Lol.


Mommy thấy cái bao to đùng mềm mềm dưới chân, hỏi cái gì vậy thì cậu ba nói khăn tắm mới mua hồi chiều. Hỏi lại "ủa sao bé Ba nói sắm sẵn cho mọi người rồi?" Đáp :" thì em sắm sẵn nè, hai qua là có rồi đúng không?"
Căn nhà hai đứa ở nhỏ nhỏ, xinh xinh. 4 phòng ngủ, 2 cái kiều tâu nhưng chỉ có một phòng tắm. Cái cầu thang dốc dựng đứng nhìn phát sợ. Cũng may tụi nó có gắn cái hàng rào chặn ngay cửa cầu thang cho K khỏi té.
Ở nhà một ngày nghỉ ngơi cho lại sức xong mình đi Kyoto chơi mấy ngày. Giá mà lùi ngày đi chơi lại một tuần thì sẽ hoàn hảo vì thời tiết mát dịu hẳn lại, đi Bộ nhiều cũng đỡ mệt hơn. Cậu ba đi đổ xăng trong base và mua theo mấy can xăng dự trữ nữa vì giá xăng trong base bằng giá bên Mỹ. Còn ở ngoài mắc gấp đôi.

Đi đường mệt nhất là nghe con khóc khi con phải ngồi trên cái ghế của con. Mỗi lần dừng xe lại nghỉ là con bám chặt lấy mommy, cậu ba lại gần là con giận dỗi quay ngoắt đi, con chỉ cho mình cậu Tư bế con. Con giận cậu Ba vì mommy nói con phải ngồi trên ghế của con để cậu ba lái xe đưa mình đi chơi, con không ngồi ngoan cậu ba không cho đi. Cậu Tư là người chiều con vô đối, chiều hơn cả bà ngoại luôn. Con muốn cái gì là cậu Tư đưa ngay cho cái đó, bà ngoại nói coi chừng nó đập bể, hư hết đồ cậu Tư cũng "kệ, hư thì mua cái khác, nó thích cứ cho nó chơi đi mẹ". Con nịnh cậu Tư lắm, chạy chơi lâu lâu lại chạy lại ôm cậu Tư hun lên má mấy cái. Thế là cậu Tư cười tít mắt, có bao nhiêu lại móc hết ra đưa cho con.
Sau mấy lần bị con "tra tấn tinh thần" mọi người mệt mỏi thở phào khi cậu ba nói "tới rồi". Mới vừa nhận xét sao ở Nhật nhìn buồn buồn ảm đạm làm sao đó, Nhà cửa chỉ có mấy màu: đen, xám và nâu thì mình tới một chỗ màu mè xanh đỏ tím Hồng đủ hết. Chỉ lạ là hotel thì thấy tên mà không thấy cửa chính, toàn là lối vào chỗ đậu xe mà họ treo những tấm vải che ngay lối ra vào, ở trong nhìn ra thì được, ở ngoài nhìn vào không thấy gì. Cậu ba lẩm bẩm "nghi quá" rồi kêu ngồi đợi ngoài xe. Một lát đi ra nói mình phải trả lại phòng, đi kiếm chỗ khác thôi, chỗ này là "lover hotels" Lol. Những chiếc xe đậu trong này đều được che bảng số lại hết, chắc sợ bị quánh ghen? Cậu ba nói phòng đẹp lắm nhưng rất hôi mùi thuốc lá. Lobby nhỏ và tối tăm, phòng nào cũng phải qua hai lớp cửa mới tới được bên trong. Hỏi ủa cabu không đọc reviews trước khi book hả? Đáp "không, em thấy rẻ coi hình thấy đẹp là book, vậy giờ mình có phải ngồi đây đọc reviews chỗ mới không?"


Chỗ mới này nằm đối diện nhà ga Kyoto, một địa điểm vô cùng tiện lợi để đi ăn, đi chơi. Bước ra khỏi cửa là quán xá, khu shopping trải dài, taxi xếp hàng sẵn chờ để đón khách. Kyoto tower nằm ngay kế bên. Một bữa ăn ở nhà hàng của khách sạn mắc gấp 10 lần quán ăn ở trong nhà ga. Mỗi bữa mình đi Bộ qua bên nhà ga, nhìn ngắm những món ăn trưng bày trong tủ kính của các tiệm ăn. Thấy món nào có vẻ ngon ngon thì vô quán đó ăn. Buổi sáng thì mua bánh bao, cơm nắm và các loại bánh điểm tâm ở các tiệm tiện lợi như 7-11 hay Lawson. Bánh bao rất ngon, mềm mại, nóng hổi, mỗi cái nho nhỏ vừa ăn không to đùng như bên Mỹ. Cơm nắm bọc trong lá rong biển, nắm thành hình tam giác. Hạt gạo của Nhật tròn tròn mập mập ăn dẻo như cơm nếp. Hay nhất là cà phê và Trà có bán ở các cái máy y như máy bán nước ngọt có ga, muốn nóng hay lạnh đều có đủ. Thuốc lá cũng bán bằng máy không Cần ID. Khách sạn có ít phòng cấm hút thuốc, mình phải yêu cầu họ mới sắp vào phòng non-smoking. Nhiều nhà hàng cũng để cho tự do hút thuốc.
Nói túm lại là mình vô cùng thảnh thơi, sáng dậy cậu mợ ba mua sẵn đồ ăn sáng, sau đó dắt đi chơi, đi ăn chừng nào mệt thì về phòng nghỉ. K thích mê vì cậu ba bày đủ thứ trò cho chơi. Mẹ K cũng thích mê vì ngay Cả túi cũng không phải móc ra, cậu mợ Ba bao từ A-Z luôn. Vừa nói " chà đi chơi như vầy sướng ghê" thì mợ Ba hí hửng "vậy sang năm đi nữa nha chị? Tháng một sang năm Cả nhà kéo qua đây chơi một tuần rồi mình qua HongKong chơi một tuần nữa". Nghe thì khoái lắm nhưng daddy K và cậu Tư đâu có nhiều ngày phép để đi như vậy. Thôi hẹn năm 2015 mình đi tháng 4 để ngắm hoa anh đào luôn. Vả lại cũng thấy áy náy khi xài "chùa" kiểu này Lol. Mà cũng không biết chừng năm sau cậu ba nhớ cháu quá lại dụ dỗ mang K qua cho cậu ba dắt đi chơi hay cậu mợ ba có em bé thì mình có cớ để đi thăm.


Ấn tượng về nước Nhật:
- thích mê cái nhà vệ sinh và nhà tắm. Đến nỗi bà ngoại nói khi về sẽ đổi bồn cầu kiểu Nhật Lol.
- có cảm giác như xe ở bên Nhật sau khi hoàn thành và trước khi xuất xưởng bị ép giữa hai tấm ván cho dẹp lại, hai cạnh bên vuông vức nhìn như cái hộp.
- sợ cái màn phân loại rác ở đây luôn. Trong nhà bếp có tới 4 cái thùng đựng các loại rác khác nhau. Trong sink rửa chén treo một cái túi lưới nhỏ để thức ăn thừa đổ vào đó cho ráo nước mới cột lại mà vất vào thùng rác. Nắp chai để riêng, vỏ chai để riêng. Trước khi đem bỏ vào thùng thì các loại chai lọ hộp giấy hộp nhựa phải được rửa cho sạch sẽ nữa.
- khi bước vào nhà phải bỏ dép ra và quay ngược đôi dép xếp cho ngay ngắn để khi bước ra chỉ Cần xỏ chân vào là xong.
-phòng thử quần áo ở các cửa tiệm rất rất nhỏ, đặt đâu đó trong tiệm, nếu thấy có đôi dép hay giày ở ngay phía trước thì biết trong buồng có người vì không được mang dép khi bước vào trong
- Rest Area to, đẹp, sạch sẽ gấp nhiều lần bên Mỹ. Thú vị nhất là đa số phòng vệ sinh công Cộng có phòng thay tã, phòng cho em bé bú hoặc để mẹ bơm sữa riêng. Mỗi toilét có gắn một cái ghế ở một góc để đặt em bé ngồi đó trong lúc bà mẹ đi vệ sinh và có treo một miếng nắp bồn cầu size nhỏ cho trẻ em ngồi. Có Cả phòng thay đồ và bàn để trang điểm. Tất Cả đều sạch sẽ vô cùng. Nếu không để ý tới mấy cái bảng chỉ dẫn treo trên cao thì mình không nghĩ đó là cái nhà vệ sinh công Cộng đâu. Mắc cười lúc mình đừng lại nghỉ lần đầu tiên, cậu ba thả cho cánh phụ nữ và trẻ em xuống trước rồi mới đi đậu xe vì trời đang mưa. Lát sau thấy mấy ông xăm ẵm đi vô miệng nói "ủa sao đứng ở đây chờ làm gì? Sao không vô coi order đồ ăn đi?" Bà ngoại vội vàng xua tay " ý đây là nhà vệ sinh nữ, đi qua cửa phía bên kia mới là tiệm ăn".
- các góc đường cong hay ngã ba, ngã Tư bị khuất đều có gắn gương lồi.
- xe đẩy và giỏ đựng thức ăn ở các chợ đều được rửa sạch sẽ mỗi ngày.
- mì và các món ăn ngon và mùi vị khác hẳn với đồ ăn Nhật ở Mỹ
- trẻ em đi học một mình hoặc đi theo nhóm mà không có người lớn đi kèm. Nhiều con đường không có vỉa hè, các em đi bộ trên phần đường xe chạy luôn. Các em cũng tự đi xe điện luôn trong khi mình đi còn sợ bị lạc
- cảnh sát ăn mặc như người giao cơm còn người giao cơm ăn mặc như cảnh sát.
- xe đưa thư nhìn như xe cảnh sát với đèn trên nóc xe vừa quay vừa phát đáng và phát ra tiếng còii
- đậu xe trong parking toàn de cái đít vào, quay đầu xe ra phía ngoài. Đậu xe ở parking lot không Cần khoá cửa xe cũng không sợ mất đồ.


Còn nhiều nữa mà mỏi tay rồi, đợi hôm nay đi Tokyo về rồi kể tiếp.

San Hô
10-16-2013, 11:59 AM
Chào chị Vy và NU,
SH cũng mê cái iphone lắm lắm luôn. Đến nỗi có lần nấu bún mọc cũng "mời" nó một Tô và phải chờ hơn ba tuần sau nó mới hết bội thực, tưởng đâu phải giã từ em nó luôn rồi đó, may mà ẻm lại hồi sinh. SH mới update cái software mới và kết quả là ẻm đình công không chịu chơi FaceTime, iMessage và cũng không upload lên Youtube được luôn :(
K nó biết đi sớm quá em cũng không biết có nên mừng không nữa, chỉ sợ nó bị Còi xương thôi vì bây giờ thấp bé nhỏ con quá rồi.
Uyên ơi mai mốt thể nào Leo cũng đầy nghệ sĩ tính và dạt dào tình cảm như Uyên thôi. Uyên có định dạy cho Leo tập đọc tập viết sớm không? K thì chắc sẽ giống mấy cậu và mẹ nó, cái gì thích mới làm không ép được nó cái gì hết. Và nếu giống mấy cậu thì lại còn không biết mắc cỡ là gì hehe.

RaginCajun
10-16-2013, 01:11 PM
Cứ mỗi ngày, sáng một ly sữa, tối một ly sữa, thì dù bố mẹ nó có bé tí teo, thì nó cũng to con. Còi xương thì chắc là không rồi, nhưng biết chắc là mình đỡ nhức xương (già) vì khỏi phải bế :P. Nói chuyện học sớm với học trễ, bà cụ tớ mỗi lần có đứa chứa đi học thì bà lại nói "khổ rồi con ơi, cứ từ từ mà học con nhé, còn cả đời để học, không cần vội"

Bồn cầu kiểu Nhật là bồn cầu giống bên VN mình phải không? Ngồi kiểu đó thích hơn.

pensee
10-16-2013, 02:07 PM
Bồn cầu kiểu Nhật là bồn cầu giống bên VN mình phải không? Ngồi kiểu đó thích hơn.
nghe no'i la` it'd wash and blow dry your butt for you, no hand works. lol. :))

thằng H nhà em không biết có phải vì sinh thiếu tháng không, lúc 1-2 tuổi nó bự bằng người ta mà sao càng lớn nó càng mọc chậm lại . mấy đứa con gái trong lớp đứng cao hơn nó rồi :)) Mà nó ăn cũng nhiều .. Không biết nó có bị còi xương giống mẹ không ta ? :))

Thoa
10-16-2013, 02:54 PM
Cái bồn cầu anh Tôm nói phải ngồi chồm hổm như đi cầu cá không ? :D Đúng là Thoa hơi ngạc nhiên ở một nên cái gì cũng hiện đại , cái bàn ngồi bồn cầu cũng tự động heat mà vẫn còn giữ cái loại bước trên 2 phiến đá đó .

Thoa
10-16-2013, 03:04 PM
Hô ơi ,
Đọc ké của Hô hoài mà không dám có ý kiến sợ ngắc dòng NK cho cu Khang .
Có nhiều cách để chữa bé ngán ăn . Đừng ép con ngưng sữa nha Hô . Kiếm sách nuôi dạy trẻ sẽ tìm ra những lời khuyên hữu ích . Cách cưng chiều , cho ăn , cho ngủ phải có phương pháp . Đừng bạ đâu làm đấy hay làm theo cảm tính . Hên thì nó tốt , còn không thì mình mệt dài dài !
Đi Tokyo nhớ book tour đi núi Phú sĩ . Tour có 1 ngày ( hoặc nhiều ngày nếu có cơ hội ) và 4 mùa đều đẹp . Có một điều bên Nhựt Thoa nên hỏi mà chưa hỏi . Hô hỏi coi ai biết tại sao người Nhựt đi tắm rồi không tháo nước trong bồn bỏ đi mà để dành cho người khác ( trong nhà )tắm không ?

Nhã Uyên
10-17-2013, 05:23 AM
Uyên có định dạy cho Leo tập đọc tập viết sớm không? K thì chắc sẽ giống mấy cậu và mẹ nó, cái gì thích mới làm không ép được nó cái gì hết. Và nếu giống mấy cậu thì lại còn không biết mắc cỡ là gì hehe

Leo nhà NU cũng thế, San Hô. Thích thì mới làm. Giờ thì Leo chỉ thích chơi và nghịch. Thấy con vui vẻ, mạnh khỏe là NU sung sướng, mãn nguyện, không dám đòi hỏi Leo gì thêm. Dần dần khi Leo lớn thêm chút, NU sẽ giới thiệu cho con vài trò ...vè. Nếu Leo thích thì NU chỉ dạy hoặc cho học, không thì … tống cổ nó ra đường. (j/k)

Chúc bé Khang ngoan. Gia đình San Hô đi chơi vui.

San Hô
10-17-2013, 03:07 PM
Chào anh Tôm, đại ca Pen đô la, đại gia Thoa và mẹ NU của Leo.
Cái bồn cầu kiểu Nhật mà Hô nói tới là cái giống như Pen diễn tả đó, hehe, có thể chỉnh nhiệt độ cho ấm phao câu khi ngồi, phun nước theo nhiệt độ mình muốn, độ phun mạnh hay nhẹ, phía trước hay phía sau vv nhưng mà hình như nó hỏng có blow dry. Cái loại xí xổm ở đây cũng có nhiều, nhất là mấy chỗ cũ cũ. Khác với xí xổm bên Vn ngồi quay mặt ra, Bên này ngồi quay Mông ra cửa và cũng giật nước như xí bệt chứ không phải cầm gáo múc nước dội.
Hô cũng muốn thằng K uống sữa lắm mà nó không chịu uống. Đưa ly sữa ra nó hào hứng lắm, tợp lấy tợp để như bị bỏ đói lâu ngày rồi. Nhưng mà chỉ hào hứng như vậy có chút xíu thôi, uống giỏi lắm được nửa oz là ngưng. Thiệt là bó tay với nó luôn. Đổi bao nhiêu loại sữa rồi. Không chịu bú Bình thì cho uống bằng sippy cup, chán rồi thì đút thìa, uống bằng ly như người lớn, tu chai luôn Lol nó uống kiểu nào cũng đuọc hết, uống một miếng còn khà một cái nữa nhưng chỉ đủ thấm giọng là ngưng.
Pen, tao nhớ có đọc đâu đó câu này nè " lùn không phải là xấu mà là tại thời Thơ ấu biếng ăn". Chắc tao phải in câu này ra bắt thằng K học thuộc lòng quá Lol.
Thoa ơi cái bồn ngâm bên này nó nhỏ hơn bên Mỹ, phòng tắm đúng là chỉ để tắm nên nhỏ và kín lắm. Bồn rửa mặt và toilét đều riêng biệt không có dồn chung hết vô một phòng. Hô không có quen người Nhật nào để hỏi còn hỏi thằng em thì nó nói nhà nó có hai đứa toàn ngâm chung một lượt nên hỏng có chừa nước lại :D. Không biết Thoa nghe ở đâu cái vụ chừa nước ngâm nhiều người này vậy? Hô chỉ biết là nước trong bồn tắm có thể tiết kiệm bằng cách dùng để giặt đồ thôi. Họ có hệ thống chuyển nước từ bồn vào máy giặt. Ngoài ra còn có telecom system giữa nhà bếp và phòng tắm nữa. Thoa có rảnh đọc cái này nè :
http://www.alatown.com/a-few-things-japan-could-teach-the-west-about-housing-1-bath-おふろ/?wprptest2=2


Y chang như trong bài đó diễn tả. Núi Phú Sĩ chắc phải hẹn lần sau rồi. Bây giờ mà đeo thằng K rồi leo trèo chắc Hô phải thuê người khiêng luôn mình quá. Dạ em vẫn luôn học hỏi theo sách vở và các bà mẹ "mìn" cách bắt thằng con vào khuôn khổ đây ạ Lol. Có điều là bây giờ không chỉ là mẹ thằng K mà Hô còn là mẹ của thằng Công ý Thành Công nữa.
Cảm ơn NU nha, được đi chơi là vui lắm rồi Lol. Khi nào NU giới thiệu gì cho Leo thì Hô sẽ học mót :).

Leo NU cũng thế, San Hô. Thích thì mới làm. Giờ thì Leo chỉ thích chơi và nghịch. Thấy con vui vẻ, mạnh khỏe là NU sung sướng, mãn nguyện, không dám đòi hỏi Leo gì thêm.
Hô cũng nghĩ y như vậy, con mạnh khoẻ, vui vẻ là mình vui rồi ( giá mà nó chịu ăn nhiều hơn tí nữa thì hoàn toàn mãn nguyện) lol

Thoa
10-17-2013, 07:03 PM
Cái Bà tour guide nói đó Hô . Bả kể người Nhựt sống ra sao , ăn xong xếp bàn ghế lại lấy tấm matt ra trải ngủ . Nhà thì vách poke có thể thủng . Con bả hồi nhỏ chơi chọt cho lủng vách nhà hoài . Rồi người Nhựt họ ngạc nhiên là mình tắm bồn xong tháo nươc bỏ đi . Người Nhựt họ xài lại . Nếu xài lại là tưới cây hay dội bồn cũng không lạ . Lạ là đe người khác tắm . Lúc đi đông người quá nên chưa hỏi , chừng nào có dịp Hô hỏi thử coi họ giải thích sao .
Ngoài cái nắp bồn cầu được heat khi ngồi . Ghế trên xe điện xe lửa cũng có . Hô đi Tokyo sẽ thấy thành phố không hoang vắng nữa đâu . Người người , tầng tầng lớp lớp nhà cửa nguy mô hiện đại , vừa ngưỡng mộ kiến trúc của họ vừa thấy thành phố đó như TP đien tử của người máy .

San Hô
10-18-2013, 04:06 AM
Hồi sáng post làm sao mà thiếu một khúc, may mà viết trong Note nên copy lại được.


Leo núi Phú Sĩ chắc phải đợi lần sau chứ bây giờ muốn đi thì Hô phải thuê người khiêng luôn mình quá. Dạ em vẫn luôn học hỏi theo sách vở và các bà mẹ "mìn" cách bắt thằng con vào khuôn khổ đây ạ Lol. Có điều là bây giờ không chỉ là mẹ thằng K mà Hô còn là mẹ của thằng Công ý Thành Công nữa.
Cảm ơn NU nha, được đi chơi là vui lắm rồi Lol. Khi nào NU giới thiệu gì cho Leo thì Hô sẽ học mót :). Mình thì xém được mãn nguyện như NU, chỉ Cần thằng K nó chịu ăn nhiều hơn chút nữa là được rồi.

San Hô
10-18-2013, 04:22 AM
Không biết chừng nào Hô mới có dịp để hỏi nữa Thoa ơi vì em Hô nó sống theo cách của người Mỹ và nó chỉ mới ở Nhật có một năm à. Nhà nó ở thì Hô thấy có bàn ăn ngồi ghế, phòng ngủ phòng ăn riêng hết nên hỏng có giống như Thoa nói. Vách nhà chắc cũng giống như nhà ở bên Mỹ luôn, nãy giờ Hô chọt chỉ thấy đau tay chứ hỏng có thủng Lol.
Cái vụ đi tắm kia có lẽ là người ta tắm sạch sẽ rồi mới vô trình bồn nước ngâm nên hỏng thấy dơ chăng ? Hệ thống nước chảy vào bồn ngâm họ làm hay lắm, cái bảng điều khiển y như cái remote control, chỉnh bao nhiêu độ, chảy bao nhiêu nước vv.
À Hô có đi suối nước nóng, vào cái phòng ngâm nước khoáng đó Thiên Hạ đều Trần Như Nhộng hết. Phòng Nam riêng, nữ riêng. Khi đi ngâm thì họ mặc cái áo khoác đi vô tắm rửa sạch sẽ xong mới bước vô bồn ngâm chung nhiều người. Hô hỏng dám vô Lol, thấy như vậy đành quay trở ra.


Hôm qua đi Tokyo thì thấy hầu hết các cao ốc nhiều tầng cao chót vót đều nằm dọc hai bên xa lộ và các tuyến đường lớn. Còn phía trong các con đường nhỏ thì nhà thấp thấp không à, chừng 3-5 tầng thôi. Parking họ làm hay lắm nha, chạy xe vào đúng chỗ họ chỉ dẫn xong họ bấm nút cho cái sàn quay chiếc xe và nâng lên hay chạy vào đúng chỗ họ muốn. Không biết phải diễn tả sao nữa mà Hô quên không có quay lại làm "bằng chứng" :D.
Cái hay của họ là đồ lưu niệm, kẹo bánh, thức ăn này nọ ở trong các khu du lịch hay trạm nghỉ đều bằng giá hay chỉ mắc hơn chút xíu (chừng vài chục Yen) thôi à, mình không sợ cảnh cứa cổ du khách.

Rong Rêu
10-18-2013, 09:09 AM
Mày về chưa vậy? Tao khoái cái vụ ngắm hoa anh đào quá Hô. Nếu có lần sau lôi tao theo với ...tao thích ngắm hoa và ngủ lăn dưới đất :) chỉ xin lúc ăn phải cho tao ngồi bàn, sợ ăn một hồi tao đứng lên hỏng nổi :)

Đọc mày viết và ba đứa nữa trên fb có kèm thêm hình baby dễ thương quá chừng làm tao thèm co nít quá chừng. Trong nhà mình cũng có người thèm em bé, đêm qua lúc cho Na đi ngủ nó lại:

Con: Mẹ, can you make me a baby brother?
Mẹ Rờ: Tại sao thích em trai mà hỏng là em gái ?
Con: Cause' boys listen, boys don't cry.
Mẹ Rờ: .......
(nghĩ thầm chưa kịp trả lời ...ờ con gái mà lì còn khóc nhè thì ghét lắm)
Con: Mẹ, can you do it today?
Mẹ Rờ: Ừaaaaaaaa, ngủ đi nè!

Ừa xong mà quên nói với Na, baby của mẹ phải 10 năm 9 tháng mới thấy được nó. ^:)^

RaginCajun
10-18-2013, 10:59 AM
Mẹ Rờ: Tại sao thích em trai mà hỏng là em gái ?
Con: Cause' boys listen, boys don't cry.
Cái này chắc nó nhận xét từ gương của ba nó :P

Rong Rêu
10-18-2013, 02:26 PM
Heheheeh Đúng cái phần "listen" nhưng boy nhà em lâu lâu có khóc...có bị khóc :-"

San Hô
10-18-2013, 03:09 PM
Hứa với con nít phải giữ lời nhe mày :D. Hèn chi hôm qua Denver có Tuyết rơi Lol.
Nghe bé Ba nói mùa Xuân bên đó đẹp lắm vì ngoài hoa anh đào ra còn rất nhiều loại hoa khác đua nhau khoe sắc nữa. Qua đây mới thấy người Nhật họ tận dụng đất đai để trồng trọt như thế nào. Mảnh sân bé tí xíu mà trồng được đủ loại cây hết. Mới thấy cái vườn nhà mình rộng mênh Mông so với họ Lol.


Người Nhật ăn rất ít rau rất ít thịt. Gọi một dĩa salad thì chỉ ba gắp là hết. Tô mì có đúng 5 cọng giá và một lát thịt mỏng te. Vô chợ cầm bó rau mà thấy thương. Bó rau muống đuọc chừng 8 cọng. Bó đậu ve đếm được 16 cọng. Một gói đậu bắp có 5 trái. Một gói măng Tây được 8 cọng. Nhưng cá thì tươi rói và rẻ lắm. Hôm nào ăn cơm nhà cũng đều ăn cá. Mách các bạn mình một mẹo nhỏ chiên cá không bị khét không bị văng dầu nè: đập quả trứng rồi lăn đều con cá trong trứng trước khi chiên. Chỉ đơn giản vậy thôi mà hiệu quả ra phết.
Chợ búa, tiệm tùng, quán xá gì cũng 10-11 giờ sáng mới mở cửa, chỉ có các tiệm tiện lợi là mở cửa sớm thôi. Mình thích mê cái tiệm Toys R Us ở đây. Đợi hôm nào về lại nhà sẽ dán hình quảng cáo không công cho họ :)
Nhà và khách sạn ở Nhật hình như đều gắn công tắc đèn phòng tắm và phòng vệ sinh bên ngoài cửa. Và cái trò mấy thằng ưa thích là giả Bộ không biết có mình ở bên trong nên tắt đèn đi chỉ để cười ầm nghe mình la chói lói. Già đầu mà còn nghịch vậy đó mà hôm qua thằng em mình phải la lên:"Hai ơi con của Hai nó thành tinh rồi, em chào thua với nó luôn, giữ nó hết nổi rồi". Cậu Ba dắt K ra vườn chơi trong khi cậu hái rau thơm vô để ăn cá nướng cuốn bánh tráng. Lúi húi hái rau xong quay lại đã thấy nó bứt gần sạch sẽ cây ớt kiểng của mợ ba.
K có nhiều trò mà mình không nghĩ là nó có thể nghĩ ra và làm được như vậy, Như là giả Bộ ngủ để khỏi phải ngồi trên cái ghế trên xe của nó. Hôm kia bà ngoại loay hoay thay đồ trong phòng, ảnh thì ngồi chơi một góc, chợt nghe ảnh cười hắc hắc lên và tiếng bà ngoại ré lên kêu mình chạy vô coi. Thì ra ảnh quay ra nhìn thấy lúc ngoại cởi áo ra liền đứng dậy hai tay chỉ vô, vừa chạy tới vừa cười như là phát hiện ra cái gì hay lắm vậy. Chiều hôm qua ảnh cầm cọng đậu que luộc cắn ăn xong buông một tiếng "ngon" làm Cả nhà giật mình. Hỏi lại "ngon hả K ?" Ảnh gật đầu lia lịa. Vậy là dớt liền 5 cọng xong là thôi, không ăn thêm bất cứ món gì nữa.
K thích ăn junk food và ngoại với mấy cậu chiều nó kinh khủng luôn. Hứa với con nít phải giữ lời nhe mày :D. Hèn chi hôm qua Denver có Tuyết rơi Lol.
Nghe bé Ba nói mùa Xuân bên đó đẹp lắm vì ngoài hoa anh đào ra còn rất nhiều loại hoa khác đua nhau khoe sắc nữa. Qua đây mới thấy người Nhật họ tận dụng đất đai để trồng trọt như thế nào. Mảnh sân bé tí xíu mà trồng được đủ loại cây hết. Mới thấy cái vườn nhà mình rộng mênh Mông so với họ Lol.
Người Nhật ăn rất ít rau rất ít thịt. Gọi một dĩa salad thì chỉ ba gắp là hết. Tô mì có đúng 5 cọng giá và một lát thịt mỏng te. Vô chợ cầm bó rau mà thấy thương. Bó rau muống đuọc chừng 8 cọng. Bó đậu ve đếm được 16 cọng. Một gói đậu bắp có 5 trái. Một gói măng Tây được 8 cọng. Nhưng cá thì tươi rói và rẻ lắm. Hôm nào ăn cơm nhà cũng đều ăn cá. Mách các bạn mình một mẹo nhỏ chiên cá không bị khét không bị văng dầu nè: đập quả trứng rồi lăn đều con cá trong trứng trước khi chiên. Chỉ đơn giản vậy thôi mà hiệu quả ra phết.
Chợ búa, tiệm tùng, quán xá gì cũng 10-11 giờ sáng mới mở cửa, chỉ có các tiệm tiện lợi là mở cửa sớm thôi. Mình thích mê cái tiệm Toys R Us ở đây. Đợi hôm nào về lại nhà sẽ dán hình quảng cáo không công cho họ :)
Nhà và khách sạn ở Nhật hình như đều gắn công tắc đèn phòng tắm và phòng vệ sinh bên ngoài cửa. Và cái trò mấy thằng ưa thích là giả Bộ không biết có mình ở bên trong nên tắt đèn đi chỉ để cười ầm nghe mình la chói lói. Già đầu mà còn nghịch vậy đó mà hôm qua thằng em mình phải la lên:"Hai ơi con của Hai nó thành tinh rồi, em chào thua với nó luôn, giữ nó hết nổi rồi". Cậu Ba dắt K ra vườn chơi trong khi cậu hái rau thơm vô để ăn cá nướng cuốn bánh tráng. Lúi húi hái rau xong quay lại đã thấy nó bứt gần sạch sẽ cây ớt kiểng của mợ ba.
K có nhiều trò mà mình không nghĩ là nó có thể nghĩ ra và làm được như vậy, Như là giả Bộ ngủ để khỏi phải ngồi trên cái ghế trên xe của nó. Hôm kia bà ngoại loay hoay thay đồ trong phòng, ảnh thì ngồi chơi một góc, chợt nghe ảnh cười hắc hắc lên và tiếng bà ngoại ré lên kêu mình chạy vô coi. Thì ra ảnh quay ra nhìn thấy lúc ngoại cởi áo ra liền đứng dậy hai tay chỉ vô, vừa chạy tới vừa cười như là phát hiện ra cái gì hay lắm vậy. Chiều hôm qua ảnh cầm cọng đậu que luộc cắn ăn xong buông một tiếng "ngon" làm Cả nhà giật mình. Hỏi lại "ngon hả K ?" Ảnh gật đầu lia lịa. Vậy là dớt liền 5 cọng xong là thôi, không ăn thêm bất cứ món gì nữa.
K thích ăn junk food và ngoại với mấy cậu chiều nó kinh khủng luôn. Ẵm thằng cháu vào tiệm rồi kêu nó "K thích món nào thì chỉ nha". Thằng cháu gật lia, tới trước món nó thích là nó vừa chỉ tay vừa gật đầu, một lát là đầy giỏ đồ ăn. Mà hay lắm nha, món nào không thích thì có hỏi đi hỏi lại nó vẫn làm lơ, chỉ đúng món nó thích nó mới gật. Không chỉ đồ ăn mà đồ chơi và đồ dùng cũng vậy. K khôn biết lắc đầu, không thích thì làm lơ hoặc vẫy tay "bye bye" thôi. Đang coi TV mà chán muốn tắt đi cũng vẫy bye bye.
K bắt chước nhanh như khỉ. Ngồi nhìn mợ ba mở cây son ra, vặn cho đầu son dài ra, chu miệng ra thoa lên rồi bặm bặm bặm môi lại. Mợ ba thấy nó nhìn chăm chú thì hỏi "mợ làm nữa nha?" Ảnh gật gật đầu, tới lúc vừa thoa lên môi là ảnh bặm bặm môi ảnh trước. Đưa cây son cho ảnh, ảnh cầm vặn vặn cho son dàu ra trước chứ không phải đưa ngay lên miệng làm mợ ba giật mình luôn, cứ nói "em bái phục thằng này luôn". Mợ ba đứng trong bếp nó lon ton chạy vô, bà ngoại nói "mợ ba la nó đuổi nó ra ngoài đi đừng cho vô bếp". Mợ ba đáp liền "thôi con không la nó đâu, mẹ tự la đi. Con la nó rồi nó giận con không cho con ẵm nó". K đang ngồi nghịch cái hộp đựng thuốc của bà ngoại, hai bà cháu giằng co với nhau, mợ Ba ngồi gần cửa dụ:" K ra đây với mợ rồi mợ cho ... sờ ti!" Tưởng nói chơi ai dè nó te te đứng dậy chạy ngay tới, vừa chạy vừa vỗ tay cười tí tởn. Mợ ba hoảng hồn đứng dậy chạy ra ngoài nó vừa chạy theo vừa cười hắc hắc. Ẵm thằng cháu vào tiệm rồi kêu nó "K thích món nào thì chỉ nha". Thằng cháu gật lia, tới trước món nó thích là nó vừa chỉ tay vừa gật đầu, một lát là đầy giỏ đồ ăn. Mà hay lắm nha, món nào không thích thì có hỏi đi hỏi lại nó vẫn làm lơ, chỉ đúng món nó thích nó mới gật. Không chỉ đồ ăn mà đồ chơi và đồ dùng cũng vậy. K khôn biết lắc đầu, không thích thì làm lơ hoặc vẫy tay "bye bye" thôi. Đang coi TV mà chán muốn tắt đi cũng vẫy bye bye.
K bắt chước nhanh như khỉ. Ngồi nhìn mợ ba mở cây son ra, vặn cho đầu son dài ra, chu miệng ra thoa lên rồi bặm bặm bặm môi lại. Mợ ba thấy nó nhìn chăm chú thì hỏi "mợ làm nữa nha?" Ảnh gật gật đầu, tới lúc vừa thoa lên môi là ảnh bặm bặm môi ảnh trước. Đưa cây son cho ảnh, ảnh cầm vặn vặn cho son dàu ra trước chứ không phải đưa ngay lên miệng làm mợ ba giật mình luôn, cứ nói "em bái phục thằng này luôn". Mợ ba đứng trong bếp nó lon ton chạy vô, bà ngoại nói "mợ ba la nó đuổi nó ra ngoài đi đừng cho vô bếp". Mợ ba đáp liền "thôi con không la nó đâu, mẹ tự la đi. Con la nó rồi nó giận con không cho con ẵm nó". K đang ngồi nghịch cái hộp đựng thuốc của bà ngoại, hai bà cháu giằng co với nhau, mợ Ba ngồi gần cửa dụ:" K ra đây với mợ rồi mợ cho ... sờ ti!" Tưởng nói chơi ai dè nó te te đứng dậy chạy ngay tới, vừa chạy vừa vỗ tay cười tí tởn. Mợ ba hoảng hồn đứng dậy chạy ra ngoài nó vừa chạy theo vừa cười hắc hắc.

San Hô
10-29-2013, 02:18 AM
Hôm nay K đã là người "có tuổi" rồi nha, hở ra là bị nói "con lớn rồi, một tuổi rồi không được thế này thế kia nữa!" Hai hôm liền K bị mẹ ép vào khuôn khổ, không cho tự do như hồi đi chơi nữa. Qua bên Nhật bị mấy cậu chiều tới hư luôn. Khi về nhà không chịu ngồi vô ghế lúc ăn mà cứ đòi bế. Mommy phạt bắt đứng trong "chuồng" thì gào lên khóc. Bà ngoại xót ruột chạy ra định bế cũng bị mommy "cấm", bà ngoại lủi thủi đi vào phòng đóng cửa lại. Lát sau nghe im ắng bà ngoại lò dò đi ra trợn tròn mắt nhìn K đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế ăn ngon lành. Nhớ hồi ở bên Nhật cậu Ba còn nói với mommy là đừng có bắt K ngồi một chỗ ăn, cứ thả cho nó chạy chơi rồi rượt theo đút thì nó ăn được nhiều lắm. Thì ra cậu Ba làm kiểu đó khi mommy đi shopping với bà ngoại và mợ Ba. Cháu hư không chỉ tại bà mà còn tại cậu nữa.


Hôm sinh Nhật Khang không có làm gì hết vì lúc ở Nhật cậu mợ đã làm sinh Nhật sớm một tuần cho con rồi. Hai cậu ngồi thổi bong bóng Cả buổi. Mợ ba thì ngồi gói quà để cho con xé giấy gói "cho nó thích ". Hôm đó cho con được tự do hết ga, bốc trái cây trên bánh vừa ăn vừa trây Trét tùm lum. Mọi người cũng bày đủ thứ đồ trên bàn để coi con bốc món gì. Con bốc cái Bình tưới cây hình con voi lên xong bỏ xuống, bốc cái chai đựng gia vị nấu ăn lên xong cũng bỏ xuống, rồi bốc cái nhiệt kế lên rồi cầm luôn cho tới lúc đi ăn. Vậy là mọi người đoán tùm lum, K vừa làm nông dân vừa làm đầu bếp. Daddy thì khẳng định con sẽ theo nghề của daddy.


Mommy không làm gì hết mà cô bạn làm chung với vẫn nhớ ngày sinh của con, vì con của cô lớn hơn con đúng 3 tháng, cùng ngày 27 luôn. Cô chở con gái tới chơi mang quà tới cho con. Con nhìn thấy S. Thì thích lắm, đưa tay ra Sờ mặt con người ta làm cho con bé khóc ré lên vì sợ. Con chơi mạnh bạo quá làm S khóc mấy lần, mommy cứ phải luôn miệng nói "no K, con không được ..." Thấy S khóc thì con chạy lại hun lên má, nhón chân lên hun lên trán S lia lịa Lol nhỏ xíu mà đã dê rồi. Nói ra thiệt xấu hổ chứ lúc con sinh ra đã nặng bằng S lúc đó được 3 tháng rồi mà bây giờ nó nặng hơn con tới 4 lbs và cao hơn con một khúc luôn. Vậy mà con cứ sấn sổ nhào tới hun con người ta rồi Rờ tay Rờ mặt cho người ta sợ khóc um sùm. Không chỉ dê không mà con còn dại gái nữa. Ai đời có bao nhiêu đồ chơi mang hết ra đưa cho S chơi. S leo lên chiếc xe đạp ba bánh của con ngồi còn con thì cong lưng đẩy xe miệng kêu "dìn dìn" rất ư là vui vẻ. Chơi một hồi cô R nói phải về, con bé S khóc không chịu về, phải dỗ dành lần sau chơi tiếp mới chịu đi ra mang giày đi về. Con cũng chạy theo chỉ vô đôi giày của con đòi mang vô để đi theo. Theo ra tới đường xe chạy đi rồi mà con vẫn còn đứng quơ quơ tay bye bye.


Bà ngoại về mommy kể cho ngoại nghe ngoại nói thôi không thương thằng K nữa, ngoại chơi đồ chơi của nó thì nó giằng lại, tối ngày nó leo lên ghế rồi giơ tay lên đòi ngoại cõng vậy mà mới bây lớn đã dại gái vậy rồi. Kể cho ngoại nghe con nhỏ con hơn mà sao bàn tay, bàn chân con to hơn bé S nhiều. Bây giờ con mang giày size 6 toddler rồi, chắc mai mốt thành chân voi luôn quá :D. Ở nhà chơi với toàn người lớn nên không để ý, bữa nay mới thấy con chơi rất mạnh tay. Bị té rất hiếm khi con khóc và khiêng vác đồ nặng thì y như phu khuân vác thứ thiệt.


Hôm trước cậu Ba hỏi "Hai biết thằng K tên Mông Cổ là gì không?" "Không, là gì vậy?" Cậu ba nói "là Tha Lôi". Mommy hỏi lại "là Kha Lôi hả, thiệt hả?" " No, là Tha Lôi chứ không phải Kha Lôi, gặp cái gì nó cũng tha cũng lôi hết. " Bởi vậy trong Đống quà cậu mợ tặng cho con có cả cái... chày đâm tiêu nữa Lol. Tại con vô chợ vớ lấy cái chày rồi lôi nó chạy khắp chợ. Mà hễ con cầm cái gì tỏ ý thích là cậu mợ mua hết cho con, chiều cháu không còn gì để nói luôn. Về tới đây con có thêm một cái tên Mông Cổ nữa. Daddy chơi với con một hồi rồi reo lên "A thằng K là Thiếu Một Răng, đệ tử của Thiếu Một Chân". Mommy hỏi lại "Thiếu Một Chân gì vậy?" Daddy nói "thì tên của ông Thành Cát Tư Hãn đó" "trời người ta là Thiết Mộc Chân daddy nghe làm sao mà ra thành Thiếu Một Chân hay vậy?" Daddy khăng khăng cãi" Thiếu Một Chân mới có meaning chứ, cũng giống như K đang Thiếu Một Răng nè" bây giờ nhìn K cười tiếu lâm thì thôi. Nguyên cái hàm dứoi chỉ có đúng một cái răng lẻ loi trong khi hàm trên dàn nguyên hàng 4 cái luôn. Hình như ai cũng mọc từng cặp hai cái răng, không hiểu sao con lại mọc loi choi có một cái như vậy nữa.
Trò chơi ưa thích bây giờ của con là đưa đồ cho mommy khi mommy đưa tay ra lấy thì con rụt lại rồi cười. Con cũng thích đút đồ ăn cho ngoại và mommy, nhét vào tận miệng bắt ăn. Ngoại làm cái gì là con bắt chước theo y hệt. Từ cách nằm dài ra sofa, dang hai tay ra cho tới hắt xì. Cả ngày cứ quanh quẩn đi theo ngoại để bắt chước. Con cũng biết giận và mắc cỡ khi bị chọc quê nữa. Ngoại thấy con nhún nhảy theo nhạc như ông già bèn cừoi um sùm và kêu mommy ra coi. Con thấy ngoại cười con vậy thì giận vừa quơ tay vừa la lối tỏ ý không bằng lòng. Cả ngày hôm nay con nghe nhạc vẫn nhún nhảy nhưng hễ thấy ngoại đi tới là con ngưng lại liền không nhảy nữa. Mấy lần con vừa thò tay vô áo mommy thì ngoại chỉ con và giả bộ cười ngặt nghẽo, con rút tay ra vừa cười vừa giấu mặt vào vai mommy.

Nghi Bình
10-29-2013, 05:05 AM
Chúc mừng SN của K nha SH. Mau quá phải không? K năng động vậy làm cho bà và mẹ mệt nhưng mà vậy mới dễ thuong SH ơi ... :)

NB

Nhã Uyên
10-29-2013, 05:15 AM
Chúc mừng SN trễ bé Khang.
http://farm4.staticflickr.com/3791/10554362045_fd13cba1e6_m.jpg

Đáng lẽ up video Leo hát Happy Birthday cho K nhưng mẹ em nó bất tài, chưa làm được.
Coi đỡ thiệp mượn đỡ từ net, nha. Thương!

Tkni
10-29-2013, 07:45 AM
Happy birthday to you. Happy birthday to you. Happy birthday to dear bé Khang. Happy birthday to youuuuuuuuuuuuuuuuu. Chúc bé Khang ăn ngoan, chóng lớn, khỏe mạnh nè. Mới đó mà mau quá ha ... "mango" :-) Mầy thật là số sướng nghen, có bà ngoại ở chung giúp giữ con, lại còn được ở nhà với con, được đi chơi nhiều nơi ... Ui sao muh tui ganh tỵ quá mợi hehe.

Camel
10-29-2013, 11:45 AM
Chúc Mừng Sinh Nhật đại sư huynh Tha Lôi :))

San Hô, K sư huynh kiếp trược khéo tu mới có được bà ngoại và cả mẹ ở nhà chơi với Khang vào lúc ấu thơ !

Cám ơn lời khen của Triển huynh , Nhã Uyên , Chị Vy v.v..... thằng cu Tim của camel cũng tàm tạm về mọi mặt , không có tuần nào mà bà ngoại nó không than phiền với con gái là thằng rể "khó chịu" , cháu từ tháng đầu tiên bị dị ứng da m gãi rách cả tai mau me đầm đìa , bón có khi đến 2, 3 hôm mới đi được vì Similac hơi "béo" hơn các loại sữa khác , đổi sữa thì cháu ói mửa , sau 3 tháng tuổi thì bây giờ sáng ra 7 AM cháu được bố tắm và chở đi qua ngoại cách có ... 40 phút xe , ngoại cũng có 1 mình nên cháu cũng bị buồn, hơn nữa cả ngày cháu cứ bị ở trong cũi đến khi bố đón về . Weekend là vacation của cháu vì có bố bên cạnh suốt 48hrs , bế ẵm , đẩy xe di shopping , di park phơi nắng ... nói chung thì hình không mô tả cuộc sống thực sự của 1 con người mỗi ngày .... mỗi đứa bé cũng có mõi số phận riêng , nhìn các em bé của người khác mình chỉ ước các cháu always happiness hơn con mình là vui rồi . :)

pensee
10-29-2013, 11:58 AM
Happy birthday em Khang nhé!!!!! Mới đó 1 tuổi rồi .

Anh Camel, sao gởi bà ngoại xa quá . Anh gởi daycare thử đi . Both my sons have been to daycare and they enjoy it very much . Mỗi đứa mỗi lớp khác nhau . Chiều về ba mẹ đến đón tụi nó còn giơ tay kêu đợi cho nó làm xong project roi nó mới chịu phủi mông đi về :)) Bà ngoại già rồi cho bà ngoại nghĩ ngơi cho khỏe . Lâu lâu gặp cháu chìu cháu cho nó thương hoài :))

Rong Rêu
10-30-2013, 10:47 AM
Chào bà con trong thành phố:-h

Đọc nhiều về con cái tự nhiên tao nhớ câu này lúc nhỏ ở Khu Phố Văn Hóa (hahahaha khoe chứ không người ta không biết mình có văn hóa) tao ở và hình như khắp đường điều có những băng chữ thật to viết "Vì tương lai con em chúng ta, mỗi gia đình chỉ có hai con". Nhưng quá muộn vì ba má mình đã lỡ làm mất tương lai con truóc rồi...làm cái rẹt 5 đứa heehehee. Cứ mỗi lần qua nhà hàng xóm nào có con một là tao xuýt xoa hâm mộ. Bây giờ mình cũng thấy đúng 2 em như Đại Ca Pen rất có tuong lai, và những người còn lại như Hô, Anh Cà và mình thì phải vì tuong lai con em chúng ta nên ...tăng ca đẻ :)

Sáng nay cũng đèo bồng với người ta hỏi Gấu Mập muốn thêm baby không, ổng nói yếu xìu "thôi, em ham ngủ quá hỏng được đâu". Thôi thì sau này đừng có hối hận nhé, người ta ngủ thì ngủ mà ru thì ru như ai thôi có gì đâu.



Sáng nhìn cái này tao nhớ mày quá Hô ...meoooooooooooooo meooooooooo!
https://scontent-b-pao.xx.fbcdn.net/hphotos-frc3/1381610_659627127404700_1694733328_n.jpg

pensee
10-30-2013, 10:49 AM
...tăng ca đẻ :)
đang uống ly cà phê sửa ... sặc!!! lol

Rong Rêu
10-30-2013, 11:01 AM
ehheeheeh nói chơi mà hỏng chừng ông Camel làm thiệt lol

San Hô
10-31-2013, 11:57 PM
Cảm ơn NB, NU, mb, đệ tử Camel, pen đại ca :)

NB ơi, SH đọc truyện của NB viết tốn hết mấy lít nước mắt luôn nè :(. đang tính xúi NB in sách đó, NB làm thơ viết văn hay vậy mà chỉ post trong Phố Rùm thì uổng quá. Ngạc nhiên chút khi truyện mới post này nhân vật nữ được đặt tên khác :D.

Leo hát được rồi hả NU, giỏi quá. Khang cũng hát mà SH chả hiểu nó hát cái gì hết LOL. Thấy Leo ăn mà SH thèm nhiễu nước miếng luôn :). Muốn khoe ké cái đồng tiền "ăn hàng" của Khang (nhai mới nhìn thấy lol) mà canh hoài chưa chộp được. SH bị hụt coi hình bên nhà NU rồi nên nghe mọi người khen mà tiếc hùi hụi luôn.

mb, tử vi tui ghi là sau 37 tuổi sẽ sướng lắm, hehe, hồi đó nghĩ hoài không ra tại sao bây giờ biết rồi, cái này đổ thừa cho số phận thôi :D.

Đệ tử Camel, tính ra thì thằng Tha Lôi nó phải là tiểu sư đệ chứ làm sao mà được làm đại sư huynh? Nhập môn sau thì phải làm em, hehe, đâu có chơi cái trò ỷ làm con sư phụ rồi đòi làm lớn vậy được. Da của Tha Lôi cũng sensitive lắm, hơi chút là nổi mẩn ngứa đỏ liền, quần áo nó mặc phải 100% cotton, ăn gì mà dính ra mép phải lau liền không thôi nó sần lên liền. Ngoại của bé Tim giữ cháu cả ngày chắc cũng mệt lắm a

Camel
11-01-2013, 11:53 AM
Đại ca Pen .... I am not the "boss" , bà ngoại collect tiền trông cháu , dành dụm gửi về VN giúp người nghèo lấy phước cho cháu ngoại , ờ thì nghe cũng xuôi tai ;) . Người ta nói không ai thương con gái bằng mẹ , không ai thương cháu bằng bà ngoại , điều này đúng ... nhưng mà vệ sinh kém thì cũng hơi ái ngại !

Rêu ... muốn lắm nhưng boss không chịu :D giá mà đẻ thêm vài đứa mai mốt mình retire con cũng hưởng benefit retirement của bố ... mới khỏi lỗ tiền thuế mình đóng :D

Sư phụ , con của đệ tử nó đỏ như con tôm luộc sau mỗi lần tắm , b/s cho bôi cortisone khắp người ... nhìn ảnh gãi mà mình cũng thấy xót ruột :(

RaginCajun
11-01-2013, 12:06 PM
vậy thì bớt tắm lại. eczema thì phải chịu thôi. Ráng chịu một thời gian, nay mai nó lớn lên sẽ hết. Chuyện gì mà vệ sinh với không vệ sinh. Đừng nói là chê bà coi cháu không vệ sinh nha. Bôi cortisone nhiều cũng chẳng tốt đâu, làm mỏng da đấy. Cứ để nó gãi cho sướng thân (nhớ cắt móng tay cho nó). Con nít ngủ say lắm, vừa gãi vừa ngủ được mà. Chỉ có mình già thì mới lo gãi quên ngủ :P

Tkni
11-01-2013, 02:29 PM
ừ, nhiều khi mình cũng phải đổ thừa cho số phận để thấy được an ủi, hoặc để an ủi người khác hén :-)

còn số tao thì tới u4 mới bớt nhọc nhằn, mà qua cả hơn năm trời nay rồi, chỉ gần tháng nay mới thấy lơi lơi chút. Nhiều khi ngồi ngẫm nghĩ, phải nói rất cám ơn "số phận" đã cho mình được quen nhiều bạn trẻ trẻ hơn mình làm bạn, cứ gọi mầy tao riết, cái mình tưởng mình cũng còn đâu dưới u4, cái tâm hồn, cách nói chuyện của mình cũng trẻ trung hoài, không chịu già, ngoại trừ khi có ai nhắc đến tuổi tác, lúc đó mới giật mình nhìn lại .. úi cha, mình phải điềm lại, tỏ ra già già chút hehehhe :-) Lang bang lạc đề tài rồi :-)

Giờ bàn chuyện 2 bé -tha lôi với con của huynh Cà nghen. 2 bé không chịu uống sữa tươi thì Hô với anh Cà thử làm mấy món cereal, oatmeal, hoặc grits mình cho sữa tươi vào nấu cho bé ăn sáng, đôi lúc nên cho thêm 1/2 muỗng hoặc 1, 2 muỗng các loại berries khô vào nấu cho mấy bé ăn cho có thêm chất antioxidants, rồi trong ngày, xen kẽ với 2 buổi ăn trưa, tối, thì cố gắng cho bé ăn cereal với sữa, da ua, hoặc những loại snacks giành cho baby rich in saturated fat, calcium, and iron. 3 nhóc của Tư cũng bỏ uống sữa tươi từ khi bỏ sữa mẹ & sữa enfamil, simmilac. Tư nói chuyện với bs của mấy nhóc thì bs chỉ cho Tư làm như trên đó, nên khi đi chợ mua đồ ăn cho mấy nhóc, Tư luôn luôn chăm chú đọc cái Nutrition facts coi món nào có nhiều 1 trong 3 chất kia thì mới mua. Còn ăn trưa, ăn tối thì (trộm vía bà) ba nhóc ăn tương đối dễ, cứ cơm canh, thịt cá, trứng chiên, trứng luộc với xì dầu, cơm chiên hoặc mấy món bún, bún riêu, bún mộc, mỳ hoành thánh, v.v...


Và hầu hết là cứ 3, 4 tiếng, mấy nhóc ăn 1 cữ. Giờ 2 thằng nhóc đi học rồi, nên khi vừa đón từ trường về là Tư cho ăn da ua, hoặc bất cứ snacks nào đó.

Tới giờ đi tắm cho mấy nhóc rồi, có gì khuya Tư vào bàn chuyện eczema.

quành lại dán cái hình này vô, bổ túc thêm lời nói của Tư :-)589

San Hô
11-01-2013, 03:09 PM
Hôm qua đang viết nửa chừng thì phải ngưng để úm thằng Tha Lôi tiếp, nó ngủ quờ tay mà không thấy mẹ là hich hich lên khóc liền.
Anh Camel à, nghe anh than phiền việc bà ngoại nuôi Tim mà em bức xúc quá nè :D. Theo em thấy thì bà ngoại nuôi cháu là tốt nhất rồi đó anh, mẹ thương con 10 thì bà thương cháu ngoại cũng phải chín rưỡi chứ không ít hơn đấu . người ta có nói "cháu ngoại thương dại thương dột" đó anh . Coi chừng một đứa bé cũng hong phải là chuyện dễ dàng đâu, nhất là đối với người lớn tuổi rồi. Chưa kể bà ngoại đâu phải chỉ trông chừng cháu, còn phải làm bao nhiêu việc trong nhà nữa. Em ở nhà có bà ngoại phụ nữa mà lúc nào cũng luôn tay luôn chân đó, tối daddy nó về thì có tới "ba đầu sáu tay" mới đối phó nổi với nó. Nếu anh đem con đi nhà trẻ thì anh sẽ thấy ở nhà có dơ cỡ nào cũng sạch hơn nhà trẻ nhiều lắm. Nước miếng nước dãi tụi nó chảy cả ngày, bạ cái gì cũng bỏ vô miệng không ngậm thì cũng liếm mấy cái. Ở nhà trẻ phải liếm chung đồ với nhau còn ở nhà nó liếm nước miếng mình nó à :D.
Hồi Tha Lôi còn nhỏ, tắm xong da nó cũng bị đỏ lựng lên, ngứa lắm đó, bs cũng dặn là bớt tắm lại (giống như lời anh Tôm nói). Em pha nước mát mát chứ không pha nước nóng thì nó đỡ hơn nhiều và mỗi ngày mỗi bớt . Chứ hồi đầu xót ruột muốn chết luôn . Sau này em nghiệm ra là con nít cứ tới cỡ tuổi nào đó thì nó sẽ bị những cái khá giống nhau như là dị ứng da, nghẹt mũi, vv. Qua khỏi tuổi đó sẽ tự động hết thôi không cần phải quýnh lên nữa, hehe, rút kinh nghiệm cho mấy tập sau ;).
Tha Lôi 7 tháng thì có tới gần 1 tháng nó mặc ấn đờ we chứ không mang tã được vì bị hăm . Man, lúc đó chạy như vịt để bưng ảnh đi xi, hehe, rồi thay đồ giặt đồ, cứ tưởng là train ảnh khỏi mặc tã luôn rồi đó chứ, ai dè nó cứ đi lắt nhắt train hoài mệt quá em phải mua loại Pull Ups cho nó mặc chứ không xài tã quấn nữa. Ảnh bây giờ mặc tã quần giành cho 3-4 tuổi lận, mông ảnh mẩy hehe nên tã ôm vừa vặn và phần đáy dài thoáng mát không bị hăm nữa.
Không biết có ông bố bà mẹ nào uống thử sữa Formula chưa? Man, nó hôi rình, vị thấy mà ớn, uống vô là muốn ọe luôn vậy mà cứ ép mấy đứa nhỏ uống thấy tội tụi nó ghê. Tha Lôi từ khi có vị giác là nó chê liền nhất định không chịu uống. Ảnh vừa đủ tuổi bác sĩ cho phép uống sữa tươi là mình cho uống liền, ảnh uống có vẻ thích lắm, có điều cái bụng không quen tống nhiều vô nên mỗi lần ảnh chỉ uống được chừng nửa tách cỡ bằng 2 oz thôi .Miễn sao ảnh uống một cách vui vẻ, ngon lành là mình mừng lắm rồi . 6-7 tháng là Tha Lôi ăn đủ thứ món rồi, da ua cũng dzớt mỗi lần hơn nửa hủ. Nếu gặp đại sư huynh Camel chắc là ổng chê ba ngoại và mẹ nó ở dơ kém vệ sinh rồi lol, tại vì bà ngoại và mẹ là chuyên gia cho nó ăn chung chén, uống chung ly, chưa kể tới cắn xong nhè ra cho nó ăn nữa lol. Bây giờ ảnh bắt chước cũng bỏ vô miệng rồi lại nhè ra nhét bằng được vào miệng bà hay mẹ rồi vỗ tay khen nữa :D.
Chưa có món ăn nào ở tiệm bán đồ cho trẻ em mà mình chưa hề mua qua hay cho Tha Lôi nó ăn thử, chỉ cần nó chịu ăn là daddy nó hí hửng khuân về cả đống rồi ... đem đi cho hehe

Tkni
11-02-2013, 03:42 PM
ghét quá, mình typing 1 cái message dài cho Hô với anh Cà, pc bị gì đó, tắt cái bụp ...

én ni quây, Hô nói gần hết ý của tui rồi. Chuyện ăn bú của các bé, mình cứ tập cho các bé ăn đủ thứ cho các bé quen, sau này mình đỡ vất vả ..., như 3 nhóc của Tư là bắt đầu ăn khi vừa 4 tháng vì Tư cũng có thử qua sữa Formula & sữa ...từ Tư, ui mèn ui ... nghe cái mùi không đủ không chịu nỗi rồi nói chi tới nếm.

Còn bé Tim được bà ngoại chăm là quá sướng đó nhe anh Camel. Bé mèo của Tư ước được vậy mà không được nè. Bé đi babysiter từ khi vừa 2 tháng tuổi, thì coi như 1 tuần 5 ngày đi bà, bé bịnh hết 2, 3 ngày, bị diaper rash liên miên, dù Tư có mang thuốc tới, dặn dò nhờ bôi thuốc dùm cho bé, và khuỷu tay, khuỷu chân bị ngứa, lở, không làm sao bớt hết, cứ vừa kéo da non thì lại bị lại, không biết có phải vì nhà bà dơ không nữa hay bé mèo bị dị ứng với thứ gì mà Tư chưa biết. Còn thằng heo của Tư thì đi daycare khi 1 tuổi, nhóc cũng bị bịnh vặt suốt, cách 1, 2 tuần là bịnh, khi thì having a cold, khi thì flu, khi thì bị virus, etc., may là anh nhóc này không bị eczema. Chỉ có thằng chuột may mắn, được ông, bà ngoại chăm cho tới lớn là ít bị gì nhất. Tóm lại, không ai thương con, chăm con bằng cha, mẹ, rồi tới ông bà ngoại, nội, hoặc cô, dì ruột đó anh Cà ơi.

btw, Tư mới đọc lại message của anh Camel, "Người ta nói không ai thương con gái bằng mẹ , không ai thương cháu bằng bà ngoại , điều này đúng ... nhưng mà vệ sinh kém thì cũng hơi ái ngại !"
Vậy anh Camel thầm thì rủ rỉ với chị nhà chuyện vệ sinh kém kia đi, xem cô ấy có phản ứng gì không rùi tính tiếp :-) Nói chứ mình ở sạch quá thì khả năng miễn nhiểm của cơ thể dễ bị yếu, mà ở dơ quá lại hay bị bịnh lai rai, nhưng sau đó lại giúp sự miễn nhiễm mạnh hơn :-)

Tkni
11-02-2013, 03:50 PM
à, bé Tim với bé Tha lôi bị khô, ngứa da, bên cạnh đừng tắm nước ấm quá, anh Cà với Hô thử mua Cetaphil Lotion về bôi cho các bé sau khi tắm xong, và bôi thường xuyên trong ngày, xen kẽ với thuốc của bs, xem có đỡ hơn không... Thằng chuột và bé mèo của Tư cũng bị khô, ngứa da, và Tư làm vậy thấy 2 nhóc bớt cào, gải, lở da đó.

Nghi Bình
11-03-2013, 04:58 PM
đang tính xúi NB in sách đó, NB làm thơ viết văn hay vậy mà chỉ post trong Phố Rùm thì uổng quá.

San Hô à, NB không thấy uổng chút nào . Post trong đây là đủ vui rồi . Chỉ cần đủ vui là ... đủ rồi :).

chời à, nguyên 1 đoạn kế thấy mẹ SH hình như quên bẵng tên tộc của thằng bé rồi, cứ "Tha Lôi", "Tha Lôi" mải miết thôi :)). K có nói chuyện nhiều chưa SH . Đọc về K và mấy bé khác, NB cứ nhớ khi BB còn nhỏ ghê :)

Rong Rêu
11-12-2013, 07:41 AM
(hú như tarzan) Puuuumpaaaaaaaa ....Puuuuumpaaaaaa!
ghét!
hiện hình cái coi!

Rong Rêu
11-12-2013, 09:52 PM
Chán nó ghê, rinh hai cái túi quý này từ bên Nhật về được mà rinh vô đây hỏng xong. Mình ôm dùm mớ hàng quý này mà sợ cướp nãy giờ.

https://scontent-a-sjc.xx.fbcdn.net/hphotos-frc3/1457716_667108059989940_1765312519_n.jpg

San Hô
11-13-2013, 01:46 PM
:)) tên bả mà bả còn nhớ sai nữa thì thiệt thua luôn . Đọc msg nói Simon kêu mày kìa mình ngạc nhiên không biết "thằng Simon" là "thằng" nào, thì ra là thằng Timon nó kêu thằng Pumbaa :)).

Mấy rày bận quá mình không có thời gian chạy vô đây khoe cạnh tranh với xóm đại gia kế bên. Không biết cái giỏ mấy chục ngàn nó được làm bằng da gì mà sao mắc dữ vậy trời. Trong khi mình xài cái giỏ 100 yen made in Japan đàng hoàng mà còn chưa thèm khoe nè. Lần này xài sang sắm một lượt hai cái đặng còn thay đổi cho đỡ nhàm chán nữa. Mà cũng phải công nhận Timon đúng là tri âm của Pumbaa nha, biết nhìn hàng dễ sợ. Chưa gì chỉ đã xí cái giỏ màu xanh chấm bi rồi, mình hứa tới sinh nhật năm sau mà cái giỏ còn chưa rách thì sẽ tặng cho nó làm quà sinh nhật, công nhận mình hào phóng dễ sợ luôn.
Cám ơn mày nhe Rờ, công mày rinh hai cái giỏ nhẹ hều vô đây tao sẽ khắc cốt ghi tâm chờ ngày báo đáp :D.

San Hô
11-13-2013, 10:05 PM
Hôm nay mình phải tự khen mình một phát mới được. Trong khi con Rờ nó mắm môi mắm lợi gõ lấy gõ để gỡ hột lựu thì mình thảnh thơi ngồi khen "giỏi quá" "giỏi quá" cũng có được cả chén hột lựu luôn.
http://youtu.be/LntKnR6jZ7U

Angie
11-13-2013, 10:14 PM
Nghe nói nước lựu đụng vô đâu là máu nhuộm chiến bào vĩnh viễn, coi chừng cái thảm trắng nó đỏ rực lên hồi nào hổng biếc à nha.

Thoa
11-13-2013, 10:23 PM
Tập chi thằng con nhỏ xíu đã hảo ngọt . Nghe đàn bà khen " giỏi quá ", " giỏi quá " là cong đuôi làm miết :D .

San Hô
11-13-2013, 10:28 PM
Hi Angie, để cuối tuần daddy nó ở nhà rồi giặt thảm luôn. Hồi chiều ảnh chơi nguyên ly chè đậu đỏ xuống thảm lau thấy bà luôn mà chưa sạch được. Nó thấy mình lau nó cũng vớ lấy tờ giấy bò ra sàn chà lấy chà để l đang bực mà cũng không nhịn được cười. Bà ngoại phán "thằng K 5 tuổi là phải thay thảm nghe" rồi Lol. Hy vọng giặt thì sạch luôn mấy vết nước lựu.


Thoa, phải xài nó từ bây giờ là vừa rồi Lol hong thôi mai mốt nó cũng giống tía nó mắc công mình lại tức. Tía nó từ nhỏ tới lớn không phải đụng móng tay làm việc nhà gì hết, có vợ rồi bị vợ đì sói trán luôn Lol.

Triển
11-13-2013, 10:32 PM
Tương tự như lời trối của mẹ Hân Tố Tố dạy con trai Trương Vô Kỵ vậy: ...sau này lớn lên đừng có nghe lời đàn bà, đàn bà càng đẹp là càng biết gạt người. ;)

Thoa
11-13-2013, 10:39 PM
Câu này phải thêm vô " đàn bà không đẹp cũng biết gạt hà " :D

Thoa
11-13-2013, 10:44 PM
Hô, tương năm nay chơi sang quăng hai cái túi 100Yen made in Japan làm quà Santa Hô . Té ra nó cạnh tranh với xóm đại gia nào đó .

Rong Rêu
11-14-2013, 07:49 AM
Câu này phải thêm vô " đàn bà không đẹp cũng biết gạt hà " :D

Yes yes, luôn mấy ông nhạc sĩ cũng kêu than đó "...bây giờ con đã gặp nàng ...không giàu, không đẹp ...không màng lợi danh ..." rồi tự nhiên "...người ta lại bỏ con rồi ...Chúa ơiiii". See cái này xấu mà nó còn cà chớn nữa kìa.


LOL Hô, nhìn 2 cái giỏ của mày tao muốn đặt tên hehehee Túi Xách hiệu Hơimo'c lol
Mày hứa tặgn tao cái xanh rồi đó nha.

RaginCajun
11-14-2013, 07:53 AM
Theo như trên thì sẵn sàng được người đẹp gạt.

San Hô
11-14-2013, 07:57 AM
Nó bỏ cho là may Phước lắm rồi chứ vừa xấu vừa nghèo vừa không muốn khá lên nà nó bám chặt không buông thì khóc ra tiếng Mán luôn.

RaginCajun
11-14-2013, 08:00 AM
Nó bỏ cho là may Phước lắm rồi chứ vừa xấu vừa nghèo vừa không muốn khá lên nà nó bám chặt không buông thì khóc ra tiếng Mán luôn.hahahah. Thế cho nên ai cũng chọn người đẹp vì khi họ bỏ mình họ sẽ đi luôn không trở về nữa. Còn nó xấu nó sẽ, hết đường binh, quay về haunt mình chết :P

Rong Rêu
11-14-2013, 08:05 AM
hahahaaha mình mà là đờn ông mình cũng chọn khổ thân mà sướng hai cái con mắt (vẫn còn lời) còn hơn đau khổ điều.

Triển
11-14-2013, 08:15 AM
hahahah. Thế cho nên ai cũng chọn người đẹp vì khi họ bỏ mình họ sẽ đi luôn không trở về nữa. Còn nó xấu nó sẽ, hết đường binh, quay về haunt mình chết :P

Người đàn ông hào hiệp kia không được thấy mặt
người đẹp nọ nữa mà vẫn phải chi mới là "quê cô đơn".
Tiền này gọi là tiền .... âm phủ đó. Cũng di động,
không nằm một chỗ. ;)

Rong Rêu
11-14-2013, 08:21 AM
Nguòi ta lại nhái con gồi .....Chúa ơiiii LOL

Yes, đàn ông cũng di động too, không ngồi một chỗ .

Rong Rêu
11-15-2013, 10:52 AM
Nghe nói nước lựu đụng vô đâu là máu nhuộm chiến bào vĩnh viễn, coi chừng cái thảm trắng nó đỏ rực lên hồi nào hổng biếc à nha.

À quên, hổm thấy cái tin giả này của Angie mà quên :)
Màu lựu dín vào áo trắng tinh đi nữa, chỉ cần dò với nuóc lạnh không cần đến sà bông cũng xạch tinh mà. Bao mùa ăn lựu rồi mà R đâu có phải quăng cái áo nào đâu.

Angie
11-15-2013, 04:45 PM
Hống bít chứ mấy cái T shirt trắng 100% cotton thì tiếp tục mang màu hồng ngày này qua tháng khác.

Rong Rêu
11-17-2013, 07:53 AM
Vậy là lựu bên đó thành tinh rồi :) Có dịp qua đó vào mùa lựu Rờ đem cho Angie rổ lựu bên này nha. Ủi sẵn áo trắng :)

San Hô
11-22-2013, 08:38 AM
Daddy: thằng K nhà mình là đứa "nói ít hiểu nhiều"


Mommy: không dám nói ít đâu. Em nói ra rả Cả ngày mà không biết nó hiểu được bao nhiêu.


Daddy: em thì nói nhiều lâu rồi (hừmmmm), anh nói K nói ít mà, nói được có mấy chữ à mà mình nói thì nó hiểu được nhiều lắm rồi.


Mommy: vậy cũng được hả!


Mới có mấy tuần mà con đã lớn hơn thật nhiều, mỗi ngày mỗi khác. Con biết đi thụt lùi, tự leo lên giường và sofa được rồi. Trò con thích chơi nhất bây giờ là bắt chước và giả Bộ. Con thấy mommy lấy lotion xoa tay con cũng bắt chước đưa bàn tay vào chai lotion rồi quẹt hai tay vào nhau. Con biết phân biệt chai lotion Ấn nút và mở nắp, hễ mở nắp thì con chấm ngón trỏ vào rồi dí vào cằm mommy giống như lúc mommy xức Aquaphor vô cằm con.
Con xoè bàn tay rồi lấy tay kia nhón ngón trỏ và ngón cái giống như bốc viên thuốc teething đưa vào miệng mommy bắt mommy phải ùm cho con cười. Con còn giả Bộ nhặt ở dưới đất bỏ vô miệng nhai chóp chép thật lớn, bà ngoại la lên bắt con nhả ra thì con nhả giả Bộ vô tay ngoại, bắt há miệng ra con cười cười há ra mới biết không có gì trong miệng hết. Con bắt chước đủ thứ từ ho tới hắt xì rồi Cả xách giỏ nữa. Hắt xì thì con ngửa đầu ra rồi gật xuống thật mạnh miệng cứ aaa xì vừa chạy vừa làm té cái rầm lại lồm cồm bò dậy làm tiếp. Nói tới đi chơi là con quơ ngay cái túi đựng đồ chơi của con, nhất định cầm theo lên xe.


Con thích nhất là ăn bắp. Cầm nguyên trái để gặm, hay lấy tay cấu từng hột bỏ vô miệng nhai. Bất cứ món gì có bắp là con đều lựa bắp ra ăn trước nhất. Cả hai tháng nay tự nhiên con không chịu ăn thịt cá gì hết. Nấu lấy nước hay xào chung với rau củ thì con chỉ ăn rau củ. Dính một chút xíu thịt vô con cũng lè ra.
Con biết thích được khen mặc đồ đẹp. Buổi sáng trời lạnh lạnh mommy bắt con mang vớ và đội nón. Khen con đội nón đẹp con khoái nên sáng nào cũng hăm hở chọn nón để đội. Con ghét mang vớ nên hễ mommy mang vô cho con là con lại kéo ra. Cứ mang vô cởi ra cả buổi cuối cùng con cũng chịu nhượng bộ mang một bên chân thôi. Vậy là cứ chân không chân vớ chạy chơi.


Con rất thích coi Mother Goose Club DVD. Ngày nào cũng đòi coi cuốn đó, mở lên là con chăm chú ngồi coi, chỗ nào thích thì con quay lại nhìn mommy rồi lấy tay chỉ vào Tv. Lúc nghe bài hát thì tay con giơ lên nhịp nhịp như nhạc trưởng đánh nhịp, nhún nhảy cả người. Mở qua cái gì khác con cũng không thèm coi, đi tìm đồ chơi để chơi giống như tai con đã shutdown không nghe thấy tiếng nhạc luôn.
Cả hơn tuần nay con không chịu đứng xuống đi ngoài đường hay trong chợ nữa, chỉ đòi bế lên rồi nhoài người ra vịn vào tay cầm stroller hay xe đẩy của chợ để đẩy. Con thấy con gái là đưa tay chỉ rồi ré lên cười "dê" hắc hắc lên mấy tiếng không Cần biết đứa đó lớn hơn con mấy tuổi Lol. Nếu đang đứng dưới đất con còn chạy theo nhìn người ta nữa. Bà ngoại nói mới bây lớn mà đã mê gái rồi. Gặp mấy thằng con trai con thờ ơ lắm không làm giống như thấy gái.
Tuần trước chở con vô tiệm Ikea cho con chơi ở chỗ đồ trẻ em, con ôm chặt mommy ngồi nhìn mấy đứa bé kia chơi một lúc lâu. Sau khi tụi nó bỏ đi hết rồi con mới đòi đứng xuống chạy ra chơi một mình. Con quan sát rất kỹ và bắt chước làm theo y chang. Về nhà mommy dựng cái lều nhỏ của con lên cho con chơi con thích lắm chui ra chui vào, lôi cả cái ghế vô trong lều để trèo qua trèo lại. Có điều con rất mau chán, đồ chơi nào thích lắm con cũng chỉ chơi tối đa hai ngày. Mommy lại đem cất vài bữa sau lôi ra con mới chịu chơi lại. Có chiếc scooter má D tặng sinh Nhật con là vẫn chưa thấy con chán, chắc phải khoe với má D Đặng còn "gạ" quà tiếp Lol. Chiếc xe này con chơi được nhiều kiểu, con lại biết tự bấm nút tự chỉnh tiếng nên con thích lắm. Có điều con vẫn hay ngồi ngược, có lẽ tại con thích màu đỏ ở đuôi xe.

San Hô
06-13-2014, 11:29 PM
Phủi bụi cái góc nhỏ này chút, phù phù. Mau ghê, mới đây mà hơn nửa năm trôi qua rồi.
Up vài tấm hình kép nhí của mình để "khoe" chút, hihi .
659660

khuya rồi mình lại ôm "chàng" thăng tiếp đây. Chúc mọi người ngủ ngoan, ngủ ngon, ngủ mơ :).

San Hô
06-16-2014, 10:59 PM
Lại sửa soạn dọn nhà lần nữa. Không biết có phải vì đất Cali "động" nên chưa có căn nhà nào mình trụ lại được tới 3 năm hết. Nhớ lần đầu đi mua nhà cảm giác nôn nao kinh khủng. Ký giấy xong là cả đêm không ngủ được. Qua lần thứ hai thì thở phào nhẹ nhõm, cũng lâng lâng hết mấy ngày. Cũng vì cái "lâng lâng" đó mà "lòi" ra cái thằng Tha Lôi này làm bể hết những dự tính của mình. Mà thằng này nó cũng tai quái lắm, lúc "tính" thì nó mải ta bà đâu đó, lúc chẳng tính gì thì nó tự nhào ra. Căn nhà đầu tiên mua dự tính là sẽ có đàn con cỡ ... 4 đứa, hehe, nên chọn nhà lớn, đất rộng để đào được hồ bơi, có lầu cho tụi nó chạy lên chạy xuống, trường học tốt toàn 8-9 điểm trên 10. Lúc đưa tiêu chuẩn ra bà "cò nhà" hỏi con mình mấy đứa, độ tuổi bao nhiêu, mình nói còn chưa có bầu bả cười quá chừng. Bà đó nói trung bình một người Mỹ chỉ ở khoảng 5-7 năm là dọn nhà, đổi nhà, mình tính chi cho xa vậy? Lúc đó mình đâu có nghe, nghĩ mua nhà nhiêu khê vậy mua một lần đủ mệt rồi ham chi mà đổi tới đổi lui. Cuối cùng căn nhà có được hết những gì mình muốn, có điều dọn vô rồi mình đổi ý, thấy cuộc sống hai vợ chồng son coi bộ hấp dẫn hơn nhiều. Chăm sóc căn nhà ngốn hết thời gian của mình, chẳng còn giờ đi đâu nữa hết. Cầm cự được hai năm thì lay chuyển được ông xã để đổi nhà nhỏ hơn.
Căn nhà thứ hai trái ngược gần như hoàn toàn với căn thứ nhất, be bé xinh xinh như tổ chim câu, chỉ hơn mỗi một điểm là có sẵn dàn shutter cửa sổ, cửa ra vườn y như mình từng mơ ước. Lại đầu tư lại từ đầu, trồng lại một loạt cây ăn trái, lần này đất ít nên trồng loại cây "lùn", bắt luôn dàn tưới tự động hẹn giờ để có thể đi chơi xa vẫn an tâm cây không bị chết. Mình yên tâm với kế hoạch trả nợ căn nhà thật nhanh, hai vợ chồng sẽ nghỉ hưu sớm, sẽ đi du lịch đều đều. Đùng một cái, "hai vạch". Thời gian đầu vẫn ổn, thằng con không chiếm nhiều chỗ cho lắm, cùng lắm nó lăn qua lăn lại trong phòng khách. Rồi nó biết đi, lẫm chẫm trong vòng rào cũng không sao. Cho tới lúc thấy nó chạy như được sổ lồng khi ra ngoài công viên chơi thì hai vợ chồng nhìn nhau, biết đã tới lúc phải dọn nhà lần nữa.
Có lẽ số mình hên, mặc dù "tính" lần nào cũng trật lần đó, nhưng tới khi phải "sửa sai" thì trời cho mình sửa được như ý liền. Căn nhà lần này nằm ngay trước cái công viên nhỏ, có dàn xích đu, cầu tuột cho con nít chơi. Sau nhà là con suối nhỏ và cánh đồng trống. Chạy xe đúng 2 phút ra tới xa lộ, không quá xa trung tâm thành phố. Vườn sau rộng rãi cho mình tiếp tục ước mơ làm nông dân. Lần này "quyết tâm cao độ", sơn mỗi phòng một màu chơi, có phòng thậm chí sơn hai màu, nửa trên màu vàng nửa dưới màu xanh nữa chứ.
Mỗi lần dọn nhà vui nhất là được đi lựa sơn, lựa thảm, lựa đồ để thay, để trang trí, nói chung là cứ có dính tới mua sắm là mình khoái, chỉ không khoái phần trả tiền thôi. Ngán nhất là phần đóng thùng, còn khiêng vác không phải phận sự của mình nên khỏi kể ra. Lần này đi mua sắm hay nghĩ tới ngày dọn cũng đểu ngán ngẫm vì cái ông Tha Lôi ổng quậy quá xa, "chăn" ổng mệt còn hơn cả khiêng với vác.
661

Dán hình xong thấy nhớ những người bạn 5 năm về trước đã xôn xao một thời với những ngày mình đi tìm nhà, những dự tính sửa sang, những kinh nghiệm chia sẻ cho nhau. Pen, chị July, chị N Đ, chị Ma Nẫu, chị lúa, chị TAX, HG, Nắng, Các An, Mồng tơi, ... (lúc đó con Rờ vẫn chưa "ra đời" :D). Mới đó mà đã 5 năm, thỉnh thoảng còn thấy Pen với chị TAX thấp thoáng trong này, còn hầu hết những người khác đã biệt vô âm tín (không biết có mặc áo khác hong, hehe, tại mình đã thay áo rồi). Phố bây giờ không thấy Rùm nữa, chỉ thấy buồn buồn sao đó.

nvhn
06-17-2014, 09:18 AM
Phố bây giờ không thấy Rùm nữa, chỉ thấy buồn buồn sao đó.

Uh, có lẽ, tuổi đời ngày mỗi chồng chất lên vai, nên làm người càng thêm cau có, nói xa, nói gần, nói đúng nói sai là bị sửa lưng liền ... (cái này chỉ là cái nhìn của p) thui nha :-)

Ngày vui hỉ, hình "Tha Lôi" soi kính cute. :-)

RaginCajun
06-17-2014, 09:35 AM
Uh, có lẽ, tuổi đời ngày mỗi chồng chất lên vai, nên làm người càng thêm cau có, nói xa, nói gần, nói đúng nói sai là bị sửa lưng liền ... (cái này chỉ là cái nhìn của p) thui nha :-)
Không phải là cau có mà càng già càng thấy mình giỏi ra, cái gì cũng biết và cái gì mình biết cũng là đúng, nên ai nói khác ý mình đều là sai hết :p.

Rong Rêu
06-17-2014, 10:01 AM
Hế-lô nguòi cùng tên (tên đẹp ai cũng bắt chước), chỉ khác là tui hỏng có rrrrâu :)

Welcome back bà Tám!!! ehehehe muốn rùm tao cho rùm lol
Tao cũng quanh quẩn đây thôi, chỉ là laptop tao già quá rồi (3 năm) chậm rì tao hỏng có rờ tới chỉ dùng cái phone đọc thôi. Ngày truóc không có phone hay laptop một ngày tao cảm giác như sắp chết, đứng ngồi không yên. Còn bây giờ xa rời tụi nó tao thấy đã gì đâu ehehehee. Dấu hiệu về già là đây! Hô ơi có bao nhiêu ...60 năm cuộc đời, 20 năm đầu tao co' biết gì đâu heheehe.

Chúc mừng nhà mới mày, vậy là lần sau tao qua bên giuòng có bình hoa thiệt chứ hỏng phải hoa giả phải hong? :)
Dọn đến một nơi mới tốt đẹp hơn thì mình cũng không mệt chuyện dọn nhà tí nào, miễn là được như ý là hết ý Hô ơi :) Trong 11 năm tao dọn 7 nơi, 4 thành phố có oải tí nào đâu :) Gấu Mập ra góc đuòng trả mỗi anh Mễ mập mạp, vạm vỡ mỗi nguòi $20 chưa tới một tiếng là trong nhà không còn món gì, có nguòi vui vẻ là chạy theo xe đến nhà mới vác luôn đồ vô dùm luôn :) dễ thương thế đó. Nên khi mua căn nhà đầu tiên mình cũng rộn ràng, nói trong bụng là ký giấy tờ xong Gấu Mập phải bồng mình vào nhà đầu tiên mình mới chịu, mình sẽ cuòi toe toét heheheehe. Ai ngờ đời không như ước mơ, sáng sớm chạy đi ký giấy closing rồi tự ôm mấy chậu kiểng vô nhà một mình. Tối về mình giận! mà ổng còn nói "vậy thì bây giờ buóc ra ngoài cửa đứng đợi đi rồi anh bồng vô lại" ... thông cảm đàn ông có khi vô duyên thấy ghét vậy đó.

RaginCajun
06-17-2014, 11:40 AM
Bên VN và bên này cách 1/2 vòng trái đất nên cái gì cũng ngược lại. Bên VN có câu 3 lần dọn nhà bằng 1 lần cháy nhà. Thế mà, bên này thì ngược lại, càng dọn nhiều càng khá lên. Tới đây, thấy mình nói chuyện huề tiền, nó không khá lên thì làm gì có tiền mà dọn :P. Chúc mừng dọn nhà mới nha.

Rong Rêu
06-17-2014, 01:47 PM
Anh Tom nói không huề vốn đâu, cũng có dọn nhà bị chủ đuổi hay trường hợp chồng hư vợ phụ dọn free hết đồ ổng ra ngoài sân. Những lúc này ổng khổ nhiều hơn khá à :P

Thoa
06-17-2014, 04:12 PM
Hô , từ từ thôi ! Để mai mốt Thoa qua Mỹ thấy khắp nơi chỗ nào cũng vàng khè ịnh dấu ấn của Hô thì khổ :D . Muốn 4 đứa mà khi hỏi thì " em chả , em chả " :D . Thì ra phụ nữ thích nói ngược .
Một ngày vui với Tha Lôi ( càng lớn càng cute giống mẹ ) nha .

Rong Rêu
06-17-2014, 04:31 PM
Một ngày vui với Tha Lôi ( càng lớn càng cute giống mẹ ) nha .

Đó, đàn bà đang nói ngược nè Hô :D

Nó lúc này tiếng bộ lắm rồi, cũng không cuồng vì "dàng" như xưa. Thỉnh thoảng cũng thấy tím, xanh, vàng, đỏ rồi. :)

Thoa
06-17-2014, 05:11 PM
Uh, có lẽ, tuổi đời ngày mỗi chồng chất lên vai, nên làm người càng thêm cau có, nói xa, nói gần, nói đúng nói sai là bị sửa lưng liền ... (cái này chỉ là cái nhìn của p) thui nha :-)

Ngày vui hỉ, hình "Tha Lôi" soi kính cute. :-)


Càng già càng thêm cái bệnh này nữa nè . Nhìn đâu cũng thấy người ta GATO ( chữ của Cac An ) với mình . Đúng là ...đồ già bệnh hoạn ! :D .Anh P có bệnh này không ?

pensee
06-18-2014, 12:30 PM
Hello Hello ... chúc mừng bà chủ căn nhà xinh bên suối nha :) Lóng rày mình lười thôi, chứ vẫn thỉnh thoảng ghé phố thăm những căn nhà nhỏ và những anh chị ha`ng xo'm .. phố vẫn thế, người vẫn thế . Thi'ch su+. ye^n ti?nh va` tra^`m ma(.....
Ta ... ta bie^'t ta dda~ gia` ... :)