Triển
05-09-2021, 09:44 PM
Trong lúc giải thích, ông thầy giáo này có lập luận là người miền Nam khai phóng hơn nên dễ tiếp nhận cái mới và do đó tiếng miền Nam có nhiều sự khác biệt khi phát âm khác đi. Rồi sau đó ông nhận định tiếp rằng người Việt hải ngoại có tâm trạng bảo vệ ngôn ngữ cũ, không tiếp nhận ngôn ngữ mới, trong khi dân trong nước không mang tâm trạng này nên dễ dàng chấp nhận cái mới hơn.
https://www.youtube.com/watch?v=a_aMNk_qAbg
Trên lý thuyết là đúng. Ngôn ngữ là để diễn đạt tâm ý của mình cho người khác biết, thông hiểu nhau. Nếu cứ khư khư ôm lấy cái cũ, không tiếp nhận cái mới thì thiếu rộng lượng, không bao dung, khó tiến bộ. Nhưng tui nêu sự khác biệt trên cách suy nghĩ này là, tiếp nhận cái mới trong e dè và có trí thức khác với khai phóng chấp nhận bừa bãi, không có suy nghĩ. Ông bà mình chẳng nói "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói" đó sao.
Tôi nêu một ví dụ cũ rích là chữ: lão nông.
Trước năm 1975 có chữ "nông phu", "nông phu" là tiếng Hán-Việt, từ chữ 农夫 mà ra. Nghĩa là người làm ruộng, rẫy, nông nghiệp. Cũng như xa phu (người đánh xe), tiều phu (người đốn củi). Sau 1975 bỗng nhiên một số tự điển tiếng Việt giải thích chữ "nông phu" là người làm ruộng nghèo. Người ta cấp thêm cái tính cách cho người làm ruộng. Điều này là sai. Người làm ruộng nghèo (ví như tá điền là người không có đất, đi làm công cho chủ đất) thì gọi là người "bần nông", nghèo "dưới diêm sinh" thì gọi là người "bần cố nông". Không phải cứ tự điển viết cái gì là tin cái đó. Tự điển chỉ là cái kệ sách cho mình tìm, còn hiểu hay không là do tri thức của mình nữa (tìm hiểu).
Ngôn ngữ Á Châu, hay người Việt nói riêng, thường chú trọng lễ giáo lúc giao tiếp. Cho nên đại từ nhân xưng rất phong phú. Trong tiếng Việt có gần 40 đại từ nhân xưng có thể gọi là thuộc "hàng cao thủ" của ngôn ngữ ở Á Đông. Cho nên người ta nhấn mạnh thêm lễ giáo vào câu nói khi xưng hô, diễn đạt: bác tài (nói tắt từ bác tài xế, người lái xe), bác nông phu, anh nông phu thay vì nói là nông phu, bác nông dân, anh nông dân thay vì nói nông dân (农民), bác tiều phu, ông tiều phu thay vì nói tiều phu v.v..
Những năm gần đây xuất hiện chữ ghép "lão nông", tiếng Hán-Việt từ chữ 老农 mà ra. Lão là già, lão nông là ông già làm ruộng rẫy, nông nghiệp. Đã có "bác nông phu" rồi, sao lại phải "tiếp nhận" chữ mới là "lão nông"? Sao phải rập khuôn người tàu, lặp lại ngôn ngữ của họ thay vì phát triển cái mới trong ngôn ngữ của mình?
Đó là lý do trong muôn vàn ví dụ về việc "tiếp nhận" từ ngữ mới. Không phải cứ số đông xử dụng (hơn 80 triệu người ở VN) thì từ ngữ mới đó phải đúng. Ông thầy giáo trong đoạn phim dưới này có nói: nếu số đông nói sai, cái sai đó dần dà sẽ thành đúng. Thế hệ đi sau cứ quen chấp nhận sẽ không còn suy nghĩ nữa. Ví dụ như thói quen dùng động từ để chỉ người làm việc đó:
- lãnh đạo Việt Nam, thay vì nói người lãnh đạo Việt Nam
- lao động nước ngoài, thay vì nói người đi lao động ở nước ngoài
- lái xe, thay vì nói người lái xe
- đạp xích-lô, thay vì nói người đạp xích-lô, phu xích-lô
- ....
Nếu so sánh với ngoại ngữ, ví dụ tiếng Anh:
- leader là người lãnh đạo,
- singer là ca sĩ,
- writer là văn sĩ, người viết văn
- reader là độc giả, người đọc
- worker là công nhân, người làm việc
- ...
các tiếp vĩ ngữ -er, -or v.v. ám chỉ người. Trong Pháp văn cũng giống như vậy, có các tiếp vĩ ngữ để phân biệt. Không có ai dùng khơi khơi động từ làm lên thành danh từ chỉ người làm việc đó một cách thiếu lễ phép như người Việt hiện tại ở Việt Nam xử dụng ngôn ngữ cả.
Vì vậy, người chịu tiếp nhận cái mới là điều tốt, tuy nhiên tiếp nhận cái mới có suy nghĩ khác với tiếp nhận bừa bãi. Hoặc xử dụng ngôn ngữ theo phong trào, theo xu hướng mà không cần biết đúng hay sai.
https://www.youtube.com/watch?v=a_aMNk_qAbg
Trên lý thuyết là đúng. Ngôn ngữ là để diễn đạt tâm ý của mình cho người khác biết, thông hiểu nhau. Nếu cứ khư khư ôm lấy cái cũ, không tiếp nhận cái mới thì thiếu rộng lượng, không bao dung, khó tiến bộ. Nhưng tui nêu sự khác biệt trên cách suy nghĩ này là, tiếp nhận cái mới trong e dè và có trí thức khác với khai phóng chấp nhận bừa bãi, không có suy nghĩ. Ông bà mình chẳng nói "Uốn lưỡi bảy lần trước khi nói" đó sao.
Tôi nêu một ví dụ cũ rích là chữ: lão nông.
Trước năm 1975 có chữ "nông phu", "nông phu" là tiếng Hán-Việt, từ chữ 农夫 mà ra. Nghĩa là người làm ruộng, rẫy, nông nghiệp. Cũng như xa phu (người đánh xe), tiều phu (người đốn củi). Sau 1975 bỗng nhiên một số tự điển tiếng Việt giải thích chữ "nông phu" là người làm ruộng nghèo. Người ta cấp thêm cái tính cách cho người làm ruộng. Điều này là sai. Người làm ruộng nghèo (ví như tá điền là người không có đất, đi làm công cho chủ đất) thì gọi là người "bần nông", nghèo "dưới diêm sinh" thì gọi là người "bần cố nông". Không phải cứ tự điển viết cái gì là tin cái đó. Tự điển chỉ là cái kệ sách cho mình tìm, còn hiểu hay không là do tri thức của mình nữa (tìm hiểu).
Ngôn ngữ Á Châu, hay người Việt nói riêng, thường chú trọng lễ giáo lúc giao tiếp. Cho nên đại từ nhân xưng rất phong phú. Trong tiếng Việt có gần 40 đại từ nhân xưng có thể gọi là thuộc "hàng cao thủ" của ngôn ngữ ở Á Đông. Cho nên người ta nhấn mạnh thêm lễ giáo vào câu nói khi xưng hô, diễn đạt: bác tài (nói tắt từ bác tài xế, người lái xe), bác nông phu, anh nông phu thay vì nói là nông phu, bác nông dân, anh nông dân thay vì nói nông dân (农民), bác tiều phu, ông tiều phu thay vì nói tiều phu v.v..
Những năm gần đây xuất hiện chữ ghép "lão nông", tiếng Hán-Việt từ chữ 老农 mà ra. Lão là già, lão nông là ông già làm ruộng rẫy, nông nghiệp. Đã có "bác nông phu" rồi, sao lại phải "tiếp nhận" chữ mới là "lão nông"? Sao phải rập khuôn người tàu, lặp lại ngôn ngữ của họ thay vì phát triển cái mới trong ngôn ngữ của mình?
Đó là lý do trong muôn vàn ví dụ về việc "tiếp nhận" từ ngữ mới. Không phải cứ số đông xử dụng (hơn 80 triệu người ở VN) thì từ ngữ mới đó phải đúng. Ông thầy giáo trong đoạn phim dưới này có nói: nếu số đông nói sai, cái sai đó dần dà sẽ thành đúng. Thế hệ đi sau cứ quen chấp nhận sẽ không còn suy nghĩ nữa. Ví dụ như thói quen dùng động từ để chỉ người làm việc đó:
- lãnh đạo Việt Nam, thay vì nói người lãnh đạo Việt Nam
- lao động nước ngoài, thay vì nói người đi lao động ở nước ngoài
- lái xe, thay vì nói người lái xe
- đạp xích-lô, thay vì nói người đạp xích-lô, phu xích-lô
- ....
Nếu so sánh với ngoại ngữ, ví dụ tiếng Anh:
- leader là người lãnh đạo,
- singer là ca sĩ,
- writer là văn sĩ, người viết văn
- reader là độc giả, người đọc
- worker là công nhân, người làm việc
- ...
các tiếp vĩ ngữ -er, -or v.v. ám chỉ người. Trong Pháp văn cũng giống như vậy, có các tiếp vĩ ngữ để phân biệt. Không có ai dùng khơi khơi động từ làm lên thành danh từ chỉ người làm việc đó một cách thiếu lễ phép như người Việt hiện tại ở Việt Nam xử dụng ngôn ngữ cả.
Vì vậy, người chịu tiếp nhận cái mới là điều tốt, tuy nhiên tiếp nhận cái mới có suy nghĩ khác với tiếp nhận bừa bãi. Hoặc xử dụng ngôn ngữ theo phong trào, theo xu hướng mà không cần biết đúng hay sai.