PDA

View Full Version : Cuối tuần nghe Noo hát



Dung
04-02-2022, 03:00 AM
Nhầm , em xin lỗi!

Dung
04-05-2025, 11:18 PM
huế thương!
1795

1796

Dung
04-07-2025, 12:18 AM
Qua màn sương thương nhớ của em sao không vào đưọc nữa !?
Buồn quá!

1797

1798

Dung
04-07-2025, 12:22 AM
1799

1800

Dung
04-09-2025, 01:29 AM
Huuuu!
SoS em với . Em không vào được nhà Qua Màn Sương Thương Nhớ ????
Đa tạ ! Đa tạ!

Ngô Đồng
04-09-2025, 06:47 AM
Đợi quý anh giúp nhé, chị chưa nghe được giọng Noo Hát đó nghen, hình thì áo nào em mặc cũng đẹp và nhẹ nhàng chị thích lắm Dung ạ, ráng chờ chút nhé!

Dung
04-09-2025, 11:48 PM
Đợi quý anh giúp nhé, chị chưa nghe được giọng Noo Hát đó nghen, hình thì áo nào em mặc cũng đẹp và nhẹ nhàng chị thích lắm Dung ạ, ráng chờ chút nhé!

Dạ em cảm ơn chị thật nhiều !
Em nghe lời chị :
“ Hạnh phúc mỗi sáng thức dậy - Hơi thở đẩy vào ra!””

Dung
04-11-2025, 12:11 AM
Gần 5năm , kể từ ngày 10/08/2020 mình qua ở chung cư sau suốt 22 năm mẹ con ở nhà trọ bé xíu ,chật hẹp và vô cùng túng thiếu .
Cũng từ thơii gian đó , mình mới có thời gian ngó tới sức khoẻ ,hạng cân và o bế bản thân một chút . Rảnh mà , không còn đủ sức ra vào kiếm tiền sinh nhai , bó cái chân thẳng đuột suốt hơn 1 năm dài ...
Đáng sợ thật ! ngẫm lại chặng đường năm tháng qua đi lắm lần mình cũng nở 1 nụ cười mãn nguyện thầm khen tặng bản thân " Sao mình có thể vượt qua!"
hihiiii:)
Lạc đề rồi , mình đang nói chuyện của gần 5 năm trở lại đây mà !:z13:
Mình què chân ,con gái vừa tuổi 22 chuẩn bị kì cuối tốt nghiệp đại học , Con trai vào giữa kì 2 của lơp11 , là năm học quan trọng để vừa học vừa ôn kiến thức và cũng chuẩn bị chọn ngành học để vào lớp 12 xếp lớp học luyện thi đại học . Dỡ khóc dỡ cười trước tình thế và hoàn cảnh éo le như vậy ! Mình không có tièn phẫu thuật chân , không có tiền cho bé thoải mái yên tâm làm luận án , và ...thiếu luôn cả tiền cho Kiệt đóng học thêm và thậm chí là đổ xăng .
Mình khóc nhưng không phải vì quá đau chân , nỗi đau bất lực còn tê dại hơn cả cái chân phải, bị bẻ cong tím ngắt sưng vù ...
Thế là 3 mẹ con chỉ còn biết niệm Phật , lên google tìm thuốc và cách giảm đau .
Rồi nhân duyên đến , có người quen cùng quê mấy chục năm không gặp , lang thang vào khu nhà trọ mình ở ,tìm người có liên quan công việc vì bạn ấy là Luật sư ( cãi vụ gì đến giờ mình cũng không biết ).:z5:

Và trong chớp mắt ,mình quyết định nhờ cô ấy mua giúp mình miếng đất ở LT mà mình đã mua cách đây chừng 15 năm , hoang vu cằn cỗi xa xăm ( 40 triệu).
Vào năm 2020 thì miếng đất đó đã có giá 900 triệu . Nhĩ nhiên là mình bán nhưng không giữ tiền và cũng chưa làm giấy chuyển nhượng được , do mình bệnh không về LT ký tên và làm chúng nhận độc thân được , nên 2 đứa con mình qua chung cư ( gần nhà trọ nên cũng có quen biết ) tìm căn hộ nhỏ 1 phòng vì cô bạn ấy chỉ giúp mình vay chừng 200 thôi , đương nhiên là họ giữ giấy tờ nhà mình .
Cũng trong buổi chiều hôm ấy vào những ngày mưa gió cuối tháng 7 , 2 đứa trẻ đã tập làm người trưởng thành , xem nhà và quay clip cho mẹ coi và quyết định đặt chọn mua .
__ Các con quyết định đi , mẹ mua cho 2 đứa ở nên tuỳ các con yêu thích là được , mẹ có sống bao lâu nữa đâu !
Nghe đến đây ku Kiệt quỳ xuống đất liền , chắp tay, con khẩn cầu ông trời , xin ông cho mẹ con sống là được , ngồi xe lăn cũng không sao , cưa chân cũng được , con xin ông !
3 mẹ con lại khóc !
Cuoi tháng 7 cô H lên nhà và dẫn con mình đặt cọc , và 2 đứa nhỏ chọn ngày 10/08 ( sinh nhật của mẹ ) ký hợp đồng nhận nhà và dọn nhà luôn . Mẹ đã để lên vai của 2 đứa con thêm 1 gánh nợ góp sách hằng tháng cho đến ngày trả hết gần 300 triệu .
Thương các con quá ! Mẹ hết lao động được và cũng từ ngày tháng năm ấy ...mình chính thức nương tựa 2 đứa con !
Mấy tháng sau bé tốt nghiệp thì cũng là mùa đại dịch covid , mẹ con lại lâm vào khủng hoảng chật vật thêm với cuộc sống . Kiệt thì thi đại học trong dịch , chị bé thì tốt nghiệp nhận bằng online , và mẹ thì vẫn ngày ngày chữa trị tập phục hồi đôi chân .
Vậy mà cũng sắp qua thời gian gần 5 năm rồi , mình chăm sóc bản thân chưa từng lên xuống cân ký nào ,rất sợ bệnh !
Chân giờ vẫn khập khiễng nên có đi giày cao được nữa đâu , xe máy mình cũng li dị luôn , nói chung là nương nhờ và ỷ lại con !
Mỗi ngày trôi qua , 3 mẹ con vẫn nụ cười thân thiện ,gắn bó , trò chuyện , cùng chia việc, hùn tiền chuyển khoản góp trả nợ mỗi tháng , cùng cười cùng khóc , cùng hát ca ,xem ti vi ,bóng đá ,ca nhạc luận bàn ... .Thiên đường cực lạc là đây chơ đâu!:tim::tim::tim:
( Lát viết tiếp , có điện thoại con gái rồi )
Tạm dừng ở đây

Dung
04-11-2025, 02:04 AM
Xong công việc rồi , đọc lại những con chữ mình viết hồi trưa mới thấy nó lung ta lung tung gì đâu!
Nghỉ lâu không viết , có lẻ mình đã lạ lẫm với văn tự , chán thiệt là chán!:z51:
Nhưng mà lại muốn viết gì đó ,mới nực cười chứ!
Có lẽ mình đã già đã lẩm cẩm thiệt rồi ! huhuhuu:z6::z6::z6:

Cũng là nói chuyện của 5 năm , mình chưa từng tăng hay xuống cân nào mặc dù có lúc ăn ngon có lúc thiếu thốn ,lúc buồn lúc hờn giận vu vơ ...
50kg , là cái số bước lên cân mỗi sáng đi thể dục với chị em trong khu dân cư , Mỗi lúc như vậy ai cũng khen , sao con D nó sướng ghê ăn uống thoải mái mà cân ký không lên , áo quần mua mặc hoài không cần phải đổi thay ...
Mình nghe cũng sướng rân chứ bộ ,đó là ước muốn của chị em phụ nữ , nhất là cái tầm tuổi mà cứ đếm ngày sinh nhật chị em clb để được xúng xính áo dài...
Vậy mà ,hôm nay cô con gái mới xa mẹ 2 tháng về HN công tác ,mẹ sút luôn 2kg khó mà lấy lại .
Thế mới biết mình đã nhớ ,đã lo lắng đã thương con i như cô bé từng đùa với mẹ rằng " Xa con mẹ sống không vui đúng không ?"
Đêm nào mẹ cũng bất giác ngóng trông đợi cửa mà quên rằng con đang ở xa ...
Khuya tỉnh giấc mẹ lại đi đến giường muốn đắp mền cho con như mọi lần , nhưng lại quay bước chân .
Sáng sớm mẹ thèm chờ con trang điểm rồi xách cặp cùng với mẹ vào thang máy xuống sảnh cà phê ...
Ku Kiệt thì mẹ ơi HN đang lạnh , khu Cầu Giấy có cháy à mẹ ...Con gọi điện chị 2 nhé!
:):):)
Cứ thế ,cứ thế ...ngày trôi mà mẹ bỗng ít cười hơn , ưu tư hơn ,biếng nhuộm tóc bạc và ly cà phê cũng nhạt vị hơn rất nhiều!
Thương con gái thân dặm trường , muốn mau chóng giúp mẹ trả nợ ,giúp em học hành ...mà phải tình nguyện làm kẻ tiên phong công tác xa nhà .
Mẹ vẫn nhớ mãi lời nói của con ngân nga trong tâm trí của mẹ :
" Ngày xưa người ta nhìn 2 tụi con để thấy người mẹ thiên tài . Bây giờ họ thấy mẹ vui vẻ khoẻ mạnh rạng ngời là phần thưởng là giá trị của chị em con đó mẹ , Xin mẹ hãy sống vui vẻ nhé!"
Thương lắm ! Mẹ lại chảy nước mắt rồi ! Một mình trong căn hộ nhỏ thân yêu này mẹ nhớ mẹ thương và cảm ơn các con thật là nhiều !:tim:
Nguyện cầu con của mẹ chân cứng đá mềm , vững chãi và an bình trong cuộc sống nhé!

Dung
08-31-2025, 06:53 PM
**100.000 VND có khi là 1 tuần ăn đạm bạc của người dân nghèo.
** 1 ngày vất vả của một cô bán vé số.
** 4 tiếng làm thêm của các bạn sinh viên.
** Đầy bình xăng đầy cho anh shipper chạy khắp phố.
** 5 kí gạo, mấy cái trứng, vài bó rau trụ được qua nhiều bữa.
Tuy 100.000 VND không mua được hòa bình, nhưng phải hòa bình thì mới có 100.000 VND này đó bà con ơi !
Nhà mình nhận được 300.000 VND thấy rất vui!

Dung
09-06-2025, 07:19 AM
Mẹ , con nhớ Mẹ nhiều nhiều lắm , mặc dầu mỗi tuần đều về bên Mẹ !
1802 1803


Dạo này cháu ngoại ít về thăm Mẹ ,vì bé TN công tác xa vài tháng , còn K chuẩn bị hoàn thành luận văn để tốt nghiệp đó Mẹ .
Chúng con đều yêu Mẹ , nguyện cầu Mẹ Khoẻ mạnh , minh mẫn và an vui mẹ nhé...