-
The Seasons
1. Ngày:
Ngày bắt đầu bằng tiếng chim hót bên khung cửa sổ
Mùa hạ không còn bao lâu thời gian để kịp đốt cháy trái tim người
Mà người vẫn lặng thinh
Chừng như hai cái tai đã bị điếc
(hay cố tình giả vờ điếc?)
Are you still young enough, dear friend?
Does your heart still beat the same rhythm of pride?
Do you laugh or cry sometimes?
Are you still alive?
Khi tiếng chim ngừng hót khúc bình mình trong mảnh vườn kiều mỵ
Ngày vào đoạn kết
DzDz
-
-
2. Đêm:
Cuộc chia tay không đẫm nước mắt vì trời không mưa
Giải khăn lụa vàng chanh (ngày để quên lại phía sau) hóa thân thành dòng sông trăng*
Và đêm là chiếc thuyền lướt rất êm trên sóng dịu dàng vỗ mạn
Thuyền chở theo âm ba tiếng cười nồng của người
Từ trong những bước ngày bộn bề đuổi theo chân phố hạ
Huyên náo khúc trần du ca*
Hãy thắp sáng những ngọn lantern sao lung linh*
Với chút lửa còn sót lại của mặt trời ngáp cơn buồn ngủ
Có giấc mơ nào tình cờ rơi xuống
Làm đầy lòng thuyền lặng lẽ của đêm trôi?
DzDz
-
3. Bài thơ cho buổi chiều*
loang lổ vạt nắng rơi từng cụm
gió cũng buông từng đợt xuống vuông sân nhỏ
người đàn bà ngồi ru từng cơn hoang tưởng bằng tóc mình
áo băn khoăn trắng
chiều dấy lên mùi cỏ cuối hạ
mắt người đàn bà nhìn sang hàng rào trước mặt
con thỏ đen ngủ gật gù
buồn như cỏ úa
nắng - như một vết chém - vàng rực trên cái lưng cong
người đàn bà làm như đang đang hát khẽ rung đôi môi màu lá phong
thực ra đang cầu kinh giữa một khoảnh khắc chiêm bao ùa vỡ
chiều - như bao buổi chiều lung lẩy khác
nắng lô nhô lởm chởm trước khi tàn
người đàn bà của mùa thu ngồi một mình với con thỏ đen
làm như...đang hát
*from a mad poet
-
-
Mùa đi qua phố
Những mùa không có tuổi
Mùa vô tận của hoa thơm hương chữ/của lá biếc ý văn
Của sợi nắng hồng hôn buổi sáng/của vạt mưa tím ôm buổi chiều
Của giọt lệ trân châu dịu dàng rơi xuống biển/của tiếng cười trầm vỗ nhịp trên phím đá suy tư
Mùa của hạnh ngộ/tương phùng
Mùa của chia ly/giã biệt
Mùa của thương nhớ rượt đuổi lãng quên
Mùa của khởi đầu ơ thờ đi tìm chung cuộc
Ôi những mùa nâng niu/dỗi hờn/trăn trở
Đi qua & làm đầy đời phố...
(đôi khi khiến phố bị hiccups!)
Psr
-
-
Em & Tôi
Em trở về từ nơi ấy với một túi icebox chứa đủ thứ thập cẩm linh tinh mà em nghĩ là tôi đang thèm và nhớ nhung...
Thực ra, thèm thì có thèm, nhưng nhớ nhung thì...I am missing something else - which - you can never buy & bring it back to me.
Xụ mặt, dỗi:"I did what I could. If you want something else, you should go and get it yourself!".
Thách thức "the coward rebel" inside me đấy!
Ừm, em không cần phải play the dare-game.
Rồi cũng sẽ có một ngày nào đó - (when any pathetic self-control lăn cổ ra ngủm củ tỏi) - I will go and get it - dù chỉ để losing it again sau đó.
Một chuyến bay dài gần hai tiếng đồng hồ thôi, có là bao thời gian, nhỉ?
Tôi không bị nghèo thêm vì airfare (đã có Travelocity) - cũng chẳng mất đi tí tẹo ngọc ngà châu báu nào - 'cause that something else's worth more than that.
- What the heck is worth more than that? Em càu nhàu.
Tôi nháy mắt trêu:
- My youth. My dream. My life. My world.
- Nói như hiện không còn thở.
- Thở không có nghĩa là còn tươi. Lan huệ sầu ai lan huệ héo / Lan huệ sầu đời trong héo ngoài tươi...*PD
- Háh, ngoài tươi là được rồi, chẳng ai nhìn thấy trong héo!
- But I do see.
- Then do something about it. You don't have to worry 'bout me anymore.
- I stopped worry about you a long time ago.
- Then why?
- It's an illed fate. Everything came too late in my life.
- Better late than never.
- Indeed. But lateness has its own impact. Mostly pains & sorrows.
- Then forget it. Who's gonna need more of those in this busy world? If you win, you win. And if you lose, you lose. Life's too short for laments.
Em thật sự đã trưởng thành cùng năm tháng.
Tôi hy vọng những gì em "comfort" tôi ngày hôm nay sẽ là một tấm shield vững chắc để bảo vệ em trên những bước đường đi tới phía trước.
Cho tới một mốc thời gian nào đó, people'd start to walk backward...
There's no more road to walk in front...
Except death.
Trong khi chờ đợi, thôi thì hãy cứ tạm nhai ngấu nghiến niềm vui với những nem nướng/nem chua em ân cần mang về từ Bistro B.
Tách café không đường thôi đành cứ để mặc người đăm chiêu nhìn, có khi ông trời cảm động chút tình cho mảnh hồn xưa dịu dàng chìm vào trong đó cùng nỗi tưởng tiếc khôn nguôi...
(nhưng nếu người chỉ ngồi nhìn mà không uống thì sẽ không bao giờ thẩm thấu được nó!)
Pink
-
-
Fatigue
Căn phòng tím gợn mùi oải hương
Trang sách mở ru bầy chữ lười
Võng lụa chiều đong đưa khung cửa
Rèm gió lay nốt phong linh rời
Mắt lá biếc hôm qua còn xanh?
Môi hoa thắm hôm nay còn hồng?
Chân cỏ hạ ngón còn vương vấn?
Dấu tình xưa còn nỗi ngại ngần?
Mùa qua phố quên tên từ dạo
Con dế hờn quẩy gánh trường du
Ngọn pháo bông buông mình tử đạo
Mặc nhân duyên dậy sóng ba đào
Đoản thơ gọi hồn trên phiến giấy
Nghiên mực khô chờ giọt lệ sa
Em có về từ những mùa qua
Em có về trả nhịp tim ta?
Pink
-
Truyện Cổ
- Ngày xưa, xưa ơi là xưa...Xưa như ngọn núi tuyết Hy Mã Lạp Sơn...Xưa như dòng sông Nile chảy ngang qua Ai Cập...Xưa như...
- Biết rồi - xưa. Rồi sao nữa?
- Có 7 chú lùn...
- Háh! Với nàng công chúa Snow White?
- Yup. Tên của 7 chú lùn là...
- Bashful, Doc, Dopey, Grumpy, Happy, Sleepy and Sneezy. Mỗi ngày, mỗi chú lùn xinh xẻo mang đến cho Snow White một niềm vui khác biệt. And she loves them all.
- Rồi một ngày kia, có chàng hoàng tử cỡi con bạch mã phóng ngang qua rừng thẳm...
- Khi Snow White bị poisoned vì miếng táo độc từ stepmother-the witch?
- Chàng hoàng tử gửi nụ hôn giải cứu trên môi nàng công chúa...
- Snow White tỉnh dậy và lặng lẽ bỏ đi tìm 7 chú lùn.
- Huh??? Why???
- Hết. Don't know why.
Thời gian trôi trôi...
Đôi tình nhân silly ngày xưa không còn ngồi kể truyện cổ cho nhau nghe.
Họ đã là "truyện cổ".
Don't know why either!
Pink
-
-
Imminence
Lá đã lắc đầu vàng
Hoa đã thở dài héo
Những cánh bướm buồn bã bay đi không quay trở lại
Bầy ve sầu lặng lẽ nuốt ực khúc trường ca
Hạ tàn
Em có giữ cho trái tim mình chút lửa?
Buổi xuân về chực khua đôi chân sáo
Mà con sáo buồn nhớ miết một dòng sông
Sáo tưởng tiếc gì những phận bèo rong
Chừng xuân biếc ngỡ ngàng se vạt áo
Hoa đào rơi...Hoa đào rơi...
Bụi phấn hoa đào còn hồng môi em hôn?
Red birds
Xin đừng ríu rít hỏi mùa thu có đến
Đến hay đi - miên viễn thu vẫn ngát hồn thu
Vẫn rừng lá thu mưa ngập thềm rêu ngủ
Đợi đông phong đem trả lại một mùa thơ
Ơi em
Em có là ngọn gió?
Pink
-
https://www.youtube.com/watch?v=OXXKP-Ip4z8
*From Sept-E to Nov-A with Oct-T in between, the passage evanesced.
Tháng chín em về tìm trăng
Trăng còn mải mê dấu hạ
Mười qua gió thu bỗng lạ
Chao vào mười một hồn trăng
-
https://www.youtube.com/watch?v=dPmqEsChhi4
Sinno Me Merro * Otherwise I Die
(a bittersweet passage to Love)
My Love! My Love! My Love!
In your arms I forget every sorrow
Let me stay with you otherwise I die
I want to stay with you
Otherwise
I die
-
Kiếp nay, kiếp nao...
Câu chuyện bắt đầu từ một tấm painting đã ố vàng mà NĐO không thể không tha về từ một rẻo đất xa xôi hẻo lánh & quanh năm ẩm ướt...*
A perfect B-present cho một con bé tóc nâu thích vẽ vời lăng quăng, ưa hỏi những câu hỏi lăng nhăng không đầu không đuôi và rất khoái chu cái mỏ cong cong gọi NĐO bằng "chú" - (dù cái khoảng cách thời gian giữa chú & cháu chỉ chừng độ dăm ba mùa lá đổ).
Bức canvas vẽ khuôn mặt xương xương của một cô gái nhỏ đội một vòng hoa tử đinh hương tím trên hai chiếc bím tóc đen, đôi mắt xanh thẫm màu biển động nhìn đăm đăm vào kẻ đối diện như thầm hỏi:"Có còn nhớ tôi không?".
Kẻ đối diện chau mày ngắm nghía một chặp rồi gật:"Yup, I think I know you!".
- Like it?
- Much. But why?
- Why bought it or why giving it to you?
- Both.
NĐO trầm ngâm ngó bức chân dung tơi tả rồi kể lại cho con bé tóc nâu nghe cái lý do how & why...
-
-
Anxiety
1.
Đi? Ở?
Bàn tay níu? Bàn tay buông?
Bờ vai xoay đi, sợi tóc còn vương lại
Giọt lệ chực rơi, khóe môi chợt nhếch nụ cười
Và em, sao em chỉ nhìn mà không nói?
2.
Chiếc cửa garage đóng xuống câm nín
Chiếc xe chạy đi rồi chiếc xe chạy về
Những blocks đường tròn xoe mắt lá
Nỗi ngạc nhiên vàng của déjà-vu
The thumb & the remote already did their jobs
Người bỗng cười vu vơ
3.
Xuân đổ vào hạ rừng lửa của red poppies
Rose, bees, butterflies, crickets
Rực cháy
Hồ nước nhẫn nại vạt sóng xanh bềnh bồng
Mơ thành Mr. handsome firefighter
Let them be, just
Water me instead!
4.
Coffee, orange juice, croissant
Ah, I want a green apple
Green as you, the frog!
Pink
-
Tử Ngữ
Chiều nay - như mọi buổi chiều, dòng xe cộ lưu thông nườm nượp, triền đồi vàng khô cỏ cháy.
Con đường sõng xoài nằm im chịu đựng, hàng cây lặng yên rũ nhánh thẫn thờ - mùa hè nhiều nắng, nắng như thiêu.
Đã quen với hàng cọ một bên, hàng phong một bên, giải mây buồn thiu vì rừng bị cháy hàng loạt, không khí nặng nề, nặng nề hơn bao giờ, mây dầy đặc vì tro - tro từ những cánh rừng thông bạt ngàn xanh thẫm ngày xuân vài tháng trước.
Rừng đã cháy và rừng đã héo - em hãy ngủ đi
Rừng đã khô và rừng đã tàn - em hãy ngủ đi (TCS)
Và em phải ngủ thôi - em là chữ viết trên tờ giấy hoa tiên, em là nét mực bay bướm trên tờ giấy mỏng cánh gián, em là vần thơ nắn nót trên tập thơ đóng trang trọng bằng tay, em là chập chùng trang sách đưa bao người vào mộng. Em hãy ngủ đi. Rừng đã cháy.
Như lẽ tự nhiên, như điều tất yếu, vũ trụ không ngừng luân chuyển, ngay cả những chòm sao Tử Vi - Trường Sinh cũng khi vượng lúc suy, thì ngày em “chữ viết rồng bay phượng múa” tàn phai cũng phải đến. Hàng loạt máy vi tính, hàng triệu triệu bàn phím gõ ra đời mỗi ngày, thì lọ mực tím ngày xưa, cây bút parker ngày nọ, đến cây bút bic bây giờ cũng sầu héo dung nhan.
Mực pha bằng vài viên màu khô với nước sôi, chiết sang cái lọ có miệng rộng đủ cho ngòi bút chấm vào, xách toòng teng đi học. Cây bút là sự kết hợp hài hòa giữa quản bút bằng gỗ và những chiếc ngòi lá tre, ngòi bầu làm bằng thiết mỏng, có khuyết một lỗ nhỏ giữ mực, đủ cho mực len vào khe mỏng xuống giấy, dùng lâu ngày bị rỉ sét phải thay. Ngòi bút có tà, chỉ cần mài dũa hai bên nét chữ lại “phượng múa rồng bay”.
Quản bút tròn làm bằng gỗ thông, chuốt vừa tầm tay cầm, sơn đủ màu sắc, có khía đủ để kẹp chặt chiếc ngòi. Đôi khi quản bút bị hư không còn giữ chặt ngòi bút, chỉ cần vài sợi dây thun cột vội, cũng đủ thảo được bài thơ.
Tình giấy nồng nàn hương mực tím
Thấm ngất ngây lòng ai nhớ ai
Ngỏ lời sợ gió lùa bay mất
Ghi trên trang giấy, nhớ những ngày...
Viết xong dùng giấy chậm, thấm mực trên giấy sợ nhòe. Giấy thấm mực được gài vào một miếng gỗ hình cầu có núm để nắm, lăn tròn trên vần thơ vừa viết, vần thơ được in ngược vào trang giấy thấm. Bao câu thơ ghi trên giấy bị nhòe vì nước mắt đêm vu qui...
Hoa nở để rồi tàn
Trăng tròn để rồi khuyết
Bèo hợp để ly tan
Người gần để ly biệt
Đã thành kỷ vật - kỷ vật một thời giấy, bút, mực. Mực tím từ hai viên màu đỏ một viên màu xanh...
Sợ thư tình không đủ nghĩa yêu thương
Anh pha mực cho vừa màu áo tím (Nguyên Sa)
Sang đến bút parker - màu mực đen hay xanh, đã được pha theo công thức hàng loạt, hết mực đi mua một bình, tự bơm vào bút . Chiếc bút có mạ vàng, thường là phần thưởng cho ngày thi đậu đệ thất, đệ tam. Cây bút có áo bằng len xinh xắn. Các anh thích dùng bút bi hơn, vì tiện, nhưng góc túi áo trắng hay bị dấu mực loang.
Rồi chẳng biết đến khi nào, chẳng cần đến bút, mười ngón múa như bay trên phím – chữ tuôn thành hàng trên màn ảnh sáng lóa trước mặt, chữ có nét tròn, chữ sắc cạnh, chữ thư họa, chữ hình chim, chữ hình lá, mực từ những ống bột, mực từ những luồng sáng, và in xuống giấy, những chồng giấy thật dầy. Ngón giữa thôi bị chai vì quản bút, những đầu ngón tay tà đi vì phím, sự chuyển đổi đồng bộ, nhịp nhàng.
Những bản thảo xa xưa viết tay gạch xóa - bản thảo bây giờ không còn, chỉ là những hồ sơ (file) vô cảm, một tích tắc vô tình chúng biến mất đi, không lưu lại chút gì thân thiết.
Quyển sách chứa những ngôn từ, thơ phú, tình yêu, mùi giấy mới nhạt nhòa, còn lại não nùng trắng tinh người đọc không hiểu điều gì còn đọng lại trong lòng giấy. Một tình yêu ép uổng chẳng hồn chẳng vía, giới thiệu em đến người đọc, mà em có còn nữa đâu? Có còn nữa đâu, giả dối nhìn nhau, khen nhau vẫn thế như thuở ban đầu, còn gì nữa đâu.
Có phải em đã ngủ yên khi rừng đã héo, từ ngày bàn tay không còn biết nâng niu bút mực, là ngày em tàn tạ dung nhan - chữ chết dần trên trang giấy mỏng, tình phai dần theo ngày tháng đong đưa.
Giới thiệu nhau chi nữa chỉ là thừa – nợ văn chương có lẽ vẫn theo nhau.
Để những cuối tuần, từng tựa sách ngồi im chờ đợi, tha thiết gặp tri kỷ đến cùng, ly nước lạnh, miếng bánh thơm, không cần nhiều lời giới thiệu, chẳng cần lời ngỏ dài dòng, sách là sách, âm thầm chứa bao thương yêu giận ghét, bao nhánh đời gom lại thành sông – dòng sông êm đềm dù em diễn tả bao tang thương mất mát, dù em than khóc phận số không may.
Nào là ngày nhà tan nước mất, nào là khi vận số Thúy Kiều, những mua bán đau lòng trinh tiết, mảnh gương soi thiếu phụ nuôi chồng. Ngập ngừng đi ở bao nỗi tả tơi, những dòng tơ thả tung không nơi đến.
Đến khi em bật máu thổn thức sự lạm dụng nham nhở, vì không cần mực chẳng cần quản bút, những trang đầy chữ chen chúc hớ hênh.
Em ơi! Rừng đã cháy và rừng đã tàn, em hãy ngủ đi...
Còn hành hạ nhau biết đến bao giờ, ta ngồi khẩy phím khóc ngày đang sang.
Ngô Đồng
-
-
AdaMancY*
Cái Thu đang nheo nhéo đòi về mà cái Hạ cứ ngấm nguýt vùng vằng chưa chịu bỏ đi...
Lá đã vàng lắm rồi trên cây cao
Nắng đã dịu lắm rồi trên cỏ thấp
Trăng sắp chín chờ khoe khuôn ngà đầy đặn
Gió sắp nẫu chờ phà hơi thổi rụng những vì sao
Mà sao em vẫn chưa chịu đi/em vẫn chưa chịu đi?
Nghìn nụ môi thơm hồng nhung chưa kịp hôn
Triệu mắt lá xanh đăm đắm chưa kịp nhìn
Khối lửa giận hờn âm ỉ
Cuộc hỏa thiêu thăng hóa chưa kịp cháy bùng
Làm sao rời bỏ? Đành sao rời bỏ?
Ngoan nào - đa đoan hạ hồng
Khi từng cánh bướm đã ơ thờ bay đi
Khi dàn giao hưởng ve sầu đã im hơi lặng tiếng
Cỏ đòi úa
Lá đòi rơi
Hoa đòi héo
Nắng đòi tàn
Lửa dù nồng không đốt nổi mùa sang
Stubborn summer!
You tell her, smart human!
And thanks!
Psr
-
-
-
-
Gái Bắc*
Em nhớ giữ tánh tình con gái Bắc
Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền
Nhớ khiêm nhường nhưng thâm ý khoe khoang
Nhớ duyên dáng ngây thơ mà xảo quyệt
Ta cố dặn dò lòng nên tha thiết
Nên dễ dàng tin tưởng chuyện vu vơ
Nên yêu đương bằng gương mặt khờ khờ
Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt
Hay tin em vừa thi rớt luật
Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời
Mắt công nương thầm khép mộng chân trời
Ôi tội nghiệp lần dầu em thất vọng
(dù thật vậy cũng đáng đời em lắm)
Rớt di Duyên rớt để thương người
Ta thằng mang hận tú tài đôi
Tâm sự buồn không biết tìm ai kể lể
Chí lớn thôi đành cam rớt lệ
Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh
Nếu vì em mà ta phải điên tình
Cơn giận dữ đã tột cùng mê muội
Thì đừng sợ Duyên ơi thiên tài yếu duối
Ta tre khô mối mọt ăn luồn
Dễ gãy dòn tơi tả miếng xương
Khi tàn bạo xiết cổ người yêu dấu
Em chằng bao giờ rung động cũ
Ta quanh năm nghiệt ngã với tình sầu
Để trở về như một con sâu
Lê thân mỏng qua các tàng cây rậm
Nuôi hy vọng sau ngày mưa nắng lậm
Lá xanh em chưa vết lở loang nào
Để ta thành thi sĩ nhất loài sâu
Nhìn lá nõn tiếc thèm đâu dám cắn
Nếu vì em mà thiên tài chán sống
Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời
Nguyễn Tất Nhiên*
(1952-1992)
-
-
-
-
-
Party of the Fall
1. Poetry:
Autumn is like an old book
Marred spines turn mean yellow
Staples rust red-orange
Every stained page is stressed
By a splat of color
Rough-red
Like an old tavern
We become hungry birds
And prepare for fall
Shape and shadow are candied citron
As lanterns turn bitter yellow
Autumn is a red fox
A goblet filled with dark wine
A hot chilli pepper with smoky eyes
Pressed leaves take in the colors
Of seafood paella and saffron*
These leaves are like death
Climaxing with a smile
Autumn
Her dress is a net of mussels
Dark shelled, it covers up
Summer’s weather beaten body
So pull out your boots
And stand on an aged wood floor
Like an evergreen
Autumn - Written by Mary Hamrick
2. Food:
https://www.youtube.com/watch?v=d9S2xMt5Mcc
...and brave...and strong...
let us go to the messy kitchen
...and laugh...and cook...
the delicious autumn colored paella*
for our consistent fall
Pink
-
The big breakfast
Gã cao chừng 4 đốt ngón tay, mặc áo màu xanh úa của cỏ hạ ngã vào thu, chiếc khăn quàng cổ phơn phớt ánh da cam của mặt trời còn ngái ngủ.
Không biết gã đã nhảy lên chiếc bàn floral iron bên hồ nước từ bao giờ - có lẽ từ trong đêm chăng - và gã đang trầm tư chắp tay mải miết cầu nguyện.
Hỏi:"What are you praying for?"
Không trả lời.
Hỏi tiếp:"Where is your mate?"
Cặp mắt kiếng đen nghếch nghếch lên nhìn trời như thầm bảo:"That's what I am asking the one up there, duh!"
Lại hỏi:"Want to do some breafast?"
Lần này thì hết còn giả vờ tư lự nhé...
Tiếng gió rít qua kẽ dzăng nghe bắt dzợn:
- Bộ không thấy người ta đang bận cầu nguyện à? My breakfast is not the same as your breakfast.
- What's different?
- Yours is bread, coffee and fruit. Mine is the whole feast of a lover.
Ah, thì ra không phải là gã mà là ả!
Hèn chi giải lụa vương trên ngực áo lóng lánh ngọn lửa orange.
Ả chừng như đang đói.
Ả đang cầu nguyện thượng đế làm ơn làm phước ban cho một big breakfast để thỏa mãn tâng tiu cuộc sống còn.
Mà cái gã beloved mating food ấy chẳng biết đang đi lạc nơi đâu không chịu quay về làm của lễ tế ả thần linh đang đói khát...Cbn!!
- Hử, thị human nói cái gì?
- Mắng cái gã bạc tình lang ấy giùm cho ả đó!
- Which one?
- Ơ hay, không phải ả đang chờ cái gã green coat của mùa thu năm trước đó sao?
- Xời, từ đó đến nay tôi đã xơi không biết bao nhiêu là big breakfast dzồi. Hello, my name is Queen P-mantis!
Ngọn lửa của niềm tự hào/kiêu hãnh rực cháy trên giải khăn lụa...
Bỗng dưng cũng muốn bắt chước cái ả mặt dầy ni để have a very big breakfast với một gã ve sầu!
Nuốt vào tim khúc tình ca rộn ràng mùa hạ...
Gom chút lửa nồng nàn sưởi ấm cho buốt giá mùa đông...
- Ơ, thế còn em - cái thu vừa mới đến?
- Em hả? Tôi không muốn ăn em. Em là mắt nhớ. Em là môi thương. Em là vai trăm năm ngọt. Em là ngực thiên thu tình. Tôi chỉ muốn mãi mãi ôm em.
Nàng thu yêu kiều của tôi nghiêng đầu mỉm cười...
Ôi nụ cười của từng môi lá đỏ rơi rơi...
Pink
-
-
lá thu
từ khung cửa mùa thu miên viễn
cánh lá rơi xuống cuộc đời
chênh vênh ngọn sầu cỏ úa
cơn gió nào thổi ngược phiến rong chơi
dòng sông cuốn trôi thuyền lá
ngậm ngùi lỡ vạn bến qua
chạm thân xót xa ghềnh đá
dập vùi kiếp nạn biển hoa
hỏi núi già đã mấy ngàn năm say ngủ
bạc đầu mây sóng vỗ
tiếng hú chon von nẻo mòn thiên cổ
gọi hồn lá rũ đọt tiêu sơ
rồi cũng tan vào thinh lặng
hư không lá đổ về mùa
khung cửa thu vờn cánh khép
vun đời phấn bụi long đong
pdz
-
Em!
Đôi khi em là tiếng cười
Đôi khi em là giọt lệ
Em là ánh triêu dương diễm tuyệt khi ngày lên
Em là màu ráng đỏ kiều mị khi chiều xuống
Là âm ba khúc nhạc thênh thang sự sống
Là sắc màu bát ngát bức tranh đời người
Em khởi sinh và em hủy diệt
Em tạo ra/làm đầy/kẻ lạ
Em là thần linh/iêu tinh và cũng là mối oan gia nghiệp chướng
Mà ta phải cắn răng trả
Cho đến hơi thở cuối
Oh, xin em đừng hứ!
Vì khi em chu mỏ hứ như thế
Trái tim ta lại muốn
Hư!
Thật ra
Em là ai?
Pink
-
https://www.youtube.com/watch?v=S6FqVms_An4
She
Didier Barbelivien
She has skin the color of the sun
She has the mean secret of the bees
She knows how to make children
It is a white plane in the sky
It has already burned its wings
She was born in a hurricane
She, I crunched like an apple
She does not want to talk to anyone
She, the ocean eyes
She, half and half Rome/Venice
She already loved by men
She has the heart like a diamond
She, it is a wolf, a turtledove
This is an amazing animal
She half velvet, half lace
Always cruel yet
This is a lady-lady she
It's a woman just
She, I know those straw hats
She grew up in the countryside
She smiles of these people
She, in all these parties in town
It has the feel and style
She does all that naturally
She, it is a wolf, a turtledove
This is an amazing animal
She half velvet, half lace
Always cruel yet
This is a lady-lady she
It's a woman just
She has skin the color of the sun
She tears the taste of honey
She cries as crying children
It is the most violent poems
She is not afraid to say "I love you"
She makes love exclusively
It is a wolf, a turtledove
This is an amazing animal
She half velvet, half lace
Always cruel yet
This is a lady-lady she
It's a woman just
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=GLT_ysM2GgM
You are spring, I am autumn
Your heart takes, mine gives
And my track's already beaten
As our love cannot live
Better to close the book
Instead of burning it
Mourir d'aimer
-
-
Windows
Quán chiều thứ hai khá đông khách không như mọi lần.
P. cười tươi như nắng cuối hạ rực rỡ ở bên ngoài, bảo:"Sẽ phải chờ hơi lâu đấy!"
Hỏi:"Lâu là bao lâu?"
Nháy:"20 minutes instead of ten."
Không sao, chờ thì chờ, isn't it my boring fate?
Seems like there's nothing else for me to do in the evening/night except waiting...
For Mr. Sandman to come*
- Lần sau nhớ gọi order trước thì đỡ phải chờ.
P. có vẻ áy náy khi mang đến cho tôi một ly trà chanh - courtesy của quán dành riêng cho khách quen/người cũ giỏi đợi & good at chờ.
Nhạc êm êm khúc giao hưởng Bach.
Mười mấy cái đầu bập bềnh trôi trôi.
Ai ăn cứ lặng lẽ ăn.
Ai chờ cứ lặng lẽ chờ.
Như thể tất cả đều bị câm & điếc.
And I love that.
Có một chàng trai & một cô gái trẻ - có lẽ là sinh viên đến từ College of Arts - đang bận rộn với những đầu ngón tay gõ nhịp trên iphone trong khi chờ đợi.
Họ thật đang lãng phí những phút giây còn được bên nhau.
Có thể vì họ còn quá trẻ nên thời gian không khiến họ quan tâm.
Đời còn mênh mông bát ngát ở phía trước mặt.
Dăm ba ông/bà cụ non khác cũng đang dí mắt kính cận vào ipad.
Ôi những đôi mắt to to với rèm mi cong cong xinh xinh thế...
7 tuổi đeo mắt kiếng. 16 trăng tròn mang contact lens. 30 gom B. Franklins đi laser-surge mong nhìn cuộc đời cho rõ nét - những Net không thể thiếu trong thế giới hiện đại đã góp phần không nhỏ cho knowledge & blindness. Chỉ béo cho mấy ông MD/PhD - who are pschyatrists & eye doctors.
Một window này được mở ra, một window khác phải khép lại.
Âu đó cũng là cái giá phải trả cho cuộc trường chinh evolution.
Cho tới khi mỗi một mảnh người biến thành từng cái vỏ ốc óng ánh vân vân nằm băn khoăn trên cát ẩm.
What's inside of it?
Another opened window, perhaps...
To the sea.
Pink
-