-
Just...
Họ phải đợi gần một thế kỷ để có được 1 phút 27 giây cho cuộc reunion.
Sau đó là một trận mưa xối xả tưởng chừng bất tận.
Gã sinh viên trẻ tuổi đến từ College of Arts chau mày thắc mắc:
- Why rain? Is it supposed to rain after the eclipse?
NĐB ưa mặc áo lụa tím lẩm bẩm:
- Moon is crying when she has to say goodbye to her beloved Sun.
Gã trẻ tuổi "àh háh/ùh húh" rồi lăn ra cười.
NĐB hỏi "tại sao cười" với một đuôi mắt sắc.
Gã trẻ tuổi vội vả lả:
- My girlfriend never cried everytime we said goodbye. She always smiled.
NĐB hứ:
- You see her everyday, don't you?
- So?
- Try a century like Moon & Sun then. Or one year from now at least.
Gã trẻ tuổi nhún vai rất DJ, mắt xanh lấp lóa:
- Then we'd both have brand new gf/bf already. And they still keep smiling, never/ever cry.
NĐB bỏ đi vào break room, ngồi trầm ngâm một mình bên tách café thơm thơm mùi vanilla.
Ôi sự lạc quan đầy hưng phấn-but-naked-true của tuổi trẻ thế kỷ thứ 21.
Có lẽ vì thế/do đó mà vầng trăng ngàn ngàn tuổi kia đã phải khóc chăng?
Và khối lửa mặt trời kia vẫn sẽ mãi mãi rực rỡ ánh hào quang trên chiếc vương miện chí tôn của privileges riêng mình?
Bất chợt, NĐB cũng muốn được xối xả khóc như cơn mưa đầm đìa ngoài khung cửa kiếng...
Pink
-
-
-
-
-
-
Bên hồ*
Sau những chuyến đi "tìm lại tuổi trẻ", ông ấy đâm ra nói nhiều & nói thao thao bất tuyệt - không về những scenery/culture/history/musique/art...etc... mà chỉ duy nhất về mình/chính mình - himself.
Tôi ngồi nhìn ông ấy lạ lẫm qua khoảng cách dù-rất-ngắn-mà-cũng-rất-xa của chiếc bàn tròn nhỏ - chùm hoa lilac tím thả vào buổi chiều chút hương xưa ngày cũ bỗng dưng luống những ngậm ngùi...
- Sao em không nói gì mà lại nhìn tôi chăm bẳm thế?
- Đang tự hỏi không biết có phải ông không?!
- Tôi vẫn tôi. Vẫn đầu/mình và tay/chân đầy đủ.
- Physically, yes. Spiritually, ông chỉ còn lại một nửa ông.
- Em lại bắt đầu khó khăn rồi. Còn cố giữ lại được những một nửa ở tuổi của tôi đã là một kỳ công.
- Why try to hold back? Why don't let it flow in its natural way?
- I'm gonna disappear forever if I let it.
- That's when the head went wrong leading the other parts confused & immobile.
- They're not. Give me your hand thử xem!
Thì give. Do your silly tricks then keep waiting for a miracle.
Bàn tay nắm đôi khi cũng là bàn tay mở...
Những kẽ hở giữa ngón gầy vẫn luôn là những nhánh sông chia...
- Em sẽ sống thọ lắm đấy, 99 years at least!
Úi trời, bây chừ lại vụt biến hóa thành ông thầy bói tuổi thọ nữa cơ đấy! What the heck did Ooh-la-la-Youth do to you, dear sir?
- Want to do some swimming?
- Now? The water seems chill-to-the-bone after heavy rainy days!
- Good. You need a chill-out in order to bring back the lost half.
- Em có vẻ đang ghét tôi nhỉ?
- Không phải ghét. Just a little of *normal* disappoinment. Những cuộc lang thang đó đây do you no good. You've changed. A lots.
- Talk to yourself. Colder & crueler.
- Don't forget you used to call me "lil' witch"!
- Then do some witchiepoo when she's upset.
Àh háh, you're saying it.
Don't blame the witch now!
Bàn tay nắm đôi khi cũng là bàn tay lì lợm không chịu mở...
It can pull & push.
Tôi quên mất tiêu một điều vô cùng quan trọng:
Ông ấy không biết bơi. Chưa hề bơi bao giờ in real water.
Oops!
Pink
-
-
-
Tornado*
Ông ấy đem nỗi buồn riêng của ông ấy đến tìm tôi (riêng tới mức tôi chưa bao giờ được phép đụng tới nó - even once!).
Nỗi buồn được di chuyển cũng khá xa - từ 250 miles out of town - có lẽ vì thế mà khuôn mặt xương xương của ông ấy nom hốc hác thêm chăng? Mắt chõm sâu. Râu không cạo. Mái tóc hoa râm đẹp thế mà giờ nhìn cứ y như cái màu lông xám xỉn của mấy con squirrels mắc dzịch đang làm tổ trên cây chestnut sau vườn nhà.
Tôi mở tủ lạnh lấy cho ông ấy một chai bia xanh rồi nhảy tót lên chiếc ghế xoay chân cao trong góc bếp, ngồi cắn móng tay. Tôi dư biết cái tính gàn dở hâm như "cá ươn" của ông ấy nên bình thản đợi. Cóc chịu nghiến răng thì trời sẽ mưa, phải không?
One, two, three, four, five, six, seven. Time's up. It rains - drop by drop.
- Baby vừa gửi email báo tin lễ đính hôn.
- So what? It's just an engagement.
- I think she's going to marry him - that rat!
Tôi vụt nghĩ đến mấy con squirrels, bật cười:
- Ông cũng là "rat" đấy. Chỉ khác ông không có đuôi.
- Sao em nói thế? Tôi "rat" ở chỗ nào? Prove it.
Giọng ông ấy sừng sộ tựa sấm trước cơn bão. Tôi ước tôi vụt biến thành a thunderbolt và hân hoan stroke ngay đầu cây viết silver gắn trên túi áo trái của chiếc sơ-mi xám mà ông ấy đang mặc. Tôi chắc tôi sẽ mở toang được trái tim bí ẩn của ông ấy ra để tìm kiếm xem có cái thứ wủy gì đang được cất giấu trong đó.
- Ông đã "ratted" về em với bạn của ông.
- What? When? Why?
- Our story. Last fall. Don't know why. Just for fun, I guess.
- Who said that?
One, two, three, four...Tôi xoay đúng 7 vòng tròn trên ghế trước khi trả lời:
- Ông không cần phải bận tâm ai nói. Điều ông nói đã được nói. Em cũng đã được nghe.
- Hearsay is not a proper way to prove anything.
- Có những điều chỉ ông và em biết. Thế mà người ta biết. It did proved something.
- What is something?
- That we're only "bè", not "bạn". Càng không phải là tình nhân.
- Tôi chưa bao giờ xác định với em ta là tình nhân.
What the heck! Tôi thực sự không muốn tiếp tục câu chuyện như thế này nữa. Nhân tình. Tình nhân. Phải. Không phải. Rồi cũng kết thúc. Như nhau.
Tôi đạp mạnh chân vào bức tường màu huyết dụ, xoay tít nhiều vòng trên chiếc ghế chân cao.
Tiếng ông ấy la thất thanh - cứa sắc lẻm vào cái không gian chật chội của căn bếp nhỏ:
- Này, em làm gì thế?
- Tornado. Ông có muốn thử không?
Dù muốn hay không, tôi cũng đã bị cuốn hút vào con trốt xoáy tàn khốc của một trò chơi cũ rích, gọi: TY.
Con trốt cuốn tôi càng lúc càng xa ông ấy.
Xa...
Nadia
-
Lost*
*just for laugh
Buổi chiều, vợ chồng chị bạn rủ đi ăn bánh xèo NK ở một cái quán nhỏ mới mở mãi tít trong thành phố bên cạnh - 45 minutes away đường xa lộ. Đường chim bay thì có nhẽ chỉ cần 15 phút*:z13:
Chủ quán gốc người Cali - chạy "tản cư" từ những cơn địa chấn rập rình khiến người ta lo bắt hói cả đầu, lệch cả vai. Cách thức tiếp đãi của chủ quán khá lịch sự và chu đáo. Chị bạn bảo hơi "over-khéo". Tôi không quan tâm lắm. Business is business. Anh bạn chồng chị bạn thì cười hề hề:"Đầu to đít teo. Thưởng thức khi nó vẫn còn nóng hổi!".
Quán tuy hơi nhỏ nhưng lối trang trí xinh, ấm cúng với mành trúc, ghế mây, nhạc dân ca cổ truyền réo rắt. Những chiếc bánh xèo NK vàng tươi mỏng manh và giòn rụm. Giá bỏ vừa đủ. Vài lát thịt heo trắng tươi nằm xen lẫn giữa bầy tôm đỏ au được xẻ đôi. Chén nước mắm tỏi ớt chanh đường là cả "một tuyệt tác phẩm" - đẹp và "lịm" tê tái...Dĩ nhiên điều này vẫn không khiến chị bạn tôi hài lòng cho lắm. Chị chê nó hơi chua và pha hơi bị loãng. Chị vốn dĩ là một người nội trợ đảm đang, nấu ăn giỏi - do đó chị có toàn quyền phê bình. Tôi là đứa lười nấu nướng nên rốt cuộc chỉ biết phơi phới thưởng thức - ngon thì khen ngon - dở thì chê dở (chả dám chê tại chỗ đâu - chỉ đơn giản một lần đến rồi "biến" - không trở lại - thế!).
Nói cho cùng, chị bạn tôi chưa bao giờ tán thưởng chuyện đi ăn tiệm - ngoài những chuyến viếng thăm buffet Tàu. "What a waste of time and money!" - chị luôn luôn chép miệng thở dài nói vậy mỗi khi chồng chị muốn ra ngồi quán. Anh thỉnh thoảng vẫn than phiền nho nhỏ với tôi khi không có mặt chị:"Thấy cô ấy lam lũ, tham công tiếc việc quá nên thương xót. Lâu lâu cũng muốn cho cô ấy có dịp để nghỉ ngơi, thưởng lãm những mùi vị khác của cuộc đời. Mà cô ấy cứ mãi lẩn thẩn thế..."
Tôi ít khi xen vào những chuyện linh tinh của vợ chồng họ. Một cuộc hôn nhân khác biệt về đủ mọi thứ dĩ nhiên sẽ chất chứa đủ loại sóng ngầm - now and then. Miễn họ vẫn ríu rít bên nhau và vẫn ngúng ngoảy chiều chuộng nhường nhịn nhau - (với lối nhìn riêng của tôi) - thế đã là quá đủ.
Thực ra, tôi quen anh bạn trước rồi mới đến chị. Anh viết văn "tài tử" khá hay - nhưng sắp xếp chữ và vần điệu thành những bài thơ tình thì tuyệt vời ghê lắm. Có nhiều bài thơ anh viết xong đem khoe với tôi - khi đọc - tôi đã giàn giụa nước mắt. Thật đấy. Nhưng chớ có vội nghĩ là tôi "cảm" anh bạn tôi đấy nhé. Chẳng ít thì nhiều, tôi, bản thân - cũng đã từng có đôi chút kinh nghiệm chua chát về những mối tình thơ vơ vẩn. "Yêu thơ nhưng chả dám yêu người!". Vả chăng, người ở đây đã có vợ hiền chơn chất - và - hình như cũng không còn được "chẻ chung" gì cho lắm...Hì.
Ăn xong mấy cái bánh xèo to to thì trời đã tối. Tôi rủ vợ chồng chị bạn qua nhà tôi "tắm đêm", nghe nhạc và thưởng thức món chè hạt sen mà tôi đã lỡ tay nấu nhiều quá từ tối hôm trước vì tưởng mấy đứa cháu đem bạn ghé chơi sáng thứ 7 - nhưng tụi nhỏ lại thích kéo nhau đi sở thú cơ - hừ, sở thú - có quái gì lạ lẫm ở cái sở thú nóng chảy mỡ ấy - ngoài mấy con khỉ khoái rượt nhau chí choé & ưa làm trò khỉ?!
Tôi dạo này ít lái xe đi đâu xa vào buổi tối. Cái thời bon bon xa lộ xuyên bang đêm - hỡi ôi, đã quá mịt mùng...
Bởi thế...cho nên...
Xe tôi chạy trước. Xe vợ chồng chị bạn theo sau. Tôi quên béng là hai vợ chồng chị bạn trước sau chỉ mới ghé chơi nhà tôi vỏn vẹn có một lần. Thường thì chị bạn hay réo phone gọi tôi qua nhà mỗi khi chị "cook something special". Chúng tôi quen nhau cũng chưa lâu lắm. Và anh bạn thì chừng như cũng mắc cái bệnh lãng đãng trí nhớ của mấy ông nhà thơ thì phải.
Anyway...
Chúng tôi lạc mất nhau ở cái exit thứ 53 - lố mất 3 exits dẫn vào nhà của tôi. Tôi không đem theo cell phone (low battery) nên đành chịu chết - loay hoay "u turn" vô một trạm xăng đèo heo hút gió với dự định xài phone công cộng để gọi hai vợ chồng chị bạn. Tôi lo quá. Anh thì bị "đãng trí". Chị lại chưa hề lái xe bao giờ từ ngày sang Mỹ (tin không? nói gian sẽ bị mất công đi xưng tội ngày chủ nhật). Chiếc "Thunderbird" đen đen đỏ đỏ tim tím đủ màu đậu ở parking lot bên ngoài trạm xăng cùng với tiếng đập thùm thùm của điệu nhạc "rap" đinh tai điếc óc khiến tôi hủy bỏ cuộc phone dự định và lẳng lặng "u turn" thêm một lần nữa, phóng thẳng một mạch không ngừng nghỉ.
Khi tôi - finally - quẹo vào driveway thì đã thấy chiếc Honda xám của vợ chồng anh chị bạn. Họ đang ngồi chễm chệ trong cái phòng khách có mái cao như nóc chuông nhà thờ của tôi và đang khề khà uống trà cùng hai đứa cháu mặt mày đen nhẻm vì nắng sở thú - (hmm, đáng kiếp!).
Thì ra nhà thơ không đến nỗi lãng đãng lắm, như tôi tưởng.
Mà chỉ có tôi - kẻ duy nhất bị lạc trong đêm trên chính lối về nhà mình.
Chúng tôi được một dịp cười thỏa thuê, rực rỡ.
Đứa cháu gái bị nấc cụt vì đã dám cười nhiều nhất & to nhất.
Đứa cháu giai diễu khi nghe tôi kể lại cái "suýt-event" ở trạm xăng vắng:
- Lần sau bác cứ "join" họ. Biết đâu họ sẽ lại chẳng hộ tống bác về đến nơi đến chốn.
Tôi cốc lên đầu cháu một cái rõ đau, làu nhàu:
- Ừ, thôi để lần sau - khi bác nhà ngươi chả còn thấy đời vui.
Chúng tôi - một đám già trẻ lớn bé - cùng kéo nhau ra hồ tắm - chỉ để ăn chè hạt sen lạnh, nghe nhạc hòa tấu vọng ra từ cái máy CD player trong căn phòng lưới cạnh đó - và không ai muốn tắm.
Sau bản "Bésamé mucho" và tiếng kèn saxophone da diết, tôi chợt buột miệng nói tôi thèm được ăn món cá "má hồng phận bạc" kho dưa trong cái ơ đất với một chén cơm gạo nàng hương thật thơm & thật nóng.
Chị bạn ngẩn người không biết tôi nói thứ quỷ gì.
Anh bạn đằng hắng:
- Cái món đó chị không biết nấu đâu. Có lẽ cô mình phải chịu khó nấu lấy một minh. Rồi phone mời bạn tri kỷ nào đó đến để cùng tri âm, tri thực và tri ẩm.
Tôi hỏi:
- Who's that?
Anh bạn tôi nháy nhó nhìn vợ - cười - không trả lời.
Hai đứa cháu tôi lại được dịp che miệng cười theo.
Lũ ranh con biết tôi chẳng có ai.
Ngoại trừ đêm - căn phòng vuông cùng tấm gương soi lập loè ngọn nến thắp.
Chiếc bóng - chập chờn trên bức tường rêu - đôi khi cũng có thể là một tri kỷ tốt và thủy chung...
Đỡ điếc tai.
Và cái miệng cũng tránh được trùng trùng khẩu nghiệp...
E luân hồi sẽ khiến phải làm lại con *meow-meow* kiếp sau!:z13:
a?Phù
2008
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=ETf-HFv0mNs
Lips half-willing in a doorway
Lips half-singing at a window
Eyes half-dreaming in the walls
Feet half-dancing in a kitchen
Even the clocks half-yawn the hours
And the farmers make half-answers
*Carl Sandburg - Village in Late September
-
-
Và lại chiều...
*cho một buổi chiều thứ 7
Chiều về rất êm/rất dịu dàng với giải lụa nắng ẻo lả choàng vai khoảnh vườn ngái ngủ.
Lắng nghe...Lắng nghe...
Oh, không có gì!
Bầy ve sầu đã quẩy gánh. Lũ pet-gà nhà cô hàng xóm nằm lim dim dưới cội bách tùng già - có lẽ đang mơ mòng khúc sérénade ngọt ngào trên từng bước hài thu ngập ngừng dợm đến.
Chiều không có gió.
Khúc sérénade đã không thể trổi.
Em réo...
- Đang làm gì?
- Chẳng làm gì. Chỉ lười.
- Thế có lười đi ăn tối với em không?
- Không định go out. Nhà vẫn còn nửa nồi súp măng seafood chưa bơi hết.
- Sao nấu nhiều thế? Có cần em tới bơi phụ không?
- If you want to.
- Một tiếng nữa em tới. Chờ nhé.
Rồi. Em tôi chắc đang có một câu chuyện lôi thôi cần phải kể. Sẽ hơi bị nhức đầu tí. Nhưng dù sao vẫn hơn là ngồi vét nồi súp ế một mình. Đổ đi thì mang tội. Không đổ thì biển sẽ không bao giờ biết cạn* là gì, có phải?
Buổi chiều sắp hết.
Đôi khi, cái nỗi một mình hay mang theo một cái bóng tối khổng lồ ở phía sau lưng.
Nặng.
Mà lưng thì chưa có thể còng vì còn phải bận giả vờ dũng cảm gồng gánh cho trọn cuộc tân toan.
Àh, em nhớ ghé mua cho tôi một hộp bánh chocolate éclair nhé...
Mặc kệ cái cân!:z13:
Pink
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=4Qqlzna3ib4
That Ole Devil Called Love
Written by Allan Roberts, Doris Fisher - 1944
Alison Moyet
It's that ole devil called love again
Gets behind me and keeps giving me that shove again
Putting rain in my eyes
Tears in my dreams
And rocks in my heart
It's that sly old sun of a gun again
He keeps telling me that I'm the lucky one again
But I still have that rain
Still have those tears
And those rocks in my heart
S'pose I didn't stay
Ran away
Wouldn't play
The devil
What a potion he would brew?
He'd follow me around
Build me up
Tear me down
Till I'd be so bewildered
I wouldn't know what to do
Might as well give up that fight again
I know darn well he'll convince me that he's right again
When he sings that sorry song I'm just gonna tag along
With that ole devil called love
He'd follow me around
Build me up
Tear me down
With that ole devil called love
-
FullMoon*
Con tàu không chạy xình xịch/xình xịch mà lại trôi lặng lẽ âm thầm trong đêm tối. Yes, đêm rất tối trong toa tàu & mặt trời nhiệt đới chói lòa ngoài ô cửa kiếng.
Tàu chạy ngang qua Continental, Eden, QueenBee, Rex, NorthPole, LaPagode, Bodard, Tax, Pasteur, Givral...Oh, chẳng nhẽ con đường cuối tuần chân sáo tung tăng xưa bây chừ đã có thêm đường ray subway cho con tàu nhỏ băng qua câm nín?!
Gã thư sinh áo sơ mi trắng mỉm cười vu vơ bên cạnh cô thiếu nữ 16 trăng rằm mây tóc vấn vương. Những bàn tay bận ôm sách vở. Những ngón tay chưa vội quấn quít tìm nhau.
Tìm nhau...Tìm nhau...Tìm nhau như chim mộng tìm người mơ...*PD
NĐB tóc bới cao ngồi im lặng trên băng ghế đối diện đăm đắm nhìn đôi xuân xanh tuổi trẻ e ấp ngại ngần trong bóng tối. Con tàu vẫn trôi êm êm không gợn chút âm thanh. Rồi bỗng nhiên có một tia sáng mong manh từ một mặt trời rực rỡ vụt xuyên qua khung kiếng thủy tinh trong suốt, rơi trên vạt áo hoa vàng.
Em ơi, hoa vàng mấy độ thương xưa...*TCS
Mirrow meow-méow đòi sữa.
Grumpy gâuw-gấuw đòi cà phê.
Lavender lạch cạch trong hồ đòi điểm tâm sáng.
Giấc mơ FullMoon thôi thế đành phải dở dang.
Này người lang thang chân mây đầu gió...
Trăng có đầy bên đó đêm nay?
Pink
-
-
Tickle! Tickle!*
Alpha:
3 giờ sáng tinh mơ, khúc ringtone "FMT2M" vụt ré inh ỏi:
- Em đang làm gì đó?
Tôi ngáp:
- Just came back from G-moon. What's bothering you, mister?
Ông ấy làu bàu:
- Em có biết là tôi đang bị già đi không?
- How so?
- Tôi vừa mới soi gương xong. Mắt chừng như dang mờ/miệng chừng như đang mếu/trán xếp đầy pli & tóc đã phai màu...
- So?
- I want to kill myself.
- Let your baby do that. It's her job.
- Em không an ủi tôi ư?
- Should I?
- Just try.
- Well, mắt mờ thì đỡ phải liếc ngang liếc dọc/miệng bận mếu thì miệng đỡ phải phun những lời đau như kim chích. Trán bị xếp pli hả? Cắm cái bàn là ủi cho nó phẳng. Tóc bị phai màu hả? Weekend này chịu khó về thăm dear GG đi, thích nó màu gì sẽ có màu đó. Còn thứ nào muốn sửa chữa nữa không?
- Nói ra sợ em té xỉu.
- Nhìn mới xỉu, nói thì không sao. Chỉ hơi eww chút thôi. Mà sao ĐO nào cũng so proud of cái thứ đó thế?
- 'Cos we are men.
- Bộ không có thì không phải là men?
- Ừ. We come from Mars/We carry fire/Fire needs to rise/Embered fire dies.
- Fire & Fight, is that all men supposed to live for?
- Em quên là ĐO cũng có một trái tim.
- Trái tim quả lựu?*
- Huhh??
- Quả lựu cam cam/Hạt nó hồng hồng/Tình chia trăm hạt/Hạt nào em tham?
- Thế em tham hạt nào?
- Chả tham hạt nào. Nuốt vô chỉ tổ đầy bụng.
- Có thế nhân loại mới được sinh tồn. You love kids, do you not?
- Thôi đi ông. Cái miệng coi chừng sắp méo!
- Don't bite too hard thì nó sẽ không bị méo.
- 2 hot 2 handle.
- Me?
- Who else?
Cười. Có vẻ khoái chí.
Khi ông ấy cười, tôi không thể không "ghét" ông ấy thêm một ocean.
Điều này vô cùng nguy hiểm...
Not safe for my pathetic boom-boom called heart.
Áhhhhh...
Beta:
Cheer up, dear sir!:)
https://www.youtube.com/watch?v=DkXlUNCN6VM
Pink
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=rw1atXLQseg
Time passed
But time flows in many streams
Like a river, an inner stream of time will flow rapidly at some places
And sluggishly at others
Or perhaps even stand hopelessly stagnant
Cosmic time is the same for everyone
But human time differs with each person
Time flows in the same way for all human beings
Every human being flows through time in a different way
Yasunari Kawabata *Beauty and Sadness*
-
https://www.youtube.com/watch?v=BIAdFsIoyLI
...I loved you
But we both had our own dreams to chase
Coming across you again is wonderful
It seems like we're sheltering from the rain
We can forgive each other now
We were just too young...
-
SummerEnd*
Buổi sáng khư khư lạnh mặc nắng sớm trải lụa vàng cuối hạ ân cần mời mọc.
- Đừng có khó tính thế! Nắng sớm dỗ dành.
Buổi sáng chun vai trong chiếc áo sương khuya, ngúng nguẩy:
- Sao lại đuổi đêm của tôi đi? Tôi vẫn còn muốn ngủ.
Nắng sớm chu mỏ:
- Đêm không đi sao có buổi sáng về, hử hử? Ngủ gì mà ngủ lắm thế! Dậy mà xem bầy lá chuẩn bị vào thu đang tập khiêu vũ kìa.
- Cái lão (phải) gió chỉ khéo bầy trò cho lũ lá hồi xuân, mắc mớ gì đến tôi. Ra mà xôn xao với lão gió ấy!
- Nhưng nếu không có zu-u thì mi-i ở đâu ra mà xôn xao nào, phải không? Chúng mình dẫu sao cũng là họ hàng kiếp kiếp của nhau, "One for all & all for one". Thôi để tôi hong cho khô chiếc áo sũng sương ướt nhẹp này nhé, rồi mình cùng nhập bọn với lão gió & bầy lá đang thay áo mới cho summerend
- Tôi chỉ biết nhảy lò cò thôi. Khiêu vũ là cái thứ wuỷ gì thế?
- Ừ thì cứ việc lò cò. Cũng là nhảy. Cho đời chút nồng cay*Cho tình chút cuồng quay*.
Buổi sáng khụng khiệng máng chiếc áo sương mỏng mảnh lên nhánh cây mộc lan. Nụ hoa trắng muốt cuối mùa không chịu nở, càu nhàu:
- Giời, lại có kẻ đang sắp sửa nổi cơn rửng mỡ. Bộ chưa được khóc bao giờ chắc.
Nắng sớm thắc mắc:
- Chỉ là bản luân vũ đầu ngày thôi mà, sao lại phải khóc?
Nụ hoa thở dài:
- Cuộc vui nào rồi cũng tàn. Khi gió bay đi, bầy lá chết, mùa hoang phế.
- Things come to pass, but memories remain*.
- Then come a river of bitter tears.
- Có phải vì thế mà cô mình nhất định co ro không chịu nở?
- Tôi không muốn khóc. Mẹ tôi đã khóc. Chị tôi đã khóc. Em tôi đã khóc. Nước mắt của họ là một đại dương sóng gào thê thiết khiến tôi không thể thở để nở.
- Sao không nghĩ mấy đời nước mắt đó là những hạt trân châu từ biển theo sóng trôi đến để trang điểm cho hoa đẹp trọn một đời hoa? Mỗi cuộc phù sinh đều chuyên chở một thông điệp riêng nào đó. Blooming đi để khi tàn úa sẽ không phải ân hận.
Đó là lời của nắng sớm trong buổi sáng gờn gợn hơi lạnh, ngập ngụa tay quạt gió lang thang & vàng khăn lụa lá bay bay...
Tôi mở laptop mầy mò vào YouTube tìm nhạc cho khúc luân vũ giao mùa.
Úi! Chết mất!
Tách café nóng sóng sánh tràn trên những ngón tay run...
Queen Regina! Regina Queen!
Em mà cứ đãi cái giọng nũng nịu đẩy đưa của em như thế thì trần gian này sẽ phát điên lên mất. Thật đấy!
Thôi tôi phải đi nhảy lò cò đây...
Hình như cái món vi-nhét-soupe for breakfast hơi bị khó tiêu thì phải.
Cũng chẳng ngạc nhiên gì cho lắm...
Ông ấy nặng đến những 140lbs!:z13:
Pink
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=w0ST3okCfkc
Rêverie
Tiếng cười dập dồn sóng vỗ
rượt đuổi những dấu chân nghịch ngợm trên cát ướt
mùa ấu thơ
Nồng nàn lời gió ru nhịp võng chiều ngái ngủ
Trang sách ngập ngừng mở
Bầy chữ rơi xuống tóc giấc mơ màu vàng chanh
Thơm mùi nắng vào thu
Rêverie
You
Psr.
-
-
-
-
-
-
-
In / Out
1.
Những ngón chân bị bó chặt / những gót chân bị dựng đứng trên những mũi tên chỉa thẳng.
Để fitted into những đôi fashioned high heels ngũ sắc, những bàn chân phải co ro khóc & những đôi môi phải hớn hở cười.
Em cũng khóc - (rất thầm) - khi đã cố gắng - (rất lao đao) - để được fitted into Anh.
Anh mang sức sống vũ mãnh của một mũi tên bay bật từ vòng cung xé gió.
Em nghễu nghện trên những gót giầy cao thê thiết chạy theo Anh.
Không thể đuổi kịp. Không thể theo kịp.
Thôi Anh, xin cứ bạc hãnh bay xa...
Quẳng những đôi giầy cao vô nghĩa/vô lý/vô ích vào Goodwill Bin.
Quẳng luôn cả chút tình si mê/hoảng loạn của một khoảng thời gian rực cơn bão nổi.
Anh ạ, em đang tự discard em để sống còn.
Cho qua một phận người.
2.
Đôi sandals đen có những sợi dây thắt bím rất mềm...
Mềm như môi hôn ấm của người tình đêm tận tuyệt...
Oh, how ILY so!
3.
Trên con phố sáng vừa chớm hương thu, em & sandals mang đêm vào ngày...
Trên vườn cỏ hoe vàng chiều cuối hạ, những ngón chân trần nhột nhạt mang anh vào sâu thẳm khát khao em...
4.
https://www.youtube.com/watch?v=Tzw8KIYRbBU
Pink
-
-
IMY*
Bài thơ được viết trên một chiếc lá vàng vừa cuống quít rơi xuống từ thinh không...
Chữ của thơ là những dấu chim mổ lâm châm đã thẫm nâu - như màu tóc của một người...
- Ừm, bộ nghĩ mắt mình bị lòa vì mải hiếng ánh nắng mặt trời cuối hạ đang ngấm nguýt đón thu về hay sao ấy nhỉ?
Red khép mi cong, ngón tay cánh đỏ vờn trên môi lá gờn gợn những sợi gân sóng sánh.
...dấu mổ này là chữ "I"...
...dấu mổ kia là chữ "M"...
...dấu mổ nọ là chữ "Y"...
Oh, có thêm một hàng p.s. nhỏ li ti ở phía dưới...
Nhưng không thể nào đọc được.
Ngọn gió Saturn* tình cờ lướt ngang qua, tinh nghịch wink-wink:
- Don't just touching like that. Feel it - with your heart.
Heart?
Let see if I still have a heart*
Ah, ngộ quá. Đọc được rồi.
Cảm ơn gió nhé...
Và đừng quên thổi đến cho tôi một chiếc lá đỏ từ vòm cây JRM bên hồ nước xanh xanh màu mây bay...
Braille Message was sent from Red to Blue:
"Mùa thu đang đến. Should I be ready for our sonata?"
And I miss you too, dear sir!
Pink
-
-
-
Where to, my love...*
1.
Khung cửa kính mờ hơi sương ẩm.
Gương mặt người đàn ông nghiêng nghiêng giữa hai khuôn mặt trẻ thơ - một đang dỗi hờn, phụng phịu - một đang long lanh giấc ngủ ngoan trên bờ vai.
Người đàn bà loay hoay cột những tấm tags màu xanh tím vào đám hành lý xách tay, lọn tóc lòa xòa vương trên gò má.
Họ đang trên đường về nhà sau những ngày nghỉ lễ.
Nhà, có thể là tổ ấm.
Nhà, có thể là nhà tù.
Nhà, cũng có thể chỉ là một nơi chốn để đến - để lại đi.
Họ nhìn có vẻ đầm ấm.
Tôi nghĩ nhà của họ chắc chắn phải là một tổ ấm.
Những chú chim non kia cần phải có một tổ ấm để ẩn trú khi mùa đông lạnh lẽo đi qua.
Ring...ring...ring...fly me to the moon...
Oh, xin hãy đừng trả lời.
Chỉ là vài hồi chuông run rẩy ngân lời chào giã biệt.
Giã biệt tình. Giã biệt người.
Chừng như tôi cũng đang có một chuyến về nào đó cần phải sắp xếp.
Mà tôi chưa biết sẽ về đâu.
2.
"I've never felt this way before in my whole life. I'm so happy & just want to die. At once."
Phì cười.
Đôi khi, trái tim khùng điên/mù lòa cứ ưa rên rỉ những điều thảm thương/ủy mị...
Quên mất tiêu là sẽ chẳng có con ma nào loanh quanh bên đời thèm tin mình!
3.
Thì đành tango vậy...:z5:
https://www.youtube.com/watch?v=Q6ynvr38JlA
Pink