Buổi tối an lành Đinh Huyền Ca
Ôi chao, một ngày không về Phố thân quen như Từ Thức về trần.
Hôm qua quên mất cái hẹn sáng sớm thợ đóng tủ đến đo đạc để đóng thêm tủ áo, giờ chót hẹn lại em gái T hôm sau. Thành ra hôm nay, sáng Chủ Nhật 6 giờ sáng đã ra khỏi giường, leo núi về phải đưa Mẹ lên Chùa, lu bu không vào được Phố để cảm ơn anh B5 đã ráp xong bài Lan Và Điệp của o Tà, làm phông màn Lan đi tu mà đẹp hồn xiêu phách tán.
Cứ tiếc gấp rút nên không kịp chạy vô phòng Ký Sự Tập Hát của anh Ba Xờ đằng hắng thiệt lớn để được đọc thêm phần mới có hai chữ mãi iuuu ở cuối bài cắm thêm cái bông (cười).
Chiều hôm nay đưa Mẹ về tới nhà phát hiện người đẹp để quên điện thoại ở Chùa. Con gái khóc không thành tiếng vì phải mất thêm một tiếng rưỡi trở lại Chùa lấy phôn, đem về cho Mẹ, rồi mới vòng xe chạy về nhà, giữa trưa hè nắng chang chang.
Nên đuối rã rời, ngủ chiều nạp lại năng lượng, thức giấc bấm nhạc lắng nghe các ca sĩ của Đinh Huyền Ca theo thứ tự sân khấu.
- Rồng Trắng Hương Khuya với Đêm Tàn Bến Ngự đem cả đất trời sông Hương núi Ngự về.
- Nữ Tài Tử Lara Ngô của Đinh Huyền Ca với Hận Tình Trong Mưa nhạc Nhật lời Việt nghe mềm cả lòng. Bất ngờ bài này giọng hát của O thật ấm áp đặc biệt, những đoạn có thêm background vocal êm êm ngòn ngọt.
- Nhạc trưởng kiêm ông Bầu B5 với Hận Tình Trong Mưa thì nhạc nền chọn hay quá là hay, tiếng hát vững vàng, tự tin, trầm ấm truyền cảm như mọi khi.
- Xóm Đêm anh B5 với Linh Lan trình bày chung ca khúc bất hủ này của Phạm Đình Chương hai giọng hòa quyện đẹp hài hòa.
- o Tà rất thích bản Căn Nhà Ngoại Ô của anh B5 với Như Hoa. Hai chữ là Quyện và Đượm. Bứt tóc móc mắt liệng như O Mưa.
Lúc nãy anh Nheo đi vào phòng nghe được o Tà ca đến chỗ bản Tứ Đại Oán trong trích đoạn Lan Và Điệp trong youtube đã phì cười. Đến hết bài hỏi anh, hay không. Nghe trả lời ngay, hay chớ.
Cảm ơn tất cả những lắng nghe, và những cảm nhận của chị Như Hoa, Ôn Cuốc, O Mưa Lara, anh Ngọc Hân, em Thảo Cỏ, O Chiều, Tổng Mi Vàng Anh, anh Hoàng Thiên Hùng nhé. Hihi o Tà sogi làm bất ngời vài anh chị em như o Tà đã làm anh Nheo bất ngờ. Xanh chờ nghe O Mưa nha, chị Ngô Đồng nữa.
Ôn Suốt Kỹ xác định 2,3 bà vị chi tất cả 23 bà luôn haha.
Vàng Anh và Chiều thử hát Nghìn Trùng Xa Cách luôn cho vui, mỗi giọng mỗi nét, Tỏi Trắng hát cũng hợp đó. Chờ mấy nàng hát nhạc khích động nha. Có lý, thay đổi không khí.
o Tà cảm ơn anh B5 một lần nữa đã làm âm thanh bài hát và kẻ phông sân khấu. O Tà cũng xin lỗi khi gửi chi tiết trích đoạn cho B5 sơ sót không chép lại lời và các chi tiết ngoài Bản Tứ Đại Oán của "Nàng Lan" trước khi sắp lìa bỏ cõi trần bi thiết, ai oán, còn 2 câu vọng cổ là Câu 4 và Câu 6.
(Nói lối)
Bạch Thầy
Con vẫn biết mình đức bạc.
Nên chốn Niết Bàn thì thăm thẳm mù xa.
Mà đường địa ngục, thì... thênh thang mở rộng.
Xin thầy tha thứ cho kẻ đã nương nhờ cửa từ bi, mà lòng còn vọng động.
Phạm giới cấm môn quy, mang điều vọng ngữ.
(Bản Tứ Đại Oán)
Con không phải là Vũ Khắc Điệp, mà tên thật là Nguyễn... Thị... Lan.
Vì...đứt đoạn mảnh tơ lòng.
Tìm vào đây, vui mõ sớm với chuông chiều.
Mong... lãng quên, bao khổ sầu của mối tình ly tan.
Tình... đã xa, tơ đã dứt, từ lâu rồi.
Nhưng bóng trăng, bao lượt khuyết đầy mà sầu chưa vơi.
Nay, biết... con không còn, sống được bao lâu.
Nên, khúc nôi, xin bày tỏ cùng thầy.
Xin thầy, cảm thương, cho kẻ nặng sầu đau, mà ban cho lời tha thứ tội.
Ở nơi xa, người xưa có biết cho lòng.
Anh Điệp... anh có hiểu, nỗi khổ đau oằn nặng... lòng... Lan.
(Nói lối)
Thầy ơi...
Chắc tại con sắp... giã biệt cuộc đời này.
Nên tai nghe tiếng nói của ân sư, mà cứ ngỡ lời của người xưa vừa kịp tìm đến.
Con cũng muốn quên lãng tình xưa, chôn vùi kỷ niệm.
Nhưng trời đất, như cũng vô tình khơi lại niềm đau.
Ngoài kia, trời lất phất giọt mưa, cho con ve nhỏ, cất tiếng kêu sầu khổ.
(Câu 4)
Lá Bàng ngoài kia cũng ngập ngừng rơi trong gió, như nỗi sầu xưa chồng chất giữa... tim... mình.
Mỗi một giọt mưa, là giòng lệ nghẹn ngào.
Mỗi chiếc lá bàng rơi như con thuyền nhỏ.
Bơi ngược dòng về bến hẹn xa xưa.
Bến sông buồn, chắc vắng bóng đò đưa.
Vì khách sang sông không bao giờ trở lại.
Mái tranh xưa chắc u buồn, quạnh quẽ.
Vì người con gái tên Lan không về nữa bao giờ.
(Câu 6)
Thầy là bậc chân tu, mà khi thấy trời chớm sang Thu còn gợi trong lòng nhiều kỷ niệm.
Huống chi con, là kẻ đã trót mang nhiều khổ lụy.
Tuy khoác áo nâu sòng mà lòng còn nặng nợ thế gian.
Cậu kệ lời kinh không khuây khỏa được chuyện lòng.
Tiếng mõ hồi chuông thêm gợi buồn gợi nhớ.
Xác bướm cành lan đã chôn sâu nơi đáy mộ.
Sao nỗi sầu xưa còn nguyên vẹn ở trong lòng.
Nay con sắp từ giã cõi trần gian.
Chuyện tình xưa bỗng hiện về nguyên vẹn.
Điệp ơi em đã cắt giây chuông không cho anh gặp mặt, sao tơ lòng, không dứt với thời... gian.
Năn Nỉ - Tôi Đang Mơ Giấc Mộng Dài
Hy vọng Chiều và các bạn thích - tự hứa với lòng sẽ hát lại hết những bài trong Hồi Ký của nhạc sĩ Phạm Duy - vì cũng là người được đọc khi nhạc sĩ đang viết và mang lên trang cá nhân Phạm Duy do Học Trò một thành viên của Đặc Trung kiến tạo.
https://www.youtube.com/watch?v=BQW8o70sS3M
"Trong Chương 25 của cuốn Hồi Ký THỜI VÀO ĐỜI, tôi nói tới những ngày rất đẹp khi ghé lại tỉnh Phan Thiết vào năm 1944. Tại thành phố sáng sủa và ấm áp này, nhờ bài hát Buồn Tàn Thu của Văn Cao, tôi làm quen với một goá phụ rất trẻ có hai dòng máu Việt-Anh tên là Hélène. Nàng ở với mẹ già và hai đứa con, một gái là Alice, một trai là Roger, tại một đồn điền ở Suốt Kiết, cách tỉnh lỵ không xa. Giữa chàng du ca và người cô phụ trẻ tuổi có một cuộc tình rất nhẹ nhàng và trong sạch. Mối tình nửa kín nửa hở được hiểu ngầm là khá say sưa. Hai người đều biết có sự yêu mến lẫn nhau nhưng không ai dám lên tiếng yêu đương cả, chẳng khác chi trong những mối tình câm lặng khi tôi mới 16 tuổi. Mối tình thốt lên qua những lời ca tôi mượn của Đặng Thế Phong, Lê Thương, hay Văn Cao và qua những lời thơ nàng mượn của Lưu Trọng Lư, Xuân Diệu hay Huy Cận. Rất có thể vào lúc đó, tôi mang mặc cảm tự ti của anh hát rong trong gánh Cải Lương và nàng chưa ra thoát lối sống goá phụ thầm lặng, chúng tôi chỉ được coi đang ở mấp mé một cuộc tình. Suốt một tháng trời, hai người dạo chơi trên phố xá đông đảo hay trên bãi cát vắng vẻ, nói với nhau những chuyện trên trời dưới bể, chuyện con dế con giun nhưng không bao giờ dám nắm tay nhau hay nói những lời ân ái như trong tiểu thuyết hay trên màn ảnh cinéma.
Khi tôi giã từ Phan Thiết và Hélène để theo gánh hát vào Nam, nàng tiễn tôi trên sân ga xe lửa. Trên bước đường giang hồ, tôi nhận nhiều bức thư (và cả những bài thơ) của Hélène. Tôi cũng luôn luôn gửi thư cho nàng. Tất cả những chuyện gặp gỡ, gần nhau, hát và đọc cho nhau nghe những lời ca, lời thơ rồi chia tay nhau, gửi cho nhau những lá thư mầu xanh mầu tím… chao ôi, sao mà giống như những gì bao quanh một mối tình huyền diệu. Thực tế, đó chỉ là một mối tình suông! Cho nên khi xẩy ra Cách Mạng và kháng chiến ở miền Nam khiến tôi phải chạy khỏi Saigon, leo lên xe lửa trở về miền Bắc, tàu hoả ngừng tại ga Suốt Kiết mà tôi cũng không ghé thăm Hélène. Rồi kể từ đó, tôi quên nàng goá phụ trẻ tuổi.
Trở lại Saigon vào năm 1951, tôi chẳng có lúc nào nhớ tới người đẹp Phan Thiết cả. Năm tháng trôi qua với những sinh động và xuẩn động trong nghề nghiệp cũng như trong đời tư, sau tai nạn ái tình kể trên, một hôm tôi đang lang thang trước chợ Bến Thành, đột nhiên Hélène hiện ra trước mắt. Mừng mừng, tủi tủi, chúng tôi đứng nói chuyện rất lâu, biết rằng đôi bên đã có gia đình, tôi đã có bốn đứa con, nàng có thêm ba đứa con nữa. Alice và Roger đã lớn…
– Nếu “ông” rảnh rỗi, xin mời lại chơi. Nhà ở ngay đầu đường Trần Hưng Đạo kia kìa!
Tôi vội vàng đi theo Hélène về nhà. Hai cháu Alice và Roger chạy ra nắm tay chú. Tôi ngỡ ngàng khi thấy Alice. Cô bé giống mẹ như đúc. Cũng như các nữ sinh khác, cô bé đã biết tới những bài hát của tôi như Tình Kỹ Nữ, Bên Cầu Biên Giới, Tình Ca, Tình Hoài Hương… Có lẽ trong tiềm thức của cô thiếu nữ 16 tuổi này đã có dư hương vòng tay bế bồng của tôi lúc cô mới lên bốn cho nên cô quấn quít tôi như người quen biết từ lâu.
Đang có một thảm kịch trong lòng sau vụ ái tình được cả nước biết, tôi đi tìm an ủi ở người bạn cũ Hélène. Nhất là ở người con gái giống mẹ như đúc. Trong lúc đang có cảm giác bị mọi người chung quanh khinh khi, ghét bỏ, tôi thấy nguôi ngoai trong lòng khi nghe cả hai mẹ con nói rằng tôi chẳng có tội gì cả! Họ nói thế vì họ muốn kéo tôi ra khỏi một sự nhục nhằn, tôi biết vậy! Để ghi lại cuộc gặp gỡ này, tôi phổ nhạc một câu ca dao thành một tình khúc nhan đề Nụ Tầm Xuân, khi in ra có đề tặng Hệ Liên (về sau nàng lấy tên là Huệ Liên, cũng do ở tên Hélène mà ra).
Trong suốt một năm, hằng tuần, tôi lái xe hơi tới đón Alice đi chơi. Cô bé có vẻ không yêu người cha ghẻ. Hình như tất cả những cô bé sớm mồ côi cha đều không ưa người chồng mới của mẹ mình. Đã không ưa dượng thì chắc chắn cũng ít khi tâm sự với mẹ. Tôi là người có may mắn được nghe Alice trút bầu tâm sự của một thiếu nữ vào tuổi dậy thì. Càng nhìn mặt, càng nghe chuyện cô bé, tôi càng thấy Alice giống Hélène. Cũng vẫn giọng nói đó, cũng vẫn những chuyện tôi đã nghe nơi người mẹ, nói về cuộc đời, nói về mình, nói về người và nhất là nói về nền thi ca Việt Nam.
Thế là cái lưới ái tình chật hẹp tung lên vào năm 1944 mà không chụp vào đầu tôi, hơn mười năm sau, vì không tránh né nên tôi chui tọt vào lưới.
Một chiều mùa Thu 1957, tôi tỏ tình với Alice và được nàng ban cho một cái ừ lặng lẽ. Lúc đó, tôi có ngay quyết định là mối tình này cũng phải cao thượng như mối tình giữa tôi và Hélène. Tôi bỏ ra 10 năm để xây dựng một cuộc tình mà kết quả là một số bản tình ca soạn ra để riêng tặng nàng, từ Thương Tình Ca (1956) cho tới Chỉ Chừng Đó Thôi(1975). Nàng cũng viết ra khoảng 300 bài thơ để tặng tôi, trong đó có bài tôi phóng tác thành ca khúc :
Tôi đang mơ giấc mộng dài
Đừng lay tôi nhé cuộc đời chung quanh…
Đừng lay tôi nhé cuộc đời
Tôi còn trẻ dại cho tôi mơ mòng
(Trích Hồi ký Phạm Duy – Tập 3 – Chương 8)
Trong hoàn cảnh đất nước ngả nghiêng như vậy, nhất là sau vụ Tết Mậu Thân, tôi không còn bụng dạ nào để nghĩ tới chuyện tâm tình. Tôi không còn thảnh thơi để cuối tuần lái xe đi đón người tình rồi chúng tôi ngồi trong xe hơi hay trên một bãi cỏ hoang ở vùng ngoại ô, nói với nhau những chuyện cao xa, thơ mộng. Người bạn gái cũng cảm thấy phải xa tôi để bước lên xe hoa. Qua một lá thư viết bằng bút chì, nàng giã từ tôi, không buồn rầu nuối tiếc, không ân hận xót xa. Xong rồi, mối tình của tôi phải chấm dứt ở đây rồi. Tôi soạn bài Nghìn Trùng Xa Cách, coi như lời tiễn biệt người yêu:
Nghìn trùng xa cách người đã đi rồi!
Còn gì đâu nữa mà khóc với cười?
…Vâng, nghìn trùng xa cách, đời đứt ngang rồi, tôi chỉ còn lời trăn trối gửi đến cho người:
Nghìn trùng xa cách người cuối chân trời
Đường dài hạnh phúc, cầu chúc cho người…
Tôi sẽ có dịp để biết nàng có hạnh phúc hay không, mấy chục năm sau.
(Trích Hồi ký Phạm Duy – Tập 3 – Chương 17)