@ Có lý à nha, vậy hôm nào hát với anh bài Hai Mùa Mưa đi, vì ngoài trời cũng mù mịt như sắp mưa ... chịu thì anh sẽ gởi nhạc cho em hihihii :z57:
Printable View
:z56:
@ Bài thơ của em gái đưa nhờ AI phổ nhạc và nữ ca sĩ AI hát quá hay ... nhưng nói vậy chứ, Tết nầy đi rong thiệt không đây ? ... hihihi :z57:
http://www.youtube.com/watch?v=L8RQzrIpoo0
Tết Nầy Mình Sẽ Đi Rong
tết này mình xuôi về biển nghe anh
bỏ phố thị ngày cuối năm nhộn nhịp
bắt chuyến tàu trưa, giao thừa hẵn kịp
năm mới rì rầm sóng vỗ dưới chân
đêm tối trời mờ mịt cả giòng ngân
nghe biển hát ngọt ngào câu tình tự
em sẽ nói yêu mà không do dự
yêu biển yêu rừng yêu cả dòng sông
tết này hai đứa dắt nhau đi rong
về quê xa có cánh cò mòn mỏi
mái tranh nghèo tưởng chừng xưa một cõi
cảnh cơ hàn lam lũ vần còn đây
tết này mình sẽ ngược núi trèo mây
lên rừng cao đêm không nhà xem thử
giữa mênh mông đại ngàn và thú dữ
cầu nguyện yên bình khắp cả thế gian.
Yên Hà :z57:
YH cảm ơn anh trai vô cùng. Lâu lâu cũng phải thay đổi một chút cho đời thêm vui. Tự nhiên thơ của mình làm thành bài hát rồi mình nghe thơ mình... YH bỗng nhiên muốn...mần thơ hoài. Anh trai à, YH còn chưa xong mấy cái "dụng cụ" để hát với anh trai nữa. Xưa giờ em có biết hát chị đâu nên không có tìm hiểu nhiều. Hay là YH tập hát vọng cổ đi... Có vẻ như em chưa biết đi mà muốn chạy rồi.
Tết này em không dám đi rong... Giờ nửa đêm bên YH rồi
Gặp lại đứa bạn thân sau mấy chục năm trời, không phải tận mặt chỉ qua phone và message.
Hai đứa đều già hình như không còn nhận ra nhau nữa!
- Mày có gì để nói với tao không? Tại sao mấy chục năm nay mày im hơi lặng tiếng?
- Tao vậy đó, chỉ muốn một mình!
- Cuộc sống mày có ổn không?
- Bình thường, đi lam ngày hai buổi, tối về nhà làm thơ ...
- Vẫn còn làm thơ sao?
-Tao thích viết ma, viết cũng là một cach để tao tồn tại
- Mày còn nhớ những bài thơ hai đứa mình viết với nhau hồi năm học lớp mười không?
- Tao quên hết rồi, vậy mày còn giữ không?
- Chúng ở trong đầu của tao, lâu lâu tao lấy ra đọc để nhớ mày.
Lòng tôi chùng xuống, kỷ niệm xưa ùa về, ngày ấy đều có một thằng con trai để mơ mộng nhớ nhung,
và tôi gặp L chỉ mấy ngày đầu vào lớp, hai đứa tôi mới bắt chuyện và thân nhau ngay lập tức.
Chúng tôi học môn văn và tiếng Pháp và cứ vậy mà chơi với nhau cả ba năm trung học như hình với bóng.
Sau trung học chúng tôi chia tay mỗi đứa đi học một nơi . Học cái gì cũng được miễn mình còn được đi học.
L hỏi:
- Mày nhớ bạn cùng lớp không?
- Tao không nhớ hết, một vài đứa thôii!
- Thầy cô mình mày nhớ không?
- Cũng vậy tao nhớ không nhiều!
- Ai khoá hết ký ức của mày lại vậy?
- Nó tự nhiên biến mất khi chẳng có ai gọi tên tao.
- Mày có nhớ H không?
- Chyện này thì tao nhớ, H của thời học lớp 9, một thời mơ mộng của tao
tao còn nhớ khi dán hình vào lưu but của nó, đó là tầm hình ghép với bản nhạc Mộng dưới hoa.
- Sao trước kia không nghe mày nói
- Đâu phải cái gì tao cũng nói, tao muốn giữ làm của riêng mà thôi!
Những chuyện kiểu như vậy liên tu bất tận giữa hai chúng tôi, nói hoài không hết. Một tình bạn đang sống dậy!
YH
Đọc mấy câu anh viết em cười muốn chết, anh nói đúng rồi, YH mà hát vọng cổ thì không có thầy đờn nào dám đờn, bởi vì họ không biết phải đờn như thế nào, cái giọng em hát nó lạ lắm nhe, người nghe có thể bị truỵ tim mà chết đó. Em mà ghét ai, em chỉ hát một đoạn vọng cổ thôi là họ lăng đùng ra ngất xỉu , anh còn muốn nghe không?:z51:
@ Chời ơi, em gái đã dám hát thì anh sợ gì mà không dám nghe chứ hiihhii :z45: ... nào, 2,3 dzô nè ... nhưng trong khi chờ em lấy trớn, em nghe anh AI nầy hát em nghe bài Valentines nha ... :z57:
Anh trai, bài hát hay quá, nếu không biết ca sĩ AI, chắc em cũng "tương tư" anh chàng ca sĩ quá!:z45:
Nếu anh không sợ thì em sẽ hát ... nhưng phải chờ lâu lắm đó, làm bộ anh hùng chứ thật sự YH nhát hít hà." Lỡ hưa rồi, biết làm sao đây"