khoảnh khắc
cứ lẩy bẩy đêm vào tuyệt lộ
mới hay trời đất vẫn dung tha
trái tim rớt khỏi chưa . lồng ngực
nhủ vội vào nhau một nét ma
sinh-tử vờn ghì nanh vuốt sắc
nụ cọp beo cười lạnh buốt răng
gió thốc cờ bay đầu ngõ . rét
mười ngón tay em níu . vĩnh hằng
ai biết mất còn chia khoảnh khắc
cùng ta trừ cộng lẽ đời mòn
thiên đàng địa ngục nằm trong mắt
chắc ... cũng công bằng . chuông mõ ran
dắt díu nhau trên đường vạn lý
bước cùn mằn lấm bụi nhân sinh
gọi nhau í ới . đêm . thin thít
lạnh xé môi trần một dấu hôn ...

