Originally Posted by
ntđl
Tổng chào cả phố.
Tui đi vắng lâu quá xá quà xa, nhớ bà con muốn chết.
Dà, tưởng là ra luôn nghĩa địa rồi chớ, liệt giường liệt chiếu luôn !
Tui nói với tướng công là nếu tui xụm thì chỉ nên để tang 3 tháng maximum, rồi kiếm người chấp nối, một bà trẻ hơn, nói ít hơn và bếp núc ngon lành hơn. Tui thấy tướng công tui thiệt thòi quá xá vì cứ phải chịu đựng cái miệng hổng lành da non của tui, đã vậy còn phải ăn hột gà 7 món và mì gói 4 món liên tục - chưa kể là... tui còn hổng theo ổng ra ngoài như vợ thiên hạ - Tui thiệt là vô tích sự !Tướng công tui nói ráng khoẻ lên ổng dắt tui đi ăn Mac Muffin (món tủ của nàng) bị vì... nhà con dư nhiều coupons buy one get one free quá xá em ơi. Nhưng bịnh thì nghe ăn cái phát ớn, thành tui hổng tha thiết chi dzáo.
Cái dzồi... tối Thursday 22nd tui bị ép phải ra nhà hàng đớp đồ tây cho lại sức. Thì đi chớ sao.
Dòm menu toàn những chữ bí mật tui hổng thể hiểu nổi, dzồi 2 vợ chồng chỉ đại một cái cho yên, một menu 4 courses với giá tối đó đang sale mần màn promotion !
Nghe tiếp nè nha...
Hồi waiter từ trong đi ra, bưng trên tay 2 phần cà-fé (tách và đĩa lót) tui hổng dè là nó serve cho mình món soupe. Món này phải bưng lên miệng húp heng, mà soupe nóng, húp dzậy phỏng miệng hổng chừng, chưa kể là thiếu 'nét thanh lịch' cần phải có. Xì xụp húp xong thấy dưới đáy tách còn 2-3 pieces chi đó, tui hỏi waiter nó là cái chi thì thằng nọ dòm tui như quái vật, nó biểu thưa qúi bà (oh my lady...) bà kêu lobster soupe thì nó là lobster chớ chi nữa. Tui nói sao hổng để đại là soupe lobster đi mà lại xài cái tên hoa mỹ tới đoán hổng ra, chưa kể là húp súp vậy rồi đớp lobster bằng gì ? Thằng nọ lại ngẩn người thêm nữa, nó nói thưa quí bà (oh my lady...) khi húp súp là dốc luôn cái tách và húp luôn miếng lobster thành hổng có dọn muỗng, bị vì hổng có cái muống nào fit vào cách tách nọ, thôi bà xài muỗng cà-fé đi vậy. Kép tui cười quá xá, chả nói lâu quá em hổng ăn súp kiểu này thành quên heng, bộ đựng súp nọ đậc biệt để serve súp chớ có phải tách đia cà-fé đâu nào. Tới phiên tui ngẩn người, chết cha, quên thiệt, vậy là bộ nhớ trục trặc dữ dzồi !
2nd course là một đĩa risoto tưởng là đồ giúp vui (amuse-geule kiểu appertizer) dè đâu trũng lòng to đùng, khuê danh của nó ngoài chữ rizoto tui còn hiểu đặng, còn lại toàn những bí mật hổng cách chi đoán cho ra, served với... émulsion de foie gras !
Hồi ngó cái đĩa tui bắt ớn xương sống, nó nâu nâu vàng vàng điểm xuyết những vệt đen đen, trên mặt lấm tấm lớp bọt trắng (émulsion mờ), tui nói với tướng công sao giống đồ ăn ói ra quá (on dirait... qqn est vraiment malade) Tướng công biểu cưng đừng nói vậy ăn mất ngon - Dĩ nhiên cưng hổng ăn mà cũng hổng nếm, còn phía bên kia hổng thế ăn dùm, vì chính đương sự cũng ớn quá ớn -
The main course là một cái đĩa thiệt bự, trong đó có 3 miếng searled scallope (spelling) bày theo hình tam giác, giữa mỗi cạnh tam giác nọ là một cục khoai tây và một cục cà rốt, cả hai cắt vuông vắn nhỏ cỡ đầu ngón út, tất cả đật trên một loại sauce au beurre trải mỏng trên mặt đĩa. Trung tâm dĩa nằm điệu đàng vài cọng rau xanh. Một đĩa main course chỉ lùa một phát và một phát duy nhứt là gọn lỏn trong miệng ! Main course vậy thì lỗ vốn, nhưng chúng biểu ấy thế mới phú lang sa !!!
Tráng miệng là sorbet xoài dâu và framboise ăn với một mẩu bánh ngọt có white chololat trên mặt và uống với cà-phê hay trà (đĩa tách đúng kiểu thứ thiệt).
Một bữa ăn kinh hoàng không tả xiết !
Ăn xong ra về thì tui đứng lên hết nổi, phần vì đói, phần khác vì mệt, tướng công như lệ thường, lại phải đỡ tui ra xe.
Trên đường dzìa, hai đứa tốp vào tiệm phở tui làm tô phở gà nhỏ, tướng công kêu tô xe lửa, phở vừa thơm ngon vừa chắc bụng lại rẻ rề. Phở kêu cái có liền, hổng cần chờ đợi. đớp miếng phở nóng kèm húng quế vắt chanh, nuốt vô thấy thiên đàng - ngoài trời khi ấy nhiệt độ sụt xuống -26, kèm với gió trở thành -32 -
Tô phở đã vực được tui đứng vững để ra xe về tới nhà. Trên đường, tui làu bàu như thường lệ : đã nói hổng ăn chi khác ngoài đồ việt và Mc muffin mà còn cứ ép uổng, ép dầu ép mỡ ai nở ép ăn, mơi mốt tiệc tùng đình đám chi ngoài tiệm xin tướng công miễn dùm cho thiếp nhờ, kẻo không mất công trả tiền luật sư li dị !
Mà dzồi tui bịnh chi nặng dữ hở ? Thưa tui bị cúm dê.
Năm nay tui phải đi đi dzìa dzìa Philly cho trọn đạo với chú thím tư, mệt quá mệt, rồi tui bị cúm quất xụm và sau đó là những complications đi kèm.
Rảnh rang kể tiếp heng.
Ở nhà có chi lạ hôn, chưa kịp lòng vòng coi sự thể nữa lận.
Chào bà chủ, NguyệtHạ, Plat, Ta, CB, quan em (sao hổng là tướng bà mà lại quan em, làm tướng cho oai đi quan)
Chào nguyên cả phố.
Vòng lợi tái bút cái :
- Hello 5. Cách đây mấy tuần tui nhận trong email inbox một lá thư cầu cứu của một quí ông bà có tên HD, dĩ nhiên là Scam, một trò lửa bịp đã cũ mà mình có nói rồi trong phố. Điều này hàm nghĩa email của HD đã bị hacker len lỏi vào đậng dở trò lửa gạt, phải vậy hôn ? Vậy tui có nên báo cho quí vị HD đó hôn, hay nín luôn cho gọn ?
- Lóng rày 5, Tư ngựa sao dzồi, hổng biết Tư có vực được mấy cây bonsai sống lại không nữa nha.
- Hello ốc, chị TK, HH, chị Vy chị đất, bonita, O Lan, O Xanh...
(Chị TK ơi, đi đi về về Philly, trả tiền vé máy bay bắt đau cả bụng.Chú 4 réo nữa mà hết sức rồi chị, thây kệ cho ổng làu bàu nỗi buồn góa... (goá gì ta ơi, đờn bà là goá phụ, còn đờn ông là goá gì ?? Nay thì nhìn ra 1 điều : con đông chưa chắc đã tốt, nhức đầu lắm lận !)