Still enjoy your mini vacation ? :z67: I don't think this will be long vì hãng xưởng lục đục thuê người trong hai tháng đầu năm; trừ những hãng dính tới dầu hoả ... like mine .
Printable View
Still enjoy your mini vacation ? :z67: I don't think this will be long vì hãng xưởng lục đục thuê người trong hai tháng đầu năm; trừ những hãng dính tới dầu hoả ... like mine .
Anh Sầu Đông, anh nói rất đúng . Ngồi ở nhà không cũng chán lắm . Chắc vài tuần nữa trở lại làm quá .
Dẫn con đi chơi 2 tuần về lại, dọn dep nhà cữa, sắp xếp đồ đạc, ... thời gian qua cái vèo . Tuần rồi ngồi không rảnh rỗi lôi sách ra đọc, đã thi và upgraded cái cert . Bằng cấp ở VN chẳng có nghĩa lý gì khi đồng tiền và quan hệ thân thế luôn đi đầu trong các quá trình xin việc, thăng quan tiến chức . Đúng như bố tôi nói ngày xưa, nếu tôi ở VN thì chỉ có thể tiếp tục lên rẫy trồng cà phê với bố . Ở đây thì khác, cái bang cấp đại diện tất cả về bạn, nó là cái cầu nối hửu hiệu cho bạn đến với nguời chủ . Đặc biệt là đối với cái ngành tôi làm, khi mà đa số đồng nghiệp của tôi cũng như tôi thường bộc trực, vụng về trong lời nói câu chữ khi giới thiệu về chính mình . Nói nào ngay tôi hơi bị thích đi thi, vì được cái duyên may trời cho là khi đi thi tôi hay bị trúng tủ . Đi interview cũng vậy . Tôi thích ai hỏi tôi toàn kỹ thuật tôi cảm thấy going như tham dự đố vui có thưởng vậy đó .
Hồi xưa tôi rất vụng về cái khoản bị phỏng vấn mà ai hỏi tôi mấy câu tào lao bí đao về tính cách cá nhân . Ví dụ như: Chị có thích áp lực không ? (how do you like having stress at work?) Nếu được chắc tui trả lời, "mã cha ông chứ còn câu hỏi nào ngu hơn câu này không ?" Hoặc là, "how would you deal with stress ?" Hồi mới ra trường tôi còn trinh trắng nên trả lời rất that, "Hmmm... tui nghĩ tui sẽ nói với manager của tui rang nếu ông biết cách dàn xếp đúng công việc cho tui thì tui sẽ không bị áp lực" Lúc đó ông nội phỏng vấn tôi cười không khép nỗi quai hàm .. Dĩ nhiên job đó tôi không được nhận . Đến giờ tôi vẫn tự hào câu trả lời đó LOL .
Dọn dẹp nhà cửa tống khứ đi đồ đạc 1-2 năm không xử dung . Cảm thấy nhẹ nhỏm . Mua them 2 cây cảnh dòng họ Juniperus, tính bỏ xuống đất mà không biết lúc này có hợp lý không ? Hiện tại thì mưa nhiều, nhưng chẳng biết một ngày tháng 2 nó có đông đá không . Chắc lát ra lùng mua them cây kiểng và ground cover về trồng lại cái khoảnh sân .
hi`nh anh se duoc cap nhat :)
Câu trả lời trên là của người quá tự tin (nói theo kiểu cà chớn là quá láu cá :p). Tớ cũng có lần láu cá như vậy và đương nhiên là không được nhận (về nhà còn bị bà chủ nói cho chừa cái tội láu cá). Thật ra những câu hỏi đó là theo bài bản chứ thằng interview nó cũng đâu muốn hỏi câu đó. Tớ mấy năm sau này cũng hay vào mấy trường đại học interview và hỏi mấy câu ngu như thế đó :p . Tớ nghĩ đứa nào mà trả lời như mợ chắc tớ sẽ cho nó một phiếu mướn nó vì nó nói sự thật không phét như mấy đứa kia. Have fun!
Vậy câu trả lời phét mà theo bài bản là gì ?
Cảm thấy thời gian đi qua nhanh kinh khủng . Sáng đưa con đi học, về nhà, làm tách cà phê, nghe tí nhạc, đọc tí sách tranh ảnh, hút tí bụi, làm chút công chuyện ... là hết ngày . Hai tháng trôi qua nhanh quá . Chuẩn bị đi làm lại ... có chút hứng, có chút oải .... Ngồi không ở nhà thì càng oải ... Chẳng biêt' có phải đang đi qua cơn địa chấn midlife crisis hay không .
https://www.youtube.com/watch?v=5ix6r4FZUOw
tính đi làm ca sĩ, mà hát không lại anh đệm nhạc :)) ...
hoa nỡ trong ngày mùa đông u ám
https://www.youtube.com/watch?v=y14hKxMKmgs
Chào anh Hiệp,
Anh khỏe không ? Quả đúng là tuổi sồn sồn nó có cái hay ho ngọt đắng . Nó như hớp cà phê đen nồng mới đầu nhăn mặt, uống riết rồi quen :)
Trưa nay đội mưa qua downtown San Mateo ăn trưa với mấy người bạn . Quen biết gần 20 năm từ những ngày chúng tôi vừa ra trường, chập chững bước vào đời, tập tành yêu đương . Cuộc sống cứ cuốn chúng tôi theo những cơn lốc . Ở cùng 1 vùng vịnh, điện thư nhắn tin nhau thường xuyên vậy mà vài năm mới gặp nhau 1 lần . Vẫn hẹn nhau ở quán mỳ ramen quen thuộc . Bát mỳ vẫn hương vị cũ . Những câu chuyện cũ mới đan xen . Cứ y như ngày hôm qua tôi còn đang ngồi tại chiếc bàn này nói chuyện về cuộc chia tay đang diễn ra với người bạn trai đầu đời . Cứ y như ngày hôm qua chúng tôi vẫn ngồi đây phàn nàn về công việc cho một hãng startup nhàm chán . Cái lúc mà tất cả chúng tôi đều cùng mang những ước mơ và hoài bão xa hơn những tấm chi phiếu lương hai tuần 1 lần . Cái lúc mà cô Christine đã từng tuyên bố cô sẽ rời bỏ hảng X một cách không hề luyến tiếc . 16 năm trôi qua . Cô Christine vừa cập nhật tình trạng mới nhất trên Linkedin rằng: "March 30, 2016 sẽ là ngày cuối cùng của tôi ở hãng X, hãy chúc tôi may mắn!!!". Tất cả chúng tôi đã lập gia đình, đã có con, và câu chuyện xoay chiều về nuôi dạy con cái .
Ăn mỳ xong, tôi và Cathy lại đội mưa đi dọc con phố như thuở nào . Ghé vào quán cà phê góc phố, đứa ly trà đứa cà phê đen nhìn mưa rơi . Ôn lại ngày cũ . We were so young, we were so fresh. We were once in our twenty . C nhìn tôi, "you haven't changed at all." Tôi cũng cười đồng tình, "you haven't changed either." Khi ngồi chung với những người bạn đã cùng chia nhau những thăng trầm, bạn quên mất ban gia bao nhiêu ...
Trăng bao nhiêu tuổi trăng già ?
Núi bao nhiêu tuổi gọi là núi non ?
https://www.youtube.com/watch?v=LV_TJVltkYI
Em xin cám ơn chị PhuongVy và chị Ngân Hà đã ghé thăm em . BIG HUGS!!!