theo...
*cho một người
em đi theo anh
bao mùa lá đỏ
chớm thuở tình xanh
bây giờ lá đổ
theo anh sớm nắng
theo anh chiều mưa
theo con thuyền đắm
giữa dòng sông xưa
từng mùa áo cũ
hài vỡ dấu rêu
anh bao giờ cũ
em ngừng đi theo
phù dung
Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=_vId_4r925o
What if I had never let you go
Would you be the man I used to know?
If I'd stayed
If you'd tried
If we could only turn back time
But I guess we'll never know
Chung/Riêng
"...một vết thương thôi
riêng cho một người..."*
1.
- Come. I will heal you.
- With what?
- Biển. Vườn trăng. Võng mây trắng trải hoa vàng. Và tôi.
- Liệu những món thuốc lạ ấy có chữa nổi không?
- Thì cứ thử. Nếu em không khỏi bệnh, tôi hứa sẽ cùng bệnh chung với em.
NĐB bật cười. Lời như đêm. Ngọt ngào. Phủ dụ.
Này người - biết tôi bệnh gì mà đòi chữa?
Lại còn hứa cùng bệnh chung cơ đấy!
Chỉ e - chúng ta đã không cùng chung những nỗi vật vã đớn đau...
Để cùng nương vai tiếp tục cuộc trầm du định mệnh.
Nên thôi đành chỉ riêng nhau...
Cam chịu. Thở. Và quên đi.
2.
He is a combo of pathology & narcissism.
He can't even heal himself.
Why bother?
3.
Just for the bitter fun of it...*
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=fyPo6iimNgo
L@Ment
Youn Sun Nah
I'm not ready to play
I'm not ready to fight
I'm not ready to be the prey of this one-sided game
I'm not ready to climb
I'm not ready to reach there
I'm not ready to see another higher hill appear
I'm not ready to scowl
I'm not ready to smile
I'm not ready to speak out from the bottom of my heart
I'm not ready to stay
I'm not ready to go
I'm not ready to let my thoughts eclipse upon your soul
Lament for cupid
Compass not active
Dull night is trembling again
Memories are sinking down
* * *
Lament for cupid
Compass not active
Dull night is trembling again
Memories are sinking
I'm not ready to smile
I'm not ready to speak out from the bottom of my heart
I'm not ready to stay
I'm not ready to go
I'm not ready to let my thoughts eclipse upon your soul
I'm not ready to fly
I'm not ready to give up
I'm not ready to escape and leave no traces behind you
Lời cho Adam*
Khi thượng đế lấy chiếc xương sườn của anh để tạo ra em
Thượng đế không hỏi anh
Mầm khởi nguyên nở cuộc truy lùng truyền lưu thất đảm
Em ôm món quà vay mượn đào tẩu từng thế kỷ
Cố lẩn tránh vết tử thương
Con đường hầm nợ duyên nằm ẩn sâu trong lòng thời gian
Làm sao em có thể vượt qua để vĩnh cửu ta không phải đối diện
Nếu sự lầm lẫn của thượng đế khiến trái tim anh chói lòa thương/hận
Hãy gom lửa mặt trời thiêu hủy linh hồn em thành tro bụi
Và chiếc xương sườn vô tội xin được khiêm cung hoàn trả lại
Vị chủ nhân cô độc địa đàng xưa
(but how i do love you so...)*
Eva
After all...
*for U
Căn phòng tối và lạnh tanh khi Autumn đến.
Có tiếng nước róc rách chảy từ cái mini fountain bằng đá xanh đặt bên khung cửa sổ nhờ nhờ ánh trăng khuya.
Autumn hỏi:
- Em đốt nến lên được không?
Cái đống chăn khẽ cựa quậy trên chiếc giường rộng bề bộn, làu nhàu:
- Đừng. Đừng đốt nến. Không thở được.
- Thế ông đã ăn uống gì chưa?
- Không ăn được. Mệt. Chỉ muốn chết.
Mr. Summer vừa trở về sau chuyến đi hành hương tìm "bản ngã" rồi bị ốm. Giờ thì lại đang muốn chết. Có lẽ tại cái "bản ngã" mà ông ấy vừa tìm được - nó nặng nề quá chăng?
- Ông có uống thuốc gì không?
- Tylenol. Sudafed. Something. Không nhớ nữa.
- Từ bao giờ?
- Buổi sáng. Double-dose.
Hừ, ông ấy luôn luôn thế - always takes more of everything. Food/Life/Love. Như ngày mai tận thế. Như ngày mai không còn được sống.
- Breathe, breathe, honey! Em pha nước cam tươi cho ông uống nhé? Rồi nấu cháo hoa cho ông ăn nhé?
- Cháo hoa là cháo khỉ gì?
- Là suối nguồn của đất. Là hạt giống từ trời. Lửa sẽ đốt chúng sôi sùng sục rồi nở bùng ra một dòng sông hoa. Trắng. Thơm. Mềm mại. You will be cured.
- Nói như thuốc tiên ấy nhỉ. Lại đây.
Autumn cởi chiếc áo khoác quẳng xuống thảm, lặng lẽ chuồi mái tóc ngắn còn ẩm bụi nước hồ tắm vào cái đống chăn đang ngọ nguậy.
- Có sợ bị lây bệnh không? Cái đống chăn thì thào.
Autumn cười:
- Bộ ông đang bị "December-flu" đấy hả? Nào thì cùng ốm. Ốm nhé?
Autumn không bị ốm.
Mr. Summer không bị nhiễm virus "blues-flu" của khúc chuyển mùa.
Chỉ có cái bản ngã lunatic của ông ấy rốt cuộc đã phải chịu đầu hàng với một môi cười đầm ấm.
L-o-v-e
It isn't so scary after all...
Có phải?
Pink
Winter Encore*
Buổi sáng vỡ vào ngày tê cóng.
Mặt trời trùm chăn.
Những đốm hoa tuyết trắng rủ nhau rơi lặng lẽ.
Gió thì thầm khúc hát gọi bình minh.
Blue Jay đến một mình đứng trầm ngâm trên cành magnolia không còn hoa.
Hỏi:"Sao chỉ một mình?"
Chirps:"Tôi lúc nào cũng một mình. Như cô mình ấy!"
- Có buồn không?
- Quen rồi. Thế cô mình có buồn không?
- Tôi cũng quen rồi. Cái buồn đã nằm trong vein, còn pulse là còn nó. Café nhé?
- Tôi đã có snow-wine. Café chỉ tổ đánh thức lũ ký ức đã yên nghỉ.
- Có yên nghỉ thật không, lũ ký ức bướng bỉnh đó?
- Đừng cà-phê chúng thì chúng sẽ không tỉnh giấc.
- Need a very strong will.
- Yup.
- Will withered sometimes though.
- Then let it be, for a while. It might help to calm those winter storms inside those lonely hearts.
- Tell me 'bout your "a while".
- Once upon a time, there was a little red princess...
- Stop. Chuyện đó nghe rồi.
- That's my only bird life story. Không muốn nghe thì đừng hỏi.
- Hmm, are you mad?
- Yup.
- Want some delicious sunflower seeds?
- Nope.
- Pourquoi? It's always your fav. chops-chops.
- It reminds me of cái lão mặt trời già mắc dzịch lười chảy thây, not doing his job right.
- Thì cũng phải để cho lão ta vacationed chút đỉnh chứ, worked hard đủ 3 mùa rồi còn gì. You need a winter vacation too!
- Talk to yourself first. Hứ!
Mặc kệ hứ, những đốm hoa tuyết trắng vẫn lặng lẽ rơi rơi...
Mắt ai lấp lánh cười trong đáy tách...
Gió thì thầm lời ngon qua hơi thở lạnh...
There's always a sunray inside every falling snowflake, don't you see?*
Pink
Buồn / Vui*
1.
Hai chị em ngồi nhắc chuyện xưa với lời giao kết: chỉ nhắc chuyện vui, cấm nhắc chuyện buồn.
Tưởng nhiều mà hóa ra cũng chẳng nhiều lắm.
Ngày chưa qua, chuyện chừng đã cạn.
Phải chăng những câu chuyện đẹp mà ta muốn nhớ - thực ra - chúng không có được bao nhiêu.
Thì thôi, xóa lời giao kết.
Có vui thì phải có buồn.
Dăm ba giọt lệ, âu đó cũng là cái giá phải trả cho những niềm vui qua nhanh - có phải?
2.
- It is an ugly ending.
- Ừ, reality.
- Tại sao chị không hỏi thẳng, xem ông ta giải thích như thế nào?
- Không muốn nghe thêm những lời ngụy biện rỗng tuếch. Chẳng còn ý nghĩa gì.
- Do you hate him?
- Nope. Not worth the heartache anymore.
- It's still an ugly ending.
- Isn't it?
3.
M. sushi bar mùa lễ đông như hội.
Biết thế ở nhà nấu cơm chiên cá dằm xoài xanh nước mắm tỏi ớt chanh đường cho xong.
Em hỏi:
- Ăn rồi, còn chỗ nào không đông để đi không?
Tôi định đưa em ra hồ lá phong thăm đàn vịt cổ lùn lúng liếng những vòng kiềng xanh thẫm.
Chiếc ghế đá cô đơn có lẽ cũng đang thở dài chờ gió bay ngang kể lể chuyện buồn/vui.
Em kêu lạnh.
Ừ, tôi cũng lạnh.
Gờn gợn hơi sương lạnh môi hôn cuối giã từ của một mùa đông...
Xa. Hun hút.
4.
Trời sẽ mưa hôm nay.
Em về nhé.
Những buồn/vui sẽ được gói lại trong manh lụa tím cất vào ngăn kéo tủ.
Để dành mốt mai không còn nhìn thấy nhau.
Nhớ em.
Đã.
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=DDt3u2Ev1cI
*To a lost purple star that could never find the way home...
May the blue sky above would be the final destination for your long long journey!
Short yet concise*
1.
NĐO cười òa sau mẩu đối thoại ngắn giữa NĐB & misssy teen 16.
- Đi đâu thế?
- To the mall with Lisa.
- Bao giờ về?
- After eight.
- Cần tiền không?
- Still have some from Dad.
- Drive carefully.
- Yes, ma'am.
NĐB hỏi tại sao cười.
NĐO vẫn cười:
- Đang tưởng tượng đến cuộc đối thoại giữa anh & em khi gặp nhau.
- How so?
- Come here. What for? Kiss.
- And?
- Do you love me? Nope. Pourquoi?
- And?
- Hết. Tụi mình uýnh nhau.
NĐB cũng bất giác phì cười.
Nghĩ...
Love. Life. Battles.
Ôi những cuộc chiến không bao giờ ngừng nghỉ.
*Noted: Họ không bao giờ kịp "uýnh nhau".
NĐO married someone else who can sing "Je t'aime beaucoup".
Missy teen 17 ra HS then went up North in search for Liberty Bell.
NĐB adopted a cat, a gâu-gâu & a purple turtle. They learned how to talk to each other in their own languages.
2.
Một người thích cái cảm giác "taking off" của những chuyến bay.
Một người lại chỉ có thể thở khi đã "landing" an toàn trên mặt đất.
- Em là một kẻ đào tẩu.
- Anh là một kẻ độc tài.
- Hử?
- Vua luôn phải ngồi yên trên ngai vàng để canh giữ his precious kingdom.
- Kẻ đào tẩu suốt đời phải chạy trốn cho dù không có ai đuổi bắt.
- Thế thì chạy trốn từ cái gì cơ?
- Quá khứ. Sự ám ảnh. Cũng có thể là nỗi bất mãn với chính mình, với cuộc sống.
- Nói như thánh phán. Đúng là một kẻ độc tài.
- Just to be safe. Not to be hết.
- Anh nên sinh ra là ĐB.
- Em nên sinh ra là ĐO.
- Kiếp sau đừng tìm nhau nhé.
- As you wish.
Có kiếp sau không?
Nếu có - có lẽ họ vẫn tìm nhau.
Tại sao ư?
Hmm, it's an unstoppable duet between two xtreme egotists.
It was, is & will be scheduled.
By karma.
https://www.youtube.com/watch?v=bxhrgCyl6Og
4.
Đói, ăn. Khát, uống. Nóng, cởi. Lạnh, đắp chăn.
Ở giữa là sự hô hấp & quá trình thẩm thấu.
But, remember:
Don't ever start a new fight except it's a necessity.
Hừ, ai bảo thế?
My grandmama!:)
Pink
Chờ sáng...
Little prince Toad hôm nay rất ồn ào, mới 3 giờ tinh mơ đã mò vô căn phòng "thiên la địa võng" bên hồ ngồi nghiến răng trèo trẹo.
Hỏi:"Bộ cũng đang giận ai hay sao thế?"
Cặp mắt lồi đăm đăm ngó vào bóng đêm:"Bao giờ trời sẽ sáng?"
Oh, thì ra ộp-ộp cũng đang sốt ruột chờ sáng, răng nghiến không phải để gọi mưa mà là để gọi một bình minh.
Như thế có trái với cái "định phận" của một đời cóc không? Ông giời đã bảo chỉ khi nào cầu mưa thì mới được nghiến răng - cứ trèo trẹo lung tung thế thì ông giời biết đường nào mà lần cho ra những mối gút mắc của trần gian, hử hử?
- What are zu doing?
- Cố viết cho xong một bài thơ. Mà không thể.
- Đừng cố. Thơ đến tự nhiên từ cảm xúc. Không có real feelings thì dẫu cố dến tắt thở, thơ cũng trốn mất tiêu. Hay mở nhạc nghe đi. May ra nhạc sẽ kéo nổi thơ về.
Muốn mở thì mở. EĐTAMCM* nhé? Hay TKTN*? Hay HVMĐ*? Hay FMTTM*? Hay TMN*?
- Là những thứ wuỷ gì thế?
- Thứ wuỷ này nè, nghe nhé? Nhưng nghe xong thì không được nghiến răng trợn mắt tiếp đấy nhé - thềm nhà ai đã sũng một dòng sông...
https://www.youtube.com/watch?v=eSqhme7SKVU
*esp. 4U
Hoàng tử ộp-ộp lim dim mắt trố ngồi nghe quên mất cơn nghiến ngấu động rồ.
Tôi hí hoáy viết tiếp 4 câu kết thúc cho một bài thơ dang dở.
Bài thơ này tôi không định gửi cho ai.
Xin được giữ lại cho riêng mình một chút gì đó óc ách đầy bụng của một buổi chờ sáng rối như tơ vò chừng như không cách nào tháo gỡ...:)
Pink
Home Sweet Home*
*In memory of my beloved grandmother
Bà bảo:"Làm gì thì làm, phải có một mái nhà - dù to/dù nhỏ - thì đời sống mới ổn định. Bằng không, mọi sự lênh đênh như chiếc thuyền trôi, không bờ không bến."
Bố thích hình ảnh chiếc thuyền trôi.
Mẹ thì lại bị chóng mặt với cái viễn tưởng đó vì mẹ không biết bơi - dù được sinh ra ở một nơi chốn mênh mông sóng nước.
Cái chóng mặt của mẹ thắng cái thích thú của bố và nhờ thế, chị em chúng tôi có Nhà.
Bà lại bảo:"Nhà phải có cây. Cây là cái mỏ neo cho con tàu nhà đứng vững. Không có mỏ neo, con tàu sẽ chẳng biết đâu là bến đỗ."
Từ "thuyền" bà đổi thành "tàu", tôi nghĩ có lẽ vì có thêm chị em chúng tôi nên thuyền nhỏ quá không chở nổi. Nhưng cũng nhờ cái mỏ neo của bà mà bố đã hì hục đào đất trồng cho chị em chúng tôi một cây mận to đùng trĩu những chùm quả trăng trắng /hồng hồng/ chua chua/ngòn ngọt. Mùa về, có những con khỉ con túm tóc đuôi ngựa đu đưa trên cành cao với những gói muối ớt đeo lủng lẳng ở cần cổ làm bùa hộ mệnh. Bố khoái chí vỗ tay cười. Mẹ lại xây xẩm vì một cơn chóng mặt hãi hùng khác. "Hễ có đứa nào ngã thì ông sẽ biết!", mẹ thường lẩm bẩm thế. Và bố thì lúc nào cũng phớt tỉnh như người...Ăng-lê?
Nhà của chúng tôi ở gần núi, có giếng nước trong veo, có cái sân thượng được treo ngay phía trên tầng lầu lửng dùng làm phòng ngủ chung cho mấy chị em. Tôi quý cái sân thượng tí hon này lắm. Nó là chỗ trú ẩn an toàn của tôi mỗi khi bị mắng. Nó cũng chính là một chiếc thuyền êm êm trôi lơ lửng giữa khoảng không gian đầy mắt sao nhấp nháy với một hũ trăng vàng óng mật của những giấc mơ ngon. Tôi ví nó "ngon" vì tôi vốn dĩ là một đứa trẻ rất háu ăn, bất cứ thứ gì/điều gì tôi ưa là tôi đều muốn bỏ chúng vào miệng ăn/nhai & nuốt tuốt luốt. Đã có lần tôi tưởng tôi sắp được a/n&n cái bộ xương dạy kèm luận văn & toán cho tôi mỗi cuối tuần đấy. Giá mà mister skeleton ấy đừng lênh khênh & xương xẩu quá thì đâu đến nỗi mẹ tôi phải cho ông ta nghỉ dạy về quê trẩy hội halloween. Mẹ tôi sợ tôi bị hóc. Mẹ tôi vốn dĩ là một người phụ nữ hay lo trời bão & lo quá xa. Chỉ là một trong những giấc mơ ngon thôi mà - làm sao một con bé con mới 12 tuổi sẽ có thể a/n&n được cái giấc mơ nặng đến những 55 kí lô gram?!
Ngày trần gian xuống đường nổi lửa dấy cơn tao loạn, chị em chúng tôi mất nhà/mất những chùm mận trắng phơn phớt hồng đặc ruột/mất cái giếng nước quanh năm mát lạnh/mất cả cái sân thượng những đêm hè vun vút bụi sao rơi...
Trên chuyến bay dài đến một kinh thành hoa lệ, tôi ngồi dí mũi vào ô cửa kính nhỏ cố rặn vài tiếng sụt sùi mà không tài nào khóc được. Nỗi đau quá lớn, sự mất mát quá khổng lồ ngoài trí ấu thơ tưởng tượng. Không thể khóc. Không được khóc. "Rồi sẽ trở về." Bà bảo thế. Bố bảo thế. Mẹ bảo thế. "Rồi sẽ trở về khi cơn bão đã qua đi."
Cơn bão dữ qua & chúng tôi đã không trở về.
Con tàu & chiếc mỏ neo vĩnh viễn ở lại cùng với quá khứ.
Từ dó, bà buồn bà không thèm bảo thêm điều gì nữa - ai muốn làm sao đó thì làm.
Từ đó, bố mặc sức làm chiếc thuyền trôi.
Từ đó, mẹ tiếp tục những cơn chóng mặt trên những con sóng nhấp nhô của biển đời mù mịt.
Và cũng từ đó, chị em chúng tôi trở thành những giải sao băng...
băng băng ngang trời/băng băng ngang đời/băng băng theo người/người ơi, cuộc chơi...
Pink
Queue de cheval*
Người đàn ông sống một mình trong căn chung cư cũ kỹ đầy bụi bặm.
Chiếc bàn viết nhiều năm tuổi được trịnh trọng kê dưới khung cửa sổ quanh năm mở, nhìn ra một cái bến xe đò lục tỉnh luôn ồn ào tấp nập những chuyến đi/về.
Hỏi:"Huyên náo thế, làm sao chú viết?"
Trả lời với một cái nháy mắt:"That's my muse/my source of inspriration. I'm stuck in mud without those noises."
Ngộ! Người con gái chun mũi lắc lắc cái đuôi cheval vươn ra ở phía trên vành tai phải, cái chuông bạc nhỏ đong đưa từ sợi giây cột phát ra những tiếng lanh canh tựa tiếng mưa rơi từ tốn mà NĐO rất thích lắng tai nghe rồi mỉm cười.
- Cháu có biết là cái đuôi ngựa của cháu mọc không đúng chỗ không?
- How so?
- It's supposed to be on top of your head dropping down to the back of your neck - not above your ear.
- I want to listen to the noise of my silver bell.
- What for? Why?
- It reminds me of an excited song that I like.
- Ngựa phi ngựa phi đường xa/ phóng trên đường nắng chói lóa lóa...*PĐC
NCG cười vang vang:
- Chú hát dở ẹt!
- Nhưng nghe vui tai, phải không? You're always laughing every time I sang out loud!
NĐO tuổi Ngọ, hí rất không hay nhưng miên man viết thì lại rất tuyệt vời.
NCG rất ưa đọc tập bản thảo đầy những hàng chữ viết tháo nghiêng nghiêng bằng mực đen của NĐO trước khi chúng được đem đi đâu đó để cook thành những tô soupe-sách. It's a privilege mà NĐO chỉ dành riêng cho NCG với cái đuôi tóc ngộ nghĩnh biết kêu leng keng/leng keng theo từng cái lắc đầu. NĐO loves noises. NĐO không thể viết trong bất cứ một khoảng không gian nào tịch mịch. Ấy vậy mà khi những cuốn sách được mang ra chào đời, đố ai có thể tìm được những tiếng động huyên náo đó trên từng trang giấy trắng êm êm thơm lừng mùi mực mới. NCG thường ví von những cuốn sách của NĐO là những chiếc gối lụa thêu, mát rười rượi & mềm mại như những giấc mơ ngon cần thiết cho từng giấc ngủ đầy.
Một ngày, khi NĐO tuyên bố sẽ dọn ra khỏi căn chung cư ồn ào đầy bụi bặm & sẽ ngừng viết để đi lấy vợ - một cô đầm tóc rực màu nắng hạ bồng bềnh với đôi mắt xanh thẫm màu sóng Địa Trung Hải - NCG lẳng lặng ra fav. hair salon yêu cầu Mr. CutCut xoè kéo cắt béng giùm cái đuôi ngựa phất phơ mọc sai chỗ của cái đầu mình (hmm, "à la garçonne" hairstyle dù sao cũng đang là mốt thời thượng, sẽ chẳng có trần gian nào biết được có kẻ đang bị thất tình!).
Còn số phận của sợi ruy-băng đính chiếc chuông bạc kêu leng keng tiếng vó ngựa hồng rong ruổi đường xa đó?
Well, chiếc chuông nhỏ bây giờ đã xám xịt màu thời gian nằm ngủ yên trong chiếc hộp Pandora tăm tối như một cellblock không bao giờ có ánh sáng mặt trời.
NCG thích cười năm xưa, now, đã biến thành một bà lão lụ khụ từng ngày qua ngồi săm soi đếm đời mình trên những ngón tay khô gầy héo úa.
Cái vành tai phải hồng hồng thích lắng nghe những bản tình ca mùa thu thuở ấy chừ cũng đã đâm ra nghễnh ngãng không còn take in được bất cứ tiếng chuông leng keng/leng keng nào.
Nên khi NĐO đó tìm đến ring-ring cái doorbell của ngôi nhà cổ trong một buổi chiều mùa đông tràn mưa gió, bà lão tóc tém đã không thèm ra mở cửa.
Bà lão còn đang bận nấu nồi bún dziêu ốc to đùng sau bếp cho đám con cháu từ tiểu bang bên cạnh sắp kéo nhau qua chơi.
Và NĐO (nay đã là một ông cụ tóc bạc phơ chống ba-toong) cuối cùng đã ran-out-of patience/hope, cay đắng nhếch viền môi cong cong seduced ngày xưa, làu bàu mắng mỏ vài điều vu vơ chi đó rồi bỏ đi...
Lần bỏ đi này có lẽ sẽ là vĩnh viễn.
Hết.:z13:
Pink
Café for winter*
- Nếu có kiếp sau, ông muốn mình sẽ làm gì?
- Làm ông hàng xóm của em.
- Nhưng em đâu có yêu ông hàng xóm của em?
- Tôi không cần em yêu tôi. Tôi chỉ cần được ở ngay bên cạnh em để biết em có thật. Hiện hữu.
- Thế bây giờ em không có thật à?
- Một nửa. Một nửa kia vẫn là sương khói. Tôi không biết khi nào thì em biến mất.
- Ai lại chẳng có lúc phải biến mất. Ông cũng vậy thôi.
- Tôi có thể biến nhưng chưa chắc đã mất. Em đang uống café, phải không?
- Thì sao cơ?
- Dưới đáy tách café mỗi buổi sáng của em, tôi ở đấy.*
- Chút cặn đường chưa tan đó hả?
- Phải. Lời chúc ngọt ngào cho mỗi đầu ngày em sẽ trải qua và sống.
- Nó có lẫn cái vị đăng đắng của café, ông ạ!
- Well, that's life, dear! Nếu không có cái vị đăng đắng đó, sao em biết được cái vị ngọt ngọt của đường?
- Uh huh.
- Just enjoy. Both.
- Yes, sir! And thanks!
- Oh, sao hôm nay em lại ngoan thế?
- Không biết. Có lẽ vì trời lạnh quá. 20oF.
- Không phải vì em đang nhớ tôi ư?
Nhớ?
Ừmm, có lẽ.
Nhưng dại gì nói ra cho ông ấy biết, nhỉ...
(ngộ nhỡ có người vểnh dzâu cứ đòi làm Anh!):z13:
Pink
Power of Love*
*esp.4devil#1
Ngày đi rước dâu, cả nhà náo loạn chạy tìm chú rể. Mới tối hôm qua hắn còn nốc bia đàn hát tưng bừng với 4 tên bạn thân nối khố trên terrace. Thế mà bây giờ cả lũ bỗng nhiên biến mất. Một tên sẽ làm chú rể. Một tên sẽ làm "best man". Ba tên kia làm rể phụ. Không có bọn chúng, không có đám cưới. Không có đám cưới, họ nhà trai sẽ phải đối mặt với họ nhà gái ở tòa. Nhất định thế. Mister "7 giờ nữa sẽ là bố vợ" tuyên bố dứt khoát thế. Hừ, con gái người ta là con nhà tiểu thư khuê các - đâu có thể để nó đi lội biển mà không có chiếc thuyền hoa bập bềnh theo sau cơ chứ.
Thật ra, hắn & lũ bạn chẳng biến đi đâu xa. Chỉ hơn một tiếng đồng hồ phóng xe như bay trên xa lộ thôi. Nhưng có lùa được bọn chúng về chuồng "on time" hay không mới là vấn đề. Con nhỏ em gái đóng vai Judas phản bội ông anh, phun hết tất cả mọi điều. Cả nhà ngất ngư choáng váng nhưng thời gian eo hẹp không cho phép họ lăn ra giẫy giụa, thét gào. Trước hết, phải khiêng hắn về cùng với lũ bạn. Xong cái đám cưới rồi xúm nhau cho chúng ăn gậy chắc cũng chửa muộn nào, có phải?
Ngũ quỷ về - khoảng 40 phút trước giờ hoàng đạo. Con em gái núp sau lưng bố không dám ngó đôi mắt quắc như mắt kên kên của thằng anh.
Lạy đi/lạy đi. Lạy 3 lạy vái trời đất/tổ tiên. Lạy 3 lạy vái ông bà/cha mẹ. Lạy cậu/lạy mợ/lạy chú/ lạy thím/lạy cả họ nhà em/ nhà anh. Em có cần tôi lạy em không? Kệ, tôi cứ lạy. Lạy em/ lạy em đã can đảm nhận tôi làm chồng. Lạy luôn cả cái bụng lúp xúp ở phía sau cái áo choàng hoàng hậu lấp lánh kia nữa. Lạy con/ lạy con, tôi thật chưa muốn làm cha. Nhưng muốn là một lẽ và bắt buộc phải chấp nhận trách nhiệm lại là một lẽ. Dẫu sao con cũng đang sắp sửa đến cho tôi được trả món nợ đời người.
Lạy xong rồi đến lễ xỏ nhẫn. Chú rể ngó best man - best man ngó phụ rể - oh, không có nhẫn. Bà mẹ phải vội dúi ngay cho cậu quý tử cặp nhẫn vàng vừa được tuột ra từ hai ngón tay hôn phối của hai vợ chồng. Ông bố gầm gừ giữa hai hàm răng nghiến:"Cặp nhẫn của ông bà cố tao đưa cho ngày hôm qua đâu?". Thằng con trai không trả lời. Bốn tên bạn quý đứng ghim chặt những cái cằm nhọn xuống những cái cổ áo sơ mi hồ bột cửng ngắt. Oh, pleazzze, xin đừng hỏi. Xin đừng. Chúng tôi đã tuyên thệ chuyện cặp nhẫn sẽ mãi mãi là một điều bí mật. Cho đến chết, nhất định sẽ không bao giờ nói. Không bao giờ. Nhất định.
Họ đã giữ trọn được lời tuyên thệ với nhau - cái bọn ngũ quỷ silly ấy.
Có điều bây giờ cả nhà đều biết tỏng cái bí mật của họ mà không cần phải mầy mò loanh quanh đoán điếc gì nữa.
Ngày ex-wife của hắn chở đứa con trai về nghỉ hè ở chỗ của bố, nường ta cứ ngờ ngợ ngó chăm bẳm cặp nhẫn vàng cẩn những hạt bụi ruby đỏ trên hai ngón tay múp míp của gã chồng cũ & ả vợ mới. Một cái hất hàm ra dấu hỏi. Một cái gật đầu cười cười xác nhận. Nường vợ cũ thở phào như vừa trút được gánh nặng. Thì ra thế. Hắn chưa bao giờ thật sự yêu mình. Đứa con (xin lỗi con) chỉ là một tai nạn. Mình bỏ hắn trước là phải. Không yêu nhau thì ở lại với nhau làm gì. Thôi vậy cũng xong, châu về hiệp phố...Mà phỉ phui, chiếc nhẫn antique ấy đúng lý ra phải là của mình. Cái tướng quê mùa cục mịch kia không nên là chủ nhân của nó. Khỉ thật. Sao hắn lại có thể mê cái hột mít tròn ung ủng kia hơn mình nhỉ? Mà đã đẻ với nhau cả đàn vịt con rồi đấy. Kinh!
Mặc nường, nường cứ tha hồ kinh.
Mặc chường, chường cứ việc chăm lo sản xuất.
Hè năm sau lại đưa con trai về thăm bố.
Bố tí tửng khoe um vừa mới có thêm một chú vịt con.
Úi !!!
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=MWFvxSXIGHs
*For you, sweet lil' girl b-Ch. who once did touched my heart in a very special way.
Wishing you love, joy, success wherever you'd go in life.
Mẹ & Con*
- Này mợ!
Khi mẹ tôi đổi tông gọi tôi bằng mợ, tôi biết mẹ tôi đang giận. Cụ mà nổi giận thì khiếp lắm - cứ gọi là nghe cho tới khi ngã lăn quay ra bất tỉnh nhân sự mới thôi.
- Ah, mẹ khoẻ không? Pharmaton con nhờ dì B. gửi sang mẹ có uống đều không?
- Phar với chẳng Phar, mợ khỏi phải lo cho tôi. Mợ nghe tôi hỏi đây này...
Ối, bão sắp bắt đầu rồi đấy. Chẳng đánh trống lảng được đâu. Đành cười:
- Có chuyện gì thế hở mẹ?
Và thế là thác đổ...
- Nghe cái Út nói dạo này mợ đang giở chứng, già không bỏ nhỏ không tha, náo loạn tùng phèo cả lên. Sao thế? Chồng thì không chịu lấy. Cứ muốn một mình tung tẩy là nghĩa làm sao? Lại còn bày trò vang đỏ vang trắng nữa cơ...Bộ tưởng còn "bấy" lắm ấy nhỉ?
Hah hah, mẹ tôi đang ví von tôi như con cua bấy, vừa ngang lại vừa chịu khó lột vỏ mỗi mùa trăng!
- Mẹ ơi, mẹ đừng có nghe lời cái Út điêu của mẹ. Nó đáo để lắm đấy. Năm nay, chồng nó định về quê thăm gia đình mà lại muốn đi một mình cho đỡ tốn tiền nên nó ghen đấy. Nó bảo chồng nó hay kể chuyện miss em-xưa nào đó vẫn chờ vẫn đợi. Con bênh chú Út quạt nó một tăng hơi kỹ nên nó dỗi, cuối tuần rồi không thấy cô nương léo nhéo ring-ring...
Mẹ tôi ngớ ra mất khoảng 20 giây rồi hỏi:
- Vậy vợ chồng cái Út đang có chuyện à? Sao hôm qua hai đứa với thằng ku Bi sang nhà mẹ ăn cơm tối mà mẹ có thấy gì khác đâu. Tính cái út nó vốn bô lô bô la...
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Mẹ mà đã chịu xưng "mẹ" là mẹ đáng quý/mau giận/mau quên của ả thị phù.
Tôi lại tiếp tục vẽ rồng vẽ rắn.
Mẹ vừa nghe tôi hót thánh thót, vừa thi thoảng hừ-hừ-hừ.
Cho đáng đời cái Út điêu nhé. Dám "judas" chị của Út nhé.
Nhớ ngày nào wedding nó mình chạy long tóc gáy giữa 2 miền S & E.
Hứ hứ hứ!
*
Gmail của cô em út:
"Chị, mẹ dạo này ít chịu đi chơi đâu xa và hay ngồi kể lể chuyện ngày xưa hoàng thị*
Chị chịu khó work với em nhé. Keep mẹ busy tí cho mẹ đỡ buồn.
Mẹ vừa mới bố em một trận nên thân vì cái chuyện phong thần em-xưa của chị.
Anh K. cười quá xá - bảo hai chị em cô đúng là "kỳ nữ".
Em không hiểu my chubby hubby muốn nói thứ wuỷ gì, "kỳ" là kỳ diệu hay kỳ dị?
What do you think?"
Tôi không cần phải think.
Tôi biết tỏng cậu em dzể ranh mãnh của tôi muốn nháy nhó ám chỉ loại "kỳ" gì.
Nhưng tôi sẽ không nói cho cô em ngây ngô của tôi biết.
Let them have a peaceful new year day together...
Until, of course!:z13:
a?Phù
https://www.youtube.com/watch?v=WFA8l-JzpxQ
Candle*
You shine through the darkness
A single flame in a sea of emptiness
I am drawn to you
Captivated by your secret beauty
Wonder seeps through your every aspect
An air of mystery surrounds you
I watch from afar
Observing your every emotion
Hope emits from your presence
A faith so strong it overwhelms nature
Suddenly you go out
And once again I am
Lost
In this sea of emptiness
Lost Star
https://www.youtube.com/watch?v=-rjwuvIIHSw
Toutes ces nuits
Pourquoi? Pour qui?
Et ce matin
Qui revient pour rien
Ce cœur qui bat
Pour qui? Pourquoi?
Qui bat trop fort
Trop fort...
https://www.youtube.com/watch?v=6GVDoNS1wsA
Delicate flower
You have been growing alone for too long
The soil round your feet was frozen by winter
Your petals were brittle
Their colour near gone
But just like the ocean
That carves through rock or softens a stone
The hardness, a coldness, is starting to fade
Because his warmth can change you
And make you his own
Annie Jane
Honey! Honey!*
Buổi sáng đang êm như mơ bị phá hỏng vì cú phone nhức đầu của chị. Đã tính không thèm "quệt" ngón tay trỏ nhưng rồi lại phải. Hừ, tuyệt tác phẩm của con ma curiosity. Vả chăng, chị & tôi cũng đã từng trải qua những 10 năm tình cũ/mới với nhau - không thân thiết lắm như tay chân mà cũng không lạnh nhạt lắm như hũ cà thâm không đủ muối. Just so-so-à-go-go!
- Anh đang đòi về thăm quê, cô ạ. Kỳ này dự định ở lâu đến những một tháng để sửa chữa từ đường. Tôi nghĩ đó chỉ là một cái cớ.
- Thì chị thu xếp cùng đi với anh cho vui.
- Có người nhất quyết không đồng ý. Ra lệnh cho tôi phải ở lại để canh chừng hai đứa con gái kẻo chúng mồ côi tha hồ nổi loạn.
-Tụi nó lớn hết cả rồi, canh sao được mà đòi canh cơ. Có mà ngồi canh con ruồi xanh chờ nó rớt vào tô canh rồi chịu khó vớt ra ấy!
- Thì thế. Mình sinh con, giời sinh tính. Mà sao cả hai chị em tụi nó tính giống hệt nhau, chẳng đứa nào thèm giống mình.
- Chị stuck ở thế kỷ thứ 17, tụi nó fly trong thế kỷ thứ 21 - có giống chị chăng chắc ở có mỗi một điều:They are thị mẹt too!
- Con bé nhà cô bây chừ ra sao?
- Sao bay sao bay. Ngang trời sao bay. Hỏi tìm chi đó? Tìm ngọn gió say.
- Chán thật. Biết thế ngày xưa mình cố cắn răng gồng mình mà nhịn quách, cô nhỉ?
- Có nhịn được chăng thuở đó/bây chừ chắc cũng exploded. Mà mình đang tán chuyện phiếm về anh mà chị.
- Oh, tôi linh tinh lang tang nên quên mất. Anh của cô...
- Của chị ạ. Không phải của em đâu ạ.
- Ừ thì của tôi - hmm, chẳng biết được bao lâu! Anyway, tôi nghi anh ấy có lẽ đang dấm dúi ấm ớ với một ả nào bên nớ. Mỗi năm mỗi lục tìm cớ để dzông về thăm.
- Ai bảo chị lười không chịu in-ấn thêm một little âm bản của anh ấy mần chi.
- Cũng đã cố rặn đấy. Mà chỉ e rặn ra toàn thị mẹt. Anh là con trai một. Gia đình tôi thì một giây 5 con rồng đất chỉ béo lũ gà bươi.
- The best choice is chồng đâu vợ đó. ĐO họ ưa lang thang lắm. Mà đã có máu lang thang thì trước sau gì cũng sẽ đi lạc chẳng biết đâu mà tìm. But do you still love him that much?
- Yêu với đương gì nữa cô ơi. Chẳng qua tiếc rẻ công lao mồ hôi nước mắt nguyên cả cuộc đời mình đấy thôi.
- Thì đấy. Tại cứ khư khư nghĩ thế cho nên Mr. ĐO của chị mới tìm cách đi lạc.
- Xời, chẳng nghĩ thế thì họ cũng vẫn cứ phơi phới đi lạc như thường. Mình ở tuổi này làm sao cạnh tranh nổi với những má hồng/môi đỏ/tóc xanh õng ẹo hả cô?
- Thì đừng cạnh tranh sở đoản. Thử đem cái sở trường một thuở xa xưa ra mà xử dụng lại xem. Make him luôn feel guilty vì đã manh nha tấm lòng ái lạc!
- Thế thì cả hai sẽ cùng live in hell ấy!
- Tốt. Không thiên đàng thì địa ngục.
- Phỉ phui cái ý tưởng "tuyệt tận" ấy của cô. Tôi không thể làm được như cô. Trước sau gì cũng sẽ gẫy.
- Vậy thì ráng lấy đất lấy bùn mà bó cho lành cái cành cây sắp gẫy đó. Nói trước là sẽ được điên lắm đó. Nhưng biết đâu chị lại chẳng may mắn hơn chán vạn ĐB khác, chồng chồng rồi mãi sẽ được chồng chồng. Mọi sự cứ việc nhắm mắt giao phó cho ông giời quyết định, nhá nhá?
- Càng than với cô thì chuyện lại càng rối. Thôi tôi phải đi làm điểm tâm cho cha con nhà lão đây. Good Saturn day to you nghen!
- So long, madame!
(hì, có lẽ sẽ chẳng "long" lắm đâu. Ngày mai rồi sẽ tiếp tục réo rắt the same cung đàn Thị Cám cho mà xem!)
Ông ấy ạ, có một khúc đàn êm êm mà một buổi sáng tinh mơ của một hạ hồng nào đó tôi đã được lắng nghe.
Dư âm khúc đàn hồ như vẫn còn đâu đây...
Cùng nỗi ngỡ ngàng/bâng khuâng chừng đã ngàn ngàn đợt sóng xôn xao vọng về từ những triệu triệu mùa vàng thiên cổ...
Ah, mà cũng xin ông đừng bao giờ cố bươi ra bất cứ một cái cớ nào để đi lạc nhé...
Or else!:z13:
Pink
Bà tổ cô*
Bà chua như giấm!
Bà chát như chuối xanh!
Bà nói dzai như sợi dây thun cột tóc!
Bà hét tợ tiếng sấm xé trời xanh!
Bà tổ cô của tôi đấy - cô em gái út của bố tôi.
Trong nhà không ai dữ bằng bà.
Ngoài phố chẳng ai dữ hơn bà.
Tôi nhớ có lần bà đay cho bố tôi phải "khóc" vì bố đã dzám bênh mẹ tôi - dzám mắng mỏ bà là "thần nanh đỏ mỏ".*
Bà nội tôi chỉ có mỗi mình bà là con gái nên cưng bà như trứng, hứng bà như hoa. Mọi điều bà thì thầm to nhỏ, bà nội tôi đều nghe theo không cần suy xét. Bà nội vốn dĩ đã không ưa mẹ tôi là con gái Bắc, lại còn to gan lớn mật rù quến cậu con trai thừa tự của bà bỏ đạo tổ tiên theo đạo vợ - chuộng mâm cơm rau muống luộc, đậu phụ chấm tương hơn dĩa hoa điên điển xào tôm ruộng lúa nhà bà.
Ghét dâu nên ghét lây cả cháu. Bà tổ cô dựa thế tha hồ làm giặc bên Ngô.
Bà tổ cô hay hấm háy tôi nhiều nhất. Chả hiểu tại sao. Bà bảo tôi nhìn không giống bố (có lẽ giống ông hàng xóm?). Tôi chạy - bà nói tôi rượng mỡ. Tôi ngồi - bà nói tôi lười chảy thây. Tôi cố đi đứng nhẹ nhàng để vui lòng bà thì bà lại nhiếc tôi uốn a uốn éo như rắn. Tôi cười - bà có cớ để la. Tôi khóc - bà cũng có cớ để mắng. Chừng như bà tưởng tôi là "hiện thân" của mẹ tôi hay sao ấy - úi, my beloved auntie!
Một ngày, bà được họ hàng xúm nhau mai mối gả đi lấy chồng. Xa. Thiên hạ bỗng thái bình.
Một ngày, bà được chồng chèo xuồng ẵm đứa con thơ về quê thăm nhà. Lột xác. Thăng hoa.
Bà tổ cô đanh đá xưa giờ mềm như gió thoảng, mỏng mảnh như mây trôi.*
Bà mua khăn quàng thêu hoa vàng hoa đỏ cho mẹ tôi.
Bà sắm quần áo kiểu cao-bồi nhí nha nhí nhô cho lũ chị em tôi.
Khi bà nội la bố tôi về cái tội hay giả vờ quên thắp nhang trên bàn thờ ông nội mỗi đêm - bà tổ cô đã bật khóc tức tưởi sụt sùi.
Tôi - (when cái đầu rảnh rỗi) - vẫn thường hay wonder khi ngồi phoned-phiếm chuyện xưa với mẹ tôi...
Không biết đứa con hay người chồng - ai trong hai đã là nguồn động lực kỳ diệu khiến cho bà tổ cô tôi hoàn toàn thay đổi?
Tôi muốn nghĩ là nhờ đứa con.
Nhưng mẹ tôi lại cứ khăng khăng bảo:"Luật Âm Dương đấy. Một mình thì ắt phải bị dở hơi."
Ouch!
(mẹ tôi nói mà quên mất her ái nữ cũng đang phải một mình!):z6:
a?P
https://www.youtube.com/watch?v=fTxcrjBGves
*In memory of a very sweet smile of a very sweet mars - then.:z58:
:z57:"Today, I marry my best friend":z57:
1.
Họ tranh dành nhau một lạch nước nhỏ chảy ngang qua hai mảnh đất.
Đã mấy đời giận nhau.
Đã mấy đời đem nhau ra chốn công đường claim quyền sở hữu.
Quan tòa phán:"Lạch nước đổ từ nguồn, là món quà tặng của thiên nhiên trời đất. Hãy chia xẻ và cùng thưởng thức".
Chia xẻ ư?
Mùa mưa, con nước ròng. Hai mảnh ruộng cotton nằm hai bên bờ xanh mươn mướt. Ừ thì chúng ta chia xẻ.
Mùa nắng, con nước cạn. Những nụ hoa non thui chột không chịu nở. Lấy gì để chia xẻ đây?
Ta thưởng thức lòng hào hiệp của trời khi lòng ta vui.
Đồng thời, ta cũng muốn hả hê thưởng thức thành quả của những giọt mồ hôi lao động mỗi ngày rơi xuống lăn đời ta qua.
Cứ thế - họ tiếp tục cãi nhau và giận nhau.
Ngỡ sẽ thiên thu.
* * *
Cô bé buổi chiều hay trốn nhà bên này ra ngồi bên bờ con lạch nhỏ, xếp giấy thủ công đủ màu thả thuyền trôi...
Chú bé nhà bên kia thường rình mò nhặt nhạnh những viên đá cuội xám, vung tay ném đi cho thuyền chìm đáy nước...
Một ngày, cô bé òa khóc.
Một ngày, chú bé bỏ bờ lạch bên kia lội qua bờ lạch bên này đứng tần ngần ngó hai cái bím tóc nâu run rẩy trên vai áo hồng, chiếc thuyền giấy sũng nước trên tay chừng như cũng khóc.
Từ đó, họ không rời nhau.
Mặc hai người cha gấu ó. Mặc hai người mẹ đôi co. Mặc anh bên này phùng mang trợn mắt. Mặc chị bên kia ngoa ngắt cong môi.
Con lạch nhỏ đã không còn là ranh giới.
Con lạch nhỏ bây giờ là dòng suối mùa xuân reo vui khúc hát.
Món quà tặng vô tận của trời.
Riêng cho đôi bạn trẻ.
Vô tội & ngây thơ.
* * *
Tôi tình cờ được mời tham dự cái đám cưới dân dã này trên đường đi trả nợ áo cơm.
Tấm banner trắng được điểm xuyết hoa lưu ly xanh và dòng chữ đỏ thắm khiến lòng tôi chùng xuống cùng với câu chuyện kể của người bạn sinh trưởng ở địa phương.
Trải bao sóng gió và thử thách - cuối cùng - họ đã có nhau.
Sau 12 năm trôi giạt lênh đênh đó đây từ khi cánh cổng sắt hoen rỉ của ngôi trường làng khép lại.
*To day, I marry my best friend*
The one I have laughed and cried with
The one I have learned from and shared with
The one I have chosen to support, encourage and give myself to
Through all the days given us to share
Today I marry the one I love
(Bertrand Russell)
Tôi đã chúc họ Tình Yêu & Hạnh Phúc.
Mong họ sẽ mãi mãi là "Best Friend" của nhau cho đến hơi thở cuối.
Vì "True friendship never fails" - có phải?
2.
https://www.youtube.com/watch?v=XFdbZHMBxfg
*Viva el Amor*
a?P
https://www.youtube.com/watch?v=VpOGOGrkhnU
...để khỏa lấp/dỗ dành những vẫy vùng ào ạt mưa gào gió hú
của một winter storm night - đã xa...