https://i.imgur.com/JtxlDuX.png
:z58:
Whilst the tide rises
And as we count our dues
I take into my hollow shadow
Some specks of your dust
The wind carries it
All will disappear but
The wind will carry us
Printable View
https://i.imgur.com/JtxlDuX.png
:z58:
Whilst the tide rises
And as we count our dues
I take into my hollow shadow
Some specks of your dust
The wind carries it
All will disappear but
The wind will carry us
https://i.imgur.com/htrKuJX.png
...to write with it a love unspoken...:z58:
https://i.imgur.com/klRBlfT.png
...for you are the wind beneath my wings...:z58:
https://i.imgur.com/Kjo861M.png
:z58:
gió thổi đồi tây hay đồi đông
hiu hắt quê hương bến cỏ hồng
trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông
https://i.imgur.com/0wqcEx9.png
...prouve que c'est chez les fâcheux...
...qu'il préfère choisir les victimes de ses petits jeux...:z58:
https://i.imgur.com/LTU0RDR.png
:z58:
Em còn nhớ anh nói rằng
Khi nào em đến với anh
Xin đừng quên chiếc áo xanh...
Wind Tunnel:z58:
*riêng cho "Hầm Gió" của một thời...
Tôi gặp lại K. khi con tàu lặng lẽ chui vào lòng núi.
Đường hầm âm u. Gió lạnh lùa từ những tháng ngày xa xưa biêng biếc.
Chiếc áo khoác đen của K. không thấy thêu những con số màu huyết dụ. Có lẽ vì thế nên tôi nhận ra K. Đừng hỏi tại sao.
K. nhìn vẫn ở tuổi 27. Mắt chừng vẫn say. Khóe môi nhếch bóng nụ cười khinh bạc cũ.
- Một mình?
Ah, cái giọng BK vẫn trầm khói thuốc:
- Tôi lúc nào cũng một mình.
- Ngồi cùng nhau đôi ba phút, có được không?
- Please do.
K. không nhận ra tôi. Cũng phải. Thời gian - good for healing, bad for remembering.
- Ở bên đó có gì vui không? Tôi nheo mắt hỏi.
Một cái nhún vai rất SG sixtieth:
- Tạm. Không vui. Không buồn.
- Sao lại ở đây?
- Chỉ tình cờ đi ngang qua thôi. Nghe gió lùa bỗng nhớ ngày phiêu bạt.
Ah, thì ra vẫn còn nhớ đấy. Nhưng không biết được bao nhiêu...
- Còn thích ngậm ô mai cam thảo không?
- Oh, sao biết?
- Biết cả lý do tại sao.
- Tại sao?
- Hút Craven A quá độ. Cam thảo làm êm cuống họng để có thể nhả khói tiếp.
K. bật cười:
- Ni ép tôi đấy. Ni không thích tôi hút thuốc nhiều quá. Bảo phải nuốt đầy khói thuốc mỗi khi hôn.
- Ni là ai?
- Con bé tôi yêu và ghét.
- Tại sao yêu? Tại sao ghét?
- Yêu vì con bé không think bình thường. Ghét vì con bé hay act bất thường. Khi đam mê, khi lãnh đạm. Nhưng you là ai mà tra vấn tôi lắm thế?
Nổi cáu rồi. Cố tật mỗi khi bị hỏi tới tấp. Thôi. Ngừng vậy.
Rồi chúng ta sẽ còn gặp lại nhau. Nhiều lần nữa. Khi chuyến đi kết thúc.
*
That's all for today, a strong windy day.
Mẩu gai nhọn vừa trồi ra khỏi vết thương lâu ngày tưởng đã lành mà chưa.
Vẫn còn da diết nhớ nhau dù chỉ qua bầy kỷ niệm...
Dù chỉ là một chút tơ trời vấn vương nhạt nhòa trong phôi pha ký ức...
Voilà.
Je t'aime.
Toujours la même.
Je suis ce que je suis:3:
https://i.imgur.com/IYRXshV.png
...never ending or beginning on an ever spinning reel...:z58:
On the path of Laura:z58:
Sau một ngày mưa gió loạn cuồng và một đêm sũng mùi dầu diệp lục*, buổi sáng bỗng êm ắng trong hơi thở ẩm của sương mù.
Mister vương miện đỏ trốn ngày bão rớt từ đâu đó bay về đứng chễm chệ trên một cành mộc lan đã rụng hết bông, chirp mỏ vu vơ:
- Ơ, tôi không hiểu tại sao đêm giông gió lại sũng mùi dầu diệp lục! Dầu diệp lục là loại dầu gì?
Lord cóc áo sồi lóc cóc nhảy ra khỏi bụi đỗ quyên cũng trụi lủi bông, trề môi dẫn giải như một nhà hiền triết:
- Là máu của lá ấy. Người có máu đỏ nuôi thân, lá có máu xanh nuôi mùa, không có tinh dầu diệp lục thì bầy lá xanh sẽ phải bận áo vàng / áo nâu rồi ngủm củ tỏi chờ kiếp sau!
- Thế thì có liên quan chi tới cái đêm sũng mùi diệp lục kia cơ chứ?
Vương miện đỏ hứ. Cóc áo sồi cũng hứ trả lễ bằng một tiếng ộp rõ to:
- Muốn tỏ tường thì cứ đi hỏi cái ả đang nhăn nhó nốc cà phê đen bên hồ kia kìa. Hôm nay không có hứng thú chơi trò đoán!
- What's the matter with you, mister?
- Nothing. Just so. Ộp!
Và thế là cóc áo sồi đi. Đi đâu? Thì đi vô bụi đỗ quyên nghiến răng hô phong hoán vũ tiếp chứ đi đâu. Vương miện đỏ hiếng mắt ái ngại nhìn theo cái lưng áo sồi lom khom rồi cũng chép miệng kêu "oái" một tiếng và bay đi, chừng như đã quên mất tiêu cái điều vừa vu vơ thắc mắc. Well, that's understandable, bird has scatterbrain.
Ả nhăn nhó ngồi lại một mình nhấp cạn ngụm cà phê đắng trong đáy tách, phì cười. Ừm, ít ra thì ả cũng còn dăm ba "bạn cũ" đoái hoài ghé thăm thắc mắc chứ đâu có như ai kia - (vừa vô tâm, vừa tàn nhẫn) - trong mơ thôi mà cũng nỡ vung tay xô mình té một cái rầm từ trên chiếc giường chân cao xuống mặt sàn gỗ thấp, đầu va cái cốc vào gờ table de nuit sưng u một cục đau điếng làm tỉnh cả giấc mơ ngon. Thế là nguyên nửa lọ dầu khuynh diệp được quơ vội tưới ngay lên đầu kẻo cái đầu không chừng rồi sẽ bị ló cái sừng hươu ra mà tha hồ ngơ với ngác..."đạp trên lá vàng khô"!!
Đêm, vì thế...chợt sũng mùi dầu lục diệp.
Ngày, vì thế...chợt tiếc ngẩn ngơ chiếc body pillow bận áo lụa xanh cô bạn tặng ngày xưa nay đã mồ yên mả ấm ở goodwill bin chờ nhân tình mới...
Giá như mình vẫn còn tiếc rẻ ôm khư khư nó mỗi đêm thì đâu đến nỗi hôm nay bị té u đầu, nhỉ?
Pink
https://i.imgur.com/E8HJis1.png
:z58:
mai này ai đến
một dòng sông mưa
đâu rồi tình xưa
mai này ai đưa