Originally Posted by
Nhã Uyên
Thùy Linh Hiền tỷ thương ơi,
Trời đất ơi, nghe tỷ kể chuyện mùng Năm tỷ lượm cái ách giữa đường mang vô cổ mà Beo muội cười muốn té ghế - đúng kiểu chị đại nghĩa hiệp trong phim TVB rồi.
Mà đúng thiệt, chuyện chị A – chị B nghe mà muội muốn thở dài một hơi dài bằng… sông Murray. Chị A cho mượn tiền vì thương người, chị B thì than khổ, rồi mượn xong… biến mất như khói nhang trong chùa.
Tỷ đi đòi nợ mà chỉ mang theo ba tấc lưỡi với đạo nghĩa, muội tin tỷ nói một hồi là chị B mềm như cọng bún . Không ký trả góp thì… hăm thưa — muội nghe mà thấy tỷ vừa hiền vừa dữ đúng chuẩn “hiền tỷ nhà Bất kể”.
Còn cái đoạn tỷ nói thấy hình muội ngồi bên Bất Kể rồi muốn ôm hun một cái… Muội mắc cỡ muốn chui vô bụi gum luôn. Tỷ hun muội không được thì hun bông gum cũng được, miễn tỷ vui là muội vui theo.
Tỷ đi đòi nợ nhớ giữ an toàn, đừng để chị B kéo tỷ vô chơi Keno tiêu tùng chung là được. Khi nào tỷ về kể tiếp, muội ngồi đây chờ, pha sẵn ly trà nóng, nghe chuyện tỷ mà vui như Tết.