Phượng tím nghe chị Dép Vàng, anh Hội Trưởng hội Sợ nhắc thơ vua Tự Đức khóc Bằng Phi .
Thơ hay, thơ hay .
Phàm là thơ đã phổ biến, dù của thời xưa hay nay, của ai, thi sĩ danh tiếng hay không, cũng có người viết bình luận, đặt nghi vấn.
Phượng tím có đọc 2 bài viết sau đây, 1 của Tạp chí Sông Hương, tác giả PTA, 1 của cụ Quách Tấn, phải hay không chẳng quan trọng đối với em, phượng tím rất thích 2 câu luận của cụ Ôn Như Hầu, gần gũi, giản dị.
Xin mời đọc hết 2 bài trong links.:):z57:
http://tapchisonghuong.com.vn/tap-ch...ua-Tu-Duc.html
https://www.thivien.net/B%C3%ACnh-lu...He0U9i7bylxkdg
....
Văn thật là luyện, tình thật là thâm! Đọc lên lòng người nghe không sao giữ được khỏi rung cảm.
Trong bài hay nhất là cặp luận:
Đập cổ kính ra tìm lấy bóng,
Xếp tàn y lại để dành hơi.
Thì thảm cho cảnh. Nghe vua Tự Đức khóc Bằng Phi thì thương cho tình! Bên cảnh bên tình khéo vấn vương! Cho nên đối với khách đa tình, những bài thơ có tình như thơ Khóc quan phủ Vĩnh Tường, Khóc Bằng Phi đều là những vần tuyệt diệu.
Nhưng có người bảo rằng câu “Đập cổ kính… Xếp tàn y…”, vua Tự Đức đã lấy của Ôn Như Hầu rồi sửa lại đôi chữ làm của mình. Câu của Ôn Như Hầu rằng:
Đập mảnh gương xưa tìm lấy bóng
Xếp manh áo cũ để dành hơi.
Và câu này đã dịch câu Hán văn của Trần Danh Án:
Phá tổi lăng ba tầm cựu ảnh,
Trùng phong khâm tử hộ dư hương.
Không biết những câu ấy vô tâm mà trùng hợp nhau, hay cố ý vay mượn của nhau.
Vô tâm mà trùng hợp nhau là chuyện thường có xưa nay. Như đời Thanh, Đào Hoàng Thôn, bài Ngẫu thành có câu:
Đa tình chỉ hữu tiêu tiêu trúc
Thời đới tà dương lục đáo song.
(Đa tình riêng ánh trúc hoa,
Ngày ngày đeo bóng dương tà vào song.)
Diêu Cơ Truyền cũng có câu:
Nhân tích bất như tu trúc ảnh
Mỗi tuỳ minh nguyệt đáo trung đình.
(Dấu người thua bóng trúc xanh,
Đêm đêm theo ánh trăng thanh vào thềm.)
.....
cụ Quách Tấn

