...đã biết nuôi hương chia ly...*
Old Sundays:z58:
1.
Mỗi sáng chủ nhật là một cuộc "tổng duyệt binh" ồn ào, náo loạn điếc cả tai...
Áo của em đâu? Giày của em đâu?
Ủi giùm em cái quần. Thắt giùm em cái nơ.
Ơ hay, ai giấu mất quyển thánh ca của em?
Hi hi hi, chị chưa chải tóc!
Hừ, cái con bé này đoảng. Vác cái đầu bù xù thế kia đi chầu Chúa à?
Thế đấy. Tôi luôn luôn là cái đứa cuối cùng quên chải tóc gọn ghẽ khi mấy chị em phải đứng xếp hàng chờ "kiểm duyệt" trước đôi mắt quan sát nghiêm khắc của bà.
Biết sao hơn - tôi bận quá!
Mà tóc của tôi dẫu có không chải cũng chả sao. Sóng tóc để tự nhiên cho cảm giác bềnh bồng bồng bềnh - dù có hơi bù xù tí. Nhưng bà thì lại cứ muốn tôi phải ép sóng cho bẹp dí cơ. Sóng mà bị ép cho bẹp thì đâu còn là sóng nữa, phải không?
Tôi nhớ có hôm, tôi đổ lì - nhất định không chải tóc hay thắt bím nó lại theo ý muốn của bà. Tôi chỉ giả vờ lấy những ngón tay loay hoay làm lược suốt tới suốt lui cho bà hài lòng. Nhầm. Bà không hài lòng. Trễ giờ - nên bà im. Tôi biết buổi trưa về thế nào bà cũng cho tôi nghe bài thiên thu chèo cổ. Tôi không hiểu tại sao bà lại chỉ thích hát chèo cổ cho mỗi mình tôi nghe (mà chẳng bao giờ với lũ em chích chòe kia). Hay bà có linh tính biết trước rằng đời tôi sẽ khổ ấy nhỉ? Ừm, "cổ" vần với "khổ" - có lẽ thế!
2.
Cha giáo xứ khen các em ngoan.
(Cha không biết buổi sáng nay ở nhà các em đã ngoan như thế nào)
Soeur phụ trách ca đoàn thiếu nhi khen cái nơ vàng cột tóc của chích chòe#2 thắt khéo.
(Soeur cũng không biết ai đã khéo tay thắt nó)
Dẫu sao thì cuối cùng, những con chích chòe nhỏ đều nhìn rất xinh xẻo & hót rất êm tai.
Bà cười hãnh diện với mấy người bạn trong hội làm vườn của nhà thờ.
3.
Người dưng bảo tóc tôi nhìn giống sóng biển.
Rằng biển sẽ muôn đời nâng niu trân quý vạt sóng bềnh bồng nhấp nhô.
Tôi cười mà không tít mắt.
Tôi dư biết người dưng ngàn xưa đã từng theo great-great-grandpapa ra biển tung lưới thần bắt cá.
Một ngày, họ tình cờ bắt được một cô mermaid tóc lượn lờ như sóng và quên béng không tìm ra lối trở về nhà.
Từ đó, có một great-great-grandmama thoắt nhiên hóa thành thiền tiên tóc trắng ngày qua ngày ngồi tụng niệm trên núi cao gió thổi vi vu vi vu.
Từ đó, người dưng bắt đầu nói xạo nghe bắt mệt.
4.
Well, không ít thì nhiều, tôi luôn bằng lòng với cái "nỗi khổ" mỗi sáng chủ nhật "ngày xưa em còn bé tí teo" của tôi.
Bà nay đã xa. Em xa. Người dưng cũng xa. Biển mất tích.
Nỗi khổ, đôi khi, đã là một niềm hạnh phúc ngọt ngào ẩn giấu mà ta chỉ có thể quay quắt cảm nhận được khi nó đã bỏ ra đi.
Có lẽ vì chán quá những human beings chậm hiểu.
5.
Tôi đang chờ cái "nỗi khổ không tên" bứt rứt trong trái tim tôi lên tiếng đòi ra đi.
Để biết hình như mình đang hạnh phúc.
Although it's just a fragile shadow of...
Pink
...one wonders how two shadows can embrace...*
https://i.imgur.com/kCfqPs1.png
...for after all, time leaves so little space...:z58:
...i hear the laughter, i taste the tears...*
...phong trần cũng lắng xuống nguôi ngoai...*
https://i.imgur.com/i1UlEb0.png
Em, thiên thần bé nhỏ
Kết tụ từ hạt mầm của một giấc mơ trắng
Nắng mùa xuân nhuộm đôi cánh em hồng
Tôi, ngọn gió nửa đời phiêu lãng
Vô tình thổi gẫy đôi cánh em
Và em khóc
Giọt sương trong rụng xuống hồn tôi
Em ạ,
Ngày hôm nay tôi thôi làm ngọn gió...
:z58:
...những chuyến đi không bao giờ đến...
...if i were a tree, what is it to thee?...*
https://i.imgur.com/PX7qSXK.png
A Poison Tree*
I was angry with my friend
I told my wrath, my wrath did end
I was angry with my foe
I told it not, my wrath did grow
And I watered it in fears
Night & morning with my tears
And I sunned it with smiles
And with soft deceitful wiles
And it grew both day and night
Till it bore an apple bright
And my foe beheld its shine
And he knew that it was mine
And into my garden stole
When the night had veiled the pole
In the morning glad I see
My foe outstretched beneath the tree
William Blake
(1757-1827)
...but something in our minds will always stay...*
https://i.imgur.com/nRLOSc5.png
If blood will flow when flesh and steel are one
Drying in the color of the evening sun
Tomorrow rain will wash the stains away
But something in our minds will always stay
Perhaps this final act was meant
To clinch a lifetime's argument
That nothing comes from violence and nothing ever could
For all those born beneath an angry star
Lest we forget how fragile we are
On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are
On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are
How fragile we are
How fragile we are
*Songwriter: Gordon Sumner:z58:
...when the sky is blue and the storm has tired...
https://i.imgur.com/VWbMVSu.png
A lonely bird perches on a wire
Wishing, wanting to fly higher
There he sits, lonely and still
Silent, without a whistle or trill
Rain starts to fall, hitting his feathers
But he stays, despite the weather
He spreads his wings
As a clap of thunder sings
The bird dives, wings tucked tightly
Rain falling, ever so slightly
The bird flies to a nearby tree
Only to have his hope flee
Now he knows he cannot fly
Any higher into the darkening sky
Or risk the danger of the storm
He must stay in his nest where it is warm
There the lonely bird stays
Waiting for the sun rays
Wanting to fly again, even higher
When the sky is blue and the storm has tired
...just think a happy thought whenever it tends to come...
Cauchemars*
Trong giấc ngủ vùi rã rượi của đêm sâu, lời thì thầm của gió len lỏi qua tấm rèm sương khói lấm tấm những nụ hoa ký ức mong manh trắng...
- Where is that loner?
- Why ask?
- Sleeping alone is an invitation to cauchemars.
- You are one of them, dear wind!
- There're always bad or badder nightmare. Which one do you prefer?
- No matter what I prefer. It comes as it pleases. I'm not allowed to choose.
- Err, wrong. Of course you can choose. Just think a happy thought then you can fly above it.
- Talk like I'm still a baby.
- You are a baby. At least to your mother.
- My mother thinks I am a crab. She likes to call me "mợ" sometimes.
- So you used to upset her then.
- Cũng chỉ vì cái truyền thuyết Âm-Dương cộng trừ mắc dzịch! Háh!
Gió phá lên cười khành khạch như một ông già đang lên cơn suyễn.
Mẩu text message vụt xoẹt đến with a "ding-a-ding-are-u-there-ding-ding?".
Này người unknown to the world of words...
If you try to put letter "U" & letter "I" together, then it would be pronounced "Ui" - as the sound of a sigh.
Now, just add an apostrophe over "U" như một mũi tên bay xé gió...
Ah, doesn't it definitely sound like một tiếng la thất thanh giữa khoảng không gian so intense của cơn ác mộng full of sweats vừa rơi tõm xuống từ một vầng trăng khuyết?
Này ngọn gió đêm không ngủ hay lăng nhăng nhiễu sự rình mò những khung cửa sổ quên đóng, please hãy think some happy thoughts then fly to find that loner @somewhere from some place else on earth...
Just tell him that I miss him.
Much.
And much.
I hope he's doing fine with his life, his choice of path on the lonely road to infinite Infinity.
May all the mighty gods would bless & praise him along the way...
So he could become a gorgeous martyr with a beautiful laurel crown on his head.
So I can forever adore, cherish & worship him.
With a scream deep down inside my heart.
Oh, my poor silly foolish heart!:z58:
Nadia