...we're all on this train ride together...
https://i.imgur.com/WePoHKE.png
:z58:
...until we each make the final stop
and leave the train for the last time...
...but in your dreams whatever they'd be...*
https://i.imgur.com/X235tIK.png
:z58:
Red về, sau cơn bão tuyết - tả tơi, u sầu như một giấc mơ phai.
Hỏi:"Bethoven-Blue đâu?" - Red giấu mỏ buồn vào cánh ướt, giả bộ thiền.
Ừ thì cứ việc thiền - có thiền thêm trăm/nghìn năm nữa, cõi lòng trần vẫn cứ mãi ưởn ươi...
Off/On.
On/Off.
Cớ sao ta không thể Off từ nhau?
Xâu chuỗi gỗ nâu trên cổ tay người có bao nhiêu hạt?
Hạt nào là mầm kinh nguyện cho cây tình xưa đã chớm chẻ cành khô?
Ôi, người vẫn thế...
Vẫn tiếng cười òa dập dồn sóng vỗ.
Vỗ vào trái tim ta gào thét nhịp đập giao mùa.
Mà mùa chừng đã lỡ.
Red ơi, em đừng khóc nhé...
Có giấc mơ nào lại chẳng tàn phai...
...chắc người cũng buồn như ta vậy...*
https://i.imgur.com/cx3GR13.png
...một mây chiều đón một hoàng hôn...:z58:
...đường đi không gió lòng sao lạnh...*
https://i.imgur.com/MCr4DrQ.png
:z58:
Đã có bao nhiêu lần trong đời, mỗi người trong chúng ta từng sắp xếp cho những chuyến đi?
Có những chuyến đi của xôn xao náo nhiệt.
Có những chuyến đi của tiễn biệt ngậm ngùi.
Có những chuyến đi của xanh ngát một trời chứa chan hy vọng.
Và cũng có những chuyến đi mà bao tuyệt vọng đã xô đẩy chúng ta phải quay trở lại nơi chốn khởi hành.
Tôi bây giờ như thế - âm thầm sửa soạn cho một chuyến đi xa từ mức khởi hành - (có lẽ là cuối cùng) - cho một đời mải mê lang thang tìm kiếm.
Cuộc đời đối với tôi như một cuốn truyện dài chưa có phần đoạn kết, nỗi buồn/vui giao thoa cùng niềm hạnh phúc/khổ đau.
Tình Yêu trong cái nhìn cá biệt của tôi là một bức tranh trừu tượng rực rỡ muôn màu mà ý nghĩa của nó luôn thay đổi tùy theo cảm xúc và cảm quan qua từng ngày mưa/nắng.
Người cũng vậy.
Nếu đứng ở góc độ này - một người có thể cho ta cái cảm giác yên bình vĩnh cửu của ngày hôm nay - ngày mai - cũng cùng một con người đó lại khơi nguồn cho bao sóng gió chập chùng từ một góc độ nhìn khác biệt.
Như thế là do ta hay do người?
Người thay đổi hay chỉ một mình ta hoang mang vội vàng thay đổi ?
Rồi từ những đổi thay đó, ta lại chợt nhìn thấy mình một ngày ngỡ ngàng thu xếp hành trang cho kịp một chuyến đi.
Từ quá khứ đi tới hiện tại.
Từ hiện tại hướng về tương lai.
Từ tương lai - biết có còn chuyến đi nào để cho đời ta trôi tiếp tục?
Hay đôi khi, một chuyến đi xa cũng đồng nghĩa với một chuyến đi quay trở về.
Về với những ước mơ của một thiên đường tuổi thơ đã mất.
Về với những ký ức xưa chập chùng rời rã theo vó ngựa hồng rong ruổi bước đời qua.
Về với nhớ thương/về với bùi ngùi.
Về với một thuở khôi nguyên đất trời lóng lánh giọt sương tinh tuyền đón gọi ánh triêu dương.
Như một lãng quên và trốn chạy...
Những hoàng hôn...
Và tuyệt vọng đôi ta...