Bộ gõ nào cũng vậy, thím Lú phải xài "dấu thoát" (chữ "thoát" các anh chị viên lập trình viên chôm từ chữ "escape" trên bàn phím Tây phương).
Muốn viết chữ "cưng" rồi theo sát ngay sau là dấu hỏi, không có khoảng trống thì phải viết là:
cưng\?
Dấu thoát là
Viết dấu thoát trước rồi viết dấu hỏi sau, nghĩa là ra khỏi cái "tự cảnh" của chữ cưng.
Trường hợp xử dụng "dấu thoát" gặp phải khi người xử dụng bộ gõ, gõ theo kiểu VietNet, sau này gọi là VIQR (Vietnamese Quoted-Readable).
Hồi phôi thai xử dụng computer ở thập niên 80, lúc đó chúng tui chỉ viết mail trên hệ thống Unix trên thế giới, để trao đổi cho nhau trong các "mailing list", muốn viết tiếng Việt bà con bỏ dấu như vầy "Ngu*o*`i Vie^.t co`n tie^'ng Vie^.t co`n" hoặc là "Ngu+o+ì Vie^.t co`n tie^'ng Vie^.t co`n".
Lúc đó chưa có "Bill Gates" và hệ điều hành "Windows" cho PC (Personal Computer). Lúc đó không có ai nghĩ ra các bộ gõ và character set "Unicode". Lúc đó có nhiều dàn bấm trên thế giới của IBM khi viết ngôn ngữ sở tại bị kẹt dấu, nên phải xài dấu thoát. Từ đó, lúc các anh chị em phát triển bộ gõ cho kiểu gõ VietNet hay là VIQR nói chung thì xử dụng dấu thoát để thoát ra khỏi "tự cảnh bỏ dấu của một chữ".
Sau đó một thời gian dài có người phát minh ra bộ chữ VNI thương mãi, và cách đánh dấu theo VNI. Với bộ UniKey của Phạm Kim Long thì ghi gõ chữ "cưng" và theo sau là dấu chấm hỏi không có khoảng cách, với cách bỏ dấu VNI thì không cần dấu thoát. Gõ theo kiểu VIQR mới cần dấu thoát.
Còn không thì học cách gõ VNI. Sở dĩ tui gõ kiểu VietNet (VIQR) vì tui xài computer lâu quá rồi, quen cách đánh dấu theo Ngu*o*`i Vie^.t co`n tie^'ng Vie^.t co`n ro^`i. Bỏ dấu theo VNI cũng được nhưng không đã bằng kiểu VietNet vì tui gõ computer theo kiểu 10 ngón chớ không phải kiểu Nhứt Dương Chỉ. Gõ theo VNI không xài được 10 ngón, khó chịu lắm. Với bộ UniKey, thím Lú muốn gõ đỡ phải nhớ vụ
dấu thoát, thì phải học kiểu bỏ dấu theo VNI. :-)
Dài dòng văn tự là như vậy.